Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 99 bài ] 

Bản sắc quân nhân - Thập Nguyệt Cần Khê

 
Có bài mới 17.08.2015, 12:58
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 05.01.2013, 15:18
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 512
Được thanks: 9103 lần
Điểm: 28.32
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bản sắc quân nhân - Thập Nguyệt Cần Khê [Hoàn chính văn] - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 93: Ngoại truyện "Bản sắc quân nhân"
Edit: Fuly

Màn đêm buông xuống, cả bầu trời tựa như một tấm màn lụa đen khảm kim cương.

Liên Kỳ Sơn nhìn về hướng Liên Hạo Đông đang trở lại, cảm thán: "Con trai của nhà họ Liên mỗi người đều là nam nhi đội trời đạp đất." Ông lấy khăn tay ra xoa xoa khóe mắt, đi xuống thuyền chiến.

Liên Hạo Đông bước xuống băng ca, áy náy đi đến trước mặt Liên Kỳ Sơn, chào ông theo kiểu quân đội: "Thật xin lỗi, đã khiến ngài phải lo lắng."

Liên Kỳ Sơn lập tức đáp lại bằng quân lễ, đôi mắt vốn đã được lau khô giờ lại che kín sương mù, ông quan sát những vết thương trên người Liên Hạo Đông xong, gật gật đầu: “Hạo Đông, đầu tiên, ta muốn thay quốc gia nói với con một câu, cám ơn con! Con là một người lính đáng tự hào. Tiếp đó, ta muốn dùng thân phận của người cha nói một câu, đứa bé ngoan, con là niềm kiêu ngạo của chúng ta!”.

Liên Hạo Đông khẽ mỉm cười, tiến lên ôm lấy bả vai Liên Kỳ Sơn:  "Ba, ngài yên tâm đi, con trai của ngài vĩnh viễn đều là niềm kiêu ngạo của mọi người."

Cha con hai người đã bao lâu rồi chưa từng ôm nhau đây? Không đến hai mươi năm, thì cũng mười năm rồi.

Giương buồm mà về!

Từ chiến hạm chuyển sang thuyền quân y để tiến hành chữa trị vết thương cho Liên Hạo Đông, những chỗ bị thương bởi vì ngâm nước biển quá lâu đã lở loét, phải cắt bỏ, mới liền lại được.

Trần Hiểu Sắt đứng ở ngoài phòng giải phẫu rối rắm đi qua đi lại, đôi lúc lại vui vẻ, tóm lại tâm thần đang rất rối loạn.

Liên Hạo Thiên đi tới, mang theo phong độ như thường lệ của anh: "Tiểu Trần, cha gọi em."

Trần Hiểu Sắt vội vàng sửa sang lại quần áo, đi theo Liên Hạo Thiên.

Liên Kỳ Sơn lấy tay chỉ vào vị trí bên cạnh: "Tiểu Trần ngồi xuống đi con."

Trần Hiểu Sắt ngoan ngoãn ngồi xuống.

"Tiểu Trần à, do công việc quá bận rộn, lần trước cha con đến Bắc Kinh ta không gặp được. Lần này con nhớ gọi điện về, thay ta gửi lời chào hỏi đến ông ấy." Liên Kỳ Sơn thân thiết nói, như một vị trưởng bối trong nhà.

Trần Hiểu Sắt cười một tiếng: "Chú à, chú biết cha con sao?"

Liên Kỳ Sơn gật đầu: "Chúng ta từng quen nhau, cũng có thể xem là bạn tốt. Nhưng sau đó vì một số nguyên nhân nên không thể tiếp tục liên lạc được. Cha của con là một người bạn rất đáng để kết giao, chờ đến ngày hai đứa kết hôn, ta nhất định phải uống một bữa thật say với ông ấy."

Nghe được hai chữ kết hôn, mặt của Trần Hiểu Sắt lập tức đỏ lên, tim cũng bắt đầu đập cuồng loạn, bây giờ giữa cô và Liên Hạo Đông đã không còn trở ngại nào nữa, lúc nào cô cũng có thể trở thành người vợ chính thức của anh.

Cô còn nghe nói, Trương Thiếu Vân bị Liên Hạo Đông tống ra nước ngoài, trong vòng ba năm không thể trở về Đại lục. Chuyện này khiến cho cảm thấy rất vui mừng.

"Con sẽ chuyển lời giúp chú."

"Tiểu Trần à, sau khi Hạo Đông bị thương, phải nhờ con chăm sóc nhiều hơn rồi." Liên Kỳ Sơn lại lấy thân phận của một người cha biểu đạt cho Trần Hiểu Sắt biết lập trường của mình.

Trần Hiểu Sắt nghiêm túc gật đầu, cô nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Liên Hạo Đông.

Phẫu thuật rất thành công, Liên Hạo Đông vẫn đang ngủ, Trần Hiểu Sắt không đánh thức anh, mà ngồi bên cạnh lẳng lặng ngắm nhìn anh. Anh tiều tụy đi nhiều, râu ria mọc dài cả tấc, người vừa bẩn vừa hôi, dường như đã nhiều ngày chưa tắm rửa rồi. Cô dùng khăn lông nhúng nước ấm lau mặt cho anh, anh khẽ giật mình, rồi lại ngủ tiếp.  Lúc lau tay giúp anh, cô phát hiện lòng bàn tay của anh có rất nhiều vết thương nhỏ, có lẽ là bị những chiếc lá sắc nhọn trên đảo cào trúng. Cũng may, đều đã được bôi thuốc hết rồi.

