Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 

Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

 
Có bài mới 22.11.2015, 23:23
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 360
Được thanks: 3998 lần
Điểm: 44.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ [96/259] - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 156: Đêm cuối hè (có H ặc ặc)

Thậm chí, còn không kịp mở đèn…

Trong bóng tối, chỉ nghe thấy hô hấp của anh càng ngày càng dồn dập, bàn tay anh để trên eo cô, cũng ngày càng nóng bỏng, chậm rãi di chuyển mỗi một tấc, như bàn là ép nóng, giống như muốn cùng đốt cháy da thịt với cô, còn có hơi thở của anh phả ra hơi nóng, dường như muốn đốt cháy cô…

Đêm cuối hè, không khí cũng nóng bức…

Mà cô, giống như ôm một lò lửa lớn, bị nướng đến sợ hãi rối loạn, nghĩ muốn tìm kiếm một nơi mát mẻ, rồi lại khát vọng, cũng muốn nhiệt tình cùng chung lửa đốt…

Thời gian càng lâu, khí nóng trong cơ thể của anh càng ngưng tụ to lớn, làm cho anh sắp muốn nổ tung, anh nóng đến nỗi mồ hôi vã ra như tắm, vừa hôn cô, vừa cởi áo sơ mi của mình, vì tay cô vốn cách bộ ngực trắng của anh bởi áo sơ mi xanh, nên trực tiếp tiếp xúc với làn da của anh.

Thật là nóng…

Cô giật mình, đầu ngón tay lung tung di động chạm vào ngực anh, anh rên lên một tiếng, bắt tay của cô. Vừa tiếp xúc đã đốt lửa, sao anh có thể chịu đựng nổi khi cô hồ nháo như vậy?

Lấy tay cô đặt lên thắt lưng của mình, anh ép mông cô, cũng kéo cô lại càng gần.

Thân thể trong nháy mắt chạm vào nhau, anh và cô đồng thời cũng phát ra một tiếng rên khẽ, anh cứng rắn chạm vào nơi cô mẫn cảm nhất, cô cảm thấy mình trong nháy mắt hóa thành vũng nước, mềm nhẹ ở trong lòng anh, không cách nào đứng thẳng…

Anh hôn gò má cô, môi của cô, cổ cô, xương quai xanh tinh xảo của cô, bàn tay lần vào bên trong áo, di chuyển dọc theo sống lưng của cô, đầu ngón tay gảy nhẹ, mở áo ngực của cô.

Cô nhẹ nhõm như được phóng thích, ở trong lòng anh, ánh mắt mê ly, đôi môi ửng đỏ thốt ra tiếng nói đứt quãng khan khan: “Đừng… Đừng…”

Con mắt anh tối sầm lại, tối nay cũng bị cự tuyệt nữa sao? Anh cắn đôi cánh môi cô, tay, không chậm trễ chút nào trượt tới ngực cô, trong nháy mắt nắm lấy, anh cảm thấy cô đang run rẩy.

“Không muốn… Đợi chút… Tắm trước…” Cô thở hổn hển ngôn ngữ đứt quãng, đè lại tay anh, không cho phép anh trêu đùa nữa, sắc mặt đã đỏ hồng như nước thủy triều: “Rất nhiều mồ hôi…”

Anh khẽ mỉm cười, trong lòng đã yên tâm, thì ra là như vậy…

Lưu luyến không nỡ, hôn một cái lên môi cô: “Được, cùng nhau…”

Sắc mặt cô càng đỏ hơn…

Không phải chưa từng cùng nhau tắm qua, thời điểm khi mắt anh còn chưa nhìn thấy, đã từng cùng anh tắm chung, chỉ là, lúc đó nhìn đã mắt chính là cô, vì anh không nhìn thấy, cho nên cô không sợ hãi, nhưng muốn lúc mắt anh sáng tỏ nhìn thấy hoàn toàn, cô thật có điểm không quen…

Trong mắt của anh chứa đựng ý cười, ôm lấy thân thể mềm mại như nước của cô, đi tới phòng tắm, ngôn ngữ mị hoặc thốt ra trong bóng tối: “Tối nay, anh muốn báo thù!”

Cô hiểu ý tứ của anh, sắc mặt đỏ bừng vùi sâu vào trong ngực anh…

Trong phòng tắm hơi bốc dày đặc, nước trong bồn tắm đã đầy, anh nở nụ cười, một nút lại một nút cởi ra nút áo cho cô, da thịt cô phiếm hồng, như quả trứng gà bị anh bóc từng chút từng chút lộ ra, quần áo bị gỡ xuống trong nháy mắt, cô chỉ cảm thấy ánh mắt của anh giống như muốn chọc thủng người của cô…

Chưa bao giờ bị anh nhìn chăm chú đến vậy, cô nhất thời e thẹn, chợt bổ nhào tới anh, che ánh mắt của anh: “Không cho phép nhìn! Không nên nhìn!”

Khóe môi anh nở nụ cười nhàn nhạt, ôm lấy cô, giọng hài hước: “Đây… Gọi là ôm ấp yêu thương đó sao?”

"Tả Thần An!” Cô chỉ là muốn che ánh mắt của anh, vừa xấu hổ lại quầy quả giãy dụa thân thể bày tỏ kháng nghị.

