Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 

Nửa đời quen thuộc - Mộc Thanh Vũ

 
Có bài mới 07.10.2015, 13:04
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.07.2014, 08:23
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 390
Được thanks: 2049 lần
Điểm: 31.29
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Nửa đời quen thuộc - Mộc Thanh Vũ - Điểm: 70
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 53:

Editor: Á bì

Hách Nghĩa Thành cũng đã có chút say nên làm sao có thể để anh lái xe, nên Hạ Nhã Ngôn đành phải đảm nhiệm làm tài xế. Vốn định muốn đưa Mễ Kha về trước, kết quả Hình Khắc Lũy lấy lý do không tiện đường mà cản lại, dưới ánh mắt ai oán và buồn bã của Mễ Kha, Thiếu tá Hình liền nắm lấy cơ hội đưa người đẹp về.

Chờ bọn họ rời khỏi, Hạ Hoằng Huân cũng tự mình đưa Lệ Hành về.

Phẩm hạnh sau khi say rượu của Lệ Hành so với Hạ Hi thì có phần tốt hơn. Cho dù đã say tới mức không nhận ra, nhưng tuyệt đối không nói nhiều. Cho nên dù là được Hạ Hoằng Huân đưa về, cũng không ảnh hưởng đến hình tượng cao lớn của tham mưu trưởng. Chẳng qua dọc đường đi anh rất cố chấp nắm lấy tay Hạ Hi không rời, bị Hạ Hoằng Huân kín đáo phê bình.

     Đặt anh yên ổn nằm trên gường xong, Hạ Hoằng Huân như anh trai uy nghiêm nói: “Lúc anh và chị dâu của em yêu đương thì cũng không dám làm ra chuyện xấu mặt Hách Nghĩa Thành, bằng không anh ta nhất định sẽ giết anh bằng ánh mắt. Còn thằng nhóc này thì ngược lại, hoàn toàn không để anh vào trong mắt.”
     
Hạ Hi đỏ mặt, không có sức kháng nghị: “Anh còn đi so đo với một con ma men làm cái gì chứ?”

Hạ Hoằng Huân bắt lấy đề tài. “Ma men mới nguy hiểm đấy. Chưa từng nghe say thì sẽ làm loạn sao…”

Hạ Hi đẩy anh. “Anh à…”

Hạ Hoằng Huân nở nụ cười, sờ đầu em họ mình. “Nhưng cũng không thể để em gái như hoa như ngọc của anh bị lừa đi được, em xem anh đã không để ý đến Nhã Ngôn, nên mới bị Hách Nghĩa Thành đoạt được.”

Mục Khả nghe được thì “hí” lên một tiếng, giơ tay lên thưởng cho chồng mình một cú. “Anh say nên nói mê à? Đã lớn rồi còn nói lung tung! Mau về nhà thôi, một thân toàn là mùi rượu.”

Bị cô vợ nhỏ răn dạy thì Hạ Hoằng Huân vui vẻ tiếp nhận, vừa đi ra ngoài vừa lấy giọng nói đùa giỡn nói: “Nếu nửa đêm cậu ta say mà nổi điên, thì nhớ gọi điện cho anh, anh sẽ tới thu thập cậu ấy.” Hạ Hi cười phá lên.

Về điểm này thì thật sự đã vượt qua tửu lượng của anh, đêm nay Lệ Hành thật sự đã uống rất nhiều, hiện tại rượu mạnh bộc phát, anh rất nhức đầu nên lăn qua lăn lại không ngủ được. Hạ Hi thấy thế, dùng khăn ấm lau mặt cho anh, anh cũng đàng hoàng tử tế để cho cô tùy ý làm, nhưng trong miệng lại nỉ non, “Tiểu Thất, Tiểu Thất…” Tay cũng không an phận mà cố nắm lấy Hạ Hi.

     Hạ Hi nhẫn nại dỗ anh  như dỗ một đứa nhỏ: “Em ở đây, anh ngoan đi, đừng có lộn xộn…”

Lệ Hành híp mắt làm như muốn xác nhận người trước mặt có phải là Tiểu Thất của anh hay không, sau đó liền cau mày nói: “Khó chịu quá…”

     Cảm giác say rượu như thế nào đương nhiên Hạ Hi hiểu rất rõ nên liền ngồi ở bên giường, để Lệ Hành gối lên đùi cô, dùng lực vừa phải xoa huyệt thái dương của anh. “Một chút sẽ tốt thôi, nhẫn nại chút đi.”

Lệ Hành “ừ” một tiếng, ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại. Sau một lúc có lẽ xoa bóp đã có tác dụng, chân mày của anh cũng từ từ giãn ra. Nắm lấy tay Hạ Hi, Lệ Hành thay đổi tư thế, ôm eo cô lầm bầm nói: “Mệt rồi, ngủ đi…”

Nếu không biết tửu lượng của Lệ Hành, quả thật Hạ Hi sẽ nghĩ người này giả say muốn chiếm tiện nghi của cô. Say đến bất tỉnh rồi mà còn đề xuất yêu cầu ‘đi ngủ’, trực tiếp ngủ đi không phải là được sao? Nghĩ đến đây cô chợt nở nụ cười.

Có vết thương ở trên vai nên không thể dùng lực, Hạ Hi mất rất nhiều sức lực mới có thể cởi bỏ bộ quân trang của Lệ Hành, sau đó lại tháo nút ở cổ áo anh ra, tiếp theo lấy chăn đắp lên người anh. Chờ sắp xếp ổn thỏa cho anh xong, chính mình cũng mệt mỏi, một thân chảy ra một tầng mồ hôi.

Thấy tư thế nằm sấp ngủ của Lệ Hành như đứa trẻ, tâm Hạ Hi liền mềm ra.

Chỉ là lẳng lặng nhìn anh, nhưng lại giống như đang thân mật ôm anh. Cái loại cảm giác ấm áp xa lạ này làm cho cô muốn khóc.

Bỗng nhiên cảm thấy rất may mắn khi hai người chia tay cô vẫn kiên trì không quên anh, mà lại hoài niệm ký ức càng sâu.

Trong ký ức kia, một cậu con trai giờ đã trưởng thành trở thành một người đàn ông tràn ngập khí thế nam tính. Nhưng bất kể nói thế nào, người đàn ông ở trước mắt tên là Lệ Hành, là người đàn ông yêu cô sâu đậm. Nhận thức được điều đó làm cho Hạ Hi cảm thấy cực kỳ hạnh phúc. Mà loại hạnh phúc này lại chân thật như vậy, làm cho Hạ Hi kiềm lòng không được mà dán gò má của mình lên tấm lưng dày rộng và rắn chắc của Lệ Hành.

     Đến cuối cùng bọn họ vẫn được như ước nguyện mãi mãi ở bên nhau.

Ngẫm lại liền cảm thấy rất vui.

Căn bản không khống chế được nụ cười ở bên môi, khóe môi của Hạ Hi kéo càng ngày càng lớn ra.

Lẳng lặng nằm sấp một lúc rồi Hạ Hi mới đứng dậy tắt đèn, nằm xuống bên cạnh Lệ Hành.

Đang ngủ Lệ Hành liền trở mình nằm nghiêng, giống như chợt tỉnh nhớ tới vết thương ở trên vai của Hạ Hi, anh liền cẩn thận nâng đầu cô gối lên tay anh, vùi mặt vào cổ cô, chân thon dài dường như cũng ý thức được, gác lên đùi Hạ Hi, dưới tình huống không đè nặng lên cô, hoàn toàn ôm cô vào trong lòng mình.

Hạ Hi nghe anh nói mê thì thầm: “Tiểu Thất…”

Sau đó môi anh đụng nhẹ lên da cổ cô, hôn rất nhẹ. Kỳ thật một người đàn ông càng cường thế và lạnh lùng thì càng muốn thân thể ấm áp và dịu dàng của vợ mình. Hạ Hi ôm ngược lại anh, cho anh cảm giác dựa vào mà bấy lâu nay anh thường tìm trên người mẹ. Rất nhanh sau đó liền truyền đến tiếng hít thở của Lệ Hành.Bộ dáng anh say rượu so với trước kia giờ lại càng ngủ yên tĩnh và trầm hơn.

Ánh trăng xuyên khe hở của rèm cửa chiếu lên mặt của Hạ Hi, nụ cười dịu dàng và điềm tĩnh của cô được chiếu rọi đặc biệt rõ ràng.

Không biết qua bao lâu, Hạ Hi đã bất tri bất giác ngủ thiếp đi ở trong lòng Lệ Hành.

Sáng sớm hôm sau, Hạ Hi bị tiếng gọi đánh thức rời giường, theo bản năng đưa tay kéo chăn che kín đầu, nhưng lại phát hiện toàn thân đều bị Lệ Hành ôm nên căn bản cô không thể động đậy. Còn anh đang ngây ngô ngủ ở bên cạnh mình, hơn phân nửa thân thể đang áp lên người cô, tư thế vô cùng thân mật.

Thật sự là say quá rồi, đến tiếng gọi rời giường mà vẫn có thể bất động như vậy.

Hạ Hi cong môi cười, rút tay ra vuốt mái tóc ngắn của anh.

Nghĩ đến kỷ luật nghiêm ngặt của quân đội, nên đến cùng vẫn nhẫn tâm gọi anh: “A Hành? A Hành dậy thôi…A Hành?” Hạ Hi luôn biết Lệ Hành xưa nay ngủ rất dễ thức nhưng lần này thật sự là quá say nên mới bất động như vậy, kết quả lại phát hiện nhiệt độ cơ thể của anh cực kỳ cao.

Có kinh nghiệm lần trước, phản ứng đầu tiên của Hạ Hi là: phát sốt!

Chuông báo động trong lòng vang lên mãnh liệt, Hạ Hi trở mình đứng dậy, bàn tay để lên trán anh, đúng là nóng hầm hập.

