Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 133 bài ] 

Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt

 
Có bài mới 17.10.2015, 02:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 20:19
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 513 lần
Điểm: 55.81
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt - Điểm: 70
CHƯƠNG 30

Mấy ngày gần đây Dạ Nguyệt luôn lo lắng cho Vân Nhi và Hoàng Trí nên hầu như đêm nào cũng không ngủ đủ giấc, bây giờ đã không còn phải bận tâm nên cô nằm ngủ thật sâu trong vòng tay sư phụ nhà mình cho đến tận giữa đêm vẫn chưa tỉnh dậy.

Lăng Chi Hiên cũng chỉ muốn ôm chặt Dạ Nguyệt để cảm nhận nhiệt độ ấm áp cùng mùi hương quen thuộc của Dạ Nguyệt nên anh cũng không có đánh thức cô. Nếu anh trở về cũng đồng nghĩa với việc không thể ôm lấy cô gái nhỏ ngủ vào mỗi buổi tối nữa, điều này khiến anh thật phiền não. Lăng Chi Hiên cúi đầu xuống ngắm nhìn cơ thể nhỏ nhắn trong vòng tay mình, anh đưa tay véo vào má người đang ngủ say, cảm giác mềm mịn thật tốt.

Dạ Nguyệt nhúc nhích cơ thể tránh khỏi móng vuốt ai đó, rồi cô cạ cạ gò má vào lồng ngực ai đó như mèo nhỏ, vì buổi tối trời có sương đêm rất lạnh nên cô dán sát vào nơi ấm áp nhất để sưởi ấm. Lăng Chi Hiên định đứng dậy đóng cửa sổ nhưng thật khó di chuyển khi ai đó cứ quắn chặt lấy anh như dây leo không chịu buông.

"Bảo bối, tỉnh dậy" Lăng Chi Hiên gọi cô gái nhỏ thức dậy.

Dạ Nguyệt nhíu mày nhưng không thèm thức dậy, cô tiếp tục cạ cạ gò má vào trong lồng ngực trơn bóng của Lăng Chi Hiên, mềm mềm trơn trơn ấm ấm thật thích a..... ~

Lăng Chi Hiên cảm giác ngứa ngứa ở lồng ngực, giống như bị ai gãi ngứa cả cơ thể anh bắt đầu sinh ra cảm giác kì lạ thoải mái. Anh ảo não bóp trán nhìn kẻ gây hoạ vẫn đang ngủ ngon lành trong lòng mình, em đang thử thách kiên nhẫn của tôi có phải hay không cái đồ ngốc này?

Lăng Chi Hiên lập tức lật người nằm trên người Dạ Nguyệt, anh cúi đầu cắn vào chiếc cổ trắng noãn của Dạ Nguyệt.

Lần này đến lượt Dạ Nguyệt cảm giác ngứa ngứa kì lạ thêm nữa là bị đè nặng, cô nhíu mày lấy tay đẩy cái thứ đang đè trên người cô ra nhưng hình như tay bị nắm rồi đè xuống đệm. Dạ Nguyệt lờ mờ mở mắt ra nhìn thì thấy sư phụ nhà mình đang nhìn cô chăm chú ở phía trên.

"A..." Dạ Nguyệt giật mình kêu lên.

"Đã chịu thức dậy?" Lăng Chi Hiên cười cười hỏi, muốn đánh thức mèo con lười biếng dậy thì đúng là cả quá trình dài nha. "Có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?"

Dạ Nguyệt ngó lên cái đồng hồ treo tường thấy đã là nửa đêm, cô nhìn sư phụ nhà mình bằng ánh mắt vô cùng đáng thương: "Sao lại gọi em vào giờ này?" theo lẽ thường sư phụ phải đến sáng gọi cô dậy mới đúng a.

Lăng Chi Hiên không trả lời, anh tiếp tục hôn sâu vào cổ Dạ Nguyệt dài đến hai bên xương vai xanh, vừa hôn anh vừa tháo những chiếc cúc áo trên áo ngủ của Dạ Nguyệt.

"A... khoan..." Dạ Nguyệt cảm giác luồng nhiệt đang di chuyển dọc theo từng cái hôn của sư phụ, cảm giác đau đau ngứa ngứa trên da thịt làm cô có loại cảm giác bức rức khó tả trong cơ thể.

Khi áo ngoài bị ai đó cởi ra, da thịt tiếp xúc với không khí lạnh, Dạ Nguyệt mở mắt ra nhìn thì thấy cả phần trên của cô đã không còn mảnh vải che thân, mặt cô nóng bừng lên.

Cô ngẩn đầu lên nhìn sư phụ, Lăng Chi Hiên đối mắt lại nhìn cô, ánh mắt nóng bỏng không hề che giấu làm mặt cô càng đỏ hơn nữa. Không khí mờ ám mập mờ lượn lờ xung quanh phòng.

Lăng Chi Hiên ngồi dậy cởi áo của mình ra rồi anh lại tiếp tục nằm trên người Dạ Nguyệt để hai cơ thể tiếp xúc nhau không khoảng cách. Hai đỉnh của cặp đôi mềm mại tiếp xúc trực tiếp với lồng ngực rắn chắc làm cơ thể anh càng nóng dần lên.

Dạ Nguyệt cảm giác cơ thể sư phụ đang gắt gao ôm lấy cô, cơ thể cô vừa bức rức vừa khó chịu, giống như có gì đó đang hò hét bên trong cô đòi giải thoát khỏi tình trạng này. Dạ Nguyệt muốn thoát khỏi cảm xúc kì lạ đang dâng trào nhưng đỉnh đồi đã bị ai đó cắn mút trước khi cô kịp phản kháng làm cô nhất thời quên béng việc phải đẩy sư phụ ra, đầu óc trở nên trống rỗng.

Lăng Chi Hiên xoa bóp vào bên đỉnh đồi còn lại của cô gái nhỏ, anh di chuyển vào giữa hai chân Dạ Nguyệt. Dạ Nguyệt mắt mở to kinh ngạc, vật nóng bỏng của sư phụ đang đặt tại nơi đó của cô cách lớp quần áo. Dạ Nguyệt luống cuống đập đập vào ngực sư phụ.

Lăng Chi Hiên cúi đầu hôn vào môi Dạ Nguyệt, anh nhấn nhẹ hông xuống làm Dạ Nguyệt cong người lên. Cô có thể cảm giác vật đó đang ép chặt lấy cô qua lớp quần áo, xúc cảm cứng rắn chà sát vào nơi mềm mại của cô khiến Dạ Nguyệt vô tình rên rỉ trong miệng mà không biết, giờ đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng không biết gì.

Lăng Chi Hiên cũng hoàn toàn chìm trong khoái cảm khác lạ, anh không nhịn được mà di chuyển liên tục, cảm giác càng lúc càng thoải mái khó diễn tả làm anh không dừng lại được.

Trong phòng vang lên tiếng rên rỉ nho nhỏ cùng với tiếng thở dốc hoà lẫn vào nhau cho đến khi có tiếng gầm nhẹ thì mới im ắng trở lại.

Lăng Chi Hiên hôn vào trán Dạ Nguyệt rồi anh lật người nằm xuống đệm, ôm lấy cô gái nhỏ vào lòng. Dạ Nguyệt mặt vẫn còn nóng bừng, rút cái đầu nhỏ của mình trốn trong lồng ngực của sư phụ, mặc dù bước cuối cùng vẫn chưa tiến hành nhưng mà chuyện lúc nãy cũng thật là….ngượng quá đi aaaaaaaaaaa……….

Lăng Chi Hiên luồn tay vào trong tóc của cô gái nhỏ rồi anh dịu dàng vuốt ve chơi đùa với những sợi tóc mềm mượt đó, thấy cô gái nhỏ trốn trong ngực mình, anh cười cười: "Ngày mai em không cần về cùng với tôi, ở đây chờ tôi"

Dạ Nguyệt nghe sư phụ nói đến chuyện về nhất thời ngượng ngùng gì cũng quăng sang một bên, như bong bóng xì hơi hỏi: “Anh về nhà một mình có sao không?” không hiểu sao cô lại có cảm giác lo lắng không yên, nhưng chẳng phải nơi đó mới thật sự là nhà của sư phụ sao? Có lẽ vì sắp không còn được ở cạnh nhau xuyên suốt như bây giờ nên cô mới có cảm giác lo lắng này chăng?

“Đó không phải nhà của tôi” Lăng Chi Hiên lạnh nhạt nghĩ rồi anh càng ôm siết lấy Dạ Nguyệt. “Khi không có tôi ở đây, em không được cho người lạ vào nhà dù là với bất kì lý do gì, có chuyện gì thì phải gọi ngay cho tôi”

Dạ Nguyệt nghi ngờ nhìn sư phụ, theo cách sư phụ nói thì hình như có chuyện nghiêm trọng sắp xảy ra. Dạ Nguyệt ôm lấy sư phụ, lại rút đầu vào trong ngực sư phụ, lưu luyến không muốn rời.

Lăng Chi Hiên nâng mặt của Dạ Nguyệt lên, nhìn sâu vào trong đôi mắt trong suốt đầy lo lắng của cô gái nhỏ: “Tôi sẽ về thường xuyên, nơi này mới là nhà của tôi” nơi có em mới là nơi tôi thật sự thuộc về, anh còn bổ sung câu này trong lòng.

Cảm giác thân thiết khó tả lại dâng lên trong lòng Dạ Nguyệt, cô không biết định nghĩa cảm giác thân thiết này là gì. Không phải cảm giác như với ba mẹ, cũng không phải cảm giác như với Ánh Nhật, Vân Nhi hay chị Ngọc Linh, cái cảm xúc lâng lâng ấm áp này nó như lan tỏa đến tận nơi góc khuất tối tăm lạnh lẽo mà cô che giấu đã rất lâu rồi.

Dạ Nguyệt chủ động hôn vào môi người nào đó: “Em sẽ ở đây chờ anh về” rồi cô ôm chặt lấy sư phụ.

Lăng Chi Hiên rất là hưởng thụ cảm giác cô gái nhỏ chủ động như vậy, anh cong khóe môi lên cười hài lòng.

“A….” Dạ Nguyệt như nhớ ra chuyện gì đó, cô hô lên. “Em phải chuẩn bị quần áo cho anh nữa”

Lăng Chi Hiên nhắm mắt nói: “Không sao, cứ để ở đây” rồi theo thói quen, anh vuốt ve vết sẹo trên lưng Dạ Nguyệt.

Được ai đó xoa lưng, cơn buồn ngủ lại ập tới, Dạ Nguyệt tìm chỗ thoải mái nhất trong ngực sư phụ, tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

Ngày mai sẽ đến để trở thành ngày hôm nay, từ khi gặp nhau rồi ở cạnh nhau đến giờ, đây có lẽ là lần đầu tiên họ tách ra sống ở hai nơi khác nhau như vậy. Có lẽ bánh xe vận mệnh lại bắt đầu xoay chuyển.

