Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 120 bài ] 

Tiểu kiều thê thôn quê của Nhiếp Chính Vương - Vân Phong

 
Có bài mới 12.11.2015, 23:56
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.06.2015, 12:44
Tuổi: 21 Nam
Bài viết: 468
Được thanks: 3967 lần
Điểm: 12.51
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tiểu kiều thê thôn quê của Nhiếp Chính Vương - Vân Phong - Điểm: 41
Chương 47 : Cơ hội mới
Editor: Ôp

Ngày hôm sau, Hàn Hàn nghĩ muốn làm cơm cho Tiêu Nguyên Bồi theo ước định, sau khi đốt tốt số chậu than ở trong căn phòng mới liền lái xe mang theo Mộ Dung Ý cùng đi trên trấn.

Tới tửu lâu Như Ý, đánh xe bò để ở sau cửa rồi tiến vào trong viện, đi qua cổng tò vò (1), vừa mới bước vào sảnh trước, liền thấy Tiêu Nguyên Bồi đang ngồi ở trên băng ghế trong phòng khách ló đầu ra ngoài cửa thỉnh thoảng nhìn xung quanh, Đông Thanh đứng ở một bên an ủi hắn: "Công tử đừng vội, còn một canh giờ mới đến trưa, có lẽ lát nữa Mạc cô nương sẽ đến."

(1) Cổng có hình vòm. Hình ảnh

Tiêu Nguyên Bồi nắm chén trà trên bàn lên uống một ngụm nước: "Ta đã đói bụng nửa ngày rồi, có thể không vội sao?"

Khóe miệng Đông Thanh co giật, vì toàn ăn buổi trưa bữa cơm này, từ sáng công tử cũng không ăn bất cứ thứ gì, có thể không đói sao? Nói lúc trước, mặc dù trước đây công tử cũng rất thích ăn, thế nhưng cũng không đến mức vì ăn một bữa cơm mà đến nông nỗi để bụng đói, chẳng lẽ Mạc cô nương kia nấu ăn còn ngon hơn cả ngự trù trong cung?

Lắc lắc đầu, khóe mắt nhìn sang thấy Hàn Hàn dắt Mộ Dung Ý đi từ sau đường tới, ánh mắt lập tức sáng lên: "Công tử, Mạc cô nương tới."

Tiêu Nguyên Bồi quay đầu, nhìn thấy Hàn Hàn trong nháy mắt nhảy ra ánh sáng kinh hỉ, khuôn mặt tròn tròn thịt trong nháy mắt cười thành một đóa hoa, điên cuồng điên cuồng chạy tới: "Hàn Hàn, ngươi tới rồi?"

Mặt Mộ Dung Ý tối sầm, thân thể nhỏ đi lên trước một bước, đứng ở giữa Hàn Hàn và Tiêu Nguyên Bồi, cằm nho nhỏ hơi nâng lên: "Nói lời vô nghĩa!"

Tiêu Nguyên Bồi nghẹn họng, cúi đầu liếc mắt nhìn Mộ Dung Ý chỉ cao đến bắp đùi mình, liền thấy đứa nhỏ dài tinh xảo ngọt ngào trước mắt, cặp lông mày nhỏ hơi nhíu lại, mắt to hẹp dài chậm rãi liếc mình, trong mắt xẹt qua một tia khinh thường.

Rõ ràng là thân thể nho nhỏ, nhưng thoạt nhìn lại có một loại khí thế nhìn xuống chúng sinh. di.e,n,,da/nnlq.đonnn

Tiêu Nguyên Bồi nháy mắt mấy cái, hoài nghi có phải mình bị đói đến chóng mặt hay không, sao có thể nhìn thấy khí thế của người bề trên mới có ở trên người một đứa nhỏ chứ, loại ý nghĩ này cũng chỉ là một cái chớp mắt mà qua, đã bị giọng nói thanh thúy của Hàn Hàn kéo trở về: "Ngươi chờ ta ở chỗ này từ sáng sớm sao?"

Tiêu Nguyên Bồi ngẩng đầu, thấy vẻ mặt Hàn Hàn nghi vấn nhìn mình, trên mặt một 囧, gật đầu, nuốt miệng nước bọt: "Cái đó, chúng ta hẹn ước hôm nay ngươi phải nấu cơm cho ta ."

"Cho nên ngươi đến chờ từ sớm?" Hàn Hàn không nói gì, người này thật sự là cuồng ăn!

Tiêu Nguyên Bồi gật đầu: "Đúng vậy."

"Ngươi không ăn điểm tâm?" Nghĩ đến mấy lời mới nghe thấy lúc mình vừa vào, Hàn Hàn càng không còn gì để nói, tên ăn hàng này thoạt nhìn không giống là người sẽ bạc đãi chính mình nha, sao có thể vì muốn ăn nhiều một chút lại cố ý đói bụng đây?

"Ăn cơm ngươi làm, ăn đồ đầu bếp ở đây làm không có khẩu vị." Mắt Tiêu Nguyên Bồi tròn vo nhìn Hàn Hàn, trả lời tương đối thành khẩn.

Hàn Hàn nhìn Tào chưởng quỹ đứng trước quán, bây giờ ở đại sảnh không có khách, giọng nói tên ăn hàng này cũng không nhỏ, lời nói vừa rồi Tào chưởng quỹ khẳng định sẽ nghe thấy. Nhịn không được khóe miệng giật giật, mẹ nó, ngay trước mặt chưởng quầy quán người ta, hạ thấp đầu bếp quán người ta, như vậy thực sự được chứ?

