Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 

Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

 
Có bài mới 25.10.2015, 11:45
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 360
Được thanks: 3998 lần
Điểm: 44.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ [96/259] - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 132: Đoạn Kiều đổ mưa

Sân bay Hàng Châu Tiêu Sơn.

Vừa đi ra khỏi sân bay, không khí kéo đến, chính là không giống với không khí Bắc Kinh, điển hình, thuộc về không khí của miền nam, ướt át giống như mỗi một tầng không khí đều là hơi nước.

Cô hít thở sâu một hơi, thật đã lâu rồi…

Không khí như vậy đã bao năm cô chưa từng được hít thở qua?

Đều nói cố hương là nơi trị liệu vết thương kỳ diệu nhất, xem ra, điều này cũng không phải giả, mặc dù trong lòng vẫn chua xót như cũ, nhưng là đường về nhà càng ngày càng gần, cảm giác ấy cũng dần dần theo đó tiêu tán, thậm chí giống như có giọng nói ở dưới đáy lòng, không sợ, không sợ, phải về nhà lập tức, về nhà là có thể nhìn thấy mẹ…

Mẹ. Cái từ này, vĩnh viễn đại biểu là nơi ấm áp nhất trên thế giới, khi thương đau chồng chất lúc nhớ tới bà, luôn cảm thấy có một ánh mắt ấm áp từ ái, giống như luôn ở sau lưng dõi theo mình, tự nói với mình, đùng sợ, đừng sợ, mỏi mệt thì hãy về nhà…

Về nhà!

Cô nhớ tới lần này trở về nhà cũng chưa có thông báo với mẹ một tiếng, hay là trước tiên đánh tiếng một chút, tránh lại dọa mẹ sợ.

Tìm một chốt điện thoại công cộng, gọi điện thoại cho mẹ, khi ở đầu bên kia nghe tiếng “Này” quen thuộc của mẹ xuyên qua ống tai nghe truyền tới thì cô suýt chút nữa khóc lên, sợ mẹ nghe đến sinh nghi, vội vàng lấy tay che miệng, nước mắt vui sướng chảy ra.

“Đây, là ai vậy? hử?” Mẹ kỳ quái hỏi.

Cô nhất thời không dám trả lời, e sợ mình không che giấu được giọng nói nghẹn ngào biểu hiện ra ngoài.

"Là ai vậy? Nếu không nói lời nào thì tôi cúp máy!” Không nghe được tiếng trả lời, mẹ thật định cúp máy.

Lúc này cô mới vội vàng lên tiếng: “Mẹ, là con.” Trong giọng nói vẫn không che giấu được sự run rẩy.

"Lộ Lộ?” Nghe giọng nói của con gái, mẹ vừa mừng vừa sợ, mấy ngày nay, con gái dường như không có thời gian gọi điện thoại về rồi.

“Vâng, mẹ, con là Lộ Lộ, con đã trở về rồi!” Cô có một loại kích động, muốn lập tức ngã vào lòng mẹ khóc lớn một cơn, nhưng mà cô không thể, cô chỉ có thể cười nói chuyện với mẹ… Trưởng thành, không thể giống như hồi còn bé cứ như vậy làm mẹ lo lắng, huống chi mấy năm nay huyết áp mẹ có chút cao, xưa giờ cô vẫn là tốt khoe xấu che, ngày trước ở Bắc Kinh, mỗi lần gọi điện thoại cho mẹ, dù cho mình khốn khổ hay đau ốm, cũng chỉ nói cho mẹ, con rất khỏe, sống rất tốt…

"Vậy sao? Có thật không? Thật sự đã về?” Mẹ cô thật sự không biết phải biểu đạt tâm tình vui sướng như thế nào, cứ lặp đi lặp lại những lời hỏi này.

“Là thật, mẹ, con đang ở sân bay, rất nhanh sẽ quay về, mẹ làm cơm tối chờ con nha!” Mặc dù câu nói này thật không nên, làm gì có đứa con gái nào bảo mẹ nấu cơm chứ? Nhưng mà, cô biết, chuyện mẹ vui vẻ nhất chính là làm thật nhiều những thức ăn ngon, mà cô có thể ăn như hổ đói…

"Được, được, được! Đang ở sân bay à! Con bé này sao không gọi điện thoại sớm một chút! Mẹ sẽ đi mua món ăn! Haizz! Lão Thư! Lão Thư! Lộ Lộ đã về!”

Hạ Vãn Lộ nghe giọng nói kích động không thôi của mẹ, dường như có thể tưởng tượng ở nhà, tình cảnh có thể rối ren như thế nào, lau đi nước mắt đọng lại trên má: “Mẹ, không cần chuẩn bị gì cả, mẹ ở nhà chờ con là tốt rồi, mẹ, chờ con…”

"Con làm sao vậy? Lộ Lộ? Giọng nói không tốt lắm? Ở bên ngoài chịu uất ức gì sao?” Rốt cuộc mẹ cũng nghe ra con gái có chút khác thường.

“Không! Không có! Mẹ, con chỉ là rất nhớ mẹ, rất nhớ mẹ…” Cô nghẹn ngào, rốt cuộc trong chốn đông người mà òa khóc, trong lòng có một giọng nói…, mẹ, thật ra thì con không có kiên cường như vậy, con gái thật sự quá mệt mỏi, lòng con đau lắm, con không tốt, thật sự rất không tốt…

“Lộ Lộ? Đã xảy ra chuyện gì?” Mẹ vĩnh viễn vẫn là người mẫn cảm nhất…

"Thật sự không có chuyện gì! Mẹ, không nói nữa, con rất nhanh sẽ về đến nhà rồi! Chờ một chút sẽ gặp con thôi!” Cô cúp điện thoại, nước mắt như cũ vẫn chảy ròng ròng, cô cúi đầu, vừa lau nước mắt vừa đi ra ngoài.

