Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 

Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

 
Có bài mới 04.12.2015, 13:05
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.08.2015, 20:30
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 140
Được thanks: 1311 lần
Điểm: 35.31
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 165: TẢ GIA PHONG VÂN

• phong vân: biến động, xảy ra biến cố

Khi Tả Thần An về đến nhà, quả thật người trong nhà đều đến đông đủ, ba mẹ, anh cả, chị dâu, Thần Hi Tống Sở, mỗi người đều làm chuyện của mình, thấy anh, bộ dáng ai cũng lộ ra mấy phần quỷ dị, hội nghị gia đình lần này, hiển nhiên là nhằm vào anh?

Y Thần cùng Hạo Nhiên vốn đang đùa giỡn, anh vừa vào cửa, Y Thần liền nhào tới, lớn tiếng hoan hô: "Cậu nhỏ! Cậu nhỏ về rồi!"

Cái tiểu tinh linh này!

Hôm nay Y Thần mặc một bộ váy nhỏ màu hồng, đeo cái băng đô nút hình bướm cùng màu, ánh mắt lấp lánh, đáng yêu khiến anh nhớ tới chủ đề trong phòng ăn của anh hai cũng là hình mèo hel¬lokit¬ty. Ở nhà Y Thần không thích mang dép, hai cái chân trần chạy như bay trên mặt đất, thật giống như tại ngực anh gãi một cái để cho trái tim anh mềm mại không ít...

"Tiểu Quai Quai!" Anh không nhịn được ôm bé giơ lên thật cao, chọc cho Y Thần cười khanh khách: "Nhớ cậu nhỏ rồi sao?"

"Nhớ!" Y Thần ôm cổ của anh, ở trên mặt của anh hôn một cái thật kêu.

Trên mặt ẩm ướt mềm mại nhất thời tê dại đến trong lòng anh, cái này cùng với nụ hôn của tình nhân hoàn toàn bất đồng, đây là thuần khiết, ngây thơ, thân cận, giống như con gái hôn ba ba vậy, trong nháy mắt đó, lại để cho trong lòng anh tràn đầy cảm động, hơn nữa, sau khi biết Hạ Vãn Lộ không thể có đứa bé, bỗng dưng, loại cảm động này càng thêm thăng hoa...

Anh không kìm lòng được nắm thật chặt cánh tay nhỏ bé, ở trên mặt Y Thần, trên cổ, ngực, khẽ cắn từng cái, vừa cười hỏi bé: "Là nơi nào nhớ cậu nhỏ? Nơi này? Nơi này? Hay là nơi này?"

Có thể là do nhột bé, Y Thần lắc lắc thân thể nhỏ bé cười to, dùng ngón tay út mềm mại chỉ từ đầu đến tim: "Nơi này nơi này nơi này, khắp nơi đều nhớ! Trong lòng là nhớ nhất!"

"Thật là ngoan! Không hổ là bảo bối của cậu nhỏ!" Anh ôm Y Thần đi về phía trước, mới phát hiện bên chân còn một bảo bối đang đứng! "Hạo Nhiên! Có nhớ cậu nhỏ hay không?" Anh cười hỏi.

Hạo Nhiên rất xem thường cau mũi một cái: "Chỉ có nha đầu kia mới làm nũng mà thôi!"

"Mới không phải! Cậu nhỏ cũng nhớ em, cậu nhỏ cũng không phải là nha đầu! Không tin anh hỏi anh Tiểu Bàn mà xem! Anh Tiểu Bàn, anh nói có đúng không?" Y Thần lập tức phản bác, còn kiên quyết muốn kéo Tiểu Bàn đến bên cạnh mình, Tiểu Bàn thực đúng là rất có quyền uy trong lòng bọn chúng.

Hôm nay ở trường học Tả Tiểu Bàn nghịch ngợm, mới vừa bị cha giáo huấn xong, lúc này cúi gằm đầu không có tinh thần gì cả, nào có thời gian để ý hai đứa em nhỏ, tức giận vung tay: "Đi đi đi, em gái nhỏ phiền toái, đừng đến phá anh!"

"Ai là em gái nhỏ chứ! Hừ..." Y Thần mất hứng nói thầm: "Đừng chê em là em gái nhỏ phiền toái, lớn lên chắc chắn hai người các anh nhất định đều tìm em gái nhỏ phiền toái này để khuyên bà xã!"

Lời này cũng chọc cười mọi người, vốn là không khí vẫn có chút nghiêm túc nhưng trong nháy mắt này đã thoải mái hơn không ít, Tả Thần Viễn không khỏi cảm thán: "Hiện tại đứa nhỏ đều trưởng thành sớm như vậy sao? Chuyện này có người nào dạy sao!"

"Trưởng thành? Tiểu Bàn nhà anh chỉ sợ còn sớm hơn! Em chính là nghe nói ở vườn trẻ nó còn nhận được không ít thư tình đâu!" Tả Thần Hi nghe được cười trêu ghẹo Tiểu Bàn.

Tâm tình Tả Tiểu Bàn không tốt, đã vậy lại còn lấy bé ra trêu đùa? Muốn xù lông rồi: "Cô! Cái này mà được kêu là thư tình sao? Được kêu là thư tình sao?"

"Ơ, vẫn còn ngượng ngùng sao!" Tả Thần Hi cười.

Mọi người ai cũng cười, bạn học Tả Tiểu Bàn thật sự nổi giận rồi, bỏ lại một câu: "Con không ăn cơm tối!" Sau đó đùng đùng trừng mắt bước lên lầu.

Tả Thần Hi càng cảm thấy buồn cười: "Xem ra là em đã gây họa rồi... Vậy phải làm sao bây giờ? Thật không ăn sao con?"

