Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 09.12.2015, 20:50
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9627 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 44
Chương 444, Lâm gia làm công nhật

Editor: Trạch Mỗ

Một nhà Tử Thọ quả thực vào ngày thứ hai mời khách, đáng tiếc, lễ Hàn y tới, bởi vì Lâm Khang Bình không ở nhà, Tử Tình muốn dẫn Thư Duệ đi đưa quần áo rét cho tổ tiên Lâm gia, Thẩm thị là cực kỳ không muốn để cho Tử Tình đi Lâm gia nữa, nhưng là, việc đưa quần áo rét này, việc liên quan đến tế tự tổ tiên, cũng không có cách nào ngăn cản không cho đi, chỉ đành phải dặn dò Đại Giang và Đại Hà đánh xe, còn có Thải Vân Tử Tình mang đi, ngàn vạn lần phải để ý Tử Tình một chút.

Từ khi Lâm đại gia đi rồi, Tử Tình vẫn là lần đầu tiên đến Lâm trang, Dư thị nhìn thần sắc so với lúc trước kém đi không ít, Lâm Khang Kiện cũng tựa hồ còn chưa có từ trong nỗi bi thống tang phụ đi ra, Hồ thị cũng không nói cười giống như dĩ vãng, còn có Thư Hưng, cuộc hôn nhân này rốt cuộc vẫn là không thành, nếu chờ, phải tới ba năm sau rồi. Chẳng qua, Tử Tình cũng không có nhìn thấy bóng dáng Thư Hưng.

Nhìn thấy Tử Tình, Dư thị bọn họ đầu tiên là có chút ngoài ý muốn, sau lại mới nghĩ tới là lễ Hàn Y rồi, Lâm Khang Kiện nói: "Tết Trung Thu không tới đây, ta đã nghĩ đến là Tam đệ ra ngoài rồi, đệ muội sợ là đã quên, chúng ta đã tế bái cùng luôn rồi. Lúc này cũng giống thế, không nghĩ tới trời lạnh như vậy, đệ muội còn khăng khăng chạy đến."

Tử Tình vừa nghe thầm nghĩ hổ thẹn, Tết Trung Thu Lâm Khang Bình không ở nhà, bản thân đúng là thực sự quên mất, lúc này, nếu không phải là Hoa ma ma nhắc nhở, Tử Tình chỉ sợ lại là không nhớ ra, bởi vì quê nhà An Châu của Tử Tình bên kia, cũng không có tập tục lễ Hàn Y này, đây là thứ nhất, thứ hai, Tử Tình nhiều năm không tế bái phụ mẫu của Lâm Khang Bình, nhất thời thật đúng là không quen lắm. Tử Tình ở trong lòng nói với công bà (cha mẹ chồng) tiếng "thực xin lỗi."

Đồ đều là Hoa ma ma giúp chuẩn bị cho Tử Tình, hai phu thê Lâm Khang Kiện và Tử Tình cùng đến mộ phần, nói: "Hôm qua chúng ta đã đốt một phần cho Nhị thúc luôn rồi, chẳng qua, Nhị thúc nếu biết các ngươi tự mình đến . Chỉ sợ sẽ càng vui vẻ hơn."

Tử Tình dẫn Thư Duệ quỳ xuống, nói: "Cha nương, con dâu xin lỗi, không có làm hết bổn phận của con dâu. Vẫn là lần đầu tiên tới đưa quần áo rét cho hai vị, hai vị muốn trách thì trách con dâu, không liên quan tới tướng công. Tướng công đi xa nhà rồi. . ."

Tử Tình ba la ba la giải thích vài câu, Thư Duệ nói: "Tổ gia tổ nương, không phải là nương ta sai, nương ta cho tới bây giờ chưa từng làm những việc này, nàng không biết. Về sau, nương ta đã biết rồi, nhất định sẽ không quên."

Thư Duệ nói xong đỡ Tử Tình lên. Nói: "Nương, trên đất lạnh, Tổ gia Tổ nương biết được, sẽ đau lòng ngươi."

"Đệ muội thật sự là phúc khí tốt, không chỉ có Tam đệ che chở. Người làm con này, còn nhỏ tuổi, đã biết nghĩ cho nương hắn, là đứa hiểu chuyện, Nhị thúc Nhị thẩm nếu biết, sẽ cao hứng bao nhiêu." Hồ thị nói.

Tử Tình vui mừng sờ sờ đầu Thư Duệ, cũng cười.

Trở lại Lâm gia, Mã thị và Khương thị biết Tử Tình đến, cũng đều tới. Dư thị biết Tử Tình bọn họ đi đường nửa ngày, lúc này chỉ sợ đã sớm đói bụng, cho nên, cùng Mã thị Khương thị ở phòng bếp nấu cơm.

Tử Tình rửa tay xong, vào phòng bếp giúp đỡ nhóm lửa, Dư thị vội ngăn lại nói: "Ấy đừng. Ta biết, ngươi ở nhà đều là nha hoàn bà tử hầu hạ, ở chỗ ta, ăn không ngon ở không tốt, còn muốn bắt ngươi làm việc, thật đúng là uất ức ngươi rồi."

Tử Tình cười nói: "Đại nương, hồi ta còn nhỏ ở nhà cũng là phải làm việc, không có yếu ớt như vậy."

"Đại nương biết, ngươi và Khang Bình đều là người mềm lòng, Đại gia ngươi vừa đi, còn tưởng rằng các ngươi sẽ không qua lại với chúng ta nữa đấy? Lại nói tiếp, chuyện năm đó cũng trách ta, nếu không phải là ta xúi giục, suốt ngày ở trước mặt Đại gia ngươi nhắc tới, Đại gia ngươi cũng sẽ không động tâm tư muốn bán người. Cũng là vừa vặn, vừa vặn nhà ta có bà con xa, là gã buôn người, hắn hỏi thăm Kinh Thành có gia đình giàu có nào muốn mua người, liền đến thông báo cho chúng ta một tiếng, cứ như vậy mà đem bán Khang Bình vào Văn gia. Đại nương thừa nhận, cuộc sống khi đó gian nan, cả nhà đều ăn không đủ no, lòng riêng của Đại nương quấy phá, động ý nghĩ bán Khang Bình, nhưng trên đời này, có mấy người làm nương không thương con mình?" Dư thị nói xong, liền khóc.

