Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 44 bài ] 

Gả muội - Trạm Lộ

 
Có bài mới 17.11.2015, 10:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 26.09.2015, 19:23
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 92
Được thanks: 305 lần
Điểm: 22.96
Có bài mới Re: [Cổ đại] Gả muội - Trạm Lộ - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6.1

Nguồn: dđlqd

Edit: Lạc Tâm Nhi

Bí mật của Nguyên Phi Ngạo và Song Nhi tất nhiên là không thể nói cho người ngoài biết, nhưng Song Nhi vui mừng đến luôn hiện ra trên mặt không che giấu được, đến ngay cả Tiêu Điển cũng nhìn ra dấu vết.

Trên đường từ Diêm thành hồi Tuyền thành nơi Nguyên Phi Ngạo đóng quân, Tiêu Điển dựa vào sát nói nhỏ với Nguyên Phi Ngạo “Tên tiểu tử Song Nhi này đầu óc có phải là hỏng rồi hay không? Tàn phế thành như vậy, còn suốt ngày vui vẻ, đi đâu cũng hát, tướng quân, ngài thật sự tin là hắn không có vấn đề gì?”

Nguyên Phi Ngạo trong lòng cũng có quỷ nên đáp thật mơ hồ “Có thể có vấn đè gì? Ngươi cũng đã thấy hắn từng liều mình cứu ta.”

“Ai biết tiểu tử này có phải là dùng khổ nhục kế hay không?” Tiêu Điển vẫn thực lo lắng “Không được, lần sau ta phải thử hắn.”

“Ngươi bớt đi trêu chọc hắn đi!” Nguyên Phi Ngạo bỗng nhiên tức giận “Nếu ngươi chạm vào một sợi tóc của hắn, xem ta thu thập ngươi như thế nào.”

“Sao tướng quân xem hắn như bảo bối vậy?” Tiêu Điển khó hiểu “Từ khi hắn xuất hiện tướng quân liền có chút cổ quái, không phải là đã bị hắn hạ bùa chú gì đi?”

“Toàn chuyện ma quái, nói năng bậy bạ, vả miệng.”Nguyên Phi Ngạo liếc mắt nhìn hắn, cái roi trong tay quơ quơ, làm cho Tiêu Điển đành mĩm cười làm hòa, tự tát vào miệng mình một cái.

“Tướng quân đừng nóng giận, thuộc hạ không hỏi là được. ta nghĩ trong lòng nàng nhất định là đã có chủ trương, lại chưa muốn cho thuộc hạ biết?” Tiêu Điển khoe khoang mình thông minh nói

Nguyên Phi Ngạo hừ một tiếng không đáp lại

Buổi chiều Nguyên Phi Ngạo không cưỡi ngựa mà ngồi xe ngựa với Song Nhi.

Vừa thấy hắn nàng liền cười hỏi “Có phải Tiêu Điển hỏi chàng về chuyện của ta hay không?”

“Làm sao nàng biết?” Nguyên Phi Ngạo thực kinh ngạc, theo như nàng ở trên xe ngựa thì hẳn là sẽ không thể nghe được hắn và Tiêu Điển nói chuyện mới đúng.

“Người này chắc là nghi ngờ ta, mấy hôm nay lượn tớí lượn lui trước mặt ta, hôm qua còn muốn đổi thuốc cho ta, để ta đừng làm phiền tướng quân.”

“Tiểu tử ngu ngốc kia.” Nguyên Phi Ngạo giận tím mặt “Nàng đồng ý rồi?”

“Đương nhiên không có.” Nàng cười duyên tựa vào ngực hắn “Ta xấu lắm, nói là phải để ngài đổi thuốc, ai bảo ta vì ngài mà bị thương.”

Bàn tay hắn vuốt ve mặt của nàng, hỏi “Luôn mang mặt nạ như vậy có mệt không?”

“Cũng có chút không thoải mái, dù sao cũng không phải là da thật của mình. Nếu chàng thấy khó coi, ta liền gỡ ra.” Nàng tựa cản thân mình lên người hắn, trong mắt ý cười tràn đầy “Ta đã nói là chàng nữa đường nap thiếp, sau đó nói là Song Nhi đã bỏ trốn.”

Ánh mắt Nguyên Phi Ngạo ánh lên ý cười “Nàng nói thật đơn giản, nói dối như vậy sao có thể gạt được cả đội huynh đệ? Kỳ thật cũng không cần dấu giếm bọn họ, nhưng mà nàng không thể giải thích được từ đâu chui đến bên người ta, thì làm sao có thể giải thích với các huynh đệ ở dưới, càng phí một trận võ mồm.”

