Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 

Em là ánh sáng của đời anh! - Du Nhàn Miêu

 
Có bài mới 28.10.2015, 22:56
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 07.01.2014, 23:44
Bài viết: 3128
Được thanks: 7480 lần
Điểm: 11.94
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em là ánh sáng của đời anh! - Du Nhàn Miêu [33/71] - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đầu tiên là xin lỗi mọi người, mấy ngày nay bận việc riêng nên không up được. Thứ 2 là mình không trốn mất đâu :D

Chương 35
Edit: Châu
Beta: Sunnie


Khi tôi biết Văn Thông là cậu thanh niên tóc dài đã cứu mình năm đó, vì sao không cảm thấy vui vẻ? Mà lại có cảm giác cực kì sợ hãi, vì bây giờ tôi không biết nên dùng thái độ như thế nào đối mặt với tình yêu của Văn Thông dành cho tôi.

Nằm chết lặng trên giường, nhìn thẳng lên trần nhà, tất cả ký ức lúc tôi chung sống với Văn Thông lần lượt hiện lên trước mắt tôi như một bộ phim.

Từ 'lần đầu tiên' chúng tôi gặp nhau trên máy bay, đến khi nhìn thấy anh chuyển từ ghế ngồi sang xe lăn, khiến tim tôi lần đầu cảm nhận được cảm giác đau nhói như kim châm, cảnh kia làm tôi trách ông trời sao bất công đến thế, làm người đẹp trai như vậy mất đi khả năng đi lại.

Rồi đến nhà hàng Trung Hoàn, chúng tôi vô tình gặp nhau, dáng vẻ chống nạng đi lại khó khăn kia cũng khắc sâu vào tâm trí tôi.

Trong lúc tôi nhớ lại, dường như luôn có cảnh Văn Thông vì chân mình mà xin lỗi tôi, bây giờ nhớ lại dáng vẻ anh xin lỗi, như dùng dao đâm vào tôi, châm chọc biết bao, là ai khiến anh biến thành thế này, là tôi, dù cho tôi không cố ý, nhưng tôi cũng không thoát khỏi trách nhiệm.

Tôi từng nghe anh họ nói, sau đó cũng nghe những người cứu trợ nói, máy bay vừa cất cánh không được bao lâu thì xảy ra sự cố, máy bay bắt đầu rung lắc dữ dội, tiếp đó đâm thẳng xuống một đầm nước, lúc rơi xuống, máy bay gãy thành hai phần, anh họ và Văn Thông ở cùng một chỗ với tôi.

Chỗ gãy kia, là chỗ gần nơi tôi và Văn Thông ngồi, khi ấy tôi căng thẳng đến nỗi không nhớ gì cả, chỉ nhớ anh chàng ngồi cạnh tôi luôn ra sức ôm tôi vào lòng, sau đó không biết tại sao lại bị chìm trong nước, mà tôi lại không biết bơi, vẫn là anh chàng kia kéo tôi lên một tấm ván nổi, anh ta luôn ở bên cạnh tôi, cầm tay tôi. Lúc đó tôi sợ đến ngu người, không nói được gì, khi chúng tôi được những người cứu trợ đưa đến bệnh viện gần đó, trong những người sống sót sau tai nạn đó, chắc hẳn tôi phải là người bị thương nặng nhất, nhưng chỉ bị trầy một chút, gần như không sao, khi ấy tất cả mọi người đều cho rằng đó là một kỳ tích.

Vì khi đó cô chú cũng gặp nạn, anh họ bị thương, tôi một bé gái 15 tuổi bị hoảng sợ gần như ngu người, nhưng tôi lại cố chấp muốn ở lại bệnh viện, trông chừng bên cạnh anh họ, bởi chỉ có nhìn thấy anh họ tôi mới có thể yên tâm, cứ ở nơi đất khách quê người một mình chờ ba mẹ đến đón.

Lúc ấy, vì có quá nhiều người bị thương, máu trong bệnh viện không đủ dùng, tôi nghe thấy trên loa trong bệnh viện đang rất cần nhóm máu giống tôi, tôi lập tức chạy đến chỗ y tá, bảo cô ấy hãy rút máu của tôi, đó là một người tầm bốn mươi tuổi, hơi béo, có đôi mắt màu xanh rất đẹp.

Nhìn qua, cô ấy nghi ngờ hỏi tôi mấy tuổi rồi, tôi nói dối là mình đã mười tám tuổi, nhưng hình như cô ấy không tin lời tôi, bảo tôi để lại họ tên của bản thân và ba mẹ, đúng lúc này có một y tá khác đi tới, cực kỳ vội vàng, vì người bệnh kia mất máu quá nhiều nên đang lâm vào tình trạng nguy hiểm.

Nhưng bây giờ ở đây chỉ có tôi cùng nhóm máu với anh ta, không còn cách nào khác, y tá béo kia bảo tôi nằm xuống, rút máu tôi, không biết rút bao nhiêu máu, sau đó cô ấy khăng khăng giữ tôi lại nghỉ ngơi trên giường. Đến tối ngày thứ ba, cha mẹ đã đến bên cạnh tôi.

Khi đó tình trạng của anh họ đã tương đối ổn định, cha tôi giải thích sở dĩ lúc tai nạn trên không tôi còn lành lặn như vậy, là do có một người trẻ tuổi dùng thân thể bảo vệ tôi, nhưng bây giờ dù đã làm mọi cách nhưng chúng tôi vẫn không tìm được anh ta, cũng không biết tình trạng của anh thế nào.

