Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 

Nửa đời quen thuộc - Mộc Thanh Vũ

 
Có bài mới 23.10.2015, 14:10
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.07.2014, 08:23
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 390
Được thanks: 2049 lần
Điểm: 31.29
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Nửa đời quen thuộc - Mộc Thanh Vũ - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 59:

Editor: Á bì

Sau khi tiễn Thiếu tướng Trần về quân khu, Lệ Hành và Mục Nham cùng nhau đi tới văn phòng của Hạ Hoành.

Trong văn phòng của Cục trưởng, vẻ mặt của Mục Nham ngưng trọng. “Dựa theo tiến triển bây giờ, có giấu diếm cũng không thể giấu Hạ Hi nữa rồi. Nếu lời khai của Tiêu Dận có nhắc tới cô ấy, khi thời cơ chín muồi thì cũng cần cô ấy phải phối hợp. Hơn nữa một khi Lệ Hành tiếp nhận nhiệm vụ này, cũng không thể không báo cho cô ấy biết được.”

Đây cũng là điều mà Hạ Hoành lo lắng nhất. Dựa theo tính tình của Hạ Hi, dựa theo tình cảm sâu đậm của Lệ Hành và con bé, nếu chờ Lệ Hành đi rồi mới nói chân tướng ra cho con bé biết, phản ứng của nó chắc chắn sẽ rất mãnh liệt. Tiêu Dận là một người bạn rất quan trọng với con bé, sẽ rất khó chấp nhận nếu cậu ta có liên quan tới vụ án. Chuyện Lệ Hành đột nhiên rời khỏi, đối với Hạ Hi mà nói là một đòn tấn công rất mạnh.

Lệ Hành lại càng có nhiều thứ không bỏ được. Mọi chuyện phát triển hình như đã vượt qua sự kiểm soát, chính anh cũng không ngờ ngày nào đó mình sẽ đi. Nếu Tiêu Dận không liên quan tới vụ án này thì còn dễ nói, một khi chứng thực anh ta là người ở trong vụ án này, khi chân tướng bị bại lộ chắc chắn đó chính là lúc Hạ Hi cần anh ở bên cạnh nhất, làm sao anh có thể vứt bỏ cô mà rời khỏi đây? Làm sao có thể khiến cô đối mặt với chuyện anh có thể đi nhưng chưa chắc đã có thể trở về? Nhiều năm qua, ngoại trừ chọc cho cô khóc, ngoại trừ dùng từ ‘nhớ’ trống không, anh thật sự chưa làm được chuyện gì cho cô cả.

Nhớ đến bộ dáng ngủ như con mèo của cô ở trong lòng anh sáng nay, Lệ Hành bắt đầu cảm thấy không nỡ.

Không phải không còn lựa chọn, không phải không thể không có anh, nhưng mà anh lại rất ích kỷ.

Đột nhiên lúc này Lệ Hành lại sợ gặp Hạ Hi. Sự quyến rũ hờn dỗi của cô, sự ỷ lại nồng nàng của cô, tất cả đủ để ngăn bước chân của anh. Rõ ràng là anh không nỡ, nhưng lại liều mạng né tránh, cái loại khó cả đôi đường này, làm cho người ta rất bất an.

Nhận thấy ánh mắt của Hạ Hoành đang nhìn mình, Lệ Hành nói: “Hoãn thêm hai ngày nữa.” Nếu có thể anh muốn đợi vết thương của cô tốt lên.

Sợ mình không có thời gian!

Liếc nhìn nhau, Hạ Hoành và Mục Nham cũng không khỏi thở dài.

Bước đầu chuyện Hạ Hi đã được bỏ xuống, ba người đàn ông bắt đầu phân tích tình hình trước mắt.

“Phản ứng của Tiêu Dận không hợp với lẽ thường.” Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm ở trong nghề và những lần tiếp xúc không nhiều với Tiêu Dận, Mục Nham liền đưa ra một điểm đáng nghi quan trọng. “Mặc dù bây giờ chúng ta không có bất cứ bằng chứng nào xác định anh ta chính là Lão Quỷ, nhưng anh ta cũng không tránh khỏi những điểm trùng hợp. Tôi nghĩ có phải anh ta đã đoán trước rằng chúng ta sẽ không tra ra được gì nên muốn trêu chọc chúng ta, hay là anh ta có ý đồ khác? Nhưng nếu như anh ta không phải có liên quan tới vụ án, vậy tại sao dựa vào tình hình bây giờ vẫn chưa cho Hạ Hi biết? Đạo lý thanh giả tự thanh không phải là anh ta không hiểu, nhưng rốt cuộc tại sao bức thư anh ta gửi cho Hạ Hi lại để chúng ta nhìn thấy? Mục đích của anh ta là gì?”

Thật ra Hạ Hoành cũng có nghi vấn tương tự. Nếu Tiêu Dận không có liên quan tới vụ án này, cần gì phải tốn sức che giấu như vậy? Chẳng lẽ Hạ Hi vẫn chưa tới mức để anh ta tin tưởng như thế? Hay là anh ta muốn…Hai chữ ‘lợi dụng’ bỗng xuất hiện, lông mày của Hạ Hoành nhíu nhanh lại. Đừng nói là Hạ Hi, đổi thành ông, trên mặt tình cảm ông vẫn không thể chấp nhận được.

Sự việc phát triển tới cục diện bây giờ, Tiêu Dận là người có khả năng liên quan rất cao tới vụ án đã không thể bỏ qua được.

Nhìn Mục Nham, Lệ Hành hỏi: “Nếu anh ta là người của cảnh sát, hẳn là có thể điều tra tư liệu, chứ không phải ‘kinh doanh không giấy phép’ có phải không?”

Cho dù có hỏi, trong lòng của Lệ Hành cũng biết rõ chuyện này khó mà nói. Bởi vì làm nội gián có tính nguy hiểm rất cao, vì bảo đảm tính mạng của người tham gia vụ án được an toàn, người biết được thân phận thật của người đó sẽ không có quá hai người. Hơn nữa chi tiết của tư liệu cũng được bảo quản ẩn mật, điều kiện tuyển dụng cũng không phải là chuyện dễ dàng.

     Quả nhiên Mục Nham đã trả lời: “Bên chúng tôi không có bất cứ tư liệu nào về Tiêu Dận?” Cái anh chỉ chính là tư liệu nằm vùng của Tiêu Dận.

Hạ Hoành nói tiếp: “Tôi sẽ liên hệ với bộ công an của tỉnh X, theo điều kiện tuyển dụng của bọn họ, nếu Tiêu Dận có quan hệ với ‘Lợi Kiếm, thì có lẽ hồ sơ của cậu ta sẽ ở tỉnh X.”

Không loại trừ khả năng này! Tiêu Dận và Lợi Kiếm rất khác nhau, Lợi Kiếm là người của quân đội, mặc dù là trợ giúp cảnh sát phá án, nhưng hồ sơ của anh sẽ ở quân đội. Nhưng nếu như Tiêu Dận gia nhập hành động sau, vì tránh để người ngoài ý muốn tra được thân phận của anh ta, Lợi Kiếm sẽ báo lại tư liệu của Tiêu Dận thông qua đường nào đó, như vậy thì chắc là ở trong kho dữ liệu cơ mật của tỉnh X.

