Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 

Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

 
Có bài mới 10.10.2015, 23:24
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 360
Được thanks: 3998 lần
Điểm: 44.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ [96/259] - Điểm: 74
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


hơi trễ một chút, mong mọi người thông cảm......


Chương 118: Vợ anh

Nhưng mà, nếu như anh biết cô cho tới bây giờ đều không nghĩ tới muốn cùng anh kề vai sát cánh đấu tranh, anh sẽ như thế nào?

Ánh mắt ông nội Tả dừng trên người Hạ Vãn Lộ một hồi lâu, sau đó chậm rãi gật đầu, nói với cô, “ Lộ Lộ, con đem dưa hấu cắt ra cho các ông, các bác ăn đi!”

“Dạ, thưa ông.” Cô lặng lẽ rút tay từ tay Tả Thần An ra ngoài, xoay người tránh ra.

Cắt dưa hấu thì cần gì đến cô? Sa Lâm rõ ràng đã cắt rồi, chỉ sợ ông nội Tả có lời muốn một mình và Tả Thần An nói, cho nên đem cô rời khỏi mà thôi.

“Tam nhi……” Tả gia có vẻ tình ý sâu xa, “Con cũng biết con ở đây đang làm cái gì? Làm một đấng mày râu đội trời đạp đất không thể không chịu trách nhiệm như vậy, con bây giờ còn là người có hôn ước, mặc dù cũng chưa có tổ chức nghi thức kết hôn với Như Ý, nhưng cha mẹ hai bên đã có giao ước miệng với nhau, bây giờ con tìm thấy Lộ Lộ, con để Như Ý đặt chỗ nào?”

Tả Thần An sắc mặt trầm xuống, “Ông nội, ông cũng đã nói, đó là giao ước miệng của cha mẹ hai bên, bọn họ định giao ước lúc đó có con không?”

“Nhưng mà làm như vậy thật không công bằng với Như Ý! Con bé kia cũng nhu thuận, động lòng người mà!”

“Lộ Lộ cũng không kém!” Anh cũng nổi nóng, suy nghĩ một chút, lại nói, “Ông nội, nay là thời đại nào rồi hả? Mẹ con lại có tư tưởng đó? Còn phải lo mối mai được môn đăng hộ đối? Chuyện này không phải là những tư tưởng còn sót lại của thời phong kiến sao? Không phải ông hiểu sâu sắc nhất chuyện đau khổ này sao? Đem cả đời hạnh phúc của con cứ như vậy mà áp đặt, đó là công bằng với con hay sao? Ông nội, con muốn được tự do dân chủ, kiên quyết không chịu khuất phục trước những tư tưởng phong kiến còn sót lại đó! Ông nội, ông cũng không phải là Lão Phong Kiến đúng không?”

Ông nội Tả liếc mắt nhìn annh một cái, “Ít cho ta lời lẽ tâng bốc đi! Loại chuyện như vầy, ông nội ta đây cũng chỉ có thể nêu ý kiến, cuối cùng quyết định cũng không phải ông, con cũng không phải là con ta!”

“Ông nội, ông đây là không phản đối con và Lộ Lộ ở chung một chỗ?” Tả Thần An nghe ra đầu mối trong lời nói của ông nội, vui mừng nhướn mi.

Sắc mặt của ông nội Tả cũng không dễ nhìn, “Ta cũng không nói! Con/ cửa ải mẹ con mới thật là gian nan nha!”  

Tả Thần An lấy lòng cười, “Mẹ cuối cùng cũng không phải là phải nghe ông hay sao? Mẹ quên lúc mẹ gả cho ba, cũng là cô gái của gia đình bình thường sao?”

Ông nội Tả cốc đầu một cái lên đầu anh, “Thằng nhóc thối tha, có tiền đồ gì? Con sau lưng nói/ Mẹ con không phải?”

Thần An có thể nhìn ra, ông nội cũng cũng không phải thật giận, hì hì cười một tiếng, “Ông nội, tóm lại chuyện hạnh phúc cả đời của Tiểu Tam Tử phải dựa vào ông rồi!”

Hai ông cháu vừa nói chuyện, nghe được một trận ồn ào, chỉ thấy lại tới một chiếc xe, cửa xe vừa mở ra, hai cái đầu củ cải đỏ nhỏ nhỏ đi xuống, đi đường còn lảo đao lảo đảo, mở miệng kêu, “Cá! Cá! Ông nội, muốn xem cá!”

“Ơ, sớm biết là hai đứa, cũng mang theo Y Thần tới!” Thần An nhìn hai đứa bé, trong mắt hiện lên tia yêu thích.

Ông nội Tả nghe tới mặt lộ vẻ không vui, “Hừ, con xem người ta một chút! Nhìn mấy đứa bé nhà người ta xem! Trong đại viện, chú Lục con là người đắc ý nhất, lần nào hoạt động cũng đều có con cháu đến theo, kêu lên một tiếng vui mừng! Nhìn lại ta một chút! Tựa như ông lão mẹ góa con côi! Ba mẹ con suốt ngày chỉ biết bận việc, các con cũng bận công việc! Có bận đến vậy sao? Hướng Bắc người ta cũng không phải tổng giám đốc? Người ta còn trông coi tới công ty ở nước Pháp, cũng chưa bận việc như các ngươi! Cả ngày chỉ biết cho ta tiền, ta là một lão già, cần nhiều tiền như vậy sao? Như thế nào, muốn ta mang vào trong quan tài sao?”

Thần An nghe ông nội một trận oán trách, thầm cảm thấy buồn cười, đồng thời, cũng cảm thấy áy náy, quả thật, cuộc sống của ông cụ rất cô đơn. Anh lấy lòng đưa ra gương mặt tươi cười, “Ông nội, Tiểu Tam Tử không phải đã tới bồi ông rồi sao? Con chính là người bình thường ở trong đại viện vẫn bồi bên người ông đấy! À không, bây giờ còn tìm Lộ Lộ đem đến cho ông, ông không phải cũng rất thích Lộ Lộ sao?”

Đây cũng là lời nói thật……

Ông nội Tả hừ hừ, không lên tiếng nữa.

Lại nói Hạ Vãn Lộ đem dưa hấu cắt đi, sau đó lại đem phân chia cho mỗi người, trong mâm còn dư một ít, đang chuẩn bị để xuống, hai dáng dấp trẻ con giống nhau như đúc chạy tới, mặc đồng phục giống nhau, hẳn là còn chưa tới hai tuổi, vẫn còn mặc yếm đó nha, hiển nhiên, hai đứa này là hướng phía dưa hấu trong tay cô.  

Hai đứa trẻ này cũng rất được người yêu thích đi, tại sao lại có bé trai xinh đẹp đến vậy? Cô cho là Y Thần và Hạo Nhiên cũng là những bé con xuất sắc nhất mà cô từng gặp, không nghĩ tới trước mắt này có một đôi cũng không kém chút nào, giống nhau như hoa như ngọc, mặt mày như vẽ giống nhau, hơn nữa cặp mắt kia, vừa to vừa sáng, giống như quả nho đen.

Một đứa trong đó chạy đến trước một giây đứng trước mặt cô, còn thở hổn hển, không thể chờ đợi liền nói, “Chị…… Chào chị xinh đẹp……”

Cô vui vẻ, đứa nhỏ này, cũng quá biết cư xử đi? Bây giờ mới bao nhiêu tuổi nha? Nhưng mà, nhìn thoáng qua cô lại phát hiện, mặc dù đứa bé đang gọi cô là chị xinh đẹp, nhưng đôi mắt nhỏ này lại nhìm chằm chằm vào mâm dưa hấu của cô! Thì ra là như vậy!

Cô đem một miếng dưa hấu để ở trước mặt cậu bé dụ dỗ, “Nói cho chị  biết em tên là gì, chị liền đem dưa hấu cho em ăn.”

Đứa bé kia rõ ràng nuốt một ngụm nước miếng, “Em tên là Đô Đô…… Em trai em tên là Đồng Đồng…… Ba em tên là Lục Hướng Bắc…… Mẹ em tên là vợ……”

“Không đúng! Mẹ không tên là vợ!” Một giọng nói khác lập tức sửa lại, “Mẹ gọi là Tiểu Niệm Niệm…… Còn có Lục phu nhân……”

“Không đúng! Là vợ! Chính là vợ!”

“Mới không đúng! Chính là Tiểu Niệm Niệm! Lục phu nhân!”

“Vậy...... Mẹ có hai tên! Vợ! Tiểu Niệm Niệm! Lục phu nhân!”