Tôi biết ba ba luôn để chuyện này trong lòng, tới tận bây giờ vẫn không ngừng tìm kiếm chàng trai ấy, nếu không có anh ta, thì không biết tôi sẽ ra sao trong khi tôi còn là cục cưng của họ.

Điện thoại vang lên tiếng ‘tít tít’ báo có tin nhắn, tôi cứng nhắc cầm điện thoại lên, mở hộp thư ra liền thấy tên Văn Thông, lập tức cả người như bị điện giật, điện thoại rơi xuống giường, tôi ngây người nhìn chằm chằm vào điện thoại, trong lòng như có sóng to gió lớn, bây giờ tôi hoàn toàn không biết nên làm thế nào với chuyện đột ngột xảy ra này.

Lúc này tôi chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống, cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài, nhưng sao tôi có thể cam lòng từ bỏ Văn Thông, anh là một bộ phận rất quan trọng trong cuộc đời tôi, nghĩ vậy tôi lập tức cầm điện thoại lên xem.


"Bảo bối, hôm nay em không cần đến công ty đâu, nghỉ ngơi thật tốt ở nhà đi, anh làm việc xong sẽ mau chóng về nhà. Nhớ em. Văn Thông."

Nước mắt tôi lại tuôn trào, lăn dài trên má.

Sau khi đọc tin nhắn của anh, tôi không thể nghĩ được cái gì, chỉ có duy nhất một mong muốn là muốn đi gặp anh, lập tức bay đến bên cạnh anh.

Dùng tốc độ cực nhanh đi tới phòng làm việc của mình, tôi không vào phòng làm việc của anh, chỉ ngồi ở ngoài nhìn anh, hình như hôm nay tâm trạng của Văn Thông cực kỳ tốt, mặc một bộ đồ vest màu xanh biển đậm, vì vừa đến, anh còn chưa kịp cởi áo ra thì đã có khách chờ trong phòng.

Mắt tôi không thể rời khỏi bóng hình Văn Thông, luôn nhìn theo anh, mà anh không để ý bên ngoài, anh niềm nở gật đầu chào khách, dồn sức nặng sang một bên, đưa tay phải ra bắt tay với anh ta, sau đó bọn họ cùng ngồi trên ghế salon.

Trước kia tôi nhìn mọi hành động của Văn Thông, trừ ban đầu còn cảm thấy hơi tiếc nuối cho anh thì không có cảm giác khác, nhưng hôm nay nhìn thấy anh đứng chống nạng, cách anh điều chỉnh tư thế bắt tay với người khác, tôi lại vô cùng đau lòng, khiến hô hấp của tôi có phần khó khăn, làm tôi khó chịu úp mặt xuống bàn bình ổn lại nỗi đau của mình, cũng để khiến người khác không nhìn thấy nước mắt của tôi.

"Văn Ý, sao em lại ở đây?" Có người chạm vào tôi, vừa nghe giọng nói êm tai này đã biết là Văn Thông.

Ngẩng đầu lên phía trước, tôi lau nước mắt lên tay áo, không nhìn anh mà nói: "Em nhớ anh quá."

"Vào phòng anh đi." Nói xong Văn Thông chống nạng đi vào phòng làm việc trước.

Tôi gắng sức đứng dậy, đi đằng sau anh nhưng lại không dám nhìn anh.

Có lẽ Văn Thông bận làm việc, cũng có thể là do quá vui, bởi tôi nhìn trộm anh, nhìn thấy ánh mặt trời trên gương mặt anh, nhưng anh không chú ý tới sự thay đổi của tôi, một lúc sau anh mới phát hiện:

"Bảo bối, sao em lại đứng đó, đến ngồi trước mặt anh đi, anh sẽ đọc nhanh mấy tài liệu này, vì từ ngày mai trở đi, anh sẽ không đến đây một thời gian." Văn Thông đưa mắt nhìn tôi, sau đấy lại cúi đầu viết cái gì đó.

"Anh cứ làm đi, em còn muốn ra ngoài sắp xếp lại chỗ này một chút."

"Em chờ chút, bảo bối, hôm nay thật xin lỗi, vì không biết em sẽ tới, buổi trưa anh có hẹn ăn cơm cùng khách hàng, không thể ăn với em."

"Không sao, anh bận mà."

"Em không nhận được tin nhắn của anh à?"

"Em nhận được, chỉ là muốn đến thăm anh một chút." Tôi nói nhỏ.

"Đến đây với anh nào, để anh hôn em."

"Đây là phòng làm việc." Dù tôi nói vậy, nhưng vẫn đi tới bên cạnh anh.

Văn Thông đưa tay đẩy bàn làm việc, chiếc ghế xoay qua, lại giơ tay ôm lấy tôi, cho tôi ngồi trên đùi anh, mọi khi tôi sẽ nhẹ nhàng ngồi xuống đùi anh, đôi lúc còn nhúc nhích, nhưng hôm nay, cả người tôi đều căng thẳng, ngồi trên đùi không dám cử động chút nào sợ anh phát hiện ra sự khác thường của mình, nên vội vàng gục lên vai anh, ngửi mùi hương đặc biệt trên người anh, để bản thân chìm đắm trong khoảnh khắc yên tĩnh ngắn ngủi.

"Bảo bối, đừng nằm lên vai anh, cho anh hôn em một cái." Văn Thông vỗ nhẹ lên lưng tôi.

Tôi ngẩng đầu từ vai anh lên, lập tức chạm môi vào môi anh, như vậy thì anh sẽ không nhìn thấy mặt tôi, vì bây giờ chắc chắn mắt tôi đang sưng húp.