Vậy bây giờ chỉ có thể chờ. Trước khi xác nhận hồ sơ của Tiêu Dận có tồn tại hay không, thì bọn họ vẫn không thể nhắc tới Lợi Kiếm ở trước mặt của anh ta. Bởi vì ngộ nhỡ anh ta không phải là người của mình, chắc chắn sẽ làm bại lộ thân phận của Lợi Kiếm. Đương nhiên vẫn còn một khả năng khác, chính là việc mất tích của Lợi Kiếm có liên quan tới Tiêu Dận. Sở dĩ anh ta vẫn bình tĩnh như thường là vì loại bỏ Lợi Kiếm đã loại bỏ được một mối nguy hiểm cho anh ta. Nếu như mục đích là như vậy, thì anh ta chính là đang cười nhạo cảnh sát.



     Một phần tử âm hiểm, xảo trá mà lại không có pháp luật trừng trị như vậy, tuyệt đối không phải là một kẻ lưu manh bình thường.

Chẳng qua một câu nói đùa khi đó của anh, Lệ Hành không hy vọng nó trở thành sự thật.

Bỗng nhiên nhớ tới gì đó, Lệ Hành nhắc nhở: “Theo dõi Thẩm Minh Tất. Thân là trợ thủ đắc lực của Tiêu Dận, anh ta chính là nhân vật then chốt.”

Mục Nham gật đầu: “Đã phái người theo dõi 24/24 rồi. Tạm thời không có phát hiện gì đặc biệt.”

Vậy thì có gì không bình thường rồi. Thẩm Minh Tất thân là thân tín của Tiêu Dận, biết rõ Tiêu Dận không phải ra nước ngoài nghỉ ngơi mà là bị cảnh sát điều tra, làm sao có thể không có phản ứng chứ? Bất kể là như thế nào, hành động muốn mời luật sư cho ông chủ hẳn phải có chứ.

     Lệ Hành mím môi, vẫn chưa phát biểu ý kiến này. Sau đó anh đi một chuyến tới Thị cục với Mục Nham, chuẩn bị nghiên cứu khẩu cung của Trần Bưu và Tiêu Dận, hi vọng có thể phát hiện được điều gì ở trong đó. Cùng lúc đó Hạ Hi tới cảnh đội, làm cho toàn bộ kế hoạch muốn lừa cô về thân phận của Tiêu Dận cũng đã thất bại.

Sau khi dạo phố xong với Hề Diễn Đình, thừa dịp mẹ nghỉ ngơi, Hạ Hi tính tới cảnh đội tìm Trác Nghiêu để trả phép. Nhưng ở trên đường lại vô tình nhìn thấy xe của Trác Nghiêu vội vã chạy ngang qua.

Quay cửa xe taxi xuống, nhòm nửa người ra nhìn xem, Hạ Hi kêu lên, “Đội trưởng? Đội trưởng?”

Trác Nghiêu không nghe thấy, xe vẫn chạy nhanh qua.

Lo lắng cho cảnh đội, Hạ Hi chui nhanh vào xe, ra lệnh cho tài xế: “Chạy theo xe phía trước, biển số là ****.”

Tài xế phát hiện bản số xe này rất khác biệt, vừa đánh tay lái vừa quay đầu do dự hỏi, “Không được, hình như là xe của cảnh sát…”

Hạ Hi rất sợ anh ta thất thần mà mất dấu, tốc độ nói chuyện của cô cũng nhanh hơn: “Tôi chỉ kêu chú đi theo chứ có phải kêu chú đi cướp đâu, sợ cái gì chứ?” Nói rồi cô lấy điện thoại ra tính gọi cho Trác Nghiêu kêu anh dừng xe, kết quả điện thoại lại hết pin.

Như là đang có việc gấp, tốc độ xe của Trác Nghiêu rất nhanh, tốc độ xe taxi thường của không lớn nên muốn vượt qua cũng rất khó. Hơn nữa lượng xe ở trên đường cũng không ít, Hạ Hi lo lắng sẽ mất dấu, nên thúc giục tài xế: “Chạy gần một chút, đừng để mất dấu đấy.”

     Chú ý tình trạng ở trên đường, người tài xế tốt tính hỏi: “Cô gái, cô muốn làm gì hả? Đây là ai bắt ai vậy?”

“Chú à, chú không cần phải khẩn trương. Chỉ là tôi có chút chuyện muốn gặp mặt với người trong xe để nói rõ ràng.” Hạ Hi thuận miệng giải thích, suy nghĩ xong còn nói: ‘Có thể cho tôi mượn điện thoại của chú dùng chút không, điện thoại của tôi hết pin rồi.”

Chú tài xế nói: “Cô gái, không phải tôi keo kiệt không muốn cho cô mượn. Hôm nay ra cửa nhanh quá nên quên mang theo rồi, nhưng mà trên xe có bộ đàm, muốn dùng không?”

Bộ đàm? Chỉ là cô muốn gặp tận mặt Trác Nghiêu để xin anh cho cô trở về cảnh đội. Chuyện này chưa gấp đến mức cô phải lấy bộ đàm ra lệnh cho thủ trưởng dừng xe lại.

Hạ Hi cười: “Không cần, cảm ơn chú. Chờ anh ta dừng là được, chờ tới khi anh ta dừng xe lại, tôi tìm anh ta cũng chưa muộn.”

Mới đầu Hạ Hi cứ nghĩ Trác Nghiêu muốn lái xe tới bệnh viện thăm Lão Hổ, nhưng anh lại rẽ qua sau ba con đường, đó hoàn toàn là hướng ngược với bệnh viện. Có lẻ là anh đi làm chút chuyện riêng, hay là đi làm việc, có phải cô đi theo sẽ không được tốt? Có phải cô sẽ phạm kỷ luật không? Trong lúc suy tư Hạ Hi phát hiện Trác Nghiêu đang chạy đường vòng.

Đang điều tra? Nghĩ đến đây, Hạ Hi phản ứng cực nhanh dặn tài xế: “Đừng đi quá gần, để xe phía sau vượt qua đi.”

Tài xế nghe vậy rất khẩn trương, thật ra chú cũng rất tốt tính, chú nói: “Cô gái, nếu cô có việc thì nên báo cảnh sát đi, nhìn người cô yếu ớt như vậy có đuổi theo cũng không giải quyết được vấn đề…”

“Tôi chính là cảnh sát!” Vẻ mặt nhất thời nghiêm trọng vài phần, Hạ Hi rút mấy trăm trong ví ra đưa qua. “Cứ theo đi, đừng để bị phát hiện.”

Đây chính là gọi người vì tiền mà chết, chú tài xế thấy thế lập tức cảnh giác, vâng theo lời nhắc nhở của Hạ Hi, duy trì khoảng cách an toàn với xe của Trác Nghiêu, không nói gì thêm nữa.