“Để ý đến bọn họ làm chi, để ý ta là tốt rồi.” Song Nhi cười đem mặt vùi vào lồng ngực hắn.

Động tác nghịch ngợm này làm Nguyên Phi Ngạo cười nói “Năm tay mười tám tuổi có cứu một con sói con, khi đó cũng ở trong lòng ta lăn qua lăn lại như vậy, đáng tiếc khi ta nuôi nó lớn, nó lại cắn ta một cái.”

“A” Song Nhi kinh ngạc, ngẩng đầu hỏi “Vậy chàng đã giết nó?”

“Là chính mình nuôi lớn, làm sao có thể giết được?” hắn thở dài “Ta thả nó. Sói, là muốn trở về thế giới của mình, không phải con người có thể giữ lại được.”

Song Nhi thở hắc ra “Lòng chàng thiện lương như vậy. ta thấy lúc chàng giết địch, một đao một cái đầu so với cắt dưa hấu còn gọn hơn, măt cũng không chớp một cái.”

“Dọa nàng sao?” hắn trêu chọc nói “Vậy nàng nên cảm thấy may mắn mới đúng, lúc trước ta chỉ vặn gãy một cánh tay chứ không phải là đầu của nàng.”

“Đúng vậy a, cảm ơn tướng quân đã tha chết cho tiểu nhân.” Nàng ở trong lòn hắn ngáp một cái, sau đó duỗi lưng “Bao lâu nữa chúng ta mới đến Tuyền thành?”

“Đại khái là ngày mai sẽ đến, Tuyền thành của chúng ta cũng không tốt như Hoàng thành, cũng không có gì để chơi, lúc đó nàng đừng hối hận.”

“chỉ cần có chàng, ở đâu cũng tốt.”

Nguyên Phi Ngạo khó hiểu “Thật kì quái, ta có gì tốt? Nàng vì sao quyết định muốn đi theo ta? Nàng ở Cổ gia chịu khổ sao? Không cho nàng ăn no, mặc không ấm, hay bị đánh?”

Ánh mắt nàng nặng nề “Cũng không đến nổi như vậy, nhưng ở Cổ gia, ta thật sự không vui vẻ.”

“Đi theo ta có cái gì vui?” hắn cũng chỉ biết mang binh đánh giặc.

“Nhìn thấy chàng cũng vui.” Nàng cắn môi suy nghĩ “Ta cũng không biết vì sao? cho dù chàng mắng ta, ta cũng thấy thật vui vẻ, đối xử tốt với ta, ta càng vui hơn.”

“Bản thân ta cũng không ngờ mình có thể làm người khác vui vẻ.” Nguyên Phi Ngạo cười khổ “Nếu như ta đã có thể làm cho nàng vui vẻ như vậy, vậy có thể nói thật cùng ta, chuyện gì làm cho nàng không vui? Ta hy vọng nữ nhân của ta ở trước mặt ta trong lòng lại phải mang nhiều bí mật.”

Nàng im lặng hồi lâu, như đang suy nghĩ có nên nói thật hay không, trộm liếc mắt nhìn hắn một cái, mới không lưu loát trả lời “Mẹ ta - không phải là mẹ ruột, mẹ ruột của ta là thiếp của cha ta, lúc sinh ta ra vì sinh khó đã chết. Đại nương, là vợ chính của cha ta, sinh một người con trai, là ca ca của ta. Ca của ta… thật vĩ đại, thật tài giỏi, cũng xinh đẹp, đầu óc cũng thật thông minh, mọi người không thích hắn, chỉ là kính sợ hắn, ngay cả cha ta nhìn thấy hắn cũng phải kính nể

Ta biết trong nhà không ai để ta vào mắt, nên ta đã cố gắng liều mạng đọc sách, vì để người khác chú ý, ta còn liều mạng luyện võ, học thuật dịch dung,… nhưng mà… có một ngày đại nương biết được, liền cho người đốt hết tất cả sách của ta, nói nữ nhân không tài mới có đức, học nhiều như vậy làm gì? Còn hỏi ta có phải có ý tranh giành với ca ca ta, vì tương lai có thể tranh gia tài…”

“Bà ấy còn đánh nàng?” Nguyên Phi Ngạo nắm lấy đầu vai của nàng, giọng điệu nhẹ nhàng nói

Hốc mắt của nàng nóng lên “Đại nương vu oan cho ta làm bễ bình sứ thanh hoa bà ấy yêu thích nhất, dùng gậy đánh ta thời giang nữa chung trà, ai khuyên cũng không dừng lại, ta khóc cầu xin bà ấy, đã lâu rất lâu…”

Nguyên Phi Ngạo không khỏi đau lòng nói “Vậy sao đó…”

“Một lúc sau đó ca ca hay được tin tức, chạy đến lấy gậy của nương, mới giữ lại được cái mạng nhỏ của ta…”

“Nói như vậy, ca của nàng đối với nàng cũng tốt lắm?”

