Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 440 bài ] 

Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

 
Có bài mới 11.10.2015, 12:55
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.11.2013, 22:04
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 538
Được thanks: 7139 lần
Điểm: 22.96
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 230: Yêu Hận Đan Xen

     "Chậc… Chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách cậu. Tôi cảm thấy chị dâu nhỏ vẫn còn tình cảm với cậu, bằng không đêm hôm đó cô ấy sẽ không có vẻ khẩn trương và quan tâm đến cậu như vậy, nguyên nhân cuối cùng là gì đây? Có cái gì trở ngại cô ấy sao? Cậu suy nghĩ cẩn thận một chút, ba năm trước đây còn xảy ra chuyện gì khiến cho cô ấy không bỏ qua được. Cởi chuông phải do người buộc chuông, tôi cảm thấy phải tìm được chỗ mấu chốt trong chuyện này mới được." Quan Hạo Lê cau mày.

     "Ba năm trước đây… Chỉ xảy ra một chút chuyện nhỏ. Trước đó, chúng tôi vẫn luôn rất tốt, không thể nào có những vấn đề khác." Đằng Cận Tư rất quả quyết trả lời.

     "Nếu như chỉ là như vậy, thì dễ dàng hơn nhiều, phụ nữ mà! Chính là muốn dỗ dành. Hơn nữa, phải có kiên nhẫn. Một ngày nào đó, cô ấy sẽ bị cậu làm cho rung động. Tiếp xúc với cô ấy cũng không thể quá rêu rao, Đài Truyền Hình không thiếu những phóng viên giải trí. Cho nên, vẫn phải cẩn thận một chút thì tốt hơn." Quan Hạo Lê trầm ngâm, tình huống cụ thể xảy ra năm đó anh cũng đã nghe Nam Cung nói rõ chi tiết, không hề bỏ sót! Chẳng lẽ trong đó còn xảy ra những chuyện gì mà bọn họ không biết sao?

     Đằng Cận Tư bày tỏ trong lòng đã hiểu. Trong lòng biết có một số việc không thể gấp được, nhất là trong chuyện bắt lại trái tim của nai con, chỉ có thể từ từ.

******

     Trong công viên gần bệnh viện, đèn đường mờ mờ, hai cô gái sóng vai đi cùng nhau. Gió đêm êm ái thổi qua cơ thể của các cô, mang theo sự mát mẻ, khiến cho lòng người vui vẻ. Nhưng mặc dù như thế, giữa hai lông mày của Lương Chân Chân vẫn không che giấu được sự phiền muộn.

     "Trong lòng vẫn không vượt qua được chuyện đó sao?" Tiết Giai Ny cầm tay của bạn tốt. Thật ra thì cô cũng nhìn ra được Chân Chân còn tình cảm với Đằng Cận Tư, chỉ là bị cô ấy cố ý chôn ở đáy lòng mà thôi. Dù sao đã từng chịu thương tổn như vậy. Mặc dù không phải do anh ta trực tiếp tạo thành, nhưng cũng xem như là gián tiếp.

     Loại đau đớn này, đối với phụ nữ mà nói là rất nặng nề, gặp chuyện không tốt chính là chuyện lớn cả đời. Hơn nữa, mấy ngày mà cô ấy yếu ớt bất lực nhất, người cô thích nhất không ở bên cạnh. Đả kích liên tiếp đã tạo thành một bóng ma trong lòng cô ấy, chỉ sợ trong khoảng thời gian ngắn khó có thể tiêu trừ.

     "Giai Ny, có lúc mình thật sự chỉ muốn một cuộc sống đơn giản, tìm một người đàn ông bình thưởng, cứ sống cả đời như vậy." Lương Chân Chân tìm một băng ghế ngồi xuống, sắc mặt bình tĩnh như nước.

