Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 

Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

 
Có bài mới 28.08.2015, 21:30
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.11.2013, 21:16
Bài viết: 531
Được thanks: 4230 lần
Điểm: 11.96
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 31
Chương 164: Đồn Đại

Edit: Alligator

Mỗi tay Nam Cung Tuyết Y nắm một viên ngọc màu xanh. Trong viên ngọc có hình một con rồng màu vàng kim, ngạo nghễ ngẩng cao đầu, tư thế uy vũ như muốn bay lên trời.

Linh khí mạnh nhất ở Linh Cung là vũ khí của Thánh Đế, Lục Dao Cầm.

Xếp thứ hai là vũ khí của người nối nghiệp Thánh Đế sau này, Huyết Tỳ Bà của Thánh Chủ. Mà xếp thứ ba, chính là viên ngọc Nam Cung Tuyết Y đang cầm.

Hắn vận linh lực khởi động linh khí trong lòng bàn tay – Ngọc Kim Long.

Ánh vàng lấp lánh, vô cùng chói mắt. Rồng vàng bên trong viên ngọc đột nhiên cựa mình, vọt lên không trung.

Hai con rồng dung hợp làm một, sau đó biến thành một tấm mạn che chắn trước mặt 20 vị hộ pháp. Vô số hạt linh lực đỏ như máu, mạnh mẽ đánh vào mạn che.

Mạn che rung động kịch liệt, các hạt linh lực xoay tròn, bọn chúng cứ không ngừng đâm vào mạn che, die»n。dٿan。l«e。&^%qu»y。d«on nhưng không thể nào xuyên qua nó, đánh vào 20 người phía sau.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt thấy tình hình như thế hơi cau mày, ngón tay uyển chuyển càng nhanh hơn, linh lực phóng ra cũng cường hãn hơn.

Tiếng tỳ bà lạnh lẽo vô cùng, biến không khí thành những lệ quỷ vô hình chốn địa ngục, hung ác tập kích mạn che.

Cùng lúc đó, cuồng phong gào thét mang theo sát khí nồng đậm, cuốn theo bụi đất mờ mịt, tất cả đều đánh tới mạn che.

"Không ổn rồi!" Nam Cung Tuyết Y cảm ứng được đầu tiên, một giọt mồ hôi lạnh trên trán lặng lẽ rơi xuống, die»n。dٿan。l«e。&^%qu»y。d«on mệnh lệnh: "Mọi người mau vận linh lực, truyền linh lực từ hắc hỏa lệnh sang Ngọc Kim Long."

Thượng Quan Ngưng Nguyệt không từ từ chơi đùa nữa mà đã phát động toàn bộ linh lực trong cơ thể nàng rồi. Mà linh lực của nàng qua Huyết Tỳ Bà lại càng tăng lên nhiều, Ngọc Kim Hoàn của hắn không thể chống cự nổi.

Trong lòng âm thầm đếm ngược số mười, mạn che mà hắn dùng Ngọc Kim Long tạo ra, sẽ bị linh lực của Thượng Quan Ngưng Nguyệt phá tan tành.

Nếu nó nát rồi, vậy hắn và 20 hộ pháp sẽ bị linh lực từ tiếng tỳ bà tập kích, rơi vào kết cục chết không toàn thây.

Hiện tại chỉ có một biện pháp, chính là dung hợp hắc hỏa lệnh và ngọc kim long, tạo ra bức tường vô hình rắn chắc, rồi nhờ đó thoát khỏi nguy hiểm.

"Vâng!" 20 Địa hộ pháp vội đáp, giọng nói hơi run rẩy, đồng thời lập tức nắm chặt hắc hỏa lệnh, kết hợp với ngọc kim long của Nam Cung Tuyết Y.

Dung hợp hai thứ này, là một hành động vô cùng mạo hiểm.

Bởi lẽ, khi thực hiện bọn họ phải vận dụng toàn bộ linh lực trong cơ thể. Như thê, bọn họ sẽ không còn linh lực để ngăn cản dư âm của sự dung hợp hắc hỏa lệnh và ngọc kim long.

Nhưng mà bây giờ, bọn họ đã không còn sự lựa chọn nào khác rồi.

Nếu dung hợp sẽ phải chịu dư âm của nó mà lục phủ ngũ tạng bị tổn thương nghiêm trọng, nếu không dung hợp sẽ bị uy lực của Huyết Tỳ Bà đánh cho thành bột phấn.