Nửa tiếng sau, xe của Trác Nghiêu chạy vào một khu cao cấp nhỏ. Hạ Hi không để cho tài xế trực tiếp theo vào, để Trác Nghiêu khỏi biết mình bị theo dõi.

Xe đậu lại ở ngã rẽ đầu phố, Hạ Hi nhảy xuống chạy tới tòa cao cấp đó. Đứng ở góc xó hẻo lánh, cô thấy xe của Trác Nghiêu dừng lại bên cạnh chỗ anh bảo vệ. Còn anh thì vừa đứng ở bên cạnh xe gọi điện thoại vừa vô ý quan sát xung quanh. Đối với hành động của Trác Nghiêu, người bình thường sẽ không thấy có gì khác lạ. Nhưng thân là cảnh sát hình sự, Hạ Hi lập tức nhận ra anh đang xác định coi có người theo dõi mình hay không.

     Cảnh giác như vậy! Trực giác nói cho cô biết việc này không đơn giản như vậy. Nhận thức được điều này làm cho Hạ Hi sau khi nhìn thấy bóng dáng của Trác Nghiêu biến mất ở trong tầm mắt liền quyết tâm tìm hiểu tới cùng.

Bảo an của khu này rất tốt, không có cách nào đăng ký, phải có chủ nhân tới đón mới được vào.

Hạ Hi ổn định lại tình hình, thoải mái đi tới cửa khu nhà. Sau đó cô liền dịu dàng nhìn anh bảo vệ cười một cái, tiếng nói ngọt ngào mềm dẻo vang lên: “Anh ơi, có thể giúp em một chút không?”

Hạ Hi xinh đẹp như vậy, đứng ở đâu cũng có thể thu hút ánh nhìn của mọi người, cho dù trên người cô chỉ tùy tiện mặc một bộ đồ thể thao nhẹ nhàng.

Anh bảo vệ bị nụ cười của cô gái nhỏ hấp dẫn, giọng nói cũng dịu dàng hỏi: “Có chuyện gì vậy cô gái, em nói đi.”

“Ra cửa gấp quá nên chìa khóa để quên ở nhà rồi, có thể giúp em mở cửa hay không? Em ở,” Đầu óc nhanh chóng xoay chuyển, Hạ Hi nhớ lại số nhà ở trong khu này khi cô vừa vòng qua cửa sau “khu số 16. Trong nhà còn có ông nội, chắc giờ này đã qua nhà của ông Lý ở sát vách đánh cờ rồi, anh xem có giúp được em không? Nếu như khó xử quá, vậy em chờ ngoài đây cũng được, chắc ba em sẽ về nhà nhanh thôi.” Nói xong còn nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ.

Khu nhà này rất lớn, nghiệp chủ* rất nhiều, nhân viên bảo vệ rất khó nhận biết được mọi người, cho nên đối với lời nói của Hạ Hi hoàn toàn không có chút nghi ngờ nào. Hơn nữa thấy bộ dáng cô yếu ớt cũng không giống người xấu, giọng nói lại cực kỳ thành thật, vì thế anh bảo vệ đã mở cổng lớn, thân thiện nhắc nhở: “Lần sau không được như vậy đâu, mau vào đi.”

*Những ông chủ có xí nghiệp sản xuất.

Vẻ mặt Hạ Hi mỉm cười. “Cảm ơn anh.” Đi vào tiểu khu, cô còn quay đầu lại vẫy tay với anh bảo vệ như bày tỏ sự cảm kích, kỳ thật chỉ là muốn xác nhận anh ta không có theo dõi mình.

Rời khỏi tầm mắt của anh bảo vệ, động tác của Hạ Hi nhanh nhẹn ẩn sau thân cây cố gắng dán vào tường mà đi, đồng thời đề cao cảnh giác cẩn thận chú ý động tĩnh ở bốn phía. Sau khi thấy không có người cô liền đi tới góc khuất nhất của tiểu khu. Sau đó thật trùng hợp ngoài ý muốn phát hiện trước cửa sổ nhà đối diện có một bóng dáng quen thuộc xuất hiện.

Hạ Hi kinh ngạc “Tiêu Dận?”

Nhưng chuyện này cũng không phải ngoài ý muốn gì.

Đứng ở dưới bóng cây, Hạ Hi còn phát hiện ngoại trừ có Tiêu Dận và Trác Nghiêu ở trong phòng khách ra, còn có Chu Định Viễn và Tiếu Phong.

Tại sao người của đội cảnh sát hình sự lại xuất hiện ở chỗ này với Tiêu Dận?

Bỗng nhiên cô có dự cảm không tốt. Tim của Hạ Hi đập dồn dập, không hiểu sao lại như vậy.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn á bì về bài viết trên: Blue1646, Bích Trâm, HIENVIENTHAN, Ly Na Tran, Nghiên Hy, Thúy Dhae, iruka kawaii, june_duahau
     

Có bài mới 29.10.2015, 07:26
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.07.2014, 08:23
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 390
Được thanks: 2049 lần
Điểm: 31.29
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Nửa đời quen thuộc - Mộc Thanh Vũ - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 60:

Editor: Á bì

Ánh mắt không chớp nhìn chằm chằm cửa sổ sát đất ở lầu một kia, Hạ Hi cầm lấy điện thoại bấm số Tiêu Dận. (Khó hiểu nhỉ, không phải nói điện thoại hết pin sao?) Lần này lại không phải là máy bận hoặc đang trong trạng thái tắt máy, rõ ràng là thông rồi. Đợi một lát, cô thấy Trác Nghiêu xoay người nhận lấy cái gì đó từ Chu Định Viễn, sau khi suy nghĩ liền đưa cho Tiêu Dận.

Quả nhiên là điện thoại của anh đã bị tịch thu. Đã chứng thực được phán đoán của mình, vẻ mặt của Hạ Hi u ám.

Trong tầm mắt cô, Tiêu Dận cúi đầu nhìn chằm chằm điện thoại ở trong tay anh, bên tai vẫn vang lên tiếng chuông như cũ nhưng không có bắt máy.

Khi trong tai truyền đến ‘Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được’, Hạ Hi so với trước càng nhẫn nại hơn, cô không ngừng gọi lại.

Sự kiên trì của Tiêu Dận đã tan rã, khi màn hình hiện lên 16 cuộc gọi nhỡ, anh đã đầu hàng rồi.

Sau đó điện thoại được bắt máy, Tiêu Dận hỏi: “Có chuyện gì?”

Giọng nói của anh lạnh nhạt không mang theo chút tình cảm, lộ ra vẻ xa cách.

Tiêu Dận như vậy, giọng nói lạnh lùng như vậy, làm cho Hạ Hi có cảm giác xa lạ.

Cố gắng ổn định lại cảm xúc của mình, cô lấy giọng nói trách móc như thường hỏi: “Tại sao không nghe máy?”

Đối với câu hỏi của cô, Tiêu Dận trả lời rất qua loa, anh nói: “Đang làm chút chuyện nên không nghe thấy.”

Không có ra nước ngoài, là anh đang nói dối.

