Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 44 bài ] 

Gả muội - Trạm Lộ

 
Có bài mới 19.11.2015, 17:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 26.09.2015, 19:23
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 92
Được thanks: 305 lần
Điểm: 22.96
Có bài mới Re: [Cổ đại] Gả muội - Trạm Lộ - Điểm: 23
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 8.1

Nguồn: dđlqd

Edit: Lạc Tâm Nhi

Tướng quân phủ…

Một đám người ầm ầm bị đưa đến trước mặt Nguyên Phi Ngạo, hắn đang đứng ở đình nghĩ mát kinh ngạc không thôi, nhưng vẫn không nói một câu, cho đến khi ánh mắt nhìn thấy Song Nhi trong đám người mới trầm giọng hỏi “Sao thế này?”

“Tướng quân, là tiểu tử này khiêu khích thuộc hạ trước…” hắn ra tay trước có lợi nói

Hắn lạnh lùng liếc người nọ một cái, khiến cho đối phương lập tức im miệng, không dám nhiều lời nữa. hắn dùng cằm hướng về phía Song Nhi nói “Song Nhi, nàng nói.”

“Ta vừa rồi đi hồng doanh, vô tình gặp được đại nhân này…”

Cổ Vô Song vừa mới mở miệng nói, Nguyên Phi Ngạo trừng mắt như hạt đào nhìn nàng

Cổ Vô Song thân mình run lên, kỳ thật so với người khác càng chột dạ “Ta… ta chỉ nghe nói ở đó chơi vui, cho nên muốn đi tìm hiểu cho biết, ta cũng không biết nơi đó là quân kĩ doanh…”

Nàng lén liếc người quỳ bên cạnh, là Kim Liên cũng bị mạng tới đây, nghĩ đến cùng là thận nữ nhi, nàng cố lấy dũng khí lớn tiếng nói “Tướng quân, ta nghĩ ngài là đệ nhất võ tướng của Hạo Nguyệt quốc, ngài luôn trị quân nghiêm minh, vậy tại sao lại cho những tên biến chất này ở trong quân lại còn ngồi ở vị trí cao như vậy?”

Nguyên Phi Ngạo nhíu mày rậm “Có ý gì?”

Nàng lấy tay chỉ “Vị tổng thiên đại nhân này, vào hồng doanh giễu võ vương oai, kêu tất cả mọi người đều ra tiếp hắn,không chỉ bắt tất cả các cô nương phải tiếp đón hắn, còn đối với các cô nương không nghe lệnh hắn ra ngoài nghênh tiếp hắn dùng bạo lực. cho dù các cô nương này sống ở quân kỹ doanh, nhưng không thể còn lại chút tôn nghiêm sao?

Tướng quân ở trên chiến trường bỏ quên sinh tử là vì cái gì? Không phải là bảo vệ quốc gia sao? ai là quốc gia? Chỉ có một mình bệ hạ sao? chẳng lẽ dân chúng Hạo Nguyệt quốc không phải là người thân của ngài? Chẳng lẽ các cô nương xuất thân đê tiện không phải là người Hạo Nguyệt quốc, ngài không bảo vệ các nàng, lại để cho thủ hạ dưới tay mình tùy ý chà đạp các nàng, coi đây là thú vui, vậy ngài còn là đại tướng quân, là anh hùng sao?”

Nguyên Phi Ngạo giận, trừng mắt nhìn nàng, còn chưa có nói chuyện, phía sau liền truyền đến tiếng vỗ tay. Sau đó nghe Chu Ung cười nói “Tiểu tử này là ai? Lại làm cho ngươi á khẩu không trả lời được. Tử Kiếm người dưới tay ngươi đều là người tài giỏi như vậy, quân của Nguyên gia tất nhiên vô địch.”

Nguyên Phi Ngạo bất đắc dĩ nói “bệ hạ đừng khen ngợi nàng, một nữ nhân nho nhỏ, ở đây nói năng loạn xạ, là thần quảng giáo không nghiêm, làm cho bệ hạ chế giễu.”

“Nữ nhân nho nhỏ?” đêm qua Chu Ung nhìn thấy là Song Nhi không có mang mặt nạ, hôm nay nàng thay đổi hoàn toàn tướng mạo làm hắn nhận không ra.

Nói đến đây nàng đã muốn không cần che dấu, xé mặt nạ xuống, nàng lớn tiếng nói “Bệ hạ, cho dù là nữ nhân nhỏ bé, cũng không phải là không có khí khái nam tử, bệ hạ hôm nay ta thay mặt tất cả nữ nhân tuyền thành xin người một ân huệ, không biết người có đồng ý không?”

Chu Ung bị khơi ra hứng thú hỏi “Được, ngươi muốn ân huệ gì?”

