Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 

Cưới cô vợ non nớt - An Tĩnh

 
Có bài mới 28.11.2015, 17:21
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.02.2014, 23:54
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1558
Được thanks: 5615 lần
Điểm: 12.95
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưới cô vợ non nớt - An Tĩnh - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6: (2)

Edit: Cẩm Băng Đơn


"Thân là Tổng giám đốc công ty Long thị, như vậy vai trò anh ta nắm giữ trong Long Môn, cũng không thấp chứ?" Hơi nhếch môi, Lôi Kỳ Nhi hỏi.

"Thật ra thì, thật ra thì. . . . . ." Trời ạ, cô tuyệt đối không ngờ rằng, anh cả gạt chị dâu những chuyện có liên quan tới Long Môn.

Nếu cô biết, cô nhất định sẽ không mang chị dâu tới! Hu hu. . . . . . Liệu lát nữa anh cả có mang cô ra chém rồi ném xuống biển làm mồi cho cá không đây?

Không nhìn thấy bộ dạng bi thảm như trời sắp sập xuống của Long Hồ, Lôi Kỳ Nhi lắc đầu một cái, khẽ cười, chỉ là, trong tiếng cười kia không có vui vẻ, ngược lại có thật nhiều chua xót.

Ở trong lòng Long Tuyền, quả nhiên cô chỉ là một cô vợ mới mua về mà thôi, có đúng không? Nếu không. Tại sao cái gì anh cũng không nói cho cô biết, cái gì cũng gạt cô, cô không đáng giá để anh đối đãi chân thành ư? Cô không đáng giá ư?

"Chị dâu, chị làm sao vậy?" Thấy cô lung lay như có vẻ sắp đổ xuống, Long Hồ kinh hoảng đỡ cô. Ban nãy bắt mạch cho chị ấy, đâu có phát hiện vấn đề gì đâu!

Lúc này, hai cánh cửa bằng thép chậm rãi mở ra, Lôi Kỳ Nhi ngước mắt nhìn về phía ngoài cửa, người đàn ông mua cô về đang đứng ở đó.

"Anh cả?" Long Hồ cũng ngẩng đầu lên nhìn về phía ngoài cửa, kêu thành tiếng, chỉ vì dáng vẻ mệt mỏi của đối phương.

"Tiểu Hồ, anh cần nói chuyện với chị dâu em một lát." Tầm mắt của Long Tuyền chỉ đặt ở trên người cô gái đang có sắc mặt nhợt nhạt kia.

Long Hồ gật đầu, đẩy Lôi Kỳ Nhi không hề giãy giụa lấy một cái vào trong ngực của anh, rồi sau đó anh xoay người ôm lấy người trong ngực đi vào phòng làm việc của mình. Đóng cửa lại, cũng khóa luôn.

Cho dù vào phòng làm việc, hai cánh tay của anh vẫn ôm cô thật chặt, để cho giữa hai người không có một khe hở nào.

Chỉ mới một tuần thôi, anh đã nhớ cô tới phát điên rồi! Nhưng anh phải nhịn, phải mau sớm giải quyết những kẻ có ý đồ làm hại Long Tĩnh.

Anh quá rõ ràng sức ảnh hưởng của cô với anh. Ví như lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh không cách nào khống chế mình ở lại bên cạnh cô, cho nên anh ép mình không thể trở lại bên cạnh cô, không được nhớ cô.

Một tuần dài giống như là cả đời người, hôm nay cô đang ở trong ngực mình, cảm giác kia tuyệt vời như đang mơ, rồi lại không chân thực như thế.

Mặc cho nhiệt độ nóng rực của anh bao quanh mình, Lôi Kỳ Nhi lẳng lặng để anh ôm một lúc lâu, sau đó ngẩng đầu lên. Hờ hững, nhẹ nhàng hỏi "Anh rốt cuộc là ai?"

Anh cúi đầu, nhìn vào đôi mắt nhiễm đầy đau thương kia, anh biết, mình không thể lừa cô nữa.

Thông minh như cô, phút chốc đi vào tổng đàn đã hiểu rõ tất cả "Long Tuyền. Tổng giám đốc công ty Long thị, cũng là Môn chủ đương nhiệm của Long Môn."

Anh. Là Môn chủ đương nhiệm của Long Môn, cho nên, chồng của cô. Cũng không phải một nhà kinh tế bình thường, mà là Môn chủ của một thế lực kinh tế có thể thao túng thế giới. Có mạng lưới khoa học công nghệ lợi hại nhất toàn cầu, hơn nữa còn là nhân tài đứng đầu vì những gì đã cống hiến cho Long Môn.

Cảm thụ nhiệt độ cơ thể anh, lòng của cô rất lạnh, thật lạnh.

Anh cố ý gạt cô. Anh không để cho cô biết những chuyện có liên quan tới Long Môn, chính là vì sợ cô xảy ra chuyện gì sẽ nguy hại tới Long Môn, hay là sợ cô sẽ bán đứng Long Môn? Nghi ngờ chồng chất, khiến lòng cô càng lạnh lẽo.

Nhưng mà, một nghi vấn khác hiện trong đầu cô. Khiến cô càng thêm sợ hãi "Anh. . . . . . Là anh ra tay quấy nhiễu công ty của ba?" Giọng cô run rẩy, cả người cũng run rẩy.

Ba ở trong giới kinh doanh đã mấy chục năm, thành thạo lăn lộn trong thương trường. Thực lực của ba quá rõ ràng, nhưng công ty Lôi thị đột nhiên truyền tin xấu tiền vốn không đủ, đây không phải là điều mà ba có thể dễ dàng mắc phải.

Mà sự xuất hiện của anh, sự giúp đỡ của anh cùng với yêu cầu của anh, lại trùng hợp rất không bình thường. Cô không có cách nào bỏ cái suy nghĩ đó xuống. Nhưng từ tận đáy lòng, cô lại mâu thuẫn hi vọng anh mở miệng phủ nhận tất cả.

