Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 120 bài ] 

Tiểu kiều thê thôn quê của Nhiếp Chính Vương - Vân Phong

 
Có bài mới 08.10.2015, 16:25
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.06.2015, 12:44
Tuổi: 21 Nam
Bài viết: 468
Được thanks: 3968 lần
Điểm: 12.51
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tiểu kiều thê thôn quê của Nhiếp Chính Vương - Vân Phong - Điểm: 36
Chương 27: Tức chết Ngô Trần thị
Editor: Ôp

Hàn Hàn theo giọng nói nhìn sang, chỉ thấy Ngô Trần thị mặt đầy lo lắng đi tới, trong miệng quở trách: "Ta nói ngươi đứa bé này, chuyện lớn như xây phòng như vậy tại sao không thương lượng cùng người trong nhà một tiếng, nói xây liền xây? Việc này bắt đầu từ khi động thổ phải chọn trước ngày lành, đến Từ Đường cúng tế thiên địa tổ tông mới được, nếu không sẽ có điềm xấu, chính là tai ương đổ máu đấy!"

Hàn Hàn nhướn mi, thế nào điểu nhân (câu chửi) này há miệng liền phun đầy phân như thế!

Người thợ cầm đầu vừa nghe lời này thì không vui: "Ta nói này đại tẩu tử, lời này chính là không đúng! Chúng ta đã xây nhiều nhà cửa quang năm, chẳng lẽ còn không biết ngày nào có thể động thổ hay không sao? Hôm nay chính là ngày tốt để xây phòng, có điềm xấu gì chứ?" Cái gì tai ương đổ máu, đây không phải là nguyền rủa bọn họ sao!

Ánh mắt Ngô Trần thị cũng không nhìn hắn một cái: "Ta nói chuyện cùng đại chất nữ (cháu gái lớn) của ta, ngươi đi theo một bên nói năng lung tung làm gì? Ngươi là kẻ nhà ta trả bạc đến làm việc, chỉ để ý nghe phân phó là được, nơi nào có chỗ cho ngươi chen miệng vào!"

Hàn Hàn căn bản là lười để ý đến nàng, nghiêng đầu về phía người thợ công nói: "Hôm nay khổ cực các đại ca rồi, các vị nhanh chóng khởi công đi, phần cơm buổi trưa nhà ta sẽ trông nom, rau xanh bánh bột ngô, chắc chắn có thể ăn no!"

"Ai nha, ta nói nha đầu ngươi sẽ không đủ sống qua ngày được đâu, nhiều nhân công thế này ngươi phải làm bao nhiêu thức ăn mới được, không được, ta không thể mặc kệ ngươi được, ngươi không có nương, ta chính là nửa nương của ngươi, sau này phải nghe ta mới được, ta không thể để cho ngươi chịu thua thiệt!" Ngô Trần thị nói rất tự nhiên.

Có Hàn Hàn phân phó, các công nhân không để ý tới Ngô Trần thị nữa, vội vàng bắt tay vào làm việc.

Mộ Dung Ý đang tản bộ trong vườn rau, nghe động tĩnh, trong lòng không yên, lắc lắc tiểu thân thể đi ra ngoài nhìn.

Vừa thấy Mộ Dung Ý, Hàn Hàn cười tươi siết chặt khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn: "Hôm nay trong nhà lộn xộn, đệ ngại phiền toái thì đi tìm bọn Tiểu Tráng mà chơi, buổi trưa tỷ làm bánh thịt bột ngô cho đệ, nhớ về ăn."

"Bánh thịt bột ngô?" Trước mắt Ngô Trần thị sáng lên, "Kim Ca đang nghĩ muốn ăn bánh thịt bột ngô đây, ta vẫn là mang về nhà cho Kim Ca ăn đi, đó mới đúng là đệ đệ thật sự của ngươi ngươi, ngươi không thể nhận thức kẻ lung tung nào làm người thân thích được, ai biết bọn họ có phải suy nghĩ xấu xa gì mới kết thân cùng ngươi hay không chứ." Nhìn Mộ Dung Ý một thân sạch sẽ mặc áo bông dài mới tinh, Ngô Trần thị đã cảm thấy chướng mắt, Kim Ca của mình còn chưa mặc chỉnh tề như vậy đâu!