Thất vọng vì bản thân mình ngủ quá sâu nên không phát hiện thân thể của anh có điểm khác thường, trước tiên Hạ Hi gọi điện cho Hạ Hoằng Huân, sau đó vội vàng rửa mặt thay quần áo, khoác quân trang lên người anh xong, ở bên ngoài cũng đã vang lên tiếng đập cửa.

Không chậm trễ lấy một phút, Lệ Hành trực tiếp được đưa vào bệnh viện quân y.

Sau đó là tiếp tục sốt cao tới 42 độ trong vòng năm ngày, từ đầu tới cuối Lệ Hành đều ngủ đến hôn mê bất tỉnh.

Khi bác sĩ đang tìm cách điều trị mới, Hạ Hi cũng không cãi nhau giống như lần trước, mà là chạy ra khỏi bệnh viện quân y.

Chờ tới khi Hạ Nhã Ngôn nghe tin chạy tới, cô ấy đã cầm hai chai rượu trắng 60 độ trở lại.

Thấy Hạ Hi không giải được nút thắt là Lệ Hành, Hạ Nhã Ngôn vội hỏi: “Tiểu Thất em muốn làm gì đấy?” Lời nói ra đã muốn đưa tay kéo cô.

Hạ Hi thoát khỏi tay cô ấy, giọng ra lệnh nói:, “Chị đi ra ngoài đi. Đừng để cho ai vào đây.”

Vẻ mặt Hạ Nhã Ngôn rất mệt mỏi, liên tục mấy buổi rồi chưa được nghỉ ngơi tốt nên làm cho đầu óc xoay chuyển không kịp với suy nghĩ của Hạ Hi. Cô hỏi tới cùng: “Rốt cuộc thì em muốn làm gì?”

Hạ Hi bỏ qua tay cô ấy, “Em đã bảo chị đi ra ngoài mà!” Nhìn lại ánh mắt của Hạ Nhã Ngôn, cô nói: “Các người đã không có cách thì em sẽ nghĩ ra cách khác!”

Chạm phải ánh mắt ảm đạm nhưng tỏ ra quật cường của cô, Hạ Nhã Ngôn xoay người đi ra ngoài.

Đóng của phòng bệnh lại, Hạ Hi đổ rượu vào chậu, dưới tình huống không trộn với nước mà thấm ướt khăn lau người cho Lệ Hành. Khi cô cởi áo ngoài của Lệ Hành ra, khi ánh mắt chạm phải vết thương lớn nhỏ trên người anh, nước mắt không khống chế được mà rơi xuống, rơi từng giọt lên da của anh.

Cô sớm nên nghĩ đến chứ, quân hàm của anh lấy đâu phải là dễ. Theo trung bình cứ bốn năm quân hàm liền tiến thêm một bậc. Chỉ ngắn ngủi trên sáu năm, anh từ một thiếu úy nhỏ tiến lên thành trung tá. Sáu năm, anh liên tục thăng lên bốn cấp. Đó là một loại tiến bộ và vinh quang, nhưng ở sau lưng lại vinh quang chảy không biết bao nhiêu là tâm huyết? Hạ Hi không thể tưởng tượng ra.

Khó trách anh đã từng nói: “Không phải là lính thì không bao giờ biết được quân hàm quan trọng như thế nào!”

Thì ra đó là anh dùng mạng để đổi lấy!

Khó trách hai người đã thân mật như vậy, nhưng một người đàn ông to lớn như anh thậm chí không chịu để lộ ra cánh tay trước mặt cô. Thì ra anh sợ cô nhìn thấy những vết sẹo xấu xí trên người anh.

Tim run rẩy, cô mơn trớn cơ thể của anh, Hạ Hi cắn môi dưới để đè nén lại tiếng khóc. Nhưng cuối cùng cô cũng không đè nỗi ngực mình mà thất thanh khóc rống lên, nói năng lộn xộn cầu xin: “A Hành, anh sẽ không có việc gì đâu, anh còn chưa cưới em mà, anh mau tỉnh lại đi…Sau này em sẽ ngoan ngoãn, không bao giờ giận anh hay ức hiếp anh nữa, A Hành…”

Nghe thấy trong phòng bệnh truyền tới tiếng khóc, hốc mắt của Hạ Nhã Ngôn cũng lập tức ẩm ướt. Cô không hề nghĩ tới sau khi bị thương thì thể chất của Lệ Hành lại đặc biệt như vậy, bởi vì uống rượu làm người nóng chính là nguyên nhân chính dẫn đến việc sốt cao hoài không giảm. Cô tự trách mình không ngăn cản uống giùm anh vài ly rượu trong tiệc chúc mừng.

     Lúc Hách Nghĩa Thành tới thì thấy Hạ Nhã Ngôn đứng ngoài phòng bệnh lau nước mắt. Anh liền hoảng sợ chạy tới hỏi: “Lệ Hành sao rồi? Chưa hạ sốt sao?”

Hạ Nhã Ngôn ngẩng đầu, hai mắt ngấn lệ mờ mịt nhìn anh: “Đều là tại anh, cần gì phải chuốc cho cậu ấy say hả? Anh có biết lần này phát sốt là do cồn mà ra hay không? Hách Nghĩa Thành em nói cho anh biết, nếu Lệ Hành có chuyện gì không may thì chúng ta cũng xong rồi đấy!”

Nhìn chằm chằm vào mắt cô, sắc mặt của Hách Nghĩa Thành cũng trầm xuống. “Em nói bậy bạ cái gì đó!” Nghe thấy tiếng khóc của Hạ Hi, anh mới ý thức được chuyện này rất nghiêm trọng, nên muốn xoa dịu tình hình nói: “Lệ Hành là loại người nào chứ? Đó là bộ đội đặc chủng đã chịu qua sự huấn luyện tàn khốc và nghiêm khắc, cậu ta sẽ không để mình dễ dàng ngã xuống như vậy đâu. Em cũng đừng tự dọa bản thân mình. Nếu đến em cũng rối loạn, Hạ Hi phải làm sao bây giờ?” Sau đó không chấp Hạ Nhã Ngôn đang giãy dụa mà ôm cô vào lòng, an ủi vỗ nhẹ lưng cô.

Sau khi bình tĩnh lại Hạ Nhã Ngôn đã đi tới phòng viện trưởng.

Thiệu Vĩ Hàn mới đi giao lưu học tập từ nơi khác, vừa mới xuống máy bay liền vội vàng chạy tới phòng bệnh. Thấy Hạ Hi dùng rượu liên tục lau người cho Lệ Hành, anh không ngăn cản, nhưng lại tới đo nhiệt độ cơ thể của Lệ Hành, đưa thuốc mới cho y tá truyền nước biển.

Đêm khuya, nhiệt độ cơ thể của Lệ Hành đã giảm xuống 37 độ. Sáng sớm anh bị bàn tay nhỏ của Hạ Hi vỗ vào mặt đánh thức.

Chậm chạp mở mắt ra, anh sẳn giọng nói: “Em ầm ĩ đến nỗi anh ngủ…”Lời vừa mới ra khỏi miệng, mới ý thức cổ họng của mình khàn rất dễ sợ, ngắm nhìn bốn phía, thật lâu sau mới phản ứng kịp mình đang ở đâu.

Nhăn mi lại anh hỏi: “Anh say đến mức nằm viện luôn hả?”

Một giây sau, Hạ Hi dựa đầu vào trong lòng anh: “Còn ngủ nữa? Anh đã ngủ năm ngày rồi, con heo…” Dùng lực đấm vào người anh hai lần, giọng mang theo tiếng khóc ra lệnh, “Về sau không được khoe sức mà uống rượu nữa! Một giọt cũng không được.”

Lực tay của cô thật sự rất lớn, Lệ Hành bị đánh tới nhíu mày, nhưng không ngại bày tỏ tâm tình của mình, khàn giọng nói: “Anh chừa! Lần sau không bao giờ uống nữa.”

“Nhẹ một chút, trên vai còn bị thương đấy. Đã hứa với em rồi thì khẳng định sẽ chừa, có khi nào anh nói chuyện mà thất hứa đâu.” Sau đó yêu thương vỗ lưng của Hạ Hi. “Nhìn xem sức chịu đựng kìa, vừa khóc vừa cười.” Để Hạ Hi cắn vào cần cổ anh một ngụm.

Biết mình bị sốt năm ngày, Lệ Hành dựa đầu vào giường nhìn chằm chằm khuôn mặt vàng vọt của cô. “Cho nên em đã năm ngày không nghỉ ngơi?”

Ánh mắt dừng lại, Hạ Hi yếu ớt nói: “A Hành, anh dọa em sợ đó.”

“Cô bé ngốc.” Lệ Hành thở dài, nắm lấy ôm cô qua, nửa cưng chiều nửa hứa hẹn nói: “Đừng sợ, anh bảo đảm sẽ chăm sóc mình thật tốt, giao em cho người khác anh sẽ rất lo lắng.”

Hạ Hi vươn tay ôm lại thắt lưng của anh: “Em chỉ muốn có anh thôi!”

Câu trả lời của cô đã được Lệ Hành trả lại bằng một cái ôm thật chặt.

Lúc này cửa phòng được đẩy ra, một người mặc một bộ quân phục và một người sĩ quan đi tới. Hai người ôm nhau cần phải tách ra.

Hạ Hi xoay người lại. “Ba?” Hai má nhất thời đỏ lên.

Cùng lúc đó, Lệ Hành kinh ngạc. “Thủ trưởng?”

Đúng vậy người đến chính là Hạ Hoành cùng với Thủ trưởng Thiếu tướng Trần người không phê chuẩn cho Lệ Hành rời khỏi đội đặc chủng. Bởi vì Lệ Hành sốt cao không hạ xuống, Hạ Hi không ngủ suốt đêm nên đã kinh động tới Hạ Hoành, ông đặc biệt đi tới thăm. Về phần Thiếu trướng Trần, ông còn tới quân đoàn 532. Nói cách khác kỳ thật ông đặc biệt muốn tới đây tìm Lệ Hành.

