Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 

Em là ánh sáng của đời anh! - Du Nhàn Miêu

 
Có bài mới 12.10.2015, 22:12
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.05.2015, 21:03
Bài viết: 295
Được thanks: 4660 lần
Điểm: 28.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em là ánh sáng của đời anh! - Du Nhàn Miêu [25/71] - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Cảm ơn các bạn đã ủng hộ  ^:)^  ^:)^
Các bạn nhấn nút CHIA SẺ giúp mình :) Cảm ơn các bạn nhiều ^^

Chương 26:

edit: tuyền xù
beta: SunniePham

Tôi bước đi căn bản không phải là một đường thẳng tắp mà là lảo đảo đi vào toilet, thiếu chút nữa đụng vào cánh cửa, tôi vịn vào cửa đứng một chút, cảm giác khắp nơi đều xoay tròn, dường như chân cũng tê tê, cũng không cảm giác được tình trạng cái sàn nhà là gì nữa rồi, cảm thấy sàn nhà nghiêng nghiêng. Đột nhiên cảm thấy trong dạ dày cuộn một trận, tôi lảo đảo chạy vào, ngồi ở trước nhà cầu bắt đầu ói, nôn rất dữ dội, nóng lòng muốn ói tất cả những thứ trong dạ dày ra ngoài, tôi cảm thấy được dạ dày cũng bắt đầu co quắp, cũng bắt đầu hoa mắt, cả người cũng mềm nhũn, vịn ngồi cầu không đứng dậy nổi, dứt khoát buông tay ra, dựa vào bồn tắm, nhắm mắt lại.

Mơ hồ nghe được tiếng xe lăn chuyển động, sau đó có một bàn tay ấm áp kéo cánh tay của tôi, tiếp theo tôi liền nghe được giọng nói khiến tôi say mê ở phía trên tôi truyền tới.

"Bảo bối, sao rồi? Khá hơn chút nào không?" Giọng nói thật dịu dàng.

Tôi vẫn nhắm hai mắt, sau khi ói xong, trừ việc cả người một chút hơi sức cũng không có, còn ý thức của tôi đã bắt đầu tỉnh táo lại, nhưng bây giờ tôi không muốn nói chuyện với anh.

"Bảo bối, đứng lên đi, đừng ngồi dưới đất, trên mặt đất rất lạnh."

"Không sao, em muốn ngồi ở đây." Tôi nói không rõ ràng nhưng rất kiên quyết.

"Không được, nghe lời, hôm nay em rốt cuộc sao vậy?" Giọng nói của Văn Thông trở nên nghiêm túc.

"Vì sao em phải nghe lời anh, anh bắt nạt em, em sẽ không nghe lời anh." Tôi nói năng lộn xộn, lẩm bẩm.

"Lâm Văn Ý, em đứng lên cho anh." Văn Thông lên giọng, trên tay cũng gia tăng lực độ.

Tôi dùng sức nhéo tay anh, nhưng tôi càng dùng sức anh cũng dùng sức theo, chúng tôi đọ sức với nhau, nhưng khi tôi nghe được lời nói của anh thì tôi đột nhiên dừng tay lại.

"Em nhéo đi, cùng lắm thì kéo anh ngã đứt chân lần nữa, hôm nay anh sẽ không buông tay."

Tất cả động tác của tôi lập tức dừng lại, trái tim cũng ngưng đập. Ngồi ngơ ngác ở đó.

"Đứng lên đi, ngồi trên đùi anh, bây giờ anh không có hơi sức bế em." Giọng nói của Văn Thông tràn đầy cảm giác vô lực.

Tôi tựa như bị mê hoặc, không lộ vẻ gì mà đứng lên, mới vừa đứng lên, chân của tôi vẫn mềm nhũn ngồi xuống, đúng lúc này anh chợt ôm tôi, bởi vì dùng sức quá lớn, dẫn đến cái khóa trên xe lăn của anh cũng lắc lư, anh ôm tôi vào trong ngực, xe lăn của anh là kiểu nhẹ, rất hẹp, không có tay ghế, tôi chợt nghe được tiếng nói nghiêm nghị của anh.

"Ôm chặt anh, đừng lộn xộn."

Tôi ngồi lên trên một chút, ngoan ngoãn dùng hai tay ôm lấy cổ của anh, cũng len lén nhìn anh.

Anh không nói gì nữa, cau mày, mang theo tôi đẩy xe lăn tới trước bồn rửa mặt, mở nước giặt lại khăn lông ướt, vắt khô nước, anh vẫn cau mày, nhưng động tác lại rất dịu dàng lau mặt giúp tôi, từ từ nhẹ nhàng dùng khăn lông lau mặt của tôi, làm cho lòng của tôi trở nên ấm áp.

Giúp tôi lau sạch sẽ son phấn, để khăn long xuống, nhẹ giọng nói: "Ôm chắc vào."

