Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 151 bài ] 

Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

 
Có bài mới 10.10.2015, 22:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 05.07.2014, 00:13
Tuổi: 32 Chưa rõ
Bài viết: 19
Được thanks: 294 lần
Điểm: 27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 23
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 84.3:Khu vui chơi


   Bởi vì vừa mới hơn mười một giờ, trong tiệm không có khách. Sau khi bọn họ ngồi xuống, gọi món ăn xong, Chu Duệ Trạch mới lên tiếng: “Buổi chiều muốn đi chơi, ăn thịt nhiều một chút, có sức khỏe lại không lạnh.”

   Hà Quyên buồn cười lắc đầu: “Mùa xuân rồi, ở đâu có thể lạnh được chứ?”

   “Vậy cũng không được, chỗ sân chơi trống trải, vẫn còn lạnh.” Chu Duệ Trạch không đồng ý lắc đầu. Lúc này, vài món nhắm cũng đã bưng lên, thịt và rau dưa cũng dâng lên đầy đủ.

   Chu Duệ Trạch vén tay áo lên bắt đầu nướng thịt. Từng miếng, từng miếng được nướng phải gọi là ngon lành, vừa vặn chảy ra mỡ thừa, lại không bị khét. Nhân lúc còn nóng, bỏ vào trong chén Hà Quyên, tiếp tục vòng kế tiếp.

   Tốc độ nướng của Chu Duệ Trạch vừa vặn như vậy, làm cho Hà Quyên ăn xong thịt trong chén, lại được bỏ thịt nóng vào. Một mình Hà Quyên chỉ việc ăn là được rồi, vốn cũng không cần làm gì khác.

   “Anh đừng chỉ nướng cho em ăn, anh cũng ăn đi.” Hà Quyên không nhịn được nói. Lúc cùng Chu Duệ Trạch ở chung một chỗ, cô được chăm sóc giống như một đứa trẻ. Mặc dù cô rất thích loại cảm giác này, nhưng mà cô cũng không muốn làm cho Chu Duệ Trạch vất vả như vậy.

   “Anh vẫn chưa đói bụng. Em ăn xong, vừa lúc anh ăn.” Chu Duệ Trạch cười nói, lại gắp đồ cho Hà Quyên.

   Đối diện với Chu Duệ Trạch như vậy, Hà Quyên thật không biết nói gì. Nhìn đồ ăn trong chén, giải quyết xong hai ba miếng, giành lấy cái kẹp, đi nướng thịt.

   Chu Duệ Trạch nhìn tay trống không một chút, bất đắc dĩ nở nụ cười. Sau đó cầm đũa lên, nhìn Hà Quyên thả thịt đã nướng chin vào trong chén của anh: “Ừ, ăn nhanh đi.”

   Chu Duệ Trạch gắp lên, thong thả ăn. Ăn miếng này xong đến miếng khác, chăm chú nhìn ánh mắt của Hà Quyên, liếm dư vị đôi môi, nhỏ giọng nói một câu: “Ăn thật ngon.”

   Không hiểu sao, nhìn hành động này của Chu Duệ Trạch, mặt của Hà Quyên chợt nóng lên, rủa thầm một tiếng. Cho tất cả thịt đã nướng chín vào chén của Chu Duệ Trạch, để cho anh nhanh chóng ăn.

   Nhìn Chu Duệ Trạch vùi đầu vào miếng thịt trong chén với dáng vẻ miệt mài, lúc này, Hà Quyên mới im lặng nở nụ cười. Ăn cơm ngon là tốt rồi, làm gì phải làm thêm động tác? Hơn nữa, phản ứng đó, làm cho cô… (Hai zda…) cực kỳ khó chịu, hừ!

   Hà Quyên vừa nướng thịt vừa nghĩ tới tâm tư của mình, vẻ mặt thay đổi mấy lần. Giữa ngượng ngùng còn mang theo phiền muộn, giữa phiền muộn còn có sự ngọt ngào.

   Tất cả cảm xúc thay đổi như vậy đều bị người đối diện nhìn thấy, trong lòng Chu Duệ Trạch thầm thích thú. Rất tốt, bà xã của anh vẫn là đáng yêu.

   Cơm nước xong, nghỉ ngơi một lát, lại tiếp tục đến sân chơi. Vừa đúng hơn một giờ, cơm trưa cũng gần tiêu hóa hết, không làm chậm cuộc chơi.

   Vừa vào sân chơi, đầu tiên, Hà Quyên ngây ngẩn cả người. Bên trong, từng thiết bị giải trí cũng mở ra. Hoàn toàn không phải ngày nghỉ, người ta cũng đông giống như vậy, chỉ là không vắng tanh giống như cô tưởng tượng vậy. Nhiều người như vậy, cũng không chen chúc một chút, vừa để cho sân chơi không có vẻ vắng lặng, thật là khó có được không khí dạo chơi này.

   “Muốn chơi cái gì, anh đi mua vé.” Chu Duệ Trạch cũng là người không thường tới nơi này. Nhìn xung quanh một chút, tạm thời cũng không quyết định được.

