Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 440 bài ] 

Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

 
Có bài mới 05.12.2015, 02:14
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31947 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 276. Cố ý bới móc

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Sáng ngày hôm sau, Lương Chân Chân rời giường liền phát hiện mình mang theo hai con mắt gấu mèo dọa người, cho dù dùng phấn mắt hay kem chống nắng đều không thể che vết đen dày đặc, kêu rên một tiếng, trong lòng hận chết Đằng Cận Tư, đều bởi vì anh, làm hại mình buổi tối không ngủ được, lăn qua lộn lại như vậy trông trời sáng, khiến cho hôm nay cô không có cách nào ra cửa gặp người rồi.

Nhưng mà, hôm nay cô phải ra ngoài đi làm, lúc ăn bữa sáng, Diệp Lan nhìn chằm chằm con gái một lúc lâu, “Bé Chân, tối hôm qua con ngủ không ngon? Nhìn quầng thâm mắt này, giống như mắt gấu mèo.”

“Mẹ Diệp, tối hôm qua con phát hiện một bộ phim truyền hình đặc biệt đẹp mắt, sau đó liền ôm máy tính quên thời gian, cho nên…” Lương Chân Chân dí dỏm dụi dụi mắt, giống như nói để kết thúc chuyện này.

“Con bé này, phim truyền hình có thể xem lại vào hôm sau, thân thể mới quan trọng nhất.” Diệp Lan cưng chiều nhìn con gái.

Lương Chân Chân đổ sữa đậu nành vào ly, đi tới ngồi xuống bên cạnh Diệp Lan, thân mật kéo cánh tay của bà, “Mẹ Diệp, bộ phim truyền hình đẹp mắt giống như thuốc độc, sẽ khiến cho mình nghiện, một khi đã dính vào là không thể cứu vãn được! Cho nên, con quyết định sau này sẽ kiềm chế một chút.”

Cô vừa nói vừa gặm bánh bao nhỏ, sau đó liếc nhìn đồng hồ, cuống quýt đứng dậy, “Mẹ Diệp, con đi làm, bye bye.”

Diệp Lan cười hiền lành: “Ừ, mau đi đi.”

Đi ra cửa phòng, cô liền thu lại nụ cười, bây giờ kỹ thuật nói láo của cô ngày càng cao, nếu như tối hôm qua thật sự xem phim truyền hình, rõ ràng chính là khổ sở vì tình, tình yêu, thật sự là chuyện khiến cho trái tim người ta bất tỉnh, hành hạ nhất định đến cõi lòng người ta. Thôi, có một số việc vốn không có cách nào để trốn tránh, nhất là trải qua một đêm hỗn loạn sau khi say rượu, cô chỉ có thể thản nhiên đối mặt.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- ----

Vừa từ trên xe buýt xuống, cô lại đồng thời gặp Lâm Tịnh, hai người cùng sóng vai đi về phía Đài truyền hình.

“Chân Chân, cô khỏe hơn chút nào chưa? Không phải cố ý vẽ hai con mắt gấu mèo đấy chứ?” Vẻ mặt Lâm Tịnh cường điệu hỏi.

“Nếu không tôi vẽ cho cô hai con?” Lương Chân Chân tức giận liếc cô ấy.

“Này! Chọc cô chơi! Người ta muốn xem cô đã bình phục chưa, ngày hôm qua không bị sốt đến nghiêm trọng chứ? Quầng thâm ở mắt này không phải bị sốt mà ra à? Không thoải mái thì xin nghỉ phép một ngày đi, không có chuyện gì.”

“Ừ, tốt hơn nhiều rồi, tiểu Tịnh, cảm ơn cô.” Trong lòng Lương Chân Chân hơi băn khoăn, tối hôm qua lúc cô gọi điện thoại cho Lâm Tịnh đã lừa cô ấy là mình ngã bệnh, cô ấy cũng không hỏi gì nhiều mà lập tức tin tưởng mình, khiến trong lòng cô rất cảm động, cũng khiến cho cô áy náy thêm một tầng.

“Ơ kìa! Chúng ta là chị em tốt mà! Đổi lại là tôi ngã bệnh, cô nhất định cũng phải quan tâm tôi đấy.” Lâm Tịnh cười đến không hề sắc sảo, cánh tay thản nhiên khoác lên bả vai cô, nói ồn ào vào phòng làm việc.

“Ơ… Ai vậy? Sao lại mang theo hai mắt gấu mèo ra đây? Không phải bị phú nhị đại vứt bỏ khóc cả đêm chứ?” Một nữ đồng nghiệp trong đài nhìn thấy Lương Chân Chân không tốt thì nói chuyện âm dương quái khí *.

(*) âm dương quái khí: kỳ quái, quái gở, dở hơi. Là thành ngữ để giải thích, mô tả thái độ châm biếm, khó nắm bắt (Nhân vật, lời nói và việc làm lập dị, khác biệt với thông thường)

“Này! Cô nói hươu nói vượn gì vậy? Chân Chân cô ấy ngã bệnh thôi, không phải như các cô nghĩ.” Lâm Tịnh không chịu được cãi lại cho thỏa đáng.

“Nguyên nhân bên trong, ai biết được?” Khóe miệng nữ đồng nghiệp kia hừ lạnh một tiếng.

“Cô…” Lâm Tịnh giận đến mức muốn tìm cô ta tranh luận, kết quả bị Lương Chân Chân kéo lại, nhỏ giọng nói: “Tiểu Tịnh, thôi, miệng mọc trên người người ta, chúng ta không để ý được, không cần thiết phải để ý tới.”