"Là anh ư?" Tay cô siết chặt áo anh, vừa sợ vừa e ngại câu trả lời kế tiếp của anh.

Hãy nói với cô là không phải đi, chỉ cần anh nói một tiếng không, cô sẽ tin anh, cho nên làm ơn, xin hãy phủ nhận, anh không làm như vậy.

Cô van xin nhìn anh.

Đôi con ngươi màu đen sâu thăm thẳm nhìn cô chằm chằm, anh đứng tại chỗ, môi mỏng mím chặt chưa từng mở ra, cố gắng biện giải cho mình, nhưng gương mặt lạnh lùng vẫn không hề tiết lộ chút cảm xúc như thường ngày.

Anh đang cam chịu?

Không chấp nhận nổi đáp án này, cô cố gắng kìm nước mắt đã tuôn tới hốc mắt "Mở miệng trả lời em đi! Em muốn chính miệng anh nói cho em biết, đến cùng có phải anh không!"

Cô ra lệnh, mười ngón tay càng siết áo anh chặt hơn.

"Là anh." Anh cho cô đáp án, một đáp án khiến cô ngừng thở.

Nỗi đau đớn vô cùng, trong nháy mắt truyền ra từ trong tim. Trong khoảnh khắc đó. Cô thậm chí cho rằng tim cô đã vỡ tan nát thành từng mảnh nhỏ rớt leng keng dưới đất.

Hóa ra, lúc cô chưa kịp phát hiện. Anh lại trở nên quan trọng như thế, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi. Anh lại trở nên quan trọng như thế.

Chậm chạp thả áo anh ra, Lôi Kỳ Nhi đẩy anh, lui về phía sau vài bước. Đứng cách anh rất xa "Công ty là tâm huyết của ông và ba, tại sao anh phải làm như vậy?"

Anh vẫn không trả lời. Chỉ chăm chú nhìn cô.

"Chúng tôi từng đắc tội anh ư, chúng tôi đã làm sai điều gì hả? Nói cho tôi biết! Tại sao phải làm như vậy, " Cuối cùng, cô gần như là hét lên chất vấn anh. Từng giọt nước mắt chảy trên gương mặt tái nhợt của cô.

Bộ dạng yếu ớt này của cô làm tim anh co thắt lại, trên người anh như có một cái dây cương đang mạnh mẽ kéo anh đi.

Anh làm cô đau lòng, làm cô rơi nước mắt, anh vi phạm hứa hẹn của mình "Sẽ không làm cô đau lòng, sẽ không làm cô khổ sở, sẽ không làm cho cô chảy bất kì một giọt nước mắt đau lòng nào". Đây là lời thề anh đã thề vào ngày anh lấy cô.

"Anh không có lời gì muốn nói sao." Đối mặt với anh không hề lên tiếng. Cặp mắt đầy nước của cô nhìn anh chằm chằm, cô lại hận sự thành thật của anh một lần nữa.

Có. Anh có rất nhiều lời muốn nói với cô. Hai tay anh có biết bao sự khao khát được ôm cô vào lòng, để cho cô vĩnh viễn ở trong ngực của mình, khát vọng này, nhiều đến mức ngay cả anh cũng không dám tin.

Tiếc rằng thời gian lâu quá mức đã tạo thành thói quen đè nén tâm trạng của mình. Không để người ngoài nhìn thấu suy nghĩ thật sự của mình, khiến anh không thể nói ra khát vọng từ sâu trong tim.

"Thật sự không có sao?" Nước mắt cô làm ướt gương mặt nhỏ nhắn, cô cực đoan nở nụ cười hờ hững.

Cô đến gần anh, dừng lại trước mặt anh. Chỉ cần anh đưa tay là có thể ôm cô vào trong ngực. Cảm nhận mùi thơm cùng với nhiệt độ ấm áp trên cơ thể cô.

Cô nhìn anh một lát, rồi sau đó tháo chiếc nhẫn trên tay xuống, để vào trong tay anh "Có lúc, tôi thật sự hận sự thành thật của anh."

Tim Long Tuyền đập mạnh và loạn nhịp khi nhìn thấy chiếc nhẫn nhỏ xinh trong lòng bàn tay mình.

"Cám ơn anh trong mấy ngày vừa qua." Cho dù là một giấc mộng đẹp giả dối, nhưng ít ra, anh đã thật sự từng cho cô sự vui vẻ "Chỉ là tôi không thể nào ở bên cạnh người đàn ông đã làm hại người nhà của tôi, cho nên chúng ta tách ra thôi."

Anh, vẫn chưa hề nói câu nào.

"Về sau, đừng gặp lại nữa." Gặp lại, chỉ uổng công đau lòng.

Nếu đã như thế. Chi bằng không gặp.

Xoay người, không tiếp tục nhìn về phía gương mặt điển trai làm cô tan nát cõi lòng kia nữa, cô đi ra khỏi phòng làm việc của anh.

Ngoài cửa, Long Hồ đang áy náy nhìn cô.

"Chị dâu. . . . . ."

"Tiểu Hồ, đừng gọi chị là chị dâu. Chị không còn là chị dâu của em nữa." Bởi vì cô vừa trả nhẫn lại cho Long Tuyền, anh và cô. Không còn quan hệ gì nữa "Có thể nhờ em dẫn chị rời khỏi đây được không? Chị tuyệt đối sẽ không nói những chuyện đã thấy hôm nay ra."

"Em không có ý này. . . . . ." Anh cả cũng không có ý này. Cô muốn giải thích thay người anh cả không giỏi trong việc biểu đạt ngôn ngữ kia, nhưng khổ nỗi Lôi Kỳ Nhi không cho cô cơ hội.

"Có thể dẫn chị rời khỏi đây được không? Tiểu Hồ." Nếu cứ ở chỗ này nữa, cô sẽ càng đau lòng hơn mà thôi. Cô không cho rằng mình vẫn là cô gái có sức mạnh để vượt qua nỗi đau này.

"Được. . . . . ."