Đưa tay cầm lấy dầu tôi hay lau mặt, dùng tay trái vặn mở nắp bình, nhưng tôi nhìn thấy động tác vụng về của anh như vậy, liền đưa tay, vặn mở nắp bình ra, lúc này anh lại nói: "Em thoa cream lên mặt đi,  chỗ này bị khô."

Tôi giống như tượng gỗ, anh nói một câu, tôi liền làm theo, sau khi thoa cream xong liền sau ngoan ngoãn vặn kín nắp bình, đặt trên kệ, lại ôm cổ của anh, lần này dán mặt vào bờ vai của anh.

Văn Thông cũng không nói gì, liền đẩy xe lăn ra ngoài, có phải tôi lại lên cân không, hôm nay anh đẩy xe lăn rất khó khăn, phòng của chúng tôi là dành cho người tàn tật, tiện cho sự di chuyển của xe lăn, trong phòng không trải thảm, là sàn gỗ, chỉ là ở trước giường, mới có thảm long không dày lắm.

Chúng tôi đến trước giường, Văn Thông để brake xuống, hai tay chống thân thể của mình, ngồi vào bên trong một chút, vén chăn lên, hai tay dùng sức ôm lấy tôi, khó khăn đặt tôi lên giường, đắp kín chăn cho tôi, trong khi anh làm một loạt động tác này, tôi không làm bất kỳ động tác nào, nhắm hai mắt hưởng thụ anh vì tôi mà làm tất cả, bởi vì trước đây anh chưa từng ôm tôi như vậy.

Nằm ở trên giường, không dám mở mắt ra, nhưng tôi có thể cảm thấy Văn Thông ở bên cạnh nhìn tôi thắm thiết, bởi vì tôi dựa vào thân thể của anh bên này giống như lửa đốt tản khí nóng ra bên ngoài.

Lại nghe thấy tiếng xe lăn chuyển động, tôi lén lút mở mắt trong bóng tối, thấy Văn Thông đẩy xe lăn đi vào toilet, hôm nay thật là lạ, đường đi của xe lăn đều không thẳng. Tôi nghi ngờ, chẳng lẻ anh uống rượu sao?

Nghe tiếng nước chảy ào ào trong toilet, tôi biết Văn Thông đang tắm, bởi vì mỗi ngày tôi đều nghe, hết sức quen thuộc, hôm nay sao động tác của anh lại chậm như vậy, tôi chợt lo lắng anh sẽ không xảy ra chuyện gì đó chứ, tôi rất muốn đi nhìn anh, nhưng thân thể của tôi lại nặng nề giống như là chìm xuống nước vậy, không thể động đậy.

Tiếng nước chảy dừng lại, trong phòng thật yên tĩnh, yên lặng như tờ, ở trong không gian yên tĩnh như thế này thì đầu óc của tôi đã hoàn toàn tỉnh táo lại, cố gắng nhớ lại chuyện đã xảy ra tối nay, nhưng chỉ xuất hiện những đoạn ngắn ngủi, chính là tôi làm trở về phòng như thế nào, sao lại ngồi dưới đất trong toilet, lúc tôi đi vào toilet, vì sao dường như tôi lại thấy Văn Thông ngồi dưới đất chứ, nghĩ tới đây, trong đầu lại rối loạn. Nghĩ không ra manh mối, tôi chợt lắc đầu một cái giống như là bị mộng du sau đó tôi nhanh chóng nhắm mắt lại.

Cửa phòng toilet rốt cuộc cũng mở ra, từ khóe mắt thấy Văn Thông đã thay xong bộ đồ ngủ màu xanh dương đậm, tóc còn ướt, anh đẩy xe lăn trượt qua phía tôi, trên đùi còn để một cái khăn lông, xe lăn nghiêng về bên trái, Văn Thông dừng xe lăn lại, một lát sau, lại đẩy về phía tôi, rốt cuộc dừng trước mặt của tôi, nhanh chóng nhắm mắt lại, nhưng vẫn giữ lại cái khe nhỏ, tôi biết rõ Văn Thông nhìn không ra, anh không đeo mắt kiếng. Anh nhìn ta chăm chú, trong ánh mắt của anh tôi thấy được nồng đậm tình yêu, vẫn cứ nhìn tôi như vậy, anh ngồi trên xe lăn, từ từ cúi người về phía tôi, ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng chạm vào má của tôi. Anh nhìn tôi thật lâu, sau đó chống xe lăn thẳng thắt lưng lên, sửa sang lại chăn giúp tôi, liền đẩy xe lăn rời khỏi bên người tôi.

Mắt của tôi vẫn đuổi theo Văn Thông, anh đẩy tới phía bên kia giường, điều chỉnh vị trí xe lăn, vén chăn lên, hai tay dùng sức chuyển mình chuyển lên trên giường, đúng lúc này tôi nghe thấy tiếng thở dồn dập của anh. Lòng của tôi xoắn chặc lại.

Dừng lại một hồi, thấy Văn Thông dùng tay phải mang chân của anh từng cái một lên giường, sau đó đắp kín chăn, từ từ di chuyển về phía tôi.

