Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 

Cô vợ nhỏ ngọt ngào - Sweet Rain

 
Có bài mới 03.12.2015, 13:20
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.11.2015, 20:53
Bài viết: 677
Được thanks: 856 lần
Điểm: 2.79
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô vợ nhỏ ngọt ngào - Sweet Rain - Điểm: 22
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


@Xin lỗi m.n vì hôm qua không có chương mới. Thịt đây thịt đây, chúc m.n đọc truyện vui vẻ!  :food:  :food:  :food:

CẢNH BÁO H

Chương 12: Lần đầu tiên của em

Mạnh Khang một lần lại một lần dùng sức, mạnh mẽ chạm vào nơi sâu kín của cô, môi lại hôn lên cái miệng nhỏ nhắn đỏ mọng của cô, dùng lưỡi cưỡng bách cô cùng anh quấn quít, nóng bỎng mà dụ hoặc cô.

"A..." - Cả hai cùng rên rỉ, đều bị dục hỏa hừng hực hành hạ.

Ánh mắt nhuốm đầy dục vọng của Mạnh Khang di chuyển xuống hạ thể của cô, cách lớp quần lót mỏng manh như nhìn xuyên thấu nơi đẹp đẽ mê người kia. Anh cuối đầu hôn lên hai chân trắng muốt, chiếc lưỡi nóng bỏng khẽ liếm mút trên bắp đùi khêu gợi, linh hoạt trêu đùa Khả Ngân nức nở. Anh vuốt ve quần lót ren trắng của cô, Khả Ngân cảm giác ngứa ngáy khó chịu, dịch xuân chảy ra ướt đẫm đáy quần. Cảm giác ướt át khiến cô mắc cỡ, nhưng cũng vô cùng khoái lạc, thoải mái a~

Mạnh Khang một tay không rảnh rỗi đang ở phía trên mải mê xoa bóp bầu ngực căng tròn của cô, một tay lại đặt ở hạ thể của cô, cách lớp quần lót mà khẽ vuốt.

"A..ưm" - Khả Ngân không ngừng rên rỉ, cảm giác lâng lâng bay bổng. Mạnh Khang không ngừng ở khe thần bí mà ra vào, cuối cùng anh khẽ gầm nhẹ, cởi đi vật che chắn cuối cùng trên người Khả Ngân. Toàn thân xinh đẹp, hấp dẫn toàn bộ lộ ra trước mắt anh. Anh dịu dàng hôn lên cơ thể trắng nõn của cô từ đầu đến cuối.

Khả Ngân cảm thấy cả người trống rỗng, khó chịu, cô không ngừng tiến sát về phía anh, cọ sát trên người anh.

"A, uhm, em.. khó chịu, khó chịu..."

"Ngân nhi, nơi nào khó chịu, hả, hả?" - Mạnh Khang cười tà mị, ở bên tai cô thổi khí. Da thịt non mềm mẫn cảm của cô bị anh trêu chọc, khắp cả người như bị lửa thiêu đốt, trống rỗng: "Khang... Khang... a~"

Nhìn dáng vẻ bị uất ức của cô, khiến anh hận không thể nhanh chóng xâm nhập vào nơi sâu nhất của cô.

Đầu ngón tay anh đùa bỡn ở hai điểm đỏ hồng trên ngực cô, Mạnh Khang tách đùi cô ra, đem toàn bộ của cô thu hết vào mắt anh, một lần nữa, cảnh đẹp này khiến anh hô hấp khó nhọc, trên trán cũng rịn lại một lớp mồ hôi mỏng. Mạnh Khang nhìn chằm chằm hoa huyệt nho nhỏ màu hồng thắm, nuốt nước miếng, hạ thể anh cương cứng giương cao đang chờ chen vào.

Mạnh Khang nghĩ thầm, cũng may vừa rồi lúc cô ngủ, anh đã bón sữa cho cô nếu không chắc Khả Ngân không thể chịu nổi.

Tiểu huyệt của cô ướt át, anh đưa ngón tay vào, rất nhanh ngón tay anh bị múi thịt ấm áp hút chặt, bao bọc trong khe nhỏ. Mạnh Khang biết đây là lần đầu tiên của cô, trong lòng tràn ngập yêu thương, ánh mắt nhu tình.

