Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 

Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

 
Có bài mới 03.10.2015, 11:43
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.08.2015, 20:30
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 140
Được thanks: 1311 lần
Điểm: 35.31
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ [96/259] - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 112: TRÊN ĐỜI NÀY CHỈ CÓ MỘT TẢ THẦN AN.

Nhưng là, cô thật sự rất nhớ anh. . . . . .

Mấy ngày này phải làm ca đêm, cũng không thể hoàn toàn ở cùng nhau. . . . . .

Nhớ đến anh, không hiểu sao, khóe miệng cô không khỏi giương lên tươi cười.

Bên cạnh Hứa Tiểu Soái nhìn thấy, khuôn mặt giống như oán phụ trách cứ, "Đủ rồi! Bộ dạng yêu đương say đắm như vậy của em không sợ làm anh đau lòng chết sao!"

Cô làm cái mặt quỷ với anh, sờ sờ điện thoại di động lần nữa, sợ điện thoại di động rung lên mà mình không biết.

"Có muốn anh đưa em đến bệnh viện luôn hay không? Miễn phí phí tài xế. . . . . ." Hứa Tiểu Soái tiếp tục chua xót nói.

Vừa nghe như thế, cô thật có chút động lòng. . . . . .

Nhưng là, cô vẫn còn rất băn khoăn. . . . . . Anh không liên lạc với cô, nhất định do không có thời gian, cho nên, cô cứ như vậy đi tới, có hay không gây ảnh hưởng đến anh. . . . . .

"Ai muốn đi chứ? Em muốn về nhà!" Cô ăn ở hai lòng trừng mắt nhìn anh. (ăn ở hai lòng: suy nghĩ một đường nói một nẻo)

"Nhìn lại đi! Bộ dạng cô gái chìm trong yêu thương đắm đuối của em, phát sáng đến nỗi muốn làm mắt anh cũng mù luôn rồi! Nếu phải ở cùng em nữa, anh sợ mình không chịu nổi! Lại nói, Tả Thần An thực sự tốt như vậy sao? So với anh còn tốt hơn sao? Nhưng tại sao anh lại không có cảm thấy!" Hứa Tiểu Soái thẳng thắn lầm bầm.

Đúng vậy! Tả Thần An chưa chắc đã tốt bằng Hứa Tiểu Soái. Anh so với Hứa Tiểu Soái tính khí nóng nảy hơn, lại thích bám theo cô, còn rất khó phục vụ, không có khỏe mạnh như Hứa Tiểu Soái, cũng không có thái độ bao dung như Hứa Tiểu Soái, nhưng là, anh cố tình lại chính là Tả Thần An! Cõi đời này cũng chỉ duy nhất có một Tả Thần An mà thôi. . . . . .

Cô cười vui vẻ.

Khó trách, Hứa Tiểu Soái nhìn thấy lại cười nhạo cô, cuối cùng, còn nói với cô, "Hạ Hạ, nếu như Tả Thần An đối với em không tốt, phải nói cho anh biết, nhớ chưa. . . . . ."

"Anh hy vọng anh ấy đối xử không tốt với em sao? Nhỏ mọn!" Cô bất mãn liếc anh một cái.

Anh khẽ mỉm cười, một tay cầm tay lái một tay vươn tới sờ đầu của cô, "Đồ ngốc, có mấy lời anh thật sự không muốn nói với em. . . . . ."

Có cái gì không muốn nói? Về Thần An sao? Là lời nói xấu sao? Cô dĩ nhiên hiểu.

Tả Thần An tiếng tăm cũng không tốt, không phải sao? Một đại thiếu gia ăn chơi, đây là chuyện mà mọi người ai cũng đều biết. . . . . .

Chỉ là, cô nghĩ, trên đời này không có ai so với cô hiểu Tả Thần An hơn. . . . . .

"Tiểu Soái, em biết anh là vì tốt cho em, cám ơn anh!" Có một số việc sớm muộn gì cũng sẽ đến, nhưng là, cô sẽ không nói cho Hứa Tiểu Soái, nhất định sẽ không. . . . . .

Hứa Tiểu Soái đưa cô về đến dưới lầu, lần này, cô ngẩng đầu liếc nhìn cửa sổ nhà, một mảnh đen nhánh, trong lòng cũng chìm xuống không ít, có một chút xíu thất vọng.

Thật ra thì, ở sâu trong nội tâm cô vẫn là mong đợi hoàng tử bóng đêm đúng thời gian xuất hiện, không phải sao?

Lần này Hứa Tiểu Soái cũng không có đưa cô đi lên, cô về nhà, mở đèn, đi tới ghế sa lon cạnh cửa sổ sát đất mệt mỏi nằm xuống, lại phát hiện dưới lầu, xe của Hứa Tiểu Soái vẫn chưa rời đi, mà anh, đang tựa vào sườn xe, trên tay đang cầm điếu thuốc, trong ánh sáng mờ mờ của đèn đường, ngọn lửa lúc ẩn lúc hiện. . . . . .

Trong lòng cô hơi đau đớn, gửi cho anh một tin nhắn: Tiểu Soái, về nhà đi. Em tới nhà rồi.

Hứa Tiểu Soái thế nhưng không có trả lời, vẫn một mực đứng ở dưới lầu hút thuốc lá, cho đến khi hút xong điếu thuốc, mới lên xe.

Nhìn xe của anh lái ra khỏi chung cư, hòa vào trong màn đêm, cô không khỏi nhẹ nhàng thở dài. . . . . .

Tiểu Soái, anh nhất định phải hạnh phúc, so với em phải hạnh phúc hơn. . . . . .