Nhiều tuyến xe buýt dừng ở sân bay, có tuyến trực tiếp đi Ô Trấn, cô suy nghĩ một chút, lại lựa chọn trước hết nên đi nội thành.

Thứ nhất, lần này vội vã từ Bắc Kinh trở về, cũng không mua cho nhà một chút quà gì, dường như không giống như về quê; thứ hai, cô khóc thành bộ dáng này, cứ như vậy mà đi về nhà sẽ làm mẹ trông thấy mà không tra hỏi nguồn cơn? Cho nên, trước tiên ở Hàng Châu dạo quanh một chút, không vội, chỉ cần trước khi trời tối đi về nhà là được. Đương nhiên, ngoại trừ nơi đó, cô còn muốn tới một chỗ…

Tại khu phố mua sắm mua cho mẹ, cha dượng còn có em trai đều chọn một phần quà mua cho mọi người, dĩ nhiên, cũng không quên mua một phần cho cha ruột của mình, dù sao, bây giờ cô cũng còn mang họ của ông…

Tất cả đều mua xong, sau đó, cô đi Linh Ẩn Tự.

Năm ấy khi Hiểu Thần thi đại học, cô đã từng trở về, mục đích là đưa Hiểu Thần đến Bắc Kinh đi học, trở về vài ngày, lần đầu tiên hai chị em cùng nhau du ngoạn Tây hồ, lúc ấy, ở Linh Ẩn Tự cô đã cầu xin một tâm nguyện, nghe nói, nguyện ước được thực hiện thì phải đi lễ tạ thần, cách nay cũng bốn năm rồi, rốt cuộc cô cũng nên đi tạ thần rồi…

Đây là thời điểm được nghỉ hè, du khách Tây Hồ đến đây phần lớn đều là những học sinh sinh viên tràn đầy tuổi thanh xuân, bầu trời có chút u ám, so với buổi sáng sáng sủa ở Bắc Kinh thì khí trời nơi đây thật tương phản, nhưng loại u ám này cũng không ngăn cản được dòng học sinh tràn đầy nhiệt tình thanh xuân lui tới…

Cô không khỏi nhớ lại cô gái tên Như Ý, bây giờ cũng được nghỉ hè về Bắc Kinh đi?  Tiêu Hàn đã nói qua, Như Ý trở về liền cho bọn họ đính hôn, như thế, cuộc sống sẽ trở về quỹ đạo vốn có của nó, hoàng tử vĩnh viễn sẽ sánh đôi cùng công chúa, cô bé Lọ Lem có thể như cũ vui vẻ khoái hạt không buồn lo sống bình thản qua ngày.

Cô khẽ mỉm cười. Năm đó ước nguyện của cô ở trước Phật tổ chính là: hi vọng anh có thể tìm thấy một cô gái thương anh hơn so với cô, đối tốt với anh, cùng anh cả đời hạnh phúc…

Mà nay, những cô gái yêu thương anh đã rất nhiều…, nghĩ đến Hiểu Thần, trong lòng vẫn trào lên một cỗ đau xót, nhưng mà vẫn hi vọng, anh có thể tìm được hạnh phúc cho chính mình…

Từ Linh Ẩn Tự ra ngoài, sắc trời càng u ám hơn.

Tự dưng, cô nhớ tới lúc anh nói nhỏ ở bên tai mình: “Anh đi Hàng Châu, đi Tây Hồ, trước đi cầu nguyện ở Linh Ẩn Tự, lại tới đứng trên cầu Đoạn Kiều, đợi đến sao sáng đầy trời, cũng không đợi thấy cô gái của anh xuất hiện, bọn họ nói, Hứa Tiên và Bạch nương tử chỉ là một truyền thuyết…”

A… Trên thế giới có một loại duyên phận gọi là sai lầm.

Thần An, kỳ thật, chúng ta không phải là không yêu, chỉ là không ngừng bỏ qua nhau.

Đoạn Kiều, rốt cuộc cô đã tới. Nhưng mà, Thần An, anh vẫn còn đứng trên cầu Đoạn Kiều sao?

Không…

Tại ánh sao ban đêm đầy trời này, anh đã tin tưởng Hứa Tiên và Bạch nương tử chỉ là truyền thuyết rồi, vì vậy, có Kiều Á, có những cô gái Chiết Giang hát bài hát dân ca hoa lài, cũng có… Hiểu Thần…

Đây là vết thương cô không thể xóa đi…

Bất luận là ở đâu thời khắc nào cũng là đau đến tê tâm liệt phế…

Từ Linh Ẩn Tự đến Đoạn Kiều, cũng không xa, khi cô xuống xe buýt cũng là lúc trời cũng bắt đầu mưa.

Ven đường có bán các loại dù đầy màu sắc kiểu dáng cổ xưa, cô chọn một chiếc màu hồng, màu sắc khá dễ nhìn, lót vải trắng bên trong, cũng có một chút bộ dạng yêu kiều.

Gió Tây Hồ, hơi lạnh.

Cô che dù, kéo rương hành lý, ở trên cầu Đoạn Kiều đi chầm chậm.

Mưa Tây Hồ, đã từng kết nên một truyền thuyết xinh đẹp.