“Hy vọng bệ hạ có thể bỏ quy tắc trọng nam khinh nữ, bãi bỏ địa phương vô lý như hồng doanh, cũng chp phép các cô nương ở đó trừ bỏ quá khứ, trở lại làm một nữ nhân bình thường.”

Mọi người không ai đoán ra được những lời nói này của Cổ Vô Song, không chỉ làm Kim Liên choáng váng, ngay cả Dương Long đều trợn mắt há mồm. hắn trăm triệu lần không ngờ tới tên tiểu tử thúi kia lại là nữ tử, xem ra quan hệ với Nguyên tướng quân không phải là ít.

Chính là hắn tòng quân đã hai mươi mấy năm, đây dễ dàng bị lật đỗ như vậy? lúc này nghe nói có hoàng đế trong này, liền xen vào nói “Bệ hạ đừng nghe nàng nói hưu nói vượn, quân kĩ doanh là nơi cho binh lính tiêu khiển, nếu giải tán đi, sau này lòng binh lính tan rã thì làm sao?”

“Phi.” Song Nhi quay đầu phun cho hắn một ngụm, “Thê tử của ngươi, muội muội của ngươi tại sao không đến quân kỹ doanh cho người ta tiêu khiển đi? Ngươi cũng biết các nàng trãi qua cuộc sống như thế nào? chỉ vì niềm vui nhất thời của đám nam nhan các người, mà các nàng phải ngày đêm lau lệ. bệ hạ nếu ngài muốn sử dụng cách này để nắm giữ lòng quân vậy toàn bộ binh của ngài đều là phường háo sắc.”  

“Tốt lắm.” Nguyên Phi Ngạo bỗng nhiên cao giọng quát làm cắt đứt tranh luận của Song Nhi và Dương Long. Hắn bước xuống mấy bậc thang, cầm tay nàng nghiến răng hỏi “Làm sao vừa mới một chút đã mang lại phiền toái cho ta?”

Cổ Vô Song bị hắn nắm lấy tay bị thương, đau đến hút một ngụm khí

Nguyên Phi Ngạo chú ý đến sắc mặt của nàng không đúng, mới phát hiện tay nàng sưng phù lên, hắn tức giận kêu lên “tiêu Điển đây là chuyện gì?”

Tiêu Điển vội vàng chen lại đây, ngập ngừng nói “Chuyện này… là Dương Long nhất thời xúc động…”

“Dùng cái gì đánh?’ Nguyên Phi Ngạo không có kiêng nhẫn, cắt ngang lời hắn

“Hình như là… roi…” trong lòng Tiêu Điển đã muốn thay Dương Long cầu nguyện

Hắn bỗng nhiên buông tay nàng ra, bước lại gần thân cây chặt một nhánh cây xuống, đánh xuống trên mặt Dương Long, lập tức đem gương mặt kia sưng phù lên.

“Tướng quân, huynh đệ theo ngài mười mấy năm, lập nhiều chiến công…” Dương Long không phục kêu

Nguyên Phi Ngạo lạnh lùng nhìn hắn, “Công của ngươi, ta và bệ hạ đều ghi nhớ rõ, nhưng người ngươi làm bị thương là vị hôn thê của ta, thân là nam nhân ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.”

Mọi người ở nơi này sửng sốt.

Nguyên Phi Ngạo kéo nàng lại gần trầm giọng nói “Nữ nhân này, ngươi nhớ cho kĩ, nàng là thê tử chưa vào của của Nguyên Phi Ngạo ta, sau này ngươi còn sẽ kêu nàng một tiếng tướng quân phu nhân, nếu sau này ngươi mạo phạm nàng ở đâu, cho dù là huynh đệ theo ta thập tử nhất sinh, cũng đừng trách ta trở mặt vô tình.”

p/s: vâng Ngạo ca là đại diện cho trọng sắc khinh bạn,  cơ mà ta thích



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lạc Tâm Nhi về bài viết trên: Hồng's Tuyền, hienheo2406, hoahuvo, meo lucky, y229917, zinna
     

Có bài mới 20.11.2015, 10:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 26.09.2015, 19:23
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 92
Được thanks: 305 lần
Điểm: 22.96
Có bài mới Re: [Cổ đại] Gả muội - Trạm Lộ - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 8.2

Tiêu Điển vẫn chưa hay biết gì, vẫn còn chưa rõ ràng tình huống trước mắt. làm sao từ một cái xú tiểu tử muốn ám sát tướng quân lại biến thành một cô nương xinh đẹp, lại là vị hôn thê của tướng quân?