Tướng mạo Thiếu tướng Trần cũng rất thông thường, cho dù khóe mắt có chút nếp nhăn sâu, nhưng tổng thể lại làm cho người ta cảm thấy rất uy nghiêm và tràn đầy sức sống. Lấy ánh mắt yêu thương và hòa ái nhìn thân thể gầy gò của Hạ Hi, giọng ông vang lên mười phần trung khí. “Đây chính là cô bé Tiểu Thất mà làm cho ‘Phán Quan’ nhớ mãi không quên sao?” Xoay lại liếc nhau với Hạ Hoành, ông híp mắt nở nụ cười. “Lão Hạ ông so với tôi có phúc khi hơn nha.”

Hạ Hoành cười nhạt, khi mở miệng thì chỉ nói hai chữ: “Không dám.”

Thì ra Hạ Hoành và Thiếu tướng Trần là người quen.

Thật ra, Hạ Hoành đã được Hạ Hi báo trước đó nên đã biết chuyện Hạ Hi và Lệ Hành đang yêu nhau, chẳng qua Hạ Tri Dư lại đóng vai trò gì đó ở giữa tình cảm của bọn họ, làm cho bọn họ phải chia tay thì Hạ Hoành lại không biết.

     Vào một ngày hơn một năm trước, có lẽ Hạ Hi phải ra cửa gấp nên quên cất đi, Hạ Hoành ở trong phòng đã nhìn thấy bức ảnh chụp chung với Lệ Hành mà cô đã trân quý cất giữ cùng với trang giấy tràn đầy hai chữ Lệ Hành ở trên bàn học.

Thông minh như Hạ Hoành thì lập tức đã nhận ra đó là tên của một người con trai, tên của một cậu mà con gái mình thật sự yêu.

Biển người mênh mông, muốn tìm một người như mò kim đáy biển. Trước đó Hạ Hoành đã gọi điện trước cho vợ trước của mình là Hề Diễn Đình, khi biết được người đàn ông mà con gái mình yêu là một quân nhân, ông đã trực tiếp xin ông cả của mình Hạ Diễn giúp, sử dụng quan hệ ở trong quân đội tra. Khi tra được ở đội đặc chủng của tỉnh X có một quân nhân tên là Lệ Hành, chính là lúc Lệ Hành bị thương và mất trí nhớ.

Hạ Hi cũng không biết, Hạ Hoành đã ngồi máy bay suốt đêm cố ý đi tới đội đặc chủng của tỉnh X, đã xác phận Lệ Hành đang bị thương có phải là cậu học sinh ở trong tấm ảnh hay không. Rồi sau đó Lệ Hành lại thuận lợi được điều về quân đoàn 532, ngoại trừ nguyện vọng của cá nhân anh, thì nó còn là ý kiến của Hạ Hoành.

     Không phải chưa từng nghĩ tới muốn báo tình hình hiện tại của Lệ Hành cho Hạ Hi biết, nhưng trải qua suy nghĩ, Hạ Hoành lại không biết rõ lắm trong lúc đó giữa hai đứa nhỏ đã xảy ra chuyện gì, nên mới lựa chọn im lặng. Ông cảm thấy chuyện tình cảm thì cho dù cho là người làm cha như ông thì cũng không tiện nhúng tay vào. Nhất là khi chính tai nghe được Lệ Hành lúc bệnh đã thường gọi nhũ danh của Hạ Hi, ông tin rằng tình cảm giữa bọn họ vẫn thật sự sâu nặng.

Hạ Hoành không nhịn được nhớ tới, có lẽ lúc đó hai đứa nó đang cần một cơ hội. Vì thế người từ trước tới nay chưa cầu xin người khác như ông, lần này lại đi cầu xin Thiếu tướng Trần giúp đỡ, mời bạn già phối hợp ở bên trong để Lệ Hành thuận lợi được điều trở về thành phố A. Cứ như vậy, sau mấy lần cố gắng của Thiếu tướng Trần, vì nguyên nhân lập công mà thăng chức lên thiếu tá của Lệ Hành mà anh thuận lợi được điều về nhậm chức tham mưu trưởng của quân đoàn 532 của thành phố A.

Thật không ngờ lúc bọn họ còn trẻ đã phạm lỗi lầm mà giờ lại được người lớn giúp đỡ, Lệ Hành và Hạ Hi cảm thấy rất xấu hổ.

Hạ Hoành mở miệng trước, ông nói: “Lệ Hành, với năng lực của cháu thì lúc đó cháu có thể sẽ đi lên những bậc thềm rất cao, nhưng mong cháu tha lỗi cho tâm tư của một người làm cha như chú. Chú biết cháu sẽ hiểu được tâm tư của chú.” Lúc đó ông đã từng cân nhắc để Lệ Hành làm thuộc hạ của Hạ Hoằng Huân, là  muốn tạo cơ hội cho anh gặp Hạ Hi.

Vỗ lên vai Lệ Hành, Thiếu tướng Trần mỉm cười nói: “Phán Quan à, lão Hạ đối với người con rể như cậu thật sự quá tốt, sau này cậu nên đối tốt với Tiểu Thất một chút, bằng không tôi cũng không về phe cậu đâu…”

Trong con ngươi nổi lên tia sáng như lưu ly, Hạ Hi ngập ngùng kêu: “Ba…”

Hạ Hoành yêu thương cười: “Lời xin lỗi và cảm ơn thì con khỏi cần phải nói, ba muốn chính là Tiểu Thất của ba được hạnh phúc.”

Hạ Hi cúi đầu cố gắng kiềm lại nước mắt.

Ánh mắt rơi trên khuôn mặt có chút tiều tụy của Lệ Hành, Hạ Hoành lấy thân phận là ba nói: “Lệ Hành, cho dù Tiểu Thất là con gái yêu quý của chú, nhưng chú cũng không phủ nhận con bé còn nhiều khuyết điểm, hi vọng cháu bao dung cho nó nhiều hơn. Đồng thời chú cũng muốn xin cháu, cần phải chăm sóc cho mình thật tốt, bằng không làm sao chú có thể yên tâm giao con gái lại cho cháu đây?”

Lúc này tâm tình của Lệ Hành cực kỳ phức tạp, bất ngờ, cảm động, cảm ơn, mỗi loại cảm xúc đều có. Anh chăm chú lắng nghe, trịnh trọng hứa hẹn: “Xin chú Hạ cứ yên tâm!”

Hạ Hoành gật đầu. “Nghỉ ngơi cho tốt đi, tuần sau mẹ Tiểu Thất về nước, chúng ta cùng đi đón bà ấy.”

Trong mắt sâu không thể che dấu được ánh sáng, Lệ Hành nói: “Dạ được!”

Thiếu thướng Trần thì không nói rõ mục đích đến, gần như chỉ là muốn đến thăm một thuộc hạ bị bệnh mà thôi, nhưng lúc gần đi thì lại nói hàm ý khác. “Tôi sẽ ở lại thành phố A vài ngày, xem ngày nào rảnh chúng ta ôn lại chuyện xưa.”

     Chú ý thấy vẻ mặt ngưng trọng rồi biến mất của Hạ Hoành, Lệ Hành gật đầu.

Hai ngày sau, Lệ Hành xuất viện. Sau khi khen tập thể đoàn, Hạ Hoằng Huân liền phê chuẩn cho Lệ Hành nghỉ nửa tháng.

Vì muốn chào đón tham mưu trưởng Lệ đến, Hạ Hi đã sớm rời giường chuẩn bị phòng, rất sợ thủ trưởng phê bình cô vì công việc dọn dẹp kém. Lúc đang vội vàng sửa sang lại phòng sách, Nhan Đại điện thoại đến, sau khi bắt máy cô ấy thật sự không vui nói: “Các người làm sao vậy? Một người bị thương cũng không hé môi, một người ra nước ngoài cũng không nhắn lại một câu, muốn coi mình là không khí à?”

“Ra nước ngoài? Ai ra nước ngoài?”

“Còn ai vào đây nữa, là ông chủ lớn Tiêu chứ ai!”

Tiêu Dận ra nước ngoài rồi hả? Hạ Hi rất kinh ngạc.

Sau khi cúp điện thoại, Hạ Hi liền gọi vào di động của Tiêu Dận, đang báo hiện tại máy không ở trong vùng phủ sóng. Như đang biết toàn bộ thế giới đang muốn tìm anh, Hạ Hi nhận được bưu phẩm của Tiêu Dận, chỉ có chín chữ: “Nghỉ phép ra nước ngoài, ngày về chưa định!”

Ngồi trước máy tính, Hạ Hi lâm vào suy tư. Đến khi Lệ Hành chậm chạp ôm cô từ phía sau, cô mới giật mình hoàn hồn.

Môi nhẹ nhàng hôn lên cổ cô, Lệ Hành nói nhỏ: “Biết rõ anh sẽ đến mà cũng không ra nghênh đón là sao? Nói đi, kêu anh làm sao trừng phạt em đây hả?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn á bì về bài viết trên: Ly Na Tran, Nghiên Hy, StephanieFan
     

Có bài mới 09.10.2015, 00:00
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.07.2014, 08:23
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 390
Được thanks: 2049 lần
Điểm: 31.29
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Nửa đời quen thuộc - Mộc Thanh Vũ - Điểm: 67
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 54:

Editor: Á bì

Lệ Hành tới đây từ quân khu, nên ngày nghỉ của anh chính thức bắt đầu. Từ khi tốt nghiệp tại trường quân đội cho đến sau khi vào bộ đội đặc chủng, Lệ Hành cơ hồ chưa từng xin nghỉ. Vốn mỗi năm đều có ngày nghỉ, chẳng qua không có Hạ Hi ở nơi đó, nên anh cũng không trở lại. Lần này thì được rảnh rỗi, nên tự nhiên muốn ở cùng Hạ Hi. Cho nên trước đó anh đã xin sự sắp xếp của thủ trưởng, kết quả Hạ Hi vung tay lên nói: “Nửa tháng sau này, tham mưu trưởng Lệ hoàn toàn do em sắp xếp!” Nói cách khác, không cần phải sắp xếp gì hết.