Đi đằng sau Long Hồ. Lôi Kỳ Nhi cẩn thận từng li từng tí che giấu nước mắt đang chảy xuống gò má.

Bước ra khỏi công ty Long thị, cô sẽ không còn quan hệ gì với Long Tuyền nữa, không còn sự bảo vệ của anh nữa.

"Anh cả. . . . . ."

"Cô ấy đi rồi ư?" Long Tuyền không quay lại nhìn cô em gái nhỏ, anh bây giờ, bây giờ không còn sức đối diện với bất cứ ai nữa.

Quyết định của Kỳ Nhi đã đả thương anh nặng nề.

"Anh cả, thật ra thì. . . . . . Thật ra thì khủng hoảng của Lôi thị, là do em và Uyên tạo ra." Long Hồ áy náy nhìn bóng lưng anh mình. Chột dạ nhận tội.

"Ừ." Không có giận dữ, không có tiếng gầm, anh chỉ hờ hững đáp lại cô em gái nhỏ.

"Anh cả?"

"Anh biết rõ từ ban đầu, anh biết ngay là em và Uyên giở trò quỷ. Nhưng anh không ngăn cản bọn em, cho nên cô ấy nói đúng. Là anh tính kế." Cho nên cô hận anh cũng là chuyện đương nhiên.

"Anh cả, anh vô tội mà! Nếu không phải em và Uyên xen vào việc của người khác, anh và chị dâu. . . . . ." Lời còn chưa dứt, giọt nước mắt to bằng hạt đậu rơi xuống gò má.

Đường tình của anh cả gập ghềnh khó đi, cô chỉ muốn giúp anh mà thôi. Không ngờ lại phản tác dụng, thậm chí hại anh và chị dâu cắt đứt. . . . . . Đây đều là lỗi của cô,

"Tiểu Hồ, em về trước đi." Hờ hững, Long Tuyền ra lệnh.

Giờ phút này anh không còn tâm tư an ủi em gái đang rơi nước mắt nữa, cũng không muốn đối mặt với sự thành khẩn nhận sai của cô.

Anh chỉ nghĩ tới một người.

"Vâng . . . . ." Thấy anh cả không muốn gặp ai, Long Hồ nghe lời rời khỏi phòng làm việc lạnh lẽo, để lại sự yên tĩnh cho anh.

Long Tuyền ngồi vào ghế làm việc. Khẽ thở dài, nơi trái tim truyền tới một cơn đau đớn nhưng anh không để ý tới.

Chúng ta tách ra đi! Về sau đừng gặp lại nữa.

Giống như gai nhọn, vừa sâu mà còn hung ác đâm vào tim anh, cô hận anh. Nhưng anh không nghĩ cô lại hận anh đến thế.

Anh nghĩ rằng giấc mơ ngọt ngào nhất đã vỡ tan trong tay anh. Vung tay lên, mở ra, lòng bàn tay không có gì ngoài sự trống rỗng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.12.2015, 17:51
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 2340
Được thanks: 9484 lần
Điểm: 14.32
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưới cô vợ non nớt - An Tĩnh - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7.1

Edit: KẹoĐắng
Beta: Hoa Hồng

“Trước kia anh đảm bảo với tôi những gì! Bây giờ khác biệt không phải quá lớn rồi sao?” Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng chất vấn lạnh lùng.

Cầm ống nghe lạnh lẽo, Long Tuyền không nói gì.

“Anh đảm bảo sẽ cho chị tôi hạnh phúc, tôi mới chịu đồng ý với điều kiện của anh, để chị tôi gả vào Long Môn, bằng không, lấy thực lực của tôi cùng với tài lực hùng hậu của Lôi thị sẽ không bị trò đùa quái ác của Tứ thiếu gia và Ngũ tiểu thư ảnh hưởng.” Lôi Thiên tiếp tục chất vấn.

Có ai có thể nhìn chị gái mình vì một người đàn ông mà từ từ tiều tụy mà không quan tâm đến? Huống chi, cuộc hôn nhân này là anh chủ động đồng ý thay chị gái.


Ban đầu vì để cho Lôi Kỳ Nhi đồng ý gả cho Long Tuyền, anh giả bộ làm một người vô dụng, để nội bộ truyền ra tin đồn tài chính công ty gặp nguy cơ, cũng vì muốn gả cô ra ngoài mà ba mẹ Lôi cũng giả bộ đáng thương. Trước mặt Lôi Kỳ Nhi giả vờ bộ dáng không có gì để cô không cần lo lắng nhưng thường để lộ ra dáng vẻ thở dài, cuối cùng lừa cô đồng ý gả đi.

Long Tuyền vốn đã đồng ý với anh hạ giá bốn phần trăm công trình giao cho Lôi thị, vì ba Lôi kiên trì không bán con gái, chỉ cầu anh đối xử với con gái thật tốt, không cần phụ cô, cho nên Lôi Thiên đành phải nén đau thoái thác công trình này.

Vốn tưởng rằng chị gái sẽ làm một Long thiếu phu nhân thật vui vẻ, ai biết tên khốn kiếp Long Tuyền này lại trong thời gian ngắn như vậy bức chị gái phải bỏ về nhà, sau khi biết chuyện về sau của Long Tuyền, anh chỉ có thể thở dài. Người đàn ông này thật sự ngu xuẩn.

"Đối mặt với chị gái tôi, thế mà anh lại hèn nhát như vậy, thực sự làm cho tôi không dám tin.”

Đối phương vẫn như cũ không nói một câu, dù cho anh có cao giọng trào phúng.

"Được rồi, quên đi, tôi cũng không so đo với anh. Dù sao đối mặt với chị gái tôi anh tỏ ra hèn nhát, trước đó tôi cũng đã chứng kiến qua.”

Giọng điệu Lôi Thiên mang theo ý nói móc.

Nếu như chị gái biết anh chính là “nội gián” mang sự việc trong mười năm nay của cô, từ quen biết bạn bè nào, cho đến học môn học nào cũng đều nói cho Long Tuyền. Anh có thể khẳng định, bản thân nhất định sẽ bị chị gái bóp chết tươi.