"Kẻ lung tung?" Hàn Hàn nâng người lên, ôm thân thể nho nhỏ của Mộ Dung Ý vào trong ngực, giương thẳng mắt nhìn chằm chằm vào Ngô Trần thị, "Lời nói này của Nhị thẩm thật là có ý tứ, cháu gái cũng đang rất kỳ quái đây, gia đình hai chúng ta đã mười năm không lui tới nhỉ? Sao đột nhiên thím lại đến đây thế? Không biết ý thím 'kẻ lung tung' và ‘người có ý xấu' là chỉ ai vậy? Ta nhớ lần trước ta và nãi nãi bị bệnh thiếu chút nữa phải chết, hình như thím cũng không tới liếc mắt nhìn một cái, càng không nhớ thím là ‘nửa nương’ của ta đâu? Chẳng lẽ thím cảm giác mình giống như nương của ta, đã an nghỉ ở dưới đất, mặc kệ chuyện nhân gian nên bất chấp tất cả tới nhìn chúng ta? Ý là như thế này sao, nhưng sau này thím vẫn nên yên tâm an nghỉ dưới lòng đất đi, khi tỉnh dậy lại không chịu được phơi nằng giữa ban ngày."

Lời nói này của Hàn Hàn không lưu lại nửa điểm tình cảm nào, Thanh Phong là đệ đệ nàng nhận định, nói cái khác có thể, nói về đệ đệ của nàng thì không được!

Mộ Dung Ý mím môi, vùi ở trong ngực Hàn Hàn không nói lời nào, rũ mắt, không biết nghĩ cái gì.

Hàn Hàn trấn an vuốt vuốt đầu nhỏ của Mộ Dung Ý, biết hài tử đều nhạy cảm, tên tiểu tử này lại kiêu ngạo như vậy, sợ hắn nghe được trong đầu lại không thoải mái, vội vàng an ủi: "Đệ đừng nghe nàng nói bậy, tỷ tỷ chỉ có một đệ đệ là ngươi, làm gì có những kẻ thân thích lung tung kia!"

Gương mặt Ngô Trần thị nhất thời sung huyết, ánh mắt trừng lớn, đưa tay chỉ vào Hàn Hàn: "Ngươi là đồ tiểu tiện chân (tiếng chửi thời xưa), thật đúng là một đứa không có nương dạy dỗ! Lời này mà ngươi cũng có thể nói với trưởng bối được nữa!"

Tròng mắt Mộ Dung Ý run lên, một đạo sát khí chợt lóe ra.

Hàn Hàn hoàn toàn đối với cái loại "mọi việc của mình đều đúng" này thật sự hết ý kiến: "Ta là người không có nương dạy, nhưng thấy ngươi còn biết kêu ngươi một tiếng Nhị thẩm, ngươi đúng là một kẻ có nương dạy bảo đấy, sao thấy vãn bối của mình ngược lại một miệng đều phun phân thế? Chẳng lẽ nói đây chính là con mẹ nhà ngươi gia giáo, vậy thì thật sự dạy sai lệch gì cho ngươi rồi? Còn có, hiện tại ta xây phòng nấu cơm đều là nghe Tào chưởng quỹ tửu lâu Như Ý an bài, ngươi có ý kiến gì thì đi tìm Tào chưởng quỹ nói đi, nói cho ngươi biết, chỗ này của ta từng viên gạch từng mảnh ngói đều được đếm cẩn thận, vạn nhất mất đi một ít bị Tào chưởng quỹ tra ra, ta cũng sẽ không nói dối để bao che cho người khác!" Nói xong nghiêng đầu về phía thợ xây nhà cao giọng: "Các vị đại ca cũng nên để ý điểm này, ngàn vạn lần đừng khiến cho tay chân không sạch sẽ lấy đi gì đó của bọn ta, đến lúc đó sẽ không giao phó tốt cho Tào chưởng quỹ."

Những thợ ngoã này vốn đã có ý kiến với Ngô Trần thị, bây giờ vừa thấy điệu bộ cùng những lời nói kia, lập tức hiểu rõ cong cong quẹo quẹo (ẩn ý) bên trong, cùng nhau lên tiếng: "Hàn Hàn cô nương cứ yên tâm đi, nếu có kẻ tay chân không sạch sẽ bọn ta lập tức tiến đánh, tuyệt sẽ không làm cho Tào chưởng quỹ lo lắng."

Ngô Trần thị tức giận hộc máu: "Ngươi tiểu đề tử này nói người nào tay chân không sạch sẽ?"

Hàn Hàn nháy mắt: "Ta chỉ muốn nói với người không biết xấu hổ đến ngay cả Phong Phong nhà ta cũng muốn tranh giành đồ ăn, kẻ có kiến thức hạn hẹp chưa biết chừng sẽ làm ra chuyện tình gì, chẳng may chọc giận Tào chưởng quỹ, khiến ngài không muốn xây nông trường ở đây nữa, không phải là tổn thất cho thôn chúng ta sao? Ngươi nói có đúng hay không Nhị thẩm? Ối, ta nói kẻ có kiến thức hạn hẹp kia cũng không phải là ngươi, ngươi ngàn vạn lần chớ suy nghĩ nhiều. Người giống như Nhị thẩm được dạy bảo trong gia đình gia giáo lễ nghĩa như vậy, làm sao kiến thức hạn hẹp đây, ha hả, ta còn có việc bận, cũng không bồi ngươi nữa, tự ngươi đi dạo đi." Nói xong ôm Mộ Dung Ý bước đi.

