Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 44 bài ] 

Gả muội - Trạm Lộ

 
Có bài mới 21.11.2015, 10:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 26.09.2015, 19:23
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 92
Được thanks: 305 lần
Điểm: 22.96
Có bài mới Re: [Cổ đại] Gả muội - Trạm Lộ - Điểm: 23
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9.1

Nguồn: dđlqd

Edit: Lạc Tâm Nhi

“Tháng này số lượng màn lụa chúng ta bán ra là bảy vạn tám ngàn sáu trăm hai mươi tư lượng, đặt cọc cây ăn quả là mười tám vạn bốn ngàn sáu trăm ba mươi lượng, còn có ngươi buôn bán đồ sứ với người Thu Kế quốc, trước kia thương nhân khác vận chuyển hao hụt hết gần hai phần mười, bất quá bây giờ là binh mã của tướng quân hộ tống, không đi đường núi đổi qua đi đường lớn, tổn hại không đến một phần mười, bán ra toàn bộ thu được hai mươi vạn lượng chắc là không thành vấn đề.”

Triệu Đông Cúc ở một bên báo cáo sổ sách cho Cổ Vô Song nghe, nói nữa ngày mới phát hiện đối phương nhìn thì dường như là đang nghe, nhưng ánh mắt mơ màng, tâm hồn cũng không biết trôi đi đâu rồi

Nàng lấy cán bút trong tay gõ vào lưng Vô Song, “Vô Song, ta đang nói chuyện với muội, muội suy nghĩ cái gì?”

Nàng thở dài “Cũng không biết bọn người của tướng quân đi đến chỗ nào rồi?”

“Không phải buổi sáng mới dùng bồ câu đưa tin đến, nói bọn họ mới vừa qua khỏi Diêm thành, bất quá mới đi có một ngày, thì sẽ đi tới đâu chứ? Ít nhất buổi tối ngày kia mới có thể đến bên ngoài Hải thành.”

Khủy tay Cổ Vô Song chóng lên bàn nhìn Triệu Đông Cúc “Triệu tỷ tỷ, tỷ nói trận chiến này Tử Kiếm sẽ thắng sao?”

“Tướng quân không phải là từ trước đến nay luôn bách chiến bách thắng sao?” lực chú ý của Triệu Đông Cúc còn nằm trên quyển sách “Dựa theo tình hình trước mắt cuối năm thu về một trăm vạn lượng bạc là không thành vấn đề, nhưng nếu đúng hạn sang năm trả lại cho ca ca của muội năm trăm vạn lượng thì rất khó khăn. Muội có cao kiến gì không?”

Nàng vẫn ngồi nâng má, nữa ngày vẫn không trả lời.

Triệu Đông Cúc thở dài “Hôm nay nếu muội không có tâm tình, hôm khác chúng ta bàn tiếp.”

Cổ Vô Song nhanh tay giữ chặt tay nàng “Ta đang suy nghĩ chuyện quan trọng. triệu tỷ tỷ, tỷ nói chỗ của Tần vương ở Hải thành xung quanh toàn là hải vực, là nơi phong phú tài nguyên biển của Hạo Nguyệt quốc, vì sao không lợi dụng cho tốt chứ? Nếu đánh hạ được Tần vương, thành lập một khu vực tự do cho dân chúng đánh bắt nuôi trồng, có phải là sẽ rất tốt hay không?”

“Muội điên rồi! bệ hạ làm sao mà đồng ý chứ? Trên biển trước giờ vẫn do hoàng gia tự mình độc chiếm.”

“Chưa hẳn là không thể thay đổi. cũng bởi vì trên biển là hoàng gia độc chiếm, cho nên ngư dân xung quanh rất nghèo khó, kỳ thật trong bọn họ có không ít người mạo hiểm tính mạng xuống biển đánh bắt, nghe nói có người vì vậy mà mất mạng. nếu như có thể mở ra một khu hải vực, để cho họ tự do nuôi trồng, đánh bắt sau đó hằng năm nộp thuế lên triều đình, đối với hoàng gia không chỗ nào là không tốt.