     Thật ra Lệ Hành cũng không muốn cô phải sắp xếp cho anh thay vì nghỉ ngơi. Dù sao mẹ vợ tương lai sắp từ nước ngoài trở về, vết thương ở trên vai của Hạ Hi cũng chưa có khỏe lại, anh không hi vọng mấy người lớn phải lo lắng. Dù sao việc chăm sóc tốt cho Hạ Hi, sau này sẽ trở thành trách nhiệm của anh.

Thoát ra khỏi sự lo lắng và hoài nghi về chuyện Tiêu Dận ra nước ngoài, Hạ Hi xoay người lại ôm cổ Lệ Hành, như làm nũng như giận hờn nói: “Không phải bảo tối mới qua sao, gạt người ta!” Trong lòng lại thấy vui sướng vì anh đã tới sớm.

Thu lại ánh mắt đang nhìn trên màn hình máy tính, Lệ Hành xoay mặt lại dán mặt lên mặt cô cọ nhẹ, vô cùng lưu luyến nói: “Nhớ em mà!”

Hạ Hi cười rất dịu dàng, rồi sau đó lại cắn một ngụm trên mặt anh.

Nghe nói khi một cô gái cắn người đàn ông, thì cô ấy thật sự rất yêu người đó. Bởi vì hôn môi cũng không biểu hiện là cô ấy thích người đàn ông đó, cho nên mới dùng cắn. Trừng phạt ngọt ngào này, tin chắc rằng không có người đàn ông nào chống cự lại được. Bao gồm cả Lệ Hành.

Khi bị ôm ngồi ở trên bàn, đứng ở giữa hai chân cô, trán anh và cô cùng đối nhau, sau đó cô cũng rũ mắt xuống và hơi cúi đầu xuống, anh dịu dàng hôn lên môi cô.

Ôm lấy thắt lưng của anh, Hạ Hi hé miệng ra, tùy ý anh nhẹ nhàng lướt qua những chỗ ngọt ngào trong miệng cô, tùy ý anh hôn từ dịu dàng trở nên kịch liệt mà xâm nhập vào.

Vừa hôn xong, Lệ Hành đè gáy cô vào lòng anh.

Nghe thấy tiếng tim đập mạnh mẽ của anh, Hạ Hi theo bản năng ôm chặt anh hơn.

Lệ Hành vuốt tóc cô, khẽ trách: “Lại quên lời anh nói rồi phải không? Không phải đã bảo em nên ngoan ngoãn ở nhà, không được lộn xộn rồi mà. Giờ em lại đang làm cái gì đó?” Khi Lệ Hành tới thì Hắc Hầu Tử đang ghé vào cửa, mà cửa phòng cũng không khóa, túi rác thì đang ở bên ngoài, vẫn chưa vứt đi, thì anh liền biết bạn gái mình đang làm việc ở bên trong.

Hạ Hi nháy hai mắt đen láy, cây ngay không sợ chết đứng giải thích: “Chỗ của em tương đối lộn xộn, sợ tham mưu trưởng phê bình nên mới gấp gáp sửa sang lại.”

Vẫn rất thành thật. Lệ Hành cười khẽ. “Nói mà không biết ngượng, vậy học xong ở trường cảnh sát thì thành công toi rồi.”

“Anh nói miễn sao không phải bắt tội phạm là được mà? Đồng ý là em học ở trường cảnh sát nhưng cũng không phải về nội vụ, việc này với việc bắt tội phạm chẳng giúp được gì, cho nên ,” Ngẩng mặt lên cười hì hì hỏi “ Về tình có thể tha thứ hay không?”

Anh cười, cùng đối mũi với cô. “Ừ, quả thật về điểm thiếu sót nhỏ ấy cũng không đáng để nhắc tới nữa.”

Hạ Hi nhe răng cười, cọ rồi lại cọ mặt mình trước ngực anh.

Ngày nghỉ của Lệ Hành đã đưa hết cho Hạ Hi. Cho nên từ khi anh được nghỉ ngơi, hai người như một đôi vợ chồng nhỏ bắt đầu cuộc sống ‘sống chung’.

Sáng sớm, Lệ Hành dựa theo đồng hồ sinh học của mình là đúng năm rưỡi sẽ rời giường, rồi chạy bộ xung quanh khu bọn họ ở, thuận tiện mua về một bữa ăn sáng nóng hổi, sau đó hôn môi đánh thức cảnh sát Hạ Hi đang tham ngủ. Buổi sáng Lệ Hành dẫn Hạ Hi tới bệnh viện đổi thuốc, rồi nói chuyện phiếm với Hạ Nhã Ngôn ở trong căn tin của bệnh viện quân y. Kết quả hai người không có hình tượng mà cướp đồ ăn của chị họ, sau đó Lệ Hành còn khoe khoang gọi điện báo cáo với Hách Nghĩa Thành:“Đồ ăn của chị dâu quả thật không tệ.”

Chị dâu? Đây là cái thân phận gì đây hả.

Quả thật không phải là nói bậy, mà là càng nói càng bậy.

Sau đó Hạ Nhã Ngôn và Hạ Hi cùng xoa huyệt thái dương.

Nhưng Hách Nghĩa Thành lại nở nụ cười. “Trái lại thằng nhóc cậu lại rất rảnh rang đó, tôi bận đến nỗi ngay cả tới thời gian viết báo cáo kết hôn còn chưa có.” Sau khi quân diễn kết thúc, đồng chí tham mưu trưởng vội vàng đến không có cách nào, ngoại trừ lần đó vào buổi tiệc chúc mừng mượn rượu mãnh mẽ giữ Hạ Nhã Ngôn ở lại nhà mình, nhưng mấy ngày nay hai người cũng chưa được gặp mặt.

Lòng Lệ Hành rất tốt, nhìn Hạ Hi rồi anh lại bước tới chỗ khác tránh hai chị em nhà họ Hạ, đề nghị với Hách Nghĩa Thành. “Vừa đúng lúc tôi cũng muốn viết báo cáo kết hôn, nếu không chúng ta cùng tổ chức tiệc cưới chung với nhau đi? Rất là náo nhiệt.”

Hách Nghĩa Thành bừng tỉnh hiểu ra: “Có phải cậu chê động tác của tôi chậm làm chậm trễ việc cậu cưới Hạ Hi có phải không?”

Lệ Hành cười vang. “Đâu có đâu có, anh nghĩ nhiều quá rồi. Chủ yếu là tôi mất kiên nhẫn và hơi nóng lòng, chỉ muốn lần này làm thật là nhanh.”

Hách Nghĩa Thành hừ một tiếng, sau đó lại thở dài. “Tôi cũng rất gấp, nhưng chị dâu cậu lại nói ông cụ bên kia vẫn còn để ý tới thân phận của hai đứa, gần đây tôi lại bận quá không có thời gian qua thăm.”

Lệ Hành trêu chọc nói: “Thời gian sẽ tan biến như bọt biển, dùng cho tốt vào. Anh cũng đừng mỗi ngày chỉ chăm lo cho sự nghiệp, phải nắm chặt lấy thời gian. Về vấn đề kết hôn này quyết không được lơ là.”

Người ta nói tình yêu của quân nhân đều giống như hoa hồng trong tủ lạnh, đều đóng băng lại. Nhưng nói đến cùng, ngoại trừ thân phận của bọn họ là quân nhân ra thì bọn họ cũng là đàn ông, rất cần một người phụ nữ dịu dàng, cần một tình yêu để an ủi mình. Nhà đối với bọn họ mà nói là rất quan trọng.

     Hách Nghĩa Thành bật cười. “Sinh khí dồi dào lại rồi có phải không? Thằng nhóc thối!”

Sau khi kết thúc cuộc gọi, Lệ Hành dẫn Hạ Hi đi thăm đồng đội.

Sau khi Lệ Hành được điều về thành phố A, trường quân đội và các chiến hữu ở quân đội vẫn chưa có dịp gặp họ, vừa đúng lần này có thời gian, anh liền liên lạc với nhóm bạn thân trước kia ở trường quân đội là Sấu Tử, làm trong binh đoàn pháo liên trường.

Vốn Sấu Tử ở trong trường đội quân cũng là người quậy có tiếng, nhưng khi biết Lệ Hành có hai gạch hai sao trên vai, anh đã trêu đùa nói: “Chuyện tốt gì cũng bị cậu chiếm, sự nghiệp tình yêu đều tốt đẹp, còn muốn chừa cho anh em một con đường sống không đây?”

Lệ Hành cười. “Con trai của cậu cũng sắp biết đi mua nước tương rồi, còn mình thì vẫn còn đang làm cách mạng, ai mới nên là người có ý kiến đây?”

Mới hai mươi lăm tuổi đã kết hôn, tốc độ của Sấu Tử rất là nhanh, lập tức đi công chứng, giờ đứa nhỏ cũng đã biết chạy, chỉ tiếc là vợ chồng vẫn còn sống riêng.

     Sấu Tử cười ha ha, cười nhìn Hạ Hi. “Đây không phải là Hạ Hi của cậu sao, A Hành của chúng tôi đã chờ bông hoa nhỏ là em đến chừng này, thế chừng nào em mới có câu trả lời đây? Cũng đừng nói anh không nhắc nhở em, tình hình cậu ta rất ưu tú, chậc chậc, sự nghiệp thành công thì không nói làm gì, lại còn rất đẹp trai nữa chứ, rất dễ bị người khác đoạt lấy lắm đó, mốt đang lưu hành bây giờ là theo đuổi con trai đó…”

Nói còn chưa xong đã bị Lệ Hành thưởng đôi đũa lên đầu, đồng chí tham mưu trưởng mỉm cười nói: “Cậu muốn dọa cho cô ấy bỏ đi à, không nhớ năm đó nhờ sự tán dóc của cậu sao?”