Hạ Hi nhắm mắt lại, cô hỏi tiếp: “Anh đang ở đâu đó?”

Tiêu Dận trả lời lại càng ngắn gọn, anh nói: “Ở nhà.”

Hạ Hi cắn môi: “Đang ở Mỹ? Hay là đã trở về thành phố A rồi?”

Trong chốc lát hơi lưỡng lự, Tiêu Dận nói: “Ở Mỹ!” Dường như ý thức được cảm xúc của Hạ Hi không được bình thường, anh dịu dàng hỏi lại: “Có chuyện gì sao?”

Ánh mắt nhìn lên từ cửa sổ sát đất, dời về phía một bãi đất trống, Hạ Hi cúi đầu chậm chạp trả lời: “Không có.”

Kế đến là một hồi im lặng, trong nháy mắt xung quanh đều im lặng, chỉ có tiếng hít thở truyền đến ở bên tai.

Gần như vậy, mà sao cảm thấy xa quá!

Hạ Hi không nói Tiêu Dận cũng không nói. Dường như đều nhẫn nại giống nhau.

Hai bên giằng co khiến cho người ta khó hiểu một hồi lâu, sau đó Hạ Hi mới hỏi anh: “Có chuyện gì cần em giúp không?”

Sau đó cô loáng thoáng nghe được tiếng thở dài của Tiêu Dận, trả lời: “Không có.”

Anh đã nói không có thì tất nhiên là không muốn cho cô biết rồi. Nhưng lúc này Hạ Hi không thể làm như mình không biết gì hết mà cúp điện thoại được. Cô không phải là con nít ba tuổi, chỉ bằng việc Tiêu Dận gạt cô rằng anh đang ở Mỹ, chỉ bằng việc bây giờ mấy người của đội cảnh sát hình sự xuất hiện ở trong tòa nhà đó cùng với anh, chỉ bằng việc cô năm lần bảy lượt xin Trác Nghiêu và Mục Nham về đội mà họ vẫn chưa chịu phê chuẩn, Hạ Hi có thể kết luận, tất cả mọi người đều đang gạt cô. Về phần bọn họ gạt cô chuyện gì, cho dù cô vẫn chưa rõ, nhưng có liên quan tới Tiêu Dận, Hạ Hi cảm thấy mình cần phải biết rõ ràng chuyện này.

Vì thế cô nói: “Anh cúi đầu xuống đi.”

Tiêu Dận không hiểu, theo bản năng nói: “Cái gì?”

Hạ Hi thẳng thắn nói: “Em đang ở dưới lầu.”

Cuộc nói chuyện kết thúc như vậy.

Sau đó Trác Nghiêu chạy ra ngoài biệt thự rất nhanh.

Đứng ở trong bóng cây, Hạ Hi không hề nhúc nhích. Tiếp xúc với vẻ mặt đông lạnh của Trác Nghiêu thì vẻ mặt của cô có chút tái nhợt. Đương nhiên không phải vì chuyện vết thương chưa lành mà suy yếu, mà là lúc này để cô ngoài ý muốn phát hiện được chuyện này làm cho cô chưa tiếp nhận được.

          Không đợi Trác Nghiêu mở miệng, Hạ Hi sắc bén hỏi: “Kỳ thật nghỉ phép chỉ là giả, bởi vì Tiêu Dận có liên quan tới vụ án, cần tôi tránh đi mới là thật, có phải vậy không?”

Lúc hai đôi mắt đang giằng co, Trác Nghiêu không khó phát hiện trong mắt cô ẩn chứa sự sắc bén, cùng với mấy phần thất vọng không che giấu được.

Trác Nghiêu không trực tiếp thừa nhận nhưng cũng không phủ nhận, chẳng qua vẻ mặt dịu xuống nói: “Bây giờ chỉ là mời anh ta tới đồn hổ trợ điều tra mà thôi, với lại dùng phương thức giám sát anh ta cũng được coi là một loại bảo vệ.”

     “Thật ra cũng không cần phải vất vả như vậy.” Nhìn thẳng vào mắt Trác Nghiêu, Hạ Hi lạnh nhạt nói: “Thân là một nhân viên cảnh vụ, khi người quen có liên quan tới vụ án, dùng biện pháp tránh đi không phải là tôi không biết.”

Cho dù Hạ Hi nói là sự thật nhưng không khó để nghe ra sự bất mãn trong lời nói của cô. Nhưng về cơ bản là như vậy, hơn nữa tính khí của cô nóng nảy, thật ra cũng chẳng có cách nào có thể phù hợp giải quyết hai chuyện, suy cho cùng chuyện này càng tiến triển thì nó lại càng nằm ngoài kiểm soát của mọi người. Trác Nghiêu cũng không biết nên làm thế nào.

Không có dài dòng giải thích, Trác Nghiêu chỉ nói: “Chỉ có hiểu thì vẫn chưa đủ, muốn lý trí thắng tình cảm thì mới được. Ví dụ như bây giờ cần cô phải chấp nhận chuyện này, bạn cô đang đứng ở cự ly không tới 100 thước cách xa cô kia, mà người canh giữ anh ta lại là đồng nghiệp cùng kề vai chiến đấu với cô, về cơ bản thì không có mệnh lệnh của cấp trên cô không thể bước lên, không được gặp anh ta.”

Vốn muốn hỏi anh có thể để cho cô và Tiêu Dận nói chuyện với nhau được hay không, kết quả lại bị nói đến á khẩu. Hạ Hi không còn muốn hỏi tới chuyện vì sao Tiêu Dận lại có liên quan tới vụ án nữa, chỉ ngẩng đầu nhìn cửa sổ sát đất, cô nói: “Tôi hiểu rồi.” Sau đó xoay người rời khỏi đó.

     Đã hai tiếng sau khi Mục Nham nhận được điện thoại của Trác Nghiêu, anh vẫn không thấy Hạ Hi xuất hiện.

Hình như không đúng. Dựa theo tính tình của Hạ Hi ắt là phải tìm anh để chứng thực chuyện Tiêu Dận có liên quan tới vụ án chứ, nhưng hình như cô cũng không có hành động gì. Nâng tay lên nhìn đồng hồ, Mục Nham hỏi Lệ Hành: “Điện thoại vẫn còn khóa sao?”

Vẻ mặt Lệ Hành thản nhiên: “Chắc là hết pin rồi.”

Không chờ Mục Nham nói tiếp, điện thoại của Lệ Hành vang lên. Nhìn dãy số, anh nhanh chóng nhấn phím nghe, sau đó giọng nói của Hạ Hoành truyền đến ở đầu bên kia: “Tiểu Thất gọi điện cho mẹ nó nói không tới ăn cơm tối, A Hành, cháu trở về nhà xem sao đi.”

     Lệ Hành đứng dậy đi ra ngoài. “Cháu trở về liền.”

Khi Lệ Hành lái xe về, cửa sổ lầu 12 tối đen như mực. Mở cửa phòng ra, anh thấy Hạ Hi không nhúc nhích ngồi ở trên ghế sofa, trong tư thế chờ đợi cứng ngắt.

