Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 04.10.2015, 01:06
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9627 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 44
Chương 379, Tuệ Sơn thư viện

Nguyên Tiêu vừa qua, Lâm Khang Bình dẫn theo mấy người A Thổ chạy đến Việt thành. Sau khi Nha môn mở ấn, Tăng Thụy Tường thì dẫn theo Tử Lộc đi mua ngọn núi nhỏ kia.

Hai đứa Thư Duệ và Vĩnh Tùng cùng vào huyện học, học quán của Tử Lộc đành phải giải tán, Tử Lộc chia những học sinh kia ra đưa vào học quán của bạn cùng trường của hắn mở.

Học quán của Tăng Thụy Tường giao cho Tử Văn, Tử Văn không qua thi Viện, nhưng là dạy vỡ lòng những đứa nhỏ này vẫn là không có vấn đề gì.

Tháng giêng qua đi, Tăng Thụy Tường dẫn theo Tử Lộc đi Thanh Nguyên miếu một chuyến, nói với Tử Lộc, một là đi mời các sư phụ hòa thượng làm đàn tràng siêu sinh cho Tiểu Tuệ, mặc dù đã qua nhiều năm rồi, nhưng là Tăng Thụy Tường sợ linh hồn của Tiểu Tuệ không được sống yên ổn, không thể thác sinh đến nhà tốt. Hai là muốn hỏi ý kiến chuyện dời mộ.

Thác sinh: chỉ người hoặc súc vật đầu thai chuyển thế

Thật ra chuyện dời mộ, Tăng Thụy Tường đã sớm hỏi qua thầy địa lý rồi, thầy địa lý không đề nghị Tăng Thụy Tường dời, nói là âm trạch (mộ tổ tiên) không thể tùy tiện động, sẽ họa cho con cháu.

Tăng Thụy Tường có chút tựa như tin tựa như nghi, hắn lo lắng sau này việc thờ cúng của Tiểu Tuệ không có người quản, trước kia là không biết, bây giờ đã biết, đâu có thể bỏ xuống được? Bởi vì ban ngày cứ nghĩ đến những chuyện này, buổi tối, liền không khỏi thêm mấy giấc mộng, trong mộng đều là bộ dáng cúi đầu nỉ non của Tiểu Tuệ.

Rốt cuộc Tăng Thụy Tường vẫn là có vài phần không cam lòng, càng nghĩ, ngày ấy sau khi cùng mấy người Tử Phúc thương lượng, quyết định làm đàn tràng cho Tiểu Tuệ, ổn định bài vị, bởi vậy lúc này, tới cầu Thanh Nguyên miếu.

Ai ngờ sư phụ trong miếu nói, Tiểu Tuệ là người có tuệ căn, bảo Tăng Thụy Tường ở nhà xây dựng một cái Phật đường loại nhỏ, thờ cúng bài vị của Tiểu Tuệ, để cho Bồ Tát che chở nàng, có lẽ so với làm đàn tràng gì đó cùng với dời mộ phần càng có tác dụng hơn.

Tăng Thụy Tường lúc này mới buông xuống tâm tư dời mộ phần, đem gian đầu tiên phía nam Tây sương phòng, làm Phật đường, đồng thời, cũng đặt bài vị của Tiểu Tuệ.

Làm xong những việc này, khó khăn lắm lại đến trung tuần tháng hai rồi, Tử Tình nhận được thư Lâm Khang Bình gửi, nói là thuyền đã xuống nước, hết thảy còn rất thuận lợi, chẳng qua là, kho hàng bến tàu không mua được, có chút tiếc nuối.

Kho hàng này, Tử Tình thật đúng là không ôm hi vọng gì, vừa nghĩ khó khăn cũng lớn, không giống như là mua thuyền mua hàng, có bạc là được, vị trí kho hàng tốt như vậy, rõ ràng là việc một vốn bốn lời, ai không tụ tập đến tranh, chỉ xem ai có bối cảnh hậu đài cứng rắn. Mà Lâm Khang Bình chỉ là một kẻ giới bình dân, có thể tranh được với ai?

Ngày hôm đó, Tử Tình bế Yên Nhiên về nhà mẹ đẻ, nhìn thấy Tử Lộc đang ở trong phòng lớn viết chữ, mấy người Tăng Thụy Tường và Thẩm thị vây quanh ở bên cạnh, Tử Tình có vài phần buồn bực, Tử Lộc viết xong rồi, hỏi Tăng Thụy Tường nói: "Cha, ngươi thấy được không?"

Tử Tình nhìn thoáng qua, chỉ hai chữ, "Tuệ Hựu", hỏi: "Có ý gì?"

"Cha nói, tên thư viện hãy gọi là Tuệ Hựu, thân bà đã là người có tuệ căn, khẳng định sẽ phù hộ thư viện của chúng càng làm càng hưng thịnh, có thể làm cho càng nhiều người được lợi. Tên này ngươi cảm thấy thế nào?" Tử Lộc hỏi.

Tử Tình suy nghĩ một chút, nói: "Tên này thật đúng là không tệ, ngụ ý cũng tốt, cho nên, Nhị ca, ngươi lần này nhất định phải đi thi Hương, có thân bà che chở, hơn nữa chính ngươi chăm chỉ, hẳn là không có vấn đề."

Tử Lộc vừa nghe cái này, sờ sờ đầu mình, suy nghĩ một lát, nói: "Thi thì thi, vậy thi một lần cuối cùng."

Tăng Thụy Tường nghe xong cười nói: "Tiểu Tứ gởi thư, tìm Quốc Tử Giám cho Tiểu Tam dự thính rồi, ngươi cũng mau mau đi đi."

"Thế nào cũng phải chờ Nhị nàng dâu sinh rồi hãy nói, cũng không còn mấy ngày nữa." Thẩm thị nói.

Tử Tình nghĩ, có lẽ qua hơn một tháng, Thẩm thị và Tăng Thụy Tường thật đúng là muốn vào kinh rồi, bèn nói: "Nương, không bằng, ta đó bà ngoại đến ở mấy ngày, bà ngoại có lẽ cũng nhớ mọi người rồi."

Thẩm thị vỗ đầu mình, nói: "Sao ta lại quên việc này chứ? Mấy ngày nay cứ nghĩ muốn làm việc gì đó, chỉ là không nghĩ ra, có thể thấy được, lớn tuổi thật rồi, trí nhớ cũng kém rồi."

Lưu thị cười nói: "Đừng nói nương bấy nhiêu tuổi này, ta bây giờ cũng hay không nhớ được việc, đồ để chỗ nào, lúc sau đã quên rồi, ngẫm lại Vĩnh Liên đã mười hai rồi, không đến hai năm nữa nên lấy chồng rồi, ta mới cảm thấy mình cũng có chút già rồi."

"Nói bậy gì đấy, ở trước mặt nương, ngươi còn nói ra già rồi, bà ngoại ngươi nghe thấy được, chỉ sợ muốn cầm quải trượng gõ ngươi." Thẩm thị cười nói.