Anh nằm xuống nghỉ ngơi ở bên cạnh tôi một chút, lại nửa chống nửa ngồi dậy, mặt quay về phía tôi, dùng tay phải nhẹ nhàng nâng đầu của tôi lên, đặt cánh tay trái của anh ở dưới cổ của tôi, từ từ buông tay phải ra, sau đó tự mình di chuyển xuống phía dưới, Văn Thông di chuyển rất khó khăn, bởi vì hai chân của anh nằm thẳng nhưng không dùng được lực.

Lúc anh đang dùng tay phải di chuyển thân thể của mình, tôi chợt quay qua, tựa đầu vào bờ vai của anh, chờ sau khi anh nằm xong, liền đặt tay trái của mình lên trước ngực của anh, anh lập tức dùng tay phải nắm lấy tay của tôi, cùng đặt trên người của tôi, đồng thời tay trái cũng vòng qua ôm lấy tôi thật chặc.

Lúc này, cái gì tôi cũng không muốn làm, cũng không muốn nghe, muốn được anh ôm như vậy.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn tuyền xù về bài viết trên: Bích Trâm, Candy Kid, Hongkute96, Juuni, anhxu, diep diep, meohoangsandy, meomeo1993, rinnina, shirleybk, shock_devil_suju, sisnatalieguyen
     

Có bài mới 14.10.2015, 02:29
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 07.01.2014, 23:44
Bài viết: 3128
Được thanks: 7480 lần
Điểm: 11.94
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em là ánh sáng của đời anh! - Du Nhàn Miêu [25/71] - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 27
Beta: SunniePham


Văn Thông ôm tôi thật chặt, khiến cho tôi bây giờ quên sạch tất cả những chuyện không vui trước kia, tôi dụi dụi vào người anh giống như một con mèo vậy, để thêm gần kề anh hơn, tìm một vị trí thoải mái, cuộn vào lòng anh, Văn Thông nhẹ nhàng hôn lên tóc, trán, mũi tôi, anh dịu dàng hôn, phá vỡ phòng tuyến cuối cùng của tôi, tôi bắt đầu đáp lại nụ hôn của anh, ngẩng đầu lên tìm kiếm đôi môi mềm mại của anh.

Môi của chúng tôi rốt cuộc cũng chạm vào nhau, giống như hai thỏi nam châm hút lấy nhau vậy, chúng tôi cũng có thể nghe rõ nhịp đập con tim của đối phương, như được tiếp thêm năng lượng, nhưng đột nhiên trước mắt tôi lại thoáng hiện lên hình bóng của Rosa, tôi chợt đẩy anh ra, vùi đầu ở cổ anh, nhỏ giọng nói: "Anh không thể nói cho em biết chuyện của anh và cô ta sao?"

Bầu không khí trong phòng đông cứng lại, không có một tiếng động gì cả, chỉ chốc lát sau, Văn Thông lại ôm tôi vào trong ngực, tôi nghe thấy anh nhẹ nhàng nói: "Ngủ đi, bảo bối, hôm nay em cũng mệt mỏi rồi."

Bởi vì tôi không nghe được câu trả lời như ý muốn, buồn bực xoay người ra chỗ khác, Văn Thông lại tăng thêm sức lực không để cho tôi thành công, "Hãy ngoan ngoãn ngủ đi, hôm nay anh mệt quá rồi, đợi ngày mai tỉnh lại, anh sẽ kể tất cả mọi chuyện trước kia cho em nghe, được không?"

Tôi quả thật cảm thấy trong giọng nói Văn Thông tràn ngập mệt mỏi, nên lúc này không tiện cố chấp với anh, bởi vì tôi biết Văn Thông là một người đáng tin cậy, điểm này tôi cho tới bây giờ tôi chưa từng nghi ngờ anh.

Lại một lần nữa lẳng lặng tựa vào trong ngực của anh, hưởng thụ mùi hương nhàn nhạt trên người anh, rất nhanh sau đó tôi đã bước vào giấc mơ.

Lúc tôi tỉnh dậy là do bị tiếng chuông điện thoại làm thức giật, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy, Văn Thông đang nhanh chóng đưa bàn tay thon dài của mình ra cầm lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, anh thấy tôi đang mơ màng nhìn anh, nên khẽ mỉm cười với tôi, dùng cánh tay trái đè đầu của tôi nằm xuống, khiến tôi nằm chết dí trên cánh tay của anh, anh trả lời điện thoại bằng vài câu đơn giản, rồi cúp điện thoại.

Tôi lại ngẩng đầu nhìn anh, quầng thâm ở mắt rất đậm, khuôn mặt còn tái nhợt nữa.

"Anh ngủ không ngon à?" Tôi nhỏ giọng hỏi.

"Không sao đâu, nhưng bảo bối, anh thấy em ngủ rất ngon đó nha. Còn ngáy khò khò nữa chứ."