Chúng tôi cứ thế mà hôn nhau nồng cháy trong phòng làm việc của anh, lần này có thể nói là lần tôi nhiệt tình nhất, len lỏi từng ngóc ngách trong miệng anh, hút lấy nước bọt của anh, tuy Văn Thông đang đáp lại tôi, nhưng anh vẫn phát hiện tôi khác hẳn bình thường, khi tình cảm nóng bỏng qua đi, Văn Thông khẽ đẩy tôi về phía sau, vừa nhìn đến mặt tôi, tôi thấy anh lộ ra vẻ mặt giật mình.

"Bảo bối, em sao vậy, mắt sưng húp lên rồi? Em khóc hả?"

"Không đâu, chắc là tối qua chuyện trò với mẹ, cảm thấy sắp đến lúc mình rời khỏi nhà, lòng hơi xúc động, cũng có thể là do em uống quá nhiều nước trước khi đi ngủ."

"Vậy sao? Sưng to như này." Văn Thông dùng tay nhẹ xoa lên mắt tôi.

"Không sao, lát nữa sẽ hết."

Vừa lúc Văn Thông xem đồng hồ, hơi khó xử nói: "Bảo bối, anh phải đi rồi, đã sắp đến giờ hẹn."

"Ừm, anh đi đi, lát nữa em về nhà trước, hôm nay em muốn ở bên cạnh mẹ nhiều hơn, buổi tối sẽ không qua chỗ anh."

Văn Thông lại ôm tôi vào lòng, nhìn tôi một lúc lâu, lưu luyến không muốn buông, nói: "Thật sự muốn mỗi ngày đều như này, ở cùng em."

"..." Trong lòng xúc động, nhưng lại có cảm giác, anh đang dần đứng lên bằng đùi.

Văn Thông đưa tay xoa nhẹ eo, còn làm động tác duỗi eo, nhìn anh như vậy, lòng tôi quặn đau, lại có cảm giác không thở nổi, hít sâu một hơi nói: "Sao thế, eo anh không thoải mái à?"

"Không sao, có lẽ do hôm nay trời hơi lạnh, đừng lo." Nói xong Văn Thông liền lấy cái nạng, từ từ chống mình lên, cúi đầu thấy mình đã đứng vững, thì nói với tôi: "Bảo bối, em về nhà sớm đi, tối anh về sẽ gọi cho em."

"Vâng."

"Anh đi đây."

Nhìn dáng vẻ Văn Thông chống nạng đi ra ngoài, hình như hôm nay anh không được khoẻ, bước đi có vẻ cứng ngắc, nước mắt rơi xuống. Nhìn anh đi lại khó khăn như vậy, mỗi bước đi, như dùng dao đâm vào tim tôi, đâm  đến chảy máu.

Sau khi anh đi, tôi đi một vòng quanh phòng làm việc của anh, còn ngồi lên ghế làm việc của anh một lát, cảm giác thật giống như ngồi trong lòng anh, khiến tôi lưu luyến không rời. Tiện tay cầm tấm hình chụp tôi đặt trên bàn anh lên, đó là lần leo núi khi chúng tôi yêu nhau. Trên đầu còn có kính râm Văn Thông tặng tôi.

Ngồi xe đến căn nhà cũ trên núi, tôi bảo lái xe dừng trước cửa nhà Văn Thông, Văn Thông đã đưa cho tôi một chùm chìa khoá nhà anh, tôi mở cửa bước vào.

Tới phòng khách, mắt tôi sáng lên, nhìn phòng khách Văn Thông đã cho người trang hoàng lại, rất giống phong cách tôi thích, đằng trước ghế sofa là một con khỉ Monchhichi siêu to đang ngồi mút tay cực kỳ đáng yêu, tôi không nhịn được bước đến ôm nó lên hôn một cái, hình như Văn Thông từng ôm con khỉ này, vì tôi ngửi được mùi hương của anh trên đó, khiến tôi không cam lòng buông nó ra.

Nhưng tôi còn muốn nhìn qua nơi này nữa, tôi thả con khỉ xuống, đi tới phòng Văn Thông, ha ha, cũng có màu hồng đào tôi thích, trên chiếc giường đơn vàng nhạt có thêm hai cái gối màu hồng đào, tôi nằm xuống giường, dường như còn mềm mại hơn trước nữa, rất thoải mái.

Nằm trên giường nhắm mắt lại tưởng tượng ra cảnh mình và Văn Thông ôm nhau, nước mắt dần chảy từ khoé mắt. Từ trên giường, đi vào phòng để đồ của Văn Thông, anh để trống một bên tường, chắc là giữ lại để tôi treo quần áo, tôi đưa tay vuốt vuốt quần áo của Văn Thông.

Tất cả quần áo của anh đều được phối hợp rất đẹp, đồ veston, áo sơmi, áo T-shirt và quần ở nhà, tất cả đều hợp nhau đến vậy, cuối cùng tôi lại thấy thứ khiến tôi đau lòng, nạng của Văn Thông, vì có lúc anh muốn dùng nạng hợp với quần áo, nó khiến tôi vội vàng rời khỏi đó.

Từ phòng vệ sinh đến phòng thể hình, bể bơi, phòng bếp, khắp nơi chỗ nào cũng có bóng dáng của tôi và Văn Thông, nhưng bây giờ tôi không thể thoát khỏi cảm giác tội lỗi, dù không phải là tôi cố ý, nhưng thực sự vì tôi mà một con người hoàn mỹ đã bị tổn thương không thể lành lại.