Nhìn Hạ Hi, Sấu Tử cười vui vẻ: “Mình nói thật đó, không phải đang làm trò cười đâu. Đây là thời điểm nên cấp cho A Hành một cái công đạo, chẳng lẽ em muốn nhẫn tâm để cậu ta đi làm hòa thượng sao?”

Tự dưng bị trúng đạn. Hạ Hi cũng không cam lòng yếu thế, “Em xem anh nên cho chị dâu một cái công đạo mới đúng? Anh có nói cho chị ấy biết khi còn ở trong trường quân đội anh đã sống chết theo đuổi mấy chị gái xinh đẹp chưa? Nếu chị ấy biết thành tích của anh, chắc chắn sẽ dẫn con trai anh đi.”

“Vẫn là em miệng lưỡi bén nhọn.” Sấu Tử không cười nỗi nữa, lập tức đấm Lệ Hành một cú, “Cậu làm tham mưu trưởng thì đừng chỉ lo tập trung huấn luyện nữa, cũng nên bỏ thời gian ra dạy vợ đi.”

Lệ Hành cưng chiều xoa đầu Hạ Hi, trong mắt dịu dàng bắn ra bốn phía: “Mình muốn nhưng lại không có tài ăn nói.”

Hạ Hi thè lưỡi cười, nịnh nọt gắp thức ăn cho Trung tá, bộ dáng ân ái đó làm cho Sấu Tử tức đến đỏ mắt.

Sấu Tử nghe nói Lệ Hành vào bộ đội đặc chủng rồi bị thương nên không được đụng vào rượu, nên tự nhiên cũng không muốn chuốc say anh, nhưng hai người nhiều năm không gặp nên rất vui, Hạ Hi cũng không từ chối thay mặt Lệ Hành uống hai ly, không hại thân lại rất vui vẻ.

Buổi gặp mặt này kéo dài rất lâu, Hạ Hi cùng bọn họ nhớ lại khoảng thời gian họ ở trường quân đội, nghe Sấu Tử nói sau khi tốt nghiệp liền về quân đội, từng bước gian nan nhưng lại được thăng chức nên rất vui, rồi lại nói đến những chuyện lý thú của chiến hữu và vất vả của Lệ Hành ở trong bộ đội đặc chủng. Cô cảm thấy thân là một quân nhân, bên ngoài nhìn vô cùng kiên cường và mạnh mẽ, nhưng trên thực tế bên trong bọn họ lại là người đàn ông bình thường cần một người phụ nữ dịu dàng và chăm sóc. Ví dụ như Sấu Tử, khi nói đến vợ của mình phải mỗi ngày lo toang cho cuộc sống một mình, trong mắt anh lại đỏ lên vì áy náy.

Người ta đều nói danh từ chị dâu là một danh từ rất vinh quanh nhưng cũng rất đáng thương. Nhưng ở trong lòng quân tẩu, các cô ấy vẫn cảm thấy kiêu ngạo và tự hào. Cho dù những người đàn ông của các cô ấy không phải là tài sản riêng, bọn họ là của đất nước và nhân dân, nhưng các cô ấy vẫn nguyện ý yên lặng chờ người đàn ông của mình có thể quay về nhà khi họ muốn.

     Tình yêu này, sự hi sinh và đạt được này, người ngoài không thể hiểu được.

Đột nhiên nhớ đến chuyện ba mẹ ly hôn, Hạ Hi không chịu được mà gọi điện cho Hề Diễn Đình.

Khi máy được nối, cô nói: “Mẹ, ba đã đợi mẹ mười tám năm rồi.”

Hề Diễn Đình im lặng, Hạ Hi biết bà đang khóc, sau đó cô nói: “Ba nói cuối cùng ba cũng không thể tìm được một người như mẹ, nguyện ý dù bất kể chuyện gì cũng để đèn sáng chờ ba về nhà. Mà ba cũng không muốn để mẹ phải chờ!”

Rốt cuộc ở bên kia cũng đã truyền đến tiếng khóc của Hề Diễn Đình.

Hạ Hi nói lại cho Hạ Hoành biết về chuyện cô gọi cho Hề Diễn Đình và chọc cho bà khóc, Hạ Hoành nghe xong thì im lặng thật lâu rồi mới nói: “Hồi đó mẹ con sợ con cô đơn nên muốn con có một đứa em, chờ thật vất vả mới có, nhưng bởi vì ba mới nhậm chức nên không có thời gian đưa mẹ con đi bệnh viện kiểm tra. Trên đường đi bà ấy gặp chuyện ngoài ý muốn, đứa nhỏ liền…”

Đó là chuyện mười tám năm rồi. Một kẻ lưu manh mất đi nhân tính vì muốn trả thù Hạ Hoành vì anh trai mình bị phán tử hình, anh ta liền lái xe tải đụng vào xe taxi mà Hề Diễn Đình đang ngồi, cứ như vậy đứa nhỏ đã không còn. Cho dù chuyện không phải là lỗi của Hạ Hoành, nhưng sau khi hai ông bà nhà họ Hề biết được con gái trải qua thập tử nhất sinh nên mới không bao giờ tha thứ cho con rể.

     Nhớ khi Hạ Hoành chạy tới bệnh viện, Hề Diễn Đình vẫn còn đang ở trong phòng cấp cứu, ba Hề run rẩy thưởng cho Hạ Hoành một cái tát, mắng: “Đình Đình là vợ của cậu, cậu chăm sóc con bé như thế nào hả?”

Tránh cũng không có chỗ núp nên cứ như vậy chịu cái tát của cha vợ, Hạ Hoành chỉ có thể cúi đầu không ngừng nói: “Đều là con không tốt, là con sai, là con sai…”

Sau khi Hề Diễn Đình xuất viện, có một khoảng thời gian thật dài bà không chịu mở miệng, chẳng qua chỉ ôm Hạ Hi, rồi vỗ về cái bụng bằng phẳng của mình ngồi ở trên sân thượng ngẩn người, không bao lâu bà liền đưa ra quyết định ly hôn. Khi mở miệng giữ lại nhưng vô ích, Hạ Hoành hút thuốc hết một đêm ở phòng khách, cuối cùng ông cầu xin: “Để con gái ở lại với anh, anh lấy mạng mình thề, nhất quyết sẽ không để con bé xảy ra bất cứ chuyện gì.” Ông không muốn vì vợ mà buông tay với sự nghiệp, nhưng ông cũng không thể ích kỷ bắt bà ấy phải ở bên cạnh ông. Nhìn tính tình bà yếu đuối, cần một người đàn ông có thể dành nhiều thời gian chăm sóc bà, ông cảm thấy nếu bản thân mình không thể cho bà một cuộc sống bình yên thì nên để cho bà đi.

Tất nhiên là Hề Diễn Đình không đồng ý, bà nghẹn ngào nói: “Cái gì tôi cũng không cần, chỉ cần mỗi Tiểu Thất.”

“Xin em để cho con bé ở lại với anh. Anh đáp ứng em nhất định sẽ chăm sóc con bé tốt nhất, lúc nào em cũng có thể đến thăm con bé. Mặc dù chúng ta chia tay nhưng con bé vẫn là con chung của chúng ta không phải sao?” Tạm dừng lại trong giây lát, Hạ Hoành lau mặt, quay lưng lại. “Em đã đi rồi, thì Tiểu Thất chính là người quan trọng nhất đối với anh trong cuộc đời này.”

Những lời này có phân lượng quá nặng, tình cảm ẩn chứa lẫn nhau làm hai người không thở nổi. Hề Diễn Đình khóc, nước mắt của Hạ Hoành cũng chỉ có thể rơi ở trong lòng. Qua hôm sau bọn họ ly hôn, ngoại trừ Tiểu Thất, tất cả tài sản Hạ Hoành đều đưa hết cho vợ. Mà trừ tấm ảnh một nhà ba người của bọn họ ra, Hề Diễn Đình cũng chẳng mang theo bất cứ thứ gì.

Hạ Hoành đã thực hiện được lời hứa của ông, cho Hạ Hi một tình yêu thương sâu sắc, kiên trì không bước thêm bước nữa. Mà từ trước đến nay Hề Diễn Đình cũng không thiếu người theo đuổi, bất kể là cha mẹ hay là bạn bè ở bên cạnh đều tận tình khuyên bảo bà, nhưng bà vẫn cố chấp sống độc thân cho tới bây giờ. Bây giờ mười tám năm đã trôi qua, hai ông bà nhà họ Hề cũng bắt đầu hối hận vì không nên bức con gái và con rể ly hôn. Bởi vì bọn họ phát hiện, ngoại trừ Hạ Hoành ra, không ai có thể mang lại hạnh phúc cho con gái mình. Nhưng tất cả mọi thứ dường như đã quá muộn. Bọn họ cũng không có cách nào thu hồi lại lời nói năm xưa. “Nếu con cứ tiếp tục kiên trì ở cùng với nó thì đừng nhận chúng ta nữa. Chúng ta nuôi con lớn như vậy, không muốn cả ngày đều sống trong sự lo lắng, không muốn người đầu bạc phải tiễn người đầu xanh.”

Đây là lần đầu tiên Hạ Hoành nói về chuyện ly hôn của mình với Hề Diễn Đình cho Hạ Hi nghe, lúc còn nhỏ Hạ Hi không hiểu hỏi, đến lúc lớn lại sợ chọc ba đau lòng nên không dám hỏi. Trước kia cũng đã biết được một chút từ miệng ông nội, đơn giản chỉ nói rằng bởi vì nguyên nhân công việc của ba, lại chưa từng nghĩ tới ở giữa lại có một khúc mắc như vậy.

     Trở lại nhà trọ, Hạ Hi gửi cho Hề Diễn Đình một tin nhắn, cô nói: “Mẹ, thật xin lỗi, con không cố ý chọc cho mẹ khóc, mẹ đừng tức giận có được không? Con chỉ muốn nói với mẹ, cả mẹ và ba không có bao nhiêu mười tám năm để chờ đợi lẫn nhau đâu. Về nhà đi, ba và con chờ mẹ!”