Nhắc tới quải trượng của Hà thị, vẫn là Lâm Khang Bình từ Việt thành đặc biệt mua về để hiếu kính Hà thị, nói là từ chỗ Lữ Tống tới, gọi là gỗ tử đàn, Hà thị coi như bảo bối, cả ngày không rời tay, khen Lâm Khang Bình thật hiếu thuận.

Thẩm thị nói là đi đón Hà thị, Phó thị nghe xong nói: "Nương, không bằng ta về nhà mẹ đẻ một chuyến, thuận tiện mang bà ngoại đến."

Thẩm thị nghe xong nói với Lưu thị nói: "Nương Vĩnh Liên, không bằng ngươi cũng đi theo về nhà mẹ đẻ thăm một chút, thật sự phải đi xa, làm lão nhân này, đều nhớ thương đứa nhỏ của mình đấy.

Lưu thị nghe xong cười nói: "Vẫn là nương săn sóc nàng dâu chúng ta, ta đang có ý này đó."

Chờ mấy người Lưu thị đi rồi, Thẩm thị nói với Tử Tình nói: "Ta cũng là từ nàng dâu đến, nào có làm cha nương là không lo cho đứa nhỏ của mình? Thì ra cứ nói bà ngươi là ngoại lệ, bây giờ xem ra, cũng không phải là ngoại lệ, chẳng qua cha ngươi không phải là nàng sinh mà thôi. Ngươi xem Đại cô cùng Đại cha ngươi, cho dù làm việc có quá đáng hơn nữa, bà ngươi cũng có thể đối tốt với bọn họ như thường, trong lòng cũng còn lo lắng cho bọn họ."

"Nương, nói đến cái này, cha ta thật sự mấy ngày nay không nằm mơ thấy thân bà ta nữa sao?" Tử Tình đối với cái này thật là có chút hiếu kỳ.

"Ừm, còn đừng nói, từ lúc có Phật đường này, cha ngươi ngủ yên ổn hơn rồi, nói là rốt cuộc không mơ thấy thân bà ngươi khóc nữa."

Tử Tình cảm thấy đây là một loại tác dụng trong lòng đi? Nhưng là, Tuệ Quang đại sư kia có thể giải thích thế nào đây? Hay là thực sự có một loại lực lượng thần bí siêu nhiên? Chẳng qua, có thể làm cho Tăng Thụy Tường từ trong bóng ma quá khứ đi ra, hết thảy mọi chuyện coi như là đáng giá.

Trần thị là vào mùng hai tháng ba sinh nhi tử, Thẩm thị vừa thu xếp cho Trần thị ở cữ, vừa bắt đầu chậm rãi thu dọn một chút đồ không cần cho Trần thị, Tăng Thụy Tường và Thẩm thị vẫn là quyết định không đi, dù sao Tăng Thụy Tường vẫn là có công danh Tú tài, còn có mấy người Tử Phúc cũng đều là có công danh trong người, nếu thật bởi vì đi xa nhà trong thời kỳ đại tang bị lên án, cũng là không dễ giải thích. Không so được với bạch đinh bình thường, có thể tùy ý hơn một chút.

Không nói Thẩm thị thu dọn đồ, mấy người Lưu thị cũng đang chuẩn bị đi, hơn nữa, lần này vừa đi, ít nhất phải hai năm sau mới trở về, đồ đạc không dùng phải đóng gói toàn bộ. Bởi vì Thẩm thị nói, Tết năm nay, cũng không để cho bọn họ bôn ba qua lại, vừa sinh đứa nhỏ, trở về cũng không ở được mấy ngày.

Mấy người Lưu thị đi theo đường thủy, bọn họ đi rồi, trong nhà đột nhiên thoáng cái trống vắng đi rất nhiều, trong lòng Thẩm thị trống vắng, chỉ có nàng và Tăng Thụy Tường mang theo Thạch bà tử. Hà thị ở hơn một tháng cũng trở về An châu.

Thư Duệ vẫn là không cùng bọn họ vào kinh, chủ yếu là Tử Tình nghĩ đứa nhỏ đi theo bên cạnh mình, cũng có thể học chút này chút nọ, trong nhà còn có sẵn tiên sinh dạy cầm kỳ thư họa, đứa nhỏ còn chưa tròn chín tuổi, Tử Tình không muốn để cho hắn sớm gánh vác quá nhiều thứ.

Ngày hôm đó, thời tiết đẹp trời, mưa dầm sau nửa tháng cuối cùng cũng ngừng, Tử Tình mang theo Yên Nhiên trở về nhà mẹ đẻ, trong nhà chỉ có một mình Thạch bà tử, nói Tăng Thụy Tường và Thẩm thị đi xem núi rừng bên hồ nước rồi.

Tử Tình nghe xong có vài phần buồn bực, đang yên lành, hai người cùng đi ra ngoài xem núi, núi có cái gì đáng xem đâu? Chẳng lẽ là Tăng Thụy Tường muốn tự mình xây thư viện lên?

Tử Tình từ chỗ Thạch bà tử cũng không hỏi ra được cái gì, chỉ đành phải về nhà trước, Thẩm thị là hơn một canh giờ sau, lúc sắp đến giờ cơm mới tới tìm Tử Tình.

"Tình nhi, cha ngươi muốn hỏi ngươi, trong trang của ngươi còn có bao nhiêu cây đào giống, bao nhiêu cây hạnh giống, có những cây giống nào khác, có bao nhiêu?" Thẩm thị vừa thấy Tử Tình hỏi ngay.

"Nương, chẳng lẽ cha thật đúng là muốn sửa sang núi kia?"

"Có tên rồi, cha ngươi nói, núi kia gọi là Tuệ sơn, thư viện gọi là Tuệ Sơn thư viện."

"Nương, không phải gọi là Tuệ Hựu sao? Sao lại sửa lại Tuệ Sơn?" Tử Tình hỏi, bảng hiệu thư viện Tử Lộc đã viết xong rồi.

"Còn không phải cha ngươi, nghĩ núi này không có tên, không bằng gọi là Tuệ Sơn, đã gọi là Tuệ Sơn, Tuệ Sơn thư viện cái tên này càng vang dội văn nhã hơn một chút. Hắn nói, dù sao chính hắn ở nhà cũng là không có việc gì có thể làm, không bằng, dọn dẹp đám cây tạp trên Tuệ Sơn trước, thay một đám cây ăn quả, để ra chỗ thư viện, bởi vậy lúc này, mới đến hỏi ngươi có bao nhiêu cây giống?"

Cái này Tử Tình thật đúng là không biết, có ít ngày không đến trong trang rồi, "Nương, tí nữa ta bảo Lâm An hỏi một chút đi, ta cũng không biết."