Khỉ Monchhichi ngồi mút tay:





Tập tin gởi kèm:
sss.png
sss.png [ 805.9 KiB | Đã xem 7960 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn SunniePham về bài viết trên: Bích Trâm, Candy Kid, TieuKhang, anhxu, diep diep, lumymieu, meomeo1993, rinnina, shock_devil_suju
     

Có bài mới 30.10.2015, 11:36
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.05.2015, 21:03
Bài viết: 295
Được thanks: 4654 lần
Điểm: 28.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em là ánh sáng của đời anh! - Du Nhàn Miêu [33/71] - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 36:

edit: tuyền xù
beta: SunniePham

Tôi đứng trong phòng khách nhà Văn Thông, cuối cùng nhìn lại chung quanh một lần nữa, rất muốn nhớ hết toàn bộ hình ảnh này vào trong đầu của tôi, cuối cùng tôi ôm lấy Monch¬hichi, vùa mới đi ra đột nhiên lại nhớ phải để lại tờ giấy cho Văn Thông, nói cho anh biết tôi đã tới đây.

Thân ái:

Em ôm Mon¬cchichi đi trước, đến lúc đó em sẽ để nó đi cùng với anh và em.

Yêu anh. Khỉ con.

Ôm con khỉ thật to, khóa cửa nhà Văn Thông cẩn thận, sau đó tôi đi chầm chậm về nhà với tâm trạng cứ như rơi xuống đáy cốc, con đường này tôi và Văn Thông cùng nhau đi qua vô số lần, nhưng lần này tôi lại muốn đi một mình, mặc dù trong mắt tràn đầy nước mắt.

Lúc về tới nhà đã là gần tối, cha mẹ đều ở nhà, bọn họ đang bàn bạc có nên mời nhiều bạn bè tham gia bữa tiệc nhỏ ngày mai hay không nhưng mỗi người mỗi ý, tôi lặng lẽ đi tới trước mặt bọn họ, không biết nên nói như thế nào cho bọn họ hiểu được tâm tình phức tạp bây giờ của mình, chỉ ngồi xuống lẳng lặng nghe, cuối cùng tôi nói: "Cha mẹ, con không muốn mời bạn bè đâu."

Ánh mắt của cha mẹ khó hiểu nhìn tôi.

"Tại sao vậy bảo bối, kết hôn là chuyện lớn của đời người, con không thích nhận được lời chúc phúc của mọi người sao?"

"Ban đầu chúng con chỉ muốn đi đăng ký rồi ăn một bữa cơm gia đình là được rồi, hôn lễ đợi sau này hãy nói." Tôi hoảng hốt nói.

"Mẹ, có thể ăn cơm chưa? Con muốn ăn cơm sớm một chút rồi đi nghỉ sớm, được không mẹ?"

"Tất nhiên là được chứ, hôm nay nhìn con hình như rất mệt mỏi, có chỗ nào khó chịu không." Mẹ tôi quan tâm nói.

"Con không sao, con cảm thấy rất khó chịu khi phải xa cha mẹ."

"Bảo bối, không cần khó chịu, con gái lớn rồi sẽ phải có một ngày như thế, huống chi con và Văn Thông kết hôn, không phải nơi ở cùng gần nhà cha mẹ sao? Chúng ta lúc nào cũng có thể gặp nhau mà."

Tôi im lặng gật đầu một cái.

Sau khi ăn cơm tối xong, tôi trở về phòng, ngồi trước bàn đọc sách, ngửa đầu nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, hôm nay bầu trời rất nhiều mây, không có một ngôi sao nào, thời tiết này lại để tôi nhớ tới Văn Thông, hôm nay chắc anh không dễ dàng vượt qua, nghĩ thật lâu, tôi cầm di động lên nhắn tin cho anh.

"Về nhà chưa?" Tôi nhấn gửi tin đi.

Chưa tới hai phút liền nhận được tin nhắn của Văn Thông.

"Bảo bối, anh còn đang họp ở công ty. Em ăn cơm chưa?"

"Ăn rồi, thời tiết không tốt, thắt lưng của anh nhất định rất khó chịu, về nhà nghỉ ngơi sớm đi."

"Được, nghe lời em."

"Hôm nay em qua nhà anh, em ôm con Monch¬hichi về, hôm nay em muốn ngủ sớm, sẽ không gọi cho anh."

"Được, vậy ngủ đi. Yêu em."

"Em cũng yêu anh, rất yêu rất yêu."

Kết thúc cuộc nói chuyện, vốn không buồn ngủ, mở máy tính ra, tôi đặt Wall¬pa-per thành tấm hình của Văn Thông để tóc dài, vẫn ngồi ở trước bàn nhìn anh, không muốn dời mắt đi. Nhưng trong đầu của tôi đột nhiên hiện ra một cảnh trên đường, Văn Thông chống nạng, bước đi rất khó khăn, có lúc còn vì mặt đất không được bằng phằng mà thiếu chút nữa ngã xuống, hình ảnh này vừa hiện ra, tôi liền có cảm giác nghẹt thở, trong lòng giống như có một tảng đá lớn đang đè nặng vậy, ép tới tim của tôi không thể đập như bình thường. Tôi như vậy sao có thể đối mặt Văn Thông đây? Có kết hôn tôi cũng sẽ không mang đến hạnh phúc cho Văn Thông, tôi nên làm sao bây giờ?

Không được, cứ thế này là ngày mai tôi không thể đi đăng ký với Văn Thông, nhưng tôi nói sao với anh đây? Còn có cha mẹ? Tôi trầm ngâm suy nghĩ nên làm sao có thể tránh được ngày mai, đầu tiên tôi phải tránh né mỗi một người bọn họ.