"Yên tâm đi! Chỉ cần vừa dọn món ăn lên bàn, con heo kia của nhà chúng ta nhất định sẽ chạy ào tới, nếu thật sự có một ngày nào đó không ăn, chị càng vui vẻ hơn, để cho nó giảm cân!" Người mẹ vô lương của bạn học Tiểu Bàn cứ như vậy ở sau lưng bố trí (tính kế) con trai.

Tả Thần Viễn không nhịn được cũng tới tham gia náo nhiệt, ôm eo của bà xã: "Cũng không biết con heo nhỏ tham ăn kia là di truyền từ con heo lớn nào? Bà xã, chỗ này lại nhiều thêm một chút thịt nữa rồi..."

"Tả Béo! Anh muốn bị đánh phải không? Lấy móng vuốt của anh ra!" Loan Loan nghe vậy tức giận dùng sức vỗ trên mu bàn tay của chồng, không mở bình thì ai mà biết trong bình có gì, cả đời anh đều muốn cười nhạo cô béo sao? Nhưng vì cái gì mỗi lần cô nói muốn giảm cân anh lại không cho phép? Còn nói phụ nữ có thịt một chút mới có thể yêu?

Thấy bà xã của cậu lớn kêu lên, Y Thần chợt nhớ tới cái gì, thần bí ở bên tai Tả Thần An nhẹ nói: "Đúng rồi, cậu nhỏ, hôm nay bà ngoại bảo cậu trở về là muốn cùng cậu nói chuyện cưới vợ của cậu... Bà nội rất tức giận, cậu phải coi chừng!"

Wow, anh còn có thể có mật báo! Thật không thể không thương yêu bé!

"Ừ! Cám ơn Y Thần! Cậu nhỏ sẽ chuẩn bị tâm lý!" Anh để Y Thần xuống, tính toán không biết mẹ già nhà anh sẽ nói cái chuyện gì đây, cũng không để ở trong lòng, dắt tay nhỏ bé của bé ngồi trên ghế sofa, thuận tay cầm lấy khối rôbít Y Thần vừa mới chơi lúc nãy xoay lại.

"Cậu nhỏ, cậu cũng biết chơi sao? Cháu cùng anh trai làm cả một buổi chiều nhưng còn chưa có làm được..." Y Thần rất là buồn bực nói.

"Ừ... Cậu thử một chút!" Cái này là lúc anh đọc sách có học qua một chút, khối rôbít trong tay anh thật nhanh xoay chuyển, mười mấy giây sau, anh giao cho bé một khối rôbít hoàn chỉnh.

Y Thần quả thật sợ ngây người, dùng ánh mắt vô cùng sùng bái nhìn anh: "Cậu nhỏ, cậu quá xuất sắc rồi! Thật giỏi!"

Anh nhéo cái mũi nhỏ của bé: "Cái này, có phương pháp đấy! Bất luận làm chuyện gì, chỉ cần phương pháp đúng, là có thể làm được việc lớn! Cậu cả cũng có thể chơi nhanh như vậy, ba con cũng có thể!"

"Cậu nhỏ, cái gì gọi là làm được việc lớn?" Y Thần nghi ngờ nhìn anh, sau đó nháy mắt giải thích: "Là giống như cố gắng chơi khối rôbít sao? Cậu nhỏ dùng phương pháp đúng, nên tốn rất ít thời gian là có thể hợp lại, Y Thần phương pháp không đúng, cố gắng một buổi chiều cũng không ra được?"

"WOW! Con quá thông minh!" Đứa nhỏ này năng lực lĩnh ngộ thật không phải loại thấp, Tả Thần An tự đáy lòng than thở.

"Thế nào làm được chỉ có bé trai đây?" Hạo Nhiên phát hiện một quy luật, sau đó rất tự đắc kỳ thị em gái nhỏ: "Em gái chính là đần!"

"Anh mới đần! Anh cũng không có làm được!" Y Thần cũng không phục.

"Chờ đến lúc anh lớn như cậu nhỏ anh cũng có thể làm được! Đến lúc đó anh dạy cho em!" Hạo Nhiên tự nhận là rất rộng rãi nói.

Y Thần là cô em gái nhỏ phiền toái gặp phải kỳ thị như vậy thế nào có thể chịu thua, rất tỏ vẻ chu mỏ: "Em mới không cần anh dạy! Hiện tại em liền nhờ cậu nhỏ dạy em!"

"Vậy... Cậu nhỏ cũng là cậu nhỏ của anh..." Hạo Nhiên giảm kiêu ngạo xuống, lấy lòng nhìn Thần An: "Cậu nhỏ, cũng dạy cháu được không?"

"Dạy! Cả hai đứa cậu đều dạy!"

Anh mới vừa cầm lên khối rôbít, Tiêu Hàn liền bắt đầu kêu: "Cơm cũng dọn xong rồi! Còn phải đưa đến tận tay các người sao?"

Tính huống không tốt... Tâm trạng Mẫu thân đại nhân không được tốt...

Đám người Tả Thần Viễn lập tức buông chuyện trong tay đi tới phòng ăn.

Tả Thần An cũng buông xuống khối rôbít, một tay dắt Y Thần, một tay dắt Hạo Nhiên, nhẹ giọng nói: "Ăn cơm trước đi, cơm nước xong sẽ dạy!"

Nhà họ Tả có quy củ, lúc ăn cơm không nói chuyện làm ăn, không nói học tập, không cho cãi vả, không phê bình đứa bé, cho nên, bữa cơm này cũng ăn khá yên lặng.

Trong lúc đó, thề không ăn cơm Tả Tiểu Bàn đã xuống lầu, bên bàn ăn không ngừng lượn qua lượn lại, một lát lại ở bên này, một lát lại ở bên kia, dĩ nhiên, chết cũng sẽ không ngồi xuống ăn cơm, người ta cũng thề rồi còn gì...

