Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 

Sủng phi - Cửu Lam

 
Có bài mới 21.10.2015, 22:00
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20495 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Sorry mọi người, hôm nay mới post truyện được. Định ráng edit xong chương pót vào hôm qua chúc mọi người một 20/10 vui vẻ, khổ cái con mình ốm cả tuần nay rồi dính mẹ nên mình cũng ko edit được. Thôi thì chúc mọi người một 20/10 muộn vui vẻ, chúc các nàng luôn xinh tươi như hoa. ^^

Chương 58. Chọn đồ vật đoán tương lai.

Editor: Linh

Hoàng hậu ở cữ, đương nhiên là vẫn không cần Phùng Liên Dung đi thỉnh an, Hoàng thái hậu lại là người lạnh lùng, bình thường cũng không cần nàng đi, nàng rảnh rỗi cũng chỉ bế Triệu Thừa Diễn đi xem Thái hoàng thái hậu.

Thái hoàng thái hậu ngược lại rất thích Triệu Thừa Diễn, có lẽ là người lớn tuổi, đặc biệt thích trẻ con, mỗi lần trở về đều có thưởng, Triệu Thừa Diễn đã có một hộp tràn đầy đĩnh vàng, ngọc bội cũng có mấy đôi.

Phùng Liên Dung nghĩ con cháu Hoàng thất thật tốt, nàng hồi nhỏ đi thăm bà ngoại, nhiều lắm cũng chỉ nấu sủi cảo cho nàng, hoặc là trên đường mua cái kẹo hồ lô, nào có những số tiền này cho nàng.

"Tiểu Dương à, con còn nhỏ mà đã thành Đại địa chủ rồi!" Nàng bóp bóp mặt Triệu Thừa Diễn.

Triệu Thừa Diễn lắc lắc đầu: "Nhất, a, cầm...."

Phùng Liên Dung phì cười, đứa nhỏ này lại nói mấy câu không người nghe hiểu rồi.

"Đến, chúng ta đi dạo đi."

Hiện tại Triệu Thừa Diễn đã chán đi trên giường, chỉ thích học đi trên mặt đất, nàng ôm hắn, dẫn theo hai cung nhân đi ra ngoài dạo mấy vòng.

Lúc trở về lại là ôm về, tiểu tử ngả đầu lên vai nàng ngủ.

Du thị vội nhận lấy, ôm Triệu Thừa Diễn đến trên giường ngủ.

Phùng Liên Dung nói với Chung ma ma: "Lần trước Chu thái y nói đứa nhỏ dần lớn cũng không thể chỉ uống sữa, còn phải cho ăn cái khác, như vậy mới nhanh lớn. Ta thấy bữa trưa kêu phòng bếp nấu một chén cháo nhỏ, cho thêm chút thịt vào, có rau dưa gì tươi mới cũng có thể cho thêm, hãy nói là nấu cho đứa nhỏ ăn."

Chung ma ma gật đầu: "Đúng là nên như vậy, vốn uống sữa đến hai tuổi là ngừng, nhà bếp biết làm thế nào." Bà vừa nói vừa bảo Ngân Quế đi.

Phùng Liên Dung ngồi xuống đọc sách, đọc được một lát ngẩng đầu nói với Châu Lan: "Ngươi học xoa bóp với Chung ma ma, hôm nay bắt đầu dạy ta một ít."

Châu Lan kinh ngạc: "Sao nương nương lại muốn học cái này?"

Phùng Liên Dung không tiện giải thích, cười nói: "Ngươi cứ dạy là được."

Thật ra mỗi lần nàng được xoa bóp cảm thấy cả người thoải mái, nghĩ đến Triệu Hữu Đường ngày ngày lâm triều, còn phải phê duyệt tấu chương, thật sự là vất vả. Nàng cũng không làm được cái gì, vừa rồi đột nhiên nghĩ đến có thể học cái này, nàng có thể xoa bóp cho hắn, giúp hắn giảm bớt mệt nhọc.

Châu Lan đương nhiên nghe theo, vào nhà lấy một bức tranh ra, tất cả đều là vẽ huyệt vị trên thân thể cho người.

Chung ma ma nghe thấy, nhíu mày nói: "Sao nương nương lại muốn học cái này, bảo Châu Lan dạy? Đây chính là đồ gia truyền nhà nô tì, nhớ năm đó phụ thân nô tì dựa vào một thân y thuật này nổi danh khắp Huyện."

Phùng Liên Dung cười nói: "Còn không phải sợ ngươi mệt mỏi, hơn nữa ta cũng mới học, học với Châu Lan là được." Nàng cúi đầu nhìn tranh, lập tức cảm thấy choáng váng.

Cái này khi nào mới nhớ được hết chứ!

Châu Lan chớp mắt nói: "Hơn phân nửa đều là xoa bóp bả vai, hoặc là cánh tay, nô tì dạy ở chỗ đó trước."

"Được, được, ngươi thật thông minh, học được cái này."

Phùng Liên Dung học với Châu Lan cả ngày.

Ngày hôm đó Thái hoàng thái hậu mời Triệu Hữu Đường qua, thương lượng chuyện phong Vương cho Triệu Hữu Trinh và Triệu Hữu Ngô. Dù sao Tiên đế đã không còn, hai đứa nhỏ này lại là đệ đệ của Triệu Hữu Đường, gọi Hoàng tử thật không thích hợp.

Triệu Hữu Đường nói: "Trẫm cũng suy nghĩ qua, sẽ phong Tam đệ là Tĩnh vương, Tứ đệ là Ninh vương."

"Vậy đất phong?" Thái hoàng thái hậu hỏi, "Hữu Trinh qua mấy năm nữa cũng có thể cưới thê, đến lúc đó liền đến đất phong ở."

"Trẫm thấy chuyện này không vội, dù sao bọn đệ đệ còn nhỏ mà." Hắn ngừng một chút, "Hoàng tổ mẫu, tuy rằng bọn họ còn phải giữ đạo hiếu, có điều Hữu Trinh và Hữu Ngô đều đang tuổi lớn, cũng là thời kỳ tốt nhất để đọc sách, chậm trễ sau này muốn bổ sung cũng không dễ dàng, Trẫm thấy vậy nên không gò bó nữa."

Thái hoàng thái hậu trầm ngâm nửa khắc: "Vậy thì tùy theo Hoàng thượng."

