Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 189 bài ] 

Tuyệt sắc thái giám: Yêu hậu dụ lãnh hoàng - Sở Thanh

 
Có bài mới 04.12.2015, 00:27
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 30.07.2015, 21:59
Bài viết: 318
Được thanks: 1407 lần
Điểm: 11.64
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tuyệt sắc thái giám: Yêu hậu dụ lãnh hoàng - Sở Thanh - Điểm: 20
Chương 40: Ở chung một phòng, hắn vừa sủng vừa phạt
Editor: Họa Đến Vô Tình


“Không thể!” Sở Vân Hách trả lời gọn gàng dứt khoát, ngay cả suy nghĩ cũng không cần.

“Tại sao?” Đoàn Cẩm Sơ bực mình hỏi ngược lại, hắn đưa lưng về phía nàng nên không thấy được vẻ mặt của hắn, nàng quýnh lên nằm ở trên đùi hắn để nhìn mặt của hắn, vừa mới nhìn, bốn mắt nhìn nhau, hắn ngạc nhiên mở to hai mắt, sau đó khuôn mặt tuấn tú đen lại, “Tiểu Sơ Tử, ngươi không phải là thái giám sao? Tại sao lại bò lên giường của bổn vương rồi hả?”

“Ách, ta. . . . . . Ta nào có? Ngươi nói thật là khó nghe!” Mặt Đoàn Cẩm Sơ đỏ lên, vội ngồi dậy đứng ngay ngắn, sau đó không đợi hắn nói thêm cái gì nữa, liền 囧 vội vàng chạy ra gian ngoài, nhảy phốc lên giường, giũ chăn ra trùm kín đầu.

Sở Vân Hách nghe động tĩnh ở sau lưng, bật cười hơi nhếch môi, rồi sau đó nhắm mắt lại trầm trầm ngủ.

Hôm sau.     

Vào sáng sớm, một luồng ánh mặt trời đầu tiên chiếu vào cửa sổ, cảm thấy có chút chói mắt nên Đoàn Cẩm Sơ trở mình, kết quả “Bịch!” một tiếng rơi xuống đất, vừa rơi xuống, toàn bộ con sâu ngủ lập tức chạy mất, mở mắt ra thì nhìn thấy mình chật vật, tức giận khẽ cắn răng bò dậy, vừa ngẩng đầu lên lại thấy Sở Vân Hách đang dựa vào tấm bình phong, khóe miệng chứa đựng nụ cười, hài hước nhìn nàng.

“Nhìn cái gì vậy?” Đoàn Cẩm Sơ tức giận gầm nhẹ, lại nhìn một cái, thấy Sở Vân Hách vẫn còn mặc áo lót màu trắng trước lúc ngủ tối hôm qua, lúc này, thắt lưng ngang hông buông lỏng lộ ra nửa bên lồng ngực, ghé mắt còn có thể nhìn thấy bộ ngực của hắn. . . . . . Gương mặt thoáng chốc đỏ lên, Đoàn Cẩm Sơ vội bò lên giường nằm xuống, cũng không dám liếc mắt nhìn nam nhân kia.

“Ngủ một giấc cũng không yên tĩnh, may mà đây là giường thấp, nếu không. . . . .” Sở Vân Hách khẽ thở dài, ngừng một chút lại nói: “Đứng lên hầu hạ bổn vương thay quần áo! Nô tài ít nhiều gì thì cũng phải có hình dáng của nô tài, nhìn ngươi còn giống Gia của bổn vương hơn!”

Đoàn Cẩm Sơ đắc ý, “Bổn đại gia. . . . . .”

“Câm miệng!” Sở Vân Hách trực tiếp lạnh giọng cắt đứt, quay người đi vào phía trong, vừa đi vừa trách mắng, “Bổn vương có thể tha thứ ngươi, nhưng không có nghĩa là sẽ dung túng ngươi, nếu còn dám hô to gọi nhỏ với bổn vương, bổn vương sẽ vặn lỗ tai của ngươi!”