Tóm lại một là lục phủ ngũ tạng bị thương, hai là mất mạng trong tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Ngay cả con kiến còn ham sống, huống chi là con người? Chỉ cần là một người bình thường, nhất định cũng sẽ lựa chọn bảo vệ tánh mạng, mà không phải là lựa chọn chết không toàn thây.

Oanh -- một tiếng nổ kịch liệt vang lên, mạn che bị uy lực của Huyết Tỳ Bà đánh cho nát bấy. Nó bị phân ra thành các mảnh nhỏ, sau đó biến mất vô tung vô ảnh.

Ngay lúc này, đột nhiên lại có một bức tường vô hình đúng lúc ngăn trước đoàn người Nam Cung Tuyết Y.

Luồng khí lưu thoát ra từ Huyết Tỳ Bà chạm vào bức tường khí, giống như lò xo bắn trở lại. Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhìn thấy trong thời gian ngắn không có cách nào công phá qua bức tường không, híp mắt kéo dây cung.

"Phụt --" Thân thể của Nam Cung Tuyết Y và 20 hộ pháp lung lay sắp đổ, khóe miệng hộc ra máu tươi.

Nam Cung Tuyết Y cố gắng nuốt trở lại trong bụng, tay nắm chặt Ngọc Kim Long, vẻ mặt tái nhợt, khẽ phun ra một chữ: "Rút!"

"Dạ!" Các vị hộ pháp đồng thanh trả lời, một tay cầm hắc hỏa lệnh, tay còn lại che ngực đau đớn, khó khăn kìm nén máu tươi trong cổ họng xuống.

Mấy tiếng vèo vang lên, bọn họ điểm nhẹ mũi chân một cái, vạt áo bay bay trong gió biến mất khỏi tầm mắt.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt tà mị nhếch môi, nở nụ cười xinh đẹp, mắt nhìn về phía bọn họ biến mất, dùng tường khí làm che chắn, sau đó nhanh chóng thi triển khinh công thoát đi.

Tiếp, nàng lại nhìn máu tươi bọn họ phun ra trên mặt đất, ý cười càng rõ rệt.

Theo việc bọn họ rút lui, bức tường vô hình cũng dần tản ra, uy lực của nó dần yếu đi.

Nếu hiện tại nàng tiếp tục tấu đàn, tường khí sẽ lập tức tan rã. Còn nếu cưỡi Huyết Bàng Vương đuổi theo, cũng không phải một việc khó.

Nhưng mà, nàng không định lãng phí thể lực đuổi theo giết bọn họ. Họ làm như vậy cũng vì phụng lệnh của Thánh Đế, Thánh Đế mới là kẻ đầu sỏ gây nên.

Làm cho nàng khó chịu như thế, sau này nàng nhất định sẽ thanh toán.

Về phần khi nào thanh toán, đương nhiên là lúc linh lực trong cơ thể nàng đột phá đến cực hạn, đến Linh Cung tìm thuốc.

Nàng quay người, đi đến trước mặt Hiên Viên Diễm.

Tay trái nàng thân mật ôm tay phải Hiên Viên Diễm, chớp đôi mắt ngọc, cười ôn nhu nói: "Diễm, chúng ta có thể trở về Ảo Ảnh Cung rồi."

Hôm nay nàng và Diễm sẽ chuẩn bị đi đến ba nước khác tìm dược liệu. Nhưng mà trước khi đi, hai người phải về Ảo Ảnh Cung một chuyến, chuẩn bị các vật phẩm cần thiết.

Ví dụ như bản đồ tường tận về ba nước Thương Nguyệt, Bắc Dực và Tây Thần, ví dụ như lương khô ăn dọc đường, ví dụ như bí mật tìm kiếm ba môn phái lớn.

"Ừ!" Hiên Viên Diễm nghiêng đầu, tay hướng tới vai Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Hắn nhẹ nhàng phủi đi những hạt bụi trên vai nàng, nắm tay nàng đi tới chỗ Huyết Bàng Vương.

Nghe Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói có thể trở về Ảo Ảnh Cung, Huyết Bàng Vương ngoan ngoãn hạ thấp người.

Đợi đến khi mọi người và Cầu Cầu lên hết, Ngốc Bảo mạnh mẽ vỗ cánh, thân thể bay vụt lên không trung. . .

Gió nhẹ man mác thổi vào vùng đất đầy cây cối xanh tươi. Sau buổi trưa, mặt trời vẫn đỏ rực.

Màn đêm buông xuống, ánh trăng lên cao, cả vùng đất như khoác lên mình tấm lụa mỏng màu bạc. Tiếng nước từ núi cao chảy xuống tấu lên một khúc nhạc say đắm.