Không biết, khi cô ở trong lòng anh ôn nhu nhuyễn ngọc cọ sát như vậy, đối với anh mà nói thực sự khiêu khích đến cỡ nào! Da thịt mềm mại tinh tế của cô cọ vào bộ ngực trần của anh, khuôn ngực co dãn mà đẫy đà chạm vào anh, làm cho anh hận không được lập tức đè cô ở dưới thân mà ăn tươi nuốt sống.

Mà anh quả thật không cần thiết để chèn ép mình!

Sau một tiếng kêu đau, anh ôm lấy cô, đặt cô vào trong bồn tắm.

Có nước che chở, rốt cuộc cô cũng không còn lúng túng, vùi mình vào trong nước, chỉ lộ cơ thể từ cổ trở lên, nhưng mà, anh cũng ngay sau đó bước vào bồn tắm, trên người cũng chỉ mặc một cái quần lót.

Vị trí anh đang đứng đối diện với cô, nhìn cô cười: “Được rồi, vì để cho công bằng, nên không thể để cho em một mình cởi được!”

Vì vậy, ở trước mặt cô, anh cởi quần lót của mình xuống...

"Có nhỏ không?” Anh cười hỏi.

“…” Cô im lặng. Không phải lần đầu tiên nhìn anh, nhưng mà, anh có thể không trả thù hay không?

Cô cúi đầu, ánh mắt rũ xuống, anh từ từ ngồi xuống, nước trong bồn tắm, bởi vì có hai người mà tràn khắp ra ngoài, nước tung tóe văng ra, chạm vào da thịt của cô.

Anh ngưng mắt nhìn cô, gần như tham lam đưa mắt nhìn cô, da trắng như tuyết, bởi vì động tình, dưới da thịt dường như lộ ra một tầng sắc hồng, những giọt nước ngưng tụ, cùng phối hợp với dáng vẻ xấu hổ khép mi rũ mắt của cô, lúc này cô, đã không còn tinh khiết trắng trong như hoa nhài nữa rồi, mà là như đóa hoa hồng vừa hé, tản mát hương thơm say đắm lòng người…

“Em thật đẹp…” Anh không kìm được sờ lên gương mặt của cô, ánh mắt nhìn từ gương mặt xinh đẹp của cô lướt xuống, xuyên thấu qua mặt nước chập chờn, có thể thấy được cơ thể xinh đẹp của cô qua làn nước sóng sánh.

Cô cảm nhận ra ánh mắt nóng bỏng như lửa của anh, chân khép lại, hai cánh tay ôm ngực, giận dỗi buông lời: “Không cho phép nhìn loạn!”

Anh cười, trêu chọc cô: “Anh nhìn em em liền nói là nhìn loạn? Ban đầu thời điểm em nhìn anh thì đó là chuyện đương nhiên?”

“Anh cho là có ai muốn chứ? Còn không phải là anh đang đổ thừa!” Ban đầu anh chính là vô lại như vậy, lấy cớ vì không nhìn thấy, nhất định để cô tắm cho anh, trước kia không có cô, anh tắm thế nào?

“Được! Vậy hôm nay anh.. Cũng cho em báo thù! Anh tắm cho em!” Anh cười thỏa mãn, tay từ trên má cô dần dần đi xuống, tỉ mỉ vuốt ve cái cổ tinh xảo của cô, xương quai xanh của cô, cánh tay cô đang ôm ngực, vì vậy không thể được như ý muốn, gương mặt tươi cười của anh chứa đựng tia giảo hoạt, tay dời đến bên eo cô, nhẹ nhàng quấy nhiễu.

Nhất thời cô sợ nhột, náo loạn như vậy, cô kêu khẽ một tiếng, liền buông lỏng tay, vì vậy, anh thành công nắm được thứ anh mong muốn…

“Anh… Bại hoại! Lưu manh!” Cô đánh vào tay anh.

Anh xấu xa cười: “Học theo em đó!” Cô mới là cụ tổ giở trò lưu manh…

“Em không có…”

“Anh cũng không có! Anh chỉ muốn tắm rửa cho em! Thật chỉ là tắm!” Anh nói rất nghiêm túc.

Nói xong, quả thật lấy bông tắm chứa sữa tắm lau lên làn da của cô, nhưng mà, rõ ràng chính cô mỗi ngày cũng dùng bông tắm tắm rửa, cũng không có cảm giác gì, tại sao mỗi một chỗ anh cọ sát qua, trên làn da sẽ có sự ngứa ngáy khác thường trỗi dậy?

Anh cố ý, bông tắm cọ lúc nhẹ lúc mạnh, cọ sát trên làn da của cô, tiết tấu đúng mực, lực độ đúng mực, mỗi một cái đều làm cho lòng cô thêm một lần run rẩy…

Cô chỉ cảm giác thân thể của mình càng ngày càng mềm nhũn, càng ngày càng vô lực, tựa vào bồn tắm, hai tay gác lên cạnh bồn tắm, mới không làm mình trượt xuống. Cô rất muốn nói với anh: “Không cần, không cần kỳ cọ nữa, kỳ cọ nữa sẽ làm cô sớm hỏng mất…”

Nhưng mà, lại không muốn tiết lộ mình đang dục hỏa khó nhịn...