“Ách. . . . . .” Đoàn Cẩm Sơ bị kinh hãi, suy nghĩ về Lý nước rửa chén một chút, rồi lại so sánh thái độ của Sở Vân Hách đối với nàng, trong lòng không khỏi sinh ra xấu hổ, vội từ trên giường leo xuống, chỉnh đốn lại đệm chăn trên giường, sau đó cùng đi vào, Sở Vân Hách đang ngồi ở trên giường trừng mắt với nàng, nàng vội vàng cúi đầu, yên lặng ngồi xuống mang vớ và mang giày cho hắn, đang lúc bận rộn thì tiếng gõ cửa vang lên ——

“Chủ tử, ngài rời giường sao?” Ở ngoài cửa truyền đến tiếng nói của Cẩn Nhi.

“Vào đi!” Sở Vân Hách nhìn sang Đoàn Cẩm Sơ, mở miệng lên tiếng.

Đi vào có tất cả năm người, Tiểu Xuyên Tử và Tân Lan bưng chậu nước và khăn lông, Y Nhân và Huệ Nhi bưng chén nước và muối tinh, Cẩn Nhi lấy ra một cẩm bào trắng ngà có đường viền màu vàng kim, năm người thỉnh an xong liền tỉ mỉ hầu hạ Sở Vân Hách thay quần áo rửa mặt, Đoàn Cẩm Sơ lui sang một bên, không nghe thấy Sở Vân Hách ra lệnh cho nàng, cả người nàng liền thanh nhàn. . . . .

Vậy mà, bất quá chỉ một lát, tiếng nói của Sở Vân Hách liền bay tới.

“Tiểu Sơ Tử, dọn dẹp giường.”

“Tiểu Sơ Tử, quét dọn phòng.”

“Tiểu Sơ Tử. . . . . .”

Đã gần nửa canh giờ, Đoàn Cẩm Sơ mệt đến mức muốn trở thành bò, Bát đại gia đã đi phòng ăn để ăn sáng rồi, nàng đói bụng muốn chết, vẫn còn đang lau sàn nhà. . . . . .

“Bát đại gia đáng hận, tại sao lại đáng ghét giống Lý nước chén vậy chứ? Điều đám người Cẩn Nhi và Tiểu Xuyên Tử đi hết, để lại một mình ta làm việc, thật là thất đức!”

Đoàn Cẩm Sơ vừa nói thầm nho nhỏ, vừa quỳ trên mặt đất lau sàn nhà, Tiểu Xuyên Tử đi vào nói: “Tiểu Sơ Tử, chủ tử lệnh ta dẫn ngươi đi rửa mặt, sau đó đi dùng bữa.”

“Thật?” Đoàn Cẩm Sơ vui mừng, vội vàng đứng dậy, ném khăn trong tay ra chỗ khác, đi theo Tiểu Xuyên Tử đi ra ngoài, đi được hai bước thì cau mày dừng lại, “Nhưng mà ta còn chưa lau sàn nhà xong!”

“Còn lại công việc chưa làm xong thì lát nữa có thể bảo thô sử nha hoàn* vào làm, chủ tử còn căn dặn là bảo ngươi sau khi dùng xong bữa không được chạy loạn ở vương phủ, ở Niệm Quy đình có Đại Minh hồ, trong hồ có cá, ngươi có thể đi xem cá.” Tiểu Xuyên Tử nói.

*Thô sử nha hoàn: Nha hoàn làm việc nặng.

“À? Tốt như vậy, bảo ta đi xem cá?” Đoàn Cẩm Sơ không thể tin được ‘chắc chắc’ lưỡi, mới vừa rồi nam nhân kia còn chỉnh nàng kêu nàng làm một đống việc vặt đấy!



