Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 293 bài ] 

Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

 
Có bài mới 17.10.2015, 14:34
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10802 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 21.1: Gặp trưởng bối nhà họ Hàn

     May mà thể lực Tòng Thiện tốt, nếu không đối mặt với đòi hỏi vô độ của Hàn Dập Hạo, hôm nay vẫn không đi ra khỏi cửa được.

     Nhưng lúc đi dạo phố, Tòng Thiện đã cảm thấy thể lực không thể chống đỡ được nữa.

     Hai người mua ghế mát xa cho Thẩm Tòng Nghĩa xong, Hàn Dập Hạo muốn kéo Tòng Thiện đi dạo tới khu quần áo nữ, nói gì Tòng Thiện cũng không chịu. Một là vì cô quả thật rất mệt, hai là từ cổ cô trở xuống hiện đầy vết hôn hồng tím, làm sao thử quần áo?

     "Rất mệt? Hả?" Hàn Dập Hạo ôm lấy cô, mắt phượng xinh đẹp hơi híp. Nhìn vẻ mặt cô mệt mỏi, trong mắt thoáng hiện qua chút đau lòng.

     "Ừm." Tòng Thiện dứt khoát dựa vào anh, cảm thấy hai chân mềm nhũn.

     "Vậy theo anh đi mua quần áo, em ngồi nhìn là được." Hàn Dập Hạo đề nghị.

     "Được rồi." Tòng Thiện vốn muốn về nhà, nhưng nhớ tới mỗi lần anh trở về đều chỉ bồi theo cô, nhất định là có một khoảng thời gian dài không có mua thêm quần áo, cho nên không đành lòng từ chối.

     Đến cửa hàng quần áo nam cao cấp, Hàn Dập Hạo vừa mới bước vào trong tiệm, các cô gái hướng dẫn mua hàng trẻ tuổi xinh đẹp lập tức chào đón, vẻ mặt tràn đầy ý cười, vô cùng nhiệt tình.

     "Tiên sinh, hoan nghênh hạ cố." Nhóm nhỏ ba người hướng dẫn mua hàng cùng cất giọng ngọt ngào nói, nhìn khuôn mặt nghiêng điển trai như đao gọt rìu đục của Hàn Dập Hạo, ánh mắt đồng loạt lấp lánh.

     Người đàn ông rất đẹp trai! Đường nét vừa hoàn mỹ lại vừa lập thể, vóc người vừa cao lại vừa khỏe, giống như con lai vậy, nhưng lại không có Tây hóa. Cho dù là người phương Đông hay người phương Tây khiếu thẩm mỹ đều rất phù hợp.

     Tuy nhiên, khi bọn họ nhìn thấy Hàn Dập Hạo dắt tay Tòng Thiện đi vào, nhất thời nảy lên một cảm giác mất mát. Người đàn ông cực phẩm này lại là vật đã có chủ, hơn nữa, còn là một cô gái "bình thường" như vậy.

     Tòng Thiện dĩ nhiên không biết trong lòng người khác đang nghĩ gì, nghỉ ngơi chưa đủ khiến sắc mặt cô không tốt lắm. Bây giờ, cô chỉ muốn tìm một chỗ ngồi xuống.

     "Em ngồi trên ghế sofa chờ anh, anh thay xong, em giúp anh nhìn một chút có được không?" Hàn Dập Hạo kéo cô ngồi xuống trên sofa dịu dàng nói, anh cũng biết cô mệt mỏi cỡ nào. Rõ ràng biết được cô là lần đầu tiên không chịu nổi đòi hỏi vui vẻ của anh nhiều lần như vậy, nhưng hương vị của cô quá tốt đẹp, giống như cây anh túc vậy, nếm thử thì sẽ nghiện, làm cho anh vốn không có cách nào tiết chế, mới làm hại cô "yếu ớt" thế này.

     "Anh đi đi." Tòng Thiện gật đầu, ném mình trên ghế sofa, uống nước tinh khiết của nhân viên hướng dẫn mua hàng bưng tới, từ từ thở hắt ra.

     Thật ra thì vốn không cần cô cho ý kiến, bởi vì Hàn Dập Hạo là dáng người trời sinh, vừa cao lại vừa khỏe nhưng không phải là loại cơ bắp phóng đại. Càng không phải là loại nam tính đô thị bây giờ xương cốt còn mảnh khảnh hơn cả phụ nữ, anh cường tráng vừa phải mặc cái gì cũng dễ nhìn. Chủ yếu anh thay một bộ quần áo đi ra, Tòng Thiện gật đầu là được.

     "Lấy hết toàn bộ." Hàn Dập Hạo thay một bộ quần áo cuối cùng đi ra, nhìn thấy cô cũng sắp ngủ trên ghế sofa lên tiếng bảo nhân viên hướng dẫn mua hàng gói lại toàn bộ quần áo anh đã thử qua.

     "Cảm ơn!" Ba nhân viên hướng dẫn mua hàng cùng cúi người chào cảm ơn, người đẹp trai lại rộng rãi như vậy thật là hiếm thấy. Bây giờ, các cô lại có thiện cảm với Tòng Thiện, cô gái trẻ tuổi vừa hiền lành lại vừa không bắt bẻ như vậy cũng là lần đầu tiên gặp được, không vì câu được "kim chủ" mà có chút ngang ngược nào.

     Anh lại cho một khoản tiền boa, bảo nhân viên cửa hàng đưa quần áo đến nhà.