Hiển nhiên là Tiêu Nguyên Bồi không nghĩ nhiều như vậy, nhìn thấy Hàn Hàn chẳng khác nào nhìn thấy mỹ vị ngon miệng trong bữa tiệc lớn, lúc này chính là do đói đến khó chịu, đâu quan tâm việc người khác nghĩ cái gì, thấy Hàn Hàn không có hỏi gì, lập tức nheo lại đôi mắt to tròn: "Hàn Hàn, buổi trưa hôm nay chúng ta ăn cái gì đây?"

Hàn Hàn thu hồi ánh mắt, liền thấy Tiêu Nguyên Bồi chờ mong nhìn mình chằm chằm, khuôn mặt trắng nõn tinh tế tròn tròn hợp với đôi mắt lấp lánh, nhìn thế nào cũng nghĩ đến một con chó trắng đang mở miệng chờ cho ăn, im lặng đảo đảo mí mắt: "Ngươi đi vào trong phòng chờ đã, lát nữa ta làm xong sẽ bưng qua cho ngươi, chắc chắn là món ngươi chưa từng ăn."

"Tốt!" Tiêu Nguyên Bồi chỉ chờ những lời này của Hàn Hàn, nghe nói thế nhếch miệng cười, lộ ra hai hàng răng trắng bóc, vội vàng mang theo Đông Thanh chạy "bình bịch" đi lên trên lầu, đi đến trên lầu hai vẫn không yên lòng quay đầu lại căn dặn: "Ngươi nhanh một chút nhé, ta còn ở chỗ gian phòng kia chờ ngươi."

di.e,n,,da/nnlq.đonnn "Được, ngươi chờ chút." Hàn Hàn im lặng phất tay một cái, nhìn Tiêu Nguyên Bồi dẫn Đông Thanh tiến vào trong phòng, thu hồi ánh mắt, cúi đầu đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộ Dung Ý: "Tiểu Phong Phong, đệ đi lên trên cùng nhau chờ với Nguyên Bồi ca ca có được không, lát nữa tỷ sẽ qua sau."

Tay Mộ Dung Ý chụp được tay nhỏ đang làm loạn trên mặt mình, con ngươi đen nhánh trầm trầm: "Ta đi hậu viện hít thở không khí." Xoay người đôi chân bước nhỏ rời đi. Muốn hắn đi bồi kẻ ăn hàng kia, nằm mơ!

Hàn Hàn không nói gì nhìn trời, đứa nhỏ này hình như ngoại trừ mình ra, thì không thích tiếp xúc cùng những người khác. Chẳng lẽ đây là cái gọi là "tình huống chim non" ? Bởi vì sau khi mình cứu hắn trở về, người hắn nhìn thấy lần đầu tiên chính là mình, cho nên chỉ ở gần mình?

Tiếp tục như vậy thì không thể được, lỡ may thành người mắc chứng tự kỷ sẽ không tốt, phải nghĩ biện pháp giúp hắn dung nhập với người chung quanh mới được.

Đang nghĩ ngợi, liền nghe tiếng bước chân phía sau truyền đến: "Hàn Hàn cô nương, lão hủ có chuyện muốn cùng cô nương thương lượng một chút, không biết cô nương có thời gian hay không?"

Hàn Hàn xoay người, liền thấy Tào chưởng quỹ dừng lại đứng cách mình hai thước, một đôi mắt trung hậu hòa nhã nhìn mình chằm chằm.

Ấn tượng của Hàn Hàn đối với Tào chưởng quỹ là vô cùng tốt , mở ra một tửu lâu lớn như vậy, một chút dáng vẻ kiêu ngạo cũng không có, hơn nữa lại chiếu cố đến mình rất nhiều, tuy nói là cùng hợp tác với mình, nhưng lúc chung sống một chút cũng không giống với người làm ăn, càng giống như một trưởng bối hiền lành.

Nếu như không phải thân phận này của mình là một đứa bé gái mồ côi sống ở sơn thôn, gia thế một hai rõ ràng, quả thực khiến nàng hoài nghi có phải là có người phía sau cố ý giao phó Tào chưởng quỹ chiếu cố mình hay không.

Bởi vậy, đối Tào chưởng quỹ, đáy lòng Hàn Hàn vẫn luôn là cảm kích, thấy ông hỏi, vôụ vàng đáp: "Có thời gian, không biết Tào chưởng quỹ có chuyện gì?"

Tào chưởng quỹ xoay người lại dặn tiểu nhị phía sau: "Ta và Mạc cô nương vào trong có chuyện muốn nói, ngươi gọi Mi Nương qua đây giúp đỡ xem xét một chút."

Hàn Hàn kinh ngạc, lúc trước mua Mi Nương, vì vì trong nhà mình không có chỗ ở, không tiện mang về, khi đó mới nhờ vả Tào chưởng qũy giúp một tay, thuận tiện để cho Mi Nương học tập một ít. Không ngờ Tào chưởng quỹ đối với Mi Nương coi trọng như vậy, còn là bộ dáng rất yên tâm...