   “Em cũng không biết.” Hà Quyên có chút khó khăn đứng trước bảng hướng dẫn ở sân chơi, suy nghĩ một chút nói: “Nếu không, mình nhắm mắt lại chọn. Chỉ đến cái nào, chọn cái đó.”

   “Được.” Chu Duệ Trạch cũng giống như Hà Quyên vui vẻ chơi trò chơi như vậy.

   “Được, anh đi chỉ từng mục, em nói dừng lập tức dừng.” Hà Quyên xoay người sang chỗ khác kêu một tiếng: “Bắt đầu.”

   Chu Duệ Trạch lập tức đưa tay ra chỉ lung tung vào phía trên: “Ngừng.” Hà Quyên hô xong, lập tức hứng khởi xoay người, hai tay khoác lên vai Chu Duệ Trạch, tò mò nhìn: “Chọn cái gì? Là cái gì?”

   “Xe cáp treo.” Chu Duệ Trạch cười nói.

   “Ách…” Hai khóe môi của Hà Quyên co giật, muốn buông bả vai Chu Duệ Trạch ra: “Nếu không, chúng ta chọn lại một lần nữa đi…”

   Cô không mong chờ điều may mắn này, vừa nghĩ tới đã được vậy. Ngay cả một chút bình tĩnh cũng không có, thật quá kích động.

   “Không sao đâu, có anh đây.” Chu Duệ Trạch chặn lại tay của Hà Quyên trên vai mình, nắm thật chặt, không để cho cô lùi bước. Nhìn về phía cô, nhướng mày cười nói: “Chúng ta đi thôi, ở bên kia.”

   Nhìn lướt qua cũng biết sơ vị trí, huống chi, trò xe cáp treo còn rất nổi bật.

   “Không có mấy người chơi, bọn họ không ra.” Hà Quyên bị kéo đến khu vực bán vé, không có nhiều người, vốn cũng không cần xếp hàng. Bình thường, nhiều cửa sổ cùng mở bán vé. Hôm nay, chỉ mở một cửa sổ, mà người bán vé cũng chẳng bận rộn như vậy.

   Sau khi mua vé xong, Chu Duệ Trạch quay đầu lại đối diện với Hà Quyên cười một cái, hoàn toàn xem nhẹ lời nói vừa rồi của cô.

    Đến chỗ xe cáp treo, xét vé, đi lên, Hà Quyên nhìn nhân viên hướng dẫn cho cô cách bảo hộ xong, im lặng nhìn các khung bảo hộ trò chơi trống rỗng: “Chỉ có hai người, bọn họ mở một lần, có thể lỗ vốn không?”

   “Yên tâm, nếu như bây giờ toàn bộ không có, cũng có hao tổn. Lúc không có người, bọn họ có thể khai xe trống. Xe trống cũng mở, hiện tại, chúng ta mua vé rồi, bọn họ lại được lợi.” Chu Duệ Trạch có lòng tốt giải thích, Hà Quyên nghe được liên tục gật đầu.

   Hồi hộp lôi kéo tay vịn, tay chân cũng không biết đặt ở chỗ nào. Nhất là nhìn đường ray xoay nghiêng trước mặt mình, còn chưa bắt đầu, nhịp tim đã tăng nhanh.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 08.12.2015, 21:10
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1361
Được thanks: 9354 lần
Điểm: 23.21
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 84.4: Khu vui chơi


   Chu Duệ Trạch nghiêng đầu, nở nụ cười trấn an. Cầm lấy bàn tay ẩm ướt mồ hôi của cô, mười ngón tay đan xen vào nhau: “Có anh ở bên cạnh em đây!”

   Đôi mắt đen như mực tựa như hố sâu không đáy, giống như muốn hút cả người cô vào trong. Không có gì, tâm tình luống cuống đã lắng đọng xuống, tim đập thình thịch cũng bình ổn như thường. Không kìm lòng nổi gật gật đầu, Hà Quyên lại nhìn đường ray, không còn sợ hãi như vậy nữa.

   Vèo một tiếng, xe trượt ra ngoài, tốc độ rất nhanh, hoàn toàn không không nhìn thấy những gì ở trước mắt. Chỉ cảm thấy từng cơn gió lạnh thổi qua gò má, không nói được là cảm thụ như thế nào. Trái tim nhanh chóng co rút lại, có cảm giác như máu đang đảo ngược. Cũng không dám la lên, Hà Quyên chỉ mím môi sít sao, trừng lớn hai mắt, nhìn chằm chằm cảnh vật không rõ ràng phía trước.

   Tay cảm nhận được căng thẳng, theo bản năng quay đầu, thấy Chu Duệ Trạch tươi cười trấn an. Một khắc này, thật sự là mọi thứ đều không còn quan trọng. Tốc độ tàu siêu tốc chạy như bay. Ngồi hết một vòng, thời gian quá ngắn. Đợi đến khi ổn định lại, Hà Quyên có cảm giác giống như sống sót sau tai nạn. Thở ra một hơi thật dài, lầu bầu một câu: “Ai phát minh ra cái trò này vậy chứ?”