Ngô Trần thị suýt nữa bị những lời này làm sặc chết, nhìn xung quanh mọi người đang cười nhạo chỉ trỏ vào mình, chỉ cảm thấy mặt nóng hừng hực, vội vàng dậm chân một cái rồi chạy mất.

**

Dưới sự giúp đỡ của Lâm thẩm, Hàn Hàn an bài cho mọi người dùng xong cơm trưa, sau đó yên lặng thu thập chén đũa, suy nghĩ đến việc Ngô Trần thị nháo loạn hôm nay, chắc chắn nàng ta sẽ không dừng lại như vậy, bây giờ mình lười phải ứng đối người đàn bà chanh chua kia, phải nghĩ sách lược vẹn toàn mới được.

Nghĩ như vậy, lại đến tìm thôn trưởng.

"Không phải trong nhà của ngươi đang xây sao? Ngươi không ở nhà nhìn, tại sao tới đây?" Thôn trưởng kinh ngạc nhìn Hàn Hàn.

Hàn Hàn cúi đầu vân vê vạt áo: "Buổi sáng Nhị thẩm ta tới đây bảo hôm nay không nên khởi công, sẽ có tai ương đổ máu, nhưng mà hôm nay khởi công là ngày Tào chưởng quỹ chọn ra, ngài ấy nói hôm nay là ngày hoàng đạo. Ta. . ." Hàn Hàn ấp a ấp úng nói, nhìn thôn trưởng một chút, có phần nhát gan, "Ta cũng không biết lấy ngày hôm nay rốt cuộc là như thế nào, nên tới đây nói một tiếng cùng thôn trưởng bá bá, ngài biết nhiều, giúp ta cái chủ ý gì đi."

Vốn dĩ trong lòng Thôn trưởng có chút không được tự nhiên vì Hàn Hàn không thông báo một tiếng đã khởi công, lúc này nghe Hàn Hàn nói như thế, mọi chuyện đều là ý tứ của Tào chưởng quỹ, lập tức trong lòng cảm thấy sáng tỏ ra nhiều: "Tào chưởng quỹ làm chuyện đại sự, làm sao phạm phải sai lầm chứ? Tào chưởng quỹ nói hôm nay là ngày lành, thì chính là ngày lành, Nhị thẩm kia của ngươi chỉ là một phụ nhân, hiểu được cái gì! Không cần để ý tới nàng, nghe Tào chưởng quỹ phân phó là được."

"Vâng." Hàn Hàn cúi đầu, khéo léo đáp ứng.

Thấy Hàn Hàn đặt mình ở phía trước Tào chưởng quỹ và Nhị thẩm của nàng, chịu nghe ý của mình, thôn trưởng phi thường hài lòng đối với hành động sáng suốt này của Hàn Hàn, rèn sắt khi còn nóng, lại nhân cơ hội gõ mấy câu: "Ta nghe nói buổi sáng ngươi tranh chấp với Nhị thẩm ngươi? Nói thế nào nàng cũng là Nhị thẩm ngươi, chỉ có nàng nói ngươi nghe, tại sao có thể ở trước mặt mọi người chống đối lại nàng đây? Truyền ra ngoài, sẽ bị người khác cho là người trong thôn chúng ta không có giáo dưỡng! Chuyện này làm sao có thể! Ngươi đừng tưởng rằng cùng Tào chưởng quỹ có liên hệ, lập hiệp ước, mà có thể không đặt các trưởng bối ở trong mắt, đừng quên, cho dù lợi hại thế nào đi nữa, cũng là người được thôn chúng ta lưu lại, có điều phải lưu lại lễ giáo trong thôn đi!"

Thật sâu trong ánh mắt của Hàn Hàn xẹt qua một tia khinh thường: "Con mẹ nó, thúi lắm!"