Đã sửa bởi Tình Tình lúc 04.12.2015, 16:21.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tình Tình về bài viết trên: Aiki, Chu Ngọc Băng, Tử Phong, nhã huyên
     

Có bài mới 04.12.2015, 21:24
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 30.07.2015, 21:59
Bài viết: 318
Được thanks: 1407 lần
Điểm: 11.64
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tuyệt sắc thái giám: Yêu hậu dụ lãnh hoàng - Sở Thanh - Điểm: 10
Chương 41: Không mời mà vào, nháo loạn thư phòng
Editor: nhocken28021998


Ai ngờ, bữa sáng còn chưa kịp ăn xong, thì Tân Lan đã vội vàng chạy tới, "Tiểu Sơ Tử, chủ tử lại không uống thuốc, ta cùng với Y Nhân khuyên vài câu, chủ tử liền nổi giận, phải làm sao bây giờ?"

Lúc ấy, toàn bộ hạ nhân đang dùng bữa ở chính phòng Cao Phong Kỳ, ánh mắt đều đồng loạt nhìn về phía Đoàn Cẩm Sơ!

"Ách. . . . . . Cái đó, vậy. . . . . ." Lần đầu tiên Đoàn Cẩm Sơ cảm thấy xấu hổ đến như vậy, một hớp nhét hết thức ăn vào trong miệng mơ hồ nói: "Dầu gì cũng nên chờ ta ăn no rồi hãy nói."

"A, vậy ngươi ăn  mau chút, chủ tử đang đi về thư phòng a ." Tân Lan gật đầu một cái, nói.

Cẩn Nhi và Huệ Nhi vội vàng gắp cho Đoàn Cẩm Sơ một miếng rau bỏ vào trong bát, nói: "Tiểu Sơ Tử, mấy ngày này đành làm phiền ngươi hầu hạ chủ tử uống thuốc rồi, những việc khác cứ để đó chúng ta làm cho, ngươi chỉ cần nghĩ cách làm chủ tử uống thuốc, mau chóng khỏi bệnh, như vậy là đã lập công lớn rồi!"

"Chủ tử các ngươi sao lại giống đứa bé như vậy, ngay việc uống thuốc cũng thật phiền toái!" Đoàn Cẩm Sơ không nhịn được mà oán trách.

Nghe vậy, khuôn mặt của ba nha hoàn co quắp lại!

Chờ Đoàn Cẩm Sơ ăn xong trở lại Dự Viên, lúc này Sở Vân Hách cũng đã đi đến thư phòng, Cẩn Nhi đành bất đắc dĩ nói: "Tiểu Sơ Tử, chủ tử đang bận chánh sự, không cho phép mọi người quấy rầy, đợi chủ tử hết bận chắc cũng đã đến buổi trưa rồi, buổi sáng chủ tử đã không uống thuốc, mà chúng ta nhìn thấy chủ tử đối xử với người rất đặc biệt, còn nghe lời người khuyên, không bằng. . . . . . Người thử đem thuốc bưng đến thư phòng được không?"

"À? Vậy nếu chủ tử các ngươi nổi giận, vậy không phải ta thảm lắm sao?" Đoàn Cẩm Sơ cũng không cho rằng nàng có nhiều may mắn, Sở Vân Hách tên nam nhân kia là điển hình cho loại khi tốt thì cho nàng ăn một quả táo ngọt, khi cần thiết cũng chẳng ngần ngại cho nàng một cái tát, cho nên. . . . .

"Tiểu Sơ Tử, nếu như ngay cả ngươi cũng không dám đi, chúng ta làm sao dám a!" Huệ nhi dùng ánh mắt đáng thương nhìn nàng.

Đoàn Cẩm Sơ nuốt nước bọt, nói: "Huệ Nhi tỷ tỷ, ngươi không cần sử dụng mỹ nhân kế với ta! Ta. . . . . . Ai, thôi, ta thử một chút vậy." Thật ra thì, nàng cũng lo lắng cho thân thể Sở Vân Hách nhưng lại trách hắn không thương tiếc chính mình hơn, khiến cho tên khốn vương gia kia chế nhạo.