Toàn thân cũng bị lau đến nhiều bọt, cô hoàn toàn bị vùi lấp trong bọt xà phòng, thoáng ưỡn ẹo thân thể, cũng sẽ cảm thấy bọt xà phòng trơn bóng, ở nách, du động ở giữa đùi, trong cơ thể cảm giác ngứa này càng ngày càng dâng cao, cô lại không dám lộn xộn, nhưng không thể nói ra, thật sự rất khó chịu…

Nhưng mà, bây giờ anh còn muốn làm gì? Bông tắm không du động qua toàn thân nữa, mà là dừng lại trước ngực cô…

Dừng lại sau giây phút ngắn ngủi, anh lại bắt đầu lấy bông tắm tiếp tục lau, lau nhè nhẹ lên nụ hoa của cô, nhẹ rất nhẹ, nhưng càng như thế này, càng làm cho cô cảm thấy trống rỗng khó chịu, trong cơ thể giống như có một điểm nhạy cảm, chỉ cần anh tăng thêm một chút lực sẽ chạm đến cái điểm kia, sẽ bộc phát, bộc phát liền sẽ thoải mái, nhưng anh cứ trì hoãn, vẫn nhẹ nhàng như vậy, vẫn không chạm đến, thật là khó chịu…

Thậm chí cô có chút thống khổ đến mắt nhăn mày nhíu luôn rồi, ngực căng đau tê dại là cho cô muốn ngừng mà không được, không nhịn được ưỡn cao lồng ngực, phụ họa theo anh, chủ động làm tăng thêm lực ma sát, nhưng anh lại rời khỏi ngực cô, bông tắm từng chút từng chút từ từ di chuyển xuống…

Eo, rốn, bụng…

Qua mỗi một nơi, thân thể đều giống như bị đánh thức theo từng nơi mà anh di chuyển đến, cho đến khi tạo thành một vòng cung đẹp đẽ…

Mà anh, vẫn còn tiếp tục di chuyển xuống dưới…

Cuối cùng, khi chạm đến điểm mẫn cảm nhất, động tác vẫn nhẹ nhàng, nhẹ nhàng như không có lướt qua, cũng làm cho trong cơ thể cô bị kích thích đến không thể chống đỡ cơn thủy triều đang đổ ập tới…

"A…” Cô không nhịn được mà thét chói tai, lấy tay đè tay của anh xuống, hỗn loạn gọi tên anh: “Thần An… Thần An… Không được…”

Anh cố ý đùa giỡn cô: “Bảo bối, đã nói chỉ là tắm thôi mà…”

“Anh… Đáng ghét… Thần An…” Cô ấn chặt lấy tay anh, hi vọng mình được bổ sung, được lấp đầy.

Anh thử nước trong bồn tắm, nhiệt độ đã giảm so với lúc trước, sợ cô cảm lạnh, nhanh chóng lấy nước tắm rửa sạch sẽ cho cô, cô đang bị dày vò, anh thật không phải đi? Nhìn thân thể xinh đẹp trắng ngần của cô khi bị anh vuốt ve mà dần dần phát sinh biến hóa, anh cũng chuẩn bị đến ranh giới sụp đổ luôn rồi.

Tách hai chân của cô ra, vòng quanh qua bên hông chính mình, sau đó, cùng cô kết hợp thật sâu…

Trước bị đùa bỡn một thời gian dài, làm cho cô hết sức căng thẳng, rất nhanh làm cô sa vào cảnh giới sáng lạn, vậy mà, nhưng anh lại bị ức chế quá lâu, không ngừng thay đổi tiếp tục đấu tranh anh dũng, đó là lần bọn họ chưa bao giờ cảm nhận vui thích đến như vậy, cô mau chóng không chịu nổi, không biết mấy lần bị anh chạm đến đỉnh, cô mềm mại như nước, van cầu anh: “Không cần… Thật không được…”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 25.11.2015, 13:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 17.09.2015, 14:47
Bài viết: 29
Được thanks: 315 lần
Điểm: 33.03
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ [96/259] - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 157:  Nổi đau không thể chịu đựng

Anh hôn vành tai cô, đầu lưỡi quét nhẹ qua ổ tai cô: "Ngoan, anh muốn cố gắng, cố gắng gieo xuống một baby, anh muốn làm ba rồi..."

Cô vốn dĩ đã mệt mỏi kiệt sức vì đầu lưỡi của anh khiêu khích mà khẽ run rẩy, cô thật lo lắng mình sẽ lần nữa bị anh chinh phục, nhưng sau khi nghe được câu nói này như gặp phải gặp sấm sét giữa trời quang, toàn thân cứng ngắc...

Đây là tử huyệt của cô, nổi đau mà trong sinh mệnh của cô không cách nào chịu đựng được...

Kế tiếp, cho dù anh cố gắng thế nào, cô đều không cách nào tập trung tinh thần nữa, anh cho là cô quá mệt rồi, liền không hề cưỡng bách cô nữa, hôn mặt của cô: "Được rồi, mệt mỏi thì ngủ đi!"

Rửa sạch cho cô, dùng khăn tắm bọc cô lại, ôm cô trở lại phòng ngủ, rồi đặt cô trên giường, tự mình cũng chen lấn lên, ôm cô, nhẹ nhàng nắm lấy thịt mềm mại trên cánh tay của cô, thỏa mãn mà hưởng thụ: "Ưmh... Phải đổi một cái giường lớn một chút rồi, em nói mua kiểu gì? Giường nước có thích hay không?"