Lệ Hành đi qua ngồi ở bên cạnh cô, nắm tay cô, rất lạnh.

Hạ Hi nghiêng đầu, ánh mắt nhìn anh, sau đó nói: “Bây giờ có thể nói chưa?” Thật ra cô đã tới đơn vị, nhưng lại thấy Lệ Hành và Mục Nham đang đứng nói chuyện ở trước cửa sổ. Lúc đó, Hạ Hi đã hiểu rõ tất cả.

Cục diện tệ nhất chẳng qua chỉ như bây giờ mà thôi. Do vì là người cuối cùng được biết, Hạ Hi tức giận muốn anh thừa nhận.

Lệ Hành im lặng nhìn cô, nhìn chằm chằm vài giây, sau đó không nói vòng vo điều gì, nói tóm tắt đơn giản lại những phát hiện của cảnh sát, và những điểm đáng nghi có liên quan tới Tiêu Dận, cùng với những điều cần được chứng minh.

Hạ Hi yên lặng nghe cho đến khi Lệ Hành dừng lại. Sau vài giây im lặng, Hạ Hi nói ba chữ với giọng đặc biệt kiên định: “Không thể nào!”

Lệ Hành nhìn cô với vẻ mặt suy nghĩ.

Trong lòng bị đè nén như muốn nghẹt thở, vài giây sau đó, muốn đè nén cảm xúc nhưng rốt cuộc vẫn bộc phát, Hạ Hi nâng cao giọng nói: “Chỉ dựa vào một con dao găm, chỉ dựa vào vài tấm hình, các anh đều nhận định anh ấy chính là người có liên quan tới vụ án, thậm chí còn cho rằng đó là ‘Lão Quỷ’ sao? Các anh dựa vào cái gì mà nhận định như vậy? Là trực giác sao? Thật là nực cười! Cái Tiêu Dận không thiếu chính là tiền, có lý do gì mà lại đi buôn thuốc phiện? Cho dù dì không phải là mẹ ruột của anh ấy, nhưng bọn họ luôn luôn thân thiết với nhau còn hơn cả mẹ con ruột, vậy anh ấy có lý do gì mà phạm tội chứ?”

“Còn em thì sao? Em đang phân tích khách quan sao? Nếu nói bọn anh dựa vào trực giác để suy luận, có phải em đang đứng ở góc độ tình cảm để suy luận không?” Vẻ mặt Lệ Hành có hơi thay đổi, đè lại vai cô để cô bình tĩnh lại, anh nói: “Không có ai cho rằng anh ta có liên quan tới vụ án cả! Bởi vì anh ta không phối hợp, bởi vì những trùng hợp không nên xuất hiện, bọn anh mới cần phải chứng thật. Em bình tĩnh suy nghĩ một chút, nếu anh ta không có liên quan tới vụ án, vậy tại sao cứ tùy ý để cảnh sát tạm giữ mình? Giống như em nói, cái Tiêu Dận không thiếu chính là tiền, chẳng lẽ không thể mời nổi mấy luật sư sao? Cảnh sát không thể bỏ qua bất cứ điểm đáng nghi nào, thân là cảnh sát, em hẳn là nên hiểu rõ.”

Hạ Hi vẫn cứng đầu như cũ, “Đúng vậy, là em đứng ở trên góc độ tình cảm, bởi vì anh ấy là bạn em, em hiểu anh ấy. Trong mắt người ngoài có lẽ anh ấy rất kiêu ngạo, tự làm tự chịu, thậm chí là không coi ai ra gì, nhưng những điểm này không thể chứng minh anh ấy là tội phạm! Căn bản anh ấy không có động cơ!”

     Cứ tiếp tục thế này không tránh khỏi một phen bão táp, Lệ Hành khống chế cơn giận của mình, lấy tay mình đặt lên tay cô, giống như muốn dùng nhiệt độ cơ thể mình trấn an cơn tức giận của cô, anh nói: “Cho nên bọn anh mới cần phải bước thêm bước nữa để chứng minh. Tất cả những điểm này mới chỉ là suy đoán.”

Hạ Hi vội vàng giữ chặt tay Lệ Hành: “Để em đi hỏi anh ấy, chắc chắn anh ấy có gì khó nói. Để em nói chuyện với anh ấy.”

Lệ Hành thản nhiên nói: “Hình như điều anh ta không muốn nhất là để em biết toàn bộ câu chuyện.”

Một lời nói thật đâm vào nỗi đau của Hạ Hi, lúc chờ Lệ Hành trở về Hạ Hi cũng đã suy nghĩ, nếu Tiêu Dận không có liên quan tới vụ án, vì sao lại không muốn để cho cô biết? Thân là một cảnh sát, thân là bạn của cô, ít nhất cô có thể giúp anh tìm chứng cứ có lợi, huống hồ cảnh sát lại không có chứng cứ xác thực chứng minh anh có tội, vì sao anh lại để cảnh sát tạm giam mình? Muốn cô tiếp nhận chuyện Tiêu Dận là ‘Lão Quỷ’, cô không làm được.

Đề tài về Tiêu Dận không thể cứ tiếp tục nói nữa, giống như Lệ Hành đã nói, toàn bộ mới chỉ là phỏng đoán, bây giờ bọn họ cần phải nên bình tĩnh lại. Nhưng cảm xúc của Hạ Hi vẫn không thể bình tĩnh được, hơn nữa khi biết Lệ Hành phải nhận một nhiệm vụ đặc biệt, bất cứ lúc nào cũng có thể đi, thậm chí là không biết ngày về. Lòng lại càng không thể khống chế được mà cảm thấy đau kịch liệt.

Nói thật vì là người cuối cùng biết chuyện của Tiêu Dận, nên cần phải phát tiết mới đúng là bàn chất của Hạ Hi. Khi Lệ Hành nói vụ án này còn có liên quan tới chiến hữu của anh trong đội đặc chủng, cơn tức của cô bỗng hạ xuống.

Thật ra đối với anh cũng rất khó để có thể chấp nhận chuyện này. Hạ Hi suy nghĩ một hồi rồi tiến vào lòng Lệ Hành, ôm eo của anh thật chặt.

Sau đó Lệ Hành nghe cô rầu rĩ nói: “Vậy em có thể làm được gì bây giờ?”

Lệ Hành ôm eo cô bước vào phòng ngủ, ôm cô nằm xuống. “Em cứ ngoan ngoãn cái gì cũng không cần phải làm, giao lại hết cho anh.”

Nguyên đêm này Hạ Hi thật sự ngủ không được ngon giấc, cô không ngừng nằm mơ, trước mắt không ngừng hiện lên vẻ mặt của Tiêu Dận và Lệ Hành, hai người đều dính máu. Cô thật sự đã bị dọa sợ, nhưng ác mộng thì vẫn chưa biến mất. Mãi cho đến khi Lệ Hành dỗ cô ở bên tai: “Có anh ở đây Tiểu Thất, đừng sợ, có anh ở đây.” Khi đó cô đột nhiên tỉnh dậy.