Nhìn ngoài cửa sổ, thành phố đã lên đèn, cô nhất thời có ngàn vạn suy nghĩ, vì Hiểu Thần lo lắng, cũng vì chính mình cảm thấy hoang mang, bỗng nhiên, lại rất muốn nghe giọng nói của anh, rất muốn dựa vào bên cạnh anh, cô nghĩ, loại cảm giác này, chắc gọi là nhớ nhung. . . . . .

Cuối cùng không thể đè nén nỗi nhớ anh, cô tìm được tên anh ——Người Yêu, gửi cho anh một tin nhắn: Thần An, ghế sa lon nằm thật thoải mái. . . . . .

Anh nói, chỗ này đặt ghế sofa là thuộc về anh nằm nghỉ ngơi, mà cô chỉ có thể để anh ôm vào trong ngực, mọi thứ đã được trang hoàng xong rồi. . . . . .

Như vậy, cô nhớ anh, anh đọc được tin nhắn có hiểu không? Cô nhớ độ ấm trong ngực của anh, rất nhớ anh. . . . . .ghế sofa đã được chuẩn bị tốt lắm. . . . . .

Cô nắm thật chặt điện thoại di động, năm phút đồng hồ trôi qua, điện thoại di động vẫn yên lặng, có lẽ, là anh không có nghe thấy? Vì vậy, lại gửi thêm một cái tin nhắn nữa: Thần An, em muốn nghe giọng nói của anh. . . . . .

Những lời này, là năm năm trước chính anh thường thường giắt bên khóe miệng. Khi đó anh, chỉ cần cô không ở bên cạnh một lát, sẽ có bộ dạng điên cuồng đi tìm cô, tức giận, đủ loại biểu tình khó chịu, chỉ có chờ cô xuất hiện, anh mới có thể bình ổn cảm xúc, sau đó, như đứa bé phạm lỗi, ôm eo của cô thấp giọng, "Anh chính là muốn nghe giọng nói của em, âm thanh em nói chuyện, âm thanh em lật sách, âm thanh em làm chuyện nhà, bước chân em đi bộ, còn nữa, thanh âm gió thổi làm bay tóc em. . . . . . Như vậy, anh mới biết, em ở bên cạnh anh. . . . . ."

Gió thổi bay tóc của cô cũng có âm thanh sao? Cô cười anh ngốc.

Nhưng anh lại nói, có! Đương nhiên là có! Bởi vì anh là dụng tâm lắng nghe, cho nên mới nghe được tất cả âm thanh của cô. . . . . .

Mỗi lần vào lúc này, cô đều sẽ ôm anh tựa như đứa bé, cảm động không nói nên lời. Cô hiểu, cô là tất cả của anh, là trụ cột của anh. . . . . .

Mà bây giờ, ở nơi này vào ban đêm nhớ anh, cô cũng muốn nghe âm thanh của anh, làm sao bây giờ? Anh không có trả lời, cô nên làm cái gì? Cũng giống như anh tức giận, giống như người điên đi tìm anh sao?

Điện thoại ở trong tay bị cô cầm đến nỗi ướt đẫm mồ hôi, nhưng mà lại hoàn toàn không có động tĩnh gì. . . . . .

Cô bắt đầu hoài nghi không biết điện thoại di động có xảy ra vấn đề gì hay không? Mới vừa rồi Hứa Tiểu Soái cũng không có trả lời tin nhắn của cô? Đúng là không nhận được sao?

Hoang mang gọi điện thoại cho Hứa Tiểu Soái, vô cùng lo lắng hỏi, "Tiểu Soái! Anh có nhận được tin nhắn em gửi không?"

". . . . . . Nhận được. . . . . ." Hứa Tiểu Soái lười biếng trả lời.

"Vậy sao anh không trả lời?" Cô tức giận thở hỗn hển, giống như năm đó Tả Thần An không tìm được cô. . . . . .

"Anh nói này đại tiểu thư, chính em gửi tin nhắn đuổi anh đi! Anh còn chưa có tức giận? Em còn hung hăng với anh nữa? Có phải Tả Thần An cũng không có trả lời tin nhắn của em nên em muốn phát tiết tức giận lên trên người anh hay không?"

". . . . . ." Cô thừa nhận, tựa hồ là đem tâm lý lo lắng hảng sợ đều phát tiết trong tiếng gào thét lúc nãy rồi, "Thật xin lỗi, Tiểu Soái. . . . . .Em không phải có ý này. . . . . . Hì hì. . . . . . Ai, cho em xin lỗi? Làm ơn, hiện tại em xin lỗi anh? Được không?"

"Không được!" Anh cự tuyệt chắc chắn như đinh chém sắt.

"Em xin lỗi mà. . . . . .Tha lỗi cho em đi anh Tiểu Soái. . . . . ."

Hứa Tiểu Soái dứt khoát cúp điện thoại, Hạ Vãn Lộ vẫn còn ngây ngốc nắm điện thoại di động trong tay, vẫn đổ chuông, vậy có phải hay không tin nhắn anh trả lời cô không nhận được?

Đang suy nghĩ lung tung, điện thoại di động bỗng rung lên một cái, tin nhắn đến! Cô kích động đến nỗi trái tim một hồi cuồng loạn, nhưng vừa nhìn thấy dãy số, nhưng là Hứa Tiểu Soái . . . . . .

Tâm, nhất thời rơi từ trên cao xuống tận đáy cốc. . . . . .

Buồn bã mở tin nhắn ra xem, năm chữ thêm một chuỗi dấu chấm than: em chính là con heo! ! ! ! !

Ai. . . . . . Không phải điện thoại di động có vấn đề. . . . . .