Cô một dáng vẻ uể oải, qua loa mà đáp một câu: "Tùy tiện..."

Anh vẫn cho là cô mệt rồi, liền không hề quấn cô nói chuyện nữa, vỗ vỗ lưng cô, ý bảo cô nhanh ngủ đi, trong bóng tối, anh không có nhìn thấy được, khóe mắt cô chảy xuống giọt nước mắt kia...

Có lẽ thật sự mệt rồi phải không, hoặc có thể là do, cái ôm của anh là thuốc ngủ tốt nhất trên đời, cô rất nhanh liền đi vào giấc ngủ. Chỉ là, cô mới vừa đi vào giấc ngủ không lâu, lại bị cơn ác mộng trong năm năm không ngừng lặp lại quấy nhiễu...

Trong mộng còn là mảnh màu đen sờ không được điểm cuối, cô cuộn tròn trong bóng tối, không biết là nơi nào, truyền đến tiếng đứa bé kêu gào thê lương: "Mẹ! Mẹ... Đừng không cần con... Mẹ..."

Đứa bé... Cô vội vã đứng dậy, men theo chỗ phát ra giọng nói đi, vậy mà, cho dù cô chạy thế nào, giọng nói của đứa bé luôn ở phía trước, lượn lờ, thê lương vô cùng.

Cô chạy chạy, chạy cho đến mệt mỏi hai chân không bước được nữa, vẫn không thể nào tìm được nửa điểm tung tích đứa bé, ở bóng tối phía trước, lại xuất hiện một bóng lưng, cô nhìn rõ được, là Thần An, là Thần An của cô không sai, cho dù là bóng lưng, cô cũng có thể nhìn một cái liền nhận ra...

Cô chạy lên đi trước, ôm lấy hông của anh, cô khóc kêu tên của anh, muốn nói cho anh biết chuyện gì đã xảy ra, vậy mà, anh lại xoay người lại, đẩy cô một cái ngã xuống đất, còn hung tợn chỉ trích cô: "Cút! Cô không xứng làm vợ tôi! Cút càng xa càng tốt!"

Cô ngồi trên mặt đất lạnh như băng, nhìn Thần An trước mắt xa lạ này, thậm chí quên mất khóc thút thít...

Chợt, trước mắt lóe lên một ánh sáng trắng, Thần An biến mất rồi, bóng tối lần nữa bao phủ cô, phương xa, vẫn truyền đến tiếng nức nở nghẹn ngào của đứa bé: "Mẹ... Mẹ... Con muốn mẹ..."

Cô vô lực và sợ hãi, từ dưới đất đứng lên, lảo đảo tiếp tục đuổi theo phía trước, cô không biết mình ở đuổi theo cái gì, mỗi một lần ở trong mộng vốn là như vậy bâng quơ chạy, mỗi một lần cũng chạy trốn sức cùng lực kiệt, mà tiếng khóc kêu gào của đứa bé giống như ma nguyền rủa thủy chung quanh quẩn ở bên tai cô, lần này, còn nhiều thêm Thần An chỉ trích vô tình: "Cút! Cô không xứng làm vợ tôi!"

"Mẹ... Con muốn mẹ..."

"Cút!"

"Mẹ..."

Cuối cùng, cô ngã nhào trên đất, vô lực bò dậy lần nữa, tiếng la khóc của đứa bé và tiếng chỉ trích của Thần An lại càng lúc càng lớn, càng ngày càng mãnh liệt, vây quanh cô, bao phủ lấy cô, như Kim Cô Chú, siết chặt lấy đầu của cô, đè ép ngực cô, làm cho cô đầu đau muốn vỡ tung, làm cho cô không cách nào hô hấp, ở trong giấc mộng này cô thống khổ không chịu nổi, cô muốn Thần An trở lại, muốn đứa bé trở lại, cô chảy nước mắt, ở trong bóng tối đau đớn che ngực gào to: "Thần An, đừng đi... Đứa bé, đừng đi... Thần An..."

Nhưng, trả lời cô vẫn là ma chú... "Mẹ... Mẹ..." "Cút... Cút..."

Cô tuyệt vọng ngã trên mặt đất, khóc lóc than thở, trừ từng lần một kêu "Thần An", gọi "Đứa bé", cô không biết nên làm sao nữa...

Tả Thần An tân hôn hưng phấn, ngủ rất nông, trong mơ hồ cảm thấy sự xao động của cô, nghe thấy cô hình như đang gọi tên anh, lập tức tỉnh lại, bật đèn ngủ, lại thấy cô nhắm hai mắt, nước mắt đầy mặt, hai cánh tay quấn cổ mình, trong miệng lầm bầm kêu: "Thần An đừng đi... Con đừng đi..." Bộ dáng kia, dường như bị kinh sợ rất lớn.

Lòng anh đau ôm chặt cô, hôn nước mắt cô, vừa vỗ cô, vừa dụ dỗ cô tỉnh lại: "Heo con, anh ở đây! Anh không đi! Em đang nằm mơ! Mở mắt ra xem một chút! Anh ở đây!"

Cô mơ hồ cảm giác có người đang hôn cô, nhất định là Thần An! Trên cái thế giới này trừ Thần An, chưa có ai từng hôn cô!

