Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

 
Có bài mới 23.09.2015, 21:10
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2028 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 43: Ta không tịch mịch



"Đại tẩu, tẩu vỗ bàn trừng mắt thế này, làm sao vậy?" Vân Hải, Thải Vân, một trái một phải đến bên người Hân Duyệt.

"Ta vừa mới ra một quyết định, ta đã chịu quá đủ cuộc sống trong thâm trạch đại viện rồi, bên ngoài trời đất bao la, ta muốn bước chân vào giang hồ."

Mọi người hóa đá......

"Từ sau khi đại ca ra ngoài, đại tẩu rất tịch mịch phải không?" Vân Hải lấy lại tinh thần hỏi thăm.

"Ta không tịch mịch, bởi vì có tịch mịch bầu bạn cùng ta." Hân Duyệt cười, bộ dạng vân đạm phong khinh.

"Ha ha!" Vân Hải gượng cười hai tiếng, không biết nói gì, lui về một bên.

Thải Vân rối rắm nhíu mi: "Đại tẩu, tẩu nói muốn rời Tề phủ? Tẩu...... Làm sao lại có ý định này?"

"Có ý định này thì rất kì quái sao, có lẽ vậy, từ nhỏ muội đã sống ở đây, tất nhiên quen thuộc, nhưng ta thì không quen đâu."

Tiểu Nghiên rót trà cho Tam thiếu gia và Đại tiểu thư, nhưng chắc bọn họ cũng không muốn uống.

Khó trách đại ca lúc gần đi tự mình đến dặn bảo chúng ta quan tâm đại tẩu nhiều hơn, bộ dáng một trăm hai mươi phần trăm lo lắng, thì ra vị đại tẩu này của bọn họ không giống người bình thường mà.—Vân Hải lầm rầm trong miệng.

" Đại tẩu, tự ý rời nhà chồng là vi phạm phụ đức nghiêm trọng, phạm thất xuất, sẽ bị hưu đó." Thải Vân rất bội phục trí tưởng tượng của đại tẩu.

"Hưu thì hưu đi, dù sao mọi người đi rồi, còn muốn danh phận làm gì?"

"Việc này......"

Thấu hiểu nhau gặp khó khăn nghiêm trọng.

Thải Vân sau khi bình tĩnh phân tích, thông minh nghĩ đến một chuyện: Lúc đại ca ở nhà, đại tẩu chưa bao giờ nói những lời này, xem ra, còn phải mang đại ca ra mới được.

"Đại tẩu, tẩu có nghĩ tới nếu đại ca trở về không nhìn thấy tẩu, huynh ấy sẽ thế nào không?"

Ánh mắt quyết tuyệt của Hân Duyệt nháy mắt tan rã, hình ảnh Tề Vân Đình ân cần dặn dò hiện lên trong đầu, "Đúng rồi, chàng nói ta phải ngoan ngoãn chờ chàng trở về, nhưng mà......"

Vô lực cúi đầu, nhìn chằm chằm chén trà sứ thanh hoa.

Thải Vân là đứa trẻ thông minh: "Đúng vậy đại tẩu, đại ca đối với tẩu tốt như vậy, nếu tẩu không từ mà biệt, huynh ấy nhất định đau lòng lắm."

"Ai ya......" Hân Duyệt buồn bực ghé vào trên bàn, "Ta nên làm sao bây giờ, bằng không ta đến núi trà tìm chàng, nói cáo biệt với chàng."

Vân Hải cười khổ: "Đại ca sẽ đi rất nhiều nơi, tẩu đi đâu mà tìm, còn không bằng ở nhà chờ."

"Nếu không, ta để lại thư cho chàng?" Hân Duyệt thử nhìn về phía hai người bọn họ.

Hai người liếc nhìn nhau, xem ra dùng lời nói khuyên không được, đành phải uy hiếp dụ dỗ.

"Thì ra đại ca trong lòng tẩu chỉ có phân lượng bằng một lá thư, vậy không cần nói gì cả, tẩu đi đi, cứ để huynh ấy đau lòng đi."

"Ai, được rồi ta sẽ chờ chàng trở về, rồi mới nói cáo từ với chàng."

Thải Vân thở phào một hơi, đại tẩu cuối cùng cũng đồng ý chờ đại ca trở về, nếu không, biết ăn nói thế nào.

Hai người trò chuyện chốc lát, cáo từ rời khỏi.

Hân Duyệt lôi túi tiền lúc trước thêu được một nửa, chuẩn bị tiếp tục làm. Tốt xấu cũng tính một hồi ở Giang Nam, học nghề thêu thùa cũng không tệ.

Ngoài cửa Noãn Ngọc đinh, Vân Hải xuất ra khí thế Tam thiếu gia. "Má Ngô, bà là tổng quản trong viện của đại ca, có mấy câu ta muốn nói với bà. Đại tẩu có vẻ muốn ra ngoài đi tìm đại ca, có điều núi cao sông rộng, tẩu ấy quá ngây thơ rồi. Nếu đại ca trở về, không nhìn thấy người, bà cứ tự ngẫm lại hậu quả đi."

"Dạ, tiểu nhân hiểu được, nhất định không để thiếu nãi nãi ra khỏi tầm mắt."

Vì thế, vận mệnh cấm cung liền hình thành.

Đảo mắt mười ngày trôi qua, Hân Duyệt vốn là cô gái thông minh, bây giờ lại một lòng học thêu, tự nhiên kĩ nghệ tăng cao, thêu uyên ương cũng không biến thành vịt nữa. Vân Hải và Thải Vân thỉnh thoảng ghé qua, thấy đại tẩu an tâm học nữ hồng, cũng yên tâm. Nhưng không biết, ý tưởng của Hân Duyệt là, ruộng lúa bề bề không bằng một nghề trong tay, học thêm một nghề, tương lai cũng có thể làm kế mưu sinh.