     Ở trong tiếng vui vẻ đưa tiễn của nhân viên cửa hàng, Hàn Dập Hạo ôm lấy Tòng Thiện đi ra ngoài.

     "Hàn Dập Hạo, chúng ta về nhà đi." Tòng Thiện ngẩng đầu nhìn Hàn Dập Hạo, lên tiếng "cầu xin" nói. Có trời mới biết, bây giờ, cô cũng đã sắp kiệt sức rồi.

     "Được, nhưng không phải là về nhà của chúng ta." Một cách tự nhiên, anh đã sớm xem ngôi nhà ấy là "nhà" của hai người: "Anh muốn đưa em đến nhà của chú Sáu anh."

     "Chú Sáu anh?" Tòng Thiện hơi ngẩn ra, dường như là anh không có nhắc tới người của nhà họ Hàn ở trước mặt của cô, cho nên cô cũng không biết anh có thân thích gì. Bây giờ, quan hệ của hai người vừa mới ổn định, anh muốn dẫn cô đi gặp trưởng bối của nhà họ Hàn sao?

     "Ừ, em trai nhỏ nhất của bố anh." Hàn Dập Hạo cười nói: "Ủy viên chính ủy quân khu S, một đóa “hoa tuyệt thế” của nhà họ Hàn. Nếu không phải có ông ở quân khu, đổi lại là mấy ông chú khác, chuyện của chúng ta sẽ không thuận lợi như vậy. Lần trước, anh cả đêm đi cứu em, ông không chỉ giúp anh giấu kín, còn nói muốn gặp em một chút."

     Tòng Thiện vừa nghe, lập tức căng thẳng, chú ruột của Hàn Dập Hạo muốn gặp cô? Nhưng cô vẫn còn chưa có chuẩn bị tâm lý mà.

     "Anh nói với ông hôm nay sao?" Tòng Thiện vội vàng dò hỏi, người đàn ông này luôn giỏi "tiền trảm hậu tấu", cô sợ anh đã hẹn với chú Sáu của anh, đến lúc mới thông báo cho cô biết.

     "Ừ." Quả nhiên anh gật đầu nói: "Ông chỉ có ngày hôm nay mới có thời gian, mà còn thúc giục anh rất nhiều lần, anh từ chối không được."

     "Vậy để em về nhà thay bộ quần áo." Tòng Thiện vội vàng nói, cả người cô hoàn toàn chính là ăn mặc bình thường, một chút cũng không chính thức.

     "Không cần, chú Sáu anh là một người rất hiền hoà. Hơn nữa, ông muốn gặp em tự nhiên nhất, cái dáng vẻ của em bây giờ rất tốt, đi thôi." Hàn Dập Hạo nói xong lập tức kéo cô tới bãi đỗ xe.

     "Nhưng mà."

...

     Trên đường lái xe đi thành phố B, Hàn Dập Hạo bảo cô ngủ một giấc trước, chờ đến nơi sẽ đánh thức cô, nhưng Tòng Thiện làm sao ngủ được. Đây là lần đầu tiên cùng Hàn Dập Hạo đi gặp trưởng bối, chỉ sợ có chỗ nào thất lễ.

     "Thật sự không cần mang quà gặp mặt sao?" Tòng Thiện xác định dò hỏi.

     Hàn Dập Hạo khẽ cười nói: "Trước đó, ông đã thông báo cho anh biết, không cho chúng ta mang quà biếu. Hơn nữa, ông cũng đã sống hơn nửa đời người, lễ vật gì chưa từng thấy qua?"

     "Sao anh lại nói chú Sáu của anh như vậy." Tòng Thiện không vui trừng mắt liếc anh một cái, người này.

     "Đó là tự ông nói." Hàn Dập Hạo vội vàng trình bày tường tận: "Sở dĩ chú Sáu anh là “hoa tuyệt thế” của nhà họ Hàn, đó là bởi vì ông là bậc trưởng bối duy nhất trong nhà không có quan niệm môn hộ. Trước đây, chuyện của anh trai anh và chị dâu, ông cũng biết, cũng là người duy nhất tán thành nói giúp họ."

     Nghe Hàn Dập Hạo nói như vậy, Tòng Thiện thoáng yên tâm chút. Lúc trước, trong lúc vô tình cô đã từng nghe đám người Tề Danh Dương và Đường Tuấn tiết lộ một chút tình hình của nhà họ Hàn. Tuy cô cũng không rõ lắm, nhưng cũng biết người nhà họ Hàn đều là danh tướng quan to, con dâu con rể gia thuộc đều là lớn mạnh đến mức khiến người ta chắc lưỡi hít hà. Cho nên cô cho rằng mỗi người nhà họ Hàn đều mang theo thói kiêu ngạo của thế gia vọng tộc, giống như trong những cảnh diễn lúc tám giờ ấy, xem trọng cái gọi là môn đăng hộ đối, không nghĩ tới Hàn Dập Hạo còn có một người chú như vậy.

     "Vậy anh nói một chút về chú Sáu của anh cho em biết đi, em sợ lát nữa làm chuyện gì đó chọc cho cụ nhà mất hứng." Tòng Thiện lại dò hỏi.