Thời gian như thoi đưa, mây dần trôi, trăm hoa đung đưa khoe sắc, cùng với lá cây xanh mướt . . .

Chớp mắt đã là một tháng sau --

Trong một tháng này, Long Diệu Hoàng Triều xảy ra nhiều chuyện. Các lão bá tính tha hồ tán gẫu lúc trà dư tửu hậu, vui vẻ cười to.

Nghe nói -- nửa tháng trước, chẳng biết tại sao Thụy vương và Thụy vương phi cãi nhau, kết quả trong cơn tức giận Thụy vương phi mang tất cả đồ cổ tranh chữ, danh kiếm bảo đao, đi cầm đồ.

Sau đó Thụy Vương mặt lạnh tanh mang theo số lượng ngân phiếu kếch xù đi khắp các tiệm cầm đồ lớn nhỏ ở Long Diệu Hoàng Triều mới chuộc đồ vật về.

Nghe nói -- mấy ngày trước, đại tướng quân Thượng Quan Hạo đột nhiên ôm bàn cờ chạy đi Thụy vương phủ tìm Thụy vương đánh cờ, kỳ nghệ của Thụy vương xuất thần nhập hóa, tổng cộng thắng 30 ván, đánh cho đại tướng quân không còn một mảnh giáp.

Đại tướng quân mặt khó coi trở về phủ, lòng tự ái bị tổn thương, Thụy vương phi đau lòng cha, lập tức trừng mắt trách cứ Thụy vương.

Nói Thụy vương chỉ biết đánh cờ không chịu nhường tướng quân chút, hại tướng quân mất hết thể diện. Vì thế Thụy vương phi tức giận thu thập quần áo trở về phủ tướng quân ở.

Về sau, Thụy vương mang vẻ mặt đau khổ đến cổng phủ tướng quân, xin lỗi Thụy vương phi vô số lần mới được tha thứ, thành công nghênh đón vương phi về phủ.

Còn nghe nói – tình cảm của hai người tốt hơn lúc đầu, sáng sớm hôm qua nổi hứng sóng vai nhau đi dạo hoa viên, chụm đầu thân mật vẽ tranh.

Sau khi phê duyệt tấu chương, Long Diệu Hoàng bất thình lình mang rượu ngon đi Thụy vương phủ tìm Thụy vương đối ẩm, đúng lúc hai người đang nồng tình mật ý nên bị bỏ lơ.

Long Diệu Hoàng tức giận nói: Thụy vương và Thụy vương phi mải mê vẽ tranh, mạo phạm long uy, phạt hai người trong vòng ba tháng không được phép ra vương phủ, đóng cửa chậm rãi vẽ tranh.

Sau ba tháng, nếu nộp đủ hai trăm bức tranh, tranh vẽ làm Long Diệu Hoàng vừa lòng, mới được giải trừ cấm túc. Nếu không tiếp tục phạt cấm túc ba tháng, từ từ vẽ tranh. . .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 11.09.2015, 16:35
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.11.2013, 21:16
Bài viết: 531
Được thanks: 4230 lần
Điểm: 11.96
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 29
Chương 165: Cố Ý

Edit: Alligator

Sương mù giống như một tầng lụa mỏng phủ lên vạn vật. Một ngọn núi nguy nga hiểm trở, bị sương mù bao phủ tăng thêm mấy phần mộng ảo.

Ngọn núi này cách Thương Nguyệt quốc năm mươi dặm, tuy không có tiếng tăm, nhưng cảnh sắc lại hết sức đẹp đẽ.

Cổ thụ chọc trời, cây cối tươi tốt.

Hoa trên núi tranh nhau khoe sắc, khắp nơi đều tỏa ra mùi hương thơm ngát. Tiếng nước chảy róc rách, thác nước như dải ngân hà treo ngược bắc qua các mỏm đá gập ghềnh.

Nằm yên tĩnh sau thác nước, thấp thoáng một khối đá màu trắng.

Giờ phút này, Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm thân mật ngồi trên đó, bỏ mặc cho những hạt nước bắn lên mặt và tóc.

Bên trái tảng đá có hai cây cổ thụ song song đứng đón gió. Ngân Lang và Thanh Báo dựa lưng vào một cây, thì thầm to nhỏ.

Ngốc Bảo dựa mình vào gốc cây kia, lúc cúi đầu mổ lông cổ, lúc lại mổ lông cánh.

Còn Cầu Cầu thì nhảy tới nhảy lui hai cây, vội vội vàng vàng hái quả dại, khóe miệng chảy ra nước miếng có thể tạo thành một con suối.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt đưa tay vẩy nước, chu miệng hỏi: "Diễm, Vô Ngân truyền tin gì thế?"