Mã thị tiến lên khuyên nhủ: "Nương, Tam đệ muội cũng chưa nói trách ngươi, còn nói những chuyện cũ năm xưa làm cái gì?"

Tử Tình cũng không muốn nghe bọn họ sám hối, bèn nói: "Đúng vậy, Đại nương, chuyện quá khứ đã trôi qua rồi."

Lúc này, Tiểu nhi tử của Khương thị Thư Đạt chạy vào, lôi kéo tay Khương thị, nói: "Nương, Thư Duệ ca ca biết đọc sách biết chữ, ta cũng muốn đi học, học đọc sách biết chữ được không?"

Khương thị vuốt đầu đứa nhỏ, nói: "Được, Thư Đạt của chúng ta cũng biết muốn tiến tới rồi. Đầu xuân sang năm nương sẽ chuẩn bị lễ đi tìm tiên sinh cho ngươi, chẳng qua, nương nói trước cho ngươi, đi học phải chăm chỉ theo tiên sinh học, không được ham chơi, lãng phí tiền bạc."

Mã thị nghe xong cười nói: "Muốn ta nói, Tứ đệ muội vẫn là đừng lãng phí tiền bạc, Thư Hưng cũng không phải đọc sách bao nhiêu năm, không phải là còn đang làm ruộng sao? Có lẽ, nhà Tứ đệ muội như nhà Tam đệ muội, tiền bạc vẫn là dư dả, coi như ta lắm miệng."

Khương thị nghe xong lạnh nhạt cười, nói: "Đứa nhỏ muốn học, để cho hắn đi thôi, cùng lắm mùa đông, ta làm thêm chút đồ thêu, cha đứa nhỏ làm công nhật thêm mấy ngày, chịu đựng một chút, cũng sẽ qua thôi."

Tử Tình lúc này mới nhớ tới, đồ thêu năm đó của Khương thị, vẫn là mình chỉ điểm nàng mấy ngón, liền hỏi: "Tứ đệ muội bây giờ làm là đồ thêu lớn hay là đồ nhỏ?"

"Chẳng qua là khâu hầu bao thêu mấy tấm khăn, thứ lớn ta thêu không tốt, còn hại mắt." Khương thị nói.

Tử Tình biết, món nhỏ hầu bao và khăn này, quen tay một ngày cũng chỉ có thể làm hai cái, thông thường có thể kiếm được hai mươi văn tiền đã coi như không tệ rồi, một mùa đông, cũng có thể kiếm được hai lượng bạc, tiền học phí cho đứa nhỏ hẳn là đủ.

Lúc ăn cơm, Tử Tình không thấy được Lâm Khang Tường và Lâm Khang Dũng còn có Thư Hưng, liền hỏi: "Nhị ca và Tứ đệ bọn họ làm cái gì vậy? Sao không đến ăn cơm?"

Hồ thị nói: "Đi ra ngoài làm làm công nhật rồi, ngay ở trên đường các ngươi đến, nghe nói có một chỗ người ta, đang thu dọn núi hoang đất hoang, nhận người xung quanh đấy. Ai nha, nương ta, nghe nói mảnh đất kia rất lớn, nguyên cái tường viện bằng rào kia đã có mấy dặm đất rồi, chậc chậc, một miếng đất lớn này, nếu là ruộng tốt thì thật tốt, ngươi nói nhà ai có bạc dùng không đi mua mấy mảnh đất tốt, lại cứ muốn sửa sang núi hoang cái gì cũng không mọc ra được, cũng không biết những người có tiền đó rốt cuộc muốn làm gì?"

Tử Tình vừa nghe, cũng không phải chính là đất nhà mình sao? Chẳng lẽ là gần đây? Bèn hỏi: "Cách đây xa không?"

"Có hơn mười dặm đường thì phải? Mấy người bọn họ đều là trời vừa sáng đã vội vàng bắt xe lừa đi, tiền công một ngày được đến ba mươi văn, còn bao hai bữa cơm, xem như phúc hậu rồi." Khương thị nói.

Tử Tình thật đúng là không biết thôn trang nhà mình ở phụ cận ngay đây, phỏng chừng Lâm Khang Bình cũng không nghĩ tới, lại có thể để cho đường ca đường đệ nhà mình đi làm làm công nhật, bởi vì Lâm Khang Bình giao việc cho Lâm Hưng còn có hai người Vương Tài, không được mấy ngày đã rời nhà rồi, đâu có biết chuyện thuê người?

Nhưng là, việc này, về sau muốn giấu giếm chỉ sợ cũng không giấu giếm được, nghĩ nghĩ, Tử Tình nói: "Không biết chỗ Đại tẩu nói kia có phải của nhà ta hay không? Ta thật đúng là chưa từng đi xem, nhưng là biết Lâm Khang Bình nhờ người mua một vùng núi, hắn cũng là vội vội vàng vàng nhìn thoáng qua, giao việc cho quản gia, rồi đi luôn, phỏng chừng lúc đó cũng là không nghĩ tới, để cho Nhị ca bọn họ ở bên trong làm công nhật gì đó."

Dư thị nghe xong sửng sốt, Mã thị nghe xong trái lại vui mừng, nói: "Vậy thì dễ làm rồi, đã là nhà Tam đệ, thay người trong nhà trông coi, làm quản sự gì đó là được, không cần dốc sức khuân vác rồi."

Lâm Khang Kiện liếc ngang nàng ta một cái, nói: "Lời dặn của cha lúc gần đi ngươi đã quên rồi? Đừng nói Tam đệ muội còn chưa xác định rốt cuộc có phải của nhà nàng hay không, cho dù phải, cũng không liên quan tới chúng ta, chịu khó làm công nhật của chúng ta, cầm phần tiền công kia của chúng ta, kiếm cơm bằng sức lao động của mình, không mất mặt."

Dư thị nghe xong liếc mắt nhìn Đại nhi tử một cái, không lên tiếng, trái lại Khương thị nói: "Tam tẩu, ta không có yêu cầu khác, có thể nói cho quản sự một tiếng hay không, nếu có việc làm, hãy cứ thuê khẩu tử (chỉ bạn đời, chồng hoặc vợ) nhà chúng ta, hắn làm việc không lười biếng, rất thành thật, thật sự, chủ nhà xung quanh đây đều biết đến, có việc đều muốn tìm đến hắn."

