Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 545 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 02.11.2015, 01:52
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10138 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 417, quan hệ của ngụy nhà chồng

Editor: Trạch Mỗ

Bàn xong vào kinh chữa bệnh rồi, ý của Lâm Khang Bình là ăn xong điểm tâm xuất phát sớm một chút, khẳng định là phải ở Kinh Thành một ngày, đại phu bình thường là buổi sáng tinh lực tương đối tốt, hiệu quả bắt mạch tốt hơn.

Tử Tình lúc này mới nhớ, tập tục bên này là một ngày hai bữa, điểm tâm thông thường vào giữa giờ Tỵ, khó trách bản thân có chút đói bụng, vốn là, cơm chiều hôm qua cũng chưa ăn no, toàn dựa vào mấy miếng điểm tâm lót dạ.

Tử Tình đang muốn vào nhà lấy mấy khối điểm tâm cho bọn nhỏ, lúc này, Tiểu Tử bọn họ đã trở lại, Tiểu Tử không cần nghĩ cũng biết Tử Tình bọn họ nhất định đói bụng, liền nói với Tử Tình: "Chủ tử, chờ một lát, ta bây giờ đi nấu cơm."

Tử Tình đang muốn nói với Tiểu Tử, một mình nàng làm đồ ăn cho hơn hai mươi người này như thế nào, cũng may chính Tiểu Tử thông minh, nói với Hồ thị: "Đại nãi nãi, đồ ăn cho nãi nãi chúng ta là khẩu vị phương nam, là món xào nhẹ, ta cũng chỉ biết cái này. Nhưng là, làm cơm cho mấy chục nhân khẩu trong nhà, ta thật đúng là không biết làm, như vậy được không được, ta làm cho chủ tử chúng ta ăn, Đại nãi nãi các ngươi nên ăn thế nào vẫn là ăn thế đó, ở đây có gạo và mì sợi, có thịt có cá, các ngươi xem, các ngươi muốn ăn cái gì, thì cứ tự làm."

Hồ thị nghe xong vội nói: "Không thành vấn đề, ngươi làm trước đi."

Mã thị nghe xong nói: "Đại tẩu, chúng ta cũng đói bụng, vẫn là cùng nhau đi. Dù sao nhà ngươi cũng có mấy cái bếp lò, chia một cái cho nàng không được sao."

Tiểu Tử nghe xong vội nói: "Được, được, ta có một cái là đủ dùng rồi."

Tử Tình thấy Tiểu Mễ Tiểu Mạch đều vào kinh rồi, cũng không có người làm trợ thủ cho Tiểu Tử, chỉ đành phải tự mình tiến lên. Không ngờ Lâm Hồng Hà thấy, nhất định đòi giúp đỡ Tử Tình nhặt rau rửa rau, Tử Tình sợ Dư thị thấy không vui, vội đẩy nàng ra ngoài, nói: "Khó khăn lắm mới về nhà mẹ đẻ, còn không nghỉ ngơi tử tế."

Động tác của Tiểu tử vẫn là nhanh nhẹn, không đến nửa canh giờ, đã dọn cơm rồi, bốn mặn một canh, nấu cơm đồng thời nấu canh thịt. Lại xào bốn món ăn, nhân tiện chia ra một phần đưa đi cho thượng phòng nếm thử, rồi gọi bọn nhỏ tới ăn cơm.

Hồ thị bọn họ làm thịt kho tàu, mùi thơm hấp dẫn cả mấy đứa nhỏ Lâm gia. Cũng là không có hứng thú gì đối với mấy món ăn nhẹ của mấy người Tử Tình, bữa cơm thứ hai này, cuối cùng cũng ăn được rồi.

Sau khi ăn xong, Lâm Khang Kiện bọn họ thu xếp đồ đạc, muốn dẫn Lâm Diệu Tổ vào kinh, Tâm Diệu Tổ chỉ có thể nằm, cứ như vậy. Mấy huynh đệ Lâm gia muốn đi toàn bộ, cũng là không đủ chỗ, Lâm Khang Bình bèn để Lâm Hưng ở lại, lỡ như Tử Tình có việc cần chạy chân, có người dùng vẫn là tiện hơn, hắn cũng không muốn Tử Tình xuất đầu lộ diện.

Vừa đưa Lâm Khang Bình bọn họ ra cửa xong, Lâm Hồng Hà cũng nói muốn về nhà, Tử Tình vốn muốn đưa nàng về. Nhưng là, nghĩ đến chuyện trước kia, vẫn là thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện. Lâm Khang Bình cũng không ở bên cạnh, ngộ nhỡ đụng phải đám đạo chích đui mù gì, Tử Tình thật đúng là không có biện pháp bắt người ta.

Vừa tiễn bước Lâm Hồng Hà, Tử Tình vào nhà, cầm lấy vải bông kia đến, nghĩ tới làm bộ trang phục mùa hè cho ba đứa nhỏ, Mã thị vào phòng.

Tử Tình vừa thấy Mã thị, đoán được ý đồ đến của Mã thị, nhưng Tử Tình lại không muốn nghe nàng ta lải nhải, cũng không thể đuổi Mã thị ra ngoài. Chỉ đành phải cười nói: "Nhị tẩu có rảnh rỗi tới đây ngồi?"

Quả nhiên, Mã thị vừa đặt mông ngồi ở trên kháng, chân nhỏ đạp một cái, hai chân đã lưu loát lên kháng, ngồi xếp bằng ổn định rồi, Tử Tình vội sai mấy đứa Thư Duệ dẫn theo Yên Nhiên đi chơi.

Nghe ý tứ của Mã thị. Hồi đó lúc ở riêng, trừ phòng ở và ruộng đất cho các nhà, trong tay Dư thị hẳn là còn có ngân lượng không chia hết, chỗ ngân lượng này, không phải là âm thầm trợ cấp cho một nhà lão đại, thì chính là trợ cấp cho Lâm Hồng Hà rồi, Mã thị tất nhiên không cam lòng. Còn có, Mã thị cũng nhắc tới, trước khi chưa ở riêng, lão đầu dùng tiền của chung, cung cấp nuôi dưỡng Thư Hưng đọc sách, chờ con bọn họ trưởng thành, muốn đọc sách thì phải tiêu bạc của mình.