"Vô Ngân viết. . ." Hắn lấy ra một phong thư, nhìn nội dung trên giấy, khóe miệng hơi giật giật nói: "Hắn dịch dung thành ta, gần đây không chỉ mệt chết đi được, dღđ☆&L☆qღđ mà chân còn sắp đứt vì chạy quá nhiều."

"Không chỉ mệt chết đi được, mà chân còn sắp đứt vì chạy quá nhiều?" Nàng khó hiểu chớp chớp mắt, cúi đầu thổi giọt nước đọng trên ngón tay, giọt nước từ từ rơi xuống.

"Vô Ngân kiệt sức, muốn nghỉ ngơi nên. . ." Hiên Viên Diễm lại nhìn thư tố khổ của Vô Ngân công tử, khóe miệng co giật mạnh hơn.

"Vì vậy, hắn quyết định tìm hoàng huynh diễn một tuồng kịch. Kịch bản là ta và nàng mải mê vẽ tranh, bỏ lơ hoàng huynh, mạo phạm thiên uy, bị phạt đóng cửa cấm túc."

Nói xong, Hiên Viên Diễm đưa thư cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nàng tiếp nhận thư, nhìn chữ viết trên giấy, thân thể đột nhiên ngả về sau, ôm bụng cười phá lên.

Trên thư là toàn bộ câu chuyện nổi bật ở Long Diệu Hoàng Triều gần đây, cũng chính là chuyện thú vị lúc trà dư tửu hậu của các lão bách tính.

Chẳng qua là, khi Vô Ngân công tử nhét lá thư "Càu nhàu" vào ống trúc nhỏ trên đùi chim bồ câu, dღđ☆&L☆qღđ thả nó truyền tin, các lão bách tính Long Diệu Hoàng Triều đã tán gẫu hai chuyện thú vị rồi.

Thứ nhất là nghe nói Thụy vương phi tức giận, mang tất cả đồ cổ tranh chữ danh kiếm bảo đao của Thụy vương đi cầm đồ, sau đó Thụy vương ôm một đống ngân phiếu kếch xù đi từng hiệu cầm đồ chuộc về.

Chuyện thứ hai là Thụy vương chơi cờ thắng đại tướng quân, đại tướng quân tự ái, Thụy vương phi tức giận về nhà mẹ đẻ, sau đó Thụy vương đến phủ tướng quân, thành khẩn nói xin lỗi mong nghênh vương phi về phủ.

Đợi đến hôm nay, thư đến trên tay Hiên Viên Diễm --

Vô Ngân công tử viết, hắn muốn tìm Long Diệu Hoàng Hiên Viên Ly hợp diễn một tuồng kịch, là làm cho "Thụy vương và Thụy vương phi" vì mạo phạm long uy, bị Hoàng đế Hiên Viên Ly phạt đóng cửa cấm túc, chuyện này đã truyền đi khắp cả nước.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt liếc mắt nhìn Hiên Viên Diễm, vui vẻ cười phá lên rồi nói: "Vô Ngân thật là, dù có muốn thông khí cũng không nên dùng chiêu này chứ?"

Hiện tại ở Long Diệu Hoàng Triều có không ít mật thám của ba nước Thương Nguyệt, Bắc Dực và Tây Thần.

Vô Ngân làm như thế là vì cho Thương Nguyệt, Bắc Dực và Tây Thần biết hắn và Nguyệt nhi vẫn ở Long Diệu Hoàng Triều.

Chỉ là. . . Vô Ngân công tử và vị nữ hộ pháp của Tuyết Ảnh Các chỉ cần đóng giả thành hắn và Nguyệt nhi, mỗi ngày nắm tay nhau, mang theo một đám thị vệ của vương phủ, rêu rao khắp nơi đi dạo các cửa hàng, không phải mật thám của ba nước sẽ biết hắn và Nguyệt nhi chưa từng rời khỏi Long Diệu sao?

Nhưng mà Vô Ngân lại cố ý diễn vở kịch hắn và Nguyệt nhi gây gổ nhau. Cái này không phải làm cho tình yêu hoàn mỹ của bọn họ bị vấy bẩn sao?

Trả thù, nhất định Vô Ngân đang trả thù.

Trả thù hắn và Nguyệt nhi thâm tình với nhau ở phòng ăn trong Tuyết Ảnh Các!