********** Ò Ó O Lằn ranh giới oOo

Sáng hôm sau, Dạ Nguyệt và Lăng Chi Hiên vừa bước xuống cổng chung cư thì thấy chiếc  Limousine màu đen vừa chạy vào chung cư. Tất nhiên không phải ai khác chính là Lăng Thành cùng Lăng phu nhân, còn có Lăng Trí Thanh.

“Chúng ta đến đón con” Lăng phu nhân mĩm cười dịu dàng thanh nhã như hoa mẫu đơn mới chớm nở, trong mắt tràn đầy yêu thương thân thiết.

Trong lúc mọi người đang đi đến chỗ Lăng Chi Hiên và Dạ Nguyệt thì một bóng đen vọt nhanh từ phía trong xe chạy thẳng đến chỗ Lăng Chi Hiên rồi ôm chầm lấy anh: “Hiên!”

Đó chính là một cô gái nhỏ nhắn, khi cô gái ngẩn đầu lên thì Lăng Chi Hiên đứng sựng người trong giây lát, bởi vì khuôn mặt đó rất giống với Dạ Nguyệt. Chỉ khác một chỗ chính là cô gái có má lúm đồng tiền khi cười trông cực kỳ đáng yêu.

“Thật may là anh không sao” cô gái nở nụ cười tươi như ánh nắng mặt trời buổi sớm. “Anh có biết là em lo cho anh bao nhiêu không?”

Dạ Nguyệt cũng sững người nhìn một màn ôm nhau “thắm thiết” trước mắt mình.

“Cô là ai?” Lăng Chi Hiên nhíu mày đẩy cô gái đó ra, tận sâu trong đáy mắt chính là ghét bỏ không hề che giấu.

“Anh hai của tôi ơi, đừng nói là ngay cả vị hôn thê của mình anh cũng quên luôn nha” Lăng Trí Thanh lười biếng dựa vào cửa xe, cười như không cười nói.

“Đúng vậy, đây là Nhược Vy, trước khi con bị mất tích cả hai nhà đã bàn đến chuyện hôn lễ của hai đứa” Lăng Thành cười giới thiệu, ánh mắt như có như không nhìn sang Dạ Nguyệt.

Dạ Nguyệt vẫn còn đang ngớ người ra nhìn cô gái giống mình đến năm sáu phần kia, đột nhiên cô lại có một linh cảm chẳng lành và một câu hỏi to đùng lập tức đập vào trong đại não cô. Chẳng lẽ đây chính là lý do sư phụ có tình cảm với cô, vì cô giống với người trong quá khứ của sư phụ? Trước đây, cô vẫn luôn tự hỏi vì sao người sư phụ chọn lại là cô, vốn dĩ cô chỉ là một cô gái vô cùng bình thường.

“Vị hôn thê…..của tôi?” Lăng Chi Hiên làm vẻ mặt ngạc nhiên, nhưng thực chất anh đang nghiến răng nghiến lợi nói ra từng chữ, tay anh vẫn luôn nắm chặt lấy tay Dạ Nguyệt.

Thích Nhược Vy lập tức nhìn thấy tình cảnh này, cô ta giơ tay lên tát vào gò má của Dạ Nguyệt rồi tách Lăng Chi Hiên với Dạ Nguyệt ra: “Cô là ai mà dám nắm tay Hiên vậy?”

Dạ Nguyệt kinh ngạc, tốc độ của cô gái này thật sự rất nhanh, qua những ngày tập luyện với sư phụ thì cô hoàn toàn có khả năng đỡ những đòn tấn công bất ngờ như thế này. Nhưng cô gái này lại ra tay nhanh đến nỗi cô không kịp chặn đòn, chắc chắn cô gái này có võ, hơn nữa còn rất giỏi.

Lăng Chi Hiên đẩy Thích Nhược Vy ra, xem xét gò má bắt đầu sưng lên vì bị ăn tát của Dạ Nguyệt. Anh có thể thấy được cô gái này không hề đơn giản, lão cáo già đó cho cô ta đến bên cạnh anh chắc chắn là để giám sát anh. Mặc dù ông ta đã tin anh bị mất trí nhớ nhưng với tính cẩn trọng của mình, ông ta sẽ không để anh được tự do làm việc trước mũi ông ta.

Thích Nhược Vy bị đẩy ra, vẻ mặt vô cùng uất ức, đôi mắt to tròn ngập nước: “Anh thật sự đã quên em rồi sao? Anh từng hứa sẽ ở bên cạnh em suốt đời, vậy mà….. sao anh có thể quên em dễ dàng như vậy?”

Lăng phu nhân đến bên cạnh ôm lấy Thích Nhược Vy, nhẹ nhàng vỗ về vào lưng như an ủi: “Những lời con bé nói đều là thật, khi con nhớ ra tất cả mọi chuyện con nhất định sẽ hối hận vì đã đối xử tàn nhẫn như vậy với con bé”

“Được rồi, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi” Lăng Thành lên tiếng vãn hồi cục diện căng thẳng. “Nhược Vy, đây là Dạ Nguyệt, người đã cứu Hiên của con, con phải mau chóng xin lỗi cô ấy vì hành xử thiếu suy nghĩ như vậy”

“Con xin lỗi” Thích Nhược Vy cúi đầu, ủ rũ nói rồi cô đột nhiên ngẩn đầu lên nhìn Lăng Chi Hiên đầy kiên định. “Em nhất định không bao giờ bỏ cuộc đâu”

Lăng Chi Hiên lạnh nhạt nhìn màn kịch buồn cười trước mắt mình, sâu trong mắt anh chính là lửa giận ngút trời cùng khinh miệt đến tận cùng, anh âm thầm cười lạnh, khả năng diễn xuất của các người thật giỏi. Rồi anh nhìn xuống cô gái nhỏ, gò má lúc này đã sưng lên thấy rõ, anh đau lòng sờ vào vết ửng đỏ đó.

Dạ Nguyệt không phản ứng, cô chỉ trầm ngâm nhìn sư phụ rồi nhìn những người trước mắt mình. Cô cần đáp án từ chính bản thân mình, vì chỉ cần nghĩ đến câu hỏi đó là tim cô lại nhói lên, rất rất đau.

"Chúng ta quay về thôi" Lăng Thành đã đạt được ý định nên ông ta không muốn ở lâu trong cái nơi "bẩn thỉu" như vậy nữa, mất kiên nhẫn hối thúc mọi người.

"Không được suy nghĩ lung tung, nhất định phải chờ tôi" Lăng Chi Hiên nói nhỏ vào tai cô gái nhỏ, hôn nhẹ vào môi cô gái nhỏ trong lúc không ai nhìn thấy, rồi anh mới quay đi, lên xe cùng với những người đó.

Chiếc xe từ từ rời khỏi cánh cổng chung cư, để lại Dạ Nguyệt một mình đứng đó nhìn theo bóng của chiếc xe ngày càng khuất xa dần.

Vì những hồi ức trước đây mà tận sâu trong tiềm thức Dạ Nguyệt luôn lo sợ bị bỏ lại, nhất là những người quan trọng đối với cô thì điều đó càng làm cô sợ hãi hơn nữa.

Nhưng trải qua chuyện trước đây thì giờ cô chỉ mong muốn sư phụ có thể vui vẻ và hạnh phúc sống đến cuối cuộc đời là được. Liệu sư phụ có thật sự vui khi gặp lại những người được gọi là người nhà? Theo quan sát của cô thì tất cả chỉ là tức giận và tức giận, sư phụ hoàn toàn không có một chút gì gọi là vui sướng. Dù cho sư phụ có mất trí nhớ đi chăng nữa nhưng có thể là do tiềm thức vẫn còn lưu lại những cảm xúc trước đây, vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nghiêm trọng trong quá khứ của sư phụ đây?

Có lẽ khi biết được câu trả lời cho câu hỏi của mình, cô sẽ rất đau nhưng cô vẫn muốn chờ sư phụ cho đến lúc sư phụ nhớ lại hết tất cả, lúc đó cho dù sư phụ có chọn ai thì cô cũng sẽ không phải hối tiếc nữa. Vậy thì đáp án cho câu hỏi đó có còn cần thiết hay không? Chắc chắn là không, nên cô không cần bận tâm đến nó nữa, việc cô phải làm bây giờ chính là chờ sư phụ trở về với cô.

Dạ Nguyệt trở vào căn hộ của mình, Tuyết Lang thấy cô thì lập tức nhào lại quấn lấy cô. Dạ Nguyệt ôm Tuyết Lang ngồi trên ghế salon, cô nhìn quanh căn phòng. Cô không nhớ phòng khách lại lớn đến như vậy.

Dạ Nguyệt nằm xuống ghế salon, cô không còn tâm trạng để làm cái gì khác, chỉ đơn giản là muốn nằm một chỗ như vậy. Cô...... thật sự nhớ sư phụ.

Trước đây, chỉ cần về nhà là cô có thể nhìn thấy sư phụ. Những lúc sư phụ về sau cô, cô cũng không có tâm trạng thiếu mất một cái gì đó như bây giờ, có lẽ cô biết sư phụ sẽ về dù cho muộn như thế nào. Còn bây giờ dù cô tin sư phụ nhất định sẽ giữ lời hứa mà trở về với cô, nhưng cô vẫn cảm thấy trống rỗng.

Cô..... đã quen với việc hai người ở cạnh nhau không rời một bước, dường như nó đã trở thành một việc vô cùng hiển nhiên và đối với cô đó mới chính là cuộc sống bình thường. Cuộc sống mà không có sư phụ bên cạnh thì nó không còn là cuộc sống bình thường nữa.

*** 0w0 ***

Buổi tối, Lưu Ánh Nhật hẹn Dạ Nguyệt ra quán cafe mà hai người thường đi ở trung tâm thành phố. Vừa nhìn thấy Dạ Nguyệt bước vào Lưu Ánh Nhật đã nhíu mày trắc lưỡi.

"Làm cái gì mà mặt cậu lại bơ phờ như vậy hử? Còn cái vết đỏ đỏ gì nữa đây?"

"Không có gì" Dạ Nguyệt lắc đầu ngồi xuống ghế đối diện với Lưu Ánh Nhật, cô đã phải đắp nước đá lên mặt nguyên cả ngày để cho nó hết sưng rồi đó a. "Tên kia đâu?"

"Cậu quên là hắn ta qua Hong Kong lập nghiệp rồi hả?" Lưu Ánh Nhật gõ gõ ngón trỏ lên bàn.

"Mình quên mất" Dạ Nguyệt gật đầu.

"Xin hỏi cô dùng gì?" người phục vụ nam đưa menu cho Dạ Nguyệt.

"Cho tôi Capuchino" Dạ Nguyệt nhìn lướt qua menu rồi nói.

Người phục vụ đáp vâng rồi rời đi. Lúc này Lưu Ánh Nhật mới nháy mắt với Dạ Nguyệt.

"Anh chàng phục vụ đó từ lúc cậu bước vào cứ nhìn cậu không chớp mắt nha. Chẹp! Anh ta cũng có thể đứng ở hàng soái ca đó nha, quá chuẩn luôn"

"Mình lại cảm giác anh ta đang nhìn cậu" Dạ Nguyệt bụm miệng ngáp một cái thật đã nói.