Tử Tình nghe xong cười nói: "Đương nhiên không thành vấn đề, lát ta hỏi thăm một chút, dặn quản gia vài câu."

Dư thị nghe xong nói: "Tử Tình, nói lý ra, người làm nương như ta không nên cầu tình cho bọn nhỏ, nhưng là, mấy người này một mùa nông nhàn, cũng quả thật nên ở bên ngoài tìm chút việc làm, nhi tử khuê nữ một đám cũng đã lớn, chỗ cần dùng tiền nhiều lắm. Nhà ngươi đã thuê người, thuê ai mà không phải là thuê? Không bằng cũng mang Đại ca ngươi đi, con người Đại ca ngươi, làm việc càng là một tay lành nghề, không tin, ngươi thử xem sẽ biết."

Tử Tình nghe xong, yêu cầu này thật đúng là không cao, huống hồ, Lâm Khang Kiện này, vừa nhìn là biết chính là người làm việc nhiều, nói chuyện ít, vội nói: "Liền theo Đại nương, ta hỏi rõ rồi, sẽ để cho Đại ca đi qua."

Tử Tình gọi Đại Hà tới hỏi, quả thật là đất của Lâm Khang Bình, liền sai hắn đi tìm Lâm Hưng nói một tiếng.

Lâm Khang Kiện thấy vui mừng xoa tay lên tục, nói: "Giờ thì tốt rồi, ta cũng có thể có chút tiền thu, trong nhà còn có thể bớt miệng ăn, đa tạ đệ muội."

Mã thị nghe xong nói: "Nhi tử nhà ta cũng đã mười lăm rồi, không bằng cũng mang đi làm công vài ngày, tốt xấu gì cũng kiếm được một ít tiền trợ cấp."

Dư thị liếc nàng ta một cái, nói: "Đứa nhỏ nhà ngươi còn nhỏ, người đến người đi lộn xộn, không để ý một cái, đứa nhỏ có sơ xuất, ai chịu trách nhiệm? Chờ đứa nhỏ lớn hơn một chút rồi nói sau. Cũng đừng chỉ rình lấy  Đại tử (một loại tiền đồng lớn) của người ta, cũng phải suy nghĩ phân lượng của mình có được không chứ?"

Tử Tình vừa nghe, lời này của Dư thị thật đúng là dùng được, Mã thị lập tức không lên tiếng nữa, cũng là bớt cho Tử Tình khó xử.

Mọi người ở Lâm gia này, trước mắt xem ra, chỉ hai phu thê Mã thị này hay giở trò khôn vặt, mấy người khác vẫn còn khá tốt, không có ý nhất định đòi Tử Tình nâng đỡ, kiếm cơm bằng sức lao động của mình, lúc nào cũng có khí phách.

Buổi tối mấy người Lâm Khang Tường trở về, tới đây thỉnh an Dư thị trước, thế mới biết Tử Tình đến, tất nhiên cũng biết bọn họ đang giúp nhà Tử Tình làm việc, Lâm Khang Dũng còn không nói gì, Lâm Khang Tường nghe xong hỏi: "Một vùng núi lớn đó, không biết mấy ngàn lượng bạc mới có thể mua lại? Không biết Tam đệ chuẩn bị làm cái gì vậy?"

"Việc này, ta thật đúng là không rõ, ta chỉ là nghe hắn nhắc tới nói mua một vùng núi lớn, ta còn chưa có đi xem qua đâu, nếu không phải là nghe Đại tẩu nói tới, ta cũng không nghĩ đến." Tử Tình nói.

Lâm Khang Tường hỏi: "Tam đệ ra ngoài rồi? Còn phải bao lâu mới có thể trở về? Sao ta cho tới bây giờ chưa từng gặp hắn ở đó? Ta cũng là nghe nói, muốn xây một căn nhà lớn ở nơi đó, đã bắt đầu khởi công rồi, đệ muội các ngươi định tới đó ở sao?"




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 10.12.2015, 20:28
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9627 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 42
Chương 445, nghiên cứu thảo luận

Editor: Trạch Mỗ

Lâm Khang Tường thoáng cái hỏi nhiều như vậy, Tử Tình thật đúng là không biết rốt cuộc hắn là có ý gì, Tử Tình vốn đối với hắn không có ấn tượng tốt gì, chẳng qua là nghe Lâm Khang Bình kể một màn hắn uống say ở từ đường kia, cảm thấy hắn vẫn là người có chút lương tri.

"Nhị ca, tướng công khi nào trở về ta thật đúng là không biết, ta nghĩ, căn nhà kia, cũng là vì tiện cho lúc có đôi khi mang đứa nhỏ ra ngoài chơi ở đi." Tử Tình nói. Thực ra hẳn là Lâm Khang Bình cảm thấy mỗi lần về Lâm trang đều phải ở chỗ Dư thị, Tử Tình rất không quen, đại khái Lâm Khang Bình đã sớm cân nhắc muốn xây nhà đi? Tử Tình chỉ là buồn bực, sao hắn không về quê xây nhà?

"Tam đệ muội, ta cũng là biết, nhà địa chủ ở trong trang bên cạnh vỡ một mảnh đất hoang trồng đào, là một loại đào mật, chuyên bán cho người trong thành ăn, nghe nói còn không rẻ, đệ muội ngươi không bằng cũng thử xem?" Lâm Khang Kiện nói.

"Tam tẩu, ta biết cách đây không xa, còn có một thôn Lê Hoa, Tam tẩu không bằng cũng phái người đi nhìn xem, có thể trồng hay không?" Lâm Khang Dũng cũng nói.