     Tiết Giai Ny ngồi xuống bên cạnh cô, nắm tay của cô: "Ừ, mình cũng từng muốn như vậy, nhưng hôm nay đi tới bước này, chúng ta đã thân bất vô kỷ(*) rồi. Rất nhiều chuyện đều do ý trời, làm cho chúng ta không thể chạy trốn. Cũng như mình này, chưa bao giờ nghĩ tới sẽ thích cái loại hoa hoa công tử (người đàn ông đào hoa) nói năng ngọt xớt như Quan Hạo Lê. Một khoảng thời gian rất dài, mình vẫn không thể hoàn toàn quên đi người kia, cứ có cảm giác ông trời cố ý trêu đùa mình, giống như trong phim truyền hình thường diễn như vậy. Bởi vì anh có nỗi khổ tâm cho nên vạn bất đắc dĩ rời xa mình, một mình đến nơi khác cố gắng."

     (*"Thân bất vô kỷ": Thân = là thâm tâm, là lý trí của mình. Bất = không. Vô kỷ = không tùy tâm, không có kỷ luật. Trong truyện và phim thường dùng "Nhân tại giang hồ, thân bất vô kỷ", ý nói người trong giang hồ nhiều khi phải làm hoặc không thể làm những chuyện mà không phải do lòng muốn hay bản thân của họ không thể tự kiềm chế được để duy trì kỷ luật, oai nghiêm, tiền bạc hay bí mật.)

     Nói đến chỗ này, khóe miệng cô nhếch lên cười khổ: "Từng một lần ảo tưởng vài năm sau, anh sẽ lấy một tư thái ưu việt xuất hiện ở trước mặt mình lần nữa. Nhưng bốn năm trôi qua rồi, anh vẫn không xuất hiện, cũng không hề liên lạc, hoàn toàn như bốc hơi trên thế giới này. Mà trong lúc đó, mình gặp được Quan Hạo Lê, từ ghét đến không ghét, rồi đến thích, ngay cả chính mình đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, giống như là đang nằm mơ vậy. Chân Chân, chúng ta nên nhìn về phía trước, quá cố chấp với quá khứ sẽ chỉ làm cho chúng ta càng thêm khổ sở mà thôi. Nó giống như gông xiềng, giam cầm chúng ta mà thôi."

     Lương Chân Chân cầm lại tay của bạn tốt, đây là lần đầu tiên Giai Ny chủ động đề cập với cô về người đàn ông kia, có thể thấy được cô ấy đã thật sự buông xuống. Với Giai Ny mà nói, thừa nhận thích một người thật không dể dàng. Cô ấy cất giấu sự kiên cường và ẩn nhẫn (ngấm ngầm chịu đựng) ở sâu trong lòng, làm cho người khác đau lòng.

     "Ừ, mình hiểu…" Sau khi nói xong, cô lập tức xoay chuyển, quệt mồm gắt giọng: "Ôi chao! Mình phát hiện có phải bạn là thuyết khách do bác sĩ Quan phái tới hay không?"

     "Phốc… Con nhỏ này, bạn cũng đừng xuyên tạc ý của mình. Mặc dù Quan Hạo Lê và Đằng Cận Tư là bạn tốt, nhưng mình vẫn bên phe bạn. Năm đó, mình hận anh ta nghiến răng nghiến lợi, nếu không phải là bạn kéo mình lại... mình đã sớm xách dao đi chém anh ta rồi. Chẳng lẽ bạn lại quên mất?" Tiết Giai Ny hừ nói.

     "Dĩ nhiên nhớ rồi..., haizz… Thời gian trôi qua thật là nhanh, thoáng một cái đã qua ba năm. Trước khi trở về nước, mình đã tính toán không liên quan gì tới anh ta nữa, bắt đầu cuộc sống mới lần nữa. Nhưng kế hoạch luôn biến hóa khó lường, kể từ khi bị anh ta bắt gặp ở sân bay, sau đó xảy ra đủ thứ chuyện. Nhất là đêm hôm đó ở quán bar, mình kinh ngạc phát hiện mình vẫn… Quan tâm anh ta, cái nhận thức này làm cho mình cảm thấy rất xấu hổ. Rõ ràng bị anh ta làm tổn thương như vậy, rõ ràng cũng rất căm hận anh ta, nhưng sâu trong lòng vẫn có suy nghĩ đó, mình rất sợ… Thật sự rất sợ. Giai Ny, bạn nói xem mình có đáng bị khinh thường không? Tại sao còn chưa quên được anh ta?" Cảm xúc của Lương Chân Chân có chút kích động.