Bà nói xong giương mắt nhìn Triệu Hữu Đường, trong lòng là hài lòng, hắn chăm sóc hai đệ đệ như vậy, có thể thấy được là người có tình có nghĩa.

"Thừa Dục sắp đầy tháng, còn mời Hoàng thượng dành ra chút thời gian." Bà nhắc nhở, hi vọng Triệu Hữu Đường coi trọng trưởng tử này.

Triệu Hữu Đường gật gật đầu: "Ngày ấy Trẫm sẽ không lâm triều."

Con trai của Phương Yên được hắn đặt tên là Triệu Thừa Dục, giữa tháng hai chính là đầy tháng, trong cung làm một bữa tiệc đầy tháng long trọng, trừ người nhà Hoàng hậu, cả nhà Vĩnh Gia công chúa đều tới.

Vĩnh Gia công chúa còn xem Triệu Thừa Diễn, muốn bế hắn cùng đến chỗ Hoàng hậu, kết quả vừa rời khỏi Diên Kỳ cung Triệu Thừa Diễn liền khóc to, một bên quay đầu tìm Phùng Liên Dung.

Vĩnh Gia công chúa đi đến nửa đường, cuối cùng phải quay trở lại, trả Triệu Thừa Diễn lại cho Phùng Liên Dung.

Lúc ở Khôn Ninh cung nàng nhắc đến chuyện này.

"Phùng quý phi nuôi Thừa Diễn thành cái dạng gì rồi, không cách được nàng, sau này sẽ thế nào?" Vĩnh Gia công chúa có chút bất mãn.

Triệu Hữu Đường trầm mặt xuống.

Hoàng thái hậu thấy vậy nói: "Nàng ngày ngày ở cùng con, con đột nhiên bị ngươi ôm đi khóc cũng là bình thường. Chờ lớn thêm chút nữa là tốt rồi, hồi nhỏ không phải ngươi cũng như vậy sao, một khắc cũng không cách được."

Vĩnh Gia công chúa tức giận: "Sao mẫu hậu cứ nói giúp nàng vậy?"

Hoàng thái hậu nhìn Triệu Hữu Đường, nghiêm túc nói: "Uyển Uyển, ngươi cũng đã làm mẫu thân sao vẫn không hiểu đạo lý như vậy?"

Vĩnh Gia công chúa còn muốn nói, nhưng trong mắt Hoàng thái hậu có ý cảnh cáo, nàng bất đắc dĩ im miệng.

Thái hoàng thái hậu nhìn ở trong mắt, hiểu rõ Hoàng thái hậu là suy nghĩ cho Vĩnh Gia, xem vẻ mặt của Triệu Hữu Đường là biết hắn đã có chút không vui.

"Được rồi, chúng ta đi xem Thừa Dục đi." Bà đi vào bên trong trước.

Triệu Thừa Dục được Phương Yên tỉ mỉ bảo dưỡng đã béo hơn chút, người cũng tinh thần hơn, tiếng khóc cũng vang dội, Phương Yên thường xuyên muốn gặp hắn, cho nên bà vú liền đặt nôi ở bên giường nàng. Không chỉ có vậy, nàng sợ nhi tử ăn không đủ no, chọn hai bà vú đến.

Một đám người đi qua nhìn, Phương Yên nghe được đều là khen nhi tử, đương nhiên vui mừng.

Ngày ấy không qua mấy ngày lại đến sinh nhật một tuổi của Triệu Thừa Diễn.

Bọn họ đều chú ý chọn đồ vật đoán tương lai, "Quan kỳ phát ý sở thủ, dĩ nghiệm tham liêm trí ngu, mệnh tri thí nhi."

Cho nên buổi sáng ngủ dậy Chung ma ma liền cẩn thận sửa soạn cho Triệu Thừa Diễn, mặc một bộ áo vải màu lam hoa văn hình mây, trên đầu đội mũ sáu cạnh, Phùng Liên Dung dụi dụi mắt nói: "Sao không mặc cái ta làm."

Chung ma ma khóe miệng giật giật: "Phải đi Thọ Khang cung đấy."

Ngụ ý là đừng đi mất mặt, ở trong cung mình mặc còn được, người khác sẽ không chê cười, nhưng ra ngoài thì khó nói.

Phùng Liên Dung tức giận hừ một tiếng, tính lần tới làm quần áo và mũ sẽ thêm chút sức.

Bảo Lan lấy áo khoác mặc cho nàng, dùng xong bữa sáng liền đến chỗ Thái hoàng thái hậu.

Đi đến nửa đường lại gặp Triệu Hữu Đường.

Hắn hiển nhiên là vừa mới hạ triều, trên đầu đội mũ cánh thiện, mặc long bào màu vàng, eo đeo đai ngọc, uy nghi bốn phía khiến người không dám nhìn thẳng.

Phùng Liên Dung vội tiến lên thỉnh an.

Triệu Hữu Đường nhận lễ của nàng, nói: "Đến Tiểu Dương chọn đồ vật đoán tương lai?"

"Vâng, Hoàng thượng." Phùng Liên Dung trộm nhìn hắn, thấy hắn vẫn nghiêm mặt, đôi mắt không hề ôn nhu, dọa người nói không nên lời, nàng lại cúi đầu.

Bộ dáng lúc này của hắn rất giống một đời trước.

Thấy nàng câu nệ, không cử xử giống ngày thường, Triệu Hữu Đường mỉm cười: "Đi đi, Trẫm một khắc không nghỉ chính là vì cái này đấy."

Nghe ra trong giọng nói của hắn có biến hóa, Phùng Liên Dung mới lại dám nhìn hắn.

Lúc này hắn giống như lại thay đổi thành một người khác, ôn nhu nói không nên lời.

Nàng cười rộ lên, bế con đến gần hắn.

"Tiểu Dương bắt đầu ăn cơm, hôm qua đói, sờ bụng, nói cơm cơm."

"Phải không? Tiểu Dương thật thông minh."  Triệu Hữu Đường hơi nghiêng người, giơ tay xoa xoa khuôn mặt Triệu Thừa Diễn, "Hình như lại lớn thêm rồi?"

Triệu Thừa Diễn nhìn thấy hắn, vươn bàn tay bé mập mạp ra.

"Con muốn Hoàng thượng bế đấy, thích ai con sẽ vươn tay."

Triệu Hữu Đường rất cao hứng, không chút do dự bế Triệu Thừa Diễn qua.