“Gần đây cô ấy thế nào?” Long Tuyền hỏi. Anh chỉ muốn biết tình huống gần đây của cô.

Cuối cùng cũng chịu mở miệng rồi sao? Anh còn tưởng Long Tuyền sẽ ngậm miệng luôn chứ. Ngoan ngoãn giống như đứa con trai nghe mẹ tiếp tục mắng.

“Chị tôi………” Mang theo chút tâm tình đùa cợt, Lôi Thiên dưới tình huống anh không thấy, nở một nụ cười đáng giận “Chị tôi ăn ngon, mặc ấm, ngủ đủ, trong khoảng thời gian ở nhà này được mẹ tôi cẩn thận che chở, trái phải tẩm bổ, cuộc sống trôi qua quả thật vô cùng tốt.”

Vậy sao! Cô vui vẻ thì tốt rồi.

“Chẳng qua nếu đó là sự thật mà không phải tôi tưởng tượng thì tôi nghĩ mình sẽ bớt giận một chút.”  *D>>Đ<<L??Q//Đ* Long Tuyền cho rằng anh thật sự rảnh rỗi, có thời gian gọi điện thoại tán gẫu cùng anh sao?

"Có ý gì?"

“Vì anh, chị tôi một chút cũng không tốt. Dù cho mỗi ngày mẹ tôi dùng đồ tốt, nấu canh hầm, chị vẫn ngày càng gầy đi. Nhưng bộ dạng liều mạng làm việc như không muốn sống, giống như muốn làm cho bản thân bận rộn. Tôi nghĩ một thời gian nữa tôi phải mang chị ấy đến bệnh viện truyền nước biển rồi.”

“Các người không chăm sóc cô ấy sao?” Lần này đổi thành Long Tuyền chất vấn, trong giọng nói không khống chế được tức giận.

"Xin hỏi Long tiên sinh, anh có tư cách gì mà chất vấn tôi?” Lôi Thiên hỏi ngược lại. Vì có thể đánh động đến cảm xúc của anh mà mừng rỡ vô cùng.

Biết người đàn ông này mười năm, cảm xúc luôn được Long Tuyền che đậy trong lòng làm cho anh khâm phục không thôi, không ngờ quả thật là một vật khắc một vật, nhược điểm của người đàn ông này thế mà lại là chị của anh.

Mỗi khi chỉ cần liên quan đến chị gái, cảm xúc của Long Tuyền sẽ dao động trên diện rộng. Hơn nữa mỗi lần anh đều đập bàn tán dương.

"Cho anh tối hậu thư, nội trong một tuần phải dỗ chị gái tôi trở về, nếu không, Lôi Thiên tôi xin thề, sau này anh đừng mơ tưởng tôi cho chị gái tôi bước nửa bước vào Long Môn. Tôi tuyệt đối không làm cho chị ấy đau lòng một lần nữa.” Anh không sợ lấy trứng chọi đá. Anh sẽ làm cho Long Tuyệt đẹp mắt.

Lặng lẽ cúp điện thoại. Long Tuyền dựa lưng vào ghế dựa, trong lòng bàn tay là ảnh chụp của hai người trong đêm cuối cùng ở Hawaii.

Cô không mang theo tấm hình này. Không, phải nói là tất cả mọi thứ có liên quan đến anh, toàn bộ cô đều không mang đi, giống như phảng phất nói cho anh biết, cô không cần anh nữa.

Nơi trái tim truyền đến từng cơn đau đớn. Cô là người yêu anh mong đợi nhiều năm, anh làm sao có thể để cho cô đau khổ.

Chỉ là…… “Về sau đừng gặp nhau nữa.” Sáu chữ này giống như lưỡi dao vô tình đâm vào trái tim anh lần nữa, mang đến sự đau đớn khôn nguôi. Cô không muốn gặp anh, anh biết làm thế nào bây giờ?

Nắm chặt tấm ảnh chụp chung của hai người, lại một đêm không ngủ đến sáng.

Ánh mặt trời chói mắt rọi vào cửa sổ.

Thất thần nhìn tia sáng ngoài kia, Lôi Kỳ Nhi lập tức thu hồi lực chú ý của bản thân, cầm sản phẩm đã hoàn thành xong trong tay.

“Tạo hình như thế này có được không?” Thu hồi đường kéo, cô nở nụ cười nghề nghiệp yếu ớt, hỏi khách hàng về tạo hình cô vừa làm. Nhìn bộ dáng của người khách hàng này hẳn là rất vừa lòng.

"Rất tốt rất tốt, tay nghề của Lôi tiểu thư càng ngày càng tốt. *Dddd//Đđđđ…..Llll//??Qqqq<<Đđđđ* Thời gian trước tôi nghe Jenny nói cô lập gia đình cho nên phải thay người tạo hình, tôi còn lo lắng không biết đi nơi nào tìm nhà tạo hình có tay nghề tốt giống như cô đây. Không thể ngờ ông xã cô lại tốt như vậy, còn để cho cô tiếp tục làm việc.”

“Làm gì có, là do cô không ghét bỏ thôi.” Không có nhiều lời giải thích, Lôi Kỳ Nhi phân phó trợ lý tiếp tục công việc còn lại. “Phu nhân, xin lỗi không tiếp được.” Bởi vì cô còn hai người khách chờ phục vụ.

"Không sao, Lôi tiểu thư có việc cứ đi trước.” Quan phu nhân mặt mày hớn hở gật gật đầu, tiếp tục thưởng thức tạo hình mới của bản thân.

"Chờ một chút. Kỳ Nhi.” Thoáng nhìn thấy cô rốt cuộc ngừng tay, Jenny đứng lặng ở một góc đợi cô hồi lâu lập tức nhảy ra, chặn lại bước chân của cô.

"Chuyện gì? Có khách mới hẹn trước sao? Có thể, chờ tôi xử lý tốt hai người khách còn lại là có thể, chắc khoảng bảy giờ tối…..”