Tử Tình nghe xong thầm nghĩ, bạc này, quá nửa vẫn là ở trong tay Dư thị, Lâm Hồng Hà chưa ở riêng, không có khả năng đưa bạc qua, ăn riêng là không thể nào, mặc cũng vậy, không thấy một mảnh vải Lâm Hồng Hà cũng không dám mang về nhà sao? Phỏng chừng là vào nhà phải chịu mẹ chồng thống nhất điều phối, tất nhiên là ưu tiên lớn rồi.

Chẳng qua, những lời này, Tử Tình cũng không có cách nào nói ra miệng, giờ khắc này, Tử Tình chỉ mong chờ có người đi vào thăm nàng, cắt ngang lời Mã thị, Mã thị bắt đầu kể lể Hồ thị từ năm thành thân, chuyện gì cũng thích công kích hiếu thắng, trước mặt một kiểu sau lưng một kiểu… đánh giá những mọi việc như thế, nhân tiện kèm trên vài việc nhỏ làm bằng chứng.

"Tam đệ muội, ngươi là không biết, Đại tẩu ngươi biết giả vờ giả vịt nhất, ngươi xem hôm qua lúc các ngươi vừa mới trở về đó, vốn ta là nghĩ các ngươi không ăn quen lương thực phụ, muốn làm chút mì sợi, nương cũng đồng ý rồi, những nàng trước mặt đồng ý, sau đó, lại. . ."

Vừa vặn Khương thị thu dọn phòng bếp đi ra, bị Tử Tình thấy được, vội gọi tới, đáng tiếc, Mã thị chẳng những không có im miệng, còn lôi kéo Khương thị, cũng kể lể chỗ không đúng của Hồ thị.

"Không tin, ngươi hỏi Tứ đệ muội, hôm qua có phải Đại tẩu nói mì sợi không đủ hay không, để cho mọi người đều ăn lương thực phụ? Hừ, còn không phải tính toán tốt lắm, biết các ngươi ăn không quen, sẽ đi mua nggay." Mã thị kéo góc áo Khương thị, Khương thị đáp lại cũng không phải không đáp lại cũng không phải, đành phải lúng túng nhìn Tử Tình.

Cũng may Hồ thị khôn khéo, thấy Mã thị vào phòng Tử Tình, đã sớm muốn vào theo, chẳng qua là không thể không biết xấu hổ, lúc này thấy Tử Tình gọi Khương thị, lát sau, bèn lấy cớ, nhờ Tử Tình cắt xiêm y cho tiểu nha đầu hộ nàng, nàng cũng là nhớ được, Tử Tình có một tay may vá giỏi.

Hồ thị vào phòng, cuối cùng cũng ngắt lời Mã thị, bốn nữ nhân nói đến chuyện đứa nhỏ của các nhà. Không nói bốn nữ nhân Tử Tình một sân khấu, bốn nam nhân Lâm Khang Bình bọn họ, một đường đi về phía trước, lúc này cũng nói chuyện vô cùng náo nhiệt.

Lâm Khang Bình và lão Nhị Lâm gia là Lâm Khang Tường ở bên ngoài đánh xe, Lâm Khang Tường là người có tâm tư linh hoạt nhất trong mấy huynh đệ, hắn biết Lâm Khang Bình có làm ăn ở Kinh Thành, trước kia, vẫn không cơ hội vào kinh, giờ phút này, hắn liền nghĩ, làm sao lấy được nhiều chỗ tốt ở trên người Lâm Khang Bình hơn.

Suy nghĩ một chút, Lâm Khang Tường hỏi: "Lão Tam, lần này cha vào kinh, nghỉ ngơi ở đâu vậy? Chúng ta thật là đối với Kinh Thành hai mắt như mù, chỉ có thể dựa cả vào ngươi."

Lâm Khang Bình nhìn hắn một cái, suy nghĩ một chút, nói: "Nghe nói Bác Thảo Đường ở Kinh Thành không tệ, chúng ta vẫn là tìm khách sạn gần đó ở trọ trước, sáng sớm ngày mai, đi mời đại phu thật sớm."

Lâm Khang Tường nghe xong có chút thất vọng, hỏi: "Không phải nói ngươi có sản nghiệp ở Kinh Thành? Sao còn phải đi ở khách sạn? Ở nhà mình chẳng phải tiện hơn, tội gì còn phải tốn thêm một phần tiền nữa? Chẳng lẽ ngươi cho thuê phòng ở rồi?"

Thực ra, căn nhà lần trước Tử Tình bọn họ đến đã ở kia, Lâm Khang Bình đã tặng cho Vương Tài, hơn nữa, ở gần đó mua một căn không xê xích bao nhiêu tặng Vương Hỉ, còn lại chỉ là cửa hiệu mặt tiền.

Nhà mới bên kia Tử Hỉ bọn họ xây, Lâm Khang Bình khẳng định không muốn dẫn bọn hắn qua, cũng không rõ vì sao, Lâm Khang Bình chỉ là không muốn để cho bọn họ biết nội tình nhà mình, còn có địa vị của Tăng gia, sợ đưa tới phiền toái không cần thiết.

Cho nên, Lâm Khang Bình cười nói: "Nhị ca, ta có thể có bao nhiêu sản nghiệp? Phòng ở kia, đã sớm bán, còn chút việc làm ăn kia của ta là cùng người khác kết phường, tùy tiện dẫn các ngươi tới, ta lo bọn họ cũng không tiện, chúng ta ấy à, vẫn là ở khách sạn tự tại hơn."

"Thế cũng ta đi xem sản nghiệp của ngươi, việc này cũng có thể chứ? Ta chỉ là có vài phần tò mò, rốt cuộc Tam đệ là làm cái gì vậy?" Lâm Khang Tường vẫn không từ bỏ ý định.

"Có thể có cái gì? Bán chút hàng thực phẩm miền nam thực phẩm miền bắc, chỉ là hùn vốn cùng người khác, kiếm chút tiền tiêu vặt. Nhị ca muốn xem mà nói, cũng không phải không thể." Lâm Khang Bình nói.

Vào thành, đã là đầu giờ Dậu buổi chiều, ý của Lâm Khang Bình là tìm khách sạn trọ trước, dù sao Lâm Diệu Tổ cũng là chịu xóc nảy mấy canh giờ, mặc dù đã dùng chăn bông bao quanh, nhưng đối với một bệnh nhân mà nói, hai ba canh giờ này cũng không phải dễ chịu như vậy.