Ngược lại thuyền đánh cá của hoàng gia, mỗi năm đánh bắt nhiều lắm là hai tháng, phần nhiều là vì lấy lòng hoàng thân quốc thích, có thể kiếm được bao nhiêu chứ? Bệ hạ là người thông minh, chỉ cần nghĩ qua cũng biết là chỗ nào có lợi. triệu tỷ tỷ, tỷ viết văn hay, mau giúp ta đem ý này viết ra trình báo với bệ hạ, xin ý chỉ của bệ hạ.”

Nói xong, nàng vỗ tay xuống bàn đứng lên.

“Muội muốn đi đâu?” triệu Đông Cúc vội hỏi

Cổ Vô Song hướng nàng nháy mắt “Ta nghĩ rồi, nếu nhu bây giờ ở đây chờ tin tức của Tử Kiếm không bằng ta lặng lẽ đuổi theo. Dù sao bên này cũng đã theo quỷ đạo có tỷ ở đây là được rồi.”

“Muội muốn đến chiến trường?” Triệu Đông Cúc vội vàng nắm nàng lại “Muội điên rồi? Tướng quân trước đi đi không phải đã dặn dò muội ngàn lần là ở nhà chờ huynh ấy về sao?”

“Nếu muội là dạng nữ nhân ngoan ngoãn ở nhà đợi nam nhân, muội đã không xuất hiện ở đây.” Nàng cười đáp “Muội đi thu thập chút quần áo, trước nói với người trong phủ, nói… à nói muội đi dạo. nếu là hỏi muội đi đâu, thì trả lời là không biết.”

Vừa nói xong, chỉ thấy nàng lại sôi nỗi, nói là đi, Triệu Đông Cúc giật mình sửng sốt hồi lâu, lắc đầu cười khổ, trãi ra tấm giấy, chấm mực bắt đầu viết.

Đến cách bên ngoài Hải thành hai mươi dặm thì Nguyên Phi Ngạo cho dừng lại, bắt đầu hạ trại. Sau đó sai người đưa cho thành chủ Hải thành một phong thư, nói là nếu Tần vương không đàu hàng sẽ trực tiếp công thành.

Bên Tần vương trả lời rất đơn giản, có thể hạ thành hay không là bản lĩnh của ngươi.

Câu nói thực khiêu khích kia, là cho Nguyên Phi Ngạo tức giận đem thư xé làm hai mảnh.

“Tướng quân không cần khách sáo, đêm nay chúng ta công thành bất ngờ đi” Tiêu Điển hưng phấn xoa tay muốn thử.

“Không vội.” Nguyên Phi Ngạo khoát tay “Đôi phương khẩu khí lớn như vậy, cũng không có gì là sợ chúng ta, chúng ta không thể liều lĩnh xông vào, trước phái vài người tìm hiểu thử xem.”

“Tướng quân, quân số của ta gấp mấy lần quân địch, sao lại còn sợ tới sợ lui…” Tiêu Điển vẫn còn đang kiên trì với ý tưởng của mình

“Cẩn thận để khỏi phải hối hận vạn năm.” Trước khi đi, Song Nhi lảm nhảm không ngừng dặn dò hắn phải cẩn thận mọi chuyện. nha đầu kia không hiểu binh pháp nhưng mà thông hiểu lòng người, mọi chuyện đều cân nhắc rồi mới hành động.

Hắn thật đúng là nhặt được bảo vật!

“Phía sau có người đưa tin tức mới sao?” hắn hỏi người liên lạc

“Còn chưa có, có thể sẽ chờ khoảng một canh giờ. Hiện tại khoảng cách với Tuyền thành đã xa hơn hôm qua.” Lính liên lạc nhắc nhở.

“Đúng vậy, lại xa hơn một chút.” Hắn cảm khái nói

Trước kia như thế nào cũng không nghĩ là xa, xuất binh đánh giặc, thế nhưng hắn không có chuyên tâm, mỗi ngày đều chờ đợi thư của nàng cũng quan trọng như tin tức của địch.