Có việc làm, thời gian qua cũng mau, chẳng còn nhàm chán.

Có điều, nàng vẫn mỗi ngày bấm đầu ngón tay tính: Còn bao nhiêu ngày chàng sẽ trở lại.

Mười lăm tháng sáu, là lễ cầu phúc ở Kiến Nguyên tự.

Cử người đi trước dâng hương, kì cầu bình an, khỏe mạnh, phú quý.

Cổng lớn hoành vĩ, lên trăm cấp bậc thang, cứ đi từng bậc, Hân Duyệt nhìn trộm nhìn về phía Thu Sương. Thân mình của nàng tròn trịa hơn lúc trước, chắc là được bồi bổ thêm. Mấy ngày nay, vợ chồng bọn họ bị Nhị di nương cấm túc, đóng cửa tạo người, cũng đủ vất vả rồi.

Sau khi dâng hương theo thứ tự, Tề phu nhân mang theo Hân Duyệt và Thải Vân đi vào thính đường của trụ trì Giác Viễn đại sư.

Tề phu nhân rút ra một cây sâm, Giác Viễn xem xong liên tục lắc đầu, "Không ổn rồi."

Tề phu nhân nói: "A? Chỉ giáo cho?"

"A di đà phật, ở đây có điềm hung, chỉ sợ trong Tề gia sẽ có người thương vong."

Sắc mặt Tề phu nhân đại biến: "Đại sư, có phương pháp phá giải không?"

"Phương pháp phá giải ư, Tề phu nhân có thể thỉnh một pho tượng Phật Di Lặc về nhà, mỗi ngày ba ném hương, khi đến mười lăm tháng sau lại thỉnh pháp giá phản hồi. Đảm bảo bình an, cả nhà hòa thuận." Lão hòa thượng kia lần tràng hạt, bộ dáng siêu phàm thoát tục.

Hân Duyệt tiến đến bên tai Vân Tĩnh nhỏ giọng nói: "Tượng Phật kia thỉnh thế nào?"

"Đưa hai trăm lượng bố thí, trước kia cũng thỉnh rồi."

Hân Duyệt mím môi, không có ý nói chuyện, khinh thường nhìn lướt qua vị hòa thượng kia. Loại gạt người này cũng lừa được ta sao.

"Như thế nào, vị nữ thí chủ này không tin lời lão nạp nói?"

Hừ, ta ngại xỏ xiêng lão, lão còn chủ động đưa tới cửa.

"Cũng không phải không tin, nhưng đại sư nói khó hiểu, cho nên......"

Hân Duyệt có vẻ mặt không thành kính, Tề phu nhân vừa thấy sắc mặt lại càng tối sầm.

"Adi đà phật, trên đây chỉ rõ, phương vị ở nam, ngũ hành ở thủy, người này không ở Tề gia, giờ phút này hẳn là ở bên ngoài, có thể đi đường thủy." Lão hòa thượng nói rất nhẹ, ánh mắt lại nhìn chằm chằm Hân Duyệt.

Ra ngoài, đường thủy, phương nam...... Kia không phải là Tề Vân Đình sao, chàng có nguy hiểm?

Hân Duyệt sắc mặt đại biến, hoảng sợ nhìn về phía Tề phu nhân.

Tề phu nhân hiếm khi hỏi ý kiến Hân Duyệt: "Ý của cô là, không cần thỉnh Phật?"

"Việc này có lẽ có thể tin." Hân Duyệt cúi đầu.

"Thật hiếm khi, Tề gia còn có một người cô quan tâm." Lời nói lạnh lùng cứa qua màng nhĩ Hân Duyệt, có lẽ vậy, mình cũng không quan tâm tới người nhà họ Tề. Chỉ cảm thấy Lão hòa thượng kia đang gạt tiền người khác, rất khinh thường cách nói mê tính, nhưng lúc ý thức được Tề Vân Đình có thể có nguy hiểm, nàng không biết vì sao lại khuất phục.

Có lẽ kẻ có tiền muốn phá tài miễn tai, cũng không phải hoàn toàn tin tưởng lời hòa thượng nói, mà là những thứ này tin thì có, không tin thì không.

Trong chùa không lưu nữ quyến, nhưng Kiền Nguyên tự cách thành rất xa, không thể trong ngày trở về được, vì thế có vị thương gia dựng khách điếm trên núi, nơi này hương khói cường thịnh, khách điếm làm ăn tự nhiên cũng không tệ.

Hân Duyệt ngẩng đầu nhìn thấy bản hiệu, không khỏi câm nín. Bốn chữ to: "Khách điếm Tề gia."

Hay thật, lại không cần tiêu tiền.

Đêm lạnh như nước, trăng sáng mông lung, gió thổi lá rụng khắp mặt đất.

Hân Duyệt một mình dạo bước trên con đường nhỏ dọc vào rừng, âm thầm cân nhắc lời nói của hòa thượng kia. Tề phu nhân lão tất nhiên quen, Thải Vân cũng đã gặp qua, chắc chắn lão có thể đoán được mình là thiếu nãi nãi vừa mới vào cửa. Chuyện Tề Vân Đình ra ngoài làm việc ở Uyển Châu cũng không phải là bí mật gì, lão cũng có thể nghe nói, xem ra, lão bắt lấy tâm lý người khác, cố ý dời mục tiêu về phía Tề Vân Đình.

Nghĩ như vậy, trong lòng cũng thoải mái hơn, dù sao cũng phải thỉnh Phật, lão không phải nói có thể gặp dữ hóa lành, ngộ nan thành an sao, vậy không cần lo lắng.