     Trong bóng đêm tay của Hạ Hi cầm chặt lấy góc áo của Lệ Hành, cô nghẹn ngào, “A Hành, em rất sợ.”

Sợ Tiêu Dận có chuyện, sợ phải rời xa Lệ Hành, sợ đến cuối cùng chỉ còn lại một mình.

Suy cho cùng vẫn là Lệ Hành hiểu rõ Hạ Hi. Sau khi cô biết Tiêu Dận có liên quan tới vụ án, khiến cho cô không làm cái gì được. Vốn là ngày đêm sợ cô ầm thầm điều tra chuyện này, không bằng cứ cho cô tham gia vẫn tốt hơn.

Mục Nham và Hạ Hoành cũng có cùng suy nghĩ.

Vì thế ngày hôm sau, dưới sự sắp xếp của Mục Nham, Hạ Hi đã đi tới gặp Tiêu Dận.

Lệ Hành không có lên lầu, anh quay lưng về phía biệt thự, đứng ở dưới bóng cây chờ cô.

Người của cục cảnh sát hình sự cũng đã lui ra phía ngoài cửa, trong phòng khách chỉ còn lại có hai người, Tiêu Dận và Hạ Hi. Nhưng thật ra bọn họ đều biết, không gian nhìn có vẻ độc lập vẫn chưa phải là nơi an toàn.

Phát hiện thấy quầng thâm mắt rõ ràng của cô, Tiêu Dận đốt một điếu thuốc. “Cứ tiếp tục chuyện yêu đương của em đi, chuyện của anh không cần em phải xen vào.”

“Nếu em đã đến đây, thì không thể đứng ở ngoài nhìn nữa. Tiêu Dận, em chỉ muốn hỏi anh, có phải anh làm không?”

“Anh nói ‘không’ liệu em có tin không?”

“Anh nói thì em sẽ tin!”

Hiếm khi Tiêu Dận lại có chút do dự, sau đó nói: “Anh không có làm.”

Hạ Hi không có bất cứ hoài nghi nào, cô vội vàng hỏi: “Vậy anh muốn em làm cái gì?”

Tiêu Dận dập tắt khói thuốc, đứng dậy: “Anh nói chuyện của anh không cần em phải xen vào.”

Hạ Hi không hiểu tại sao anh phải kiên trì như vậy, nhưng cô cũng rất kiên quyết. “Anh đã không chịu nói, em chỉ còn cách dựa vào phương pháp của mình mà làm thôi.”

Đè tay cô lại, Tiêu Dận híp mắt. “Em muốn làm gì?”

“Tra ra chân tướng!”

Nhìn thẳng vào mắt Hạ Hi, Tiêu Dận buột miệng mắng một câu: “Ngu ngốc!” Lập tức giơ tay ôm cô vào trong lòng.

Trong nháy mắt tiếp xúc gần gũi với Tiêu Dận, Hạ Hi cảm giác hình như anh đang nhét cái gì đó vào trong tay cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn á bì về bài viết trên: Blue1646, Bích Trâm, Ly Na Tran, Nghiên Hy, iruka kawaii, mebeoyeugavacua
     
Có bài mới 06.11.2015, 14:48
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.07.2014, 08:23
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 390
Được thanks: 2049 lần
Điểm: 31.29
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Nửa đời quen thuộc - Mộc Thanh Vũ - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 61:

Editor: Á bì

Có lẽ cái ôm này đối với người bên ngoài thì như sinh ly tử biệt, nhưng đối với Tiêu Dận mà nói thì anh đã giao sinh mệnh mình cho Hạ Hi, còn lúc này Hạ Hi đã gánh trên vai một sứ mệnh cực kỳ nặng nề.

Không phải vạn bất đắc dĩ, Tiêu Dận cũng không muốn để cho Hạ Hi dính vào chuyện này. Nhưng phản ứng cực nhanh của Mục Nham đã làm cho mọi chuyện vượt qua khỏi tầm kiểm soát của anh, mà bây giờ ngoại trừ Hạ Hi, anh không tin bất cứ ai khác.

     Nếu đổi lại là trước kia, cho dù có khó cỡ nào anh cũng sẽ không nhận sự giúp đỡ của Hạ Hi. Cho dù cô là cảnh sát, so với con gái bình thường thì cảnh giác và có thể bảo vệ mình hơn, nhưng dù sao cô vẫn là con gái. Mà giờ không giống trước, bên cạnh Hạ Hi còn có sự hiện diện của Lệ Hành, việc cô gặp nguy hiểm cũng sẽ giảm đi. Tiêu Dận không có bất cứ lý do gì nghi ngờ năng lực Lệ Hành bảo vệ Hạ Hi. Cho nên, khi anh buông cô ra có nói một cái tên: “Lý Lực.”

Lý Lực? Hình như đã nghe qua đâu đó, nhưng nhất thời Hạ Hi không nghĩ ra. Không có cơ hội để hỏi nhiều, cô không nói gì, nhưng mà lông mày cô đã nhíu lại như một câu trả lời cho Tiêu Dận, tò bảy cô đã nhớ kỹ.

Sự tín nhiệm và câu trả lời im lặng của Hạ Hi làm cho Tiêu Dận yên tâm hơn. Anh dùng ánh mắt nhắc nhở cô nhớ cẩn thận.

Sau đó Tiêu Dận xoay người sang chỗ khác nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt dừng trên bóng dáng cao lớn của Lệ Hành ở dưới bóng cây. Hạ Hi nghe anh vững vàng nói: “Ở lại cũng chẳng thay đổi được gì nên em về đi.”

Suy nghĩ quay về, Hạ Hi muốn vì người bạn quan trọng này mà khuyên anh thêm lần nữa: “Em chưa bao giờ nghĩ mình có thể thay đổi được gì, mà cũng chẳng có năng lực thay đổi cái gì. Em chỉ muốn biết chân tướng mọi việc.” Nhìn theo sống lưng thẳng tắp của anh, Hạ Hi nói: “Tiêu Dận anh phải nhớ kỹ, nếu như để em tra ra được anh có dính líu tới chuyện này, em thề nhất định...” Nước mắt đã dâng lên, Hạ Hi không thể nói hết câu.

Cho dù có phải bởi vì lo lắng có máy giám sát đang nhìn hay không, Hạ Hi vẫn không thể nói ra được lời tàn nhẫn.

Cảnh sát cũng là người, cũng có bạn bè, ai lại muốn bạn có mối quan hệ rất quan trọng với mình lại đứng ở hướng đối lập chứ?

Loại tình trạng khó xử này, chưa từng trải qua thì họ sẽ không bao giờ hiểu được.

Tiêu Dận không nói gì, anh lựa chọn im lặng để kết thúc cuộc gặp mặt lần này.

Đoạn đối thoại chỉ có vài câu râu ria không quan trọng, hình như làm cho người ta không thu hoạch được gì. Nhưng cái ôm đơn giản lúc chia tay này có phải chỉ là cái ôm bình thường hay không? Không phải, chắc chắn là không phải. Khi trên màn hình chỉ còn lại mình Tiêu Dận, Mục Nham xoa huyệt thái dương. Sau đó anh cứ tua đi tua lại đoạn hình ảnh Tiêu Dận giơ tay ôm lấy Hạ Hi, nhưng lại không tìm ra bất cứ sơ hở nào.