Năm đó Bạch nương tử vì muốn tiếp cận Hứa Tiên, làm phép một trận mưa lớn, thuận nước đẩy thuyền cùng người trong mộng Hứa Tiên có một đoạn giai thoại trăm năm trên thuyền, lấy cớ mượn cái ô, rồi lại hoàn trả ô, có vay có trả, trước lạ sau quen, liền có một đoạn giai thoại lưu truyền thiên cổ quấn quýt si mê vô tận giữa duyên người và yêu…

Mà nay, bất thình lình lại có một trận mưa, kết thành, nhân duyên với ai đây?

Cô đứng giữa cầu Đoạn Kiều, nhìn Tây Hồ bị những hạt mưa rơi xuống làm kinh động sóng gợn lăn tăn, trong lòng hồ, nhỏ xuống tạo gợn sóng một vòng lại một vòng lan rộng ra…

Đã từng, anh đã từng đứng ở nơi này mà chờ đợi sao?

Thần An, Thần An, vẫn sẽ ở bất kỳ giờ phút bất kể nơi đâu cũng sẽ nhớ đến anh, quên đi, là một việc rất khó khăn rất gian nan, nhưng mà, cũng vẫn phải…

“Mưa thật to quá, tiểu thư có thể cho mượn cái ô dùng một chút không?” Chợt, bên cạnh vang lên một giọng nói.

Tay cô khẽ run, cái ô cư nhiên rớt xuống đất, quay đầu, cả kinh như nhìn thấy quỷ hồn bay lên tận trời, một ô hồng xinh đẹp, ở trong mưa rơi xuống đất thành một vòng hoa tiên…

“Anh… Anh… Sao anh lại đến đây?” Cô lắp bắp, nói năng lộn xộn.

Người ngồi trên xe lăn trong mưa, người toàn thân ướt đẫm, không phải anh, thì là ai chứ?

Thậm chí, người ở phía sau đẩy xe lăn cho anh Sa Lâm cũng gặp họa, bị mưa xối ướt sũng.

“Sa Lâm! Các người không có ô sao?!” Cô vẫn là không muốn nói chuyện cùng anh, lại hỏi Sa Lâm.

Sa Lâm không trả lời cô, ngược lại người được gọi là Tả Thần An oan gia, đôi con ngươi trong mưa càng trở nên trong suốt, nhìn cô chằm chằm, thầm lặng: “Ban đầu là anh sai lầm rồi. Hứa Tiên và Bạch nương tử nên duyên vì một trận mưa, Bạch nương tử vì mượn một cái cô của Hứa Tiên, mới có chuyện xưa đó, ta thật quá ngu dốt, tại sao lại đứng chờ vợ của mình trong trời đêm lấp lánh ánh sao cơ chứ?”

Mưa to tầm tả, rơi mất ô làm cô cũng bị dầm mưa mà ướt đẫm, lời của anh, làm trong lòng cô càng nổi lên từng trận thét gào, cô không dám nhìn đôi mắt lấp lánh trong suốt kia, quay đầu bước đi: “Cái ô cho hai người mượn, không cần trả lại! Hẹn gặp lại! Không, là vĩnh viễn không gặp!”

Nói xong, e sợ bọn họ lần nữa đuổi theo, chạy xuống Đoạn Kiều, nhìn thấy một chiếc xe taxi đi qua, không tiếc giá cao, lập tức lên xe, hướng trạm xe chạy đi.

Cô phải về nhà! Cô phải về nhà! Về nhà sẽ an toàn!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 27.10.2015, 11:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 17.09.2015, 14:47
Bài viết: 29
Được thanks: 315 lần
Điểm: 33.03
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ [96/259] - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 133: DẪN SÓI VÀO NHÀ

Thế gian này, có một câu thành ngữ, gọi là tro tàn lại cháy.

Cô sợ, cho nên cô chạy trốn vào đám đông.

Lòng của cô cần phải yên tĩnh trở lại, nhất định không thể cũng không muốn lại tiếp nhận bất kỳ khảo nghiệm nào.

Cô thân hình gầy yếu, kéo hành lý gần như hoảng hốt chạy bừa trong mưa. Sự xuất hiện đột ngột của anh, hoàn toàn nhiễu loạn lý trí cô, ý tưởng duy nhất chính là trốn đi không để cho anh tìm được, nhưng, lại chưa từng nghĩ kỹ, muốn trốn tới nơi nào mới là nơi an toàn nhất.

Ở trạm xe nhanh chóng mua vé xe trở về Ô Trấn, nắm chặt vé khi đợi xe, vẫn khẩn trương nhìn chung quanh, lo sợ anh sẽ đuổi theo lần nữa, mãi đến lúc lên xe rồi, không nhìn thấy bóng dáng của anh, lòng cuối cùng mới yên tĩnh lại.

Một thân ướt nhẹp bước lên xe, đến lúc xuống xe quần áo đã khô một nửa, may mắn hơn là, cuối cùng mưa cũng ngừng rồi, sắc trời hơi u ám, màn đêm tối từ từ kéo ra.

Kéo rương hành lý của cô, đi trên đường của Cổ Trấn, lòng căng thẳng cuối cùng cũng buông lỏng.

Thời gian năm đó ở cùng với anh, rất ít khi nói đến người nhà và quê hương của mình, mà anh ở trong tâm tình như vậy, cũng ít hỏi đến, vì vậy anh chỉ biết mình là người Hàng Châu, nên chắc sẽ không tìm đến Ô Trấn. . . . . .