Hân Duyệt nhìn bốn phía, mới phát hiện mình đã đi rất xa.

Một mảnh rừng cây nhỏ ở phía sau, trước mắt là một mảnh trắng mờ, có dòng suối chảy qua, bóng cây che phủ, ánh trăng bạc lấp lánh.

Trời tháng sáu oi bức, dòng nước mát lành thấm vào tận gan ruột làm cho người ta yêu thích không buông tay.

Thiên nhiên tuyệt đẹp!

Hân Duyệt giang hai tay, há miệng hô hấp không khí trong lành.

Tiếng tiêu lọt vào tai, như khóc như tố, như si như túy, không linh như thế, triền miên như thế, bi thích như thế......

Trên gốc cây cổ thụ, một người áo trắng phiêu diêu đứng đó, toàn bộ tinh thần chăm chú thổi tiêu.

Cảnh tượng như thơ như họa, tiếng tiêu như khóc như tố, này cảnh tượng giống như đã từng quen biết......

Là hắn......

Tác giả có chuyện muốn nói: Người ấy rốt cục đã trở lại, hú hú.

Người có đi đâu xa, nam phụ xung quanh ta ^^

--- ---

dạo này đuối thiệt mọi người ơi T_T



Đã sửa bởi baonganpham lúc 11.02.2017, 13:17.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Hồng's Tuyền, Jindo321, Trang2912, matnhung15, trangaries004, yuriashakira
     

Có bài mới 28.09.2015, 17:05
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2028 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 44: Sở Nhất Nặc



Một khúc này, Hân Duyệt đắm chìm trong tiếng tiêu, hồi lâu, tiếng vỗ tay thanh thúy vang lên.

Nam nhân trên cây cổ thụ tà nghễ liếc mắt một cái, không hài lòng hừ lạnh một tiếng. "Tiếng vỗ tay của ngươi sao?"

Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng, lộ ra sát khí sắc bén.

Hân Duyệt ảm đạm cười: "Ngươi đang oán ta vỗ tay sao?"

Hắn từ chối cho ý kiến, ngạo nghễ độc lập.

Khinh công tốt thì phải khoe khoang một chút, đứng ở ngọn cây để ta nhìn lên, đúng là một chiêu không tệ.

"Tiếng tiêu của ngươi bi thương, lại chứa thâm tình, giống như đang kể lại câu chuyện xưa tốt đẹp. Năm đó, Du Bá Nha trước mộ Chung Tử Kì đàn tới tay bật máu, người vây xem nghe không được bi thương trong nội tâm của hắn, vỗ tay kêu hay. Bá Nha giận dữ đập gãy đàn, than rằng nhân gian chẳng còn tri âm. Nhưng mà, ta nghĩ đến ngươi không giống Bá Nha, tuy nhiên câu chuyện của người vẫn là bi kịch, nhưng ta có thể nghe ra trong đó có vài chương vui vẻ."

Trên cổ chợt lạnh, tiêu trúc để ở cổ họng, "Ngươi là ai?"

Con ngươi lạnh lẽo của hắn vằn tơ máy, nhìn thẳng hai mắt Hân Duyệt.

Võ công tốt đúng là có thể dọa người mà.

Hân Duyệt nghĩ không lẽ hắn vì một việc nhỏ mà giết người, nhưng trong mắt vẫn không bình tĩnh được, "Ta...... Chỉ là một người bình thường thôi.'

Hắn cười lạnh một tiếng, bỏ tiêu trúc ra, khoanh tay mà đứng, " Ngươi sợ."

"Đúng vậy, đại hiệp ngươi võ công giỏi, ta chỉ là nữ tử nhu nhược mà thôi." Hân Duyệt lo lắng sờ sờ cần cổ của mình, xác định không bị thương.

Mắt hắn chợt lạnh, "Ngươi châm chọc ta?"

"Ta nào dám đâu, đạo bất đồng bất tương vi mưu, tạm biệt." Hân Duyệt xoay người muốn đi.

"Đứng lại, nói rõ ràng."

"Nói cái gì rõ ràng? Ta biết nói gì chứ."

"Ngươi tinh thông âm luật?"

"Không tinh thông."

"Vậy người làm sao biết hàm nghĩa của tiếng tiêu."

"Cảm giác."

Hắn trầm mặc không nói, Hân Duyệt tiếp theo rời đi.

"Không cho đi."

Hân Duyệt quay lại: "Ngươi muốn nói chuyện phiếm với ta cũng được, bởi vì ta cũng đang nhàm chán, có điều ngươi phải có thái độ như đối với bạn bè chứ, chút thì bắt lấy tay ta, một chút thì muốn mạng của ta, ta dám tán gẫu với ngươi sao?"

Hắn kinh ngạc trong nháy mắt, ngũ quan trong trẻo nhưng lạnh lùng như được đẽo khắc dưới ánh trăng trở nên ngạnh lãng, mắt phượng sắc bén híp lại, thanh âm trong trẻo lạnh lùng như bay theo gió: "Bạn bè? Ta không có bạn bè."

"Người giang hồ không phải nói tứ hải giai huynh đệ sao, làm sao không có ai làm bạn bè với ngươi."

"Phụ nhân thiển cận, ngươi biết cái gì là giang hồ, trên giang hồ chỉ có hai loại người, người sống và người chết."

Hân Duyệt bật ra một tiếng cười, tiếu ngạo giang hồ là giấc mộng của nàng, có điều vị nhân huynh này đang miêu tả một giang hồ khác. Nàng xoay người lại, tùy ý đến ngồi trên một tảng đá, nhìn thấy người kia có chút ý tứ. "Kể chuyện cũ của ngươi đi."