Trả thù mình và Nguyệt nhi cười hắn lải nhải như bà già! Trả thù mình và Nguyệt nhi để lại cục diện rối rắm cho hắn, khiến hắn phải vất vả xử lý!

"Chiêu này quả thật hơi độc nhưng hiệu quả rất tốt." Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngồi thẳng người, quơ quơ tờ giấy trong tay nói: "Mật thám của các nước cũng không cần ẩn núp, lén giám thị chúng ta. Chỉ cần các lão bách tính buôn chuyện nhiều chút, bọn họ sẽ tin tưởng chúng ta không hề rời khỏi Long Diệu rồi."

"Nhưng mà, hắn ta. . ." Hiên Viên Diễm xiết chặt tờ giấy, khóe miệng co giật nói: "Mặc dù hắn hao tâm tổn sức giúp chúng ta giải quyết một mối lo, nhưng cũng không nên phá hủy hình tượng uy phong lẫm lẫm của ta chứ."

"Nguyệt nhi, nàng nói xem. . ." Hiên Viên Diễm khoanh tay, nghiêm túc hỏi: "Đợi lấy được dược liệu trở về Long Diệu, chúng ta có nên trói hắn ta lại, hung hăng đánh đấm một trận không?"

Nghe Hiên Viên Diễm hỏi, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhanh nhẹn gật đầu, nghiêm trang đáp: "Đề nghị này rất hay, nhất định phải đánh hắn một trận."

Dứt lời, hai người không hẹn mà cùng nhìn nhau, nhếch môi cười.

Cười đến khuynh quốc khuynh thành, làm cho thiên nhiên vốn tươi đẹp cũng trở nên mờ nhạt kém sắc.

Hai người đồng thời hiểu được, lời này chỉ là đùa thôi. Trong thiên hạ này, thử hỏi tri kỷ có mấy người?

Toàn tâm toàn ý với bọn họ, tự thân nhảy vào nguy hiểm ở Thụy vương phủ để bọn họ yên tâm đi tìm dược liệu.

Vô Ngân công tử giúp hai người diệt trừ "bụi gai", hai người . . . Có thể nói là vô cùng cảm động, sao có thể nhẫn tâm đánh hắn chứ?

Thượng Quan Ngưng Nguyệt chuyển mắt, nắm đấm xiết chặt, vận linh lực hủy tờ giấy xong mới nói: "Được rồi, thời gian cũng tới rồi, đi Thương Nguyệt quốc thôi!"

"Ừ, đến lúc đi Thương Nguyệt quốc rồi." Đôi mắt Hiên Viên Diễm lóe lên, khóe miệng khẽ nhếch, tay phải nắm tay trái Thượng Quan Ngưng Nguyệt, hai bóng hình thân mật in trên mặt đất.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt quét mắt nhìn hai cây cổ thụ bên cạnh, cười nói: "Ngân Lang, bốn người các ngươi tạm thời ở lại chỗ này. Đợi ta và Diễm giải quyết xong sẽ bắn tín hiệu, báo cho các ngươi biết nơi tập hợp."

Thái tử Thương Nguyệt quốc Dạ Dật Phong và Diễm vốn như nước với lửa.

Lần này bọn họ đến Thương Nguyệt quốc chỉ là muốn cướp                    trong tay Môn Chủ Sinh Tử Môn, mà không phải tìm thái tử Thương Nguyệt đánh nhau.

Nếu mang Ngốc Bảo, Cầu Cầu và Huyết Tỳ Bà nghênh ngang vào Thương Nguyệt, thì chỉ làm hỏng kế hoạch của bọn họ thôi.

Cho nên, Ngốc Bảo, Cầu Cầu và Huyết Tỳ Bà sẽ do Ngân Lang và Thanh Báo tạm thời canh chừng, đợi đến khi thời cơ thích hợp mới có thể vào Thương Nguyệt.

"Vâng!" Ngân Lang và Thanh Báo nhận được mệnh lệnh, ưỡn ngực thẳng lưng, cung kính đáp lại.

Mà Huyết Tỳ Bà được đặt trong một cái hòm bên chân hai người dường như nghe thấy lời của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, phát ra tiếng tinh tang thay cho câu trả lời.

"Vâng!" Ở một gốc cây khác, Ngốc Bảo cũng cung kính đáp, rồi lại cúi đầu, mổ đám lông ở hai bên cánh.

Về phần Cầu Cầu, nó đang nằm trên một cành cây, bận rộn tiêu diệt quả dại, móng vuốt nhỏ bé vung lên ra hiệu với Thượng Quan Ngưng Nguyệt một cái, tiếp tục thưởng thức bữa tiệc quả ngon lành.