Triệu Thừa Diễn cười khanh khách, giơ tay sờ sờ lỗ tai Triệu Hữu Đường, lại sờ sờ mũ trên đầu hắn.

Phùng Liên Dung đứng xem lại có chút lo lắng, sợ Triệu Thừa Diễn chọc loạn vào mặt Hoàng thượng.

Có đôi khi nàng bế hắn, Triệu Thừa Diễn thình lình giơ tay sờ nàng, hắn là tò mò nhưng không khống chế được tay mình, có lần chọc rách mặt nàng.

Nàng càng nghĩ càng sợ hãi, vội vàng bế Triệu Thừa Diễn lại, giải thích nói: "Có đôi khi con sẽ sờ loạn, vẫn chưa biết nhiều, sợ làm đau Hoàng thượng, lần trước đã làm rách mặt thiếp thân."

Triệu Hữu Đường lập tức dừng lại, cẩn thận nhìn mặt nàng.

Mặt bên trái của nàng quả nhiên có một vết thương rất nhỏ, hắn cau mày nói: "Sau này nàng cũng đừng bế nữa, nhóm cung nhân đó đều nhàn rỗi làm gì? Chờ con lớn thêm chút nữa biết chuyện nàng lại chơi với con." Một bên gọi Châu Lan.

Châu Lan sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, vội vàng ôm Triệu Thừa Diễn qua.

Phùng Liên Dung thấy hắn cau mặt cũng không dám nói chuyện, theo hắn tiền vào Thọ Khang cung.

Thái hoàng thái hậu đã sai người thả đồ xuống bàn dài, bên trên cái gì cũng có, giấy và bút, tiền, hoa tươi, kinh thư, bàn tính, đồ ăn, đồ chơi nhỏ, dải lụa, giản sách, trang sức, son.

Nhìn thấy hai người cùng nhau tiến vào, Thái hoàng thái hậu cười nói: "Mau để Thừa Diễn lên trên đi."

Châu Lan liền đặt hắn lên.

Bàn dài này rất to, hắn lăn lộn cũng không sợ ngã.

Mọi người lập tức theo dõi hắn.

Lúc này Triệu Hữu Đường đột nhiên ghé vào bên tai Phùng Liên Dung nói: "Nàng đoán con sẽ bắt cái gì."

Phùng Liên Dung mặt đầy đau khổ: "Chắc là hoa, lần trước ăn mai vàng liền nghiện, thấy hoa là nhét vào miệng."

Đứa nhỏ này chọn đồ vật đoán tương lai chắc muốn hỏng!

Triệu Hữu Đường nhịn cười, hắn cũng cảm thấy như vậy.

Quả nhiên Triệu Thừa Diễn nhìn thấy mấy cành hoa đào trên bàn lập tức nhào lên, tay béo bắt lấy cành hoa đào, ào cái nhét vào trong miệng.

Thái hoàng thái hậu xem khóe miệng lập tức giật giật, đây là chuyện gì đây?

Cung nhân bên cạnh vội vàng lấy xuống.

Triệu Thừa Diễn nháy mắt, cười khanh khách, còn cho rằng người ta đang chơi với hắn, hắn nuốt hoa đào trong miệng xuống, ngồi trên bàn dài, lại nhìn chung quanh, tay béo vồ một cái, bắt lấy hộp son bên phải.

Phùng Liên Dung muốn ngất.

Con à, con đây là muốn hủy mình à, một tay hoa đào, một tay son, sau này là muốn chui vào nơi son phấn sao?

Triệu Hữu Đường lại cong khóe miệng, nhẹ nhàng bật cười.

Thái hoàng thái hậu thán một tiếng, lắc đầu: "dọn đi."

Hoàng thái hậu cười nói: "Trẻ con biết gì đâu, nhìn thấy cái gì đẹp là bắt."

Thái hoàng thái hậu nói: "Ai bảo, Tiên đế khi đó bắt chính là dải lụa, còn có kinh thư, có điều cũng thôi." Đến cùng cũng không phải con trai trưởng, như vậy cũng được.

Phùng Liên Dung tiến lên ôm Triệu Thừa Diễn lại.

Tiểu gia hỏa đương nhiên không biết gì.

Trên đường trở về, tâm trạng Phùng Liên Dung có chút ảm đạm, không nói sau này đứa nhỏ phải thành người tài giỏi, vậy cũng không thể cùng son với hoa loạn thành một đoàn đúng không?

Nàng nghiêng đầu nhìn Triệu Hữu Đường, vậy mà hắn vẻ mặt tự nhiên, không chút nào có ý muốn an ủi, thật đáng ghét!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 26.10.2015, 21:30
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20495 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 59. Khác biệt.

Editor: Linh

Phùng Liên Dung giơ tay lát thì bóp mũi Triệu Thừa Diễn, lát lại véo má hắn, miệng lẩm bẩm, đại ý là bảo hắn sau này ngàn vạn lần đừng lớn lệch (hư hỏng). Bằng không đến lúc đó sẽ đánh mông hắn.

Nàng thần bí lẩm bẩm nói nửa đường, Triệu Hữu Đường đột nhiên dừng lại xem nàng.

"Con cũng sắp bị nàng véo khóc, có ai làm nương như nàng vậy sao?"

"Từ mẫu nhiều bại nhi." Phùng Liên Dung hầm hừ nói, "Sau này nhất định phải nghiêm với hắn."

Triệu Hữu Đường cười: "Vẫn còn mất hứng vì chuyện vừa rồi?"

"Chẳng lẽ Hoàng thượng cao hứng?"

Triệu Hữu Đường hai tay để sau lưng: "Chỉ là náo nhiệt thôi mà, không thể coi là thật."

Nhìn qua hoàn toàn là dáng vẻ không quan tâm.

Tái sinh là phụ thân, chẳng lẽ không nên có chút kỳ vọng nào đối nhi tử sao? Cho dù nàng yêu thương Triệu Thừa Diễn như thế, nhưng khi thấy hắn bắt lấy hai cái đó vẫn nhịn không được có chút thất vọng đấy.

Vị phụ thân không có phương diện nào là không ưu tú như Triệu Hữu Đường, làm sao có thể không chút động lòng?

Phùng Liên Dung đang chăm chú nhìn hắn, đột nhiên hỏi: "Hoàng thượng chọn đồ vật đoán tương lại bắt cái gì vậy?"