“Dừng! Dừng một chút! Lôi Kỳ Nhi, đến cùng là đã xảy ra chuyện gì?” Jenny nổi giận đùng đùng cắt ngang lời của Lôi Kỳ Nhi “Cậu lấy công việc làm mê muội bản thân như thế thật sự không cần, như vậy sẽ chỉ làm suy sụp chính bản thân cậu, sẽ không thể quên người đàn ông kia.”

"Jenny?"

“Cậu nhìn bộ dáng hiện tại của cậu một cái mà xem!” Nhìn khuôn mặt mù mờ ngỡ ngàng của cô, Jenny không để ý ánh mắt của khách hàng trong tiệm, lôi cô đến trước một tấm gương gần đó, để cho bạn tốt nhìn một chút bộ dáng của cô có bao nhiêu tiều tụy.

Lôi Kỳ Nhi khẽ cắn môi, nhìn gương mặt không có chút máu của cô gái trong gương.

"Có trông thấy không? Đây chính là bộ dáng tình cảm chưa dứt với đàn ông, biểu cảm nhớ nhưng muốn chết của phụ nữ tương tư.” Jenny chỉ vào cô gái trong gương, tức giận nói.

Nhìn đi chỗ khác, không hề nhìn vào ảnh ngược trong gương nữa, Lôi Kỳ Nhi nâng lên một chút tươi cười, “Jenny, đừng đùa giỡn nữa, cậu quên mình còn có hai người khách hẹn sao? Khách hàng đã đến, cậu cũng không muốn mất mấy vạn thu vào chứ?” Lấy thứ bạn tốt yêu nhất đến hấp dẫn cậu ấy, cô không tin không có cách chạy thoát ma chưởng của bạn tốt.

Chỉ là không ngờ lần này dụ dỗ thất bại.

“Cậu cho rằng bản tiểu thư sẽ để ý mấy vạn tiền mà coi thường bạn tốt sao?” Jenny tức giận trừng mắt đến sắp rớt ra “Lôi Kỳ Nhi, thời điểm đó cậu đồng ý gì với chúng mình? Cậu đã nói bản thân sẽ hạnh phúc, vì sao hiện tại lại biến bản thân thành cái bộ dáng này? Có phải cậu muốn mình bị đám phụ nữ kia giết chết mới cam lòng?”

“Mình nào có không hạnh phúc? Rời khỏi anh ta về sau mình đều rất tốt nha. Ăn ngon ngủ ngon, còn béo thêm mấy kg này.”

“Cậu nào có ăn ngon ngủ ngon, nào có béo lên vài kg. Mình thấy cậu không những ăn không ngon ngủ không tốt, còn sụt ít nhất năm kg.”  *D??>Đ??<L::>Q//..Đ* Nhìn Lôi Kỳ Nhi lúc trước còn có một chút thịt, bây giờ cả gò má đều hóp vào, làm cô đau lòng muốn chết.

"Không quên được phải đi tìm hắn. Cậu ở đây nửa chết nửa sống, mình nhìn không vừa mắt.”

"Là anh ta ra tay quấy nhiễu công ty ba mình, chút nữa thì hủy đi tâm huyết cả đời của ba mình. Mình sẽ không yêu một người đàn ông như vậy.” Giống như đụng đến chỗ đau nhất trong lòng, nụ cười yếu ớt của Lôi Kỳ Nhi phút chốc biến mất.

"Lôi Kỳ Nhi, Chính cậu nghe một chút, cậu đang nói cái gì đó?” Jenny như là bị túm đến đuôi tóc, hét lớn: “Cậu nói cậu yêu hắn.”

“Mình….Mình không có nói yêu anh ta, mình mới sẽ không yêu…..” Càng nói càng không có sức thuyết phục, thậm chí đến bản thân còn thuyết phục không xong, cô liền ngậm miệng, không nói.

Cô yêu anh, cô yêu Long Tuyền.

Thiếu chút nữa anh đã hủy đi công ty của ba, cô mới sẽ không yêu anh. Nhưng mà, từ lúc rời xa anh, một tháng này, dịu dàng của anh, bá đạo của anh, tất cả của anh, luôn không mời mà đến. Làm cho cô cảm thấy rất nhớ, rất nhớ anh, mà không phải là hận anh.

Nhưng mà, cô càng nghĩ đến anh, càng cảm thấy thật xin lỗi ba và em trai. Cho nên cô rất mâu thuẫn, đành phải lấy công việc đến mê hoặc bản thân. Chẳng qua Jenny nói rất đúng, công việc hoàn toàn không có cách nào giúp cô quên Long Tuyền.

Lúc đêm khuya, cô kéo thân thể mệt mỏi về nhà, trong đầu nghĩ đến tất cả là nhiệt độ cơ thể của anh, hơi thở của anh.

“Nhưng đến cuối cùng anh ta cũng không thật sự hủy đi tâm huyết của ba cậu, mà lại giúp nó đi vào quỹ đạo. Làm cho em trai cậu quản lý càng thêm thoải mái, dễ dàng.”

“Mình không muốn nói đến anh ta nữa, Jenny, mình muốn đi làm việc, để khách hàng chờ là không tốt.” Lôi Kỳ Nhi đà điểu muốn né tránh tất cả mọi chuyện liên quan đến Long Tuyền, lại lấy lý do công việc.

"Lôi Kỳ Nhi, người phụ nữ này sao có thể ngốc như vậy!” Jenny không chịu nổi thét chói tai ra tiếng, làm hù sợ một đám người đang xem kịch.

"Lôi Kỳ Nhi, cậu nghe rõ cho mình. Mình lấy thân phận là chủ tiệm, hủy lịch hẹn kế tiếp của cậu, cho đến khi nào cậu giải quyết vấn đề tình cảm của cậu thì hãy quay trở lại!”

"Jenny?" Cậu ấy không cần tiền nữa sao?

"Lily, Eva, tiễn khách!” Jenny không thèm để ý đến cô, trực tiếp kêu nhóm trợ lý đuổi cô ra khỏi cửa tiệm.