     Hàn Dập Hạo thấy vẻ mặt cô thành khẩn, biết cô rất coi trọng "cuộc gặp mặt phi chính nghĩa" này, nhịn không được cười ra tiếng: "Lát nữa, em đừng có khẩn trương như vậy là được. Chú Sáu anh sống ở nước Pháp từ nhỏ, trong xương có lãng mạn và phóng túng không bị trói buộc của người Pháp, không có một chút quan niệm truyền thống nào của nước chúng ta, cho nên ông ủng hộ anh trai anh và anh theo đuổi chân ái."

     Tòng Thiện nghe được hai chữ sau cùng, có chút ngượng ngùng tránh đi tầm mắt của anh. Cô lại nghĩ tới Hàn Dập Hạo đã từng nói với cô, bà nội anh là người Soviet, sao chú Sáu của anh lại lớn lên ở nước Pháp? Cô tò mò hỏi: "Hàn Dập Hạo, huyết thống nhà anh có phải rất phức tạp hay không?"

     "Ừ." Hàn Dập Hạo không chút giấu giếm nói: "Cả cuộc đời của ông nội anh đã từng kết hôn ba lần, người vợ đầu tiên là người Trung Quốc, sinh ra bác cả anh. Bà nội của anh là người Soviet, sinh ra bố anh, trong đó có ba trai và ba gái. Sau khi bà nội anh chết, ông nội lại cưới một người vợ nhỏ nước Pháp, sinh ra chú Sáu anh. Cho nên khi còn bé, người khác đều cười nhà anh là “Liên Hợp Quốc”."

     "Cái này cũng khó trách." Tòng Thiện gật đầu, xem ra nhà họ Hàn thật đúng là phức tạp. Không chỉ có nhiều người và huyết thống hỗn tạp, mà còn đều là rồng phượng trong biển người, cô đột nhiên cảm giác rất có áp lực.

     Nhìn thấy vẻ mặt cô ngưng trọng, Hàn Dập Hạo đưa tay vỗ nhè nhẹ lên tay cô trêu: "Thế nào, cảm thấy gả vào nhà họ Hàn rất có áp lực sao?"

     "Ai muốn gả cho anh hả." Tòng Thiện trừng mắt liếc anh một cái, mỗi lần nghiêm túc suy nghĩ, anh sẽ dùng tay không đứng đắn để cắt ngang.

     "Em không gả cho anh, vậy muốn gả cho ai?" Hàn Dập Hạo vừa nghe không vui, tuy trước đây anh chưa từng nghĩ tới chuyện kết hôn, nhưng hai chữ "kết hôn" nghe cũng không tệ. Ít nhất như thế có thể trói chặt cô, tránh cho một ngày nào đó cô lại vì gia thế của anh mà suy nghĩ lung tung.

     "Dù sao cũng không phải là anh." Tòng Thiện cố tình nói mát. Bây giờ, hai người lui tới cũng cảm thấy áp lực rất lớn, nếu như gặp bố mẹ anh, hoặc là kết hôn, quả thực cô không dám tưởng tượng được là cảnh tượng ra sao.

     Hàn Dập Hạo thắng gấp một cái, đột nhiên ngừng lại.

     Tòng Thiện bị dây an toàn siết chặt, thiếu chút nữa đau sốc hông. Cô vừa định hỏi anh làm cái gì, anh đã rướn người qua, ôm lấy cô kích hôn.

     "Ưm…" Tòng Thiện đánh lồng ngực của anh, muốn anh tránh ra, tại sao anh lại đột nhiên "tập kích", cô sắp không thở được.

     Lưu luyến mà kết thúc nụ hôn này, đáy mắt Hàn Dập Hạo thoáng hiện một ngọn lửa quen thuộc, quả nhiên hơi dính lấy cô thì không cầm lòng nổi, giọng anh khàn khàn trách: "Không phải đã dạy em, lúc hôn phải hô hấp sao? Sao vẫn ngốc như vậy."

     "Anh mới ngốc!" Tòng Thiện tức giận nói: "Mỗi lần đều bất thình lình như vậy, sao em thở được?"

     "Vậy anh sẽ thông báo cho em trước, anh muốn hôn em." Nói xong, anh lại muốn tiến tới.

     Tòng Thiện vội vàng che miệng của anh lại, lên tiếng nhắc nhở: "Anh còn không lái xe? Cũng sắp chạng vạng tối rồi, đợi đến được nhà của chú Sáu anh thì đã mấy giờ rồi?"

     "Đã đến rồi." Anh in một nụ hôn vào lòng bàn tay của cô, kéo tay của cô, mở cửa đi xuống.

     Giờ Tòng Thiện mới nhìn tới con đường nhỏ lát đá cuội trước mặt, xe không chạy vào được.

     "Nào." Hàn Dập Hạo lịch sự mở cửa xe cho cô, duỗi tay về phía của cô.

     Tòng Thiện bị anh nắm kéo xuống xe, nhịn không được quan sát hoàn cảnh chung quanh đây, tò mò hỏi: "Chú Sáu anh ở đây sao?"

     Cái này cùng với trong tưởng tượng của cô quả thực khác biệt rất lớn. Ở đây hẳn là ngoại ô, bốn phía ngoại trừ cây cối và đất trống cũng không thấy những thứ khác, không phải là nên ở nhà cao tầng gì đó sao?

     "Chú Sáu anh thích cuộc sống gần gũi với thiên nhiên, đi thôi, anh dẫn em vào." Hàn Dập Hạo cười giải thích, dắt cô đi vào bên trong.




