Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 

Thê chủ dịu dàng - Giai Mộc Phồn Ôn

 
Có bài mới 09.09.2015, 21:09
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.06.2015, 19:37
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 698
Được thanks: 6975 lần
Điểm: 33.66
Có bài mới Re: [Xuyên không - Nữ tôn] Thê chủ dịu dàng - Giai Mộc Phồn Ôn (3/82) - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3: Động phòng.
Editor: coki (Mèo)

Hóa ra gã sai vặt tới đón dâu là người hầu thiếp thân của Tô tam thiếu gia tên là Thanh Phong. Thái độ của Thanh Phong lạnh nhạt dẫn Quân Nhược Thủy vào động phòng, lỗ mũi hướng lên trời hừ một tiếng, đóng cửa rời đi, lưu lại Quân Nhược Thủy cùng Tô Tử Bội mặc hỉ phục đỏ thẫm, đầu đội khăn voan màu đỏ đang ngồi yên lặng ở bên mép giường. Tân phòng yên tĩnh một cách quái dị, nàng nhìn Tô Tử Bội đang yên tĩnh ngồi đó, nửa ngày cũng không có động đậy nhúc nhích gì. Không biết cổ nhân làm sao mà hai người xa lạ chưa từng gặp mặt mà khi vừa gặp nhau đã “ò e í é’ này nọ được. Dù sao nàng cũng tự nhủ mình không có được cái khả năng kia.

“Cái đó….” Quân Nhược Thủy hắng giọng, vẫn thấy nên mở miệng trước thì tốt hơn: “Tô tam thiếu gia, ta………”

Không đợi nàng nói xong, Tô Tử Bội đột nhiên vén khăn voan hồng lên, ghét bỏ liếc nàng một cái, lạnh lùng nói: “Ấp a ấp úng, tuyệt đối không giống nữ nhân.”

Đáng tiếc lúc này Quân Nhược Thủy đã bị sắc đẹp mê hoặc, nhìn dung nhan tinh xảo của Tô Tử Bội có chút thấn thần. Bộ dạng của hắn quả thật rất đẹp, không giống như một đám nam nhân trước đó nàng đã nhìn thấy ở Quân gia, toàn là liễu yếu đào tơ, lung lay trong gió làm cho nàng cảm thấy khó có thể thích ứng. Nhất thời trong đầu Quân Nhược Thủy hiện lên một câu nói hoa lệ từ ngữ trau chuốt “Mặt giống như hoa đào, da trắng nõn như tuyết, phong hoa tuyệt đại, tuyệt sắc khuynh thành”…Đôi mắt hắn hắc bạch phân minh, lấp lánh như nước song lại lạnh như băng, nến đỏ tỏa ra ánh sáng chiếu rọi hai mắt hắn giống như ánh trăng sao chiếu trên mặt hồ, sóng nước mênh mông, lóng lánh như ngọc làm rung động lòng người. Mày kiếm đen dài mang theo vài phần anh khí thiếu niên mà nam tử ở triều đại này ít có. Mũi cao, môi mỏng hơi nhếch lên, cặp mắt lộ ra ánh sáng lạnh lẽo nhìn nàng.

Tô Tử Bội nhìn thấy Quân Nhược Thủy vừa thấy mình thì kinh diễm si ngốc liền khinh miệt hừ lạnh một tiếng, ngạo mạn nói: “Ngươi là ta lấy vào cửa, về sau ở rể Tô gia, tất cả mọi chuyện đều phải nghe lời ta. Sản nghiệp Tô gia không cần ngươi nhúng tay vào chỉ cần ngươi an phận thủ thường ở Tô phủ…” nói tới đây anh mắt hắn lại lạnh thêm vài phần, hàn quang lóng lánh “Không cần vọng tưởng cái gì, an phận thủ thường một chút, bổn thiếu gia sẽ để cho ngươi cả đời cơm áo không lo. Nếu không, hừ, ngươi sẽ sống không bằng chết.”

Quân Nhược Thủy lấy lại tinh thân, gật đầu không sao cả, tỏ vẻ đã biết. Trong lòng nói thầm ta biết về sau Tô gia ngươi là cơm áo cha mẹ của ta, không ngoan ngoãn nghe lời thì còn có thể thế nào nữa? Sản nghiệp Tô gia của ngươi thì ngươi cứ xem như bảo bối đi, ta cũng không muốn tự rước phiền toái cho mình.

“Còn có……” Tô Tử Bội dừng lại một chút, chính nghĩa nói: “ Trước khi ta đồng ý thì ngươi không được đụng vào một sợi tóc của ta.”

Quân Nhược Thủy thiếu chút nữa thì bị nước miếng của mình sặc chết, nàng không thể tưởng tượng được nữ tử đi bắt buộc nam tử chuyện phòng the. Bất quá nàng vẫn bất động thanh sắc gật đầu. Nói thật, nàng chưa từng nghĩ muốn động đến một sợi tóc của hắn, nàng cũng không thể tưởng tượng được bộ dạng của mình khi Bá Vương ngạnh thượng cung nam nhân kia. Chuyện như vậy tuyệt đối chấn động, vượt quá năng lực tưởng tượng của nàng.

“Còn có…” Tô Tử Bội nhíu mày trầm tư, kiêu căng tuyên bố: “Tuyệt đối ngươi không được hái hoa ngắt cỏ, nếu để ta phát hiện được liền xử trí theo gia pháp.”