Anh lại đưa thêm một ngón tay vào, trêu đùa hoa huyệt chật hẹp. Nơi sâu kín chưa bao giờ được ai chạm đến bỗng dưng bị vật lạ xâm nhập khiến cô nhíu mày nhưng rất nhanh Khả Ngân ngâm khẽ, khoái cảm hưởng thụ.

"Khang...Ân...Khang..." -  Anh hóa giải khát vọng của cô nhưng mà còn chưa đủ, cô còn muốn...

Mạnh Khang thật bất ngờ trước nhiệt tình của tiểu bảo bối. Anh xấu xa cười, rút hết ngón tay ra. Bỗng hạ thân trống rỗng đánh úp khiến Khả Ngân điên cuồng khát vọng anh.

"Khang... em muốn...muốn anh..."

Lúc này đây Khả Ngân không còn biết mình nói gì nữa, chỉ biết điên cuồng muốn anh, đôi chân dài vặn vẹo chèn ép nhau. Mạnh Khang nhìn một màn quyến rũ như thế, lí trí đã sớm bay đi, anh nhanh chóng động một cái đem lửa nóng đâm thẳng vào.

"Á...Đau..." - Nước mắt Khả Ngân chảy xuống, thân thể đau đớn như bị xé rách. Cô mạnh mẽ muốn đẩy anh ra, không ngừng nức nở. Mạnh Khang nhìn cô đau đớn như vậy, anh không dám động đậy bên trong cơ thể cô. Anh đau lòng tìm kiếm cánh môi cô, nuốt hết những âm thanh nức nở kia vào trong. Tay anh không ngừng trên cơ thể cô quấy nhiễu,vuốt ve bầu ngực, hi vọng có thể xoa dịu đi sự đau đớn của cô.

"Bảo bối, ngoan nào. Rất nhanh sẽ không đau...bảo bối..."

Dưới sự vuốt ve của anh, lông mày Khả Ngân cũng dãn ra. Đau đớn cũng biến mất chỉ còn khoái cảm xa lạ, vừa khó chịu nhưng cũng thật thoải mái. Cả người cô uốn éo, miệng không ngừng rên rỉ.

Mạnh Khang thấy cô không còn đau đớn, anh đem hai chân cô vòng qua bên hông mình, dùng sức luật động mạnh mẽ.

"Khang... Ưm...A" - Khoái cảm mãnh liệt đánh úp, Khả Ngân ngửa đầu ra sau bật ra những tiếng rên rỉ ái muội khiến người ta mặt đỏ tim đập.

"Ngân nhi, em là của anh, cả đời này... đều là của anh" - Mạnh Khang dịu dàng cưng chiều vuốt ve mặt cô, hạ thể bên dưới không ngừng động tác mãnh liệt. Anh và cô hôn nhau quấn quít, môi lưỡi dây dưa, Khả Ngân vòng tay ôm anh thật chặt, thở dốc nói.

"Anh...chậm một chút a~"

Mạnh Khang không để ý, cắn lên bờ ngực cô, hỏi nhỏ bên tai cô: "Có thoải mái không?"

"Chậm...anh...anh"

"Thoải mái không hử?"

"ừm...a"

Mạnh Khang nhíu mày, càng đâm mạnh vào nơi sâu nhất của cô. Cả hai cùng đạt đến cao trào, ôm nhau thở dốc. Mạnh Khang kích động bắn ra mầm móng kích tình vào nơi sâu nhất của cô.

Tiếng rên rỉ, nức nở vang khắp căn phòng.

Hết chương 12.

Lời tác giả:  A...a....cứu ta...tiếp máu cho ta đi...Ta trong sáng a~  :mrgreen:  :mrgreen:




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 07.12.2015, 20:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.11.2015, 20:53
Bài viết: 677
Được thanks: 856 lần
Điểm: 2.79
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô vợ nhỏ ngọt ngào - Sweet Rain - Điểm: 23
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CẢNH BÁO H

Chương 13: Khao khát

Mây mưa đi qua, cả hai ôm nhau thở dốc. Mạnh Khang vui sướng, khóe miệng mãi nhếch lên. Lần đầu tiên trong đời anh có được thứ cảm giác hạnh phúc như thế này.

Khả Ngân mệt mỏi, khuôn mặt vùi sâu trong lồng ngực của Mạnh Khang, đôi mắt khép hờ. Lúc này đây cô rất tỉnh táo, Khả Ngân không biết những gì họ đã trải qua đêm nay là đúng hay sai nhưng duy nhất chỉ có một điều Khả Ngân rất rõ ràng: Cô không bao giờ hối hận.