"Hà hà mới giờ này mà cậu đã buồn ngủ, đừng có nói với mình là tối qua không có ngủ đấy nhé?" Lưu Ánh Nhật mờ ám hỏi. "Khai thật đi, tối qua hai người làm cái gì mà không có ngủ đây? Mình nghe Vân Nhi nói hai người đã... "

"Xì tóp dùm mình a" Dạ Nguyệt mặt nóng bừng, đem cái bánh trên bàn nhét luôn vào miệng Lưu Ánh Nhật. "Bọn mình không có làm gì vượt quá ranh giới như Vân Nhi nói nha"

"Được rồi, được rồi" Lưu Ánh Nhật thất vọng, không có chuyện để cô hóng hớt rồi.

Sau đó Dạ Nguyệt kể cho Lưu Ánh Nhật nghe việc sư phụ gặp lại người nhà rồi trở về nhà vào sáng hôm nay.

"Mình hiểu cảm giác của cậu, lúc tên đó đi mình cũng từng có cảm giác như vậy" Lưu Ánh Nhật gật gật đầu đồng tình. "Mấy ngày đầu sẽ rất là khó khăn để chấp nhận nó nhưng rồi đâu sẽ lại vào đấy thôi"

"Uhm" Dạ Nguyệt chống cằm thở dài, ánh mắt nhìn xuyên qua lớp tường kính ra bên ngoài con đường lớn, dòng người đang qua lại vô cùng tấp nập.

Hai người ở lại nói chuyện phiếm trên trời dưới đất cho đến chín giờ mấy thì tạm biệt nhau ra về.

Dạ Nguyệt xuống xe bus ở chỗ cửa hàng 24h sau đó cô thong thả đi bộ về nhà. Đến gần công viên, cô thấy một người đàn ông đang đứng trên đường cạnh công viên nhìn về phía cô, vì trời tối nên cô không thể nhìn rõ khuôn mặt người đó, đoạn đường này lại không có đèn đường. Dạ Nguyệt lập tức thu hồi tầm mắt và đi thật nhanh.

Nhưng khi cô đi nhanh qua người đàn ông thì hắn ta giang tay bắt lấy Dạ Nguyệt, theo bản năng Dạ Nguyệt thuận thế dựa vào lực của hắn ta quật hắn ta xuống đất. Lúc bấy giờ Dạ Nguyệt mới nhìn rõ mặt người đàn ông đó, chính là người phục vụ nam lúc nãy.

“Anh là ai? Muốn làm cái gì hử? Đáng tiếc là tôi không có tiền để cho anh cướp đâu a, sắc lại càng không” Dạ Nguyệt nhíu mày, lạnh giọng nói.

“Chỉ là tôi muốn biết người phụ nữ của hắn ta ra làm sao thôi” người phục vụ nhếch khóe môi cười gian rồi đứng dậy phủi phủi quần áo của mình. “Kết quả ngoại trừ cái việc này thì còn lại đều đáng thất vọng”

Dạ Nguyệt lập tức quay đi, thật là xui xẻo gặp ngay thằng khùng mới trốn trại ra a, cô tốt nhất nên về nhà cho lành.

“Này này cô kia, đại gia đây còn chưa nói xong đó nha” người phục vụ bước nhanh theo Dạ Nguyệt. “Thật không ngờ cô lại bất lịch sự như vậy”

“Anh mới là đồ vô duyên, tự nhiên khi không ở đâu nhảy ra chê này chê nọ, tôi với anh có quen biết nhau sao?” Dạ Nguyệt ức chế nói.

“Cô là vị hôn thê của tên đó có phải hay không?” người phục vụ làm lơ câu nói của Dạ Nguyệt.

“Tên đó là tên nào?” Dạ Nguyệt nhíu mày.

“Lăng Chi Hiên” người phục vụ nhìn Dạ Nguyệt với ánh mắt kỳ lạ. “Cô là cái gì đó Dạ Nguyệt có phải hay không?”

“Cái gì đó cái đầu anh áh” Dạ Nguyệt đen mặt. “ Anh là bạn của anh ấy hử?”

“Không phải bạn, chỉ là quen biết sơ sơ thôi” người phục vụ bĩu môi.

“Anh cũng rảnh thật đó, quen biết sơ sơ mà lại đi điều tra chuyện đời tư của người ta” Dạ Nguyệt nhếch khóe môi cười khinh bỉ. “Đừng nói với tôi anh thích sư phụ tôi nhá”

“Cô….” người phục vụ nghẹn họng, sau đó chuyển qua cười to. “Hóa ra hắn ta thích dạng như cô, con nhỏ kỳ quái”

“Không nói với anh nữa” Dạ Nguyệt không thèm đếm xỉa đến tên đó nữa, cô nhanh chóng đi vào chung cư của mình, nguyên ngày hôm nay cô đã mệt mõi lắm rồi.

Nhưng khi bước vào nhà, cô lại càng cảm thấy trống trải hơn nữa. Sau khi đi tắm sạch sẽ, cô trải đệm để đi ngủ, Tuyết Lang cũng nằm ngủ bên cạnh cô.

Lăn qua lăn lại một hồi vẫn không ngủ được, lúc bấy giờ điện thoại đổ chuông.

“Ha lô!” Dạ Nguyệt chưa kịp xem ai gọi thì đã bắt máy.

“Em vẫn chưa ngủ sao?” tiếng Lăng Chi Hiên vang lên trong điện thoại, lúc này anh đang ở trên tầng cao nhất của một cao ốc sang trọng, đây cũng chính là nơi anh đã sống trước đây, cũng căn phòng rộng lớn hoa lệ này. Anh đang ngồi trên ghế salong, quay mặt về phía tường kính, ngắm nhìn thành phố bên dưới với đủ mọi màu sắc rực rỡ lóa mắt.

“Vẫn chưa” Dạ Nguyệt nghe tiếng sư phụ, lại cảm thấy đủ mọi cảm xúc dâng lên trong lòng, ấm áp nhớ nhung vui sướng cũng có đau lòng. “Anh cũng chưa ngủ hử?”

“Tôi không ngủ được” Lăng Chi Hiên vừa nhắm mắt vừa nói chuyện với cô gái nhỏ, anh đang cảm nhận hơi thở quen thuộc của cô gái nhỏ qua điện thoại.

Dừng lại chốc lát, anh nói tiếp: “Tôi muốn ôm em!”

Dạ Nguyệt xúc động, mắt cô đỏ lên: “Em cũng vậy”

