Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 440 bài ] 

Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

 
Có bài mới 17.11.2015, 23:00
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.11.2013, 22:04
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 538
Được thanks: 7139 lần
Điểm: 22.96
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 264: Phỏng Vấn Mập Mờ

     Trong nháy mắt bước vào cửa, Lương Chân Chân chỉ cảm thấy chuyện cũ tái diễn lần nữa. Ngón tay không tự chủ siết chặt váy, cô phải cố gắng bao nhiêu mới đi vào đây được.

     Liếc mắt nhìn người đàn ông đang nhìn ra ngoài cửa sổ đưa lưng về phía cô. Anh luôn luôn mặc đồ màu đen, cũng chỉ có anh mới có thể tôn hết vẻ đẹp của màu đen. Lúc anh im lặng đứng yên, cả người toả ra sự lạnh lùng và uy nghiêm. Nghe được tiếng bước chân, anh xoay người lại, thấy Lương Chân Chân đứng ở cửa không bước lên, trong mắt thoáng qua một tia phức tạp. Nhất định nai con đang nhớ lại chuyện không vui ba năm trước đây.

     Anh biết buổi phỏng vấn hôm nay là công việc của nai con. Ngay sau đó nhịn ý muốn trong lòng xuống, không nói lời nào ngồi xuống ghế sa lon, chỉ vị trí đối diện: "Không phải muốn phỏng vấn sao? Có thể bắt đầu."

     Lương Chân Chân chần chờ một giây, lập tức đi tới đây, ung dung ngồi xuống đối diện anh, lấy máy ghi âm và laptop ra. Lúc chuẩn bị mở miệng, nhìn thấy người đàn ông ở đối diện đang ưu nhã pha trà ở đó: "Uống trà hay uống cà phê?"

     "Trà." Mặc dù sống ở nước Mĩ ba năm, nhưng Lương Chân Chân vẫn chung thuỷ với lá trà. Cô thích cái cảm giác đắng chát khi vào miệng, cảm giác ngọt ngào khi xuống cổ họng. Nhất là trà ngon thượng hạng, có thể cảm nhận được vị ngon trong đó.

     Đằng Cận Tư nâng mắt nhìn cô một cái. Vốn anh cho rằng cô sẽ uống cà phê, một là bởi vì cô sống ở nước Mĩ ba năm; hai là bởi vì phần lớn các cô gái đều không thích trà, chê nó đắng.

     Nai con của anh, quả nhiên không giống người khác: "Đây là trà xanh Lục An mới ra vào năm nay, không mua được trên thị trường, em nếm thử một chút." Anh đưa tách trà đến trước mặt cô.

     Lương Chân Chân chỉ có thể nhận lấy, trong nháy mắt nhận lấy ly trà, ngón tay hai người chạm vào nhau, nhiệt độ nóng bỏng. Tay hai người đều run lên, chỉ cảm thấy có một luồng điện chạy dọc từ đầu ngón tay đến cả người, chui vào lục phủ ngũ tạng.

     "Buông ra." Lương Chân Chân không vui trừng mắt về phía người nào đó. Bây giờ, cô hoài nghi anh cố ý. Rõ ràng có thể đặt ly trà ở trên bàn bên cạnh cô, nhưng anh cố tình muốn đưa cho cô!

     "Nai con, em không bị phỏng chứ?" Đằng Cận Tư kéo tay của cô ân cần hỏi han.

     "Buông ra! Tôi muốn bắt đầu phỏng vấn." Lương Chân Chân tức giận dứt khoát không uống trà xanh Lục An thượng hạng này, dùng sức hất tay của anh ra. Mình cũng không phải là loại tiểu thư nhà giàu ăn sung mặc sướng, nóng chút xíu như vậy thì có sao đâu? Nhịn một chút sẽ hết đau.

     Đằng Cận Tư tự biết là mình đi quá giới hạn rồi, ngay sau đó buông tay cô ra, nâng ly trà lên uống một hớp: "Bắt đầu đi."

     Lương Chân Chân mở máy ghi âm ra, để ở trên khay trà, mở laptop ra, cầm bút tùy thời ghi chép. Cô đã sớm ghi nhớ trong đầu những vấn đề mà Tổng biên tập đưa, có thể nói ra không cần suy nghĩ.

     Trong quá trình phỏng vấn, Đằng Cận Tư có vẻ nhàn nhã, bình tĩnh, trả lời hết toàn bộ câu hỏi của cô. Nhưng Lương Chân Chân biết, những điều anh nói đều là những điều mà bên ngoài đã biết. Những gì chưa biết anh luôn biết cách nói tránh, có lúc còn quay cô vòng vòng.

     Nửa giờ trôi qua, Lương Chân Chân rất là chán nản, anh quá thông minh! Phỏng vấn cái gì đây! Hoàn toàn không hề nói đến những điều quan trọng. Những câu hỏi vừa rồi chỉ là những câu hỏi mở đầu, anh cứ qua loa cho xong như vậy. Vậy kế tiếp, những vấn đề quan trọng, anh sẽ trả lời thế nào đây?

     Cô dám đảm bảo nếu nội dung phỏng vấn vẫn tiếp tục như vậy, nhất định Tổng biên tập sẽ giận dữ. Hoàn toàn không có một chút xíu tin tức nào có giá trị.