Hắn lạnh lùng ngưng mắt, huơ mạnh cây tiêu, sát khí tỏa ra hù sợ mấy con chim nhỏ trên cành cây.

"Khúc này chính là khúc mà hai người ta yêu nhất từng thổi, nhưng mà ta đã thổi mấy năm cũng không nghe được ý này. Vì sao ngươi có thể nghe ra trong đó có vui sướng, mà ta lại không cảm nhận được."

"Ta nghĩ có thể là nội tâm của ngươi cũng đau khổ, những người có tâm trạng không giống nhau đương nhiên lãnh hội cũng khác nhau."

Hắn nhẹ nhàng hít một hơi, tựa hồ hạ quyết tâm rất lớn, từ từ mở miệng: "Nhiều năm trước, có một vị công chúa Thiên Chiếu quốc, cùng một gã thị vệ tự định chung thân, tình cảm của bọn họ tất nhiên hoàng thất không thể dung nạp. Cho nên, bọn họ lén trốn đến một quốc gia khác, ẩn cư núi rừng. Sau đó, bọn họ tay trắng lập nghiệp, kiến lập một tòa sơn trang, cũng có một đứa nhỏ, khi đó cuộc sống cũng có thể nói là tốt đẹp."

Hắn lẳng lặng đứng, nhìn phía xa xa, tựa hồ đang đắm chìm trong ký ức.

Hân Duyệt cũng không cắt mạch suy nghĩ của hắn, chờ hắn tiếp tục mở miệng.

"Trên giang hồ đều là cá lớn nuốt cá bé, gió tanh mưa máu. Sau đó, nam nhân kia bị kẻ thù phục kích, còn lại hơi thở cuối cùng, gắng gượng về tới nhà dặn dò thê tử phải sống tốt, nuôi lớn con khờ. Nhưng mà......"

Yết hầu của hắn vừa động, ánh mắt tối lại, "Sau khi người đó nhắm mắt, thê tử của hắn cũng tự sát, để lại một đứa nhỏ mười tuổi...... Tự mình lớn lên."

Hắn đột nhiên xoay người nhìn chằm chằm Hân Duyệt, lớn tiếng rít gào: "Ta không rõ, không rõ vì cái gì, một nhà tốt đẹp như vậy lại bị hủy, vì cái gì làm mẫu thân lại không thương con, sao bà không mang đứa nhỏ cùng đến âm phủ luôn đi, còn buộc hắn thề nhất định phải sống sót...... Sống sót, trong lòng hắn chỉ có thù hận, đã giết hết kẻ thù rồi, hắn còn sống làm gì?"

Hai mắt màu đỏ làm cho Hân Duyệt không rét mà run, đứa nhỏ đáng thương, trong lòng chỉ có thù hận.

Nàng rốt cuộc ngồi không yên, đứng lên nhường chỗ ngồi: "Ngươi bớt nóng, bớt nóng nào, ngồi đi."

Hắn nhìn chằm chằm nàng: "Ngươi nói cho ta biết, tại sao, tại sao vậy?"

"A? Ngươi nói tại sao cái gì vậy?"

"Vì sao cha mẹ ta anh niên sớm thệ, bỏ ta bơ vơ, mười năm, ta vì sao phải sống đến bây giờ." Hắn bất lực lắc đầu, cùng với người sát khí đằng đằng vừa rồi hoàn toàn khác biệt.

Gì? Ta làm sao biết ngươi vì sao lại sống đến bây giờ, ta cũng không biết chính mình vì sao lại sống đến bây giờ, nhưng là sống hai kiếp rồi.

Xem bộ dáng của hắn giống như muốn nhảy sông tự sát, cứu một mạng người như xây bảy tầng phù đồ nha.

Hân Duyệt cổ vũ mình tới gần hai bước, "Ai, kỳ thật trên đời này người mạng khổ rất nhiều, cái này gọi là mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh thôi. Đầu tiên nói, ta rất bội phục mẫu thân ngươi, bà nhất định là cảm thấy mất đi người yêu, sống không bằng chết, đau đớn đến không thể sống nên mới tự vẫn. Có thể thấy được, tình cảm của cha mẹ ngươi thật sự còn hơn vàng ngọc, đồng sinh cộng tử. Đối với bà mà nói đó là một loại giải thoát, một cảm giác vui mừng, có thể cùng người mình yêu bay theo gió rong đuổi khắp phương trời. Kỳ thật, ta cảm thấy nếu nhìn ở một góc độ khác thì bọn họ như vậy cũng không sai, ngươi nói, người sống cả đời quan trọng nhất chính là cái gì, là vui vẻ, bọn họ trải qua mười mấy năm sống cùng nhau, sau đó cùng về miền cực lạc. Sống thêm mấy chục năm, sống ít mấy chục năm thì có gì khác nhau đâu?"

Hắn lẳng lặng nhìn nàng, thật lâu sau mới nói ra một câu: "Ngươi nói rất giống Trung thúc. Nhưng mà tại sao bọn họ lại không mang ta theo?"

"Đương nhiên, khi đó ngươi chỉ là một đứa nhỏ mười tuổi, cuộc sống chân chính còn chưa bắt đầu, bọn họ hy vọng ngươi có thể khỏe mạnh lớn lên, cưới vợ sinh con, sống những ngày an vui. Phải biết rằng cho dù là bậc cha mẹ vĩ đại thế nào cũng không có khả năng đi cùng chúng ta đến trọn đời, ngươi không phải đứa trẻ, có thể tự mình sống cuộc đời của bản thân."

Hân Duyệt nhìn hắn bằng ánh mắt lấp lánh.