Vốn Chu Ung đứng bên cạnh sống chết mặc bây, lại cười nói “Trẫm hôm nay đúng là nhìn được một màn phấn khích, ngay cả gánh hát trong cung xướng khúc cũng không được phấn khích như vậy. Tử Kiếm, ngươi chọn tướng quân phu nhân thật đúng là hay thật, ngay cả trẫm vẫn muốn giơ ngón cái lên khen ngợi.”

Song Nhi thừa cơ mở miệng “Vậy bệ hạ có đáp ứng thỉnh cầu vừa rồi của dân nữ không?”

“Ngươi nói là bãi bỏ quân kĩ doanh?” ngữ điệu của hắn đột nhiên kéo dài “chuyện này cũng không phải nói ra là có thể quyết định. Chuyện khác không đề cập tới, ta chỉ hỏi ngươi, sau khi rời khỏi quân kĩ doanh các nàng có thể thuận lợi về quê, bắt đầu cuộc sống mới sao?”

“Vì sao không thể?”

Chu Ung lắc đầu “thật sự không thể. Người nhà các nàng hoặc là đã chết hoặc là xem các nàng như đã chết, nếu những người khác ở quê biết nàng từng sống ở đâu, vậy các nàng còn mặt mũi gặp người sao?”

Cổ Vô Song bị hỏi nhất thời sửng sốt, nhưng sau đó nhanh chóng trả lời “Chuyện này chứng minh các nàng có bao nhiêu đáng thương, chẳng những không nơi nương tựa mà còn phải làm đồ chơi tiêu khiển cho các nam nhân, ngài cũng biết trong lòng các nàng không cam tâm bị người khác đùa giỡn. như vậy đi, nếu bệ hạ tin ta, xin hãy giao quân kỹ doanh cho ta, ta cam đoan trong một năm không những làm dân chúng Tuyền thành giào có mà còn làm những nữ nhân ở đây thay da đổi thịt.”

“Song Nhi, chuyện này không thể nói đùa!” Nguyên Phi Ngạo ngăn cản nàng mở miệng.

Chỉ thấy ánh mắt nàng kiêng định nhìn thẳng hoàng thượng, tỏ vẻ mình không nói đùa.

Chu Ung nhìn nàng một lúc, lại nhìn nhìn Nguyên Phi Ngạo “Tử Kiếm, trên đời này có một số chuyện rất kì quái, trẫm nguyên cho rằng cho dù hai người các ngươi thành thân cũng không thể là đôi vợ chồng tốt, nhưng hiện tại xem ra nàng có thể làm một thê tử tốt của khanh. Được, trẫm nễ mặt mũi khanh cũng nễ mặt nàng, quân kĩ doanh sau này liền giao cho các ngươi, một năm sau trẫm chờ các người làm như thế nào để các nàng thay da đổi thịt.”

Nghe vậy , Song Nhi thở ra nhẹ nhõm quỳ xuống tạ ơn “Dân nữ nhất định không phụ thánh mệnh.”

Chẳng lẽ Song Nhi là trân bảo duy nhất hắn gặp được qua ba mươi mấy năm của mình, lại còn là phúc tinh của hắn?

Lúc này Vô Song đã đứng lên, mĩm cười kiều mị với hắn. giờ khắc này nàng lại biến về cô gái ngây thơ thích ở bên cạnh hắn, dựa dẫm vào hắn.

Ba tháng sau….

Song Nhi vừa đi đến trước cửa ‘Phượng Hoàng phường”, liền có một người đâm sầm vào nàng, hại nàng chút nữa là té ngã.

Nàng vỗ vỗ ngực cười, kêu lên “A Lan, chạy cái gì? Chẳng lẽ bên trong cháy nhà sao?”

A Lan vốn toàn tâm toàn ý định đi về phía trước, vừa nghe thanh âm của nàng, lập tức quay trở lại, khoát tay lên vai nàng, thân thiết hỏi “Là tướng quân phu nhân a, làm sao lại đến đây?”

“Chán ghét, đã bảo đừng gọi ta tướng quân phu nhân này nọ, kêu ta Vô Song là tốt rồi.” Cổ Vô Song lôi kéo nàng “Rốt cuộc là chuyện gì gấp? nhìn ngươi chạy váy đã muốn tung ra.”

A Lan bày ra khuôn mặt như quả mướp “Còn không phải đánh cược cùng nha đầu Kim Liên thua sao, nàng nói trong vòng mười ngày nàng có thể thêu ra bức “Phượng vũ” rộng một trượng dài bảy thước, ta nói không thể, bọn tỷ muội ta cùng nàng đánh cược, không nghĩ tới nha đầu kia vì muốn thắng ta, liền mấy ngày mấy đêm không ngủ, thêu ra bức “Phượng vũ” kia. Ai! ta thua nàng hộp son Cẩm Vân trai, nàng buộc ta đi mua liền đây.”