Cô đau lòng rơi nước mắt, vừa lau người cho anh, vừa khóc.

Hình như Liên Hạo Đông cảm nhận được, đưa tay ôm cô lên giường, nhắm mắt lại hôn lỗ tai của cô, nói: "Đừng khóc, không phải anh vẫn còn sống quay trở về rồi sao?"

Trần Hiểu Sắt xoay người lại, lao vào trong ngực của anh, hung hăng cắn anh một cái: "Em rất sợ! Sợ sẽ không còn được gặp lại anh nữa, hai ngày nay, trái tim em như bị móc rỗng, rồi cắm vào một cây đao, vừa nghĩ đến đã thấy rất đau."

Anh vuốt gương mặt của cô, ôm cô thật chặt: "Thật ra thì, anh cũng sợ mình không thể quay về, không thể gặp lại em, không thể gặp lại các chiến hữu, không thể gặp được người nhà của anh ."

"Anh nỡ rời khỏi mọi người sao?"

"Không nỡ! Cho nên anh đã trở về."

"Vĩnh viễn đừng bỏ lại em, em chỉ là một người phụ nữ, rất cần trụ cột là anh."

. . . . . .

Có một người rất ghét phải nằm một chỗ, đó chính là Liên Hạo Đông đang dưỡng bệnh. Trần Hiểu Sắt hoàn toàn trở thành một cô gái nhỏ.

Chuyện đầu tiên Liên Hạo Đông đòi làm khi vừa về đến nhà là, anh đòi đi tắm.

Trần Hiểu Sắt nhanh chóng đi pha nước nóng cho anh, sau đó giúp anh tìm quần áo sạch sẽ để ở một bên. Bộ quân phục của Liên Hạo Đông đã rách tả tơi rồi, cô che mũi cởi ra cho anh rồi ném ra ban công. Dùng sức đẩy người đang muốn hôn cô - Liên Hạo Đông vào phòng tắm.

Liên Hạo Đông bị lột sạch sẽ rất phối hợp, dùng người anh em của mình chào hỏi Trần Hiểu Sắt. Bình thường, chắc chắn Trần Hiểu Sắt sẽ rất giận giữ, nhưng bây giờ thì: "Đợi lát nữa đi, anh hôi quá, phải tắm cho sạch sẽ đã."

Liên Hạo Đông kháng nghị nói: "Nhỏ giọng một chút, đừng dọa hư nó, đây chính là bảo bối. Nó không bẩn, mỗi ngày đều dùng nước rửa sạch rửa qua đó."

Trần Hiểu Sắt bĩu môi, đi ra ngoài chuẩn bị đồ.

Cô thay một đồ ngủ bằng lụa, cầm theo một cái khăn lông đi giúp Liên Hạo Đông tắm rửa. Liên Hạo Đông đã ngồi vào bồn tắm, chiếc chân bị thương gác lên thành bên.

"Bà xã, tắm nhanh rồi đi ngủ nào."

“Ngủ đi, khi nào xong em sẽ gọi."

Trần Hiểu Sắt sợ vết thương của Liên Hạo Đông bị nhiễm nước, liền nhanh chóng lau người cho anh. Nhưng bàn tay của Liên Hạo Đông lại rất không thành thật, anh không phải sờ  ngực, thì quay sang sờ mông, hoặc là vén váy cô lên. Trần Hiểu Sắt thấy anh là bệnh nhân, không tiện nổi cáu, chỉ có thể tránh.

Lúc giúp anh lau đùi, anh liền làm chuyện xấu. Dùng sức kéo Trần Hiểu Sắt vào trong nước. Toàn thân Trần Hiểu Sắt liền ướt đẫm. Anh tốt bụng nói: "Ai u, ướt hết rồi. Không bằng cùng tắm thôi."

Trần Hiểu Sắt ướt như chuột cố bò ra khỏi bồn tắm, dùng khăn lông lau mặt, liếc nhìn kẻ đang nói bậy bạ Liên Hạo Đông: "Sao anh lại đáng ghét thế? Còn ăn nói bậy bạ."

Liên Hạo Đông dùng chỗ nào đó đâm đâm vào lưng cô: "Anh thích. Ngoan nào, cạo râu giúp anh đi, lát nữa em không còn sức đâu." Lời này cực độ êm ái, hiển lộ đầy ám muội.

Trần Hiểu Sắt tránh khỏi ngực của anh, vội vội vàng vàng đưa dao cạo cho anh, mấy phút sau,  một gương mặt đẹp trai lại lần nữa xuất hiện trước mắt Trần Hiểu Sắt.

Nước tắm đầu tiên đục ngầu, có vết máu, có cát, thậm chí còn có rất nhiều cỏ dại.

Trần Hiểu Sắt bỏ qua, bắt đầu pha nước mới.