Hắn khinh thường quay đầu, "Trên đời này nữ tử đều là hạng người phụ tình bạc nghĩa, sẽ không có nữ nhân nào lại si tình ta như mẫu thân của ta đối với phụ thân nữa."

Này đằng ấy, chê bai nữ đồng bào, không dạy dỗ ngươi một chút là không được.

"Không thể nói như vậy, ai cũng không phải trời sinh đã si tình, có người vừa gặp đã yêu, có người lâu ngày sinh tình, tóm lại chuyện tình cảm không thể nói rõ ràng, khi yêu thì ai cũng liêu xiêu. Nam nhân các ngươi chính là như vậy, luôn cảm thấy nữ nhân không đủ si tình. Thật ra đa tình nhất còn không phải nam nhân sao, ba vợ bốn nàng hầu, hoa thơm cỏ lạ gì các ngươi lại không muốn có. Ta thấy, nam nhân không có lấy một người si tình mới đúng."

"Nói bậy, lúc cha mẹ ta đính ước, cha ta chú huyết vi thạch, cả trái tim, cả mạng sống đều trao cho mẹ ta, trên đời sẽ không có nam nhân nào có thể làm được đâu."

Cái gì chú huyết vi thạch, nghe không hiểu.

"Được rồi, tóm lại, thế nhân đều kém cha mẹ ngươi. Vậy ngươi thì sao, có nghĩ tới cha mẹ ngươi muốn ngươi sống thế nào không."

Hắn không xúc động nữa, sâu kín nói: "Mẹ ta ốm yếu nhiều bệnh, có thể bà sợ bản thân không sống được tới khi ta hai mươi tuổi, nên lúc ta tám tuổi năm ấy đã viết một phong thư đưa cho Giác Quang đại sư ở Kiền Nguyên tự. Ta đọc thư, bà nói đời này sống vô cùng vui vẻ và thanh thảng, nói với ta tất cả phồn hoa phú quý, thân phận địa vị hay kẻ thù đều là vật ngoài thân, đời người quan trọng nhất là được sống cùng với người mình yêu. Như vậy mới có thể vui vẻ, hạnh phúc. Phụ thân vì bà xây Nhất Nặc sơn trang, bà cảm thấy nơi đây sống còn vui sướng hơn ở hoàng cung."

"A, tình yêu ngọt ngào, thực làm cho người ta hâm mộ. Nhất Nặc sơn trang, thật sự là tên rất hay, nhất nặc thiên kim, nhất định lúc đó là hứa hẹn những lời đại loại thế này, chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão. Đúng rồi, ngươi tên gì?"

"Sở Nhất Nặc." Hiếm thấy hắn phối hợp như vậy.

--- ------làm phiền chút xíu---- -----

一诺千金 (Yīnuòqiānjīn) - Nhất Nặc Thiên Kim - Lời Hứa Ngàn Vàng

Quý Bố là người nước Sở, tính khí khái, thích làm việc nghĩa hiệp. Ông rất có danh tiếng. Quý Bố theo Sở Bá vương Hạng Vũ được làm tướng.
Trong cuộc chiến tranh với Hán, Quý Bố cầm quân nhiều lần làm Lưu Bang nguy khốn. Vì vậy khi Hạng Vũ bị diệt, Lưu Bang treo thưởng ngàn vàng cho ai tìm được Quý Bố, ai dám giấu trong nhà thì trị tội giết ba họ.
Quý Bố trốn ở nhà họ Chu ở đất Bộc Dương. Họ Chu tìm cách cứu Quý Bố, bèn cạo đầu ông, lấy vòng sắt buộc vào cổ, cho mặc áo ngắn đặt ở trong xe tang cùng vài mươi người đầy tớ trong nhà, rồi đem Quý Bố đến bán cho nhà Chu Gia vốn là một người nghĩa hiệp. Chu Gia nhận ra Quý Bố, bèn mua ông về và cho ra đồng cày ruộng, đồng thời dặn con trai phải đối xử tốt với ông, hứa với Quý Bố sẽ giúp người này tránh khỏi họa chu di tam tộc.
Sau đó Chu Gia lên xe ngựa đi Lạc Dương, vào gặp đại thần Hạ Hầu Anh, đề nghị Hạ Hầu Anh nên nói giúp với Lưu Bang để Quý Bố được sống, vì khi ông phục vụ cho Hạng Vũ chỉ biết làm theo bổn phận.
Hạ Hầu Anh thấy Chu Gia nói phải, bèn tâu lên Lưu Bang. Lưu Bang bằng lòng tha tội cho Quý Bố, gọi ông đến phong làm lang trung.
Như vậy lời hứa của Chu Gia đối với Quý Bố thật đáng giá ngàn vàng!
Qua câu chuyện này, người Trung Hoa đúc kết ra câu thành ngữ: 一诺千金 (Yīnuòqiānjīn) - Nhất Nặc Thiên Kim - Lời Hứa Ngàn Vàng để chỉ giá trị của lời hứa.

Nguồn: tiengtrung.vn

--- ---------mời các bạn đọc tiếp---- --------

"Ồ, kết tinh tình yêu nha. Vậy mẹ ngươi nhất định muốn ngươi cưới vợ sinh con."

"Sao ngươi biết?" Hắn ngạc nhiên quay đầu.

"Chuyện thường tình mà thôi."

"Nhưng mà, ta chưa bao giờ rung động, không biết động lòng là bộ dáng thế nào." Hắn lại lạnh lùng như khối băng.