Cô chán nản tựa người vào ghế sa lon, trong đầu xuất hiện càng nhiều suy đoán lung tung, bỗng dưng, cô hoảng sợ đứng ngồi không yên, chẳng lẽ. . . . . . Thần An xảy ra chuyện gì? Cho nên mới không trả lời?

Cái suy nghĩ này vừa xuất hiện, cô không thể tiếp tục bình tĩnh, ở trong phòng đi tới đi lui, sau đó nắm lên túi sách liền đi ra cửa.

Đã khuya rồi, không còn kịp chờ xe ca đêm, cô lần đầu tiên bắt taxi, chạy thẳng tới bệnh viện.

Nhưng mà, lúc này ở bệnh viện, đã sớm hết thời gian thăm bệnh, của phòng bệnh cũng đã khóa lại, cô không để ý nhiều như vậy, liều mạng đập cửa, cuối cùng đem y tá đánh thức.

"Chuyện gì vậy?" Y tá còn tưởng rằng là bệnh nhân, mở cửa, đã sớm không nhớ rõ Hạ Vãn Lộ cũng làm việc ở đây.

"Tôi. . . . . . Tôi muốn thăm bệnh. . . . . ." Chính cô cũng là y tá, biết điều này không hợp quy định, nào có đêm hôm khuya khoắc cho người vào thăm bệnh?

"Thật xin lỗi, không được!" Y tá nghe thấy vậy quả thật là lửa giận trong lòng bốc lên không ngừng, hơn nửa đêm giày vò người ta là vì thăm bệnh?

"Van cầu cô, vậy cô có thể nói cho tôi biết, Tả Thần An. . . . . . Như thế nào rồi?" Cô hỏi.

Y tá liếc cô một cái, "Cô muốn đến thăm Tả Thần An!" Trong mắt kia hẳn tất cả đều là khinh bỉ.

Cô hiểu ánh mắt như thế có ý gì, Kiều Á không phải đã đến thăm anh rồi sao? Nói vậy bạn gái trong xì căng đan cũng đã tới, xem chừng y tá cũng đem cô trở thành những người đó giống nhau. . . . . .

"Phải . . . . . Đúng vậy. . . . . . Cho nên phiền toái cô châm chước cho tôi một chút. . . . . ." Cô làm mặt dày đến cùng, nhắm mắt nói.

"Nếu là đến thăm Tả Thần An thì càng không được! Trọng điểm là người ta còn có bảo vệ! Muốn thăm thì buổi sáng ngày mai quay lại!" Y tá nói xong lập tức muốn đóng cửa.

Cô vội vàng dùng cánh tay ngăn lại, "Vậy cầu xin cô nói cho tôi biết, Tả Thần An anh ấy hiện tại có tốt không?"

"Tốt! Đương nhiên tốt rồi! Bệnh viện chúng tôi, có thể không tốt được sao? Hiện tại đã ngủ rồi! Muốn thăm bệnh thì ngày mai xem thời gian mà tới!" Y tá không cho cô cơ hội hỏi tiếp, "Pằng"  một tiếng, đóng cửa lại.

Cô thở phào nhẹ nhõm, nguyên lai là anh ngủ rồi. . . . . . Không có việc gì là tốt. . . . . .

Từ bệnh viện đi ra, cô mới phát hiện ra mình sợ hãi đến mức mồ hôi lạnh ứa ra toàn thân, gió đêm thổi qua, có chút lạnh lẽo.

Kẻ điên! Cô cười chính mình.

Trong lòng không có lo lắng, liền không cần phải gấp gáp đón taxi trở về, nói thật, cho tới nay cô có thói quen, không thích xa xỉ, mặc dù Thần An cho cô rất nhiều tiền, cô cũng còn chưa có đụng vào, cho nên, cô quyết định đi về phía trước thêm một đoạn nữa, là có thể tới trạm xe buýt chờ xe ca đêm.

——— —————— —————— —————— —————— —————— —————



Đã sửa bởi nguyễn thị mỹ hà lúc 06.10.2015, 17:12.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 04.10.2015, 22:41
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.08.2015, 20:30
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 140
Được thanks: 1311 lần
Điểm: 35.31
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ [96/259] - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 113: CHÊ ANH KHÔNG XỨNG VỚI EM!!!

Đêm khuya trạm xe buýt, không có một người.

Vì vậy tuyến xe buýt cũng rất ít ỏi, Hạ Vãn Lộ cơ hồ là nhìn chằm chằm trên đường đến đau cả mắt, cũng không nhìn thấy một chiếc xe nào chạy ngang qua, bất quá trong lòng lại là một mãnh yên tĩnh, chỉ vì biết được anh không xảy ra chuyện gì.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, vẫn không có một tuyến xe buýt đêm nào chạy qua, thế nhưng Hạ Vãn Lộ lại đợi được mấy thanh niên uống rượu say xỉn.

Những người đó cũng chú ý tới cô, mang trên mặt nụ cười xấu xa hướng về phía cô đi tới.

Cô ý thức được nguy hiểm, lui về phía sau, xoay người liền muốn hướng phía bệnh viện chạy tới, lúc này đêm hôm khuya khoắc, chỉ có bệnh viện mới là nơi an toàn nhất, ít nhất ở đấy còn có bảo vệ trị an.

Nhưng, cô mới xoay người, người phía sau liền hô to một tiếng, "Bắt cô ta lại!"

Cùng lúc đó, cánh tay của cô bị níu lại.

"Buông tôi ra! Cứu mạng!" Cô kích động hét lớn.

Nhưng, trên đường không có người nào, mà ở đây lại cách bệnh viện quá xa, chưa chắc có người nghe được, nếu như có một chiếc xe lướt qua, cũng không biết chủ xe có nghe được tiếng kêu cứu của cô hay không, cho dù có nghe được, cũng chưa chắc sẽ dừng xe lại cứu cô?