"Ngân nhi, ở đây với anh nhé!" - Mạnh Khang sẽ không bao giờ đồng ý để cô trở về lại nơi nhơ bẩn đó, bảo bối của anh phải được sống vui vẻ nhất, hạnh phúc nhất, dưới bầu trời của anh.

"Em..." - Chưa kịp tiêu hóa hết lời đề nghị của anh, cô lúng túng không biết nên trả lời thế nào.

Khả Ngân cô xưa nay có thể sống một mình rất tốt. Cô không muốn anh nghĩ, cô đã trao thân cho anh thì sẽ giống những người phụ nữ khác, suốt ngày đeo bám anh. Chuyện đáng khinh như thế cô làm không được.

Nhưng giọng nói dịu dàng vẫn còn vang vọng bên tai, ánh mắt anh chân thành mà tha thiết nhìn cô, Khả Ngân vô lực kháng cự. Không biết nên làm thế nào cho đúng.

"Từ ngày hôm nay, anh không có khả năng sống mà không có em. Ngân nhi, hãy tin anh. Từ trước đến giờ anh đối với em chưa bao giờ là đùa giỡn. Vậy nên... hãy về với anh." - Anh biết cô vẫn còn khúc mắc trong lòng, nhưng anh là thương nhân, không tận dụng cơ hội bẻ gãy tia do dự của cô, thì không biết tiểu Ngân nhi này biết bao giờ mới được thông suốt.

Cứ tưởng anh sẽ thất vọng về thái độ của cô, nhưng Mạnh Khang lại ôn nhu vuốt ve gương mặt khả ái của cô, yêu thương khẩn thiết.

Một câu "Anh không có khả năng sống mà không có em" của anh như rót mật ngọt vào tai cô, khiến cô tin tưởng một cách vô tiền khoáng hậu. Trái tim rung động kịch liệt, Khả Ngân không ngờ mình sẽ còn cơ hội được yêu thương như vậy.

"Vâng!" - Cô e thẹn gật đầu, khuôn mặt ửng đỏ chôn vùi vào hõm cổ anh.

Anh nhanh chóng cuối đầu lại gần cô, hơi thở mang mùi bạc hà mát lạnh của anh quẩn quanh mặt cô, Khả Ngân cảm thấy nóng lên, chưa kịp phản ứng thì đôi môi ấm áp nhanh chóng phủ xuống môi cô, quấn quít môi lưỡi triền miên.

Khả Ngân e dè đáp lại anh, bỗng cô kinh ngạc trợn mắt. Cảm giác lửa nóng đang đâm vào bụng dưới, cô xấu hổ không biết làm sao. Anh... của anh lại... "dựng" lên nữa rồi...

Nhìn biểu hiện ngây ngô đáng yêu của cô, anh thích thú bật cười.

"Đáng ghét! Còn cười người ta..." - Khả Ngân chu môi lên hờn dỗi. Mạnh Khang xoay mặt cô lại, nhẹ nhàng hôn cùng khắp. Anh như phát nghiện cảm giác được rong ruổi trên người cô, mọi nơi trên thân thể tuyệt đẹp này đều có thể khơi dậy dục vọng của anh.

"Được... Ha ha... anh không cười nữa." - Mạnh Khang nhịn cười, cuối đầu hôn lên xương quai xanh quyến rũ của cô, bàn tay nóng rực đang vân vê bờ ngực mềm mại, xoa nắn thành đủ loại hình dạng. Anh yêu chết nên này, vừa mềm mại, độ co dãn lại rất tốt, cảm giác rất kích thích.

Khả Ngân rên rỉ. Cô xấu hổ ngậm chặt miệng thì Mạnh Khang dịu dàng vuốt ve cánh môi của cô. Anh nói nhỏ bên tai:

"Bảo bối, đừng cắn răng. Anh muốn nghe..."

"Ưm... a..." - Khả Ngân nức nở theo sự vuốt ve của anh. Hạ thân đã chảy đầy thủy dịch, Mạnh Khang đưa tay đâm vào, múi thịt nhanh chóng hút chặt ngón tay của anh, Khả Ngân khao khát ôm Mạnh Khang thật chặt.

Cô cảm thấy dục vọng như nhấn chìm chính mình, cô khao khát muốn anh nhiều hơn thế nữa. Khả Ngân khó chịu rên rỉ thành tiếng, chân dài quấn quanh eo anh thật chặt, ra sức đòi hỏi.

