Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 61 bài ] 

Để anh gặp em lúc tốt nhất - Mã Hiểu Dạng

 
Có bài mới 02.10.2015, 07:44
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 19.10.2014, 08:55
Bài viết: 2173
Được thanks: 3575 lần
Điểm: 14.03
Có bài mới Re: [Hiện đại] Để anh gặp em lúc tốt nhất - Mã Hiểu Dạng - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 18: Tin tức

Tần Vũ Tinh chớp chớp mắt ngồi dậy.

Trán của cô đầy mồ hôi, chân tóc đều ướt hết rồi. Tốt ở chỗ là nhiệt độ đã giảm xuống nhiều. Mặc dù cảm giác bủn rủn vẫn còn tồn tại, nhưng tinh thần lại không đến nổi nào. Tần Vũ Tinh khát nước, trong lòng biết đổ mồ hôi cần phải uống thêm nước, cho nên cô bước xuống giường, đi đến chỗ bình nước trước, uống hết cả hai ly nước.

Cọt kẹt một tiếng, cô giật mình một chút, bên tai truyền đến giọng nói quen thuộc: “Tinh Tinh, đã tỉnh rồi hả?”

Tần Vũ Tinh hơi ngớ người ra, quay đầu lại, vội vàng nhoẻn miệng cười, nói: “Me ~."

“Leo lên giường mau, không sợ bị lạnh à!” Mẹ Tần trách cứ nhìn cô, tay bưng chén cháo, đặt ở trên tủ đầu giường, nói: “Ăn chút gì đi.”

Tần Vũ Tin khéo léo ‘ừ’ một tiếng, ngồi trên giường, nhìn khuôn mặt của mẹ một hồi, nói: “Mẹ, mẹ thật tốt.”

Mẹ Tần có chút sửng sốt, lúng túng cười nói: “Mắc bệnh gì vậy? Cố ý lấy lòng mẹ à?”

Người già không có thói quen con gái đột nhiên thân thiết. Tuy rằng trong lòng vui vẻ, nhưng mặt ngoài thật nghiêm túc, nói: “Đừng tưởng rằng như thế thì mẹ sẽ bỏ qua cho con. Nếu con không nói thì mẹ sẽ kiếm nhà họ Từ đó.”

Tần Vũ Tinh bĩu môi,, nói: “Có gì đáng nói đâu. Người ta chướng mắt con thôi.”

“Nói cái gì!” Mẹ Tần cau mày.

Tần Vũ Tinh biết mình lỡ lời, đỏ mặt nói: “Tốt lắm mẹ. Chuyện tình cảm thuận theo tự nhiên đi. Con cảm thấy rất mệt mỏi, mẹ đừng bắt con nói nữa. Nói tới nói lui đơn giản chỉ là chuyện ai thích ai nhiều hơn một chút, ai lại không thích người kia thích mình nhiều hơn thôi.”

Mẹ Tần thấy con gái không muốn nhiều lời, trong lòng có chút oán trách, nhưng cũng không dám biểu lộ ra, nói: “Được rồi. Dưỡng bệnh trước đã, không phải chủ nhiệm của các con nói không cần phái con đi công tác nghiên cứu sao?

“Dạ.” Tần Vũ Tinh từ từ lên tiếng trả lời.

Mẹ Tần xoa nhẹ phía dưới, tự lẩm bẩm: “Mẹ cảm thấy nhà họ Từ âm khí quá nặng. Kể từ ngày con và Trường Sinh kết hôn, chúng ta chưa hề gặp phải chuyện gì vừa ý. Chương Diệc Hoàn lại là một nữ cường nhân, nhà chồng có tiền, không thèm giải thích tiếng nào với mẹ về chuyện tối hôm nay. Nếu như sau này con thật sự gả cho Từ Trường Sinh, còn không phải bị bà ta đè đầu ăn hiếp sao?”

"Mẹ. . . . . ." Tần Vũ Tinh khổ sở nói: “Đây là cái gì và ở đâu chứ? Hôm nay kết hôn đều có thể ly dị, huống chi tụi con chỉ là đính hôn.” diễɳðàɳl€qu¥đϕn Cô vừa dứt lời thì bản thân cũng có chút ngạc nhiên, vì sao mình lại có loại suy nghĩ kiểu này, hoàn toàn phân rõ giới hạn với Từ Trường Sinh?

“À, mặc dù mẹ không thích Chương Diệc Hoàn, nhưng Trường Sinh là một người đàn ông tốt. Nói chuyện này sau vậy.” Mẹ Tần càu nhàu lải nhải, chẳng hiểu vì sao trong đầu Tần Vũ Tinh lại hiện ra gương mặt tuấn tú hiền lành của Hạ Thiên, khiến cô hết hồn. Cô vội vàng lắc đầu, chui vào chăn, kéo chăn che mặt lại, nói: “Mẹ ~ con muốn ngủ một lát nữa…”

“Được rồi, dù sao trời vẫn còn tối. Đừng ngủ ngược giờ là được rồi, ngủ tiếp đi!” Mẹ Tần để lại cháo, đóng cửa lại bỏ đi, trong miệng lẩm bẩm muốn gọi điện thoại tới nhà họ Từ.

Tần Vũ Tinh há miệng, nhìn chằm chằm hoàng hôn bên ngoài cửa sổ, cố gắng nhắm mắt lại, ra lệnh cho bản thân ngủ tiếp! Tuy rằng cô bị chủ nhiêm phái đi nghiên cứu, nhưng còn có rất nhiều công việc cần phải giao nhận.

Sáng hôm sau, mới năm giờ sáng là Tần Vũ Tinh đã rời khỏi giường, rửa mặt chải đầu xong hết. Cô ngủ không được, quyết định làm đồ ăn sáng cho cha mẹ.