Tào chưởng quỹ đương nhiên cũng nhìn ra nghi hoặc của Hàn Hàn, vừa mang theo Hàn Hàn đi vào trong, vừa cười giải thích: "Đứa nhỏ Mi Nương này trước kia theo cha của nàng ở đây mấy ngày, là một nha đầu thông minh hiếu thuận, không ngờ đột nhiên lại xảy ra tình huống xấu, cha của nàng mất đi, ta cũng không có gì hay để giúp đỡ nàng, nên cho nàng đi theo để ý ghi chép, có một sở trường thì sau này cũng không đến mức chết đói, cô nương cũng có người trợ giúp." di.e,n,,da/nnlq.đonnn

Không ngờ Tào chưởng qũy là người tốt bụng như vậy, lại thông suốt thế kia, vậy mà biết mình cần giúp đỡ, Hàn Hàn nhất thời đến không biết nên nói cái gì.

Tiến vào nội đường, Tào chưởng quỹ liếc mắt nhìn Hàn Hàn một cái, cười nói: "Cô nương cũng không cần phải kỳ quái, lão hủ mở tửu lâu này đã mười mấy năm, gặp qua vô số người, mặc dù không thể nói nhìn nhiều người hiểu rõ tất cả, nhưng cũng có thể thấy rõ một hai. Từ lúc lần đầu tiên ta thấy cô nương, liền biết cô nương là người xuất sắc hơn thế phải không, tửu lâu này sợ chẳng qua cũng chỉ cho cô nương một ván cầu, chắc hẳn sau này cô nương có tính toán xa hơn, cần trợ thủ hiếm có cũng không tính là kỳ quái."

Theo Tào chưởng qũy cùng nhau ngồi xuống, nghe Tào chưởng quầy nói như vậy, tâm trạng Hàn Hàn cũng thoải mái hơn, nếu như đối phương không phải là người có con mắt tinh đời, cũng không đến mức làm ra một tửu lâu xuất sắc như vậy, bị hắn xem thấu, cũng không oan. Nhịn không được cười rộ lên: "Tào chưởng quỹ quá khen, chẳng qua là ta nghĩ muốn có một chỗ ngồi trên trấn mà thôi."

Tào chưởng quỹ cười cười, nếu như không phải chủ tử phái người mang đến tin tức, làm sao hắn có thể nghĩ đến một tiểu cô nương tuổi còn trẻ như vậy lại có quyết đoán lớn như thế, nghĩ đến phân phó của chủ tử, thần sắc nghiêm chỉnh hơn: "Hôm nay ta mời cô nương qua đây, chính là muốn nói một chút về chuyện của tương lai."

Thấy Tào chưởng quỹ nói nghiêm túc, Hàn Hàn cũng thu lại vui cười trên mặt: "Tào chưởng quỹ mời nói."

"Cô nương có lẽ không biết, tửu lâu Như Ý này của ta cũng không phải là một tửu lâu riêng biệt, mà chỉ là một nhánh trong rất nhiều tửu lâu khác, người sau lưng những tửu lâu này, mới là lão bản chân chính của tửu lâu."

Đối với điểm này, trái lại Hàn Hàn đã nghĩ đến, mặc dù cổ đại không có hệ thống dây chuyền, thế nhưng mở ra mấy cửa hàng chi nhánh cũng không hiếm lạ, chỉ là bởi vì truyền tin và giao thông bất tiện, nên chi nhánh đó có khu vực hạn chế, cũng không thể giống như đại lí ở hiện đại mở ra khắp cả nước thậm chí là cả thế giới.

Tửu lâu Như Ý ở trấn Trăm Thước làm ăn hưng thịnh như vậy, có một hai chi nhánh cũng không có gì mà kỳ quái.

Chính là suy nghĩ đến chỗ này, nên lúc trước thời điểm lập khế ước, nàng mới yêu cầu Tào chưởng quỹ dùng tới ấn tín của chưởng quầy.

Thấy trên mặt Hàn Hàn một mảnh trầm tĩnh, cũng không vì lời nói của mình mà lộ ra chút kinh ngạc gì, trong lòng Tào chưởng quỹ âm thầm gật đầu, phần trầm ổn này không thể khinh thường. Tiếp tục nói: "Lão bản nhà ta sau khi dùng qua món ăn Mạc cô nương làm, cho rằng những thức ăn này có thể cùng nhau mở rộng ở các tửu lâu khác, bởi vậy phân phó lão hủ qua đây thương lượng cùng cô nương, nếu như cô nương đồng ý mở rộng những món ăn này ở các tửu lâu khác, như vậy những tửu lâu chỗ đó sẽ giống như bản điếm, mỗi tháng trích ra một phần lợi nhuận tính cho cô nương."

"Như vậy, chẳng phải là tửu lâu thua thiệt sao?" Hàn Hàn chớp mắt một cái rồi không nháy mắt nhìn chằm chằm vào Tào chưởng quỹ, mặc dù điều kiện rất mê người, thế nhưng, nàng không tin có chuyện tốt cái bánh nướng từ trên trời rớt xuống như vậy.



Tập tin gởi kèm:

Cổng tò vò.jpg [ 9.01 KiB | Đã xem 11173 lần ] Cổng tò vò.jpg [ 9.01 KiB | Đã xem 11173 lần ]


Đã sửa bởi ÔpLaChan lúc 13.11.2015, 00:24.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 12.11.2015, 23:58
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.06.2015, 12:44
Tuổi: 21 Nam
Bài viết: 468
Được thanks: 3967 lần
Điểm: 12.51
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tiểu kiều thê thôn quê của Nhiếp Chính Vương - Vân Phong - Điểm: 36
Chương 48: Từng bước mới
Editor : Ôp

Mặc dù Hàn Hàn không trải qua kinh nghiệm của một thương nhân, nhưng cũng không ngốc, lời Tào chưởng quỹ lần này nghe rất thành khẩn, nhưng vào trong tai nàng hoàn toàn là trăm ngàn chỗ hở.