Hân Duyệt cười ha ha, "Chuyện này ta không thể giúp ngươi, nhưng ta có thể nhắc nhở ngươi một chút, ngươi không thể cứ nhìn vào mặt tối của cuộc sống, ngươi phải tự mình tìm lấy chút vui vẻ mới được. Tỷ như nói, hôm nay có ta nói chuyện phiếm với ngươi, có phải tốt hơn so với ngươi một mình buồn khổ hay không. Chuyện đó, ngươi ở lâu bên cạnh cô nương nào, sẽ phát hiện ra điểm đáng yêu của họ."

Hắn hơi động đôi mắt, tựa hồ đang tự hỏi cái gì.

Màn đêm yên tĩnh, có tiếng bước chân từ bên đường mòn truyền tới, "Thải Vân tiểu thư, Thải Vân tiểu thư, Tiểu Thúy, ngươi tìm được không."

"Không có, nghe nói Thải Vân tiểu thư đi tìm đại thiếu nãi nãi, đã không thấy tăm hơi."

Bước chân dồn dập xa dần, các nàng còn đang kêu gọi, "Thải Vân tiểu thư, Thải Vân tiểu thư......"

Hân Duyệt nhìn trăng lên giữa trời, "Được rồi, ta cần phải trở về, có người đamg tìm ta, tạm biệt."

"Chuyện hôm nay không được nói ra ngoài, nếu không ta phải mượn đầu người." Hắn cầm tiêu kề vào cổ nàng, ánh mắt sắc bén vô cùng.

Hân Duyệt mất hứng liếc hắn một cái, nếu không phải bà cô ta tò mò, mới không nói chuyện phiếm với ngươi đâu.

"Động một chút là muốn giết người, thật đáng ghét."

"Ngươi......"

Nếu bình thường có người dám nói hắn như vậy, chỉ sợ lập tức mất mạng.

Hôm nay...... Quên đi.

Hân Duyệt xoay người nhanh chóng trở về, rồi lại bị hắn kêu lại: "Vậy, ta có tính là bạn bè của ngươi không?"

Lần này giọng của hắn không kiêu ngạo, rất thành khẩn, rất cẩn thận, ít nhất Hân Duyệt cho là như vậy.

Quay đầu lại vui vẻ nhìn hắn, "Miễn cưỡng tính đi, nếu ngươi không uy hiếp ta nữa."

Quay đầu tiếp tục đi, phía sau lại truyền đến giọng của hắn: "Xin hỏi phủ thượng nơi nào?"

"Tề phủ." Hân Duyệt không quay đầu, đáp qua loa, lúc sau lại hối hận, nói Tề phủ với hắn để làm chi. Quên đi, nói đã nói, làm được gì nữa.

Sở Nhất Nặc nhìn bóng dáng đi xa của nàng, âm thầm trầm ngâm "Thải Vân Tề phủ"... ...

Môi mỏng mím lại, khóe miệng khẽ cong lên mà hắn cũng chưa từng phát hiện.



Đã sửa bởi baonganpham lúc 11.02.2017, 13:23.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Hồng's Tuyền, Jindo321, MicaeBeNin, lumymieu, matnhung15, yuriashakira
     
Có bài mới 05.10.2015, 07:38
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2028 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 45: Tính mệnh hiểm nguy



Trở lại khách điếm, Thải Vân đã gấp đến độ đi vòng vòng, "Đại tẩu đi đâu, chúng ta đều lo muốn chết."

Hân Duyệt nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Rảnh rỗi không có việc gì, đi ra ngoài dạo mát, sau đó lạc đường, thật vất vả mới quay về được."

"Tẩu ra ngoài nên mang theo hai hạ nhân, bằng không gặp nguy hiểm thì làm sao bây giờ?"

"Yên tâm đi, ta không ngốc, vẫn có năng lực tự bảo vệ. Bây giờ không phải bình yên trở về hay sao?"

Thải Vân thở dài: "May mắn là không kinh động đến mẹ, bằng không tẩu chắc chắn bị phạt."

Hân Duyệt cười lạnh một tiếng: "Gia quy sâm nghiêm, ngay cả chút tự do cũng không có. Có điều, ta vẫn phải cám ơn muội, Thải Vân à, không còn sớm mau trở về ngủ đi."

Đảo mắt đã về phủ được mười ngày, Hân Duyệt hoạt bát không thể cứ ngồi thêu hoa mãi.

Có điều, nàng đã có mục tiêu mới, chính là một đám hoa hồng trồng ở trước cửa sổ phòng ngủ.

Nếu tương lai mình thật sự đi rồi, đám hoa hồng này coi như lễ vật tặng Tề Vân Đình đi.

Ngẫm lại rồi cảm thấy buồn bực, cao như vậy rồi mà sao chưa ra hoa.

"Thiếu nãi nãi, thiếu nãi nãi, đại thiếu gia gửi thư về." Tiểu Nghiên chạy như điên tiến vào, giơ lên cao một phong thư, đưa tới tay Hân Duyệt, mới lau mồ hôi trên mặt.

Thư của chàng, trong lòng khỏi phải nói có bao nhiêu kích động.

Cuống quít rút thư ra, là nét bút tiêu sái của chàng, may là chữ Hán cổ đại ta học không tệ, bằng không những chữ phồn thể này......

---- Vợ ngốc Duyệt Duyệt, thấy chữ như gặp mặt. Có nhớ vi phu không? Vi phu mỗi này đều nhớ tới nàng, thân thể khỏe không? Ngủ được không? Chỗ này mọi chuyện thuận lợi, trong vòng năm ngày là có thể trở về. Chờ lúc nàng đọc được thư, ta cũng sắp đến. Nhớ nàng!

"Thiếu nãi nãi...... Thiếu nãi nãi...... Người cười thật ngọt ngào nha." Tiểu Nghiên ngóng dài cổ, đưa cái đầu nhỏ tới trước mắt Hân Duyệt.