Hơn sáu giờ sáng, mẹ Tần xuống lầu liền phát hoảng, nói: “Tiểu Tinh, đã lâu lắm rồi con không làm đồ ăn sáng cho mẹ đó.”

Mặt Tần Vũ Tinh nóng lên, nói: “Lúc trước công việc bận rộn quá.”

“Chỉ là ba con phải đi công tác, tối hôm qua không về nhà, trong nhà chỉ có hai mẹ con mình. Con không muốn cùng mẹ tâm sự chứ hả?” Mẹ Từ mập mờ nhìn cô, Tần Vũ Tinh có chút chột dạ, nói: “Mẹ gọi điện thoại cho bác gái Chương chưa?”

Mẹ Tần khinh thường lắc đầu, nói: “Mẹ chờ bà ấy liên lạc với mẹ. Là Trường Sinh, nói gọi điện thoại đến, nói nó gọi cho con nhưng không liên lạc được. Con bị bệnh nên hôm nay nó sẽ qua thăm con.”

Tần Vũ Tinh khựng người lại, lúng túng nói: “Không cần mẹ! Con tính lát nữa sẽ đi bệnh viện.”

“Đi bệnh viện gì chứ! Không phải đang giận nhau, tạm thời không cần thiết phải đi sao?” Mẹ Tần ủng hộ, nhìn cô chằm chằm: “Con là người sắt hả? Mới phát sốt hôm qua, không nghỉ ngơi thì thôi chứ đi làm cái gì! Hiện giờ tình hình y tế quốc nội đang hồi căng thẳng, không bằng con xin vào đại học, ra ngoài tiếp tục học thêm chuyên môn đi. Dù sao nghiên cứu y học chuyên ngành vẫn không phải là chuyện lãng phí thời gian.

Tần Vũ Tinh cúi đầu, múc cháo. Lúc trước, vốn là cô tính xin học bổng của các trường đại học rồi xuất ngoại, nhưng bởi vì hôn ước với nhà họ Từ, cô lại là con một nên mới ở lại.

Tần Vũ Tinh im lặng một hồi lâu, nói : "Có một ít hồ sơ cần sự có mặt của con để xử lý."

Mẹ Tần không nhiều lời, nói : "Vậy cũng được, có thể gặp Trường Sinh ở bệnh viện luôn."

Tần Vũ Tinh không lên tiếng, ăn điểm tâm xong, thu dọn một chút liền lái xe tới bệnh viện. Điện thoại di động của cô vẫn còn tắt, không dám nhìn, sợ phải đi đối mặt. Thứ Hai ở Bắc Kinh rất kẹt xe, cô tới trễ.

Vừa vào cổng bệnh viện, cô cảm thấy không khí không được bình thường. Trong hành lang, nhóm y tá xì xào líu ríu, ánh mắt nhìn Tần Vũ Tinh mang theo vài phần tò mò. Tần Vũ Tinh là sinh viên thực tập, quan hệ nhân tế đơn giản, đi thẳng đến gặp đồng sự Lưu Duyệt.

Tần Vũ Tinh kéo Lưu Duyện đang ăn cơm, nhỏ giọng thì thầm : "Trong bệnh viện lại có tin tức mới gì rồi?"

Lưu Duyệt liếc cô một cái, nói : "Cậu thật sự không biết? Hay là thăm dò mình?"

"Cái gì hả?  Mình đã nằm nhà nghỉ hai ngày rồi, xem cậu là bạn mới trực tiếp đi hỏi câu. Thường ngày y tá ở quầy y tá phục vụ hay đến chào hỏi tán dốc với mình vài câu. Hôm nay ngược lại, vừa thấy mình đi vào thì lập tức im miệng hết."

"Ha, mình nói nè Tần Vũ Tinh! Cậu có biết vị hôn vu của cậu lên trang đầu microblog rồi không hả?" Lưu Duyệt buồn cười nhìn cô.

". . . . . ." Tần Vũ Tinh sững sờ.

"Bây giờ cậu mở ra đi, tìm tòi, nhìn xem thử là tên của ai sẽ hiện lên. Tất cả mọi người tìm ai ở trên đó?"

Tần Vũ Tinh tức giận liếc nhìn cô một cái, nói : "Mình còn phải mở máy, cậu trực tiếp nói cho mình nghe có được không! "

Lưu Duyệt im lặng, khoa trương nói: "Chị hai à, các người làm gì hôm thứ Sáu cũng không nhớ sao? Dạ vũ của tập đoàn Chương thị, có người chụp được hình của bác sĩ Từ và minh tinh điện ảnh Bạch Nhược Đồng ôm ôm ấp ấp!"

"Chuyện này mình biết mà, bọn họ khiêu vũ với nhau." Tần Vũ Tinh cụp mắt xuống, nhàn nhạt nói.

"Chỉ là khiêu vũ sao? Không chỉ có như thế! Có người còn chụp được bóng lưng của bác sĩ Từ và Bạch Nhược Đồng đi dạo phố một tháng trước. Hiện tại ai cũng rõ ràng là tiện nhân Bạch Nhược Đồng này bắt cá hai tay với cháu ngoại của Chương thị, Từ Trường Sinh! Thật ra thì cũng kỳ lạ, bác sĩ Từ rõ ràng là thầy thuốc, bọn họ lại cố tình nắm lấy thân phận Phú Nhị Đại của nhà họ Chương, gây phiền phức lớn. Đáng tiếc nam thần Hạ Thiên của chúng ta…"

"Hạ Thiên thì sao? Ngày đó anh ấy cũng khiêu vũ với mình mà!"

"Cậu và Hạ Thiên khiêu vũ! ! !" Đột nhiên Lưu Duyệt cao giọng, nói.

Tần Vũ Tinh kinh ngạc nói: "Chẳng lẽ không tin tức này?"

Lưu Duyệt kinh ngạc lắc đầu một cái, gương mặt háo sắc nói: "Thiệt hay giả hả? Mùi vị trên người anh ta như thế nào? Thật sự dưới cằm có nốt ruồi mỹ nhân không?!"