Lâm Khang Kiện bọn họ tất nhiên không có ý kiến, chẳng qua là, vừa thu xếp ổn thỏa, lão Nhị đã muốn đi xem phồn hoa bên ngoài, không dễ dàng tới đây, cũng không thể trở về người ta vừa hỏi, "Kinh Thành có cái gì?" Hắn một câu cũng không trả lời được.

Lão đại Lâm Khang Kiện nghe xong nói: "Muốn đi các ngươi đi thôi, ta ở lại chăm sóc cha."

Lão Tam Lâm Khang Dũng nói: "Muốn đi các ngươi đi, ta cũng không muốn động, sáng sớm ngày mai còn muốn đi mời đại phu đấy."

Lâm Khang Bình nhìn lão Nhị, lão Nhị sờ sờ cái mũi của mình, ấp a ấp úng nói: "Thế, bỏ đi, chỉ một mình ta đi ra ngoài cũng không có ý nghĩa gì. Dù sao Tam đệ có sản nghiệp ở Kinh Thành, khi nào muốn tới thì tới, tốt nhất là một nhà Tam đệ chuyển đến Kinh Thành, ta cũng có chỗ đặt chân ở Kinh Thành."

Lâm Khang Bình nghe xong nhàn nhạt cười cười, thu xếp cho mọi người ăn cơm xong, liền nghỉ ngơi thật sớm.

Giờ phút này, Tử Tình ở Lâm gia, cũng là trằn trọc khó ngủ, một là địa phương xa lạ, hơn nữa Lâm Khang Bình không ở bên cạnh, Tử Tình có chút sợ người lạ; hai là lo lắng bệnh của Lâm đại gia, cũng không biết có thể chữa được hay không, nói đến bệnh, lại nghĩ tới bệnh của Hạ Ngọc, đại phu nói, muốn khỏi hẳn là không thể, chỉ là dùng thuốc điều đưỡng trước.

Cứ như vậy, Tử Tình lúc thì nghĩ tới Hạ Ngọc ở An Châu, lúc thì nghĩ tới Lâm Diệu Tổ bên này, ép buộc đến ép buộc đi, trời chưng hửng sáng Tử Tình mới ngủ.

Tiểu Tử bọn họ là biết rõ thói quen của Tử Tình, thích ngủ nướng, nhưng là, đây dù sao cũng là Lâm gia, có vẻ như Tử Tình còn gánh lấy thân phận Tam nàng dâu, nào có làm lão nhân đã rời giường rồi, làm vãn bối còn ngủ tít mít?

Tiểu Tử đi ra ngoài vòng một vòng, thấy các nữ nhân Lâm gia đều đã thức dậy, đến cả Mã thị và Khương thị các nàng cũng đã tới đây bắt đầu nấu cơm rồi, bèn đi đánh thức Tử Tình dậy.

Chờ khi Tử Tình tỉnh táo lại, điểm tâm đã dọn xong rồi, Dư thị bày một khuôn mặt nghiêm túc, Khương thị ở sau Dư thị khoát khoát tay, Tử Tình cũng không biết là có ý gì, Mã thị cười nói: "Vẫn là Tam đệ muội có phúc khí tốt, vừa nhìn là biết là không có phụng dưỡng cha mẹ chồng, đây cũng khó trách có thể ngủ đến mặt trời đã lên đến giữa trời."

"Tam đệ muội khẳng định là mới đến, không quen, hơn nữa một đường bôn ba, còn chưa có trở lại bình thường đâu, ngủ dậy muộn một chút cũng không quan trọng, dù sao trong nhà cũng không có người ngoài. Ngươi nói phải không, nương?" Hồ thị nhìn Tử Tình một cái, nói.

"Đúng vậy, Tam tẩu nhất định là mệt muốn chết rồi, chạy liên tục hơn mười ngày đường đấy. Nương muốn nếm thử tay nghề của Tam tẩu một chút, khi nào thì không được?" Khương thị nói.

Tử Tình vừa nghe, Dư thị còn không phải mẹ chồng thực sự của mình đâu, ra cái vẻ gì? Muốn cho Tử Tình nấu cơm cho nàng, tật xấu này cũng không thể nuông chiều. Bằng không, về sau còn không lấy kiểu cách mẹ chồng, bảo Tử Tình cũng đi theo hầu hạ, có thể gặp phiền toái rồi.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 04.11.2015, 00:31
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10138 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 418, tâm tư nhỏ của Dư thị

Tử Tình suy nghĩ một chút, liền nói: "Quả thật là chưa trở lại bình thường, chẳng qua, thường ngày ở nhà, nương ta thường nói ta, ‘tật xấu toàn dựa vào nữ tế nuông chiều, sau khi thành thân ngược lại còn thoải mái hơn so với khi làm nữ nhi, may mà ngươi không có gia bà, bằng không, hẳn là ghét bỏ ngươi rồi. ’ "

"Gia bà ngươi nói là bà bà sao?" Mã thị hỏi một câu, nhìn Dư thị một cái.

Dư thị trầm mặt xuống, vốn, hôm qua thấy Lâm Khang Bình thu xếp muốn dẫn lão đầu đi Kinh Thành khám bệnh, cùng mấy nhi tử chia đều tiền thuốc, nàng nghĩ, Lâm Khang Bình dù sao vẫn là niệm vài phần tình cũ, không bằng cứ nắm chặt lấy hắn, coi như nhi tử mà đối đãi, không thiệt thòi, ai ngờ Tử Tình không nhượng bộ một chút nào, muốn ăn bữa cơm nàng dâu cũng không được.

"Ừm. Đúng rồi, Đại nương, hôm nay ở nhà chúng ta muốn làm cái gì ư? Sao không thấy mấy đứa Thư Hưng?" Tử Tình hỏi.

Mặt Dư thị buông lỏng vài phần, nói: "Khang Bình không phải là còn có một Đại tỷ sao? Hôm qua vội vàng, cũng không đón tới nhìn một cái, nàng còn không biết các ngươi đã trở lại, bởi vậy hôm nay, để cho mấy đứa Thư Hưng đi đón một nhà Đại cô hắn trở về ở vài ngày."