Cô không khỏi cười ha ha, làm ơn, đây là ba tên có được hay không… Chỉ là, hai đứa nhóc này cũng rất thú vị, đoán chừng nếu cùng bọn chúng nói thêm này nọ, bọn chúng sẽ đem tổ tông mười tám đời nhà mình nói ra hết luôn, dĩ nhiên, nếu bọn chúng nhớ đến mà nói.

... ... Nhưng, rất dễ nhận ra, bất kể là “vợ” hay là... “Tiểu Niệm Niệm”, đều là lời ba đứa bé gọi đi? Đây là một gia đình hạnh phúc!

Một đứa trẻ khác nghe vậy gật đầu tỏ vẻ đồng ý, “Anh ấy tên là Đô Đô, còn có tên là Đồng Bác! Em tên là Đồng Đồng, còn gọi là Lục Niệm Chi!”  

“Chị xinh đẹp, có đúng không?”

Đến bây giờ cô cũng không rõ ai là Đô Đô ai là Đồng Đồng, đem dưa hấu của mình tới trước mặt đứa bé trai này, đang định lấy thêm một miếng cho bé còn lại, đứa bé đã có dưa hấu lại bu lại, nói với cô, “Cám ơn chị xinh đẹp!” Sau đó cư nhiên muốn dẩu môi hôn cô.

Còn chưa bị người bạn nhỏ hôn qua, cô thế nhưng lại ngây ngốc, cứng đờ, chỉ cảm giác trên mặt một phen ướt át, tê ngứa, sau đó, một trận khóc lớn bộc phát ra, kèm theo tiếng khóc là tiếng hét của nhóc con, “Đồng Đồng là đồ tồi! Đồng Đồng ăn dưa hấu của ta!”

Cô rốt cuộc hiểu ra, thì ra bé mới vừa rồi hôn cô là Đô Đô, mà Đồng Đồng là thừa dịp lúc bé (Đô Đô) hôn cô, từ phía sau cắn một hớp miếng dưa hấu đỏ tươi thanh mát trong tay bé……

Đây…… Đây thật là vui vẻ quá đi?

Cô lần nữa cười to, vội vàng đem hai miếng còn sót lại cũng phân cho hai đứa bé này, lại đột nhiên thấy hai thân thể cao lớn, trước mắt xuất hiện một đôi người ngọc. Bọn họ mỗi người một đứa đem Đô Đô và Đồng Đồng ẵm lên, cô gái còn nghiêm mặt khiển trách, “Mặt mũi cũng bị các con vứt sạch rồi! Thật là thế nào mỗi lần đi chơi đều làm ra chuyện cười chê?!” Sau đó hướng về phía Hạ Vãn Lộ mỉm cười áy náy, “Thật xin lỗi, đã chê cười!”

Hạ Vãn Lộ vừa định nói chuyện, bên cạnh chợt xuất hiện chiếc xe lăn, tay cô bị cầm lấy, giọng nói Thần An cũng đồng thời vang lên, “Quả thật nên quản giáo con trai nhà chị cho tốt, lúc này mới có bao nhiêu! Tuổi còn nhỏ mà dám vô lễ với cô nàng của ta! Trưởng thành thì làm sao? Nhất định cùng một dạng với Lục đại ca, thương tổn con gái nhà lành!”

“Mắc chuyện gì mà nhắc đến ta? Ta thật sự là nằm cũng trúng đạn nha!” Ba của đứa bé có chút hốt hoảng đưa ánh mắt nhìn cô gái bên cạnh mình, e sợ nợ cũ bị lôi ra, giông bão kéo tới......

Thì ra là anh ta! Thì ra anh ta họ Lục! Tên gọi là Lục Hướng Bắc! Khó trách cô đêm đó nghe đến cảm thấy tên này quen quen, lúc trước nghe Tả đại ca và Thần Hi từng nói tới, là anh trai của vợ sắp cưới Tả đại ca! Cô gái ở một chỗ cùng anh ta chính là vợ anh ta, là Tiểu Niệm Niệm mà hai đứa bé đó nói đi? Nam cao lớn tuấn dật, nữ xinh đẹp quyến rũ, nhớ tới chuyện cười “Sợ vợ” đêm đó, mà hôm nay nhìn thấy quả thật là thật rồi, không nhịn được mà hâm mộ, ngược lại thật sự là một đôi thần tiên quyến lữ (quấn quít không rời).

“Đô Đô! Đồng Đồng! Đến đây với ông! Nhìn hôm nay ông câu được bao nhiêu cá!” Lục Chính Vũ cùng ông nội Tả so tài đang hướng hai đứa bé ngoắc ngoắc.

Đứa bé cầm dưa hấu chạy vội tới, ánh mắt Hạ Vãn Lộ cùng Lục Hướng Bắc trong không trung gặp nhau, cả hai cùng khẽ gật đầu, nói, “Anh khỏe chứ!”

“Hai người…… Sao quen biết?” Tả Thần An khẩn trương nhìn bọn họ chằm chằm.

Hạ Vãn Lộ cảm thấy quẫn bách, bấm vào cánh tay anh, nhỏ giọng nói, “Đừng làm mất mặt có được không? Anh ta là người đêm đó cùng hai vị cảnh sát đã cứu em!”

“Hóa ra là như vậy……” Tả Thần An thở phào nhẹ nhõm, cười nói, “Vậy phải cám ơn Lục đại ca rồi! Chuyện này cũng không nên trách ta! Chỉ tại thanh danh bên ngoài của Lục đại ca nha! Sát thủ sát gái! Ta không thể không khẩn trương!”

“Đâu chỉ là sát thủ sát gái! Quả thật là từ tám tuổi đến tám mươi tuổi cũng không tha! Sáng nay còn cũng các bà lão trong viện dưỡng lão chuyện trò nói chuyện phiếm cực kỳ vui vẻ! Còn có Y Thần nhà chú nữa, không phải lần đó muốn nằm ở trên lưng anh ta cởi ngựa?” Lục phu nhân cho ông xã một cái liếc mắt, mình thì đuổi theo mấy đứa con chạy đi chơi.

Lục Hướng Bắc đau khổ liếc mắt uy hiếp Tả Thần An, hấp tấp đuổi theo vợ mình.

Thần An cười ha ha, rộn rã nói, “Lục đại ca, chờ tối nay quỳ bàn gõ ngủ phòng khách nha!”

Hạ Vãn Lộ không khỏi cảm thấy áy náy, oán giận Tả Thần An, “Anh cũng thật là, tại sao lại muốn khích bác ly gián nhà người ta?”

“Yên tâm đi!” Thần An vỗ vỗ tay cô, “Lục đại ca cùng vợ anh ta kinh nghiệm trải qua nhiều lắm, những mưa gió hợp tan tan hợp, nếu còn cười giỡn được là vẫn ổn, đừng tưởng Niệm Niệm nói như thế là tức giận, cô ấy không có dễ giận như vậy, đối với Lục đại ca rất tin tưởng! Trêu chọc ông xã mà thôi! Bọn họ rất hạnh phúc! Anh hầu như chứng kiến toàn bộ quá trình, Heo con, anh tin tưởng, chúng ta có thể hạnh phúc hơn so với họ!”

Vậy sao? Cô cúi đầu cười cười khẽ, cái gì cùng không nói……

Hôm nay câu cá cô chơi rất vui vẻ, cũng rất có duyên với các ông lão, bởi vì cô lễ phép, trang nhã, tài nấu nướng lại tốt, mọi người đối với cô rất thích, dĩ nhiên, còn có hai tiểu ma quái Đô Đô và Đồng Đồng, bọn chúng còn thừa nhận, trừ mẹ ra, cô là người xinh đẹp nhất…… Chỉ là, điều kiện đầu tiên là muốn ăn bánh sủi cảo thủy tinh nhân tôm……

Ông nội Tả tự nhiên cũng không nói cái gì nữa, đối với Tiểu Tam Tử này, ông biết anh những năm nay sống không vui vẻ, quan hệ với cha mẹ nơi nơi không tốt, quanh năm suốt tháng khó nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của anh được mấy lần, mặc dù có, cũng là cố gắng nở nụ cười cho ông lão này khuây khỏa giải sầu, nhưng mà hôm nay, ông không hề thấy nụ cười rời khỏi khuôn mặt anh, ngay cả trong lòng còn có chút vướng mắc, cũng hoàn toàn buông xuống, có chuyện gì quan trọng hơn so với chuyện Tiểu Tam Tử vui vẻ đây?