Cùng lúc đó, Hạ Hoành lần đầu tiên dùng Hạ Hi làm lý do để gọi điện cho Hề Diễn Đình, ông nói với vợ đang ở bên kia đại dương: “Anh đã đặt vé máy bay vào ngày mai.” Dừng lại thật lâu, ông rốt cuộc cũng nói những lời nói mà ông đã giấu trong lòng bấy lâu nay: “Anh nghĩ thay vì miễn cưỡng không yêu, không bằng cứ cố gắng vì tình yêu của mình. Diễn Đình, anh sẽ đi đón em về nhà.”

Cho tới bây giờ, không có ai biết sau lần tai nạn đó Hề Diễn Đình đã mất đi khả năng sinh đẻ. Hạ Hoành lại hoàn toàn không nhận ra vợ mình một lòng muốn cho mình một trai một gái đã không thể có con được nữa. Kỳ thật đây mới chính là nguyên nhân đẩy bà đưa đến quyết định ly hôn. Nếu ông biết rõ, ông quyết sẽ không bao giờ để bà đi, còn vì muốn bà tự do để bình tĩnh lại.

     Đối với người bên ngoài thì nguyên nhân ly hôn này thật buồn cười, càng là việc không đáng. Nhưng Hề Diễn Đình lại là người truyền thống, bà cảm thấy nhà họ Hạ chỉ có Hạ Diễn và Hạ Hoành là con trai, đến phiên Hạ Hi thì lại cô đơn một mình. Huống hồ con trai nhà họ Hạ lại là đàn ông chinh chiến cả đời, nên bà mới muốn vì Hạ Hoành mà sinh thêm một đứa con trai nối nghiệp của ông, bà ngây ngốc nghĩ như vậy sẽ càng hạnh phúc và viên mãn. Tất nhiên khi đó bà cũng rất oán ông, oán ông tại sao lại không chịu buông việc ở sở cảnh sát ra, lại càng oán ông yêu bà không đủ sâu.

Mà phần oán hận này đã làm cho một đôi yêu nhau phải chia tay.

Cuối cùng cũng đã đến lúc chứng minh tình yêu. Nhưng mười tám năm, là một vòng tuần hoàn với nhiều sự thay đổi. Thật sự đã lãng phí quá nhiều thời gian, và tâm huyết.

Sau này khi Hạ Hoành biết được tâm của bà đã trải qua đau đớn như vậy, một người đàn ông suốt cả đời chỉ chảy máu và chảy mồi hôi chứ chưa bao giờ chảy nước mắt lại ôm vợ mình mà khóc.

Thời gian về nước của Hề Diễn Đinh diễn ra chậm lại vì muốn về nước định cư, bà cần thời gian để xử lý chuyện ở nước ngoài. Hạ Hoành cũng kiên trì bỏ xuống hết tất cả công việc, ở nước ngoài cùng với bà và chờ bà, hai ông bà nhà họ Hề cũng thấy vui mừng và lặng lẽ lau nước mắt. Ba Hề lúc say rượu đã lôi kéo tay Hạ Hoành nói: “Ba mẹ xin lỗi các con.”

Trên công tác là một cục trưởng cục công an đầy mạnh mẽ nhưng đột nhiên lại không biết nói gì. Nhớ đến đứa nhỏ không có duyên gặp mặt, Hạ Hoành ngẩng đầu cạn một ly rượu trắng. “Là con đã sai!”

     Ông có làm gì sai đâu? Hề Diễn Đình bưng đồ ăn đứng ở trong nhà bếp, nước mắt cứ tí tách rơi từng giọt.

Một tuần sau Hề Diễn Đình theo Hạ Hoành đi về nước. Trong đại sảnh của sân bay, Hạ Hi nhào vào lòng bà, làm nũng nói: “Mẹ, con nhớ mẹ muốn chết.” Sau đó trong mắt lại ánh lên tia sáng cười đến mức xinh đẹp động lòng người, khó có khi ngại ngùng nói với Hề Diễn Đình: “Đây là A Hành.”

Nhận lấy hành lý ở trong tay Hạ Hoành, Lệ Hành mặc một thân quần áo bình thường mỉm cười. “Chào cô.”

Hề Diễn Đình gật đầu, lôi kéo tay con gái yêu thương nói: “Tiểu Thất rất tùy hứng, ủy khuất cho con rồi, A Hành.”

Hạ Hi dẩu môi kháng nghị: “Mẹ!”

Hạ Hoành cùng với Lệ Hành nhìn nhau cười.

Vì để nghênh đón Hạ Hoành và Hề Diễn Đình, Hạ Hi gấp gáp cả buổi chiều, tự mình chuẩn bị xuống bếp làm một bữa tối thịnh soạn. Kết quả tài nghệ nấu nướng của cô không đạt tiêu chuẩn, người có năng lực sinh tồn ở dã ngoại như tham mưu trưởng Lệ phải bày mưu tính kế, trước khi hai người đi tới sân bay thì đã chuẩn bị tất cả chu đáo hết rồi.

Trên bàn ăn, Hạ Hoành và Hạ Hi ăn ý cùng gắp thức ăn cho Hề Diễn Đình, cùng nói một lời: “Ăn nhiều một chút.”

Sau đó Hạ Hoành và Lệ Hành cũng cùng nhau gắp thức ăn vào chén của Hạ Hi, cưng chiều nói: “Ăn nhiều một chút.”

Sau đó Hạ Hi và Hề Diễn Đình làm như đã thương lượng với nhau trước, phân nhau ra gắp cho Hạ Hoành và Lệ Hành, hai mẹ con còn cười nói: “Tay nghề không tốt, thông cảm một chút.”

Sau đó bốn người nhìn nhau cười, sự ấm áp này làm cho không khí dường như cũng có phần dính nhau hơn.

Thật ra thì đây chính là hạnh phúc!

Có người thân ở bên người, người mình yêu ở bên cạnh mình, nhìn nhau cười, có cháo ăn cháo có cơm ăn cơm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 18.10.2015, 12:14
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.07.2014, 08:23
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 390
Được thanks: 2049 lần
Điểm: 31.29
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Nửa đời quen thuộc - Mộc Thanh Vũ - Điểm: 58
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 55:

Editor: Á bì

Không khí của bữa tối vô cùng tốt, vì bị tướt đoạt quyền 'uống rượu, nhưng giờ Lệ Hành lại được Hạ Hi đồng ý cho uống hai ly với ba vợ tương lai.

Thấy hai cha con uống rất vui vẻ, lại nghe bọn họ nói chuyện về công việc. Hề Diễn Đình cũng đã biết quyết định năm đó của bà thật sự đã sai quá rồi. Con trai đối với Hạ Hoành mà nói có thì tốt, không có thì cũng chẳng có gì phải hối tiếc. Chỉ một mình Hạ Hi là đủ rồi.

Cúi đầu che đi chua xót ở trong mắt, bà gắp thức ăn cho Hạ Hoành, dịu dàng dặn: "Đừng có cố mà uống, ăn nhiều đồ ăn một chút."

Thấy Hạ Hoành cười không nói gì, Hạ Hi liền quậy: "Mẹ không công bằng, gắp đồ ăn cho ba mà lại không gắp cho con."

Lệ Hành cong môi. "Mọi người đã không so đo với tài nấu ăn của em, giờ lại không chịu ngồi yên nữa." Sau đó lại gắp thật nhiều đồ ăn vào chén cô như ngọn núi nhỏ rồi cưng chiều nói: "Ăn đi!"

Hạ Hi làm mặt buồn lầu bầu: "Biết mọi người ngại khó ăn mà. Xem đi, cuối cùng lại đưa nhiệm vụ giải quyết thức ăn cho em." Tính tình và vẻ mặt trẻ con của cô đã chọc cho mọi người cười to.

Sau cơm tối, Hạ Hi và Hề Diễn Đình vừa nói chuyện vừa rửa chén ở trong bếp, còn Lệ Hành và Hạ Hoành lại đi vào thư phòng.

Trong lúc đó cuộc nói chuyện của những người đàn ông kéo dài rất lâu.

Hạ Hoành nói cho Lệ Hành biết Thiếu tướng Trần có việc gấp nên đã về tỉnh X trước, ba ngày sau sẽ trở lại, ông muốn anh đi theo ông đón người. Trước đó Lệ Hành và Thiếu tướng Trần cũng đã có nói chuyện với nhau, đối với việc thủ trưởng có việc gấp nên về trước thì anh đã biết, nên cảm thấy chắc ông sẽ còn trở lại đây nữa. Cho dù Hạ Hoành giữ kín như bưng cái gì cũng chưa nói, nhưng nhạy cảm như Lệ Hành thì đã mơ hồ cảm thấy có chuyện gì đó, hơn nữa anh cho rằng có liên quan tới chuyện thành phố đang điều tra về vụ án của Lão Quỷ.

Cấp trên rất coi trọng vụ án này, tất nhiên là có liên quan rất nhiều thứ. Nhưng lại không biết họ muốn anh làm cái gì đây?

Lệ Hành suy nghĩ về chuyện này đến nổi chân mày nhíu chặt.

Một phần cảm thấy thời cơ chưa tới, một phần lại cho rằng nên giải thích cho Lệ Hành thay cho Thiếu tướng Trần. Hạ Hoành cũng không nhiều lời, ông thay đổi đề tài: "Tiểu Thất đã nhìn thấy thư của Tiêu Dận chưa?"

Sắc mặt của Lệ Hành có chút biến hoá, anh hỏi lại: "Chẳng lẽ phó cục Mục lại muốn khống chế Tiêu Dận?" Trừ phi là liên quan tới cảnh đội, bằng không Hạ Hoành không thể nào biết được Hạ Hi và Tiêu Dận có thư từ qua lại trong lúc đó.