Cô cảm thấy rất uất ức, khóc lớn gào lên: "Thần An... Đừng đi... Đừng bỏ lại em... Em sợ..."

Ở trong mộng rõ ràng là rất kêu gào lớn tiếng, truyền ra lại giống như muỗi kêu, anh không biết trong mộng cô đang trải qua cái gì, sẽ làm cho cô kinh hoàng như thế, liền vỗ nhè nhẹ cô, lớn tiếng gọi cô: "Heo con, tỉnh lại! Em đang nằm mơ! Mau tỉnh lại! Nhìn anh! Thần An ở đây! Đang ở bên cạnh em!"

Rốt cuộc cô được anh cứu ra khỏi giấc mộng, khẽ mở mắt ra, chỉ cảm thấy ánh đèn chói mắt, trong quá trình hoảng sợ vùi đầu vào trong ngực anh lần nữa, nức nở nghẹn ngào: "Đừng mở đèn! Đừng!"

Anh vội vàng đưa tay tắt đèn, nhưng, một khi rơi vào trong bóng tối, sợ hãi trong giấc mộng lại một lần nữa ập đến, cô không biết nên làm sao nữa, ở trong lòng anh khẽ phát run, đồng thời ôm lấy anh thật chặt, giống như ở trong mộng khóc lớn lên.

Giấc mơ như vậy, cô đã gặp năm năm, mỗi lần tỉnh mộng, đều là một mình đối mặt đêm lạnh như băng khóc thút thít.

Tối nay, có anh.

Mỗi một lần, đang trong giấc mơ này, cô đều đau đến không muốn sống, giống như đang thống khổ trôi nổi trong biển cả, vĩnh viễn không thấy được bờ, mà lần này, cô lại có thể bám vào anh, giống như bám vào bè gỗ cứu sống, cho nên, cô ôm chặt anh khóc thút thít.

Thật ra, cô thật sự sợ hãi. Cho dù là người cường đại bao nhiêu, đều có một nhược điểm trí mạng, huống chi là cô? Mà nhược điểm trí mạng của cô chính là giấc mộng này, sau khi tỉnh mộng, là thời điểm cô bàng hoàng yếu ớt nhất, nếu như cô vẫn một mình, có lẽ sau khi cô có thể khóc to sẽ kiên định lần nữa, vậy mà, lòng người luôn là khát vọng ấm áp khát vọng dựa vào, sau khi trải qua vô số lần mộng tỉnh tự mình chữa thương, lần này rốt cuộc có anh, năng lực chịu đựng của cô cũng vào lúc này đạt tới cực hạn, cô khóc như đứa bé, như đứa bé tùy hứng, bám lên cổ anh, gần như nức nở nghẹn ngào tố cáo: "Thần An... Anh mắng em... Anh đuổi em đi... Anh bảo em cút... Thần An..."

Làm sao anh sẽ đuổi cô đi? Làm sao lại bảo cô cút? Anh biết cô còn đắm chìm trong mộng, dịu dàng hôn cô, dịu dàng dùng ngón tay vuốt tóc cô: "Ngốc, anh không phải đang ở đây sao? Anh chưa từng nỡ mắng em nửa câu? Em là đang nằm mơ!"

Cô lại không chịu buông tha, nước mắt lau lên cổ anh: "Anh có! Anh đuổi rồi! Anh thật hung dữ! Bảo em cút! Nói em không xứng với anh!"

"Anh sẽ không..."

Anh muốn cho cô lời cam kết dịu dàng, lại bị cô gấp gáp cắt đứt, trong bóng tối, cô vẫn ở trong không khí cảnh mơ không ra được: "Anh sẽ! Không! Là anh có thể! Thần An, anh đuổi em đi đi! Em thật sự không xứng với anh! Thật xin lỗi, Thần An... Thật xin lỗi con... Là mẹ không tốt..."

Một câu nói sau cùng này, khiến trong lòng Tả Thần An chấn động mạnh, đứa bé? Cái gì đứa bé?

"Bảo bối, em đang nói gì? Cái gì đứa bé?" Anh tận lực để cho giọng nói của mình dịu dàng, không cần hù dọa cô.

Cô ô ô khóc, bên tai còn đang suy nghĩ tiếng kêu gào của đứa bé, từng tiếng "Mẹ", từng tiếng "Con muốn mẹ", làm cho tinh thần cô lâm vào trạng thái sụp đổ, bí mật cất giấu trong lòng bật thốt lên: "Đứa bé... Thần An... Con của chúng ta... Nó đã chết... Sinh ra đã chết rồi..."

Ước chừng mấy giây, anh một câu cũng nói không nên lời, mất sức lực rất lớn mới đưa những lời này tiêu hóa hết, thì ra là bọn họ từng có một đứa bé! Thì ra thời điểm cô rời khỏi nhà họ Tả là mang thai mà đi! Thì ra nổi đau mà cô trải qua so với tưởng tượng của anh càng sâu hơn!

Ôm cô đang khóc không thành tiếng trong lòng, tim của anh, cũng giống như thủy tinh, nứt ra từng khe, đau không thể nào diễn ta được...

Nhưng, lúc này không phải là thời điểm đau, việc anh cần làm, là trấn an cô, làm cho cô không kích động như vậy, không đau đớn như vậy...