   “Dù sao cũng không phải là anh.” Chu Duệ Trạch cười hì hì đứng dậy, vẫn không buông tay Hà Quyên ra.

   Hà Quyên vừa bước ra, chân đã mềm nhũn. Cũng may có Chu Duệ Trạch ở bên cạnh đỡ lấy, thế này mới không bị ngã trên mặt đất.

   Chu Duệ Trạch cười trộm khiến Hà Quyên nhướng mày, giả bộ giận nói: “Anh cười em?”

   “Không có.” Chu Duệ Trạch lập tức nghiêm túc nói.

   “Anh có, em nhìn thấy rồi.” Hà Quyên lại không ngốc, Chu Duệ Trạch có cười hay không, cô còn không nhìn ra được sao?

   Chu Duệ Trạch thở dài một hơi, gật đầu: “Được rồi, là anh cười.”

   Hào phóng thừa nhận như vậy, ngược lại khiến Hà Quyên không nỡ mắng anh nữa. Con ngươi xoay chuyển, đột nhiên cười nói: “Đi thôi, chúng ta đi chơi trò khác.”

   “Chơi cái gì?” Trong lòng Chu Duệ Trạch hơi căng thẳng, nụ cười của Hà Quyên không ý tốt chút nào.

   “Đi theo em là được rồi, chẳng lẽ còn sợ em bán đứng anh?” Hà Quyên nói xong, lập tức kéo tay Chu Duệ Trạch đi đến chỗ khác.

   Đợi đến khi mua xong một xấp vé đứng ở chỗ đó, Chu Duệ Trạch chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu: “Vòng xoay ngựa gỗ, anh còn tưởng rằng là núi cao biển lửa đấy!”

   “Ôi chao, này, anh ngồi cái này mà không xấu hổ sao?” Hà Quyên kinh ngạc chớp chớp mắt. Anh không phải là thanh niên mới hai mươi tuổi, mà đã là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, chẳng lẽ ngồi cái này mà không thấy kì lạ chút nào sao?

   “Đương nhiên là không rồi!” Chu Duệ Trạch cười nói: “Bà xã thích ngồi, anh đương nhiên sẽ ngồi cùng.” Nói xong lập tức kéo tay Hà Quyên đi vào. Bên trong thật là yên tĩnh, chẳng khác nào đã được bao hết.

   Ngồi lên ngựa gỗ, âm nhạc vui vẻ bên tai, lên lên xuống xuống hết vòng này tới vòng khác. Hà Quyên ôm ống tuýp phía trước, hơi hơi nhắm hai mắt lại, hoàn toàn quên tất cả xung quanh, đắm chìm trong ký của bản thân mình.

   Nghĩ đến bản thân mình khi còn nhỏ, nghe những người bạn học bên cạnh thảo luận chuyện chủ nhật được ba mẹ dẫn bọn họ đi khu vui chơi. Nhớ lại bản thân mình chỉ đứng ở bên ngoài nhìn người ta vui vẻ trong khu vui chơi, nghe tiếng thét chói tai đầy thích thú.

   Khi đó, cô đã hâm mộ như vậy, luôn cảm thấy thật thần kỳ. Những cái này có thể mang theo người ta, vừa cười vừa vui vẻ như vậy. Đợi đến khi cô lớn lên, bận bịu làm việc, góp tiền, không có thời gian rảnh rỗi đi chơi.

   Lại mãi về sau, tình hình kinh tế trong tay có chút dư giả, mới phát hiện bản thân mình ở tuổi này đã không còn thích hợp để đi chơi nữa rồi. Huống chi cũng không có người bạn nào để đi chơi. Một người đến khi vui chơi cảm thấy rất kỳ lạ, cho nên coi như đây là lần đầu tiên cô đến khu vui chơi. Thì ra đến đây lại thần kỳ như vậy, sẽ làm cho người ta rất vui vẻ.

   Hà Quyên nhắm mắt lại, đắm chìm trong suy nghĩ của mình. Chu Duệ Trạch ngồi bên cạnh cô, nhìn ý cười bên môi cô, không nhịn được cũng cong khóe môi lên. Vòng xoay ngựa gỗ vốn chưa từng dừng lại, liên tục như vậy, không ngừng xoay tròn hết vòng này đến vòng khác, giống như mãi mãi sẽ không dừng lại.

   Mãi đến khi Hà Quyên tỉnh táo lại từ trong ký ức, mở to mắt, hơi mờ mịt nhìn tình huống xung quanh. Lúc này, mới phản ứng kịp, cô vẫn còn đang ngồi trên ngựa gỗ. Quay đầu nhìn thấy Chu Duệ Trạch chỉ mỉm cười nhìn mình, có chút xấu hổ: “Có phải em ngồi rất lâu rồi không?”