Cổ Vô Song cười nói “Xem ra các tỷ cũng rất thích thú, vốn tướng quân sợ các nàng không thể giao bức thêu đúng hạn, kêu ta đến đây xem có được không, hiện tại xem như đến không rồi.’

“Mấy tháng trước chúng ta cũng không dám nghĩ đến ngày hôm nay, Vô Song thật sự cảm ơn ngươi. Ngày hôm qua mẹ ta vụn trộm đến thăm ta, đem theo đặc sản quê hương cho ta. Ngươi biết không, ta đến quân kĩ doanh đã ba năm, trong nhà chưa từng gởi cho ta một tờ giấy,.. ta ôm mẹ khóc một đêm, ngươi xem mắt ta sắp thành quả đào rồi đây. Ai nha, không nói với ngươi nữa, ta phải nhanh đi mua, nếu ta mua về muộn, nha đầu chết tiệt kia còn muốn gấp đôi, ta không tiếp ngươi nữa.”

Nói xong, nàng nhanh nhẹn chạy đi

Cổ Vô Song nhìn bóng dáng nàng nhanh nhẹn rời khỏi, trong mắt tràn đầy ý cười.

Đâu chỉ có A Lan không nghĩ tới, chính nàng cũng không nghĩ tới, một đoàn nữ nhân khổ cực lại có thể cải biến cuộc đời mình nhanh như vậy.

Lúc trước nàng nhất thời đề nghị với hoàng thượng muốn sở hữu quân kĩ doanh, nhưng đúng như lời hoàng thượng nói, còn muốn thay đổi cuộc sống cho các cô nương ở đây không dễ. Nàng suy nghĩ mấy ngày liền, trong lúc vô tình, nàng phát hiện các cô nương ở đây ai cũng khéo tay, có một tay thủ công rất tốt, vì thế linh cơ vừa động nàng liền lập tức đem hồng doanh đổi thành Phượng hoàng phường, biến nơi đó sau này thành nơi thêu của các cô nương.

Kim Liên các nàng càng không muốn thua kém, trong vòng một tháng thêu ra mười bức “Giang sơn cẩm tú”, sau đó Nguyên Phi Ngạo phái người đưa đến kinh thành.

Hoàng thượng nhìn rất tán thưởng, phong cho phượng hoàng phường là chi nhánh phường thêu hoàng gia ở Tuyền thành, cũng kêu các nàng thêu bức cống phẩm chúc mừng mười năm ông ấy đăng cơ.

Kể từ đó, thanh danh Phượng hoàng phường lan xa, các người có tiền ở vùng khác. Đều cầm một số tiền lớn cầu xin thêu cho mình một bức, cho dù là khăn tay nho nhỏ, giá trị cũng xa xỉ.

Các cô nương từng bị nam nhân chà đạp ngày đó, nay không chỉ có tài phú mà còn có tôn nghiêm. Bởi vậy các nàng ai cũng cho Cổ vô Song là ân nhân cứu mạng là bồ tát sống.

Cổ Vô Song vừa vào tới cửa, liền nghe bên trong vang lên tiếng cười nói trêu chọc, Kim Liên lớn giọng nói, rồi từ bên trong xông ra…

“Rồi sao? Là ta thích Tiêu phó tướng đây, có gì ám muội chứ? Có người khác ở đây ta cũng dám nói.”

“Vậy ngươi tìm hắn nói rõ đi, ở đây ồn ào có ít gì?” một tỷ muội khác trêu chọc nàng.

Song Nhi nghe được cười nói “Là ai coi trọng Tiêu Điển? có muốn ta làm mối hay không?”

Kim Liên vốn đứng trong đám người hai tay chống nạnh, một bộ dạng vênh váo tự đắc, nhìn thấy nàng đến đây, lại nói như vậy, nhất thời đỏ mặt cúi đầu xuống, xoay người qua chỗ khác.

“Vô Song cô nương sao hôm nay lại đến đây?” bọn nữ tử đều quay quanh nàng.

“tới thăm các người xem thêu như thế nào?” Cổ Vô Song đứng trong viện, nhìn cái chăn phượng thật lớn kia, cười nói “Nghe nói, Kim Liên đem chăn “phượng vũ” kia thêu gấp để hoàn thành? Là bức này sao? thêu thật đẹp, chính là không biết lúc nàng thêu, trong lòng không biết là đang nghĩ tới bệ hạ hay là tướng công tương lai của nàng a?”

Kim Liên đỏ mặt kéo nàng “Vô Song cô nương, ngươi cũng đừng có nói đùa với ta, chúng ta chỉ là chúng tỷ muội đùa giỡn, thuận miệng nói đùa mà thôi. Ngươi mau xem ta thêu như thế nào? có thể để được trên bàn, hoàng thượng để vào mắt hay không?”