     Hít một hơi thật sâu vào, cô mỉm cười nói: "Tổng giám đốc Đằng, nghe nói từ nhỏ anh đã chán ghét phụ nữ, không biết thói quen này đã được cải thiện hay chưa?"

     Đằng Cận Tư nhàn nhạt liếc cô một cái, trong mắt là vẻ thâm tình: "Bởi vì một cô gái, tôi không còn ghét phụ nữ như trước nữa. Nhưng mà, có thể tiếp xúc với tôi ở khoảng cách gần, chỉ có mình cô ấy."

     Trong lòng Lương Chân Chân rạo rực, câu hỏi này đã được cô sửa lại. Nguyên văn câu hỏi gốc còn nguy hiểm hơn, ngay cả cô cũng bị đẩy vào. Quả nhiên, Tổng biên tập không có tính người.

     Bưng ly trà đã nguội ở trên bàn lên khẽ nhấp một miếng, làm trơn cổ họng khô khốc. Trà xanh Lục An với lá trà non mịn, lưu lại hương thơm trong miệng, làm cho cả người thoải mái.

     "Câu hỏi kế tiếp, người đàn ông xuất sắc nổi bật giống như Tổng giám đốc Đằng vậy, trẻ tuổi anh tuấn lại đẹp trai, là kim cương vương lão ngũ(*) trong mắt rất nhiều phụ nữ, xin hỏi… mẫu người vợ lý tưởng trong lòng Tổng giám Đằng là gì?" Sau khi nói xong, Lương Chân Chân lập tức cảm thấy ánh mắt nóng bỏng lại mãnh liệt quét tới trên người mình, cuống quít bổ sung.

     (*Kim cương vương lão ngũ: chỉ người đàn ông hội tụ đủ năm tiêu chí:
     1. Đầu tiên là nhiều tiền, có sự nghiệp; thứ hai là thừa kế tài sản giàu có của gia đình.
     2. Đẹp trai, anh tuấn, độc thân.
     3. Có bằng cao học, hoặc học cao học ở nước ngoài.
     4. Có khả năng giải quyết các vấn đề, kiên trì, tích cực, tìm tòi, nghiên cứu kinh doanh.
     5. Không nói ra những việc quan trọng, cố gắng ẩn mình trong những người bình thường, tránh những thị phi của thế giới xung quanh.
     Túm lại như bên mình thường nói là người đàn ông lí tưởng trong mộng của các cô gái, “con rể vàng” trong mắt bố mẹ vợ.)

     "Câu hỏi này là tôi đại diện tất cả phái nữ ở thành phố C, thậm chí khắp nơi trên cả nước, mọi người đều bỏ phiếu chọn đề tài này."

     "Thật sao?" Đằng Cận Tư chau lông mày lên. Tròng mắt nhìn sang Lương Chân Chân ở đối diện, hình như muốn nhìn ra điều gì từ trong ánh mắt của cô.

     Giờ phút này, Lương Chân Chân cực kỳ bối rối, hận không thể cắn đứt lưỡi của mình. Những câu hỏi này đúng là hành hạ cô, nhưng cố tình… cô cũng hơi muốn biết đáp án, muốn nghe thử anh sẽ trả lời câu hỏi này thế nào.

     "Lương tiểu thư là đang muốn hỏi cho mình sao."

     Dừng một chút, đột nhiên Đằng Cận Tư nói ra một câu như vậy. Trong con ngươi đen như mực lộ ra chút ánh sáng đùa giỡn. Câu hỏi này của nai con đúng là hỏi trúng lòng anh, không nhịn được muốn trêu chọc cô.

     Sắc mặt của Lương Chân Chân thoắt xanh thoắt trắng, đây là cô tự mình đào hố rồi nhảy xuống sao? Còn có câu "Lương tiểu thư" kia làm cho cả người cô đều nổi da gà, không nhịn được ho "Khụ" một tiếng: "Tổng giám đốc Đằng, xin ngài nghiêm túc một chút được không? Chẳng lẽ ngài muốn tôi trở thành kẻ địch của toàn dân sao?"

     Đằng Cận Tư nhíu mày, lười biếng tùy ý tựa vào trên ghế sa lon: "Người vợ lý tưởng trong lòng tôi, luôn lấy Lương tiểu thư là tiêu chuẩn. Hơn nữa,…"

     "Ngừng!" Lương Chân Chân vội vàng cắt đứt lời của anh, người này càng nói càng thái quá, đề tài cũng càng kéo càng xa. Xem ra lúc trở về, cô phải cắt đoạn ghi âm này mới được.

     Câu trả lời của anh khiến trong lòng Lương Chân Chân lặng lẽ lướt qua một tia ngọt ngào. Nghĩ đến cảnh anh quỳ xuống cầu hôn mình, hai gò má không nhịn được đỏ lên. Ngọt ngào thì ngọt ngào, nhưng dù sao cũng đang phỏng vấn, phải nghiêm túc mới được. Cúi đầu ổn định lại tâm trạng của mình, ngước mắt nhìn về phía anh: "Trả lời nghiêm túc chút."

     "Tôi rất nghiêm túc." Bên trong tròng mắt đen như mực của Đằng Cận Tư là một mảnh sâu thẳm, tình cảm chân thành nhìn về phía người ở đối diện. Anh phát hiện nai con đối với anh cũng không phải hoàn toàn không có cảm giác. Trong mắt cô có vẻ giận dỗi làm cho trái tim anh nhộn nhạo, thật muốn ôm cô vào trong ngực mà hôn.