Song Nhi sửng sốt, cười khổ nói “Có thể là vậy đi. Người ngoài thấy hắn luôn đạm mạc, lạnh lùng,  không ai có thể nhìn ra bên trong hắn. ta cuối cùng cũng cảm thấy trong mắt hắn chỉ có hai loại người: một là có thể lợi dụng hai là không thể lợi dụng.  đại khái là ta còn giá trị lợi dụng nên hắn không dễ dàng để cho ta chết.”

Nguyên Phi Ngạo vỗ vỗ bả vai nàng trấn an “Đừng nghĩ nhiều như vậy, hắn có thể không phải là nghĩ như vậy, nói không chừng hắn là người không biết biểu lộ cảm xúc trong lòng mà thôi. Tựa như ta, nhiều lúc cũng bị người khác nói là máu lạnh vô tình, nàng xem ta có đúng như vậy không?”

“Thời điểm đối mặt với kẻ địch tất nhiên là mặt lạnh vô tình rồi, nhưng đối với người nhà, sẽ không như vậy.” Song Nhi vẻ một độ cong trên khóe môi của hắn “Chàng cười lên nhìn đẹp lắm, giống một đứa nhỏ không có tâm cơ.”

Nguyên Phi Ngạo cười vang nói “Ta đã một đống tuổi, cũng không còn là đứa nhỏ, nàng muốn vuốt móng ngựa cũng không tránh khỏi nói quá rồi…”

Nàng lập tức biện bạch “chính là giống tiểu hài tử. trước đây ta có gặp qua một nam hài, có thể trèo hai ba lần đã có thể trèo lên cây cao, sau đó ở trên cây dương dương tự đắc, hướng về phía ta cười, nụ cười kia giống của chàng như đúc.”

Nguyên Phi Ngạo đã cười đến không thể dừng được “Thì ra nàng cảm thấy ta cười đắc ý a! nói đi nói lại cũng không phải lời hay gì, bất quá ta nói cho nàng biết, dương dương đắc ý cũng không phải la ý gì, quan trọng là, nhìn nàng có khả năng đắc ý hay không, nếu là lời nói bốc phét, dù có cười lớn cũng không ai để ý.”

“Đây là đương nhiên.” Song Nhi nghĩ nghĩ , lại nói “Đúng rồi hôm qua ta nghe Tiêu Điển nói, chàng có một nhân tình ở Tuyền thành.”

“Đừng nghe Tiêu Điển nói hưu nói vượn! cái gì mà nhân tình, ta đã cứu một cô gái đáng thương, tổ tiên nàng làm quan. Bởi vì phạm tội, bị bãi quan. Sau đó cả nhà bị đài đến Tuyền thành, nàng bị bán làm quân kỹ. ta thấy nàng đáng thương, cứu nàng ra, đem nàng từ  trại quân kỹ ra ngoài.”

“Đem về làm nữ nhân của chàng?”

Nguyên Phi Ngạo gõ đầu nàng một cái “Ta và nàng ấy không có loại quan hệ này, bất quá nàng đồng ý thay ta may quần áo, dạy các huynh đệ trong quân doanh học chữ, ta mới giữ nàng lại, làm muội muội ta mà thôi.”

Song Nhi dựa theo trực giác nữ nhân của mình hỏi “Chẳng lẽ nàng ấy với chàng không có tình yêu nam nữ sao? chàng không có, nàng ấy cũng không có sao?”

“Ta không biết.” Nguyên Phi Ngạo nghĩ nghĩ “Mặc kệ như thế nào, ta chỉ xem nàng ấy là muội muội.”

Song Nhi chớp chớp mắt, chu miệng nói “Chàng sẽ không xem ta là muội muội chứ?”

Hắn nhíu mi cười nói “Ta đem nàng làm nữ nhi.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lạc Tâm Nhi về bài viết trên: TTripleNguyen, hienheo2406, hoahuvo, meo lucky, y229917
     

Có bài mới 17.11.2015, 16:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 26.09.2015, 19:23
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 92
Được thanks: 305 lần
Điểm: 22.96
Có bài mới Re: [Cổ đại] Gả muội - Trạm Lộ - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6.2

Tuyền thành là thành ở biên cương lớn nhất Hạo Nguyệt quốc, mười mấy năm nay là Nguyên Phi Ngạo đóng quân canh giữ ở đây, nhưng từ lúc theo hắn vào thành đến bây giờ, trừ bỏ lính canh giữ thành nhiệt tình chào hỏi bọn họ, người dân trong thành chỉ ở xa xa gật đầu chào hỏi bọn họ.