"Ta có cười sao, nào có." Hân Duyệt xoay người vào phòng, ngồi xuống giường đọc lại một lần.

"Thiếu nãi nãi, có phải đại thiếu gia sắp trở về."

"Ừ."

"Thật tốt quá, rốt cục đã trở lại." Tiểu Nghiên vui vẻ ra mặt.

Sao ngươi có vẻ lại còn vui mừng hơn ta?

"Tiểu Nghiên, hình như đại thiếu gia của ngươi trở về, ngươi vui lắm nhỉ?"

"Đương nhiên rồi, bởi vì...... A, không có gì, tôi là đang vui thay cho thiếu nãi nãi." Tiểu Nghiên đỏ mặt, vội nói sang chuyện khác: "Thiếu nãi nãi, có một tin tức nhỏ người có muốn nghe không?"

"Nói, còn thần thần bí bí làm chi."

"Nghe nói đại thiếu gia chỉ viết hai phong thư, thư đưa cho lão gia còn mỏng hơn nhiều so với của người đó."

Hân Duyệt lúc này mới phát hiện trong phong thư còn thư nữa, vội vàng rút ra xem.

---- Bây giờ ban đêm tĩnh lặng, nhớ đến nàng lại ngủ không được. Kỳ thật đã sớm muốn viết thư cho nàng, nhưng ta không dám viết, sợ nỗi nhớ nàng ngày càng sâu đậm, nhịn không được lên đường về nhà. Ta đã không thể quen những ngày phải xa nhau, huống chi là nàng? Thật hy vọng nàng có thể đột nhiên xuất hiện trước mắt ta......

---- Duyệt Duyệt, không biết vì sao lòng ta luôn thấp thỏm. Không biết đang lo lắng cái gì, nhưng...... Ta biết nàng thích giang hồ bao la biển lớn, mà không phải hào môn trạch viện, cho dù không quen nàng cũng phải nhịn, chờ ta trở lại về nhất định sẽ bồi thường cho nàng. Nếu nàng vụn trộn bỏ trốn, chờ ta bắt được nàng, nhất định sẽ làm mông nàng nở hoa......

"Thiếu nãi nãi, vẻ mặt của người thật phong phú, trong chốc lát cười, một hồi lại khóc."

"Đi đi, đi ra ngoài chơi, đừng quấy rầy ta."

"Dạ, nha đầu này đi, không quấy rầy ngọt ngào của người và đại thiếu gia." Tâm trạng thiếu nãi nãi tốt, Tiểu Nghiên cũng dám công khai trêu chọc.

Hân Duyệt cầm một chiếc bánh lên ném qua, "Nha đầu chết tiệt, lá gan càng lúc càng lớn."

Tiểu Nghiên vững vàng chụp được, cười chạy ra ngoài.



Xem đi xem lại nhiều lần, hắn cũng sắp trở lại.

Thêm vài ngày nữa hắn sẽ trở về, chỉ tiếc những cây hồng này vẫn chưa ra hoa, hy vọng mặt trời lúc nào cũng ấm áp, để cho cây hoa mau lớn dần.

Trời không chiều lòng người, mưa lớn liên tiếp vài ngày vùi dập nhành cây nghiên trái ngả phải.

"Tiểu Nghiên à, ngươi đến phòng bếp lấy trái vải đến đây đi, thật nhàm chán." Không có TV, không có máy tính cũng không tính, ông trời lại không ngừng sấm chớp, mưa to một ngày, buổi tối chẳng những không có ý muốn ngừng, còn giống như  mưa nặng hạt hơn. Hân Duyệt một ngày không ăn hoa quả, một ngày không ra ngoài nửa bước, sắp bị điên.

Tiểu Nghiên thở dài, xoay người đi ra ngoài.

Hơn nửa ngày mới mang về một đĩa trái vải, "Cạch" một tiếng, đặt lên bàn.

Hân Duyệt đang ngủ gật bị dọa nhảy dựng, có chuyện gì đây?

Nhìn sắc mặt xanh mét của Tiểu Nghiên, đôi môi mím chặt, vừa vặn ông trời "Ầm" giáng sét xuống, Hân Duyệt sợ tới mức tim đập thình thịch.

Nước mưa nhỏ từ tóc xuống thảm, quần áo cũng ướt, xem ra mưa quá lớn, che dù cũng chẳng ích gì.

Ai, cũng đúng, thời tiết này bảo con nhà người ta đi lấy vải cho mình, cũng có hơi quá đáng.

Từ khi nào mình trở nên hủ hóa thành giai cấp thống trị thế này?

Đều là tại Tề Vân Đình chiều hư, sau này vẫn nên tự lực cánh sinh, bằng không thực sự sẽ sa đọa thành chủ tử chuyên môn hành hạ nô tài.

"Tiểu Nghiên à, ta có hơi quá đáng, mưa lớn còn bảo ngươi đi lấy vải, đến đây, ngồi xuống, chúng ta cùng nhau ăn nha."

"Tôi ăn không nổi, thiếu nãi nãi tự mình ăn đi."

Thái độ đủ mạnh mẽ.

"Mau ăn đi, làm trò gì thế."

"Không ăn."

Giọng điệu đủ kiên quyết.

"Tiểu Nghiên, đến đây." Kéo của tay của cô.

"Tôi đã nói tôi ăn không nổi, thiếu nãi nãi tự mình ăn đi." Vùng tay ra, bộ dạng tức giận.

Ớ? Tỷ tỷ nể mặt dỗ dành ngươi, một chút mặt mũi cũng không cho ta.

Không ăn thì thôi, ta tự mình ăn.