Lời của bà chủ Jenny không ai dám không nghe theo. Cho nên ngay sau đó, Lôi Kỳ Nhi cầm theo túi xách bị đưa ra khỏi tiệm tạo hình.

Cái gì cùng với cái gì vậy? Cô bị đuổi khi nào vậy?

Thấy Jenny một chút ý định hồi tâm chuyển ý cũng không có, Lôi Kỳ Nhi căm giận bất bình mang theo túi xách, xoay người rời đi.

Chỉ là cô không ngờ, cô sẽ gặp một người không nên xuất hiện lúc này…..Long Tĩnh.

“Chị dâu” Giọng điệu chậm rãi lạnh lẽo giống như anh trai của anh phun ra từ môi mỏng.

Thu lại dáng vẻ thất thần, Lôi Kỳ Nhi tức giận bản thân vậy mà lại nhìn xuyên qua Long Tĩnh nhớ đến Long Tuyền.

“Tôi đã không phải là chị dâu của chú, cho nên chú nên gọi tôi là Lôi tiểu thư có vẻ hợp lý hơn.”  *D+><Đ??=L<))Q:>?Đ* Tuy rằng không phải do Long Tĩnh, nhưng Lôi Kỳ Nhi không tự chủ để ý nhiều như vậy, trực tiếp giận chó đánh mèo.

"Có thể xin chị bớt chút thời gian được không? Tôi có một số việc muốn chị rõ.” Đối với hành động giận chó đánh mèo của Lôi Kỳ Nhi Long Tĩnh không có phản ứng, anh chỉ tự mình mở miệng.

"Nếu là có quan đến Long Tuyền, mời chú trở về.” Một chút cô cũng không muốn nghe về chuyện của Long Tuyền. Vì nghe được càng nhiều, cô lại càng nhớ đến người đàn ông kia.

“Lần trước anh cả thất hẹn là vì chuyện của tôi.” Không để ý đến việc cô có muốn nghe hay không, Long Tĩnh tiếp tục dùng giọng điệu lạnh lẽo của mình nói.

"Cái gì?" Lôi Kỳ Nhi ngẩn ra.

“Anh cả là một người luôn giữ lời hứa. Nếu không phải tôi bị trúng mai phục, bị thương, anh ấy không thể không tạm thời thay thế chức vụ của tôi, cùng với việc tìm ra gián điệp trong Long Môn. Anh ấy sẽ không thất hẹn với chị, lại càng không chờ đợi ở Long Môn cả một tuần.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kẹo Đắng về bài viết trên: Ai Thuy, Duong Shell, Jolie Quynh, Popopo, Violet12358, conluanho, sxu
Có bài mới 11.12.2015, 17:53
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 02.01.2015, 05:36
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 2340
Được thanks: 9484 lần
Điểm: 14.32
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưới cô vợ non nớt - An Tĩnh - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7.2

Edit: KẹoĐắng
Beta: hoa hồng

“Chú bị đạn bắn bị thương?” Lôi Kỳ Nhi cả kinh “Vậy anh ấy có bị thương hay không?” Kìm lòng không đậu cô bật thốt.

“Anh cả không có bị thương, chẳng qua là trong thời gian đó anh ấy không ngủ không nghỉ, thể lực gần như đến cực hạn. Chính vì muốn mau chóng bắt được nội gián, có thể nhanh chóng về bên cạnh chị.”

Không phải anh cố tình thất hẹn. Không phải cố tình vắng vẻ cô. Chỉ là anh muốn nhanh chóng trở về bên cạnh cô mà thôi……Tim cô đập nhanh vài nhịp.

Không không không, cô không thể vì vậy mà dao động. Dù cho anh không phải cố ý vắng vẻ cô, cũng không có cách nào khiến cô tha thứ cho việc anh có ý định làm hại đến công ty của ba cô.

"Về phần người ra tay quấy nhiễu công ty của bác Lôi, không phải là anh cả.”

Cái gì? Lôi Kỳ Nhi không dám tin phản bác lại Lôi Tĩnh “Không thể nào, là chính miệng anh ấy đã thừa nhận.” Cô nghe được rõ ràng, cho nên mới đau lòng như thế.

"Không phải là anh cả làm, mà là Long Uyên và Long Hồ làm. Bọn họ gây họa, anh cả chỉ là thu thập cục diện rối rắm này thay bọn họ mà thôi.”

Không phải Long Tuyền! Vui sướng giống như từng mạch suối dũng mãnh ùa vào lòng cô, làm cho cô mừng như điên. Chẳng qua….. “Vì sao Long Uyên và Long Hồ phải làm như vậy?”

"Chỉ là bọn họ muốn giúp anh cả mà thôi.” Chẳng qua bọn họ tuyệt đối không dự đoán được sẽ biến khéo thành vụng, hại anh cả.

"Còn nữa, anh cả không có ý lừa chị. Anh cả là đương nhiệm môn chủ Long Môn, có rất nhiều chuyện anh ấy thân bất do kỷ. Từ nhỏ anh ấy vì kế thừa Long Môn mà phải chấp nhận rất nhiều huấn luyện không thuộc về mình, loại huấn luyện này không phải người thường nào cũng có thể chịu đựng. Tôi không ngại nói với chị, anh cả đã từng giết người.”

“Anh ấy . . . . ."

“Nhưng anh cả giết người chỉ vì tự vệ. Khi đó nếu anh ấy không nổ súng thì người chết chính là anh ấy. Mà người tạo ra tất cả, là tôi.” Đôi mày đen của Long Tĩnh buồn bã. Đó là ký ức thật lâu trước kia, cũng là nguyên nhân anh chủ động tiếp nhận một nửa Long Môn. “Anh cả không nói với chị chuyện của Long Môn vì anh ấy sợ ánh mắt e ngại của chị khi nhìn anh ấy.”

Long Tuyền sẽ vì cô mà e sợ? Điều này nghĩa là anh để ý cô?