"Lên đường thôi!" Thượng Quan Ngưng Nguyệt yêu thương nhìn Hiên Viên Diễm, vừa nói xong liền cất bước đi, tay vẫn nắm chặt tay nhau. . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 21.09.2015, 19:19
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.11.2013, 21:16
Bài viết: 531
Được thanks: 4230 lần
Điểm: 11.96
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 36
Chương 166: Phần Thưởng Kinh Người

Edit: Alligator

Thương Nguyệt quốc – lãnh thổ rộng lớn, kinh tế giàu có, dân cư đông đúc, kinh đô càng thêm phồn hoa thịnh vượng.

Phóng mắt nhìn đi, khắp phố lớn ngõ nhỏ đều là gạch khắc hoa màu tím. Phòng ốc phủ trạch, cửa hàng quán rượu toàn bộ đều sử dụng ngói màu tím.

Dưới đất gạch tím trải dài, giữa không trung ngói lưu ly tím cong cong. Ánh mặt trời tỏa nắng, sắc tím lấp lánh, ngụ ý là—màu tím bao phủ ddlqd đế đô, may mắn đổ xuống Thương Nguyệt.

Trung tâm của kinh đô Thương Nguyệt là con phố của quý tộc, có tên gọi Cẩm Tú Phường.

Bởi vì những người sống ở phố này không phải quan lại, cũng là người giàu có. Cho nên, các cửa hàng trên phố này đứng đầu Thương Nguyệt.

Cừa hàng son phấn, thủ công may mặc, cửa hàng trái cây, đồ cổ tranh chữ, đồ sứ đều có hết. . .

Lúc này, tiếng rao hàng hai bên đường nối liền không dứt.

Các xe ngựa nạm vàng, nhuyễn kiệu khảm ngọc, những người ăn mặc tơ lụa giá trị xa xỉ nhiều không đếm xuể.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, ánh nắng càng ngày càng gay gắt, làm cho gió cũng ấm áp dần lên.

Phía đông con phố, nơi có cổng chào làm bằng gỗ tử đàn xuất hiện hai người, tay nắm tay nhay chậm rãi bước đi.

Hai người vừa mới vào con phố đã làm nhiều người phải ngoái đầu lại nhìn.

Một lục y nữ tử mới từ trong cửa hàng son phấn bước ra, tay trái cầm một hộp trang sức, tay phải che khuôn mặt đã đỏ ửng, hỏi người bên cạnh: "Tỷ tỷ, vị ddlqd này là công tử nhà ai, sao có thể ngọc thụ lâm phong như thế?"

"Muội muội, ngươi hỏi ai?" Nữ tử mặc váy vàng hỏi lại, trên mặt cũng là hai rặng mây đỏ, đôi mắt đẹp tỏa sáng nhìn chằm chằm phía trước.

Lục y nữ tử nghe thế tức giận đụng tay nữ tử kia, trái tim bang bang nhảy lên, nũng nịu nói: "Ai nha, chính là vị công tử cao lớn bên trái đó!"

Nhìn theo ánh mắt nàng ta xuất hiện một nam tử trẻ tuổi, một thân cẩm bào màu lam thêu lá trúc.

Mắt sáng như sao, môi mỏng mũi cao, ngũ quan như ngọc, đai lưng màu bạc thêu hình đám mây.

Mái tóc tùy ý buộc lại bị gió thổi khẽ tung bay, tản ra vẻ mị hoặc phong tình vạn chủng.

"Muội còn không biết hắn là công tử nhà ai, tỷ tỷ ta nào biết?" Nữ tử váy vàng khẽ lắc đầu, ddlqd lạnh nhạt trả lời, đồng thời hai mắt lại nhìn sang bên phải: "Ta còn muốn hỏi xem, muội có biết vị mỹ thiếu niên bên phải kia là công tử nhà ai không?"

Theo ánh mắt si mê của nàng ta là một vị mỹ thiếu niên, tuy vóc dáng hơi lùn, tuổi còn nhỏ, nhưng phong thái thần vận cực kỳ xuất chúng, không thua kém nam tử anh tuấn bên trái chút nào.

Lông mày như tranh vẽ, mắt như nước hồ thu, môi anh đào xinh đẹp, dung nhan làm cho thiên nhiên cũng ảm đạm.

Hắn cũng mặc một thân cẩm bào màu lam thêu lá trúc. Đai lưng màu bạc thêu hình hoa lan.

Tóc tùy ý buộc lại, gió thổi vào làn tóc, lướt qua hai má trắng nõn, cả người toát lên vẻ đẹp làm người ta thần hồn điên đảo.