Ai ngờ Tăng Thụy Tường là người nóng vội, thấy Thẩm thị đi một hồi không trở về, liền tìm đến, nói: "Không bằng chúng ta cũng đi trong trang của ngươi nhìn xem, cả ngày nghe ca ngươi nói mãi, thôn trang kia của ngươi như thế này như thế kia, lần đó Nhị Mao gây chuyện cũng không kịp nhìn kỹ một cái."

"Cha, ăn cơm trước đã, ăn cơm xong, ta cùng các ngươi đi qua." Tử Tình cũng có chút nhớ hoa hạnh khắp núi ở Khang trang rồi, từ lúc năm ấy Tử Hỉ nói trồng cây hạnh tốt, Tử Tình bảo ngay người ta ươm giống, bây giờ đã qua bốn năm năm, năm ngoái lần đầu tiên nở hoa, còn không chỉnh tề lắm, Lâm Khang Bình kéo Tử Tình đi xem, xa xa nhìn lại, đó cũng là một vùng tươi sáng rực rỡ, so với hoa đào sắp nở càng kiều diễm hơn một chút. Tử Tình lúc ấy cũng là kinh thán không thôi, thật đúng là thấy được mưa hoa trong truyền thuyết.

Chỉ là, đáng tiếc, hoa kỳ năm nay đã qua rồi, mùa xuân Phương Nam đến sớm, lúc thời tiết ấm áp, cuối tháng giêng đầu tháng hai hoa hạnh đã có nụ nhô ra. Năm nay Lâm Khang Bình không ở bên cạnh, Tử Tình vậy mà phụ lòng cảnh xuân cực đẹp này.

Sau khi ăn xong, Tử Tình giao Yên Nhiên cho Tiểu Lục Tiểu Phấn, bản thân thay đổi thân trang phục thôn cô, dẫn theo Thư Ngọc cùng Thư Vĩ, đi theo Tăng Thụy Tường và Thẩm thị vào trang, đang là thời điểm cày bừa vụ xuân bận rộn, cải dầu vừa thu xong, các nam nhân ở trong ruộng nước cày ruộng bừa ruộng, nữ nhân ở trong đất trống phơi cải dầu, vẫn là Lâm An mắt sắc, thấy được đoàn người Tử Tình trước, vội chạy tới.

Tăng Thụy Tường hỏi chuyện cây giống, cây đào cây hạnh hoa quế đều còn có một chút, Tử Tình nghe xong bỗng nhiên nhớ tới, nói: "Cha, không bằng, ngươi chia học đường thư viện làm mấy khu, mỗi khu trồng hoa giống nhau, chăng hạn như hoa đào, thì gọi là Đào trai, hoa hạnh gọi Hạnh trai, hoa không đủ, còn có cây trúc đó, Trúc trai cũng không tệ, dù sao các học sinh cũng phải phân cấp bậc, vừa vỡ lòng, có trụ cột, muốn đi thi, học sinh cấp bậc khác nhau vào trai khác nhau."

"Chủ ý không tệ, chẳng qua là, cái tên này phải cân nhắc thêm một chút." Tăng Thụy Tường vuốt râu mình nói.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 05.10.2015, 17:36
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9627 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 53
Chương 380, Yên Nhiên một tuổi

Editor: Trạch Mỗ

Xác định xong cây giống rồi, Tử Tình dẫn Tăng Thụy Tường và Thẩm thị tùy ý đi một chút xung quanh trong trang, hấp dẫn Tăng Thụy Tường là hai hàng phòng ốc chỉnh tề trong trang, cửa đối diện nhau, cũng coi như một con phố nhỏ, còn có mấy đứa nhỏ đang chơi đùa.

"Cha nương, nơi này lúc buổi sáng còn có một cái chợ sáng đấy, đều là sản phẩm trong trang, có thể tiêu tiền mua, cũng có thể trao đổi." Tử Tình nói.

Xuyên qua phố nhỏ, Tử Tình rẽ đến phía sau phòng ốc, phía sau chính là mấy ngọn núi kia, quả nhiên là quả hạnh non treo đầy cành, đứng trên đỉnh một ngọn núi nhỏ, quan sát toàn bộ thôn trang, vàng là lúa mạch, xanh là ruộng mạ, khắp nơi có thể nhìn thấy có bóng dáng bận rộn của con người.

Tăng Thụy Tường nhìn cười nói: "Nơi này của ngươi nói là thế ngoại đào nguyên cũng không đủ."

"Cha, nương, phía sau núi bên kia còn có nữa, chính là một cái đập chứa nước lớn, có củ niễng, có củ sen, có lẽ lúc này lá sen đã chồi ra rồi."

"Thôn trang này thật đúng là không nhỏ. Tuệ Sơn so với cái này nhỏ hơn, tổng cộng mới hơn tám mươi mẫu, chẳng qua, làm thư viện cũng đủ rồi." Tăng Thụy Tường nói.

"Khoan hãy nói, nếu giống như Tình nhi nói, xây phòng ốc ở trong đám cây, cũng không tệ, cái khác ta chưa từng thấy, bây giờ học đường kia cũng không tệ, còn có, mấy gian nhà cỏ tranh trong rừng đào nhà Tình nhi, nhìn cũng không tệ." Thẩm thị nói.

Tăng Thụy Tường nghe xong cười nói với Thẩm thị: "Ngay cả ngươi cũng nói tốt, chắc là tốt thật rồi."

Ba người vừa nói, vừa đi ra ngoài, bởi vì Thẩm thị nói, đi lâu chân mỏi rồi, bên kia là rừng trúc và lúa mạch, còn có đập chứa nước, nàng cũng lười đi nhìn thêm.

Sau khi từ Khang trang trở về, Tăng Thụy Tường mỗi ngày đi Tuệ sơn một chuyến, sau khi trở về một mình ở thư phòng tô tô viết viết, tầm qua nửa tháng Tăng Thụy Tường tìm tới dọn dẹp đám cây tạp trên Tuệ sơn trước, cũng có giữ lại một số cây tùng, một lần nữa sửa sang lại nơi đó.

Lúc này, Lâm Khang Bình cũng vào cửa, bởi vì Yên Nhiên sắp đầy một tuổi rồi. Vừa khéo, chuyện ở Việt Thành Lâm Khang Bình cũng làm được bảy tám phần, việc còn lại, đoán chừng mấy người Vương Tài cùng A Thổ, A Thủy có thể ứng phó xong được, Lâm Khang Bình liền vội vàng trở về.

Lâm Khang Bình sau khi rửa mặt mới có thời gian ngồi xuống, ôm Tử Tình, cùng Tử Tình nói chút chuyện Việt Thành. Thuyền lớn đã xuống nước rồi, lấy hàng từ chỗ Johann, vận chuyển đến khu đất liền, lại từ trong khu đất liền, vận chuyển đồ Johann cần qua, đã chạy được một vòng qua lại rồi.