Cuối cùng tôi giống như lấy hết dũng khí, lấy giấy và bút trong ngăn kéo ra. Đầu tiên viết cho cha mẹ.

"Cha mẹ kính yêu,

Con gái chân thành xin hai người có thể tha thứ cho việc làm không chịu trách nhiệm này của con, bây giờ con thật sự không biết nên đi đâu, cũng chưa nghĩ kỹ, thật sự không biết nên nói sao với hai người rằng con đang rất hoang mang, khuya ngày hôm trước, con biết được chuyện của Văn Thông trong tai nạn máy lần đó từ anh họ, là anh tóc dài lấy thân mình bảo vệ con, chuyện này con cũng đã chứng thật với anh Văn Trí, theo lẽ thường, khi biết những chuyện này, con hẳn là vô cùng vui vẻ mới phải, sống vui vẻ và tình cảm với Văn Thông, nhưng con không có những cảm giác này, mà con lại càng áy náy hơn, mặc dù không phải con gái cố ý, nhưng thật sự lại tạo thành tổn thương không thể bù đắp cho Văn Thông, anh ấy ưu tú như vậy, nhưng bởi vì con khiến hai chân của anh ấy không thể đi lại bình thường, anh ấy bước đi khó khăn như thế khiến anh ấy không thể đi nhiều nơi, hơn nữa lần đó bị thương làm anh ấy mất đi bạn gái đầu tiên, cô ấy xinh đẹp, ưu tú, bọn họ xứng đôi hơn con và Văn Thông. Xảy ra tất cả những chuyện này khiến con gái không có phương hướng cũng không có cách nào đối mặt với anh ấy. Làm sao bây giờ? Bây giờ con không thể kết hôn với anh ấy, như vậy thật không công bằng với anh ấy. Có thể con cần thời gian thích ứng, xin hai người tha thứ cho việc làm hôm nay của con.

Con chỉ đi ra ngoài một thời gian, sẽ không có nguy hiểm, con sẽ liên lạc với hai người.

Văn Ý cầu xin tha thứ."

Nhìn tờ giấy viết cho cha mẹ, rồi lấy một tờ giấy khác ra viết cho Văn Thông – người tôi yêu.

"Văn Thông, người em yêu nhất:

Lúc anh xem lá thư này, xin anh nhất định phải tha thứ cho việc làm của em. Bây giờ em đã biết tại sao lúc gặp anh ở trên máy bay mình lại có cảm giác thân thiết dữ dội như vậy, đó là ông trời sắp xếp để em gặp được anh, cũng không có cách nào quên được anh, sau này chúng ta yêu nhau để em cảm nhận được tình yêu ngọt ngào, anh là người duy nhất mà em yêu cả đời này, em có thể khẳng định nói cho anh biết bởi vì anh là thần tượng của em, em đuổi theo anh, nhưng khi biết anh là người đã cứu em mà gia đình em đã tìm kiếm nhiều năm nay, em rất kinh ngạc, vui sướng bị cảm giác áy náy bao phủ, anh là một ngôi sao hoàn mỹ, nhưng bởi vì em không có cách nào bù đắp lại tổn thương, mà chuyện này khiến em không có cách nào đối mặt, mỗi khi em thấy anh đi lại khó khăn, lòng em đau đớn giống như dao cắt, làm sao bây giờ? Bây giờ em không có phương hướng.

Lần nữa xin anh tha thứ cho em đã bỏ dở giữa chừng, thật sự không muốn tổn thương anh, nhưng em biết việc làm của mình gây ra tổn thương. Làm sao bây giờ? Em thật sự không biết nên nói gì với anh để bù lại những sai lầm của em.

Xin anh yên tâm, không cần lo lắng cho an toàn của em, dưới sự che chở của anh em đã trưởng thành, em chỉ cần chút thời gian. Xin cho em một chút thời gian.

Yêu anh, Văn Ý."

Bỏ hai lá thư này vào bì thư rồi viết tên lên, để ở trên bàn của tôi. Nhìn đồng hồ treo trên tường, đã là rạng sáng, tôi cũng không thu đồ gì chỉ lấy đồng hồ báo thức, quần áo và ôm con Monch¬hichi có mùi của Văn Thông trên giường, ngửi mùi vị quen thuộc khiến tôi say mê trong nhất thời.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, rốt cuộc cũng tới năm giờ sáng, tôi lấy di động gọi xe taxi, chỉ lấy túi xách của tôi, ôm con khỉ to lặng lẽ xuống lầu đi ra khỏi nhà.

Tôi ngồi trên xe taxi đi tới Đại Đàm*, gia đình tôi có một khu nhà ở đây, bởi vì cách nội ô thành phố hơi xa nên thỉnh thoảng chúng tôi sẽ tới đó vào cuối tuần để thay đổi hoàn cảnh. Ngày hôm qua lúc mẹ không chú ý tôi đã cầm chìa khóa này. Thật ra tôi cũng không nghĩ được sau đó đi đâu, bây giờ tôi chỉ nghĩ là tránh ngày hôm nay.

(Là một cảng đào ở phía Đông vùng ngoại ô Hồng Kong, thuộc khu hành chính phía Nam)

Tôi thật sự không dám nghĩ tới sau khi tôi đi rồi, hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì, nếu đã đi rồi liền mặc cho số phận đi.

Hôm nay tôi giống như sống trong địa ngục, một mình đi tới đi lui trong nhà, việc duy nhất khiến tôi có thể bình tĩnh một lát là ngồi trên ghế sô pha ôm con Monch¬hichi, lúc tôi ra khỏi nhà liền tắt di động, bây giờ di động đang ở trên bàn trước ghế sô pha, nó giống như một quả bom nhỏ, tôi vốn không dám đụng vào nó. Bởi vì tôi có thể tưởng tượng ra có rất nhiều cuộc gọi nhỡ.