"Em có sao?" Tôi bắt đầu ngượng ngùng.

"Ừ, chẳng qua là anh rất mừng khi em ngủ ngon."

"Em ngủ ngon như vậy là vì anh đã đồng ý kể hết mọi chuyện cho em nghe." Tôi biết mình như vậy là rất nhỏ nhen, nhưng tôi không khống chế được mình. Không còn cách nào khác cả, tôi rất muốn biết chuyện của anh.

"Em vẫn còn nhớ à!" Văn Thông cười vuốt mũi tôi một cái.

"Hôm qua anh đã đồng ý với em rồi mà, anh không được đổi ý đâu đó." Tôi nóng nảy nói.

"Đừng sốt ruột, anh sẽ nói cho em biết, sẽ nói cho em biết." Văn Thông dỗ dành tôi, anh dùng tay phải chống lên ngồi dậy, tôi vội vàng lấy cái gối kê phía sau lưng cho anh, để anh dựa vào thoải mái một chút.

"Đến chỗ này ngồi đi nào, cô vợ nhỏ."

"Anh kêu em là gì chứ? Người xấu." Tôi bò dậy ngồi xuống bên cạnh anh, anh lập tức đặt cánh tay trái của mình lên vai tôi.

"Bảo bối, sao em biết được Rosa chính là bạn gái trước đây của anh? Anh chỉ nói cho em biết cô ấy là bạn học của anh thôi mà."

"Hồi xưa anh có nói cho em biết đấy, nói bạn gái trước kia của anh chính là bạn học cùng đại học với anh." Lúc nói tới người bạn gái trước kia của anh, trong giọng điệu của tôi tràn ngập ghen tức.

"Em cái cô bé hay suy nghĩ linh tinh này, anh chỉ sợ khi nói ra em sẽ không vui mà thôi."

"Anh không nói cho em biết thì có người khác nói cho em biết." Tôi lẩm bẩm nói.

"A, người nào vậy?"

"À ừm, anh đừng hỏi, nói cho em biết nhanh lên đi, em sốt ruột lắm rồi."

"Được rồi, nói cho em biết. Em đoán rất đúng, Rosa là bạn gái trước kia của anh, anh quen biết cô ấy là khi mới vào năm nhất, lúc ấy anh đi trễ, nên chỉ có chỗ bên cạnh cô ấy là còn trống, nên anh lập tức ngồi xuống, sau đó cô ấy chủ động nói chuyện với anh, lúc mới bắt đầu anh cũng rất hồi hộp, em biết không trước khi học đại học anh có khuynh hướng sống khá khép kín, chính là không thích tiếp xúc với người ngoài, không thích ra khỏi nhà, vì thế trong hai năm anh đã phải đến bác sĩ tâm lí để điều trị, cho nên anh học đại học sau mọi người hai năm."

"Thật không ngờ anh lại sống khép kín đến như vậy." Tôi nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn anh.

"Đúng là không ngờ, em biết đó con gái phương Tây rất mạnh dạn, khi đó Rosa bắt đầu mãnh liệt theo đuổi anh, ban đầu anh không chịu được, nhưng cuối cùng cũng bị cô ấy làm cho cảm động, cho nên quen với cô ấy, hơn nữa hai người vẫn luôn chung sống rất tốt, từ đại học đến lúc tốt nghiệp, hai người đều có công việc ổn định, nên tụi anh bắt đầu tính đến chuyện cưới hỏi, nhưng không ngờ anh và ba mẹ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, khiến ba mẹ anh mất đi." Nói tới đây, tôi nghe thấy giọng nói của Văn Thông rất bi thương.

"Thật xin lỗi, em khiến anh nhớ tới chuyện đau lòng rồi."

"Không sao, bảo bối, sự cố lần đó, khiến anh bị thương rất nghiêm trọng, không chỉ có các bộ phận trong cơ thể bị mà còn có phần xương khớp cũng bị ành hưởng nữa, chủ yếu là xương sống của anh không có khả năng khôi phục như ban đầu được nữa. Tình trạng khi đó của anh nghiêm trọng hơn bây giờ nhiều, hai chân của anh căn bản không thể nào động đậy được, sau khi phẫu thuật một lần, tình trạng đó vẫn không cải thiện gì, lúc đó anh rất tuyệt vọng, rồi đối xử với Rosa và anh Văn Trí rất tệ, hầu như anh không nói gì với bọn họ cả, lúc đó khiến Rosa rất đau khổ, anh có thể hiểu được, nên cô ấy đã cùng với ba mẹ đến châu Âu, lúc ấy anh cũng biết tại sao cô ấy lại bỏ đi, anh cũng không quá oán trách cô ấy, bởi vì nếu cô ấy không bỏ đi, anh cũng sẽ khiến cho cô ấy rời khỏi anh. Sau đó anh Văn Trí lại chuyển anh đến một bệnh viện phục hồi chức năg ở California, ở đó anh phải phẫu thuật hai lần, hơn nữa còn hồi phục rất tốt, phần cơ ở bắp đùi của anh có thể hoạt động được một chút, anh lập tức bắt đầu sử dụng các liệu pháp chữa trị lâu dài, khi đó anh đã bắt đầu khôi phục lại lòng tin, anh nhất định phải hồi phục, vì khi anh thấy anh trai anh phải khổ cực, một mình phải chăm sóc cả nhà, còn phải quản lý điều hành công ty của ba anh, khiến anh ấy rất mệt mỏi, anh không thể liên lụy đến anh ấy, khi đó anh không muốn gì cả, chỉ muốn có thể đứng lên đi bộ bình thường, trải qua bốn năm cố gắng, rốt cuộc anh cũng có thể mang giá, chống nạng mà bước đi, dĩ nhiên khi đó anh không đi lại tốt như bây giờ, cũng không đi quá xa được. Sau đó anh cũng vào công ty của gia đình mình phụ giúp cho anh Văn Trí, rất may, công ty dưới sự nỗ lực của hai anh em, thì càng làm càng tốt, 1 năm sau, anh Văn Trí trở về Hongkong, còn anh vẫn ở Mĩ."