"Nhìn hai người bọn họ mặc một thân giống nhau, nhất định là huynh đệ một nhà đi? Muội không biết ca ca, có thể biết đệ đệ sao?"

Lục y nữ tử khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, âm thầm hạ quyết tâm.

Đợi đến khi trở về phủ, nàng nhất định phải vẽ vị công tử cao lớn anh tuấn kia, lặng lẽ xuất động thế lực gia tộc tra ra lai lịch mới được.

Sau đó. . . Nàng sẽ nghĩ biện pháp làm quen với vị công tử đó, để sự ái mộ trong nội tâm có thể nảy mầm.

Làm ngơ ánh mắt ái mộ của các nữ tử, hai vị thiếu niên dắt tay nhau, cười cười đi về phía trước.

"Nhìn hai huynh đệ họ, tình cảm thật tốt." Một ông già đưa tay vuốt râu, nghiêng đầu nhìn trung niên nam tử bên cạnh nói: "Ra ngoài đi dạo phố cũng nắm tay nhau đi, chỉ sợ người kia bị lạc."

"Nhìn huynh đệ bọn họ tình cảm thâm hậu, lại nghĩ đến hai cái tiểu tử thối nhà ta." Trung niên nam tử gật đầu, lớn tiếng nói: "Một ngày không đánh nhau thì không chịu được, nào giống huynh đệ ruột thịt. Nhìn qua còn tưởng hai đứa nó có thâm thù đại hận gì."

Nhìn bóng lưng hai vị thiếu nên dần xa, các vị trung niên khen không dứt miệng, còn những thiếu niên nam tử thì đầy mặt ghen tỵ.

Còn một đám nữ tử đang tuổi thanh xuân thì khác, hai đám mây đỏ ửng trên má biến mất, thay vào đó là vẻ mặt như đưa đám. Họ trông giống như bị mất vật báu, cả người phiền muộn.

Nhưng nếu các nàng biết được vị thiếu niên anh tuấn cao lớn kia đã dịch dung, mà khuôn mặt thật sau lớp dịch dung còn khuynh quốc gấp trăm lần thì lúc này. . . có phải họ sẽ không ngây ngốc tại chỗ, mà trực tiếp bất tỉnh không đây?

Và nếu như bọn họ biết vị mỹ thiếu niên nhỏ con là nữ, hơn nữa dung nhan còn xinh đẹp tuyệt luân thì. . . Các nàng có khi nào tan nát cõi lòng không? Đau lòng không phải vì trao nhầm người mà vì ghen tị với sắc đẹp trời cho đó.

Đúng vậy, vị mỹ thiếu niên cao lớn anh tuấn làm vô số thiếu nữ ái mộ chính là Thụy vương Hiên Viên Diễm của Long Diệu Hoàng Triều.

Còn vị mỹ thiếu niên nhỏ con kia đương nhiên là Thụy vương phi, Thượng Quan Ngưng Nguyệt rồi.

Hiên Viên Diễm chậm rãi đi dạo trên phố, thỉnh thoảng nhìn trái ngắm phải.

Thoạt nhìn Hiên Viên Diễm như đang ngắm cảnh hai bên đường. Nhưng mà đáy mắt hắn lại vô cùng thâm thúy, dường như đang suy nghĩ cái gì đó.

Gió nhẹ ấm áp mang theo từng đợt hương thức ăn thơm nức mũi thấm vào gan ruột.

Nguồn gốc của mùi thơm này là từ một tửu lâu bên trái Hiên Viên Diễm. Tấm biển hiệu làm bằng vàng, bên trên khắc sáu chữ -- Thương Nguyệt đệ nhất tửu lâu.

Tấm biển này được chính tay hoàng đế Thương Nguyệt đề lên.

Hiên Viên Diễm đột nhiên dừng bước, nghiêng đầu nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt cười nói: "Duyệt đệ, ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, huynh chợt cảm thấy đói bụng. Không bằng chúng ta nghỉ chân vào tửu lâu lấp đầy bụng được không?"

Giọng nói rất dễ nghe nhưng lại không phải là giọng thật của Hiên Viên Diễm. Đủ để chứng minh, Hiên Viên Diễm không chỉ dịch dung, mà còn khéo léo đổi giọng.

"Thật ra đệ đã đói bụng lâu rồi, nếu Tuyên ca ca không mở miệng đệ cũng sẽ kéo huynh vào tửu lâu."

