Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 01.12.2015, 22:49
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9645 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 438, Văn gia cho mời

Editor: Trạch Mỗ

Tử Tình cầm bái thiếp có chút ngoài ý muốn, Kinh Thành cũng không có người quen nào, làm sao có thể có người đưa bái thiếp cho nàng chứ? Bái thiếp này vừa nhìn là tương đối cao cấp, chế tác tinh xảo tự không cần phải nói, trên giấy lại còn có hoa văn phức tạp, có chút giống thiệp chúc mừng hiện đại, Tử Tình chưa từng thấy qua, cho nên, cầm ở trong tay lăn qua lộn lại nhìn mấy lần.

Phó thị thấy Tử Tình cầm bái thiếp nghiên cứu, cười nói: "Tỷ tỷ thật đúng là cổ quái, không nhìn xem người đưa tin trước, lại cầm bái thiếp nghiên cứu hoa văn trước."

Thực ra bái thiếp vừa nhìn là chuyên dụng của Văn gia, còn chưa có mở ra, mặt bìa bên ngoài đã đánh lên một chữ “Văn”, Tử Tình tất nhiên là biết là Văn gia rồi.

"Lâm Tăng thị Tử Tình phương giám: (phương: tốt đẹp, tiếng thơm; giám: xem cho – dùng trong thư từ)

Được nghe muội vô tình gặp được hạ nhân nhà ta, bởi vì ăn nói sinh hiềm khích, muội thay ta quản giáo, cũng dặn bảo ta vài câu, tỷ suy nghĩ mãi, cảm kích khôn cùng, biết được phu quân của muội, là cố nhân của Văn gia ta, cho nên mời muội tụ họp một chút, đơn giản có rượu nhạt một ly, tạm biểu lộ cần ý[1]. Thuận chúc hạ an. Văn Mạnh thị Thanh Phỉ thư."

[1]Cần ý: Xin dâng cần ý chính là ý hiến rau cần. Cổ đại rau cần vừa mới truyền vào Trung Quốc, không ai dám ăn. Có một người ăn, cảm thấy không tệ, bèn lấy đi hiến tặng cho người khác, ý tứ chính là vật này tầm thường, chính mình nếm cảm giác không tệ, cũng không biết ngài cảm giác thế nào. Những lời này là lời nói khiêm tốn, hình dung mình đưa cho ngài đồ không tốt, ngài xin thông cảm nhiều hơn. Tựa như tự xưng là kẻ hèn, gia đình là hàn xá, không coi là thật. Thuận chúc hạ an: thuận tiện chúc mùa hạ yên bình ^^

Mạnh Thanh Phỉ này, phỏng chừng chính là Tam nãi nãi Văn gia, Tử Tình không nghĩ tới Triệu di nương này lại kể lại những việc đã xảy ra cho nàng ta, Tử Tình cảm giác Văn tam nãi nãi này không giống như là muốn cảm tạ Tử Tình thật, mà như là muốn thay Triệu di nương này lấy lại danh dự, bằng không, cũng sẽ không thể cố ý chỉ ra, Lâm Khang Bình chính là cố nhân của Văn gia, thực ra không phải là muốn nói, là hạ nhân của Văn gia sao?

Tử Tình tất nhiên không biết, Triệu di nương này chính là thân thích một chi họ quăng tám sào cũng không tới của Văn gia lão phu nhân, từ nhỏ đi theo lão phu nhân lớn lên, hầu hạ lão phu nhân nhiều năm, rất được lòng của lão phu nhân, cho nên, bây giờ dựa vào trong người có thai, càng là dỗ lão phu nhân xoay quanh.

Ngày ấy sau khi tìm di nương trở về, kể cho lão phu nhân đoạn ấm ức này, hỏi thăm phẩm cấp đại thần họ Tăng họ Lâm trong triều. Lão phu nhân nghe xong sau cũng để bụng, phái người hỏi thăm, lại có thể là Tử Tình nổi lên xung đột với Triệu di nương, điều này thật kinh khủng? Tử Tình này cũng quá không để Văn gia vào mắt rồi.

Triệu di nương này càng là. Biết nhà chồng Tử Tình lại có thể là xuất thân nô tài Văn gia, trong lòng quá nôn mửa, thiếu chút nữa thì vặn đứt khăn lụa trong tay rồi. Khẩu khí này không ra, nàng làm sao đặt chân ở Văn gia? Lại có thể nhận lỗi với một đứa nô tài, dầu gì, nàng cũng là di nương Văn gia? Còn là thân thích của lão phu nhân đó?

Cho nên, liền có phong thư Tử Tình nhận được này, thực ra, ban đầu. Theo ý tứ của Triệu di nương, nàng ta chỉ muốn tìm nha hoàn đến thông báo cho Tử Tình đi một chuyến là xong. Chẳng qua là Văn tam nãi nãi không đồng ý, tiểu thiếp làm sao có thể đại biểu Văn gia chứ? Phía sau Tử Tình, tốt xấu gì còn có Tăng gia đấy.

Mạnh Thanh Phỉ cũng không biết quá khứ của Tử Tình và Văn Tam, lão phu nhân nhưng là còn nhớ rõ năm đó Tử Tình cự tuyệt vào Văn gia. Nàng đúng là có vài phần tò mò đối với Tử Tình, biết Tử Tình ở Kinh Thành, liền nghĩ nhân cơ hội này nhìn một cái, cũng làm giảm bớt nhuệ khí của Tử Tình. Lời nói của lão phu nhân, Văn tam nãi nãi dĩ nhiên không dám không vâng theo.

Tử Tình cũng là vạn phần không muốn vào Văn gia, vừa nghĩ cũng biết không có chuyện tốt gì, đi vào, bản thân, Tử Tình là địa vị thấp. Đi, còn có thể có sắc mặt tốt mà nhìn? Đây không phải là đưa lên cửa tìm ngược sao?

Tử Tình không muốn đi, nhưng là Lưu thị và Phó thị nghe xong, nói: "Cái này không được tốt đi? Văn gia cũng là nhà có uy tín danh dự, người ta đặc biệt hạ bái thiếp cho ngươi, chính là cho mặt mũi. Ngươi nếu không đi, đó là đánh vào mặt Văn gia, truyền ra ngoài, về sau, ở Kinh Thành, là không có cách nào đặt chân rồi."

Thẩm thị cũng khuyên nhủ: "Tốt xấu gì nữ tế còn là từ nhà họ đi ra, nếu như thế, về lý nên tới cửa chào hỏi."