Trong khi Văn Thông ngừng lại, tôi hỏi: "Khi điều trị, có phải anh rất khổ đúng không, bị té rất nhiều lần đúng không?"

"Ha ha, khi đó quả thật anh có thể là nhà vô địch té ngã đấy, ngày nào cũng té cả." Văn Thông thế mà lại thoải mái nói.

Nghe anh nói những lời này, tôi cười không nổi, bây giờ tôi rất muốn ôm chầm lấy Văn Thông, nói là làm tôi đưa tay ôm lấy anh. Anh hôn nhẹ tôi, nói tiếp.

"Từ đó, trong đầu của anh lúc nào cũng chỉ có công việc, không nghĩ về chuyện gì cả, lúc ấy anh cũng đã từng nghĩ rằng có lẽ mình sẽ sống một mình cho đến cuối đời. Cho đến khi gặp em trên máy bay, anh lại có cảm giác muốn bảo vệ em rất mãnh liệt, rất yêu mến mến em, loại cảm giác đó anh chưa thấy bao giờ, anh chợt bắt đầu chủ động nói chuyện với em, điều này khiến Alan sợ hêt hồn, em cũng biết anh là người sống khép kín, lúc nào cũng ở thế bị động, ở sân bay anh lại bắt đầu đuổi theo em, lúc ấy anh không suy nghĩ gì nhiều chỉ muốn nói với em rằng khi ở Mĩ anh đã gặp em rồi, nhưng lại sợ hù dọa em, khiến em nghi ngờ anh là người có lòng dạ xấu xa, anh gấp gáp đến chết mất, khi anh thấy mẹ em đến đón em, anh nghĩ thế là hết hi vọng rồi, cho nên tự ép mình phải quên em đi. Về đến nhà, anh nằm ở trên giường cẩn thận suy nghĩ, cảm giác mình thật sự không xứng với em... em còn trẻ như vậy, còn anh thì, lớn hơn em nhiều, thứ khiến anh không dám theo đuổi em chính là đôi chân vô dụng này đây, nên anh không chịu để anh Văn Trí đưa anh đến gặp em."

"Vậy sao anh lại chịu?"

"Không ngờ chúng ta lại rất có duyên, một tháng sau, lần đầu tiên anh đi ra ngoài dùng cơm lại lần nữa gặp em...em xuất hiện khiến trái tim anh nóng vội tới mức muốn nhảy ra ngoài, nên anh chủ động tìm tới em, cho em số điện thoại, nhưng công ty lại có việc gấp nên tạm thời không gọi cho em được, đến chủ nhật anh lấy hết dũng khí gọi điện thoại cho em, hẹn em ra ngoài, đàng hoàng nói rõ mọi chuyện cho em biết, đó cũng là lần đầu tiên anh chủ động hẹn hò với một cô gái đấy."

Khi biết được tôi là cô gái đầu tiên anh hẹn hò, trong lòng tôi như có cái gì đó đang nở rộ vậy, nhưng tôi không diễn tả được đó là cái gì, nên quay sang, đối mặt với anh, dùng đôi môi của mình hôn lên má anh.

"Sau đó lại cùng em đi ăn cơm, xem phim, cảm giác vui vẻ ấy từ trước tới giờ anh vẫn chưa cảm nhận được, có thế nói như vậy là không công bằng với Rosa, nhưng lúc đó, anh vẫn luôn trong trạng thái bị động, nên cảm giác hoàn toàn khác nhau, tuy vui vẻ, nhưng anh lại sợ sẽ xảy ra sai xót, khiến anh không dám tiếp tục, nhưng lúc đó anh cũng nhận ra tình cảm của em, chỉ là em vẫn đang lo lắng, không dám trả lời em, cho đến buổi tối chia tay Văn Trí, gặp lại thấy em khóc rất thương tâm, anh lập tức quyết định bắt đầu theo đuổi em, vì vậy nên nhanh chóng thúc giục em tới công ty, ở công ty anh cũng không kiêng dè điều gì nữa, hành động của anh khiến Alan luôn giễu cợt anh, sau đó anh lại đến Bắc Kinh một tuần lễ, không được nhìn thấy em, em đừng chê cười, chứ anh đã ba mươi rồi nhưng vẫn rất nghịch ngợm. Trở lại Hongkong rồi thừa dịp ngã bệnh bắt đầu gọi em là bảo bối."