Đã sửa bởi smizluy1901 lúc 17.10.2015, 16:41.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 18.10.2015, 22:15
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10802 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 21.2: Gặp trưởng bối nhà họ Hàn (tiếp)

     Đi vào bên trong, Tòng Thiện mới chú ý tới nơi này giống như một trang viên, tuy không có trang viên nào phong cách sang trọng như thế này, nhưng lại rất xinh đẹp và ấm áp. Chung quanh đường mòn là từng mảnh vườn, trồng hoa hồng, hoa tulip và một số hoa cỏ cô gọi không ra tên. Gió xuân hơi say thổi qua, trăm hoa đua nở hết sức tươi đẹp nở rộ ở dưới ánh mặt trời chiều, nhuốm một chút màu vàng óng, mùi thơm ngào ngạt xông vào mũi, cảm giác đi ở trong biển hoa làm cho tâm trạng Tòng Thiện dần dần thả lỏng.

     "Chú Sáu anh rất thích hoa?" Tòng Thiện dò hỏi.

     "Đúng vậy, ông rất quý những hoa cỏ này, cái gì cũng muốn đích thân chăm sóc, không chấp nhận được một chút qua loa, bọn anh đều cười ông là “hoa si”. Mấy năm nay, ông công việc bận rộn cộng thêm tuổi tác cũng không còn nhỏ, mới đặc biệt mời một người làm vườn người Hà Lan giúp ông chăm lo." Hàn Dập Hạo giải thích.

     Tòng Thiện bị lời của anh chọc cười, thật muốn trông thấy "hoa si" từ trong miệng anh nói là dạng gì.

     "Em nhìn xem, đó chính là chú Sáu của anh." Hàn Dập Hạo chỉ vào một người nơi xa đưa lưng về phía của bọn họ, đội mũ rơm khom lưng gật đầu nói.

     "Vậy chúng ta mau qua đó đi." Tòng Thiện đẩy đẩy Hàn Dập Hạo, ra hiệu nói.

     "Chú Sáu!" Hàn Dập Hạo gọi to một tiếng, giọng xuyên thấu lực cực mạnh. Người ngoài đồng ấy lập tức ngẩng đầu lên, nhìn thấy bọn họ, vui vẻ đi tới, vừa đi vừa hô to: "Tiểu Lục Tử, mau vào nhà!"

     "Tiểu Lục Tử?" Tòng Thiện hoài nghi nheo mắt lại, nhìn Hàn Dập Hạo, trong mắt không giấu được vui vẻ.

     Hàn Dập Hạo đen mặt, miễn cưỡng giải thích: "Chú Sáu anh tính tình như đứa trẻ vậy. Cùng vai lứa với anh trong nhà họ Hàn có sáu người con trai, ông lập tức gọi theo thứ tự tiểu Đại Tử, tiểu Nhị Tử... Anh đứng hàng thứ sáu, cho nên ông liền gọi anh là tiểu Lục Tử."

     Bởi vì anh và chú Sáu đều đứng hàng thứ sáu, cho nên hai người luôn rất hợp.

     "Ha ha." Rốt cuộc Tòng Thiện cất tiếng cười to, tiểu Lục Tử, cái tên nghe rất giống tên của một thái giám.

     "Em cứ cười đi, đến buổi tối, có người lại khóc cầu xin, anh cũng sẽ không để ý." Hàn Dập Hạo hạ thấp giọng, duỗi tay dùng sức vỗ vào mông đẹp của cô một cái, đầy ẩn ý mà "cảnh cáo" nói.

     Tòng Thiện vừa nghe, lập tức ngừng cười. Anh luôn uy hiếp cô như vậy, nhưng không thể không nói, uy hiếp của anh quả thật có tác dụng: "Không cho anh chạm vào em nữa!"

     "Đừng mơ." Anh sáp đến gần bên tai cô, khẽ thốt ra hai chữ này, không cho cô thời gian phản ứng đã kéo cô đi về phía trước.

     "Tiểu Lục Tử, đây là bạn gái của con hả?" Người làm lính giọng đặc biệt lớn, còn chưa có đi tới, giọng đã vang vọng truyền tới.

     "Dạ, chú Sáu, tốc độ của chú chậm như vậy, có phải đã lâu không có luyện tập hay không?" Hàn Dập Hạo cũng lớn tiếng đáp lại.

     "Nói bậy! Chú thường xuyên luyện tập đấy!" Bóng dáng thoăn thoắt nhảy tới nhảy lui giữa những bông hoa, rất nhanh đã đi tới trước mặt của hai người họ.

     "Chú Sáu, cô ấy tên là Thẩm Tòng Thiện, bạn gái của con." Hàn Dập Hạo bắt đầu tự giới thiệu, không e dè ôm lấy eo của cô.

     "Chú Hàn, xin chào." Tòng Thiện lập tức khéo léo gọi, trong lòng lại lấy làm kinh ngạc, người đàn ông trước mắt nào có giống trưởng bối của Hàn Dập Hạo? Nhìn qua rõ ràng chỉ ba mươi mấy tuổi, hơn nữa, còn rất tuấn tú. Tuy biết chú Sáu của anh là con lai, nhưng còn trẻ và đẹp trai như vậy cũng thật là không có lương tâm.

     "Ngoan." Hàn Trường Hạo cười gật đầu, bảo bọn họ vào trong trò chuyện.

     Thiết kế trong nhà có chút phỏng theo kiểu cổ, khắp nơi đều cho thấy phong cách cổ kính. Vào cửa, hai người cởi giày, Hàn Dập Hạo có vẻ rất quen thuộc nơi này, cũng không câu nệ, kéo Tòng Thiện ngồi xuống đối diện Hàn Trường Hạo.