“Nhưng… Mấy cô ấy cũng hơi quá!” Lâm Tịnh còn bất bình thay cô.

Lương Chân Chân cho cô ấy một nụ cười chân thành, “Lời đồn đại trên cõi đời này nhiều lắm, nếu cô để ý từng cái một, vậy không phải sống mệt chết hả?”

Đột nhiên Lâm Tịnh hơi bội phục sự thông suốt của cô, bĩu môi, “Để ý thì cứ đeẻ ý, áp dụng vẫn thật sự khó khăn.”

“Đúng vậy! Có lẽ nghe được quá nhiều, cho nên thoải mái miễn dịch.” Lương Chân Chân mở lớn mắt, nói nhẹ nhàng tự tại, cô có quá nhiều kinh nghiệm với những chuyện này, từ ba năm trước cho đến bây giờ, sự kiện xảy ra bên người cô quá nhiều, các kiểu chửi rủa, chửi bới cùng sỉ nhục nhiều không kể siết, cô không biết nên hình dung lòng mình như thế nào, rõ ràng là một nữ sinh bình thường không thể bình thường hơn, nhưng từ sau khi biết Đằng Cận Tư, tất cả đều không giống nhau, cô lập tức từ thực vật cấp thấp sinh tồn trong tự nhiên vượt lên tới đỉnh.

Không phải cô không bực bội với những chuyện này, nhưng bực bội không giải quyết được bất cứ vấn đề gì, người khác làm vậy là muốn đả kích cô, để cho cô khó chịu, mà biện pháp tốt nhất để đối phó với những điều này chính là thờ ơ, không thèm để ý, đường mình mình đi mặc kệ người ta nói, quả đấm đánh vào bông, hoàn toàn không có chút sức nào.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Trong phòng làm việc của tổng biên tập, Lương Chân Chân vô cùng thành khẩn nói rõ lý do ngày hôm qua nghỉ việc, biểu cảm và giọng điệu rất đúng mực, khiến người ta không có cảm giác đang nói dối.

“Cảm mạo nóng sốt? Thì không thể nói xin nghỉ trước sao? Nơi này của chúng ta không phải là sân chơi, muốn tới thì tới muốn đi thì đi, phải theo quy định chế độ hiện hành, nếu không, cho cô là trường hợp đặc biệt duy nhất, những người khác làm sao bây giờ? Đều đến chỗ lãnh đạo đài ồn ào?” Giọng tổng biên tập du dương trầm bổng, ánh mắt có thâm ý khác.

“Thật lòng xin lỗi, là sơ sót của tôi, về sau nhất định sẽ không.” Lương Chân Chân tự biết đuối lý, giọng mềm đi nhiều.

Biết là tốt rồi, gần đây lời ra tiếng vào trong đài rất nhiều, nên chú ý một chút, chỗ tổng giám đốc Đằng, do cô sắp xếp, trước thứ sáu tuần này nhất định phải giao bản thảo cho tôi, cuối tuần phải phát hành rồi.”

Lương Chân Chân gật nhẹ đầu, “Tổng biên tập, ngài yên tâm đi, tôi nhất định sẽ nộp bản hoàn chỉnh trước thứ sáu.”

“Vậy là tốt rồi, cô đi làm việc đi.”

“Vâng.” Cô đáp một tiếng liền đi ra ngoài, trong lòng lặng lẽ thở dài, mình mới tới đài được khoảng một tháng, xì căng đan liền bay đầy trời, huyên náo mọi người đều biết, xem ra, hoàn cảnh công việc nơi này không còn thích hợp với cô, bên tai sẽ không có lúc nào yên tĩnh, cả ngày bị người ta bàn luận tới lui, rất khó chịu.

Chờ sau khi bản thảo buổi phỏng vấn này xong, cô liền chuẩn bị từ chức, thành phố C lớn như vây, cô không tin mình không thể tìm được chốn dung thân.

Hoắc Đình Hương lạnh lùng nhìn bóng lưng Lương Chân Chân đi qua bên cạnh mình, lấy một danh thiếp từ trong túi xách ra, gửi một tin nhắn cho mã số trên đó: Lãnh tiên sinh, tôi đồng ý với anh, gặp ở quán cà phê bên cạnh trung tâm thương mại quốc tế vào buổi trưa.

Bên kia trả lời rất nhanh: được, một lát gặp.

Sau khi xem xong cô liền xóa hai tin nhắn, khóe miệng hiện ra nụ cười độc ác, Lương Chân Chân, tôi cũng muốn coi cô làm bạn bè, nhưng cô thật sự khiến cho người ta ghen tỵ, cùng xuất thân là con vịt xấu xí thấp hèn, tại sao cô có thể bấu lấy Đằng thiếu tiếng tăm lừng lẫy, còn được tổng biên tập coi trọng như vậy? Là nhân viên thực tập vừa bước vào đài đã có thể một mình đi ra ngoài phỏng vấn nhân vật cho tuần san tài chính và kinh tế, ngoại trừ quan hệ bám váy còn lấy gì để giải thích?

Càng làm cho người ta chán ghét là cô ra vẻ không sao cả với bất kỳ chuyện gì, thái độ thờ ơ không quan tâm, cô có tư cách gì mà làm như vậy? Chẳng lẽ trước kia cô không vì kế sinh nhai mà buồn phiền sao? Chẳng lẽ cô thật sự cho mình là Tiểu Long Nữ siêu phàm thoát tục sao? Càng như vậy, tôi càng hận cô, hận không thể kéo gương mặt giả nhân giả nghĩa của cô xuống!