Tôi cười vui vẻ, Văn Thông còn nói: "Sau đó chắc không cần anh phải kể nữa rồi."

"Ừ" Tôi ngượng ngùng gật đầu một cái.

"Văn Thông, em cũng nói thẳng với anh, thật ra thì hôm qua em có gặp Rosa, em gặp lại cô ta, cô ta kể cho em nghe chuyện ngày xưa của hai người, hơn nữa cô ta còn muốn em thay cô ta xin lỗi, là do em để cô ta tự nói. Vì vậy ngày hôm qua ở tiệc rượu, em chủ động đi chỗ khác để hai người có cơ hội nói chuyện, nhưng thấy cô ta khóc trước mặt anh, mà anh lại còn vỗ lưng cô ấy, tôi không chịu nổi, nên bắt đầu điên cuồng uống rượu. Có phải em rất kém cỏi không."

"Hèn gì, trưa hôm đó anh đã thấy em là lạ, còn không trực tiếp nói với anh. Nhưng tối hôm qua biểu hiện của em thật là rất kém cỏi, một mình uống nhiều rượu như vậy, ói tới trời đất quay cuồng luôn, sau này không được làm như vậy, biết không? Cô Lâm Văn Ý."

"Đều là tại anh, ai bảo anh không kể cho em nghe, khiến em khổ sở lâu như vậy, làm em không biết anh đang nghĩ cái gì nữa."

"Anh không biết nên nói với em như thế nào nữa, chỉ sợ em sẽ tức giận, không ngờ, ngược lại biến mình thật tồi tệ. Thật xin lỗi, bảo bối."

"Em chấp nhận lời xin lỗi của anh." Tôi điên cuồng nhào qua, đầu gối của tôi quỳ xuống đụng vào tay anh.

"Hít" Vẻ mặt của Văn Thông rất khổ sở, mặt đỏ rần.

Bộ dạng của anh thật sự thật khổ sở. Tôi vội vàng xốc tay trái của anh lên, tôi trợn mắt há hốc mồm.

Cổ tay trái của Văn Thông đã sưng tấy lên rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn SunniePham về bài viết trên: Bích Trâm, Candy Kid, Jolie Quynh, Juuni, TieuKhang, anhxu, diemchi0510, diep diep, meohoangsandy, meomeo1993, rinnina, shock_devil_suju, tuyền xù
     
Có bài mới 15.10.2015, 22:00
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.05.2015, 21:03
Bài viết: 295
Được thanks: 4660 lần
Điểm: 28.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em là ánh sáng của đời anh! - Du Nhàn Miêu [25/71] - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 28:

edit: tuyền xù
beta: SunniePham

Lúc tôi nhìn thấy cổ tay trái của Văn Thông, thật sự không biết phải hình dung tâm tình khẩn trương của tôi như thế nào nữa, chợt nhớ tới tối ngày hôm qua, lúc tôi đi vào toilet, hình như tôi thấy Văn Thông ngồi dưới đất, làm sao anh ngã xuống chứ,

"Sao tay của anh bị thương vậy?"

"Không cẩn thận bị trật tay. Không sao đâu, mấy ngày nữa sẽ lành thôi."

"Không đúng, ngày hôm qua em vẫn luôn ở cùng với anh, làm sao mà bị trật tay chứ?"

"Đừng lo lắng." Văn Thông rút tay trái về.

Nhìn ánh mắt né tránh của anh, làm cho tôi khẳng định tay của anh nhất định có liên quan tới tôi, vắt hết óc nhớ lại, đột nhiên hiện ra một cảnh tượng tôi đẩy anh. Trời ạ! Tôi làm chuyện đáng sợ gì vậy.

"Văn Thông, ngày hôm qua hình như em đẩy anh, có phải lúc đó anh bị thương đúng không?" Ánh mắt tôi tràn đầy hoảng sợ nhìn anh.

"Bảo bối em đừng nghĩ bậy, thật sự không có chuyện đó. Chúng ta rời giường thôi." Văn Thông giả bộ ngớ ngẩn để lừa tôi.

Nhất định là lúc tôi đẩy anh ngã nên anh mới bị trật tay, tôi ảo não dùng hai tay đánh mạnh vào đầu của tôi, nước mắt chảy dài ra, tôi tràn đầy hối hận, tôi lặp đi lặp lại nói: "Đều là lỗi của em, đều là lỗi của em."