Rất nhiều chuyện bất ngờ trong nháy mắt đổ ụp xuống cô, trong phốc chốc Lôi Kỳ Nhi không có cách nào tiếp nhận được.

Chỉ là cô có thể xác định, bản thân không có vì chuyện Long Tuyền đã từng giết người mà e sợ anh. Chính là giống như lời Long Tĩnh nói, anh giết người là vì tự vệ, cũng không phải là ác ma lấy mạng người.

“Tôi sẽ không ép chị trở về, nhưng tôi cho rằng phải nói chân tướng sự việc cho chị biết, bằng không là không công bằng với anh cả. Còn có một việc, tôi muốn chị biết.”

“Là chuyện……chuyện gì?” Cô đã chuẩn bị tâm lý thật tốt, có thể tiếp nhận giọng điệu kinh người của Long Tĩnh.

“Sở dĩ Uyên và Hồ tìm Lôi thị gây phiền toái, bức ép chị gả cho anh cả là vì bọn chúng biết anh cả đã yêu chị mười năm.” Long Tĩnh chậm rãi ném ra quả bomb nguyên tử lớn nhất trong ngày hôm nay, oanh tạc đầu óc Lôi Kỳ Nhi đến hôn mê.

Long Tuyền yêu cô mười năm?

“Anh ấy đang ở đâu?” Đầu óc cô trống rỗng, chỉ biết một việc, cô phải tìm được Long Tuyền!

Dựa theo sự chỉ dẫn của Long Tĩnh, Lôi Kỳ Nhi tìm đến ngôi nhà lớn phía sau núi.

Tại sao mọi thứ trước mắt thoạt nhìn có một loại cảm giác giống như đã từng quen biết, phảng phất ở đâu đó thật lâu trước kia cô đã từng đi qua nơi này. Nhưng mà cô không thể nào nhớ ra được, bản thân lúc nào thì đi qua một nơi như vậy?

Lôi Kỳ Nhi vừa đi vừa nhìn bốn phía xung quanh, tìm kiếm bóng dáng cao lớn của anh.

Bỗng dưng cô phát hiện Long Tuyền đang đứng đưa lưng về phía cô. Anh ngồi trên một mảnh cỏ xanh biếc, yên lặng nhìn cảnh sắc phía xa xa. Bóng lưng cô đơn kia đâm vào thật sâu làm lòng cô đau nhói.

Cô vậy mà lại nói ra lời nói tàn nhẫn với anh như vậy. Cô vậy mà lại nói ra lời vô lại như thế với người đàn ông cô yêu nhất.

Giờ phút này cô có xúc động muốn lăng trì bản thân băm thành vạn đoạn, chính là cảm giác đau lòng, đồng thời cô cảm thấy bóng lưng cô đơn đổ xuống rất giống đỉnh núi kia, cho cô một cảm giác cực kỳ quen thuộc.

Đỉnh núi, Long Môn

Bóng lưng cô đơn, thiếu niên cố nén đau lòng, không muốn để bản thân rơi lệ trước mặt người khác. Thình lình xông vào đầu cô. Thiếu niên không tiếng động đau lòng rơi nước mắt trong lòng cô, chậm rãi hợp thành một cùng với bóng lưng người đàn ông trước mắt này.

Long Tuyền chính là người thiếu niên năm đó! Cô không dám tin dường như ngừng hô hấp, trong lòng truyền đến từng cơn đau đớn.

Cho nên lời Long Tĩnh nói là thật, anh yêu cô mười năm!

Anh yêu cô!

Một trận mừng như điên bắt buộc cô rút chân chạy về phía anh, không nghĩ anh lại cách xa như vậy.

Long Tuyền nghe có tiếng bước chân vội vã tiến về phía mình, người duy nhất, Long Tĩnh biết anh ở ngọn núi này cũng sẽ không có bước chân vội vã lộn xộn như vậy.

Anh đột nhiên quay đầu lại, không dự đoán được đập vào mắt là gương mặt nước mắt như mưa của người anh ngày đêm tưởng nhớ.

Gương mặt đó đã khắc sâu ở trong tim anh thật lâu trước kia. Luôn luôn làm bạn cùng với anh vượt qua mỗi đêm gian nan thống khổ.

Anh yêu cô như thế, chưa hề thay đổi. Anh muốn ôm cô vào lòng, nhưng lời nói của cô hiện lên trong đầu, ngăn trở hành động thiếu suy nghĩ của anh.

Cô hận anh. Hận ý của cô xé rách trái tim anh thành từng mảnh nhỏ, lăng trì anh không chịu nổi.

Ở trước mặt cô, anh không phải là môn chủ Long Môn quyền cao chức trọng. Ở trước mặt cô, anh chẳng qua chỉ là một người đàn ông bình thường vì yêu cô mà cuồng, mà si.

Kỳ Nhi, đừng hận anh. Trong lòng anh mong mỏi nhiều như thế……

Từ từ thu hồi nắm tay, rốt cuộc Lôi Kỳ Nhi không thể khống chế được mà xông về phía trước. Giống như ngày đó của mười năm trước, cô ôm chặt lấy anh.

“Tuyền……Tuyền…….” Cô nức nở ra tiếng, lặp đi lặp lại tên anh.

Cô sai lầm rồi! Hoàn toàn sai lầm rồi! Anh yêu cô như vậy mà cô còn trong tình huống chưa biết rõ sự thật đã làm tổn thương anh.

Hương thơm tươi mát nhẹ nhàng của cô vây quanh anh.

Kỳ Nhi, Kỳ Nhi mà anh yêu nhất. Trở lại bên cạnh anh. Cho nên, đây không phải lả do anh quá nhớ cô mà sinh ra ảo tưởng, đây là Kỳ Nhi chân thật đang trong lòng anh.

Một dòng nước ấm ồ ạt chảy vào tim Long Tuyền, xoa dịu nỗi đau những ngày qua của anh.

"Thật xin lỗi, thật xin lỗi, là do em sai rồi. Tha thứ cho em được không? Được không?” Còn chưa kịp cảm động, từng câu xin lỗi từ trong tiếng khóc nức nở phát ra từ miệng Lôi Kỳ Nhi, kèm theo từng nụ hôn khẽ đánh úp lên môi anh.