"Ta thấy thuyền vận vẫn là lần đầu tiên làm, chẳng qua, ta không định lại dùng ngân phiếu trong nhà, chờ thuyền vận kiếm được bạc rồi, ta lại mua thuyền, còn có thể mua mấy chiếc thuyền nhỏ, chạy trong kênh đào và trong sông. Lần này ta đã bỏ ra tiền đặt cọc rồi, dùng chính là ngân phiếu ngươi đưa cho ta, ta ghi nhớ rồi, tổng cộng từ trong nhà cầm sáu vạn lượng ngân phiếu. Xem xem bao nhiêu năm ta có thể kiếm nó trở về?"

"Có ý gì? Chẳng lẽ ngươi còn định trả ta?"

Mặt Lâm Khang Bình ở trong cổ Tử Tình cọ xát hơn nửa ngày, mới nói: "Trả, nhất định trả, cả ta cùng trả."

Hai vợ chồng đang nói chuyện, Thư Duệ dẫn theo đám đệ đệ muội muội tiến vào, Thư Duệ đang trong thời gian nghỉ cày bừa vụ xuân, cho nên mấy ngày nay vẫn ở nhà, hơn hai tháng không nhìn thấy Lâm Khang Bình, bọn nhỏ đều rất nhớ.

Tử Tình đón Yên Nhiên trong tay Thư Duệ, để cho Yên Nhiên nhìn Lâm Khang Bình, nói: "Bảo bối, gọi phụ thân, gọi nào?"

Yên Nhiên nhìn nhìn Lâm Khang Bình, dường như không nhận ra, hoặc là nói phải là không nhận ra, ôm Tử Tình gọi "nương."

Lâm Khang Bình ngạc nhiên nhìn đứa nhỏ, nói: "Ta mới đi vài ngày đứa nhỏ lại có thể gọi nương rồi?"

"Cái này có cái gì ngạc nhiên? Đứa nhỏ một tuổi rồi, còn có thể gọi ca đó, Yên Nhiên, ngoan, gọi ca, ca." Tử Tình chỉ vào mấy người Thư Duệ nói với Yên Nhiên.

Yên Nhiên hướng về phía Thư Duệ ngọt ngào cười, đưa tay vào trong miệng,  gọi "Ca ", có chút không rõ.

Thư Vĩ vội trèo lên trên đùi Tử Tình, lấy ngón tay Yên Nhiên ra, nói: "Muội muội ngoan, nương nói, trên ngón tay có trùng trùng, không thể bỏ vào trong miệng. Ca ca giúp ngươi lấy ra."

Lâm Khang Bình đón Yên Nhiên qua, Tử Tình ôm lấy Thư Vĩ, hôn nhẹ lên trán đứa nhỏ, khen nói: "Vẫn là ta tiểu nhi tử ngoan, nương nói cái gì cũng nhớ được. Sau này trưởng thành rồi, phải làm người như thế nào đây?"

"Nương, ta nhớ rồi, phải làm một người quả mà không hoa, mà không là làm một người có hoa không quả(*)." Thư Ngọc đáp trước.

(*)Quả mà không hoa: lời ca ngợi, kết quả nhưng không cần ra hoa, chỉ người có bản lĩnh nhưng không khoe khoang, ồn ào, không biểu hiện ra bên ngoài, có nội hàm (bọn Tàu thâm đây mà), có hoa mà không quả là nghĩa xấu, ngược lại.

Đây là Tử Tình trước đó vài ngày, cùng mấy cái đứa nhỏ giảng truyện 《cây lạc 》của Hứa Địa Sơn, không nghĩ tới đứa nhỏ còn nhớ.

Tử Tình ôm chầm lấy Thư Ngọc, hỏi: "Thế Ngọc Nhi có thể nói cho nương, cái gì là quả mà không hoa cái gì là có hoa không quả hay không?"

Thư Ngọc vừa mới bắt đầu vào học, chớp mắt ngẫm nghĩ, nói: "Phải có thực tài thực học, không nên chỉ có bề ngoài hoa lệ."

"Còn có, không nên làm người nông cạn." Thư Ngạn nói.

"Người có thực tài thực học, mới có tầm nhìn lâu dài, người chỉ chú trọng bề ngoài, khẳng định là tầm nhìn nông cạn, người có nội tâm xốc nổi." Thư Duệ nói tiếp.

Lâm Khang Bình đang chơi cùng Yên Nhiên, Yên Nhiên trước kia thích nhất trò chơi Lâm Khang Bình giơ nàng lên thật cao, mỗi lần giơ Yên Nhiên quá đỉnh đầu Lâm Khang Bình, đứa nhỏ đều sẽ cười khanh khách, bởi vậy lúc này, Lâm Khang Bình thấy đứa nhỏ không nhớ rõ hắn, vội lặp lại chiêu cũ. Quả nhiên, Yên Nhiên còn nhớ rõ cái này, như một đóa hoa cười như trước.

Lâm Khang Bình nghe xong lời nói của Thư Duệ và Thư Ngạn, để Yên Nhiên xuống, kéo Thư Duệ và Thư Ngạn qua, nói: "Con ta cũng thành người có học vấn, nói ra được lời nói, thật là có đạo lý, nào, phụ thân cũng ôm các ngươi một cái."

Lâm Khang Bình ôm mấy đứa nhỏ lăn lộn ở trên thảm, vui đùa ầm ĩ, khi người một nhà đang chơi đùa không biết trời chăng gì nữa, Thẩm thị tiến vào, vừa vặn thấy một nhà Tử Tình lăn lộn trên mặt đất, cười nói: "Không nghĩ tới Khang Bình thoạt nhìn là người không thích đùa giỡn lắm, lại có thể cùng bọn nhỏ chơi đùa vui vẻ như vậy, thật nên để cho cha ngươi cũng đến xem, hắn có khi nào cùng mấy người các ngươi chơi đùa như vậy?"

Lâm Khang Bình thấy Thẩm thị đến, vội đứng lên, nói: "Nương, ta vừa mới vào nhà rửa mặt xong, đang chuẩn bị đi thăm ngài và cha đây."

Tử Tình cũng nói: "Nương, không bằng gọi cha đến cùng ăn bữa cơm đi, dù sao trong nhà cũng chỉ có hai người các ngươi, muốn ta nói, các ngươi cũng đừng nổi lửa nữa, cứ ở đây cùng ăn đi, còn náo nhiệt hơn một chút.

"Vẫn là quên đi, chúng ta không câu nệ giờ sớm giờ tối, muốn ăn chút gì cũng tùy ý hơn, cũng không cho các ngươi thêm phiền, chẳng qua, bữa này hôm nay, vẫn là có thể."

Thư Duệ nghe xong, vội nói: "Bà ngoại, ta đi gọi ông ngoại."

Lúc Thư Duệ muốn ra ngoài, Thư Ngạn cũng đi theo qua, Thẩm thị thấy cười nói: "Đứa nhỏ này, thật hiểu chuyện. Ta còn tưởng rằng hắn không đi lên Kinh được, trong lòng có câu oán giận đấy."