Lại đi giúp anh tắm rửa lần nữa, không còn thẹn thùng như lần đầu, cô cũng cởi sạch quần áo nhảy vào thùng tắm. Dùng tư thái cô vợ nhỏ đi hầu hạ anh, vừa lau vừa hôn: "  Ngày trước em cũng đã từng nhìn qua thân thể anh, thì ra là nó hấp dẫn như vậy, tựa như một bức điêu khắc hoàn mỹ."

Được khen, người anh em của Liên Hạo Đông lập tức đứng dậy, đâm vào bắp đùi Trần Hiểu Sắt.

"Thật sao? Thích không?"

Trần Hiểu Sắt thuận thế cầm lấy phần kiêu ngạo của anh, nhẹ nhàng vuốt qua: "Thích, tất cả đều thích."

Liên Hạo Đông kéo cô vào trong ngực, để cho hai con thỏ nhỏ đầy đặn dán sát vào lồng ngực của mình, một cánh tay lướt qua thân thể mượt mà, đôi mắt lóe lên hồng quang: "Muốn không?"

Trần Hiểu Sắt chủ động hôn lên môi của anh, đưa lửa nóng của anh vào giữa hai chân của mình, kẹp lại, thủ thỉ:  "Mỗi ngày đều nhớ muốn chết, đáng tiếc anh không ở đây."

Liên Hạo Đông đưa tay xuống, kéo hai chân của cô ra, để dục vọng chào hỏi với mật huyệt chật hẹp, dùng lực đè thân thể cô xuống: "Dùng cái này trong ôm lấy nó mới thoải mái."

Trần Hiểu Sắt hàm chứa thân thể của anh, giúp anh tắm rửa lần nữa.

Cô chuyển động tới lui, Liên Hạo Đông cũng đẩy người lên mấy cái, cô vô cùng phối hợp rên rỉ, cũng có thể nói là động tình.

Tắm rửa xong, rốt cuộc cũng nằm lên giường lớn mềm mại.

Liên Hạo Đông kéo Trần Hiểu Sắt lên người mình, vuốt ve chiếc mông vểnh: "Lần này đến đây rồi, đừng về nữa."

Trần Hiểu Sắt gật đầu một cái.

Liên Hạo Đông động tình, lật người đè lên cô. Vừa dùng lực, liền đụng phải vết thương, đâu đến nhăn mặt.

Trần Hiểu Sắt cười, đẩy người anh nằm xuống, sau đó cưỡi lên: "Để em làm cho."

Liên Hạo Đông khẽ mỉm cười: " Có thể không?"

Quá khinh thường cô, cô khinh bỉ nhìn anh.

"Bà xã, tối nay anh giao thân mình cho em đó. . . . . ."

"Bác sĩ nói rồi, anh phải nghỉ ngơi cho tốt , bây giờ hai ta lại không nhịn được, làm thế nào đây?"

"Vậy thì làm ít đi mấy lần chứ sao. . . . . ."

Cô bắt đầu hôn anh, từ cổ sau đó từ từ đi xuống. Nhẹ nhàng liếm, khẽ ma sát, sau đó là cắn nhẹ, chỉ là một cái miệng đã có khiến cho người đàn ông này đầu hàng.

Tiếng rên rỉ của người đàn ông. . . . . . cũng rất là êm tai.

Cô quả thật quá xinh đẹp, dưới ánh đèn mờ ảo, càng thêm mê người. Cô đốt lửa mọi nơi, khiến Liên Hạo Đông nhiền lần phải ấn dục vọng của mình vào miệng cô. Cô cũng không thẹn thùng, dùng đầu lưỡi liếm một đường từ dưới lên, sau đó ngậm vào trong miệng, nghiêm túc hút.

Liên Hạo Đông nhắm mắt lại từ từ hưởng thụ!

Thư thái như vậy, mấy ngày tới đây, chuyện trên giường cứ giao cho cô là được.

Khi thân thể hai người hợp vào nhau, Liên Hạo Đông không nhịn được nữa, bộc phát uy lực phái nam, không kịp đợi, anh quả thật rất nhớ cô, rất nhớ sự thoải mái cô mang lại.

Thân thể trắng mịn như tuyết của Trần Hiểu Sắt lắc lư trên người anh. Bởi vì anh đang bị thương, cho nên hai người liền duy trì cái tư thế này đến cùng.

Nhìn ánh mắt mê loạn của cô, mặc dù đã gần đến cực điểm, nhưng cô không ngất đi. Điều này làm cho anh rất kích động, cũng rất cảm động. Kích động là sau khi lên cao triều có thể chia xẻ với cô, cảm động là cô vợ nhỏ đã suy nghĩ cho anh, rèn luyện thân thể mình tốt lên.

Cô rên rỉ, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mồ hôi trên người cô nhỏ xuống bụng anh, Liên Hạo Đông dùng âm thanh đè nén, chỉ điểm  cô: "  Anh sắp rồi."

Cả người Trần Hiểu Sắt run rẩy: "Mau, mau hơn chút nữa. . . . . ."

Liên Hạo Đông bộc phát. Anh xoa mồ hôi trên trán cô, dùng chăn mỏng bao hai người lại, định rút ra khỏi người cô.

Trần Hiểu Sắt ôm hông của anh, không để cho anh động: "Đợi thêm một lát đi, trong sách có nói, để lâu sẽ dễ thụ thai hơn."