Câu hết cá, lúc ăn cỏm tối chính là một bữa tiệc cá, Thần An cùng với các ông lão uống mấy chén, lại lần lượt mời mỗi người một ly, cuối cùng chếnh choáng say, trước khi lên xe cũng còn chưa quên tạm biệt các vị trưởng bối, hơn nữa còn không xấu hổ mà ôm cô nói, “Tiểu Tam Tử và vợ đi trước, các ông các bác cứ uống từ từ……, lần sau Tiểu Tam Tử sẽ cùng theo các ông đến cùng!”

“Đi đi đi đi! Thanh niên cùng chúng ta náo loạn một ngày cũng coi là làm khó rồi!”

“Đúng! Dạo này, tìm thanh niên chịu cùng mấy lão già chúng ta chơi cùng một chỗ quả là khó thấy nha!”

“Tốt! Tiểu Tam Tử, người vợ này không tệ, phải đối tốt với người ta!”  

“Dạ, Thủ trưởng!” Đang ngồi đều là những cán bộ về hưu hoặc là các cán bộ đang chuyên trách trong quân chính, Thần An làm cái quân lễ, vui vẻ bảo Sa Lâm đẩy mình, mang theo Hạ Vãn Lộ rời đi.

Trên xe, anh đã chếnh choáng say, nhưng vẫn nắm tay cô, trong lòng cô tràn đầy lo lắng, “Thần An, sao hồi nãy anh lại nói lung tung như thế?”

Mắt anh khép hờ, mặt bu lại, toàn bộ hơi rượu phả trên mặt cô, “Thế nào là nói lung tung hả?”

“Anh…… Anh nói em là vợ của anh……” Cô nhỏ giọng nói, liếc nhìn Sa Lâm, sắc mặt ửng hồng.

Cô thẹn thùng làm lòng anh nhộn nhạo, không để ý Sa Lâm đang lái xe, cười ha ha, ở bên tai cô nói, “Thế nào không đúng? Chúng ta năm năm trước đã kết hôn, ảnh cưới cũng chụp, còn có…… Mấy lần anh không có dùng cái ấy, nói không chừng ở đây đã có đứa nhỏ, em còn nói em không phải là vợ của anh? Còn trực tiếp thăng cấp thành mẹ của bọn trẻ?”

Tay của anh trên bụng cô nhẹ nhàng vuốt ve, cô bởi vì anh chạm tới đột nhiên cả kinh, đẩy anh ra, đứa nhỏ…… đứa nhỏ…… Có thể hay không  đừng đề cập tới chuyện này?

“Thế nào?” Anh chân máy nhíu lại, ánh mắt hiện rõ vẻ kinh ngạc:

Cô không biết nên nói ra sao, không thể làm gì khác hơn là giả bộ xấu hổ, cong môi hướng Sa Lâm nhướng nhướng, anh cười, được một tấc lại tiến một thước hôn xuống đôi môi cô, “Sợ cái gì, em là vợ anh, cũng không phải ai khác……”

Được rồi, cô không còn lời nào để nói……

“Anh náo loạn một trận lớn như vậy, sẽ không sợ……” Cô thật sợ Tiêu Hàn biết mình trở về bên cạnh Thần An, Tiêu Hàn nhất định sẽ không cho mình tồn tại, nếu nói như vậy, ngày cô rời xa Tả Thần An cũng không còn xa nữa, yêu cầu của cô không cao, thật lòng chỉ hi vọng sẽ ở bên cạnh anh thêm một thời gian ngắn nữa thôi……

Anh đang say, nhưng lại hiểu ý của cô, ôm lấy vai cô, “Yên tâm đi, những chuyện này các lão ông sẽ không như những phụ nữ các em, không ai hé răng nói loạn, vợ chồng Lục đai ca càng không thể, nếu như vỡ lở thì làm sao? Anh còn đang tìm không được cơ hội nói ra, tới lúc đó binh đến tướng chặn đi!” (chắc mọi người đều hiểu câu nói này ha!)

Cô biết nói gì cũng đều vô dụng rồi, vì câu, binh đến tướng chặn......

Cô ngậm miệng, đưa mắt nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, chợt phát hiện đó không phải là hướng tới bệnh viện, không khỏi hỏi Sa Lâm, “Sa Lâm, đang lái xe đi đâu vậy? Là đưa Thần An trước sao?”

“Cái này......” Sa Lâm liếc mắt nhìn Thần An, đem quyền trả lời lại cho anh.

Thân thể Thần An toàn bộ đều đưa tới đây, dựa sát vào bả vai cô, “Không trở về chỗ của em, cùng tới chỗ anh ngủ? Hả?”

“Không được…… Thần An, ngày mai em còn phải đi làm đấy!”

  “Sa Lâm đến đón em, dù thế nào đi nữa cậu ta cũng tới công ty, tiện đường!”

Chân của Sa Lâm run lên, thân xe chấn động, trong lòng kêu khổ, ông chủ ơi ông chủ, người kể chuyện cười cũng không phải nói như vậy vậy nha! Lượn quanh thành phố một tiếng tới đón cũng gọi là tiện đường? Làm ơn không cần hù dọa anh như vậy có được không? Dưới chân anh đang chở ba người đó nha……

Cô vẫn còn do dự, hai cánh tay buộc chặt, đem lấy cô ôm lấy hoàn toàn, “ Không cho nói không được! Heo con! Anh chán ghét một người! Anh lúc nào cũng muốn nghe giọng nói của em, nghe tiếng bước chân đi qua đi lại của em, nghe tiếng em lật sách, nghe tiếng em dọn dẹp lại căn phòng, nghe tiếng gió thổi trên tóc em……”

Cùng câu nói năm năm trước, không sai một chữ……

Cô hốc mắt nóng lên, thiếu chút nữa rơi nước mắt, rốt cuộc cũng không nói chữ “Không”, cô cũng muốn nghe giọng nói của anh nha…… Thời gian của bọn họ vốn đã không nhiều, cô cần gì kiên trì giữ kẽ?

“Nói vậy em đã đồng ý rồi! Chúng ta có thể thay phiên ở hai nhà, lần sau sẽ tới chỗ em, chỉ cần hai chúng ta ở chung một chỗ là được, có được hay không?” Anh nhẹ nhàng hỏi cô.

“Ừ……” Cô rốt cuộc gật đầu.

Anh thỏa mãn ở trên vai cô nắm mắt dưỡng thần, khổ chính là Sa Lâm, làm ơn, tối nay anh đã ăn những gì toàn bộ đều muốn nôn ra, nói chuyện yêu đương cũng phải chia từng thời điểm có được không?”

——— —————— —————— —————— —————— —————— ———————

Hạ Vãn Lộ cảm thấy tất cả như là đang nằm mơ, cô và Thần An thật sự một lần nữa sống cùng nhau dưới một mái nhà.

Chân của anh chưa khỏe hoàn toàn, đang ở nhà nghỉ ngơi, công việc cũng từ Sa Lâm chuyển về nhà làm, mà cô, mỗi ngày đi làm đều có Sa Lâm tới đón, đón đưa cô và anh ở căn nhà Vân Hồ.

Di động anh để tên cô là “Bà nấu cơm”, trên thực tế không cần cô tới nấu cơm, có mấy lần cô muốn giúp dì giúp việc làm chút chuyện, cũng bị anh trách mắng mà quay về, cũng không phải là anh bắt dì giúp việc làm việc cực khổ, mà là anh không muốn cô làm chuyện cực khổ như vậy……

Ngược lại, anh ở nhà nhàn nhàn vô tích sự, nhưng thật ra lại từ trên mạng học được rất nhiều cách hầm cách thủy, làm ra đa dạng cách hầm cách thủy cho cô ăn, tất cả đều là bổ máu.

Mỗi lần ăn cơm tối xong, dì giúp việc dọn dẹp trong nhà thật sạch sẽ rồi mới rời đi, thời gian còn lại liền chỉ thuộc về hai người, hoặc cùng nhau xem tivi, cùng ăn đồ ăn vặt, hoặc là anh làm việc, cô ngồi cầm quyển sách ở bên cạnh anh, nhìn một chút cô sẽ ngủ…… Có lúc, cái gì cũng không làm, hai người chỉ lẳng lặng dựa vào cửa sổ, cũng cảm thấy toàn thế giới không ai hạnh phúc hơn so với bọn họ……

Dĩ nhiên, cô rốt cuộc vẫn có một cái công việc phải làm, đó chính là tắm cho anh……

Chuyện như vậy cũng không thể để dì giúp việc làm luôn đi? Huống chi, cô cũng không phải chưa từng làm qua? Đã sớm quen chân quen tay rồi!