“Đương nhiên là có thể để trên bàn rồi. không chừng hoàng thượng cao hứng còn thưởng bạc cho ngươi nha.” Cổ Vô Song thấp giọng nói “Coi trọng nam nhân thô lỗ Tiêu Điển kia bao lâu rồi? ta làm sao lại không biết hai ngươi các ngươi xem nhau vừa mắt nhỉ?”

“Đều là nói đùa thôi.” Nàng đã đỏ đến tận cổ

“Bất quá nói thật, tên Tiêu Điển kia nói chuyện có chút thối,  tính tình kém một chút, nhưng tâm địa thật tốt, đối với người khác toàn tâm toàn ý, tương lai nhất định là người chồng tốt.” Song Nhi cố ý trêu chọc nàng, Kim Liên bụm mặt, dậm chân, không muốn để ý nàng nữa.

Nàng lại nhìn các bức tranh thêu khác nhau, mỗi cái đều làm cho người khác vừa lòng, cứ như vậy, cuối cùng nàng đã có thể an tâm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lạc Tâm Nhi về bài viết trên: hienheo2406, hoahuvo, meo lucky, y229917
     
Có bài mới 20.11.2015, 15:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 26.09.2015, 19:23
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 92
Được thanks: 305 lần
Điểm: 22.96
Có bài mới Re: [Cổ đại] Gả muội - Trạm Lộ - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 8.3

Bức tranh thêu đẹp nhất của Hạo Nguyệt quốc nàng đã thấy qua, bởi vì hằng năm hoàng gia sẽ ban thưởng không ít đồ cho ngân hàng tư nhân Thiên hạ, bức tranh thêu tinh xảo nàng cũng đã có dùng qua. Chính là khi nàng nhìn thấy, bức tranh thêu trên đó đẹp thì đẹp thật, nhưng lại không có sức sống. bất quá đó chỉ là ý hùa theo, cũng chỉ là vật chết mà thôi.

Nhưng những bức tranh các nữ nhân ở đây thêu không giống như vậy. có thể kỹ xảo của các nàng cũng không thể tính là cao siêu tuyệt thế gì, nhưng những bức tranh này ẩn chứa khát khao, khát vọng được sống hạnh phúc và tương lai của họ, mỗi đường kim mũi chỉ đều chứa đựng chân tình, đều làm cho người khác vừa nhìn đã không rời ánh mắt đi được.

Đó không còn là tác phẩm bình thường nữa, mà phải gọi là bảo vật. nàng tin tưởng không phải chỉ một mình nàng mới hiểu, hoàng thượng cũng sẽ hiểu.

Hôm nay nàng chỉ định qua phượng hoàng phường nhìn một chút sẽ đi, nhưng các tỷ muội ở đây lôi kéo nàng ở lại ăn cơm chiều, hơn nữa A Lan không chỉ đi mua hộp son Cẩm Tâm trai mà còn mua về một vò rượu ngon lâu năm, bắt nàng phải uống vài ly. Cứ nàng một ly, Vô Song một ly, cuối cùng cũng không biết nàng đã uống bao nhiêu ly, đi về tướng quân phủ cũng muốn đi không được rồi.

Đi đến trước Kiếm Các, thân mình nàng xiêu vẹo một cái may mắn vịnh được cửa tròn nếu không đã té ngã ra rồi.

“Làm sao lại uống nhiều như vậy?” Không biết lúc nào bên cạnh đã có thêm một người xuất hiện, nhẹ giọng trách cứ.

Nàng lắc lắc đầu, mở mắt ra nhìn kĩ mới biết người tới là ai.

“Triệu tỷ tỷ a, ta đi đến phượng hoàng phường một chuyến, bức tranh đều đã thêu xong không sai biệt lắm, mọi người vui vẻ, mới uống nhiều một chút. Các nàng còn nói chờ ngày mai, tỷ dạy các nàng mấy câu thơ mới.

Trên đời này cũng có nhiều chuyện thật kì quái, lúc đầu Cổ Vô Song cảm thấy Triệu Đông Cúc không phải là người có thể làm bạn, nên mới tránh nàng ấy, nhưng từ lúc nàng ở trước mặt bệ hạ xin lại nhóm nữ nhân ở hồng doanh. Thái độ của Triệu Đông Cúc đối với nàng liền biến đổi.

Đêm hôm đó nàng ta chủ động đến tìm nàng, thảo luận làm như thế nào để nhóm nữ nhân ở đó có thể chân chính thoát được cảnh khổ, cũng đảm nhiệm vị trí dạy các nàng học chữ, viết văn.