Văn Thông vội vàng dùng tay phải của anh kéo tôi vào trong ngực nói: "Bảo bối, em ngốc à, em còn dùng sức đánh vào đầu mình như vậy sẽ làm đầu của em trở nên choáng váng đó."

Tôi nhào vào trong ngực của anh, sức lực quá lớn, khiến anh ngã thẳng về phía sau, vội vàng thắng xe rồi ôm lấy tôi: "Thật xin lỗi, em thật sự rất đáng giận, tại sao còn có thể đẩy anh chứ?"

"Trời ạ! Đẩy một cái có ghê gớm gì đâu, đều do anh vô dụng, đứng cũng đứng không vững."

Nghe anh nói như vậy, tôi lại càng đau lòng mà khóc lớn hơn.

"Bảo bối, ngoan, đừng khóc, em khóc anh càng đau hơn. Chúng ta rời giường nhanh một chút, anh đói lắm rồi." Văn Thông đẩy tôi ra, đồng thời lấy khăn giấy lau nước mắt cho tôi.

"Rửa mặt nhanh đi, mắt đều khóc đỏ rồi, lát nữa sao đi ra ngoài ăn cơm đây, đến lúc đó người ta còn tưởng rằng anh bắt nạt em."

Tôi nghe lời đứng lên, đi vào toilet rửa mặt. Lúc tôi đi ra, nhìn thấy Văn Thông đang dùng tay phải không thuận của anh để nâng cái giá đỡ, tay thuận của anh là tay trái giờ đang bị thương, thật là hoạ vô đơn chí. Tôi đi tới lấy nạng đưa cho anh, Văn Thông chống nạng vững, dùng sức đứng lên, nhất định là tay trái đau nhức dẫn đến anh không đứng lên được, chân mày của anh nhíu chặt lại.

"Anh như vậy không thể dùng nạng được, hôm nay dùng xe lăn đi." Vội vàng đẩy xe lăn tới, đỡ anh ngồi lên, đặt hai chân lên trên bàn đạp, nhưng lại khó xử, tay trái của anh vẫn không có cách nào đẩy xe lăn được, tôi bỗng nhiên hiểu ra tại sao ngày hôm qua anh đẩy xe lăn không đi trên đường thẳng, đó là bởi vì tay anh bị thương vốn không dùng được lực. Tôi muốn giúp anh đẩy xe lăn, nhưng phía sau xe lăn của anh không có tay vịn. Tôi khó xử nói:

"Làm sao bây giờ, xe lăn của anh không có tay vịn, làm sao đẩy giúp anh đây. Nhưng tay của anh không thể cử động nữa, đúng rồi, bây giờ anh gọi xe của công ty tới đây, chúng ta đến bệnh viện khám."

"Anh không đi bệnh viện." Anh lập tức trả lời, giọng nói có chút giống như người bạn nhỏ.

"Không được, nhất định phải đi, nếu không em sẽ lo lắng, lần trước em làm chân anh bị thương anh cũng nói như vậy. Không thể chỉ với em, anh cũng phải nghe lời." Tôi nói rất kiên quyết. Lại nói thêm một câu:

"Anh không đi, em sẽ không để ý tới anh."

"Em bắt nạt anh." Văn Thông bất đắc dĩ lắc đầu. Cầm điện thoại lên, gọi tài xế lái xe tới đây.

Nhìn anh ngồi trên xe lăn tôi lại lo lắng, nhỏ giọng nói: "Chúng ta đi sao đây. Nếu không em ở phía sau đẩy bả vai của anh, anh dùng tay phải kiểm soát hướng đi, nhưng mà em lại sợ đẩy anh ngã xuống đất."

"Anh cũng không thích em đi phía sau anh." Văn Thông nói chắc chắn.

"Vậy bây giờ làm sao."

Văn Thông ngồi trên xe lăn suy nghĩ một chút rồi mới nói: "Bảo bối, em đứng ở bên trái anh đi." Anh vừa nói vừa dùng tay phải chuyển đùi phải xuống bàn đạp, tôi cũng giúp anh đặt chân trái xuống, xếp bàn đạp vào hai bên, ấn brake của xe lăn, sau đó dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Văn Thông.

"Đưa anh một cây nạng, em đứng ở bên trái anh, bây giờ phiền em chống đỡ bên trái, chúng ta cùng nhau dùng sức để anh đứng lên."

"Ừ." Tôi khẩn trương cúi người xuống, đặt cánh tay trái của Văn Thông lên trên bả vai của tôi, tay phải của Văn Thông chống nạng vững rồi nói: "Được rồi, chúng ta đồng thời dùng sức, 1, 2, 3" Cứ như vậy Văn Thông thật sự đứng lên được. Lúc anh đứng lên, tôi lập tức cảm thấy mình lùn đi, bây giờ tôi chân không, đầu vừa mới qua bờ vai của anh, vậy thì tôi không thể nào chống đỡ giúp anh được, tôi ngẩng đầu nhìn anh, oán trách nói:

"Sao anh lại cao như vậy!"