Đối với lời nói vô lại của anh, cô còn có thể nói cái gì? Nếu như chỉ là tắm, cũng thuộc bổn phận công việc của cô, việc chăm sóc, đó là công việc cô nên làm, không phải sao? Nếu như tắm rửa…. mà lại phát sinh những việc ngoài ý muốn, điều này làm cho cô có chút tức giận, nhưng mà lại không thể làm gì……

Hơn nữa, đến cuối cùng, anh được tiện nghi mà còn trắng trợn nói cô “Câu/ dẫn” anh, anh khó lòng kìm nổi……

Có người nào không nói đạo lý thế này không?

Chỉ là cuộc sống như vậy, cô thật sự không thể phàn nàn, Cô cả đời mong đợi, chính là cùng người yêu trải qua cuộc sống đơn giản như vậy, mỗi ngày bất quá đi làm tan tầm ăn cơm, mỗi ngày đều như vậy, cảm nhận mỗi ngày một chút khác biệt……

Nếu, không thèm nghĩ về sau nữa, đây, chính là hạnh phúc tốt đẹp nhất……

Cô cố gắng, không thèm nghĩ nữa……

Hôm đó, là ngày thi đấu chung kết của Hạ Hiểu Thần, sáng sớm Hạ Hiểu Thần đã gọi điện thoại cho cô, xin chị gái buổi tối nhất định tới giúp sức cho cô! Còn nói cho cô biết, buổi tối không chỉ là ngày chung kết cuộc thi, cũng là ngày tuyên bố <<Lộ gặp Thần An>>  do ai biểu diễn, Hiểu Thần nói, cô tình thế bắt buộc!

Lúc đó, Hạ Vãn Lộ còn nằm trong ngực Tả Thần An, lúc nghe điện thoại cũng muốn trốn tránh, anh là Tổng giám đốc của Tế Hạ, em gái tham gia cuộc thi của công ty anh, đến bây giờ, cô vẫn do dự có nên nói rõ ràng với Thần An hay không.

“Ai vậy?” Hắn cắn nhẹ vào vành tai cô.

“Đừng làm rộn!” Trong lòng cô không hiểu sao có chút không yên.

“Thế nào? Ai gọi điện tới? Sáng sớm sao lại không vui? Anh nghiêm túc hỏi cô.

Cô suy nghĩ một chút, không thì nói thẳng ra, “Thần An, công ty của anh tổ chức tuyển ca sĩ mới, em gái em cũng có tham gia……”

“Hả? Là ai? Hạ Hiểu Thần?” Vẻ mặt anh thoạt nhìn dường như một chút cũng không cảm thấy kinh ngạc.

“Làm sao anh biết?” Cô ngược lại bị chấn kinh rồi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoacodat về bài viết trên: Anna Trương, Eavesdrop, Lạc Lạc, Tthuy_2203, Vô Tình, antunhi, banhmikhet, beconngoxx, heobiengluoi, meyil, mupmipmip, zinna
     

Có bài mới 11.10.2015, 10:30
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.08.2015, 20:30
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 140
Được thanks: 1311 lần
Điểm: 35.31
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ [96/259] - Điểm: 77
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


p/s: còn một phần chiều hay tối hà đăng tiếp nha.

Chương 119: GẢ CHO ANH NHÉ!

Chóp mũi của anh ở trên mặt cô cọ qua cọ lại, "Em còn có cái gì mà anh không biết? Hả? Nơi này, nơi này, còn có nơi này, mỗi nơi trên thân thể em có nơi nào mà anh không rõ ràng!" Tay của anh bắt đầu không an phận, trong lời nói lộ vẻ dí dỏm hài hước.

"Đừng làm rộn! Em còn muốn đứng dậy đi làm !" Cô đè lại tay của anh, không để cho anh lộn xộn.

"Đừng đi làm. . . . . . Anh cũng không phải là không nuôi nổi em. . . . . . Cùng lắm thì anh giao toàn bộ tiền cho em, em làm quản gia của anh. . . . . ." Anh cắn vành tai của cô, giọng đàn ông hơi trầm đặc biệt có chút hơi khàn khàn của buổi sáng sớm.

"Không cần!" Cô đẩy đẩy đầu anh, "Thần An, em có chuyện nghiêm túc muốn nói với anh!"

Anh tiếc nuối thở dài một tiếng, không hề làm phiền cô nữa, "Có phải hay không muốn anh ở trong trận chung kết quan tâm Hạ Hiểu Thần? Ừ. . . . . . Nếu như em kêu anh một tiếng ngọt ngào, anh liền đáp ứng em!" Anh lười biếng nằm, nheo cặp mắt lại.

"Không phải!" Cô còn không đến mức không hiểu chuyện như vậy, nếu như thật sự  đưa ra yêu cầu như vậy, cô chẳng phải lấy thân thể của mình trao đổi đường công danh của em gái sao. . . . . ." Thần An, nghe nói hôm nay buổi tối không chỉ diễn ra trận chung kết, hơn nữa còn tổ chức họp báo công khai 《 lộ gặp thần an 》 phải hay không? Sẽ quyết định ai là người biểu diễn bài hát này?"

"Ừ. . . . . . Tin tức rất nhanh nhạy, muốn quan tâm sự nghiệp của chồng em!" Anh vẫn một bộ không đứng đắn nói.

"Thần An! Em đang nói nghiêm túc với anh!" Cô chu môi, bóp bóp cánh tay của anh.

"Anh cũng rất nghiêm túc! Được rồi, em rốt cuộc muốn nói gì? Nếu như em nói cho anh biết, em nghĩ muốn tự mình hát bài hát này sẽ là chuyện anh rất vui vẻ!" Anh chống cánh tay, ở phía trên cô cười.

Cô đi hát? Chuyện này sao có thể. . . . . . Bất luận như thế nào cô cũng không muốn xuất hiện một lần nữa, không muốn để cho mọi người biết cô ở bên cạnh anh, cô chỉ muốn được ở bên anh, yên lặng qua ngày là được, cuộc sống cứ mãi kéo dài như thế này thì tốt biết mấy. . . . . .

"Không phải! Em sẽ không hát trở lại, em nghe nói bài hát này tối nay rất có thể sẽ cho được người giành chiến thắng biểu diễn, Thần An, nếu như có thể, cho dù người vô địch có là ai, cũng cho Hiểu Thần biểu diễn có được hay không?" Cô vòng hai tay ôm cổ của anh, thỉnh cầu.

Anh bất động, trong nhất thời anh có chút ngạc nhiên thậm chí còn căng thẳng, sau đó mới hỏi, "Tại sao?"

"Đây là bài hát của hai chúng ta, em không hy vọng người khác biểu diễn, nếu như là Hiểu Thần biểu diễn. . . . . ."

Cô còn chưa nói hết, phát hiện sắc mặt anh thay đổi, rõ ràng là trầm xuống.

Cô thức thời ngừng nói, "Làm sao vậy? Được rồi. . . . . . Em không nói. . . . . ." Cô nghĩ, có lẽ là cô vượt qua giới hạn rồi, chuyện làm ăn của anh, cô không nên tham dự. . . . . .

Im lặng rời giường, rửa mặt, thay quần áo, cả quá trình, anh cũng không nói thêm một câu, hơn nữa còn đưa lưng về phía cô, bộ dáng rất tức giận.

Thật là tính trẻ con!

Cô hướng về phía bóng lưng của anh bĩu môi, "Em đi đây!"

Anh còn không có lên tiếng.

Mắt thấy sắp trễ giờ rồi, Sa Lâm chắc cũng ở dưới lầu đợi cô, cô hiểu rõ tính tình của anh, lúc này tức giận, ba phút sau tự động sẽ hết, cho nên dứt khoát không để ý tới anh, đi ra khỏi phòng ngủ.

Trong phòng ăn dì bảo mẫu vừa đúng lúc dọn xong bữa ăn sáng, thấy cô ra ngoài, gọi cô, "Tả phu nhân, bữa sáng có thể ăn rồi."

Tả phu nhân. . . . . . Cô im lặng, dì bảo mẫu luôn thích gọi cô như vậy, cố tình Thần An đối với cách xưng hô này cảm thấy vô cùng hài lòng, cho nên anh căn bản không có ý định để cho bảo mẫu thay đổi cách gọi. . . . . .

Bảo mẫu đưa cho cô thêm một chén canh ngân nhĩ tổ yến, cô nhíu nhíu mày, "Dì, sáng sớm đã ăn cái này!"

"Tả tiên sinh đã căn dặn, tổ yến cũng là ngày hôm qua Tả tiên sinh tự mình đi mua, hôm qua tiên sinh còn giao phó, nói cô hôm nay có lớp buổi sáng, buổi tối mới trở về, cho nên để cô buổi sáng ăn trước!"