Nhà của cô ở bên bờ sông, người ngoài đều nói Ô Trấn ngày nay hơi thở buôn bán quá nồng, nhưng cô vẫn yêu cây cầu nhỏ như vậy, dòng nước, và người nhà, nhất là đêm mưa bụi mịt mù vẫn thường xảy ra ở đây, Yên Tỏa nước chảy, sương mù xung quanh mái hiên, giống như cô gái mặc sườn xám ngồi dưới mỗi ngọn đèn, mỗi một cánh của lộ ra ánh sáng nhạt bên trong đều từng diễn một câu chuyện xưa tuyệt mỹ. . . . . .( cái này mình không hiểu không biết dịch sao cho hay >.<)

Cuối cùng, cũng đến rồi.

Người phụ nữ ở trước cổng đang đưa cổ nhìn quanh gần như lại thêm mấy phần tang thương, Hạ Vãn Lộ đứng ở nơi cách đó ba mét, kiềm chế xong tâm tình của mình so với mưa bụi càng thê lương, tránh cho sẽ nhào vào trong lòng mẹ khóc lớn.

Mà mẹ liếc mắt một cái đã thấy được cô, kích động ra đón, "Lộ Lộ! Lộ Lộ! Bảo bối của mẹ, rốt cuộc về nhà rồi!"

"Mẹ. . . . . ." Vẫn không thể nào ngăn cản được tình cảm cuộn trào dữ dội, tất cả đau khổ và uất ức ở bên ngoài phải chịu đựng đều ở trong cái ôm với mẹ nháy mắt bộc phát ra, cô ở trong lòng mẹ khóc như đứa bé.
    
Bốn năm không gặp, mẹ ôm cô, áy náy cùng đau lòng ở trong lòng lan tràn, đều rơi lệ đầy mặt. Nếu như không phải hôn nhân của mình thất bại, nếu như không phải mình không có bản lãnh, làm sao sẽ để hai đứa con gái ở bên ngoại bôn ba, tự mình kiếm học phí, ngày nghỉ cũng không thể về nhà thăm một chút? Ngay cả lễ mừng năm mới, cũng chỉ có thể nghe giọng nói qua điện thoại.

"Bảo bối, trở về là tốt rồi, đừng khóc, để mẹ xem một chút, tại sao lại gầy như vậy. . . . . ." Mẹ đau lòng nâng mặt của con gái lên, cái cằm hơi nhọn làm cho bà đau lòng không dứt.

"Mẹ, con không sao, con đang giảm cân đấy. . . . . ." Cô miễn cưỡng cười, nước mắt lại chảy ra, ngược lại là cô, có một câu không dám nói ra khỏi miệng, những năm này mẹ giống như đã già thêm nhiều rồi. . . . . . nửa đời trước của mẹ, có thể nói là trải qua trong nước mắt, trong trí nhớ lúc nhỏ của cô cũng chỉ có sự tranh cãi của ba mẹ, sau mỗi một lần cãi vả, không phải ba sập cửa đi, thì là mẹ phải chịu quyền cước của ba, mà bất luận là loại nào, cuối cùng đều là mẹ một mình khóc thút thít và càng cực khổ đi làm kiếm tiền hơn, mẹ sống trong tình trạng này, từ trước đến giờ đều có vẻ già hơn so với những bà mẹ có con cùng tuổi của mình, sau đó lại gả cho dượng, ngược lại không có hành hạ trên tinh thần, nhưng thanh xuân đã đi qua cũng không thể nào nữa quay lại được rồi.

Hai mẹ con nhất thời say sưa, đứng ở trước cổng quan sát lẫn nhau, cùng nhau khóc, một lúc lâu, mới có người từ trong cửa đi ra, nói, "Hai người cũng thật là, muốn nói chuyện thì vào nhà trước! Lộ Lộ đi đường vất vả, lại còn bị mưa làm ướt cả người, không cho nó đi vào thay quần áo nghỉ ngơi một chút trước sao?"

Hạ Vãn Lộ lúc này mới nhìn thấy dượng, lau nước mắt, cười chào hỏi, "Ba.”

"Ôi chao! Mau vào! Mau vào đi!" Dượng Thư Đại Hưng đi ra ngoài xách hành lý cho cô, mẹ của Hạ Vãn Lộ Chu Lan vừa cười vừa khóc, "Xem tôi này, thật là vui mừng đến hồ đồ rồi, Lộ Lộ, mau cùng mẹ đi vào nhà."

Ngay tại lúc đó, một giọng nói khác vang lên, "Ba, mẹ, chào hai người."

Người một nhà vô cùng kinh ngạc đi tìm nơi phát ra giọng nói này, ở bên cạnh bọn họ, một người đàn ông ngồi xe lăn mỉm cười nhìn bọn họ, một thân quần áo này cũng là sau khi bị ướt đẫm mới khô một nửa, tóc còn ướt, một bộ dạng nhếch nhác sau khi gặp mưa, người đàn ông giúp hắn đẩy xe lăn phía sau cũng vậy, nhưng mặc dù như vậy, vẫn không giấu được phong độ hiên ngang của hai người này.

Thư Đại Hưng và Chu Lan không hiểu đây là xảy ra việc gì, đều đem ánh mắt nhìn Hạ Vãn Lộ.

Hạ Vãn Lộ cả kinh che miệng lại, đây đúng là âm hồn bất tán, anh rốt cuộc tại sao lại theo tới đây? Bản thân mình cả đường đi đều không phát hiện! Hơn nữa, anh mới vừa rồi gọi gì? Ba? Mẹ?

Không sai! Đây là phong cách của anh ta! Lần trước không phải còn khuyến khích Y thần gọi cô là "Mẹ" sao? Hiện tại, cô nên làm cái gì?