Hiên Viên Diễm vừa dứt lời, một giọng thiếu niên thanh thúy vang lên, nó phát ra từ Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Rất dễ nhận thấy, nàng cũng dịch dung và đổi giọng rồi.

Đệ nhất tửu lâu Thương Nguyệt quốc, thái độ phục vụ đương nhiên cũng là hạng nhất. Hai người chỉ mới bước vào một bước đã có tiểu nhị nhiệt tình tiếp đón.

"Xin chào hai vị, hoan nghênh hai vị đại giá quang lâm đệ nhất tửu lâu." Tiểu nhị cung kính cúi mình một cái mới thẳng người, tươi cười nói: "Tầng hai, ba và bốn đã hết bàn, chỉ có lầu một còn hai bàn trống, một gần cửa sổ, một ở chính giữa, không biết hai vị chọn bàn nào?"

Hai người cười với tiểu nhị một cái, đồng thanh nói: "Bàn gần cửa sổ."

"Hai vị, xin mời." Tiểu nhị thủ thế mời, dẫn hai người ngồi vào bàn trống gần cửa sổ.

Đợi hai người ngồi xuống, tiểu nhị cung kính đưa thực đơn. Hiên Viên Diễm chọn mấy món nổi tiếng của quán theo khẩu vị của Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

"Xin hai vị chờ một chút, món ăn sẽ được đưa lên ngay." Tiểu nhị cầm lại thực đơn, lễ phép khom người một cái, nói xong liền xoay người rời đi.

Chờ trong thời gian nửa chung trà, sáu tiểu nhị bưng thức ăn đi tới, nụ cười trên mặt không hề tắt.

Bọn họ đặt món ăn lên bàn, bày bát đũa, châm trà.

Làm xong liền đứng thành một hàng, cung kính khom người nói: "Mời hai vị dùng bữa, chúng tiểu nhân không quấy rầy."

Dứt lời, sáu người đồng thời xoay người, chuẩn bị rời đi.

Đúng lúc đó, Hiên Viên Diễm gắp một cái đùi gà thơm phức bỏ vào bát của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, lên tiếng gọi: "Chờ chút."

Sáu người lập tức quay lại, môi vẫn giữ nụ cười, nhiệt tình hỏi: "Không biết ngài còn có gì phân phó?"

"Đệ nhất tửu lâu quả nhiên phục vụ chu đáo hơn so với trong tưởng tượng." Hiên Viên Diễm cười mỉm, tay trái với vào trong tay áo, nói tiếp: "Phục vụ tốt như thế, làm cho người luôn keo kiệt như ta cũng không nhịn được muốn thưởng."

Sáu người đồng thời nói: "Tôn chỉ của đệ nhất tửu lâu: khách hàng là thượng đế, phục vụ thượng đế là vinh hạnh của quán. Cho nên ngài không cần thưởng, hôm nay có thể phục vụ ngài đã là vinh hạnh của chúng tiểu nhân."

"Ta rất ít khi thưởng cho ai, nếu lại không thưởng nữa, ta sẽ cảm thấy rất mất mặt. Như thế ta không thể nào vui vẻ dùng bữa."

Hiên Hiên Diễm cười đến ý vị sâu xa, nắm chặt tay trái, chậm rãi nói: "Tôn chỉ của đệ nhất tửu lâu, nhất định là muốn thượng đế vui vẻ dùng bữa chứ?"

Hiên Viên Diễm vừa dứt lời, sáu tiểu nhị lập tức khom người, áy náy nói: "Chúng tiểu nhân thật kém cỏi, làm cho ngài cảm thấy không vui, kính xin ngài tha lỗi. Ngài đã ban thưởng, chúng tiểu nhân nên vui mừng nhận mới phải."

Nói xong, sáu người đứng thẳng, liếc mắt nhìn nhau một cái --

Một tên lớn tuổi trong số đó bước tới gần Hiên Viên Diễm, cung kính đưa tay đến trước mặt Hiên Viên Diễm, thay mặt năm người còn lại nhận thưởng.

Hiên Viên Diễm chìa tay ra, mở bàn tay.

Nhìn thấy hai vật trong tay Hiên Viên Diễm, một thỏi vàng và một. . .

Sáu người vẫn giữ nụ cười trên môi nhưng trong lòng lại giật mình. Trời ạ, không thể nào! Món đồ trong tay nam tử này, chính là. . .

Trừ tên đứng lên nhận thưởng, năm tên kia hơi động người, nhìn như vô thức nhưng thực ra là cố ý che tầm mắt của mọi người, không cho người khác nhìn thấy món đồ này . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 471 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 721 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 447 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.