Đã sửa bởi ÔpLaChan lúc 08.10.2015, 18:12.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 08.10.2015, 18:57
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.06.2015, 12:44
Tuổi: 21 Nam
Bài viết: 468
Được thanks: 3968 lần
Điểm: 12.51
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tiểu kiều thê thôn quê của Nhiếp Chính Vương - Vân Phong - Điểm: 32
(Có chút cảnh máu me… T^T)

Chương 28: Trừng phạt Ngô Trần thị
Editor: Ôp

Hàn Hàn trong lòng khinh thường, trên mặt lại co rúm, lúng ta lúng túng nói: "Không phải ta cố ý muốn chọc Nhị thẩm tức giận, ta chỉ sợ lời nói của Nhị thẩm hôm nay truyền tới trong tai Tào chưởng quỹ, khiến ngài ấy hiểu lầm chúng ta không muốn ngài ấy xây công trường chỗ chúng ta nữa, cho nên mới nóng nảy nói thế. . . . Vậy sau này ta liền nghe Nhị thẩm ta đi. Nhị thẩm ta nói muốn ta sau này giao việc xây dựng cho nàng là được, ta liền đưa hiệp ước qua cho nàng vậy." Từ cuối cùng gần như là không nghe rõ, rất nghe lời nhấc chân chuẩn bị đi ra ngoài.

"Dừng lại!" Thôn trưởng cả kinh, vội vàng đứng lên, "Không cho giao hiệp ước ra!" Hiệp ước mà giao đến trong tay phụ nhân kiến thức hạn hẹp Ngô Trần thị này, về sau muốn lấy đi còn khó khăn hơn nhiều!

Hàn Hàn kinh ngạc há mồm: "Ý thôn trưởng bá bá nói rằng, ta không cần nghe Nhị thẩm ta sao? Nhưng nàng là Nhị thẩm ta nha, Nhị thẩm nói nàng là nửa nương ta, sau này chỉ cần cái gì cũng nghe nàng là được. Thôn trưởng bá bá không phải nói ta phải nghe lời của trưởng bối sao?"

Thôn trưởng nghẹn họng, trừng mắt hồi lâu mới nói: "Ta nói với ngươi những thứ kia, chính là muốn ngươi tuân thủ hiếu đạo, nhưng là phải biết phân biệt thị phi mới được? Từ xưa trung hiếu toàn bộ đều khó cả đôi đường, trái phải rõ ràng ở trước mặt, hiếu đạo cũng phải hạ xuống trước."

Hàn Hàn có chút mông lung, nghi ngờ nháy mắt mấy cái, dáng vẻ muốn hỏi lại không dám hỏi, ấp a ấp úng nói: "Vậy, cái gì là trái phải rõ ràng ạ?"

Thôn trưởng sửng sốt, cùng một tiểu nha đầu cái gì cũng không hiểu nói trái phải rõ ràng, đúng là có chút khó khăn, phất tay: "Ngươi không cần biết nhiều như vậy, sau này chỉ cần nhớ, chuyện gì cũng nghe ta là được, ta là thôn trưởng, ý kiến của ta đại biểu cho ý kiến trong thôn, đây chính là đại sự, hiểu không?"

Hàn Hàn lắc đầu: "Không hiểu. Vậy nếu Nhị thẩm tới tìm ta nữa, nói ta nghe theo nàng thì nên làm sao bây giờ, còn có Nhị thúc, đại thẩm, đại thúc, Nhị gia gia, còn có Tam cô cô ta... ." Hàn Hàn đếm trên đầu ngón, "Nhiều trưởng bối như vậy chung vào một chỗ, cũng không phải là đại sự sao? Rốt cuộc ta nên nghe ai đây?" Dáng vẻ rất là nghi hoặc.

Thôn trưởng cũng bị Hàn Hàn lượn quanh đến hôn mê, cùng nha đầu ngu xuẩn này giảng đạo lý hình như có chút khó khăn, phất tay: "Ngươi chớ xía vào nhiều thứ như vậy, về sau nghe lời ta thật tốt là được, Nhị gia gia ngươi bên kia ta sẽ đi nói, sau này ý kiến của ta, liền đại biểu cho ý kiến của bọn họ."

"Nhưng mà ngộ nhỡ bọn họ tìm đến ta..." Hàn Hàn vẫn không yên lòng.

Thôn trưởng trừng mắt: "Bọn họ sau này sẽ không tìm đến ngươi!" Thật hối hận khi nói nàng tuân thủ cái hiếu đạo chó má gì đó!

Thấy thôn trưởng nổi giận, Hàn Hàn lui lui đầu: "Vâng" .

Thôn trưởng giương mắt nhìn, đây rốt cuộc là hiểu, hay vẫn không hiểu chứ?

Cuối cùng phất tay: "Được rồi, ngươi trở về đi, nhớ, sau này chỉ cần nghe lời ta là được!" Nói xong xoay người vào trong phòng, lao lực giải thích với nha đầu ngu xuẩn này, còn không bằng mình đi tìm Nhị gia gia nàng nói chuyện một chút.

Hàn hàn lúng túng đứng đó, rồi từ từ đi ra, vừa ra khỏi viện, biểu hiện trên mặt lập tức biến đổi, khóe miệng nhếch lên một đường không thể không đắc ý, lần này, mình có thể thanh tĩnh một đoạn thời gian rồi!