Anh tự mình đi mua? Anh cứ như vậy ngồi lên xe lăn đi ra ngoài? Cô thở dài một hơi, "Nếu như ăn cái này nữa, tôi sẽ trở nên mập mạp mất thôi!"

Bảo mẫu cười, "Tiên sinh nói cô quá gầy, cần phải bồi bổ thêm!"

Tiên sinh. . . . . . Tiên sinh. . . . . . Bảo mẫu này nghe nói là thân thích của Thần An, Thần An trả cho dì tiền lương cũng khá cao, đối với dì cũng coi là tin tưởng, tất cả chìa khóa đều giao cho dì, để cho dì buổi tối có thể về rồi sáng sớm tới, hôm nay dì thế nhưng nghe lời Thần An như thánh chỉ! Mà điều duy nhất Thần An muốn chính là cho cô ăn thật no, cho nên, mỗi ngày trong cuộc sống của cô nhiệm vụ khó khăn nhất chính là dưới sự giám sát cùng áp bức của Thần An và dì giúp việc ngoan ngoãn cùng cố gắng mà liều mạng ăn. . . . . .

——— —————— —————— —————— —————— —————— —————— ———

Lại nói hôm nay vết thương ở chân của Thần An còn chưa lành, mỗi ngày đều ở nhà đã sắp trở thành trạch nam điển hình, hơn nữa còn có xu hướng là người đàn ông gia đình dài hạn. Một người đàn ông gia đình, trong tay mặc dù có công việc, nhưng mà làm sao chịu có thể để từng ngày tốt đẹp trôi qua một cách vô bổ? Sao có thể chịu để mình trong phòng lớn cô đơn vô ích chứ? Cho nên thỉnh thoảng sẽ gọi điện thoại hay gửi tin nhắn *** làm phiền cô một chút, để bày tỏ chính mình một ngày không gặp giống như cách ba thu đau khổ.

Thời gian không vội, Hạ Vãn Lộ còn có thể có cùng anh nói chuyện, nhưng một khi bận rộn, làm sao còn có thời gian bồi anh tán gẫu? Anh hoàn toàn không có nói chuyện! Đơn giản giống như đứa trẻ tìm sữa bị mẹ bỏ rơi ở nhà mà đi làm, có lúc điện thoại thật sự quá nhiều, cô còn có thể hung hăng mắng anh mấy câu, sau đó anh mới không cam lòng dừng lại. . . . . .

Nhưng mà, hôm nay suốt cả một ngày, anh cũng không gửi cho cô bất kỳ tin tức nào ngay cả điện thoại cũng không, cô thậm chí cảm thấy không quen, nhiều lần hoài nghi có phải cô quá bận rộn mà không có nghe được hay không, đến nỗi cầm điện thoại ra ngoài nhìn xem có cuộc gọi nhỡ hay không, nhưng là, không có. . . . . .

Thật sự giận thật rồi sao? Lần này anh tức giận thật là không giải thích được. . . . . .

Sa Lâm tới đón cô tan việc, cô suy nghĩ một chút, có lẽ là do lỗi của cô đi, buổi sáng nói yêu cầu quá mức như vậy, hơn nữa còn không để ý tới anh trước, cho nên quyết định mua một chút trái cây anh thích ăn trở về, vậy mà, về đến nhà lại phát hiện, trong nhà chỉ có bảo mẫu, còn anh không biết đã đi nơi nào. . . . . .

"Dì, tiên sinh đâu?" Cô có chút nóng nảy, lại nói chân của anh còn chưa có khỏi có thể đi đâu được chứ? Chẳng lẽ lại đi mua tổ yến rồi?

"Tiên sinh nói có chuyện đi ra ngoài, không nói đi nơi nào."

Đây là đang xảy ra chuyện gì! ? Cô vội vàng gọi điện thoại cho anh, điện thoại di động của anh trong phòng ngủ vang lên. . . . . .

"Tiên sinh cũng không mang điện thoại di động sao? ! Chính anh một mình đi ra ngoài hay còn có người khác tới đón?" Cô luống cuống, mấy ngày này đã có thói quen anh bám lấy cô, thói quen mỗi ngày trở về đều có anh đợi ở trong nhà, nhất thời không thấy bóng dáng anh, anh lại hành động không bất tiện, nói cô làm sao không lo lắng?

"Tôi cũng không rõ lắm, tiên sinh sau khi nhận được điện thoại liền đi ra ngoài, lúc đi còn dặn dò cô trở về dọn bữa tối cho cô ăn, còn nói cô đừng lo lắng. . . . . ."

Chỉ có như vậy, chính là thật sự đi ra ngoài có chuyện? Còn không nói rõ cho cô biết? Trong lòng cô có chút vướng mắc, nhưng rốt cuộc vẫn là yên tâm, chỉ cần anh không có việc gì thì tốt rồi. . . . . .

Suy nghĩ còn phải chạy tới xem Hiểu Thần thi đấu, cũng không trì hoãn thời gian thêm nữa, vội vã ăn hai bát cơm, thay quần áo chạy tới cuộc thi.

Trên đường, Hứa Tiểu Soái liên lạc với cô, nói anh đang đứng trước cửa nhà cô, hỏi cô hiện tại đang ở đâu, có  đi xem trận chung kết Hiểu Thần thi đấu hay không.

Cô do dự không biết làm sao trả lời anh, chẳng lẽ thành thật thừa nhận chuyện cô và Thần An ở chung sao? Hứa Tiểu Soái có thể khinh thường cô hay không? Cuối cùng rốt cuộc là nói dối, chỉ nói cô mới vừa tan việc, từ bệnh viện trực tiếp đi.

Hứa Tiểu Soái lúc này giọng nói cứng rắn vạch trần cô, "Anh mới từ bệnh viện của em tới đây!"

Cô không nói gì.

Trầm mặc trong chốc lát, Hứa Tiểu Soái ném tới một câu, "Hạ Hạ, em thật là con heo!" Rồi sau đó liền cúp điện thoại, rất có ý tứ rèn sắc không thành thép . . . . .

Hôm nay rốt cuộc là thế nào? Sao ai ai cũng giận cô? Cô cắn cắn cánh môi, hiểu ý tứ của Hứa Tiểu Soái, có lẽ, cô thật sự chỉ là con heo. . . . . .

Một thân một mình đi đến nơi cuộc thi diễn ra, dọc đường bị xe điện ngầm xe buýt  giày vò, đến lúc tới nơi đã hơi muộn, cô tìm chỗ ngồi còn trống, như cũ vẫn ở hàng phía trước, Hứa Tiểu Soái đã giữ chỗ cho cô.

"Chuẩn bị bắt đầu rồi! Nhanh ngồi xuống!" Hứa Tiểu Soái tựa như đã không còn tức giận, chỉ lo kêu cô.

Lúc xem cuộc thi, cô vẫn cầm điện thoại di động, mặc dù chua xót tự nói với chính mình chuyện anh đi làm cùng cô không có quan hệ gì, thậm chí cô còn không biết việc anh làm, nhưng trong lòng từng chút một lo lắng làm thế nào cũng không bỏ được. . . . . .

Cuộc thi tiến hành bừng bừng khí thế, lòng của cô cũng vẫn nhấp nhô bất định, Hiểu Thần biểu hiện rất tuyệt, so với vòng đấu loại cùng Bán Kết trước kia phát huy tốt hơn rất nhiều, không khí cuộc thi tất nhiên hồi hợp gay cấn, nhưng càng làm lòng cô biến động, là điện thoại di động của cô .

Theo lý, tối nay sẽ công bố《 lộ gặp thần an 》, anh nên tới trường quay mới phải, có chuyện gì còn quan trọng hơn công bố ca khúc của bọn họ, nếu như có, vậy anh luôn miệng nói mất đi tình yêu của cô nhất định sống không bằng chết, thì coi là cái gì?

Còn có một vòng cuối cùng cuộc thi liền kết thúc, trước khi vòng mới bắt đầu, điện thoại di động của cô cuối cùng rung lên một cái.

Cô như bị cái gì châm toàn thân run rẩy giật mình, ngay lập tức nhìn điện thoại di động, là Sa Lâm? Sa Lâm từ trước đến giờ chưa bao giờ gửi tin nhắn cho cô! ? Cho nên liền vội vàng mở tin nhắn ra đọc, trên màn ảnh hiện thị một hàng chữ: Heo Con, anh yêu em! Gả cho anh! Bảo Bảo.

Thì ra là do anh dùng điện thoại Sa Lâm gửi. . . . . .

Cô vừa tủi thân vừa buồn bã.