Cho nên, vô luận Tiêu Hàn gọi như thế nào, dùng thức ăn ngon hấp dẫn như thế nào, cũng không thể thay đổi Tả Tiểu Bàn cũng ngẩng đầu ưỡn ngực tiếp tục đi qua đi lại, cho đến khi, Tả Thần Viễn gầm lên một tiếng: "Tả Tiểu Bàn, con lăn lại đây ăn cơm cho ba!"

Bạn học Tiểu Bàn mới như chim sợ ná, bịch một cái ngồi xuống chỗ ngồi của mình, len lén nhìn thức ăn ngon đầy bàn nuốt nước miếng một cái, ngoài mặt nhưng vẫn là một bộ dạng chịu uất ức bị buộc tới dùng cơm, thậm chí không quên chỉnh ba một câu: "Ông cố nói qua, lúc ăn cơm không cho phép la rầy con..."

"Con ăn dĩ nhiên không bị mắng, không ăn mới phải bị mắng!" Tiêu Hàn gắp cho cháu nội đùi gà mình thích ăn nhất, trong ba đứa bé này, cũng chỉ có Tiểu Bàn còn thích ăn đùi gà, hai đứa kia nhìn thấy đùi gà chỉ lắc đầu ngầy ngậy.

Tả Tiểu Bàn cắn một miếng đùi gà, rất là tức giận: "Hừ, là mọi người ép con ăn!" Tiếng nói vừa dứt, liền vùi đầu vào công việc ăn cơm.

Tả Thần Viễn cùng Loan Loan nhìn nhau cười một tiếng, đứa con này, còn có chiêu này, cũng được, đã như vậy ba mẹ cũng nên phối hợp một chút...

Từ đầu đến cuối, có hai người một câu đều không nói. Một là Tống sở, Tống Sở về nhà họ Tả luôn luôn không nói chuyện nhiều lắm, tất nhiên mở miệng nói là công việc, cho nên, ở không cho nói công tác trong trường hợp, anh ta cơ bản cũng là khó khăn lắm mới mở miệng nói; còn một là Tả Tư Tuyền, Tả Tư Tuyền bình thường trong trường hợp cả nhà họp mặt, rất vui vẻ cùng con trai, con rể uống mấy chén, nhưng hôm nay không hề đề cập đến chuyện này, xem ra, thật là có đại sự sắp xảy ra?

Tả Thần An bình tĩnh chờ đợi..

Ăn cơm tối cuối cùng cũng kết thúc, Tiêu Hàn bảo Tả Tiểu Bàn trước mang em trai em gái lên lầu, những người còn lại thì lưu lại ở phòng khách nhà họ Tả bắt đầu hội nghị gia đình.

Hội nghị dĩ nhiên là do Tiêu Hàn tự mình chủ trì, mở miệng liền đi thẳng vào vấn đề, tuyệt không quanh co, dĩ nhiên, nhân vật chính lần này là Tả Thần An.

"Thần An, mẹ hỏi con, rốt cuộc trong lòng con có còn người mẹ, người ba này nữa hay không?" Này từ khi bắt đầu, không khí liền bị Tiêu Hàn làm cho giống như chuẩn bị đánh nhau!

Tả Thần An rất muốn hỏi, vậy trong lòng các ngươi có xem tôi là con trai của mình hay không? Chỉ là, đây không phải là phong cách lạnh nhạt trước nay của anh, cho nên, nhếch miệng mỉm cười: "Mẹ, ngài tự mình cảm thấy thế nào?"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 04.12.2015, 22:32
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.08.2015, 20:30
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 140
Được thanks: 1311 lần
Điểm: 35.31
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 166: muốn chúng ta, hay là muốn nàng

"Mẹ cảm thấy? Mẹ căn bản là không sinh ra đứa con trai này! Cả ngày nhà không ở, ba tháng một năm cũng không thấy mặt lấy một lần, điều này cũng cho thôi đi, ngay cả kết hôn chuyện lớn như vậy cũng tự mình chủ trương?" Lần này Tiêu Hàn thật sự rất tức giận, lời nói trước nay chưa từng sắc bén như vậy, trên mặt trắng nõn bởi vì tức giận mà sung huyết đỏ bừng, ngay cả đôi môi đều khẽ phát run.

Đây là Tả phu nhân nổi tiiếng trấn định tự nhiên thành thạo trên thương trường sao?

Tâm trạng Tả Thần An "bộp" một cái trùng xuống, thì ra là đã biết... Lúc đầu còn khiếp sợ, nhưng rất nhanh liền bình thường trở lại, chuyện này sớm hay muộn cũng biết, vừa đúng lúc giúp anh tiết kiệm bớt thời gian suy nghĩ biện pháp tới hồi báo, chỉ là không biết người nào mật báo? Anh và Hạ Vãn Lộ ở chung một chỗ với nhau chuyện này có rất nhiều người biết, nhưng biết được việc bọn họ đã kết hôn thì cũng không nhiều lắm...

Trong nhà trừ Tả Tư Tuyền những người khác cũng đều không biết sự kiện này, tất cả đều kinh ngạc nhìn Tả Thần An, vốn là mọi người đều cho rằng hôm nay hội nghị gia đình là vì hôn sự Thần An cùng Diệp Khả Tâm, ngay sau đó, Thần Hi liền minh bạch mọi chuyện, nhìn Thần An, lại không nhịn được ngẩng đầu nhìn trên lầu, cuối cùng cúi đầu.

Thấy anh thủy chung không nói lời nào, Tiêu Hàn càng thêm tức giận, đập bàn một cái: "Con cũng không tính toán giải thích cho mọi người sao?"