Liên Hạo Đông  vui mừng nhìn cô: "Em muốn làm mẹ rồi?"

Trần Hiểu Sắt thẹn thùng: "Nói chính xác là muốn làm mẹ của con anh."

Liên Hạo Đông dùng sức ôm chặt lấy cô, gần như muốn khảm cô vào ngực mình: "Hai tuần lễ sau, nguyện vọng của em nhất định có thể thực hiện."

Không ngờ Liên Hạo Đông lại nói đúng, nửa tháng sau, cánh tay Liên Hạo Đông còn chưa cắt chỉ, Trần Hiểu Sắt đã mang thai.

Khi cô cầm hai vạch tới khoe với Liên Hạo Đông, Liên Hạo Đông lại thở dài một cái: "   Tính phúc lại kết thúc."

Trần Hiểu Sắt ôm đầu của anh, dùng sức hôn: "Ông xã à, anh thật giỏi! Quả thật chính là một con ngựa đực đặc biệt!"

Liên Hạo Đông méo miệng "Bà xã, đổi lại ví dụ khác đi, cái này làm tổn thương đến lòng tự tôn của anh rồi."

Trần Hiểu Sắt vui vẻ, nhào lên người anh, dùng chăn che kín hai thân thể, đốt lửa lên người Liên Hạo Đông.

Liên Hạo Đông cầu xin tha thứ: "Không cần. . . . . .   bà xã chú ý tư cách. . . . . ."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Fuly về bài viết trên: An Du, Hoàng Oanh227, Nguyễn Thanh Lê, TieuKhang, chau89, conluanho, hanayuki001, hoaden, michellevn, nashiki96, orchid1912, sarahminhhien, trankim, xichgo
     

Có bài mới 17.08.2015, 23:05
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 05.01.2013, 15:18
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 512
Được thanks: 9103 lần
Điểm: 28.32
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bản sắc quân nhân - Thập Nguyệt Cần Khê [Hoàn chính văn] - Điểm: 59
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 94: Ngoại truyện cậu nhỏ.
Edit: Fuly


Trần Dương cùng Vương Kỳ Thần yêu nhau đến giai đoạn nhất định, sẽ phải kết hôn. Anh dẫn Trần Dương đi gặp mẹ mình cùng Vương Ngọc Lam. Bà Vương vẫn rất hận nhà họ Trần, bà ta cảm thấy cuộc sống thủ tiết khổ cực của mình là do Nhà họ Trần một tay tạo thành. Vì vậy Trần Dương phải chịu khuất nhục chưa bao giờ có ở nhà họ Vương.

Bà Vương chỉ tay vào mặt Trần Dương mắng: “ Cô họ Trần lại không biết xấu hổ tới cửa Nhà họ Vương? Có biết cha cô đã làm những gì không? Ông ta là người lòng dạ độc ác, không niệm tình xưa, nếu không phải tại ông ta, cha của mấy đứa này có thể chết sớm như vậy sao?”

Trần Dương hoảng sợ phát khóc. Lúc ông Vương chết, cô còn chưa ra đời, sao có thể biết được những ân oán này? Cô chỉ biết nhà họ Vương không lui tới nhà cô mà thôi. Là hàng xóm, có nhà ai lại không mâu thuẫn với nhau vì vài chuyện nhỏ nhặt, đâu ngờ nhà hai người họ lại có ân oán sâu đến thế?

Vương Kỳ Thần thấy vậy rất đau lòng, liền nói với mẹ mình: "Mẹ! Những chuyện này Trần Dương đâu có biết? Người không nên nói lung tung nữa được không?"

Bà Vương giơ cây trượng gỗ lên, đánh vào lưng Vương Kỳ Thần, mắng: “Cái đồ không có chí tiến thủ, uổng công tôi nuôi anh lớn, lại tìm con gái của kẻ thù về làm vợ, sao anh lại độc ác vậy hả? Anh muốn làm tôi tức chết sao?”

Vương Kỳ Thần nhắm mắt, chịu đau. Anh biết bà sẽ không tha thứ cho anh, bởi vì đây là tâm kết của bà. Mẹ anh thủ tiết một đời, vừa làm cha vừa làm mẹ, thật không dễ dàng.   Ở thời đại đó, một gia đình không có đàn ông làm trụ cột khó khăn đến cỡ nào chứ.

Bà Vương vì nuôi sống hai đứa con, đã hao phí rất nhiều tâm sức, chỉ mới 45 tuổi tóc bà đã bạc hơn phân nửa. Điều này khiến cho chị em hai người cảm thấy rất đau xót.

Nhưng từ mười lăm tuổi anh chỉ thích Trần Dương, đã thích cô mười năm rồi, đến mức tình cảm đó đã đâm sâu vào máu, sao có thể buông ra được nữa đây?

Trần Dương nhìn bà Vương đánh càng lúc càng mạnh, liền đưa tay ngăn lại: "Dì ơi! Ngài đừng đánh nữa." Trần Dương cũng không mạnh mẽ gì, nhưng cô lại khiến cho bà lão không động đậy gì được. Có thể bởi vì cô trẻ tuổi, cũng có thể là  bởi vì sức mạnh tình yêu bùng lên.