Đây mà là cầu hôn sao? Lại trong trường hợp như thế này? Dùng phương thức như vậy? Thật là kỳ lạ. . . . . .

Cô chỉ cho rằng anh đang nói đùa, trả lời anh: Anh đang ở đâu?

Anh, vậy mà lại không trả lời. . . . . .

Hai phút. . . . . . Năm phút đồng hồ. . . . . . Trên sân khấu một ca sĩ đã hát xong, tiếp theo là đến Hiểu Thần rồi, điện thoại di động một chút động tĩnh cũng không có. . . . . .

Lòng của cô xao động không yên, anh đến tột cùng muốn thế nào? Có thể đã xảy ra chuyện gì hay không?

Gọi lại cho anh một lần nữa, nhưng cũng không có ai nghe máy. . . . . .

Thật là kỳ lạ!

Hiểu Thần lên thi. . . . . . Cô không biết Hiểu Thần đang hát cái gì. . . . . . Ngay cả ca sĩ cuối cùng lên thi cũng không biết hát xong từ lúc nào rồi, mà cô một câu cũng không có nghe vào tai. . . . . . Chỉ biết là, thời điểm toàn bộ hội trường tiếng vỗ tay như sấm, người chủ trì tuyên bố kết quả cuộc thi —— nhà vô địch: Hạ Hiểu Thần. . . . . .

Cùng một lúc nào là hoa tươi, tiếng vỗ tay, vương miện, cúp đều trao cho Hiểu Thần. . . . . .

Hiểu Thần xúc động đến mức cười ra nước mắt, ở trên đài giành giải thưởng phát biểu cảm nghĩ, ở một vòng cảm ơn những người đã ủng hộ mình, cô nhìn phương hướng Hạ Vãn Lộ, chảy nước mắt nói, "Thật ra thì, tôi hôm nay có thể đứng ở trên bục lĩnh thưởng này người mà tôi muốn cảm ơn nhất chính là chị của tôi. Là chị khích lệ tôi dũng cảm bước đi trên con đường thanh nhạc này không được từ bỏ; chị cùng tôi học xong bốn năm đại học, để cho tôi phải lấy được bằng chính quy thanh nhạc; chị ở thời điểm tôi kiêu ngạo nhắc nhở tôi, để cho tôi không ngừng tiến bộ. . . . . . Tóm lại, không có chị cũng chưa chắc tôi đã có tất cả của ngày hôm nay! Chị! Cám ơn!"

Trên sân khấu Hiểu Thần hướng cô cúi người một cái thật sâu, cô không khỏi nhớ tới mấy năm qua hai chị em ở Bắc Kinh sống nương tựa lẫn nhau như thế nào tìm niềm vui trong cuộc sống khó khăn, cũng không cầm được nước mắt, em gái cuối cùng cũng trưởng thành, nhiều năm khổ cực thật sự không có uổng phí! Tất cả đều rất đáng giá! Chỉ mong Hiểu Thần đi trên con đường này càng làm càng thành công.

Chỉ là, cô tin tưởng, trong công ty của Thần An, Hiểu Thần nhất định sẽ không bị thua thiệt, Thần An sẽ giúp cô chăm sóc tốt Hiểu Thần, không phải sao? Mặc dù sau này cô cùng Thần An chia tay, Thần An cũng sẽ chiếu cố Hiểu Thần, cô tin tưởng anh!

Nghi thức trao giải thưởng làm khán đài dâng lên từng đợt sóng lớn, nhưng, sau khi nghi thức trao giaỉ kết thúc, một đợt sóng khác lại bắt đầu!

Mọi người đều chú ý ca khúc 《 lộ gặp thần an 》 sắp sửa ra mắt, lúc đầu tuyên truyền đã muốn gây chấn động toàn bộ giới âm nhạc  《 lộ gặp thần an 》 sắp ra mắt, như thế nào không làm người khác kích động? Mà kích động nhất phải là Hạ Vãn Lộ, bài hát này cuối cùng sẽ là do Hiểu Thần biểu diễn, đây cũng là tâm nguyện của cô và Hiểu Thần. . . . . .

Người chủ trì dùng giọng nói long trọng hoa lệ tràn đầy cảm xúc giới thiệu 《 lộ gặp thần an 》 , giọng điệu kích động chậm rãi tuyên bố: bài hát này vốn là tổng giám đốc công ty Tế Hạ, Hạ tiên sinh chỉ định người biểu diễn, anh chính là. . . . . .

Nói tới đây, người chủ trì đột nhiên dừng lại, cùng với âm thanh cuối cùng của chủ trì vang lên tiết tấu của “lộ gặp thần an”, sau đó đèn trong toàn hội trường tắt đi, một mảnh bóng tối bao trùm, từ cánh gà sân khấu, giọng hát trầm thấp nhu tình vang lên. . . . . .

Là giọng nam! Lại là giọng nam!

Nghe giai điệu quen thuộc, cả lời bài hát cũng quen thuộc, còn có giọng nói quen thuộc, cô đột nhiên, nước mắt rơi như mưa. . . . . .

Cô rốt cuộc hiểu rõ, hôm nay anh tại sao phải gạt cô một mình đi công việc;

Cô cuối cùng sáng tỏ, tại sao anh lúc trước lại gửi cho cô một tin nhắn cầu hôn không giải thích được;

Cô cũng rốt cuộc hiểu rõ, tại sao tin nhắn gửi qua không được trả lời. . . . . .

Thì ra tất cả là muốn cho cô một bất ngờ. . . . . .

Đây là một bài hát thâm tình, tiết tấu chậm rãi, rung động lòng người, trong hoàn cảnh xung quanh toàn bộ một màu đen anh thể hiện bản lĩnh ca hát tuyệt vời, cả hội trường im lặng đến mức cứ tưởng như không có một ai, không một tiếng động ồn ào, thậm chí không có ai vỗ tay, có, chỉ là tình ý dạt dào của anh gửi trong lời ca đang vang vọng. . . . . .

Nước mắt hạnh phúc của cô chảy xuống không ngừng, sợ chính mình sẽ mất khống chế khóc ra thành tiếng, cô che miệng lại, mặc cho nước mắt rơi, chỉ mặc cho chuyện cũ trước kia không ngừng tái hiện ở trước mắt cô. . . . . .

Cho đến nốt nhạc cuối cùng ngừng lại, ánh đèn vụt sáng, toàn hội trường sáng như ban ngày, trên đài một người ngồi trên xe lăn mỉm cười nhìn xuống, cả đại sảnh một chút âm thanh cũng không có, giống như đã trải qua một trận chấn động không nhỏ, còn không có cách nào từ trong kinh ngạc hồi hồn lại.

Cuối cùng, người chủ trì ra sân khấu, dẫn đầu vỗ tay lên, toàn hội trường mới vang lên tiếng vỗ tay như sấm, thật lâu chưa từng ngừng nghỉ.

"Thật ngạc nhiên phải không? Các vị quý khách bằng hữu! Tôi chắc các vị cũng không ai nghĩ tới ca khúc này sẽ do Hạ tiên sinh tự mình biểu diễn! Phải hay không?" Người chủ trì hưng phấn hỏi.

Người xem càng vỗ tay nhiệt liệt hơn dùng làm câu trả lời.

"Tế Hạ tiên sinh, cuộc thi từ khi bắt đầu đến nay, cũng gần nửa năm, mới nhìn thấy ngài xuất hiện ở cuộc thi, hơn nữa còn là mang theo kinh hỉ lớn như vậy hiện tại trước mặt mọi người, có thể nói cho mọi người biết tại sao ngài muốn tự mình biểu diễn bài hát này hay không?" Người chủ trì lại hỏi.

Anh khẽ mỉm cười, mặc dù ngồi trên xe lăn, vẫn là dáng vẻ hào hoa phong nhã, đối đáp cũng rất tùy ý, "Trong bài hát này có tên tuổi của tôi, ngoại trừ tôi ra. . . . . ." Nói tới chỗ này, anh dừng lại một chút, ánh mắt ấm áp, hướng về chỗ cô ngồi đưa mắt nhìn xuống, rồi mới tiếp tục nói, "Còn ai có tư cách để hát?"

Lần dừng lại này, cái nhìn này, người khác không hiểu, nhưng là cô hiểu! Bài hát này, vốn là vì cô sửa lại theo yêu cầu giành cho giọng nữ hát, anh viết thành ca khúc phổ biến, nhưng là không ai được hát, cho nên trong lời nói của anh có ý tứ là trừ anh ra, cũng chỉ có cô có tư cách hát, mà cô không bao giờ chịu hát lại, vậy còn có người nào có tư cách?