Đầu tiên, lúc trước khế ước rõ ràng viết, mình lấy hai trăm lượng cho một phương pháp nấu ăn bán cho tửu lâu, nói cách khác, đối phương chỉ cần thanh toán bạc, phương pháp này chính là của đối phương, đối phương hoàn toàn có chi phối quyền lợi trong phương pháp, căn bản là không cần thiết hỏi việc đưa món ăn đến các chi nhánh khác để thêm một phần lợi nhuận cho mình.

Thứ nhì, mình luôn ngốc trong trấn Trăm Thước này, như nếu như đối phương không nói, thì mình hoàn toàn không biết tửu lâu Như Ý còn có bao nhiêu chi nhánh, cho dù đối phương truyền thực đơn tới cho chi nhánh khác, mình cũng sẽ không biết. Tục ngữ nói "vô gian bất thương", như vậy thì thương nhân bằng phẳng, không khiến cho người khác không ngại.

Thấy vẻ mặt hoài nghi của Hàn Hàn đang nhìn mình chằm chằm, Tào chưởng qũy thầm than chủ tử cao minh, biết Mạc cô nương sẽ không dễ dàng tin tưởng, cho nên đã chuẩn bị xong câu để nói.

Khụ một tiếng, ngồi thẳng người: "Tục ngữ nói 'người không có đức tin không thể đứng (1)', lão bản nhà ta có thể mở ra nhiều tửu lâu to lớn như thế, đương nhiên không phải là hạng người có tầm nhìn hạn hẹp, đã muốn hợp tác âu dài cùng cô nương, tất nhiên là phải thẳng thắn với nhau. Hơn nữa, hôm nay cô nương có thể bán phương pháp bí truyền cho chúng ta lấy lợi nhuận, ngày mai cũng có thể bán phương pháp bí truyền cho người khác kiếm lợi nhuận. Bán cho người khác, chẳng khác nào lâu lại Như Ý tửu có thêm một đối thủ. Lão bản nhà ta muốn suy tính lâu dài, đương nhiên không hi vọng chuyện như vậy phát sinh, bởi vậy, chia một phần lợi nhuận của tửu lâu khác cho cô nương với điều kiện trước tiên là, sau này phương pháp bí truyền nấu ăn của cô nương chỉ có thể bán cho tửu lâu Như Ý, không thể lưu truyền đi chỗ khác. Mạc cô nương đã muốn phát triển lâu dài, nghĩ đến cũng là người có mưu tính sâu xa, không biết ý kiến của cô nương như thế nào?"

(1) ‘Người không có đức tin không thể đứng’ là câu nói của Khổng Tử , có nghĩa là một quốc gia không thể có được sự tin tưởng của người dân sẽ sụp đổ. Mọi người không đi ra khỏi tín dụng có nghĩa là không có chỗ đứng. Nếu bạn muốn có được sự tin tưởng và ủng hộ của mọi người trong thế giới, bạn phải đối xử với mọi người bằng sự chân thành.

Nghe Tào chưởng quỹ nói như vậy, Hàn Hàn ngược lại rất yên tâm, chỉ sợ là những ngày gần đây có một số người đến nhà mình kiếm lợi bị người của tửu lâu Như Ý người phát hiện, nên mới có việc như thế này của hôm nay. di.e,n,,da/nnlq.đonnn

Chẳng qua mình cũng không chỉ vào dựa vào bán phương pháp nấu ăn để làm giàu, hôm nay có thể nói ra như thế, coi như là niềm vui ngoài ý muốn, nhưng trên mặt không lộ ra chút nào: "Tào chưởng quỹ nói cũng có lý, chỉ là không biết tổng cộng có bao nhiêu tửu lâu?" Mặc dù là niềm vui ngoài ý muốn, nhưng cũng phải nhìn xem niềm vui này có bao nhiêu.

Tào chưởng quỹ lược hơi do dự, giống như đang suy tư Hàn Hàn không đồng ý, mình có nên đem chuyện hư thực về tửu lâu nói cho đối phương biết hay không.

Khóe môi Hàn Hàn vểnh lên, câu nói ra có chút ý cười: "Quý lão bản đã muốn hợp tác cùng ta, vậy tất nhiên cũng nên phải cho ta biết vụ hợp tác này có đáng giá hay không chứ, nếu như chỉ có một hai cửu hàng chi nhánh..." Nói còn chưa hết câu, nhưng ý tứ trong đó không cần nói cũng biết, nếu chỉ một hai gia chi nhánh, không đáng để mình cùng hợp tác .

Khuôn mặt Tào chưởng quỹ trầm trầm, giống như là hạ quyết tâm rất lớn: "Nói cho cô nương biết cũng không sao, kể cả tửu lâu này ở trong, lão bản nhà ta đang sở hữu hai trăm bảy mươi mốt tửu lâu, phân bố ở khắp nơi trên toàn quốc, chỉ là khu vực không giống nhau, nên tên gọi cũng không giống nhau mà thôi, cũng chỉ là tên gọi của tửu lâu Như Ý này, ở kinh thành còn có một cửa hàng mà thôi."

Hai trăm bảy mươi mốt cửa hàng! Hàn Hàn hít vào một hơi, cho dù đặt ở hiện đại, vậy cũng là một công ty có quy mô cực lớn, nếu như lão tổng của công ty muốn di chuyển những tửu lâu này một lần, cũng phải mất một năm.