**

"Chủ tử!" Trong sân không có người làm nào, Ám Nhất cung kính đứng sau lưng Mộ Dung Ý.

"Cho Ngô Trần thị kia một chút dạy dỗ, sau này Bổn vương không muốn nghe lại giọng nói của nàng." Mộ Dung Ý chắp tay sau lưng, thân thể nho nhỏ phát ra khí thế bễ nghễ thiên hạ, ngữ điệu bình thản trầm thấp, nghe vào trong lỗ tai, khiến cho người ta hoàn toàn bỏ qua giọng nói non nớt.

Con ngươi Ám Nhất run lên, buổi sáng cải vã hắn đương nhiên cũng nhìn thấy, nếu không phải chủ tử không ra lệnh, hắn đã sớm đi lên chặt Ngô Trần thị kia thành tám khúc, chủ tử của mình là người tôn quý như vậy, có thể để cho tiện phụ kia vũ nhục đước sao?

Hiện tại được phân phó, hận không thể lập tức đi qua dạy dỗ nàng một phen, cung kính ôm quyền đáp một tiếng: "Dạ!"

"Động tác lưu loát chút, không được để cho người khác hoài nghi." Mới vừa tranh chấp với Hàn Hàn xong, Ngô Trần thị liền xảy ra chuyện, rất dễ dàng khiến cho người khác hoài nghi Hàn Hàn. Bây giờ mình không thể ra mặt bảo vệ nàng, thì phải tận lực giúp nàng tránh khỏi phiền toái.

"Dạ.” Mặc dù cảm thấy hơi khó khăn, nhưng Ám Nhất vẫn đồng ý.

Từ trong sân ra ngoài, Ám Nhất một đường suy tư việc phân phó khó khăn của chủ tử nên hoàn thành thế nào.

Không muốn nghe thấy giọng nói của nàng, lại không được làm cho người khác hoài nghi, vậy thì không thể đầu độc, phương pháp tốt nhất chính là đột nhiên ngoài ý muốn, phá hủy đi đầu lưỡi của nàng.

Nhưng mà việc ngoài ý muốn gì mới có thể phá hủy đi đầu lưỡi đây?

Chân mày Ám Nhất nhăn lại, cảm thấy đây là một khảo nghiệm cần có chỉ số thông minh cao.

Nằm trên nóc phòng nhà Ngô Trần thị, nghe Ngô Trần thị ở trong phòng không ngừng mắng chửi chủ tử nhà mình cùng Mạc cô nương, Ám Nhất tích tụ một bụng hỏa, đầu óc chuyển thật nhanh, rốt cuộc nên làm thế nào mới nhanh chóng phế bỏ đầu lưỡi người đàn bà chanh chua này mà không làm cho người khác hoài nghi đây!

Đang suy nghĩ, nhìn cửa viện động đậy, Ngô Thụ Lương khiêng cái cuốc từ ngoài trở về.

Ngô Trần thị nghe được động tĩnh, vội vàng chạy ra ngoài nhận lấy cái cuốc của Ngô Thụ Lương: "Về rồi? Nhanh nhanh vào nhà nghỉ ngơi một chút. Ai, chúng ta vẫn nên lương thiện tlàm ruộng thôi, không trông cậy vào người khác được rồi. Hàn Hàn tiểu tiện nhân kia thật không có tiền đồ, dám trở mặt, tiểu tiện chân vong ân phụ nghĩa, chẳng qua cũng chỉ là một dạng giống như gia gia Tao lão đầu tử của nàng, có cái gì tốt mà đắc ý chứ, phi! Cũng không bày ra mà xem xem đức hạnh của mình..." Một bên mắng, một bên treo cái cuốc ở trên thanh xà dưới mái hiên phía tây sương phòng.

Ám Nhất trước mắt sáng lên: Cơ hội tới!

Ngô Thụ Lương đang rửa mặt ở mộc bồn trong sân, nghe Ngô Trần thị càng nói càng không ngừng, không nhịn được nói: "Được rồi, ngươi bớt tranh cãi một tí, cho dù Hàn Hàn có thế nào đi nữa, cũng là máu mủ Ngô gia ta,... lúc trước thì mặc kệ nàng bị người trong thôn chỉ trích, bây giờ nhìn nàng có tiền đồ, ngươi lại muốn đi chiếm tiện nghi, không ngại mất mặt sao!"

