Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 218 bài ] 

Đích nữ vương phi - Nam Quang

 
Có bài mới 13.11.2015, 22:26
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2014, 10:30
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 596
Được thanks: 5225 lần
Điểm: 24.98
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang - Điểm: 60
Chương 53: Tính toán.

Editor: Lin

Buổi chiều yên tĩnh có thể nghe được rõ ràng âm thanh róc rách của tiếng nước chảy, cách đó không xa trăm hoa đua nở, bươm bướm bay múa, thật là một hình ảnh vô cùng có sức sống.

"Tỷ tỷ thật có phúc, cuối cùng thời gian cực khổ cũng đã qua rồi!" Vân Vãn Nhan ghen tỵ không cam lòng nói, kể từ sau khi nhìn thấy Vương Gia, bóng dáng nam tử ung dung tao nhã đã luôn quanh quẩn trong đầu nàng, không bỏ đi được!

Quanh co trên hành lang dài cũng chỉ có tiếng cạch cạch vang ên, một hồi lâu vẫn không nghe thấy tiếng người đằng sau trả lời, Vân Vãn Nhan không kiên nhân dừng lại quay người, nhướn mày lên, lạnh lùng chất vấn: "Ta nói với ngươi  đó, sao ngươi không trả lời?"

Vân Tuyết Phi không vui cau mày: "Bổn Vương Phi không có muội muội, ngươi chắc chắn đang nói chuyện với Bổn Vương Phi?"

Một cái Bổn Vương Phi vừa nói xong trong lòng Vân Vãn Nhan liền bốc hỏa, nàng vốn luôn oán hận Vân Hoài Thiên không công bằng, tại sao người được gả vào Vương Phủ làm chính phi không phải là nàng, nhiều làm nàng cũng chỉ thua thân phận con dòng chính của Vân Tuyết Phi, có chỗ nào không bằng nàng? Nàng cười lạnh: "Thế nào? Làm Vương Phi rồi ngay cả muội muội của mình cũng không nhận? Đừng quên, nếu không có Vân phũ, cũng không đến phiên ngươi được gả vào Hộ Quốc vương phủ!"

Vân Tuyết Phi tiến lên nhận lấy tầm mắt nàng, trên mặt bình tĩnh, nhưng giọng nói lại khiến người ta lạnh run: "Thứ nhất, là mẫu thân của ta sinh ra ta, thứ hai, cho nên Tư Nam Tuyệt sẽ lấy ta cũng vì mẫu thân ta, không có liên quan gì đến Vân phủ hay Vân Hoài Thiên!" Chỉ một câu đơn giản đã liền giải quyết sạch sẽ quan hệ của nàng và Vân phủ.

Vân Vãn Nhan vô cùng phẫn nộ: "Ngươi là hồ ly tinh, ngươi cũng không nhìn xem nếu không phải Vân phủ nuôi ngươi lớn đến như vậy, ngươi nào có may mắn được làm Vương Phi? Không chừng hiện tại không biết chết ở chỗ nào rồi! Thế nào? Ngươi lợi dụng xong liền muốn đá văng chúng ta, có chuyện dễ dàng như vậy sao?"

Nghe được chỉ trích, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Vân Vãn Nhan, Vân Tuyết Phi cười lạnh nói: "Ta chỉ biết lúc các ngươi ăn sơn hào hải vị, ta đói bụng tự mình giặt quần áo' các ngươi đến học đường đi học, tư quỳ gối ở cửa bị người gọi là di nương dùng roi đánh đập; vì thỏa mãn cảm giác ưu việt của các ngươi, ta sẽ phải quỳ trên mặt đất giả làm chó vẫy đuôi mừng chủ..."

Giọng nói đột nhiên dừng lại, đợi thấy ánh mắt chột dạ né tránh của Vân Vãn Nhan, và sắc mặt dần trắng bệch, Vân Tuyết Phi châm chọc hỏi: "Còn cần Bổn Vương Phi giúp ngươi nhớ lại một chút không? Cuộc sống như thế nếu ngươi cảm thấy là ban cho mà nói, Bổn Vương Phi rất vui lòng cho ngươi trải nghiệm một phen!"

"Ta không cần!" Vân Vãn Nhan vội vàng cự tuyệt, ánh mắt hốt hoảng sau khi chạm phải ánh mắt tựa tiếu phi tiếu, lập tức cúi đầu, thân thể hơi run tiết lộ tâm tình khẩn trương hoảng sợ của nàng hiện tại, nàng không dám nhìn thẳng vào đôi mắt khiến người ta rợn cả tóc gáy kia, ánh mắt phảng phất có thể nhìn thẳng vào lòng người, tại sao chỉ mấy tháng ngắn ngủi, Vân Tuyết Phi lại thay đổi lớn như vậy? Nàng nghĩ đến trước kia Vân Hân Nhan hấp hối bị đưa về Vương phủ, xem ra vừa rồi lời Vân Tuyết Phi nói để nàng trải nghiệm một phen cũng không phải nói giỡn, nàng thật muốn đối với mình như vậy!

Vân Tuyết Phi đột nhiên di chuyển, lúc đi qua bên cạnh Vân Vãn Nhan, nhẹ giọng cười nói, nhưng lại khiến người ta không cảm thấy chút ấm áp nào: "Ngươi cũng không có tâm tình để dẫn đường, vậy để Bổn Vương Phi tự mình đi!"