Tử Tình không có cách nào khác, sau khi về nhà liền có chút rầu rĩ không vui, Hoa ma ma từ chỗ Thải Vân đã biết từ đầu đến cuối chuyện này, tới đây ngồi xuống cùng Tử Tình, nói: "Nãi nãi không cần lo lắng, lão bà tử theo nãi nãi đi một lần này, có lão bà tử ở đó, tất nhiên sẽ không để cho nãi nãi bị làm khó."

Tử Tình nghe xong nắm tay Hoa ma ma, hỏi: "Thật sự? Quả thực như thế ta sẽ không sợ nữa, ta chỉ lo lắng vừa vào Văn gia, có phải để cho ta dập đầu cho người ta khắp nơi hay không?"

Tử Tình lo lắng là việc này, trước kia, Lâm Khang Bình chỉ sợ là động một tí là dập đầu, chẳng qua là, bây giờ thoát tịch rồi, nhưng ngọn nguồn vẫn rành rành ra đấy, bọn họ dù không yêu cầu Tử Tình dập đầu, còn có Triệu di nương kia, còn không tìm lại danh dự?

"Việc này, theo ta nói, nãi nãi dập đầu một cái cho Văn lão phu nhân, cũng là không quá đáng, lão phu nhân dù sao cũng là nhất phẩm phu nhân đương triều, tuổi tác cũng rành rành ở đó, nãi nãi nếu thật sự không muốn cũng được. Những người khác, nãi nãi cũng là không cần dập đầu, yên tâm, có lão bà tử ta nhắc nhở, còn có ngày mai, mang cả Thải Vân Truy Nguyệt đi, hai nàng tự sẽ che chở nãi nãi. Nãi nãi xin hãy yên tâm nghỉ ngơi đi." Hoa ma ma vỗ vỗ tay Tử Tình, nói.

"Như thế, liền đa tạ ma ma rồi." Tử Tình đứng lên tiễn Hoa ma ma ra cửa, Hoa ma ma trước khi ngủ, còn muốn đi nhìn Yên Nhiên một cái.

Ngày hôm sau, sau bữa điểm tâm, Hoa ma ma đích thân chải một búi tóc cho Tử Tình, chọn tam vĩ châu thoa trân trâu ngọc bích giống nhau cắm ở bên trái mặt trước, mặt sau là một cây bộ diêu phỉ thúy đỏ chạm rỗng khắc hoa mai, khuyên tai, nhẫn cũng là ngọc bích, còn có một chuỗi vòng tay ngọc bích, những đồ trang sức này đều là Lâm Khang Bình đặt làm cho Tử Tình, đều là nguyên bộ. Tử Tình từ trong gương nhìn lên, là búi tóc ngang phức tạp, cài một vòng hoa lan nhỏ, cộng thêm mấy thứ trang sức làm đẹp, cũng là có vẻ trang trọng hào phóng.

Bởi vì là mùa hè, ma ma tìm cho Tử Tình mặc một bộ áo thân đối dài đường viền tơ tằm nền hoa hồng trắng, dưới thân là một chiếc váy đỏ thẫm, vừa có vẻ mát mẻ lại không mất cấp bậc lễ nghĩa.

Bởi vì lo lắng phải cấp lễ gặp mặt cho tiểu hài tử của đối phương, ma ma cho bọn nha hoàn đeo mấy cái hầu bao, bên trong có thoi vàng nhỏ, về phần lễ gặp mặt cho lão phu nhân, ma ma tìm một chuỗi phật châu tử đàn, dùng một cái hộp gỗ tinh xảo đựng. Lễ gặp mặt cho những phu nhân nãi nãi Văn gia khác, ma ma cũng chuẩn bị cho một phần, cũng không nhất nhất liệt kê ra nữa.

Tử Tình thở dài nhẹ nhõm một hơi, ngày thường chỉ vì tặng lễ mà phát sầu, không nghĩ tới Hoa ma ma làm những chuyện này, thật là thành thạo.

Đại Hà đánh xe, Thải Vân đỡ Tử Tình cùng Hoa ma ma lên xe, trong lòng Tử Tình còn có vài phần bất an, lần này tới Văn gia, không giống với lần hơn mười năm trước, lần đó, Tử Tình chỉ là cùng Văn gia bàn chút chuyện làm ăn, không cầu gì họ, nhưng là, lần này, Tử Tình phải đối mặt là lão phu nhân cùng một đống nữ nhân Văn gia, nữ nhân trong gia đình nhà cao cửa rộng có mấy ai là người dễ đối phó?

Xe ngựa đến, Đại Hà đi trước đưa bái thiếp, Tử Tình xuyên qua khe hở rèm cửa xe ngựa, nhìn thoáng qua một cái, quả nhiên là cửa son nhà cao, ngay cả môn biển cũng là sơn đen mạ vàng, ba chữ "Đại phu đệ" [2] đại khí hào hùng, phía dưới còn hình như có một hàng chữ nhỏ, đáng tiếc cách hơi xa, Tử Tình không nhìn rõ. Cửa còn có một đôi sư tử bằng đá lớn, ngay cả hạ nhân trông cửa cũng có hẳn sáu người.

[2]Đại phu: chức quan to ngày xưa, dưới quan khanh, trên quan sĩ; đệ: nơi ở.

Qua một hồi lâu, mới thấy hai bà tử dẫn hai gã sai vặt áo xanh đẩy một chiếc xe nhỏ rèm lụa xanh đi ra, Thải Vân đỡ Tử Tình lên xe, cùng Truy Nguyệt một trái một phải theo sát xe nhỏ, từ cửa hông đi vào, ma ma xoay người thì thầm vài câu với Đại Hà, Đại Hà liền đánh xe rời đi.

Tử Tình biết, cửa chính gia đình giàu có không dễ dàng mở ra, trong lòng cũng là Yên Nhiên, chỉ là trong ngực, có chút nhảy thình thịch, nói không khẩn trương là giả, Tử Tình từng làm hai việc quá giới hạn nhất, thứ nhất là năm mười ba tuổi, đi cùng Chu chưởng quầy vào cửa lớn Văn gia An Châu, lúc đó, Văn lão gia là nhàn rỗi ở nhà, Tử Tình cũng là niên thiếu ngây thơ, Văn lão gia cũng không chắp nhặt với một đứa trẻ ranh. Việc thứ hai đó là năm đó đi Phó gia tìm hiểu thái độ của Phó gia đối với Tử Hỉ, Thẩm thị cùng Phó phu nhân là ngang hàng mà đến cả quan thoại cũng không biết nói, tất nhiên không có cách nào đi, chỉ có thể là Tử Tình ra mặt.