Thật ra, Thư Duệ ban đầu cũng là có mấy câu oán giận, cảm thấy Tử Tình nói chuyện không giữ lời gì hết, sau này, Tử Tình phân tích kỹ lợi và hại đi Kinh Thành cùng ở lại trong nhà cho hắn, mấy đệ đệ muội muội còn nhỏ, đúng là thời điểm làm sâu thêm tình cảm, hắn đại ca này sớm rời đi như vậy, trở về đệ đệ muội muội cũng không nhận ra hắn, tương lai không thân thiết với đệ đệ muội muội, chẳng phải là mất nhiều hơn được?

Thư Duệ là người trọng tình cảm, nghe Tử Tình vừa nói như thế, cũng nghĩ thông, vô cùng vui vẻ ở lại nhà.

Ngày hôm sau, là mồng một tháng tư, Tử Tình sáng sớm phái Lâm Hưng đi vào thành An Châu lấy một cái bánh ngọt, là chuẩn bị ở trong tiệm của Trần thị, hôm qua đã thương lượng trước với Thẩm thị và Tăng Thụy Tường rồi, người một nhà mình ăn bữa cơm là được rồi.

Ai ngờ vừa ăn xong điểm tâm, Tử Tình liền thu được một phần đại lễ, Phó gia, Tử Tình và Thẩm thị thương lượng một chút, cũng không thể chỉ thu lễ không mời khách, liền phái Lâm Phúc đi An Châu đưa thiếp mời cho Phó gia và Hạ gia, bởi vì Tử Vũ nhất định là muốn mang theo đứa nhỏ đến, Tử Tình đại biểu Tăng Thụy Tường và Thẩm thị đi tham gia tiệc tròn tuổi của nhi tử Tử Vũ, Hạ thái thái hỏi chuyện sinh nhật của Yên Nhiên, Tử Tình lo lắng nàng bới móc để ý, dứt khoát cũng đưa thiếp mời.

Lâm Phúc mới vừa đi, Hà thị, vợ chồng Thẩm Kiến Nhân tới đây, nói là mấy người Thẩm Kiến Sơn lát nữa cũng tới. Lại một lát, Thu Ngọc dẫn Uyển Tình Như Tình tới cửa, Bảo Phượng cũng đến tặng một phần lễ, một bộ quần áo trẻ con, đặt đồ ở chỗ người gác cổng rồi đi, bởi vì nàng biết, hôm nay nhà Tử Tình khách khứa không ít, không phải là nàng có thể nói chuyện với được, cho nên, liền không tới quấy rầy Tử Tình.

Tử Tình vội dặn dò Tiểu Tử chuẩn bị hai bàn tiệc thượng đẳng, Tiểu Tử bây giờ cũng có hai người làm giúp, Tiểu Mễ và Tiểu Thái, làm việc cũng có khuôn có dạng.

Phó phu nhân mang theo Gia Ninh tới trước, vừa vào cửa đã cười nói: "Còn mời, không uổng phí tâm tư của ta, ta vẫn luôn chờ đó, chờ đến hôm qua cũng không thấy ngươi đưa thiếp mời mời ta đến tiệc đầy tuổi của đứa nhỏ, ta vừa giận, đưa lễ tới sớm, xem ngươi còn có thể giả ngu trốn tránh không mời?"

Tử Tình nghe xong tiến lên khoác tay Phó phu nhân cười nói: "Là lỗi của ta, ta cứ nghĩ phu nhân là người bận rộn, không dám tùy tiện quấy rầy, đâu biết rằng phu nhân nhớ thương ta như vậy? Về sau, cửa lớn nhà ta mười hai canh giờ mở ra cho phu nhân, muốn đên lúc nào, ta đều “đeo giày ngược ra nghênh đón"."

(*)Đeo giày ngược ra ngênh đón: ý chỉ nóng lòng, vội vàng ra đón khách => nhiệt tình tiếp khách.

Tử Tình nói xong, Phó phu nhân cười nói: "Đừng chỉ bằng miệng nói lấy lệ với ta, hôm nay ta đến, ta muốn xem ngươi “đeo giày ngược ra nghênh đón" thế nào?"

Mấy người đang nói đùa, Hạ gia thái thái mang theo Tử Vũ còn có nhi tử của Tử Vũ đến, Hạ thái thái thấy Phó phu nhân có vài phần kinh ngạc, bởi vì khi con của Tử Vũ đầy tháng, Phó gia thế nhưng không có bất kỳ biểu hiện gì, lúc này, lại tự mình tới tham gia tiệc đầy tuổi của nữ nhi Tử Tình, còn mang theo gia quyến cùng đến, có thể thấy được quan hệ của Phó gia và Tử Tình không phải thân mật bình thường.

Tử Tình bế Yên Nhiên đi ra, trên người đứa nhỏ treo đầy đám đồ trang sức, bởi vì lúc trước đã nói, địa phương có chú trọng, đứa nhỏ đầy tháng, trăm ngày cùng một tuổi thu được đồ trang sức càng nhiều, chứng tỏ đứa nhỏ nhận được yêu thương càng nhiều, phúc khí sau này tất nhiên cũng nhiều, cho nên, những trang sức này phải đeo ở trên người đứa nhỏ thể hiện rõ ràng.

Sinh nhật thông thường đều là vòng cổ cùng khóa trường mệnh, cũng có vòng đeo tay vòng đeo chân gì đó, nặng trịch, đè ép đứa nhỏ không chịu được, Tử Tình vừa lấy, còn phải đeo cho đứa nhỏ, mỗi người tặng, đều phải qua một chút ở trên người đứa nhỏ, lại thêm vài câu nói may mắn. Vì thế, mấy người Lưu thị trước khi đi, đều để lại vòng cổ cùng khóa vàng trong tay Thẩm thị trước, chỉ còn chờ hôm nay lấy ra.

"Chậc chậc, ngươi xem đứa nhỏ này, đồ quá nhiều không đeo hết, thật đúng là phúc phận lớn." Hạ thái thái cười nói.

Mọi người đang cười, người gác cổng Lâm Mạch chạy tới nói, bên ngoài lại tới một chiếc xe ngựa tặng lễ nữa.
------
Cây lạc của Hứa Địa Sơn:
Hứa Địa Sơn (1893-1941), học giả, nhà văn hiện đại, tên Tán Khôn, tự Địa Sơn, bút danh Lạc Hoa Sinh, nguyên quán Yết Dương, Quảng Đông. Sinh ra trong một gia đình trí sĩ yêu nước ở Đài Nam, Đài Loan. Sau khi về đại lục sống ở Long Khê, Phúc Kiến….

“Cây lạc”:

Sau nhà chúng tôi có nửa mẫu đất để trống. Mẹ nói: “Để cho nó hoang vu thì quá đáng tiếc, các con đã thích ăn lạc như vậy, thì làm thành vườn lạc thôi.” Mua giống mua giống, động thổ động thổ, tưới vườn tưới vườn - mấy chị em chúng tôi cùng mấy đứa con gái đều rất thích; không quá mấy tháng, lại có thể thu hoạch rồi!