     "Chị Trương, lấy hộp Bích Loa Xuân thượng hạng đem ra đây." Hàn Trường Hạo cười ha hả dặn dò nói.

     Một dì trung niên lập tức bưng lá trà và bộ đồ trà tới đặt ở trên bàn nhỏ.

     "Chú Sáu, bình thường con tới sao chú không dùng trà ngon chiêu đãi con?" Hàn Dập Hạo nhíu mày hỏi.

     "Một người đàn ông cẩu thả như con, cho con uống con cũng uống không ra sự khác biệt, đương nhiên là để lại cho cô gái trẻ tuổi xinh đẹp uống." Hàn Trường Hạo "cùi chỏ hướng ra ngoài", nháy mắt với Tòng Thiện.

     Tòng Thiện rốt cuộc hiểu rõ "hoa tuyệt thế" từ trong miệng Hàn Dập Hạo là ý gì. Bởi vì "trưởng bối" trước mắt không chỉ không có một chút dáng vẻ kiêu ngạo, mà còn hoạt bát như đứa trẻ, khác nhiều với tất cả những "thiếu gia" xuất thân gia đình giàu có cô đã gặp.

     "Cảm ơn chú Hàn." Tòng Thiện thuận theo tiếp lời.

     "Con thấy chú chính là thiên vị." Hàn Dập Hạo "ghen" nói.

     "Một người đàn ông cao lớn tính toán chi li như vậy, y chang không khác gì bố của con." Vừa tán gẫu, Hàn Trường Hạo vừa đích thân bắt đầu pha trà.

     Tòng Thiện nhìn ra được cách làm của ông rất thuần thục, không thua gì người chuyên nghiệp, xem ra ông là một người rất thích trà nghệ.

     "Chú Hàn, động tác của chú rất chuyên nghiệp." Tòng Thiện ca ngợi nói.

     "Chú ấy rất thích giả bộ." Hàn Dập Hạo không khách sáo vạch trần nói. Ngày thường bưng tách trà uống giống như một ông cụ quê mùa, bây giờ lại muốn khoe khoang trà nghệ ở trước mặt bọn họ.

     "Con gái người ta chính là biết nói chuyện hơn con." Hàn Trường Hạo cũng không tức giận, đưa tách trà đầu tiên cho Tòng Thiện, thúc giục: "Mau ngửi xem, có phải rất thơm hay không."

     "Cảm ơn." Tòng Thiện lễ phép nói cảm ơn, cẩn thận nhận lấy tách trà. Nhìn hương trà hòa với hơi nước lượn lờ bay lên giống như trời quang mây tạnh vậy, hương trà sực nức này cũng theo đó xông vào mũi, cô nhịn không được tán thưởng nói: "Quả thật rất thơm."

     "Con nhìn xem dưới đáy tách này, lá dưới đáy hóa thành đóa, giống như hoa tuyết bay lượn, vẻ đẹp của lá rơi như “xuân nhuộm đáy biển”." Hàn Trường Hạo dương dương tự đắc nói.

     "Được rồi, chú cũng đừng khoe khoang nữa, chú ý nhiều như vậy, chờ chú nói xong bọn con đã chết khát rồi." Hàn Dập Hạo "không quen nhìn" ông "học đòi văn vẻ". Rõ ràng đều là người thô kệch rèn luyện trong quân đội mà ra, nào có nhiều kiên nhẫn như vậy. Nhưng mặc dù rất không "khách sáo" với Hàn Trường Hạo, lúc quay sang Tòng Thiện lại rất nhẹ nhàng nói: "Chờ năm phút nữa trà nguội lại đến 45-55 độ thì uống sẽ không có khác biệt."

     "Tiểu tử thúi, cũng không thấy con quan tâm chú như vậy." Nhạy bén quan sát Hàn Dập Hạo quan tâm che chở Tòng Thiện, Hàn Trường Hạo "quở trách" nói.

     "Chú là một người đàn ông cao lớn, tại sao con phải quan tâm đến chú?" Hàn Dập Hạo phản bác.

     "Haiz, thật là có vợ quên chú rồi." Hàn Trường Hạo khoa trương lắc lắc đầu, thở dài nói.

     "Chú Hàn, thật ra thì Dập Hạo rất tôn kính chú." Tòng Thiện vội vàng nói.

     "Đừng để ý đến chú ấy, chú ấy là muốn nhận được đồng tình." Hàn Dập Hạo không khách sáo vạch trần trò lừa bịp của Hàn Trường Hạo.

     "Tiểu tử thúi!" Quả nhiên Hàn Trường Hạo đã khôi phục lại "sắc mặt giận dữ", trừng mắt nhìn Hàn Dập Hạo sai khiến: "Mau đi giúp thím Trương chuẩn bị cơm nước đi."

     "Con là khách, chú không biết ý tứ mà bảo con đi giúp sao?" Hàn Dập Hạo nhíu mày rậm nói.

     "Bây giờ, con lại là khách sao? Trước đây, sao không thấy con tự giác như vậy." Hàn Trường Hạo cũng nhíu mày trả lời, ở trong mắt Tòng Thiện vẻ mặt hai người lại trông giống hệt nhau không nói ra được: "Mau đi đi, nhìn thấy tiểu tử thúi này sẽ lại tức giận. Đi vào phòng bếp đi, đừng vướng mắt của chú."