     "Chân Chân, bạn biết không? Yêu một người sâu đậm, mới có thể hận sâu như thế, yêu hận đan xen. Một ngày nào đó, bạn không còn cảm giác với anh ta, có thể thản nhiên đối mặt, như vậy bạn cũng không còn hận anh ta. Đạo lý rất đơn giản, bạn sẽ hận một người xa lạ sao?" Giọng điệu của Tiết Giai Ny bình thản, nhưng từng chữ đều đánh vào trong lòng của bạn tốt.

     Lương Chân Chân cười khổ, đúng vậy! Giai Ny nói rất có lý, yêu hận đan xen.

     "Cảm giác từ trên thiên đường rơi xuống địa ngục quá đáng sợ, mình không dám thử lần thứ hai. Hơn nữa, mình cũng không còn là thiếu nữ mười tám mười chín tuổi, cuộc sống không có nhiều cái ba năm như vậy, mình phải suy nghĩ nghiêm túc."

     "Không sai, yêu đương và kết hôn hoàn toàn không giống nhau. Lúc còn trẻ yêu đương oanh liệt thế nào cũng không sao, nhưng nhất định phải lựa chọn đối tượng kết hôn cẩn thận, đây là chuyện lớn cả đời, phải nghiêm túc. Chúng ta đã qua cái tuổi bồng bột rồi."

………

     Hai người ngồi ở trên ghế dài trong công viên trò chuyện rất nhiều rất nhiều. Mặc dù họ không thể xác định tương lai của mình, nhưng sau khi bày tỏ tình cảm trong lòng mình, trong đầu đã có suy nghĩ rõ ràng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 12.10.2015, 17:38
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31947 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 231: Tặng Hoa Gây Ra Sóng Gió.

     Suốt mấy buổi sáng, trên bàn làm việc của Lương Chân Chân đều nhiều thêm một bó hoa tươi, mỗi ngày không giống nhau. Hơn nữa, đều là loại hoa quý hiếm vận chuyển từ các quốc gia trên thế giới tới, như Lan Hồ Điệp cánh hoa đỏ mọng, Tường Vi trắng, hoa hồng xanh, hoa forget me not bên bờ sông Đa Nuýp, hoa Bách Hợp Firenze, hoa Tuylip đỏ rực của Hà Lan, v.v… khiến cho các đồng nghiệp trong đài truyền hình hâm mộ muốn chết. Mọi người rối rít suy đoán người tặng hoa nhất định là Đại thiếu gia đời thứ hai hoặc là công tử gia tài bạc vạn, nếu không thì ai có năng lực mỗi ngày thay đổi hoa cỏ quý báu đa dạng chứ. Hơn nữa, đều còn tươi mới đọng sương!

     “Chao ôi, đây không khỏi quá rêu rao chứ? Mới đến đài vài ngày! Đã cố ý khoe khoang nói cho chúng ta biết phía sau cô ta có chỗ dựa vững chắc bao nhiêu!” Đồng nghiệp Giáp khinh miệt hừ hừ.

     “Được rồi! Người ta có tư cách, cô hâm mộ ghen tỵ có ích gì? Có thời gian bát quái không bằng nhanh chóng đi cua một phú nhị đại không được sao?” Đồng nghiệp Ất nửa đùa nửa thật nói.

     “Tư cách gì? Không phải là dáng vẻ thanh cao mê hoặc như hồ ly tinh sao? Cô không thấy đức hạnh của Bùi Thụ An sao. Trước, kia cô ta đều nịnh bợ chúng ta. Bây giờ ngược lại, cả ngày đi theo phía sau Lương Chân Chân và Lâm Tịnh hai con hồ ly tinh, không biết bận rộn gì mà chạy ngược chạy xuôi, lại không biết rằng người ta chỉ lợi dụng cô ta làm chân chạy mà thôi! Còn giống như mừng rỡ gì đó!”

     “Ôi… phải nói bậc cửa trong đài chúng ta càng lúc càng thấp, người hay quỷ đều vào được, còn không biết có phải dùng quan hệ gì không. Ít ngày trước, lúc tan việc, tôi còn thấy cô ta lên một chiếc limousine. Mặc dù không thấy rõ ràng, nhưng mà tôi có cảm giác mãnh liệt, người đàn ông kia tuyệt đối không giàu thì cũng cao quý!” Giọng điệu đồng nghiệp Bính chanh chua.