“Đến đây với tôi!”



~~~> EC30



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tsuki Neko về bài viết trên: Bích Trâm, Rãnh, Số 13, conluanho, misspesua, shock_devil_suju
     

Có bài mới 20.10.2015, 19:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 20:19
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 513 lần
Điểm: 55.81
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt - Điểm: 71
CHƯƠNG 31

Dạ Nguyệt xuống cổng chung cư thì thấy một chiếc Audi màu trắng đã chờ sẵn bên ngoài cổng. Thấy Dạ Nguyệt ra đến cổng, tài xế xuống xe bước qua mở cửa sau cho Dạ Nguyệt. Dạ Nguyệt cũng không nói gì chỉ im lặng lên xe. Chiếc xe khởi hành, chạy được khoảng nửa tiếng thì dừng lại tại một khoảng đất trống rộng mênh mông.

Dạ Nguyệt xuống xe, trước mắt cô chính là một chiếc trực thăng, cô kinh ngạc: "Đây là...."

Người tài xế cúi người đưa tay về phía trước, hướng đến cửa chiếc trực thăng đã mở sẵn: "Mời tiểu thư!"

Dạ Nguyệt không còn cách nào khác, đành phải lên trực thăng ngồi. Người tài xế đóng cửa cẩn thận rồi lên ghế phụ của chiếc trực thăng, ra hiệu cho người lái chính có thể đi được rồi.

Phạch! Phạch! Phạch! Chiếc trực thăng bắt đầu chuyển động, từ từ rời xa khỏi mặt đất, bay thẳng lên bầu trời đêm trong vắt đầy sao. Dạ Nguyệt lo lắng ngồi im trên ghế, đây là lần đầu tiên cô đi trực thăng nha, thật là ba chấm quá.... vấn đề chính là cô rất dị ứng với độ cao a =.="

Thực chất đây không phải lần đầu tiên Dạ Nguyệt đi trực thăng, nhưng lúc bị thương đó cô hoàn toàn không hề ý thức được điều gì nên tất nhiên cô không biết mình đã từng đi trực thăng rồi.

Nhưng nói gì thì nói, từ trên cao nhìn xuống toàn cảnh thành phố thật là thích nha. Dạ Nguyệt mặc dù không dám ló đầu đến gần cửa sổ nhưng với tầm bay vừa như thế này, cô có thể từ cửa sổ phóng tầm mắt nhìn về thánh phố bên dưới ở phía xa. Thành phố phồn hoa về đêm với những ánh đèn đủ mọi loại màu sắc, sáng rực cả bầu trời đêm thăm thẳm.

*** 0w0 ***

Thành phố A

Dạ Nguyệt đứng dưới toà cao ốc sang trọng, cô không thể xác định được nó có bao nhiêu tầng. Với thiết kế bằng kính trang nhã kết hợp với kế hoạch xanh hoá môi trường, Dạ Nguyệt cảm tưởng cô đang nhìn thấy một nhà kính thực vật vậy.

Một người đàn ông trung niên, vận vest đen từ phía cửa cao ốc đi đến gần Dạ Nguyệt.

"Xin hỏi tiểu thư là tiểu thư Dạ Nguyệt?" người đàn ông chuẩn mực nói.

"Vâng" Dạ Nguyệt gật đầu.

"Mời tiểu thư đi lối này" người đàn ông trung niên hơi cúi người, đưa tay làm động tác mời Dạ Nguyệt đi vào lối cửa chính của toà cao ốc.

Dạ Nguyệt gật nhẹ đầu rồi làm theo hướng dẫn của người đàn ông trung niên. Với cách ăn mặc cùng với phong thái của ông ấy, cô đoán đây chính là quản gia của sư phụ a.

Khi cô bước vào toà nhà, một mùi hương tự nhiên thoang thoảng bao quanh lấy cô, cảm giác thật dễ chịu thoải mái. Sau đó Dạ Nguyệt cùng với Quản gia bước vào thang máy, điểm đến là tầng cao nhất của cao ốc.

Vừa ra khỏi thang máy, chính là một vườn thực vật ngoài trời với đủ mọi loại cây và hoa, được thiết kế thành một không gian thư giãn hợp lý và thoải mái mát mẻ. Ở giữa vườn hoa, bên dưới giàn lan đủ màu sắc đủ chủng loại, là hai chiếc ghế dựa dài màu trắng cùng một cái bàn tròn thấp bằng kính.

Quản gia dẫn Dạ Nguyệt đến chiếc cửa duy nhất ở phía phải vườn thực vật, có thể dễ dàng nhìn thấy đây chính là căn hộ chung cư cao cấp nhất ở đây, so với nơi này thì căn hộ của cô đang sống chỉ bé bằng cái lỗ mũi a.

Đến cửa, Quản gia cúi người chào Dạ Nguyệt rồi rời khỏi bằng đường thang máy. Dạ Nguyệt một mình đứng ở nơi này, tự dưng lại cảm thấy vô cùng hồi hợp, tim càng lúc càng đập thật nhanh. Cô chỉ mới vừa tạm biệt sư phụ lúc sáng, ấy vậy mà bây giờ khi đứng đây cô lại cảm thấy cảnh tượng lúc sáng thật mơ hồ xa xôi, cứ như đã trôi qua một thập kỷ dài đằng đẵng rồi.

Đang ngơ ngẩn đứng trước cửa thì cửa nhà bất ngờ bật mở, Dạ Nguyệt mở to mắt nhìn người nào đó đang nhíu mày đứng phía bên trong cánh cửa.

"Tại sao không gọi cửa?" Lăng Chi Hiên mất kiên nhẫn hỏi, anh đã đứng ở đây đợi rất lâu rồi, chỉ chờ ai đó gọi cửa thôi. Vậy chứng tỏ cái đồ ngốc này ít muốn gặp anh hơn so với ý niệm của anh về cái đồ ngốc này.

"Em...." Dạ Nguyệt còn đang chìm đắm vào trong bóng dáng quen thuộc của sư phụ, bị sư phụ chất vấn nhất thời không biết trả lời làm sao, cúi đầu nói nhỏ: "Em đang định bấm chuông thì cửa bật mở mà..."

Thật ra Lăng Chi Hiên chỉ muốn thử xem ai sẽ hành động trước nên anh đứng cạnh cửa đợi Dạ Nguyệt đến. Nhưng khi Dạ Nguyệt đứng trước cửa ngẩn người, anh chỉ cảm thấy bóng dáng nhỏ nhắn đó trông thật đơn độc, thật hư vô, giống như có thể hoà vào với bóng đêm bất tận bên ngoài. Bất giác anh sợ bóng hình đó sẽ biến mất bất cứ lúc nào nên anh mới lập tức mở cửa mà không kịp suy nghĩ gì nữa.

"Lại đây" Lăng Chi Hiên dang tay ra, ánh mắt sâu thẳm chăm chú nhìn vào đôi mắt sáng lấp lánh của cô gái nhỏ.

Dạ Nguyệt lập tức nhào vào lồng ngực quen thuộc của sư phụ, như mèo nhỏ dụi dụi đầu vào nơi toả ra nhiệt độ ấm áp.

"Có nhớ tôi không?" Lăng Chi Hiên bế Dạ Nguyệt lên, vừa đi vào nhà vừa thì thầm vào tai cô gái nhỏ, giọng điệu trầm thấp đầy mê hoặc.

Dạ Nguyệt cảm giác nhột nhột ở tai, mặt nóng bừng lắc lắc đầu, xạo sự nói: “Không nhớ nha, lúc sáng còn gặp nhau mà”

Lăng Chi Hiên siết chặt lấy Dạ Nguyệt, trầm giọng hỏi: “Có thật không? Vậy ai nói muốn ôm tôi?”

Dạ Nguyệt vẫn chưa cảm nhận được nguy hiểm đang gần kề, cô hí hửng cười cười: “Em đâu biết, chắc là vị hôn thê của……” nhưng chưa nói hết câu đã bị ai đó chặn miệng, làn môi mềm mại nóng bỏng bao quanh lấy môi cô, chiếc lưỡi ướt át trượt vào quắn lấy lưỡi của cô, hôn được một hồi Dạ Nguyệt khó thở đập đập vào ngực sư phụ.

“Có nhớ tôi không?” Lăng Chi Hiên hỏi lại, giọng điệu cực kì nguy hiểm.

“Nhớ….” Dạ Nguyệt gật đầu cái rụp, lần này cô khôn ra rồi, tốt nhất không nên chọc giận người này, không thôi người chịu thiệt sẽ là cô chứ không phải ai khác a.

“Không có thành ý” Lăng Chi Hiên bế Dạ Nguyệt vào phòng ngủ, đặt Dạ Nguyệt trên chiếc giường lớn có thể đủ chỗ cho ba người nằm rồi anh nằm xuống bên cạnh Dạ Nguyệt, giơ tay ôm lấy Dạ Nguyệt vào lòng.

Dạ Nguyệt rút vào trong lòng Lăng Chi Hiên, ôm chặt lấy hông anh, mùi hương tươi mát bao quanh lấy cô, cô nhắm mắt lại hưởng thụ cảm giác ấm áp: “Em nhớ anh”

Lăng Chi Hiên bất giác cong khóe môi lên, hôn vào tóc cô gái nhỏ: “Tạm chấp nhận”

Dạ Nguyệt: “…”

Hai người đang chìm dần vào giấc ngủ thì cửa nhà ở phía ngoài có tiếng mở cửa và đóng cửa. Cạch! Rầm! Lăng Chi Hiên lập tức mở mắt, Dạ Nguyệt cũng giật mình tỉnh dậy.

“Suỵt!” Lăng Chi Hiên lấy tay bụm vào miệng Dạ Nguyệt rồi anh lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

“Hiên, anh ở trong phòng ngủ phải không?” một giọng nữ vang lên trong phòng khách rồi tiếp theo là tiếng đặt đồ xuống nền nhà. “Hai bác nhờ em đến chăm sóc cho anh”

Dạ Nguyệt và Lăng Chi Hiên nhìn nhau, giọng nói này chỉ có thể là của người con gái đó, Thích Nhược Vy.

Lăng Chi Hiên lập tức lật người đè trên người Dạ Nguyệt, anh nhanh chóng tháo những chiếc cúc áo trên áo của Dạ Nguyệt.

“Anh…. Anh làm gì vậy?” Dạ Nguyệt chưa kịp cản đã bị Lăng Chi Hiên cởi áo, cô hoảng hốt nắm lấy tay anh kéo lại.

Nhưng Lăng Chi Hiên đè hai tay Dạ Nguyệt lên đỉnh đầu rồi anh tiếp tục cởi đến áo trong và cả váy của Dạ Nguyệt.

“Sư… sư phụ?” Dạ Nguyệt càng mở to mắt kinh ngạc, cô giãy dụa muốn tránh thoát khỏi sư phụ nhà mình, tự nhiên sư phụ làm gì thế này? Ngoài phòng khách còn có một người khác nữa a…..

Cởi xong quần áo của Dạ Nguyệt, anh nhanh chóng cởi áo của anh, rồi anh ôm lấy Dạ Nguyệt, dùng chăn kéo lên để che cơ thể của hai người. Tất cả chỉ diễn ra trong vòng mấy phút.

“Tin tôi” Lăng Chi Hiên cúi đầu hôn nhẹ vào môi cô gái nhỏ rồi thì thầm nói.

Dạ Nguyệt rối rắm không biết phải làm sao, cơ thể hai người dán sát lấy nhau, nhiệt độ xung quanh tăng lên nhanh chóng, muốn bao nhiêu mờ ám thì có bấy nhiêu mờ ám.

Lúc này cửa phòng ngủ bật mở, Thích Nhược Vy hí hửng mặc đồ ngủ đi vào: “Em đến đây….”, nhưng chưa nói hết câu đã đứng sựng người tại chỗ, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt mình.

Lúc này Lăng Chi Hiên đang hôn vào cổ Dạ Nguyệt, phần trên không mặc gì của hai người đang sít sao ôm lấy nhau, còn bên dưới thì được che chắn bởi cái chăn nên không biết đang xảy ra chuyện gì, có điều ai nhìn thấy cảnh tượng này mà lại không nghĩ đến chuyện gì gì đó đó đây? Thêm nữa, quần áo hỗn độn còn bị quăng lung tung trên nền thảm lót sàn.

“Các… các người……” Thích Nhược Vy run run không nói nên lời.

"Sao cô lại ở đây?" Lăng Chi Hiên nhíu mày, trầm giọng nói.

"Sao tôi lại ở đây? Lăng Chi Hiên, nếu tôi không đến thì chẳng phải sẽ không biết các người dám lén lút qua lại phía sau tôi hay sao?" Thích Nhược Vy tức giận rống lên rồi chỉ thẳng vào mặt Dạ Nguyệt. "Cô... con hồ ly tinh, cút khỏi đây cho tôi"

Dạ Nguyệt đầu đầy vạch đen, lửa giận bốc cao lên tới đầu, cô chẳng làm gì mà cũng bị chửi hồ ly tinh? Dạ Nguyệt giận đến nhếch khoé môi lên cười lạnh, ôm lấy sư phụ nhà mình: "Người phải biến khỏi đây là cô mới đúng, người đàn ông này là của tôi"

Lăng Chi Hiên âm thầm cong khoé môi lên cười đến thỏa mãn.

"Cô... cô dám..." Thích Nhược Vy nghiến răng nghiến lợi nói. "Cô chờ đó, tôi sẽ đi nói chú Lăng chủ trì công đạo cho tôi, để tôi xem thứ cướp chồng người khác như cô sẽ có kết cục như thế nào" Thích Nhược Vy giận dữ quay đầu, đùng đùng đi ra khỏi căn hộ.

Rầm! Cửa ngoài đóng lại thật mạnh. Trong phòng bỗng nhiên im lặng đến lạ thường.

"Làm tốt lắm" Lăng Chi Hiên hôn vào môi Dạ Nguyệt nhưng Dạ Nguyệt xoay mặt đi hướng khác, từ chối nụ hôn của anh.

"Nguyệt?" Lăng Chi Hiên nghi ngờ gọi, anh lập tức cảm nhận được điều bất thường.