"Vốn là, ta còn muốn lúc làm việc trộm chút thời gian lười biếng, đã là nhà Tam đệ, Nhị ca ta sẽ không thể lười biếng dùng mánh lới rồi, đệ muội ta nói cho ngươi, bờ rào kia vẫn là dùng bụi gai gia cố một chút, bằng không, nhà ngươi đến lúc đó bất kể trồng cái gì nuôi cái gì, người ngoài một khi sờ soạng là nhảy vào được, bên ngoài tốt nhất là trồng một ít thứ trẻ con không muốn hái, giống như những quả đào, quả lê gì gì đó kia, bọn nhỏ thấy có mấy đứa không thèm? Một khi thèm nhất định tìm cách chui vào, hái vài quả đào chuyện cũng không lớn, hàng rào nhà ngươi mà bị thủng, người nào con nào cũng có thể chui vào, gieo tai họa." Lâm Khang Tường nói.

Tử Tình thấy huynh đệ Lâm gia ào ào ra chủ ý, đại khái cũng là lo lắng cả vùng núi lớn này của Tử Tình không có thu hoạch gì, tiền bạc này cũng là lãng phí rồi. Trong lòng cũng là có một tia ấm áp, xem ra, người Lâm gia này đúng là không giống như suy nghĩ của mình, cũng không có ý muốn dán lên. Tử Tình cũng liền thở phào nhẹ nhõm, cùng mọi người nói cười một hồi, mọi người Lâm gia cũng liền nhà nào về nhà nấy.

Sáng sớm ngày hôm sau. Lúc Tử Tình thức dậy chuẩn bị trở về thành, mấy huynh đệ Lâm gia đã đi làm rồi, Hồ thị chuẩn bị một rổ trứng gà cho Tử Tình, nói: "Tẩu tử cũng không có thứ tốt gì cho ngươi, đây là một rổ trứng hai lòng, ta chọn riêng ra, ngươi cầm đi cho bọn nhỏ ăn cái mới mẻ. Lời dư thừa tẩu tử cũng không nói nữa. Có thời gian rảnh thường xuyên qua đây thăm."

Tử Tình thấy hết sức hiếm lạ, khéo léo từ chối nói: "Đại tẩu vẫn là giữ lại đi bán lấy mấy đồng đi, thứ này ít, có hiếm lạ."

"Đệ muội cũng đừng từ chối, đây là một đám trứng gà cuối cùng trước khi vào đông. Vốn chính là giữ lại cho các ngươi, đoán rằng các ngươi cũng nên đến một chuyến. Mỗi lần các ngươi đến cũng không đi tay không, chúng ta cũng không có thứ gì tốt, vừa khéo chọn ra được một rổ trứng hai lòng, nghĩ thứ này cho các ngươi cầm đi vừa vặn, cũng là tâm ý của chúng ta."

Hồ thị đã nói như vậy, Tử Tình chỉ đành phải mang đồ đi, Dư thị thấy nói: "Vốn đang muốn lấy chút dưa chua cho ngươi, nhớ năm đó tới ngươi còn rất thích ăn. Đáng tiếc, bây giờ còn chưa chua, chờ chua rồi, ta để cho bọn họ đưa đi cho quản gia ngươi."

"Vậy đa tạ đại nương rồi." Tử Tình vội nói, mùa đông rau thiếu, chỉ ăn thịt cũng không được. Dưa chua còn rất giải ngấy.

"Ngươi có thể đến, chính là còn nhận đại nương là ta này, người một nhà cũng không nói những lời sáo rỗng này, mau sớm đi đi thôi, trời này, ta thấy có chút âm u, đừng để một lát nữa tuyết rơi xuống, trên đường không an toàn." Dư thị nhìn nhìn sắc trời, nói.

Tử Tình nhớ tới lần trước gặp phải ngày giông tố, cũng không dám trì hoãn nữa, vội từ biệt mọi người lên xe.

Nói thật ra , lần này ở Lâm gia, Tử Tình vẫn là có vài phần ngoài ý muốn đối với sự chuyển biến của Lâm Khang Tường, Tử Tình còn nhớ rõ tình cảnh lần đó lúc hắn ép hỏi Lâm Khang Bình, tìm hiểu chi tiết nhà Tử Tình, hết sức hùng hổ dọa người.

Thư Duệ thấy Tử Tình đang trầm tư, bèn hỏi: "Nương, ngươi đang suy nghĩ cái gì vậy?"

Tử Tình vuốt đầu Thư Duệ, nói: "Đang suy nghĩ mấy người Đại gia và các thúc thúc ngươi, ta cho rằng bọn họ sẽ nói ra yêu cầu gì, không nghĩ tới chỉ là muốn đi làm công, xem ra, bọn họ đều nhớ kỹ lời nói của Đại tổ gia ngươi, không được trông chờ tiền tài không làm mà hưởng, tuân thủ bổn phận của mình."

Nếu năm đó mấy đứa nhỏ nhà Xuân Ngọc cũng có thể như vậy, bi kịch của một nhà Xuân Ngọc có phải là có thể tránh khỏi rồi hay không, đáng tiếc, không gặp phải một đôi cha nương tốt.

Khi được được một nửa đường, quả nhiên hạt tuyết nhỏ rơi xuống, rơi xuống đất lập tức chảy ra, Thải Vân nhìn thoáng qua, nói: "Chủ tử đừng lo lắng, có chúng ta đây, kỹ thuật đánh xe của Đại Giang bọn họ nãi nãi xin cứ yên tâm."

Thư Duệ nghe xong, nắm tay Tử Tình, Tử Tình cười cười, cảm thấy bình yên.

Lúc Tử Tình vào nhà, thấy ba chiếc xe ngựa đỗ ở cửa, chắc là ba đứa nhỏ kia lại tới cửa rồi, thư viện vừa nghỉ phép, là hay chạy tới nhà Tử Tình, La Hạo Viêm kia cũng vậy, Tử Tình cũng không có cách nào đuổi người, dù sao cũng là con của ân nhân cứu mạng mình, thực ra, Tử Tình không muốn tiếp đãi nhất chính là Văn Tinh Vực, vừa nghĩ đến những quý phụ nhân Văn gia kia, Tử Tình luôn có loại cảm giác không rét mà run.

Tiểu Phấn thấy Tử Tình, cười nói: "Nãi nãi đã trở lại rồi, phu nhân đã phái người đến hỏi mấy lần." Nói xong vội phân phó Tiểu Hòa đi qua nói một tiếng.