--- -------Puck.d.đ.l.q.đ---- ------

Ngồi trên xe ta-xi, mí mắt phải của Lương Chân Chân vẫn nhảy không ngừng, cô có dự cảm có chuyện gì xấu, nhưng cụ thể là gì thì không nói ra được, chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, thành thị huyên náo khiến cho cô có cảm giác bất lực, sau khi từ chức, cô định một mình đi đến thị trấn Ô ở đường phía Tây, cùng mấy thị trấn cổ Phượng Hoàng, thưởng thức một khoảng thời gian yên tĩnh bình an, cùng bình tĩnh lại bản thân

Cô vốn cho rằng sửa bản thảo sẽ tiến hành rất thuận lợi, nhưng Đằng Cận Tư cố ý tìm vụn vặt, lúc thì nói câu này không phải là câu thoại nguyên gốc của anh, lúc khác lại nói vốn không đúng, tóm lại chính là thiên thiêu vạn tuyển * - lựa chọn một chuyện trong một đống lớn vấn đề.

(*) thiên thiêu vạn tuyển: một ngàn người mới chọn được một người.

Lương Chân Chân dứt khoát buông bài viết trong tay xuống, “Anh cố ý đúng không? Cố ý bới móc?”

“Không có! Anh đang nghiêm túc chịu trách nhiệm với công việc của em, cố gắng đạt tới mức độ hoàn mỹ nhất.” Đằng Cận Tư khẽ nhíu mày, lười biếng thoải mái vắt chéo hai chân ngồi dựa vào ghế sa lon.

“Nghiêm túc chịu trách nhiệm? Làm hoàn mỹ nhất? Đây nói rõ là anh đang xoi mói, nghiền ngẫm từng chữ một xoáy vào chuyện vụn vặt.” Lương Chân Chân rất tức giận, hai mắt gấu mèo long lanh có ấn tượng rất tốt.

“Nai con, tối hôm qua ngủ không ngon?” Đằng Cận Tư không trả lời câu hỏi của cô, cố ý nói sang chuyện khác.

“Đằng Cận Tư! Xin anh đừng để chuyện riêng tư dính líu đến công việc được không? Thời gian của tôi rất quý giá, có thể nghiêm túc một chút?” Lương Chân Chân hít một hơi thật sâu, cố gắng chịu đựng để bản thân không nổi giận.

“Anh cảm thấy mình rất nghiêm túc, với công việc anh luôn cố gắng đạt tới chặt chẽ cẩn thận cùng thấu đáo, không tin em có thể hỏi Nam Cung.” Vẻ mặt Đằng Cận Tư rất vô tội.

“Vậy thì tốt, chúng ta tiếp tục, tổng giám đốc Đằng, ngài cảm thấy còn có chỗ nào cần thay đổi sao?”

“Đương nhiên là có, anh cảm thấy có mười vấn đề cần phải đổi, còn có vấn đề thứ mười…” Vẻ mặt Đằng Cận Tư chăm chú nhìn bản thảo phỏng vấn, nói thẳng thắn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 06.12.2015, 07:05
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31947 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 277. Phát sinh biến cố

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Lương Chân Chân có cảm giác giận dễ sợ, nhưng lần nào cũng không có biện pháp, dù sao tổng biên tập rất coi trọng cuộc phỏng vấn này, cô chỉ có thể buông bỏ chút cảm xúc cá nhân, nghiêm túc thực hiện công việc.

Nhưng mà, có một câu ngạn ngữ nói thế này, không thể nhịn được nữa thì không cần nhịn nữa, thật sự là cô nghe đến mức đầu cũng sắp nổ tung rồi, trong lòng hiểu được Đằng Cận Tư tuyệt đối là cố ý, tươi cười rạng rỡ hỏi: “Tổng giám đốc Đằng, ngài muốn thay đổi hoàn toàn bản phỏng vấn sao? Hay nói rằng ngài đang nghi ngờ năng lực làm việc của tôi?”

Đằng Cận Tư nhếch mày liếc nhìn cô, “Cô Lương, cô đừng xử oan cho tôi, ý kiến này là do cô để tôi đưa ra.”

Tôi đây chẳng qua là lễ phép định thuận miệng hỏi, tôn trọng ý kiến của anh mà thôi, ai biết anh sẽ chít chít quang quác nhiều như vậy! Lương Chân Chân tức giận trong lòng thầm nghĩ, nhưng miệng lại không thể nói ra như vậy.

“Tổng giám đốc Đằng, ngài gọi đây là đưa ra ý kiến sao? Rõ ràng là… bới móc.” Cô cắn môi oán hận nhìn anh chằm chằm.

“Cô Lương, tôi cảm thấy cô đang dùng việc công để trả thù cá nhân, rõ ràng tôi nghiêm túc phụ trách công việc, kết quả hết lần này tới lần khác cô nói tôi cố ý bới móc.” Đằng Cận Tư không vừa ý vạch ra lời nói không thỏa đáng của cô.

“Được, là tôi sai rồi, vậy xin hỏi, ngài còn có chỗ nào chưa hài lòng sao?” Lương Chân Chân cưỡng ép nở nụ cười, trong lòng cô đang cố gắng tách công việc cùng tình cảm riêng tư của mình ra, không thể làm rối lung tung ở một chỗ.