"Mặc dù tôi chỉ luôn đóng vai như là một nữ phụ trong cuộc đời người khác nhưng không có nghĩa tôi muốn đóng vai người tình của anh" Dạ Nguyệt cắn răng nói, mắt nóng lên vì có thứ gì đó đang muốn rơi ra. Không ngờ hôm nay cô lại phải đóng vai kẻ thứ ba phá hoại người khác, tất cả mọi chuyện diễn ra đều như đang nói với cô, rằng cô chỉ là tiểu tam lợi dụng lúc nam chính không nhớ gì mà xen vào tình cảm tốt đẹp của người khác.

A! Chết tiệt thật, trong lúc này mà cô còn nghĩ được như vậy, đầu óc cô bây giờ thật rối bời, thật khó chịu, cô thật sự giận chính bản thân mình. Cô muốn trở về căn hộ nhỏ của mình, cô không muốn tranh giành với bất cứ ai, thật mệt mõi khi cứ phải tranh giành với người khác, đó chính là điều mà cô ghét nhất.

"Ai nói với em tôi muốn em làm tình nhân của tôi?" Lăng Chi Hiên gằn giọng, đáy mắt xoẹt qua tia phức tạp. Anh đã sai lầm, vì đã không suy xét đến cảm xúc của Dạ Nguyệt, chỉ vì anh muốn cho bọn họ biết người phụ nữ duy nhất của anh chỉ có thể là Dạ Nguyệt: "Phải, em là nữ phụ trong cuộc sống của tất cả những tên đàn ông trên thế giới này, ngoại trừ tôi. Nếu có ai muốn em làm nữ chính trong cuộc đời hắn trừ khi hắn trở thành tôi"

Dạ Nguyệt quay mặt qua, mở to mắt ngập nước nhìn người nào đó cũng đang nhìn cô bằng ánh mắt nóng bỏng.

"Em có biết mỗi lần em mở to mắt nhìn tôi là tôi chỉ muốn một ngụm nuốt em vào trong bụng không?" Lăng Chi Hiên kề sát mặt vào khuôn mặt đang đỏ bừng của cô gái nhỏ.

"Anh nặng quá, có thể ngồi dậy nói chuyện được không?" Dạ Nguyệt đành phải nhượng bộ, mặt đỏ bừng quay qua chỗ khác tránh đi cái hơi thở nóng rực của ai kia.

"Không" người nào đó lắc đầu, cơ thể vẫn không thèm nhúc nhích, cúi đầu xuống cắn vào tai Dạ Nguyệt. "Vì bây giờ tôi muốn ăn em"

Dạ Nguyệt nhớ tới tình cảnh không mảnh vải che thân của mình, cô hoảng hốt muốn đẩy sư phụ ra. Nếu giờ không chạy thì chắc chắn sẽ bị ăn thật chứ không phải đùa đâu a, Dạ Nguyệt giãy dụa: "Không muốn, chừng nào anh chưa nhớ lại thì không được chạm vào em"

"Em nói là phải giữ lời" Lăng Chi Hiên hôn xuống cổ Dạ Nguyệt.

"Lăng Chi Hiên" Dạ Nguyệt tức giận hét lên. "Anh tránh ra chỗ khác"

"Chẳng phải em nói khi nào nhớ lại thì tôi được phép chạm vào em sao?" Lăng Chi Hiên lập ngược lại lời cô gái nhỏ đã nói.

"Đúng vậy" Dạ Nguyệt hung hăn gật đầu: "Vấn đề là anh chưa có nhớ ra"

"Ai bảo em tôi chưa nhớ ra?" Lăng Chi Hiên cong khoé môi lên cười đến đáng đánh đòn.

"Anh...." Dạ Nguyệt muốn nói sư phụ mau xuống nhưng khi nghe sư phụ nói xong thì cô sững người: "Ý của anh là... anh..."

"Tôi vốn dĩ không có mất trí nhớ" đã đến lúc anh phải nói cho cô gái nhỏ của anh biết mọi chuyện, bởi vì nếu anh không nói cô ấy nhất định sẽ tự dằn vặt bản thân mình để ở bên cạnh anh.

*** 0w0 ***

“Em thật sự muốn biết?” Lăng Chi Hiên lẳng lặng nhìn cô gái nhỏ trong ngực mình, nếu như anh thật sự nói thì cũng đồng nghĩa với việc cô ấy đã sẵn sàng chấp nhận lún sâu vào trong thế giới hoa lệ nhưng tràn đầy giả dối đáng ghê tởm này cùng với anh.

Dạ Nguyệt mặc áo sơ mi của Lăng Chi Hiên, cuộn tròn trong vòng tay ấm áp của anh, cô không trả lời mà chỉ gật nhẹ đầu xem như đồng ý.

"Như vậy, trước hết tôi phải xin lỗi em vì đã nói dối em về việc mất trí nhớ của mình" Lăng Chi Hiên xoa xoa lưng cho cô gái nhỏ thoải mái, giọng điệu vô cùng thành tâm mà xin lỗi người nào đó.

Dạ Nguyệt nghe vậy thì chìm trong trầm mặc như đang suy nghĩ gì đó làm Lăng Chi Hiên bất giác lo lắng, sợ cô gái nhỏ sẽ giận anh vì đã nói dối. Phải biết, lòng tin của Dạ Nguyệt rất khó để có được. Mặc dù nhìn bề ngoài cô ấy rất vô tư thoải mái còn vô cùng dễ chịu, nhưng muốn cô ấy hoàn toàn tin tưởng mà đặt lòng tin thì không được bao nhiêu người làm được điều này.

"Nhất định phải phạt" Dạ Nguyệt bắt chước ai đó cong khoé môi lên cười đáng đánh đòn.

Lăng Chi Hiên làm vẻ mặt vô cùng ảo não, nhắm mắt lại đưa mặt đến gần mặt Dạ Nguyệt.

"Anh làm gì đó?" Dạ Nguyệt nghi ngờ hỏi.

"Em nói phạt tôi" Lăng Chi Hiên mở mắt ra, vẻ mặt vô (số) tội: "Nên tôi chuẩn bị để cho em cắn miệng tôi"

"Ai nói hình phạt là cắn miệng?" Dạ Nguyệt đen mặt, cô chứ không phải sư phụ phạt theo kiểu cắn người khác người đó đâu nha. "Tạm thời để qua một bên, khi nào em nghĩ ra phải phạt như thế nào sẽ nói với anh"

"Được rồi, em muốn thế nào cũng được" Lăng Chi Hiên cưng chiều nói, anh là phạm nhân nên không dám ý kiến với người thi hành án đáng yêu này.

"Anh kể tiếp đi" Dạ Nguyệt lại rút đầu vào trong ngực sư phụ, lo lắng nghe sư phụ kể về quá khứ của mình. Mặc dù không biết chính xác như thế nào, nhưng cô biết quá khứ đó rất tàn nhẫn đối với sư phụ.

"Người đã đẩy tôi vào con đường chết rồi quăng xác tôi ở ngọn núi đó, chính là Lăng Thành và những người trong ngôi nhà đó" Lăng Chi Hiên trầm giọng nói, anh chưa bao giờ kể với bất kì ai về quá khứ của mình nên cũng không biết phải diễn tả câu chuyện như thế nào. Những người biết được một phần nội tình bên trong chỉ là những người có quan hệ mật thiết với anh, Dương Lãnh Thiên và Trình Ân là một trong số đó, bởi vì họ là những người đã chứng kiến trực tiếp tất cả mọi chuyện. Chỉ là đối với người con gái này, anh không muốn che giấu bất kì chuyện gì, một khi anh đã lún sâu thì cô ấy cũng phải lún sâu cùng với anh, mãi mãi không thể thoát ra được hay rời khỏi anh dù với bất cứ lý do nào.

Dạ Nguyệt nhíu mày, chẳng lẽ thật sự có chuyện mưu hại lẫn nhau ở những gia tộc lớn sao? "Họ chẳng phải là ba mẹ anh em ruột của anh sao?"

"Huyết thống chỉ là thứ ràng buộc rẻ tiền nhất trong thế giới này, huống chi...." Lăng Chi Hiên siết chặt lấy cô gái nhỏ.

"Huống chi?" Dạ Nguyệt nghi ngờ hỏi.

"Người đàn bà đó không phải là mẹ ruột của tôi, đó là lý do vì sao ngày hôm đó ông ta dẫn người đàn bà đó đến để thử tôi" Lăng Chi Hiên nghiến răng nghiến lợi nói, bà ta còn dám chạm vào anh khiến lòng anh tràn đầy rét lạnh cùng giận dữ đến tột cùng, nếu còn kéo dài thêm chút nữa chỉ sợ  anh sẽ không thể kìm chế được cảm xúc mà đá văng bà ta ra xa khỏi anh.

"Như vậy ông ta đã thuê người đó để giả mẹ anh sao?" Dạ Nguyệt không còn biết phải nói gì, vuốt vuốt lưng sư phụ cho sư phụ bớt giận.

"Không, người đàn bà đó là vợ sau của ông ta" Lăng Chi Hiên được bàn tay nhỏ bé mềm mại vuốt lưng, từ từ lấy lại cảm xúc bình thường của mình. "Lăng Trí Thanh cùng với hai đứa sinh đôi nữa là con của họ"

"Vậy mẹ anh....?" Dạ Nguyệt nhỏ giọng hỏi.

"Mẹ tôi?" Lăng Chi Hiên nhếch khoé môi lên cười tự giễu, nụ cười ẩn chứa thật nhiều cô đơn cùng tịch mịch. "Tôi không có mẹ. Người phụ nữ duy nhất của tôi chỉ có em"

Dạ Nguyệt ôm chặt lấy sư phụ, vùi đầu vào trong ngực sư phụ, mắt cô bất giác nóng lên, giống như có thứ gì đó vỡ oà rồi tuôn trào ra. Sư phụ không muốn nhắc đến thì cô sẽ không hỏi, nhưng cô biết một ngày nào đó cô sẽ biết được sự thật về người đã sinh ra sư phụ, cô sẽ chờ cho đến lúc đó.

“Tôi đã mất cảnh giác chỉ vì ông ta nói ông ta rất hối hận và thất vọng với bản thân mình” Lăng Chi Hiên lại nhếch khóe môi lên cười tự giễu. “Nhưng thì ra người ông ta căm hận nhất lại chính là tôi, dù cho tôi có mang huyết thống của ông ta nhưng cũng vì tôi lại là đứa con của người phụ nữ đó sinh ra”

Nói như vậy, người Lăng Thành hận nhất chính là mẹ ruột của sư phụ? Dạ Nguyệt có một cảm giác mơ hồ về chuyện đã diễn ra vào nhiều năm trước đây. Có thể mẹ ruột của sư phụ đã làm một chuyện gì đó khiến Lăng Thành hận bà ấy, hận luôn cả sư phụ. Sau đó vì một nguyên nhân nào đó mà mẹ sư phụ không còn hiện diện trong cái gia tộc này, và rồi Lăng Thành đã cưới thêm một người vợ nữa, chính là Lăng phu nhân hiện nay. Bà ấy đã sinh ra Lăng Trí Thanh cùng với hai đứa trẻ sinh đôi.

Dạ Nguyệt đoán lúc xảy ra chuyện với mẹ ruột sư phụ là vào năm sư phụ bốn tuổi, bởi vì bức ảnh sư phụ nở nụ cười hạnh phúc lần cuối cùng chính là vào năm sư phụ ba tuổi, từ đó về sau sư phụ đã không còn cười khi chụp ảnh lần nào nữa. Và một con người từ năm bốn tuổi cho đến tận bây giờ, luôn phải sống trong một nơi không phải là gia đình thật sự của mình, bị mẹ kế cùng con của bà ta chèn ép ghẻ lạnh, thêm việc người cha ruột lại không hề yêu thương mà ngược lại còn chính tay ông ta hãm hại dồn ép đến con đường chết, mẹ ruột cũng vì nguyên nhân nào đó mà bỏ rơi người đó….. thì như vậy liệu có ai mà không chết tâm đây? Liệu có ai có thể một mình chịu đựng được nỗi đau đớn thống khổ cùng bi ai tịch mịch đến tận cùng như vậy đây?

Dạ Nguyệt chợt nhớ đến vết sẹo dài phía sau lưng sư phụ, cô sờ sờ vào vết sẹo đó dịu dàng hỏi: “Có thể cho em biết vết sẹo này là nguyên nhân do đâu được không?”

Lăng Chi Hiên trầm mặc trong chốc lát rồi anh vuốt ve vào gò má trơn mịn của cô gái nhỏ: “Năm tôi 14 tuổi, trong một lần vô tình tôi đã chứng kiến bà ta bị sảy thai do trượt cầu thang, bà ta đã một mực nói rằng chính tôi là người đã đẩy bà ta té. Nên ông ta đã điên lên và trừng phạt tôi bằng cách dùng mã tấu rạch một đường thật sâu ở phía sau lưng tôi”

Dạ Nguyệt cứng đờ người nhìn sư phụ, như vậy những vết thương trên người sư phụ, có phải cũng là….? Hốc mắt Dạ Nguyệt bất giác lại đỏ lên.

Lăng Chi Hiên nhận thấy cô gái nhỏ đang khóc thút thít trong ngực mình, anh cũng không nói nữa mà chỉ lẳng lặng vỗ về vào lưng cô gái nhỏ. Cuối cùng cũng có người nguyện vì anh mà khóc mà thương tâm… đối với anh như vậy cũng đã đủ rồi.

********** Ò Ó O Lằn ranh giới oOo

“Hắn ta thật sự không để cho con có cơ hội được xen vào” Thích Nhược Vy cung kính cúi đầu trước Lăng Thành cùng Lăng phu nhân. “Người con gái đó thật sự rất quan trọng đối với hắn ta”

“Có lẽ nó thật sự không hoàn toàn tin tưởng vào chúng ta” Lăng phu nhân nhíu mày. “Dù cho đã mất trí nhớ nhưng con người của nó vẫn không thay đổi, cách thức xử lý việc cũng như trước đây, vô cùng cẩn trọng”

“Chỉ cần nó chưa nhớ lại thì mọi việc vẫn còn nằm trong lòng bàn tay của tôi” Lăng Thành hớp một ngụm rượu vang đỏ, không nhanh không chậm nói. “Ngày mai, bà cùng Nhược Vy hãy đi gặp riêng cô gái đó, nhớ là không được để cho nó biết. Việc của một người mẹ thật sự chính là lo nghĩ đến tương lai cùng hạnh phúc của con trai mình"

Lăng phu nhân gật đầu chấp thuận.