     Hàn Dập Hạo biết rõ Hàn Trường Hạo là muốn mượn cơ hội để đuổi anh đi, một mình hỏi Tòng Thiện, đây cũng là mục đích chuyến đi lần này của bọn họ. Hàn Dập Hạo tin, chỉ cần Hàn Trường Hạo biết rõ con người của Tòng Thiện thì nhất định sẽ thích cô. Đến lúc đó, chuyện của hai người bọn họ cũng sẽ thêm một người ủng hộ.

     "Anh đi đi." Tòng Thiện kéo kéo anh giảng hòa, cô làm sao không biết Hàn Trường Hạo là muốn một mình hỏi cô.

     "Được rồi, chú Sáu, chú không được bắt nạt cô ấy đâu đấy." Trước khi đi, Hàn Dập Hạo vẫn không quên nhắc nhở một câu.

     "Nhanh đi, nhanh đi." Hàn Trường Hạo không nhịn được xua xua tay "Đuổi" Hàn Dập Hạo đi, cười hì hì nhìn Tòng Thiện, đi thẳng vào vấn đề hỏi: "Tiểu Thiện à, con và Tiểu Lục Tử làm sao biết nhau vậy? Nói cho chú Sáu nghe một chút."

     Tòng Thiện đã chuẩn bị tâm lý xong, không ngờ tới Hàn Trường Hạo lại hỏi cái vấn đề này, hơn nữa, còn tỏ vẻ hết sức "bát quái". Cô ngẩn người không biết trả lời như thế nào: "Chú Hàn, Dập Hạo không có nói với chú sao?"

     "Tiểu tử thúi kia cái gì cũng không nói cho chú biết, làm như bí mật quân sự vậy." Hàn Trường Hạo "nổi cáu" nói: "Nếu không phải chú luôn quấn lấy nó, nó vẫn còn giấu con như giấu kho báu, cũng không chịu dẫn đến gặp chú."

     "Thật ra thì bọn con không có bắt đầu bao lâu." Tòng Thiện ngượng ngùng cười cười.

     "Thật sao?" Hàn Trường Hạo hoài nghi mà nhìn Tòng Thiện, vẻ mặt tràn đầy ý cười: "Nghe Danh Dương nói, bọn con chính là quen biết nhau ở hành trình gìn giữ hòa bình lúc trước hả."

     Tòng Thiện rốt cục biết được "giảo hoạt" của người nhà họ Hàn là có di truyền, không nghĩ tới chú Sáu của Hàn Dập Hạo bát quái như vậy. Không hỏi được từ Hàn Dập Hạo, cho nên chạy đi hỏi Tề Danh Dương, cô thừa nhận: "Dạ, con và anh ấy biết nhau một khoảng thời gian."

     "Tại sao biết?" Lại quấn về cái đề tài này, ông biết Tòng Thiện là cảnh sát. Hơn nữa, từ trong miệng của Tề Danh Dương hỏi thăm được, cô còn là một cảnh sát rất chính trực, không giống với những oanh oanh yến yến ngày trước của Hàn Dập Hạo, cho nên Hàn Trường Hạo mới rất hiếu kỳ đến tột cùng là hai người làm thế nào biết nhau. Bởi vì Tề Danh Dương cũng không chịu tiết lộ, cho nên ông cũng chỉ phải giáp mặt hỏi Tòng Thiện.

     "Cái này." Tòng Thiện do dự, đang suy nghĩ có nên nói cho ông biết hay không. Lúc này, một giọng nói truyền tới: "Không được nói cho chú ấy biết!"

     Tòng Thiện sửng sốt, còn Hàn Trường Hạo thì tức giận đến mức nhảy dựng lên: "Tiểu tử thúi này, lại dám nghe lén bọn cậu nói chuyện hả! Đi, Tiểu Thiện, chú dẫn con đi ngắm hoa."

     Nói xong, còn quay đầu lại nói với người kia: "Tiểu tử thúi, không được đi theo."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 19.10.2015, 22:34
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10802 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 21.3: Gặp trưởng bối nhà họ Hàn (tiếp)

     Ra đến bên ngoài, Hàn Trường Hạo trông giống như một tên trộm vậy, nhìn xem Hàn Dập Hạo có đi theo hay không, lại bám riết Tòng Thiện không tha nói: "Đến tột cùng là làm sao biết? Mau nói cho chú biết đi."

     Càng không cho ông biết, ông lại càng muốn biết.

     Tòng Thiện suy nghĩ một chút, nhìn dáng vẻ Hàn Trường Hạo xem chừng nếu không nói cho ông biết, ông vẫn hỏi đến cùng, thảo nào Hàn Dập Hạo cũng bị ông phiền đến mức chỉ có thể đưa cô tới gặp ông. Nhưng nói cho ông biết cũng không có gì, dù sao thì cũng không thể giấu mãi.

     Nghĩ tới đây, Tòng Thiện mở miệng: "Chú Hàn, vậy chú đừng cho anh biết con cho chú biết nhé."

     "Thế nào, con còn sợ tiểu tử kia hay sao? Không sao, chú Sáu làm chỗ dựa cho con." Hàn Trường Hạo hai tay chống nạnh khí phách nói.