. . . . . . Nhất thời Tần Vũ Tinh không biết nói gì. Không ngờ chuyện cô khiêu vũ với Hạ Thiên lạ bị đè xuống?

"Khụ khụ, Vũ Tinh, chuyện này… mình còn có chuyện gì đi trước nhé." Lưu Duyệt lướt qua cô, nhìn về phía xa xa, đột nhiên lắc lắc cánh tay Tần Vũ Tinh rồi xoay người bỏ chạy.

"Cậu đi đâu vậy, không phải nói cơm ăn ngon à?" Tần Vũ Tinh buồn bực.

"Tần Vũ Tinh!" Một giọng nói dịu dàng từ phía sau lưng truyền tới. Tần Vũ Tinh ngẩn người ra, đút tay vào túi áo, đưa lưng về phía sau một hồi lâu, không xoay người lại.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Duy Niệm về bài viết trên: An Du, NguyenMinhHuyen, Ngọc Hân, Thế Khương, conluanho, macynguyen, meomeo1993, minhoanh, shirleybk
     

Có bài mới 04.10.2015, 19:15
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 19.10.2014, 08:55
Bài viết: 2173
Được thanks: 3575 lần
Điểm: 14.03
Có bài mới Re: [Hiện đại] Để anh gặp em lúc tốt nhất - Mã Hiểu Dạng - Điểm: 9
Các nàng thân mến, lâu nay mình vừa edit truyện này, lại vừa edit truyện mừng sinh nhật box tiểu thuyết lần thứ 5 nên tốc độ khá chậm. Mình biết có nhiều tình yêu đợi truyện hoàn xong rồi mới đọc nên mình rất muốn hoàn truyện này càng sớm càng tốt để phục vụ mọi người. Nhưng mình biết mình không thể cố gắng mỗi ngày một chương (hay nhiều hơn nữa) nếu KHÔNG CÓ SỰ ỦNG CỦA MỌI NGƯỜI.

Vì vậy, các nàng có muốn truyện hoàn sớm không nè? Nếu muốn thì các nàng hãy làm ơn kéo xuống dưới topic, bấm dô nút CHIA SẺ, sẽ có 1 cửa sổ nhỏ (hoặc 1 trang khác nếu dùng đt) hiện ra, nhìn góc phải của khung nếu là hình quả cầu thì thôi, nếu ko thì các nàng bấm vào nút tam giác chọn hình quả cầu để share công khai nhé, rồi các nàng bấm share (share link) để share lên facebook của các nàng giùm mình. Nếu cứ sau mỗi chương mới mà lượt CHIA SẺ tăng lên 40 lượt thì trể nhất là ngày hôm sau mình sẽ up chương mới lên. Còn nếu không đủ thì mình vẫn như cũ, cách vài ngày một chương nhé .

Các nàng xem kỹ hình hướng dẫn share cho cả Mobile và PC ở dưới chương này nhé, tránh làm lộn khiến lượt CHIA SẺ không được tính.


Hình hướng dẫn chia sẻ cho bản PC.


images
images


Còn đây là hướng dẫn cho bản Mobile

images
images


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 04.10.2015, 19:18
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 19.10.2014, 08:55
Bài viết: 2173
Được thanks: 3575 lần
Điểm: 14.03
Có bài mới Re: [Hiện đại] Để anh gặp em lúc tốt nhất - Mã Hiểu Dạng - Điểm: 76
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


*********LƯỢT CHIA SẺ HÔM NAY LÀ 22, NẾU LÊN ĐƯỢC 62 THÌ MÌNH UP LIỀN CHƯƠNG MỚI NHÉ**********

Chương 19: Ỷ vào

Là Từ Trường Sinh.

Nhân viên đi lại trên hành lang huyên náo, Tần Vũ Tinh cắn môi dưới, xoay người, nhìn chằm chằm Từ Trường Sinh.

Vóc người anh cao lớn gầy gò, da thịt trắng noãn, mang gọng kính màu vàng kim, toàn thân xứng với hai chữ nho nhã. Mái tóc đen như mực nổi bật dưới ánh mặt trời chói lọi giữa trưa, vô cùng sáng ngời.

"Đi ăn cơm chung nhé." Từ Trường Sinh mở miệng.

Tần Vũ Tinh cúi đầu nhìn chằm chằm mũi chân, tùy ý giật giật chân, nói: "Được."

Cô bước về phía trước một bước, Từ Trường Sinh tiến lại gần, tự nhiên nắm tay phải của cô, cả người Từ Trường Sinh cứng đờ. Cô đưa tay phải lên, lấy tay trái gạt tay của anh ra, nói: “Chúng ta cần nói chuyện một chút.”

Từ Trường Sinh khẽ sửng sốt. Anh nhìn chằm chằm Tần Vũ Tinh, đột nhiên cảm thấy cô gái nhỏ cao gầy trước mặt thật xa lạ. Ánh mắt của cô rất sáng, rất kiên định, mơ hồ lộ ra vài phần xa cách.

Thật lâu sau anh mới nói: “Được, vậy thì đừng ăn ở căn tin.”

Tần Vũ không không có ý kiến, cũng không giải thích được sao cô lại mang Từ Trường Sinh đến nhà hàng nhỏ tao nhã lịch sự mà lần trước Hạ Thiên đã mời cô ăn. Hai người chọn một

Từ Trường Sinh vòng tay trước ngực, xoa cằm, nói: “Vũ Tinh, em còn tin tưởng anh không?”

Tần Vũ Tinh ngẩn người ra, cười nói: “Anh đáng tin tưởng sao?” Cô nhướng mày, khuôn mặt càng lộ vẻ lạnh nhạt.