   Cô quên thời gian, giống như hoàn toàn cảm thấy chưa từng dừng lại.

   “Chúng ta đủ vé không?” Cô mua một xấp vé, có đủ xoay nhiều vòng như vậy không?

   “Vừa đủ.” Chu Duệ Trạch nói: “Đây là vòng cuối cùng rồi.”

   Nói xong giơ tay chỉ lên chỗ kiểm vé: “Anh đã đưa hết vé cho bọn họ rồi.”

   Quả nhiên, xoay hết một vòng này, ngựa gỗ lập tức dừng lại.

   “Cùng ngồi xong cái này với em, chúng ta đến bên kia...” Chu Duệ Trạch thuận tay chỉ, Hà Quyên sợ tới mức quay đầu bỏ chạy: “Em không muốn, em vẫn chưa sống đủ.”

   “Không được, anh đã ngồi cùng với em xong rồi, giờ em phải làm cùng với anh.” Chu Duệ Trạch lập tức đuổi theo.

   Hà Quyên tránh trái tránh phải, chạy vòng quanh cây một cây to với Chu Duệ Trạch, đáng thương tội nghiệp cầu xin tha thứ: “Tuổi tác chúng ta rất tốt đúng không? Làm gì không làm lại đi chơi trò nhảy biến thái đó. Chúng ta vẫn không đến mức nghĩ quẩn mà tự sát chứ?”

   “Yên tâm, đó là máy nhảy, không nguy hiểm.” Chu Duệ Trạch duỗi tay phải ra bắt lấy Hà Quyên. Hà Quyên giống như con thỏ bị kinh hãi quay đầu bỏ chạy: “Ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì làm sao? Đừng!”

   “Sẽ không đâu.” Chu Duệ Trạch đuổi theo đến nghiện. Nhìn bước chân nhẹ nhàng và gò má đỏ ửng bởi vì chạy của Hà Quyên, tâm trạng cũng thoải mái theo.

   “Ngộ nhỡ cơ!” Hà Quyên hoàn toàn không nghe Chu Duệ Trạch nói, nhanh chóng chạy đi chỗ khác.

   “Em xấu lắm, anh đã cùng chơi với em rồi mà em lại không chơi cùng anh.” Chu Duệ Trạch theo sát phía sau, lúc nào cũng cách một khoảng muốn bắt lấy Hà Quyên.

   Hai người ầm ĩ trong khu vui chơi, quên tuổi, quên hết tất cả, chơi đùa không kiêng dè chút nào. Thật giống như là quay về khi còn nhỏ, quay về thời thơ ấu vô ưu vô lo.

   Lúc bảy giờ tối, hai người ngồi trong MacDonald. Hà Quyên bưng khay đi tới, gương mặt Chu Duệ Trạch lạnh lùng không để ý tới cô.

   Hà Quyên nhìn mà buồn cười, chuẩn bị ống hút xong, mở giấy ăn ra, đổ tất cả khoai tây chiên lên bàn, mở sốt cà chua.

   “Nào, ăn đi.” Hà Quyên đặt đồ uống trước mặt Chu Duệ Trạch.

   Chu Duệ Trạch liếc mắt nhìn Hà Quyên một cái, xoay mặt qua một bên, từ trong kẽ răng nhả ra ba chữ: “Kẻ lừa đảo.”

   “Được, được, em là kẻ lừa đảo.” Hà Quyên cười thừa nhận: “Em là kẻ lừa đảo, anh cũng phải ăn cơm chứ!”

   “Em đã nói sẽ chơi nhảy bungee, ngồi ma thiên luân (vòng xoay bánh xe), rồi xe điện đụng, còn có một đống gì lung tung gì đó với anh, nhưng cuối cùng lại không chơi gì cả.” Chu Duệ Trạch giận dỗi, trừng Hà Quyên lên án.

   “Ôi...” Bị Chu Duệ Trạch lên án, Hà Quyên chỉ có thể xấu hổ cười: “Chơi cái đó không tốt, ngộ nhỡ có nguy hiểm thì phải làm sao?”

   Cô tuyệt đối không thừa nhận mình sợ hãi, tuyệt đối không thừa nhận.

   Chu Duệ Trạch xoay mặt đi, nhất định không để ý đến Hà Quyên khiến Hà Quyên dở khóc dở cười. Người đã lớn như vậy mà còn cáu kỉnh như trẻ con vậy sao?

   “Được rồi, nếu không thì anh nói chuyện khác, em bồi thường cho anh.” Hà Quyên không có cách nào, đành phải dụ dỗ Chu Duệ Trạch.

   Chu Duệ Trạch vừa nghe Hà Quyên nói xong, lập tức quay mặt trở về, ánh mắt sáng như sao. Hà Quyên nhìn, trong lòng lộp bộp một chút, bây giờ, cô đổi ý rồi sao?

   Chu Duệ Trạch cũng không cho Hà Quyên mở miệng: “Anh ăn khoai tây chiên.”

   Sau khi nói xong, mở miệng ra, chờ đợi.