"Sao nào, em đã muốn sao..." - Mạnh Khang trêu đùa véo nhẹ cánh mũi cô, ngón tay đột ngột rút ra khiến cô thở dốc. Toàn thân như trống rỗng, thủy dịch tràn ra ướt đẫm drap giường.

"Khang... nhanh... em muốn..."

"Em muốn gì nào, nói anh nghe" - Mạnh Khang gian tà mỉm cười ma mị.

"Anh... muốn anh...vào... a~"

"Được. Thỏa mãn em."

Vừa dứt lời, anh nhanh chóng đem "người anh em" của mình dấn sâu vào hạ thể của cô. Anh mạnh mẽ luật động, đâm vào rút ra khiến cả hai khoái cảm, đạt đến cao trào. Bên dưới Mạnh Khang không ngừng ra vào, còn phía trên, bàn tay anh xoa bóp đôi gò bồng đào mềm mại. Nhụy hoa đỏ sậm cương cứng vểnh lên, anh đưa môi hôn đến, như bị kích thích, đôi vú cô càng trướng lên như mời chào anh. Mạnh Khang nhanh chóng ngậm vào miệng, ra sức mút lên như một đứa bé đang bú sữa. Tiếng chậc chậc dâm mị vang vọng cả căn phòng. Anh đổi bên không quên ưu ái cho bên còn lại, điên cuồng hôn mút hết vị ngọt trên nhụy hoa của cô.

Khả Ngân cảm giác ngứa đau nhưng cũng đồng thời thoải mái, cô đưa tay ôm đầu anh kéo sát vào ngực cô mời chào. Cô không phủ nhận mình cũng khao khát anh như vậy.

Kích tình qua mấy đợt, cuối cùng Mạnh Khang bắn ra tất cả mầm móng kích tình vào nơi sâu nhất của cô, cả hai mệt mỏi ôm nhau chìm vào giấc ngủ.

Ngày mai tỉnh dậy, cuộc đời họ đều bước sang trang mới.

  
Lời tác giả: Xin lỗi m.n vì hôm nay mới có chương mới. Nhưng không viết được dài cho lắm vì tớ rất bận, hi vọng m.n đừng bơ tớ và tiếp tục ủng hộ truyện nhé!
P/s: Đây là lần đầu tiên tớ viết truyện H, nếu có không hấp dẫn thì mong các bạn bỏ qua, vì... dần dần tớ hứa sẽ đem lại một bộ truyện thật hay.
Cảm ơn. Chúc m.n buổi tối tốt lành!  
:snog:  :snog:  :snog:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn sweet_rain về bài viết trên: Annie_thiensunho, Hàm Ninh, Love BieNoona, Nguyễn ViVi, Perseus, Píngô, Ruyi, Vanvu-jessica, Văn Bối Nhi, bluerose167, diepha, misspesua
     
Có bài mới 10.12.2015, 19:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 22.11.2015, 20:53
Bài viết: 677
Được thanks: 856 lần
Điểm: 2.79
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô vợ nhỏ ngọt ngào - Sweet Rain - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 14: Giận hờn.

Ánh nắng sáng sớm len qua cửa sổ sát đất rọi chiếu vào phòng. Hai thân thể cuống quít lấy nhau, khóe miệng họ đều nhếch lên trong mộng đẹp. Hình ảnh đó thật hài hòa. Mạnh Khang đưa mắt nhìn xuống khuôn mặt trắng nõn đang kề sát lồng ngực mình, đôi mi dài thanh tú, cánh môi còn sưng đỏ mấp máy trông thật hấp dẫn. Anh muốn cắn một ngụm mà thưởng thức hương vị ngọt ngào của cô.

Có lẽ hôm qua anh đã khiến cô mệt mỏi. Vòng tay ôm lấy thân thể nhỏ nhắn chặt hơn, anh thầm hứa sẽ trân quý bảo vệ cô.

Cảm giác mềm mại bên môi đánh thức Khả Ngân khỏi giấc ngủ. Đôi mắt xinh đẹp vẫn lười biếng không muốn mở ra nhưng cái miệng nhỏ nhắn lại vô thức đáp lại nụ hôn của anh.

Mạnh Khang không kiềm được mà mút lấy môi cô, cuồng dã cho đến khi Khả Ngân vì thiếu dưỡng khí mà tỉnh dậy, anh mới buông cô ra. Giọng nói vẫn dịu dàng như cũ.