Song Nhi tò mò hỏi “Dân chúng trong thành dường như không hoang nghênh chàng?”

Hắn buồn cười nhìn nàng “Cũng không phải là đánh thắng trận trở về, muốn bài binh bố trận làm gì? Ta ghét nhất là bị một đám người ở dưới làm những cử chỉ kì quái. Nếu trong lòng nàng có dân chúng, dân chúng nhất định sẽ tôn trọng nàng. Nếu bọn họ trong lòng căm giận nàng, nhưng lại đưa cho nàng nhiều lễ vật này nọ, cũng sẽ ở sau lưng bình luận nói xấu này nọ, lúc tặng lễ vật thì nói dễ nghe.”

“Nói đúng, tham quan vô lại sẽ không hiểu được đạo lí này. Năm kia ta nhìn thấy có mấy tên tham quan đến cửa nhà ta…  nhà Cổ đại thiếu tặng lễ vật, tặng ông chủ hắn một bảng hiệu, trên đó viết cái gì thương gia mẫu mực, cội nguồn quốc gia. Là gỗ mun mạ vàng đấy! kết quả Cổ đại thiếu cười lạnh một tiếng, kêu người bổ ra, làm củi đôt. Ta hỏi hắn vì sao? hắn im lặng không đáp, có lẻ là cùng ý tưởng với chàng đi.

Nguyên Phi Ngạo gật gật đầu “Cổ Liên Thành coi vậy mà hiểu biết lòng người.” nói đến đây trong lòng hắn lại nỗi lên nghi ngờ dày đặt.

Cổ Liên Thành là người tâm tư khó dò, nói muốn gã muội muội cho hắn, cho đến bây giờ cũng không có liên hệ với hắn, không biết trong hồ lô của hắn bàn thuốc gì?

Mà bên hoàng thượng, sau khi hắn đột nhiên rời khỏi, sai người gởi cho hắn phong thư, nói gì mà để cho hắn lấy biên quan làm trọng, không cần gấp gáp trở về, xem ra, là không gấp gáp thúc giục hắn thành hôn. Hắn là người tâm địa ngay thẳng, cảm giác, cảm thấy mình bị người ta tính kế, nhưng không thể biết rõ ràng được.

Trở lại tướng quân phủ, người chăn ngựa dắt ngựa cười nói “Tướng quân trở về thật nhanh, Triệu cô nương còn nói tướng quân đại khái là đi khoảng cả tháng mới về, buộc chúng ta đem xuất sư biểu của Gia Cát Lượng đều phải đọc thuộc.

Nguyên Phi Ngạo cười nói “Vậy bây giờ tướng quân phủ của ta sắp thành phủ học sĩ rồi”

Song Nhi bước xuống sau, nhỏ giọng hỏi “Vị triệu cô nương này, là cô nương lúc trước chàng đã cứu  sao?”

“Đúng, chút nữa sẽ giới thiệu với nàng.” Nguyên Phi Ngạo liếc mắt nhìn nàng một cái “Chân bị thương đi bộ được không?”

“Đi không được chàng cõng ta?” nàng cười khẻ ngáy mắt mấy cái, nói xong đi đến sau lưng Nguyên Phi Ngạo leo lên.

Tiêu Điển ở bên cạnh nhìn thấy tức giận kêu lên “Song Nhi đi xuống! đây là tướng quân phủ, còn ra thể thống gì?”

“Không có chuyện gì hắn so với con khỉ cũng không nặng hơn bao nhiêu.” Nguyên Phi Ngạo cũng không nghĩ nhiều, cười ha ha cõng nàng vào phủ.

Mọi người trong phủ ai cũng tò mò, kinh ngạc, Nguyên Phi Ngạo từ trước đến nay nổi danh lạnh nhạt uy nghiêm, nay lại như một đứa trẻ lớn cõng một nam hài xa lạ vào phủ, không khỏi xì xào bàn tán, tìm hiểu lai lịch của nam hài này.

Nguyên Phi Ngạo cũng không để ý ánh mắt của người ngoài, một đường cõng Song Nhi vào nội đường, liền phân phó cho quản gia trong phủ “Tìm cho hắn một phòng ngủ yên tĩnh, liền là Vấn Kiếm các ở bên cạnh Khiếu Thiên lâu của ta đi.”