Cô cảm nhận được mình không có sự trợ giúp nào, một bên vừa tiếp tục hô to, mọt bên vừa liều mình giãy giụa.

Những người đó chỉ muốn cướp túi xách của cô, cho nên cô vẫn cố gắng giữ chặt, làm cho bọn chúng không thể lấy được. Chỉ là, điều này lại càng chọc giận những người đó, trong đó có một người kêu lên, "Đàn bà thúi, dứt khoát cởi quần áo của cô ta ra!"

Cô luống cuống, hai chân đạp loạn xạ, gót giày cao gót giẫm thật mạnh lên chân bọn chúng làm cho chúng đau đến nỗi sức lực nắm lấy cô cũng có chút buông lỏng, cô thừa dịp tránh thoát vội vàng chạy đến con đường lớn, hy vọng có thể ngăn lại một chiếc xe qua đường, cứu mình.

Mấy người kia càng thêm căm tức, "Muốn chạy sao? Đi! Chúng ta đuổi theo!"

Hạ Vãn Lộ cuối cùng không chạy thắng bọn chúng, rất nhanh liền bị bắt, hơn nữa còn bị đè lên trên mặt đất, ra sức giãy giụa, cô nghe thấy âm thanh quần áo bị xé rách.

Lúc này, cô cảm thấy chính là tuyệt vọng. . . . . .

Chợt, đèn xe chiếu tới sáng ngời, cô nghe tiếng bánh xe ma sát mặt đất rồi thắng lại, sau đó, mấy người này liền buông lỏng cô ra, đồng thời, giọng nói hoảng sợ vang lên, "Chạy mau! Cảnh sát!"

Thì ra là do cảnh sát tới. . . . . .

Cô rốt cuộc thở thào nhẹ nhõm.

Sửa sang lại quần áo đứng lên, nhìn trên xe bước xuống ba người chế ngự mấy người xấu kia. Trong ba người thì có hai người mặc đồng phục cảnh sát, một người mặc đồ thường, thoạt nhìn người mặc đồ thường giống như bản lĩnh tốt hơn một chút, có thể cùng lúc chế ngự được hai người.

"Hướng Bắc, bản lĩnh của cậu vậy mà một chút cũng không có thụt lùi a!" Còng mấy người xấu vào phía sau xe, một cảnh sát trong đó đối với người mặc quần áo thường nói.

Hướng Bắc? Cô mơ hồ cảm thấy cái tên này có chút quen tai, hình như mấy ngày trước từng nghe qua ở đâu đó.

Người nọ cười cười, "Tôi đã nói muốn cùng các cậu giữ khoảng cách, nhưng giờ không được rồi? Thật vất vả mới tụ họp lại được, nhưng giờ đụng phải chuyện này! Trở về nhất định sẽ bị bà xã nghiêm hình bức cung!" Anh nói xong, vỗ vỗ quần áo cùng bụi bặm trên ống quần, xóa đi dấu vết đánh nhau vừa rồi .

Người cảnh sát cũng cười, "Cũng không ai để cho anh động thủ? Thái Tử Gia, nếu anh có cái gì sơ xuất chúng tôi thật đúng là không đảm đương nổi, làm ơn, lần tới anh cố gắng chịu đựng đi!"

Người được gọi là Hướng Bắc cười lên ha hả, "Cậu thật đúng là huynh đệ tốt của tôi! Không nhịn được! Thật đúng là không nhịn được!"

Một cảnh sát khác cũng cười, "Anh Bắc, chị dâu lợi hại như vậy sao? Anh Bắc là người như thế nào, mà cũng sợ chị dâu sao?"

"Anh Bắc từng nói, đây không phải sợ, mà gọi là yêu!" Cảnh sát kia thay anh trả lời.

Mới vừa trải qua sự kiện như vậy nhưng khi nghe những lời này, Hạ Vãn Lộ một chút sợ hãi cũng hoàn toàn không có, còn bật cười, lần đầu cảm thấy cảnh sát cũng thật thú vị.

Lục Hướng Bắc thấy cô cười, vội vàng đối với hai cảnh sát kia nói, "Được rồi, lúc làm việc thì không nên đùa giỡn! Xem ra tối nay các cậu phải bận rộn rồi, vậy tôi đi về trước, các cậu cũng dẫn bọn chúng về đồn lấy lời khai đi!"

Ba người đi về hướng ba chiếc xe lúc trước lái tới, Lục Hướng Bắc lên xe của mình, đi mất.

"Đúng rồi, cô gái, hãy theo chúng tôi về đồn lấy lời khai!" Cảnh sát mời cô lên xe.

Cô chú ý tới, hai cảnh sát này cùng với người mới vừa rồi lái xe rời đi không cùng một cấp bậc, ngay cả quần áo cũng khác biệt, cũng là không tầm thường, người đàn ông đó gọi là Hướng Bắc, không giống người bình thường. . . . . . Nói thế nào cô cũng ở nhà họ Tả nhiều năm như vậy, mưa dầm thấm đất, điểm này vẫn có thể phân biệt rõ ràng . . . . . .

Bị cảnh sát mang về đồn, qua ba ần tra hỏi, cô mới được thả về nhà.

Quần áo của cô bị xé rách, không thể che đậy hết cơ thể, cho nên trước tiên cảnh sát cho cô mượn một cái áo khoác, sau đó còn tự mình đưa cô về nhà.

Ở dưới lầu nhà cô, cô muốn cởi áo khoác trả lại cho viên cảnh sát, nhưng người cảnh sát kia phất tay một cái, "Được rồi, trước cô cứ mặc đi!"