Tại cổ đại rớt lại phía sau, không có mạng lưới, không có điện thoại, giao thông còn chưa phát triển, lão bản sau lưng kia làm như thế nào để quản lý vậy?

Thấy Hàn Hàn rốt cuộc đã lộ ra một tia kinh ngạc, lúc này Tào chưởng quỹ mới hài lòng gật gật đầu, đây mới là biểu tình thích đáng!

Cũng không hối thúc nàng, chỉ còn việc chờ vào quyết định của nàng.

Hàn Hàn kinh ngạc cũng chỉ trong nháy mắt, thấy Tào chưởng quỹ nhìn mình chằm chằm, cười cười: "Quý lão bản có lòng thành như vậy, ta hình như cũng không có lý do cự tuyệt." Hai trăm bảy mươi mốt nhà, một nhà mỗi tháng cho mình năm trăm lượng, tổng là mười ba vạn năm nghìn năm trăm lượng đấy, mình lại không phải kẻ ngốc, vì sao không đồng ý chứ!

Nhìn Hàn Hàn cuối cùng cũng đã đồng ý, Tào chưởng quỹ cười ha hả lấy ra khế ước đã sớm viết xong, "Như vậy, vậy làm phiền cô nương ký tên đi."

Cầm lên khế ước nhìn thấy không có vấn đề gì, mặc dù phần ghi tên vẫn là tửu lâu Như Ý, nhưng mặt trên ghi chú rõ ràng có hai trăm bảy mươi mốt nhà, mỗi cửa hàng chia hoa hồng thấp nhất cũng không khác với tửu lâu Như Ý ở trấn Trăm Thước, hiển nhiên là suy nghĩ đến việc Hàn Hàn không thể đi đến từng cửa hàng quan sát khảo sát, mới cho ra một tiêu chuẩn như vậy.

di.e,n,,da/nnlq.đonnn Hàn Hàn nhìn xong sảng khoái ký tên ở phía trên, ấn tay lên, cùng Tào chưởng quỹ một người một phần cất đi.

Thu thập xong xuôi, Hàn Hàn nghĩ đến Tiêu Nguyên Bồi còn ở phòng trên lầu chờ mình làm cơm, vội vàng cáo từ ra chạy ra phía sau phòng bếp, tiện tay sẽ dạy Dương đầu bếp một món.

**

Mộ Dung Ý ngồi ở ghế lô dành riêng cho mình, cầm trong tay khế ước Hàn Hàn và Tào chưởng quỹ vừa mới chậm rãi ký kết xong xem lướt qua một lần, nghe Ám Cửu ở một bên bẩm báo quá trình ký hợp đồng, chậm rãi gấp lại khế ước cầm trong tay, từ trong bàn đọc sách làm bằng gỗ của cây táo chua lấy ra một chiếc hộp bát quái (2) xinh xắn.

(2) Bát quái: Một nhóm ký hiệu mang ý nghĩa tượng trưng ở thời Cổ đại. Gồm 8 quẻ: Càn, Khôn, Khảm, Ly, Chấn, Cấn, Tốn, Đoài.Sử dụng 1 vạch ngang - để đại diện cho mặt trời, 2 vạch -- tượng trưng cho mặt trăng. Dùng 3 ký hiệu hai loại vạch trên tổ hợp thành 8 nhóm, gọi là bát quái. (hình ảnh)

Hoa văn bát quái phân bố chỉnh tề, tay nhỏ Mộ Dung Ý ở trên hình vẽ âm dương chuyển động mấy cái, cách vị trí đổi chỗ với khảm vị (một quẻ trong bát quái), ngón cái nhẹ nhàng ấn xuống, hộp bát quái mở ra, bỏ khế ước vào, lại đóng xong chiếc hộp, một lần nữa để vào trong bàn đọc sách.

"Mi Nương kia là người trong thương bộ?" Mộ Dung Ý ngồi ngay ngắn ở ghế thái sư, nhìn Ám Cửu, giọng nói hờ hững.

"Là thương bộ hiệu (số) ba sáu, Vu công tử vốn dĩ định để cho nàng đến Giang Nam tiếp quản tú xuân phường Đài Châu."

Về công tử Vu Thanh, thủ lĩnh thương bộ, là thuộc hạ chủ yếu phụ trách sản nghiệp kinh doanh của Nhiếp chính vương, cùng ám vệ thủ lĩnh Liên Cẩm là hai đại chủ tướng thuộc hạ của Nhiếp chính vương.

Mộ Dung Ý gật gật đầu, tú xuân phường kinh doanh bên thêu dệt, trải rộng khắp Giang Nam, có thể đi tiếp quản tú xuân phường, cũng nói rõ năng lực nàng ta không kém, sau này có nàng ta giúp đỡ quản lý, tiểu nha đầu sẽ nhẹ nhõm một chút.

Phất tay một cái, Ám Cửu lui ra.

Ở trong phòng xử lý mấy quyển sổ con mới đưa tới, đứng dậy đi ra phòng, dự đoán là tiểu nha đầu cơm kia sắp làm cơm xong rồi, mình cũng nên đi qua, không thể tiện nghi cho tên ăn hàng kia!