Tử Tình vừa nghe, thì ra còn nhớ tới lễ gặp mặt của mình đây?

Nghĩ tới lễ gặp mặt của Tử Tình, vẻ mặt của Dư thị tốt lên rất nhiều, nói: "Đại tỷ hắn mấy năm nay cũng chưa gặp được Khang Bình, trong lòng nhớ thương lắm. Khang Bình đúng là đã trở về hai lần, nhưng mỗi lần ngay cả nửa canh giờ cũng không chờ đủ, đứa nhỏ này, cũng không biết đang làm những cái gì?"

Tử Tình cười nói: "Đại nương không nói ta còn quên mất, là sơ suất của ta, sớm nên đi đón rồi." Lễ gặp mặt này, nên cho vẫn là phải cho, còn không bằng chủ động một chút, để cho Dư thị cao hứng hơn, về phần muốn làm gia bà của Tử Tình, đó là không có khả năng.

Tử Tình còn chưa kịp buông bát đũa, đã thấy trong sân tiến vào một đoàn người, Tử Tình đoán được người tuổi lớn nhất kia chính là Đại nữ nhi Lâm gia. Tên là gì Tử Tình nhất thời còn không nhớ ra được, cũng may cũng không cần gọi tên, trực tiếp gọi một câu: "Chào Đại tỷ."

Ai ngờ Lâm Hồng Anh tiến lên mấy bước, kéo Tử Tình lại. Hết sức thân thiết cười nói: "Tam đệ muội vẫn là trắng nõn như vậy, ta thường xuyên nhắc tới, Tam đệ cũng là có phúc khí. Cưới một nàng dâu trắng nõn mượt mà như vậy."

Trắng noãn mượt là là bảo có phúc khí? Tử Tình thật đúng là không thể hiểu nổi, trên tay Lâm Hồng Anh đều là vết chai, vuốt ve tay nhỏ bé của Tử Tình thật là có vài phần thô ráp khó chịu, chủ yếu nhất là, hình như là vừa cho lợn ăn xong rồi tới đây, cám bã gì đó còn dính ở trên tay, toàn mùi thức ăn cho lợn. Tử Tình vừa rút ra, lại bị đối phương nắm lại.

Tử Tình vừa thấy đối phương, nghĩ là vội vàng tới, cũng không thay quần áo gặp khách, chính là cái loại vải xanh thô sơ tự mình dệt. Trên đầu trâm bạc cũng không có, Tử Tình hình như nhớ được điều kiện nhà nàng coi như tốt, lần đầu tiên gặp mặt, người vừa nhanh nhẹn bọn nhỏ cũng nhìn không tệ, bây giờ vừa thấy, thế nhưng so với lần gặp mặt đầu tiên kém hơn không ít.

Tử Tình cũng không biết tâm tư của đối phương, lần đầu tiên gặp mặt, Lâm Hồng Anh chứa vài phần tâm tư so sánh, tất nhiên phải ăn mặc tử tế một phen. Mười năm trôi qua. Lâm Hồng Anh lại sinh hai đứa nhỏ, lão Đại đón dâu, tiêu phí không ít, cuộc sống so với Tử Tình lần đầu tiên gặp, quả thật là kém hơn một chút. Cũng không có nghèo túng như Tử Tình thấy, chủ yếu là lần này. Lâm Hồng Anh tự biết bản thân không so nổi, còn không bằng giả bộ nghèo, có lẽ, còn có thể vơ vét được nhiều chỗ tốt hơn? Cho nên, liền mặc quần áo làm việc ở nhà của mình đến.

Một nhà Lâm Hồng Hà cũng tới rồi, thì ra là Dư thị, thấy Tiểu Tử bọn họ mua đám thịt và xương này, còn có cá, liền nghĩ hộ nông dân nhà người một năm cũng không ăn được mấy bữa cơm ngon như vậy, liền gọi cả hai nữ nhi của mình đến, cũng coi như kiếm bữa ăn ngon.

Tử Tình thấy đám tiểu bối này cũng không nhận ra, chẳng qua, có hai nam nhân cần phải chào hỏi một tiếng, một người là Lâm tỷ phu, một người là Lâm muội phu, Tử Tình vội dùng ánh mắt ra hiệu cho Tiểu Tử, Tiểu Tử vào nhà lấy đồ, Tử Tình nhân cơ hội giải phóng tay mình, có đám vải dệt bằng máy hoa này, Lâm Hồng Anh cũng không cần lôi kéo tay Tử Tình nữa rồi.

Cũng không biết chỗ Lâm Diệu Tổ thế nào? Nếu có thể chống đỡ được một hai tháng, Tử Tình vẫn là mang theo bọn nhỏ vào Kinh thôi, thật không chịu nổi.

Không phải là Tử Tình già mồm cãi láo, ghét bỏ dân quê, chính Tử Tình cũng là từ nông thôn đi ra, nhận thức của Tử Tình là, ngươi có thể nghèo, có thể tàn phế, nhưng là, phải sạch sẽ, làm người phải cần cù, có rất nhiều đứa nhỏ nông thôn mặc quần áo đầy mảnh vá, nhưng là, quần áo này, may vá sạch sẽ chỉnh tề, người khác vẫn coi trọng ngươi. Điều này, Thẩm thị là làm không tệ, mấy người Tử Tình hồi nhỏ, đám quần áo cũ kia, Thẩm thị đều vá đẹp giặt sạch sẽ, hàng xóm thấy, ai không khen Thẩm thị khéo tay?

Bởi vì mọi người đều nghèo, trong một thôn, giàu chỉ là hai ba nhà, có mấy nhà đứa nhỏ không mặc quần áo mang mụn vá? Cho nên, thật đúng là không có bởi vì quần áo mang mụn vá mà bị kỳ thị, chỉ có bởi vì bẩn, bởi vì lôi thôi bị người ta nói ra nói vào.

Hai nhà Lâm Hồng Anh và Lâm Hồng Hà bởi vì đi gấp, cũng chưa ăn điểm tâm, Dư thị bưng thịt kho tàu hôm qua lên, phỏng chừng là Hồ thị cất riêng, chắc là đã sớm tính toán rồi.

Ánh mắt Mã thị cũng là hung hăng mà khoét bát thịt kho tàu này, hôm qua mấy đứa con nàng cũng là chưa ăn đủ đâu, nào biết Hồ thị này còn giấu đi một bát, liền than thở một câu: "Đúng là tiện nghi người ngoài."