Tối hôm nay một canh giờ nữa mới được xem thư của nàng, không, phải trễ thêm một canh giờ nữa, một chút nữa hắn phải tự mình đi xung quanh quân doanh xem xét, trở về đã là nữa đêm, nên ít nhất cũng phải hai canh giờ nữa…



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lạc Tâm Nhi về bài viết trên: hienheo2406, hoahuvo, meo lucky, y229917
     

Có bài mới 22.11.2015, 14:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 26.09.2015, 19:23
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 92
Được thanks: 305 lần
Điểm: 22.96
Có bài mới Re: [Cổ đại] Gả muội - Trạm Lộ - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9.2

Cổ Vô Song một mình cưỡi ngựa vào tiền tuyến, vẫn dịch dung như cũ để tránh phiền toái.

Muốn đổi kịp đội quân cũng không khó, bởi trên đường hành quân có lưu lại nhiều manh mối, cho dù là đại đội có tăng tốc nhanh hơn nữa, cũng không thể nhanh bằng một người một ngựa.

Nhưng lúc sắp đuổi kịp Nguyên Phi Ngạo nàng lại thả chậm tốc độ lại. nàng còn chưa nghĩ ra được lúc gặp hắn nên nói gì, có thể thấy được lúc hắn thấy nàng xuất hiện ở đây có khả năng sẽ mắng nàng dữ dội.

Muốn làm sao để tiếp cận hắn mà không để hắn phát hiện là một đề khó.

Vừa rồi nàng phát hiện một đội binh nhỏ của hắn ở trong thôn, đội người này xem như là phần hậu thuẫn của mười vạn đại quân của Nguyên Phi Ngạo, khoảng cách từ đây đến vùng binh lính chủ chiến là khoảng hai mươi dặm.

Nàng làm bộ là thiếu niên thân thiện bình thường chào hỏi bọn họ, mấy binh lính này thấy nàng còn nhỏ, lại không hiểu sự tình, liền coi nàng như thiếu niên nhiệt huyết mà đối đãi.

Chỉ mới một ngày, nàng đã xưng huynh gọi đệ với tất cả huynh đệ xung quanh, đến cuối cùng, tiểu đội trưởng hỏi nàng có muốn tòng quân đánh Tần vương hay không, nàng lập tức gật đầu, vỗ ngực nói muốn đềp đáp quốc gia, bình định phản quân, cứ như vậy trở thành một thành viên trong đội ngũ.

“Cổ huynh đệ, nhìn ngươi nhỏ yếu như vậy, nhưng hành trình đi vẫn không được chậm. Tối hôm nay chúng ta sẽ tập hợp với đại quân, có khả năng sáng mai sẽ công thành, ngươi trăm ngàn lần đừng bị rớt lại phía sau nha.”

Đội trưởng họ Vương, tên Vương Hải, tất cả mọi người đều gọi hắn Vương đại ca.

Nàng cười đáp “Đệ ở nhà thường giúp cha mẹ làm việc, không thành vấn đề gì.”

“Ngươi tiếp tục khoe khoang đi, nhìn da thịt ngươi trắng nõn mềm mại như vậy, khẳng định chưa có làm việc nặng, có phải là có cô nương nhà ai khóc nháo đòi gả cho ngươi, ngươi sợ đến mức đào hôn nha?” binh lính khác lên tiếng trêu chọc

Cổ Vô Song không nghĩ đến ánh mắt đám binh lính này lợi hại như vậy, vừa nhìn đã nhìn ra sơ hở của nàng, nàng đành phải thuận thế nói dối “Đệ đã đọc sách vài năm, cũng có giúp đỡ làm thủ công, chỉ là cha nương đệ sợ mệnh đệ sống không lâu, nên nuôi dưỡng đệ như nữ tử, không cho đệ chạm vào việc nặng, các huynh nhìn xem hai tay này, người không biết còn tưởng ta là nữ nhân.”

Mọi cười cười vang, nàng thuận lợi che dấu sơ hở

Vương Hải vội vàng nói “Nói đùa thì nói đùa, chân các huynh đệ cũng không được chậm lại, nếu đến muộn, phải chịu quân pháp.”

Cổ Vô Song nói “các huynh rất sợ Nguyên tướng quân sao?”