Lúc này anh mới lười biếng đáp lại, còn mang theo vài phần giễu cợt bất cần đời: "Giải thích? Mẹ không phải cũng biết rồi sao? Con còn giải thích cái gì? Con kết hôn, đơn giản chỉ có như vậy!"

"Cái gì gọi là con kết hôn đơn giản chỉ có như vậy?" Trong phòng khách, Tiêu Hàn giọng nói sắc bén vang vọng, đây là lần đầu tiên mấy anh em nhìn thấy mẹ đại nhân nói chuyện mà rống như vậy...

Ngồi ở bên cạnh Tả Thần An, Thần Hi không khỏi lôi kéo ống tay áo của anh, nhắc nhở anh chú ý, đừng tìm cách đối nghịch với mẹ. Tả Thần An vụng trộm vỗ vỗ tay của cô, bày tỏ mình biết chừng mực.

Tiêu Hàn kích động dùng ngón tay chỉ vào anh: "Con thằng nhóc thúi tha! Mẹ mười tháng hoài thai sinh ra con, lại nuôi con lớn đến bây giờ, chính là nuôi một đứa nghịch tử để đến chọc giận ta sao?"

Tả Thần An cảm thấy không thể nói lý, thật ra thì không cần thiết phải đi đến bước này, để cho anh thuận lợi cùng Hạ Vãn Lộ kết hôn, Hạ Vãn Lộ là người ưu tú như vậy, nhất định sẽ là một người con dâu tốt, người một vợ hoàn mỹ, tại sao phải như vậy chứ? Đây quả thực chính là do mẹ tự tìm khó chịu...

Chỉ là, chuyện đi đến bước này, cũng không thể nào thay đổi nữa? Những lời ngày hôm nay dường như cũng không cần thiết tiếp tục nữa, mẹ kích động như vậy, cho dù có nói chuyện gì cũng không thể giải quyết, nhìn tình huống này, đoán chừng cả đời mẹ cũng sẽ không tiếp nhận Hạ Vãn Lộ, vậy còn có cái gì đáng để nói đây?

Anh đứng dậy, còn là bộ dạng bất cần đời kia: "Mẹ đại nhân bớt giận, nếu con khiến ngài không muốn gặp như vậy, vậy con xin phép đi được chưa, tạm biệt!"

Anh xoay người, sắc mặt như chùm đèn thủy tinh phát ra ánh sáng lành lạnh bao trùm cả căn phòng cao cấp.

"Đứng lại cho mẹ!" Sau lưng vang lên tiếng rống lớn hơn cùng một tiếng vỗ bàn thật to, ngay sau đó trên khay trà cái ly cũng oanh liệt hi sinh.

"Thần An! Ngồi xuống!" Tả Thần Viễn cùng Thần Hi cũng gấp như kiến nằm trên chảo, lo lắng cho em trai sẽ bị thua thiệt, cha luôn luôn nghiêm khắc, lúc này mà tức giận, chỉ sợ không chịu nổi thôi...

"Còn có việc sao?" Thậm chí anh không quay đầu lại, đưa lưng về phía cha mẹ hỏi.

"Buồn cười! Gia quy nhà họ Tả có đưa lưng về phía cha mẹ nói chuyện sao? Tả Thần An! Con càng ngày càng quá đáng rồi!" Tả Tư Tuyền tức giận nói.

Tả Thần An không phải người hay kích động, từ trước đến nay xử sự luôn mạch lạc rõ ràng, không vội không hấp tấp, nhưng lần này cũng là cố chấp, nhất quyết không chịu xoay người, thủy chung đưa lưng về phía bọn họ, đợi Tả Tư Tuyền nói cho hết lời, anh tiếp tục cất bước đi ra ngoài.

"Loảng xoảng!" Tiếng đồ sứ vỡ vụn dưới chân anh phát ra, trên bắp chân thậm chí cảm thấy có mấy giọt nước nóng văng tung tóe trúng mình.

Không cần nhìn cũng biết, đúng là cha đập cái ly ở bên chân anh rồi...

"Ngươi cút cho ta!" Tả Tư Tuyền quyền uy bị khiêu khích, lửa giận thiêu đốt đến điểm cao nhất.

Ngược lại anh không có cảm giác gì, bị dọa sợ là Tả Thần Viễn cùng Thần Hi, hai người một hàng cùng chạy tới bên cạnh anh, gắt gao túm chặt lấy anh không cho phép rời đi, đồng thời, Thần Hi nhỏ giọng đối với anh nói: "Em đừng đi! Ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng không được sao? Em cứ như vậy bỏ đi, ba mẹ vĩnh viễn cũng sẽ không thích cô ấy!"

"Không cần bọn họ thích..." Anh giọng điệu trả lời tuy nhẹ nhàng, nhưng trong con ngươi cũng là mười phần kiêu căng.

Thần Hi vẫn như cũ gắt gao lôi kéo anh: "Nhưng em cũng phải vì cô ấy suy nghĩ một chút! Nếu như cô ấy biết em vì mình mà cùng người nhà náo loạn không vui, cô ấy nhất định sẽ rất khổ tâm?"

Tả Thần Viễn cũng lôi anh đi trở về, kề bên tai anh nói nhỏ: "Em chịu thiệt thòi một lần thôi không được sao? Có chuyện gì ngồi xuống rồi nói, sau này chúng ta còn nhiều thời gian mà!" Sau đó cùng Thần Hi hợp lực, kéo anh đến trước mặt cha mẹ, vỗ vỗ vai anh.

Anh đứng nghiêm.

"Tả Thần An! Con học nhiều nền giáo dục như vậy, đọc nhiều năm sách vở như vậy, cũng đi rất nhiều nơi? Hiếu thuận phải đứng lên đầu, vậy hiếu của con ở đâu? Đều nói càng lớn càng chững chạc, con lại càng lớn càng hồ đồ! Mau nói lời xin lỗi mẹ con!" Tả Tư Tuyền ra lệnh.