Cảm giác đi được năm sáu phút, mới đến cửa trong, gã sai vặt đi xuống,  Thải Vân vén màn xe lên, đỡ Tử Tình xuống xe.

Vào cửa trong, có một con đường đá rộng gần hai thước, hai bên hoa cỏ cây cối, Tử Tình phần lớn là gọi không ra nổi tên, đi được đại khái chừng mười thước, chính phòng lớn năm gian rộng rãi, bảng hiệu là chữ triện, Tử Tình chỉ nhận ra chữ thứ hai, thứ ba là "Thụy đường ", chữ thứ nhất, Tử Tình đoán là "Huyên ", chữ "Thụy" này vẫn là bởi vì Tử Tình từng thấy Tăng Thụy Tường từng dùng chữ triện viết tên của mình, bằng không, Tử Tình là tuyệt đối sẽ không biết. Câu đối trên hai cột cửa cũng là chữ triện, Tử Tình nhìn lướt qua, mười phần không nhận ra.

Bà tử dẫn đoàn người Tử Tình rẽ qua chính phòng, là một tiền sảnh đi hướng nam bắc, có hai nha hoàn ở đó đang chờ, bà tử giao Tử Tình cho nha hoàn, Hoa ma ma cho bà tử một khối bạc vụn nhỏ, bà tử mặt mày hớn hở tiếp nhận, quỳ gối hành lễ, rồi lui xuống.

Hai nha hoàn cười nói với Tử Tình: "Lâm nãi nãi mời đi cùng hầu gái, lão phu nhân chúng ta nghe nãi nãi chúng ta nói có khách nhân từ quê tới, hết sức tò mò, muốn gặp một lần, nãi nãi chúng ta các nàng đều ở trong phòng của lão phu nhân chờ đó."

Tử Tình chỉ đành phải cười nói: "Vậy xin tỷ tỷ dẫn đường."

Tử Tình đi theo nha hoàn quanh quanh quẩn quẩn nửa ngày, liền mơ mơ màng màng, nghĩ là Văn gia này gia đại nghiệp đại, diện tích tòa nhà này vậy mà còn rộng hơn sáu nhà Tử Tình bọn họ cộng lại, cũng không biết lão phu nhân này có phải cố ý muốn ra oai phủ đầu với Tử Tình hay không, vì để cho Tử Tình thôn cô chính cống này nhận thức một chút nhà cao cửa rộng chân chính.

Khó khăn lắm mới tiến vào một tòa viện tử, Tử Tình cũng không có hứng thú đánh giá, vào chính phòng, chỉ thấy nữ nhân màu sắc rực rỡ đầy phòng vây quanh một lão thái thái tóc bạc, Tử Tình nhìn cảnh tượng này, rất là có vài phần quen thuộc, cũng là có vài phần tương tự với Giả mẫu[3] ra sân trên TV.

[3] Giả mẫu, hay còn gọi là Sử thái quân, một nhân vật trong tiểu thuyết Hồng Lâu Mộng, tổ mẫu của Giả Bảo Ngọc, cũng là ngoại tổ mẫu của Lâm Đại Ngọc.

Tử Tình thấy trước mặt lão phu nhân sớm có chuẩn bị bồ đoàn, bèn đi tới trước mặt, quỳ xuống, nói: "Lâm Tăng thị Tử Tình thỉnh an lão phu nhân, thuận chúc lão phu nhân thân thể an khang, sống lâu trăm tuổi."

Lão phu nhân đánh giá Tử Tình một chút, nói: "Ta già rồi, trong ngày thường trừ mấy tôn tử tôn nữ tôn tức, cũng không có gì tiêu khiển, nghe cháu dâu ta nói ngươi là từ An Châu đến, nghĩ nhiều năm không về quê rồi, liền muốn gặp mặt một lần, nghe ngươi nói chút giọng nói quê hương, coi như giải chút nỗi nhớ quê cho lão bà tử ta, ngươi không có ý kiến chứ?"

Tử Tình trả lời: "Thưa lão phu nhân, tất nhiên không có."

"Nếu như thế, ngẩng lên để cho ta nhìn xem, An Châu chúng ta cũng là địa phương sản sinh ra mỹ nữ." Lão phu nhân nói.

Tử Tình chỉ đành phải ngẩng đầu lên, nhìn thẳng với lão phu nhân, lão phu nhân dường như quên bảo Tử Tình đứng lên, chỉ lo nhìn Tử Tình cười nói: "Quả nhiên không kém, nói vậy hồi trẻ càng non mịn hơn."

"Ánh mắt Lão tổ tông tất nhiên không kém, hồi lão tổ tông còn trẻ, nghe nói là mỹ nữ số một trong thành An Châu, cầm kỳ thư họa, thi từ ca phú cũng là mọi thứ tinh thông, sau này đến Kinh Thành, cũng là đương gia phu nhân Văn gia tiếng tăm lừng lẫy." Có một nãi nãi trong trang phục thiếu phụ cười nói.




Tập tin gởi kèm:

cổ mẫu.jpg [ 10.92 KiB | Đã xem 23162 lần ]

chữ triện.jpg [ 7.63 KiB | Đã xem 23162 lần ]
Chú thích: búi tóc ngang

bình kế.jpg [ 7.88 KiB | Đã xem 23162 lần ]


Đã sửa bởi trạch mỗ lúc 04.01.2016, 19:47.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 02.12.2015, 21:39
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9645 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 439, Văn gia

Editor: Trạch Mỗ

Tử Tình thấy mọi người chỉ lo nói giỡn, tựa hồ không có người còn nhớ nàng còn quỳ, liền quay đầu nhìn thoáng qua Hoa ma ma.

Chỉ thấy Hoa ma ma đưa hộp trong tay cho một nha hoàn bên cạnh, nói: "Đây là lễ gặp mặt nãi nãi chúng ta tặng lão phu nhân, là được đại sư Trụ trì Phổ Đà tự khai khang rồi, nghe nói lão phu nhân tin Phật, thật đúng là cực kỳ thích hợp."

Nha hoàn nghe xong bê hộp đi lên, người bên người lão phu nhân nhận lấy hộp, mở ra, lão phu nhân liếc mắt nhìn một cái, không có biểu cảm gì.

Lúc này, một người khác trong trang phục kiểu nãi nãi nhìn Hoa ma ma hỏi: "Vị ma ma này làm sao ta nhìn có vài phần quen mắt?"