~~~> EC31


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tsuki Neko về bài viết trên: Bích Trâm, conluanho, green green, misspesua, shock_devil_suju
     
Có bài mới 24.10.2015, 22:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 20:19
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 513 lần
Điểm: 55.81
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt - Điểm: 75
CHƯƠNG 32

Căn phòng kín âm u lạnh lẽo, bốn vách tường đá bao bọc xung quanh chỉ có một cách cửa ra vào duy nhất ở bên góc phải căn phòng. Người đàn ông đang lôi xềnh xệch cậu bé trên nền đá lạnh lẽo, trên cơ thể cậu bé toàn vết thương do bị dây roi đánh, máu vẫn còn đang chảy ra âm ỉ không ngừng.

"SAO MÀY DÁM?" người đàn ông quát lên đầy giận dữ.

"Con không có..." Cậu bé yếu ớt nhìn người đàn ông.

"Mày còn dám chối?" người đàn ông nhếch khoé môi lên cười tàn độc.

Ông ta chậm rãi đi về góc phòng, nơi chất đầy các loại dụng cụ tra tấn cùng đầy đủ các loại vũ khí. Ông ta lấy một cây mã tấu trong đống vũ khí rồi quay qua tàn nhẫn nhìn cậu bé.

"Hình phạt cho đứa ăn cháo đá bát như mày chính là đây" ông ta cười đến vui sướng, đáy mắt chính là ngọn lửa thích thú tràn đầy nhẫn tâm.

Cậu bé chết lặng, mờ mịt nhìn người mà trong thâm tâm mình vẫn luôn cho là người thân của mình, đáy lòng lạnh lẽo đến cùng cực. Tia hy vọng nhỏ nhoi về một gia đình ấm áp cũng vỡ vụn ra theo trái tim nhỏ bé của cậu. Tại sao? Con không phải là con của ba hay sao? Đây là câu hỏi mà cậu đã luôn tự hỏi trong thâm tâm của mình. Khoé mắt cậu nóng lên, cay cay rồi nó dần dần nhoè đi.

"Sao mày không chết đi? Tao vốn dĩ không một lần nào trông chờ vào sự ra đời của mày" người đàn ông đè cậu bé xuống nền gạch, rồi ông ta vung tay lên, vừa quát lên lạnh lẽo vừa đâm vào lưng cậu bé, máu phun ra dữ dội trên nền đá.

Cậu bé cắn chặt môi không la hét một lời nào, nước mắt tuôn ra không ngừng.

"Van xin tao đi, van xin tao tha mạng cho mày đi...." ông ta cười đến ghê rợn rồi từ từ di chuyển thanh mã tấu, từ từ rạch sâu vào trong da thịt non nớt của cậu bé.

Cậu bé đau đớn đến không thể thốt nên lời, nhưng đau không phải do tất cả các vết thương ghê sợ trên cơ thể gây ra mà chính là tâm của cậu. Khi nước mắt cậu ngừng rơi, cũng là lúc đôi mắt cậu trở nên trống rỗng vô hồn, tràn đầy lạnh lẽo cùng tịch mịch đến tận cùng.

Có phải cậu sinh ra trên cõi đời này hoàn toàn là một sai lầm?

Lăng Chi Hiên bừng tỉnh, mồ hôi chảy ướt hết một mảng trên gối, anh cứng đờ người trong chốc lát rồi thở hắt ra thật mạnh.

"Chào buổi sáng" giọng nói nhẹ nhàng ấm áp vang lên phía dưới chân anh.

Lăng Chi Hiên ngồi dậy, thấy cô gái nhỏ của anh đang đứng cạnh tường kính mỉm cười nhìn anh, cơ thể nhỏ bé đang mặc áo sơ mi của anh, chiếc áo rộng thùng thình dài đến qua đùi, tay áo được xoăn nhẹ lên, tóc được vén gọn sang một bên để lộ ra lỗ tai nhỏ nhắn mềm mại.

Dưới những tia nắng sớm mai, cô gái nhỏ của anh như được bao phủ trong một tầng ánh sáng ấm áp. Trái tim anh bất giác đập thật nhanh, giống như có một dòng nước ấm đang dâng lên trong lòng anh, sưởi ấm cõi lòng lạnh giá của anh. Hình ảnh ấm áp tĩnh lặng đó như lấp đầy cõi lòng trống rỗng cùng tịch mịch của anh.

"Chào buổi sáng bảo bối" Lăng Chi Hiên cong khoé môi, anh đứng dậy bước đến ôm từ phía sau Dạ Nguyệt, cúi đầu hôn lên một bên cổ trắng nõn của Dạ Nguyệt.

"Anh nằm mơ thấy ác mộng hử?" Dạ Nguyệt xoay người lại, vươn tay lau mồ hôi trên trán cho sư phụ, trước khi sư phụ tỉnh giấc cô vô tình thấy sư phụ nhíu mày nhăn mặt còn đạp thật mạnh xuống giường nhìn rất căng thẳng.

Lăng Chi Hiên ngây ra trong chốc lát rồi anh vùi đầu vào trong hõm cổ của Dạ Nguyệt, im lặng nhắm mắt không trả lời cũng xem như ngầm thừa nhận.

Dạ Nguyệt ôm lấy cổ anh, vỗ về vào mái tóc phía sau gáy anh như an ủi: "Không sao, có em ở đây rồi, anh không có một mình đâu"

Lăng Chi Hiên càng siết chặt lấy cơ thể nhỏ nhắn, tham luyến ấm áp cùng với mùi hương dễ chịu này.

*** 0w0 ***

"Tôi sẽ đưa em về" Lăng Chi Hiên nhìn cô gái nhỏ vừa bước ra từ nhà tắm, anh cong khoé môi lên hài lòng cười.

Dạ Nguyệt vừa mới thay quần áo mới xong, đây là quản gia đã tự mình chuẩn bị cho cô, một bộ váy rất dễ thương và cực kỳ phù hợp với cô: "Quản gia, chú thật là có mắt nhìn nha" Dạ Nguyệt vui vẻ nghĩ trong lòng.

"Chiều nay em có học không?" Lăng Chi Hiên nắm lấy tay Dạ Nguyệt ra khỏi phòng ngủ.

"Có a" Dạ Nguyệt vừa gật đầu vừa nhìn ngó xung quanh, tối hôm qua đến đây cô chưa kịp nhìn xem nó như thế nào.

Căn hộ được thiết kế đơn giản lại rất sang trọng, vừa rộng rãi thoáng mát vừa đầy đủ tiện nghi. Vách tường bên phía nhìn thấy thành phố được xây dựng hoàn toàn bằng kính chống đạn loại tốt nhất, trần nhà cũng được xây rất cao, ngay cả người cao như Lăng Chi Hiên cũng còn cách trần nhà một khoảng lớn.

Căn hộ gồm có phòng khách, ba phòng ngủ cùng với phòng bếp. Phòng ngủ lớn nhất dành cho anh, hai phòng còn lại vốn dĩ dùng khi có khách đến chơi nhưng Lăng Chi Hiên thay đổi thiết kế thành phòng làm việc và phòng để quần áo. Anh không có thân thiết với bất kì ai, cũng chưa từng để cho ai ở lại quá lâu trong khu vực riêng tư của mình, việc có ai đó ngủ lại ở nhà anh lại càng không có khả năng xảy ra.

"Chúng ta đi thôi" Lăng Chi Hiên cười cười kéo tay Dạ Nguyệt, anh rất thích nhìn vẻ mặt tò mò thích thú của cô gái nhỏ. Ban đầu anh rất muốn để Dạ Nguyệt dọn đến ở với anh, nhưng có vẻ như Lăng Thành đang cố ý muốn tách cô ấy ra khỏi anh bằng bất cứ giá nào, nên anh nghĩ cứ theo ý ông ta để ông ta tạm thời không ra tay đối phó với cô ấy, anh vẫn đang sắp xếp người bảo vệ cho cô ấy.

Phần còn lại cũng vì việc học của Dạ Nguyệt, từ đây đến thành phố S cũng mất bốn năm tiếng đồng hồ lái xe, nếu cứ đi đi về về xa như vậy Dạ Nguyệt sẽ rất mệt mõi nên anh đành thôi.

Hai người bước ra cửa toà cao ốc đã thấy quản gia đang đứng cạnh một chiếc Lamborghini mui trần màu đen, ông ấy cung kính cúi người: "Xe đã chuẩn bị xong thưa thiếu gia" rồi đưa chìa khoá xe cho Lăng Chi Hiên.

Lăng Chi Hiên gật đầu nhận lấy chìa khoá, anh mở cửa xe cho Dạ Nguyệt. Dạ Nguyệt vẫy tay chào chú quản gia mà cô rất thích rồi ngoan ngoãn lên xe ngồi ở ghế phụ. Lăng Chi Hiên cũng lên xe, anh vươn người gài dây an toàn cho Dạ Nguyệt.