Trong đầu cô rối tinh rối mù, nhưng có người phản ứng nhanh hơn cô, xe lăn rất nhanh đến bên người cô, một cánh tay cũng quấn lấy eo cô, giọng nói ôn hòa mà lễ độ của anh ta vang lên, "Ba, mẹ, con tên là Tả Thần An, là chồng sắp cưới của Lộ Lộ, chúng con sắp kết hôn rồi, lần này là đặc biệt cùng nhau trở về thăm hai vị."

Kết, kết hôn?

Thư Đại Hưng và Chu Lan mắt to trừng mắt nhỏ, tại sao chưa bao giờ nghe Lộ Lộ nhắc qua? Hai người lần nữa nhìn về phía Hạ Vãn Lộ, lại thấy Tả Thần An cực kỳ dịu dàng lấy tay vén một sợi tóc dính trên mặt cô ra sau gáy, giọng nói cũng cực kỳ trìu mến, "Thật là chưa từng thấy người con gái nào lớn như em mà còn ngốc như vậy, hăng hái chạy về phía trước, nếu không phải động tác của Sa Lâm nhanh, em sắp để lạc anh_ người què này rồi!"

Buồn cười! Có người bẻ cong sự thật như thế này sao?

Cô mới vừa mở miệng muốn nói chuyện, thế nhưng anh lại dịu dàng cười một tiếng, "Được rồi, anh biết em nóng lòng về nhà." Nói xong lại vô cùng áy náy nói với Thư Đại Hưng và Chu Lan, "Ba, mẹ, Lộ Lộ ở Bắc Kinh mấy năm này luôn nói lo lắng cho hai người, muốn trở về thăm hai ngươi, đều là lỗi của con, con quá bận rộn, cho nên không thể bớt chút thời gian cùng cô ấy trở về, một mình cô ấy ra ngoài con lại không yên lòng, bất đắc dĩ kéo dài tới bây giờ, hi vọng ba mẹ đừng trách."

Lời này của anh nói cực kỳ tự nhiên, đặc biệt là hai tiếng"Ba mẹ" này gọi quá thuận miệng rồi, giống như đã từng luyện . . . . . .

Hạ Vãn Lộ mắt thấy dượng và mẹ bị lời nói của anh ta lắc lư đến ngây người, không thể tiếp tục duy trì sự im lặng, hất tay của anh ra, mặt lạnh đuổi anh, "Anh có phải nhầm lẫn rồi hay không? Ai muốn kết hôn với anh? Người nào là ba mẹ của anh? Anh từ đâu đến cút về chỗ đó cho tôi!"

Tả Thần An sắc mặt lúng túng cười với nhị lão, "Thật sự là xin lỗi, ba, mẹ, trên máy bay chọc Lộ Lộ tức giận, cho nên một đường đang giận dỗi với con. . . . . ." Nói xong lại ăn nói khép nép cầu khẩn cô, "Được rồi. . . . . . trước mặt ba mẹ chừa chút mặt mũi cho anh có được không? Cái người này một đường trút giận không đợi anh, giận đến bây giờ cũng được rồi, cùng lắm thì đợi lát nữa để cho em phạt được không? Anh thề anh thật sự chưa từng nhìn nữ tiếp viên hàng không đó, là chính cô nhận ra anh, muốn anh ký tên cho cô ấy. . . . . Anh không phải không ký rồi sao?" Vừa nói lại tới kéo tay cô.

Được rồi! Người này! Lời nói này chẳng những vu oan cho cô là đang ghen tuông giận dỗi, còn cho anh cái cớ tại sao tìm đến cửa chậm mấy phút so với cô, thật là độc!

Cô đẩy anh, cả giận nói, "Liên quan gì đến nữ tiếp viên hàng không? Anh bớt nói nhảm đi! Anh cút về Bắc Kinh đi!"

Lại nói nàng thật chỉ đẩy nhẹ một cái, nhưng, anh lại ngay cả xe lăn lẫn người đều ngã trên mặt đất. . . . . .

Đây là đang diễn kịch cung đấu sao? Rất có tâm kế, cũng quá cẩu huyết rồi!

Hơn nữa, anh ta lại còn bày ra dáng vẻ đáng thương, mặt vô tội, "Vậy. . . . . . không phải là chuyện của nữ tiếp viên hàng không đó. . . . . . Còn chuyện gì nữa à? anh thật sự nghĩ không ra còn làm sai ở đâu. . . . . . Lộ Lộ, anh làm không tốt chỗ nào, em nói đi, anh sửa còn không được sao? Là . . . . . bữa ăn sáng nay không hợp khẩu vị? Chiếc nhẫn không thích? Đúng rồi, nhất định là chiếc nhẫn không thích, nếu không em cũng sẽ không tức giận với anh. . . . . ." Anh lại quả thật lấy chiếc nhẫn ra, "Được, em không thích chúng ta cũng không cần!" Anh tiện tay lui về phía sau ném một cái, "Đợi về Bắc Kinh, tự em đi chọn, chọn cái lớn nhất, được chưa"

"Tôi là người nông cạn như vậy sao? Ai cần chiếc nhẫn của anh?! Tôi nói lại một lần nữa, anh cút về Bắc Kinh đi!" Cô bật thốt lên, cô cho tới bây giờ cũng chưa từng tính toán những thứ đồ vật chất này, anh ta dựa vào cái gì ở trước mặt ba mẹ cô bôi nhọ cô thành cô gái hư vinh như thế? Nhưng vừa mới nói xong liền im miệng, trong lòng quả thật muốn nói tục, TNND, bị lừa rồi!