"Hả?" Triệu Hữu Đường đột nhiên bị nàng hỏi như vậy, đặt tay lên môi ho khan một tiếng: "Nàng không cần phải biết."

"Thiếp thân đây không phải chỉ là tò mò thôi sao." Nàng nghiêng đầu nhìn hắn, con ngươi lóe qua một tia giảo hoạt, "Chắc không phải cũng giống Tiểu Dương bắt son đấy chứ?"

Triệu Hữu Đường ngạo nghễ nói: "Trẫm cầm giản sách!"

Phùng Liên Dung bĩu môi: "Vậy bàn tay còn lại thì sao?"

Triệu Hữu Đường im lặng một lát, trấn định nói: "Son."

Phùng Liên Dung cười ha ha, vừa cười vừa nói với Triệu Thừa Diễn: "Tiểu Dương à, con giống cha con đấy. Không đúng không đúng, chí ít có một nửa giống cha con, xem ra bắt son cũng không phải chuyện gì quá xấu."

Triệu Hữu Đường thản nhiên nói: "Việc còn do người, trẻ con bắt cái gì làm sao có thể quyết định cả đời?"

Phùng Liên Dung chỉ nhìn hắn cười.

Triệu Hữu Đường nhíu mày: "Lại đang nghĩ cái gì vậy?"

"Thiếp thân đang nghĩ tại sao khi đó Hoàng thượng lại bắt son, bàn tay còn lại lại cầm giản sách." Chọn đồ vật đoán tương lai có lẽ đúng như lời hắn nói, không đại biểu cái gì. Nhưng Phùng Liên Dung nghĩ có lẽ son này là chứng minh đáy lòng hắn vẫn luôn có mấy phần ôn nhu.

Nàng không chút dè dặt nhìn hắn, như là không thèm để ý bên cạnh có những ai, Triệu Hữu Đường mỉm cười, trêu chọc nói: "Trẫm yêu mỹ nhân cũng yêu giang sơn, như vậy không được sao?"

Phùng Liên Dung mặt đỏ lên: "Thiếp thân và giang sơn đều xem trọng, bỗng chốc cảm thấy bờ vai thật nặng."

Triệu Hữu Đường cười rộ lên: "Ai đang nói nàng chứ, da mặt dày!"

PHùng Liên Dung nghĩ bây giờ chỉ nàng được sủng ái, không phải nàng thì ai.

Hai người đang nói, đằng sau có hai tiểu hoàng môn đi đến, trong đó có một người nói cái gì với Nghiêm Chính, Nghiêm Chính vội vàng tiến lên: "Hoàng thượng, Hạ chỉ huy có việc bẩm báo, hiện đang chờ ở Càn Thanh cung."

Phùng Liên Dung nghe thấy, cũng không cần Triệu Hữu Đường mở miệng liền cáo từ rời khỏi.

Triệu Hữu Đường xoay người, đi về hướng Càn Thanh cung.

Hắn trực tiếp đi tới thư phòng, ngồi xuống rồi mới liếc nhìn Hạ Bá Ngọc: "Chuyện gì?"

Hạ Bá Ngọc khom người nói: "Hoàng thượng, thần có việc gấp hồi bẩm, thần phát hiện Trịnh Tùy và Hoài vương có thư từ lui tới, ngay lúc vừa rồi, phái người truyền tin đến Hoa Tân phủ.

Triệu Hữu Đường giật mình.

Hắn ngược lại không nghĩ tới Trịnh Tùy hóa ra lại là cơ sở ngầm Hoài vương thả trong cung.

Có điều nghĩ lại cũng đúng, Trịnh Tùy đi theo Thái hoàng thái hậu nhiều năm như vậy, Hoài vương xem như là hắn nhìn lớn lên, hai người có tình cảm cũng không phải không có khả năng.

Hắn đột nhiên nhớ đến chuyện lần trước bị đánh lén.

Cuối cùng vẫn không tra ra được manh mối, khó đảm bảo Trịnh Tùy không có liên quan trong chuyện này.

Hắn trầm tư một lát, hỏi: "Trần Việt và hắn thì sao?"

Trần Việt này là Chỉ huy sứ Cẩm y vệ, cùng họ với Thái hoàng thái hậu. Nếu bàn đến, thật ra là cháu họ bà con xa của Thái hoàng thái hậu.

Hạ Bá Ngọc rùng mình.

Hắn suy nghĩ một hồi mới trả lời: "Có chút lui tới."

"Hai người đã từng gánh mạng người?"

Hạ Bá Ngọc trên trán xuất mồ hôi.

"Trong cung hai ba mươi năm nay, án mạng người là không đếm được."

Triệu Hữu Đường trầm giọng nói: "Cẩn thận điều tra cho Trẫm."

Hạ Bá Ngọc ứng tiếng rồi lui xuống.

Triệu Hữu Đường chậm rãi dựa vào ghế rồng sau lưng.

Hắn không thể quên được ngày Hồ quý phi bị ban chết.

Tuy rằng do Hồ quý phi, hắn trong hai mươi mấy năm này ăn không ít khổ, nhưng là ngày đó Hồ quý phi chết, làm nhi tử, hắn vì phụ hoàng cảm thấy thật sâu bi ai.

Thân là đế vương, ngay cả người mình sủng ái cũng không bảo vệ được.

Thậm chí ngay cả một tòa cung thành nho nhỏ này cũng không thuộc về ông.

Hắn tuyệt đối không cho phép bản thân cũng có một ngày đó!

Cho nên, mặc kệ là Hoàng thành này, hay là toàn bộ thiên hạ, hắn đều phải chặt chẽ nắm nó ở trong tay mình!

Tin tức Triệu Thừa Diễn chọn đồ vật đoán tương lai chỉ chốc lát sau đã truyền đến trong tai Phương Yên.

Tri Xuân cười nói: "Đại hoàng tử tay trái cầm hoa đào, tay phải cầm hộp son."

Phương Yên kinh ngạc hỏi: "Ngươi không nghe nhầm chứ?"

"Không đâu, khắp trong cung đều biết chuyện này, nói Đại hoàng tử cầm hoa đào không nói, còn ăn đầy miệng nữa." Tri Xuân lấy lòng, "Nô tì thấy Đại hoàng tử có chút ngốc."

Phương Yên cười cười, một bên nhẹ vỗ về Triệu Thừa Dục trong lòng mình, khinh thường nói: "Cũng chẳng có gì lạ."