Vì vậy, cưỡng chế nỗi đau trong nội tâm của mình ép xuống, ôm cô càng chặt hơn, như dỗ đứa bé nhẹ nhàng che chở cô: "Bảo bối, đừng khóc, anh biết rõ em rất khổ sở, nhưng nghĩ đến con, nó nhất định không hy vọng mẹ của nó khổ sở vì nó, hơn nữa, có lẽ, nó sẽ trở lại? Nếu như nó nhớ chúng ta, nhất định sẽ trở về, chúng ta còn có thể làm ba mẹ của nó! Chúng ta có thể sinh nữa..."

Nghe lời của anh, cô càng sụp đổ, từ trong ngực anh tránh thoát, dùng sức đẩy anh ra, vừa khóc vừa gào to: "Sẽ không! Sẽ không trở về rồi! Chúng ta cũng không thể sinh đứa bé nữa! Em không thể! Em không thể sinh đứa bé nữa rồi! Anh biết không? Không thể..."

Đây là lần đầu tiên cô thổ lộ nỗi đau lớn nhất trong lòng...

Ở trên thế giới này, chỉ có mấy bác sĩ năm đó, còn có chính cô biết chuyện này. Bí mật này, giống như một tảng đá lớn, đè ép trong lòng cô năm năm, ép cô không thở nổi, ép cô không dám đối mặt với tình yêu của anh, tối nay, dưới trạng thái sụp đổ này rốt cuộc nói ra, vừa nói xong, cô liền thanh tỉnh, tiếng khóc cũng ngưng, chỉ có nước mắt im lặng chảy...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn mozit về bài viết trên: Anna Trương, Eavesdrop, Lạc Lạc, Mưa biển, antunhi, banhmikhet, diep diep, heobiengluoi, macynguyen
     
Có bài mới 25.11.2015, 16:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 17.09.2015, 14:47
Bài viết: 29
Được thanks: 315 lần
Điểm: 33.03
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ [96/259] - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 158:  Nước mắt đắt giá

Anh ngốc rồi...

Cô cũng ngốc rồi...

Trong bóng tối, càng làm cho lòng người sợ hãi trầm mặc...

Trong sự trầm mặc cô càng ngày càng tự ti, càng ngày càng muốn lùi bước, cuối cùng chảy nước mắt nói: "Thật xin lỗi, em nên sớm nói cho anh biết chuyện này, lại kéo tới kéo lui trì hoãn đến kết hôn, nhưng cũng không sao, chúng ta có thể ly hôn..."

Lời của cô còn chưa nói hết, liền nghe tiếng rống của anh: "Em đang nói gì?! Chuyện quan trọng như vậy em gạt anh không nói, nói xong liền muốn một cước đá cho văng anh ra?! Em xem anh là cái gì?!"

Cô chỉ rơi nước mắt, dĩ nhiên cô biết anh sẽ không từ bỏ cô, chính là bởi vì biết, cho nên mới càng thêm cắn chặt hàm răng không nói, nếu như cuối cùng cô và anh tách ra, như vậy cô vĩnh viễn cũng sẽ không nói ra điều bí mật này, sẽ mang theo điều bí mật này yên lặng mà rời khỏi, nhưng, làm sao cũng không nghĩ đến, sẽ kết hôn như vậy, nếu đã kết hôn, không nói cho anh biết đối với anh sẽ không công bằng, anh thích đứa bé như vậy...

Tất nhiên cô cũng biết anh sẽ nổi giận, tính tình của anh luôn không tốt, ở trước mặt cô tư thái đã buông đến thấp nhất, cô chuẩn bị, tiếp nhận cơn cuồng phong mãnh liệt hơn, bên tai vang vọng chính là lời anh nói trước khi ôm cô ngủ: "Anh muốn làm ba rồi..."

Nhưng, anh cũng không thể làm ba được nữa rồi... Nghĩ tới đây, lòng cô đau như cắt, càng khóc thêm đến không thở nổi.

Trong bóng tối, có thể nhìn rõ hình dáng nhỏ gầy của cô, bóng đêm bao phủ xuống, càng lộ ra vẻ mỏng manh, bả vai thon gầy theo tiết tấu khóc nỉ non khẽ lay động, cả người như chiếc lá rơi chầm chậm trong đêm tối không ai giúp đỡ...

Trong mắt của anh dần dần tràn nước mắt ra, đau đớn run rẩy, sau đó, chợt lôi cô vào trong ngực, bàn tay ở trên mông cô "Ba ba ba" hung hăng đánh xuống ba cái, nén nước mắt, vô cùng đau đớn giận dữ: "Em đứa ngốc này! Ba cái đánh này là trừng phạt em, trừng phạt em giấu giếm tình báo quan trọng không nói! Trừng phạt em trong vòng một ngày nói nhiều lần ly hôn! Nếu như tái phạm, nhất định sẽ không tha thứ!"

Ba cái đánh này thật đúng là dùng lực rất mạnh, đánh cho cái mông cô tê tê, thế nhưng thật không quan trọng, nếu như đánh một trận có thể thay đổi cái kết quả này, đánh cho cô trầy da sứt thịt cũng có thể!

Cô nằm ở trong ngực anh, nước mắt như nước vỡ đê, làm sao cũng thu lại không được.