Từ chủ đề nữ tiếp viên hàng không, đến việc cô nhiều lần đuổi anh về Bắc Kinh, rồi đến chiếc nhẫn lớn nhỏ, anh đã thành công ở trước mặt ba mẹ gây hiểu lầm như sau: Cô quen biết anh. Bọn họ thật sự là quan hệ người yêu. Bọn họ đã đến bước mua nhẫn thảo luận về vấn đề cưới gả. Cô là đang tức giận. Anh từ đầu đến cuối đều rất vô tội. Anh cưng chiều cô vô điều kiện.

Cô mắt trợn trắng, "Ba, mẹ, hãy nghe con nói. . . . . ."

"Được rồi được rồi, muốn nói gì thì vào trong nói đi! Lộ Lộ đứa nhỏ này cũng thật là, không biết nặng nhẹ, nói thế nào, người ta cũng là khách đường xa tới, làm người ta ngã nhìn ra thể thống gì?" Chu Lan mỉm cười giận trách mắng con gái, để chồng giúp Sa Lâm cùng đỡ Tả Thần An lên.

"Không phải vậy! Ba, mẹ, người này với con thật sự không có một chút quan hệ nào cả! Con không biết anh ta!" Cô gấp đến độ dậm chân, cảm giác mình lúc này về nhà có loại cảm giác dẫn sói vào nhà.

Nhưng, bây giờ còn có người sẽ tin lời của cô sao?

Chu Lan mỉm cười như cũ, chỉ xem cô vẫn là đang giận dỗi, thật sự không quen? Không quen mà biết người ta là người từ Bắc Kinh tới, còn nói cái gì cút về Bắc Kinh cho tôi?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 28.10.2015, 13:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 17.09.2015, 14:47
Bài viết: 29
Được thanks: 315 lần
Điểm: 33.03
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ [96/259] - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 134: Không có em thì không được

Tả Thần An cái người này, lành lạnh trước sau như một, không thích để ý tới người khác, ở kinh thành đã nổi danh ẩn sĩ thế ngoại, nhưng nếu anh thật sự muốn làm người nào vui vẻ, người đó cũng không chống đỡ được sức quyến rũ của anh ta.

Ví dụ như, Thư Đại Hưng và Chu Lan.

Lại nói sau khi Thư Đại Hưng và Sa Lâm cùng nhau nâng anh vào cửa chính, anh liền hoàn toàn không coi bản thân là người ngoài, mở miệng một tiếng ba, mở miệng một tiếng mẹ, gọi còn ân cần hơn so với cô, lúc đầu, hai ông bà còn chưa quen, cũng có chỗ cố kỵ, thỉnh thoảng nhìn sắc mặt của Hạ Vãn Lộ, sau đó, khuôn mặt tươi cười đó một cái so với một cái vui đến rực rỡ.

Sau đó nữa, anh còn bảo Sa Lâm mang quà tặng mà anh từ Bắc Kinh đến cho hai ông bà bày ra, các loại đặc sản Bắc Kinh là thứ yếu, còn vượt dự liệu hơn còn cho Chu Lan một tuýp kem dưỡng da tay tràn ngập tiếng Anh, Tả Thần An chỉ giới thiệu qua loa, cái này trị nứt da hiệu quả cực kỳ tốt. Điều này cũng làm cho Hạ Vãn Lộ lấy làm kinh ngạc, trong trí nhớ hình như cô chỉ từng đề cập tới một lần, tay của mẹ lúc còn trẻ làm việc quá liều mạng, mùa đông vừa đến thì thường xuyên bị nứt da, hiện tại thời điểm mùa đông lạnh nhất hàng năm còn phải đụng, có khi vết rách còn sẽ bị nứt ra , không nghĩ tới, anh lại nhớ kỹ...

Ngoài ra, anh còn mang cho Thư Đại Hưng hai cặp rượu ngon, một cặp Laffey, một cặp rượu nổi danh trong nước... Thư Đại Hưng vốn là người chưng cất rượu, đối với các loại rượu đều rất có hứng thú, lễ vật này thật là chọn đúng rồi...

Lại nói lần đầu tiên Tả Thần An mang lễ vật tới nhà cũng coi như là tốn tâm tư.

Bởi vì chưa được cô giới thiệu chính thức cứ như vậy đường đột tới, nếu như lễ vật tặng quá quý giá, hai ông bà đoán chừng nói gì cũng không chịu nhận, những đồ vật như vậy, mặc dù không tính là đáng tiền, nhưng mỗi cái đều thể hiện được tâm tư của anh.

Hai ông bà cũng không phải là người có thế lực, quà tặng vừa ý chính là thể hiện được tâm ý, vì vậy cũng có thể nhìn ra được người đàn ông này là một người dụng tâm, trong lòng ấn tượng đối với anh cũng rất tốt.

Cô hoàn toàn rối loạn, vốn dĩ từ trước đến nay chưa từng có tính toán cùng anh có kết quả, anh đột ngột như vậy liền trực tiếp chạy đến nhà cô, hơn nữa còn là thời điểm quan hệ với Hiểu Thần đang rối loạn, bảo cô nói với ba mẹ như thế nào?

Thừa dịp khi ba mẹ đều đi phòng bếp bưng thức ăn, cô lời lẽ nghiêm khắc nói: "Tả Thần An, anh có biết rốt cuộc anh đang làm gì không?"

"Đương nhiên biết!" Anh cũng nghiêm túc nhìn cô: "Cuộc đời này anh không có em thì không được!"