Mà Dư thị lại thính tai, nghe thấy được, muốn mắng nàng vài câu, thấy hai nữ nhi nhà mình, vẫn là nuốt lời lại, thầm nghĩ, vợ lão Nhị này là càng ngày càng ly tâm với nàng rồi.

Chẳng qua, đứa nhỏ Lâm gia quy củ tốt, cho dù muốn ăn như thế nào, vào bàn, cũng sẽ không tranh cướp, dẫn theo mấy đứa Thư Duệ đi chơi.

Tử Tình ngẩng đầu nhìn mặt trời, mặt trời thật sự sắp lên đến giữa trời, cũng không biết Lâm Khang Bình bọn họ lúc này đang làm cái gì đây?

Thật ra, Lâm Khang Bình bọn họ đang chạy về, đại phu đã khám, cũng kê đơn thuốc rồi, lấy thuốc, nói là cái gì mà phong hàn chữa lâu không dứt dẫn đến phát ho, phát ho rồi lại khạc ra máu, phổi hư nhược, tóm lại, vừa nói một hồi như thuộc lòng trong sách thuốc, mấy người Lâm gia cũng không nghe hiểu lắm, chẳng qua, cũng là xác định Lâm Diệu Tổ sẽ không lập tức về trời, chỉ là, muốn khỏi, cũng là không có khả năng. Chỉ có thể kéo dài, điều dưỡng.

Đương nhiên, đại phu cũng không nói thật với mấy huynh đệ Lâm gia, chuyện liên quan đến mạng người này, ai cũng không dám đoán bừa, chỉ nói là điều dưỡng cẩn thận.

Mấy huynh đệ Lâm gia vui vui vẻ vẻ đưa Lâm Diệu Tổ trở về, Dư thị vừa nghe lão đầu có chữa trị, có thể khỏe, vui mừng vội niệm "Bồ tát phù hộ”, Đám nữ nhi nàng dâu Lâm gia nghe xong, cũng rối rít thay bằng biểu cảm vui mừng, chỉ có một mình Mã thị hình như có chút rầu rĩ không vui.

Mã thị nghĩ là, bệnh này có thể chữa, còn không phải ba ngày hai lượt vào kinh lấy thuốc, bạc còn không như nước chảy? Mã thị cũng là có ba nhi tử hai nữ nhi, Lão đại này, năm nay mười bảy, cũng nên làm mai rồi, Đại nữ nhi cũng mười lăm, chỗ nào không cần dùng bạc?

Một chuyến này, lấy mười ngày thuốc, đại phu nói nếu là chuyển biến tốt, lại uống hai mươi ngày, tiền thuốc bốn mươi lượng bạc này, hẳn là đủ rồi, mấy nữ nhân vừa nghe, đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Lâm Diệu Tổ thấy trong nhà có những người này tới, có chút kinh ngạc, Dư thị vội giải thích vài câu, đơn giản là tới thăm Lâm Khang Bình và Tử Tình vân vân và mây mây, Lâm Diệu Tổ nhìn Dư thị một cái, nói: "Về nhà cả đi. Việc đồng áng còn bận rộn đấy, sao có thể nhàn rỗi như chúng ta?"

Thật ra, ăn xong điểm tâm, hai nữ tế Lâm gia đi luôn rồi, nói là muốn ra đồng làm việc, Tử Tình cũng không biết bây giờ mùa vụ bên này phải làm những việc gì, cũng không mở miệng hỏi.

Dư thị nói: "Các cô gia ra đồng rồi, khuê nữ cũng không có đại sự gì, đây không phải vừa vặn, mấy đứa nhỏ nhà Khang Bình muốn lên gia phả, trong nhà muốn bày rượu, vừa vặn đón bọn họ qua đây, giúp đỡ chút việc."

Lão đầu nghe xong không lên tiếng, cũng không có sức nói chuyện, biết chút tâm tư nhỏ này của Dư thị, cũng lười bóc trần, một chuyến này, đã hành hạ hắn quá rồi, chẳng qua, nghe nói bệnh có thể chữa khỏi, lão đầu cũng là cố lên vài phần tinh thần.

Buổi chiều nấu cơm, bởi vì trong nhà đông người, đều cùng ăn cơm gạo, Tử Tình liền không để cho Tiểu Tử một mình nấu bếp riêng nữa, tóm lại là không hòa hợp lắm. Chủ yếu là Tử Tình nghe xong bệnh của lão đầu, không có đáng ngại, có nghĩa bọn họ rất nhanh có thể vào kinh rồi, thôi cứ vài ngày như vậy, thế nào cũng có thể tạm qua.

Đồ ăn lên bàn rồi, mùa này, rau phương Bắc có thể ăn thật đúng là không nhiều lắm, một chậu cải trắng còn thừa lại năm trước, một chậu cải củ muối hầm thịt, một chậu cá, mấy đứa Thư Duệ bọn họ, cũng là không phải dạng soi mói lắm, có cơm gạo, lại có mấy loại món ăn, cũng có thể tạm ăn no, chỉ là Yên Nhiên kém hơn một chút, dù sao, nàng còn nhỏ, Tử Tình chưa từng huấn luyện đặc biệt với nàng, cho nên, mỗi một miếng ăn, đều nuốt vô cùng vất vả.

Mấy người Dư thị các nàng thấy vẻ mặt ăn cơm của Yên Nhiên, đều cười nói: "Đứa nhỏ này, nhất định là đứa có phúc, đúng là một chút uất ức cũng không chịu."

Ăn cơm xong, Lâm Diệu Tổ gọi mấy nhi tử đi vào, nói là muốn thương nghị chuyện cho mấy đứa Thư Duệ vào gia phả.

Tử Tình thì cùng mấy chị em dâu và đại cô tiểu cô ở trong sân nói chuyện phiếm, thế mới biết, thôn trang này gọi là Lâm trang, có hơn một trăm hộ, cũng có người họ khác, ít hơn, là chuyển đến sau.

Tập tục lên gia phả bên này thông thường là vào mùng năm tháng giêng, phải dùng tam sinh tế bái, chẳng qua, Lâm Khang Bình tình huống đặc thù, cho nên, phải đi mời lão nhân trong tộc, tộc trưởng còn có lí chính… thương nghị, xem có thể đặc biệt vì Lâm Khang Bình mở từ đường một lần hay không.