Vậy mà còn có gia pháp? Không phải là bỏ lồng heo dìm nước chứ? Nơi này không phải là triều đại nữ tôn sao, kỹ năng hồng hạnh ra tường, thủy tính dương hoa hình như là của nam tử chứ? Huống hồ hắn cũng quá bá đạo,  vừa không cho nàng ngắt hoa trong nhà lại không cho nàng hái hoa dại bên ngoài, như vậy không bằng bảo nàng xuất gia hướng Phật đi cho rồi.

Tất cả đều nghe hắn đi, dù sao nàng cũng chỉ muốn làm sâu gạo, tay chân cũng không chăm chỉ, hắn nuôi nàng là được.

“Tất cả đều nghe lời Tam thiếu gia ngươi.” Cảm giác xấu hổ lúc động phòng hoa chúc hầu như biến mất, thần kinh đang buộc chặt của Quân Nhược Thủy cuối cùng cũng thả lỏng, nàng lười biếng hắt hơi một cái, duỗi lưng sau đó nói: “Bây giờ ngủ được chưa?”
Quân Nhược Thủy không cảm thấy lời nói của mình có bao nhiêu không ổn, chỉ thấy Tô Tử Bội đỏ mặt, trừng mắt lạnh lùng nhìn nàng: “Sắc phôi! Cút ra xa một chút.”

Nàng dở khóc dở cười, thật sự là oan uổng, nàng tuyệt đối không có ý tưởng không thuần khiết được không, là lão nhân gia hắn nghĩ nhiều rồi. Hôm nay vất vả một ngày, đến người làm bằng sắt thì cũng phải nghĩ ngơi một chút có đúng không? Nàng nào dám nhiều lời, cười làm lành nói: “Công tử, ngươi hiểu lầm rồi, ta chỉ là mệt mỏi muốn đi ngủ thôi.”

Tô Tử Bội hừ một tiếng, đương nhiên nói: “Ta ngủ trên giường, ngươi ngủ dưới đất.”
“Dựa vào cái gì………….” Đối diện với ánh mắt lạnh như băng của hắn, giọng nói của Quân Nhược Thủy càng ngày càng nhỏ. Dựa vào cái gì, chỉ bằng hắn là thiếu gia mình là  tức phụ* ở rể, chỉ bằng hắn nắm trong tay vận mệnh Tô phủ, bằng hắn là nam nhân mình là nữ nhân hay vì hắn là dao thớt còn mình là thịt bò? Quân Nhược Thủy không khỏi ai oán thở dài một tiếng, trông mong nhìn về phía chiếc giường mềm mại bằng gỗ lim ở gần cửa sổ, tạm thời nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, thấp giọng nói: “Ta ngủ phía bên của giường được không?”

Tức phụ: con dâu.

“Không được.” Tô Tử Bội quả quyết cự tuyệt, khinh miệt nói: “Ngươi chỉ xứng đáng ngủ ở dưới đất.”

“Ngươi………….” Quân Nhược Thủy hung hăng trừng mắt nhìn hắn, giận mà không dám nói gì, dù sao đang ở địa bàn của người ta. Cổ nhân đã nói “Ở dưới mái hiên của người khác thì không thể không cúi đầu”. Haizzz

Tô Tử Bội  xem thường liếc nàng một cái: “Ngươi thật sự không giống nữ nhân.”

Làm sao nàng lại không giống nữ nhân? Tuy rằng thân thể này không to lớn giống như nữ nhân bình thường ở Vương triều Kim Bích nhưng vẫn trước lồi sau lõm mà. Khuôn mặt cũng thanh tú động lòng người, dù sao cũng được xem là tiểu mỹ nhân có được hay không? Vừa muốn nổi trận lôi đình lại nghĩ nghĩ, vẫn là nhịn thôi. Chắc vì đây là ngày đầu tiên nên hắn mới ra oai phủ đầu nàng để lập uy, nếu như nàng náo loạn lên phỏng chừng cũng không chiếm được lợi ích gì. Mọi người ở đây đều không thích nàng, nàng vẫn là ít tìm phiền toái cho mình thôi.

Tô Tử Bội không hề nhìn nhìn nàng, đưa tay tháo cây trâm đang cài ở trên đầu xuống, tóc dài đen mượt xõa tung. Cũng không thèm quan tâm đến nàng, xoay người thổi tắt nến đỏ, kéo màn xuống. Nàng chỉ nghe tiếng cởi quần áo sột soạt sột soạt, phỏng chừng là hắn đang cởi ngoại bào. Quân Nhược Thủy ngây ngốc đứng ngay tại chỗ, thật sự là trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Người khác nói cuộc đời có bốn việc vui lớn, gặp hạn hán lâu ngày  gặp mưa lớn, đi xa quê hương gặp bạn cũ, đêm động phòng hoa chúc và đề tên bảng vàng thì nàng sẽ chờ xem chuyện thứ nhất có thể vui mừng được hay không chứ chuyện thứ hai thì nàng nghĩ trên đời này chắc chắn sẽ không tồn tại một người xui xẻo hơn nàng bị quăng tới nơi này nên cũng sẽ không tồn tại chuyện gặp bạn cũ. Chuyện thứ ba ở ngay trước mắt, nhắc đến đã không chịu nổi mà chuyện thứ bốn thì cùng nàng chẳng có liên hệ gì. Ngay cả mấy ngày nay chính mình đang làm gì nàng còn chưa hiểu được thì làm sao có thể đề tên bảng vàng? Huống hồ nàng cũng không muốn qua lại chốn quan trường hỗn loạn lại càng không muốn có liên hệ gì với Hoàng gia. Trước mắt làm sâu gạo chính là lý tưởng cao cả nhất của nàng.