   Hà Quyên buồn cười nhìn anh, cầm một miếng khoai tây chiên chấm vào sốt cà chua, đưa đến miệng Chu Duệ Trạch.

   Chu Duệ Trạch cười tủm tỉm ăn từng chút từng chút một, còn không quên vươn đầu lưỡi liếm liếm sốt cà chua dính trên môi. Suốt cả quá trình, Chu Duệ Trạch nhìn chằm chằm Hà Quyên không chớp mắt khiến Hà Quyên không được tự nhiên lui về sau, thân thể có chút khô nóng.

   Anh đang ăn cái gì vậy? Ăn thì lo mà ăn đi, cứ nhìn cô chằm chằm như vậy để làm gì? Cứ như muốn ăn cô vậy.

   Hơi rũ mắt xuống, che giấu hoảng loạn trong mắt, vẫn còn chưa khống chế được nhịp tim đập, đã nghe thấy Chu Duệ Trạch nói: “Ăn xong rồi.”

   Hà Quyên vội vàng lấy hai cây nhét vào miệng Chu Duệ Trạch, cúi đầu cắn ống hút của mình hút đồ uống.

   Chu Duệ Trạch nhai khoai tây chiên trong miệng, không nhìn thấy vẻ mặt Hà Quyên nhưng hai lỗ tai càng ngày càng hồng không tránh được hai mắt của anh. Quả nhiên, được người ta sủng, được người ta thương, sẵn tiện đùa giỡn một chút, cảm giác thật thích nha.

   Chơi đùa hết một ngày, trong lòng Chu Duệ Trạch vô cùng sảng khoái. Suốt dọc đường về nhà, nụ cười vẫn chưa từng biến mất.

   Chờ đến khi vào cửa nhà, cuối cùng, Hà Quyên cũng không nhịn được mà nhíu mày: “Anh cười suốt một đường mà không thấy phiền sao?”

   “Không phiền.” Chu Duệ Trạch cười ha ha, kéo Hà Quyên qua, khẽ hôn lên môi cô một cái, nói nhỏ: “Có bà xã ở bên cạnh anh, anh làm gì cũng không mệt.”

   Chỗ mềm mại trong lòng bị gõ một cái, Hà Quyên không nhịn được khẽ quở trách một tiếng: “Ngu ngốc.”

   “Ngu ngốc thì ngu ngốc, bà xã cần anh là được rồi.” Chu Duệ Trạch cười cúi người, muốn tiếp tục chuyện lúc nãy lại bị một hồi tiếng chuông sát phong cảnh truyền tới.

   Hà Quyên lấy điện thoại ra, vừa nhìn thấy, sắc mặt đột nhiên đại biến, là dì nhỏ gọi điện thoại đến.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trần Thu Lệ về bài viết trên: Cyclotron, Hannah Dinh, Huogmi, Kẹo Kéo, Mây Nhỏ Prim, Tthuy_2203, antunhi, chalychanh, ciuviho, huyenhihi, oclengkeng, traiothiem, xichgo
     
Có bài mới 10.12.2015, 15:20
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.11.2015, 13:09
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 266
Được thanks: 4035 lần
Điểm: 28.24
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 85.1: Chào đón

   Editor: VinJR

   Đã thật lâu rồi, cô và dì nhỏ không có liên lạc với nhau. Ở trong nhà dì ấy, cô không thể chủ động gọi điện thoại về. Nếu để cho chồng dì ấy biết, sẽ cãi nhau với dì ấy.

   Thời gian gần đây, dì ấy cũng không liên lạc với cô. Vẫn cho là cuộc sống của bọn họ đều là gió êm sóng lặng. Đột nhiên gọi điện thoại cho cô, rốt cuộc xảy ra chuyện gì rồi?

   Tiếng chuông vẫn là bình thường, nhưng hôm nay, tiếng chuông ấy nghe lại phiền não, khiến Hà Quyên mơ hồ cảm thấy lo lắng. Hà Quyên nhận điện thoại: "Alo, dì nhỏ..."

   Lời còn chưa nói hết, lập tức bị giọng nói thô bạo cắt đứt: "Lập tức tới đây đưa dì nhỏ của cô đi ngay, đừng ở lại nhà tôi nữa."

   Giọng nói truyền đến trong điện thoại cũng không phải giọng nói của dì mà là tiếng hô thô bạo của Triệu Quốc Tường, dượng của Hà Quyên: "Xảy ra chuyện gì?"

   Đối với Triệu Quốc Tường, Hà Quyên không có chút cảm tình nào. Nhưng ngại vì dì nhỏ vướng trong mối quan hệ này, còn có tình huống phức tạp trước kia, cô cũng không thể cau mặt với Triệu Quốc Tường. Nhưng mà đối với những chuyện ông ta đã làm, Hà Quyên thật sự là không thích ông ta nổi.

   "Tôi muốn ly hôn với dì của cô, lập tức tới đây đưa cô ta đi. Nếu không, tôi sẽ đuổi cô ta ra ngoài, đừng nói tôi không thông báo cho cô trước." Triệu Quốc Tường chán ghét nói.