     Trong lòng Lương Chân Chân biết nhất định không hỏi được gì từ vấn đề này, thế nào anh cũng sẽ nhắc đến tên của mình. Cho nên sáng suốt không hỏi nữa.

     "Câu hỏi kế tiếp, công ty của ngài nằm trong top mười tập đoàn tài chính lớn nhất thế giới, là một tập đoàn xí nghiệp có thế lực khổng lồ. Bên ngoài có lời đồn đãi Tổng giám đốc Đằng là một người cuồng công việc. Vậy xin hỏi sau này, ngài dự định sắp xếp sao cho hài hoà giữa công việc và gia đình đây? Nếu như vì công việc, có thể lạnh nhạt vợ của ngài hay không?" Sau khi hỏi xong, Lương Chân Chân thật muốn giết chết Tổng biên tập. Thật biết chọn lựa câu hỏi, từng câu đều kiến huyết phong hầu (ý là thấy máu thì cổ họng đã khép lại).

     Ánh mắt của Đằng Cận Tư thủy chung không rời Lương Chân Chân. Những câu hỏi hôm nay đều giống như thiết kế đặc biệt cho cô, từng câu chữ đều rất sắc bén độc đáo.

     "Làm việc điên cuồng cũng cần có lúc nghỉ ngơi, tôi đã tốn quá nhiều thời gian cho hoạt động của công ty. Sau này, tôi sẽ dành nhiều thời gian hơn cho gia đình, sẽ dành nhiều thời gian hơn để làm bạn với vợ của tôi." Anh chậm rãi nói từng câu từng chữ, ánh mắt thâm tình đủ để làm Lương Chân Chân chết đuối.

     O(╯□╰)o Nhìn mình chằm chằm không hề chớp mắt, làm hại tim cô muốn đập rộn lên. Chủ yếu cũng là bởi vì những câu hỏi này quá sắc bén, trời ạ! Anh sẽ không cho là những câu hỏi này là do cô muốn hỏi chứ ? 囧 Chết rồi.

     "Tốt lắm, buổi phỏng vấn hôm nay đến đây là kết thúc. Cám ơn Tổng giám đốc Đằng đã phối hợp. Chờ chúng tôi chỉnh lý bản thảo xong sẽ gửi vào hộp thư của ngài. Có vấn đề gì, có thể gọi điện thoại." Lương Chân Chân tắt máy ghi âm, nói kết thúc buổi phóng vấn. Mặc dù còn nhiều vấn đề chưa hỏi, nhưng cô thật sự không có can đảm.

     "Tôi không thích nói chuyện qua điện thoại, vậy thì cô tự mình đến đây đi." Đằng Cận Tư bày ra thái độ giải quyết việc chung, trong mắt bình tĩnh, không có nửa ý tứ đùa giỡn.

     Lương Chân Chân nhìn anh hai giây, ngón tay nắm thật chặt: "Được.”

     Cô thu dọn đồ xong chuẩn bị rời đi, cánh tay bị kéo lại, cả người ngã vào trong lồng ngực cường tráng. Trong hơi thở đều là mùi hương phái nam trên người của anh, nồng đậm đến khiến cô muốn ngất, đấm lồng ngực to lớn của anh: "Buông tôi ra!"

     "Nai con, có phải những câu hỏi vừa rồi là em muốn hỏi hay không?" Đôi môi của Đằng Cận Tư dán lên vành tai mượt mà của cô, nhẹ nhàng thở ra. Anh biết đây là vùng mẫn cảm của cô, lập tức cố ý trêu chọc cô.

     "Không phải, là Tổng biên tập đưa cho tôi." Lương Chân Chân bị anh làm cho cả người run rẩy. Dòng diện tê dại chạy dọc theo tứ chi của cô, làm cho cô tâm hoảng ý loạn.

     "Sao anh lại cảm thấy là em hỏi thêm vào?" Người đàn ông nào đó càng thêm mập mờ lè lưỡi liếm gáy cô, rất vui vẻ cảm thấy người trong ngực run lên một trận.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 18.11.2015, 19:05
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.11.2013, 22:04
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 538
Được thanks: 7139 lần
Điểm: 22.96
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 265: Khốn Kiếp! Anh Hèn Hạ!

     Lương Chân Chân bị lời nói và động tác của anh làm giận đến sôi máu, bên tai là vùng mẫn cảm của cô. Mà cố tình người đàn ông này hiểu rõ cơ thể của cô như lòng bàn tay! Thật sự làm cho cô rất tức giận, nghiêng đầu qua muốn né tránh anh. Nhưng không ngờ đúng lúc đôi môi chạm sát qua khóe môi anh, nhất thời mặt cô đỏ rực.

     Tạm thời không bắt bẻ, lập tức bị người đàn ông nào đó hôn: "Ưmh… Ưmh…" Cô lên tiếng phản kháng, chỉ tiếc sức lực của người đàn ông quá lớn, cô không tránh thoát. Đôi môi bị anh dán chặt, ngay cả hô hấp cũng hơi khó khăn.

     Rất nhanh hơi thở của hai người đan xen cùng nhau, vòng quanh lẫn nhau. Vốn Lương Chân Chân chống hai cánh tay ở trước ngực anh cũng dần dần buông lỏng xuống, bị anh hôn đến đầu óc thiếu dưỡng khí. Mà đáng chết là bản thân lại có thể đắm chìm trong nụ hôn nóng bỏng triền miên của anh, không có cách nào tự kiềm chế. Cơ thể mềm đến giống như một vũng nước, chỉ có thể bất lực phụ thuộc vào anh.