Mẹ nói: “Tối nay chúng ta có thể làm một lễ thu hoạch, cũng mời cha của các con tới nếm thử lạc mới của chúng ta, thế nào?” Chúng tôi đều đáp ứng. Mẹ đem lạc làm thành vài món, còn bảo lễ này muốn cử hành ở đình cỏ trong vườn.

Buổi tối đó sắc trời không tốt lắm, nhưng là cha cũng đến, quả thực rất khó được! Cha nói: “Các con thích ăn lạc sao?”

Chúng tôi đều tranh nhau trả lời: “Thích ạ!”

“Ai có thể nói ra chỗ tốt của lạc?”

Chị gái nói: “Mùi vị của lạc rất ngon.”

Anh trai nói: “Lạc có thể làm ra dầu.”

Tôi nói: “Vô luận loại nào mọi người đều có thể dùng giá rẻ mua nó để ăn; đều thích ăn nó. Đây chính là chỗ tốt của nó.”

Cha nói: “Công dụng của lạc tất nhiên rất nhiều; nhưng có một loại là vô cùng đáng quý. Hạt lạc nho nhỏ này không đẹp như quả táo, quả đào, quả lựu, treo quả của nó ở trên cành, màu sắc đỏ tươi xanh nhạt, làm cho người ta vừa nhìn đã sinh lòng hâm mộ. Nó chỉ chôn quả ở dưới đất, đợi đến trưởng thành, mới để cho người đào nó ra. Các con tình cờ nhìn thấy một cây lạc co quắp mà sinh trưởng ở trên mặt đất, không thể lập tức biết được nó có quả hay không, cần phải đợi đến khi con tiếp xúc với nó mới có thể biết được.”

Chúng tôi cùng nói: “Đúng vậy.” Mẹ tôi cũng gật đầu một cái. Cha tôi đón lấy nó nói: “Cho nên các con phải như cây lạc, bởi vì nó có ích, không phải là thứ lớn lao, xinh đẹp.”
Tôi nói: “Như vậy, người phải làm người có ích, không cần làm người vĩ đại, vẻ vang.” Cha nói: “Đây là hi vọng của cha đối với các con.”

Chúng tôi nói chuyện tới đêm khuya mới tan, hết thảy món lạc mặc dù không có, song lời nói của cha bây giờ vẫn còn khắc ghi ở trong lòng tôi.
(nguồn st baidu.com, Trạch Mỗ)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 06.10.2015, 00:21
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9627 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 48
Chương 381, lễ vật đặc thù

Tử Tình đang cùng các nữ quyến bế Yên Nhiên đeo trang sức, vừa nghe còn có tặng lễ đến, Tử Tình sửng sốt, bỗng nhiên có chút lớn đầu, còn có ai đây? Hay là xe ngựa đưa tới? Lâm Khang Bình đi ra bên ngoài đón người vào bên trong vườn, mấy người khiêng đồ vào phòng. Tiểu Phấn cùng Tiểu Lục lại khiêng vào Tây phòng chỗ Tử Tình cùng các nữ quyến đang ở.

Phó phu nhân bế Yên Nhiên cười nói: "Đi, nhìn một cái đi, còn có thứ tốt gì chúng ta chưa thấy qua?"

Người đến là Văn gia, lại có thể là Chu chưởng quầy theo đến, Lâm Khang Bình cùng Chu chưởng quầy ở phòng khách dùng trà, năm đó, Chu chưởng quầy là lấy thân phận trưởng bối của Lâm Khang Bình tới tham gia lễ đính hôn và lễ thành thân của Lâm Khang Bình, bây giờ nhìn Lâm Khang Bình lập được một phần gia nghiệp lớn này, cũng là có chút vui mừng,  không ngừng than thở mình là già rồi.

Lại nói Tử Tình thấy Phó phu nhân cùng Hạ thái thái tò mò, chỉ đành phải mở thùng ra, trừ vòng cổ vàng bạc mỗi loại một bộ, còn lại là biểu lễ sáu nâng, túi hương hầu bao đám ngọc bội hoa cùng với một đống đủ loại đồ chơi nhỏ làm bằng phỉ thúy ngà voi đồ vật nhỏ linh tinh, Tiểu Phấn nói, bên ngoài còn có mười cân mì chỉ bạc thượng đẳng.

Mì chỉ bạc: Là món ăn truyền thống của khu vực tỉnh Giang Tô (Thường Châu, Vô Tích) và thành phố Thượng Hải, do tiệm mì truyền thống trăm năm Vị Hương Trai Thường Châu làm ra vào năm 1912, đã có lịch sử trăm năm. Coi trọng phối liệu, thao tác, trình tự nghiêm khắc, có sợi mì mảnh như tơ, màu trắng như bạc, mềm dẻo trơn, đầy tính dai, cho vào nồi không bị dính…

Phó phu nhân tiện tay nhặt lên một con heo phỉ thúy nhỏ cười nói: "Lễ vật này còn rất đặc biệt, nhìn, phỉ thúy này chất nước thật tốt, chạm trổ cũng tinh xảo, chậc chậc, xem Yên Nhiên của chúng ta có nhiều phúc khí, ngay cả đồ chơi cầm trong tay đều là ngọc thạch."

Hạ thái thái cũng là kinh ngạc, Lâm Khang Bình không phải là một gã sai vặt chỉ từ Văn gia đi ra sao? Làm sao Văn gia còn đặc biệt tới sinh nhật cho đứa nhỏ Lâm gia, nhìn quà sinh nhật này còn không nhẹ đâu?

Một nhà Tử Tình này đến cùng có ma lực gì, ngay cả Phó phu nhân cũng bảo vệ? Mong mỏi vội vàng đến tặng lễ? Phó đại nhân lần này vào kinh, cũng không có cơ hội lên chức, nhưng là Hạ đại nhân mặc dù không có cơ hội vào kinh diện Thánh, lần mở ấn sau Tết cuối cùng cũng lên một chức Châu phán An Châu phủ, là tòng thất phẩm, hẳn là có liên quan đến Tử Phúc và Phó đại nhân đề cử dìu dắt, cho nên, Hạ thái thái càng muốn thân cận với Phó gia Tăng gia hơn một chút.

Nghĩ tới những điều này, Hạ thái thái cười nói: "Đến nhà thông gia phu nhân nhiều lần như vậy, cũng chưa từng tới vườn của Tử Tình nhìn xem một lần, hôm nay đến cũng là muốn đi dạo một chút, mới vừa vào Viên, đã thấy hoa đầy vườn, không khí thở ra, đều là đầy mùi hoa."

"Đây chính là thật, lần đó ta đến vào mùa xuân, cũng là bị hoa đầy vườn mê mắt, Tử Tình còn nhất định đòi cho ta một đóa mẫu đơn cài tóc, ta cũng không nỡ để cho nàng cắt xuống." Phó phu nhân cười nói.