"Vậy. . . . . . Tôi sau này làm thế nào trả lại cho anh?" Cô có chút sợ hãi hỏi, trước mặt cảnh sát, cô đúng là có chút khẩn trương.

"Không cần trả lại!" Viên cảnh sát nói xong đạp cần ga, cứ như vậy rời đi.

Cô đứng nguyên tại chỗ một lát, cảm thấy vô cùng mệt mỏi, về đến nhà, nằm xuống liền ngủ thiếp đi. . . . . .

Sáng sớm, điện thoại di động của cô điên cuồng đổ chuông, ý thức vẫn chưa thanh tĩnh, sờ soạng hồi lâu, mới từ trong túi xách lấy điện thoại di động ra, trực giác nói cho cô biết, là điện thoại của Thần An gọi tới, nhất định là vì nhìn thấy tin nhắn tối qua cô gửi, cho nên mới sáng sớm đã gọi điện thoại cho cô!

Quả nhiên. . . . . .

Vừa nhìn thấy trên màn hình hai chữ Người Yêu, tâm tình liền rất vui vẻ, nhận điện thoại "Alo", cố gắng hết sức muốn làm cho âm thanh của cô dễ nghe một chút, nhưng, phát ra, cũng là âm thanh khàn khàn mới tỉnh dậy.

/> "Heo Con! Còn đang ngủ sao? Thật đúng là thích hợp với tên gọi của em!" Đầu kia, thanh âm của anh làm cho cô giống như thấy được ánh nắng tươi sáng bên ngoài phòng.

Cô không nói cho anh biết, cô hầu như một đêm không ngủ, càng không thể nói cho anh biết, tối hôm qua cô xảy ra chuyện gì, chỉ sợ làm anh càng lo lắng.

"Mau xuống đây, anh đang đứng dưới lầu!"

Cái gì? ! Cô từ trên giường nhảy dựng lên, chạy đến phòng khách, từ cửa sổ thủy tinh sát đất nhìn xuống phía dưới, xe của anh thật sự đậu ở dưới lầu!

"Làm sao anh lại tới đây? Anh không cần tiêm thuốc sao?" Cái người không biết nghe lời này!

"Heo con ngốc, anh xuất viện rồi!" Anh rõ ràng tâm tình thật tốt.

"Nhanh như vậy?" Có thể hay không anh lại không nghe lời bác sĩ?

"Có ý gì đây? Chẳng lẽ em không hy vọng anh xuất viện?"

"Em không phải ý này. . . . . . Nhưng là, làm sao anh có thể khỏe được nhanh như vậy?"

"Heo Con. . . . . . Anh nhớ em nhiều lắm. . . . . . Ở bệnh viện mỗi ngày không thể thấy được em, anh buồn chán sắp chết rồi! Có chuyện buồn phiền đương nhiên không tốt, mà tâm tình không tốt thì liền ảnh hưởng đến hiệu quả chữa trị có đứng không? Cho nên, thay vì ở trong bệnh viện lãng phí thời gian, không bằng xuất viện về nhà tự điều dưỡng, dù sao bác sĩ mọi lúc đều có thể gọi tới nhà!" Anh ra vẻ đáng thương nói xong, lại thêm cưỡng từ đoạt lý nguỵ biện! (chắc có nghĩa là anh nói xạo, thêm mắm dặm muối ra vẻ đáng thương với chị đó)

"Anh thật là liều lĩnh!" Đối với việc anh tùy hứng cùng tính tình trẻ con, cô cho tới bây giờ đều là không có biện pháp.

"Em mau xuống đây! Hôm nay chúng ta rất bận rộn đấy!" Anh thúc giục.

". . . . . . Được rồi. . . . . ." Thật ra thì, cô hiện tại rất là đau đầu, chỉ muốn tiếp tục ngủ nữa, nhưng là, ai bảo anh lại chính là Tả Thần An chứ?

Cô nhanh chóng đi xuống lầu, trong xe, Sa Lâm vẫn là tài xế, anh cười đến nỗi vẻ mặt như ánh mặt trời, giơ hộp cơm ở ghế sau đợi cô, thấy cô đi tới, vội vàng mở cửa xe ra, cô vừa lên xe, liền đem cô ôm vào lòng, đưa cơm hộp cho cô, "Có ngửi thấy hương thơm không? Anh mới bảo đầu bếp làm bánh bao hấp, nếu em thích thì lần sau bảo đầu bếp làm nữa, còn nếu ăn không ngon, cũng có thể đổi món khác! Ở đây, còn có cháo gan heo, em muốn ăn cái nào trước?" Anh chỉ vào bên cạnh một cái hộp khác.

Lại là cháo gan heo, cô muốn ói tới nơi rồi có được hay không. . . . . .

Cháo gan heo mang theo mùi tanh thổi qua, cô thật ra rất rất không thích ăn gan heo, những lần trước là do nể mặt anh, lần này cô không khỏi cau mày. . . . . .

Anh ngược lại hiểu được cô đang nghĩ gì, nhếch mày, "Anh biết rõ em không thích ăn gan heo, nhưng lần này là do anh làm, em làm sao cũng phải ăn!"

Như vậy anh, để cho cô làm nũng, nhíu mày cau mũi lắc đầu, "Không ăn! Cũng không muốn ăn!"

"Không được! Nếu em không ăn. . . . . . Anh sau này cũng không cần phải ăn cơm!" Anh giảo hoạt mà cười.

Đây rõ ràng là chơi xấu mà!

Được rồi, cuối cùng, chén cháo gan heo kia còn không phải là vào bụng cô sao.