Tử Tình thấy trên mặt đất đã có một tầng tuyết mỏng như sương trắng, nghĩ tới hôm nay trời lạnh, cũng không biết Lâm Khang Bình ở bên ngoài thế nào rồi? Quần áo mùa đông có mang đủ hay không?

Tiểu Dực thấy Tử Tình, vội chạy tới, nói: "Cô cô, hôm nay chúng ta ăn lẩu đi? Trong trang tặng cho ta mấy con dê tới, ta lấy một con cho cô cô, còn có, ta muốn ăn đùi dê cô cô nướng, Thư Ngạn nói ăn khá ngon."

Hoa ma ma ở một bên nói: "Dê đã xử lý sạch sẽ rồi, nãi nãi nghỉ ngơi một lát trước đã, có việc gì phái nô tì đi làm là được."

Tử Tình thấy bọn nhỏ tương đối đầy đủ, nghĩ có lẽ khá nhiều đứa thích ăn đùi dê nướng, bèn nói: "Vẫn là tự ta đi thôi, cũng không coi là mệt, ngồi lâu quá, vừa vặn hoạt động một chút."

Cạnh ao ở hậu hoa viên có một phòng có kháng, nghe ý của Tử Hỉ là chuyên dùng để ăn món quay nướng, Tử Tình sai Tiểu Bạch dẫn một bà tử đi nhóm lửa hong kháng, bên này, phân phó Tiểu Tử cắt thịt, hai cái chân trước, Tử Tình đều ướp lên, còn lại để cho Tiểu Tử cắt cả thành lát cắt, xương và dê tạp đều nấu lên, mới nhớ tới bảo Tiểu Trúc đi các nhà nói một tiếng, hôm nay ăn thịt dê ở trong hoa viên.

Một hồi, thấy Lưu thị cùng tới đây, nói: "Hôm nay vốn nên là nhà ta mời khách, ngươi lại tranh trước, đồ ta đều chuẩn bị rồi."

"Thời tiết này, đặt ở bên ngoài cũng không hỏng được, mấy đứa nhỏ nhà ta muốn ăn, Đại tẩu nếu không muốn đến, ta cũng không có ý kiến." Tử Tình cười nói.

"Đức hạnh, ta không chỉ muốn đến, còn muốn mang cả nhà đến." Lưu thị nói xong liền cười rời đi.

Hôm nay vừa vặn là ngày mộc hưu của Tử Phúc và Tử Hỉ, cho nên, một hồi người đã đầy đủ hết, than lửa, lưới sắt đều chuẩn bị hết rồi, mấy người Lưu thị chơi mạt chược ở phòng bên cạnh trước, Tử Hỉ cười nói: "Tỷ, may mà lúc đó ta nhớ tới tình hình năm đó ăn thịt nướng ở nhà ngươi, mới đặc biệt giữ lại một cái như vậy, không tệ chứ?"

"Ngươi cũng chỉ nhớ ăn thôi." Tử Phúc cười nói.

"Ai nói? Bây giờ ta tốt xấu gì cũng là trọng trách trên vai, aiz, nói đến đây, cũng không biết chỗ tỷ phu có thuận lợi hay không, máy dệt gì đó kia cũng không biết có mua được hay không? Các ngươi nói, vì sao người Tây Dương có thể ở trong vài thập niên này tiến bộ thần tốc như vậy? Ta thật đúng là muốn đi xem." Tử Hỉ nói.

"Muốn đi, ngươi không thể xin chỉ với Hoàng thượng? Hẳn là sẽ cho phép đi? Dù sao, hiện tại phải nhập vào không ít kỹ thuật của người Tây Dương, có thể tận mắt xem, đi theo học hỏi, khẳng định hơn đóng cửa làm xe nhiều." Tử Tình nói.

(Đóng cửa làm xe: đóng cửa làm xe không quan sát đường xá, ý chỉ theo ý chủ quan của mình mà làm việc, không cần biết đến thực tế khách quan)

"Nhưng là, ngươi biết tiếng của người Tây Dương sao?" Tử Phúc hỏi.

"Tỷ phu hẳn là biết một ít, thời gian hắn giao tiếp với người Tây Dương dài nhất." Tử Hỉ nói.

"Đúng là thật trùng hợp, tỷ phu ngươi cũng muốn đi đó? Nếu không phải là không yên lòng ta, hắn đã sớm đi rồi." Tử Tình cười nói.

"Phải không? Thế ngày mai ta lại một lần nữa viết sổ con, tỷ, ta cam đoan trong vòng hai năm nhất định trở về, ngươi yên tâm." Tử Hỉ nói.

"Lời này của ngươi vẫn là nói cùng vợ ngươi đi, Khang Bình nhà ta không đi." Tử Tình nói.

"Cô cô, người Tây Dương có những chỗ nào mạnh hơn chúng ta?" Tiểu Dực hỏi.

"Cái này, cũng không dễ nói, công nghiệp của người Tây Dương phát triển hơn chúng ta, chủ yếu thể hiện ở luyện kim, hóa chất, vải bông dệt len, đương nhiên còn có súng pháo chúng ta muốn, kỹ thuật thuốc nổ. Nhưng là, đồ thêu, gấm, tơ lụa, đồ sứ … những kỹ thuật cổ xưa của chúng ta, bọn họ phần lớn là không biết." Tử Tình thuận miệng nói.

"Tình nhi, những cái đó ngươi từ nơi nào biết được ?" Tử Phúc hỏi.

Tử Tình thấy người cả phòng nhìn mình, đều mang theo tò mò và nghiên cứu, vội hỏi: "Đây có cái gì? Ngươi không thấy Khang Bình nhà ta qua lại với người Tây Dương bao nhiêu, trở về nghe hắn nhắc tới lỗ tai ta cũng mọc kén rồi, nhà ta có bao nhiêu đồ của người Tây Dương, phân tích một cái, không phải rõ ràng?"

Lý do này coi như đã nói qua, mọi người bừng tỉnh đại ngộ, Tử Hỉ vỗ bả vai Tử Tình nói: "Tỷ ta là ai? Đó là nữ tử dung tục bình thường sao? Không giống có người, suốt ngày cũng chỉ biết chơi mạt chược."