Cô đột nhiên cảm thấy đau lòng. . . . . .

Khó trách anh sáng nay tức giận như vậy, đây là ca khúc của hai người bọn họ, cô tại sao có thể tùy tiện đưa cho người khác chứ? Có một số thứ cho dù là em gái cũng không thể được. . . . . .

Trong khi đang suy nghĩ, người chủ trì lại hỏi vấn đề thứ hai, "Nghe nói thời điểm biểu diễn toàn hội trường tắt đèn là do chủ ý của Hạ tiên sinh, xin hỏi điều này có ý nghĩa gì hay không?"

Lần này, câu trả lời của anh không còn tùy ý như trước nữa, ánh mắt vẫn nhìn chăm chú về phương hướng của cô, tựa như đang cười, trong mắt có ánh sáng lóng lánh đang lưu động, "Khi tôi viết bài hát này, đôi mắt của tôi không có nhìn thấy, thế giới của tôi là một mảnh đen tối."

Câu trả lời này cũng làm cho người chủ trì không biết nói tiếp như thế nào, ngược lại anh, dễ dàng hóa giải lúng túng này, nói tiếp, "Nhắc tới cũng khéo, thật vất vả bài hát này mới ra mắt, chân của tôi lại bị thương, có người nói, tôi thật sự là xui xẻo, hoặc là nói bài hát này cùng tôi bát tự không hợp, tôi lại là cảm thấy tôi rất may mắn, bởi vì bài hát này, tôi từ trong bóng đêm thấy được ánh sáng, lúc tôi không đứng dậy nổi có người cùng tôi vượt qua. . . . . . 《 lộ gặp thần an 》 suy cho cùng như vậy là một loại hạnh phúc, không xa không rời, cho nên mới để nó yên lặng ở đó năm năm sau ra mắt, chính là hi vọng loại hạnh phúc này có thể ở trong lòng mọi người đơm hoa kết quả!"

"Đây là Hạ tiên sinh đối với mọi người chúc phúc sao? Để tôi thay mặt mọi người bày tỏ lòng cảm ơn chân thành đối với Hạ tiên sinh! Cám ơn Hạ tiên sinh chúc phúc! Cám ơn Hạ tiên sinh mang đến cho mọi người một tiết mục âm nhạc hay như vậy!" Người chủ trì rốt cuộc đổi qua khom, trong tràng lại một lần nữa tiếng vỗ tay Lôi Động.

Lời của anh nói rất khó hiểu, cũng rất phong phú, người bình thường sẽ không nghĩ tới người không xa không rời trong miệng anh cũng ngồi trong khán đài, là một cô gái bình thường. Mu bàn tay của cô hơi nóng lên, Hứa Tiểu Soái nắm lấy tay của cô, đồng thời ở bên tai cô nhỏ giọng nói, "Chỉ mong, anh ta có thể làm được những gì mình nói, không bỏ rơi em! Nếu không anh sẽ đánh cho anh ta vĩnh viễn không đứng dậy nổi!"

"Kẻ điên!" Cô cáu anh một cái. Tối nay, rất hạnh phúc, như thế nào lại khiêu khích cô, cô cũng sẽ không buồn bả!

Hạ tiên sinh chẳng qua là xuất hiện một lúc liền quay vào phía sau đài, buổi họp báo cùng công việc sau khi cuộc thi kết thúc tự có người tới xử lý, điện thoại di động của cô lại rung lên lần nữa, không, là liên tiếp mấy cái tin nhắn được gửi tới, cô thậm chí không kịp trả lời.

"Như thế nào? Anh hát em có hài lòng không? Thật có chút khẩn trương! Khẩn trương được mức ngay cả điện thoại di động anh thậm chí cũng quên mang theo!"

"Hát không hay cũng không cho phép nói ra! Anh đang cầu hôn em!"

"Em cùng Hứa Tiểu Soái ngồi chung một chỗ, anh rất tức giận!"

"Ra ngoài, Sa Lâm tới đón em!"

Hả? Thế nào lại như vậy? Bây giờ liền rời đi? Cô còn chưa kịp nói chúc mừng với Hiểu Thần!

"Lúc này không được! Em còn muốn ăn mừng với Hiểu Thần!"

Điện thoại di động của cô lập tức vang lên, là điện thoại gọi tới: "Lập tức ra ngoài! Hôm nay là ngày nào? Là ngày anh cầu hôn thành công! Chẳng lẽ hai chúng ta không cần ăn mừng sao?"

Cái gì gọi là cầu hôn thành công? Cô đáp ứng anh rồi sao? Buồn cười! "Đừng làm rộn! Nếu không chúng ta cùng Hiểu Thần cùng nhau ăn mừng được không?" Đã tới bước này, anh cũng biết Hiểu Thần là em gái cô, sớm muộn cũng phải gặp mặt, không bằng hôm nay luôn đi. . . . . .

"Hạ Vãn Lộ! Đầu em có vấn đề sao? Tại sao chúng ta thế giới hai người lại muốn có thêm nhiều người?" Anh giống như lại bị cô làm cho tức giận rồi. . . . . .

"Nhưng Hiểu Thần là em gái em. . . . . ."

"Em là muốn anh trước mặt em gái em hôn em? Còn muốn anh trước mặt em gái em. . . . . . .Yêu em?"

". . . . . . Anh có thể nghĩ một chút chuyện khỏe mạnh hay không?" Cô hết ý kiến.

"Thế nào không khỏe mạnh? Bác sĩ nói, cố gắng chịu đựng mới là việc không khỏe mạnh!" Anh còn nói năng hùng hồn. . . . . .

"Nhưng là. . . . . ."

"Không cho phép tiếp tục nhưng là!"

Điện thoại còn chưa có nói xong, Sa Lâm đã tới.

"Vậy. . . . . . Em ra phía sau đài tìm Hiểu Thần nói một tiếng. . . . . ." Cô không thể làm gì khác hơn là nhượng bộ.

Cô là từ trong ánh mắt thất vọng của Hiểu Thần rời đi, dĩ nhiên, còn có anh mắt khiển trách của Hứa Tiểu Soái nhìn theo. Hiểu Thần lôi kéo tay của cô cùng cô nói thật lâu, xin cô người chị gái này nhất định phải cùng cô trải qua ngày quan trọng nhất trong cuộc đời, thậm chí còn nói chị đi đâu cho cô cùng đi theo một lúc cũng được.

Nhưng, cô nghĩ đến giọng nói kiên quyết của Thần An, như thế nào nhẫn tâm rời đi,  chỉ cam kết sẽ cho Hiểu Thần thêm một buổi tiệc ăn mừng nữa, hơn nữa sẽ cho Hiểu Thần thêm một phần đại lễ. . . . . .

Bởi vì yêu anh, có thể buông tha tất cả, tại sao cô mù quáng như vậy, không biết là có đúng hay không. . . . . .Anh đáng giá cho cô làm như vậy, đúng không?

——— —————— —————— —————— —————— —————— ———————


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn nguyễn thị mỹ hà về bài viết trên: Eavesdrop, Lạc Lạc, Tthuy_2203, Vô Tình, antunhi, banhmikhet, beconngoxx, heobiengluoi, khanhthi, meyil, mupmipmip
     
Có bài mới 11.10.2015, 12:58
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.08.2015, 20:30
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 140
Được thanks: 1311 lần
Điểm: 35.31
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ [96/259] - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Nước mắt hạnh phúc của cô chảy xuống không ngừng, sợ chính mình sẽ mất khống chế khóc ra thành tiếng, cô che miệng lại, mặc cho nước mắt rơi, chỉ mặc cho chuyện cũ trước kia không ngừng tái hiện ở trước mắt cô. . . . . .

Cho đến nốt nhạc cuối cùng ngừng lại, ánh đèn vụt sáng, toàn hội trường sáng như ban ngày, trên đài một người ngồi trên xe lăn mỉm cười nhìn xuống, cả đại sảnh một chút âm thanh cũng không có, giống như đã trải qua một trận chấn động không nhỏ, còn không có cách nào từ trong kinh ngạc hồi hồn lại.

Cuối cùng, người chủ trì ra sân khấu, dẫn đầu vỗ tay lên, toàn hội trường mới vang lên tiếng vỗ tay như sấm, thật lâu chưa từng ngừng nghỉ.

"Thật ngạc nhiên phải không? Các vị quý khách bằng hữu! Tôi chắc các vị cũng không ai nghĩ tới ca khúc này sẽ do Hạ tiên sinh tự mình biểu diễn! Phải hay không?" Người chủ trì hưng phấn hỏi.