Từ Trường Sinh rũ mắt, nói: “Anh và Bạch Nhược Đồng quen biết rất ngẫu nhiên. Khoảng một năm trước, cô ấy đăng ký khám bệnh ngoại trú.”

“Cho nên?” Tần Vũ Tinh khinh thường nhếch môi.

“Sau đó cô ấy nhờ bạn bè nói dùm, bởi vì thân phận đặc biệt của cô ấy, thường xuyên tiếp xúc, cứ như vậy.”

“Cứ như vậy?” Tần Vũ Tinh hừ lạnh, nói: “Chuyện gì cũng chưa xảy ra à, ví dụ như tình cảm?”

Từ Trường Sinh quay đầu nhìn về phía núi đá giả phía trong sân, nói thẳng: “Cô ấy và anh có tình ý.”

Tần Vũ Tinh cười, không hiểu sao cảm thấy đặc biệt tức giận, nói: “Từ Trường Sinh, sao em tự nhiên cảm thấy hình như đây là lần đâu tiên em thật sự nhận biết anh. Anh tưởng quy kết nguyên nhân mình phản bội hôn ước lên người người khác là tốt lắm hay sao?”

Từ Trường Sinh nhíu mày, suy nghĩ một chút, nói: “Vũ Tinh, anh không cần thiết lừa em. Nếu không anh sẽ không chủ động trêu chọc người khác…”

“Nhưng cho dùn là người khác trêu chọc anh đi, một bàn tay vỗ thì làm sao thành tiếng, có đúng không?”

Từ Trường Sinh không nói, anh im lặng rồi nói: “Đối với cảm giác mới lại, sâu trong lòng mỗi người đều có vài phần hiếu kỳ.”

“Ý của anh là sau này anh là người chủ động?” Tần Vũ Tinh giễu cợt nói.

“Có lẽ vậy! Tóm lại, quả thật anh đã từng có giai đoạn không đúng đắn. Nhưng sau này anh biết tụi anh không có khả năng, hôm nay đã trở về vị trí cũ.” Từ Trường Sinh nói một cách nghiêm túc.

Tần Vũ Tinh há hốc miệng, đóng lại, hết lời nói: “Anh cảm thấy những lời nói này của anh đối với em là hợp tình hợp lý thì phải? Bởi vì cảm thấy không có khả năng, cho nên liền buông tay. Như vậy thì tại sao anh lại để cho cô ấy nhập viện công khai? Anh có nghĩ tới chuyện này sẽ bị em phát hiện không? Còn có dạ vũ tuần trước, diễɳðàɳl€qu¥đ©n vì sao anh lại chiều theo ý cô ấy mà khiêu vũ? Chẳng lẽ anh không hiểu được lúc đó có bao nhiêu truyền thông sao? Đây chính là lý trí của anh?”

Từ Trường Sinh cụp mắt xuống, hai tay để trên bàn bắt chéo, chà xát, nói: “Sẽ không còn lần sau.”

*Lời người chỉnh ngữ: ahhhh ta nhịn không nổi… nhất định phải nói… phải công nhận, anh Từ phải là một tên đàn ông “tự tin” nhất trên đời mà ta thấy… hay là một tên *asshole* có ego bự nhất mà ta gặp… tỉnh bơ nói giống như: ‘em à, anh ra ngoài chơi gái một năm trước, bây giờ mới thấy không hợp nữa, nên anh về với em nè, không có lần sau đâu!’ … **đập đập đầu** … thật sự ngoài đời có loại đàn ông này không ta???

Tần Vũ Tinh tức giận nhìn anh chằm chằm nói: “Chúng ta vẫn còn chưa kết hôn, anh lại dùng bộ dạng vợ chồng già lâu năm kể chuyện ngoại tình của anh cho em nghe. Anh cho rằng em sẽ tha thứ cho anh sao?”

Từ Trường Sinh ngẩn đầu, bộ dạng nghiêm túc nhìn cô, nói: “Anh hiểu rõ em là người như thế nào, em sẽ tha thứ cho anh, cũng như không so đo với anh một cách không cần thiết, có đúng không Vũ Tinh? Chúng ta là vợ chồng chưa cưới, là bạn bè, cũng là người thân. Anh nói sẽ không có lần sau, thì nhất định không có lần sau.”

Một trận đau đầu kéo tới, rầm rầm vang dội, Tần Vũ Tinh nhìn chằm chằm Từ Trường Sinh. Trong đầu cô chợt hiện ra gương mặt của Hạ Thiên.

Đêm đó, Hạ Thiên đã nói với cô: đây chính là cuộc sống của em sao? Đời người không có tinh thần phấn chấn, giống như mặt biển yên tĩnh, giống nhu không có gió cuộn, thật ra phía dưới mặt biển là sóng cả dữ dội, có lẽ một ngày nào đó sóng lớn sẽ tiêu diệt cô hoàn toàn.

Trời ạ, tự nhiên trong lòng cô lại có chút đồng ý với quan điểm của Hạ Thiên, chuyện này thật đáng sợ! Cô hẳn là cùng loại người với Từ Trường Sinh. Dầu gì Từ Trường Sinh chịu phân tích vấn đề của bản thân, hơn nữa còn hứa hẹn giải quyết vấn đề. Dù sao vẫn đỡ hơn việc phải thích ứng một lần nữa với một người đàn ông cố chấp chứ?

Cô có chút hoang mang, bể đầu sức trán, nghĩ không ra, dứt khoát không thèm nghĩ nữa!

Cô liếm khóe môi khô khốc, nói: “Anh Từ, chúng ta chia tay thôi.”

*Lời người chỉnh ngữ: **hú hồn! *quẹt quẹt trán*… chị làm tôi tưởng chị bỏ qua cho anh ta…

Từ Trường Sinh sửng sốt, trong lòng nảy sinh cảm giác khó chịu. Anh đã từng nghĩ tới nhiều lần cảnh tượng Tần Vũ Tinh sẽ bỏ anh, nhưng tuyệt đối không phải là gương mặt hững hờ, thái độ tỉnh táo kiềm chế, thản nhiên nói: chúng ta chia tay thôi.