Phùng Liên Dung này cũng chẳng phải người thông mình gì, chỉ là dựa vào môt gương mặt mà thôi, sinh ra nhi tử có thể tốt đến đâu, nhi tử của nàng ta mới là con trai trưởng, long tử long tôn chân chính.

"Lát nữa gọi bà vú đến, lại cho ăn thêm chút nữa." Nàng ta phân phó Tri Xuân.

Lý ma ma vội nói: "Mới ăn xong, lại ăn sẽ ói ra."

"Lần nào ma ma cũng nói vậy, nhưng hắn vẫn ăn như thường đấy thôi." Phương Yên đắc ý nói, "Hắn rất có thể ăn đấy, thân thể cũng càng ngày càng tốt."

Lý ma ma không biết phải nói gì, có điều ngẫm lại cũng đúng, trẻ con ăn no rồi khẳng định sẽ không ăn nữa, nhưng đứa nhỏ này khẩu vị thật sự rất lớn, hai bà vú cho ăn mới đủ no.

Nhưng không biết có chuyện gì hay không.

Tri Xuân gọi bà vú đến, chỉ thấy Triệu Thừa Dục lập tức nhào lên hút, quai hàm phồng lên phồng xuống, thập phần khoan khoái.

Đến tháng ba, Triệu Hữu Đường chiêu cáo thiên hạ phong Triệu Hữu Trinh là Tĩnh vương, Triệu Hữu Ngô và Ninh vương. Hai người xem như chính thức là vương, hàng năm cũng có bổng lộc tương ứng.

Triệu Hữu Đường lại mời giảng quan cho bọn hắn.

Hai huynh đệ cũng dần đi ra khỏi nỗi đau mất đi song thân, Cảnh Kỳ điện cung nhân hoàng môn thêm gấp đôi, náo nhiệt hơn ban đầu.

Triệu Thừa Dục có lẽ là do ăn sữa của hai người nên bộ dáng đặc biệt nhanh, không đến ba tháng đã béo thêm một vòng. Lúc này Phương Yên sớm đã xong ở cữ, ngày hôm đó ôm Triệu Thừa Dục đến cho Thái hoàng thái hậu, Hoàng thái hậu xem, hai người đều rất vui mừng.

"Xem ra cũng không cần lo lắng sợ không dễ nuôi như Chu thái y nói." Thái hoàng thái hậu cười nói, "Nhìn rất khỏe mạnh đấy, có điều nghe nói buổi tối thích khóc?"

"Là có chút quấy." Phương Yên thở dài, cả đêm bị quấy tỉnh mấy lần, quầng mắt dưới đều thâm, nhưng nàng ta không thấy con, trong lòng lại không yên.

Hoàng thái hậu nói: "Chuyện này cũng không có gì, có một số đứa nhỏ thích khóc, Hoàng thượng hồi còn bé cũng vậy."

Phương Yên nghe thấy, mặt đầy ý cười hỏi: "Thật sự?"

Thái hoàng thái hậu nói: "Đúng vậy, hồi mới cho mẫu hậu ngươi nuôi, ngày nào cũng khóc, cũng không chịu ăn, gọi thái y xem thái y còn nói không có chuyện gì, sau này khóc thêm một hai tháng rồi hết."

Phương Yên vốn đang lo lắng chuyện này, bây giờ lại cười không khép được miệng.

Con nàng ta giống Hoàng thượng, nàng ta đương nhiên cao hứng.

Sau này mỗi lần con khóc nàng ta đều vui, không chút nào lo lắng.

Lý ma ma nói: "Bây giờ cũng sắp được nửa năm, nương nương xem có phải nên để phi tần đến thỉnh an hay không?" Bà ta sợ Phương Yên cứ như bây giờ sẽ không có uy nghiêm của Hoàng hậu.

Dù sao chính thất vẫn là chính thất, nào có không cần tiểu thiếp lập quy củ.

Trước kia bà ta sợ Phương Yên làm quá, hiện tại Phương Yên một lòng đều đặt trên người đứa nhỏ cái gì cũng không quản, bà ta lại sợ Phương Yên quá lơ là.

Phương Yên nghĩ nghĩ: "Vậy sáng mai để các nàng đến thỉnh an đi, có điều không cần ngày nào cũng đến. Ta bây giờ không có nhiều thời gian rảnh, hiện giờ con đang dần lớn, một tháng hai lần là được."

Lý ma ma nói: "Vậy cũng được, có điều nương nương phải gặp Hoàng thượng nhiều, nương nương...." Bà ta là muốn nói từ lúc Phương Yên sinh xon xong hai người cũng chưa từng cùng phòng, hiện giờ đã xong ở cữ, cũng nên bồi đắp cảm tình.

Phương Yên mặt có chút hồng, làm nữ nhân không phải không nghĩ, chỉ là lúc trước thân thể vẫn chưa khỏe hẳn, nàng ta cười nói: "Vậy hôm nay mời Hoàng thượng qua đây dùng bữa đi."

Triệu Hữu Đường đang phê duyệt tấu chương thì người mà Phương Yên phái đi tới.

Hắn cũng đang muốn đi xem Triệu Thừa Dục, nghe vậy đứng dậy đi Khôn Ninh cung.

Hôm nay Phương Yên tỉ mỉ trang điểm một phen, mặc áo ngắn màu đỏ quả hạnh thêu mẫu đơn, áo khoác bằng lụa trắng chạm rỗng, bên dưới macwh quần xòe hoa màu mật. Ban đầu nàng ta cũng rất béo, có điều vì tận tâm tận lực chăm sóc đứa nhỏ nên dáng người khôi phục rất nhanh. Chỉ là người có chút tiều tụy, nhìn qua tinh thần rất không tốt."

Triệu Hữu Đường tiến vào liền xem Triệu Thừa Dục, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng chốc béo hơn rất nhiều, ngược lại giật mình: "Sao lớn nhanh vậy?" Lần trước hắn nhìn thấy Triệu Thừa Diễn không giống như vậy.

Phương Yên cười nói: "Con ăn được, lại do trước kia gầy cho nên nhìn có vẻ nhanh lớn."

Triệu Hữu Đường gật gật đầu, lúc này mới nhìn Phương Yên, thân thiết nói: "Nàng phải tĩnh dưỡng nhiều, nghe nói buổi tối còn ngủ cùng con? Vậy con khóc không làm ồn đến nàng à?"