Dĩ nhiên, quá trình này, Sa Lâm lại bị không để ý tới, chỉ là, Sa Lâm đã tạo thành thói quen. . . . . .

Cho đến khi chăm chú nhìn cô ăn xong, anh mới bày ra vẻ mặt tươi cười, đối với Sa Lâm nói, "Đi thôi! Lái xe!"

"Đi nơi nào vậy?" Cô hỏi, không biết anh lại tạo ra bất ngờ gì nữa.

Anh quả nhiên nở nụ cười thần bí, "Đến nơi sẽ biết!"

Cô chưa bao giờ nghĩ tới, cũng không nghĩ qua, anh sẽ mang cô tới studio áo cưới. . . . . .

"Đây là. . . . . . Chúng ta. . . . . ." Cô quả thật nói năng lộn xộn cả lên.

Anh lôi kéo tay của cô, "Đến đây đi! Ngày đó em nói vách tường trống không, không biết treo cái gì, anh cảm thấy, treo ảnh cưới của chúng ta là thích hợp nhất! Hơn nữa, nhà của anh ở Vân Hồ, trên vách tường trống không cũng lâu rồi, như vậy toàn bộ treo hình của chúng ta em thấy sao!"

"Việc này. . . . . . Không tốt lắm đâu?" Nếu như ngày nào đó Hiểu Thần tới nhà cô, cô nên giải thích thế nào về ảnh cưới này?

"Có cái gì không tốt?" Người nào đó nhướng mày, tính khí đại thiếu gia lại nổi lên, "Em là chê anh ngồi xe lăn không xứng với em, hay là chê anh bộ dạng không đẹp trai làm mất mặt em?"

"Không phải. . . . . . Dĩ nhiên không phải. . . . . ."

"Nếu không phải thì đi vào thôi!"

——— —————— —————— —————— —————— —————— ———


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 05.10.2015, 23:33
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.08.2015, 20:30
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 140
Được thanks: 1311 lần
Điểm: 35.31
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ [96/259] - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 114: ANH SẼ QUẢN LÝ TIỀN CỦA EM!

Hạ Vãn Lộ bị anh dẫn vào studio chụp ảnh, lúc này cô mới biết ông chủ của studio này là bạn của anh, mấy hôm trước anh đã sớm cùng ông chủ thảo luận qua hôm nay sẽ tới chụp hình.

"Vì thế hôm qua anh đi ngủ rất sớm, chỉ sợ hôm nay sẽ có quầng thâm ở mắt, em nhìn xem, có hay không? Có hay không?" Anh khoe khoang đưa mặt đến gần cô, lại bị cô nhẹ nhàng dùng tay đẩy ra cười cười, "Anh nhìn lại một chút đi, cả một khuôn mặt gấu trúc!"

Đúng vậy, cô giằng co một đêm, thế nào không thành mắt gấu trúc? Đâu chỉ mắt gấu trúc, bây giờ cả người còn không tỉnh táo nữa!

Chỉ là, sau khi nhân viên studio dẫn cô đến giữa những hàng áo cưới xinh đẹp để lựa chọn thì bao nhiêu mệt mỏi cũng tan thành mây khỏi.

Chụp hình cưới, là việc cô và Thần An đã mong đợi từ lâu.

Ngay từ năm năm trước, lúc cô và anh đứng trước giáo đường "Tự mình kết hôn", Thần An đã nói, sau này anh sẽ cho cô một hôn lễ chính thức, muốn đến bờ biển chụp hình cưới, rồi lại đến thảo nguyên, chỉ là, bọn họ không đợi được đến ngày đó. . . . . .

Chụp đi!

Bất kể ngày mai cô cùng anh sẽ đi đến bước nào chăng nữa, đã từng chụp qua ảnh cưới, đối với cô sẽ không có nuối tiếc nữa. . . . . .

Nhân viên trang điểm giúp cô chọn một chiếc áo cưới trễ ngực, lộ ra cả bả vai, đến nửa phần lưng cũng hở luôn, thậm chí, có thể nhìn thấy khe rãnh trước ngực của cô ẩn ẩn hiện hiện.

"Rất đẹp! Tả phu nhân, xương quai xanh của cô rất hoàn mỹ, da lại trắng, cái áo cưới này quả thực là vì cô mà làm ra." Nhân viên trang điểm từ đáy lòng khen ngợi

Tả phu nhân? Cách xưng hô này làm cho cô cảm thấy không thích ứng kịp, thế nhưng loại cảm giác này cũng rất tốt đẹp, thật rất tốt đẹp. . . . . .

Về phần chiếc áo cưới này, chính cô cũng cảm thấy rất hài lòng, không nghĩ tới cô cũng có cúp B. . . . . .

"Đi thôi, chúng ta đi ra ngoài cho Tả tiên sinh xem! Để cho ngài ấy kinh ngạc một chút!" Nhân viên đẩy cô ra ngoài.

Tả Thần An nhìn thấy một cô gái có dáng vẻ ngượng ngùng từ phòng thay quần áo bước ra, trong nháy mắt anh chỉ cảm thấy trước mắt sáng ngời, mọi sự vật xung quanh cũng như thay đổi theo. . . . . .

Anh vẫn biết rằng cô rất xinh đẹp, tựa như một đóa hoa lài nhỏ bé, mềm mại trắng noãn, thướt tha tốt đẹp. Cái loại tốt đẹp đó, không chấn động lòng người, nhưng lại ưu nhã thanh thản, không nồng đậm xinh đẹp, lại nắm chặt lòng anh, mà hôm nay cô, đột nhiên xinh đẹp mỹ lệ như thế, làm cho anh nhất thời không thể thích ứng.