Chỗ ghế lô của Tiêu Nguyên Bồi là Thu Vận các, trong gian phòng tách ra bởi một tấm bình phong bằng gỗ khắc tranh tám cánh hoa lê hòa cùng với chim chóc và phong cảnh dòng suối dãy núi, bên ngoài có chiếc bàn chỉnh tề dùng để dùng cơm, bên trong có có cầm Phượng Vĩ, cờ ngọc bích, giường quý phi, phòng sách mọi thứ đều có, mỹ nhân ngồi bên lư hương đốt hương hoa lê trong veo thanh nhã, người khách dễ dàng vào trong sương phòng viết văn ngâm thơ, dâng hương đánh đàn, thưởng thức trà đánh cờ hoặc là thoải mái nằm nghỉ ngơi. di.e,n,,da/nnlq.đonnn

Gian phòng này cũng là do Tào chưởng quỹ cố ý chuẩn bị để tỏ lòng coi trọng đối với Hàn Hàn, tất cả phương diện ở trong phạm vi năng lực của hắn, đều được tuyển chọn tốt nhất.

Người tiến vào gian phòng này chỉ cần trong lòng có nhã ý, tự nhiên có thể cảm thấy được một phen tâm tư của chủ nhân.

Đáng tiếc, hiện tại ở phòng chính là một kẻ có danh tiếng là ăn hàng.

Mộ Dung Ý đi tới ngoài cửa, còn chưa vào, liền nghe thấy tiếng kêu rên của Tiêu Nguyên Bồi ở bên trong: "Thế nào còn chưa có làm xong đây, ta chết đói mất."

"Công tử, người đừng vội, tục ngữ nói 'chậm công ra việc tinh tế', chắc hẳn là lần này Mạc cô nương làm món ăn tương đối khá phức tạp, cho nên phải chờ lâu một chút." Đông Thanh ở một bên an ủi, tiền cũng đã đưa cho người ta, không đợi cũng không được mà.

"Ừ, ngươi nói cũng đúng. . . . Thật đói. . . . ực. . . ." Tiếng uống nước.

"Công tử, nếu không người trước ăn điểm tâm lót dạ một chút?"

"Không muốn. . . . Ta muốn ăn cơm do Hàn Hàn nấu..."

Con ngươi hẹp dài của Mộ Dung Ý trầm trầm, "Hàn Hàn", gọi thật là thân thiết!

Đưa tay đẩy cửa ra, cất bước đi vào.


Tập tin gởi kèm:

Hộp bát quái.jpg [ 7.79 KiB | Đã xem 9566 lần ] Hộp bát quái.jpg [ 7.79 KiB | Đã xem 9566 lần ]


Đã sửa bởi ÔpLaChan lúc 13.11.2015, 00:03.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 12.11.2015, 23:59
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.06.2015, 12:44
Tuổi: 21 Nam
Bài viết: 468
Được thanks: 3967 lần
Điểm: 12.51
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tiểu kiều thê thôn quê của Nhiếp Chính Vương - Vân Phong - Điểm: 36
Chương 49 : Làm người phải kính già yêu trẻ
Editor : Ôp

"Hàn Hàn, ngươi làm xong. . . ." Nghe thấy tiếng cửa mở, Tiêu Nguyên Bồi kinh hỉ từ trên ghế đứng lên, nhìn thấy thân thể nho nhỏ của Mộ Dung Ý, trên khuôn mặt tròn tròn lộ ra vẻ thất vọng, đầu nhìn nhìn về phía sau Mộ Dung Ý, "Thế nào chỉ một mình ngươi, tỷ tỷ ngươi đâu?"

Đối với tên ăn hàng này, Nhiếp chính vương đại nhân tỏ vẻ hoàn toàn không thấy, bước chân nhỏ đi thẳng qua, vững vàng ngồi trên ghế.

"Ặc, ngươi gọi là Thanh Phong phải không?" Mắt Tiêu Nguyên Bồi rơi xuống trên người Mộ Dung Ý, nhìn Mộ Dung Ý tinh xảo đáng yêu, nhịn không được đưa tay muốn xoa bóp.

Cảm nhận được động tác của Tiêu Nguyên Bồi, con ngươi hẹp dài của Mộ Dung Ý hơi lóe lên, giống như một núi băng phủ đầy bụi vạn năm nứt ra một khe hở, mạnh mẽ lạnh lẽo tỏa ra hàn khí khắp người, trong nháy mắt đóng băng vạn dặm.

Tiêu Nguyên Bồi nhịn không được toàn thân run run, tay cứng nhắc giơ ở giữa không trung, hắn mặc dù thích ăn, nhưng cũng không ngốc, tốt xấu gì cũng là đứa nhỏ lớn lên trong đại gia tộc, năng lực quan sắc vẫn có, chỉ cảm thấy cái nhìn này của Mộ Dung Ý so với cha mình còn muốn khủng bố hơn, miệng nước bọt, lùi tay về, ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh bàn, tròng mắt loạn chuyển, liếc ra phía ngoài cửa, không dám lộn xộn nữa.

Chỉ liếc mắt một cái, Mộ Dung Ý thu hồi lại ánh mắt, vững vàng ngồi ở bên cạnh bàn im lặng.

Đông Thanh đứng ở phía sau Tiêu Nguyên Bồi, không nhìn thấy ánh mắt Mộ Dung Ý, chỉ cảm thấy công tử nhà mình đột nhiên trầm mặc nên có chút kỳ quái, phải biết rằng từ đầu theo tiến vào phòng, công tử không chỉ kêu đói, chỉ cần ngoài cửa có tiếng động, liền dẫn đến cái đầu kia nhìn về phía cửa ngó lung tung, hiện tại đột nhiên yên tĩnh lại, cũng làm cho hắn nhất thời không hiểu nổi.