     Không sai, nhìn như là một không gian độc lập, nhưng lại không phải hoàn toàn an toàn. Như Tiêu Dận đoán, từ khi Hạ Hi bước chân vào biệt thự này, mỗi tiếng nói mỗi cử động của họ, nhất cử nhất động đều ở trong trạng thái bị giám sát.

Khi phòng khách im lặng bị cánh cửa phòng chiếu thành hai hình ảnh đối lập với bóng dáng của Hạ Hi, như có một loại tâm linh tương thông, Lệ Hành ở dưới lầu xoay người lại, cánh cửa thủy tinh trong suốt, ánh mắt anh và Tiêu Dận chạm nhau giữa không trung.

Trong khi ánh mắt hai bên đang giằng co, tâm tư trong lòng của hai người đàn ông cũng đang so đo, hoặc là đang thăm dò lẫn nhau.

Trong lòng Hạ Hi sáng tỏ, khi cô vừa bước ra khỏi biệt thự, Lệ Hành đi tới nắm tay cô, nắm rất chặt.

So với nguyên nhân vì Hạ Tri Dư từng xen vào tình cảm của họ mà nảy sinh nghi ngờ, giờ phút này Hạ Hi lại chua xót vì không chịu được ánh mắt ôn nhu của Lệ Hành. Khi đó xa nhau sáu năm, rõ ràng vị trí của Lệ Hành cũng vì Tiêu Dận mà có thay đổi. Bỗng nhiên Hạ Hi đã hiểu trong lòng của Lệ Hành năm đó khổ sở cỡ nào. Anh không tiếc quy phạm nội quy nhà trường muốn chạy về giải thích với cô, cứ như vậy cầu xin cô đừng chia tay anh, còn cô thì lại bởi vì lời nói của mẹ anh mà đã lựa chọn buông tay. Trái lại Lệ Hành cho dù đối với Tiêu Dận không có tí hảo cảm nào, nhưng anh vẫn như cũ sẵn lòng đi theo cô tới đây, thậm chí không cần cô giải thích một câu. Cho tới bây giờ rốt cuộc cô đã hiểu rõ, quyết định chia tay sáu năm trước không những kết thúc mối tình đầu đơn thuần của cô, mà xém chút nữa cô đã mất đi người đàn ông yêu cô hơn yêu bản thân mình.

     Có anh ở đây, không có lý do gì phải sợ?

Ý thức được điều này, bỗng chốc đã xua tan đi nỗi chua xót ở trong lòng. Khi lên xe Hạ Hi đã nắm lấy bàn tay to rộng của Lệ Hành.

Cảm giác sự thay đổi của cô, Lệ Hành cúi người thắt dây an toàn lại cho cô, đồng thời nhắc nhở, “Cảm ơn hay xin lỗi, em không cần nói cái nào hết.”

Trong đôi mắt trong suốt ánh lên tia sáng của Hạ Hi, cô sẵn giọng: “Ngu ngốc, ai nói em muốn nói cảm ơn hay xin lỗi với anh.”

Lệ Hành cong môi, nghiêng người qua kề sát mặt cô: “Xem ra anh tự mình nghĩ nhiều quá rồi.”

Hạ Hi đấm anh một cú, ôm ngược lại cổ anh, có chút yếu ớt, lại có chút ỷ lại kêu: “A Hành.”

Cánh tay thoáng dùng lực ôm lại cô, Lệ Hành nói ở bên tai cô: “Giao cho anh.”

Bất kể chuyện đi theo phương hướng nào, bất kể tốt xấu hay không, đều có một mình Lệ Hành anh gánh lấy.

Thật lâu sau đó mới nhắc tới Tiêu Dận, Hạ Hi mới hỏi Lệ Hành: “Tại sao anh lại không như em nghi ngờ giữ em và Tiêu Dận có gì đó giống như em đã từng nghi anh và Hạ Tri Dư hả?” Khi đó anh chỉ giơ tay đặt lên tóc cô, nhẹ nhàng trả lời: “Em cho rằng anh là em sao? Bình dấm chua nhỏ.”

Tất nhiên toàn bộ không chỉ là ghen tuông. Mới đầu Hạ Hi đứng ở góc độ tình cảm mà cho rằng Tiêu Dận không phải là lão quỷ, nhưng khi cô kiên trì muốn gặp anh ta, Lệ Hành cũng rất có hứng thú. Nhưng dù sao trong sáu năm tuổi trẻ cũng không phải thuộc về Lệ Hành, trải qua một đêm suy nghĩ cùng suy xét, Lệ Hành cảm thấy lúc này Hạ Hi rất cần sự tin tưởng và giúp đỡ của anh. Anh không thể lại càng không nhẫn tâm để cô phải trải qua sự áp lực từ anh mà xảy ra sai lầm trong vụ án này. Dựa vào năng lực của bản thân vì để có thể gánh vác hậu quả cho Hạ Hi, Lệ Hành quyết định mạo hiểm.

     Cho nên đêm hôm trước sau khi Hạ Hi ngủ, Lệ Hành dùng ánh mắt tinh tế lưu luyến nhìn khuôn mặt cô, tự nói với mình: “Nếu đã xác định tình cảm thuộc về nhau của hai người, thì hãy toàn tâm toàn ý vào tình yêu này đi!” Sau đó anh liền ôm chặt cô vào lòng.

Khi tình yêu vượt qua bức tường thời gian, trong lúc đó tình yêu của Lệ Hành và Hạ Hi so với trước càng kiên định hơn!

Cho nên mới nói chia tay sáu năm cũng không hoàn toàn không có ý nghĩa, một đôi tình nhân cuối cùng cũng đã trưởng thành rồi.

Trên đường đi đến cục công an, Hạ Hi liền lấy thứ Tiêu Dận nhét vào tay cô khi nãy ra.

Quả nhiên là một tờ giấy. Chẳng qua…sau khi cẩn thận nhìn Hạ Hi lại nhìn thấy ở góc chiếc khăn ăn nhỏ có giấu móng tay khắc ra hai chữ ‘Nội gián’.

Hạ Hi ngạc nhiên. Bây giờ Lão Quỷ biệt vô âm tích, chẳng lẽ là  do bên trong cục cảnh sát có nội gián? Làm sao Tiêu Dận biết được chuyện này?

Đủ loại nghi vấn làm cho người ta trở tay không kịp. Trong lúc đang suy nghĩ, ánh mắt chuyển lên kính xe.

Cùng lúc đó Lệ Hành cũng thả chậm tốc độ, chú ý tình trạng trên đường, anh hỏi: “Nhìn ra ai sao?”

Hạ Hi trả lời chắc chắn: “Thẩm Minh Tất.”