Thấy vẻ mặt Vân Vãn Nhan thả lỏng, nàng kề sát khẽ phả ra hơi nóng, hơi thâm ý nói: "Dù sao một số chuyện đã khắc đến tận xương tủy, muốn quên cũng không quên được!"

Khi nhìn đến nét mặt đại biến của Vân Vãn Nhan, nàng hài lòng ưu nhã rời đi đến Quan Hợp Cư.

Quan Hợp Cư là nơi yên tĩnh nhất Vân phủ, vừa mới đi vào, một mảnh vườn lớn xanh biếc nhẹ đung đưa theo gió, tâm tình sốt sắng của Vân Tuyết Phi cuối cùng cũng bình tĩnh lại, nàng nhớ tổ mẫu nói, trong này tất cả rau củ đều do bọn họ trồng!

Nàng hít sâu một hơi, vuốt vuốt ngực, nàng có thể cảm nhận được tình cảm mãnh liệt phát ra từ nơi đó, do dự một hồi, nàng vươn tay gõ cửa.

Không bao lâu sau, trong nhà truyền đến tiếng bước chân quen thuộc, càng ngày càng gần, đột nhiên, một tiếng kẽo kẹt, cuối cùng cửa cũng mở ra,

Dung tẩu nhìn gương mặt của quen thuộc vừa xa lạ trước mặt này, nghi hoặc hỏi: "Người... người là đại tiểu thư?"

Vân Tuyết Phi kích động gật đầu, giọng nói nghẹn ngào: "Dung tẩu, ta đã về!"

Dung tẩu cao hứng kéo tay của Vân Tuyết Phi, lôi nàng vào trong nhà, mừng rỡ hô lên: "Lão phu nhân, đại tiểu thư đã trở lại?" Quay đầu từ ái nhìn Vân Tuyết Phi nói: "Lão phu nhân luôn nhắc đến tiểu thư người, cuối cùng người đã trở lại!"

Bước vào phòng ngỉ, mùi thuốc xông vào mũi, giọng nói già nua thân thiết vang lên: "Là Tuyết Phi sao?"

Cách giường hẹp mấy bước, Dung tẩu buông tay của Vân Tuyết Phi, đi đến trước giường nâng Vân lão phu nhân dậy, lấy gối làm chỗ dựa phía sau bà.

Đợi đến lúc thấy rõ gương mặt thân thuộc trước mắt, mặc dù khí chất có chút không giống, nhưng Vân lão phu nhân vẫn nhận ra đó là cháu gái bảo bối của bà, bà liền nước mắt tung hoành, vươn tay: "Phi Nhi, đến đây, để tổ mẫu có thể nhìn ngươi thật kỹ!"

Vân Tuyết Phi vội vàng tiến lên phía trước, ngồi trên giường, nắm lấy bàn tay gầy trơ xương của bà ma sát.

"Hắn đối tốt với ngươi không?" Vân lão phu nhân nhìn cháu gái trắng nõn xinh đẹp trước mặt bà một cái, biết nàng sống không tồi, nhưng bất kể thế nào, vẫn là chính tai mình nghe, bà mới an tâm!

Vân Tuyết Phi nhẹ nhàng gật đầu, nhẹ nhàng vén mái tóc bạc của Vân lão phu nhân ra sau: "Vô cùng tốt, tổ mẫu yên tâm, ta sống rất hạnh phúc!"

...

Trong vườn hoa của Vân phủ, Mã Lan Tẩm vội vàng hỏi: "Lão gia, Vương Gia muốn một mình tĩnh dưỡng, đây là tốt cho ngươi?"

Vân Hoài Thiên chần chờ, hắn vuốt bộ râu hình chữ bát, trong mắt là vẻ khó xử: "Nếu không thì quên đi? Nhìn bộ dạng hôm nay, một lòng của Vương Gia đều ở trên con bé kia, nếu như chúng ta tùy tiện đưa một nữ nhân đến cho Vương Gia, nếu Vương Gia tức giận thì không gánh nổi mất!"

"Quên đi?" Giọng nói Mã Lan Tẩm đầy vẻ chỉ trích, tròng mắt tức giận: "Chúng ta lập mưu lâu như vậy, sao có thể quên đi?" Nghĩ đến Kim ngân tài bảo, tơ lụa trong Vương phủ... Chỉ cần Vương Phi là Vân Tuyết Phi, vậy những đồ tốt này, một chút mình cũng không chiếm được, nghĩ vậy thật khiến nàng nghiến răng ngiến lợi.

"Này không quên đi thì có thể làm sao?" Vân Hoài Thiên không còn người để tin cậy, mặc dù hắn và nha đầu Vân Tuyết Phi này không thân, nhưng ít nhất mình là phụ thân nàng, nàng cũng sẽ không đối nghịch với mình, nhưng nếu lần này dâng nữ nhân, nếu Vương Gia không coi trọng, còn chọc giận nha đầu này, cái này không tốt lắm! Đến giờ hắn vẫn còn nhớ đến ánh mắt của nha đầu kia, còn có khí chất cao quý tỏa ra từ người nàng, nữ nhi này không giống trước đây!

"Nữ nhân nhất định phải đưa, như Na Lê Họa tiểu thư là người khéo léo, bộ dạng xinh đẹp không nói, khí chất trang nhã, cầm kỳ thi họa mọi thứ đều tinh thông, nếu như nàng được vương gia yêu thích, vậy chúng ta có thể nhận được không ít điều tốt!" Mã Lan Tẩm thầm tính toán: "Dù Lê Họa không mang họ Vân, nhưng nàng là một cô nhi, nếu nàng được Vương Gia yêu thích, muốn ngồi vững ghế Vương Phi, cũng nhất định phải có nhà ngoại làm hậu thuận, đến lúc đó Vân phủ chúng ta chính là nhà ngoài, nàng còn không mặc cho chúng ta bài trí!"