Thật sự quá khó chịu, tôi liếc nhìn túi xách, rốt cuộc cũng tìm được thứ tôi muốn, có thể giúp tôi ngủ yên, vội vàng đổ ra hai viên, thả vào trong miệng trực tiếp nuốt vào. Ôm con khỉ cuộn tròn người ở trên ghế sô pha.

Lúc tôi tỉnh dậy hẳn là đã khuya, bởi vì trong phòng tối đen như mực, tôi sờ soạng tìm công tắc, mở đèn, nhìn đồng hồ đeo tay đã tám rưỡi tối rồi.

Do dự hồi lâu, tôi dùng điện thoại trong nhà bấm gọi về nhà, điện thoại tút hai tiếng đã có người nhận, nhưng tôi không lên tiếng.

"Là Văn Ý sao?" Giọng nói của mẹ.

Im lặng một lát, tôi rụt rè trả lời: "Dạ, chính là con."

"Bảo bối, rốt cuộc con ở đâu vậy, cha em rất lo lắng cho con."

"Con ở Đại Đàm." Nghe giọng nói lo lắng của mẹ, tôi không nhịn được mà khóc lên.

"Bảo bối, con cứ ở đó, mẹ và cha con lập tức tới đó."

"Dạ." Để điện thoại xuống, tôi ngồi chờ trên ghế sô pha. . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn tuyền xù về bài viết trên: Bích Trâm, Candy Kid, TieuKhang, anhxu, diep diep, lumymieu, meomeo1993, shock_devil_suju
     
Có bài mới 31.10.2015, 09:48
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.05.2015, 21:03
Bài viết: 295
Được thanks: 4654 lần
Điểm: 28.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em là ánh sáng của đời anh! - Du Nhàn Miêu [33/71] - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 37:

edit: tuyền xù
beta: SunniePham

Ngồi ngơ ngác trên ghế sô pha, nghĩ đến những chuyện xảy ra sáng nay, nếu Văn Thông phát hiện ra tôi không còn ở đó, thì anh sẽ như thế nào đây, tôi bỏ đi sẽ mang đến cho anh tổn thương thế nào đây? Trước mắt chợt hiện ra dáng vẻ của Văn Thông, một hồi thì mỉm cười, một hồi thì dáng vẻ lo lắng, tôi có thể nhìn thấy bóng lưng cô đơn của anh.

Càng nghĩ tôi lại càng khẩn trương, sợ hãi, hai tay của tôi dùng sức ôm đầu, nhắm hai mắt thật chặt, cố gắng khiến mình không nghĩ gì nữa. Nhưng lòng của tôi đang trở nên nặng nề, trong đầu không ngừng xoay vòng, có phải tôi tự tay bóp chết tình yêu đầu tiên và cũng là duy nhất của mình không đây?

Lúc tôi đang tuyệt vọng nghe thấy tiếng mở cửa, tôi liền đứng bật lên chạy ra cửa, vừa lúc nhìn thấy cha mẹ, vẻ mặt của cha rất nghiêm túc, mà vẻ mặt của mẹ lo lắng. Mẹ nhìn thấy dáng vẻ của tôi, vô cùng giật mình, chắc hẳn bây giờ dáng vẻ của tôi nhất định rất khó coi, giống như gặp quỷ. Mẹ nhanh chóng ôm lấy tôi, quan tâm hỏi: "Bảo bối, sao con lại trở thành bộ dáng này vậy?"

Nhìn thấy cha mẹ của mình, tôi không nói nên lời, chỉ biết là nước mắt của tôi không ngừng chảy ra, làm sao cũng lau không hết.

"Bảo bối, mau vào bên trong ngồi, cha nó, ông cũng đừng đứng ở cửa." Mẹ kéo chúng tôi tới ghế sô pha.

Tôi ngoan ngoãn ngồi đối diện bọn họ, từ lúc gặp lại tôi cha vẫn không nói gì, vẻ mặt đều là nghiêm túc, nhưng lúc mẹ gọi, tôi nhìn thấy được một chút quan tâm.

Yên lặng một hồi, cuối cùng cha cũng mở miệng nói: "Văn Ý, cha đã xem thư con để lại, bây giờ cha muốn hỏi một câu con rốt cuộc có yêu Văn Thông không?"

"Yêu, con thật sự yêu anh ấy, hơn nữa rất yêu." Tôi vội vàng nói.

"Vậy tại sao con làm như vậy chứ? Cha không hiểu." Cha nghiêm túc nói.

"Bởi vì bây giờ con nhìn Văn Thông liền nghĩ tới dáng vẻ bây giờ của anh ấy là do con tạo thành, con cảm thấy rất khó chịu và cũng không hít thở nổi, bây giờ con thật sự rất sợ khi gặp anh ấy."

"Nhưng con có nghĩ tới hay không, hôm nay con làm như vậy sẽ mang đến cho Văn Thông chao nhiêu tổn thương đây? Bảo bối."

". . . . . ."

"Con gái, hôm nay con làm như vậy thật sự quá ích kỷ, nếu con nhìn thấy vẻ mặt của Văn Thông lúc đó, cha cam đoan con nhất định sẽ hối hận." Trên vẻ mặt nghiêm túc của cha có thêm sự áy náy.

Nghe cha nói như vậy, lòng của tôi đau đớn dữ dội giống như bị đâm một dao.