Tử Hỉ nói xong liếc mấy người Lưu thị một cái, Lưu thị cười nói: "Ta đề nghị, mấy tẩu tử chúng ta đánh Tiểu Tứ một trận, các ngươi đồng ý không?"

"Ta là không có ý kiến, chỉ cần Tứ đệ muội không có ý kiến." Trần thị cười nói.

Vừa vặn lúc này, thịt dê cũng chín, Tử Tình sợ đùi dê không đủ, lại cắt rất nhiều sườn dê, một hồi mùi thơm đã xông vào mũi rồi, Tử Hỉ cùng bọn nhỏ ăn trước, mấy người Lưu thị giải tán, vây quanh đi qua.

Người càng nhiều, ngươi cướp ta cũng cướp, ăn càng ngon, cộng thêm tay nghề của Tử Tình vốn đã trải qua vô số lần kiểm nghiệm thực tiễn, La Hạo Viêm vừa ăn vừa khen: "Cô cô, ăn ngon thật, ngày mai chúng ta còn tới, cô cô còn làm nữa có được hay không?"

La Hạo Viêm nói xong, thấy Tiểu Dực và mấy đứa Thư Duệ nhìn hắn, vội bồi thêm một câu: "Ngày mai nhà ta ra dê."

"Đi, nhà cô cô không lấy ra nổi một con dê sao? Ta chỉ là sợ cô cô mệt." Tiểu Dực nói.

"Vậy chờ mấy ngày nữa, thời điểm mộc hưu lần sau, được không cô cô?" Văn Tinh Vực hỏi.

Tử Tình nghe xong chỉ đành phải đáp ứng, La Hạo Viêm vội nói: "Cô cô, trở về ta đưa hai con dê đến, một con dê những người này không đủ chia."

Tử Hỉ nghe xong vỗ bờ vai của hắn cười nói: "Đủ ý tứ, cứ định như vậy."

Tử Phúc nhìn hắn cười nói: "Ăn no rồi còn không viết sổ con của ngươi đi?"



Đã sửa bởi trạch mỗ lúc 11.12.2015, 13:10.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 11.12.2015, 13:11
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9627 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 44
@Huỳnh Phi: Đã sửa, tks nàng, hí hí

--- ------
Chương 446, gặp lại Lí Hãn

Mùa đông phương Bắc thật đúng là đến sớm, vừa mới vào tháng mười, cũng đã rơi mấy trận tuyết nhỏ rồi, ý của Thẩm thị là trời lạnh rồi, thỉnh an buổi sáng liền miễn, ăn xong cơm chiều mọi người cùng tụ tập trò chuyện cũng không sao, trước khi trời tối liền trở về nhà mình.

Tử Tình vẫn xem như là thể chất thiên về tính hàn, sợ lạnh, một khi cảm lạnh thì là ho khan không dứt, càng là hận không thể cả ngày làm tổ ở trên kháng.

Bởi vậy, không cẩn thận một cái, lại bị nhiễm phong hàn, đến cả thỉnh an buổi tối cũng miễn. Cũng là Tiểu Dực thấy Tử Tình ngã bệnh, vừa phát sốt vừa ho khan, bèn dẫn theo một đại phu chẩn bệnh cho Tử Tình, nào là thuốc thang nào là thuốc viên, ép buộc Tử Tình khổ không thể tả, hết sức nhớ nhung Lâm Khang Bình, đối với Hoàng đế không khỏi cũng sinh ra vài phần hận ý, thường thường nói lảm nhảm ở trong lòng, lầu bầu vài câu.

Ngày hôm đó, Tử Hỉ hạ triều trở về thăm Tử Tình, sắc mặt vui mừng, nói: "Tỷ, hoàng thượng cuối cùng cũng đồng ý ta đi tìm hiểu quốc gia Tây Dương rồi."

"Phải không? Khi nào thì đi?" Tử Tình hỏi.

"Đầu xuân sang năm, chẳng qua là, tỷ, ngươi đừng trách ta, Hoàng thượng còn đặc biệt chỉ định tỷ phu đồng hành."

"Cái gì? Một mình ngươi đi không tính, còn muốn kéo theo một người nữa, vốn những ngày này, hắn đã không ở nhà được mấy ngày, ngươi còn ngại hắn cách ta không đủ xa, còn muốn sai hắn đi ra nước ngoài?" Tử Tình cầm lấy gối ôm bên cạnh ném ngay về phía Tử Hỉ.

"Tỷ, tỷ, không phải là ý của ta, là ý của Hoàng thượng, ý của Hoàng thượng ta có thể phản bác sao?" Tử Hỉ tiếp tiếp gối ôm nói.

Lúc này, Thải Vân tới đây nói, Văn Tam đến.

Tử Tình vừa nghĩ, hẳn là có liên quan đến việc Lâm Khang Bình ra nước ngoài, liền cùng Tử Hỉ đi ra ngoài gặp Văn Tam, Văn Tam nhìn thoáng qua Tử Hỉ, nói với Tử Tình: "Nói vậy ngươi đã biết đến rồi, Hoàng thượng chuẩn bị để cho Khang Bình cùng với Tăng thám hoa đi tìm hiểu các quốc gia Tây Dương?"

"Vừa mới biết được, Khang Bình nhà ta cũng không phải đại thần chính thức trong triều, việc đi nước ngoài này có cần thiết phái hắn đi sao? Còn có, hắn không phải là còn có rất nhiều việc phải làm sao? Bằng không, một ngàn vạn lượng bạc này bốc ra ở đâu? Đến lúc đó một khi phạm tội khi quân. Chúng ta làm sao nhận nổi?" Tử Tình tức giận hỏi.

"Việc này, các kế hoạch của Khang Bình vô cùng cặn kẽ, thánh thượng đã giao công việc cho ta phụ trách, dù sao Khang Bình cũng chuẩn bị các hạng công việc được bảy tám phần rồi. Ý của Thánh thượng, sau khi Khang Bình xuất ngoại lần này trở về, sẽ chấp thuận cho hắn triệt tiêu khấu trừ thời gian ba năm kia, nói cách khác, hắn có thể tự do rồi." Văn Tam giải thích nói.