Nếu như nói xin lỗi xong mà có thể đi, vậy anh sẽ nói xin lỗi! Chỉ là, cái này cũng không đại biểu anh làm sai! "Thật xin lỗi!" Anh cứng rắn nói, thậm chí không gọi một tiếng "Mẹ".

Tả Tư Tuyền vẫn còn phân nửa tức giận chưa phát tát, bị Tiêu Hàn ngăn cản. Tiêu Hàn là một người thông minh, giải quyết mâu thuẫn này nhất định cần một người mặt đen đóng vai phản diện, nếu Tả Tư Tuyền phát hỏa, bà cũng không cần phải tiếp tục phát giận, tránh cho đẩy con trai càng ngày càng xa, cho nên, vào lúc này ngược lại bà thay đổi giận dữ lúc trước bây giờ cũng hòa hoãn hơn nhiều rồi, điều này đủ để minh chứng Tả phu nhân khéo léo mạnh mẽ, lửa giận muốn thu muốn phát vô cùng tự nhiên.

"Thần An..." Bà đổi thành tiếng thở dài: "Con cũng quá không hiểu chuyện rồi, bảo sao mẹ cùng cha con không tức giận được? Làm cha mẹ, ngậm đắng nuốt cay nuôi lớn con, vui vẻ nhất là lúc thấy con mình thành gia lập nghiệp, chúng ta mong con kết hôn đã bao lâu! Hiện tại tốt rồi, cưới cũng đã cưới rồi, ngay cả cô dâu một cái liếc mắt cũng không cho chúng ta gặp, con cho chúng ta người làm cha mẹ này thành cái gì? Chúng ta lại không nói muốn người ta cao sang quyền quý, tối thiểu con kết hôn cũng để cho chúng ta chào hỏi chứ? Nếu không, chúng ta thật sự mất trắng đứa con nuôi bao nhiêu năm này rồi? Con xem một chút, anh cả, chị hai con, đứa nào kết hôn không phải theo từng bước từng bước mà tiến tới? Đây là tôn trọng tối thiểu đối với chúng ta!"

Tả Thần An hiểu rất rõ mẹ mình, giỏi nhất là nói lời ngoan tiếng ngọt, không khỏi lạnh nhạt: "Nếu như mẹ tức giận chỉ là vì con trước đó không có cùng mọi người thương lượng, vậy con thật sự sai lầm rồi, con xin lỗi! Thật xin lỗi, mẹ, còn có chuyện khác phải làm? Thật sự là phải rời đi trước!"

Tất nhiên Tiêu Hàn sẽ không chỉ vì khách sáo, thật vất vả kéo anh trở lại, không có đạt tới mục đích sẽ không dễ dàng thả anh đi, tiếp tục khuyên, "Thần An, chúng ta cùng nhà họ Diệp có hôn ước! Làm sao con có thể tùy hứng như vậy? Nói cũng không nói liền cùng người khác kết hôn, con nói xem sau này mẹ và ba con phải thế nào gặp người khác? Con nói sau này ba mẹ phải làm sao? Còn nữa, con dâu là do mẹ và cha con chọn trúng, người ta cũng đợi con bao nhiêu năm, cuối cùng con cũng nên cho người ta một cái công đạo chứ?"

Tả Thần An âm thầm buồn cười, vừa ý hôn ước, anh có thừa nhận qua sao, muốn công đạo với anh? "Mẹ, người đến tột cùng muốn nói cái gì? Nếu nói hôn ước cho tới bây giờ chính là người vẫn cố gắng vun trồng! Con đã sớm cùng mẹ nói rõ ràng, con cùng cô ấy không thể nào! Cho nên, con không có gì phải chịu trách nhiệm, nếu như nhất định đòi công đạo từ chỗ con, đó chính là mời cô ấy đến tiệc cưới của chúng con!"

"Con hỗn láo! Mẹ có dạy con làm người vô trách nhiệm như vậy sao!" Tiêu Hàn lại một lần nữa nổi giận.

Anh càng cảm thấy buồn cười: "Con thế nào không chịu trách nhiệm? Con đồng ý lúc nào? Mẹ, nếu như người gọi con tới chỉ để mắng con, người vui vẻ mắng chửi đi, con nghe là được!"

"Không, mẹ không phải mắng con! Mẹ là nghĩ nói cho con biết, không có trải qua sự đồng ý của mẹ và cha thì người con dâu này chúng ta sẽ không thừa nhận! Trong lòng mẹ, Khả Tâm vẫn là con dâu tốt nhất mà mẹ chọn!" Tiêu Hàn nghiêm mặt nói.

Anh "A" bật cười: "Mẹ, người không thừa nhận nhưng luật pháp thừa nhận, chẳng lẽ mẹ cảm thấy mình so với luật pháp còn lớn hơn sao?"

"Khốn kiếp! Con nói nhăng nói cuội cái gì đó?" Tả Tư Tuyền nghe lời của anh, vỗ bàn la lớn.

"Tốt! Con khốn kiếp! Nếu không còn chuyện gì khác để nói? Con phải đi, bất kể trong lòng các ngươi ai là con dâu, bây giờ con đã kết hôn, đây là sự thật, cuối cùng con cũng không thể phạm tội trùng hôn được? Ngủ ngon!" Anh lần thứ hai chuẩn bị đi.

"Đứng lại!" Tiêu Hàn lại một lần nữa gọi lại anh, tỉnh táo mà rõ ràng nói cho anh biết: "Chúng ta dĩ nhiên sẽ không để cho con phạm tội trùng hôn, con có thể... Ly hôn!"