Hai mắt kỳ quái nhìn công tử nhà mình, thấy Tiêu Nguyên Bồi vẫn thành thành thật thật ngồi như cũ, trong lòng nhịn không được nói thầm, thế nào công tử bỗng nhiên an tĩnh vậy, chẳng lẽ đột nhiên đổi tính?

Trong lúc nhất thời, trong phòng im ắng không người nói chuyện. di.e,n,,da/nnlq.đonnn

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng, Tiêu Nguyên Bồi hít hít mũi, con ngươi loạn chuyển trong nháy mắt yên ổn lại, trong mắt phát ra ánh sáng rực rỡ, xoay người một chút từ trên ghế đứng lên, mấy bước chạy đến cửa chợt kéo cửa ra: "Hàn Hàn, rốt cuộc ngươi đã quay lại rồi!" Mắt rơi vào trên chiếc khay trong tay tiểu nhị đi theo phía sau Hàn Hàn.

Hàn Hàn bất thình lình bị hoảng sợ, phục hồi tinh thần lại liền nhìn thấy khuôn mặt tròn vo kia của Tiêu Nguyên Bồi cười vô cùng xán lạn. Nhịn không được đỡ trán, mũi người này cũng quá linh đi, ngửi mùi cũng biết là mình đã trở lại, cầm tinh con chó sao?

Gật gật đầu: "Ừ, ta đã trở lại, đã rất đói phải không?" Cất bước đi vào bên trong.

"Không sao, ta vẫn uống nước." Tiêu Nguyên Bồi vội vàng thối lui một bước, nhường tiểu nhị theo sau cùng nhau đi vào, mắt tròn vo nhìn chằm chằm mỹ thực không nháy mắt một lần, khóe mắt thoáng nhìn vào Hàn Hàn đi tới bên cạnh bàn, vội vội vàng vàng mấy bước chạy tới, giật lại một cái ghế: "Hàn Hàn, ngồi."

Mộ Dung Ý ở một bên nhìn một loạt hành vi chân chó của Tiêu Nguyên Bồi, thật sâu trong con ngươi hẹp dài xẹt qua một tia xem thường —— quả nhiên giống như điều tra, gặp được ăn liền hóa thân làm nô!

Theo tin tức Ám Cửu điều tra đưa tới, trước năm tuổi Tiêu Nguyên Bồi tất cả đều bình thường, lúc năm tuổi mất tích một khoảng thời gian, sau khi tìm trở về quần áo tả tơi không còn hình dáng, sau đó liền trở nên siêu cấp yêu thích ăn, nhất là thích ăn ngon.

Tiêu lão gia chủ cùng Tiêu lão phu nhân đau lòng tôn tử, không những không ước trói buộc gì, còn dung túng mọi cách. Bởi vậy, mới có Tiêu Nguyên Bồi hiện tại này trở thành bộ dáng ăn hàng.

Liếc mắt nhìn tiểu nhị đứng ở một bên: "Đã không đói, liền đưa đồ ăn ra, để cho đỡ nóng rồi hẵng bưng vào."

Tiêu Nguyên Bồi đang ngồi ở một bên nhìn chằm chằm vào mỹ thực, nghe nói thế cuối cùng cũng kéo ánh mắt ra, khuôn mặt tròn bày ra vẻ suy sụp, liếc mắt nhìn Mộ Dung Ý, khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộ Dung Ý không có biểu tình gì, lại vội vàng đem ánh mắt về phía Hàn Hàn: "Hàn Hàn ——"biểu tình đáng thương giống như như con chó nhỏ bị vứt bỏ.

Hàn Hàn nhịn không được buồn cười, vẫy tay với tiểu nhị: "Để thức ăn xuống, ngươi cũng lui ra ngoài đi."

Hôm nay Hàn Hàn làm ba món ăn một canh, một món là Chưởng Thượng Minh Châu, một món cá hấp quế, một món là cà chiên cùng với canh rau xanh đậu hủ.

Chỉ ngửi thấy mùi, đã khiến người khác thèm ăn.

Thấy đồ ăn được đặt trên bàn, Tiêu Nguyên Bồi rốt cuộc vui vẻ ra mặt, lộ ra hai hàm răng đều: "Thơm quá, sắc hương vị đều đủ, Hàn Hàn, thủ nghệ của ngươi quá tuyệt vời!"

Mộ Dung Ý vô cùng xem thường liếc nhìn hắn một cái: "Heo!"

Tiêu Nguyên Bồi kỳ quái quay đầu: "Làm sao ngươi biết ta cầm tinh con heo? Nãi nãi ta nói cầm tinh con heo thích ăn là chuyện hiển nhiên, có thể ăn là phúc, ta cũng cho là như vậy."

Mộ Dung Ý: "..." Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo nhíu chặt hơn.

di.e,n,,da/nnlq.đonnn Hàn Hàn ở một bên không nín được cười, ăn hàng này cũng quá ngốc đi?

Tiêu Nguyên Bồi quay đầu nhìn Hàn Hàn, dịch dịch mông, miệng nuốt nước bọt: "Cái kia, hiện tại có thể ăn chưa?" Món ăn là do Hàn Hàn làm, nên lễ phép, mình hẳn là phải hỏi Hàn Hàn một chút.

Hàn Hàn lấy chiếc đũa gắp một miếng thịt vào trong bát Mộ Dung Ý, mặt mày cười đến cong lên: "Đói thì ăn đi, không cần phải khách khí." Làm khó tên ăn hàng này đói thành như vậy còn có thể nhịn được.