Thời gian cấp bách, cô không biết làm sao mới có thể đuổi anh ra khỏi nhà, chỉ biết gấp đến độ dậm chân: "Tả Thần An! Anh bỏ qua cho tôi đi! Cho dù là năm năm trước, hay hiện tại, điều mà anh mang đến cho tôi chỉ có đau khổ, tôi thật sự mệt mỏi, anh còn muốn tôi như thế nào?"

"Nếu như chuyện mà em chỉ là Hạ Hiểu Thần..."

Lời của Tả Thần An còn chưa dứt, ngoài cửa liền vang lên tiếng kêu gào liên tiếp: "Chị! Chị! Chị về chưa?"

Tả Thần An nuốt lời nói còn sót lại xuống, chỉ thấy ở cửa xuất hiện một cậu thanh niên, hơn hai mươi tuổi, dáng dấp không hề giống với Hạ Vãn Lộ, nhưng cũng đẹp trai bức người.

Mà cậu thanh niên vừa thấy Hạ Vãn Lộ liền đi lên ôm cô quay mấy vòng trong phòng, Hạ Vãn Lộ bị cậu xoay đến choáng váng đầu, cười đấm cậu: "Thư Khai! Em thả chị xuống! Tiểu tử thúi! Mau buông chị xuống! Chị của em lớn tuổi rồi, chịu không được em giày vò đâu!"

"Cái gì! Chị em vẫn còn trẻ đấy!" Thư Khai cười ha hả, để Hạ Vãn Lộ xuống, đồng thời chú ý tới trong nhà còn có người khác, chỉ là trong nháy mắt nhìn thấy Tả Thần An, ngây người ngay tại chỗ.

"Xin chào, anh tên là Tả Thần An, là chồng sắp cưới của chị em." Anh lặp lại chiêu cũ, chủ động đưa tay phải ra với Thư Khai.

Hạ Vãn Lộ hết nói nổi, anh đây việc gì phải khổ như vậy? Từ trước đến nay Tả Tam Thiếu của Thành Bắc Kinh đều khinh thường việc cầu người giúp đỡ, cần gì phải ở nơi này của cô ăn nói khép nép lặp đi lặp lại nhiều lần như vậy?

Mà Thư Khai phản ứng cũng quá lớn rồi! Lại mừng đến nhảy lên cao ba thước: "Tả Thần An! Tế Hạ?! Có thật không? Là thật sao?"

"Đúng, anh là Tế Hạ." Anh mừng thầm, giống như lại thêm một người ủng hộ...

Thư Khai dường như còn chưa dám tin, ôm Hạ Vãn Lộ vừa nhảy vừa cười hỏi: "Chị, em mới vừa rồi không nghe lầm chứ? Anh ấy nói anh ấy là Tế Hạ? Là chồng sắp cưới của chị? Là anh rể của em?"

Hạ Vãn Lộ bị cậu lắc đến đầu óc choáng váng, một đoàn mơ hồ, chỉ nghe giọng nói trả lời của Tả Thần An: "Đúng vậy, anh là Tế Hạ, là anh rể của em!"

Thư Khai hét ầm lên: "Quá may mắn! Chị, chị quá trâu bò rồi! Ngay cả Tế Hạ cũng bị chị giải quyết! Em thật sự bội phục chị! Anh rể! Anh rể! Anh là thần tượng của em, anh biết không? Em yêu âm nhạc, yêu đến phát điên, chúng em có một ban nhạc..."

"Thư Khai! Lại nói tới ban nhạc của con! Người ta là khách đường xa đến, con có hiểu lễ phép hay không?" Thư Khai nói còn chưa dứt lời, liền bị Thư Đại Hưng cắt đứt.

Thư Khai cũng mặc kệ nhiều như vậy, vô cùng vui vẻ giới thiệu với ba mẹ: "Ba, mẹ, hai người biết anh rể là ai không? Là người nhạc sĩ tài ba trẻ tuổi nhất cả nước của Ngưu Nhất X! Thần tượng của con!"

Hạ Vãn Lộ hận không được cầm gậy đánh cho Thư Khai bất tỉnh: "Thư Khai! Câm miệng! Đừng kêu lung tung! Ai là anh rể của em!?"

Người cũng đã tới cửa rồi còn không phải? Thư Khai sẽ tin? Chỉ thấy cậu xoay người lại nắm bả vai chị, cười: "Chị, chị cũng đừng xấu hổ! Nói thế nào cũng là người con gái gần ba mươi tuổi rồi, sớm một chút gả đi, tiếp tục nữa thì có thể trở thành hoa tàn ít bướm không ai muốn!"

"Ai cần em lo! Tránh ra!" Hạ Vãn Lộ hung hăng gõ trên đầu cậu một cái.

Tả Thần An khẽ mỉm cười, lập tức lấy lòng khoe mẽ: "Yên tâm, cho dù chị em có già bao nhiêu, anh đều muốn!"

"Anh rể..." Thư Khai lại khoa trương thét chói tai: "Làm em trai, em bội phục anh! Nhưng làm người đàn ông, em... đồng tình với anh!"

"Lời này có ý gì?" Đôi lông mày Tả Thần An nhíu lại.

Thư Khai thương hại than thở: "Haizz, chị em người này bạo lực dữ dội bao nhiêu... Chọc tới chị ấy không chết cũng bị lột da... Lúc còn nhỏ em không sợ ba không sợ mẹ, sợ nhất chính là chị em, có một lần, len lén cầm năm tệ của mẹ đi chơi trò chơi, bị chị ấy phát hiện, một đường chạy đuổi theo em, vẫn từ hàng rào phía đông đuổi tới hàng rào phía tây... Má ơi, em chạy đến kêu cha gọi mẹ, cuối cùng vẫn là bị chị ấy đuổi kịp, dùng cái chổi quất một cái, năm tệ cũng đoạt trở về... Cho nên nói, anh rể chúc mừng anh từ nay về sau lâm vào trong nước sôi lửa bỏng..."