Phương Yên cười nói: "Không phải là giống Hoàng thượng sao, không sao đâu."

Triệu Hữu Đường nhíu nhíu mày, hắn thích khóc khi nào?

Hai người ngồi xuống dùng cơm, một bàn cao lương mỹ vị, nhưng Triệu Hữu Đường im lặng không lên tiếng, Phương Yên cũng không tìm ra chuyện gì để nói. Thấy Lý ma ma đưa mắt ra hiệu cho mình, nàng ta mở miệng nói: "Thời gian trước Hoàng thượng phong vương cho Tam đệ, Tứ đệ, vậy khi nào thì để bọn họ chuyển đến đất phong ở?"

Triệu Hữu Đường buông đũa xuống: "Chuyện này không vội, bọn họ vẫn còn nhỏ."

"Tam đệ cũng không tính nhỏ, cũng đã mười bốn rồi." Phương Yên là sợ bọn họ nhớ rõ Hồ quý phi, một ngày nào đó gây ra chuyện gì không tốt, cần gì phải quản hai người có thể là bạch nhãn lang.

Triệu Hữu Đường có chút không vui: "Qua hai năm nữa lại nói."

Phương Yên cũng nhìn ra hắn không vui, chỉ đành đổi đề tài khác: "Hiện tại Thừa Dục sẽ phát ra một số thanh âm khó hiểu, thiếp thân thấy rất nhanh sẽ biết nói thôi."

"Đó là gắp gọi người, có điều muốn nói sõi thì phải đợi một năm mới được." Triệu Hữu Đường nhắc đến con trai lại có chút hứng thú, "Không biết là sẽ nói sớm hay muộn hơn ca ca đây."

Phương Yên nhíu mày: "Thừa Dục thông minh, đương nhiên sẽ sớm hơn rồi."

Con trai của nàng ta không bằng con trai Phùng Liên Dung?

Triệu Hữu Đường liếc nàng ta: "Nàng vẫn chưa lấy nhũ danh cho con à?"

Luôn nghe tên hắn không tránh được nhớ đến lời Phùng Liên Dung nói, sau lại nghĩ đến Tiểu Dương, còn có Sửu Đản, bver mặt rất vi diệu, không biết thê tử này của hắn đã lấy nhũ danh cho con chưa.

Phương Yên ngẩn người, nàng ta biết Phùng Liên Dung gọi Triệu Thừa Diễn là Tiểu Dương, nàng ta vì sao phải học Phùng Liên Dung?

Phương Yên lạnh mặt: "Gọi nhũ danh cái gì, vẽ vời thêm chuyện, chúng ta ở Hoàng thất nên có dáng vẻ của Hoàng thất, mèo chó cái gì, có thể gọi sao? Tên Hoàng thượng ban cho rất tốt, thiếp thân cảm thấy không cần thiết phải thêm một cái nhũ danh."

Rõ ràng là đang tức giận.

Hơn nữa lời này cũng làm Triệu Hữu Đường xấu hổ.

Hắn vốn chỉ tò mò đặt câu hỏi mà thôi.

Triệu Hữu Đường đương nhiên lại hết lời để nói, dùng cơm xong đứng dậy nói: "Trẫm còn có tấu chương chưa xem xong, nàng nghỉ ngơi cho tốt, Trẫm có rảnh lại đến.

Hắn lại xem Triệu Thừa Dục lần nữa rồi đi.

Phương Yên ngay cả cơ hội giữ lại cũng không có.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 31.10.2015, 19:58
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20495 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 60. Ra tay.

Editor: Linh

Phùng Liên Dung sáng sớm thức dậy rồi liên tục ngáp, khoảng thời gian trước không cần thỉnh an, nàng ngày ngày đều ngủ đến giờ Thìn. Bây giờ đột nhiên phải dậy sớm trước một canh giờ, cũng khó trách không thích ứng được.

Châu Lan chải đầu cho nàng, Bảo Lan bưng đồ ăn sáng lên, nàng ngồi xuống tùy ý ăn một chút.

Tri Xuân đi qua nói: "Nương nương nói cũng dẫn theo Đại hoàng tử đi cùng."

Do đã lâu không gặp, Phương Yên làm mẫu hậu vẫn phải quan tâm chút ít.

Phùng Liên Dung không còn cách nào khác đành phải kêu Du thị bế Triệu Thừa Diễn đến.

Đứa nhỏ đang ngủ say, Phùng Liên Dung nhìn hắn, dùng đũa gắp lên một chiếc bánh bao huơ huơ trước mũi hắn, gương mặt tràn đầy ý cười nghịch ngợm.

Chung ma ma xem khóe miệng liên tục giật giật.

Đây là đang đùa động vật nhỏ sao?

Du thị cũng mím môi cười.

Triệu Thừa Diễn đang ngủ bỗng ngửi thấy mùi thơm, cái mũi nhỏ nhảy nhảy mấy cái, mạnh mở mắt.

Phùng Liên Dung cười ha ha, kêu Bảo Lan bưng nước ấm đến, nàng lau mặt cho con, nói: "Mở miệng ra nào, nương chà răng cho Tiểu Dương rồi ăn cháo. Có đói bụng không?"

Do đây là buổi sáng Phùng Liên Dung thường nói như vậy, Triệu Thừa Diễn đã nghe sõi, nháy mắt nói: "Đói, cơm cơm."

Hắn bây giờ thích ăn cơm đã vượt qua sữa.

Sữa ngược lại trở thành món ăn phụ.

Phùng Liên Dung lấy vải mềm chấm nước muối chà răng cho hắn.

Hiện tại Triệu Thừa Diễn răng vẫn chưa dài hết, từng cái một, vừa nhỏ lại trắng, bởi vì mọc răng còn có thể chảy nước miếng cho nên cung nhân trông coi hắn luôn mang theo rất nhiều khăn mềm.

Triệu Thừa Diễn ngoan ngoãn cho nàng chà răng, vẻ mặt chờ mong nhìn bàn cơm.

Phùng Liên Dung đầu tiên là cho hắn uống chút nước ấm, sau đó mới làm nhuyễn bánh bột ngô, cháo cho hắn ăn, ăn xong liền bế ăn đi cung Khôn Ninh.

Tôn Tú đã ở, nhìn thấy nàng đến liền tiến lên đùa Triệu Thừa Diễn.