Buổi tối trước khi ngủ, Tử Tình và Lâm Khang Bình thương lượng, nếu đã định ở Kinh Thành hai ba năm, không bằng chờ tháng giêng sang năm lại nhập cũng là như thế, tội gì làm cho mọi người khó xử?

"Thế cũng được. Việc này, vốn chính là cho Đại gia ta thoải mái, muốn làm trước khi hắn đi. Bây giờ đã biết hắn không có việc gì, tự nhiên là theo quy củ làm là tốt nhất. Nếu biết chúng ta muốn ở Kinh Thành một đoạn thời gian, chỉ sợ, hắn sẽ càng cao hứng. Chỉ là, người cần phải bái phỏng, ngày mai chúng ta vẫn là đi một chuyến trước, chờ xong việc rồi, ta đưa các ngươi đi Kinh Thành, đã nhiều ngày vất vả ngươi rồi." Lâm Khang Bình suy nghĩ một hồi, nói.

Sáng sớm ngày hôm sau, Lâm Khang Bình mang theo Lâm Hưng đi lên trấn một chuyến, mua vài thứ, một nhà hai bao điểm tâm hai cuộn vải bông, ngoài ra còn năm cân thịt lợn, ở dưới sự hướng dẫn của Lâm Khang Kiện, lần lượt thăm viếng ngũ đại trưởng lão trong thôn, tộc trưởng, lí chính.., thương định xong chuyện tháng giêng sang năm lên gia phả.

Lâm Diệu Tổ tuy rằng có chút thất vọng, chẳng qua, biết được một nhà Lâm Khang Bình muốn ở lại Kinh Thành vài năm, cũng là thật sự vui vẻ lên không ít, hỏi chút việc nhà của Lâm Khang Bình, Lâm Khang Bình suy nghĩ một chút, chỉ là nói, phụ mẫu huynh đệ của Tử Tình lúc này đều ở Kinh Thành, muốn đi tìm bọn họ nương tựa.
--- -----
Sr mọi người nhé, Mỗ lại bước vào thời gian bận rồi, không ra chương được như tháng 10 nữa  :pray:



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 05.11.2015, 12:36
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10138 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 419, gặng hỏi

Lâm Khang Tường ở một bên nghe được Lâm Khang Bình là muốn đi Kinh Thành tìm thê cữu (anh em vợ) nương tựa, liền hỏi: "Tam đệ, ngươi không phải là ở Kinh Thành cũng có sản nghiệp của mình sao? Sao còn muốn tìm người khác nương tựa?"

Lâm Diệu Tổ cũng nhìn Lâm Khang Bình, Lâm Khang Bình không muốn nói ra chuyện của Tăng gia, chỉ đành phải hàm hồ nói: "Tiểu cữu ta muốn dẫn mấy đứa Thư Duệ ở lại Kinh Thành đọc sách vài năm, nói là điều kiện bên này tốt hơn ở nông thôn, phòng ở cũng chuẩn bị cho chúng ta xong rồi, mọi người ở cùng một chỗ cho gần gũi hơn một chút."

"Tam đệ, ngươi nói thật, tiểu cữu ngươi là làm cái gì? Vì sao hắn muốn dẫn theo cháu ngoại trai đọc sách ở Kinh Thành, việc này cần tiêu tốn bao nhiêu? Tiểu cữu ngươi phát đạt rồi? Hay là ngươi phát đạt rồi?" Lâm Khang Tường có sức dẻo dai rất lớn, không hỏi ra được cái gì quyết không bỏ qua.

Vốn, ở Kinh Thành cũng đã lỡ mất cơ hội, muốn xem xem của cải của Lâm Khang Bình, có thể thuê nổi hạ nhân, có thể có xe ngựa, ra tay còn hào phóng, ít nhất cũng là một tiểu tài chủ.

Lâm Khang Kiện nghe xong cũng hỏi: "Tam đệ, ngươi thật muốn ở Kinh Thành, nghỉ ngơi ở đâu? Sau này thuốc của cha, làm sao bây giờ? Ta đi lấy hay là ngươi đưa tới?"

"Ta còn không biết địa phương cụ thể, còn chưa có đi xem qua nhà cửa kia đâu. Thuốc của Đại gia, ta sẽ đúng hạn đưa tới đây." Lâm Khang Bình trả lời.

"Vậy lúc ngươi đi, ta đưa ngươi đi Kinh Thành nhé? Lần này vào kinh, ta cũng không kịp nhìn ngắm cẩn thận một cái, công toi một lần lên Kinh Thành, ta đã nhiều năm không đi. Vừa vặn, cũng biết cửa biết nhà ngươi." Lâm Khang Tường nói.

"Đúng vậy, ta cũng là mới từng đi một lần, cũng sắp hai mươi năm rồi, Tam đệ muội, không bằng ta cũng đi theo cho mở mang tầm mắt, dù sao nhà ngươi cũng có xe ngựa, rất tiện. Chúng ta không ở lâu, cũng chỉ ở hai ba ngày thôi." Mã thị nói.

"Ta còn chưa có thu xếp nhà cửa đâu, vẫn là chờ mấy ngày đi, huống chi, Đại gia này cũng không thể thiếu người trông, việc đồng áng cũng không thể để không." Lâm Khang Bình nói.

"Đúng vậy, việc trong nhà ngươi định để lại cho ai? Còn dạo Kinh Thành, việc trong ruộng không được thu xếp. Cha ngươi này, còn không có người hầu hạ? Thành thật an phận chút đi." Dư thị trừng mắt nhìn Mã thị một cái, nói. Nàng cũng không hi vọng Mã thị đến gần Tử Tình.

Dư thị nói xong cười tủm tỉm nhìn Tử Tình, nói: "Vợ lão Tam. Ngươi cũng thật là có mệnh tốt, đệ đệ này nhà ngươi, thật đúng là nhớ tới tỷ hắn, không chỉ nhớ tới tỷ hắn, ngay cả con của tỷ hắn cũng nhớ tới, muốn ta nói, không chỉ đệ đệ ngươi tốt. Đệ muội nhà mẹ đẻ ngươi cũng là một người tốt, có những người lòng dạ hẹp hòi, trông thấy miếng thịt trong miệng cháu ngoại trai, đều hận không thể cạy trong miệng hắn ra, nhét vào miệng con mình."