Đột nhiên anh xoay người lại, hơn cả khiếp sợ là tức giận, từ trong hàm răng nặn ra ba chữ: "Không có khả năng!"

"Không có gì là không thể!" Khuôn mặt Tiêu Hàn lạnh lẽo, dung nhan đoan trang hiện lên kiên quyết: "Giữa cha mẹ và người phụ nữ kia con chọn ai, muốn chúng ta, hay là muốn nó! ?"

Quả thật Tả Thần An khó có thể tin, xã hội hiện đại như thế này nhưng còn cha mẹ cùng gia đình như vậy? Tốt, anh là con, anh không muốn đi tới một bước cuối cùng kia, cho nên nhịn một hơi, hỏi: "Mẹ, thật muốn như vậy sao? Con muốn các người, cũng muốn cô ấy, không thể được sao?"

Anh không hiểu mẹ, oán hận mẹ, nhưng là nói thật, còn chưa có nghĩ tới muốn cùng bà quyết liệt như vậy...

"Không thể!" Tiêu Hàn như chém đinh chặt sắt, sắc mặt càng kéo căng hơn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 05.12.2015, 11:24
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 360
Được thanks: 3998 lần
Điểm: 44.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 167: Gia pháp

Thật muốn dồn ép anh sao?

Anh ngưng mắt nhìn sắc mặt tái xanh của mẹ mình, trong lòng dần lạnh.

Trước mắt không ngừng xuất hiện dáng hình Hạ Vãn Lộ ở trong lòng anh khóc không thành tiếng, còn có từng tiếng khóc lóc nỉ non của cô, em không bao giờ có thể sinh con, không bao giờ có thể nữa rồi…

Từng hàn băng lãnh nhè nhẹ len lỏi vào lòng, cuối cùng làm lòng anh kết thành băng…

Nhưng mà, đồng thời cũng làm đầu óc anh rối rắm, còn có tay anh sau khi phẫu thuật mẹ vẫn ngày đêm chăm sóc anh tận tình, bất kể anh bạo phát bản tính thiếu gia đến cỡ nào, bất kể anh tự hành hạ giận mình đến đâu, Tiêu Hàn vẫn chảy nước mắt kiên trì ở bên cạnh anh…

Mâu thuẫn như vậy làm cho lòng anh đau như xoắn lại, bất kể dứt bỏ bên nào đều làm anh đau đớn nhất!

Nhưng mà, mặt mẹ lạnh như băng còn đang đợi anh lựa chọn, anh kềm chế tâm tình phập phồng cùng nội tâm hỗn loạn, đứng thẳng người, thái độ cứng rắn cùng một dáng với mẹ mình: “Con, sẽ không buông bỏ cô ấy!”

“Chát”! Thanh âm thanh thúy vang lên, trên mặt anh liền hằn một cái dấu tay.

Tiêu Hàn đánh cái tát này, sau khi đánh cả người vẫn còn tức giận đến phát run, chỉ vào Thần An, giọng nói cũng thay đổi: “Được! Được lắm! Đây chính là đứa con trai tôi yêu thương nâng niu trong lòng bàn tay đó! Vì một cô gái không biết rõ, ngay cả cha mẹ tổ tông con trai tôi cũng không cần!”

Nửa bên mặt của Tả Thần An hằn năm dấu ngón tay đỏ bừng, nhưng mặt vẫn cứ đơ ra, không có một dấu hiệu thừa nhận sai lầm.

Tiêu Hàn trách mắng giống như đấm vào đống bông vải, anh không lên tiếng, một chút âm thanh cũng không có, bà giận quá rồi, ngược lại nổi giận với Tả Tư Tuyền: “Ông xem xem con của ông kìa! Ông tự xem đi! Ông hỏi nó, có phải muốn không cần đến nhà họ Tả này luôn rồi!”

Bà nói lớn tiếng như vậy, tự nhiên không cần bà truyền đạt cho Tả Tư Tuyền, anh cũng nghe thấy, anh không khỏi cười lạnh: “Con họ Tả, đây là sự thực không thể thay đổi, cũng không thể lựa chọn. Cho tới bây giờ, không phải là con không nhớ đến gia đình mình, mà chính là mọi người không buông tha cho con! Nếu như con có thể lựa chọn, con thà rằng không phải họ Tả!”

"Họ Tả làm cho con mất mặt sao?” Lần này giận dữ mắng mỏ anh là Tả Tư Tuyền, làm cha, nghe con trai nói như vậy, đã chạm đến sự kiên nhẫn đến cực hạn, Tả Tư Tuyền tức giận vỗ bàn: “Quỳ xuống cho ta! Thần Viễn, lấy gia pháp!”

“Ba…” Tả Thần Viễn khó xử khuyên can: “Thôi đi, lớn như vậy còn bị gia pháp, làm con trẻ chê cười!”

Tả Tư Tuyền nghiêm túc dạy con trước sau như một, nhà họ Tả chịu ảnh hưởng lớn từ ông nội Tả, thi hành tác phong quân nhân, mà thiên chức quân nhân chính là phục tùng, cho nên, ba đứa trẻ nhà họ Tả, như Tả Thần An phản nghịch như vậy, không vâng lời cha mẹ như vậy, sao Tả Tư Tuyền có thể dễ dàng tha thứ? Vì vậy, không chút do dự tiến hành gia pháp, lại không cho phép bất cứ người nào cầu xin cho anh, Tả Thần Viễn vừa nói, không khác nào như châm dầu vào lửa.

“Trưởng thành thì thế nào? Trưởng thành cánh cứng cáp rồi? Có thể thoát khỏi quan hệ cha con với tôi hay sao? Tôi nói cho các người biết, cho dù muốn đoạn tuyệt quan hệ cha con, cũng phải bị tôi đánh rồi muốn gì hẵng nói! Còn không mau tới đây? Con còn muốn không nghe lời như vậy? Cũng muốn đoạn tuyệt quan hệ với tôi hay sao!?”