Chợt, anh nghĩ đến gì đó, tức giận hét lớn một tiếng, "Sa Lâm, đi ra ngoài cho tôi!"

Sa Lâm không biết anh đã làm sai chỗ nào, nhảy dựng lên liền chạy ra ngoài, giọng nói của ông chủ bỗng chuyển sang giận dữ, mặc dù anh lập tức chạy đi nhưng vẫn không thể nghĩ ra mình ngồi ở trong góc không nói tiếng nào như thế nào lại trêu chọc ông chủ tức giận rồi, nhưng lại không dám có nửa điểm trì hoãn.

Tất cả nhân viên trong studio không biết cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, lại làm cho anh nổi giận như thế, bao gồm Hạ Vãn Lộ đang ở bên trong, từng người một bị anh dọa sợ tới mức ngây ngốc, giật mình đứng nguyên tại chỗ.

Anh cũng ý thức được mình quá đáng, thoáng trấn định lại, ngồi trên xe lăn phất tay một cái, "Đi đổi bộ quần áo này cho anh! Xấu như vậy cũng có thể mặc ra ngoài?"

Hoá ra là như vậy . . . . . .

Mọi người âm thầm thở ra một hơi, nhân viên đẩy Hạ Vãn Lộ về phòng thay bộ quần áo khác, lấy một cái áo cưới mới, chọn một bộ lễ phục hơi cổ điển, thoáng bảo thủ một chút, ít nhất không lộ ra rãnh giữa bộ ngực nữa, nhưng vẫn lộ ra cả lưng. . . . . .

Cho nên, khi Tả tiên nhìn thấy tấm lưng trắng nõn như sứ của cô phiếm loại ánh sáng nhạt thì chân mày thoáng giản ra nhưng nhóng chóng nhíu chặt lại, sắc mặt cũng nhanh chuyển sang xanh lòe, "Không được! Tôi nói không hợp?"

"Tả tiên sinh. . . . . . Chúng tôi studio áo cưới đều là những mẫu mã lưu hành mới nhất . . . . . ." Nhân viên không nghĩ ra Tả tiên sinh muốn là loại áo cưới gì nữa, xinh đẹp như vậy còn không hài lòng?

"Vậy sao? Tôi tự mình lựa chọn!" Người nào đó mặt đen lại ở giữa hàng áo cưới đi qua một vòng, cuối cùng, chỉ vào một bộ trong đó nói, "Lấy cái này đi!"

Cái áo cưới này, nói thật, bình thường tới cực điểm, duy nhất có một đặc điểm chính là từ cổ tới tay đều bị bao bọc kín mít. . . . . .

"Tả tiên sinh, cái này. . . . . . Là áo cưới dành cho thu đông. . . . . . Mùa này mặc, sợ rằng sẽ nổi mẫn . . . . . . Hơn nữa. . . . . . Kiểu dáng tựa hồ cũng thật không thích hợp với Tả phu nhân. . . . . ." Nhân viên cửa hàng rất là tận lực làm việc, hi vọng có thể thuyết phục được Tả tiên sinh.

Nhưng, Tả tiên sinh là quyết tâm, "Chọn cái đó đi! Cửa hàng không phải còn máy điều hòa sao? Mở lớn điều hòa một chút chắc sẽ không nổi sảy chứ, về phần kiểu dáng, tôi thấy rất tốt!"

Nhân viên không còn cách nào khác, khách hàng là thượng đế mà! Yên lặng lấy xuống áo cưới cho Hạ Vãn Lộ mặc thử.

Hạ Vãn Lộ nhìn trong gương một thân trang phục bịt kín, rốt cuộc hiểu rõ Tả Thần An là vì cái gì mà tức giận, cắn môi, đứng ở một chỗ không chịu động, cũng không chịu cùng nhân viên đi trang điểm lại.

"Thế nào? Quá xinh đẹp. . . . . ." Tả Thần An dịu dàng vỗ lưng của cô.

Cô hất tay anh ra, "Xinh đẹp? Vậy anh mặc cái này mà chụp hình cưới đi! Bắt em mặc làm gì? Em không mặc!" Nói xong cô cũng chạy vào phòng thay quần áo, cởi áo cưới ra, mặc vào quần áo của chính mình. Cô cũng không biết tại sao đột nhiên lại tức giận nhiều như vậy, kỳ thực không nên như vậy, không phải sao? Chụp hình cưới là một việc tốt đẹp đến cỡ nào. . . . . .

Có lẽ, chính là bởi vì tốt đẹp, cho nên anh mới muốn nhớ mãi dáng vẻ xinh đẹp nhất của cô. Anh sẽ không biết, ảnh cưới trong mắt cô là điểm kết thúc cho chuyện tình của hai người, sẽ không bao giờ tiến triển sâu hơn được nữa. . . . . . Một hôn lễ chân chính lại càng không có khả năng xảy ra. . . . . .

"Được rồi được rồi, em thích áo cưới nào liền chụp với cái đó, được không?" Chính là sợ cô tức giận, cô tức giận anh liền hoảng loạn.

/>

Cô không lên tiếng, mặc anh nắm tay, vẫn đứng bất động tại chỗ.

"Vậy cái thứ hai, như thế nào? Cái thứ nhất là không thể được! Nhất định không được!" Đực lộ lưng còn lộ luôn cả rãnh ngực, mặc dù của cô chỉ là khe nhỏ mà thôi. . . . . .

Hừ! Còn là **!

Chỉ là, cái thứ hai cô cũng coi như hài lòng, sắc mặt thoáng vẻ hòa hoãn.