"Vậy ta liền không khách khí!" Tiêu Nguyên Bồi hoan hô một tiếng, nắm chiếc đũa lên gió cuốn mây tan bàn ăn, động tác vẫn rất nhanh mà ưu nhã như cũ, mắt tròn vo thỏa mãn nheo lại thành một đường.

Hàn Hàn phát hiện, cùng một tên ăn hàng như vậy dùng cơm cũng là một chuyện không tệ, nhìn đối phương vui vẻ ăn, cũng có thể làm cho khẩu vị mình đỡ hơn một chút, ăn nhiều một chút.

Mộ Dung Ý lại không cho là như vậy. Tay nhỏ trắng nõn cầm chiếc đũa, nhìn phương pháp ăn như châu chấu trong mùa Tiêu Nguyên Bồi trên bàn, chân mày nhỏ xinh đẹp nhịn không được hơi nhíu, ánh mắt thâm trầm không vui rơi vào trên người Tiêu Nguyên Bồi.

Tiêu Nguyên Bồi động tác cứng đờ, dường như lại cảm nhận được khí lạnh giống như lúc nãy, lui lui cổ, giương mắt len lén nhìn Mộ Dung Ý một cái, trong lòng nhịn không được ủy khuất, không phải là ăn nhanh một chút sao, có cần thiết phải hung ác nhìn mình như thế không? Động tác lại chậm lại.

Mộ Dung Ý thu hồi ánh mắt, chiếc đũa kẹp một quả cà bỏ vào trong bát Hàn Hàn: "Ăn nhanh đi, nhìn chằm chằm người khác ăn thì ngươi có thể ăn no sao!" Một tên ăn hàng có cái gì tốt mà xem, còn nhìn hài lòng như vậy, quả thực là không có ánh mắt!

Hàn Hàn quay đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộ Dung Ý đang nhìn mình, nháy mắt mấy cái, hôm nay mặt trời mọc từ hướng tây sao? Đứa nhỏ này nghĩ như thế nào lại đi gắp thức ăn cho mình? Hắn sống với mình lâu như vậy, đây là lần đầu tiên gắp thức ăn cho mình đi? Ừ, trừ nửa đĩa gừng bọc đường lần trước kia!

Mặc kệ vì sao, đây là một hiện tượng tốt, ít nhất đứa nhỏ này biết quan tâm người khác, cười híp mắt khen ngợi một câu: "Tiểu Phong Phong thật ngoan, biết đau lòng tỷ tỷ, thực sự là đã lớn! Đến, đệ cũng nhiều ăn một chút." Gắp một miếng cá để vào trong bát Mộ Dung Ý.

Mộ Dung Ý nhíu nhíu đầu lông mày, gắp thức ăn cho nàng chính là đã lớn? Cái logic gì thế? Đưa cá bỏ vào trong miệng, ừm, tay nghề con nhóc này thực sự là không tệ, cá làm ăn rất ngon.

Sau một khắc, Hàn Hàn lại gắp một miếng cá để vào trong bát Tiêu Nguyên Bồi: "Tiêu công tử ngươi cũng nhiều ăn một chút." Cha mẹ đứa nhỏ là lão sư tốt nhất, mình nhất định phải rèn sắt khi còn nóng, tự thể nghiệm giáo dục Tiểu Phong Phong học được cách quan tâm người khác.

Tiêu Nguyên Bồi thụ sủng nhược kinh, vội vàng gắp trứng cút vào bát Hàn Hàn: "Sau này gọi ta Nguyên Bồi là được, ngươi cũng nhiều ăn một chút."

"Cảm ơn Nguyên Bồi." Hàn Hàn cười híp mắt cảm ơn. Còn dạy được Thanh Phong tiểu gia hỏa kiêu ngạo này học được cách lễ phép.

Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Mộ Dung Ý triệt để đen xì, Nguyên Bồi? Gọi thật đúng là thân thiết!

Lấy đũa lấy đi trứng cút trong bát Hàn Hàn bỏ lên trên bàn: "Ngươi gần đây mập rất nhiều, nên giảm cân, ăn cà!"

Mập rất nhiều? Khóe miệng Hàn Hàn giật giật, than bùn, làm sao trong mắt ngươi thấy tỷ mập vậy! di.e,n,,da/nnlq.đonnn

Ý niệm trong đầu còn chưa nghĩ chưa xong, Mộ Dung Ý chỉ chỉ con cá trong đĩa: "Ta muốn ăn cá, xương nhiều quá, lấy ra đi!" Xem ngươi còn có thời gian gắp thức ăn cho tên ăn hàng kia không!

Hàn Hàn định mở miệng, đang muốn kháng nghị, liền nghe giọng nói nhàn nhạt của Mộ Dung Ý truyền đến: "Ngươi đã nói làm người thì phải kính già yêu trẻ. Ngươi không già, ta còn nhỏ, làm người đã nói là phải làm!"

Hàn Hàn một hơi nghẹn ở trong miệng, ý là mình cần bảo vệ hắn, cho nên phải gỡ xương cá cho hắn?

Cắn cắn răng, than bùn, tỷ nói nhiều như vậy, làm sao ngươi chỉ nhớ kỹ một câu này!

Rất muốn rống to một câu: "Ngươi giống thế kia sao đứa nhỏ đáng ghét này!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 120 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ankim02, linhsongtu, Nguyệt Ái, NKT2901, Thiên Kim Vĩnh Hằng và 211 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 262 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.