“Sợ, tất nhiên là sợ rồi, binh lính không sợ tướng quân, đội quân sẽ không còn pháp luật. “ Vương Hải cười giải thích ”nhưng chúng ta là sợ nhưng lại “Kính”. Toàn đất nước này , hỏi Nghuyên tướng quân ai mà không dựng ngón cái lên khen? Nguyên tướng quân nhiều lần đánh trận làm gương cho tướng sĩ, ngươi không thấy được một thân vết thương của tướng quân, có vài chỗ đều là vết thương trí mạng, nếu tướng quân là người tham sống sợ chết, binh lính còn có ai liều mạng theo ngài ấy chứ?”

“Đúng vậy nha, năm năm trước chúng ta đại chiến cùng Thu Kế quốc, trận đánh kia thật sự là đổi sắc thiên địa, ước chừng đánh hơn ba tháng, đến cuối cùng hai bên đều kiệt sức, ngựa hết hơi, ngưng chiến chừng suốt mười hai thì thần. khi đó ta chỉ là một hộ vệ nho nhỏ bên cạnh tướng quân. Khoảng cách với tướng quân ước chừng trăm trượng, địch nhân bỗng nhiên phát động tấn công đánh lén, khoảng chừng một, hai vạn ngươi, đem ba ngàn quân của chúng ta vây trong sơn cốc.

Ta cho là mình sẽ chết trong trận chiến kia, kết quả tướng quân chúng ta không sợ quân địch hùng  mạnh, cầm đao lao vào quân địch trước tiên, trái chặt phải chém, trong chốc lát cả người đều là máu, trên người có máu của mình cũng có máu của quân địch. đừng nói quân địch nhìn thấy choáng váng, ngay cả ta cũng kinh hồn. ngươi nói dưới tình huống như vậy, binh lính bên người tướng quân ai mà không liều mạng chứ?

Trận chiến ấy ngay cả ta cũng giết chết sáu người, này các ngươi xem  vết đao trên mu bàn tay này, chính là lưu lại trong lúc đó, bất quá so với hai đao ở bụng của tướng quân, thì vết thương nhỏ của ta đây không tính là gì. Một lần khác tướng quân trúng mười đao, bụng trúng ba đao.”

Song Nhi nghe kìm lòng không được nắm chặt tay, thì thào lẫm bẩm “Hắn liều mạng như vậy?”

Đột nhiên nhớ tới đoạn nói chuyện trước đây của hai người, hắn từng nói qua: Về sau hắn sẽ vì ‘ai’ mà quý trọng thân mình. Khi đó nàng không nghĩ tới, cái không quý trọng thân mình của hắn lại khinh tâm động phách như vậy?

Bất luận như thế nào, nàng cũng phải nhanh chóng đến bên cạnh hắn, tuyệt không cho hắn cơ hội lấy thân mình đi mạo hiểm như vậy.

“Đội trưởng, phía trước có hai đường, một đướng hướng tây nam, một hướng đông nam cả hai đường này đều dẫn đến Hải thành, chúng ta chọ đường nào?” binh lính dò đường bẩm báo

“Thế đường nào gần?”

“Thuộc hạ đã hỏi qua dân chúng địa phương, bọ họ nói đường lớn là đông nam, nhưng hơi xa một chút, đường nhỏ tuy khó đi ,nhưng gần hơn, trời tối là có thể đuổi kịp đội nhân mã của tướng quân.”

Vương hải vung tay lên “chúng ta là quân bộ, không có mang theo vật tư gì quan trọng, trước đuổi kịp theo tướng quân rồi nói sau, chúng ta đi đường nhỏ”

Nàng nghi ngờ “Đi đường nhỏ sẽ không có mai phục chứ?”

Vương hải nghe xong cười ha ha “Tiểu tử, trong phạm vi năm mươi dặm xung quanh đây đều là quân của Nguyên tướng quân, địch nhân đều đang ở trong Hải thành run sợ, ai dám mai phục chúng ta? Ngươi cứ an tâm mà theo sát chúng ta đi. Các huynh đệ kiểm tra thật tốt, chúng ta xuất phát!