     Tòng Thiện buồn cười, bậc trưởng bối này của Hàn Dập Hạo thật đúng là thú vị. Hai người vừa đi, Tòng Thiện vừa kể đại khái về chuyện xảy ra giữa hai người. Nghe tới một số đoạn cô dạy dỗ Hàn Dập Hạo thì Hàn Trường Hạo lại vỗ tay một cái, cao hứng nói: "Giội rất hay! Đúng là nên có người dạy dỗ nó một chút!"

     Tòng Thiện phát hiện càng lúc càng thích chú Sáu này, bởi vì bất kể cô nói thế nào, Hàn Trường Hạo đều chỉ phê bình Hàn Dập Hạo, thỉnh thoảng còn chen vào đôi câu chuyện xấu hổ yêu sách (đòi bằng được) của Hàn Dập Hạo khi còn bé, vui vẻ như một đứa con nít.

     "Tiểu tử này cuối cùng cũng gặp phải một người có thể trừng trị nó." Hàn Trường Hạo gật đầu, dò xét nghe được tình hình từ trong miệng của Hàn Dập Hạo và Tề Danh Dương. Hơn nữa, theo như lời Tòng Thiện nói, ông cũng là thích Tòng Thiện tự đáy lòng. Cô gái vừa dũng cảm lại vừa chính trực như vậy, quả thật không thấy nhiều.

     "Thật ra thì anh ấy đối với con rất tốt." Nhịn không được giúp anh nói lời hay, Tòng Thiện chỉ sợ lát nữa Hàn Trường Hạo đi dạy dỗ Hàn Dập Hạo.

     "Vừa rồi chú cũng đã nhìn ra được. Chú nhìn tiểu tử này lớn lên, cho tới bây giờ chưa từng thấy nó nhìn cô gái nào có ánh mắt như vậy. Con hẳn là nghe Tiểu Lục Tử nói qua nhà họ Hàn của bọn chú là gia đình như thế nào. Mấy đứa cháu trai của chú đều là tâm cao khí ngạo, nhìn người khác đều là cảm thấy tài trí hơn người. Chỉ ngoại trừ anh trai của Tiểu Lục Tử." Hàn Trường Hạo nói tới đây, ánh mắt trở nên sâu xa.

     "Anh ấy đã từng nói với con về chuyện của anh trai anh ấy và chị dâu." Tòng Thiện tiếp lời nói.

     "Ngay cả chuyện của anh trai nó mà nó cũng đã nói cho con biết, có thể thấy được trọng lượng của con ở trong mắt của nó." Hàn Trường Hạo nhịn không được thở dài nói: "Giữa nhiều đứa cháu trai như vậy, chú thích nhất tiểu Ngũ, bởi vì tính tình của hai người bọn chú rất giống nhau, đều không có dáng vẻ ngông nghênh, yêu cũng đều là yêu cô gái bình dân. Tiểu Lục Tử là tiểu Ngũ nuôi lớn, cho nên tư tưởng của nó so với mấy người anh trai mà nói thì khá hơn một chút. Nhưng kể từ khi tiểu Ngũ gặp chuyện không may, nó đã hoàn toàn thay đổi như một người khác, say rượu gây chuyện, ẩu đả đánh nhau, thay phụ nữ còn chuyên cần hơn thay quần áo, chú đã từng vì thế mà lo lắng một thời gian dài. May mà qua hai năm, tự nó nghĩ thông suốt, không sống phóng đãng như vậy nữa."

     "Con hiểu được cảm thụ của anh ấy." Tòng Thiện dừng một chút nói: "Thật ra thì cho đến bây giờ, anh ấy cũng còn chưa hoàn toàn để xuống chuyện của anh trai."

     "Nhưng bây giờ, nó có con rồi." Hàn Trường Hạo đã khôi phục lại trạng thái bình thường, bi thương vừa rồi bị cuốn đi, cười nói: "Cho nên con phải giúp nó quên đi đoạn chuyện cũ kia, tiếp tục sống thật tốt. Tin ánh mắt của chú, con ở trong lòng của nó tuyệt đối không tầm thường, con tuyệt đối có năng lực làm được."

     "Con sẽ cố gắng." Tòng Thiện cười đáp lại nói.

     "Vẫn chưa quay lại? Ăn cơm!" Lúc này, giọng Hàn Dập Hạo vang lên, hai người quay đầu nhìn lại, nhìn thấy anh đang sải bước đi về phía của bọn họ.

     "Nhìn xem, vẻ mặt của nó rất căng thẳng, cũng không phải là chú muốn lừa bán con." Hàn Trường Hạo dựng râu trợn mắt nói, khóe miệng lại không nén được ý cười.

     "Hai người nói gì vậy?" Đến gần, Hàn Dập Hạo tuyên bố "chủ quyền" ôm lấy eo Tòng Thiện tò mò dò hỏi. Vừa rồi đã nhìn thấy hai người vừa nói vừa cười, xem ra chú Sáu cũng rất thích Tòng Thiện.

     "Không có." Hai người đồng thanh đáp, nhìn nhau cười.

     "Không có?" Hàn Dập Hạo hoài nghi mà liên tục nhìn vẻ mặt đáng nghi của hai người họ, còn muốn hỏi, giọng của thím Trương lại vang lên: "Ăn cơm!"

     "Mau đi ăn cơm thôi." Hàn Trường Hạo cười hì hì sải bước rời đi, vẫn không quên quay đầu lại thúc giục bọn họ.

     "Không nói cho anh biết?" Hàn Dập Hạo nheo mắt lại, "uy hiếp" nói: "Trở về lại ép hỏi em."