     Đằng Cận Tư dùng một tay vững vàng ôm chặt eo của cô, một tay cố định cái ót của cô, rất hài lòng khi thấy trên mặt cô đỏ ửng. Dường như trái tim bị ngâm trong ánh mắt ngập nước của cô, càng thêm dùng sức hôn. Đầu lưỡi trơn trượt linh hoạt thăm dò vào trong cái miệng nhỏ của cô. Anh ngậm đầu lưỡi của cô, hấp thụ hương thơm của cô, càng mút càng cảm nhận được hương vị ngọt ngào, từng chút từng chút xuyên thấu qua hô hấp xâm nhập vào máu. Anh cảm thấy dường như cơ thể mình bị đun nóng với đường phèn, sắp hòa tan ở ở bên trong sự ngọt ngào say mê chết người của cô, không nỡ buông ra.

     "Ưmh…" Tiếng tim đập của Lương Chân Chân như sấm, một tiếng lại một tiếng, dường như muốn nhảy ra khỏi bộ ngực mềm mại của cô. Hiện tại, cô hoàn toàn ngã vào trong ngực của anh, mặc cho anh ham muốn, đầu lưỡi cũng bị ép buộc múa theo anh. Loại cảm giác này, quen thuộc đến mức khiến mặt cô đỏ tới tận mang tai.

     Một giây trước khi cô không thở nổi nữa, Đằng Cận Tư buông cánh môi mềm mại của cô ra, trán kề trán, thở hổn hển nói: "Nai con, cơ thể của em có phản ứng, em hoàn toàn không chán ghét anh."

     Lương Chân Chân đang mê loạn lập tức bị những lời này kích thích tỉnh táo, quệt mồm mắng: "Khốn kiếp! Anh hèn hạ!"

     Cô cho là anh cố ý dùng phương thức này thử dò xét mình, thử xem mình vẫn còn yêu anh hay không. Phương thức như thế làm cho cô rất là tức giận, thật là quá đáng!

     "Nai con, anh không phải muốn thử em, anh thật sự không kìm lòng nổi. Em sờ tim của anh xem, tần số đập cũng giống như em." Đằng Cận Tư nắm tay của cô lên đặt ở vị trí trái tim mình, gương mặt nghiêm túc.

     Lời tâm tình buồn nôn như vậy khiến sắc mặt Lương Chân Chân ửng hồng. Anh giống như là ma quỷ ẩn sâu trong đáy lòng mình, động một chút là nhảy ra ngoài, quấy nhiễu cô đến tâm phiền ý loạn. Kể từ sau khi dính vào, thì cũng không thể thoát ra được nữa.

     "Tôi… Tôi phải đi đây, Lâm Tịnh vẫn còn ở bên ngoài chờ tôi." Cô hốt hoảng tránh bàn tay anh đang nắm tay mình ra, cầm túi xách lên chuẩn bị đi. Trong này hơi thở mập mờ càng ngày càng đậm, không đi nữa, cô sợ mình sẽ bị lạc trong đó.

     Đằng Cận Tư chợt ôm chặt cô từ phía sau lưng, cằm đặt trên bờ vai của cô, tự lẩm bẩm: "Nai con, tin tưởng anh được không? Từ nay về sau, em tự do. Mà anh, là của em. Anh sẽ đợi em, cho đến lúc em chấp nhận anh mới thôi."

     Cơ thể của Lương Chân Chân không nhịn được run lên, câu nói: "Em tự do. Mà anh, là của em." Làm cho cô rung động sâu sắc. Nhất là từ giọng điệu trầm thấp khàn khàn của anh phát ra, càng thêm quyến rũ. Cô biết, sâu trong lòng mình đã muốn thoả hiệp với anh. Người đàn ông này, là độc hoa anh túc làm cho người khác muốn ngừng mà không được.

     "Tôi… Thực sự đi đây." Giọng nói của cô khẽ run, trừ nói câu này ra thì không biết nên nói gì nữa.

     "Nai con…" Đằng Cận Tư vùi đầu vào bên cổ của cô, nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu. Chỉ hy vọng có thể hít thở mùi thơm của cô vào trong lỗ mũi, trong giọng lộ ra chút bi thương và bất đắc dĩ.

     "Cái tên khốn kiếp này!" Đột nhiên Lương Chân Chân đẩy anh ra, chạy vội ra ngoài. Anh đúng là tên khốn kiếp số một, ức hiếp cô lâu như vậy, nhưng vẫn không làm cho cô hận nổi. Mỗi lần gặp gỡ, luôn làm cho tim của cô đập sót mất nửa nhịp. Một lần lại một lần đắm chìm vào trong nụ hôn triền miên của anh, không cách nào kềm chế được, đây cũng là vì yêu thôi.

     Đằng Cận Tư đứng yên tại chỗ hơi lờ mờ. Rõ ràng nai con đang chửi anh, tại sao anh cảm thấy đó là bước đầu tiên nai con mở ra cho anh? Ngón tay anh si mê vuốt môi của mình, phía trên này dính hương vị của nai con. Hôm nay đáng giá là một ngày tốt để kỷ niệm.