Ngô Trần thị càng thêm tức giận, vừa để xuống cái cuốc trong tay trên thanh xà, liền nghiêng đầu sang chỗ khác tranh luận với Ngô Thụ Lương: "Ta mất mặt cái gì! Ta gả cho ngươi nhiều năm như vậy, cả ngày vì cái này nhà tính toán tỉ mỉ..." Lời nói một nửa, nghe thấy tiếng động sau lưng, quay đầu nhìn lại, cái cuốc treo không ổn, mắt thấy sẽ rơi trúng mình, vội vàng kêu một tiếng lui về phía sau. Dưới chân không biết vấp phải cái gì, lập tức ngửa mặt ngước đầu lên rồi ngã xuống đất, lúc này, cái cuốc cũng rớt xuống.

Ngô Thụ Lương nghe tiếng kêu thảm thiết, mắt thấy vợ mình bị cái cuốc đập trúng, nhất thời kinh hãi hồn bay phách tán, chạy tới nhìn, miệng Ngô Trần thị tràn đầy máu, đã ngất đi, cái cuốc đang cắm ở trong miệng nàng, môi bị rách ra, máu tươi chảy ròng.

Ngô Thụ Lương sợ hãi tay chân lạnh ngắt, tay run run cầm cái cuốc lên, nửa đoạn đầu lưỡi cũng bị mang theo ra ngoài.

Ngô Thụ Lương trước mắt tối sầm, thiếu chút nữa là ngất đi, không để ý tới rất nhiều, vội vàng ôm lấy Ngô Trần thị xông ra ngoài, đi tìm đại phu trong thôn.

Tỷ muội Đại Nha, Nhị Nha,Tám Nha với Kim Ca mấy nghe động tĩnh thì chạy đến, vừa nhìn dưới đất đầy máu, bị hù dọa đến mức khóc lớn, đuổi theo phụ thân chạy ra khỏi nhà, bên ngoài lập tức hỗn loạn thành một đoàn.

Ám Nhất nhìn nhiệm vụ của mình hoàn thành xong, hài lòng vỗ vỗ tay rời đi, trong lòng đối với thông minh của mình có một loại nhận thức mới: Lần sau lang băm Mộc Phong kia còn dám gọi mình là mãng phu thì mình sẽ theo như thế này lấy đi đầu lưỡi của hắn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 10.10.2015, 21:11
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.06.2015, 12:44
Tuổi: 21 Nam
Bài viết: 468
Được thanks: 3968 lần
Điểm: 12.51
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tiểu kiều thê thôn quê của Nhiếp Chính Vương - Vân Phong - Điểm: 32
Chương 29: Tứ hôn     
Editor: Ôp


Đối với việc Ngô Trần thị gặp phải, Hàn Hàn nửa điểm đồng tình cũng không có, nên làm cái gì thì làm cái đó.

Ngược lại Ngô Mạc thị, suy nghĩ về lúc trước, khi phụ thân và gia gia Hàn Hàn đang khoẻ mạnh, hai nhà vẫn lui tới rất thân mật, đứa bé Ngô Thụ Lương kia cũng không có lỗi, gọi mình đại bá mẫu nhiều năm như vậy, bây giờ bất thình lình gặp phải chuyện này, nếu như mình không quan tâm, thật sự không xứng với đạo lý.

Càng nghĩ trong lòng càng cảm thấy phải đi nhìn một chuyến mới được, thả cán bột trong tay xuống, xoa tay, dặn dò một tiếng với mấy người Lâm thẩm cùng Mễ tẩu tử tới đây giúp một tay: "Các ngươi làm việc trước, ta đi ra ngoài một chuyến rồi sẽ trở lại." Cởi xuống tạp dề bên hông, lau tay đi ra ngoài.

Mắt thấy Ngô Mạc thị đi ra ngoài, khuôn mặt đen mập mạp của Mễ tẩu tử hơi xoay chuyển, bĩu môi: "Các ngươi đoán bà ấy đi đâu?"

Vợ Phú Quý đang nhặt rau, cũng không ngẩng đầu lên nói: "Có thể đi đâu chứ, tám phần là đi xem náo nhiệt. Nếu là ta, ta cũng đi."

Lâm thẩm che mặt: "Ta xem không giống, Ngô đại thẩm tử không phải là người như thế!"

Lời này vợ Phú Quý không thích nghe, nghiêng đầu sang: "Lời này của ngươi có ý gì? Cái gì gọi là không phải người như thế? Không thì hạng người gì?"

Lúc này Lâm thẩm mới nhớ tới, vợ Phú Quý mới vừa nói nếu là nàng ta, thì nàng ta cũng đi, như vậy lời mình nói không phải là đắc tội với người ta sao! Trong lòng có chút hối hận, vội vàng cười làm lành sửa chữa: "Ta cũng không nói ngươi, ngươi đừng để trong lòng. Ta chính là cảm thấy Ngô đại thẩm tử là người khoan hậu. . . ."