"Văn tam nãi nãi đúng là quý nhân hay quên chuyện, nô tì trước kia là người của Phương gia, chủ nhân trước của nô tỳ cùng nãi nãi là khăn tay qua lại, chẳng qua là chủ tử trước của nô tì không có cái phúc phận này, thế nhưng bỏ lại con cái buông tay rồi, vị Lâm nãi nãi này là cô cô mới nhận của tiểu chủ chúng ta, Lâm nãi nãi mới đến, cũng không hiểu quy củ ở Kinh Thành, tiểu chủ chúng ta lo lắng Lâm nãi nãi ở Kinh Thành sẽ bị kẻ đui mù bắt nạt, bèn phái nô tì vào Lâm phủ, cũng tiện che chở cho cô cô của tiểu chủ một hai." Hoa ma ma nhìn Văn tam nãi nãi cười nói.

Văn tam nãi nãi nghe xong phút chốc thay đổi sắc mặt, nhìn thoáng qua Tử Tình, thì thầm vài câu với Văn lão phu nhân, Văn lão phu nhân nhìn Tử Tình, có vài phần nghiên cứu xem xét kỹ.

Tử Tình cũng là có vài phần tò mò đối với thê tử của Văn tam, nhưng là, lúc này khi thấy lão phu nhân đánh giá bản thân, cũng không thể không biết xấu hổ ngẩng đầu nhìn nàng ta.

"À, ngượng ngùng, con người tuổi tác lớn, chính là trí nhớ không tốt, lại còn quên khách nhân còn đang quỳ trên đất, Thanh Phỉ, khách nhân ngươi mời đến, cũng không nhắc nhở ta hai câu." Lão phu nhân tựa như mới nhớ tới. Nói.

Thanh Phỉ chỉ đành phải cười theo nói: "Ai bảo lão tổ tông hôm nay gặp người cùng quê, nhất thời cao hứng chứ."

Tử Tình nghe xong thừa thế đứng lên, nhìn thoáng qua đối phương, một đầu tóc xanh đen nhánh vặn thành bánh quai chèo vòng ở đỉnh đầu. Trâm phượng châu ngọc, diện mạo còn hơn Triệu di nương kia một chút, phỏng chừng hồi trẻ cũng là đại mỹ nữ vang danh Kinh Thành. Chỗ duy nhất có chút không đủ là đoan trang có thừa, mặc dù là cười, cũng thiếu chút chân thật, đại khái là không muốn để cho người ta nhìn ra ý nghĩ nội tâm nàng cũng có thể là làm đương gia nãi nãi nhiều năm, uy nghiêm quen rồi.

Lúc này, nha hoàn để bồ đoàn tới trước mặt một nữ nhân hơn ba mươi tuổi, nói: "Đây là Văn gia đại nãi nãi chúng ta."

Tử Tình chỉ là quỳ gối hành lễ. Nha hoàn có vài phần ngạc nhiên sững sờ nhìn Tử Tình, Văn gia đại nãi nãi cũng là mày nhíu lại, mặt phấn chứa uy nghiêm, nhìn Tử Tình cười như không cười, kế tiếp Văn gia nhị nãi nãi, tam nãi nãi. Tử Tình đều là theo lệ, nhưng là không có nhìn thấy Thượng thư phu nhân, về phần mẫu thân của Văn Tam, đại khái là theo phu quân đi nhậm chức rồi.

Trong lòng Văn lão phu nhân có vài phần không được thoải mái, cảm thấy Tử Tình này ỷ vào có người chống lưng, tựa hồ có chút kiêu căng rồi, một nô tài đi ra từ Văn phủ, vào thành, theo lý nên chủ động vào cửa thỉnh an vấn an cho các chủ tử. Tử Tình này còn là đưa bái thiếp mời đến, mời đến cũng không biết dập đầu, còn bày tác phong đáng tởm gì, lão phu nhân thấy trong bụng không ưa, thầm nghĩ may mà năm đó không cho Tử Tình vào cửa, lại không nghĩ rằng. Là Tử Tình người ta không muốn vào cửa Văn gia.

Không khí nhất thời có chút bế tắc, lúc này, Văn Tinh Vực chạy vào, vấn an xong, thấy Tử Tình cùng đứng ở một bên, vội nhích đến trước mặt Tử Tình, vui mừng nói: "Cô cô, quả thật là ngươi? Ta nghe La Hạo Viêm nói cô cô đến Kinh Thành rồi, hắn đến hẹn ta đi thăm cô cô, ai ngờ Tiểu Phấn tỷ tỷ nói cô cô tới nhà của ta rồi, ta chỉ đành phải vội vàng trở về, Yên Nhiên muội muội khỏe không? Ta cũng không nhìn được nàng một cái. Đúng rồi cô cô, La Hạo Viêm còn ở bên ngoài chờ cô cô đó, nói là để cho cô cô nhìn xem, hai chúng ta ai cao đây. "

Văn Tinh Vực ba la ba la nói nhiều như vậy, lại làm cho mọi người hồ đồ rồi, Văn Tinh Vực này khi nào thì thêm một cô cô?

Lão phu nhân nhíu nhíu đầu lông mày, ngắt lời Văn Tinh Vực, nói: "Tinh Vực, ngươi nhận một cô cô lúc nào, sao ta không biết?"

Thanh Phỉ nghe xong cũng vội hỏi: "Tinh Vực, cô cô cũng không phải là gọi bậy, ngươi không phải nói thiếu gia La gia tới rồi sao? Mời hắn vào đây đi, cũng là đứa nhỏ. Lão tổ tông còn chờ hắn tới vấn an đấy."

Văn Tinh Vực nghe xong chạy ra ngoài nhanh như chớp, một lát, đã dẫn theo La Hạo Viêm tiến vào, La Hạo Viêm quy củ dập đầu vấn an cho lão phu nhân, đối với mấy vị nãi nãi Văn gia chỉ là cúi đầu vấn an, sau đó cũng là nhích đến trước mặt Tử Tình, nói: "Cô cô, ngươi sờ sờ ta, ta có phải cao hơn năm ngoái rất nhiều hay không?"

Tử Tình kéo hắn đến trước mặt mình, so tay một chút, cười nói: "Đúng vậy, đã vượt qua cô cô rồi."

Văn Tinh Vực cũng chen tới, hỏi: "Cô cô, còn ta?"

Tử Tình cũng là so tay một chút, nói: "Ngươi cũng là sắp vượt qua cô cô rồi."

La Hạo Viêm đẩy Văn Tinh Vực ra, hỏi Tử Tình: "Cô cô, ngươi đến Kinh Thành khi nào? Cô cô, không bằng thế này, ngươi muốn đi nơi nào chơi, ta mang ngươi đi, tiểu gia ta biết đồ ăn nơi nào ăn ngon, điểm tâm nơi nào nổi tiếng."