Thời tiết đầu mùa hạ, ban đêm yên tĩnh lâu lâu lại truyền tới tiếng ếch ộp kêu vang, rõ ràng làm cho không khí trở nên lạnh lẽo. Cứ như vậy mà ngủ ở dưới đất thì không bao lâu chắc chắn nàng sẽ bị phong thấp. Nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn là mở miệng: “Cái đó…………Chăn ở nơi nào?”

Tô Tử Bội trở mình, không kiên nhẫn nói: “Tự tìm trong tủ quần áo đi. Tay chân nhẹ nhàng một chút, nếu làm ầm ỹ cản trở việc ta nghĩ ngơi thì ta sẽ cho ngươi đẹp mặt.”
Vẻ mặt Quân Nhược Thủy đen lại. Xem như hắn lợi hại, nàng nhịn. Dựa theo ánh trăng mông lung nàng tìm thấy chăn đang để trong một cái tủ ở góc phòng, trải chăn ngay bên cạnh tủ sau đó nằm xuống, cuốn chăn và thân mình lại giống như cuốn trứng sau đó thỏa mãn gối lên tiếng ếch kêu say sưa đi vào giấc mộng. Có ăn có uống có ngủ, yêu cầu của nàng rất đơn giản.

Trong bóng đem, Tô Tử Bội tập trung nghe tiếng hít thở vững vàng của Quân Nhược Thủy, biết nàng đã ngủ mới thả lỏng cảnh giác ngủ thật say.

Ngày hôm sau, trời vừa sáng Thanh Phong đã ở bên ngoài gõ cửa: “Tam thiếu gia, phu nhân.”
Sáng sớm đã quấy nhiễu mộng đẹp của người khác, có thấy phiền hay không. Quân Nhược Thủy lẩm bẩm một tiếng, dúi đầu vào chăn bông, bịt tay trộm chuông.

Một cái gối đầu ném tới, nện trúng đầu nàng, sau đó là giọng nói nghiêm khắc của Tô Tử Bội quát lớn: “Còn không mau đứng lên, quỷ lười.”

Quân Nhược Thủy giật mình một cái lập tức ngồi dậy nhìn thấy màn của hắn còn chưa có vén lên, chỉ nhìn thấy được một bóng người mơ hồ.

“Nhìn cái gì, nhanh đi mở cửa đi.” Lại là một tiếng quát lớn, tình cảnh này nàng không phải là thê chủ của hắn mà là một nha đầu sai vặt để cho hắn mắng chửi. Nàng thở dài đứng dậy, nhanh nhẹn cuốn chăn cất vào trong tủ sau đó thay một bộ váy dài màu thiên thanh, tóc thì được búi đơn giản bởi một cái trâm sau đó mới mở cửa.

Thanh Phong bưng cái chậu rửa mặt bằng vàng đứng ở cửa, nhìn thấy nàng thì liếc nàng một cái, lỗ mũi hừ một tiếng sau đó hất mặt lên, ngênh ngang đi vào, cũng thuận chân đá cửa lại nhốt nàng ở bên ngoài.

Mới sáng sớm mà nàng đã trêu chọc ai sao? Ai oán giương mắt nhìn về mặt trời mới mọc ở phía Đông, thật sự là không có thiên lý mà.

Đứng trong chốc lát Thanh Phong liền đẩy cửa đi ra, cũng không nhìn nàng mà quay đầu đi thẳng. Quân Nhược Thủy ngơ ngác đứng ở cửa không biết có nên đi vào hay không. Trầm ngâm một lát, cửa liền mở, một nam tử tuấn lãng tiêu sái bước ra. Hắn mặc áo dài màu nguyệt sắc, cổ áo và cổ tay được thêu hoa cúc nhỏ màu vàng nhạt, tóc dài dùng cây trâm bảo thạch màu tím búi lên, mày kiếm mắt sao, ánh mắt trầm tĩnh như nước trong đó lại chứa đựng anh khí bức người. Thật sự là thời đại công tử gia hỗn loạn đen tối lại có một người tuyệt vời như vậy.

Trên mặt Quân Nhược Thủy không dấu được sự khen ngợi, Tô Tử Bội thấy nàng nhìn hắn, tức giận liền gia tăng, oán hận trừng mắt liếc nàng một cái: “Sắc phôi, còn nhìn nữa ta móc mắt ngươi xuống.”

Quân Nhược Thủy cười hắc hắc, cà lơ phất phơ nói: “Tam thiếu gia, ta nhìn phu quân của ta thì có gì không đúng?”

“Ngươi………” Mặt hắn đỏ lên, mắt trợn tròn, căm hận nói: “Tự trọng một chút, bằng không ta sẽ không khách khí.”

Nam nhân ở Vương triều Kim Bích thật dễ dàng đỏ mặt, nàng tựa tiếu phi tiếu nhìn hắn, ngả ngớn nói: “Như thế nào gọi là không khách khí?”

Ánh mắt Tô Tử Bội lạnh xuống giống như băng tuyết lạnh lẽo đang tụ tập trong đôi mắt hắn, giọng nói lạnh  đến mức làm cho người ta phát run: “Nữ tử trên đời đều tình bạc nghĩa mỏng như nhau, háo sắc vô sỉ. Quân Nhược Thủy, tốt nhất người hãy nhớ kĩ tối hôm qua ta nói như thế nào, bằng không ngươi sẽ hối hận suốt đời.”