******

     Nam Cung Thần nâng mắt mà nhìn Lương Chân Chân vọt ra từ trong phòng làm việc của cậu chủ, trong lòng buồn bực: chẳng lẽ cậu chủ lại thừa cơ ức hiếp Lương tiểu thư sao? Còn làm cô tức giận chạy đến như vậy? Trên mặt hình như mang theo chút nước mắt, đôi môi… hơi sưng, chậc… Có tình ý!

     Lâm Tịnh cũng thấy khó hiểu về cảm xúc khác thường của Lương Chân Chân, cùng với người vừa đi vào là hai người hoàn toàn khác nhau. Hơn nữ, đôi mắt cô đỏ lên, đôi môi sưng, rất khó để cho cô không liên tưởng đến chuyện gì đó. Trong đầu không nhịn được YY, đồng thời cũng không quên ân cần hỏi han: "Chân Chân, cô không sao chứ?"

     Lương Chân Chân lắc đầu một cái: "Không có việc gì, có thể là bụi bay vào mắt tôi. Cô chờ tôi một chút, tôi đi toilet." Nói xong lập tức đi về phía toilet.

     (⊙o⊙)… Bụi bay vào mắt, lời nói dối chất lượng kém. Rõ ràng trên tầng làm việc này không dính một hạt bụi nào, bụi từ đâu mà ra, trong lòng Lâm Tịnh thầm nghĩ. Nhưng dù sao cũng là chuyện riêng của người ta, cô cũng không tiện hỏi. Mặt khác, có một điều cực kỳ quan trọng: lời đồn đãi kia! Dường như Chân Chân và Đằng thiếu gia thật sự có quan hệ đặc biệt. Bằng không, cô cũng sẽ không được mời đến tiệc thọ của Đằng lão phu nhân, cũng sẽ không được Tổng biên tập cử tới đây phỏng vấn. Hơn nữa, môi của cô… Rất rõ ràng là bị hôn qua.

     Trong phòng rửa tay, Lương Chân Chân nhìn cánh môi sưng lên của mình, cực kỳ tức giận, khốn kiếp! Mỗi lần hôn đều mạnh như vậy, muốn cô đi ra ngoài gặp người khác như thế nào đây! Mọi người có thể phát hiện ra cô có cái gì không đúng. Nếu về Đài Truyền Hình, khẳng định sẽ bị một đám người nghị luận ầm ĩ. Bất đắc dĩ đành phải gọi điện thoại cho Tổng biên tập, nói có chút không thoải mái, sẽ không về công ty.

     Tổng biên tập cũng không phải là kẻ ngu, lúc này dĩ nhiên bà sẽ không hỏi nhiều, đồng ý rất sảng khoái.

     Ra khỏi toilet, cô và Lâm Tịnh đi xuống lầu. Trong lúc đó, cô vẫn luôn im lặng, Lâm Tịnh cũng không tiện hỏi cái gì. Cho đến khi đi ra tập đoàn Đế Hào Tư, Lâm Tịnh mới nhỏ giọng hỏi: "Vừa rồi phỏng vấn, thuận lợi không?"

     "Ừ, Tịnh tử, cô về Đài trước đi, tôi đã xin Tổng biên tập nghỉ. Tôi có chút không thoải mái, ngày mai mới về Đài." Lương Chân Chân gật đầu một cái.

     "…Được, tôi biết rồi." Lâm Tịnh cũng hiểu, bộ dáng này của cô nhất định không về Đài được. Nếu như bị bà tám Hoắc Đình Hương nhìn thấy, nhất định sẽ huyên náo xôn xao. Hơn nữa, trong Đài có một đống người ghen tỵ với Chân Chân. Sự thù hằn của phụ nữ, có lúc rất kinh người.

     "Tịnh tử, cám ơn cô." Lương Chân Chân rất chân thành nói. Cũng may, cô không hỏi mình. Bằng không, cô thật sự không biết nên giải thích như thế nào.

     "Trời ơi! Giữa bạn bè không cần khách sáo!" Lâm Tịnh tuỳ tiện cười nói. Tương đối mà nói, cô không có chút tâm cơ nào, tính cách tốt bụng hồn nhiên, còn chưa bị cái xã hội này vấy bẩn.

*****

     Sau khi Lương Chân Chân rời đi, trong phòng làm việc của Đằng Cận Tư có nhiều hơn hai người. Theo thứ tự là Tam thiếu Nam Hoa Cẩn và Tứ thiếu Mạc Đông Lăng.

     "Đại ca, vừa rồi anh và chị dâu nhỏ ở chung không tệ nha." Mạc Đông Lăng bắt chéo hai chân ngồi ở trên ghế sofa, cười đến mập mờ.

     "Tạm được, sau này cậu còn phải ra nhiều ý tưởng tốt hơn cái này." Đằng Cận Tư nâng ly trà lên khẽ nhấp một miếng, trong tròng mắt đen chứa một tia ngợi khen. Lần này, nhờ có Tứ đệ ra cho anh sáng kiến này, để cho anh tiếp nhận phỏng vấn của Đài Truyền Hình. Cứ như vậy đã có thể danh chánh ngôn thuận tiếp xúc thân mật với nai con. Nếu như có thể mà nói, anh có thể vì nai con mà ngày nào cũng tiếp nhận phỏng vấn. Cho dù những thứ này, anh đều không muốn.