Đằng Cận Tư ra vẻ cầm bản thảo phỏng vấn sửa đổi lên nhìn từ đầu tới đuôi một lần nữa, sau đó chậm rãi để xuống, “Không có vấn đề gì nữa.”

Trong lòng Lương Chân Chân thở phào nhẹ nhõm, nhận lấy bản thảo từ tay anh, bỏ vào trong túi, “Nếu không có vấn đề gì nữa, vậy tôi sẽ không quấy rầy công việc của tổng giám đốc Đằng, sau khi sửa xong tôi sẽ gửi đến hộp thư của ngài.”

Dứt lời, liền chuẩn bị đứng dậy rời đi, cô cảm giác miệng mình cười sắp cứng, cảm giác gượng cười thật khổ sở, sau này hễ là việc có liên quan tới anh mình sẽ không thể nhận, quá giày vò người ta.

“Tôi nói rồi, tôi thích bàn công việc trước mặt.” Trong lòng Đằng Cận Tư đã sớm dự tính trước.

Đối xử với khách hàng chính là theo nguyên tắc thượng đế, Lương Chân Chân gật gật đầu, “Được, sau khi sửa xong tôi sẽ tới tìm anh.”

“Cung kính chờ đợi bất cứ lúc nào. Đã giữa trưa rồi, không bằng cô Lương lưu lại ăn bữa cơm trưa?”

“Cảm ơn tổng giám đốc Đằng có ý tốt, công việc trong đài của tôi còn tương đối nhiều.” Lương Chân Chân nói thầm trong lòng: lòng dạ Tư Mã Chiêu, người ngoài đường cũng biết *, cô cũng không phải quá ngu ngốc, sẽ không bị lừa!

(*) lòng dạ Tư Mã Chiêu, người qua đường cũng biết: Thành ngữ ý nói âm mưu hoặc dã tâm hoàn toàn lộ ra, ai ai trong thiên hạ đều biết.

Cô cầm túi xách không để ý đến anh nữa, xoay người rời đi, đi chưa được mấy bước liền truyền đến âm thanh trầm thấp cuốn hút của anh: “Nai con, tối hôm qua em mất ngủ?”

“Không có, tối hôm qua tôi ngủ rất ngon.” Cô trả lời rất bình tĩnh.

“Em lừa anh, nếu ngủ ngon sao quầng thâm dưới mắt lại lớn vậy? Em đừng cho bản thân áp lực lớn quá biết không? Anh không ép buộc em, nhưng anh chờ em.” Giọng Đằng Cận Tư kiên định mà thâm tình.

Ngón tay đang nắm chặt túi của Lương Chân Chân khẽ run, càng ngày anh càng am hiểu chiến thuật tâm lý rồi, tóm chặt lấy nhược điểm của mình, đâm vào giữa, cảm giác này rất đáng ghét, giống như không bình thường, trần trụi hiện ra trước mắt anh.

“Ừ, tôi đi đây.” Cô bước nhanh ra ngoài, việc đầu tiên khi trở về đài là giao bản thảo đã được sửa chữa khá nhiều cho tổng biên tập, dieendaanleequuydonn hy vọng bà ấy có thể cho mình chút ý kiến, nhưng không ngờ bà ấy không nói gì cả, chỉ làm theo cô sửa. Nếu quý bà tổng biên tập đã không lên tiếng, cô cũng không có gì để oán trách, làm việc theo phân phó của lãnh đạo thôi!

Vốn cô định chờ sau buổi phỏng vấn này liền xin từ chức rời khỏi đài truyền hình, không hề nghe tới những lời đồn đãi thêu dệt kia, nhưng luôn có nhiều người không đồng ý buông tha cho cô, sáng hôm sau cô vừa tới đài liền nhìn thấy khá nhiều người tập trung một chỗ không biết đang nhìn cái gì bàn luận những gì, liếc nhìn về phía cô đều là ánh mắt khinh bỉ xem kịch vui, trong lòng cô chợt dâng lên dự cảm xấu, chẳng lẽ mí mắt phải nhảy ngày hôm qua thật sự linh nghiệm rồi?

Lâm Tịnh thấy cô vào phòng làm việc, liền tranh thủ giấu diếm thứ gì đó vào trong ngăn kéo, Lương Chân Chân hoài nghi liếc nhìn cô ấy, “Cô làm gì vậy?”

“Không làm gì cả.” Lâm Tịnh giả bộ bình tĩnh nói, nhưng hốt hoảng trong ánh mắt vẫn bị Lương Chân Chân phát hiện, lại liên tưởng tới ánh mắt của những người đó ở bên ngoài phòng làm việc, cô đoán nhất định là Lâm Tịnh biết chuyện gì, mà chuyện đó có liên quan đến cô, trong lòng liền có chủ ý.

“Hả? Đó là cái gì? Tiểu Nhu có phải cô rơi thứ gì đó không?” Cô dùng chiêu dương đông kích tây, thừa dịp Lâm Tịnh xoay người nhặt đồ trên đất, nhanh chóng mở ngăn kéo của cô ấy ra, lấy tạp chí mà cô ấy có ý đồ giấu đi, mở ra.

“Cái gì? Ở đâu?” Lâm Tịnh cô gái ngốc nghếch vẫn đi tìm, chờ đến lúc phát hiện không đúng, Lương Chân Chân đã mở tạp chí ra rồi, cô cuống quý nhào qua muốn cướp lại, “Chân Chân, cô hãy nghe tôi nói, đừng xem, đưa tin trên đó đều là thêu dệt vô căn cứ, không thể tin.”