Hân Duyệt lột vỏ một trái bỏ vào miệng, "Đây là trái vải? Hái hồi nào vậy, không còn tươi nữa. Thật khó ăn."

Tiểu Nghiên hừ lạnh một tiếng, không nói chuyện.

Hân Duyệt ăn mấy quả, đột nhiên cảm thấy có gì không đúng, Tiểu Nghiên bình thường không phải như vậy đâu.

"Tiểu Nghiên, ngươi nói thật với ta, có phải xảy ra chuyện gì hay không?"

Tiểu Nghiên cắn môi, nhìn chằm chằm góc tường, đột nhiên quay đầu, tựa hồ hạ quyết tâm rất lớn: "Thiếu nãi nãi, tôi thật sự xem không nổi nữa, tuy nói chúng tôi làm nô tài không nên chỉ trích chủ nhân, nhưng mà người thật quá đáng. Đại thiếu gia tính mệnh lâm nguy, người lại ở đây nhàn nhã ăn vải......"

"Tính mệnh lâm nguy? Cái gì tính mệnh lâm nguy? Ngươi nói rõ ràng coi."

Trái vải bóc vỏ được một nửa trong tay Hân Duyệt rơi xuống mặt đất, lăn đến bên giường.

"Lão gia đã cẩn thận tính toán, ấn theo thời gian quay về của đại thiếu gia, tối nay thuyền đội của đại thiếu gia vừa vặn sẽ tới Bách lí khẩu. Đó là đoạn nguy hiểm nhất Trường Giang, ngày mưa to nước sông dâng cao, lão gia nói bên bờ sông không thể dừng thuyền, chỉ có thể xuôi theo dòng sông. Nếu đi tiếp, là Bách lí đoạt mệnh khẩu. Nơi đó phục kích rất nhiều, thủy tặc lai vãn, lúc thời tiết tốt còn thường cướp thuyền. Thời tiết thế này, căn bản không có khả năng có người còn sống ra khỏi Bách lí khẩu."

Choáng váng đầu hoa mắt, nàng vô lực tựa vào bàn.

Sao có thể như vậy?

Tề Vân Đình......

Trong lòng nàng, Tề Vân Đình là thiên hạ vô song, chàng có thể kết giao thổ phỉ, có thể đánh chạy gấu đen, có thể cướp được thải cầu, là thiên tài kinh thương...... Chưa bao giờ lo lắng cho chàng, là bởi vì chàng rất hùng mạnh, cho dù chuyện gì, chỉ cần ỷ lại chàng là được.

Nhưng mà, dù sao thân thể chàng cũng chỉ là người phàm, đối chọi với tự nhiên thì ai cũng như ai, làm sao có thể đấu với trời chứ.

Ngẩng đầu nhìn ngoài cửa sổ, vẫn sấm chớp như trước, mưa to mù mịt.

Hân Duyệt đột ngột đứng dậy, lao ra ngoài cửa.

"Thiếu nãi nãi......" Tiểu Nghiên vội cầm dù chạy theo.

Mưa quá lớn, bị gió to tạt quất tứ phía, cho dù Tề gia khắp nơi có hàng lang chắn mưa, còn có Tiểu Nghiên che dù, vẫn ngăn không được mưa gió.

Mưa dọc theo hai má chảy xuôi, lạnh lẽo thấu xương, làn váy tung bay, cuồn cuộn nổi lên vô số bọt nước.

Hai mươi bảy tháng sáu, Tề lão gia vốn nên ở chỗ Tam di nương, giờ phút này lại đang ở nhà chính với Tề phu nhân.

Ánh nến sáng rực, lão gia không ngừng đi tới đi lui, phu nhân dường như đang lau nước mắt, tiếng mưa quá lớn, nghe không được tiếng khóc của bà.

Má Cát truyền lời: "Lão gia, đại thiếu nãi nãi cầu kiến."

Một tiếng thở dài truyền đến: "Bảo nó trở về đi, ở đây cũng chẳng có ích gì, đợi hừng đông rồi nói."

Hân Duyệt không để ý má Cát ngăn cản, cứ xông vào.

"Thiếu nãi nãi, cô vào thì làm được gì, người có thể cứu đại thiếu gia sao? Ngay cả lão gia cũng không có biện pháp, cô cứ trở về đợi tin xấu đi, đừng ở đây làm rối thêm."




Đã sửa bởi baonganpham lúc 11.02.2017, 13:26.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Bích Trâm, Hồng's Tuyền, Jindo321, hh09, lena2607, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AdsBot [Google], Bé cọp, Camtu1081999, Huỳnh thị ánh Hoa, Lyentran, ntatuyet và 101 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

9 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

11 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

14 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

15 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 5, 6, 7

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

19 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

20 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31



Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 238 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 314 điểm để mua Nơ đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 390 điểm để mua Nhân Mã Nam
Shop - Đấu giá: ngoc giau vừa đặt giá 230 điểm để mua Bươm bướm tình yêu
cò lười: Nhưng bạn phải có điểm mới đấu giá được nha
cò lười: Bạn vào shop. Bạn chọn vật phẩm bạn thích. Sau đó bấm chọn thôi
ngoc giau: Cho mình hỏi về cách đấu giá với
Shop - Đấu giá: Niu kinh vừa đặt giá 224 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 222 điểm để mua Bướm ôm tim
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 265 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 244 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 256 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 555 điểm để mua Thiên thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 298 điểm để mua Móc khóa thỏ xanh
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 206 điểm để mua Panda ngồi trên mặt trăng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 204 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 543 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 248 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 284 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 213 điểm để mua Giày cao gót hoa hồng
karrykane: cho những ngày chẳng có gì
cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.