Thợ trang điểm ngoài cửa thấy hai người rốt cuộc cũng thống nhất ý kiến, thở phào nhẹ nhõm, ông chủ đã phân phó, muốn tiếp đãi hai người này thật tốt, nếu làm hỏng việc, nhất định sẽ bị rầy la cho xem. . . . . .

Hai người trừ mặc áo cưới màu trắng, còn mặc cả lễ phục truyền thống của Trung Quốc, Hạ Vãn Lộ mặc là sườn xám. Cô tuy nhỏ nhắn, nhưng là do khung xương nhỏ, không tính là ít thịt, nên mặc sườn xám coi như là mượt mà, tóc quấn thành búi, càng lộ rõ thêm bộ dáng thùy mị của cô gái Giang Nam.

Tả Thần An đối với tạo hình này của cô rất là hài lòng, còn ôm hông cô nhẹ nhàng nói, lúc bọn họ kết hôn sẽ mặc lễ phục kiểu Trung Quốc, áo cưới gì đó, không thích hợp với cô.

Cô có chút hoảng hốt, kết hôn? Đó là chuyện không thể nào xảy ra. . . . . .

Thần An, nếu như, có một ngày chúng ta sẽ không bao giờ kết hôn, anh có thể hay không oán trách em?

Vốn là áo cưới vẫn còn vài kiểu mẫu nữa cần thay đổi, nhưng anh hiện tại đi lại không tiện, thay quần áo cũng rất phiền toái, đi chụp ngoại cảnh càng không thể nào, vì vậy lại để lần sau chụp nữa.

"Chờ chân của anh tốt lên, chúng ta lại chụp thêm lần nữa, đi bờ biển, đi thảo nguyên, thậm chí, đi châu Âu, có được hay không?" Anh dắt tay của cô hỏi.

Cô gật đầu, trong mắt tầng tầng hơi nước đã nổi lên, tất cả những việc hôm nay, cô đã rất thỏa mãn, bờ biển, thảo nguyên, châu Âu gì đó, đối với cô chỉ là hy vọng xa vời. . . . . .

Dù chỉ chụp có hai bộ ảnh, cũng phải kéo dài đến cả buổi chiều, Tả Thần An lại dẫn cô đi của hàng tổng hợp, Sa Lâm cũng đi cùng, mua rất nhiều đồ, tất cả đều là mua cho cô.

Đi trở lại xe, cô có chút luống cuống, "Thần an, em không cần nhiều như vậy. . . . . ." Lần trước Thần Hi mua cho cô, cũng đã đủ rồi. . . . . .

"Anh nói mua thì mua!" Anh lấy tay ngắt ngắt mặt cô, sắc mặt có chút nặng nề, "Em đúng là cô nhóc cứng đầu cứng cổ, anh đưa tiền cho em thế nhưng ngay cả một hào em cũng không đụng tới! Cố ý xem lời nói của anh như không khí phải không?" Cô gần đây có thêm rất nhiều đồ, anh nghĩ muốn kiểm tra thẻ của cô một chút, dùng bao nhiêu, nếu dùng hết anh lại bỏ vào thêm, nhưng phát hiện, một đồng tiền cũng không thiếu, lúc ấy anh rất tức giận, cô nhất định không chịu dùng tiền của anh, muốn trả lại cho anh sao? Còn chưa từ bỏ ý định rời xa anh sao? Điều này làm cho anh cảm thấy vô cùng khủng hoảng. . . . . .

"Em. . . . . . Em vẫn còn một ít tiền dành dụm được từ trước. . . . . ." Cô nhỏ giọng giải thích.

"Vậy sao? Em vẫn còn tiền? Ví tiền đâu lấy ra cho anh xem!" Anh nghiêm mặt.

Cô không biết anh muốn làm gì, chần chờ không chịu lấy ra cho anh.

"Lấy ra!" Anh đoạt lấy túi của cô, từ bên trong móc ví ra, chỉ thấy trong túi xách có mấy tờ 100 đồng tiền mặt, một chút tiền lẻ, chi phiếu có hai tờ, là anh cho cô, một tấm khác là của chính cô. Lấy tấm thẻ kia của cô ra, ví tiền trả lại, túi xách cũng trả lại cho cô, chỉ lấy thẻ của cô bỏ vào ví tiền của anh.

"Anh làm gì vậy?" Anh có nhiều tiền như vậy, còn lấy tiền của cô làm cái gì chứ?

Anh khẽ mỉm cười, "Chúng ta là người một nhà, phải hay không?"

"Phải . . . . . ." Cô không muốn nói không phải. . . . . .

"Vậy chúng ta không nên phân biệt là tiền của ai. Còn em, đối với tiền bạc không có hứng thú, vậy nhà chúng ta chuyện quản lý tài sản như vậy, đương nhiên nên để anh làm. Hai chúng ta cố gắng kiếm thêm tiền được không, chúng ta nên lập kế hoạch chi tiết không phải sao? Cho tương lai chúng ta, cũng vì con của chúng ta, cho nên, em về sau  nhận tiền lương phải giao cho anh, anh sẽ đưa cho em tiền tiêu vặt, được không?" Nhìn gương mặt tươi cười của anh như một con hồ ly giảo hoạt.

Cô nhìn chằm chằm anh, cái này gọi là cái gì? Ép cô phải dùng tiền của anh sao? Lại nói anh cho cô tiền tiêu vặt chỉ sợ đã muốn gấp mấy lần tiền lương của cô rồi. . . . .

Anh cười, vẻ mặt của cô lúc này thật đáng yêu, không nhịn được anh vươn tay ôm cô vào lòng, "Đừng cau mày, khó coi chết đi được, về nhà thôi!"

——— —————— —————— —————— —————— —————— ———————


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ducminh201212, jubae, Minh Viên và 161 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.