Mặt Lương Chân Chân không có cảm xúc gì nhìn chằm chằm mấy chữ to màu đỏ: Tình nhân bí mật biến mất ba năm của Đằng thiếu trở về, mơ mộng chim sẻ biến thành phượng hoàng!

Phía dưới bài báo càng thêm khó coi, bao gồm tai tiếng ba năm trước đây cũng đào ra được, mặc dù chỉ là câu nói khái quát, nhưng đã đủ để khiến cho ký ức người ta vẫn còn mới mẻ, chuyện xảy ra gần đây càng làm cho người có lòng miêu ta sinh động như thật, hình dung cô là người phụ nữ hám giàu siêu cấp tôn thờ hư vinh, ngay cả hoàn cảnh gia đình nghèo khó của cô cũng bị lật ra, quả thật là chỗ nào cũng nhúng tay vào, tìm mọi cách chê bai cô, đả kích cô.

Sau khi xem xong, cô không giận dữ, cũng không vô cùng tức giận, ngược lại bình tĩnh, trong lòng cũng mơ hồ đoán được người này là ai, nhưng cô không đi đâm cô ta, cũng không định trả thù cô ta, có ý gì đây? Cuộc sống chính là như vậy, bạn không thể ép buộc tất cả mọi người thích bạn, luôn sẽ có một số người không vừa mắt hoặc hận bạn thấu xương, bạn có thể làm, trừ không đếm xỉa đến cũng chỉ không đếm xỉa, giống như bạn bị chó dại cắn, chỉ có thể đến bệnh viện tiêm vắc – xin phòng bệnh chó dại, mà không thể cắn lại nó một miếng, đạo lý giống nhau.

“Chân Chân, cô… không sao chứ?” Lâm Tịnh nhìn nét mặt của cô, cẩn thận hỏi.

“Không sao.” Lương Chân Chân khép tạp chí lại, đặt vào bên cạnh, sau đó cô cười đơn giản, mở máy vi tính lên, bắt đầu vùi đầu vào công việc, trong lòng có đau đớn khó tả

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -------

Đằng Cận Tư cũng nhìn thấy bài báo đưa tin không đúng này, so với Lương Chân Chân bình tĩnh, nhưng anh lại giận dữ, luôn có nhiều người ngày ngày nhàn rỗi không có việc gì làm lại thích bịa đặt sinh sự!

“Cậu chủ, tôi cảm thấy biện pháp tốt nhất để phá bỏ lời đồn chính là ngài tự minh tuyên bố với bên ngoài cô Lương là vị hôn thê của ngài.” Nam Cung Thần nhỏ giọng đề nghị.

“Không nhìn ra đó! Nam Cung cậu còn rất thông minh, đại ca, em cũng cảm thấy đây là biện pháp tốt nhất, hơn nữa một lần vất vả cả đời nhàn nhã, chỉ có như vậy mới có thể vĩnh viễn chặn lại miệng những phóng viên bát quái kia, anh nghĩ đi! Cái gọi là bát quái, chính là một số người đoán mò phán đoán trong lúc rảnh rỗi, bởi vì họ không biết chân tướng sự việc, cả ngày chỉ biết thiên mã hành không * thêu dệt vô căn cứ, trí tưởng tượng càng phong phú, nội dung bát quái lại không đáng tin cậy, mà biện pháp tốt nhất để ngăn chặn những vấn đề này chính là nói ra chân tướng, làm cho bọn họ không có không gian để tưởng tượng.” Mạc Đông Lăng phân tích rất chuyên nghiệp.

(*) thiên mã hành không: ngựa thần lướt gió tung mây (ví với căn chương, thi ca, thư pháp hào phóng, không câu thúc)

Nam Hoa Cẩn chống cằm gật gật đầu, “Đại ca, tứ đệ nói rất có đạo lý, xét theo góc độ khác, việc này không chừng còn là một bước ngoặt rất tốt.”

“Bước ngoặt?” Chân mày Đằng Cận Tư nhíu lên, hơi khó hiểu.

“Đúng, anh có thể mượn cơ hội này tuyên bố với bên ngoài về quan hệ với chị dâu nhỏ, cũng mang ảnh chụp cầu hôn lần trước ra ánh sáng, cứ như vậy, hình ảnh chuyện trong nhà không phải là chân tướng cứng như thép sao? Còn có ai dám chất vấn? Kể từ đó, vừa phá bỏ lời đồn đồng thời giải quyết vấn đề khó khăn của đại ca, chẳng phải vẹn toàn đôi bên?” Nam Hoa Cẩn cười hì hì bưng chén lên.

“Ừ, không tệ, không tệ! Cứ làm như thế!” Đằng Cận Tư càng nghĩ càng cảm thấy bọn họ nói rất đáng tin, nhưng lại nghĩ đến một vấn đề, “Cảnh lần trước anh cầu hôn không chụp lại.”

Mạc Đông Lăng lập tức che miệng ho nhẹ, “Đại ca, tam ca đã có kế hoạch trước.”

“Đại ca, là như vậy, lúc ấy em vốn nghĩ tới…” Nam Hoa Cẩn liền tranh thủ nói liên tục, tạo thành hiểu lầm chưa chắc không tốt.

Đằng Cận Tư lạnh lùng liếc mắt nhìn cậu ta, bên môi chậm rãi mở ra tạo thành nụ cười ý vị sâu xa, “Thằng nhóc thúi! Cậu được lắm!”