Người xem càng vỗ tay nhiệt liệt hơn dùng làm câu trả lời.

"Tế Hạ tiên sinh, cuộc thi từ khi bắt đầu đến nay, cũng gần nửa năm, mới nhìn thấy ngài xuất hiện ở cuộc thi, hơn nữa còn là mang theo kinh hỉ lớn như vậy hiện tại trước mặt mọi người, có thể nói cho mọi người biết tại sao ngài muốn tự mình biểu diễn bài hát này hay không?" Người chủ trì lại hỏi.

Anh khẽ mỉm cười, mặc dù ngồi trên xe lăn, vẫn là dáng vẻ hào hoa phong nhã, đối đáp cũng rất tùy ý, "Trong bài hát này có tên tuổi của tôi, ngoại trừ tôi ra. . . . . ." Nói tới chỗ này, anh dừng lại một chút, ánh mắt ấm áp, hướng về chỗ cô ngồi đưa mắt nhìn xuống, rồi mới tiếp tục nói, "Còn ai có tư cách để hát?"

Lần dừng lại này, cái nhìn này, người khác không hiểu, nhưng là cô hiểu! Bài hát này, vốn là vì cô sửa lại theo yêu cầu giành cho giọng nữ hát, anh viết thành ca khúc phổ biến, nhưng là không ai được hát, cho nên trong lời nói của anh có ý tứ là trừ anh ra, cũng chỉ có cô có tư cách hát, mà cô không bao giờ chịu hát lại, vậy còn có người nào có tư cách?

Cô đột nhiên cảm thấy đau lòng. . . . . .

Khó trách anh sáng nay tức giận như vậy, đây là ca khúc của hai người bọn họ, cô tại sao có thể tùy tiện đưa cho người khác chứ? Có một số thứ cho dù là em gái cũng không thể được. . . . . .

Trong khi đang suy nghĩ, người chủ trì lại hỏi vấn đề thứ hai, "Nghe nói thời điểm biểu diễn toàn hội trường tắt đèn là do chủ ý của Hạ tiên sinh, xin hỏi điều này có ý nghĩa gì hay không?"

Lần này, câu trả lời của anh không còn tùy ý như trước nữa, ánh mắt vẫn nhìn chăm chú về phương hướng của cô, tựa như đang cười, trong mắt có ánh sáng lóng lánh đang lưu động, "Khi tôi viết bài hát này, đôi mắt của tôi không có nhìn thấy, thế giới của tôi là một mảnh đen tối."

Câu trả lời này cũng làm cho người chủ trì không biết nói tiếp như thế nào, ngược lại anh, dễ dàng hóa giải lúng túng này, nói tiếp, "Nhắc tới cũng khéo, thật vất vả bài hát này mới ra mắt, chân của tôi lại bị thương, có người nói, tôi thật sự là xui xẻo, hoặc là nói bài hát này cùng tôi bát tự không hợp, tôi lại là cảm thấy tôi rất may mắn, bởi vì bài hát này, tôi từ trong bóng đêm thấy được ánh sáng, lúc tôi không đứng dậy nổi có người cùng tôi vượt qua. . . . . . 《 lộ gặp thần an 》 suy cho cùng như vậy là một loại hạnh phúc, không xa không rời, cho nên mới để nó yên lặng ở đó năm năm sau ra mắt, chính là hi vọng loại hạnh phúc này có thể ở trong lòng mọi người đơm hoa kết quả!"

"Đây là Hạ tiên sinh đối với mọi người chúc phúc sao? Để tôi thay mặt mọi người bày tỏ lòng cảm ơn chân thành đối với Hạ tiên sinh! Cám ơn Hạ tiên sinh chúc phúc! Cám ơn Hạ tiên sinh mang đến cho mọi người một tiết mục âm nhạc hay như vậy!" Người chủ trì rốt cuộc đổi qua khom, trong tràng lại một lần nữa tiếng vỗ tay Lôi Động.

Lời của anh nói rất khó hiểu, cũng rất phong phú, người bình thường sẽ không nghĩ tới người không xa không rời trong miệng anh cũng ngồi trong khán đài, là một cô gái bình thường. Mu bàn tay của cô hơi nóng lên, Hứa Tiểu Soái nắm lấy tay của cô, đồng thời ở bên tai cô nhỏ giọng nói, "Chỉ mong, anh ta có thể làm được những gì mình nói, không bỏ rơi em! Nếu không anh sẽ đánh cho anh ta vĩnh viễn không đứng dậy nổi!"

"Kẻ điên!" Cô cáu anh một cái. Tối nay, rất hạnh phúc, như thế nào lại khiêu khích cô, cô cũng sẽ không buồn bả!

Hạ tiên sinh chẳng qua là xuất hiện một lúc liền quay vào phía sau đài, buổi họp báo cùng công việc sau khi cuộc thi kết thúc tự có người tới xử lý, điện thoại di động của cô lại rung lên lần nữa, không, là liên tiếp mấy cái tin nhắn được gửi tới, cô thậm chí không kịp trả lời.

"Như thế nào? Anh hát em có hài lòng không? Thật có chút khẩn trương! Khẩn trương được mức ngay cả điện thoại di động anh thậm chí cũng quên mang theo!"

"Hát không hay cũng không cho phép nói ra! Anh đang cầu hôn em!"

"Em cùng Hứa Tiểu Soái ngồi chung một chỗ, anh rất tức giận!"

"Ra ngoài, Sa Lâm tới đón em!"

Hả? Thế nào lại như vậy? Bây giờ liền rời đi? Cô còn chưa kịp nói chúc mừng với Hiểu Thần!

"Lúc này không được! Em còn muốn ăn mừng với Hiểu Thần!"

Điện thoại di động của cô lập tức vang lên, là điện thoại gọi tới: "Lập tức ra ngoài! Hôm nay là ngày nào? Là ngày anh cầu hôn thành công! Chẳng lẽ hai chúng ta không cần ăn mừng sao?"

Cái gì gọi là cầu hôn thành công? Cô đáp ứng anh rồi sao? Buồn cười! "Đừng làm rộn! Nếu không chúng ta cùng Hiểu Thần cùng nhau ăn mừng được không?" Đã tới bước này, anh cũng biết Hiểu Thần là em gái cô, sớm muộn cũng phải gặp mặt, không bằng hôm nay luôn đi. . . . . .

"Hạ Vãn Lộ! Đầu em có vấn đề sao? Tại sao chúng ta thế giới hai người lại muốn có thêm nhiều người?" Anh giống như lại bị cô làm cho tức giận rồi. . . . . .

"Nhưng Hiểu Thần là em gái em. . . . . ."

"Em là muốn anh trước mặt em gái em hôn em? Còn muốn anh trước mặt em gái em. . . . . . .Yêu em?"

". . . . . . Anh có thể nghĩ một chút chuyện khỏe mạnh hay không?" Cô hết ý kiến.

"Thế nào không khỏe mạnh? Bác sĩ nói, cố gắng chịu đựng mới là việc không khỏe mạnh!" Anh còn nói năng hùng hồn. . . . . .

"Nhưng là. . . . . ."

"Không cho phép tiếp tục nhưng là!"

Điện thoại còn chưa có nói xong, Sa Lâm đã tới.

"Vậy. . . . . . Em ra phía sau đài tìm Hiểu Thần nói một tiếng. . . . . ." Cô không thể làm gì khác hơn là nhượng bộ.

Cô là từ trong ánh mắt thất vọng của Hiểu Thần rời đi, dĩ nhiên, còn có anh mắt khiển trách của Hứa Tiểu Soái nhìn theo. Hiểu Thần lôi kéo tay của cô cùng cô nói thật lâu, xin cô người chị gái này nhất định phải cùng cô trải qua ngày quan trọng nhất trong cuộc đời, thậm chí còn nói chị đi đâu cho cô cùng đi theo một lúc cũng được.

Nhưng, cô nghĩ đến giọng nói kiên quyết của Thần An, như thế nào nhẫn tâm rời đi,  chỉ cam kết sẽ cho Hiểu Thần thêm một buổi tiệc ăn mừng nữa, hơn nữa sẽ cho Hiểu Thần thêm một phần đại lễ. . . . . .

Bởi vì yêu anh, có thể buông tha tất cả, tại sao cô mù quáng như vậy, không biết là có đúng hay không. . . . . .Anh đáng giá cho cô làm như vậy, đúng không?

——— —————— —————— —————— —————— —————— ———————


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AdsBot [Google], babu4822, gaubu, Hang.Dang, Hương76, Patriotbpb, Patriotvvn, thuyduongg và 119 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



YangLin: hi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.