Lệ Hành cong môi, ý cười ở khóe môi lại có cảm giác thoải mái như trút được gánh nặng, sau đó anh giơ tay lên nhéo mặt Hạ Hi, câu sau lại không có chút gì liên quan câu trước: “Dù sao thì em cũng là người có lực hấp dẫn nhất.”

Khi Hạ Hi không có bất cứ hành động gì, Thẩm Minh Tất cũng án binh bất động, nên cô mới biết mình bị Tiêu Dận theo dõi. Xung quanh biệt thự có người của Tiêu Dận, chắc chắn đã là người mà Thẩm Minh Tất đã sắp xếp. Bởi vậy có thể thấy bọn họ cũng đã tính toán tỉ mỉ rồi, nhưng cũng có cảm giác đang hoảng hốt mà chạy loạn.

     Hạ Hi đang bối rối thì đã hiểu rõ, cô hỏi: “Bây giờ chúng ta nên làm gì?”

Lệ Hành cười cười như có thâm ý khác, không trực tiếp trả lời cô. “Trước đó khi anh chờ em thì anh đã suy nghĩ rồi, nếu em lảng tránh nói chuyện với anh về vấn đề của anh ta thì anh nên làm sao bây giờ.”

     Hạ Hi cười có chút đau lòng. “Vụ án này liên quan lớn như vậy, phía trên có ba giám sát, trong cục lại có anh họ hai phụ trách, còn có anh gia nhập trợ giúp, nếu lời nói của em mà không đúng mực thì em cũng không xứng mặc đồng phục nữa rồi.”

Khi Lệ Hành không hề giấu diếm nói hết chân tướng cho cô biết, Hạ Hi đã biết rõ bất kể Tiêu Dận có dính tới chuyện này hay không, chuyện này đã không thể nằm trong năng lực mà cô có thể định đoạt. Thật muốn giúp đỡ Tiêu Dận như đã nói, nhưng hành động thì phải nghe theo chỉ huy.

Hạ Hi tin Tiêu Dận không làm chuyện sai trái, nhưng cô càng tin tư pháp công bằng. Nếu anh ấy trong sạch, cuối cùng chắc chắn sẽ không có chuyện gì. Nếu anh ấy thật sự có tội, mặc dù cô không chính tay bắt anh ấy, anh ấy cũng không thể nào thoát khỏi sự chế tài của phát luật.

     Khuôn mặt đẹp trai hiện lên nụ cười tươi, giọng nói cưng chiều của Lệ Hành vang lên: “Tiểu Thất của anh đã trưởng thành rồi.”

Nhìn anh quay mặt đi, Hạ Hi nói: “A Hành, em cũng muốn xin anh một chuyện…”

Lệ Hành chưa cho cô có cơ hội nói xong, thì đã nói một tin có thể được xem là một tin tốt. “Ở bên kia Tỉnh X đã gửi thư qua, không có hồ sơ của Tiêu Dận. Nhưng người phụ trách riêng hành động lần này tên là Lợi Kiếm từng báo một thông tin, nói anh ta đã cài người của mình ở bên cạnh Lão Quỷ, nhưng vì lý do nào đó mà Lợi Kiếm không kịp giao lại hồ sơ của người đó tới cục để tiến hành xác minh.”

Nói cách khác, nếu đúng như tờ giấy mà Tiêu Dận đưa nói trong cục có nội gián, vậy rất có thể Tiêu Dận chính là người nhà ở trong miệng của Lợi Kiếm, là một trong số người ít ỏi biết được thân phận không hộ khẩu của anh. Mà sở dĩ anh tự nguyện bị cảnh sát khống chế, có lẽ chính là muốn bắt được người này.

Chợt có loại cảm giác như xé toang màn đêm để thấy được ánh dương. Có chút manh mối rõ ràng, Lệ Hành liền chạy xe về cục. Anh biết rõ, để phá vụ án bắt người, Mục Nham có quyền được lên tiếng. Về phần Thẩm Minh Tất vẫn theo đuôi suốt đường, Lệ Hành vẫn cảm thấy bây giờ không cần thiết phải để ý quá nhiều, nếu Hạ Hi đã được phía cảnh sát cho phép gặp Tiêu Dận, thì trong cục chắn chắn sẽ có người theo dõi chuyện này. Bất kể như thế nào cũng sẽ không ảnh hướng tới toàn cục.

Khi Mục Nham xem qua tờ giấy của Tiêu Dận, khi Hạ Hi nhắc tới tên ‘Lý Lực’ này, sắc mặt của anh cực kỳ nghiêm trọng, đứng ở trước cửa sổ, một hồi lâu anh vẫn chưa nói gì.

Theo nghề nhiều năm, đây là lần đầu tiên anh phải đối mặt với chuyện như thế này.

Nội gián! Với cảnh đội mà nói, đây là điều sỉ nhục và đau lòng cỡ nào.

Sau một lúc im lặng, Mục Nham nhấc máy lên kêu Cổ Lệ vào văn phòng. Sau khi cẩn thận tỉ mỉ và đơn giản bố trí xong, anh lại đi về phòng mình.

Sau khi nghe xong kế hoạch của Mục Nham, Hạ Hoành và Lệ Hành liếc nhìn nhau, sau đó ánh mắt của hai người lại ăn ý nhìn về phía Hạ Hi.

Hạ Hi nở nụ cười, cô nói: “Tôi không sao.”

Khi trở về căn hộ thì đã là buổi tối, sau khi rửa mặt, Lệ Hành ôm Hạ Hi vào ngực, hôn lên cần cổ mềm mại của cô, anh hiếm khi có chút do dự hỏi: “Có được không?” Suy cho cùng anh vẫn rất lo lắng.

Vươn tay ôm lấy lưng rắn chắc của anh, Hạ Hi kiên định trả lời: “Yên tâm đi, em được mà.”

Sau hồi lâu Lệ Hành lại không tự chủ được thở dài, trước khi hôn Hạ Hi, anh dịu dàng nói: “Chờ vụ án kết thúc, chúng ta kết hôn đi!”

Qua ngày hôm sau tất cả nhìn như rất bình lặng, nhưng toàn bộ hệ thống của các cục công an của thành phố A, và người của Cổ Lệ đều theo dõi người cảnh sát tên là ‘Lý Lực’ 24/24. Ngày nghỉ của tham mưu trưởng Lệ Hành của đoàn 532 cũng kết thúc, vốn nên chạy về quân đội thì anh lại im hơi lặng tiếng chạy vào nội thành, tuân theo mệnh lệnh của Hạ Hoành. Còn về phần Hạ Hi, lấy lý do muốn tìm chứng cớ cho Tiêu Dận nên đã đến Thiên Trì tìm Thẩm Minh Tất.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn á bì về bài viết trên: Blue1646, Bích Trâm, Ly Na Tran, Nghiên Hy, huong CT, iruka kawaii, macynguyen, mebeoyeugavacua
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bach thao, Bora, Google Adsense [Bot], Kem Que, mozit, nguyenhanh3185, oclengkeng, sujuno1, Tickchu188, Truong Thi Nguyet, Trương Vũ Như Ngọc, Tyt, vyvyvuive và 355 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

11 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

12 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19

20 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.