Nàng nói “Nam nhân nói nữ tử không tài mới có đức, thật sự là lời nói hèn hạ, bọn họ sợ nữ nhân lợi hại hơn bọn họ, làm cho bọn họ không thể hàng phục được. nay chúng ta muốn để cho nam nhân và nữ nhân toàn thiên hạ nhìn thấy, cho dù là nữ nhân bị bọn họ coi khinh như cỏ rác, cũng có thể làm được chuyện bọn họ không tưởng nỗi.”

Từ đêm hôm đó, Cổ Vô Song nhìn Triệu Đông Cúc bằng cặp mắt khác xưa. Hơn nữa có nàng trợ giúp mọi chuyện càng thuật lợi, hai nữ nhân vì thế trở thành bằng hữu tốt.

Triệu Đông Cúc cũng không quá thân mật với nàng, mà có vẻ giống như một vị lão sư nghiêm túc, lúc nào cũng ở bên cạnh nhắc nhở nàng những chuyện cần chú ý.

Mà năm trăm lượng bạc ca ca nàng để lại kia nàng dùng thật cẩn thận, nàng suy nghĩ rất nhiều cách, mà Nguyên Phi Ngạo đối với kinh doanh thương vụ không biết gì, nói cho hắn nghe hắn cũng không có nhiều ý kiến. nhưng thật ra Triệu Đông Cúc luôn có thể nói đúng trọng điểm vô cùng lợi hại, còn là điểm quan trọng, điều này làm cho hảo cảm của nàng đối với Triệu Đông Cúc tăng lên rất nhiều.

Lúc này nàng cảm giác được Triệu Đông Cúc nâng cánh tay của mình lên, muốn đem nàng nâng vào phòng, không khỏi cười nói “Triệu tỷ tỷ, ngươi đừng quan tâm ta, chút rượu ấy không là gì, tửu lượng của ta rất tốt.”

“Tửu lượng tốt còn say thành như vậy? nếu không phải là ta đi ngang qua chỗ này, chỉ sợ là muội sẽ ngủ ngay ngoài cửa mất.”

Triệu Đông Cúc khẽ nói

“Sao lại thế này?” Nguyên Phi Ngọa trùng hợp đi tới thấy các nàng ôm ôm kéo kéo một khối, bộ dáng đi đường cong cong vẹo vẹo, vội vàng chạy tới hỏi.

Triệu Đông Cúc đem Cổ Vô Song đẩy vào lồng ngực Nguyên Phi Ngạo “vừa vặn, đem nàng giao cho huynh. Nàng uống chút rượu, đại khái là say rồi.”

Hắn cau mày “Uống rượu gì? Cánh tay tốt rồi, bả vai cũng tốt, liền không chịu ngồi yên suốt ngày chạy ra bên ngoài.” Nói xong hắn ôm lấy nàng, bước vào Kiếm Các.

Nguyên Phi Ngạo đem Cổ Vô Song ôm một đường vào tẩm phòng đặt lên giường ngủ, lại cẩn thận rót chén trà, đỡ nàng ngồi dậy cho nàng uống.

“Tử Kiếm đừng mắng ta, hôm nay ta thật vui.” Nàng tuy rằng đã say nhưng biết Nguyên Phi Ngạo sắp nói gì, trước mặt người ngoài nàng gọi hắn là tướng quân, chỉ khi hai người ở cùng nhau, nàng có chút làm nũng, học theo hoàng thượng gọi tên tự của hắn.

Mỗi lần nàng làm nũng như vậy, cho dù Nguyên Phi Ngạo có giận hơn nữa cũng ổn định xuống. hôm nay cũng như thế.

“Có gì cao hứng? không phải cũng chỉ thêu vài bông hoa vài con chim sao?” hắn hừ nhẹ một tiếng.

“Chàng cũng đừng có xem thường mấy bông hoa mấy con chim này, chàng biết làm sao? ta đã vụn trộm hỏi các tỷ muội, mỗi người hiện tại làm việc, mỗi người đã kiếm được mấy chục lượng bạc. ta nói với các nàng, số tiền này không cần giao cho tướng quân phủ, chính các nàng dùng đi, thật nhiều tỷ muội đã liên lạc lại với gia đình, người nhà các nàng không còn xem các nàng là người đã chết nữa.”

“Vì tiền mới cùng các nàng liên hệ, có chuyện gì tốt chứ?” hắn xem thường nói.

“Cho dù là vì tiền đi, nhưng ít nhất cũng có người là tình cảm thật. tốt xấu gì đây cũng là ba tháng đầu tiên, thời gian ít như vậy đã làm được bước này cũng không phải dễ dàng.” Nàng tựa đầu lên ngực hắn, đắc ý nói “Bên Diêm Thành cũng truyền tin tức tới, nói nhóm cây ăn quả đàu tiên gieo trồng đã trưởng thành, mùa thu sang năm là có thể thu hoạch lượt trái đầu tiên, ta thật sự cao hứng.”