   "Ông để cho dì tôi nghe điện thoại." Hà Quyên hoàn toàn không muốn nói chuyện với Triệu Quốc Tường. Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, vẫn nên nghe dì ấy nói chuyện một chút đã.

   Sau khi Hà Quyên nói xong, lập tức nghe được bên kia điện thoại truyền tới giọng Triệu Quốc Tường bất mãn kêu la: "Nhanh, nhanh, cô mau nghe điện thoại."

   "Quyên tử..." Giọng nói của Phương Thục Tú nhẹ vang lên, không còn hơi sức.

   "Dì, làm sao vậy?" Hà Quyên vừa nghe được giọng nói của dì nhỏ, trong lòng lập tức căng thẳng.

   "Dì với dượng con muốn ly hôn, không cần tới đây. Dì tìm được phòng ở, con đừng lo lắng. Công việc của con..." Phương Thục Tú nói được nửa câu đã bị Hà Quyên cắt ngang.

   "Dì nhỏ, dì đừng nói nữa... Ngày mai, con sẽ qua đó ngay. Dì chờ con. Không được, hôm nay, dì hãy ở lại trong khách sạn đi." Hà Quyên vội vàng nói, cô sợ Triệu Quốc Tường không bằng lòng cho dì ấy ở lại.

   "Không có chuyện gì, con không cần phải tới đây, dì có thể xử lý tốt..." Phương Thục Tú còn định khuyên Hà Quyên, lại bị cô kiên định ngắt lời.

   "Dì, dì đừng lo. Ngày mai, con sẽ qua đó." Hà Quyên vội vã nói: "Dì chờ con."

   Phương Thục Tú chần chờ một chút, lúc này mới đồng ý: "Được, Quyên tử, con đừng vội. Trên đường đi, nhất định phải cẩn thận."

   "Con biết rồi, dì nghỉ ngơi trước đi. Ngày mai, con sẽ tới." Hà Quyên an ủi dì ấy vài câu, sau đó cúp điện thoại.

   Chu Duệ Trạch thấy sắc mặt Hà Quyên không được tốt, quan tâm hỏi: "Sao vậy?"

   "Dì muốn ly hôn rồi." Hà Quyên than nhẹ một tiếng, rồi mới từ trong cảm xúc phục hồi tinh thần lại.

   "Ly hôn?" Chu Duệ Trạch không hiểu hỏi.

   Hà Quyên đi vào phòng khách, mệt mỏi ngồi xuống: "Trước kia, không phải đã nói với anh rồi à? Cha mẹ em đột ngột qua đời, khi đó, em còn rất nhỏ. Dì nhỏ đã rước em về nhà dì ấy. Triệu Quốc Tường, cũng chính là dượng của em, ông ấy cũng không chào đón em. Cũng khó trách, ai sẽ vô duyên vô cớ nuôi con của người khác chứ? Huống chi, Triệu Quốc Tường là người đã từng ly hôn, mà dì ấy lại mang theo một đứa bé. Ông ta theo đuổi dì rất lâu, dì em vẫn không đồng ý."

   Hà Quyên khẽ thở dài một cái, tiếp tục nói: "Chỉ là khi đó, ngay cả dì ấy cũng không có cách nào nuôi sống em, lại muốn để cho em tiếp tục đi học. Còn có chuyện của ba mẹ em đối với dì ấy là một đả kích rất lớn. Lúc ấy, Triệu Quốc Tường bận trước bận sau, mọi chuyện đều là ông ta xử lý. Dì ấy thấy ông ta cũng không tệ lắm, chủ yếu là vì để cho em được sống tốt nên gả cho ông ta." Hà Quyên cười khổ: "Sau khi cưới, em đã sống với Triệu Quốc Tường, còn có con gái của ông ta. Em cũng nhận thấy em rất phiền phức đối với ông ta. Bởi vì trong nhà có một căn phòng, mà dì ấy vẫn không vào ở, vẫn giữ cho em. Vì vậy mà Triệu Quốc Tường thường hay xoi mói dì ấy, đối với dì ấy không vui. Em cũng đã từng khuyên dì ấy rời đi. Khi đó, em và dì hoàn toàn không có cách nào để sống. Dì ấy ở nhà chăm sóc em và con gái của Triệu Quốc Tường nên không có thu nhập. Cha mẹ để lại cho em căn nhà, cho thuê cũng không được bao nhiêu tiền. Dì ấy vì em mà chịu đựng, sau này, khi em trưởng thành, có thể kiếm tiền đã bảo dì ấy rời xa Triệu Quốc Tường. Nhưng dì ấy không đi, ngược lại còn nói mặc kệ như thế nào, khi khó khăn nhất là Triệu Quốc Tường giúp chúng ta vượt qua, dì ấy phải báo đáp ông ta."