Bà Vương nhìn cây gậy bị con gái kẻ thù cầm lấy, càng thêm tức giận, bà ta cảm thấy cả trái tim mình như bị móc lên. Bà mắng: "Đồ kỹ nữ nhà cô, buông ra."

Trần Dương bị chửi  nước mắt từng giọt từng giọt chảy xuống, lớn như vậy rồi, nhưng cô chưa từng phải chịu khuất nhục cỡ này, cô là bảo bối trong nhà. Anh của cô Trần Lương Động lớn hơn cô rất nhiều, cha lại không hung dữ, bởi vì cô xinh đẹp, đáng yêu,  những người con trai xung quanh cũng rất nuông chiều, cho nên, hoàn cảnh cô lớn lên rất yên bình.

Nghe được tiếng mắng, bàn tay đang nắm cây gậy của bà Vương đột nhiên buông ra.

Bà lão bị lực thả đột ngột như vậy, mất thăng bằng, té xỉu.

Trần Dương sững sờ, trời ạ, cô đã gây ra họa rồi.

Vương Kỳ Thần nhanh chóng lại đỡ mẹ mình lên, anh bấm vào nhân trung của bà, thật lâu sau bà mới tỉnh lại, miệng sùi bọt mép. Vương Kỳ Thần xoay người quát Trần Dương: "Đừng lo lắng, nhanh gọi 120."

Trần Dương lúc này mới phản ứng kịp, vội vã đi gọi điện thoại.

May đây là Bắc Kinh, cũng may là nhờ nhà Liên Hạo Đông bắt điện thoại, nếu không bà Vương chắc phải xuống gặp diêm vương rồi. Quân y nói cho Vương Kỳ Thần biết, chắc nửa đời sau bà Vương phải ngồi xe lăn.

Trần Dương khóc nói với Vương Kỳ Thần: "Em thật sự không cố ý, em không dùng sức, chỉ là buông lỏng tay ra."

Vương Kỳ Thần cũng có mặt lúc ấy, anh đương nhiên biết chuyện này không trách Trần Dương được, liền ôm lấy cô an ủi: " Anh biết! Anh cũng không trách em, đừng khóc nữa."

Trần Dương nói: "Bây giờ phải làm sao đây? Bác sĩ nói bệnh rất nghiêm trọng mà."

Vương Kỳ Thần nhắm mắt, lắc đầu một cái, bất đắc dĩ nói: "Cũng không biết, đi một bước tính một bước thôi."

Trong lòng Trần Dương tràn đầy đau lòng cùng cảm giác tội lỗi, cô cảm thấy chuyện này là do cô không đúng. Cô liền nói với Vương Kỳ Thần: " Em nguyện ý chăm sóc cho bà cả đời, chỉ cần bà đồng ý."

Vương Kỳ Thần cảm động chảy nước mắt, hôn lên trán Trần Dương: "Bé ngốc, thật tốt, đời này Vương Kỳ Thần có thể cưới được em, có chết anh cũng bằng lòng."

Trần Dương vội vàng che miệng anh lại: "Cái gì mà chết với không chết chứ, anh điên rồi." Nhưng thấy  Vương Kỳ Thần trọng tình nghĩa như thế, cô cười, lại hỏi: "Nếu   không lấy được thì sao?"

Vương Kỳ Thần ôm cô chặt hơn: "Nếu như không lấy được, cả đời anh sẽ không lập gia đình, sống độc thân đến chết!"

Trần Dương rơi nước mắt, vùi sâu vào trong ngực anh, gào khóc. Nếu như không có anh, cô sao có thể sống được đây? Cô không thể không có anh.

Khoảng thời gian tiếp theo, quả thật Trần Dương len lén chăm sóc cho bà Vương. Nhưng bà Vương lại không muốn gặp Trần Dương, mỗi lần thấy cô bà đều sùi bọt mép, dọa Trần Dương không dám bước vào trong phòng bà nửa bước.

Sinh hoạt hàng ngày của bà Vương đều do hộ lý chăm sóc, cho nên Trần Dương chỉ cần nấu cơm là được rồi. Trần Hiểu Sắt đưa thức ăn đến cửa phòng, Vương Kỳ Thần mang đi vào, cứ như thế yên tĩnh trôi qua mười ngày.

Buổi tối, Trần Dương ở lại khách sạn, lúc nấu cơm thì đến nhà Liên Hạo Đông. Khi đó, Liên Kỳ Sơn là Tư Lệnh Viên hạm đội B, Vương Ngọc Lam  là đoàn  phó vũ đoàn quân khu, đều không có nhà, cho nên anh ra vào rất dễ dàng.

Một ngày, Vương Kỳ Thần đưa Trần Dương trở về khách sạn, ngày đó trời rất lạnh, Trần Dương bảo anh lên phòng một lát cho ấm. Trong phòng không khí ấm nóng, Trần Dương liền cởi áo khoác, chỉ mặc một chiếc áo mỏng. Con gái nhà họ Trần trổ mã rất tốt, bộ ngực đầy đặn, mông vểnh cao. Nhìn Trần Dương, Vương Kỳ Thần cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, tứ chi cứng ngắc, mặt cũng biến thành ráng đỏ, trên trán phủ đầy mồ hôi.

Ở thời đại đó, chưa cưới là chưa được đi đến bước cuối cùng.