     Đồng nghiệp Giáp cười lạnh: “Này còn phải đoán! Không chừng chính là tình nhân được bao nuôi, gì mà sinh viên! Còn không biết trình độ học vấn có phải mua được không!”

     “Đủ rồi đó! Làm việc đi! Có thời gian rảnh rỗi ghen tỵ người ta, còn không bằng tự đề cao năng lực bản thân. Còn về Bùi Thụ An, người ta lấy việc giúp người khác làm niềm vui, tâm tư tốt. Ban đầu không phải các cô cũng lợi dụng người ta? Quá đáng hơn các cô còn lợi dụng tình cảm của người ta. Chẳng lẽ sau khi khiến người ta đau lòng còn muốn cô ấy tiếp tục làm đầy tớ cho mấy người?” Lúc trưởng ban Ninh đi tới vừa vặn nghe thấy vài đồng nghiệp nói xấu sau lưng người khác, không khỏi tức giận trách cứ các cô ấy một lần.

     Trong văn phòng lập tức hoàn toàn yên lặng, mấy nữ phóng viên bát quái bĩu môi, không hề lên tiếng nữa. Trưởng ban Ninh được trong đài công nhận là nữ cường, là phóng viên cao cấp bí mật của kênh giải trí văn nghệ tổng hợp. Chỉ cần cô ấy tự ra tay nắm bắt tin tức, gần như chưa từng thất bại.

     Lâm Tịnh từ phòng uống nước đi ra vừa lúc nghe bọn họ nói chuyện một phần, đợi sau khi các cô ấy yên tĩnh lập tức lặng yên không tiếng động trở lại khu vực làm việc của mình. Cô và Lương Chân Chân vừa vặn là mặt đối mặt, để ly xuống, đi đến bên cạnh cô ấy, nhỏ giọng nói: “Chân Chân, rất nhiều người trong đài đoán cô có một bạn trai có tiền đấy.”

     Trong lòng Lương Chân Chân buồn bã, cô biết chức vụ trước mắt của bản thân chỉ là người mới, không cẩn thận sẽ dẫn tới chỉ trích không đáng. Nhất là nơi tràn đầy tinh thần giải trí bát quái như đài truyền hình, cô chỉ có thể lưu ý khắp nơi. Nhưng Đằng Cận Tư lại cố ý đối ngược với cô, cô càng muốn khiêm tốn, anh lại càng không để cho cô khiêm tốn. Ngược lại, đưa cô lên đầu sóng ngọn gió.

     “Tôi nghĩ có thể người tặng hoa đưa sai địa chỉ rồi. Tôi không có bạn trai, cũng không biết là ai tặng.” Giọng nói của cô rất bình thản, nhưng trong lòng lại chửi rủa người khác.

     “Hả? Không phải cô nói đùa chứ? Hoa quý báu như vậy sao có thể gửi sai địa chỉ? Hơn nữa… người ta lại tặng liên tiếp!” Lâm Tịnh không thể tin há to mồm.

     “Mọi việc đều có khả năng, trên đời này không có cái gì là tuyệt đối.” Lương Chân Chân bĩu môi cười yếu ớt, tiếp tục sửa sang tin bài của mình, giống như không hề cảm thấy có chút hứng thú nào đối với chuyện này.

     Lâm Tịnh cảm thấy dáng vẻ của cô ấy chính là không muốn nói nhiều lập tức trở lại chỗ ngồi. Cô đột nhiên cảm thấy Lương Chân Chân còn thần bí khó lường hơn trong tưởng tượng của mình. Mặc dù cô ấy lớn hơn cô một tuổi, nhưng lại giống như đã trải qua rất nhiều chuyện, có một vẻ tang thương cùng u buồn không giống với bạn cùng trang lứa, khiến cho cô rất khó hiểu.

     Lúc nghỉ ngơi buổi trưa, Lương Chân Chân chạy đến tầng trên cùng trên sân thượng gọi điện thoại cho Đằng Cận Tư. Có mấy lời phải nói rõ ràng, còn để mặc như vậy sẽ khiến cho anh ta tiếp tục tặng hoa cho mình. Cô đoán chừng hằng ngày sẽ phải nghe mấy chuyện linh tinh, thật sự khiến cho người ta không thể nào chịu được rồi.