"Lăn qua một bên, ngươi chỉ có biết ăn thôi, tự cô cô làm còn ăn ngon hơn bên ngoài, không bằng chúng ta cùng đi đến nhà cô cô, để cho cô cô làm cho chúng ta?" Văn Tinh Vực đẩy La Hạo Viêm ra nhìn Tử Tình hỏi.

"Ngươi không phải là cũng chỉ biết ăn? Còn không biết xấu hổ nói ta." La Hạo Viêm kéo Văn Tinh Vực ra.

Văn gia đại nãi nãi cười nhìn thoáng qua Văn tam nãi nãi, nói: "Tam đệ muội, người không biết chuyện đột nhiên vừa nhìn, còn tưởng rằng Thất thiếu gia Văn gia này là nhi tử của vị Lâm nãi nãi này đấy."

Văn tam nãi nãi nghe xong mặt khẽ trầm một chút, hô: "Vực nhi, đến chỗ nương."

Văn Tinh Vực nghe xong vội quay lại bên cạnh Thanh Phỉ, Thanh Phỉ ôm Văn Tinh Vực, hỏi: "Vực nhi, nói cho nương, sao ngươi quen biết cô cô này?"

"Nương, là cha mang chúng ta đi, cha nói, bảo ta gọi nàng là cô cô, là ta gọi cô cô trước, sau lại, La Hạo Viêm và Tiểu Dực cũng đều gọi cô cô theo, nương, ta không phải là từng nói với ngươi sao? Ta có một cô cô, sao ngươi lại quên chứ?" Lời nói của Văn Tinh Vực có chút nói không hết ý, đối với việc mẫu thân không để chuyện của mình ở trong lòng cũng có vài phần bất mãn.

Thanh Phỉ nghe xong lời nói của nhi tử, hình như có chút không vui, chẳng qua, cũng không biểu lộ ra, sờ sờ đầu nhi tử, muốn hỏi cái gì, nhìn nhìn người đầy phòng, vẫn là đè xuống nghi ngờ của mình.

Lúc này, một tiểu cô nương bảy tám tuổi nhảy ra, nói với La Hạo Viêm: "Viêm ca ca, ngươi muốn đi đâu chơi, mang theo ta được không?"

Văn đại nãi nãi nói: "Mẫn nhi không được vô lý."

Tử Tình thấy trường hợp có chút loạn, bản thân cũng không muốn tiếp tục ở lại nữa, bèn nói: "Lão phu nhân, hôm nay lần đầu gặp mặt, có chỗ thất lễ, xin lão phu nhân hãy tha thứ nhiều hơn, tiểu nữ tử đi ra ngoài cũng có chút thời gian, sẽ không quấy rầy nhã hứng một nhà lão phu nhân nữa."

Đứng ở đây nửa ngày, ngay cả chỗ ngồi cũng không có, Tử Tình đã sớm không còn kiên nhẫn rồi, người ở trong cả cái phòng lớn này, Tử Tình cũng không nhận biết toàn bộ, rốt cuộc là có bao nhiêu chủ tử có bao nhiêu nô tài, chẳng qua, Tử Tình nghĩ, Văn gia này, mình hẳn là sẽ không đến nữa.

Văn lão phu nhân nhìn thoáng qua Thanh Phỉ, Thanh Phỉ nói: "Khó được hôm nay gặp mặt một lần, mới biết Lâm nãi nãi cùng nhi tử ta thế nhưng còn có một đoạn quan hệ, không bằng ở lại, ăn bữa cơm rau dưa, cũng là mọi người quen biết một hồi."

"Đa tạ Văn nãi nãi, tiểu nữ tử vốn là người hương dã, vừa mới đến, cũng không hiểu quy củ gì, tốt hơn vẫn là không nên ở lại, chờ sau này có cơ hội, nhất định bái tạ." Tử Tình cười nói.

Thanh Phỉ nói với Hoa ma ma: "Có Hoa ma ma ở đây, Lâm nãi nãi còn lo lắng cái gì chứ?"

Hoa ma ma trả lời: "Tam nãi nãi thật đúng là làm giảm thọ nô tì rồi, chủ tử chúng ta đã muốn đi, về sau có rất nhiều cơ hội gặp mặt, kính xin Văn lão phu nhân tha thứ."

Văn lão phu nhân nói: "Khó khăn lắm mới trông tới người cùng quê, sau này, có cơ hội hãy thường xuyên lui tới một chút."

Văn lão phu nhân nói với một người bộ dáng nha hoàn bên cạnh: "Đi mang bộ đồ trang sức san hô đưa tới từ nước Trảo Oa tới cho vị nãi nãi này làm lễ gặp mặt."

(nước Trảo Oa: nước Java, tên cổ của Indonesia)

Nha hoàn nhận lệnh mà đi, phút chốc đã quay trở lại, trong tay bưng một cái hộp gỗ, đưa cho Tử Tình, Thải Vân bên cạnh vội nhận lấy, Tử Tình đáp lễ nói: "Đa tạ lão phu nhân."

Vẫn là hai nha hoàn mang theo Tử Tình bọn họ đi ra, Văn Tinh Vực và La Hạo Viêm vốn định đưa ra, bị kéo lại. Mới ra cửa lớn rẽ qua một chỗ ngoặt, có mấy nữ nhân đang ngồi ở một cái đình hóng mát tiền sảnh, đình hóng mát này là đường chắc chắn phải qua.

"Lâm Tăng thị, ngươi thật to gan, lại dám ở trước mặt ta giả thần giả quỷ, làm nửa ngày, nam nhân nhà ngươi lại là gã sai vặt nhà chúng ta, Tăng gia các ngươi, cũng chỉ là một tiểu quan lục phẩm, ngươi là ai, ngươi lại dám trêu đùa ta, hại ta nhận lỗi với hai nương con các ngươi." Triệu di nương mở miệng nói.

Tử Tình nghĩ, còn kỳ quái Triệu di nương này có thể an phận như vậy? Thì ra là không lên được mặt bàn, không trách được ở chỗ này chờ đây.

"Xin hỏi Triệu di nãi nãi, ngươi lại là cái thứ gì vậy?" Tử Tình hỏi.

Hoa ma ma ngăn cản Tử Tình nói: "Chủ tử, chúng ta đi thôi, tranh luận với nàng, chớ để mất thân phân. Có lời gì, nô tì thay ngài nói là được."

Tử Tình nghe xong nhấc chân muốn đi, Triệu di nãi nãi này lại cứ là công kích mạnh hơn, thấy Hoa ma ma ở ngay trước mặt đám nha hoàn hạ thấp thể diện của nàng, bèn đưa mắt ra hiệu, mấy nha hoàn liền ngăn cản Tử Tình.