"Ý của ngươi là, ta không khoan hậu?" Không đợi nàng nói xong, vợ Phú Quý ném cây rau đang cầm trong tay xuống, đứng lên.

"Tốt lắm, các ngươi cũng bớt tranh cãi một tí, ở nhà người khác kêu la nhao nhao, thành ra cái gì nữa." Vợ Ngô Phong lớn tuổi nhất đang nhặt rau nói, lại nhìn về phía vợ Phú Quý một cái, "Ngươi cũng là người có tánh tình nóng nảy quá đấy, người ta không chỉ mặt gọi tên ngươi, chuyện gì cũng không nên hướng vào bản thân, rồi la hét ầm ĩ khiến người khác chế giễu!"

Vợ Ngô Phong là con dâu lớn trong nhà Ngô đại gia, mẹ của Ngô tiểu bảo, bởi vì sinh ra bảo bối kim tôn, cho nên có địa vị rất cao ở trong Ngô gia, có Ngô Phong và Ngô đại gia sau lưng, cho nên cũng có thân phận ở trong thôn.

Lần này nàng tới đây giúp một tay, một là ý tứ Ngô đại gia, cái khác cũng là nhớ tới Hàn Hàn đối đãi với tiểu bảo nhà nàng rất tốt, còn nữa thì chính là do Hàn Hàn có quan hệ với Tào chưởng quỹ tửu lâu Như Ý, nói không chừng sau này cũng là người có tiền đồ, hiện tại lôi kéo trước một chút dù sao vẫn không sai.

Những người khác đến giúp nhiều phần đều có ý định này.

Phú Quý mang theo các nam nhân trong thôn đi làm việc trong kinh thành, trong nhà lưu lại vợ Phú Quý và một hài tử, mặc dù nguyên nhân đều là bởi vì Phú Quý, nên người trong thôn cũng không dám coi thường vợ Phú Quý, nhưng vợ Phú Quý vẫn cảm thấy không được tự nhiên, luôn muốn nam nhân bên cạnh mình phải một người tài giỏi hơn nữa mới được.

Nói ví dụ như lúc này, nam nhân Ngô Thuyên nhà Lâm thẩm đi theo làm ăn cùng nam nhân Phú Quý nhà nàng, cho nên nàng nói chuyện với Lâm thẩm không hề cố kỵ gì, thậm chí có chút cảm giác ưu việt, nhưng khi đối mặt với vợ Ngô Phong, nàng lại không có phân lượng, chỉ có thể được một phần.

Nghe vợ Ngô Phong lên tiếng, vợ Phú Quý lại ngồi xuống, cúi đầu tiếp tục nhặt rau, trong lòng quyết định chủ ý, chờ ở đây xây xong nông trường, liền kêu Phú Quý đến, kêu Hàn Hàn giao nông trường cho Phú Quý quản, dù sao nam nhân trong thôn cũng đều là do Phú Quý mang theo, không giao cho Phú Quý thì giao cho người nào đi? Đến lúc đó nhìn xem vợ Ngô Phong này còn dám không cho mình sắc mặt không!

Thấy một cuộc cãi vã cứ như vậy không diễn ra nữa, Mễ tẩu tử di chuyển thân hình, miệng cười nói: "Đại tẩu tử thật là lợi hại, một câu đã khiến bọn họ không dám nói tiếp nữa."

Vợ Ngô Phong liếc về phía nàng một cái, khinh thường để ý tới.

Thấy không ai nói chuyện, Mễ tẩu tử nhất thời cảm thấy không có hứng thú, chọt chọt Tiểu Mạc thị ở một bên im lặng không lên tiếng đang nhặt rau: “Ngươi tại sao cũng không nói chuyện vậy?"

Tiểu Mạc thị ngẩng đầu: "Nói gì?"

Mễ tẩu tử nháy mắt mấy cái: "Ngươi cảm thấy Ngô nãi nãi này là đang đi đâu?"

Tiểu Mạc thị lắc đầu: "Không biết." Tiếp tục cúi đầu nhặt rau. (Ôi cái cảm giác này… rất hớ :V)

Mễ tẩu tử nhìn chằm chằm nàng nửa ngày, quả nhiên là khó hiểu! Không có gì vui!

Mà lúc này, người các nàng đang quan tâm Ngô Mạc thị đang đứng ở phía sau phòng mình trong vườn rau.

"Nha đầu Hàn Hàn, ngươi thật không tới nhìn Nhị thẩm ngươi?"

"Không đi, không có thời gian." Hàn Hàn cũng không quay đầu lại, chuyên tâm cho dàn mướp của mình. Mộ Dung Ý ở một bên phối hợp, thỉnh thoảng đưa qua một cây gậy trúc nhỏ dài.