     Bận rộn cả buổi sáng, Đằng Cận Tư đang định thời gian buổi trưa ngồi trên ghế chợp mắt một chút. Vừa mới nhắm mắt lại, điện thoại di động cá nhân của anh vang lên. Thấy tên người gọi điện đến hiện lên, tâm tình rõ ràng rất vui vẻ.

     “Nai con, thích hoa đó không?”

     Lương Chân Chân hít vào một hơi thật sâu, quả nhiên là người này một điểm tự hiểu cũng không có, rất quả quyết phủ nhận: “Không thích! Chỉ cần bất cứ vật gì của anh, tất cả đều không thích! Xin anh đừng nên lãng phí tiền bạc cùng sức người sức của nữa, thật sự không cần thiết.”

     Nhất thời đầu bên kia điện thoại truyền đến trầm mặc, cô biết anh chắc chắn tức giận, đây cũng chính là hiệu quả mà cô muốn. Vốn đã kiệt sức, vết thương chồng chất, hai người cần gì phải cứng rắn tiến đến với nhau chứ? Đó không phải là khiến cho bản thân mình ngột ngạt sao? Cô chỉ muốn có một thời gian bình tĩnh, sắp xếp sửa sang lại suy nghĩ.

     “Em đừng tưởng như vậy là có thể chọc giận anh, không thể nào. Mỗi ngày, anh đều muốn đưa hoa tới, em thích hay không thích, đều không quan hệ gì đến anh, tùy em xử lý.”

     Đằng Cận Tư mới nghe mấy lời kia, tâm tình quả thật không tốt. Nhưng sau mấy phút tỉnh táo, lập tức kiềm chế cảm xúc luống cuống. Lê tử nói rồi, theo đuổi nữ sinh phải kiên nhẫn, thủ đoạn chơi xấu đều phải dùng tới. Hơn nữa, da mặt phải dày, chấp nhận bị chửi mắng đánh đập. Phải học tập anh ta, đuổi theo duy nhất chính là ba năm, không tức giận chút nào.

     Anh cũng sẽ không đi lãng phí thời gian ba năm, cho bản thân nhiều nhất là ba tháng, đây là giới hạn thấp nhất. Thật ra, anh hy vọng rút ngắn xuống còn một phần ba. Dĩ nhiên, thời gian càng ngắn càng tốt.

     “Anh… Anh nhiều tiền không có chỗ tiêu sao? Nhiều đứa trẻ ở vài nơi nghèo khổ không có tiền ăn cơm, không có tiền đi học. Anh có thời gian rảnh rỗi đi tặng hoa còn không bằng mang tiền quyên góp cho chúng!” Lương Chân Chân tức giận nói.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 12.10.2015, 19:06
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31947 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 232: Hợp Ý.

     “Anh thích tiêu tiền ở trên người em, anh vui.” Sắc mặt Đằng Cận Tư tối tăm, trong lòng nai con, anh chính là người không có lòng nhân ái sao?

     Bà nội tin Phật, hàng năm tập đoàn Đế Hào tư cũng quyên góp một số tiền lớn cho chùa miếu Phật giáo cùng nơi miền núi nghèo khó trong cả nước. Anh vốn chuẩn bị lấy danh nghĩa bà nội lập một quỹ từ thiện, nhưng bà nội không muốn phô trương, chỉ muốn không ai biết đến làm một chút chuyện tốt vì xã hội thôi. Dùng lời bà nội nói, lúc bản thân ăn không no mặc không ấm, cho dù muốn trợ giúp những đứa bé đáng thương kia cũng hữu tâm vô lực. Bây giờ bản thân có khả năng, lấy tiền dư thừa làm chút chuyện tốt cũng là việc nên làm. Có lẽ, đối với bản thân mà nói, mấy ngàn đồng không đáng vào đâu. Nhưng đối với đứa trẻ nơi vùng núi mà nói, là vô cùng quan trọng.