Tử Tình nghe xong rất là không nghĩ ra, hỏi: "Hắn chỉ là một kẻ bạch đinh, à. Không đúng, cũng chỉ là một thất phẩm nghĩa quan, chỗ nào cần hắn đi ra ngoài?"

"Thánh thượng biết được Khang Bình giao tiếp nhiều năm với người Tây Dương, đối với ngôn ngữ và lễ tiết của người Tây Dương đều thông hiểu nhiều. Thực xin lỗi, là ta nói đến những điều này với Thánh thượng, ta cũng là muốn phân ưu cho Thánh thượng. Thánh thượng hứa hẹn, nếu như bọn họ an toàn trở về, chắc chắn lại có ban thưởng nữa." Văn Tam nói.

"Ban thưởng cũng không dám hy vọng xa vời. Hi vọng hắn nhớ được hứa hẹn của hắn là được." Tử Tình nói.

Đừng đến lúc đó lại tới một cái lý do gì đó tìm người đến dùng mấy năm, từ xưa tới nay khó cân nhắc nhất đó là tâm tư của đế vương, bất kể hắn nói cái gì. Làm cái gì, lôi đình mưa móc đều là Hoàng ân, người khác chỉ có phần thừa nhận và cảm ơn.

Tử Hỉ trở về phòng, nói với Tử Tình: "Tỷ, ta còn tưởng rằng là do ta, thì ra là hắn đề cử, tỷ, ngươi trách lầm ta rồi phải không?"

Tử Tình cũng nghĩ không thông, trong này có việc gì của Văn Tam? Đang êm đẹp, nhất định muốn nói đến những điều này với Hoàng đế. Tử Tình vừa nghĩ tới phải cùng Lâm Khang Bình xa cách hai ba năm, trong lòng liền vạn phần không muốn, lúc này vừa đi hai ba tháng Tử Tình còn nhớ nhung không thôi, phải hai ba năm, còn là cách vạn lý trùng dương, hai người từ sau khi đính hôn. Cũng là chưa bao giờ tách ra thời gian dài như vậy, không riêng gì thời gian không gian, mấu chốt là một đường này, ai biết có thể có biến số gì?

Lâm Khang Bình là đầu tháng mười một trở về, lòng tràn đầy vui mừng trở về muốn cùng Tử Tình qua cái Tết đoàn viên, ai ngờ một cú sét đánh to đùng nện vào trên đầu, Lâm Khang Bình cũng là bỗng chốc u mê rồi.

Nói thật ra, Lâm Khang Bình là muốn đi ra ngoài tăng thêm kiến thức, chẳng qua, mấy năm nay hắn vẫn luôn bôn ba ở bên ngoài, chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, đối với Tử Tình, áy náy của hắn không ít, cho nên, hắn nghĩ, chờ thêm hai năm, bọn nhỏ lớn hơn một chút, hắn mang theo Tử Tình đi cùng, coi như hai người đi du lịch. Hắn biết Tử Tình nhất định là vui mừng, bởi vì Tử Tình từng nói, đời trước bởi vì điều kiện trong nhà không tốt, chỗ muốn đi rất nhiều, nhưng là đều không có bắt tay vào một cuộc hành trình nào.

Lâm Khang Bình nói: "Không bằng, ngươi cùng đi với ta? Bọn nhỏ có Hoa ma ma và nương bọn họ chăm sóc, hẳn là không thành vấn đề, chúng ta mang Yên Nhiên theo."

Tử Tình lắc lắc đầu, nói: "Lần này các ngươi đi ra ngoài, là việc công, mang theo ta và con không thích hợp, lại nói, bọn nhỏ cũng hơi nhỏ, Thư Duệ mới mười tuổi tròn, Thư Vĩ mới tròn bốn tuổi, ta làm sao nhẫn tâm?"

Lâm Khang Bình cũng vậy, người còn chưa đi, trong lòng đã bắt đầu nảy sinh thắp thỏm, không khỏi cũng có vài phần hận ý, sớm biết như thế, năm đó, bỏ đi, không nói, nói ra lại là đại nghịch bất đạo.

Bởi vì phải đi ít nhất hai năm, Tử Tình muốn làm quần áo cho Lâm Khang Bình, ngày liền bận rộn lên, Lâm Khang Bình cũng vậy, nơi nào cũng không muốn đi, cả ngày cùng Tử Tình làm tổ ở trên kháng, Lâm Hưng cũng là trở về vài lần, nói tiến độ xây dựng lại trong trang, đáng tiếc, Lâm Khang Bình cũng không có hứng thú đi xem một cái.

Tử Tình nói với hắn chuyện huynh đệ Lâm gia làm công ở trong trang, Lâm Khang Bình nghĩ nghĩ, nói: "Tùy bọn họ đi thôi, nhớ được về sau lúc có việc thông báo cho bọn họ một tiếng, chúng ta vẫn là đừng quản quá nhiều. Cuộc sống của bọn họ so với nông dân bình thường vẫn là tốt hơn một ít, đại gia ta cũng nói, để cho bọn họ tay làm hàm nhai."

"Đúng vậy, cuộc sống đơn giản có vui vẻ của đơn giản. Như chúng ta, tiền là có, gia nghiệp cũng lớn hơn trước rất nhiều, nhưng ngươi lại càng ngày càng bận, đều là lỗi của ta, đang yên đang lành nhất định mua mỏ cái gì, cho ta một ngọn núi vàng, cũng phải giữ được nha?" Tử Tình thở dài.

Lâm Khang Bình nghe xong vuốt mặt Tử Tình cười nói: "Núi vàng là vật chết, ngươi là vật sống, ta giữ ngươi là được, cái khác, ta đều không cần."

Hai người nói giỡn cũng liền tạm thời quên đi nỗi buồn ly biệt, bắt đầu trao đổi đến việc nhà, Lâm Khang Bình nếu đi, khẳng định bên người phải dẫn theo một người tin cậy, ý tứ của hắn là vẫn như trước kia, mang theo Lâm Phúc cùng Thẩm Bảo Phúc, công việc ở An Châu, chỉ có thể giao cả cho Lâm An rồi.

"Ngươi gửi thư báo cho bọn họ chưa?" Tử Tình hỏi.