"Mặc dù những năm này bọn họ không để ý tới chúng ta, nhưng nói sao cũng là quan hệ huyết thống, đánh gãy xương thì vẫn gắn liền với gân đấy, nếu thật sự có chuyện, vẫn phải dựa vào thân thích! Tuổi ngươi bây giờ cũng không nhỏ, vốn xuất đầu lộ diện như vậy, sao hợp lý được? Tương lai gả cho người ta, bị khi dễ thì chỗ dựa cho ngươi không phải là Nhị gia gia cùng toàn gia của ngươi sao? Nếu không phải do trong nhà không có nam nhân đứng đầu, bà nội lại không có tiền đồ, không giúp được ngươi cái gì, lại còn là gánh nặng cho ngươi, lỡ may ngươi thật sự gặp trúng chuyện gì, thì bà nội làm sao còn mặt mũi để gặp cha và gia gia ngươi đây... Nếu là cha ngươi và gia gia còn sống, cũng không đến nỗi để cho ngươi một cô nương ngày ngày chạy bên ngoài... Cũng trách bà nội. . . ." Vừa nói vừa mang theo nức nở.

Hàn Hàn nâng trán, một bụng lý do để thuyết phục Ngô Mạc thị cũng bị chặn trở về, đây là cái gì với cái gì chứ! Xoa xoa đầu: "Người nghĩ đi thì đi đi, trong nhà có sẵn đồ ăn xách qua bên kia một ít. Dù sao con không có thời gian qua đó, bà nội xin người giúp chút, chỉ cần đừng đưa xe bò tặng cho người khác là được."

Có lời của Hàn Hàn, nhìn Hàn Hàn quả thật rất bận rộn, Ngô Mạc thị suy nghĩ một chút, mình hay nàng đi cũng giống như nhau, cũng không thúc giục Hàn Hàn nữa, vội vàng trở về thu dọn đồ đạc đi xem Ngô Trần thị.

Đối với hành động của Ngô Mạc thị, tuy Hàn Hàn hiểu được, nhơng không thể tiếp nhận, đừng nói bản thân mình căn bản không phải là Mạc Hàn Hàn thật, dù mình là Mạc Hàn Hàn thật, gặp phải thân thích xu thế, ích kỷ, cực phẩm, thời khắc nào cũng suy nghĩ tính toán vào mình như vậy, thà rằng mình không có!

Hàn Hàn im lặng, cúi đầu tiếp tục làm việc.

Mộ Dung Ý cắm cây gậy trúc cầm trên tay vào trong đất, quan sát giúp Hàn Hàn cố định cây gậy trúc khác cùng cây gậy trúc này chung một chỗ, đang định lấy thêm một thanh nữa, bên tai truyền đến tiếng kêu của chim đỗ quyên.

Giương mắt lên nhìn Hàn Hàn, Hàn Hàn đang chuyên tâm làm việc, hoàn toàn không chú ý đến. Thân thể nhỏ duỗi thẳng: "Ngươi làm việc trước, ta đi ra ngoài một chút."

Hàn Hàn nháy mắt mấy cái, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm trang của Mộ Dung Ý, không nhịn được trêu chọc hắn: "Nước phù sa không để chảy vào ruộng người ngoài, đệ muốn ‘xuỵt xuỵt’ thì qua bên đó giải quyết đi, vừa đúng lúc tỷ tiết kiệm phải tưới nước."

Mộ Dung Ý theo phương hướng nàng chỉ nhìn sang, một mảnh cây cải dầu xanh mơn mởn, chung quanh ngay cả tấm ngăn che cũng không có, gương mặt nhất thời tối sầm: "Ta không đi vệ sinh!" Bước nhỏ liên tục đi ra ngoài.

Mặt mày Hàn Hàn lập tức cong cong, sống cùng nhau lâu như vậy, rốt cục mình với hắn cũng hòa nhau một ván, khiến cho tên tiểu tử này ăn  quả đắng một lần, cả người thật thoải mái nha!

Cước bộ Nhiếp Chính vương đại nhân vững vàng vừa xuất hiện trong sân hoang vắng, thân hình Ám Cửu chợt lóe hạ xuống trước mặt hắn, cúi đầu hai tay dâng lên một cuốn sổ con: "Cấp báo! Hoàng thượng cùng nhà Mộ Dung chủ vì chủ tử ban thưởng vị hôn thê để xung hỉ, xin chủ tử định đoạt!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 120 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 7am, Hai au, hatrang221, Heo kute, Lãng Nhược Y, Una, Yi Siêu Biến Thái và 330 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

11 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 550 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 522 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 362 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 496 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 384 điểm để mua Nơ bông hồng
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 471 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 721 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 447 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.