     Lương Chân Chân không có biện pháp nào với cách chơi xấu của anh. Vốn định mắng anh, nhưng lập tức nghĩ ra có mắng cũng không tốt, người như thế chính là không có cách nào khơi thông. Hít vào một hơi thật sâu, vẻ mặt ôn hòa nói: “Anh yên tâm, về sau tôi sẽ đưa những bó hoa này cho dì quét dọn trong đài chúng tôi, nói cho dì ấy biết có người thầm mến dì ấy đã lâu, không dám ra mặt thổ lộ, vừa nghĩ ra.”

     “Nai con, em không nên ép anh.” Đầu điện thoại bên kia, Đằng Cận Tư cắn răng nghiến lợi.

     “Là anh ép buộc tôi trước đấy chứ! Anh có biết anh làm như vậy đã gây ra cho tôi ảnh hưởng nghiêm trọng cỡ nào. Bây giờ, mọi người đều thảo luận ầm ĩ về tôi, hoài nghi tôi dựa vào người có tiền giàu có, cho rằng tôi tham lam hư vinh, cố ý rêu rao khoe khoang, mấy chuyện linh tinh nói không dứt bên tai. Anh cũng không nghĩ lại, tôi là nhân viên mới được tuyển dụng, có thể phách lối như vậy sao? Cái này tương đương với việc gián tiếp tạo ra kẻ địch cho bản thân, đặt mình vào tình huống nguy hiểm, bị người đố kỵ, bị người tính toán, nói không chừng ngày nào đó tôi bị người ta đuổi ra rồi. Đến lúc đó,có phải anh sẽ vui vẻ không hả?” Giọng nói Lương Chân Chân hơi lạnh lùng.

     Đằng Cận Tư nghe xong chân mày nhíu lại, anh thật sự không ngờ tới mấy điều nai con nói. Sao anh tặng hoa cho người phụ nữ anh thích lại có thể dính dáng tới nhiều việc như vậy? Thật sự làm cho anh buồn bực, hoàn toàn mất hết quyền tự do.

     “Anh không biết, anh thực sự không suy tính đến những tình huống ấy. Nếu không, em đổi công việc khác đi? Đài truyền hình không thích hợp với em, chỗ ấy quá nhiều thị phi, không tốt.” Anh nói nghiêm túc.

     O(╯□╰)o Rốt cuộc người này có hiểu rõ tình huống không! Hoàn toàn không phân biệt rõ trọng điểm! Vấn đề của cô bây giờ không phải là công việc ở đài truyền hình thích hợp hay không thích hợp, mà là anh đừng tặng hoa nữa!

     “Tôi nghĩ anh hiểu lầm ý của tôi, tôi rất thích công việc ở đài truyền hình, càng không bởi vì một chút xíu thất bại nho nhỏ mà buông tay. Tôi tự nhận mình làm việc rất quy củ, giữ khuôn phép, còn anh thì sao? Âm thầm tặng cho tôi một quả bom tấn, đẩy tôi lên đầu sóng ngọn gió.”

     “Nai con, em cố ý xuyên tạc ý của anh… Anh chỉ đơn thuần tặng hoa cho em, cũng không nghĩ tới sẽ dẫn đến một loạt chuyện như vậy. Chỉ có thể nói những người đó quá đố kỵ rồi.” Đằng Cận Tư nhíu mày.

     “Hừ! Không trách được tứ chi anh phát triển như vậy, thì ra là có chuyện như thế. Không nói chuyện cùng anh nữa, tôi phải đi làm, đừng gọi điện lại!” Lương Chân Chân bĩu môi thở phì phò, đàn ông thối tha! Rõ ràng chính là lỗi của anh!

     Nghe được từ trong điện thoại truyền đến tiếng “tút tút”, hai chân mày của Đằng Cận Tư nhíu lại thành chữ xuyên. Ý nghĩa phía sau của tứ chi phát triển có phải là… đầu óc ngu si? Nai con lại có thể mắng anh đầu óc ngu si?

     Ngón tay siết chặt điện thoại, nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, đáng chết! Đây là lần đầu tiên có người dám mắng anh như vậy. Nếu đổi thành người khác, anh đã sớm xuống tay rồi!

     Cầm điện thoại bàn, bấm số của Nam Cung Thần: “Dùng tốc độ nhanh nhất lăn tới đây!”