   Nói tới chỗ này, hai mắt Hà Quyên hơi nhắm lại, chuyện này nói ra vẫn là một cái gai trong lòng cô. Nếu cô có năng lực sớm một chút, mua căn nhà lớn hơn sớm một chút, đón dì ấy ra ngoài sớm một chút thì thật tốt.

   "Thật may là em không phải dạng để mặc cho người ta khi dễ..." Chu Duệ Trạch cười một tiếng, nói nhỏ một câu.

   "Hả? Anh vừa nói cái gì?" Hà Quyên không nghe rõ, hỏi lại một câu.

   "Anh là bảo sáng sớm ngày mai, anh sẽ đi cùng em. Buổi tối, ngủ sớm thôi." Chu Duệ Trạch rất nhanh nói ra quyết định của anh: "Sáng sớm lái xe đi, buổi trưa là đến rồi."

   Nhà của dì Hà Quyên cũng không phải rất xa, đi tốc độ cao, rất nhanh sẽ tới.

   "Được." Hà Quyên cũng không khách sáo với Chu Duệ Trạch, sau khi chuẩn bị đồ xong lập tức trở về phòng ngủ.

   Thật ra thì cô không ngủ được, trong đầu nghĩ tới nghĩ lui đủ loại suy nghĩ lung tung làm cho cô trăn trở trên giường. Cứ như vậy, nghĩ tới nghĩ lui, đợi đến khi trời sáng cô mới mơ màng ngủ. Nghe được tiếng gõ cửa nhè nhẹ, mới tỉnh lại: "Vợ, em dậy chưa?"

   "Ừ, dậy rồi." Hà Quyên vội vàng trả lời một tiếng. Vừa nhìn thời gian, đã sắp tám giờ.

   "Đến ăn điểm tâm một chút, anh chuẩn bị xong rồi." Chu Duệ Trạch ở bên ngoài nói vào.

   "Được." Hà Quyên vội vàng thay quần áo, rửa mặt, đến phòng ăn vừa lúc nhìn thức ăn vừa mới bày ra, bánh rán hành trứng chiên, còn có sữa tươi. Đồ ăn đơn giản tiện lợi, tiết kiệm được không ít thời gian.

   Hà Quyên cười rồi ngồi xuống, Chu Duệ Trạch dùng bánh rán hành cuốn mấy món cùng trứng chiên đưa qua. Sữa tươi không lạnh không nóng, vừa vặn cho vào miệng.

   Hà Quyên vội vàng ăn, rất nhanh đã ăn xong. Chu Duệ Trạch cũng không dọn dẹp đồ đạc, trực tiếp cầm chén đũa bỏ vào bồn rửa trong phòng bếp, xách áo khoác lên nói: "Đi thôi."

   "Đừng nói chuyện, vừa mới ăn xong." Khi ra tới cửa ra vào, Chu Duệ Trạch cố ý dặn dò một câu, lúc này mới mở cửa đi ra ngoài.

   Sau khi ngồi lên xe, Chu Duệ Trạch vững vàng lái xe lên đường.

   “Địa chỉ chi tiết là ở đâu?" Chu Duệ Trạch hỏi.

   Hà Quyên lập tức nói địa chỉ cho anh. Sau khi Chu Duệ Trạch dùng hướng dẫn định vị, bật một bản nhạc nhẹ lên làm cho tâm tình Hà Quyên tốt lên không ít. Nhìn đôi mắt của cô nhàn nhạt quầng thâm, nhẹ giọng nói: "Em nhắm mắt nghỉ ngơi một chút, khi nào đến, anh sẽ gọi em dậy."

   Hà Quyên nhìn Chu Duệ Trạch một cái, gật đầu: "Được."

   Có anh ấy ở bên cạnh, cô thật sự rất an tâm. Tối hôm qua ngủ không được ngon giấc, dựa vào ghế, Chu Duệ Trạch lại điều chỉnh ghế ngồi ngã ra sau để cô có thể thoải mái dựa vào một chút.

   Mơ mơ màng màng nhưng lại ngủ thiếp đi, cho đến khi Chu Duệ Trạch nhẹ nhàng đẩy cô: "Vợ, là chỗ này phải không?"

   "Hả?" Hà Quyên mở mắt, nhìn bên ngoài xe cảm thấy xa lạ lại có chút quen thuộc. Mở trừng hai mắt, lúc này mới xua tan cơn buồn ngủ, gật đầu liên tục: "Đúng, chính là chỗ này."

   "Từ đây đi đến đó, có thể dừng xe ở đây là được rồi." Hà Quyên dựa theo trí nhớ gọi Chu Duệ Trạch dừng xe lại, lúc này mới đi tới ngôi nhà lầu bên kia. Nhìn nhìn ngôi nhà lầu cũ kỹ kia một chút, rồi mới đi vào.

   "Cẩn thận một chút, trong nhà, tất cả đồ vật đều rất lộn xộn." Hà Quyên đi ở phía trước, cẩn thận dặn dò Chu Duệ Trạch, chỉ sợ anh đụng phải. Biết làm sao được, ngôi nhà này đã rất cũ kỹ, bên trong đồ vật lẫn lộn chất đống. Tất cả hành lang cửa sổ đều bị che kín, làm cho cả tầng lầu tối đen như mực, chỉ có chút ánh sáng có thể nhìn được hình dáng đồ vật này nọ.