Nàng cũng thường đến chỗ Phùng Liên Dung, Triệu Thừa Diễn nhận được nàng, cười khanh khách vươn tay ra.

Tôn Tú ôm lấy hắn, hôn hôn lên gương mặt nhỏ, cười nói: "Tiểu Dương thật làm người khác thích, hắn cũng thích ta này, bây giờ đã đi vững rồi nhỉ?"

"Có thể đi rất xa, cũng không cần người đỡ, còn có thể ngồi xổm xuống nhặt đồ, chỉ là thích chơi bùn đất, ra ngoài một chuyến cả người đều bẩn."

"Trẻ con đều như vậy, tụi nó nghĩ đất chơi vui, ta có đứa cháu trai còn thích bôi đất lên mặt, biến mình giống y hệt ăn mày ven đường."

Hai người đều cười rộ lên.

Lúc này Phương Yên đi ra.

Tôn Tú vội trả đứa nhỏ lại cho Phùng Liên Dung, hai người cùng thỉnh an Phương Yên.

Phương Yên ăn mặc ung dung hoa quý, khoát tay nói: "Ngồi xuống đi, cũng đã lâu rồi không gặp các ngươi." Vừa nói vừa nhìn về phía Phùng Liên Dung.

Phùng Liên Dung không trang điểm nhiều, hôm nay mặc quần áo cũng không chút nào giống một Quý phi nương nương, trong lòng nàng ôm Triệu Thừa Diễn, trên mặt ý cười nhẹ nhàng, mười phần ôn hòa.

"Đưa Thừa Diễn cho ta ôm nào." Phương Yên phân phó.

Phùng Liên Dung ôm đứa nhỏ tiến lên.

Phương Yên hỏi: "Đã biết đi chưa?"

"Đi được rồi." Phùng Liên Dung buông Triệu Thừa Diễn ra.

Triệu Thừa Diễn sải bước đi, nhưng là đi không xa, chỉ quanh quẩn bên cạnh Phùng Liên Dung. Một bàn tay túm lấy góc váy nàng, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn Phùng Liên Dung, giống như đang chờ nàng nói đi đâu chơi.

Phương Yên thầm nghĩ đứa nhỏ này trái lại thật ngoan, nàng ta lại hỏi: "Bây giờ mỗi ngày đều ăn những gì?"

"Trừ sữa cũng sẽ ăn một số thức ăn mềm, hắn đặc biệt thích ăn thịt cá, thịt tôm, mấy loại thịt này đều mềm hơn mấy loại thịt khác, dễ tiêu hóa."

Phương Yên gật gật đầu, nói: "Hắn còn chưa gặp qua Thừa Dục đâu, hôm nay ở lại chỗ ta, ngươi và Tiệp dưa trở về đi."

Phùng Liên Dung ngẩn ra: "Ở lại chỗ nương nương?"

"Thế nào, không bỏ được à? Chỉ là để hắn gặp đệ đệ, lát nữa ta tự nhiên sẽ phái người đưa về chỗ ngươi." Phương Yên chau mày nhìn Phùng Liên Dung, vẻ mặt cười như không cười.

Phùng Liên Dung tuy trong lòng không cam nguyện nhưng cũng không thể tránh được, chỉ phải đồng ý.

Phương Yên thấy nàng dáng vẻ này, nhẹ xùy một tiếng, nàng ta dù có thế nào cũng chưa đến mức phải động đến đứa nhỏ.

Nàng ta kêu Tri Xuân đi ôm lấy Triệu Thừa Diễn.

Triệu Thừa Diễn có vẻ như bị kinh hách, Phùng Liên Dung quay đầu lại nói: "Nương nương, Tiểu Dương có chút nhát gan sợ người lại, hay là thiếp thân cũng cùng đi xem Nhị hoàng tử."

Phương Yên trầm giọng nói: "Ngươi đây là vẫn không yên tâm? Ta là mẫu hậu của hắn, còn có thể hại hắn hay sao?"

"Thiếp thân không phải ý này."

Nàng chỉ có thể cùng Tôn Tú lui ra.

Mắt thấy nương mình đi rồi, Triệu Thừa Diễn mếu máo, oa một tiếng liền khóc lớn.

Phùng Liên Dung dậm chân.

Phương Yên chỉ kêu Tri Xuân ôm vào.

Kết quả Triệu Thừa Diễn càng khóc to hơn, giống như có thể truyền thẳng đến ngoài cung.

Phương Yên cũng có chút hoảng thần, nàng ta chán ghét nhìn thoáng qua Triệu Thừa Diễn, sai người gọi Phùng Liên Dung lại.

Phùng Liên Dung vui rạo rực quay lại, Triệu Thừa Diễn nhìn thấy mẫu thân mới lại nín khóc, hai bàn tay muốn nàng ôm, Phùng Liên Dung ôm qua, lau nước mắt cho hắn.

Phương Yên lạnh lùng nói: "Ngươi dạy con thế nào vậy hả? Không rời được ngươi, có phải định để hắn sống cả đời ở cung Diên Kỳ hay không?"

"Nương nương, hắn khóc chỉ là bởi vì còn nhỏ chưa biết cái gì, chứ không phải chỉ biết thiếp thân. Chờ lớn hơn chút nữa sẽ không, thiếp thân sẽ dạy tốt hắn." Phùng Liên Dung giải thích.

Phương Yên thấy thái độ nàng không tệ liền không lại nói gì.

Mấy người đi vào nội điện.

Lý ma ma ôm Triệu Thừa Dục qua, hắn đang mở to mắt nhìn chung quanh, vẻ mặt hiếu kỳ.

Phùng Liên Dung cười nói: "Bộ dáng rất giống Tiểu Dương này."

Nàng là lần đầu tiên nhìn thấy Triệu Thừa Dục, cảm thấy hắn béo mũm thật đáng yêu.

"Tiểu Dương, đây là đệ đệ con." Nàng ôm Triệu Thừa Diễn qua, "Xem, có phải rất nhỏ không nào."

Triệu Thừa Diễn nghiêng đầu, thấy đứa nhỏ nho nhỏ, vươn một bàn tay ra.

Phương Yên vội nói: "Tránh xa ra chút, cẩn thận làm bị thương!" (bó tay bà này, nuôi con kiểu này có mà chết).

Phùng Liên Dung giật mình, vội lui về phía sau hai bước.

Triệu Thừa Diễn cười khanh khách.