Hắn vẫy tay một cái, hơn trăm binh lính đi theo đều hét to, bắt đầu đi lên, Cổ Vô Song cũng tăng tốc độ, trong lòng nàng hiện tại càng rung động thình thịch, cũng sắp được gặp Nguyên Phi Ngạo…

Sắc trời đen tối, Nguyên Phi Ngạo đã thay xong y phục dạ hành. Mặc dù binh lính đã đúng giờ hồi báo tình hình di chuyển của quân địch, nhưng mỗi lần trước cuộc đại chiến, hắn nhất định tận mắt xem tình hình quân địch bày trận, tận lực chuẩn bị một cách tốt nhất có thể.

Lúc này đây, ông trời cũng đang giúp hắn, trời không có một ánh trăng, che dấu hắn trong bóng đêm, hắn tiến gần tới một dặm xung quanh Hải thành, vẫn bình an vô sự.

Nhưng sự yên lặng này làm hắn nghi ngờ. cả bảy vạn quân đều trốn trong Hải thành sao? Chẳng lẽ đối phương không muốn giao chiến với hắn ở ngoài thành, quyết định chết cũng ở trong thành? Phải biết rằng, tuy hải thành là một thành lớn ở hạo Nguyệt quốc, nhưng chỉ cần hắn đem mười vạn đại quân bao vây, gắt gao vây khốn ở trong. Cho dù chỉ vây không đánh, người ở trong cũng không thể chịu được lâu.

Tần vương là một lão già gian trá, không biết trong lòng hắn đang nghĩ gì?

Tiêu Điển là phó tướng của hắn, tất nhiên lúc này cũng theo bên cạnh hắn, cho dù là người cẩu thả như Tiêu Điển cũng cảm nhận được không khí quỷ dị ở đây.

“Tướng quân, lão già Tần vương kia là chuẩn bị chết trong thành này sao?”

“Cũng may, khoảng cách từ Hải thành ra tới biển còn hơn mười dặm, nếu hắn muốn tháo chạy ra biển cũng không thể chạy tới ngay lập tức, có thể ra lệnh cho Thiết vệ quân nghĩ cách đi dọc theo bờ biển, đánh đến cửa Nam hải thành. Nơi đó là nơi rút quân tốt nhất, chỉ có phá hủy được nơi đó, mới có thể đánh tan được âm mưu của Tần lão tặc này.”

Nguyên Phi Ngạo nhìn chằm chằm đèn lồng màu đỏ trên tường thành trong đêm tối, thanh âm tuy rằng mơ hồ, nhưng từng tiếng ra lệnh lại nghe được rõ ràng.

Lúc đang tìm hiểu đường lui của quân địch, đột nhiên bốn phía trong rừng cây xuất hiện ánh đuốc….

Phía sau ánh đuốc thế nhưng có bóng người lay động, xuất hiện một đội nhân mã, trong đó có người hô “là đoàn nhân mã thăm dò của Nguyên Phi Ngạo, toàn bộ đốt cháy hết bọn chó săn này cho ta”  

“Tướng quân, bọn họ thế nhưng lại có mai phục.” Tiêu Điển cả kinh nói “ngài lui trước, ta yểm trợ bên này.”

“Ngươi đi trước.” Nguyên Phi Ngạo trấn định ra lệnh, cũng nói thêm một câu chặn lại lời của Tiêu Điển “Đây là mệnh lệnh.”

Tiêu Điển bất đắc dĩ, đành phải dẫn quân phá vòng vây ra ngoài. Lúc này trong rừng cây bắn ra vô số tên lửa, bởi vì là quân dò đường nên không thể tạo ra tiếng động quá lớn, nên toàn bộ đều bỏ ngựa đi bộ mà đến, cũng không có đem theo binh khí dài, đành phải đem kiếm tùy thân, phá hủy toàn bộ tên bên người, một bên nóng lòng mong ngóng tình hình của tướng quân bên kia.

Nguyên Phi Ngạo mang theo vài tinh binh phá vòng vây mà ra, chỉ thấy bóng người ánh lửa đột nhiên thay đổi, một mảnh lửa cháy lớn.