Nhìn Vân Hoài Thiên còn do dự, Mã Lan Tẩm ôn nhu cười thành tiếng, ôm lấy cánh tay Vân Hoài Thiên ngọt ngào nói: "Đến lúc đó lão gia ngươi muốn thăng quan không phải dễ dàng sao?"

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Chương 53: Tính toán.

Editor: Lin

Buổi chiều yên tĩnh có thể nghe được rõ ràng âm thanh róc rách của tiếng nước chảy, cách đó không xa trăm hoa đua nở, bươm bướm bay múa, thật là một hình ảnh vô cùng có sức sống.

"Tỷ tỷ thật có phúc, cuối cùng thời gian cực khổ cũng đã qua rồi!" Vân Vãn Nhan ghen tỵ không cam lòng nói, kể từ sau khi nhìn thấy Vương Gia, bóng dáng nam tử ung dung tao nhã đã luôn quanh quẩn trong đầu nàng, không bỏ đi được!

Quanh co trên hành lang dài cũng chỉ có tiếng cạch cạch vang ên, một hồi lâu vẫn không nghe thấy tiếng người đằng sau trả lời, Vân Vãn Nhan không kiên nhân dừng lại quay người, nhướn mày lên, lạnh lùng chất vấn: "Ta nói với ngươi  đó, sao ngươi không trả lời?"

Vân Tuyết Phi không vui cau mày: "Bổn Vương Phi không có muội muội, ngươi chắc chắn đang nói chuyện với Bổn Vương Phi?"

Một cái Bổn Vương Phi vừa nói xong trong lòng Vân Vãn Nhan liền bốc hỏa, nàng vốn luôn oán hận Vân Hoài Thiên không công bằng, tại sao người được gả vào Vương Phủ làm chính phi không phải là nàng, nhiều làm nàng cũng chỉ thua thân phận con dòng chính của Vân Tuyết Phi, có chỗ nào không bằng nàng? Nàng cười lạnh: "Thế nào? Làm Vương Phi rồi ngay cả muội muội của mình cũng không nhận? Đừng quên, nếu không có Vân phũ, cũng không đến phiên ngươi được gả vào Hộ Quốc vương phủ!"

Vân Tuyết Phi tiến lên nhận lấy tầm mắt nàng, trên mặt bình tĩnh, nhưng giọng nói lại khiến người ta lạnh run: "Thứ nhất, là mẫu thân của ta sinh ra ta, thứ hai, cho nên Tư Nam Tuyệt sẽ lấy ta cũng vì mẫu thân ta, không có liên quan gì đến Vân phủ hay Vân Hoài Thiên!" Chỉ một câu đơn giản đã liền giải quyết sạch sẽ quan hệ của nàng và Vân phủ.

Vân Vãn Nhan vô cùng phẫn nộ: "Ngươi là hồ ly tinh, ngươi cũng không nhìn xem nếu không phải Vân phủ nuôi ngươi lớn đến như vậy, ngươi nào có may mắn được làm Vương Phi? Không chừng hiện tại không biết chết ở chỗ nào rồi! Thế nào? Ngươi lợi dụng xong liền muốn đá văng chúng ta, có chuyện dễ dàng như vậy sao?"

Nghe được chỉ trích, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Vân Vãn Nhan, Vân Tuyết Phi cười lạnh nói: "Ta chỉ biết lúc các ngươi ăn sơn hào hải vị, ta đói bụng tự mình giặt quần áo' các ngươi đến học đường đi học, tư quỳ gối ở cửa bị người gọi là di nương dùng roi đánh đập; vì thỏa mãn cảm giác ưu việt của các ngươi, ta sẽ phải quỳ trên mặt đất giả làm chó vẫy đuôi mừng chủ..."

Giọng nói đột nhiên dừng lại, đợi thấy ánh mắt chột dạ né tránh của Vân Vãn Nhan, và sắc mặt dần trắng bệch, Vân Tuyết Phi châm chọc hỏi: "Còn cần Bổn Vương Phi giúp ngươi nhớ lại một chút không? Cuộc sống như thế nếu ngươi cảm thấy là ban cho mà nói, Bổn Vương Phi rất vui lòng cho ngươi trải nghiệm một phen!"

"Ta không cần!" Vân Vãn Nhan vội vàng cự tuyệt, ánh mắt hốt hoảng sau khi chạm phải ánh mắt tựa tiếu phi tiếu, lập tức cúi đầu, thân thể hơi run tiết lộ tâm tình khẩn trương hoảng sợ của nàng hiện tại, nàng không dám nhìn thẳng vào đôi mắt khiến người ta rợn cả tóc gáy kia, ánh mắt phảng phất có thể nhìn thẳng vào lòng người, tại sao chỉ mấy tháng ngắn ngủi, Vân Tuyết Phi lại thay đổi lớn như vậy? Nàng nghĩ đến trước kia Vân Hân Nhan hấp hối bị đưa về Vương phủ, xem ra vừa rồi lời Vân Tuyết Phi nói để nàng trải nghiệm một phen cũng không phải nói giỡn, nàng thật muốn đối với mình như vậy!