“Vũ Tinh, thật sẽ không có lần sau.” Từ Trường Sinh cao giọng, âm thanh thoát ra thân thiết ngoài tưởng tượng. Có lẽ là quá quen thuộc với bộ dạng ôn hòa yên tĩnh của Tần Vũ Tinh, cho nên hôm nay lúc này, anh cảm thấy Tần Vũ Tinh giống như một người khác.

Rất xa lạ, rất lạnh nhạt.

“Không sao cả.”Tần Vũ Tinh thẩn thờ nói: “Cám ơn anh chăm sóc em mấy năm nay. Có đôi khi đám bạn thân hỏi em và anh đã tiến triển tới mức độ nào, em nói chúng ta trước sau vẫn chưa vượt quá giới hạn. Lúc đó em cảm thấy rất kiêu ngạo, hiện tại nghĩ lại, có lẽ anh không cần thiết. Lúc thích một người nào đó, có rất nhiều chuyện không thể tự kiềm chế. Giống như anh không cách nào tự tuyệt Bạch Nhược Đồng. Lúc không thích người nào rồi, cho dù hai người ở chung với nhau thật ấm áp, sớm muộn gì thì cũng sẽ bị một lần tò mò mà gây nên tổn thương cho nhau.” Cô nói xong thì vành mắt cũng ửng đỏ. Tình cảm vun đắp mấy năm nay, vậy mà một sớm một chiều đã tan vỡ hoàn toàn.

Mặt của Từ Trường Sinh trầm xuống, tay phải trên bàn vươn ra bắt lấy tay trái của Tần Vũ Tinh, xoa xoa lòng bàn tay của cô, rồi siết chặt.  Anh dùng tay mạnh hơn so với sức lực anh tưởng, không hiểu sao nơi tim co rút đau đớn, lắc đầu một cái, nói: “Anh không chấp nhận.”

“Ha ha.” Tần Vũ Tinh cười nói: “Từ Trường Sinh, tính tính chúng ta rất giống nhau, luôn suy nghĩ quá nhiều, vốn là đã mất đi tính cách hồn nhiên. Điều này đáng sợ hơn, có lẽ cứ tiếp tục như thế, chúng ta có thể làm trọn vai trò mà chúng ta muốn đóng vai. Em nhớ lần trước anh nói em là chòm sao Bạch Dương, các người đều nói không thể tin được. Chòm Bạch Dương dám yêu dám làm, tính tình nóng nảy, thật là em sao?”

“Vũ Tinh. Anh nghĩ…” Từ Trường Sinh dừng lại chốc lát, nói: “Anh nghĩ rằng trong lòng anh vẫn còn quan tâm tới em.”

Tần Vũ Tinh không nói chuyện, cô dùng sức lấy tay ra, nói: “Đã quá muộn.” Nói xong, cô cầm túi xách tay, nhanh chóng xoay người bỏ đi. Nhìn ánh mắt nghiêm khắc đau khổ giãy dụa của Từ Trường Sinh, cô có chút mềm lòng, vì thế liều mạng bỏ đi. Mấy năm chung đụng là từ từ tích lũy, không có gì khắc khổ khắc sâu trong lòng, lại như đá chảy nước mòn. Buổi xem phim giữa trưa, bài tập trong phòng tự học, phụ đạo phút chót trước khi thi, vô số hình ảnh tràn ngập trong đầu óc cô. Có nhiều việc mình muốn buông tay không có nghĩa là mình sẽ làm được liền.

Mặc dù thức ăn không ngon miệng, nhưng vẫn như cũ, nói bỏ thì tiếc.

Tần Vũ Tinh bàn giao xong ca bệnh thì lái xe về nhà. Lúc đi ngang qua di động Trung Quốc thì mua một dãy số mới. Về nhà nghi ngơi được một tuần thì lên máy bay đi tu nghiệp.

Lần tu nghiệp này phải đi bệnh viện thực tập. Cũng may mọi người chiếu cố cô, an bày cho cô làm ở bệnh viện trực thuộc Phủ Thị Chính ở Lệ Giang, tỉnh Vân Nam. Lái xe không bao xa là có thể đi Cổ Thành chơi, hoàn cảnh rất tốt.

Hình như Hạ Thiên là một đoạn nhạc đệm trong cuộc sống của Tần Vũ Tinh, phát ra xong liền bị tắt ngấm.

Cô không nghĩ rằng mình sẽ đơm hoa kết trái với người của làng giải trí, cho nên dứt khoát không bỏ nhiều tâm tư. Có đôi khi, Tần Vũ Tinh vẫn như cũ, duy trì lý trí đã cắm rễ rất sâu trong lòng cô.

Cô rất sợ bị vứt bỏ, cho nên vừa thấy chuyện có chiều hướng chuyển xấu, cô liền lập tức buông tay, lui về phía sau.

Thành phố Lệ Giang là thành phố du lịch, đông ấm hè mát, độ ấm trung bình hàng năm là mười độ trở lên. So với Bắc Kinh rét lạnh thì nơi này quả thật là thiên đường. Phi trường không lớn, tới đón máy bay chính là một nữ hướng dẫn viên du lịch họ Vương người dân tộc Nạp Tây.

“Giáo sư Tần, bệnh viện nói chị là khách, bảo em dẫn chị đi tham quan trước.”

Tần Vũ Tinh hành lễ chào tiểu Vương, lễ phép nói: “Tôi đến thực tập không phải là khách mời.”

“Không không không, chủ nhiệm Từ cố ý mướn tới chiêu đãi chị ạ.”

Tần Vũ Tinh không biết làm sao, nói: “Đi về bệnh viện trước đi.”