Dư thị nói xong cười tủm tỉm nhìn Mã thị một cái, Tử Tình nhớ tới câu than thở "tiện nghi người ngoài" kia của Mã thị, thì ra là bị Dư thị nghe được, bởi vậy lúc này. Mượn cơ hội mỉa mai Mã thị.

"Nhưng mà, rốt cuộc đệ đệ nhà mẹ đẻ ngươi là làm cái gì? Thật có thể mang theo mấy đứa Thư Duệ bên người đọc sách? Cái khác ta không biết, chi phí của việc đọc sách này cũng thật không nhỏ." Dư thị liếc mắt nhìn Mã thị một cái. Vừa cười mị mị hỏi Tử Tình.

Tử Tình còn chưa có nghĩ ra trả lời thế nào, Lâm Hồng Hà nói: "Nương, ngươi hỏi thăm những cái này làm gì? Có liên quan gì với chúng ta?"

"Làm sao không liên quan? Ngộ nhỡ, cha ta nếu còn đi Kinh Thành chữa bệnh, cũng không thể ở khách sạn mãi chứ? Ở nhà Tam đệ vài ngày, bớt cho cha đi đi lại lại mệt mỏi, đây không phải là chuyện tốt sao? Bình thường chúng ta cầu người bao nhiêu khó khăn đấy? Có sẵn quan hệ không cần thì uổng phí." Mã thị lĩnh hội ý tứ của bà bà, vì lập công chuộc tội, vội nói thay Dư thị.

Tử Tình vừa muốn mở miệng nói chuyện, Lâm Khang Bình nói: "Ta không phải để lại địa chỉ cho Đại ca sao? Có việc đi lên Kinh Thành đến chỗ Vương chưởng quỹ kia tìm ta. Đại gia thật muốn ở Kinh Thành mấy ngày, ta tìm phòng ở cho Đại gia, yên tâm đi."

Dư thị thấy Lâm Khang Bình và Tử Tình nhất định không nói chuyện nhà mẹ đẻ, đúng là cũng có vài phần tò mò, chuyện càng muốn biết càng hỏi không được, trong lòng giống như con mèo gãi gãi ngứa. Khó chịu cực kỳ.

Lâm Khang Bình thấy mọi người đều ở đây, bèn nói: "Còn có chuyện, nói cho mọi người một tiếng, Đại gia đã không có bệnh gì lớn, ta chuẩn bị ngày mai dẫn theo bọn nhỏ đi tế bái cha nương ta, ngày kia, chúng ta sẽ trở lại Kinh Thành."

"Ở thêm mấy ngày nữa đi, khó khăn lắm mới đến một chuyến, giữa chị em dâu chúng ta còn chưa có nói mấy câu nghiêm chỉnh đâu, giờ muốn đi ngay? Chẳng lẽ là đệ muội ghét bỏ địa phương nông thôn chúng ta?" Hồ thị nói trước.

"Đại tẩu nói cái gì thế? Nhà ta cũng là ở nông thôn đi ra, có khác ở đây bao nhiêu? Ta có thể ghét bỏ nhà mình sao? Chẳng qua là muốn đi trước thăm người nhà mẹ đẻ ta một chút, một năm rồi cũng chưa gặp mặt, có chút nhớ nhung bọn họ, chờ có rảnh lại tới đây là được, bây giờ cũng gần, muốn đến còn không phải là việc nhấc chân?" Tử Tình cười nói.

"Tam đệ muội, người nhà mẹ đẻ ngươi thật đúng là lợi hại, từ một thôn nhỏ ở phương Nam xa xôi, thoáng cái cắm rễ đặt chân ngay ở Kinh Thành, còn có thể đón tất cả nhà đến, thật đúng là khó lường. Ngươi cứ việc nói thẳng, rốt cuộc người nhà mẹ đẻ ngươi là làm cái gì? Chúng ta thật đúng là tò mò, cũng không phải việc gì không gặp được người, ngươi còn nhất định muốn giấu diếm, chẳng lẽ là sợ chúng ta tới cửa tống tiền?" Mã thị hỏi tiếp.

Đến lúc này, Tử Tình cũng không thể bưng bít qua nữa, suy nghĩ một chút nói: "Đệ đệ ta là có xuất thân đọc sách, bây giờ ở Kinh Thành có một phần mua bán, cũng mua nhà ổn định cuộc sống. Bởi vậy lúc này, nghĩ cha nương ta bọn họ cũng chưa từng ra khỏi nhà đi xa, không bằng cũng đón đến, thấy cảnh đời một chút, dù sao cũng là dưới chân Thiên tử, sau này trở về, chỉ e người trong thôn còn không phải hâm mộ hỏng mất? Cha nương ta bọn họ đến, đương nhiên, các ca ca đệ đệ nhà mẹ đẻ ta cũng đều đến, muốn xem thử ở Kinh Thành, đọc sách hai năm, có thể có chút tiến bộ hay không?"

"Thế đã như vậy, ngươi còn vội đi làm gì, dù sao cha nương ngươi bọn họ nhất thời cũng sẽ không đi, các ngươi ở Kinh Thành còn không phải ở nhiều năm, mấy đứa nhỏ này đọc sách, cũng không phải việc ngày một ngày hai, muốn ta nói, ở lại qua Đoan Ngọ hẵng đi." Hồ thị nghe xong khuyên nhủ.

Tử Tình nhìn thoáng qua bọn nhỏ, cách Đoan Ngọ còn có đến nửa tháng đấy, thời gian này, phải làm sao qua đây? Còn có Yên Nhiên, mỗi lần đều mở bếp riêng cho nàng, cũng không thể nào nói nổi, Lâm gia còn có tiểu hài tử khác đấy. Quyết định chủ ý, Tử Tình đang muốn từ chối.

Dư thị cũng là nhìn vẻ mặt Tử Tình vào trong mắt, biết Tử Tình cùng mấy đứa nhỏ này đều không thích ứng, nhất là đứa út kia, hai ngày này cũng đã nhìn ra, nha đầu kia, rất kén chọn, bèn nói: "Trở về nhìn xem trước cũng được, không bằng chờ Đoan Ngọ, lại đến bên này ăn tết? Cả đại gia đình chúng ta đoàn viên, náo nhiệt một chút, để cho lão đầu tử cũng vui vẻ một chút."