Bỗng nhiên có người trong đám người đó nhận ra hắn, hô to “Đó là Nguyên Phi Ngạo! Mụ nội nó, đúng là Nguyên Phi Ngạo! Bắt lấy hắn, trận chiến này chúng ta thắng chắc.”

Tiêu Điển cả kinh vội vàng quay trở lại, nhưng vào lúc này, bên trái bỗng nhiên xuất hiện một đội người ngựa, hắn vốn tưởng là quân địch, tâm cảm thấy lạnh, bỗng nghe được có người hô…

“Tiêu tướng quân, tướng quân ở nơi nào?”

Hắn tập chung nhìn kĩ, dĩ nhiên đó là hộ vệ trước kia, huynh đệ của hắn Vương Hải, Tiêu Điển vui mừng, giơ tay lên chỉ “Tướng quân ở bên kia.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lạc Tâm Nhi về bài viết trên: hienheo2406, hoahuvo, meo lucky, y229917
     
Có bài mới 22.11.2015, 14:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 26.09.2015, 19:23
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 92
Được thanks: 305 lần
Điểm: 22.96
Có bài mới Re: [Cổ đại] Gả muội - Trạm Lộ - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 9.3

Thì ra đội quân của Vương Hải đi từ đường nhỏ kia mà tới đây, dọc theo đường đi, bởi vì đi nhầm vài lần, thế nhưng lại đi tới trước mặt quân địch. Nghe tiếng âm thanh đánh nhau, liền theo âm thanh kia lần đến, cuối cùng chạy đến đây.

Trong đó người là Cổ Vô Song nghe thấy có người la tên Nguyên Phi Ngạo, còn tưởng là nghe lầm, nhưng nàng liếc mắt một cái liền nhận ra mọi người đang chém giết Nguyên Phi Ngạo. Nàng vội vàng quên nguy hiểm trên chiến trường, nhặt một thanh kiếm của một người đã chết, liền nhảy vào cuộc chiến.

Tuy rằng nàng luyện qua võ công, nhưng kinh nghiệm thực chiến cũng không nhiều, chỉ có một lần trong sơn cốc cùng Nguyên Phi Ngạo đánh một trận với địch nhân, cũng chỉ là vội vàng ra tay, vội vàng kết thúc, không giống như bây giờ.

Nàng biết rõ nếu như lúc này nàng có một chút mềm yếu của nữ nhân, sẽ chẳng thể cứu được Nguyên Phi Ngạo, mà ngay cả mạng của mình cũng không giữ được. cho nên bất cứ giá nào, chỉ cần nhìn thấy không phải là quân của Nguyên gia, liền ra sức chém giết.

Nơi đây cũng không có nhiều quân địch mai phục, chỉ có hai ba trăm người. mai phục đám người không đến con số hai mươi của Nguyên Phi Ngạo thì không khó, nhưng có quân của Vương Hải gia nhập vào, thoáng chốc cuộc chiến liền thay đổi.

Không thể hạ được, trong giữa đám người của quân địch có người hét lên “Bắt tên kia, bắt tên kia! Không thể bắt sống thì có thể lấy thủ cấp của hắn…”

Người nọ còn chưa dứt lời, yết hầu liền bị một người đâm vào, trợn mắt lên, đầu tiên là đứng yên tại chỗ, sau đó ngã xuống.

Cổ Vô Song cảm thấy may mắn vì lúc xuất phát mang có theo ám khí, nhưng ngay lúc nàng phóng ám khí lên người khác, phía sau chợt có kiếm đâm tới sau lưng nàng.

Một cổ kình phong đánh tới bên cạnh nàng, tiếp theo nàng rơi vào cánh tay rắn chắc, bay ra khỏi đám người, đặt nàng xuống trên cây cổ thụ.

Nàng thở hổn hển, chợt bên tai vang lên tiếng âm thanh quen thuộc “Tiểu huynh đệ, chiến đấu , trừ bỏ ác chiến còn phải có đầu óc.”