     "Đại ca, mới vừa rồi tiểu Tứ còn muốn nghe lén ấy." Nam Hoa Cẩn không vui tố cáo.

     Mạc Đông Lăng thiếu chút nữa ném ly trà qua phía anh, nghiến răng toét miệng trừng mắt về phía ác ma cười đến như thiên sứ: "Tam ca, rõ ràng là anh ghen tỵ!"

     "Hừ! Quỷ mới thèm ghen tỵ cậu! Lần này chẳng qua là cậu chó ngáp phải ruồi mới nghĩ được một ý tưởng tốt mà thôi! Có gì đặc biệt hơn người!" Nam Hoa Cẩn bĩu môi khinh thường.

     "Vậy cũng hơn anh, ra hết chủ ý cùi bắp." Mạc Đông Lăng thật vất vả mới bắt được "Vết thương" lòng của anh, đương nhiên muốn hung hăng rắc muối. Đây chính là thú vui của anh em bọn họ, khác với người ta.

     Đằng Cận Tư thấy hai người bọn họ tranh cãi ầm ĩ, liếc hai người bọn họ một cái: "Tôi nói này tiểu Tam, tiểu Tứ, hai người vẫn còn là trẻ con sao? Anh em phải hoà thuận, cả ngày vừa thấy mặt đã cãi nhau, không thấy mệt mỏi à!"

     Nam Hoa Cẩn hoàn toàn ngổn ngang trong gió, không thể tin nhìn về phía đại ca. Hôm nay, anh không uống rượu chứ? Sao trở nên không bình thường như vậy? Chẳng lẽ là quá vui mừng, cho nên… co rút.

     (Đằng Cận Tư giận: Muốn chết sao! Tiểu Thần tử (Nam Cung Thần), kéo nó đi ra ngoài, đánh chết!)

     Mạc Đông Lăng vẫn còn cười nghiêng ngả ở trên ghế sa lon: "Ha ha ha ha... Tiểu Tam, Tiểu Tam…"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 19.11.2015, 21:40
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.11.2013, 22:04
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 538
Được thanks: 7139 lần
Điểm: 22.96
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 266: Tình Cảm Bắn Ra Bốn Phía

     Sau khi về đến nhà, Lương Chân Chân lập tức ngã xuống giường, trong đầu rối loạn. Cô kinh ngạc vuốt ve đôi môi, chỉ cảm thấy nhiệt độ trên đó thật dọa người, trên gương mặt không tự chủ được đỏ lên. Cầm con thỏ bông ở đầu giường lên hung hăng giày xéo, coi nó như người nào đó.

     Vào lúc cô đang chơi hăng hái, điện thoại vang lên. Cô vừa nhìn là Hợp Hợp gọi tới, vội vàng nhận.

     “Chị nai con, chị tan việc chưa? Chị đồng ý đi chơi với em, ngày mai người ta phải về Hồng Kông rồi.” Giọng nói của Uý Hợp Hợp ngây thơ đáng yêu, làm cho người nghe không đành lòng từ chối.

     "Được, bây giờ em ở đâu?" Lương Chân Chân vội vàng bò dậy từ trên giường.

     "Một mình em ở trong khách sạn, Hoàng và Đằng đại ca đi bàn chuyện công việc rồi, em chán quá!" Úy Hợp Hợp nũng nịu nói. Đàn ông đều đáng ghét, bất luận đi tới đâu cũng không quên công việc, còn dặn cô chờ anh ở bên ngoài nửa tiếng. Bây giờ 40 phút còn chưa ra, cô không thèm chờ nữa, cô muốn đi chơi!

     "Ừ, vậy mười phút sau em đến cửa khách sạn đợi chị... chị lập tức gọi điện thoại cho bọn Giai Ny, chúng ta cùng đi dạo phố nha?" Lương Chân Chân nhớ tới hôm nay Cát gia trở về thành phố C, vừa đúng lúc hẹn cả đám gặp mặt.

     "Ừ, em thay quần áo rồi xuống ngay."

     Cúp điện thoại xong, Lương Chân Chân lập tức đứng dậy đi toilet, rửa mặt đơn giản, để cho sắc mặt mình tốt hơn một chút, môi cũng không còn sưng như vừa rồi. Thôi, dù sao cô đều bị bọn họ thấy quá, bây giờ cũng không sao.

     Tiết Giai Ny và Cát Xuyến đều đã nghe Chân Chân nhắc tới Uý Hợp Hợp. Ở trong bữa tiệc, Tiết Giai Ny cũng đã nhìn thấy cô ấy, cho nên cũng không xa lạ. Còn Cát gia là người tự nhiên, thuộc về mẫu hình thân thiện, hoàn toàn không cần phải lo lắng hai người không hợp.

     Lúc Úy Hợp Hợp thay xong quần áo xuống lầu, còn do dự hai phút có nên gọi điện thoại hoặc là gửi tin nhắn thông báo cho ông xã không. Đúng lúc cửa thang máy vang lên một tiếng leng keng, cô bỏ qua.

     Mới vừa đi ra cửa khách sạn, đã nhìn thấy một chiếc Lamborghini màu trắng dừng ở trước mặt cô, cửa sổ xe quay xuống, bên trong có hai người đẹp cô quen biết. Sau khi lên xe, bốn người lập tức bắt đầu tán gẫu, một đường cười nói đến đường dành riêng cho người đi bộ, tiến hành cuộc càn quét mãnh liệt.