“Chủ nhiệm Từ dặn dò em phải dẫn chị đi tham quang một vòng. Em đã chuẩn bị sẳn vài lộ trình, chị có muốn đi Đại Lý và Côn Minh không? Hay là đi vùng hồ Lugu ? Cũng có thể đi Hương Cách Lý Lập .” Vương Đạo chớp mắt nhìn cô chằm chằm, hiện ra vẻ đáng thương tội nghiệp.

Tần Vũ Tinh nhìn khuôn mặt nhỏ cỡ bàn tay của cô, hỏi: “Em bao nhiêu tuổi rồi?”

“18.” Vương Đạo trả lời nhanh nhẩu.

Tần Vũ Tinh có chút nghi ngờ nhìn cô.

“18 tuổi ta. Chúng em ở đây ai cũng dùng tuổi ta. Em biết nói tiếng phổ thông, còn có thể nói vài câu tiếng Anh…”

Hì hì, Tần Vũ Tinh nở nụ cười. Vì phải kiếm sống, rất nhiều cô bé mới mười mấy tuổi ở nơi hẻo lánh này phải nghỉ học đi làm, vì thế cô cũng không muốn làm cô bé này khó xử.

“Được rồi, đi về phòng trọ trước, ngày mai mới đi bệnh viện.”

“Dạ, em đưa chị tới khách sạn trước. Chủ nhiệm Từ đặt cho chị một chỗ ở  trong Cổ Thành, cấp bậc này là cao quý nhất rồi.” Tần Vũ Tinh ‘à’ một tiếng, trong lòng cũng biết vì sao có người sẳn lòng nâng đỡ cô.

  Những người lớn tuổi nhà họ Tần của bọn họ, từ bác hai cho tới chú út của cô đều là người trong ngành y. Mặc kệ là trên phương diện chính phủ hay xí nghiệp nước ngoài, họ đều có rất nhiều quan hệ thân thiết. Năm đó, cha của cô có tiếng là lão Tần ‘dao sắc’ trong giới ngoại khoa, sau này là viện trưởng ở một trong những bệnh viện tam giáp*. Với tiền nóng đầu từ nước ngoài ở Bắc Kinh càng ngày càng nhiều, hiện giờ họ đã kinh doanh bệnh viện tư nhân hết rồi…

*Bệnh viện tam giáp: là những bệnh viện được sếp hàng số 1 về lãnh vực quản lý và dịch vụ y tế, chất lượng và an toàn y khoa, trình độ kỹ thuật và hiệu quả. Đây là cách đánh giá các bệnh viện ở Trung Quốc.  

Nghe cô nói đi công tác nghiên cứu, vừa ra tới trước cửa thì mẹ cô nhận được không ít điện thoại, đều là bệnh viện dành chỗ thực tập cho cô, xác định là vì muốn bám víu quan hệ của gia đình bọn họ.

“Giáo sư Tần, lần này chị tính ở lại Lệ Giang bao lâu?” Sau khi lên xe, Tiểu Vương hỏi thăm có tính chất thăm dò, giống như đang nghĩ chuyện mình có cơ hội kéo dài kỳ hạn làm việc không.

“Em đừng gọi tôi là giáo sư Tần, không được tự nhiên…” Tần Vũ Tinh cười nói.

“Không thể được. Chủ nhiệm Từ nói chị là sinh viên ưu tú của Bắc Đại, Bắc Đại đó… Em chỉ biết hai trường đại học, chính là Thanh Hoa và Bắc Đại.”

Tần Vũ Tinh lắc đầu, không lên tiếng. Mỗi người khi gặp một người nào đó lần đầu tiên, người ta sẽ dùng đặc điểm bên ngoài nào đó để phán xét đối phương. Xấu một chút thì thích lấy bằng cấp ra nói chuyện, xinh đẹp một chút thì yêu thích biểu lộ hình dáng bản thân. Nhưng các phương diện điều kiện của cô đều không tệ, tại sao lại không có ai thích?

Hay là ám chỉ tính cách của cô quá kém?

Tần Vũ Tinh bị chính mình chọc cười, không bao lâu đã đến cửa Cổ Thành.

“Chúng ta đi bộ vào thôi, phía trước không cho xe đi .” Vương Đạo đi về phía cốp xe, lấy ra va li của cô, nói: “Giáo sư Tần, tới trưa em tới đón chị đi ăn lẩu bò Tây Tạng, vừa thơm vừa ăn rất ngon. Em sẽ tìm một nhà hàng ven sông, rất có tình điệu.”

Đây là một khách sạn theo phong cách nhà trọ cổ xưa, Tần Vũ Tinh vừa bước vào cửa thì bị một luồn hương gỗ đàn hương đập vào mặt.

“Chắc chị phải về ký túc xá của bệnh viện thôi.” Tần Vũ Tinh hất cằm lên, nhìn chung quanh.

“Em không hiểu.” Vương Đạo đang làm thủ tục ở trước quầy, nói: “Phòng ký túc xá của bệnh viện rất đông người. Chủ nhiệm Từ sợ chị ở không quen, thuê nhà ở bên ngoài cho chị. Cho nên phải tốn thời gian thu dọn lại.”

“Ồ, không phải em là hướng dẫn viên du lịch sao? Hình như rất quen thuộc đối với hoàn cảnh trong viện.” Tần Vũ Tinh kinh ngạc hỏi.

Vương Đạo đỏ mặt lên, nói thật lòng: “Chị em làm ở bệnh viện.”

“À, khó trách.” Tần Vũ Tinh lười truy cứu. Cô thật thích cảm giác ở Lệ Giang, tự do, tản mạn, lười biếng, khoan thai tự đắc… Hoàn toàn phù hợp với tâm tình yên tĩnh của cô ngay lúc này.