Hạ Hoành không thừa nhận nhưng cũng không phủ nhận, chỉ nói: "Chú thật sự không hy vọng Tiêu Dận có liên quan tới vụ án này, nhưng mà lời khai của Trần Bưu..."

Việc thẩm vấn không thuận lợi Lệ Hành cũng có thể đoán được. Hơn nữa Hạ Hi đã từng cố ý chạy về đội để hỏi, cho dù Trác Nghiêu đã qua loa bảo rằng thẩm vấn vẫn còn đang được tiến hành, nhưng trong mắt anh ta bỗng loé lên tia sáng rồi biến mất, cũng đã đủ làm cho Lệ Hành biết được kết quả của cuộc thẩm vấn này. Nhưng có một điều Lệ Hành chưa bao giờ nghĩ tới đó là tên của Tiêu Dận lại được phát ra từ miệng của Trần Bưu.

     Cái này theo lý thì có vẻ không phù hợp cho lắm.

Cân nhắc đôi chút, Lệ Hành mới mở miệng: "Con muốn to gan giả thiết một chút, nếu Tiêu Dận thật sự có liên quan tới vụ án này, vậy vì sao anh ta không ngăn cảnh sát vây bắt Trần Bưu? Theo cá nhân con cho rằng, anh ta hoàn toàn có năng lực ngăn cản chuyện này. Hơn nữa dựa theo tình huống của Trần Bưu, anh ta làm sao lại để cho hắn ta cắn ngược lại mình một miếng như vậy?"

Chân mày của Hạ Hoành càng nhíu chặt: "Đây cũng là chỗ chú không nghĩ ra." Trừ lần đó ra điều làm cho ông không nghĩ ra đó là động cơ của Tiêu Dận. Tiền bạc sao? Hạ Hoành tìm không ra câu trả lời.

Mệt mỏi của Hạ Hoành không có cách nào để che giấu, Lệ Hành cảm thấy đề tài này nên để nói chuyện sau. Vì thế anh nói: "Ý của chú con đã hiểu, Tiểu Thất ở bên này con sẽ để ý, trước khi sự việc có manh mối, nên cố gắng đừng để cho cô ấy biết." Nếu có thể được, anh không hy vọng Tiêu Dận có liên quan tới vụ án này, dù thế nào Lệ Hành cũng không muốn Hạ Hi bị tổn thương vì chuyện này. Cho dù không yêu nhưng Tiêu Dận đối với cô mà nói cũng hết sức quan trọng. Mặc dù Hạ Hi chưa bao giờ nói ra, nhưng Lệ Hành cũng cảm giác được!

Trừ cái này bây giờ cũng chẳng có biện pháp nào tốt hơn. Dù biết không có cách nào che giấu tất cả, Hạ Hoành cũng không hy vọng Hạ Hi biết chuyện này quá sớm. Có thể giấu được một ngày thì một ngày, có lẽ sẽ có chuyển biến không biết chừng.

Chờ tới lúc Hạ Hoành và Lệ Hành nói chuyện xong đi ra khỏi thư phòng, Hạ Hi đã tựa vào lòng Hề Diễn Đình như hồi nhỏ mà ngủ thiếp đi.

Dụi mắt, cô oán giận: "Hai người đàn ông có gì hay mà nói nhiều vậy, thật là lâu."

Hạ Hoành cười nhưng không nói gì.

Lệ Hành lại không coi ai ra gì khoác áo lên người Hạ Hi, xin phép: "Chú Hạ, cô, hai người ngồi máy bay đã mệt rồi, chúng con xin phép về trước."

Hạ Hoành gật đầu, ông rất yên tâm khi giao con gái cho anh.

Hạ Hi thấy vậy bướng bỉnh nhìn Hạ Hoành, một bộ dáng như mẹ đã trở về, bọn họ lại phải đi, bộ dáng muốn nói ba nên làm cái gì thì làm cái đó đi, làm cho Hạ Hoành ngẩng đầu lên đánh vào trán cô, cưng chiều nhắc nhở: "Đừng có làm gì hết, phải ngoan đấy."

     Hạ Hi trả lời như không có sức lực, cô nhỏ giọng nói: "Con rất nghe lời mà."

Chờ Lệ Hành và Hạ Hi đi rồi, Hề Diễn Đình mới phát hiện con gái đã không đặt trước phòng khách sạn cho bà. Bà hơi đỏ mặt đứng ở trong phòng khách, sau khi bà do dự rồi mới nói: "Ông đã có thói quen ở một mình, tôi mà ở lại thì sẽ quấy rầy ông, tôi thấy tạm thời tôi vẫn nên..."

Không cho bà có cơ hội cự tuyệt, một giây sau, Hạ Hoành đã vươn tay ra giữ bà, giữ rất chặt.

Hề Diễn Đình nghe ông nói: "Anh hoàn toàn không thấy vợ về nhà sẽ quấy rầy chồng." Đây là ông đã ngầm đồng ý cho Hạ Hi sắp xếp như vậy, nếu đã quyết định muốn vãn hồi cuộc hôn nhân này, ông không có lý do gì mà để vợ mình ở bên ngoài thay vì ở nhà, cho dù là bọn họ chưa kịp làm giấy tờ tái hôn.

Không cho bà cơ hội để từ chối, Hạ Hoành mang hành lý của Hề Diễn Đình vào phòng ngủ chính, ông nói: "Đồ dùng trong nhà là anh chọn, nếu em thấy không thích, hôm khác chúng ta lại đi xem thêm."

Mỗi lần đi tới nhà này, Hề Diễn Đình không khó phát hiện ra ngoại trừ thư phòng là nơi ông yêu thích thì bất kể là nhà bếp hay phòng khách, phòng dành cho khách, và phòng ngủ chính, căn bản nó đều theo phong cách yêu thích của bà. Viền mắt liền ẩm ướt, bà giữ chặt vạt áo của ông nói nhỏ: "Nếu như anh đồng ý, chúng ta, em muốn nói là ngày nào có thời gian như anh đã nói..."

     Lời nói của bà chưa hết thì đã bị Hạ Hoành ôm vào lòng, Hề Diễn Đình nghe thấy ông vội vàng nói: "Anh đồng ý, anh đương nhiên là đồng ý. Anh rất rảnh, có rất nhiều thời gian..." Ông lo bà không quen nên không dám đề cập tới chuyện tái hôn quá nhanh, muốn cho bà chút thời gian thích ứng với quan hệ của hai người.

Nắm chặt tay, ông nói: "Mặc dù tâm ý của anh mọi người cũng đã biết, nhưng hình như anh lại chưa từng mở miệng trực tiếp nói cho em nghe." Hít sâu, Hạ Hoành lại nói thêm một câu hoàn chỉnh. "Diễn Đình, chúng ta kết hôn lần nữa đi!" Nếu lắng nghe kỹ sẽ nghe được giọng nói có chút nghẹn ngào.

Vòng tay ấm áp này bà vẫn luôn quyến luyến. Bây giờ đã trở về, Hề Diễn Đình lại cảm thấy dũng cảm thêm mấy đời. Mà cái loại ôm nhau thân mật như vậy dường như đã bị vùi lấp mười tám năm, giờ lại làm cho hai người như trở lại ngày tháng còn yêu nhau khi xưa.

Giữa bọn họ đã bỏ qua quá nhiều tình yêu, nên giờ cần phải nắm bắt thời gian quay trở lại của hai người.

May mắn là vẫn còn kịp!

Nhận thức được như vậy làm cho Hạ Hoành và Hề Diễn Đình cảm thấy xót xa và hạnh phúc.

Chuyện gương vỡ lại lành của ba mẹ làm cho Hạ Hi vui đến không chịu được, dọc đường đi cô cứ lải nhải kể chuyện hồi nhỏ của mình cho Lệ Hành nghe. Lệ Hành đánh tay lái vững vàng, im lặng nghe, thỉnh thoảng cũng nói thêm vài câu: "Vậy sao? Vậy em có bị chú Hạ đánh không?" Hoặc là cười liếc mắt với cô, phê bình nói: "Hồi nhỏ vẫn không làm cho người ta bớt lo."

Hạ Hi nũng nịu kéo tay anh, mặt cười cong lên.

Có lẽ là do uống rượu, mặt cô hồng lên, vừa ngây thơ vừa đáng yêu mà cũng vừa gan dạ.

Lệ Hành tiến tới gần hôn cô một cái, dỗ dành nói, "Để anh lái xe trước đã nhé." Sau đó cô liền buông tay ra.

Hạ Hi rất ít khi nghe lời và ngoan ngoãn như vậy! Lúc này cô đã bất tri bất giác lột bỏ mấy bộ mặt của mình, không còn cô cảnh sát Hạ quật cường nữa, mà lại trở thành một người phụ nữ nhỏ dịu dàng cần chồng mình che chở.

     Có lẽ đây là sức mạnh của tình yêu. Nó đã an ủi làm cho một tâm hồn dịu dàng hẳn đi.

Trở lại căn hộ, tâm tình Hạ Hi rất tốt ngồi xuống chơi đùa cùng với Hắc Hầu Tử. Khi Lệ Hành đổi giày đi vào nhà, Tiểu Hắc đã được cô ôm vào trong lòng, một người một chó nằm lăn lộn ở trên ghế sofa.

Khó trách Tiểu Hắc chưa bao giờ nghiêm túc, thì ra đó chính là kết quả do Hạ Hi bồi dưỡng.

Nhìn xem hoàn toàn như đang chơi với đồ chơi.

Tách tay chân của Hạ Hi ra, Lệ Hành ra lệnh cho Hắc Hầu Tử: "Đi ngủ!"

Hắc Hầu Tử làm nũng “hừ” hai tiếng, rồi lại liếm tay Hạ Hi, dưới sự chú ý của Tham mưu trưởng Lệ nó mới lắc mông đi vào phòng mình. Kết quả là chưa kịp nằm xuống ổ của mình, nó liền nghe Hạ Hi kêu to: "Hắc Hầu Tử!"