Song Nhi dựa trên lưng hắn, chỉ cảm thấy tấm lưng rộng lớn này giống như là cái giường thật to, chơi xấu nằm lại trên đó không muốn leo xuống.

Nguyên Phi Ngạo vỗ vỗ cái môn nàng “Thật muốn là con khỉ con hả? còn không đi xuống.”

“Vấn kiếm các ở đâu? Hay là chàng cõng ta trực tiếp qua đó đi.”nàng đem mặt chôn ở bả vai hắn, lại không chịu đi xuống.

“Tướng quân…” một tiếng gọi mềm mại của nữ tử vang lên.

Song Nhi còn chưa ngẩng đầu đã nghe Nguyên Phi Ngạo trả lời “Đông Cúc, hiện tại muội dạy học, cũng sắp ra dáng tiên sinh rồi.”

“Nhưng tướng quân ngày càng không giống tướng quân.”

Ngữ điệu giống như là nói đến việc nhà, nhưng lại có một sức mạnh mơ hồ, làm cho Song Nhi không thể không ngẩng đầu lên, nhìn từ phía sau cổ của Nguyên Phi Ngạo, đây là nữ nhân mà Tiêu Điển thần thần bí bí đề cập tới? là vị quan gia tiểu thư Nguyên Phi Ngạo đã cứu ra từ quân kỹ doanh?

Thân hình cao gầy, khí chất giống như hoa cúc, làm cho người ta vừa nhìn đã không thể dời mắt. quả nhiên là phong cách quý phái, nữ tử như vậy đừng nói Nguyên Phi Ngạo không đành lòng nàng làm quân kĩ, chính nàng nhìn còn thấy đau lòng.

Không tự chủ nàng lặng lẽ trượt xuống khỏi lưng Nguyên Phi Ngạo, nhưng ánh mắt to như cũ vẫn đang chăm chú đánh giá Triệu Đông Cúc

Đối phương chỉ là cười nhìn nàng và Nguyên Phi Ngạo, cũng không có hỏi gì.

Nguyên Phi Ngạo lại đem nàng đẩy ra “Đây là Song Nhi,là người cổ quái trên đường ta gặp phải, đây là người nàng muốn gặp Triệu Đông Cúc.”

Tòa kiến trúc ba tầng màu trắng, phía trước còn có dòng suối chảy róc rách, có một cái cầu trúc màu xanh bắt qua bên kia.

Song Nhi ngạc nhiên chạy lên cầu, “Nha, nhìn không ra Nguyên Phi Ngạo là một người thô lỗ, trong nhà lại có bố trí tinh xảo như vậy?”

“Tướng quân phủ này cũng không phải là của hắn, trước nơi đây là phủ của Vương gia, sau này cả nhà vương gia đều về kinh thành nơi này không ai ở, nên để lại cho tướng quân. Nơi ngươi ở đây… nghe nói là của Vương Phi nên kiến trúc thật tinh xảo.

Song Nhi ngẩn ra, hướng về phía nàng vui vẻ hỏi “Vậy để ta ở đây không phải uổng phí sao? tướng quân không có thê thiếp gì sao?”

Thần sắc của Triệu Đông Cúc bỗng nhiên chìm xuống, trịnh trọng nói “Tướng quân là chính nhân quân tử, trong phủ chưa bao giờ có oanh oanh yến yến.”

“Triệu tỷ tỷ không phải là oanh oanh yến yến, tỷ là hồng nhan tri kĩ của tướng quân phải không?”

Triệu Đông Cúc liếc nhìn nàng một cái “Ta xem tướng quân như huynh trưởng, ngài ấy xem ta như muội muội, chúng ta đều trong sáng chân thành mà đối diện.”

Nàng nhún nhún vai “Cho dù trong lòng tỷ thích hắn cũng không có gì lạ. ta nghe nói là ngài ấy cứu tỷ từ trong quân kĩ doanh ra, nếu là ta, nói không chừng sẽ lấy thân báo đáp nha.”

Trên mặt Triệu Đông Cúc hiện lên ý cười châm chọc “Muốn lấy thân báo đáp cũng phải là thân nữ nhân a. bất quá nhìn bộ dạng tướng quân đối xử với ngươi, ta thấy thật không bình thường.”

“Muốn biết chuyện xưa của chúng ta?” Song Nhi dựa vào gần nàng, cười mập mờ “Có muốn nghe hay không?”