     Quả thật nhiều người có tình cảm mãnh liệt với mua sắm. Hơn nữa, mấy người các cô đều không phải là người lằng nhằng, nhìn trúng lập tức mua, nhìn không thích thì lập tức đi. Vì vậy, sau ba tiếng quét sạch toàn bộ, bốn người đều mang đầy bao lớn bao nhỏ. Thật ra thì cũng không phải là thiếu những thứ này, hoàn toàn xem như phát tiết. Nhưng mà loại hình thức mua sắm này cũng có chỗ tai hại, mệt chết đi. Hơn nữa, họ còn chưa ăn bữa tối, bụng đã sớm đói đến kêu rột rột, lập tức tìm một nhà hàng Trung Quốc tương đối nổi tiếng ở gần đó. Mới vừa ngồi xuống đã không có hình tượng bắt đầu xoa chân, chỉ hận không thể quăng giày cao gót đi.

     "Hợp Hợp, khẩu vị ăn của em như thế nào? Cay? Hơi cay? Lạt? Ngọt?" Lương Chân Chân vừa liếc nhìn thực đơn vừa nói.

     "Em rất dễ ăn, cay và ngọt đều được ." Úy Hợp Hợp cười hì hì nói.

     "Khụ… Đã nhìn ra." Cát Xuyến cười đến không có ý tốt.

     "Phốc! Cát gia suy nghĩ của bạn có thể đừng như vậy hay không! Mình cũng sắp không theo kịp rồi." Tiết Giai Ny thiếu chút nữa phun ngụm nước trong miệng ra.

     Cát Xuyến liếc cô một cái: "Thật sao? Phản ứng của bạn nhanh hơn rất nhiều so với tưởng tượng của mình đó!"

     "Stop! Là do lời bạn nói làm người khác suy nghĩ mơ màng! Không tin thì bạn hỏi Chân Chân và Hợp Hợp đi?" Lỗ mũi của Tiết Giai Ny hừ hừ, dời tầm mắt sang hai người ngồi ở dối diện.

     Vốn mới đầu hai người này còn chưa cảm thấy cái gì, nhưng càng nghe càng cảm thấy đối thoại của hai cô không ổn. Làm người từng trải, lập tức liên tưởng đến phương diện nào đó.

     Úy Hợp Hợp phản ứng chậm nửa nhịp chỉ vào Cát Xuyến: "Chị… Đúng là sắc nữ. Người ta nói khẩu vị ăn uống, sao chị có thể liên tưởng đến phương diện kia? Bộ nhìn em rất cay sao?"

     "Có câu tục ngữ, biết người biết mặt nhưng không biết lòng. Mặc dù nhìn Hợp Hợp em rất đáng yêu, nhưng cũng không có nghĩa em không có một mặt khiêu gợi? Thật ra thì chị cảm thấy, thỉnh thoảng phụ nữ phóng đãng một chút, đàn ông sẽ càng thêm thích." Cát Xuyến cười đến như tên trộm.

     "Cát gia, mình biết bạn đã lãnh giấy hôn thú, ngày ngày kích tình như lửa với người đàn ông nhà bạn. Một ngày không gặp như cách ba thu, ước gì có thể dính nhau từng giây từng phút. Gặp mặt lập tức bổ nhào, bạn hạnh phúc như thế, đây không phải kích thích bọn mình sao?" Tiết Giai Ny nghiến răng nói.

     Lương Chân Chân không nhịn được che miệng ho, quả nhiên hai người này gặp nhau là cãi vã, thật tài tình!

     "Trời ạ! Chị thật sự phóng đãng sao? Đàn ông đều thích như vậy sao?" Úy Hợp Hợp là một cô gái ngoan ngoãn. Lần đầu tiên cô gia nhập nói chuyện phiếm với ba người họ, cho nên không biết đây là cách nói chuyện bình thường của bọn họ. Còn tưởng rằng Cát Xuyến đúng như lời Tiết Giai Ny nói vậy, không khỏi kinh ngạc há to mồm.

     Lúc này, đến phiên Cát Xuyến đầy vạch đen, hình tượng tốt đẹp của cô! Hoàn toàn bị huỷ diệt rồi, khóe miệng nặn ra nụ cười, giọng nói uốn éo: "Bé cưng Hợp Hợp, em cảm thấy chị là người như vậy sao? Đừng nhìn bề ngoài chị rất đàn ông, thật ra thì trong lòng người ta rất trong sáng, là một thục nữ (người con gái đẹp và thuỳ mị)."

     "Phốc!" Tiết Giai Ny và Lương Chân Chân đồng thời phun ra, giọng điệu làm nũng của Cát Xuyến khiến người nghe nổi da gà. Nhất là hai chữ "người ta", chịu không nổi mà!

     Thấy hai cô phản ứng mãnh liệt như thế, Cát Xuyến hạnh phúc, sắc mặt tự nhiên nói với Hợp Hợp ngu ngơ: "Hai người bọn họ lên cơn, chúng ta đừng để ý tới họ. Trước tiên hãy giải quyết vấn đề no ấm mới là quan trọng."

     Vì vậy, bữa cơm này ăn đến vô cùng hài hòa thú vị. Ở trong nhà hàng, bốn người liên tục truyền ra tiếng cười và giọng nói khoa trương dẫn tới rất nhiều cái quay đầu nhìn. Cố tình bốn người bọn họ đều trẻ đẹp, càng thêm hấp dẫn nhiều người ái mộ.