"Thống khoái dập đầu nhận sai cho chủ tử chúng ta, chủ tử chúng ta một khi cao hứng, tâm tình thuận rồi, các ngươi liền có thể dời đi." Một nha hoàn áo lục nói.

Thải Vân nói: "Vậy cũng phải chủ tử các ngươi có bản lĩnh ngăn được này."

"Phải không? Ý của ngươi, các ngươi còn dám đánh ngay ở Văn phủ này? Xin khuyên mấy kẻ quê mùa các ngươi một câu, cũng đừng không biết trời cao đất rộng, thật coi Văn phủ chúng ta là sơn thôn nhỏ của các ngươi kia à." Một nha hoàn áo tím hoàn khinh miệt nói.

"Có phải hay không cũng phải thử qua mới biết được, gần đây vốn cũng không có cơ hội luyện tập rồi." Truy Nguyệt nói xong, nhấc chân thử thử.

"A ha, thật đúng là dám lấy Văn phủ chúng ta làm sân đập lúa nhà ngươi rồi, hôm nay ta cũng muốn nhìn thử, hai nha đầu các ngươi, làm sao từ Văn phủ chúng ta đi ra ngoài?" Triệu di nương phảng phất nghe được chuyện cười lớn, cười run rẩy hết cả người, đưa mắt ra hiệu, mấy bà tử tiến lên vây quanh Tử Tình các nàng.

"Dừng tay." Lúc này, vội vã chạy vào một người, Tử Tình vừa thấy, lại có thể là Văn Tam.

"Gia, ngươi cuối cùng đến rồi, lần trước chính là nữ nhân này, ở trong cửa hàng hại ta mất mặt, hôm nay đến đây, vẫn là kiêu ngạo như vậy, ngay cả cái đầu cũng không chịu dập cho ta, Gia, ngươi cần phải lấy lại danh dự cho ta." Triệu di nương lôi kéo ống tay áo của Văn Tam làm nũng.



Đã sửa bởi trạch mỗ lúc 05.12.2015, 21:04.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 03.12.2015, 13:06
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9645 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


@All: thật đáng tiếc mụ di nương này vẫn chưa xuống đài được. haha, mọi người bạo lực quá *cười run rẩy*

Chương 440, Thư của Tăng Thụy Tường

Văn Tam thấy Tử Tình nhìn như đùa cợt mà nhìn hắn, giãy khỏi Triệu di nương, đi đến trước mặt Tử Tình hỏi: "Thế nào, muốn đi à? Người nhà ta có làm ngươi khó xử hay không?"

"Còn tốt." Tử Tình nói.

"Chuyện của ngươi, ta là mới biết được, sao rồi? Thương thế của ngươi khỏi cả chưa?" Văn Tam hỏi.

"Khỏi rồi, đa tạ đã nhớ đến."

"Ngươi không nên trách Thánh thượng, hắn cũng là hành động bất đắc dĩ." Văn Tam nói.

Triệu di nương nghe mây mù dày đặc, nhưng là, nữ nhân ngu dốt hơn nữa, cũng biết lúc này người Văn Tam quan tâm là Tử Tình, mà không phải là Triệu di nương nàng ta, nhưng là, ở trước mặt Văn Tam, nàng ta tất nhiên không dám lắm miệng, cho người bên cạnh một ánh mắt.

Văn Tam hỏi Tử Tình Lâm Khang Bình bây giờ làm cái gì, hỏi việc làm ăn ở Việt Thành như thế nào, cũng hỏi tính toán sắp tới của Tử Tình.

Hai người cũng chưa nói được mấy câu, Mạnh Thanh Phỉ biết được sự việc bên này, chạy đến, thấy Văn Tam đang nói chuyện cùng Tử Tình, chần chờ một chút, đi tới cười nói: "Gia đã trở lại? Sao không đi vào nói chuyện? Ta muốn giữ Lâm nãi nãi lại ăn bữa cơm rau dưa, Lâm nãi nãi chết sống không chịu. Lão tổ tông còn nói, khó khăn lắm mới gặp được người cùng quê, muốn nghe xem giọng nói quê hương, bảo Lâm gia nãi nãi thường xuyên đến đó."

Văn Tam nghe xong nói: "Ta cùng Tăng gia muội muội quen biết từ nhỏ ở An Châu, từ biệt nhiều năm, không nghĩ tới hôm nay gặp mặt ở chỗ này, cho nên hỏi thăm một chút. Đúng rồi, tướng công nhà nàng cũng là bạn cũ."

Tử Tình nghe giọng điệu của Văn Tam, dường như đang giải thích vài câu, vừa định nói chuyện, Mạnh Thanh Phỉ nói: "Chả trách Vực nhi gọi cô cô, thì ra là thế. Cũng là bạn cũ, về sau kính mời Lâm gia muội tử vẫn là thường xuyên qua lại một chút."

"Cô cô đúng là thực không đảm đương nổi, bọn nhỏ cũng là thuận miệng mà gọi, chỉ là xưng hô mà thôi. Nãi nãi cũng không cần tin thật." Tử Tình cười nói.

"Ngay cả đương kim. . ." Mạnh Thanh Phỉ vừa mở miệng, Văn Tam nói: "Nương tử đưa tiễn Tăng gia muội muội đi."

"Tam nãi nãi mời trở về đi." Hoa ma ma vội ngăn lại nói.

Mạnh Thanh Phỉ thấy hai người đồng thời ngăn cản lời của nàng, nhìn thoáng qua Văn Tam, Tử Tình hỏi: "Không biết Văn Tam nãi nãi muốn nói cái gì vậy?"

"À. Không có gì, ta nói ngay cả tỷ tỷ của đương kim Thám hoa lang cũng có thể làm, còn có thể không làm nổi cô cô của Vực nhi nhà chúng ta?" Mạnh Thanh Phỉ nói xong. Thấy Hoa ma ma cùng Văn Tam đều tựa như nhẹ nhàng thở ra, liền biết mình đoán đúng rồi. Tử Tình này, quả nhiên không biết lai lịch của Tiểu Dực.

Từ Văn gia đi ra, Tử Tình hỏi Hoa ma ma: "Ma ma, làm sao ta cảm thấy lời nói vừa rồi của Văn Tam nãi nãi, có vài phần không thích hợp nhỉ?"

"Chủ tử nghe lầm chăng? Ta thật là không có nghe ra được cái gì, không tin. Chủ tử hỏi hai người Thải Vân các nàng là biết." Hoa ma ma trả lời.