Cậu đồng tình liếc một cái sang Tả Thần An, rốt cuộc chú ý tới cái ghế Tả Thần An ngồi không phải là cái ghế nhà mình, mà là xe lăn, vì vậy hô to: "Nhìn nhìn nhìn nhìn! Đây không phải sao?! Nhất định là chị em đánh... anh rể, Tế Hạ trong truyền thuyết là anh tuấn tiêu sái phong lưu phóng khoáng, làm sao sẽ...?"

"Thư Khai! Em im miệng cho chị!" Cái này choáng nha, rốt cuộc không phải em trai ruột, sẽ chỉ ra điểm xấu của cô!

Tả Thần An lại cười ha ha, ngay trước trước mặt Thư Khai và hai ông bà nắm chặt tay của cô: "Chân của anh không phải chị em đánh, yên tâm, anh cũng không phải tàn tật... Chỉ là... bạo lực mà em nói... Anh từng lãnh giáo..." Ngay từ lần đầu tiên gặp mặt năm năm trước liền lãnh giáo, những năm này, người con gái lần đầu tiên gặp mặt dám cởi quần anh thật đúng là chỉ có một mình cô... Nhớ lại chuyện cũ, anh cười chậm rãi từ từ mà nói: "Ừ... cũng là không phải cô gái bình thường, nhưng mà anh lại thích..."

Trong quá trình anh nói chuyện, Hạ Vãn Lộ một mực cố gắng rút tay ra khỏi tay anh, anh cầm chết cũng không thả, cô nổi giận, chợt vừa kéo, một tiếng “loảng xoảng” làm bể ly trà...

"Thật xin lỗi... anh nhất thời không kiềm chế được cảm xúc, lần sau chú ý... nhất định không ở trước mặt ba mẹ cầm tay của em..." Tả Thần An lại lập tức bày ra một bộ dáng tiểu thụ, giống như rất sợ cô tức giận, thật là phối hợp với lời Thư Khai mới vừa nói!

"Anh xem anh xem anh xem!" Thư Khai lắc đầu thở dài, một bộ biểu tình "chị của em chính là như vậy", còn làm như thật dạy anh: "Anh rể, phụ nữ, thì phải dạy dỗ, không thể quá nuông chiều!"

"Thư Khai! Đủ rồi!" Hạ Vãn Lộ thật sự nổi giận rồi, hôm nay vốn dĩ tâm tình không tốt!

Tả Thần An lập tức dùng tay ra hiệu với Thư Khai, ý bảo cậu đừng nói nữa.. "Không có việc gì, anh chính là thích nuông chiều cô ấy, đừng nói nữa..."

"Có chuyện của anh sao?! Tôi cùng người nhà của tôi nói chuyện có chỗ cho anh nói chen vào sao?" Hôm nay tất cả đều rối loạn, cô cũng rối loạn, trong trạng thái hỗn loạn, hoàn toàn không biết nên làm cái gì, nên nói như thế nào...

Lời nói của Hạ Vãn Lộ làm Chu Lan không hài lòng, cau mày với con gái: "Nhiều năm như vậy, tính khí này cũng không thay đổi một chút! Lời này là nói như thế nào đây?"

Cô nóng nảy, dậm chân một cái: "Mẹ! Anh ta căn bản..."

"Mẹ, con căn bản không để ý cô ấy như vậy, thật sự, cũng đừng nói nữa, đến, nếu đều trở về rồi, đều ngồi xuống ăn cơm đi, cả ngày hôm nay Lộ Lộ cũng không ăn cái gì, nhất định đói bụng lắm rồi!" Tả Thần An vội vàng hoà giải, lại có ý tứ đổi khách làm chủ.

Làm sao anh biết chính mình một ngày chưa ăn cái gì? Hạ Vãn Lộ nghi ngờ nhìn anh, chẳng lẽ trên máy bay có người theo dõi?

"Đúng đúng đúng, ăn cơm trước ăn cơm trước! Thức ăn này đã hâm qua một lần rồi, nguội nữa, thì ăn không ngon rồi!" Thư Đại Hưng cũng thuận theo kêu mọi người, lại nói với Tả Thần An: "Tả tiên sinh có thể uống rượu không? Uống một chén?"

"Ba, gọi con Thần An là được rồi." Anh khẽ mỉm cười: "Uống rượu sao..." Anh nhìn Hạ Vãn Lộ một cái, nhỏ giọng nói: "Cùng ba uống một chút được không?"

Hạ Vãn Lộ còn chưa kịp mở miệng, Thư Khai cũng đã kêu gào: "Em nói anh rể anh cũng thật là không có tiền đồ đấy! Một đại nam nhân uống ly rượu còn phải xin phép chị em?"

Nhưng cái "Xin phép" này hiển nhiên, lại làm cho Thư Đại Hưng và Chu Lan rất hài lòng, Hạ Vãn Lộ chỉ cảm thấy ánh mắt của hai ông bà đều sắp đốt cháy cô rồi, trong lòng hận vô cùng, cái người này, thật là quá biết đóng kịch, trăm phần trăm học từ trường diễn xuất!

Cô tức giận trả lời anh một câu: "Chuyện liên quan gì tới tôi!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ducminh201212, Ngaanh2410, nula và 156 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.