Sự luống cuống của anh Trần Dương thấy rất rõ, cô cũng ngại ngùng ngồi xuống giường. Hai người bọn họ đã từng ôm, cũng từng hôn môi, nhưng lại chưa từng cảm thấy ngại ngùng như thế, nhưng, tối nay rất đặc biệt. Hai người len lén liếc đối phương, trong lòng rối rắm muốn chết. Cuối cùng Vương Kỳ Thần phá vỡ lúng túng, đứng lên, đội mũ lính lên, rời đi.

Năm ấy anh còn chưa chuyển nghề, vẫn là một gã công binh.

Trái tim căng thẳng của Trần Dương cũng dần bình tĩnh lại, cô cảm thấy có chút mất mát khó nói thành lời. Cô tiễn anh, trong khoảnh khắc mở cửa, Trần Dương nhìn thấy áo khoác của anh có chút bẩn, liền thuận tay giúp anh phủi đi. Nhưng vừa đụng vào người Vương Kỳ Thần, cả thân thể anh liền cứng ngắc. Cánh cửa vốn nên mở ra đột nhiên bị đóng lại, anh xoay người ôm lấy Trần Dương điên cuồng hôn. Ép cô lên bức tường, hôn lên gò má, hôn xuống cổ, rồi kéo áo cô ra, hôn lên bộ ngực đầy đặn.

Trần Dương không có phản kháng, mà là nhiệt liệt đáp lại.

Mũ của anh bị cô ném xuống đất, quần áo của cô bị anh lột ra. Quân trang của anh
bị cô xé ngổn ngang, tóc của cô bị anh vén tới đỉnh đầu.

Anh hỏi: "Có thể không?"

Cô đáp trả: "Em đã đợi lâu rồi."

Anh ôm cô ngã xuống giường, áp lên người cô, nghiêm túc nói: "Trần Dương, cuộc đời anh quyết sẽ không phụ em."

Trần Dương khẽ cười, ôm thân thể lõa lồ của anh nói: "Em đã cảm thấy đủ rồi!"

Vì vậy, một đêm này, mê say đánh bại lý trí, nhu tình chiến thắng tiếc nuối.

Anh nhẹ nhàng tiến vào, cô từ từ thân ngâm. . . . . .

Một đêm viên mãn! Cũng là một đêm duy nhất trong cuộc đời họ!

Mười ngày sau, Vương Ngọc Lam mang theo một thân mệt mỏi cùng lửa giận ngút trời trở lại. Tính tình Vương Ngọc Lam quyết tuyệt và kiên cường giống như đàn ông. Nhà họ Vương bọn họ có thể đi tới hôm nay, cô ta đã phải bỏ ra rất nhiều tâm huyết. Ngay cả tình yêu của cô ta và Liên Kỳ Sơn cũng phải dùng tới hai chữ “thủ đoạn” mới có được.

Mẹ mình bị con gái kẻ thù làm cho tức giận đến bại liệt, sao cô ta có thể tha thứ cho Trần Dương chứ?

Hôm đó, Trần Dương đưa cơm xong liền đứng ở cửa đợi Vương Kỳ Thần, Vương Ngọc Lam vội vàng đi ngang qua người cô, nhào lên giường gọi lớn: "Mẹ! mẹ sao rồi? Mẹ!"

Vương Ngọc Lam? Trần Dương chỉ từng nghe đến tên chứ chưa hề gặp mặt nên áp người qua cửa nhìn lén. Cái nhìn này, đúng lúc bị bà Vương nhìn thấy, bà ta run rẩy nâng tay lên, cắn răng chỉ vào Trần Dương rống to.

Vương Ngọc Lam nhìn theo hướng tay mẹ mình, nhìn thấy Trần Dương xinh đẹp như hồ ly đang đứng ở cửa. Đây chính là người phụ nữ đã quyến rũ em trai mình, cũng chính người phụ nữ này hại mẹ mình bị bại liệt, cha người phụ nữ này lại là người hại cha mình phải chết sớm. Cô ta đứng dậy, từ từ đi tới trước mặt Trần Dương.

Vương Ngọc Lam là ai? Là một người phụ nữ lăn lộn giữa đám lính tráng, tất nhiên sẽ đem đến cho người khác cảm giác áp bức. Cô ta thẳng tay cho Trần Dương một cái tát. Trần Dương bị cô ta đánh ngã xuống đất. Cô cũng là một cô gái tính tình cương liệt, cô cũng nghĩ đến việc sẽ đánh trả, nhưng đối phương là chị gái của người mình yêu, cô không thể ra tay.

Uất ức này chỉ có thể nuốt vào bụng.

Cô từ từ bò dậy, chẳng nói một lời, đi thẳng ra cửa. Cô đến nhà bọn họ không phải để chịu uất ức.
Đi ngang qua khu vệ sinh, liếc nhìn Vương Kỳ Thần đang nghiêm túc rửa sạch bát đĩa, cô nuốt nước mắt quyết tuyệt rời đi.

Vương Kỳ Thần quay lại không thấy bóng dáng Trần Dương đâu, mà chỉ thấy được Vương Ngọc Lam đáng tức giận, anh hỏi: "Chị, Trần Dương đâu?"