"Bảo bối, chào buổi sáng."

"A~ Chào buổi sáng."

Khả Ngân thẹn thùng đáp khẽ. Khuôn mặt đỏ ửng được những tia nắng phản chiếu vào tràn đầy sức sống.

Mạnh Khang ngồi dậy mặc áo ngủ vào rồi nhặt lấy áo sơ mi của mình mặc cho cô. Khả Ngân ngượng chín cả mặt, muốn tự làm lấy nhưng bị anh ngăn cản. Cô bất đắc dĩ nhìn anh chỉnh cổ áo sơ mi của mình.

Áo sơ mi nam rộng thùng thình che đi vẻ đẹp hoàn mĩ của cô mà anh không muốn cùng ai chia sẻ. Có trời mới biết, Mạnh Khang vội che đậy thân thể lõa lồ của cô vì sợ mình không nhịn được mà muốn cô nữa.

Anh biết Khả Ngân rất mệt và anh còn nhiều việc cần giải quyết. Trước tiên phải nhanh chóng tắm nước lạnh mới được!

(Rain: Ôi tội nghiệp anh~ hhh - Mạnh Khang: Cô muốn gì? - Rain: Anh lấy thịt mà đè chết em đi *khao khát* - Mạnh Khang: Tôi chỉ làm việc đó vs Ngân nhi của tôi..cô thì..chậc... không thể! - Rain: Ôi gớm quá! Nổi cả da gà - Khang: Tôi kêu người giết cô. - Rain: *chạy*)

"Khả Ngân, em vào phòng tắm thay đồ rồi chuẩn bị xuống nhà ăn sáng. Anh tới phòng bên cạnh tắm rửa." - Anh vừa nói, ngón tay thuần thục vuốt mái tóc cô.

"Em..." - Khả Ngân ấp úng.

"Sao hả? Không lẽ em muốn tắm chung với anh?" - Đôi mắt Mạnh Khang gian tà lóe lên, gian xảo nhìn cô.

"Không... Không có!" - Khả Ngân hoảng hốt nhảy bật dậy chạy thật nhanh vừa phòng tắm. Bàn tay đưa lên ngực thở hổn hển.

Mạnh Khang nhìn hành động đáng yêu của cô thì bật cười. Sao cô ấy có thể cho là thật chứ? Anh cũng không phải cầm thú a~ (Rain: Anh không phải cầm thú thì còn người thứ hai phải sao?).

Khả Ngân tắm xong, đang nghĩ tới việc không có quần áo để thay thì thấy ngay quần áo đã được chuẩn bị sẵn đặt ở mép giường. Nhưng cô tìm kiếm xung quanh cũng không thấy được Mạnh Khang. Khả Ngân nhanh chóng cầm lên rồi mặc vào, chiếc váy thanh lịch vừa người, là màu tím nhạt cô thích nhất.

Đứng ngắm nhìn mình trước gương, Khả Ngân chỉnh trang lại mái tóc cho gọn gàng rồi mở cửa bước xuống phòng. Đêm qua vì bị ai đó "ăn" gắt gao nên cả người cô mỏi nhừ, hai chân bước đi loạng choạng.

Cô vịn cầu thang bước xuống, nghĩ rằng chắc Mạnh Khang đang ở dưới nhà chờ mình. Xuống tới phòng khách, cô nhìn thấy quản gia và một tốp người hầu đang đứng nghiêm chỉnh cuối chào cô. Khả Ngân hết hồn, tay chân luống cuống không biết làm gì.

Đùa gì vậy? Sao giống trong phim như thế chứ? Người ở đâu ra mà nhiều thế này? Một đống câu hỏi ngổn ngang trong đầu cô.

"Từ tiểu thư, cậu chủ vừa có việc gấp phải đến công ty rồi. Cậu ấy đã dặn dò tôi chuẩn bị bữa sáng, mời cô." - Viên quản gia cung kính nhìn cô, nhưng lúc này Khả Ngân không để ý đến. Cô chỉ biết đáy lòng bỗng chùng xuống, một cỗ thất vọng dâng trào trong cô, vì không có anh sao?

Chẳng phải nói là chỉ thích anh thôi sao? Nhưng bây giờ khi anh bỏ lại một mình cô trong tòa nhà lớn như thế này, cô lại thấy khó chịu, trái tim khẽ nhói.