Trong lòng anh thầm than, không thể có đứa bé nữa... Điều này bảo anh làm sao không đau? Nhưng, điều anh đau lòng hơn là cô. Vốn tưởng rằng, năm năm chia lìa, cô chỉ là sống khó khăn, nhưng chưa từng nghĩ đến, đây mới là đau đớn nhất, đây mới là nguyên nhân cô vẫn trốn tránh anh...

Anh hối hận vô cùng, tại sao nói lời nói ngu xuẩn muốn làm ba trước mặt cô, đó không phải là hung hăng ghim một đao trong lòng cô sao?

Nổi đau mà cô chịu đựng, anh không thể thay thế, vào lúc cô thống khổ nhất, anh không có ở đây bên người cô, nói cho cùng, người chân chính đáng đánh chính là anh mới đúng...

Chỉ là đánh cũng đánh rồi, đau cũng đau rồi, việc vẫn cần làm, là thương yêu bảo bối của anh...

"Thật ra... Như vậy cũng không có gì không tốt..." Anh vắt hết óc muốn tìm từ an ủi.

Cô nghe xong mặt hồ nghi, ngưỡng mặt lên, nhìn chăm chút ánh mắt sáng lóng lánh của anh, thút thít hỏi: "Cái gì... Không có gì không tốt?"

"Ưmh..." Anh chậm rãi nói: "Như vậy... Không cần ngừa thai rồi... Em biết anh không thích dùng..."

Két? Cô ngẩn người, chợt càng thêm tức giận, tại sao anh có thể nói như vậy?! Không thể làm mẹ là nỗi thống khổ lớn nhất của cả đời một người phụ nữ, tại sao anh có thể nhẹ nhàng hời hợt như vậy, sau đó còn nghĩ đến kia việc kia?

"Tả Thần An! Anh khốn kiếp!" Cô một quyền đánh vào anh đầu vai, bi phẫn lẫn lộn, sau khi đánh xong, lập tức lại hiểu được, anh là đang khoan dung cô, là đang trêu chọc cô cười, nhưng, làm sao cô cười được? Cho nên lập tức lại khóc nữa: "Thần An, thật xin lỗi... Làm thế nào? Anh muốn làm ba như vậy mà..."

"Em ngốc quá! Người nên nói xin lỗi là anh, là anh không có chăm sóc tốt em, Heo nhỏ, chúng ta nói chuyện một chút?" Anh cảm thấy cần thiết phải làm rõ nút thắt của cô, gia đình không có đứa bé nhất định sẽ bị bóng ma, anh không hy vọng sau này cuộc sống của anh và cô ở trong bóng ma.

Đỡ cô ngồi yên trên giường, bật đèn sáng, đột nhiên cô bại lộ ở dưới ánh đèn, gần như có chút sợ hãi, bản năng co thân thể lại, anh thấy được, nhịn xuống kích động ôm cô, tận lực để cho mình xem ra bình tĩnh một chút: "Heo nhỏ, đầu tiên anh muốn hỏi em, năm năm trước thời điểm em yêu anh, anh là người mù, em từng ghét bỏ anh không?"

Cô lắc đầu một cái, yêu là yêu, chưa từng nghĩ tới những thứ này?

"Được, vậy nếu như lúc ấy anh rõ ràng yêu em nhưng lại không tiếp nhận tình yêu của em, một mực trốn tránh, em sẽ làm như thế nào?" Anh nhìn chằm chằm cô hỏi.

"Em..." Cô có chút chần chờ.

"Nói lời trong lòng, Heo nhỏ, bây giờ chúng ta đã kết hôn rồi, đó chính là một chỉnh thể cùng chung hoạn nạn, nếu như không thẳng thắn với nhau, vấn đề gì cũng không giải quyết được, cho nên, tối nay chúng ta đều phải nói ra lời nói trong lòng mình! Nói cho anh biết, em sẽ làm như thế nào?"

"Em... em nhất định sẽ không từ bỏ em..." Cô cúi đầu, có chút không cách nào nói ra khỏi miệng. Mà trên thực tế, thật là như thế, năm đó, là cô cưỡng bách anh lập lời thề trước giáo đường, là lúc đó cô làm cô dâu cường hôn chú rễ bất đắc dĩ, thậm chí, là cô leo lên giường của anh...

Khi đó cô, trẻ tuổi mà dũng cảm, hiện tại...

Đầu của cô càng cuối xuống thấp...

Anh cười khẽ, ngón tay trìu mến lấy sợi tóc dính trên mặt cô ra: "Tại sao vậy chứ? Tại sao không từ bỏ anh?"

"Bởi vì... Bởi vì em thích anh... Ở chung với anh cảm thấy vui vẻ... Cảm thấy... Hạnh phúc..." Cô ấp a ấp úng nói xong, vẻ mặt quýnh lên, lập tức bổ sung: "Nhưng đó là từ trước, hiện tại..."