Là Tử Kiếm! nàng kiềm lòng không được than nhẹ “Ta đã biết…”

Tuy chỉ là bốn từ ngắn ngủi, lại làm cho Nguyên Phi Ngạo chấn động, không dám tin được thốt lên “Song Nhi…”

“Chàng đừng tức giận…” nàng còn chưa dứt lời, mặt nạ trên mặt đã bị tháo xuống, tiếp theo là một tiếng sét đánh xuống, thiếu chút nữa làm điếc tai nàng.

“Làm càn.”

Nàng co người che lỗ tai lại “Chàng trước đừng tức giận, chúng ta rời khỏi đây trước, ta tùy chàng xử lí.”

Hắn nghiến răng nghiến lợi nói “Nàng thành thật đợi ở đây cho ta, không được đi xuống!”

“Ta một mình ở đây nếu quân địch tới bắt, ta cũng không thể trốn sao?” nàng sợ hãi nói

Nguyên Phi Ngạo trừng mắt nhìn nàng một cái, không nói gì nữa, thả người bay xuống tiếp tục giết địch.

Cổ Vô Song nở nụ cười, tuy rằng mới vừa rồi có chút sợ hãi, nhưng nàng đã có thể gặp được Tử Kiếm, chẳng may cùng hắn tử trận, nàng cũng không thấy sợ hãi.

Nàng ở trên cây cao nhìn xuống, có thể nhìn trận chiến một cách rõ ràng.  Quân địch mặc dù có ưu thế về tên lửa, nhưng đã là nỏ mạnh hết đà, phần thắng tất là của Nguyên quân.

Vương Hải nghe được tiểu huynh đệ mình mang tới bị tướng quân mạnh mẽ mang đi, không khỏi chấn động “Tiểu huynh đề kia có vấn đề gì sao?” hắn vội hỏi. chẳng lẽ mình chiêu mộ gian tế?

Tiêu Điển chụp bả vai hắn cười nói “Huynh đệ đừng sợ, nàng không phải người xấu. ngược lại, ngươi hộ tống nàng vào tiền tuyến, coi như có công, sau này tướng quân sẽ ban thưởng.”

“Tiểu tử kia rốt cục là ai? Là hoàng thân quốc thích sao ?”

Tiêu Điển cười ha ha “Hoàng thân quốc thích cũng không có mặt mũi lớn như nàng, nói thật cho ngươi biết, tiểu tử kia là nữ giả nam trang, là tướng quân phu nhân tương lai của chúng ta.”

Vương Hải trợn to mắt, choáng váng

Giờ phút này, vị tướng quân phu nhân làm Vương Hải choáng váng đang đứng ở giữa liều chủ soái, đầu cúi thấp, đang cung kính lắng nghe cơn giân của Nguyên Phi Ngạo

“Trước khi đi, ta ngàn dặn, vạn dặn nàng phải ở lại trong phủ, là vì sợ nàng theo ta ra chiến trường. nàng cho là đối phó với tên Tần vương ngụy quân tử kia, có chút kiến thức là được rồi sao? Nói nàng nghe, đó chỉ là một góc. Hôm nay nếu không phải có ta, nàng đã sớm đi gặp Diêm vương rồi.

Nàng xem trong mười vạn đại quân có ai giống ta, đánh trận còn mang theo nương tử cản đường phía sau? Nàng nói xem ta phải giải thích với huynh đệ như thế nào? Nói ta có một nương tử khong biết nghe lời? hay nói ta là quỷ háo sắc?

Song Nhi ta đem việc nhà việc nước đều giao cho nàng xử lí, đã nói lên ta tín nhiệm nàng, nhưng nàng lại phụ lại tín nhiệm của ta!”

Hắn thao thao bất tuyệt, không ngừng nhắc đi nhắc lại, nói đã hơn nửa canh giờ, Cổ Vô Song vậy mà không nhúc nhích yên lặng đứng nghe.

Chờ hắn rốt cục nói mệt, đưa tay rót chén trà, nàng nhanh tay lẹ mắt lấy chén trà của hắn, cung kính đưa lên “Tướng quân mời uống trà.”

Thấy bộ dáng của nàng như vậy, hắn cũng không biết nói gì nữa, trừng mắt nhìn nàng một lúc, mới thở dài ra một hơi “ta như thế nào mà lại coi trọng nha đầu điên như nàng chứ?”