“Đây không phải là em phòng ngừa chu đáo sao? Hà hà…” Nam Hoa Cẩn rất phối hợp cười khúc khích hai tiếng.

“Nam Cung, bây giờ cậu gọi điện cho các nhà truyền thông cho tôi, nói buổi chiều tôi muốn mở họp báo.” Đằng Cận Tư liếc về phía trợ thủ đắc lực của mình.

“Dạ, thuộc hạ đi làm ngay.” Nam Cung Thần nhận lệnh lui ra, vừa đi ra khỏi phòng làm việc thì có thư ký tới nói cho anh biết, dưới quầy lễ tân tầng một có gọi điện thoại, có vị Thẩm tiên sinh muốn gặp tổng giám đốc Đằng.

Trong lòng anh suy nghĩ vị Thẩm tiên sinh  này chắc chắn chính là ba của Lương Chân Chân – Thẩm Bác Sinh, lúc này ông ta đến tìm cậu chủ làm gì? Ôm đầy nghi vấn gõ cửa, “Cậu chủ, Thẩm Bác Sinh Thẩm tiên sinh đến thăm ngài, nói là muốn tìm ngài hàn huyên một chút.”

Đằng Cận Tư ngưng mày, dừng một chút, “Để cho ông ta tới phòng khách chờ tôi.’

“Dạ, thuộc hạ hiểu.” Nam Cung Thần xoay người rời đi.

“Thẩm Bác Sinh? Ông ta tới làm gì?” Nam Hoa Cẩn và Mạc Đông Lăng hơi khó hiểu, bọn họ còn không biết Lương Chân Chân chính là con gái ruột của Thẩm Bác Sinh.

“Ông ấy là cha ruột của nai con.” Đằng Cận Tư lạnh lùng ném ra một câu rồi đứng dậy đi.

“Cái gì? Chị dâu nhỏ lại là con gái nhà họ Thẩm?” Nam Hoa Cẩn và Mạc Đông Lăng đưa mắt nhìn nhau, thấy chuyện càng ngày càng thú vị!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 08.12.2015, 22:39
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31947 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 278. Bà xã được nhận định

Editor: Puck – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Bên trong phòng khách, Đằng Cận Tư và Thẩm Bác Sinh ngồi đối mặt, quan sát lẫn nhau, trong mắt đều mang theo đánh giá kỹ, xét về khí thế, dĩ nhiên là Đằng Cận Tư hơn một bậc.

“Đằng thiếu, hôm nay tôi tới tìm cậu, là vì con gái tôi – Chân Chân, tôi không hy vọng con bé bị bất cứ tổn thương nào.” Thẩm Bác Sinh đi thẳng vào vấn đề, nói rất dứt khoát.

“Hả? Thẩm tiên sinh muốn nói gì?” Đằng Cận Tư tao nhã uống trà, nhíu mày liếc Thẩm Bác Sinh, anh không có cảm tình với người đàn ông này,, mặc kệ năm đó có khổ tâm gì, cuối cùng ông ta lại từ bỏ nai con và mẹ của cô, làm cho hai người trải qua cuộc sống khổ cực, đây tuyệt đối không phải là việc làm của người đàn ông có trách nhiệm!

Thẩm Bác Sinh là lão giang hồ, từ thái độ của Đằng Cận Tư đối với ông là có thể cảm thấy người đàn ông này không thân thiện, nhưng mục đích tới đây lần này của ông không có gì khác, chỉ vì con gái của mình, cho nên có mấy lời phải nói.

“Đằng thiếu, Chân Chân là con gái của tôi, mặc dù con bé không muốn vào nhà họ Thẩm, nhưng dù sao con bé cũng là huyết mạch của nhà họ Thẩm tôi, tôi không hy vọng con bé bị bất kỳ ai ức hiếp, càng không hy vọng bi kịch ba năm trước tái diễn lần nữa, nếu như cậu không thể cho con bé hạnh phúc, hãy bỏ qua con bé được không? Con bé là cô gái đơn thuần lương thiện, chịu không nổi những lời đồn đại ác độc đó!” Thẩm Bác Sinh nói nửa thỉnh cầu nửa nghiêm nghị.

“Thẩm tiên sinh, tôi nghĩ ông hiểu lầm, tôi yêu nai con, cũng nhất định sẽ cho cô ấy hạnh phúc, sự kiện lời đồn đại lần này tôi đã nghĩ ra biện pháp giải quyết rất tốt, cũng không phiền ngài bận tâm.” Tròng mắt đen của Đằng Cận Tư hơi khép, giọng nói rất kiên định, chuyện giữa anh và nai con đâu cần người khác xen vào, cho dù cha của nai con cũng không thể, chứ đừng nói tới ông ta vốn không phải là người cha có trách nhiệm.

Thẩm Bác Sinh bị cậu ta phản bác lại không còn lời nào để nói, trong lòng thở dài nặng nề, ông cũng không cầu xin gì, chỉ hy vọng con gái có thể hạnh phúc, có thể gả cho một người đàn ông tốt yêu thương con bé, nói thật, Đằng Cận Tư không phải là con rể tốt trong cảm nhận của ông, người đàn ông này quá mức cường thế cùng bá đạo, cậu ta có thể cho Chân Chân cuộc sống yên ổn hạnh phúc sao?