Anh

Ngón tay trượt đến môi cô, nhẹ nhàng chặn lời cô muốn nói trở về: "Anh biết đó là ngày trước... Đồ ngốc, ngày trước anh giống như em bây giờ, nội tâm hắc ám, tự ti mặc cảm, không muốn trở thành gánh nặng trong cuộc sống hạnh phúc của em, tâm tình của em anh cảm thấy được, nhưng, như vậy anh đây, cũng không ảnh hưởng em yêu anh không phải sao? Bây giờ em cũng giống anh, cho dù em là hình dáng gì, dùng lời em nói, anh thích em, yêu em, ở chung với em cảm thấy vui vẻ, ở cùng em mới có thể hạnh phúc, mà em một mực trốn tránh, chính là đang tước đoạt hạnh phúc của anh, cho nên, Heo nhỏ, dùng trái tim em yêu anh đó, tới thể nghiệm tâm tình của anh giờ khắc này, nếu như em thật sự yêu anh, thì đừng cướp đi hạnh phúc của anh, đừng nghĩ rời khỏi anh nữa chính là thành toàn cho anh, đó là chuyện ngu xuẩn nhất trên thế giới, đó chỉ sẽ làm cho anh lâm vào bất hạnh mãi mãi, hiểu không?"

Nhìn tiếng nức nở của cô càng ngày càng nhỏ, anh biết cô đang nghe mình nói chuyện, tiếp tục nói: "Đây là thứ nhất, thứ hai, chúng ta trở lại nói chuyện một chút đứa bé. Không sai, anh thừa nhận, anh thích đứa bé, hôm nay chúng ta là thẳng thắn chân thành tâm sự lời trong lòng, cho nên anh không muốn lừa dối dụ dỗ em, nhưng là, không có đứa bé, anh vẫn có thể cùng em thật vui vẻ dắt tay đi qua mỗi một ngày, mà nếu như không có em, cuộc sống của anh sẽ không có ý nghĩa. Cho nên, đời người không có đứa bé, chỉ là nhiều hơn một cái tiếc nuối, không có gì lớn, mà không có em, đó không phải là còn sống, là cái xác không hồn. Heo nhỏ, cho dù xảy ra ra chuyện gì anh đều sẽ không buông tay em, em có cảm giác không?"

Làm sao không có cảm giác? Nếu như không có cảm giác, lúc trước cô cũng sẽ không khổ sở đấu tranh như vậy...

Cô gật đầu một cái, rất nhẹ rất nhẹ...

Chỉ là, đã đầy đủ rồi, cho tới bây giờ, anh mới ôm cô vào lòng, dùng giọng nói dịu dàng nhất nói cho cô biết: "Anh biết rõ, có lẽ em sẽ bởi vì không thể sinh con cho anh mà cảm thấy áy náy, đó là hoàn toàn không cần thiết, em ở bên cạnh anh chính là món quà lớn nhất trời cao cho anh, em là đứa bé và bảo bối anh muốn nhất sủng ái nhất, mà anh, cũng không phải là bảo bối của em sao? Có lẽ, tình yêu của chúng ta như vậy ngược lại càng đầy đủ hơn, chẳng những là người yêu người thân của nhau, còn là con của đối phương, bảo bối trân quý nhất. Cho nên, với tình yêu sâu đậm của chúng ta, em nhất định hiểu, em vui vẻ, anh mới vui vẻ, em thống khổ, anh cũng thống khổ, nếu như em yêu anh, vậy thì ở bên cạnh anh thật vui vẻ, không chịu những nhân tố ảnh hưởng khác, đừng vì chuyện đã qua mà khổ sở, cho anh xem nụ cười mỗi ngày của em, là tình yêu tốt nhất mà em có thể cho anh, cũng là phương thức tốt nhất em hồi báo anh yêu em!"

Cô chỉ không nói, nằm ở ngực anh, nghe tim anh đập, khác với lúc trước nằm trong bóng tối tỉnh mộng, có anh ở bên người, thật chẳng phải hoảng sợ, chẳng phải mê mang...

"Đang nghe sao?" Anh ngắt cằm của cô, cố ý bóp cô đau.

Cô gật đầu một cái, cằm cọ xát ở ngực anh.

"Nói chuyện!" Tiếp tục bóp.

"Đau..." Cô nhẹ nhàng thân ngâm một tiếng.

Anh cười: "Tốt, nghe lời nói, sẽ phải đáp ứng anh vài việc, thứ nhất, vĩnh viễn không cho phép lại nói những lời ly hôn hoặc là rời đi!"

Cô nghe, không nói ra tiếng.

Anh bóp nữa: "Nghe phải trả lời!"

"Ừ..." Cô nhăn nhó đáp ứng, ly hôn? Rời đi? Cô có thể rời đi sao... Đâu phải là đối thủ của Tả Tam Thiếu...

Mặc dù chỉ trả lời một chữ, hơn nữa còn ở trong cổ họng đảo quanh, anh cũng coi như hài lòng, khẽ mỉm cười: "Thứ hai, không cho phép rơi nước mắt nữa! Em rơi nước mắt chính là tại tàn phá trái tim anh, cho nên, mỗi khi em chảy một giọt nước mắt sẽ phải bồi thường cho anh mười vạn đồng!"

Cô kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn anh, đây là điều ước ngang ngược gì vậy? Cô rơi nước mắt tàn phá chính là anh? Còn cần cô bồi thường tiền? Một giọt nước mắt mười vạn, nước mắt của cô cũng quá đáng giá đi?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bouillard, ducminh201212, Hoanganhvo, huyen000, Patriotign, Patriotpgm, Pavlosdub và 90 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.