     Đang bớt chút thời gian tốt đẹp gửi tin nhắn, Nam Cung Thần bị cậu chủ gầm lên giận dữ dọa sợ tới mức phát run, trong lòng thấp thỏm không yên: Chẳng lẽ cậu chủ có cặp thiên lý nhãn? Lại có thể biết mình đang làm gì?

     Vội vàng để điện thoại di động xuống, đứng dậy tiến về phía phòng làm việc của Tổng giám đốc: “Cậu chủ, ngài tìm tôi?”

     “Từ ngày mai trở đi, không cần đưa hoa tới đài truyền hình nữa.”

     Trong lòng Nam Cung Thần hơi hồi hộp, không phải cậu chủ nói mặc kệ trời mưa, mưa đá rớt xuống hay sấm chớp đùng đùng vẫn phải kiên trì bền bỉ sao? Sao mới kiên trì có một tuần đã từ bỏ rồi? Hơn nữa, sắc mặt cậu chủ không được tốt, nói vậy chắc lại có liên quan tới Lương tiểu thư, OMG! Coi như cậu chủ hoàn toàn rơi vào lưới tình rồi, nhưng Lương tiểu thư cố tình không có ý định dễ dàng tha thứ cho cậu chủ như vậy. Hai người đang chơi trò trốn tìm, một người tìm một người trốn…

     “Vâng, thuộc hạ hiểu.” Anh khom người gật đầu, chuẩn bị lui ra, lại bị gọi lại.

     “Chờ một chút, cậu đi kiểm ta một chút gần đây có tiết mục ca kịch nào biểu diễn ở thành phố C không, nhanh chóng đưa lên cho tôi.” Đằng Cận Tư như có điều suy nghĩ chống cằm.

     Mặc dù trong lòng Nam Cung Thần đầy nghi ngờ, nhưng anh không dám hỏi nhiều, không hiểu sao đột nhiên cậu chủ lại có hứng thú với ca kịch. Chẳng lẽ, đây cũng là hợp ý với Lương tiểu thư?

………

     Màn ảnh chuyển đến phía Lương Chân Chân, cô vừa mới cúp điện thoại xong đang chuẩn bị xoay người đi, đột nhiên nghe thấy tiếng cười của đàn ông từ một chỗ nào đó truyền đến. Rõ ràng như vậy, hù dọa cả người cô run rẩy.

     “Ai? Người nào trốn ở kia giả thần giả quỷ? Mau ra đây!” Cô tức giận hỏi, trong lòng cũng dâng lên chút cảnh giới. Nếu nói như vậy, nội dung cuộc điện thoại vừa rồi của cô bị người trốn ở một nơi bí mật gần đó nghe được, đáng giận! Rất đáng giận rồi! Lại còn có loại người không biết vô liêm sỉ điên cuồng nghe lén!

     “Tiểu sư muội, đừng khẩn trương, không phải anh cố ý muốn nghe trộm điện thoại của em. Anh tới đây trước, hơn nữa, nơi này là thế giới bí mật của anh.” Một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng quần tây đen đi ra từ bên cạnh. Rõ ràng đó là Tống Tử Quân, trưởng ban của kênh thời sự chạm tay có thể bỏng! Cũng là người đàn ông mà Lâm Tịnh luôn thầm mến nhiều năm!

     Lương Chân Chân kinh ngạc, đây là lần đầu tiên cô tiếp xúc với Tống Tử Quân ở khoảng cách gần như vậy. Tuy nói đều là đồng nghiệp trong một đài, nhưng dù sao thân phận của người ta cũng không giống mình. Cho nên, bình thường rất ít có cơ hội gặp mặt.

     “Anh… ý của anh là, tôi xâm chiếm địa bàn của anh? Quấy rầy anh nghỉ ngơi?” Cô có vẻ rối rắm, đang cố gắng hiểu ý tứ trong lời nói của Tống Tử Quân. Nói thật, cô rất lo lắng cho bản thân. Lời nói vừa rồi bị anh ta nghe thấy sẽ gây ra hậu quả gì, anh ta sẽ không bán đứng mình? Có phải sẽ náo loạn ồn ào khắp nơi?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 440 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Mạt Trà: Cho mình hỏi mình muốn đăng truyện convert có được không
Mạt Trà: Có ai ở đây không a~~~~~~~
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyết Nhan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.