“Phải chờ tới mùa thu sang năm, lúc đó đã qua ướt định với ca ca nàng rồi?”

“Không sợ. quả đó ta đã bán đi hết rồi.” Cổ Vô Song mị nhãn như tơ nhìn hắn cười “Chàng cả ngày không gặp ta biết ta làm gì không? Không chỉ là môi giới mua bán trái cây cho hoàng cung, ngay cả một ít thương nhân Thu Kế quốc cũng đã liên hệ kí hiệp định với chúng ta,  trước phân ra một ít tiền đặt cọc, sau khi sang năm hoa quả thu hoạch xong, giao hàng lại thanh toán phần còn lại. ngay cả số đặt cọc cũng sắp bằng số tiền vốn rồi, sau này tiền thu được là của chúng ta.”

Vẻ mặt Nguyên Phi Ngạo là kinh ngạc và kinh hỷ, không khỏi tán thưởng “Nàng đúng là thiên tài kinh thương, mới có mấy tháng lại có thể làm nhiều chuyện như vậy.”

“Hiện tại chàng đã biết thê tử tương lai của mình có bao nhiêu lợi hại chưa?” Cổ Vô Song cười đến càng thêm thoải mái “Về sau ta sẽ làm đương gia chủ mẫu tốt nhất, cho chàng thật an tâm làm đại tướng quân.”

Hắn cười đem nàng ôm vào lòng “Được, nghe nàng nói vậy, ta cũng an tâm. Mấy ngày này ta không ở đây xem ra nàng có thể sống tốt rồi”

“Cái gì?” nàng như bị đánh một gậy vào đầu, nhất thời thanh tỉnh không ít, kéo vạt áo hắn hỏi “Cái gì không ở đây? Chàng muốn đi đâu?”

“Trong triều có biến, Tần vương là phản, ta phải mang binh đi bình định, sáng sớm mai dẫn binh xuất phát, vốn nghĩ có nên dẫn nàng theo bên cạnh hay là kêu người Cổ Gia đón nàng về nhà mấy ngày, nhưng thấy nàng làm việc vui vẻ như vậy, ta nghĩ nàng nên ở lại đây, toàn lực làm chuyện buôn bán đi.”

Cổ Vô Song mở mắt to nhìn hắn kinh ngạc, đánh vai hắn nói “Chàng nói việc đem binh đánh giặc đơn giản như vậy? liền bỏ ta lại chỗ này, giống như quăng con chó nhỏ không cần tới.”

Nguyên Phi Ngạo mặc cho nàng đánh nhẹ giọng nói “Đánh giặc đối với chúng ta đúng là việc bình thường, một năm không đánh nắm tay đều ngứa. thủ đoạn của Tần vương ta thật là đã biết rõ ràng, trên chiến trường không cần bỏ quá nhiều công sức là có thể bình định hắn. ta dự tính không đến một tháng sẽ có thể khải hoàn trở về.”

Nàng vẫn bất mãn cong môi “Tử Kiếm, chàng là lão tướng sa trường, sao còn nói mấy lời khinh địch này? Đánh giặc mà khinh địch trước không sợ bị đánh thua không còn mặt mũi sao?”

Nguyên Phi Ngạo cả kinh, không nghĩ tới cô gái nhỏ này lúc say so với hắn càng tỉnh táo hơn. hôm nay nhận được thánh chỉ, quyết đinh xuất chinh, hắn cùng bộ hạ đã bàn qua kế hoạch tác chiến, sĩ khí trong quân đều rất cao, tin tưởng tràn đầy, làm cho hắn nhất thời tự mãn, thật là khinh địch.

Thật đúng ít nhiều nhờ cô gái nhỏ này nhắc nhở.

“Được được được, ta tuyệt đối không khinh đich, đáp ứng nàng ta sẽ toàn lực ứng phó, đánh thắng trận này.” Hắn nhẹ nhàng vỗ lưng nàng trấn an “Nàng cũng mệt mỏi rồi, nghĩ ngơi trước đi…”

“Còn có nhiều sổ sách phải xem… không đúng, chàng muốn xuất chinh, ta còn muốn thay chàng chuẩn bị hành trang ” nàng xoay người xuống giường “Thủ hạ của chàng toàn là đại nam nhân, không biết cách chiếu cố chàng.” Nàng đột nhiên xoay người “Hay là ta đi theo chàng.”

“Làm càn.” Nguyên Phi Ngạo không đồng ý “Ta là mang binh đi dánh giặc, đem nàng theo làm cái gì?”

“Ta có thể giặt quần áo, nấu cơm, còn có thể ở bên cạnh chàng hiến mưu kế.”