Khả Ngân ngước lên nhìn trần nhà, nháy mắt mấy cái để ngăn không cho nước mắt tủi thân chực trào, cô gật đầu đi theo lão quản gia vào phòng ăn.

Lúc này cô mới có dịp quan sát tòa nhà này, thật lớn và đẹp làm sao. Ngôi nhà được trang trí theo phong cách Tây Âu cổ điển pha lẫn hiện đại, vừa sang trọng lại thoải mái.

Bởi vì bị đói nhiều ngày, Khả Ngân nhanh chóng dùng xong bữa sáng trên bàn. Đồ ăn thật ngon, rất hợp khẩu vị của cô. Đó toàn là những món ăn Trung Quốc cô thích nhất. Khóe miệng bỗng nhếch lên vui vẻ, cô biết anh thực quan tâm đến mình.

Khi thấy Khả Ngân dùng giấy ăn lau khóe miệng, uống xong cốc sữa nóng. Viên quan gia ra hiệu cho người hầu dọn bàn, ông một bên từ tốn thông báo.

"Tiểu thư, cậu chủ có dặn dò vì cô đến đây sống nên cần chuẩn bị vài thứ: quần áo và vật dụng cá nhân. Nên tài xế đã chuẩn bị để đưa cô đến Trung tâm mua sắm để mua những thứ cô cần." - Rồi ông đưa cho cô chiếc thẻ tín dụng bạch kim lấp lánh. - "Đây là cậu chủ dặn tôi đưa cho cô."

Khả Ngân nghiêng đầu khó hiểu, anh sao lại thế chứ? Đưa cho cô cái này làm gì? Cô không phải nhân tình của anh a~

Không hiểu sao Khả Ngân đột nhiên tức giận. Ánh mắt cô trầm xuống, lạnh nhạt nói với quản gia.

"Bác cứ cầm lấy, cháu hôm nay không được khỏe. Cháu muốn lên lầu nghỉ ngơi trước."

"Vậy, cô... " - Viên quản gia không biết phản ứng làm sao, nhìn cô trông thật sự rất mệt mỏi. Ông cũng không nói nữa, chỉ bảo cô nghỉ ngơi thật tốt.

"Cảm ơn." - Khả Ngân mệt mỏi bước về căn phòng của anh. Tứ chi rã rời ngã nằm xuống chiếc  giường Kingsize mềm mại, gương mặt xinh đẹp vùi sâu vào gối của anh, yên lặng nhắm mắt.

~

Bên này Mạnh Khang vừa mới kết thúc một Hội nghị quốc tế quan trọng, anh nhanh chóng rời đi định gọi để được nghe giọng nói của cô thì đột nhiên nhớ ra, khi anh đưa cô đến đây không có mang theo điện thoại.

Mạnh Khang đang định gọi về cho quản gia thì ông ta đã gọi đến trước.

"Khả Ngân đã dậy chưa? Có ăn sáng không?" - Giọng Mạnh Khang vẫn nhẹ nhàng, hờ hững như cũ. Dường như chỉ khi với cô, anh mới có thay đổi rõ rệt.

"Cậu chủ, tiểu thư đã dậy và dùng xong bữa sáng. Tôi đã làm theo lời của cậu, nhưng cô ấy bảo mệt mỏi không muốn đến Trung tâm mua sắm. Chiếc thẻ tín dụng, cô ấy cũng không nhận." - Viên quản gia e sợ báo cáo từng chi tiết một, bởi đây là lần đầu tiên có người không làm theo lời của cậu chủ.

Ánh mắt Mạnh Khang thâm trầm, như nghĩ tới gì đó, anh vội cúp máy rồi nhanh chóng rời đi. Bỏ lại Tần Minh đang không biết chuyện gì xảy ra phía sau.

Hết chương 14.

Lời tác giả: Thật xin lỗi vì đến hôm nay mình mới xuất hiện. Hi vọng các bạn đọc thân yêu đừng bơ mình nhé! Sắp thi nên mình rất bận, nhưng xin hứa khi nào thi xong mình sẽ viết bài đều, sẽ không drop truyện!

Cảm ơn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bach thao, Bora, dophuquyzoom, garan301, hieunapa94, kuyukujin, May May, MSN [Bot], ngoctho, Nthao0844, rouse_nguyen, suesue2612, sujuno1, Thiên yết nhi, winter rain và 435 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

10 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

13 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

14 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

15 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

19 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.