Không thú vị. Nàng bĩu môi, cúi đầu đi theo sau hắn đến sảnh chính. Con dâu xấu dù sao cũng phải gặp cha mẹ chồng, nàng tất nhiên cũng phải dâng trà cho nhạc mẫu đại nhân. Thật sự là không rõ Tô gia không thích Quân Nhược Thủy vì sao lại cố tình chọn lựa nàng làm thê chủ của Tô Tử Bội?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn coki về bài viết trên: Khả Vân17, andrena, heotocdai, hienheo2406, kotranhvoidoi, minmapmap2505, phuongngoc91, shirleybk
     

Có bài mới 13.09.2015, 00:01
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.06.2015, 19:37
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 698
Được thanks: 6975 lần
Điểm: 33.66
Có bài mới Re: [Xuyên không - Nữ tôn] Thê chủ dịu dàng - Giai Mộc Phồn Ôn (3/82) - Điểm: 54
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4: Chật vật.
Editor: coki (Mèo)
Quân Nhược Thủy theo đuôi Tô Tử Bội xuyên qua những rường cột được chạm trổ, qua một hàng lang dài gấp khúc, qua một hồ sen nhân tạo đang nở hoa hồng nhạt cuối cùng cũng đến chính sảnh. Tô gia chủ mẫu Tô Mộ Bình là nhạc mẫu của nàng đang ngồi ngay ngắn nghiêm trang ở chủ vị giống như một pho tượng trong các miếu thờ, mặt không chút thay đổi nhìn bọn họ đi tới. Bốn phía nha hoàn và sai vặt đều là bộ dáng phục tùng cúi đầu, im lặng không một tiếng động. Đây là tam đường hội thẩm xét xử người ta sao?

Nàng từ chối cho ý kiến, dù sao sáng sớm cũng đã chuẩn bị làm rối gỗ để cho người ta giật dây, phối hợp một chút cũng tốt.

Hai đầu gối quỳ trước mặt gia chủ, hành đại lễ sau đó tiếp nhận nước trà do một gã sai vặt đưa tới, Quân Nhược Thủy cầm hai tay, cung kính dâng trà: “Nhạc mẫu đại nhân, mời dùng trà.”

Tô Mộ Bình âm u liếc nhìn nàng một cái, chậm rãi tiếp nhận, uống một ngụm sao đó ho khan vài tiếng, cau mày nói: “Quá nóng, con muốn ta bị bỏng chết sao?”

Quân Nhược Thủy không nói, cúi đầu hạ mi, bày ra bộ dáng nhẫn nhục chịu đựng, thành thật rót một chén trà khác, đợi nguội rồi mới dâng lên.

“Quá nguội.” Tô Mộ Bình mắt lạnh nhìn nàng, tiếp tục xoi mói: “Chuyện như vậy mà cũng không làm được thú con về có lợi ích gì?” Nói xong lại ho một tiếng.

Nước trà nóng hay lạnh lại có thể làm người ta ho một trận kinh thiên động địa như vậy sao? Người không biết còn tưởng nàng hạ độc trong nước trà đó chứ. Chẳng qua là muốn chỉnh nàng thôi.

Thật là khó hầu hạ, Quân Nhược Thủy nghĩ. Càng tức giận là tướng công nhà nàng lại ở một bên nhàn nhã hóng mát, bộ dáng xem kịch vui, hoàn toàn  mặc kệ sống chết của nàng. Quân Nhược Thủy thở dài chỉ biết tự lực cánh sinh, tự cầu nhiều phúc thôi. Tất nhiên nàng hiểu được đây là gia chủ muốn ra oai phủ đầu với nàng, tuy rằng là kẻ vô dụng ở Tô Gia nhưng dù sao cũng là nử tử, Tô Mộ Bình sợ nàng có ngày sẽ gây sóng gió đoạt quyền của Tô Tử Bội nên mới làm ra sắc mặt như thế. Dù sao cũng nhà này cũng chỉ có nam tử, tại đây muốn cường thịnh thì nam tử cần phải có nữ nhân che chở mới được.

Quân Nhược Thủy bày ra đủ bộ dáng của tiểu tức phụ, bất luận là Tô Mộ Bình làm khó dễ như thế nào cũng đều mỉm cười, không có biểu hiện ra một chút ủy khuất cùng không kiên nhẫn. Trong lòng nàng đang nghĩ đến lời dạy của Mạnh Tử: Thiên tướng hạ trần giúp người, trước tiên là khổ tâm, sau đó khổ gân cốt, da thịt………Khổ tâm khổ chí là tốt rồi, trăm ngàn lần không cần phiền đến gân cốt, lại càng không thể phiền đến da thịt.

Nàng càng nhẫn nại trong mắt mọi người Tô Gia lại càng yếu đuối vô năng. Hừ, đây là gọi là nhịn người không thể nhẫn nhịn, nhớ ngày đó Hàn Tín không phải lòn háng chịu nhục sao, đây chính là biểu hiện của người tài.

Tô Mộ Bình dùng ánh mắt sắc bén thật sâu nhìn nàng như nghĩ tới cái gì. Bị lão hồ ly này nhìn như vậy Quân Nhược Thủy cảm thấy cả người có chút sợ hãi. Rốt cuộc Tô Mộ Bình cũng mở miệng uống trà, lúc này nàng mới thoải mái vì trút được gánh nặng.

Sau khi Tô Mộ Bình uống trà xong thì đưa chén trà cho gã sai vặt đứng bên cạnh, gật đầu với Quân Nhược Thủy, uy nghiêm nói: “Nhược Thủy, nếu đã vào Tô gia ta sau này phải một lòng vì Tô Gia, an tâm sống cùng Tử Bội, toàn tâm toàn ý với nó.”