Tha thứ cho cô? Anh chưa bao giờ trách cứ cô, làm sao có chuyện có tha thứ hay không?

"Tuyền?" Không nghe thấy anh đáp lại, cô ngừng lại những nụ hôn khẽ, đôi mắt bị nước mắt thấm ướt vừa lo sợ vừa hoảng loạn nhìn anh. Cô sợ anh không tha thứ cho cô.

Anh dịu dàng vươn tay, lau đi nước mắt trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

“Vì sao khóc?” Nước mắt đau lòng của cô làm cho lòng anh đau. Chẳng lẽ cô không biết sao?

“Em đã làm rất nhiều chuyện tổn thương anh, nói những lời tệ hại khiến anh đau. Nhưng đó cũng không phải là lời thật lòng của em.” Cô cố gắng giải thích, nước mắt rơi càng nhiều.

"Tha thứ cho em có được hay không? Em sai rồi, không nên không biết rõ mọi chuyện mà đã…..”

“Xuỵt, đừng khóc!” Động tác lau nước mắt không nhanh bằng tốc độ rơi nước mắt của cô, Long Tuyền nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm lệ của cô lên, môi mỏng in lên mi mắt cô, nụ hôn khẽ rơi trên từng giọt lệ.

Cô ôm chặt anh không muốn anh rời đi.

“Anh chưa từng trách em, thật sự, cho nên em đừng khóc nữa. Nước mắt của em làm lòng anh đau, biết không?” Rời khỏi đôi mắt cô, anh vươn tay mơn trớn trên trán cô, lau đi mồ hôi tuôn ra vì lo lắng của cô.

Đây là lần đầu tiên anh nói lời ngon ngọt với cô. Lời nói ngọt đến tận tim, làm cho cô kiềm lòng không đậu hôn lên khóe môi của anh, mang tất cả tình yêu đưa vào nụ hôn này truyền cho anh.

Anh không trách cô, anh không có lừa cô. Bởi vì nụ hôn của anh rất dịu dàng, phảng phất cô giống bảo bối được anh nâng niu trong lòng bàn tay.

“Vì sao muốn gạt em? Rõ ràng không phải là anh sai khiến bọn họ. Vì sao muốn gạt em nói là anh làm? Hại em nói ra lời làm tổn thương anh……”

"Mặc dù không do anh sai khiến, nhưng anh cũng không có ngăn cản bọn họ. Cho nên anh cũng có trách nhiệm.”

"Cái người ngu ngốc này, anh hại em hiểu lầm anh, anh…..” Tự trách lại làm cho hốc mắt cô đỏ lên.

"Đừng khóc. Hiện tại em trở lại bên cạnh anh, vậy là đủ rồi.” Anh không có nói dối, từ đầu đến cuối cái anh muốn duy nhất chỉ là cô gái nhỏ này mà thôi.

Chán ghét! Người đàn ông này làm sao có thể nói ngọt như vậy chứ? Hại trái tim cô đều tan chảy rồi.

"Còn nữa, tại sao không nói với em anh đã từng gặp em rồi?” Hỏi xong một vấn đề lại đến vấn đề thứ hai.

Vui mừng thoáng qua cặp mắt anh “Em nhớ ra rồi?”

“Ừm, em nhớ ra rồi.” Nhớ tới bóng lưng cô đơn vừa rồi của anh, Lôi Kỳ Nhi nhịn không được càng ôm anh chặt hơn, muốn xua đuổi sự cô đơn kia của anh “Vì sao không nói với em, vì sao?”

"Bởi vì em đã quên.” Trong giọng nói không có quá nhiều dao động, nhưng cô vẫn có thể nghe ra trong đó có bao nhiêu chua xót.

"Sẽ không, sẽ không, em sẽ không bao giờ quên anh nữa.” Cô đảm bảo, lại hạ xuống vài cái hôn trên môi anh “Em thề.”

“Anh tin tưởng em.” Nhàn nhạt chua xót nơi đáy lòng vì lời đảm bảo của cô mà tan biến, đong đầy trong tim bây giờ là tình yêu ấm áp của cô.

Nụ cười yếu ớt trên khuôn mặt tuấn tú của anh làm cô xao động, tình yêu tràn ngập rốt cuộc kìm nén không được, môi cô nhẹ nhàng đặt lên môi anh, quyến luyến triền miên vuốt ve lẫn nhau “Tuyền, em yêu anh…..”

Hô hấp Long Tuyền ngừng lại một chút.

"Lặp lại lần nữa!” Một lúc lâu sau, bàn tay to của anh nâng nhẹ gương mặt cô lên, khàn khàn yêu cầu.

Khẩn cầu trong đời của anh, rốt cuộc thành sự thật rồi? Cảm giác này thật sự quá tốt đẹp, đẹp đến mức anh cho rằng đây chỉ cảnh trong mơ, nghĩ là anh nghe lầm.

Khẩn cầu trong mắt anh làm cho cô đau lòng. Cô cho rằng anh là người quan trọng như vậy, thân là môn chủ Long Môn, anh có lực lượng có thể hô mưa gọi gió, muốn bao nhiêu phụ nữ đều có thể, nhưng mà, anh lại chung tình với duy nhất mình cô.

Quan trọng nhất là, mười năm này anh không có bá đạo bức ép cô đáp trả tình yêu của anh, mà chỉ lặng lẽ yêu cô. Đến khi em trai và em gái anh nhìn không được nữa muốn thay anh làm chút việc, làm cho anh có thể cưới được cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kẹo Đắng về bài viết trên: Bích Trâm, Cẩm Băng Đơn, Duong Shell, Jolie Quynh, Nấm_langthang, Popopo, Violet12358, chuhilinh, conluanho, myuyen79, ngyenhi, sweet_rain, sxu
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: dqhoa, maptiti, Minh Viên, thuyeujijung và 127 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

9 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

13 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.