Vương Ngọc Lam chỉ tiếc rèn sắt không thành thép lạnh lùng nhìn Vương Kỳ Thần nói: "Cậu ra đây với chị."

Vương Ngọc Lam dẫn Vương Kỳ Thần tới hành lang bệnh viện nói chuyện. Đối với Vương Kỳ Thần mà nói, Vương Ngọc Lam là người có công nuôi dưỡng anh, là một vị trưởng bối trong lòng anh. Cô ta dùng tay chỉ xuống đất, hách dịch nói: "Cậu phải chia tay với người phụ nữ đó ngay lập tức."

Vương Kỳ Thần dùng giọng khẩn cầu nói: "Chị, đừng như vậy mà, Trần Dương vô tội, cô ấy không hề biết gì hết."

Vương Ngọc Lam  nổi giận, quát lớn: "Vậy thì thế nào? Đây không phải là chuyện cô ta có biết hay không, mà là chuyện cô ta nhất định phải tiếp nhận."

Vương Kỳ Thần vung tay tức giận ngồi xuống lan can: " Em sẽ không chia tay với cô ấy."

"Tiểu Thần, em đừng quá ngây thơ, bây giờ mẹ còn đang nằm trên giường bệnh,   chẳng lẽ em còn muốn tiếp tục những hành động bất hiếu này hay sao?"

Vương Kỳ Thần cảm thấy cái tội danh này thực quá lớn, anh đứng lên: "Chị, em không bất hiếu, em chỉ là thích Trần Dương mà thôi."

“Phụ nữ có vô số, đẹp hơn cô ta, điều kiện gia đình tốt hơn cô ta, chị sẽ giới thiệu cho em."

"Cô ấy là con gái của ai không quan trọng, em chỉ cần cô ấy mà thôi." Vương Kỳ Thần nóng nảy, bắt đầu phản kháng chị của anh.

Vương Ngọc Lam không chịu lùi bước: “Nhưng cô ta là con gái của kẻ thù, đây là sự thật không thể chối cãi, không thay đổi được. Nếu như em còn muốn ở cùng với cô ta, thì đó chính là bất hiếu."

Vương Kỳ Thần vừa bước ra ngoài vừa lắc đầu cười khổ: “Chị à, cô ấy đã là người của em rồi. Em cưới cô ấy sẽ mang tội danh bất hiếu nhưng không cưới cô ấy thì em chính là kẻ bạc tình. Chị bảo em phải làm sao đây?”

Vương Kỳ Thần đi tìm Trần Dương.

Anh biết ở trước mặt Vương Ngọc Lam, nhất định Trần Dương  đã phải chịu uất ức.

Trần Dương đã đi khỏi khách sạn.

Biển người mênh mông, anh biết đi nơi nào tìm cô đây? Cô có thể làm ra chuyện điên rồ gì không? Hay là cô trở về nhà rồi? Thời đại công nghệ thông tin chưa phát triền tìm người quả thực như mò kim đáy bể.

Vương Kỳ Thần tìm xung quanh nửa ngày không có tin tức, liền mua vé xe lửa đi Sơn Đông, anh nghĩ nhất định Trần Dương đã về nhà rồi.

Quả thật Trần Dương đã về nhà, chuyện đầu tiên sau khi về chính là nhốt mình trong phòng, không làm gì, cũng chẳng gặp ai. Ông Trần và bà Trần đứng ngoài cửa giải thích cho con gái nghe ân oán giữa nhà họ và nhà họ Vương, khuyên nhủ: "Con à, chia tay với Tiểu Vương đi, nếu không con có gả tới đó cũng sẽ chịu uất ức mà thôi."

Trần Dương khóc nức nở. Cô cảm thấy mình thật sự rất ích kỷ, vì cái gọi là tình yêu mà bức hai gia đình đến tuyệt cảnh. Tình yêu này thật sự vĩ đại vậy sao?

Trần Dương là một cô gái quật cường. Lúc ngồi nói chuyện với Vương Kỳ Thần cô rất bình tĩnh: “Chúng ta không thể tiếp tục ích kỷ nữa, chúng ta phải nên suy nghĩ cho người nhà của mình. Anh nghĩ lại đi, nếu chúng ta kết thành vợ chồng, mẹ và chị anh nhất định sẽ càng thêm đau lòng khổ sở. Cho nên, không thể tiếp tục nữa.”

Vương Kỳ Thần nắm lấy tay cô: " Chẳng lẽ em chỉ có bấy nhiêu dũng khí thôi sao?   Chẳng lẽ em không muốn chúng ta được sống cùng nhau sao?"

Trần Dương giãy khỏi tay anh, nói: "Sống một đời, không thể chỉ nghĩ tới tình yêu, cũng không thể chỉ sống cho bản thân mình. Ai sinh ra cũng phải có trách nhiệm, đó là sự thật không thể thay đổi."

Vương Kỳ Thần không thể tin được, người nói ra những lời tuyệt tình như thế là cô gái anh đã nắm tay nhiều năm nay: “Anh sẽ không buông tay. Anh sẽ chờ tới khi nào em suy  nghĩ cẩn thận mới thôi. Anh đã nói rồi, Vương Kỳ Thần anh cả đời sẽ chỉ cưới mình em, nếu không cưới được, anh sẽ cô độc đến chết.”