Lần ra ngoài này cũng là muốn chuẩn bị vài thứ, đâu phải chuyện nhấc chân là đi luôn? Còn có, ý của Tử Tình là mang theo Đại Giang đi nữa, đáng tiếc Lâm Khang Bình không đồng ý.

Hai người đang nói, Văn Tam lại tới nữa, bảo Lâm Khang Bình cùng hắn đi ra ngoài một chuyến, hai người vội vội vàng vàng mà thẳng bước đi.

Thì ra, là Lí Hãn muốn gặp mặt Lâm Khang Bình một lần, vốn là, hắn cũng có thể hạ chỉ triệu Lâm Khang Bình tiến cung, chẳng qua, nghĩ tới hai lần ơn cứu mạng của Lâm Khang Bình, nghĩ tới tình nghĩa của Lâm Khang Bình đối với Tử Tình, cũng nghĩ đến kính dâng của Lâm Khang Bình đối với triều đình, người như vậy bên cạnh hắn thật đúng là không có. Hắn bỗng nhiên có chút muốn kết giao với Lâm Khang Bình, lấy một thân phận người quen cũ, mà không phải quân thần hôm nay.

Cho nên, hắn thay đổi thân thường phục xuất cung, phái Văn Tam tìm Lâm Khang Bình đến, nếu không phải là sợ dọa đến Tử Tình, phỏng chừng hắn đã tới cửa rồi.

Lí Hãn tìm Lâm Khang Bình, phần lớn là hỏi thăm chút chuyện người Tây Dương, hắn muốn hiểu rõ hơn những chuyện của người Tây Dương, cũng biết bản thân không đủ kinh nghiệm, đại thần trên triều rất ít có lời thật, Lí Hãn hi vọng có thể từ miệng Lâm Khang Bình nghe được chút ít lời nói thật.

Lâm Khang Bình nói đại khái một lần kinh nghiệm những năm này của mình, sự việc hiểu biết, trong lúc đó, cũng trộn lẫn một ít quan điểm của Tử Tình, thứ Tử Tình dạy hắn biết, tỷ như, kết cấu sản xuất, nông nghiệp là trụ cột, là quan trọng nhất, nhưng là chỉ có nông nghiệp, không có công nghiệp, chắc chắn là sẽ lạc hậu, kết quả của lạc hậu đó là bị động bị đánh. Tây Phương đang ở vào giai đoạn nảy sinh tư bản chủ nghĩa, công nghiệp được phát triển nhanh vùn vụt, cũng đang tìm kiếm mở rộng ra nước ngoài, Đại Phong quốc vừa vặn mượn cơ hội này, xây dựng công nghiệp dân tộc của mình, như vậy, mới không đến mức bị bỏ lại quá xa.

Còn có, trừ Việt Thành ra, nên mở cửa phủ Tùng Giang hiện tại đang xây dựng, như vậy, hấp dẫn càng nhiều người nước ngoài tiến vào buôn bán, cũng có thể đưa phủ Tùng Giang phủ thành Việt Thành thứ hai, làm cho kinh tế Đại Phong quốc phát triển.

Những lời này, là mấy người Lí Hãn và Văn Tam, La Trì bọn họ chưa từng được nghe qua, ngay cả Văn Tam cũng nói: "Chả trách người ta thường nói, sĩ cách ba ngày làm thay đổi cách nhìn triệt để mà đối xử, ngươi hôm nay, không ngờ lộ ra học vấn còn sâu hơn ta, xem ra, kiến thức những năm này thật đúng là tăng lên không ít."

Thực ra, Văn Tam trái lại nghĩ tới Tử Tình, lấy hiểu biết của hắn đối với Lâm Khang Bình, Lâm Khang Bình không có khả năng có kiến thức sâu như vậy, chẳng qua, hắn lo lắng Lí Hãn cũng đoán ra được Tử Tình, cho nên, giành trước một bước chúc mừng Lâm Khang Bình, tính qua loa cho đi.

Nội tâm của Lí Hãn cũng không thể nói không rung động, là một thế hệ đế vương trẻ tuổi, ai có thể không có chút dã tâm? Ai không mong muốn đất nước mình phồn vinh hưng thịnh, không mong muốn con dân mình cơm no áo ấm? Cho nên, Lí Hãn mới có thể vô cùng sốt ruột như vậy, mới có thể dùng chút thủ đoạn đoạt mỏ của Lâm Khang Bình.

Nghĩ đến hai lần ơn cứu mạng của Lâm Khang Bình đối với mình, chuyện này mình làm, đúng là làm không chính đáng, Lí Hãn nói với Lâm Khang Bình: "Chuyện hai lần trước, là ta không đúng, ngươi không có trách ta, ngược lại nói với ta lời nói này, có thể thấy được ngươi là người thẳng thắn vô tư, ta không có nhìn lầm ngươi."

Lâm Khang Bình thấy Lí Hãn dùng "Ta" để nói lời nói này, thật là có chút sợ hãi, quỳ xuống nói: "Thánh thượng không cần như thế, là lỗi của thảo dân, thảo dân biết rõ Thánh thượng bởi vì sao mà sầu lo, mà không có sớm hiến mỏ ra, là lỗi của thảo dân."

Lí Hãn phất phất tay, nói: "Đã ra ngoài rồi, mọi người cũng không cần câu nệ, ta và Văn Tam cùng với La Trì là cùng lớn lên từ nhỏ, bọn họ biết tính cách của ta, về sau, dần dần, gặp thêm vài lần, ngươi sẽ rõ ràng. Ta đã chịu xuất cung tới gặp ngươi, đó là không muốn làm cho ngươi khó xử, lại nói tiếp, ngươi vẫn là ân nhân cứu mạng của ta, so sánh với nhau, ta còn cái gì cũng chưa làm cho ngươi. Ngươi có yêu cầu gì, không ngại nói ra."

Lâm Khang Bình ngẫm nghĩ, nói: "Người nhà bình an, còn có, về sau, chỉ muốn cùng chuyết kinh sống yên ổn, không muốn chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều như vậy nữa."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 7love98, Dực Hy, huongtrang1984, kate0306, muahachungtinh, nangocdethuong, nhananhti, phuckhuong, saly9877, tuongvicanhmong, zjzjzjnzjn và 428 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

4 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

12 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 178, 179, 180

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.