"Đây là đệ đệ." Phùng Liên Dung dạy hắn.

"Đệ, đệ." Triệu Thừa Diễn học nói rất nhanh, một chữ gần như vừa nghe là có thể nói.

Nhìn dáng vẻ của hai mẫu tử Phùng Liên Dung, Phương Yên lại có chút không kiên nhẫn: "Được rồi, gặp qua là được, ngươi ôm hắn đi đi, nhớ là phải dạy tốt đấy."

Phùng Liên Dung ứng một tiếng.

Nàng ở nơi này của Phương Yên, theo bản năng cũng sẽ căng thẳng, giờ được nhẹ một hơi, vội bế Triệu Thừa Diễn rời khỏi.

Phương Yên kêu bà vú đến cho ăn.

Triệu Thừa Dục đang ăn, đột nhiên bên dưới đi phân.

Bà vú vội đi thay tã, trở về kinh hoảng nói: "nương nương, không tốt, con bị tiêu chảy rồi."

Phương Yên vừa nghe, gấp đến độ mặt trắng bệch, vội mời Chu thái y qua xem.

Chu thái y thấy Triệu Thừa Dục, chưa bắt mạch, mắt hơi nheo lại hỏi: "nương nương, con ăn rất nhiều phải không, lớn nhanh như vậy?"

Phương Yên nói: "Đúng là ăn rất nhiều, chỗ này của ta có hai bà vú, có điều sao hôm nay lại bị tiêu chảy vậy?"

Chu thái y cau mày nói: "Trẻ con bụng không tốt hơn phân nửa là có liên quan đến ăn uống. Không cần phải nói, nương nương đây là cho ăn quá nhiều, đúng là có thể lớn nhanh nhưng dạ dày không kịp tiêu hóa, sau này vẫn nên cho ăn ít chút."

Phương Yên nghe xong hối hận: "Ta thấy hắn nhỏ nên mới cho ăn nhiều, sao lại.... Là vì quá nhỏ hay sao? Vậy sau này lớn rồi ăn nhiều chút có sao không?"

"Vậy cũng phải xem tình huống thế nào, có điều lớn rồi không giống còn nhỏ, lúc đó đã biết cơ no." Chu thái y viết đơn thuốc, "Thuốc này không thể ăn nhiều, mỗi ngày một muỗng là được rồi, nương nương cần phải nhớ cho ăn ít hơn chút."

Phương Yên liên tục gật đầu.

Chuyện này truyền đến trong tai Thái hoàng thái hậu, bà cũng gọi Phương Yên đến mắng một trận.

Có điều Triệu Thừa Dục cuối cùng cũng khỏi, hai bà vú cũng tiễn một.

Thái hoàng thái hậu còn nói chuyện này với Hoàng hậu: "A Yên là lần đầu có con nên căng thẳng chút, sợ đứa nhỏ nuôi không tốt, cho ăn nhiều như vậy cũng là ta sơ sót, lần này phái hai ma ma trông. Ta cho rằng Lý ma ma có kinh nghiệm, ai ngờ lại là lão hồ đồ, ăn nhiều cũng không ngăn cản."

Hoàng thái hậu cười nói: "Bây giờ đứa nhỏ đã khỏe là được rồi, ai bảo đứa nhỏ này cũng vô thanh vô thức chỉ quản ăn đây, khóc lại là buổi tối mới khóc nên không chú ý."

Thật ra Thái hoàng thái hậu còn có việc muốn thương lượng với Hoàng thái hậu: "Ta thấy hiện tại Hoàng thượng mới chỉ có một Quý phi, một Tiệp dư không khỏi quá ít. Sang năm ta xem thu xếp tuyển mấy người vào, ngươi cảm thấy thế nào?"

Hoàng thái hậu trái lại không có lập tức đồng ý, nghĩ nghĩ nói: "Hay là hỏi thử ý kiến của Hoàng thượng xem thế nào?"

"Hoàng thượng ngày bận trăm công nghìn việc, nghe nói dạo gần đây còn tự mình đi xem binh sĩ thao luyện, nào có thời gian rảnh quản chuyện này. Hoàng thất chúng ta nhiều con nhiều cháu mới tốt." Bà ngừng một chút, "Bằng không, Hoàng thượng cũng chỉ sủng hạnh một Quý phi."

Hoàng thái hậu giữ vững im lặng.

Năm đó bà làm Hoàng hậu nhưng không hề có suy nghĩ muốn thêm người cho Hoàng thượng, bà vốn ngây thơ, còn nghĩ một đời một thế một đôi người.

Tóm lại chỉ là mơ một hồi.

Thái hoàng thái hậu liếc bà một cái: "Thôi, ngươi vốn không thích quan tâm mấy chuyện nay, đến sang năm ta xem rồi làm."

Hai người đang nói, Cảnh Hoa tiến vào có việc bẩm báo."

"Hoàng thượng bắt cả Trần đại nhân và Trịnh công công rồi."

Thái hoàng thái hậu sửng sốt, tay nắm chặt cạnh ghế hỏi: "Vì sao bị bắt?"

Cảnh Hoa nói: "Nô tì cũng không rõ ràng, chỉ nghe nói hình như đã áp ra bên ngoài chém đầu."

Thái hoàng thái hậu mạnh đứng lên.

Hoàng thái hậu ở bên cạnh sắc mặt cũng thay đổi.

Trần Việt, Trịnh Tùy này đều là lão nhân trong cung, cũng không biết vì sao Hoàng thượng đột nhiên muốn chém đầu? Bà nghiêng đầu nhìn Thái hoàng thái hậu, mày đột nhiên nhíu lại.

Thái hoàng thái hậu ngồi không yên, nói với Hoàng thái hậu: "Đi, ngươi theo ta đi cung Càn Thanh."

Hoàng thái hậu thầm thở dài, khuyên nhủ: "Mẫu hậu, hai người này nhất định là phạm rất nhiều tội, bằng không Hoàng thượng cũng chẳng chém đầu bọn họ."

Thái hoàng thái hậu mạnh quay đầu, trừng Hoàng thái hậu: "Ngươi cũng biết ý của ai gia mà!"

Hoàng thái hậu cắn cắn môi, chỉ phải theo bà đi cung Càn Thanh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chinhan nezumi, heo231196, huongtrang1984, Phuong3289 và 184 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

16 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

17 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

20 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80



cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 409 điểm để mua Mashi mở quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.