Vân Tuyết Phi đột nhiên di chuyển, lúc đi qua bên cạnh Vân Vãn Nhan, nhẹ giọng cười nói, nhưng lại khiến người ta không cảm thấy chút ấm áp nào: "Ngươi cũng không có tâm tình để dẫn đường, vậy để Bổn Vương Phi tự mình đi!"

Thấy vẻ mặt Vân Vãn Nhan thả lỏng, nàng kề sát khẽ phả ra hơi nóng, hơi thâm ý nói: "Dù sao một số chuyện đã khắc đến tận xương tủy, muốn quên cũng không quên được!"

Khi nhìn đến nét mặt đại biến của Vân Vãn Nhan, nàng hài lòng ưu nhã rời đi đến Quan Hợp Cư.

Quan Hợp Cư là nơi yên tĩnh nhất Vân phủ, vừa mới đi vào, một mảnh vườn lớn xanh biếc nhẹ đung đưa theo gió, tâm tình sốt sắng của Vân Tuyết Phi cuối cùng cũng bình tĩnh lại, nàng nhớ tổ mẫu nói, trong này tất cả rau củ đều do bọn họ trồng!

Nàng hít sâu một hơi, vuốt vuốt ngực, nàng có thể cảm nhận được tình cảm mãnh liệt phát ra từ nơi đó, do dự một hồi, nàng vươn tay gõ cửa.

Không bao lâu sau, trong nhà truyền đến tiếng bước chân quen thuộc, càng ngày càng gần, đột nhiên, một tiếng kẽo kẹt, cuối cùng cửa cũng mở ra,

Dung tẩu nhìn gương mặt của quen thuộc vừa xa lạ trước mặt này, nghi hoặc hỏi: "Người... người là đại tiểu thư?"

Vân Tuyết Phi kích động gật đầu, giọng nói nghẹn ngào: "Dung tẩu, ta đã về!"

Dung tẩu cao hứng kéo tay của Vân Tuyết Phi, lôi nàng vào trong nhà, mừng rỡ hô lên: "Lão phu nhân, đại tiểu thư đã trở lại?" Quay đầu từ ái nhìn Vân Tuyết Phi nói: "Lão phu nhân luôn nhắc đến tiểu thư người, cuối cùng người đã trở lại!"

Bước vào phòng ngỉ, mùi thuốc xông vào mũi, giọng nói già nua thân thiết vang lên: "Là Tuyết Phi sao?"

Cách giường hẹp mấy bước, Dung tẩu buông tay của Vân Tuyết Phi, đi đến trước giường nâng Vân lão phu nhân dậy, lấy gối làm chỗ dựa phía sau bà.

Đợi đến lúc thấy rõ gương mặt thân thuộc trước mắt, mặc dù khí chất có chút không giống, nhưng Vân lão phu nhân vẫn nhận ra đó là cháu gái bảo bối của bà, bà liền nước mắt tung hoành, vươn tay: "Phi Nhi, đến đây, để tổ mẫu có thể nhìn ngươi thật kỹ!"

Vân Tuyết Phi vội vàng tiến lên phía trước, ngồi trên giường, nắm lấy bàn tay gầy trơ xương của bà ma sát.

"Hắn đối tốt với ngươi không?" Vân lão phu nhân nhìn cháu gái trắng nõn xinh đẹp trước mặt bà một cái, biết nàng sống không tồi, nhưng bất kể thế nào, vẫn là chính tai mình nghe, bà mới an tâm!

Vân Tuyết Phi nhẹ nhàng gật đầu, nhẹ nhàng vén mái tóc bạc của Vân lão phu nhân ra sau: "Vô cùng tốt, tổ mẫu yên tâm, ta sống rất hạnh phúc!"

...

Trong vườn hoa của Vân phủ, Mã Lan Tẩm vội vàng hỏi: "Lão gia, Vương Gia muốn một mình tĩnh dưỡng, đây là tốt cho ngươi?"

Vân Hoài Thiên chần chờ, hắn vuốt bộ râu hình chữ bát, trong mắt là vẻ khó xử: "Nếu không thì quên đi? Nhìn bộ dạng hôm nay, một lòng của Vương Gia đều ở trên con bé kia, nếu như chúng ta tùy tiện đưa một nữ nhân đến cho Vương Gia, nếu Vương Gia tức giận thì không gánh nổi mất!"

"Quên đi?" Giọng nói Mã Lan Tẩm đầy vẻ chỉ trích, tròng mắt tức giận: "Chúng ta lập mưu lâu như vậy, sao có thể quên đi?" Nghĩ đến Kim ngân tài bảo, tơ lụa trong Vương phủ... Chỉ cần Vương Phi là Vân Tuyết Phi, vậy những đồ tốt này, một chút mình cũng không chiếm được, nghĩ vậy thật khiến nàng nghiến răng ngiến lợi.

"Này không quên đi thì có thể làm sao?" Vân Hoài Thiên không còn người để tin cậy, mặc dù hắn và nha đầu Vân Tuyết Phi này không thân, nhưng ít nhất mình là phụ thân nàng, nàng cũng sẽ không đối nghịch với mình, nhưng nếu lần này dâng nữ nhân, nếu Vương Gia không coi trọng, còn chọc giận nha đầu này, cái này không tốt lắm! Đến giờ hắn vẫn còn nhớ đến ánh mắt của nha đầu kia, còn có khí chất cao quý tỏa ra từ người nàng, nữ nhi này không giống trước đây!