Nàng cười, ôm lấy cổ hắn “Ta cũng không biết tại sao lại coi trọng khẩu pháo đồng như chàng, bề ngoài vừa lạnh lại cứng, lúc giận lên cũng rất khủng bố, nhưng chính là coi trọng chàng, chàng nói xem nên làm gì bây giờ?”

Nguyên Phi Ngạo thở dài gỡ hai tay nàng ra, để nàng ngồi trên chân mình “Song Nhi những lời vừa rồi ta nói không phải là nói đùa, nàng phải nhớ trong lòng. Sau này ta ra chiến trường cũng không phải là một hay hai lần, nàng nếu là phu nhân của ta cũng không thể nhiều lần đem mọi người bỏ lại trong nhà, sau đó theo ta ra chiến trường, như vậy không hợp qui củ.”

“Lòng ta hiểu được, nhưng không thể khống chế được chính mình.” Tay nàng vẽ vòng vòng trước ngực hắn “Ta cuối cùng cũng cảm thấy được bên cạnh chàng rất nhiều nguy hiểm, để cho ta ngoan ngoãn ở nhà đợi chàng về, thật sự lòng ta không an tâm. Nghe nói trên bụng chàng có vết thương, miệng vết thương đã tốt rồi sao?”

“Đã là chuyện của nhiều năm trước, vết thương đã lành rồi” Nguyên Phi Ngạo kéo tay nàng “Đi, đến bên ngoài nhìn xem.”

Cổ Vô Song khó hiểu theo sát hắn bước ra liều vải, trong nháy mắt màng vải được xốc lên, nàng ngây ngẩn cả người

Chỉ thấy mười vạn quân hạ trại khắp núi, tuy rằng đêm nay không có trăng, nhưng mỗi một trại đều có một bó đuốc lớn, nhiều ánh lửa rọi vào liều vải màu trắng, như là một bức họa, giống như ngọn lửa màu trắng, lại như là mây trắng trong đêm, vừa nhìn, lại thấy nhiều cảnh đẹp

“Thật đẹp…” nàng kìm lòng không được cảm khái

“Nhưng ngày mai có thể sẽ có người phải chết, trong chiếng tranh lửa khói, hết thảy không có tươi đẹp, mà chỉ có tàn nhẫn.”

Hắn bình tĩnh nhìn nàng “Trong mắt ta, nàng là đẹp nhất, cho nên ta phải bảo vệ phần tươi đẹp này, để cho nó ở trong lòng ta mãi mãi, sẽ không có gì có thể thương tổn chút nào hết.”

Nàng lập tức ngào vào trong ngực hắn nói “Không, phần xih đẹp này chỉ muốn có chàng. Nếu trên đời này chỉ có ta, khong có chàng ta liền không biết như thế nào là xinh đẹp. bởi vì có chàng nên ta mới biết trên đời này còn điều thú vị. nó có thể làm cho ta mỗi ngày lúc thức dậy hay trước khi đi ngủ, có thể nhớ đến một người đã tỉnh hay ngủ say, Nhưng mà Tử Kiếm, chúng ta không thể làm cho phần này thêm xinh đẹp hay sao?”

“Có ý gì?”

“Có thể cùng đàm phán với Tần Vương hay không?”

Nguyên Phi Ngạo lắc đầu “Không thể, lúc này ta cùng với Tần vương chỉ có một kết cục ta chết hay hắn chết mà thôi.”

“Nếu như vậy, chàng phải sống, ngàn vạn lần phải sống.” nàng gắt gao ôm hắn, lúc này hai người không còn một khe hở.

Nguyên Phi Ngạo cũng dùng sức ôm eo nhỏ của nàng, lồng ngực cũng lộ ra tiếng lòng như vậy, cho dù không nói ra, nhưng nàng có thể nghe được - đúng vậy , hắn phải sống, vì nàng vẫn phải sống tốt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lạc Tâm Nhi về bài viết trên: hh09, hoahuvo, meo lucky, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 44 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

16 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.