"Đúng vậy, bảo bối, hôm nay mẹ mới biết Văn Thông yêu con nhiều như vậy, mẹ nhìn thấy mà cũng đau lòng khổ sở, một đứa nhỏ thật tốt, con gái, con thật sự làm quá đáng." Mẹ cũng ở một bên nghiêm túc nói.

Lòng của tôi đau đớn dữ dội lần nữa.

"Hôm nay có phải anh ấy rất tức giận không?" Giọng nói của tôi giống như muỗi kêu.

"Chúng ta không thấy nó tức giận, nhưng lại cảm nhận được sâu sắc sự đau lòng khổ sở của nó." Cha nhỏ giọng nói.

"Xin cha nói cho con biết tình huống hôm nay, có được không?" Giọng nói của tôi ngày càng nhỏ hơn.

"Bảo bối, mẹ thật sự không dám nói. Vết thương của Văn Thông rất nghiêm trọng." Nước mắt của mẹ chảy ra.

Tôi dùng sức chà xát hai tay, trong chốc lát liền đỏ lên.

"Cha nói cho con." Cha khẳng định nói.

Nghe cha nói vậy tôi liền nhìn thoáng qua cha, nhưng nhìn thấy ánh mắt nghiêm túc kia tôi lại vội vàng rũ mắt xuống giống như người bạn nhỏ làm chuyện sai, nhìn thẳng xuống sàn nhà.

"Tám giờ bốn mươi phút sáng nay, Văn Thông tới nhà chúng ta, con cũng không nhìn thấy nó có bao nhiêu đẹp trai, dù sao cha cũng đã thấy thật sự là một người rất đẹp trai. Nó mặc lễ phục màu đen, áo sơ mi trắng, đánh challtie, còn dùng đôi nạng màu đen, đứng trước mặt ai hai mắt cũng sẽ sáng lên." Tôi nhìn trộm thấy vẻ mặt ca ngợi của cha.

"Nhưng điều duy nhất khiến chúng ta lo lắng là sắc mặt của nó không tốt, vô cùng tái nhợt, chúng ta nhanh chóng để nó ngồi ghế sô pha, nhưng nó kiên trì muốn ngồi ghế dựa, cuối cùng khó xử nói cho chúng ta biết, do thời tiết mà dẫn đến hông và chân của nó có chút vấn đề, sợ ngồi ghế mềm lát nữa không đứng dậy được." Cha nhận ly nước mẹ đưa tới, uống một hớp rồi nói tiếp.

"Lúc Văn Thông hỏi con, chúng ta vẫn cho là con vẫn đang sửa soạn ở trong phòng nên không có để ý, vẫn nói giỡn với nó là không nên quá nóng lòng chờ một lát nữa, cha nói với Văn Thông về chuyện hôn lễ của các con muốn làm như thế nào, không ý thức đã đến chín giờ rưỡi vẫn chưa thấy con đâu, chúng ta kêu vú Lâm đi gọi con, lập tức nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của bà, vú Lâm nhanh chóng chạy xuống lầu, bà ấy nói cho cha mẹ biết con không ở trong phòng, chỗ nào cũng không tìm được con, đúng lúc này cha đã phát hiện sắc mặt của Văn Thông trở nên trắng bệch. Mà tay nó đang run rẩy cầm nạng." Cha tôi nói tới đây, trong giọng nói cũng mang theo kích động.

"Chồng, anh nghỉ một chút đi, để em nói tiếp." Mẹ quan tâm vỗ vai tôi.

"Lúc Văn Thông nghe được con không có ở đây, nó vô cùng khẩn trương, cũng không giữ được bình tĩnh như ngày thường, có thể nói là run rẩy chống nạng, thật vất vả mới để mình đứng vững được. Lần đầu tiên mẹ cảm thấy chân của nó không dùng được lực. Nó vô cùng kích động yêu cầu lên phòng của con, dường như muốn tận mắt chứng thật. Nhưng mẹ thấy ngay cả đi cũng rất khó khăn, làm sao lên lầu hai nhà chúng ta, với lại cầu thang nhà chúng ta khá cao. Nhưng nó tỏ vẻ rất kiên quyết, hơn nữa còn an ủi cha mẹ rất nhiều lần, nói nó đi cầu thang này không có vấn đề. Nói xong nó liền chống nạng đi tới cầu thang. Nhìn dáng vẻ đó của nó, cha mẹ ai khuyên cũng vô dụng."

"Nó đặt hai cây nạng vào một tay, một tay vịn vào lan can cầu thang, khó khăn nhấc một chân lên bậc, thấy vững rồi mới nhấc chân còn lại lên, mẹ nhìn thấy bộ dáng lên lầu đó của nó cũng phải kinh hồn bạt vía, mẹ liền kêu vú Lâm cầm giúp nó một cây nạng, đứng ở bên cạnh nhìn nó để phòng nó ngã xuống."

Mẹ uống hớp nước rồi tiếp tục nói.

"Lúc đầu nó còn có thể đi, có lẽ cánh tay và chân còn có chút sức, nhưng sau khi lên được mười bậc, nó bắt đầu thở hổn hển, mẹ liền đi nhanh lên, nhìn thấy hai chân của nó đang run rẩy dữ dội, mẹ và vú Lâm ở bên cạnh đỡ nó đứng thẳng dậy nghỉ ngơi một chút. Đã vậy rồi mà nó vẫn nói cảm ơn với chúng ta, bảo bối, mẹ thật không biết nói sao với con, chỉ có thể nói với con Văn Thông thật sự là một người tốt, hơn nữa nó vô cùng yêu con, mẹ có thể cảm nhận được rõ ràng." Nói tới đây, mẹ bất đắc dĩ lắc đầu một cái.