"Nữ nhân nhất định phải đưa, như Na Lê Họa tiểu thư là người khéo léo, bộ dạng xinh đẹp không nói, khí chất trang nhã, cầm kỳ thi họa mọi thứ đều tinh thông, nếu như nàng được vương gia yêu thích, vậy chúng ta có thể nhận được không ít điều tốt!" Mã Lan Tẩm thầm tính toán: "Dù Lê Họa không mang họ Vân, nhưng nàng là một cô nhi, nếu nàng được Vương Gia yêu thích, muốn ngồi vững ghế Vương Phi, cũng nhất định phải có nhà ngoại làm hậu thuận, đến lúc đó Vân phủ chúng ta chính là nhà ngoài, nàng còn không mặc cho chúng ta bài trí!"

Nhìn Vân Hoài Thiên còn do dự, Mã Lan Tẩm ôn nhu cười thành tiếng, ôm lấy cánh tay Vân Hoài Thiên ngọt ngào nói: "Đến lúc đó lão gia ngươi muốn thăng quan không phải dễ dàng sao?"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 14.11.2015, 11:53
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2014, 10:30
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 596
Được thanks: 5225 lần
Điểm: 24.98
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang - Điểm: 26
Chương 54: Tín vật.

Editor: Lin

Thăng quan? Hắn đương nhiên muốn, nếu nói trước kia mình không sinh nhi tử, còn có thể có chút uất ức, nhưng hiện tại phát hiện mình có nhi tử, hắn phải cân nhắc cho nhi tử một chút.

Nhìn dáng vẻ khéo léo lấy lòng của nữ nhân trước mặt, cảm giác tự hào trong lòng Vân Hoài Thiên trong nháy mắt bành trướng, một tay hắn ôm Mã Lan Tẩm vào lòng, nâng cằm nàng lên: "Phu nhân có chủ kiến!"

Mã Lan Tẩm vừa nhìn, cũng biết Vân Hoài Thiên đồng ý, trong lòng cao hứng, to gan đưa tay vào trong quần áo của Vân Hoài Thiên vuốt ve, thấy hô hấp của Vân Hoài Thiên dần gấp rút, bàn tay trên người nàng càng không an phận lui tới trên người nàng, nàng đắc ý nghĩ: Tô Uyển, ngươi không đấu lại ta, con gái ngươi cũng không đấu lại ta!

Vân Hoài Thiên cảm thấy một bụng lửa nóng, như cấu cấp bách muốn buông thả, nhìn người trước mắt vô cùng hấp dẫn, sắc mặt nữ nhân dần đỏ ửng, hắn ôm nữ nhân như muốn nhanh chóng ăn vào trong bụng, nhưng nghĩ đến hôm nay còn có chuyện chưa sắp xếp, hắn buông nữ nhân trong ngực ra, hơn nữa cầm lấy bàn tay quấy rối, nhìn thần sắc mê loạn của Mã Lan Tẩm, hắn ôn nhu an ủi: "Buổi tối ta sẽ bồi ngươi thật tốt!"

Không đợi Mã Lan Tẩm kịp phản ứng, hắn sửa sang lại y phục, sải bước ra ngoài.

Quỷ chết tiệt! Mã Lan Tẩm thầm mắng trong lòng, cũng hơn nữa tháng rồi không đụng vào mình, tuổi này của nàng cần an ủi hơn nữa, trong phủ này có mấy phụ nhân, các nàng xinh đẹp trẻ tuổi hơn nàng, nửa tháng nay lão gia luôn ở trong phòng với các nàng, dù cố gắng thế nào, vị trí của mình có khả năng sẽ bị thay thế! Dù nàng rất muốn dâng con gái mình cho Vương Gia, nhưng cũng biết tính tình của nữ nhi, không đủ trầm ổn lại thích gây họa, đến lúc đó chỉ sợ Vương Gia không những không thích mà còn liên lụy tới mình!

Lê Họa lại không giống, lần đầu nhìn thấy, nàng đã biết, đây là một nữ nhân vô cùng tao nhã, nếu như Lê Họa còn có chỗ hữu dụng, sợ rằng nam nhân Vân Hoài Thiên này đã muốn thu nữ nhân này vào trong túi! Hơn nữa nếu Lê Họa làm Vương Phi, vậy địa vị của mình trong phủ càng không thể rung chuyển, nào sợ mình không có nhi tử, những nữ nhân kia cũng không uy hiếp được mình! Đến lúc đó muốn diệt trừ những nữ nhân này chẳng qua là vấn đề thời gian!

Mẫu thân nàng làm di nương cho người ta cả đời, dù nàng là nữ nhi của Hộ Bộ thượng thư, nhưng vì là thứ nữ nên phải chịu hết bắt nạt và xem thường, nàng tuyệt đối phải làm đương gia chủ mẫu chân chính của Vân Phủ!

Vân lão phu nhân nghe Vân Tuyết Phi nói, trong lòng cao hứng cháu gái có thể gặp được phu quân tốt đồng thời cũng mơ hồ đau xót, đưa tay xoa đầu Vân Tuyết Phi, cảm thán: "Thấy ngươi cuối cùng cũng được hạnh phúc, ta cũng có thể an tâm chết đi gặp mẫu thân ngươi!" Thấy dáng vẻ khéo léo hiểu chuyện của cháu gái, trong mắt nàng càng thêm áy náy: "Là tổ mẫu không có bản lĩnh, để cho Phi Nhi của ta ở trong phủ phải chịu nhiều ủy khuất như vậy! Phụ thân không có lương tâm của ngươi này..."