Vì phòng ngừa cho việc gõ cửa mà bị cự tuyệt, Đoàn Cẩm Sơ lựa chọn không mời mà vào. Mặc dù trước đó thủ vệ đã lườm nàng một cái, mấy lần muốn mở miệng ngăn cản nàng, nhưng lại thấy trong tay nàng cầm chén thuốc, còn có biểu tình hùng hồn liều chết, nên đành nhịn xuống. Nàng nhẹ nhàng đẩy cửa thư phòng ra, sau đó khom lưng đi vào.

Trong thư phòng , Sở Vân Hách đang tựa lưng vào ghế ngồi, sắc mặt không đổi nghe quản gia cùng Nhiếp Phong bẩm báo chuyện.

"Bẩm chủ tử, tiền trang Thiệu Dương đưa tin tức tới, ngày hôm qua, An Tĩnh vương đã tới Thiệu Dương phủ, sông Giang Âm đã vỡ đê, quan viên thì cấu kết, ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu, khấu trừ tiền công, đem bạc của triều đình cấp cho huyện Giang Âm tu sửa đê điều tham ô hết phân nửa, làm đê vừa tu sửa xong nhưng vẫn không được chắc chắn, cho nên, lần này khu vực Giang Nam đột nhiên có mưa lớn, làm cho lòng sông bị xói lở, cả huyện Giang Âm đều bị ngập lụt, khiến cho dân chúng khốn khổ. . . . . ."

"Người nào?"

Đôi mắt đang khép hờ của Sở Vân Hách đột nhiên mở ra, ánh mắt như chim ưng bén nhọn bắn về phía sau giá sách!

"Là ta là ta!" Đoàn Cẩm Sơ bị doạ hô lên, đôi tay run run, suýt nữa làm rơi chén thuốc xuống đất, đồng thời đáp lời, vội vàng đi ra, liên tục mỉm cười, “Bát đại gia!”

Nghiêm Du cùng Nhiếp Phong vô cùng kinh ngạc, lặng người mất mấy giây, rồi cùng nhau nhìn Sở Vân Hách, chỉ thấy lúc này gương mặt tuấn tú của Sở Vân Hách đã âm trầm, mím chặt môi, giống như đang cố kiềm nén cơn tức giận, bàn tay đang khoác trên tay vịn đã nắm lại thành quyền từ lúc nào không hay, bộ dáng kia, như thể một giây kế tiếp có thể khiến cho Đoàn Cẩm Sơ bỏ mạng tại nơi này!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tình Tình về bài viết trên: Chu Ngọc Băng, Tử Phong
     
Có bài mới 05.12.2015, 20:25
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 30.07.2015, 21:59
Bài viết: 318
Được thanks: 1407 lần
Điểm: 11.64
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tuyệt sắc thái giám: Yêu hậu dụ lãnh hoàng - Sở Thanh - Điểm: 10
Chương 42: Quyết liệt rời khỏi Bát vương phủ!
Editor: Họa Đến Vô Tình


“Nhiếp Phong!” Sở Vân Hách chậm rãi mở miệng, ánh mắt kia cực kì lạnh lùng, con ngươi âm thầm liếc qua, lại lạnh thêm một phần, “Một đám nô tài ở ngoài cửa mà ngay cả một người cũng không cản lại được, lưu lại có ích lợi gì?”

Nghe vậy, Nghiêm Du và Nhiếp Phong đều cả kinh, tiếp theo vội vàng quỳ xuống, Nhiếp Phong cúi đầu chắp tay nói: “Chủ tử bớt giận! Nô tài sẽ lập tức xử trí những thủ vệ thất trách!”