Nghe cha mẹ nói vậy, tôi tự khiển trách việc làm ích kỷ này của mình. Nhưng nghe được bọn họ diễn ta sự khó khăn của Văn Thông, tôi lại rụt về.

"Văn Thông nghỉ ngơi chốc lát, lại kiên trì đi tiếp, lần này là dùng lực của hai tay, nhấc hai chân lên cùng một lúc, mẹ nghĩ nó đã không còn sức để nhấc chân, lúc còn sáu, bảy bậc thang, chân nó bị trợt ngã xuống, chắc chắn nó ngã không nhẹ, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, nhưng nó chẳng quan tâm, chống nạng cố gắng đứng lên, nhưng mấy lần cũng không đứng lên được, lúc này cha con cũng chạy tới, nhưng tuổi của cha mẹ đã khá lớn không thể đỡ được nó, Văn Thông ngồi thở hổn hển ở trên cầu thang, trên mặt đều là mồ hôi, mẹ cũng không biết là do mệt hay là mồ hôi lạnh nữa. Lúc đó mẹ gấp đến mức đầu muốn choáng váng, Văn Thông xin mẹ gọi tài xế tới giúp nó."

Lúc này tôi chịu không nổi nữa, cảm thấy thân thể mình cũng run rẩy theo và bắt đầu ra mồ hôi lạnh.

"Khi chúng ta gọi tài xế đến, chúng ta nhìn thấy vẻ mặt của Văn Thông rất khổ sở, đã nghĩ đưa nó đến bệnh viện, nhưng nó kiên trì không chịu, nhất định phải lên phòng con. Việc này Văn Thông rất bướng bỉnh, ý đã định rồi ai cũng không thay đổi được. Cuối cùng Văn Thông được mấy người chúng ta đưa tới phòng con."

Tôi đứng lên, nhào vào trong lòng của mẹ khóc nức nở.

Mẹ ôm tôi, lấy tay vỗ nhẹ lưng của tôi, nói tiếp: "Chúng ta phát hiện lá thư con để lại ở trên bàn. Lúc cha con và mẹ biết Văn Thông chính là người thanh niên đã cứu con, cha mẹ thật sự rất vui, chúng ta tìm kiếm khổ cực như thế, làm sao cũng không tìm được, thật không ngờ người muốn tìm ở ngay bên cạnh."

"Lúc chúng ta đang cảm ơn Văn Thông, nó ngẩng đầu nhìn chúng ta, mẹ ngẩn người, trong đôi mắt của Văn Thông tràn ngập nước mắt. Nó nhỏ giọng xin chúng ta, có thể cho nó ở trong phòng con một lát hay không. Nhìn dáng vẻ khổ sở của nó, chúng tôi còn có thể nói gì đây? Sau đó đi ra ngoài, không nghĩ tới, nó ngẩn ngơ cả một ngày."

"Mẹ, con nên làm gì bây giờ?" Tôi khóc nói.

"Bây giờ mẹ cũng không biết, trước khi con gọi một lát, bởi vì Văn Thông ở trong phòng con vẫn không nhúc nhích, chúng ta rất lo lắng nên đi vào nhìn nó, thấy nó đang ngủ mê man trên bàn sách của con, đúng lúc gần tối anh con cũng về nhà, cuối cùng là anh con đỡ Văn Thông lên lưng tài xế của nó rồi cõng xuống lầu, chúng ta mời bác sĩ Lưu tới, vốn muốn đưa nó đi bệnh viện, nhưng Văn Thông nghe hai chữ bệnh viện thì tỏ vẻ nó không đi, cuối cùng chỉ có thể đưa nó về nhà, bác sĩ Lưu, anh con và vú Lâm đều ở nhà nó."

"Lúc Văn Thông tỉnh lại thấy mẹ và cha con đều ở đây, thì cứ kiên trì muốn chúng ta về nhà nghỉ ngơi, tuyệt đối đừng lo lắng nó, thật sự là một đứa bé chu đáo."

Lúc ba mẹ vừa về đến cửa nhà, điện thoại của con vang lên.




Đã sửa bởi tuyền xù lúc 31.10.2015, 15:55.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn tuyền xù về bài viết trên: Bích Trâm, Candy Kid, Hồng Minh, TieuKhang, anhxu, diep diep, meomeo1993, shirleybk, shock_devil_suju, vyhoang123
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ankynguyen17, bumbi2912, chongchongtre211, Cunthoi2008, Google [Bot], Iris.tran, lu haj yen, maptiti, me2nhoc, N.T.Quỳnh, ngoccute, Nhungtran303, Sal.it_study_, sâu ngủ ngày, thien cuong 007, trang trảnh và 485 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

6 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

9 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

19 • [Hiện đại] Xin em đứng đắn chút - Minh Nguyệt Thính Phong (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 26, 27, 28

20 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30



Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ
Chung nguyên: Thanks nhé
Gà con tắm nắng: Cậu click vào "Gởi trả lời" là được nhé.
Chung nguyên: Ai biết cách bình luận dưới mỗi trang truyện k chỉ mình với ạ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 288 điểm để mua Kitty ôm hoa
vân anh kute: Diễn đàn nhà mình có ai nhảy hố truyện Binh Vương trở thành ông bố bỉm sữa không cho em hóng với. Thấy truyện này rất hay và rất nhiều bạn cũng hóng như em nhưng chưa thấy ai nhảy hố này... huhu mong có ai đó edit để em hóng... đa tạ đa tạ....
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 240 điểm để mua Máy ảnh hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.