Tử Tình nghe xong, chỉ đành phải tiếp đón Phó phu nhân và Hạ thái thái cùng với Thẩm thị và mấy vị cữu nương cùng đi, mấy vị cữu nương cũng không muốn đi theo, chủ yếu vẫn là cảm thấy câu nệ, Thu Ngọc cũng xua tay nói: "Ta cũng không đi, một năm ta đến hơn mười lần, chỗ nào không quen? Ta thay ngươi bế đứa nhỏ đi?"

Qua từ cửa Trúc uyển, thấy bên trong còn có người ở, Hạ thái thái thật là có chút nghi hoặc, Tử Tình thấy giải thích nói: "Là Lương tiên sinh mời đến từ trong thành An Châu, giảng dạy bọn nhỏ cầm kỳ thư họa, ta là nha đầu nông thôn cái gì cũng không biết, cuộc sống bây giờ dư dả hơn một chút, muốn cho mấy đứa nhỏ của ta học thêm một số thứ, đừng như cha mẹ bọn họ trừ thôn cô chính là thô hán, thật sự xấu hổ đi gặp người."

Phó phu nhân nghe xong cười nói: "Ngươi không phải là đang chê cười ta đi? Trong những người này trừ Hạ thái thái, chúng ta đều là xuất thân tiểu gia."

Hạ thái thái nghe xong vội nói: "Phu nhân mới là nói đùa đó. Phu nhân nếu là xuất thân tiểu gia, chúng ta cũng là hàn môn phúc mỏng đến cả tiểu gia cũng không bằng, các ngươi nói đúng không?"

Tử Tình vừa nghe, Hạ thái thái này thật đúng là đọc qua chút sách, nói chuyện cũng không thô tục, mặc dù làm người có chút khôn khéo, xu lợi, người cũng không xấu, đối với Tử Vũ cũng là thật lòng yêu thương, cái khác, Tăng gia cũng sẽ không quá nghiêm khắc.

Phó phu nhân muốn ở trong đình hóng mát nghỉ tạm, Tử Tình vội phân phó Tiểu Phấn chuẩn bị nước trà điểm tâm tới đây, lúc này lá sen đã hoàn toàn mở ra rồi, chật kín cả ao, chỉ là hoa sen còn chưa thấy bóng nào.

Phó phu nhân nhìn đám lá sen nói: "Giọt sương trên lá sen này nghe nói có thể dùng để pha trà, không bằng ngươi ngày nào đó cũng thử xem? Ta từng uống trà bằng tuyết trên hoa mai quét xuống, hương vị thật đúng là không tệ, có một mùi thơm ngát hoa mai."

Tử Tình nghe xong cười thầm, mình thật đúng là một người thô kệch, không biết phẩm trà, đời trước cũng chính là xuất thân nhà nghèo, nào có cơ hội với thừa tiền phẩm trà, đời này, ngay từ đầu cũng không có điều kiện kia, chờ có điều kiện kia, vị giác của Tử Tình đã định tính rồi, cũng không phân biệt ra được trà ngon.

"Phu nhân muốn nếm thử mà nói, ngày mai ta phái người thu thật những giọt sương này, đưa đi cho phu nhân, ta sẽ không giả bộ cao nhã này rồi, muốn nói đồ ăn có ăn ngon hay không, ta còn có thể nói ra một hai, trà này, cũng là thật tâm không hiểu." Tử Tình cười nói.

Thẩm thị nghe xong cũng cười nói: "Nữ nhi này của ta, từ nhỏ chính là đồ ăn hàng, còn chỉ thích ăn món ăn thôn quê, như ếch, lươn, cá chạch, ba ba. …, không bơi trong nước nàng không thích, đáng tiếc, bay trên trời không bắt được, bằng không, cũng sẽ bị nàng bắt đi ăn.

Phó phu nhân nghe xong cười nói: "Phải không? Hôm nay cần phải nếm thử tử tế, ngày trước ta đến, cũng chưa từng thấy mấy thứ này, nhưng là nghe hai tiểu tử kia nhà ta nói qua, hương vị là tốt như thế nào, tốt xấu gì hôm nay ta cũng phải nếm thử món ngon này."

Tử Tình vừa nghe, cái này thật có chút khó khăn rồi, lươn dễ nói, ếch thì nhất thời không tìm được, bèn gọi Tiểu Phấn, phái Lâm Miêu đi chợ phố hoặc trong trang tìm xem.

Cũng may hôm qua đã chuẩn bị mấy con cá lớn, lúc này, cũng là có ích rồi, có hấp, kho tàu, tê cay , hương cay, đã dặn Tiểu Tử làm lên hết.

Mọi người đang ở đình hóng mát dùng trà nói cười, đột nhiên, Hạ thái thái nhìn con đường nhỏ từ cửa lớn vào sân nói: "Tử Tình, nhà ngươi hình như lại tới tặng lễ nữa rồi."

Tử Tình vừa thấy, đúng vậy, vẫn là người trông như quản gia nhà Tiểu Dực lần trước đến kia, do Lâm Mạch dẫn tiến vào. Tử Tình thật sự đau đầu rồi, lần trước đã nói rõ ràng với tiểu thí hài này, về sau không cần tùy tiện tặng lễ tới, một đứa nhỏ phá của bảy tám tuổi, còn rất chấp nhất. Chẳng qua, Tử Tình đã quên, Tiểu Dực cũng không nói Yên Nhiên là vợ của hắn, chỉ là luôn miệng gọi muội muội muội muội.

"Ồ, người tới chạy thẳng tới nơi này." Phó phu nhân nói.

Tử Tình vừa thấy, đúng vậy, Lâm Mạch không biết nói cái gì, người trông như quản gia kia trực tiếp xông đến cầu nổi bên này, Tử Tình chỉ đành phải đứng lên, đứng ở cạnh bậc thềm đón, người tới đến trước mặt Tử Tình, cúi đầu chào hỏi, hai tay kính cẩn giơ qua một bức quyển trục trong tay, nói: "Thái thái, đây là tiểu chủ nhân của chúng ta cố ý viết mừng tuổi cho thiên kim của quý phủ, còn có một phong thư."

Tử Tình nhận lấy, mở thư trước, vừa nhìn, vẫn là thể bút của Tiểu Dực, đại ý là, đáp lễ của Tử Tình lần trước hắn nhận được rồi, rất là cao hứng, nhất là xiêm y Tử Tình tự tay khâu cho hắn, mặt khác hắn nhớ kỹ lời nói của Tử Tình, không có tùy ý dùng tài sản trong nhà cho lễ sinh nhật của Yên Nhiên, tự mình đặc biệt viết mấy chữ. Còn có, đồ lần trước đưa tới, thật ra là mẫu thân hắn để lại cho hắn, mẫu thân hắn sau khi sinh xong hắn không bao lâu thì bệnh mất, đồ cưới của mẫu thân hắn đều để lại cho hắn và tỷ tỷ hắn, có người chuyên quản lý cho hắn, cho nên, bảo Tử Tình không cần lo lắng. Chẳng qua, cuối cùng, hắn cũng nói, muốn nghe lời Tử Tình, sau khi lớn lên, phải làm một người tay làm hàm nhai.