   "Anh không sao." Chu Duệ Trạch đi thẳng tới phía sau Hà Quyên, năng lực nhìn trong bóng tối của anh rất tốt, chú ý tới Hà Quyên. Khi thấy cô sắp đụng phải những vật kia, anh lập tức kéo cô lại, để cho cô tránh ra được.

   Tuy không nguy hiểm nhưng có một chút sợ hãi, Hà Quyên đứng ở trước cửa chống trộm, hít sâu một hơi rồi mới gõ cửa.

   "Rốt cuộc cũng đã tới." Triệu Quốc Tường vừa nghe có tiếng động ở cửa, lập tức đi tới, kéo cửa chống trộm ra: "Nhanh lên một chút, đưa dì của cô đi đi."

   Thái độ của Hà Quyên đối với Triệu Quốc Tường đã sớm làm như không nhìn thấy, cùng Chu Duệ Trạch vào cửa, vừa lúc nhìn thấy dì ấy từ trên ghế đứng lên.

   "Quyên tử, con đã đến rồi. Vị này là..." Phương Thục Tú quan sát Chu Duệ Trạch đứng bên cạnh Hà Quyên.

   Nói thật, Chu Duệ Trạch thật sự rất đẹp mắt, đẹp mắt có chút quá đáng. Đi trên đường lớn, tuyệt đối một trăm phần trăm mọi người đều quay đầu lại nhìn. Nhưng nét đẹp này của anh không giống với Nhiếp Nghiêu. Khi chưa biểu lộ "bản tính", thì ôn hòa vô hại, không có chút tính công kích nào, giống như đứa con trai nhỏ nhà hàng xóm, làm cho người ta cực kỳ buông lỏng cảnh giác.

   "Chồng con, Chu Duệ Trạch. Đây là dì em." Hà Quyên cười giới thiệu cho Phương Thục Tú cùng Chu Duệ Trạch. Còn về Triệu Quốc Tường, hoàn toàn không cần thiết giới thiệu.

   "Chào dì." Chu Duệ Trạch lập tức lộ ra nụ cười hoàn mỹ vô hại, để lại cho Phương Thục Tú một ấn tượng đẹp.

   "Các người muốn ôn lại chuyện cũ thì để sau đi. Bây giờ, chúng ta tới Cục dân chính làm thủ tục." Ở bên cạnh, Triệu Quốc Tường đi tới, vội vàng thúc giục: "Làm xong thủ tục, các người đón bà ấy đi, muốn ôn chuyện thế nào thì cứ việc ôn chuyện."

   "Được. Bây giờ sẽ đi ngay." Để dì ấy ly hôn, cô cầu còn không được. Cho nên khi Triệu Quốc Tường vừa nói như vậy, cô lập tức đồng ý.

   "Mang những thứ này theo luôn." Triệu Quốc Tường ngay lập tức xách ra ngoài một túi hành lý lớn, bên trong đều là vật dụng gì đó của Phương Thục Tú.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 151 bài ] 
           
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 137, 138, 139

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 230, 231, 232

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 138, 139, 140

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

13 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

14 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

15 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

16 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

19 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 635 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 768 điểm để mua Đá hoa xanh
Sunlia: Vào link này xem cách đăng truyện nhé b  viewtopic.php?style=2&t=320999&tn=quy-dinh-cua-chuyen-muc-truyen-tu-edit-sang-tac
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 354 điểm để mua Bé lá
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 367 điểm để mua Ngôi sao đen
Viên Băng Băng: Cho mình hỏi muốn đăng truyện thì vào đâu ạ??
Meolun: Cảm ơn Sunlia nhiều nhé !
Sunlia: Đổi tiêu đề truyện thành [thể loại] Tên truyện - Tên tác giả (Hoàn) là mod sẽ tự chuyển, hoặc b nhắn cho mod cx đc
Meolun: Cho mình hỏi nếu truyện sáng tác hoàn rồi thì có cần tìm đến Mod nhờ chuyển về box hoàn không ạ ? Hay họ sẽ tự chuyển giúp mình vậy các bạn ?
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Infiniti
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 256 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 200 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 360 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 447 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 531 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 504 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu Pooh ngớ ngẩn
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 479 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 226 điểm để mua Teddy ôm bé
Lily_Carlos: cái đó là chống copy nhé, bạn bỏ tích ở ô chống copy bài viết nếu không thích bị hiện ảnh
Meolun: À hôm qua mình thấy bộ truyện mình đang viết tự nhiên bị biến thành nội dung ảnh nhưng mình đã tìm cách sửa lại, nên chỉ muốn hỏi là tại sao bị như vậy thôi ạ
Konami1992: truyện thanh xuân vườn trường, trùng sinh nhé

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.