Trần Dương lau nước mắt, nói: "Những lời đó, nên quên đi thôi."

Vương Kỳ Thần run rẩy đứng lên, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, anh nói: "Anh sao có thể buông tay người con gái luôn nghĩ cho mình đây? Anh không thể."

Sau đó, Trần Dương nhận được một phong thơ, là do Vương Ngọc Lam viết, có đe dọa có khuyên nhủ nóo với Trần Dương rằng: Nếu như cô muốn để Vương Kỳ Thần phải mang danh bất hiếu, có thể tiếp tục phát triển cùngVương Kỳ Thần. Đến lúc đó, tất cả mọi người sẽ chẳng ai đẹp mặt.

Vừa lức, trường học của Trần Dương có cuộc trao đổi du học sinh sang Hàn Quốc, vì trốn tránh thực tế, cô liền đăng ký, lần đi này đến tận hai năm.

Vương Kỳ Thần không giữ được cô, trước khi đi cô đã nói với Vương Kỳ Thần: "Đừng chờ em, từ đây chúng ta không còn quan hệ gì nữa."

Bệnh của bà Vương từ từ chuyển biến tốt, mỗi ngày Vương Kỳ Thần đều cẩn thận chăm sóc cho mẹ mình. Vì muốn em trai vui vẻ hơn, Vương Ngọc Lam  đã giới thiệu cho anh rất nhiều cô gái ở đoàn văn công. Những cô gái này thật sự rất đẹp, chẳng kém gì Trần Dương. Vì không muốn bà Vương tức giận, nên anh cũng thử lui tới.

Nhưng khi cô gái kia cũng chủ động hôn anh như Trần Dương, anh lại đẩy cô ta xuống đất, anh không thể phản bội lời hứa của mình, tình cảm của hai người không bệnh mà mất.

Ở Hàn Quốc xa xôi, Trần Dương nhận được tin Vương Kỳ Thần đã có bạn gái mới. Cô khóc hai tháng, cô rất thương anh, cô tha thứ cho sự bất đắc dĩ của Vương Kỳ Thần.

Lúc ấy, cũng có một du học sinh Trung Quốc si mê Trần Dương, theo đuổi cô rất quyết liệt. Trần Dương buông tay nhận lời cầu hôn của anh ta, cũng quyết định sẽ ở lại Hàn Quốc.

Ngày Trần Dương cưới, Vương Kỳ Thần mang theo hành lý đến thành phố D.

Biển rộng vô tình hoàn toàn ngăn cách cả hai.

Sau đó anh vô tình gặp được Trần Lương Động, hỏi tình huống của cô. Trần Lương Động liền đem chuyện Vương Ngọc Lam viết thư cho Trần Dương  nói với Vương Kỳ Thần. Vương Kỳ Thần cầm theo bức thư đi tìm Vương Ngọc Lam đối chất, Vương Ngọc Lam thú nhận chẳng chút chần chừ: "Là chị viết."

Vương Kỳ Thần cầm thư, chảy nước mắt chỉ tay hỏi Vương Ngọc Lam: "Sao chị có thể làm như vậy? Tại sao?"

Từ đó không bao giờ bước vào cửa chính nhà họ Liên nữa.

Trước khi chết, bà Vương vẫn thường xuyên nói với Vương Kỳ Thần đang ở thành phố D, có đe dọa, có cả dụ dỗ: "Con à, cưới vợ nối dõi tông đường đi!"

Vương Kỳ Thần nói: "Mẹ, con bây giờ chính là một cái xác không hồn, chỉ có thể hại con gái nhà người ta mà thôi."

Bà nhìn Vương Kỳ Thần sống mấy năm nay, cũng rất hối tiếc, thường hỏi Vương Ngọc Lam: “Có phải chúng ta đã làm sai rồi không?"

Vương Ngọc Lam  cũng rất đau xót, đáp lại: "Mẹ, người yên tâm đi, cậu ấy nhất định có thể thoát ra khỏi chuyện này mà." Cô ta là người bắt đầu, nhưng không thể khống chế được kết cục.

Vương Kỳ Thần quả thực cô độc đến cuối đời.

Bởi vì anh đã từng nói: Trần Dương, cuộc đời này anh quyết không phụ em!

Nhưng, người con gái ở phía bên kia biển có biết? Vẫn có một người con trai luôn chung thủy với lời hứa của mình, có một người con trai vẫn nhớ thương cô đến cùng trời cuối đất.


            HẾT
--- ------oOo---- -----


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 17.09.2015, 11:59
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 37 Nữ
Bài viết: 6082
Được thanks: 77392 lần
Điểm: 24.95
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bản sắc quân nhân - Thập Nguyệt Cần Khê [Ebook trang 64] - Điểm: 3

Ebook: Bản Sắc Quân Nhân - Thập Nguyệt Cần Khê
Làm ebook: Sunnie Phạm


Tập tin gởi kèm:
...ắc Quân Nhân.prc [573.02 KiB]
Đã tải 9337 lần
...c Quân Nhân.epub [694.4 KiB]
Đã tải 5462 lần
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 99 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Băng đẹp gái, For3v3r, HanXu, huong CT, mozit, Nhungtran303, Ninh Trâm, num1995, Thanh Hưng, xiaolie và 480 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.