“Giáo sư Tần, ra khỏi cửa khách sạn này là phố Tứ Phương. Đi theo con đường mòn bên phải là sẽ tới một chợ nhỏ. Tại ngã tư đường, đi thẳng phía trước có rất nhiều tiệm cơm đặc sắc, quẹo trái là con đường của mấy quán bar. Buổi tối có chút ồn ào, chẳng qua chỉ là có người buồn bực. Người tới Lệ Giang là để giải sầu, độc thân trong thành phố, có rất thiếu nữ thất tình.” Cô chớp mắt vài cái, bộ dạng giống như muốn nói gì nhưng lại thôi.

“Chị đi thay đồ trước đi, em ở đại sảnh đợi chị nhé. Sau đó em sẽ dẫn giáo sư Tần đi ăn cơm.” Tiểu Vương cười ngây ngô, đưa cho Tần Vũ Tinh cái chìa khóa.

Tần Vũ Tinh ở lầu 2, phòng không lớn lắm, ngăn nắp. Vừa vào cửa bên tay trái là phòng vệ sinh, ở giữa là một giường lớn, đầu giường có tủ đầu giường. Toàn bộ đồ dùng bằng gỗ trong phòng được trang trí với màu nâu sậm. Đối diện với cửa vào là cánh cửa sổ, cô đưa tay đẩy ra, một con đường nhỏ đập vào mắt.

Nóc nhà khách sạn ở đây rất đẹp, dõi mắt có thể nhìn thấy rất xa.

Hình như chân trời xa xa và một loạt nóc nhà nối liền thành một đường, rất tinh khiết, rất đẹp.

Tần Vũ Tinh cởi áo lông ra, thay quần jeans và áo nỉ trùm đầu màu hồng nhạt, khoác bên ngoài một loại áo bành tô bằng nỉ màu xám. Cô bới tóc lên cao, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp, mang theo bao tay, đi xuống lầu.

Bởi vì là chuyến bay sớm, cho nên cô thật sự có chút đói bụng.

Tiểu Vương thấy cô đi xuống cầu thang, vội vàng đứng lên, cung kính nói: “Giáo sư Tần, chị thật nhanh.”

Tần Vũ Tinh nhún nhún vai, nói: “Đi ăn cơm trước đã, tôi mời em.”

“À, như vậy không tốt. Chủ nhiệm Từ nói được phép chi trả đấy.”

Tần Vũ Tinh từ chối nói: “Chuyện này phải nghe theo lời chị.”

Tiểu Vương thấy sắc mặt cô kiên quyết, không dám kiên trì nữa.

Người du lịch cuối năm không nhiều lắm, Tần Vũ Tinh đi theo Tiểu Vương vào một nhà hàng ven sông, không bao lâu sau thì nồi lẩu bò Tây Tạng sôi sùng sục được mang lên. Mỗi người bọn họ chọn một ít thịt và rau cải, kết hợp với nước tương giầm dưa leo*, mùi vị không kém thịt dê Bắc Kinh bao nhiêu.

*Chỗ này ta chém… QT dịch là nguyên liệu mạt chược gì đó, ta thấy kỳ, tra từ cùng âm thì hình như có liên quan tới một loại sốt nước tương và dưa leo…   mong các nàng thông cảm.

Thỉnh thoảng có một vài nghệ sĩ đi tới ca hát vài bài, Tần Vũ Tinh cũng không từ chối. Thấy cô hào phóng, một người đàn ông kéo đàn cầm hình vuông đi tới, Tần Vũ Tinh hỏi giá xong liền gật đầu.

Tiểu Vương thấy không được, nhắc nhở cô: “Giáo sư Tần, chị có thể nói giá.”

Tần Vũ Tinh ngạc nhiên, nói: “Thôi,, trời lạnh, mọi người thật không dễ dàng.”

Tiểu Vương yên lặng nhìn cô một hồi, nói: “Giáo sư Tần, chị thật lương thiện.”

Tần Vũ Tinh ngẩn người, nhìn gương mặt chất phát kia, miệng khẽ nhếch môi cười. Lương thiện? Từng có người chỉ vào ót, nói cô ác độc…

Nhớ tới thời niên thiếu của mình, bởi vì học giỏi, gia thế tốt, lại xinh đẹp, toàn thân quả thật đáng để phô trương, không biết nặng nhẹ gây ra họa lớn. Chỉ là lúc đó bản thân quá tốt, cái gì cũng dám làm, cái gì cũng chịu tin tưởng.

Có người nói, quá khứ của một người đàn ông tốt tất nhiên là quá trình rèn luyện của rất nhiều người phụ nữ.

Như vậy sau lưng của một người phụ nữ rụt rè sợ hãi, nhất định đã xảy ra một bi kịch khó có thể thu lại.

“Cho tôi chai bia.” Tần Vũ Tinh nói với người phục vụ. Cô nhìn Tiểu Vương, hỏi: “Em cũng uống vài ly chứ?”

Trên mặt Tiểu Vương nóng lên, nhỏ giọng nói: “Thật xin lỗi giáo sư Tần, em không biết uống rượu.”

“À, không sao.”

Hai người ăn xong bữa trưa phong phú, thông qua Tiểu Vương, cô hiểu biết đại khái về bệnh viện. Bệnh viện này không hề có chỗ cho cô thực tập, chỉ là những bệnh viện nghiên cứu thực tập đều ở trong núi. Sư phụ sợ cô chịu khổ, nên nhất định nhét cô vào đây. Đương nhiên, chủ nhiệm Từ vẫn vui vẻ tiếp nhận cô… Huống hồ Lệ Giang là một thành phố du lịch, rất nhiều con đường du lịch đều lấy Lệ Giang làm trung tâm, bắn ra bốn phía bên ngoài. Mọi người an bài đều có vài phần muốn giải sầu cho cô.