Nghiêm Du cũng nói: “Chủ tử, thân thể quan trọng hơn, ngàn vạn lần đừng tức giận! Nô tài quản lý hạ nhân không nghiêm, xin chử tử trị tội!”

“Nghiêm trị không tha! Lui ra!”

“Dạ, nô tài cáo lui!”

Nghiêm Du và Nhiếp Phong lập tức chắp tay thối lui, lúc rời đi cũng tiện tay đóng cửa thư phòng lại.

“Tiểu Sơ Tử!”

Lạnh lùng gọi một tiếng, thức tỉnh Đoàn Cẩm Sơ đang ngốc trệ, vừa nhấc mắt đã thấy ánh mắt đáng sợ của Sở Vân Hách, thân thể của Đoàn Cẩm Sơ không khỏi run rấy, sau đó máy móc gật đầu, “Ta, ta đây.”

“Quỳ xuống!”

Sở Vân Hách đập tay lên bàn một cái, đôi môi của Đoàn Cẩm Sơ run rẩy, đôi tay run run cầm chén thuốc để lên bàn sách, sau đó sợ hãi quỳ xuống, Sở Vân Hách đứng lên, sắc mặt xanh mét quát: “Tự tiện đi vào phòng ngủ, phòng tắm của bổn vương thì thôi, bổn vương cũng không trừng trị ngươi, hôm nay gan lớn ngay cả thư phòng của bổn vương cũng dám xông vào, ngươi còn muốn làm gì?”

“Ta. . . . . .” Lỗ mũi Đoàn Cẩm Sơ lập tức chua xót, nàng cảm thấy hắn có chút hỉ nộ vô thường âm tình bất định, còn tưởng rằng hắn đối với nàng là tốt nhất, nhưng suy cho cùng hắn vẫn là chủ tử, là vương gia; hoàng tử cao cao tại thượng. . . . . . Trong lòng thấy khổ sở, hốc mắt lập tức đỏ lên, nước mắt như hạt châu “Bành bạch” rơi xuống, vừa khóc vừa nghẹn ngào nói: “Ta đưa cho ngươi. . . . . . Ngươi không chịu uống thuốc. . . . . . Ta lo lắng cho ngươi, ngươi còn hung dữ với ta. . . . . . Ta không có cố ý xông vào, ta sợ ngươi không cho ta đi vào. . . . . . . Ô ô. . . . . .”

‘Ngươi!” Sở Vân Hách tức giận đi đến, từ trên cao nhìn xuống nhìn chằm chằm Đoàn Cẩm Sơ, cắn răng nói: “Mới vừa rồi ngươi nghe được cái gì?”

“Ô ô. . . . . . Ta vừa mới đi vào, bưng thuốc còn sợ đổ, làm gì còn chú ý nghe các ngươi nói gì? Ngươi, các ngươi. . . . . . . Ta quản các ngươi nói gì, an thua gì đến ta a!” Đoàn Cẩm Sơ ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ nghẹn ngào nói.

“Ngươi cút ra ngoài cho bổn vương! Cút trở về cung đi!” Sở Vân Hách tức giận không kìm được, khuôn mặt tuấn tú âm u, gằn từng tiếng quát.

Đoàn Cẩm Sơ hơi giật mình nhìn hắn, nhất thời lại không thể tin được, một lúc lâu, rốt cục gầm nhẹ lên tiếng, “Được, ta đi, tùy ngươi uống thuốc hay không uống thuốc, ta không bao giờ quan tâm đến ngươi nữa!”

Nói xong liền đứng lên, cũng không thèm liếc nhìn Sở Vân Hách một cái, chạy thật nhanh ra khỏi thư phòng.

“Phanh!”

Một âm thanh thanh thúy vang lên, chén thuốc bị ném xuống đất, nước thuốc màu đen văng tung tóe đầy đất!

“Ai muốn ngươi quan tâm? Bổn vương không cần bất luận kẻ nào quan tâm!” Một tay Sở Vân Hách vịn góc bàn, cúi đầu, hai mắt đỏ tươi.