“Tôi biết mình không làm nghĩa vụ của một người cha với Chân Chân, đây là tiếc nuối cả đời tôi, cho nên tôi hy vọng có thể dùng quãng đời còn lại của mình chăm sóc cho con bé thật tốt, bảo vệ con bé, Đằng thiếu, thứ cho tôi nói thật, cậu và Chân Chân chênh lệch quá lớn, không thích hợp. Hơn nữa cậu không cho con bé cuộc sống yên bình ổn định, thay vì như vậy chi bằng sớm ngày buông tay.” Ông nói ra suy nghĩ trong lòng mình, cho rằng đây là vì tốt cho con gái, dù sao con bé và Đằng Cận Tư không phải là người cùng một thế giới.

Đằng Cận Tư lạnh lùng liếc nhìn ông ta, trong mắt bắn ra ánh sáng lạnh, “Có thích hợp hay không không phải do tự ông tính toán, ông cũng không có bất kỳ tư cách gì mà huơ tay múa chân ở đây! Trước kia ông đã làm gì? Bây giờ chạy tới đây nói như vậy không cảm thấy quá muộn sao? Ông không tham dự vào cuộc sống trước năm mười tám tuổi của nai con, thì sau này không cần ông tới bình luận xằng bậy.”

“Xem ra tâm ý Đằng thiếu đã quyết, nhưng chuyện tình cảm chú trọng đôi bên tình nguyện, đơn phương chỉ làm hại người hại mình mà thôi.” Thẩm Bác Sinh hoàn toàn bất cứ giá nào.

“Thẩm tiên sinh, nể mặt nai con, tôi cho ông một cơ hội tự mình đi ra ngoài, thời giờ của tôi rất quý giá, không rảnh để nghe ông nói lung tung lộn xộn như thế, một người không biết chuyện có tư cách gì ở đây nói ẩu nói tả? Ông cho rằng mình đúng sao? Vậy cũng chỉ là giải thích của cá nhân ông thôi!” Đằng Cận Tư rất không vui mừng, thù địch trong mắt thâm trầm như nước.

“Nếu như vậy, Thẩm tôi cáo từ.” Thẩm Bác Sinh tới đây vốn không ôm hy vọng quá lớn, chỉ muốn thử một chút coi có thể khuyên thành công không, trong lòng ông đã hạ quyết tâm muốn công bố thân phận nhị tiểu thư nhà họ Thẩm với công chúng, mặc kệ Chân Chân có thể trách ông hay không, ông cũng muốn nói cho mọi người biết Chân Chân không phải là “Chim sẻ” hay cô bé lọ lem, mà là thân phận thiên kim tiểu thư tôn quý.

Ngồi trên xe về công ty, ông gọi điện thoại cho thư ký, để cậu ta lập tức liên lạc với tất cả tạp chí lớn cùng bạn bè phóng viên, hai giờ chiều mời họp báo.

Tâm tình Nam Cung Thần thấp thỏm, bởi vì sắc mặt cậu chủ không tốt, từ lúc rời khỏi phòng khách cho đến giờ, vẫn luôn đen xì như nước sâu, môi mỏng mím chặt, giống như lúc nào cũng có thể bộc phát.

Nam Hoa Cẩn và Mạc Đông Lăng cũng biết điều ngồi ở một bên không lên tiếng, trong thầm thầm suy đoán có phải Thẩm Bác Sinh đã nói gì không nên chọc giận đại ca không, rất dễ nhận thấy, nội dung có liên quan đến chị dâu nhỏ, cho nên lúc này sáng suốt nên giữ yên lặng thì tốt hơn, bởi vì chỉ cần dính đến chuyện của chị dâu nhỏ, đại ca sẽ vui giận bất thường.

“Hai giờ chiều tiến hành họp báo như thường, tứ đệ, chuyện tiếp theo giao cho cậu.” Đằng Cận Tư trầm giọng nói.

“Đại ca yên tâm, em đảm bảo nhiệm vụ hoàn thành viên mãn.” Vẻ mặt Mạc Đông Lăng thành thật vỗ ngực.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Xế chiều hôm nay, là lúc mà tất cả các tạp chí lớn ở thành phố C và các phóng viên bận rộn nhất, bởi vì họ phải chia ra chạy tới hai buổi họp báo, một do chủ tịch tập đoàn Đế Hào tư tiếng tăm lừng lẫy Đằng Cận Tư triển khai, một người khác chính là tổng giám đốc Thẩm rất có danh vọng trong giới tài chính Thẩm Bác Sinh, phải biết rằng hai người này bình thường đều rất an phận, ngày hôm nay lại đồng thời tổ chức họp báo, thật sự khiến cho người ta khó lý giải, không khỏi ôm lấy hứng thú thật lớn với nội dung bọn họ sắp sửa nói ra.

Hiện trường rất hỗn loạn, mỗi một người đều muốn chen chân đứng phía trước, để chọn một góc hình tốt nhất cùng tin tức mới nhất, đương nhiên là muốn nắm chặt lấy cơ hội ngàn năm một thuở như thế.

Trong một sảnh chính tòa nhà tập đoàn Đế Hào tư đã sắp xếp thỏa đáng, mấy trăm phóng viên chuyên nghiệp đang cầm máy chụp hình chờ ở đây, không nhịn được mà bàn tán xôn xao, không rõ Đằng thiếu bán nút thắt gì, chẳng lẽ liên quan đến tạp chí buổi sáng?

Đúng hai giờ, Đằng Cận Tư với bộ âu phục đen bước chân tao nhã đi ra từ thang máy, lập tức dẫn tới một nhóm phóng viên cầm máy chụp hình chụp cuống cuồng, hận không thể lập tức nhào tới.