"Ai nha, chủ tử là nghĩ nhiều rồi, nãi nãi gia đình thế gia này, nói chuyện đều phải suy đi nghĩ lại, chủ tử về sau sẽ biết." Truy Nguyệt trả lời.

"Còn nói ư. Vừa rồi nếu không phải là Văn tam gia chạy tới, chẳng lẽ ngươi thật sự muốn đánh nhau với các nàng? Đánh thắng được chúng ta cũng  hòa thượng chạy được không chạy được được miếu, có ích lợi gì?" Tử Tình cười nói với Truy Nguyệt.

"Yên tâm đi, chủ tử, có Hoa ma ma nhìn chằm chằm đấy, không có nghe Hoa ma ma nói nương của tiểu chủ chúng ta là khăn tay qua lại với Văn Tam nãi nãi, dù sao cũng phải cho Hoa ma ma vài phần thể diện, phải không Hoa ma ma?" Thải Vân nói.

Tử Tình vừa nghĩ, cũng có chút đạo lý. Chẳng qua, chỉ sợ hơn phân nửa là mặt mũi của Tiểu Dực đi.

Tử Tình bọn họ vào nhà, Tiểu Dực đến rồi, đang chơi đùa cùng mấy đứa Thư Duệ bọn họ, thấy Tử Tình vào cửa, bọn nhỏ đều chạy vội tới. Thư Duệ hỏi: "Nương, sao giờ mới trở về? Có làm khó dễ ngươi hay không?"

Tử Tình ôm cổ Yên Nhiên, xoa xoa đầu bọn nhỏ, nói: "Không có việc gì, nương không phải đã êm đẹp trở lại sao?"

Lúc này, Tiểu Trúc đi tới nói: "Nãi nãi, vừa rồi An Châu Bảo nhị gia đến, thấy chủ tử không có ở nhà, đi thăm lão phu nhân rồi."

Tử Tình sửng sốt một chút, mới biết là Thẩm Bảo Phúc đến, xem ra, hẳn là Lâm Khang Bình phái hắn mang đồ tới , hắn từ An Châu đi Việt Thành rồi.

Tử Tình dặn mấy đứa nhỏ vài câu, rồi từ hậu hoa viên đi đến nhà Tử Vũ, Thải Vân đi theo, vừa ra khỏi cửa trong, đã nghe thấy Thẩm Bảo Phúc lớn giọng hô: "Thực sự ăn no rồi, cô cô. Ta không lừa ngươi, cha ta nói, hồi này thân thể bà vẫn nhanh nhẹn, còn có thể tự mình động tay giặt áo lót của mình đấy."

Tử Tình vào phòng bếp, quả nhiên gặp Thẩm Bảo Phúc vừa ăn cơm, vừa nói chuyện cùng Thẩm thị, Thẩm thị chủ yếu là hỏi chút chuyện Hà thị, biết thân thể Hà thị còn tốt, liền yên tâm.

"Muội muội, ngươi đã trở lại. Muội phu phái ta mang đồ tới, nói là rất quan trọng, phải đích thân giao cho ngươi, ta đành phải đến đây một chuyến." Thẩm Bảo Phúc nói xong móc từ trong giày mình ra một phong thư đã bao kín.

Tử Tình niết niết, nhìn độ dày này, chỉ sợ không chỉ là một tờ khế đất, nhưng là Tử Tình cũng không tiện mở ra ngay tại chỗ, sợ Thẩm thị truy hỏi, bởi vì Thẩm thị cũng không biết Tử Tình bởi vì cú ngã này, đã tổn thất những cái gì.

Thực ra, Tử Tình không ngã một lần này, mỏ này cũng không giữ được, chẳng qua là không biết Lí Hãn sẽ có loại phương thức nào lấy đi mà thôi. Điều này, Tử Tình vẫn là rõ ràng, một ơn cứu mạng này, vừa khéo cho đối phương một cái cớ.

Tử Tình nói chuyện với Thẩm Bảo Phúc một lát, liền hỏi chuyện Hạ Ngọc hắn biết cái gì không.

"Bản thân ta là biết Lâm An đi đưa thuốc trở về, nói lão cữu bà ta ở tại đó, cái khác, ta cũng không hỏi nhiều, ngươi cũng biết, ta và bọn họ bình thường không qua lại, chẳng qua, ta trái lại biết, nhà Đại cha ngươi hình như muốn thu xếp làm mai cho Tử Toàn, tú tài lần này Tử Toàn vẫn là không thi đỗ." Thẩm Bảo Phúc nói.

Thẩm thị nghe xong hỏi: "Muốn nói là loại gia đình nào biết không?"

"Cái này còn không biết."

Tử Tình cảm thấy đứa nhỏ Tử Toàn này, nhìn từ đối xử của hắn với Điền thị, bản chất so với Tăng Thụy Khánh tốt hơn một chút, chẳng qua là bị Chu thị làm hư, không có chỉ dẫn tốt, hơn nữa đọc sách, thật đúng là không phải thế mạnh của hắn, cái này cưỡng cầu không được. Tìm định vị tốt cho mình, sống yên ổn trông coi mấy mẫu ruộng đất Tăng Thụy Khánh cho hắn, tiểu phú không dám nói, chưa hẳn không thể qua được ngày lành cơm no áo ấm.

Tử Tình nói chuyện cùng một lúc, nghĩ đến nội dung trong thư, liền cáo từ về nhà, vào nhà, Tiểu Dực đã đi rồi, Tử Tình về phòng mở ra xem, trừ bỏ khế đất ngọn núi quặng kia, còn có một phong thư của Lâm Khang Bình, báo hắn đi Việt Thành làm chuyện gì, còn có, khế đất mau chóng giao cho Tử Hỉ chuyển lên, bởi vì thời hạn một tháng sắp đến rồi.

Buổi tối, mọi người tụ hợp ở chỗ Thẩm thị, nói giỡn, Tử Tình gọi Tử Hỉ vào thư phòng nhà mình, bởi vì Tử Tình nghĩ tới một phương pháp tài chính rất tốt, lấy danh nghĩa Hộ bộ thành lập ngân hàng tư nhân của mình, Hộ bộ đại biểu cho Hoàng gia, dân chúng còn có thể không tín nhiệm Hoàng gia?

Đây không phải là cùng một tính chất với ngân hàng nhà nước hiện đại sao? Có thể gửi bạc được lợi tức cũng có thể vay bạc ra lợi tức.

Tử Hỉ nghe xong hỏi: "Tỷ, ngươi từ đâu nghĩ đến?"