"Vị đại ca này, anh thật là chu đáo nha, đảm bảo chỉ cần như vậy thì đã có khối người đẹp xếp hàng chờ anh rước về nhà rồi" Dạ Nguyệt vui vẻ cười ha ha chọc ghẹo sư phụ nhà mình.

Lăng Chi Hiên vừa đúng lúc hôn vào gò má phấn nộn của cô gái nhỏ, cong khoé môi nói: "Nếu chỉ như vậy mà đã có thể lấy được vợ thì đàn ông lịch sự trên đời này sẽ không còn ai độc thân nữa" rồi anh bắt đầu khởi động xe và lái đi, thao tác nhuần nhuyễn thành thục còn rất ổn trọng.

"Em nghĩ quả thật không còn ai hoà nhã lịch sự mà còn độc thân đâu" Dạ Nguyệt lắc đầu sau đó nghĩ nghĩ nói: "Điều mà nhiều người nhắm đến đầu tiên khi đi xem mắt chính là thái độ cùng cách hành xử của người đối diện với mình, đa phần mọi người sẽ dễ nảy sinh tình cảm với người gần gũi dễ gần"

"Sao em lại nhảy qua chuyện xem mắt rồi?" Lăng Chi Hiên bật cười rồi anh mờ ám nói: "Đáng tiếc chồng yêu của em không phải dạng người thân thiện dễ gần với người khác nhưng cũng có thể lấy được vợ đó thôi"

"Cũng phải" Dạ Nguyệt gật gật đầu nhưng cô bỗng giật mình quay qua nhìn sư phụ: "Ai là chồng yêu của em?"

"Em nghĩ xem là ai?" Lăng Chi Hiên cười cười nói, mắt anh vẫn tập trung nhìn đường ở phía trước.

"Em chưa có chồng, người được gọi là chồng yêu đó vốn dĩ chưa có tồn tại nha" Dạ Nguyệt thấy thái độ bình thản thoải mái của sư phụ, bất mãn chu mỏ nói. “Ít nhất cho tới khi em xem mắt xong”

Kéeeeeeet!! Chiếc xe ngay lập tức thắng lại giữa đường cao tốc, rất may là không có ai phía sau nếu không chắc sẽ có một màn xe hôn xe liên hoàn rồi a.

“Xem mắt?” Lăng Chi Hiên quay qua nhìn cô gái nhỏ, ánh mắt tối lại đầy nguy hiểm.

Dạ Nguyệt cảm giác bản thân đã trót dại mà đi vuốt mông cọp, cô trưng ra cái mặt cười lấy lòng nói: “Ha ha ha là mẹ em ra chủ ý, em hoàn toàn không biết gì hết, với lại em cũng đã từ chối mẹ rồi”

“Khi nào?” Lăng Chi Hiên nheo mắt lại.

“Tối hôm qua, nhưng em không có đến điểm hẹn mà chỉ ra quán ngồi với Ánh Nhật thôi” Dạ Nguyệt thành thật khai báo. Chuyện là mẹ cô thấy cô đã 23 tuổi rồi mà còn chưa có bạn trai, Ánh Nhật người ta bằng tuổi cô mà đã đính hôn luôn rồi, nên bà ấy rất gấp rút hối thúc cô phải đi gặp gỡ làm quen này nọ gì đó khiến cô đau đầu từ hôm qua đến giờ. Cô thật muốn nói với bà ấy là con chỉ mới có 23 tuổi chứ có phải là 32 tuổi đâu a, thật là….. Với lại hôm qua cô vẫn còn buồn chuyện sư phụ trở về nhà nên không có tâm trạng giải quyết chuyện đó, chỉ nói với mẹ sẽ không đến buổi gặp mặt. Thế nào lần sau về nhà mẹ cũng sẽ “giải quyết” cô cho xem, trên đời này người mà cô sợ nhất chính là mẹ a =.=!!

“Rất tốt” Lăng Chi Hiên nghe vậy thì gật đầu trở lại bình thường rồi anh tiếp tục cho xe chạy.

Dạ Nguyệt thở phào, cũng tại cái miệng này gây họa nha, cô đã dự tính ém luôn cái chuyện xem mắt này với sư phụ rồi, vậy mà…..nói một hồi lại lộ hết là làm sao? Dạ Nguyệt thật muốn vò đầu bức tóc, lăn lộn mà la hét. Hôm qua cô cũng có kể với Ánh Nhật, bị cậu ấy cười vô mặt một lần rồi, thật là mất mặt quá mà hu hu….

********** Ò Ó O Lằn ranh giới oOo

Buổi chiều, sau khi Dạ Nguyệt tan học, Lý Vân Nhi rủ cô đi dạo phố, Dạ Nguyệt cũng rất vui vẻ sẵn lòng. Nhưng khi hai người ra đến cổng thì thấy chiếc Maybach 62 đang đậu trước cổng trường, Dạ Nguyệt cảm giác hình như đã gặp qua chiếc xe này ở đâu rồi. Và khi cô thấy hai người bước ra từ ghế sau xe thì cô đã biết mình đã gặp qua ở đâu.

Thích Nhược Vy ánh mắt đầy lửa nhìn Dạ Nguyệt như muốn ăn tươi nuốt sống cô, ngược lại Lăng phu nhân thì rất vui vẻ khi nhìn thấy cô.

“Cháu có thể cho chúng ta chút thời gian được không?” Lăng phu nhân thân thiết kéo tay Dạ Nguyệt, cười dịu dàng nói.

Dạ Nguyệt biết người phụ nữ này chỉ đang đóng kịch với cô, bà ấy không phải mẹ ruột sư phụ và còn là nguyên nhân gây ra vết sẹo đau đớn đó cho sư phụ của cô. Nhưng vì không thể làm sư phụ bị bại lộ nên cô cũng phải đóng kịch lại cho mấy người này xem.

“Vâng” Dạ Nguyệt mỉm cười gật đầu rồi cô quay qua nói với Vân Nhi lần sau sẽ đi với cô ấy. Vân Nhi hỏi nhỏ người phụ nữ đó là ai, sau khi biết đó là mẹ của Lăng Chi Hiên thì cô cũng không cản nữa, vẫy tay chào Dạ Nguyệt.

Khi Dạ Nguyệt lên xe cùng với hai người đó, Lý Vân Nhi lập tức gọi điện cho Dương Hoàng Trí. Hôm nay Dương Hoàng Trí không có đi học vì phải giải quyết một số việc ở công ty, anh đã bắt đầu tiến dần vào việc làm ăn của gia tộc mình.

“Hoàng Trí, cậu có số điện thoại của đại ca Chi Hiên không?” Lý Vân Nhi gấp rút hỏi. Không phải tự nhiên Lý Vân Nhi lại muốn báo chuyện nào cho Lăng Chi Hiên biết, vì từ nãy đến giờ cô đều nhìn thấy ánh mắt hung tợn của người con gái xinh đẹp đi cạnh Lăng phu nhân, nhưng cô cũng không thể vô duyên mà ngăn cản Dạ Nguyệt đi cùng với bà ấy nên đành phải nghĩ biện pháp khác.

*** 0w0 ***     

Quán café ở trung tâm thành phố.

Dạ Nguyệt đang ngồi đối diện với hai người phụ nữ, từ nãy đến giờ cô vẫn luôn thoải mái cười cười. Nhìn tình cảnh của mình, cô lại nhớ đến mấy bộ phim truyền hình dài tập mà cô ngán đến tận cổ họng, chính là cái cảnh mà mẹ của người con trai nữ chính yêu lại không chấp nhận nữ chính nên bà ta gặp riêng nữ chính để cảnh cáo cô ấy phải tránh xa con trai bà ta. Hôm nay cô đã có thể diện kiến cảnh tượng như thế này, thật là trăm năm mới có một lần ha ha ha…..

Chỉ có điều phim này còn một tình tiết khác, chính là vai vị hôn thê của nam chính đã xuất hiện và cũng một lòng ngăn cản hai người đến với nhau. Càng nghĩ Dạ Nguyệt càng chìm đắm vào trong thế giới YY của bản thân mình, cô cười hí hửng ở trong lòng.

“Cô cười cái gì?” Thích Nhược Vy vẻ mặt vô cùng tức giận nhìn vẻ hí hửng của Dạ Nguyệt.

Dạ Nguyệt vừa muốn trả lời thì cô nhìn thấy người phục vụ hôm trước đang bưng nước ra cho ba người. Đến khi để nước xuống cho cô thì anh ta nhếch khóe môi lên cười đểu, ý muốn nói chết cô rồi ha ha…. Dạ Nguyệt thật muốn cho tên đó một chưởng chết ngay tại chỗ hết sức a.

“Cô rất biết ơn vì cháu đã cứu con trai của cô, gia đình cô sẽ đền đáp xứng đáng cho cháu vì điều đó” Lăng phu nhân vẫn giữ nụ cười dịu dàng nói. “Cô cũng biết cháu rất thích con trai cô nhưng có một sự thật mà cô phải cho cháu biết”

Dạ Nguyệt rất ngoan ngoãn ngồi nghe Lăng phu nhân nói chuyện, vẻ mặt của cô như đang suy nghĩ gì đó.

“Hiên và Nhược Vy vốn dĩ là thanh mai trúc mã từ nhỏ, cả hai đứa chính là một cặp tiên đồng ngọc nữ được tất cả mọi người trong gia tộc công nhận, chỉ vì Hiên bị mất trí nhớ nên nó nhất thời không thể chấp nhận Nhược Vy như lúc trước. Cháu có từng nghĩ tại sao nó lại có tình cảm với cháu không? Bởi vì cháu và Nhược Vy bề ngoài nhìn rất giống nhau, dù sự thật có thể làm cháu đau khổ nhưng cô nghĩ cháu phải chấp nhận việc thực chất nó không hề có tình cảm thật với cháu” Lăng phu nhân không nhanh không chậm nói, trong đáy mắt còn rất đau lòng nhìn Dạ Nguyệt.

Dạ Nguyệt vẫn trầm ngâm ngồi đó.

“Cô biết cháu là một người rất thông minh, cho nên cháu hiểu cô đang muốn nói gì phải không?” Lăng phu nhân cười như không cười, nghiêm mặt lại nhìn Dạ Nguyệt.

“Thật xin lỗi” Dạ Nguyệt yểu xìu nói nhưng bất chợt cô cong khóe môi lên cười đến đáng đánh đòn. “Nhưng cháu thật sự không hiểu cô muốn nói gì”

“Cô…..” Thích Nhược Vy nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Dạ Nguyệt.