Từ Trường Sinh lên trang đầu, tất nhiên sư phụ sẽ cho rằng trong lòng cô không dễ chịu. May mà mẹ cô không lên mấy trang Mircoblogging, nếu không sẽ tức điên lên… Khó trách bác Chương gái không hề đề cập tới chuyện này, tất nhiên là muốn xử lý một cách êm đẹp, quan hệ xã hội vội vã, danh tiếng mất đi mới là chính.

Có đôi khi chuyện bất ngờ xảy ra, thật ra thì phương pháp xử lý tốt nhất chính là để nguội.

Đóng băng, chắc chắn sau khoảng thời gian dài sẽ hòa tan thành nước.

Giống như chúng ta vẫn thường nói một câu, chuyện đau lòng muốn chết của ngày hôm qua mà hôm nay nhắc tới chính là quá khứ của ngày mai, tất cả những chuyện cũ của năm trước dồn lại sang năm, thật sự chỉ là những hồi ức trong năm mới. Đến cuối cùng, người ta cũng không còn nhớ rõ vì sao lại đau khổ.

Hai người đi một hồi, vẫn nghe được tiếng của Tiểu Vương líu ríu an bài: “Buổi tối đi quán bar chơi một chút, thể nghiệm phong tình bản xứ. Tin tức khí tượng ngày mai không có gió, có thể ngồi xe cáp lên Ngọc Long Tuyết . Ngày mai có thể đi hồ Lugu, chỉ là đường lên núi có hơi xa, giáo sư Tần, chị có bị say xe không?”

“Hả?” Ánh mắt của Tần Vũ Tinh rơi vào đám người đột nhiên bắt đầu chạy ở phía xa, không để ý đến Tiểu Vương đang nói gì.

Tiểu Vương nhìn theo ánh mắt của cô, nói: “Phía trước là phố Tứ Phương, có cô gái tộc Nạp Tây đang hướng dẫn mọi người khiêu vũ đấy. Chính là vây thành một vòng tròn lớn, đi theo điệu vũ âm nhạc, em dẫn chị qua chơi một chút…”

Tần Vũ Tinh đi theo cô tới phố Tứ Phương, phát hiện hình như không phải chỉ là chuyện khiêu vũ mà hấp dẫn nhiều người như vậy.

“À, hôm nay lại có quay phim.” Tiểu Vương oán giận nói.

“Quay phim?” Thần kinh Tần Vũ Tinh căn thẳng, hiện giờ đối với mấy chữ nghệ sĩ diễn viên, cô rất mẫn cảm.

“Dạ, rất nhiều phim lấy Lệ Giang làm cảnh. Nhiều người như thế này, trong ba tầng, ngoài ba tầng vây quanh, chắc là có minh tinh.” Tiểu Vương phân tích nói.

Tần Vũ Tinh ừ một tiếng, nói: “Vậy chúng ta đi đường vòng thôi.”

“Giáo sư Tần, chị không muốn nhìn một chút sao?”

Tần Vũ Tinh ‘à’ một tiếng, phát hiện mắt của Tiểu Vương sáng lên một cách đặc biệt, bộ dạng rất muốn nhìn thấy minh tinh, không khỏi nở nụ cười, nói: “Vậy thì đi xem thử.”

“Dạ, em dẫn chị đi đường này. Chúng ta từ đường này đi vào, sau đó đi ngang, lại từ một con phố khác đi về hướng phố Tứ Phương, bên trong chính là chỗ chụp hình đó ạ. Không quen thuộc đường cái sẽ không biết đâu.” Tiểu Vương đắc  ý nói.

Tần Vũ Tinh gật đầu, hai người đi vòng vèo trở lại, đi vòng đến một con phố khác, sau đó đi xuống, quả nhiên liền đi tới đám người bên trong. Những lữ khách cùng một ý nghĩ lẽn vào giống như Tiểu Vương cũng không ít, xa xa còn có bảo vệ đứng bên cạnh máy chụp hình đuổi người.

Tần Vũ Tinh do dự một chút, đi theo Tiểu Vương xuống đường dốc, kiễng chân lên nhìn về hướng xa xa.

Sau khi bảo vệ đuổi đi hai người hâm mộ, nhìn về hướng bọn họ đi tới, ánh mắt có chút do dự, nói: “Nơi này không cho người ngoài vào.”

Tần Vũ Tinh sửng sốt, Tiểu Vương đi lên, xổ ra một tràng tiếng địa phương. Khiến Tần Vũ Tinh ngạc nhiên chính là bảo vệ không la hét với bọn họ.

“Em nói gì với bọn họ thế?”

Tiểu Vương ngượng ngùng nói: “ Em nói giáo sư Tần cũng là minh tinh.”

Tần Vũ Tinh ngẩn người ra. Dáng người cô cao gầy, áo bành tô nỉ màu xám bắt chéo phía trước lộ ra những tia sáng óng ánh, đôi ủng da ngang gối màu nâu, toàn thân thoạt nhìn khoan thai lão luyện, nhưng lại có mấy phần khuôn mẫu của minh tinh.

Cô nhìn chằm chằm Tiểu Vương một hồi rồi đột nhiên bật cười. Cô bé này thật thú vị! Nhưng cô cười chưa được bao lâu thì cả người cứng đờ lại. Xa xa, gương mặt có vẻ quen thuộc, nổi bật dưới ánh mặt trời chói lọi, đặc biệt chói mắt.

Có nhiều người vây quanh anh. Có người đưa nước, có người lau khăn lông, có người trang điểm, có người còn chạy lúp xúp tới che dù… Nhưng những điều này không quan trọng.

Quan trọng là ánh mắt của anh, đang nhìn về phía cô.

Không sai, chỉ nhìn cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Duy Niệm về bài viết trên: An Du, Chó Đen, NguyenMinhHuyen, Ngọc Hân, Thế Khương, conluanho, hh09, macynguyen, minhoanh, phamloan1991, shirleybk
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 61 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

11 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

12 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

18 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137



Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.