Nói đến đây, Vân lão phu nhân nghẹn ngào, ánh mắt đục ngầu đong đầy nước mắt: "Chờ tổ mẫu không có ở đây, ngươi cũng không cần quay lại cái nhà này nữa, người trong phủ này đều là lang sói ăn tươi nuốt sống, lòng dạ mọi người đều vô cùng hiểm độc!"

Vân Tuyết Phi cảm động ngẩng đầu lên, giơ khăn lên lau cho Vân lão phu nhân, nghĩ đến tổ mẫu sẽ rời khỏi mình, trong lòng vô cùng khó chịu: "Nàng ôm cổ Vân lão phu nhân: "Tổ mẫu nhất định sóng lâu trăm tuổi bên cạnh Phi Nhi! Ta còn muốn đón người và Dung tẩu đến Vương Phủ hưởng phúc!"

"Có tấm lòng hiếu thảo này của ngươi, tổ mẫu thỏa mãn!" Vẫn lão phu nhân không khỏi vui mừng, đưa tay vỗ nhẹ lên Vân Tuyết Phi: "Tổ mẫu ngươi sống lâu như vậy cũng thấy đủ, lo lắng nhất vẫn là ngươi, hiện tại ngươi đã tìm được hạnh phúc của chính mình, tổ mấu rất vui!" Nhận thấy bả vai lay động trong lồng ngực mình, không kiềm chế được khóc lên, trong lòng bà sao lại không chịu, nhưng sinh tử có số, bà lại lớn tuổi, bà hết than lại thở: "Tổ mẫu già rồi, Phi Nhi phải đáp ứng tổ mẫu, phải sống thật tốt thật hạnh phúc, như vậy tổ mẫu dưới suối vàng cũng an tâm cũng hạnh phúc!"

Một bên Dung tẩu cũng đưa tay lên lau khóe mắt, bà cháu thật tốt biết bao, nhưng có điều thời gian không lưu người!

"Dung tẩu, ngươi đến ngăn tủ của ta lấy hộp gấm lại đây!" Vân lão phu nhân ngẩng đầu lên ra lệnh.

Dung tẩu tuân mệnh, gật đầu một cái, đi qua tìm kiếm.

Vân Tuyết Phi ngẩng đầu lên từ trong lòng Vân lão phu nhân, đỏ mắt hỏi: "Tổ mẫu, lấy hộp gấm làm gì?"

Vân lão phu nhân vuốt vuốt đầu cháu gái, từ ái giải thích: "Đây là mẫu thân ngươi để lại cho ngươi, nàng muốn ta trong lúc cần thiết sẽ giao cho ngươi, nói ngươi trong lúc khó khăn thì cầm tín vật trong đó tìm Cẩm Châu đệ nhất phủ Tô Thần Phi, đó là ông ngoại ngươi!"

Ông ngoại? Vân Tuyết Phi nhớ, trong trí nhớ của thân thể này, từ lúc hiểu chuyện, nàng biết mẫu thân là con gái thương nhân, nhà rất có tiền, nhưng cuối cùng vì Vân Hoài Thiên mà trở mặt với người nhà, bỏ quan hệ phụ tử, mãi cho đến khi chết, mẫu thân vẫn không quên được, trong lúc hấp hối vẫn lẩm bẩm: Thật xin lỗi!

"Mẹ ngươi vì Vân Hoài Thiên mà quyết liệt với người nhà, tuy nhiên nó lại rơi vào kết quả như vậy! Là Vân phủ có lỗi với nàng!" Vân lão phu nhân thở dài: "Tính tình nàng quật cường, nếu như nàng chịu cúi đầu nhận sai với ông ngoại ngươi, có lẽ tất cả sẽ giống lúc trước!"

Nàng dời mắt đến dặn dò Vân Tuyết Phi: "Tô Thần Phi yêu mẹ ngươi, cũng vì quá yêu, nên mới để ý, không chịu được mẹ ngươi lại vì một nam nhân mà từ bỏ tất cả, hơn nữa..." Ánh mắt nàng trầm xuống: "Ánh mắt nhìn người của hắn thật chính xác, phụ thân ngươi quả thật không phải là phu quân có thể giao phó cả đời! Là lỗi của ta, là ta không biết dạy bảo hắn..."

"Lão phu nhân, đồ lấy đây rồi!" Dung tẩu đem một cái hộp gấm đến.

Vân lão phu nhân nhận lấy hộp gấm, đặt nó vào lòng bàn tay Vân Tuyết Phi: "Vật này tốt nhất ngươi nên giữ lấy, bây giờ Vương Gia đối với ngươi rất tốt, nhưng không chắc chắn được cả đời, ngươi không có nhà ngoại cường đại làm hậu thuẫn, ta tin lúc ấy mẫu thân nghĩ đến chuyện này, nếu quả thật có một ngày như vậy, ngươi cầm cái này đi tìm Tô Thần Phi, nhận sai với hắn thay mẹ ngươi! Hắn nhất định sẽ thay mẹ ngươi chăm sóc ngươi thật tốt!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 21.11.2015, 20:42
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 16:16
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 2243
Được thanks: 9045 lần
Điểm: 12.67
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang - Điểm: 30
Editor: tử đinh hương (DĐLQĐ)

Chương 55: Báo thù cho ta

Ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào, chiếu cả căn phòng sáng trưng, Tư Nam Tuyệt nhìn ngoài cửa sổ, nếu như không nhìn người bên trong, chỗ này lại là chỗ tốt, phong cảnh hoàn cảnh cũng không tệ!