"Đại gia, đại nương, cái này cũng không nói trước được, tận lực đi. Chẳng qua, ta nhất định sẽ thường xuyên trở về thăm Đại gia." Lâm Khang Bình sợ Tử Tình ngại từ chối, liền nói.

"Tam đệ, ta phát hiện ngươi cũng quá dông dài rồi, lần đầu tiên thấy ngươi dẫn Tam đệ muội đến, ta đã nói với ngươi điểm này rồi, làm sao đã qua mười năm, ngươi vẫn còn như vậy? Làm cái gì cũng không lưu loát, hỏi ngươi cái gì, cũng không thống khoái cho một câu, cái gì cũng là ậm à ậm ờ, một chút cũng không giống hán tử." Lâm Khang Tường cuối cùng cũng không nhịn được, đứng lên nổi cáu với Lâm Khang Bình.

Lâm Khang Kiện dù sao cũng là lão đại, nghe xong vội khuyên nhủ: "Nhị đệ nói chuyện cũng quá thẳng thắn rồi, sao Tam đệ không giống hán tử? Nếu không phải là Tam đệ đến, muốn mang cha ta vào thành tìm đại phu, chúng ta mấy ngày nay, còn không phải đang lắc lư trong trấn? Ngươi có năng lực mang cha vào thành này à?"

"Ta cũng không nói Tam đệ không tốt, ta chỉ là nói tính tình Tam đệ quá yếu đuối rồi, Đại ca ngươi cũng không phải không biết, con người ta chính là tính tình nóng nảy, không chịu nổi nhất những người việc gì nói chuyện cũng giữ lại ba phần, chúng ta là ai? Còn không phải là huynh đệ hắn sao? Là huynh đệ của Tam đệ mà?"

"Nhị ca, ngươi không trải qua những đau khổ ta từng chịu, đương nhiên không thể hiểu được vì sao tính tình ta là như thế này? Đối với một người từ nhỏ đã bị bán vào nhà người ta làm nô tài, có thể muốn làm cái gì thì làm cái đó, muốn nói cái gì thì nói cái đó, nói thẳng tính giống như ngươi, chỉ sợ đã sớm không sống được rồi, không phải là lại bị bán chính là bị dạy dỗ ngoan ngoãn nghe lời, bằng không, ta còn có thể ngồi ở chỗ này, nói chuyện với các ngươi ư?" Lâm Khang Bình chậm rãi nói.

“Hóa ra ngươi vẫn là đang trách cha nương ta năm đó bán ngươi? Ta biết mà, ngươi căn bản là còn nhớ thù hận của quá khứ đi? Căn bản không coi chúng ta là huynh đệ, ta coi như hiểu rồi, thì ra chúng ta chính là lấy mặt nóng của chúng ta đi dán vào mông lạnh của ngươi?" Lâm Khang Tường nói.

"Ta cũng không nói mọi người không phải là huynh đệ, Đại gia vĩnh viễn là Đại gia của ta, bằng không, ta cũng sẽ không nhận thư của Đại ca, ngàn dặm xa xôi chạy đến. Chẳng qua là, chúng ta mặc dù là huynh đệ, dù sao mấy năm nay thời gian ở cùng nhau rất ít, cũng không khác người xa lạ nhiều lắm, cho dù là huynh đệ từ nhỏ lớn lên cùng nhau, hắn cũng có lúc ngôn ngữ bất hòa chứ?" Lâm Khang Bình nói.

Lâm Diệu Tổ nghe xong, thất thần hồi lâu, hắn là nhìn ra, đứa nhỏ ốm yếu lúc nhỏ kia, bây giờ có chủ kiến của mình. Lâm Khang Bình và bọn họ không phải là một lòng, không coi nơi này trở thành nhà của hắn, đối với hắn, cũng chỉ là một phần trách nhiệm, dường như không có tình thân gì rồi, kiếp này, Lâm Diệu Tổ cũng không quên được Lâm Khang Bình khi bị bán vô cùng đáng thương lôi kéo vạt áo của mình hỏi: "Cha, lúc nào ngươi tới đón ta về nhà?" Lúc bị người dẫn đi còn một bước ba lần ngoái đầu nhìn mình, nhắc nhở mình đừng quên đón hắn về nhà.

Khi đó Lâm Diệu Tổ không dám đối mặt với ánh mắt trong suốt của Lâm Khang Bình, chỉ là ngồi xổm trên mặt đất ôm đầu. Lần này cho rằng mình phải đi rồi, cơ hồ nhắm mắt lại là nhớ đến một màn kia, cho nên, Lâm Khang Kiện mới có thể gửi cho Lâm Khang Bình lá thư này, không nghĩ tới, Lâm Khang Bình quả thực chạy đến.

Lâm Diệu Tổ nghĩ tới những thứ này, cũng rơi vài giọt nước mắt, nói: "Đại gia biết, ngươi là người làm việc lớn, Đại gia sẽ không mù quáng làm chậm trễ thời gian của ngươi, ngươi có thể đến một chuyến này, trong lòng Đại gia là vui mừng, biết trong lòng ngươi có Đại gia, vẫn nhận Đại gia này, Đại gia đã biết đủ rồi, ta cho dù đi, cũng có cái nói cho cha mẹ ngươi."

"Đại gia ngàn vạn lần đừng nói như vậy, chờ ta thu xếp xong xuôi công việc ở Kinh Thành, ta đón Đại gia đi Kinh Thành ở vài ngày, cũng nhìn xem phồn hoa của Kinh Thành. Chẳng qua, Đại gia nên dưỡng bệnh tốt trước đi, nhớ đúng hạn uống thuốc. Còn có, tiền thuốc về sau của Đại gia, cứ giao cho ta, coi ta như hiếu kính Đại gia, mấy năm nay cũng không làm được cái gì cho Đại gia." Lâm Khang Bình thấy Lâm Diệu Tổ rơi lệ, vội nói.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 545 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: endeone, Ida, linhsongtu, naginataichigo, nhoccona4, Thanh Tử Hiên, VuBachNhatHong, Yên Vân và 173 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

20 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.