Nam Cung Thần đã dự liệu từ trước sẽ xuất hiện tình huống mất khống chế như vậy, cho nên anh đã sớm làm xong chuẩn bị khẩn cấp, sai mười mấy nhân viên an ninh tới, đứng kín mít một vòng, phòng ngừa phát sinh biến cố bất ngờ.

“Tất cả mọi người yên lặng!” Anh la lớn, nhưng phóng viên ở dưới vẫn rất kích động, hoàn toàn không coi lời của anh là quan trọng, đây là lần đầu tiên phỏng vấn Đằng thiếu ở khoảng cách gần! Cơ hội tốt khó có được cỡ nào, đương nhiên là phải nắm thật chặt.

Đằng Cận Tư cau mày đi lên bàn, cầm Microphone, vẻ mặt lạnh nhạt nói: “Rất thích ầm ỹ sao? Vậy các người cứ ầm ỹ, tôi không tiếp.” Nói xong liền tỏ ý định đi, đám phóng viên liền lập tức câm miệng, âm thanh lập tức nhỏ đi nhiều, dần dần lặng ngắt như tờ.

Hai phút sau, anh mới chậm rãi mở miệng, “Hôm nay mời mọi người tới đây không phải để nói chuyện phiếm, tôi nói lời rất quan trọng, hy vọng mỗi người nghe rõ ràng rồi, từng câu từng chữ không cho phép sai lệch, nếu không, tòa soạn báo hay tạp chí của các người cứ chờ tuyên bố đóng cửa đi.”

Phía dưới truyền đến một trận âm thanh thổn thức cùng tiếng thán phục, ồn ào đều bị khí thế mạnh mẽ của Đằng thiếu chấn áp, lại không dám lên tiếng, tất cả đều nín thở chờ đợi lời kế tiếp của anh.

“Lương Chân Chân là người phụ nữ duy nhất mà Đằng Cận Tư tôi yêu đời nnày, là người phụ nữ tôi muốn nắm tay bên nhau đến già mà chết, cũng là bà xã mà tôi nhận định trong lòng.” Giọng Đằng Cận Tư trầm thấp mà kiên định có lực, xuyên thấu vào tận trong lỗ tai mỗi người bên dưới.

Có thể suy nghĩ là biết, trong nháy mắt những phóng viên kia như bị nổ tung, mắt mở thật to, tràn ngập không thể tưởng tượng được, miệng vô thức mở lớn, “Trời ạ! Không thể nào!”

“Không phải tôi nghe nhầm chứ? Đằng thiếu nói Lương Chân Chân là bà xã mà ngài ấy nhận định trong lòng?”

“Quả thật không thể tưởng tượng nổi!”

“Đúng! Người phụ nữ tên Lương Chân Chân kia cũng quá lợi hại, lại có thể từ tình nhân thành công leo lên bà xã, dùng thủ đoạn gì chứ? Mê hoặc Đằng thiếu đến thần hồn điên đảo như thế?”

Đột nhiên, “Bộp” một âm thanh vang lên, Đằng Cận Tư đấm một đấm lên trên bàn, tròng mắt đen lạnh lùng quét một vòng phía dưới, “Gọi các người đến đây, là để nghe tôi nói, không phải để nghe mấy người nói! Hiểu chưa?”

Kinh sợ làm ra tác dụng rõ rệt, người phía dưới đang xì xào bàn tán lập tức im miệng, vậy mà, luôn có mấy người cả gan giơ tay lên hỏi, “Đằng thiếu, bối cảnh gia đình ngài sẽ cho phép người phụ nữ xuất thân từ tầng lớp thấp như Lương Chân Chân vào cửa sao? Hay là nói, ngài chỉ bị mê hoặc một lúc thôi?” Puck diee ndaa nleequuyd ônn

“Nam Cung, ném cô ta ra ngoài.” Giọng Đằng Cận Tư lạnh lẽo như băng sương, không mang theo chút tình cảm tốt đẹp nào.

“Vâng” Nam Cung Thần gật đầu đi tới, ý bảo an ninh xử lý cô phóng viên nhỏ không biết sống chết ra ngoài, không ngờ cô nữ sinh nhỏ bé to gan lớn mật, “Đằng thiếu, cử chỉ của ngài cho tôi thấy ngài đang trốn tránh vấn đề! Trong cuộc sống hiện thực nào có nhiều chuyện xưa cô bé lọ lem gặp bạch mã hoàng tử, tất cả đều là giả! Bị thương đều là những người phụ nữ đáng thương khốn khổ vì tình kia.”

“Chậm đã.” Đằng Cận Tư chợt dặn nhân viên an ninh dừng tay, có thâm ý khác liếc mắt nhìn cô nữ sinh to gan lớn mật, bên môi chậm rãi nhếch lên lộ ra một nụ cười mờ ám quyến rũ

“Thật sao? Xem ra cô nghe không rõ ràng, vậy thì tôi lặp lại một lần nữa, Lương Chân Chân là người phụ nữ duy nhất mà đời tôi nhận định, là bà xã của tôi, cũng là cháu dâu mà bà nội tôi đã chọn lựa, giữa chúng tôi, không tồn tại bất cứ vấn đề gì mà cô nói.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 440 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: be ngok, Hoahongnguyen, huongtrang1984, nhu.lo, Sảo Ny, ThảoIcon và 244 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Mạt Trà: Cho mình hỏi mình muốn đăng truyện convert có được không
Mạt Trà: Có ai ở đây không a~~~~~~~
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyết Nhan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.