Hừ, lão hồ ly, đừng tưởng dễ lừa gạt nàng, ở Vương triều Kim Bích, tuy nữ tử ở rể mang họ của phu quân (ở Vương triều Kim Bích, nữ tử chưa kết hôn gọi là tiểu thư, đã kết hôn gọi là phu nhân, đương nhiên đều giữ lại họ chính mình. Chỉ có nử tữ ở rể mặc dù cũng xưng là phu nhân nhưng mang họ của phu quân. Cho nên không gọi là Quân Nhược Thủy Quân phu nhân mà phải gọi là Tô phu nhân) nhưng vẫn có khả năng nạp phu quân như cũ, chẳng qua là số người hạn chế mà thôi. Bất quá Quân Nhược Thủy vẫn khúm núm gật đầu. Đại nữ tử đôi khi cũng phải co giãn được, nàng rất rõ ràng kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.

Tuy rằng nàng cũng không muốn làm người tuấn kiệt gì nhưng kẻ thức thời cũng ăn ít khổ hơn. Nàng cần gì phải tự nếm mùi đau khổ?

Bên này Quân Nhược Thủy đang chăm chủ lắng nghe gia chủ đại nhân phát biểu thì tướng công nhà nàng đã ngồi xuống uống trà từ lâu. Thật đúng là lạnh lùng.

Rốt cuộc cũng có thể thoát khỏi chính sảnh, Quân Nhược Thủy chỉ cảm thấy trời đặc biệt xanh, gió đặc biệt nhẹ, cả người thoải mái, lúc này mới có thể hít thở không khí trong lành. May mắn nàng là nữ nhân đến từ thế kỷ thứ hai mốt, nếu thật sự là nữ tử của Vương triều Kim Bích, ý thức nữ tôn mãnh liệt thì làm sao chịu được cách nói chuyện này? Tô gia gia chủ chắc cũng có bệnh, vừa để cho nhi tử lấy một người yếu đuổi vô năng là nàng lại vừa liều hết khả năng giày vò nhuệ khí, xem thường nàng.
Sau khi Tô Tử Bội  ra khỏi chính sảnh liền dẫn Thanh Phong ra cửa. Thời đại này, một nam tử vừa xuất đầu lộ diện vừa có sự nghiệp như hắn thật sự rất đáng được khâm phục. Bởi vì biết nữ tử ở hiện đại so với nam nhân càng phải chịu nhiều gian khổ và trả giá nhiều hơn cho nên đối với Tô Tử Bội nàng vẫn luôn rất khâm phục.

Lúc này hạ nhân trong phủ đều đang làm việc của mình, mấy gã sai vặt nha hoàn đang lui tới đều xem nàng là cái cây cột đá, không ai thèm liếc nhìn nàng một cái. Nàng để Tử Trúc ở lại Quân gia chăm sóc phụ thân nhu nhược của mình, một mình ở rể Tô gia, Tô phu nhân không đưa cho nàng một nha hoàn nào cũng đủ hiểu địa vị của nàng ở Tô phủ chỉ là bù nhìn mà thôi. Nhà giàu đều sâu như biển, ai da, nàng coi như là gả cho nhà giàu đó.

Đi dạo một mình trong Tô Phủ. Tô Phủ giống như công viên bình thường trong thế giới hiện đại, hòn giả sơn, hồ nhân tạo, cầu kiều, suối nhỏ, điểu ngữ hương hoa. Cả vườn muôn hồng nghìn tía làm cho người ta hoa mắt. Quân Nhược Thủy lười biếng ngồi trong đình ở một góc hoa viên, nghe mùi hoa thoang thoảng mà buồn ngủ, thẳng đến khi trong bụng truyền đến tiếng ọt ọt nàng mới cảm thấy đói bụng mà đứng dậy.

Nhìn mặt trời một chút, chắc cũng đã đến buổi trưa rồi, nàng còn chưa có ăn sáng đâu. Bất đắc dĩ nàng phải đứng dậy muốn đi phòng bếp tìm đồ ăn đỡ đói. Dân lấy ăn làm trời, tốt xấu gì nàng cũng là thiếu phu nhân của Tô Gia, thê chủ của Tô Tử Bội, như thế nào cũng nên cơm há đến mồm, y vươn đến tay, tệ nhất cũng không phải chịu đói bụng chứ. Tại sao mệnh nàng  lại khổ như vậy?

Hoa viên Tô Gia giống như biến thành mê cung, nàng đi tới đi lui mới phát hiện mình lạc đường chỉ cảm thấy đường nhỏ âm u gấp khúc không khác gì tiên cảnh. Ngẫu nhiên cũng sẽ có vài nha hoàn và sai vặt đi ngang qua nhưng nàng cũng chỉ có thể tự chăm sóc chính mình, dù sao da mặt nàng vẫn rất mỏng, cảm thấy rất ngượng ngùng khi hỏi bọn họ phòng bếp ở nơi nào, chỉ có thể tự mình tìm kiếm lung tung làm bộ như đang dạo chơi trong hoa viên.

Càng đi càng vắng người, sau đó nàng đi vào một khu rừng trúc xanh biếc có một một lầu các tinh xảo thấp thoáng ở xa xa. Lưu Thúy Cư, u tĩnh thanh nhã, làm cho nàng chỉ liếc mắt một cái đã thấy thích. Cửa đóng, Quân Nhược Thủy nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào, mùi thơm xông vào trong mũi, trong không khí có mùi thanh u của trúc xanh cùng với mùi hương của hoa lan. Không thể tưởng tượng được Tô Phủ lại còn có nơi tươi mát thoát tục như vậy. Quân Nhược Thủy hưng trí dào dạt tiếp tục xem xét. Chủ nhân nơi này nhất định là người xuất trần thoát tục như hoa lan, nàng thật sự muốn được gặp một lần.