Triệu Đông Cúc chỉ nhìn nàng, trầm tĩnh nói “Ta cùng với nữ nhân đầu đường cúi ngõ thích chuyện phiếm khác nhau. Chuyện người bên ngoài, nếu có nói cho ta nghe, bất quá cũng chỉ là nhất thời, càng không có tâm tư đi tìm hiểu chuyện riêng tư. Ngươi nếu không nhịn được có thể nói, ta chỉ là yên lặng nghe ngươi nói.”

Song Nhi đụng phải cái đinh mềm, sờ sờ cái mũi “Ta đây sẽ không quấy rầy tỷ, tỷ là tiên sinh dạy học, chắc là sẽ bận nhiều chuyện, tỷ đi thông thả, ta tự mình đi dạo là được rồi.”

Triệu Đông Cúc gật gật đầu không nói gì nữa, rời đi.

Song Nhi nhìn bóng lưng rời đi của nàng, cười quái dị, lại hướng tòa nhà màu trắng cười lớn ba tiếng “Ha ha ha ta rất thích nơi này.”

Nói xong mở cửa ra vọt vào Vấn Kiếm các.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lạc Tâm Nhi về bài viết trên: Hồng's Tuyền, TTripleNguyen, hienheo2406, hoahuvo, meo lucky, y229917
     
Có bài mới 18.11.2015, 10:17
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 26.09.2015, 19:23
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 92
Được thanks: 305 lần
Điểm: 22.96
Có bài mới Re: [Cổ đại] Gả muội - Trạm Lộ - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6.3

Buổi chiều Nguyên Phi Ngạo từ quân doanh trở về, vừa vào cửa liền hỏi “Tên tiểu tử kia buổi tối đã ăn gì chưa?”

“Đã đưa qua đó, nhưng hắn nói mệt mỏi, muốn ngủ một chút, kêu chúng ta bưng ra.”

Hắn lại hỏi “Tên kia kén chọn?”

Gia đinh cười nói “Tướng quân đoán trúng rồi, người này nhìn qua đồ ăn liền nhíu mày nói ‘Đường đường là tướng quân phủ, đồ ăn lại không khác biệt gì với quán cơm bên ngoài’ còn nói thực xúc động,…” gia đinh chần chờ nhìn chủ tử, thấy vẻ mặt hắn hiện lên vẻ hứng thú còn chăm chú lắng nghe, mới cả gan nói thêm “Tên kia còn nói ‘Nguyên Phi Ngạo cũng thật đáng thương, không có danh tướng quân, lại không có phúc phần của tướng quân, lần khác ta sẽ khuyên dạy hắn.’”

Lời nói bất kính như vậy làm Tiêu Điển bên cạnh nhíu mày, đương sự lại cười ha ha thành tiếng.

“Ta đi xem hắn.”

Song Nhi thật sự đang ngủ, một đường đi này gặp rất nhiều việc, làm tinh thần nàng phấn chấn quá mức, rốt cục cũng đi tới địa bàn của Nguyên Phi Ngạo, một khi thả lỏng, buồn ngủ nhất định sẽ tới, trời còn chưa tối đã ngủ, ngủ đến lúc trăng treo lên cao.

Nguyên Phi Ngạo đi vào, liền thấy nàng cuộn tròn thân mình ở góc giường, quần áo không có thay, cũng không đắp chăn, chỉ lột bỏ mặt nạ da người trên mặt.

“Song Nhi thức dậy ăn gì đi.”

Hắn đẩy nàng, nàng không khỏi trở mình lăn lại, lại đụng tới bả vai và cánh tay bị thương, đau tỉnh lại.

“Ui da! Hả, làm sao cả trời đều đen?” nàng xoa xoa mắt, nhìn rõ người ngồi trước giường “Hơn nữa đêm chàng dọa người làm gì?” nói xong nàng đã muốn đi xuống giường “Có cái gì ăn ngon?”

“Cháo trằng.” hắn cố ý đùa nàng.

Tinh thần nàng còn chưa tỉnh hẳn, thốt ra “Ta muốn ăn dưa muối ở Thanh Nguyệt cư.”

“Hiện tại lấy ở đâu ra dưa muối ở Thanh Nguyệt cư? Bất quá trong phủ có chút rau ngâm, để ta gọi bọn họ đem lại cho nàng.”Nguyên Phi Ngạo nâng nàng dậy, lại phát hiện chỗ trên vết thương của nàng đều thấm ra màu đỏ.

“Lại đổ máu?” Nguyên Phi Ngạo cả kinh, cầm áo kéo xuống, dĩ nhiên là do tư thế nàng ngủ không thích hợp, làm miệng vết thương vỡ ra.