Tử Tình xem thư này hồi lâu, mới hiểu rõ ý tứ, đoán chừng vẫn là Tiểu Dực biết Tử Tình không thích xem cổ ngôn, cho nên đặc biệt đổi thành bạch thoại.

Bạch thoại: Ngày xưa là nói chuyện phiếm, nói chuyện tán gẫu…, ngày nay là hình thức viết văn của tiếng Hán hiện đại. Có thể hiểu là lối viết như nói chuyện thường ngày.

Tử Tình để cho Tiểu Phấn dẫn theo khách tới đi phòng khách dùng trà, khách tới lại đứng không nhúc nhích.

Hạ thái thái ở một bên cười nói: "Tử Tình, mau mở tranh chữ này ra, để cho chúng ta nhìn xem là bút tích thật của vị đại gia nào?"

"Đâu có, chỉ là một tác phẩm của đứa nhỏ, không phải là đại gia gì." Tử Tình trả lời, đột nhiên nhìn thoáng qua khách nhân không đi, đối phương nhìn Tử Tình một cái, nói: "Phu nhân, gọi ta Phương quản gia là được."

Tử Tình đoán ý của Phương quản gia cũng là bảo Tử Tình mở ra ngay trước mặt, chỉ sợ có lời gì để cho đối phương mang về, Phó phu nhân cũng nhìn ra ý đồ đến của đối phương, ở một bên cũng góp hứng, Tử Tình cũng có chút tò mò đứa nhỏ này viết cái gì, mở ra vừa nhìn, là một cái biểu ngữ, đã bồi xong rồi, chỉ có một câu "yên nhiên nhất tiếu bách hoa trì ", Tử Tình tìm tòi trong đầu nửa ngày, hình như nhớ được là một bài vinh mai nào đó, cụ thể không nhớ rõ.

Bồi: là một môn tay nghề đặc thù trang trí thư họa, mẫu chữ khắc…

Yên nhiên nhất tiếu bách hoa trì: một câu thơ trong bài “nhất tiễn mai” của Hoàng Công Độ thời Tống, có ý là một nụ cười lơ đãng, rất xinh đẹp làm muôn hoa phải xấu hổ, chậm chạm không dám nở. Câu thơ này có cùng chữ “yên nhiên” trong tên Yên Nhiên, có thể tiểu Dực cũng có ý là Yên Nhiên cười một cái muôn hoa thẹn (hehe).


"Thật đúng là chữ của một đứa nhỏ, tuy có chút non nớt, nhưng mà, cũng nhìn ra được là tốn tâm tư rồi." Phó phu nhân nói.

"Ừm, Phương quản gia, thay ta đa tạ tiểu chủ nhân nhà ngươi, lát nữa ta treo nó lên, đặt ở phòng tiểu nữ. Tiểu chủ nhà ngươi còn có nói dặn dò gì không?" Tử Tình hỏi.

Phương quản gia nghe xong Tử Tình nói treo tác phẩm thư pháp ở phòng của Yên Nhiên, vội vui vẻ nói: "Không có, ta trở về nhất định truyền đạt lời nói của thái thái. Tiểu chủ biết được nhất định là vạn phần cao hứng, tiểu chủ luyện mấy chữ này, cũng là tốn mấy ngày liền."

"A, lễ tặng này thật đúng là lễ nhẹ mà nặng tình cảm, đứa nhỏ bây giờ thật đúng là nhỏ tuổi nhưng tinh ranh, một câu lời hay mà thôi, vừa lấy lòng chủ nhân, cũng đầy đủ mặt mũi cùng tâm ý của mình." Hạ thái thái cười trêu ghẹo một câu.

Hạ thái thái chủ yếu là nghe Tử Tình nói đối phương là một đứa trẻ, không nỡ tiêu tiền, đành phải tự viết một bức chữ mà thôi, Tử Tình còn thấy rất nặng, mà đối phương hiển nhiên là có tình cảm với Yên Nhiên, Hạ thái thái nghĩ tới tôn nhi của mình, không khỏi có chút ê ẩm, người này vừa ghen tỵ, vừa tức tối, vừa sốt ruột, liền dễ dàng nói ra lời nói sai lầm.

"Tặng lễ không câu nệ cái gì, chỉ cần tâm ý đến, chính là khó có được. Phương quản gia nói vậy đã là một đường bôn ba vất vả, đi theo nha hoàn nhà ta đi uống chén trà đi, tướng công nhà ta đang ở phòng khách tiếp khách, lát nữa ta chuẩn bị vài thứ ngươi mang giùm cho Tiểu Dực." Tử Tình vội nói, sợ trên mặt Phương quản gia khó coi, nếu giận thật, đoán chừng Hạ thái thái còn phải gánh chịu đi, vì Tử Vũ, Tử Tình cũng không thể để cho Phương quản gia trở mặt.

Chẳng qua, Tử Tình lúc này thật đúng là không đoán được tâm tư của Hạ thái thái, chủ yếu Tử Tình cũng không có lòng dạ nào đi đoán, vừa nghe mẫu thân của Tiểu Dực không còn, lòng đồng cảm trào ra, khó trách lần đó ở nhà Tử Tình, khi Tử Tình vuốt ve Thư Ngọc, vẻ mặt khát vọng, thì ra là từ nhỏ đã thiếu hụt sự âu yếm của mẫu thân.

Phương quản gia dừng một chút, nói: "Thật ra, còn có một xe lễ vật ở bên ngoài, chủ tử sợ ngài tức giận, nói, đưa tác phẩm thư pháp lên trước, đó là đặc biệt mừng tuổi cho lệnh tiểu thư. Lễ vật ngoài cửa là quà tặng lễ Đoan Ngọ trước cho thái thái, chúng ta sẽ không đến riêng một chuyến nữa, còn có, chủ tử nói, phu nhân đừng giận, về sau, tiểu chủ của chúng ta sẽ coi phu nhân là cô cô của hắn, cháu hiếu kính cô cô một chút cũng là phải."

Đùa, cô cô này là dễ làm như vậy? Tử Tình ngay cả lai lịch của đối phương là gì cũng không rõ, đến họ cũng không biết, còn cô cô, cô cô, Tử Tình cho rằng chỉ là thuận miệng mà gọi.



Tập tin gởi kèm:

mì chỉ bạc.jpg [ 19.42 KiB | Đã xem 23423 lần ] mì chỉ bạc.jpg [ 19.42 KiB | Đã xem 23423 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bach thao, Cuncute, hanhphucgiandon, Hoacamtu, namlun2921, Quỳnh ỉn, thanhha.hht, tuongvicanhmong, TuyetThanLe_1304 và 633 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

19 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 591 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 561 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1051 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1000 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 888 điểm để mua Anh bộ đội
Thiên Hạ Đại Nhân: haha
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 844 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 336 điểm để mua Mashimaro lái xe

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.