Nghe bên trong hình như có tiếng người, Quân Nhược Thủy muốn tiến lên gõ cửa cũng không nghĩ tới vừa bước lên bậc thang thì bị trượt ngã, cơ thể không tự chủ lao vào đẩy cửa. Sau một tiếng “A” nàng liền ngã vào trong phòng, mà bên trong lại có một tiếng thét lớn hơn truyền ra.

Chỉ thấy một nam tử mỹ mạo khoảng mai mươi mấy tuổi hoảng sợ nhìn nàng, hai tay ôm ngực. Mặt mày hắn như vẽ, mặt trắng nõn hàm xuân, giờ phút này chỉ mặc một cái áo lót màu trắng, trên tóc còn có nước nhỏ xuống, trên người tỏa ra mùi thơm của cánh hoa sau khi  tắm rửa. Đầu óc Quân Nhược Thủy hỗn loạn, đứng ngây tại chỗ, nguy rồi, trong lúc vô tình nàng đã xông vào khuê phòng nam tử mà nam tử này hình như vừa mới tắm xong. Xong rồi……….Nàng đã tổn hại tới danh tiết của người ta.

Nghe  được tiếng thét chói tai của nam tử mọi người đều chạy về phía này. Nam tử kia đã trốn vào sau tấm bình phong khóc nức nở. Nàng vỗ vỗ đầu mình, cười khổ, Tô Tử Bội hung hãn như vậy, nàng lại không được Tô gia gia chủ cùng phu quân chào đón, chỉ sợ chuyện này không thể giải thích rõ rồi.

Một gã sai vặt mặc áo xanh phẫn nộ trừng nàng một cái, chạy vào sau bình phong, thân thiết hỏi giống như hắn ta và người kia có chung mối thù vậy: “Công tử, ngươi không sao chứ?”

“Không, không sao.” Giọng nói bối rối vang lên, hiển nhiên là bị kinh hách rất lớn. Nàng cũng sợ hãi có được không, tại sao lại không có người nào quan tâm tới nàng chứ?

“Người yên tâm, thiếu gia sẽ làm cho người hả giận.” Gã sai vặt chắc chắn an ủi.

“Nàng ta là…….” Nam tử sợ hãi hỏi.

“Nàng ta chính là thê chủ mới thú vào cửa của thiếu gia, chúng ta chỉ thấy nàng ta hèn yếu vô năng nên không để ý đến nàng ta, vậy mà nàng ta lại nảy sinh ý xấu. Công tử, chúng ta nhất định phải bẩm báo với gia chủ, dù gì thì người cũng là người của gia chủ, gia chủ sẽ làm chủ giúp người.” Nói xong còn nhìn Quân Nhược Thủy hừ lạnh một tiếng.

Nam tử trẻ tuổi như thế mà lại là người của nhạc mẫu đại nhân? Trâu già gặm cỏ non!
Quân Nhược Thủy không nói nên lời, trăm miệng cũng không thể bào chữa. Nàng ngầm thở dài, ở chỗ này người nào sẽ tin nàng, Tô Tử Bội, hắn sẽ tin nàng sao?

Đã sớm có gã sai vặt báo chuyện này cho gia chủ, nhạc mẫu đại nhân thân ái của nàng cũng không chậm trễ, đích thân tới hiện trường, cho người đưa nàng về tân phòng, chắc chắc phải như vậy. Nàng ta cũng không phải là người hảo tâm, chẳng qua là chờ Tô Tử Bội về thu thập nàng thôi. Xem như nàng đã rõ ràng rồi, cơ hội lập uy như vậy tất nhiên nàng ta muốn giữ lại cho Tô Tử Bội.

Sau khi về phòng thật ra cũng tốt, có ăn có uống nhưng mà nàng cũng trở thành thịt bò nằm trên thớt gỗ.

Trước tiên Quân Nhược Thủy lấp đầy bụng đã, sau đó leo lên giường bằng gỗ lim nghỉ ngơi một chút, lại rút ra một quyển sách ở thư phòng cách vách ra đọc, buổi trưa coi như cũng trôi qua một cách dễ dàng. Thời điểm nàng ở nhà trong tương lai cũng có rất nhiều ngày nàng không ra khỏi cửa, chẳng qua khi đó có Computer mà nay trên tay chỉ có vài quyển sách, nhàm chán hơn rất nhiều.

Bất quá sách là món ăn tinh thần nhân loại, cuối cùng chắc nàng cũng được coi như là không sống uổng đi?

Trong lòng vẫn có chút bất an, tuy biết rằng chờ đợi nàng là bão táp nhưng tới khi thời điểm đó tới Quân Nhược Thủy mới lần đầu tiên biết  chân chính cái gì gọi là da thịt chịu khổ.

Hoàng hôn, khuôn mặt tuấn tú của Tô Tử Bội đen thui đẩy cửa tiến vào, trong lòng của Quân Nhược Thủy liền cảm thấy có chuyện xấu sắp xảy ra. Tuy rằng khẩn trương nhưng nàng vẫn im lặng nhìn hắn vào cửa, không nói lời nào. Hắn đi tới, lạnh lùng nhìn nàng, quanh thân phát ra lãnh khí như muốn đông chết nàng. Hắn lướt qua nàng, đi thẳng tới lấy một cái nhuyễn tiên (roi mềm) bình thường vẫn được đặt trong tủ, quất vài cái, vù vù rung động. Trong phút chốc nàng cảm thấy cơ bắp trên người không thể kìm chế mà run rẩy, sợ hãi giống như dây thường xuân đang leo lên, bấu víu lấy trái tim nàng. Nàng cố gắng muốn làm cho mình mỉm cười nhưng chỉ có cứng ngắc nhếch miệng, bộ dạng hiện tại nhất định rất xấu.