“Không được.” hắn kiên quyết cự tuyệt “Bên cạnh ta có đám người Tiêu Điển là được, không có nghe nói tướng sĩ nào đi đánh trận còn mang theo cả thê tử của mình.”

Nói đến Tiêu Điển, Cổ Vô Song nhớ đến một chuyện “À Tiêu Điển có thê tử chưa?”

“Không có, hắn lúc trước có lão bà, nhưng đã bị bệnh chết, chi vậy?” Nguyên Phi Ngạo khó hiểu nhìn nàng đột nhiên nói đến đề tài này

“Chàng xem đem Kim Liên hứa gả cho hắn được không?” nàng thế nhưng đem tâm sự của tỷ muội để trong lòng.

Hắn nhíu mi phản đối “Không tốt đâu, trước đây Tiêu Điển ghét nhất Hồng doanh, nay kêu hắn thú hồng doanh cô nương…”

“Nơi đó đã không phải là hồng doanh.” Nàng nghe xong giận dữ mắng mỏ, “Đàn ông các người nói nữ nhân chúng ta lòng dạ hẹp hòi, kỳ thật con mắt của các người còn nhỏ hơn. nam nhân các người đùa nữ nhân, bất luận đùa bao nhiêu cũng nói là phong lưu, nữ nhân đáng thương bất quá làm lại cuộc đời, lại vĩnh viễn bị người khác chỉ trỏ, quở trách bất hạnh năm đó của các nàng sao?”

Nguyên Phi Ngạo cải không lại nàng, cuối cùng bất đắc dĩ khoát tay nói “Được rồi, ta thừa nhận mình sai lầm, để ta đi hỏi Tiêu Điển xem hắn có ý gì hay không?”

Tròng mắt nhỏ xoay chuyển, nàng lại hỏi “Tần vương làm phản ở đâu? Kinh thành sao?”

“Kinh thành không phải là địa bàn của hắn hắn không dám. Lần này hắn lấy danh nghĩa tuần tra biên phòng xuất binh. Binh lính Hạo Nguyệt quốc hiện tại phần lớn đều là người của ta, chỉ có bảy vạn ở phía nam là thuộc hạ cũ của hắn, hắn lần này là ở phía nam Hải Thành tạo phản.”

“Bảy vạn?” nàng cười nói “So với binh mã của chàng kém nhiều như vậy mà cũng muốn tạo phản?”

“Phía nam có biển, còn có rãi rác các đảo nhỏ, người của hắn thật nhiều người am hiểu thủy chiến, nếu như để cho hắn chạy trốn ra biển, ở các đảo kia xưng vương, thì sẽ thật phiền toái, vì thế bệ hạ kêu ta mau chóng bát hắn trở về.

Bất quá cũng thật kì quái, Tần vương biết rõ đánh cùng ta, cũng biết rõ Hải thành cách nơi này bất quá hơn năm trăm hải lí, vì sao còn muốn mạo hiểm? Tiêu Điển nhận được tin tức, vẫn không thể xác định được phương hướng chính xác của Tần Vương, xem ra hắn có mưu đồ đã lâu, lúc này đã chuẩn bị đầy đủ. Nàng nói đúng ta không nên khinh địch. Tần vương xem ta như cái đinh trong mắt, xem ra lần này có thể mục đích hắn tạo phản là muốn lật đỗ ta…

Hắn lầm bầm một lúc, bỗng phát hiện thiên hạ trong lòng không có phản ứng, cúi đầu nhìn, không khỏi nở nụ cười, chỉ thấy Cổ Vô Song nhắm hai mắt, an nhiên đi vào mộng đẹp.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lạc Tâm Nhi về bài viết trên: hh09, hienheo2406, hoahuvo, meo lucky, y229917, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 44 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: KunTrang, linhkhin, Nhất Sinh, Quỳnh Quỳnh 87 và 124 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

11 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

12 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không Dị giới] Y thủ che thiên - Mộ Anh Lạc (Phần 1)

1 ... 168, 169, 170



LogOut Bomb: nara nguyễn -> Bach thao
Lý do: =]]
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 455 điểm để mua Korean Girl 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 208 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 281 điểm để mua Khỉ làm rocker
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 393 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 519 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 404 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 493 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 206 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Tuyến_Heo_Con: chán quá huhu
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 226 điểm để mua Người tuyết 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 244 điểm để mua Trà sữa trân châu
Mavis Clay: :v còn ai sống ko, hú hú, cá vàng đây
Mavis Clay: hellooooooooo
nvdk: cũng đã hơn chục năm rồi mới quay lại đây :-h
thành viên mới: chào các bác em là mem cũ comeback
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 394 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 239 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 269 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 314 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 258 điểm để mua Búp bê nhí nhảnh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.