     Ăn xong, Cát Xuyến đề nghị đi karaoke, ba người kia đều không phản đối. Úy Hợp Hợp không biết là, điện thoại ở trong túi cô đã hết pin, cho nên Thư Nhĩ Hoàng vẫn không gọi được cho cô, gấp đến độ muốn báo cảnh sát. Chạy xuống hỏi nhân viên tiếp tân, nói là nhìn thấy cô đi ra cửa. Nhưng một thành phố C to như vậy, muốn anh đi đâu tìm? Quan trọng nhất Hợp Hợp là dân mù đường, anh rất lo lắng cô sẽ bị lạc đường. Ngộ nhỡ túi cách của cô bị trộm hoặc rớt, nhất định cô sẽ khóc.

     Nghĩ đến đây, anh càng thêm gấp gáp, chỉ có thể nhờ Đằng Cận Tư giúp đỡ, cho anh giúp một tay liên lạc với cảnh sát, bắt đầu tìm kiếm. Nhất định phải tìm được Hợp Hợp của anh trước lúc trời tối, nếu không tần số nguy hiểm sẽ càng ngày càng cao. Anh nghe nói có một lần, sau khi cha mẹ vợ cãi nhau ở Manhattan, mẹ vợ giận đến chạy đi, sau đó cha vợ tìm suốt cả một ngày một đêm cũng không tìm được. Cho nên, anh rất sợ mình không tìm được Hợp Hợp. Như vậy không chỉ không có biện pháp giao phó với bản thân, cũng không có biện pháp giao phó với cha mẹ vợ.

     Trong lúc anh đang nóng lòng, đột nhiên Đằng Cận Tư nói: "Hợp Hợp ở thành phố C chỉ biết một mình nai con. Có phải em ấy tìm cô ấy đi chơi hay không?"


     Những lời này giống như đánh tỉnh người trong mộng, Thư Nhĩ Hoàng vội vàng lấy điện thoại di động ra bấm số của Lương Chân Chân, lại phát hiện không có ai nghe máy. Gọi liên tục nhiều cuộc cũng không có ai nghe, hoàn toàn làm cho anh buồn bực, không hiểu rốt cuộc tối nay là tình huống gì.

     Trùng hợp lúc anh gọi điện thoại, Lương Chân Chân mới vừa vào KTV, bên trong mở tiếng nhạc đặc biệt lớn. Cho dù điện thoại đặt ở trong túi xách vang lên thế nào, cũng không nghe được .

     Bốn cô gái chơi vô cùng High, một hồi thì cao giọng gào thét, một hồi thí hát tình ý, một hồi hát tình ca với nhau, hoàn toàn quên mất gọi điện thoại cho bạn trai hoặc ông xã để thông báo. Trong khi mình chơi vui vẻ, mấy người đàn ông đều nóng nảy.

     Lúc đi ra KTV, trời đã rạng sáng rồi. Lúc này, Úy Hợp Hợp mới nghĩ đến mình vẫn chưa gọi điện thoại cho Hoàng. Hơn nữa, anh cũng không có gọi cho mình, không khỏi hơi tức giận. Lúc vừa lấy điện thoại ra nhìn, điện thoại di động đã hết pin tắt máy, lập tức mượn điện thoại di động của Lương Chân Chân. Mở ra xem thì có hơn mười cuộc gọi nhỡ, đều là Thư Nhĩ Hoàng và Đằng Cận Tư gọi tới. Hai người liếc nhìn nhau, trong lòng hiểu rằng chuyện lớn rồi.

     Giờ phút này, Thư Nhĩ Hoàng đang đi khắp nơi tìm vợ. Mắt thấy rạng sáng rồi, Hợp Hợp còn chưa có chút tin tức, tim của anh nhất thời lạnh lẽo. Ngồi ở trên ghế dài trong công viên, mười ngón tay đan vào tóc, tràn đầy tự trách. Đều do mình tạm thời có chuyện, nói không giữ lời, làm Hợp Hợp tức giận bỏ đi.

     Trong lúc anh tuyệt vọng, điện thoại di động của anh vang lên. Lúc này, tiếng chuông điện thoại như cứu mạng anh. Vừa nhìn thấy Lương Chân Chân gọi tới, vội vàng nhận.

     “Ông xã, thật xin lỗi, mới vừa rồi điện thoại di động hết pin rồi. Bọn em ở KTV ồn quá, cho nên chị nai con không nghe thấy tiếng chuông điện thoại di động. Anh đang ở khách sạn sao?” Giọng nói của Uý Hợp Hợp hơi sợ hãi. Dù sao cũng là mình không đúng trước.

     Nghe được giọng nói của bà xã, trái tim treo lơ lửng cả đêm của Thư Nhĩ Hoàng đã buông xuống rồi. Nhưng đồng thời anh cũng rất tức giận, nhưng trong giọng nói vẫn bình thường, chờ lát về sẽ trừng trị cô! Đây là cố ý muốn anh gấp đến chết!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 440 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: be ngok, huongtrang1984, nhu.lo, Sảo Ny, yenbach1122 và 169 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Mạt Trà: Cho mình hỏi mình muốn đăng truyện convert có được không
Mạt Trà: Có ai ở đây không a~~~~~~~
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyết Nhan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.