     "Anh quên rồi sao? Ý chí đảng viên chính là làm bắng sắt thép, em sẽ không nói cho anh biết." Tòng Thiện dí dỏm nói, đột nhiên giãy ra khỏi anh, nhảy nhót đi về phía trước.

     "Còn dám chạy!" Hàn Dập Hạo nhanh chóng đuổi theo cô, ôm cô lên, xoay mấy vòng, cười sang sảng nói.

     "Hàn Dập Hạo! Thả em xuống! Chóng mặt quá!" Tòng Thiện hét lên, nhưng cũng nhịn không được mà phát ra từng trận tiếng cười như chuông bạc.

     Hàn Trường Hạo nhìn dáng vẻ cười vui vẻ của bọn họ, cũng vui vẻ đến không ngậm miệng được. Tiểu Lục Tử của ông, dường như là đã tìm được tình yêu đích thực. Tiểu Ngũ à, con trên trời có linh thiêng, nhất định rất vui.

     Ăn cơm xong, Hàn Trường Hạo vốn muốn giữ bọn họ lại đây qua đêm, nhưng ngày mai, Tòng Thiện phải đi làm, Hàn Dập Hạo và Hàn Trường Hạo cũng phải trở về quân khu. Cho nên Hàn Dập Hạo khăng khăng muốn rời đi.

     "Sau này nhớ thường xuyên đến chơi nhé, thím Trương nhớ con, sau này con tới cũng sẽ mở cửa cho con." Trước khi đi, Hàn Trường Hạo không quên dặn dò.

     "Dạ, chú Hàn, có thời gian, con sẽ lại tới thăm chú." Tòng Thiện cười đáp.

     "Được, tiểu Lục Tử, còn có một câu chú muốn nói với con." Hàn Trường Hạo kéo Hàn Dập Hạo đến một bên, không biết nói những gì, hai người đều mặt mày rạng rỡ.

     Chào tạm biệt Hàn Trường Hạo, Tòng Thiện nhịn không được tò mò hỏi: "Chú anh đã nói gì với anh vậy."

     "Trở về sẽ nói cho em biết." Hàn Dập Hạo thần thần bí bí đáp.

     Tòng Thiện bĩu môi, không nói thì thôi.

     Trên đường trở về, Tòng Thiện quả thật rất mệt, bất giác đã ngủ mất. Mãi cho đến lúc Hàn Dập Hạo ôm lấy cô lên lầu, cô mới tỉnh lại.

     "Đến nhà rồi sao?" Tòng Thiện dụi dụi mắt hỏi.

     "Ừ." Hàn Dập Hạo mở cửa, lại dùng chân đá vào, ôm cô đi thẳng tới phòng ngủ.

     Khi bị anh đè lên bắt đầu cởi quần áo thì Tòng Thiện mới phản ứng được muốn giãy giụa: "Hàn Dập Hạo, em rất mệt, hôm nay không làm có được không?"

     Anh đương nhiên không chịu, thuần thục cởi hết đồ của mình, ném cô lên chiếc giường lớn mềm mại, thân thể dũng mãnh theo đó phủ lên: "Không được, còn phải đợi một tuần nữa mới có thể gặp em. Đêm nay, em phải chịu trách nhiệm cho anh “ăn no”."

     "Ưm…" Tòng Thiện kháng nghị, lời còn chưa có nói ra khỏi miệng đã bị miệng anh chặn lại. Thật ra thì cô muốn bảo anh đi tắm trước, nhưng hiển nhiên anh đã không kịp đợi.

     Cũng không lâu lắm, trong phòng ngủ vang lên từng tiếng rên khiến người ta đỏ mặt tim đập dồn, cô gái nức nở hòa lẫn tiếng thở gấp của người đàn ông tục tằng, kèm theo tiếng kêu của giường lớn không chịu được sức nặng, cả căn phòng "ý xuân" vô cùng dạt dào.

     Cả đêm, cô đều ở dưới người anh trăn trở ngâm nga, bất kể cô khóc lóc cầu xin thế nào, anh cũng đều mềm giọng vỗ về, vẫn say mê cướp đoạt vẻ đẹp của cô như cũ. Cho đến khi cô không chịu nổi quá nhiều vui vẻ, trước mắt thoáng hiện một tia sáng, khóc và ngất đi ở trong ngực của anh...




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 293 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ahihi_ihaha, Google Adsense [Bot], Hatdekute1405, jubae, Jujuju, Le Thanh, mayayuki, me2nhoc, MoonMoon, Ngaanh2410, nhunghin1105, Ruby0708, Sal.it_study_, Thaophuong, Thắm Đặng, Thỏ vui vẻ, tiểu khanh tử, utby93, vân anh kute và 463 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

8 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

9 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

14 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 5, 6, 7

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31



cò lười: Nhưng bạn phải có điểm mới đấu giá được nha
cò lười: Bạn vào shop. Bạn chọn vật phẩm bạn thích. Sau đó bấm chọn thôi
ngoc giau: Cho mình hỏi về cách đấu giá với
Shop - Đấu giá: Niu kinh vừa đặt giá 224 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 222 điểm để mua Bướm ôm tim
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 265 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 244 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 256 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 555 điểm để mua Thiên thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 298 điểm để mua Móc khóa thỏ xanh
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 206 điểm để mua Panda ngồi trên mặt trăng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 204 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 543 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 248 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 284 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 213 điểm để mua Giày cao gót hoa hồng
karrykane: cho những ngày chẳng có gì
cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.