"Ôi, đây không phải là nhàn rỗi sao? Nghĩ đến bạc nhà ta ở trong ngân hàng tư nhân để không cũng là để không, người giống như khẳng định còn không ít, nếu là đặt ở ngân hàng tư nhân của Hộ bộ, nhất thời cũng không chờ bạc cần dùng gấp, thật sự có cần dùng gấp, có thể từ nơi khác chuyển đến, quốc khố không phải là có thể cho mượn bạc trước sao?" Tử Tình nói.

Tử Hỉ nghĩ nghĩ, nói: "Việc này, liên lụy quá lớn, ta còn phải cẩn thận suy nghĩ, tìm mấy đồng liêu nghiên cứu thảo luận một chút. Như vậy đi, ta tìm Đại ca thương lượng một chút trước đã."

"Nhớ lấy, đối với người ngoài cũng không được nhắc tới ta. Cứ nói là tự ngươi nhận được gợi ý từ ngân hàng tư nhân." Tử Tình dặn dò nói.

Tử Hỉ đáp ứng rời đi.

Thời gian càng ngày càng mát, Thẩm Bảo Phúc ở Kinh Thành vòng vo bảy tám ngày, rồi về An Châu, nửa tháng sau, Thư Duệ bọn họ vào học đường, cuộc sống của Tử Tình liền nhàn rỗi đi rất nhiều. Khế đất cũng chuyển lên rồi, cũng không nghe thấy có động tĩnh gì.

Nhưng là quán ăn của Lưu thị các nàng, đã xây xong phần cứng rồi, chỉ chờ lắp đặt thiết bị. Thì ra căn nhà kia, vẫn là để lại cho Tử Hỉ, chủ yếu là Phó thị muốn, phỏng chừng nàng cũng là nghĩ ngộ nhỡ người nhà mẹ đẻ nàng vào Kinh, cũng tiện có chỗ ở đi.

Mấy người Lưu thị các nàng cũng bận rộn lên, phải mua người, phải chọn gia cụ, phải chọn rèm cửa linh tinh, mỗi ngày sau bữa điểm tâm là ra ngoài luôn, cũng lôi kéo Tử Tình nhìn vài lần, chủ yếu là xem mấy cái tiểu viện tử đằng sau, vừa có thể ăn cơm cũng có thể rửa mặt còn có thể vui đùa, phòng tắm quả thực làm phòng nhỏ thủy tinh tương tự nhà tắm hơi, mặt đất trải đá cuội lên, bên cạnh có một thùng gỗ lớn, ống sắt đưa hơi nước từ bên ngoài vào, đáng tiếc, chính là không có van chốt mở, chỉ có thể đốt tới trình độ nhất định rồi tắt lửa. Chẳng qua mùa đông tắm rửa khẳng định không lạnh.

Bởi vì mùa đông trời lạnh, mỗi viện tử đều có kháng lớn, ăn cơm chơi bài đều có thể ngồi ở trên kháng. Tử Tình nhìn thoáng qua, nói: "Mỗi viện tử, chẳng phải cần năm sáu gã sai vặt hầu hạ?"

Trần thị nói: "Nhóm lửa, quét dọn, thu dọn, hoa tượng mỗi loại một người, còn có bốn người ở lại hầu hạ , tổng cộng chuẩn bị tám người."

"Nhìn điệu bộ này, hẳn là trước đầu lễ mừng năm mới có thể khai trương rồi." Tử Tình cười nói.

"Là tính toán như vậy, muội muội vẫn là phải hỗ trợ nghĩ xem có chỗ nào không có làm tốt hay không? Đại ca ngươi còn nói đó, không nghĩ tới chúng ta làm bạo tay như vậy. Cái này tổng cộng tiêu tốn, đại khái cần ba ngàn lượng bạc, còn không biết có đủ hay không đây?" Lưu thị cười nói.

Trần thị nói: "Chỉ sợ không đủ, còn có bạc mua người, còn có chuẩn bị chi phí lưu động, tổng cộng bốn ngàn lượng, hẳn là rất đủ rồi."

Mọi người thương nghị cũng lập một khế ước, liền đem bạc riêng của mình ra, cũng không còn chuyện gì của Tử Tình nữa rồi.

Đầu tháng tám, cuối cùng cũng nhận được thư của Tăng Thụy Tường, Hạ Ngọc vẫn là đi rồi, chẳng qua, Tăng Thụy Tường cuối cùng cũng không đến đây một chuyến vô ích, vẫn là gặp mặt được một lần, Hạ Ngọc đại khái không nghĩ tới, Tăng Thụy Tường có thể vì nàng đặc biệt trở về, cũng không biết có phải gặp được Tăng Thụy Tường hay không, trong lòng ngược lại không có nhớ mong, cho nên, đêm hôm đó liền đi rồi.

Điền thị nghe nói là khóc đến ngất đi, đại khái nàng cũng là không nghĩ tới, chẳng qua là bức Hạ Ngọc vài lần, để cho nàng lôi kéo một nhà Xuân Ngọc một chút, nàng không đồng ý cuối cùng cũng không giải quyết được gì rồi, làm sao lại ép chết nàng chứ? Còn có Xuân Ngọc, nghe nói cũng là khóc chết đi sống lại, cũng không biết là khóc cho bản thân từ nay về sau bớt đi một chỗ tống tiền, hay là hối hận mình ép chết muội tử ruột của mình, những cái đó, Tăng Thụy Tường là không có hứng thú biết, tim của hắn, đã sớm bị bọn họ làm tổn thương triệt để rồi.

Tăng Thụy Tường trông coi hậu sự của Hạ Ngọc an bày thỏa đáng, nói là muốn ở An Châu đến khi Tử Lộc bọn họ thi xong, cùng nhau chờ yết bảng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hoangthienvy, onlyone97, pe chuot96, rubyhuang92, Tam Tam Huynh, thtrungkuti, thu hương và 157 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 15, 16, 17

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

15 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 180, 181, 182

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Xylyphon
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 524 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 498 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Tuyền Uri: Mơ đi cưng :no2: để đó cà khịa thiên hạ chơi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường thỏ đen
LogOut Bomb: Hàn Tử Song -> Huyen Jenzy
Lý do: 22
Công Tử Tuyết: #giàu thì chia bớt cho em đi =))))
Tuyền Uri: Đậu, điểm nhiều để làm gì :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 304 điểm để mua Cún ăn chocolate
đêmcôđơn: xin ad đổi lại phông chữ cũ đi. Dùng giao diện mobi thì bình thường, chứ qua pc thì chữ vừa to khoảng cách vừa rộng.vuwafqua

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.