“Ngồi xuống, ta băng bó cho nàng.” Nguyên Phi Ngạo bước ra ngoài kêu người mang thuốc lại đây.

Song Nhi chính là được nuông chiều thành quen, không biết làm như thế nào, nhưng sau khi rời giường lại thấy đói, cho dù ngại mùi cháo hơi ngạc nhưng cũng uống vài ngụm.

Đợi cho đến khi Nguyên Phi Ngạo trở về, ngồi lên băng ghế cùng nàng, nàng cười nói “Hai người chúng ta như là không rời được cháo. Đi một đường, uống cháo suốt đường, sớm muộn gì cũng có một ngày, ta sẽ biến thành một người thật mập mạp.”

“Béo mới tốt, phúc hậu, nàng bây giờ thật gầy.” hắn chỉ bả vai của nàng nói “Nếu trên người nàng có thêm chút thịt, cũng không đẽ dàng bị thương đến xương cốt như vậy.”

Cảm giác được bàn tay dịu dàng của hắn vì nàng băng bó vết thương, nàng không nhịn được nói “Triệu Đông Cúc cô nương cũng có vài phần tư sắc.”

“Phải không?” Nguyên Phi Ngạo nhìn thấy vết thương dữ tợn trên vai nàng nhíu mày, bả vai xinh đẹp như vậy về sau lại có thêm vết thẹo.

“Chàng không có chú ý tới? hừ ta mới không tìn. Nàng bao nhiêu tuổi?”

“Mười chín? Hay là hai mươi? Ta không có hỏi qua, dù sao hỏi rồi cũng quên.” Hắn tìm được một lọ thuốc từ trong hộp đựng thuốc, đè cái cổ của nàng lại nói “Sẽ đau, đừng lộn xộn” nói xong đã đem thuốc rắc lên vết thương.

Đau đớn nóng rát làm cho Song Nhi còn chút nữa là nhảy dựng lên, nếu không phải Nguyên Phi Ngạo biết trước đè nàng lại nàng đã có thể nhảy đến xà nhà rồi.

“Ôi trời, chàng muốn giết ta sao?” nnagf đau đến nước mắt cũng rơi ra.

“Đây là dược sinh cơ, trước đây là một thầy thuốc quân y đưa cho ta, nhưng ta cảm thấy nam nhân có sẹo cũng chẳng sao, nên không đụng tới.”

“Sao hiện tại lại cho ta dùng?” Song Nhi nhe răng trợn mắt “thuốc này đã bao lâu không dùng? Lỡ như mất tác dụng thì sao?”

“Nếu trên vai nàng để lại sẹo nàng sẽ không khóc sao?” Nguyên Phi Ngạo trêu ghẹo, hắn đã từng thấy nữ nhân trên tay bị đâm một chút liền kêu khóc không ngừng.

Song Nhi thản nhiên cười “Ta khóc gì chứ? Đây là vì cứu chàng mới để lại sẹo, sau này cũng chỉ có mình chàng nhìn thấy, chàng không chê là được.”

Nguyên Phi Ngạo nghe được mấy lời này trong lòng nóng lên, nhưng hắn cố gắng làm ra vẻ mặt nghiêm nghị, cứng rắn nói “Không biết quý trọng thân mình, ta cũng không quý trọng.”

Lần này Song Nhi sửng sốt quay đầu lại lẩm bẩm “Lúc chàng chém giết trên chiến trường, chàng… có nghĩ tới vì ai mà quý trọng thân mình hay không?”

Nguyên Phi Ngạo nghe vậy im lặng hồi lâu, sau đó mở miệng “Trước đây không có, nhưng về sao….xem như đã có.”

Nàng vội vàng ngẩng đầu, vui vẻ hỏi tới “Ai?”

“Nàng ngoang ngoãn để ta băng bó vết thương lại, ta sẽ nói cho nàng biết.” Nguyên Phi Ngạo cố ý nói

Lúc này, hộ vệ của Nguyên Phi Ngạo đứng ngoài cửa bẩm báo “Tướng quân, có hai gã khách quý nói muốn gặp ngài, chúng thuộc hạ ngăn không được, bọn họ đã vào phủ.”

Nguyên Phi Ngạo giận dữ mắng “Đường đường là tướng quân phủ, làm sao đến hai người cũng không ngăn được? người trông cửa là giấy sao?”

Hộ vệ ngập ngừng “Không phải là người trông cửa vô dụng, mà là người tới có chút dọa người, một trong hai người bọ họ tự xưng là họ cổ, là Thiếu Đông của ngân hàng tư nhân thiên hạ…”
Song Nhi sắc mặt biến đổi, cúi đầu nói nhỏ “Nguy hiểm, hắn sao lại tự mình đến đây?”