“Công tử……….” Quân Nhược Thủy nhìn hắn cầm nhuyễn tiên đi đến gần, lệ khí trên người phát ra càng nặng, nàng không tự chủ được lui về phía sau, giọng nói cũng không khống chế được mà run rẩy, khẩn trương muốn tự vệ bằng câu nói “Luật pháp của Vương triều Kim Bích, đánh thê chủ là phải bị trị tội”. Trong những ngày đợi gả kia, ở Quân gia nàng đã đọc không ít sách viết về Vương triều Kim Bích bao gồm y học, lịch sử, xã hội, luật pháp. Bởi vì lúc đó rãnh rỗi mà nàng lại không có chuyện gì để làm, cũng vì muốn hiểu biết thêm về cái thế giới xa lạ mà nàng sẽ ở lại cả đời.

Tô Tử Bội lạnh lùng cười, khinh miệt nhìn nàng: “Ngươi cho là ngươi có cơ hội đi báo quan sao?”

Tâm của Quân Nhược Thủy chợt lạnh. Đúng vậy, bất luận luật pháp quy định như thế nào thì chỉ cần hắn giam cầm nàng ở Tô Phủ nàng không phải là kêu trời không thấu kêu đất không nghe sao? Còn nữa, quan phủ đều là loại không tiền thì chớ vào, Tô gia là phú địch một phương, chỉ cần cho tiền quan phủ thì mọi chuyện đều im lặng. Thậm chí bình thường quan hệ của quan phủ cùng thương gia rất chặt chẽ, đi báo quan có khả năng cũng là ngõ cụt.

“Sắc tâm của ngươi không nhỏ, lại dám nhìn trộm người của mẫu thân ta đang tắm.” Hắn oán hận nói xong liền quất roi tới, Quân Nhược Thủy trốn tránh không kịp, roi liền quất ở sau lưng nàng, đau đớn đến tận xương đánh úp lại. Hắn dùng hết khí lực không có thủ hạ lưu tình.

“Không có, ta không có.” Quân Nhược Thủy giải thích, chịu đựng đau đớn, tránh thoát được roi thứ hai của hắn. Ấm quà trên bàn bị roi của hắn ngẫu nhiên quất qua, nát bấy rớt dưới đất.

Đây đều là bạc đó!

Nàng không kịp đau lòng thì roi thứ ba đã quất tới, trên cánh tay liền cảm thấy đau nhức.

“ Ngươi còn không dám thừa nhận. Có sắc tâm mà không có can đảm gánh vác.” Tô Tử Bội tiếp tục vung roi, vẻ mặt thống hận mắng. Từ nhỏ hắn đã tập võ mà thân thể nàng lại gầy yếu, tay trói gà không chặt đương nhiên chỉ có thể chịu bị đánh. Suy nghĩ một chút cũng chỉ có thể ủy khuất, thật sự là tai bay vạ gió. Tô Tử Bội nhìn thấy nàng đau đến nhe răng trợn mắt, khóc tới rối tung rối mù, bộ dáng né tránh chật vật không chịu nổi, rốt cuộc cũng cảm thấy bớt giận, dừng lại hừ lạnh một tiếng nói: :”Tạm thời bỏ qua cho ngươi, từ hôm nay trở đi ngươi đi ngủ ở sài phòng (phòng chứa củi).”

“Ừ.” Quân Nhược Thủy liên tục gật đầu, không có biện pháp ngăn lại nước mắt đang chảy như mưa, trên người mấy chỗ bị roi quất đang đau nhức bỏng rát.

“Còn không đi.” Hắn lãnh khốc quát, ánh mắt miệt thị. Nữ tử không dễ dàng rơi lệ, chưa từng thấy qua nữ tử dễ khóc như vậy.

“Lập tức đi, lập tức đi.” Quân Nhược Thủy bất chấp đau đớn, đẩy cửa ra ngoài, lại nghĩ tới chuyện mình không biết đường vẫn là ngừng lại, thấp giọng nói: “Xin công tử phái người dẫn đường cho ta, ta không biết đường đi.”

Tô Tử Bội nhìn nàng, nghĩ tới cái gì đó, gật gật đầu: “Thanh Phong, đưa nàng ta tới sài phòng.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn coki về bài viết trên: Khả Vân17, Trà Hoa Nữ 88, andrena, bungsi myoc, heotocdai, kotranhvoidoi, minmapmap2505, shirleybk, Độc Mộc
     
Có bài mới 16.09.2015, 18:43
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.06.2015, 19:37
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 698
Được thanks: 6975 lần
Điểm: 33.66
Có bài mới Re: [Xuyên không - Nữ tôn] Thê chủ dịu dàng - Giai Mộc Phồn Ôn (4/82) - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5: Nói xin lỗi.
Editor: coki (Mèo)

Sài phòng cực kỳ đơn sơ giống như bị bỏ đi, khắp nơi đều phủ một lớp tro bụi thật dày, đẩy cửa đi vào liền thấy bụi đất bay lên, xông vào mũi là một mùi ẩm mốc mục rửa do đã lâu không có người quét dọn. Có mấy tấm ván gỗ dựa vào tường, gần cửa sổ có một cái ghế dựa lung lay, tưởng tượng chỉ cần chạm vào một cái sẽ hỏng ngay lập tức. Đột  có một con chuột từ một góc sáng sủa chạy nhanh ra, lủi qua chân nàng rồi  biến mất ở trong bóng đêm. Nếu nhìn kĩ thì trên ván gỗ còn có vài con gián đang tung tăng đi dạo. Quân Nhược Thủy trừng lớn hai mắt, lúc này hoài nghi hình như sài phòng này được chuẩn bị riêng cho nàng.