Hoàn toàn là theo bản năng, chân vừa bước vào phòng tắm liền nghe tiếng kêu của cô, Lệ Hành liền quay lại. Ngược lại liền thấy một con chó chạy từ trong phòng ra ngồi ở bên chân chờ chủ dạy bảo. Lúc này Lệ Hành mới phán ửng kịp liền không vui, anh giơ tay lên véo má cô: "Gọi ai đó!"

Hạ Hi đúng là đang cố ý. Cô nghịch ngợm chỉ muốn nhìn xem phản ứng của đồng chí trung tá mà thôi, kết quả quả nhiên Lệ Hành đã mắc lừa. Thấy gương mặt tuấn tú của anh đen lại, tiến tới gần mình, cô theo bản năng liền lùi vào ghế sofa và giải thích cho mình: "Em muốn đổi tên cho nó, thật đó. Nhưng nó lại không quen không nghe lời em nên, hi hi...Em sai rồi, em sẽ không bao giờ gọi Hắc Hầu Tử nữa, A Hành tha cho em đi..."

Khống chế chút sức lực cùng náo loạn với cô một phen, Lệ Hành vỗ vào mông nhỏ của cô: "Đi tắm đi, nhớ tắm nhanh đừng để nước thấm ướt miệng vết thương."

Hạ Hi nghịch ngợm cúi đầu chào. "Tuân lệnh thủ trưởng!" Sau đó liền đi chân trần chạy vào phòng tắm.

Tắm nước nóng thật sự rất thoải mái, Hạ Hi luôn có thói quen mặc một cái t-shirt rộng giờ lại đổi sang bộ đầm ngủ rồi đi ra ngoài.

Liếc mắt nhìn thấy vai cô lộ trong không khí, Lệ Hành đã sớm chuẩn bị tốt hòm thuốc, dựa theo căn dặn của bác sĩ mà băng bó vết thương của cô lần nữa, rồi lại im lặng sấy tóc cho cô, sau đó trầm mặc nói với cô một câu: "Thôi đi ngủ đi."

Cùng lúc Lệ Hành làm động tác muốn đứng dậy thì Hạ Hi đã lăn qua cưỡi lên người anh, ngửa mặt lên yêu cầu: "Anh ôm em đi."

Rõ ràng máy điều hoà đã được mở, không hiểu sao Lệ Hành thấy rất nóng, lại còn khát nữa.

Lệ Hành hít sâu, khó khăn lắm mới thu hồi ánh mắt mình từ người Hạ Hi, sau đó cứ để cô tuỳ ý leo lên người anh, anh bế cô vào phòng ngủ. Kết quả khi anh cúi người chuẩn bị đặt cô lên giường, tay của Hạ Hi lại dùng chút sức, kéo anh cùng nhau ngã xuống giường!

Trên người rất thơm do sau khi tắm rửa, kết hợp cùng với mùi thơm của thiếu nữ trên người cô, khiến người tỉnh cũng muốn say.

Nếu như anh không ra tay thì anh chính là heo rồi. Lệ Hành nghĩ như thế, muốn trừng phạt nên liền ngậm chặt bờ môi hơi mở của Hạ Hi. Bàn tay mang theo vết chai dường như cũng ý thức được, tự tiến vào dưới vạt áo ngủ của cô, chạy theo đường cong thân thể cô, sau đó quyến luyến dừng lại trước ngực mềm mại của cô, tuỳ ý vuốt ve.

Nụ hôn của Lệ Hành không còn dịu dàng như lúc nãy nữa, trằn trọc và cường thế của hơi thở đặc tính đàn ông của Lệ Hành quét sạch toàn bộ ý thức của Hạ Hi. Chỉ thấy có một luồng điện đánh thẳng vào sự phòng bị, toàn thân Hạ Hi không tự chủ được mà run nhè nhẹ, trong mê loạn ôm sát cổ anh.

Đối với sự yêu thương và tôn trọng của anh, cô đều biết cả, kể cả sự nhẫn nại của anh, cô cũng biết. Hạ Hi không cần một tờ hôn thú, chỉ cần bọn họ yêu nhau, cái gì cũng không còn là vấn đề. Nếu sự hồn nhiên và ngây thơ của cô từ trước đến giờ vẫn luôn được giữ nguyên vì anh, thế bây giờ cần gì phải thấy rụt rè? Cô yêu anh, cho tới bây giờ cô vẫn không muốn che giấu, cô chính là muốn làm cho anh gục xuống, cùng anh như hai mà một.

     Có lòng tin kiên định như thế, Hạ Hi lại càng nhiệt tình hôn trả lại anh, đồng thời hai tay cũng chạy tới vạt áo sơ mi của Lệ Hành. Khi ngón tay cô lướt qua sống lưng của anh, phòng tuyến ở trong lòng Lệ Hành cũng đã sụp đỗ hoàn toàn. Gấp gáp và thô lỗ xé áo ngủ của cô vứt đi, nụ hôn ẩm ướt cũng đã từ môi chuyển đến xương quai xanh, chậm rãi dời xuống, bao lấy bộ ngực của cô. Khát vọng làm cho Lệ Hành không khống chế được bản thân, dùng sức hôn mút lên da thịt nõn nà và yếu ớt của Hạ Hi, anh đã ấn xuống người cô một con dấu màu đỏ sậm chứng minh tình yêu của hai người...

Theo lực tay ma sát ở trên bụng cô càng mạnh, hô hấp của Hạ Hi cũng bắt đầu trở nên dồn dập. Môi của anh trăn trở và quyến luyến trên cái bụng bằng phẳng của cô. Cái loại khoái cảm hạnh phúc hành hạ và tê dại này làm cho Hạ Hi không khống chế nỗi mà rên rỉ ra tiếng.

Lệ Hành nghe được tiếng kêu nhẹ nhàng của cô. "A Hành..."

Hơi thở thô ráp mang đầy gấp gáp, trong đôi mắt sâu lộ ra màu sắc mê ly, đó chính là hương vị của dục vọng. Kiềm chế bàn tay án binh bất động ở trên đùi Hạ Hi, anh cố gắng dùng sự khống chế cuối cùng của mình nói: "Chỉ còn lại một phòng tuyến cuối cùng, em muốn tiếp tục sao?" Chỉ cần cô nói không, thì anh sẽ ngừng lại.

     Đến thời điểm mấu chốt như vậy mà anh còn có thể hỏi ra cái loại vấn đề như vậy? Lúc này Hạ Hi liền cắn một cái trước ngực anh, thẹn thùng e lệ khiêu chiến định lực của anh. "Anh là quân nhân, có quyền bỏ cuộc sao?"

Anh cắn răng nhắc nhở: "Vai còn bị thương!"

Mắt nhìn vào trong con ngươi đen dấy lên ngọn lửa của anh, hai má Hạ Hi đỏ hồng: "Vậy chỉ cần anh không đụng tới miệng vết thương là được mà."

Nhìn cô chằm chằm , anh thấy trong ánh mắt cô hoàn toàn không có tia lùi bước. Vì thế cái gọi là lý trí, Lệ Hành đều vứt bỏ đi, không chần chừ gì mà nắm lấy tay cô đặt lên thắt lưng anh, giọng khàn xuống nói: "Vậy nghe theo mệnh lệnh của em!"

Vì thế dưới tình huống bị Hạ Hi ngoài ý muốn quyến rũ, Lệ Hành cuối cùng quyết định ‘chém quan áp tải, giành lấy sự thắng lợi’.

Khi trên người hai bên đều không có lấy một chút trở ngại, khi đã xác định cô nóng lên vì anh, tay phải của Lệ Hành thoáng dùng sức ôm eo mềm mại của Hạ Hi, làm cho thân thể của cô càng dán chặt vào lòng anh, sau đó lưng liền dùng sức cuối cùng quyết định đột phá vòng cuối cùng...

Đau đớn bất ngờ làm cho Hạ Hi cắn chặt vai của Lệ Hành, trong nháy mắt nước mắt rơi xuống, lại nghe thấy anh dịu dàng và kiên định nói: "Tiểu Thất, anh yêu em!" Sau đó hôn lên môi cô, an ủi cô vì anh mà chịu đau đớn này.

Thân thể Hạ Hi run rẩy đón nhận nụ hôn dịu dàng của anh, tuỳ ý tay anh mơn trớn từng tấc da thịt mềm mại của cô, thân thể căng thẳng cũng chậm rãi được thả lỏng, kiềm lòng không được hai tay bấu lên vai anh, ôm thật chặt.

Ám hiệu như vậy tuyệt đối có lực hấp dẫn, là đàn ông thì sẽ không chống cự lại được.

Hô hấp của Lệ Hành càng rối loạn. Dưới tiếng thở thấp nhưng dồn dập, anh lại mạnh mẽ va chạm, bị sự ấm áp và ẩm ướt của Hạ Hi bao lấy làm cho anh không nhịn được phát ra tiếng rên. Khi tiết tấu trở nên cuồng dã, rốt cuộc hai người yêu nhau đã có thể tự thể nghiệm cái loại da thịt thân thiết xâm nhập sâu vào trong xương tuỷ này.

Đêm yên tĩnh, dưới ánh trăng sáng, trong gian phòng có ánh sáng mờ mịt, một phòng kiều diễm.

Sau một hồi hồn nhiên cá nước thân mật, một đêm liều chết dây dưa triền miên động tình, đó chính là vì muốn chứng minh một chữ--yêu!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn á bì về bài viết trên: Ly Na Tran, MicaeBeNin, Nghiên Hy, iruka kawaii, june_duahau, mebeoyeugavacua
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: danghuyen, dangnga1695, DAUtay14, gaubabypooh, Herytram, hphucao95, Megold22, miyuhuyen, quinquin91, samachoa_vb, subonsury, tears of rain, Trương Vũ Như Ngọc và 389 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

15 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

16 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.