"Bảo bối, sao em không nói em lớn lên không được cao?" Anh nháy mắt với tôi.

"Có ý gì? Lương Văn Thông, anh ghét bỏ em sao?"

"Không có, tuyệt đối không có, anh thề." Lời của tôi thế nhưng khiến anh khẩn trương như thế, nhưng tôi lại rất vui vẻ.

"Anh như vậy có thể đi không?"

"Anh nghĩ là có thể."

"Vậy chúng ta đi tới phòng thay đồ, em đổi đôi giày."

"Ừ."

Cánh tay trái của Văn Thông khoác lên vai của tôi, tay phải chống nạng, chúng tôi đi từ từ từng bước một.

Tôi đổi đôi giày cao gót 7cm. Như vậy tôi cao lên nhiều, có thể chống đỡ tốt hơn, tôi hả hê hỏi: "Có phải như vậy tốt hơn một chút không?"

"Ừ, tốt hơn nhiều, thoáng cái cao lên nhiều. Bảo bối tới đây, để anh hôn." Văn Thông hôn xuống đầu của tôi.

"Chúng ta tới ghế sa-lon đi, em giúp anh mang giày."

Cứ như vậy, chúng tôi lại đi tới ghế sa-lon bên ngoài phòng khách, lúc giúp anh mang giày mang xong, điện thoại của Văn Thông vang lên, xe đã đậu ở trước cửa.

Trong một tuần chúng tôi đi bệnh viện hai lần, điều khiến tôi yên tâm chính là cổ tay của Văn Thông chỉ bị trật, không thương tổn đến gân cốt, nếu không lỗi của tôi rất lớn, sau này không bao giờ uống rượu nữa, quá nguy hiểm!

Cho đến khi cổ tay của Văn Thông được băng bó cẩn thận, chúng tôi mới ôm nhau đi tới cửa bệnh viện, lại gặp bác sĩ xinh đẹp khám bệnh cho tôi lần trước. Cô cũng nhìn thấy chúng tôi, hơi giật mình nhìn dáng vẻ thân mật của chúng tôi.

"Thân mật như vậy à?" Giọng nói dịu dàng của cô vang lên.

"Không phải, là tôi không cẩn thận làm tay anh ấy bị trật."

"Nghiêm trọng không?" Cô quan tâm hỏi.

"Cũng may không nghiêm trọng lắm, bác sĩ nói qua mấy ngày là tốt rồi."

"Vậy cô phải chăm sóc cho anh ấy thật tốt, nhìn dáng vẻ thân mật của hai người, thật khiến người ta hâm mộ."

Nghe cô nói như vậy, tôi cười nhìn Lương Văn Thông, người đàn ông lai Tây này một tay đang khoác lên người tôi, một tay chống nạng, đứng ngây ngốc ở đó nhìn chúng tôi, ha ha, nghe không hiểu chúng tôi đang nói gì.

"Bác sĩ Phạm, cô còn có việc vậy chúng tôi đi trước." Tôi nhìn bảng tên của cô ấy.

"Ừ, đi đường cẩn thận."

Nghe bác sĩ Phạm nói hâm mộ dáng vẻ thân mật của chúng tôi, tâm tình của tôi quả thực cực kỳ tốt, cho nên cười khanh khách ra tiếng.

"Bảo bối, có thể nói cho anh biết, em cười cái gì vậy?" Văn Thông tò mò hỏi.

"Văn Thông, đột nhiên em phát hiện em thật thích phương thức đi lại này của chúng ta, bây giờ thật sự anh không thể rời khỏi em."

"Tất nhiên, anh rời khỏi em, nửa bước cũng rất khó đi."

Ha ha, lại là tiếng cười vui vẻ của tôi.


Đã sửa bởi tuyền xù lúc 16.10.2015, 16:29.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn tuyền xù về bài viết trên: Bích Trâm, Candy Kid, Juuni, anhxu, buisansan, diep diep, rinnina, shirleybk, shock_devil_suju
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 75 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

6 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

7 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

10 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

13 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 5, 6, 7

14 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149



Shop - Đấu giá: ngoc giau vừa đặt giá 230 điểm để mua Bươm bướm tình yêu
cò lười: Nhưng bạn phải có điểm mới đấu giá được nha
cò lười: Bạn vào shop. Bạn chọn vật phẩm bạn thích. Sau đó bấm chọn thôi
ngoc giau: Cho mình hỏi về cách đấu giá với
Shop - Đấu giá: Niu kinh vừa đặt giá 224 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 222 điểm để mua Bướm ôm tim
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 265 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 244 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 256 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 555 điểm để mua Thiên thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 298 điểm để mua Móc khóa thỏ xanh
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 206 điểm để mua Panda ngồi trên mặt trăng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 204 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 543 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 248 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 284 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 213 điểm để mua Giày cao gót hoa hồng
karrykane: cho những ngày chẳng có gì
cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.