Buổi nói chuyện này nói sao Tả Thần Viễn cũng không thể phản bác được, đồng tình liếc nhìn em trai, đi lấy gia pháp.

Gia pháp nhà này nghe nói là ông nội dùng để quản giáo ba, được xem như gia bảo, khi còn bé ba người bọn họ cũng từng bị qua, nhưng kể từ khi Thần An vào trung học, cũng chưa từng thấy nó xuất hiện, hôm nay, nó lại tái xuất giang hồ…

Cầm gia pháp, Tả Tư Tuyền giơ lên thật cao, quát lên: “Còn không mau quỳ xuống!”

Tả Thần Viễn và Thần Hi ở một bên không ngừng nháy mắt với anh, ý là muốn anh đừng có chọi cứng, đây là thời điểm thích hợp để nhận tội, anh lại giả vờ như không thấy, thẳng tắp quỳ xuống.

Tả Tư Tuyền hỏi Thần An lần cuối: “Biết sai rồi sao?”

Đầu Tả Thần An ngước lên: “Con trai ngu ngốc!”

"Con…” Tả Tư Tuyền giận kinh khủng, gia pháp nặng nề quất xuống, đánh vào lưng anh.

Anh đau đến cả người run lên, chỉ là lập tức chịu đựng, lần nữa lại quỳ thẳng tắp.

"Biết sai rồi sao?” Tả Tư Tuyền lại hỏi.

Anh lại còn ưỡn ngực, lần này một câu cũng không nói.

Tả Tư Tuyền giận quá, lại một lần đánh xuống, trở tay, quất vào bộ ngực của anh, một trận đau đớn làm cho anh không nhịn được lung la lung lay.

“Còn không biết lỗi sao?” Từng cái từng cái roi của Tả Tư Tuyền không ngừng nghỉ quất lên người anh, cuối cùng ngay cả Tiêu Hàn cũng phải đau lòng, vội vàng nháy mắt với con gái Thần Hi.

Thần Hi sớm bị một màn này dọa sợ, mặc dù lúc nhỏ cũng từng bị cha dụng gia pháp, nhưng chỉ là đánh hai ba cái là xong chuyện, lần này bị đánh như vậy không biết Thần An có bị đánh cho đến chết hay không, trong lòng khẩn trương, lại không dám nhiều chuyện, chỉ sợ chọc ba giận thêm, em trai càng thêm gặp nạn, lúc này nhận được ám chỉ của mẹ, cô lập tức khóc lóc chạy tới, ôm em trai không để cho ba đánh tiếp: “Ba, đủ rồi, em trai nó đã biết lỗi rồi, đánh nữa thật có thể xảy ra chuyện! Em trai chịu không nổi nữa đâu!”

“Chịu không nổi? Lúc nó tuyên bố không còn là người nhà họ Tả sao nó không nghĩ đến chuyện sẽ chịu không nổi?! Hừ! Không chịu nổi! Không chịu nổi thì tốt nhất đánh cho chết luôn! Cũng không cần phải đoạn tuyệt quan hệ cha con với ta!” Cục tức Tả Tư Tuyền còn chưa tiêu hết, nhưng thấy Thần Hi bảo hộ Thần An quá kín kẽ, muốn đánh cũng nhất thời không tìm được khe hở nào, giận dữ ném luôn roi gia pháp, vì vậy cũng kết thúc.

Mặc dù như thế, Tả Thần An vẫn bị đánh rất thảm, trước ngực và sau lưng đều nóng rát. Anh từu từ đứng dậy, khe khẽ mở tay Thần Hi, chậm rãi nói: “Con bất hiếu cũng được, con phản nghịch cũng được, đều là lỗi của con, không có bất cứ quan hệ gì với cô ấy! Lỗi của con, con cam tâm tình nguyện chịu phạt, xem như con tự làm tự chịu! Mọi người ngày nào đó nghĩ tới thấy không vừa mắt, có thể đánh con thêm một lần nữa là được! Nhưng mà, ngàn vạn lần không được tổn thương cô ấy! Nếu như cô ấy mất một cọng tóc, con cũng có bản lãnh nháo loạn cả thành Bắc Kinh!”

“Con…” Tả Tư Tuyền nhất thời bị anh làm tức đến không nói nên lời.

“Ba, nếu ngài nguyện ý nghe con gọi một tiếng ba. Bây giờ mắng cũng mắng xong rồi, đánh cũng đã đánh xong, ngài giữ lại chút thể lực để lần sau đánh tiếp đi! Nếu như hôm nay ngài không có ý định nhốt đứa con trai này, vậy con đi đây! Ba, mẹ ngủ ngon!” Nói xong anh dừng lại một lát, giống như thật sự đang đợi Tả Tư Tuyền bắt nhốt.

Anh dường như, đợi khoảng mấy giây nhưng không có động tĩnh gì, anh xoay người rời đi.

Tiêu Hàn kéo tay chồng mình, ý bảo ông mở miệng giữ lại, Tả Tư Tuyền lại vung tay lên: “Cút thì cút! Coi như đứa con trai này bị chết non! Lão tử chưa từng sinh đứa con này!”

Tả Thần An rời đi cũng không hề quay đầu lại, kết quả thế này anh thật sự không muốn, không có ai đau hơn so với anh!