Nguyên Phi Ngạo liếc nhìn nàng một cái, nghi vấn lan tràn “Không phải hắn vì nàng mà đến đây chứ?”

Song Nhi mân mân khóe miệng, không biết trả lời như thế nào

Nguyên Phi Ngạo thẳng bước đi ra cửa phòng, đang định phân phó thủ hạ từ chối khóe, đã thấy đứng trước Vấn kiếm các một bóng người màu xanh nhạt.

Cho dù là chưa nhìn rõ mặt, nhưng khí thế của người này, làm cho người khác phải lo sợ.

Không cần giới thiệu, Nguyên Phi Ngạo cũng biết người đến là ai

Hắn ngẩng đầu lên, không hờn giận nói “Cổ đại thiếu, đây là địa bàn của Nguyên Phi Ngạo ta, đại thiếu muốn làm việc cũng được gặp người cũng tốt, nhưng vẫn là nên đúng theo cấp bậc lễ nghĩ đi? Ngân hàng tư nhân thiên hạ cho dù là thế lực có lớn, cũng không nên đến phủ tướng quân của ta ra oai.”

“Tướng quân xin bớt giận.” Cổ đại thiếu bước tới, trên môi lộ ra nụ cười yếu ớt “Liên Thành lần này đến đây, không phải là muốn giễu võ vương oai, chỉ là muốn tìm một người Cổ gia bỏ trốn.”

“Song Nhi sao?” Nguyên Phi Ngạo cảnh giác nói “Nàng là tự nguyện đi theo bên cạnh ta, nếu Cổ gia không chịu thả người, vậy ta sẽ mua lại khế ước bán thân của nàng, ra giá đi.”

Cổ Liên Thành nghe xong cười dài nói “Thật thú vị, ta nghe nói Nguyên Phi Ngạo tướng quân là đệ nhất trung quân của Hạo Nguyệt quốc, cuộc sống thanh liêm, nay lại vì một người mà cò kè mặc cả với Cổ gia? Được rồi, Cổ gia cũng sẽ không đem tiền tài ra ép người, nhưng gả muội muội cũng không thể qua loa, tướng quân nếu có tâm, sau này đến Cổ gia cầu thân, không quan tâm sính lễ nặng hay nhẹ, chỉ cần có tâm là đủ.”

“Cái gì?” Nguyên Phi Ngạo nhíu mi, khó hiểu, hắn đề cập đến chuyện muội muội của mình làm gì, chẳng lẻ đây là cái giá của Song Nhi hay sao?

Ngay khi hắn đang há hốc kinh ngạc, Cổ Liên Thành liền cao giọng gọi “Cổ Vô Song, muội còn không ra? Muội muốn ta vào đó bắt muội ra sao?”

Nguyên Phi Ngạo nghe thấy tiếng loạt xoạt quần áo phía sau, sau đó Song Nhi chậm chậm bước đến bên cạnh hắn.

Từ trước đến nay nàng cả gan làm loạn, giờ lại giống như tiểu hài tử sợ hãi, nắm góc áo, nhẹ nhàng đáp “Ca”

Nguyên Phi Ngạo giống như là bị đánh cho một quyền nặng nề, trong lúc nhất thời không biết nói gì.

Cổ Liên Thành nhìn muội muội quần áo không chỉnh tề, trên vai còn lộ ra mập mờ, không khỏi nheo mắt lại, nhẹ nhàng cười nói “Đây là kinh hỷ muội cho ca xem sao? Vô Song, ta cảng cáo muội, bây giờ quay trở lại đứng bên cạnh ta, nếu không ta ở trước mặt hoàng thượng bẩm báo là Nguyên Phi Ngạo tướng quân dụ dỗ khuê nữ nhà người khác. Muội cũng không muốn nhìn hắn vào tù chứ?”

Nghe vậy Song Nhi không thể không di chuyển bước chân, nhưng Nguyên Phi Ngạo bên cạnh bỗng nhiên giữ chặt tay nàng lại, thanh âm cứng rắng vang trên đỉnh đầu nàng…

“Nàng là thê tử chưa qua cửa của ta, ta không cho phép, nàng không thể rời khỏi đây.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lạc Tâm Nhi về bài viết trên: Hồng's Tuyền, TTripleNguyen, hh09, hienheo2406, hoahuvo, meo lucky, y229917, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 44 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: caothiennhi993, Lê Đan, soul_of_water01 và 53 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

15 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

16 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.