Nghe được tiếng đổ vỡ kia, Đoàn Cẩm Sơ vừa chạy qua bụi hoa khẽ run lên, sau đó tiếp tục chạy thật nhanh đến đại môn, xa xa, còn nghe được loáng thoáng tiếng kêu thảm thiết, thị vệ đứng canh gác bên cạnh thở dài, “Ai! Hôm nay các huynh đệ trực thư phòng thật thảm,bị ăn hèo rồi!”

Khổ sở, áy náy, bất an, xin lỗi. . . . . . Đủ loại cảm xúc xông lên, nước mắt của Đoàn Cẩm Sơ càng rơi nhanh hơn, dưới chân bước cũng càng nhanh, cũng vì nàng, cũng vì nàng, nếu không phải vì nàng, mấy thủ vệ kia cũng sẽ không bị phạt!

Hồi cung! Nàng cố tình không trở về cung, cho dù có đi xin ăn nàng cũng không trở về cung!

Chạy ra khỏi đại môn, nàng chạy về phía đường cái chẳng có mục đích, xe tới người đi, trời đất náo nhiệt, nàng thì cô độc mà đứng, lệ rơi không ngừng. . . . . . Nàng nên đi nơi nào đây?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tình Tình về bài viết trên: Chu Ngọc Băng, Mưa biển, Tử Phong, antundz, conmeomap, hatrang221, nhã huyên
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 189 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: meobanhsua, shiho cao, Vivi_ovi, y229917 và 111 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 163, 164, 165

6 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 20, 21, 22

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

9 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

10 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

11 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

12 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

13 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 91, 92, 93

15 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y

1 ... 13, 14, 15

17 • [Hiện đại] Tình đầu trong vũ trụ - Thủy Thiên Mặc

1 ... 11, 12, 13

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



alin: Trời đất cc về mình đã bỏ qua điều gì
Phương Tiểu Hỉ: Có ai ở đây không? Mình muốn hỏi một chút, tin nhắn vào thư mục Outbox là đã gửi được chưa ạ?
Shop - Đấu giá: vũ linh vừa đặt giá 244 điểm để mua Huy chương vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xinmayco
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 473 điểm để mua Mèo hồng nhảy múa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 600 điểm để mua Hồng ngọc 3
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 656 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
Thảo TNLuân: M. N có ai có thể chỉ cho mình cách tắt quảng cáo không ạ
Thảo TNLuân: Diễn đàn dạo này toàn quảng cáo vào đọc truyện mà bực hết cả mình
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 290 điểm để mua Tay trống
Windwanderer: abc
Windwanderer: có ai không tâm sự tí đê tâm sự cùng ng lạ đê
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 275 điểm để mua Tay trống
Cô Quân: Lâu lâu về quét nhà mà chả có ai hết á
Cô Quân: Ôi buồn ơi,  nếu nỗi buồn là đôla thì ta là ng giàu nhất thế gian này :)))
Cô Quân: Dd mình ảm đạm quá,  quá buồn
Cô Quân: Ôi chao, lão công bán bikini???
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bán bikini đây ~ :speaker: 50 điểm thôi đại hạ giá
Tuyền Uri: Qua nhà ca ở hết cô đơn, nếu ko sợ ck ca chém :)2
Thiên Hạ Đại Nhân: hê lô e ve ry bo đy
Cuccungcuama: sắp chết vì cô đơn này =))
Cuccungcuama: =)) đệ cô đơn quá
Cuccungcuama: ca ca
Tuyền Uri: Mod 2 box cuối nghỉ ngơi hết dồi te ơi, không ai dọn rác luôn =.=
Cuccungcuama: huhu oa oa =)) người đâu hết rồi =))
Cuccungcuama: tớ thèm gặp người
Cuccungcuama: =)) cầu người
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 391 điểm để mua Sư Tử Nam

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.