Tả Thần Viễn cũng không nhìn sắc mặt của lão cha mà đuổi theo, thật ra thì cũng không phải không chú ý đến cảm thụ của ba mình, làm con trai lớn, hơn nữa cũng đã làm ba, anh có lẽ hiểu rõ ba hơn so với em trai, em gái. Mặc dù ngoài miệng ba nói chuyện độc mồm độc miệng, thế nhưng chỉ là tức giận nhất thời, máu mủ ruột thịt, sao có thể dễ dàng cắt đứt như vậy? Người làm ba, bản tính chính là luôn luôn muốn chứng minh quyền uy của mình…

“Thần An!” Lúc anh đuổi theo tới nơi, Tả Thần An đã chuẩn bị lên xe, vội vàng gọi em trai lại: “Thần An, hôm nay em thật là hồ đồ!?”

Tả Thần An tung hứng chìa khóa xe trong tay, tâm tình vẫn chưa bình ổn: “Anh cũng nói em hồ đồ? Anh cả, kính xin anh nghĩ tới tình yêu dành cho Loan Loan mà hiểu cho lòng em, nếu có người muốn ép anh ly hôn với Loan Loan, anh sẽ làm thế nào?”

Tả Thần Viễn vỗ vỗ vai anh: “Anh không phải có ý này, mọi việc phải lưu một con đường sống, cùng chơi cứng với ba mẹ thật không tốt chút nào, em hoàn toàn có thể lùi một bước, co được dãn được, ngoài mặt có thể đồng ý nghe theo, sau này lại tính toán tiếp không tốt sao? Không nên huyên náo đến người ngã ngựa đổ (làm lớn chuyện đến cả hai bên đều không được gì), chính em cũng bị thiệt!”

Ngoài mặt đồng ý nghe theo?

Anh suy nghĩ, vẫn kiên định lắc đầu. “Không!”

Chỉ một chữ, cũng không muốn nói gì thêm nữa.

Anh không cần phải làm cái việc giả vờ này. Anh và Hạ Vãn Lộ yêu nhau, vốn đã nhiều gian nan chông gai, cho tới bây giờ Hạ Vãn Lộ còn lo được lo mất, anh đây đều phải tự khuyến khích mình, quyết không buông tha, tuyệt không dao động, nếu như ở chỗ mấu chốt này, anh còn giả vờ nghe theo, không nghi ngờ sẽ có người cố tình đưa tin cho Hạ Vãn Lộ luôn ấy chứ, không nghi ngờ sẽ làm cho hôn nhân bọn họ gia tăng thêm nhân tố không ổn định, cần gì phải thế?

Có lẽ, ở trên thương trường anh có thể nói một đằng làm một nẻo, thủ đoạn ngươi lừa ta gạt, nhưng trên phương diện tình yêu và hôn nhân, anh muốn tuyệt đối nói lời giữ lời. Anh yêu cô, anh muốn cô, từ trong ra ngoài, không thể nghi ngờ! Chủ yếu nhất, anh biết, bất kể anh chọn lựa cách nào, mẹ cũng sẽ không đồng ý cho Hạ Vãn Lộ vào cửa, cho nên, có dùng sách lược gì cũng đều vô dụng!

Tả Thần Viễn thấy anh như thế, cũng không nói nhiều, chỉ khuyên nhủ: “Thần An, ba mẹ chỉ là nhất thời nói lẫy, em cũng đừng có để trong lòng. Chờ một thời gian nữa, chờ cho bọn họ hết giận rồi, chúng ta lại cùng nhau tác động.”

Lúc tứ phía đều phản bác, có thể được anh trai ủng hộ, trong lòng anh cảm thấy ấm áp gấp bội, cũng vỗ vỗ vai anh trai: “Em cũng chỉ nói lẫy vậy thôi, cơ thể em chảy dòng máu nhà họ Tả, đây là sự thực không thể thay đổi, yên tâm đi, em hiểu mà!”

“Hiểu là tốt rồi!” Tả Thần Viễn thở phào nhẹ nhõm, anh thật đúng là đang lo chuyện này không biết phải xử lý thế nào…

"Vậy em về trước đây. Đúng rồi, Thần Hi, chị lại đây!” Anh phát hiện Thần Hi đứng cách sau lưng Thần Viễn không xa ngẩn người nhìn mình, cũng không biết chị ấy đang suy nghĩ cái gì.

“À... Đến ngay!” Cô giống như vừa tỉnh lại từ trong mộng, chạy chầm chậm đến trước mặt anh.

“Thần Hi, gần đây công ty ba có vấn đề gì không?” Anh suýt chút nữa đã quên sứ mạng hôm nay đến đây của mình.

Thần Hi hơi suy tư: “Không có… Tất cả đều yên ổn bình thường… Sao vậy?”

“Không sao cả! Chị là người quản lý bộ phận tài vụ, bình thường phải chú ý nhiều thêm một chút, có thời gian rảnh thì chỉnh lý lại một số hồ sơ, kiểm tra tỉ mỉ, có vấn đề gì chúng ta bàn bạc thêm!”

“Thần An, em muốn quản lý chuyện công ty?” Thần Hi cảm thấy kỳ quái khi đột nhiên anh ham thích quản chuyện công ty gia đình, chỉ là, cũng âm thầm vui vẻ, nếu như em trai chịu về công ty làm việc thật là tốt biết bao.


“Không, em chỉ là nhắc chị chú ý nhiều chút thôi, được rồi, em đi đây, nếu anh cả có rảnh cũng chú ý đến công ty một chút đi!” Anh lên xe, Tả Thần Viễn và Thần Hi nhìn dõi theo anh rời khỏi nhà họ Tả, ánh mắt của Thần Hi, có vẻ cực kỳ lo lắng…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoacodat về bài viết trên: Anna Trương, Eavesdrop, Lạc Lạc, antunhi, banhmikhet, diep diep, heobiengluoi, hoaidan266, macynguyen, nadia nguyen
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: jubae, Phạm Hà Bảo Nhi, thanhquan234 và 149 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.