Vân Hoài Thiên dẫn Lê Họa trang phục lộng lẫy đi tới, cúi người hành lễ: "Vương gia, thần chuẩn bị một chút rượu và thức ăn cho vương gia!" Nói xong ra hiệu cho Lê Họa bên cạnh nhanh chóng bưng qua, nhưng ánh mắt ám hiệu nửa ngày, Lê Họa bất động, ngược lại có chán ghét và không kiên nhẫn mờ ảo ở bên trong ánh mắt!

Vân Hoài Thiên không ngờ Lê Họa làm cho ông ta phát cáu, nhất thời lửa giận nổi lên, dinendian.lơqid]on nhưng ngại vì vương gia ở chỗ này nên không dám phát tác, ông ta cố cười nói: "Lê tiểu thư đặt đồ ăn trong tay lên bàn là được!"

Lê Họa bất đắc dĩ, chỉ có thể đi tới, nàng ta sớm biết Vân tri huyện không có lòng tốt khi chứa chấp nàng ta, không ngờ phu thê bọn họ có ý định này, chỉ vừa đúng lúc nàng ta nhân cơ hội này đến gần Tư Nam Tuyệt!

Tư Nam Tuyệt xoay người lại, nhìn thấy vẻ mặt lấy lòng của Vân Hoài Thiên, cau mày nói: "Đồ để xuống là được, tất cả đi xuống đi!"

Ánh mắt không dừng lại ở trên người của nữ nhân trước mặt một chút nào, Vân Hoài Thiên xoa xoa cái trán, trong lòng do dự có nên rút lui không làm nữa hay không, cũng đúng lúc này Lê Họa đứng ra nói: "Ngươi chính là Hộ quốc vương gia Tư Nam Tuyệt?" Nàng ta ăn nhờ ở đậu lâu như vậy, thật vất vả trông được cơ hội này, hôm nay nàng ta muốn rời khỏi nơi này!

Vân Hoài Thiên kinh hãi, quát lớn: "Lớn mật! Tục danh của vương gia mà ngươi cũng dám gọi hay sao?" Lê Họa không phải tiểu thư khuê các sao? Sao chút lễ nghi này cũng không biết, dinendian.lơqid]on vừa vào tới liền chọc cho ông ta một cái phiền phức lớn như vậy? Ông ta cảm giác mồ hôi lạnh thấm ra làm ướt y phục, rõ ràng gió rất khô nóng, nhưng trong lòng ông ta lại lạnh lẽo, ông ta vội vàng giải thích: "Lê tiểu thư ngưỡng mộ vương gia mới có thể gấp gáp như thế, xin vương gia tha thứ!"

Lê Họa không kiêu ngạo không tự ti, cứ đứng ở nơi đó, mặc sa y màu xanh nhạt, trên vai khoác lụa mỏng màu trắng, tóc đen mềm mại như tơ lụa dùng một cây trâm ngọc bích đơn giản vấn lên, một đầu tóc đen rũ xuống, gió nhẹ vừa thổi, giống như Lăng Ba tiên tử!

Trong mắt Tư Nam Tuyệt đột nhiên hiện lên một chút khác thường, lạnh lùng mở miệng nói: "Vân đại nhân đi xuống trước, Lê cô nương lưu lại!"

Tay lau mồ hôi của Vân Hoài Thiên dừng tay, trong nháy mắt cảm giác vui mừng tràn ngập toàn thân, dinendian.lơqid]on ông ta vội vã gật đầu: "Đúng, đúng, thần nên lui ra!" Trước khi ra ngoài trong mắt lóe sáng, luôn miệng dặn dò: "Lê tiểu thư phải phục vụ vương gia cho tốt, cần gì cứ gọi, bên ngoài có nha hoàn chờ đợi!"

Nghe được phục vụ, trong mắt Lê Họa thoáng qua vẻ chán ghét, trong lòng càng thêm chán ghét, nàng ta đường đường là thiên kim tướng môn, nhưng hôm nay phải ăn nhờ ở đậu, còn bị người ta coi như hàng hóa để tặng, tất cả đây đều là lỗi của người kia, nghĩ tới đây nàng ta càng nắm chặt vòng tay hồng ngọc trên tay hơn, nàng ta có thể cảm thấy trong tay khẽ thấm ra một tầng mồ hôi!

Đợi sau khi Vân Hoài Thiên rời khỏi đây, Tư Nam Tuyệt mở miệng nói: "Ngươi tìm ta có chuyện gì?"

Lê Họa không chút do dự giơ tay đeo vòng tay lên, dưới ánh mặt trời màu sắc cánh tay trắng nõn và vòng tay màu đỏ sáng long lanh càng thêm rõ ràng, mị hoặc mê người, nàng ta dịu dàng cười nói: "Chắc hẳn vương gia biết vòng tay huyết ngọc này! Có người nói cho ta biết, để cho ta mang vòng tay này tới đây, vương gia sẽ giúp ta, giúp ta báo thù!"

Tư Nam Tuyệt đưa mắt đặt ở trên vòng tay huyết ngọc quen thuộc kia, trong mắt hiện lên vẻ dịu dàng, hơi lạnh xung quanh từ từ tăng trở lại, hắn tiếp tục mở miệng hỏi "Dựa vào một vòng ngọc, làm sao bổn vương có thể biết là nàng ta đưa cho ngươi, mà không phải ngươi trộm?"