Dạ Nguyệt quay qua nhìn Thích Nhược Vy, ánh mắt cực kì lạnh nhạt. “Tôi không cần biết trước đây anh ấy yêu ai nhưng hiện tại người anh ấy chọn là tôi. Tôi cũng không cần biết lý do tại sao anh ấy lại chọn tôi nhưng chỉ cần anh ấy cần tôi thì tôi nhất định ở cạnh anh ấy đến cùng, dù cho sau này khi anh ấy nhớ ra có trở về bên cô đi chăng nữa thì điều đó cũng không làm thay đổi quyết định của tôi. Còn nữa cô nên nhớ một chuyện, không ai biết trước tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, nên biết đâu được khi anh ấy nhớ lại anh ấy vẫn sẽ chọn tôi thì sao?” Dạ Nguyệt lại bắt chước ai đó cong khóe môi lên, lần này cô quyết định đóng vai phản diện một lần nga, làm người thứ ba phá hoại “tình yêu đẹp như mơ” của người khác hí hí hí…… Thật là thú vị quá đi!!

Lăng phu nhân và Thích Nhược Vy không ngờ Dạ Nguyệt lại nói như vậy, cả hai người đều cứng họng ngồi ngay tại chỗ.

“Tôi cứ tưởng cô sẽ không giống với những đứa con gái thấp hèn khác nhưng thì ra cô cũng cùng một loại người như vậy” Lăng phu nhân lạnh nhạt lên giọng nói, bà ta vẫn rất lịch sự khi nói chuyện với Dạ Nguyệt nhưng lời nói lại sắc bén như dao. “Tôi thật sự quá thất vọng về cô, một đứa con gái thiếu học thức, thiếu phép tắc, xuất thân dưới đáy xã hội như cô đừng mong có thể bước được vào gia đình tôi”

“Vậy cô cũng đừng mong gặp lại con trai của mình nữa” Dạ Nguyệt cười cười, gõ gõ ngón trỏ theo một nhịp điệu nào đó trên bàn, ánh mắt sâu không thấy đáy nhìn Lăng phu nhân.

“Ý cô là sao? “Lăng phu nhân lúc này không còn bình tĩnh được nữa, bà ta không ngờ bị sỉ nhục mà Dạ Nguyệt lại còn bình tĩnh như vậy. Còn nữa, bà ta đã là nữ chủ nhân của một gia tộc lớn, mười mấy năm nay luôn là bà ta đứng trên người khác nên tự nhiên bà ta sẽ có khí chất cùng áp lực của một người bề trên, vậy mà nãy giờ con nhỏ này nó lại không hề bị sợ hãi hay chèn ép dưới áp lực của bà ta.

“Cháu cứ tưởng cô là một người thông minh nhưng không ngờ chuyện đơn giản như vậy mà cô cũng không hiểu” Dạ Nguyệt thở dài, vẻ mặt hết sức buồn phiền vì cô phải nói chuyện với mấy người thiếu muối như vậy.

Lăng phu nhân giơ tay tán vào mặt của Dạ Nguyệt: “Đừng có hỗn láo như vậy, cha mẹ cô không có dạy cô phải biết tôn trọng người trên mình sao?”

“Cha mẹ tôi chỉ dạy tôi phải biết tôn trọng với những người đáng được tôn trọng, còn những người cho rằng bản thân là có học thức nhưng mở miệng ra là vũ nhục người khác thì miễn bàn luận” Dạ Nguyệt bị đánh nhưng vẫn cong khóe môi lên, cười đầy giễu cợt nói.

Lăng phu nhân tức giận đến đỏ cả mắt, nhưng thân là một vị nữ chủ nhân của một gia tộc bà ta không thể đứng dậy mà bức tóc hay giằng co đáng xấu hổ với một con nhỏ thấp kém như vậy.

“Đúng là không biết xấu hổ, đã cướp chồng người khác còn ở đây lên mặt” Thích Nhược Vy tức giận gầm lên, cố tình để cho những người xung quanh nghe thấy.

“Cô cho rằng trước đây cô và anh ấy yêu nhau thì coi như hai người đã là vợ chồng rồi hay sao, cô có học qua gia giáo lễ nghĩa hay không vậy? Chưa cưới hỏi đàng hoàng đã mặt dày tự nhận mình là vợ người ta, thật buồn thay cho cha mẹ của cô” Dạ Nguyệt nhắm mắt lắc lắc đầu như người trên đang dạy dỗ kẻ dưới. “Người đến trước chưa chắc đã là người cuối cùng, rõ ràng người bây giờ anh ấy lựa chọn là tôi không phải cô, cô cũng không có quyền nói tôi cướp chồng này nọ vì vốn dĩ cô có phải là vợ của anh ấy?”

“Tôi là vị hôn thê của anh ấy, cũng xem như là một nữa vợ chồng” Thích Nhược Vy như vớ được sơ hở, cô ta lập tức tấn công.

“Vậy sao?” Dạ Nguyệt cong khóe môi lên. “Còn phải xem người còn lại có thừa nhận điều đó hay không nữa. Nếu chỉ có một mình cô thì rõ ràng là do cô tự luyến, tự huyễn hoặc ảo tưởng với người đàn ông của tôi. Chính cô mới là người muốn cướp người đàn ông của tôi”

Mặc dù xung quanh có rất nhiều người đang xì xào bàn tán nhưng Dạ Nguyệt hoàn toàn mặc kệ. Hôm nay cô đã quyết đóng vai phản diện rồi, nói càng nhiều thì cô lại càng thích thú. Được trãi nghiệm một tình huống như thế này quả thật là một trãi nghiệm khó quên của cô. Đã là đóng vai ác thì không cần phải nói lý lẽ, có câu điếc không sợ súng chính là đang nói cô nga ha ha….

“Các người đang làm gì?” giọng nói lạnh nhạt vang lên phía sau ba người.

"Hiên" Thích Nhược Vy lập tức tươi cười đứng dậy.

Lăng Chi Hiên ngồi xuống bên cạnh Dạ Nguyệt, ánh mắt hướng về phía Lăng phu nhân như muốn hỏi chuyện gì đang xảy ra. Dĩ nhiên sâu trong đáy lòng anh chính là lửa giận ngút trời, anh có thể đoán được mục đích của bà ta.

"Mẹ chỉ muốn cho nó biết gia đình mình sẽ không bao giờ chấp nhận người thiếu phép tắc như nó" Lăng phu nhân lạnh nhạt nói.

"Vậy thì tôi cũng không cần phải trở về nữa" Lăng Chi Hiên đứng dậy, nắm lấy tay cô gái nhỏ. Anh biết hiện tại những lão già bên Lăng gia cũng đã biết anh còn sống, nếu anh không tự mình giao lại hoặc từ chối quyền thừa kế thì còn lâu mới đến lượt Lăng Trí Thanh có được. Hiện tại anh biết chắc bọn họ tạm thời còn đang phải suy nghĩ đến việc dụ dỗ lấy lòng anh.

Trước khi ra cửa Dạ Nguyệt nhìn thấy người phục vụ đang cười cười nhìn cô, Dạ Nguyệt giơ nắm đấm lên hâm doạ. Lăng Chi Hiên cũng nhìn thấy người đó, anh cong khoé môi lên cười giễu cợt rồi mới rời đi.

Người phục vụ xụ mặt với thái độ của hai kẻ đáng đánh đòn đó. Anh nhìn lại tin nhắn trong điện thoại thì đau khổ muốn khóc oa oa, lâu lâu anh mới có tâm trạng làm người tốt mà không được đền đáp xứng đáng, aizzzz..... thật đáng buồn nga...

Còn về Lăng phu nhân cùng Thích Nhược Vy, cuối cùng bọn họ cũng hiểu câu nói lúc nãy của con nhỏ đáng ghét đó là ý gì. Lăng phu nhân lập tức gọi điện ngay cho Lăng Thành báo cáo lại tình hình đã xảy ra. Bà ta thật muốn cho con nhỏ đó biết mặt, dám hỗn xược với bà ta tức là muốn đi tìm chết.

********** Ó O Ò Lằn ranh giới oOo

Bên này sau khi lên xe, Lăng Chi Hiên quay qua xem xét vết đỏ trên mặt của Dạ Nguyệt, từ khi anh trở về đó, cô gái nhỏ của anh đã phải ăn hai bạt tay, thật đáng giận: “Sao em không tránh?”

“Em cố tình để bà ấy đánh em” Dạ Nguyệt lắc lắc đầu, chỉ là một bạt tay không phải chuyện lớn lao gì, so với vết sẹo phía sau lưng sư phụ nó chỉ là ruồi muỗi thôi a.

“Lần sau không được để bất kì một ai tổn thương đến bản thân mình nữa có biết hay không?” Lăng Chi Hiên xoa xoa vết đỏ trên mặt cho cô gái nhỏ, mềm giọng nói. “Chuyện hôm nay, uất ức cho em rồi”

“Nha, vậy anh muốn bù đắp cho em cái gì?” Dạ Nguyệt cười vui vẻ, thật ra hôm nay cô rất hả dạ nha, có thể làm bẽ mặt được mấy người đó thì còn gì bằng đây hí hí hí…. Dám ăn hiếp sư phụ của cô hử, cô sẽ không cho họ mặt mũi đâu.

“Lấy thân báo đáp được không?” Lăng Chi Hiên chuyển qua cười mờ ám, mặt anh càng ngày càng kề sát vào mặt Dạ Nguyệt.

“Này này, chúng ta đang ở ngoài đường đấy nhé” Dạ Nguyệt xì mũi xem thường nói, vị đại ca này thật không có thành ý muốn bù đắp đây mà, người chịu thiệt cuối cùng không phải cũng là cô hay sao?

Không khí đang mờ ám thì điện thoại của Dạ Nguyệt reo lên. Dạ Nguyệt lấy điện thoại ra xem thì thấy màn hình điện thoại hiển thị người gọi tới chính là mẹ của cô. Dạ Nguyệt bắt máy.

“Đến ngay nhà hàng XXX, không đến thì sau này đừng có về nhà nữa”

Tút! Tút! Tút! Dạ Nguyệt ngớ người ra nhìn màn hình điện thoại báo kết thúc cuộc gọi.

“Có chuyện gì vậy?” Lăng Chi Hiên vừa lái xe vừa hỏi.

“Mẹ em gọi” Dạ Nguyệt đầy nghi ngờ nói, đừng có nói lại là một cuộc mai mối khác nữa đấy nhé. “Mẹ bảo em phải đến ngay nhà hàng XXX, không đến thì sau này không cần về nữa”

“Tôi đưa em đi”



~~~> EC32


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tsuki Neko về bài viết trên: Bích Trâm, Limna520, Rãnh, conluanho, green green, misspesua, shock_devil_suju
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 133 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AdsBot [Google], Nguyễnnhi, starry31 và 95 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Snow cầm thú HD
Snow cầm thú HD: Khôi điên -.,-
Duy Khôi: nhớ những ngày trươc quá mọi người ơi
ai rảnh add zalo 8 chơi chứ giờ chả có ai onl nữa 0582650007 add zalo 8
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Trịnh Phương
Duy Khôi: alo alo có ai hông
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Mẫu Tử Song Linh: yo
Tiểu Yết Scorpio: Ai nhớ ta giơ tay  T.T
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 242 điểm để mua Mắt kính hồng
Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.