Ban đầu Lê Họa vốn ôm tâm tình lo lắng khẩn trương, nhưng khác thường trong mắt Tư Nam Tuyệt vừa rồi không tránh được hai mắt của nàng ta, xem ra nàng ta cách báo thù càng gần hơn một bước, khẩn trương trong mắt nàng ta dần dần tản đi, thay vào đó là tự tin, mặt mũi trắng nõn hồng hào càng lộ ra vẻ xinh đẹp, nàng ta móc ra một lá thư từ ống tay áo, đi lên trước đưa cho Tư Nam Tuyệt: "Nô tỳ đã từng cứu một vị tiểu thư, nàng ấy cho nô tỳ vòng ngọc còn có lá thư này, để nô tỳ tìm Hộ quốc vương gia Tư Nam Tuyệt, nói hắn thấy vòng ngọc và thư sẽ bảo vệ nô tỳ, trợ giúp nô tỳ!"

Mở miệng một tiếng nô tỳ, không chút nào không nhìn ra bộ dạng hèn mọn, ngược lại cho người ta cảm giác là chuyện đương nhiên, Tư Nam Tuyệt hơi mỉm cười nói: "Bảo vệ ngươi có thể, nhưng báo thù cho ngươi, bổn vương không có bản lĩnh cao như vậy!"

Lê Họa cuống quít ngẩng đầu lên, vội vàng chất vấn: "Ngươi đường đường là Hộ quốc vương gia, dưới một người trên vạn người, làm sao sẽ không có năng lực báo thù cho ta? Hay ngươi vốn sợ phiền toái?" Hận ý trong mắt rất rõ ràng, nàng ta chờ thời gian dài như vậy, hèn mọn nhìn sắc mặt người khác ở trong Vân phủ, chính là vì hôm nay, nhưng người ở trước mắt lại nói với nàng ta hắn không có bản lĩnh, trên đời này còn có ai có thể báo thù cho nàng ta?

"Nếu như kẻ thù của ngươi là Hoàng đế thì sao?" Tư Nam Tuyệt cười như không cười liếc mắt nhìn Lê Họa, nhíu mày nói: "Bổn vương cũng không bản lĩnh cao như vậy để tạo phản!"

Sắc mặt Lê Họa trắng nhợt, tuyệt đối không ngờ Tư Nam Tuyệt biết thân phận của nàng ta, cũng bởi vì kẻ thù là Hoàng đế, người kia nói với nàng ta, chỉ có Hộ quốc vương gia mới có năng lực báo thù cho nàng ta, bất an hoang mang trong mắt nàng ta dần dần trấn tĩnh, châm chọc cười nói: "Vương gia không dám hay là không muốn? Hay cho rằng không đáng hao tốn tinh lực lớn như vậy để báo thù cho tiểu nữ?" dinendian.lơqid]on Nàng ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào ánh mắt lạnh lẽo của Tư Nam Tuyệt: "Thiên hạ có hai phần binh lực, trong tay ngươi và cẩu hoàng đế đều nắm một phần, hơn nữa trong tay vương gia có long kỵ, chẳng lẽ vương gia còn không cảm thấy phần thắng lớn hơn sao?"

Tư Nam Tuyệt khẽ mỉm cười: "Xem ra ngươi hiểu bổn vương rất rõ!"

Một nụ cười kia lịch sự tao nhã, nhưng Lê Họa lại cảm thấy toàn thân đều lạnh, sắc mặt nàng ta khẽ trắng bệch, cánh tay không nhịn được run rẩy, nhưng con ngươi của nàng ta hết sức kiên định, mang theo hận, mang theo oán: "Vương gia không phải là ta, hoàn toàn không thể hiểu nỗi hận của tiểu nữ, cả nhà của ta bị cẩu hoàng đế diệt môn trong một đêm, hiện tại ta phải ăn nhờ ở đậu, nhìn sắc mặt người khác, đều do cẩu Hoàng đế ban tặng, ngươi nói ta có thể không hận sao?"

Đây là cơ hội duy nhất của nàng ta, nàng ta nhất định phải nắm chặt, liền đánh cuộc địa vị nữ nhân kia ở trong lòng Tư Nam Tuyệt, quyết định chủ ý, nàng ta giương lên một nụ cười tự tin: "Tuyết Nhu tỷ tỷ nói ngươi nhất định sẽ giúp ta, chẳng lẽ Tuyết Nhu tỷ tỷ gạt ta?"

"Năm đó Lê tướng quân cấu kết người ngoài, mưu hại hoàng hậu, vốn nên chu di cửu tộc, Lê Họa tiểu thư may mắn còn sống, nên quý trọng cái mạng này thật tốt, mà không phải nghĩ tới báo thù!" dinendian.lơqid]on Tư Nam Tuyệt lạnh lùng lưu lại một câu như vậy, di chuyển bước chân ra ngoài cửa, lúc này Phi Nhi cũng sắp tới đây.

"Đợi đã...!" Lê Họa nhận thấy được Tư Nam Tuyệt muốn đi, vội vàng ngăn Tư Nam Tuyệt lại: "Không đồng ý báo thù cho ta cũng được, ít nhất ngươi phải giúp ta!"

------ lời ngoài mặt ------

Cám ơn づ べ  hoa hoa o(∩_∩)o~ cảm ơn vẫn ủng hộ Nam Quang  hôn hôn ╭(╯3╰)╮


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 218 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hanhphucgiandon, natalicao, Snow cầm thú HD, thanhtam0209 và 421 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 157, 158, 159

5 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C966

1 ... 137, 138, 139

8 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

11 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 321 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 304 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 547 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.