Thanh Phong có chút vui sướng khi người khác gặp họa dẫn nàng tới nơi này sau đó vội vàng xoay người rời đi, giống như không muốn ở chung với nàng thêm một giây nào nữa. Quân Nhược Thủy cắn răng chịu đựng đau xót ở trên người, tìm chổi quét dọn sài phòng một chút sau đó dời mấy tấm ván gỗ, đuổi mấy con gián đi rồi dùng khăn nhúng nước lau qua ván giường cùng ghế dựa, cửa sổ một lần, lúc này mới cảm thấy sạch sẽ không ít, miễn cưỡng có thể ở một đêm.

Dùng mấy tấm ván gỗ ghét thành một cái giường đơn giản, rốt cuộc Quân Nhược Thủy cũng yên tâm ngồi lên trên. May mắn bây giờ đang là mùa hè, ván giường này mặc dù có chút cứng nhưng cũng mát mẻ.

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu xuống làm bên trong phòng sáng lên. Lý Bạch đã từng làm thơ “Đầu giường ánh trăng rọi. Ngỡ mặt đất phủ sương” chắc là chỉ cảnh này đi. Nàng tự giễu nghĩ.

Xa xa, hoa và cây cối của Tô Phủ lờ mờ, tiếng ếch vang lên liên tiếp trên hồ sen và trong vườn hoa, hương thơm trong hoa viên mơ hồ truyền đến, yên tĩnh mà an tường. Cả người thoải mái thả lỏng, so với ở trong tân phòng của Tô Tử Bội, cô nam quả nữ ở chung một phòng, trong lòng sợ hãi còn nhiều hơn  là xấu hổ.

Không có đèn cũng không có ánh nến, Quân Nhược Thủy thản nhiên nhìn ánh trăng, ngưng thần suy nghĩ lại việc hôm nay.  Nàng dự đoán ấn đường của mình biến thành màu đen rồi, số phận thật là đen đủi,  muốn đi đâu thì đi đi, bye bye, xui xẻo đi đi.
Nhớ tới vị công tử trẻ tuổi kia là phu thị  của Tô Mộ Bình, Quân Nhược Thủy vẫn khó có thể tưởng tượng như cũ. Tính ra Tô Mộ Bình đã gần năm mươi, cũng có thể làm mẹ hắn rồi. Bất quá nghĩ lại thế giới của mình cũng có nhiều cặp chồng già vợ trẻ rất xứng đôi thì ở thế giới này chồng trẻ vợ già cũng là chuyện tự nhiên. Ngược lại chính mình có chút suy nghĩ nhiều.

Ánh trăng mông lung, nàng dựa vào cửa sổ nhìn ánh sao lấp lánh trên bầu trời kia, trong không khí mùi hoa thơm ngào ngạt, bóng đêm xinh đẹp như vậy đột nhiên làm cho nàng có chút hứng trí hát vang một khúc. Vì thể tay đặt sẵn trên ván giường, tùy ý gõ một khúc Mùa hè yên tĩnh của Lương Tịnh Như.

“Mùa hè yên tĩnh, trên bầu trời đầy sao lấp lánh. Trong lòng em có chút nhớ nhung, nhớ đến khuôn mặt anh. Em có thể giả vờ như không nhìn thấy và cũng có thể trộm nhớ cho đến khi được chạm vào khuôn mặt ấm áp của anh.

Dẫu biết rằng rồi em sẽ ngủ, ngủ một cách trọn vẹn nhưng trong trái tim em vẫn có một mùa hè yên tĩnh.”

Miệng vết thương vẫn đau đớn bỏng rát như cũ, Quân Nhược Thủy cẩn thận để nguyên quần áo nằm trên cái gường đơn giản, cố gắng để không chạm vào vết thương, hi vọng mấy con chuột không lần theo mùi máu chảy ra từ quần áo mà cắn nàng. Ánh trăng trong trẻo nhẹ nhàng, mệt mỏi chậm rãi đánh úp lại nàng liền không yên ổn lắm chìm vào giấc mộng.

Sáng sớm, Quân Nhược Thủy từ trong tiếng chim hót và hương hoa tỉnh lại, đã quên mất trên người còn có vết thương lập tức ngồi dậy lại không cẩn thận động tới vết roi quất ngày hôm qua,  cả người đau đến nhe răng trợn mắt. Ngoài trừ vết thương đau nhức thì cả xương sống và thắt lưng cũng đau. Tên Tô Tử Bội kia đúng là lãnh tấm lãnh phế, hơn  nữa còn có khuynh hướng bạo lực. Kỳ thật nàng cũng không oán trách hắn hết tất cả mọi chuyện, các đại gia đình làm việc đều là có mục đích.  Tô Gia nhất định cũng là vì một mục đích nào đó mới để cho nàng ở rể, tuy rằng bây giờ nàng nghĩ mãi vẫn chưa rõ  nhưng tất nhiên nàng tất sẽ không từ bỏ cái phiếu cơm dài hạn này rồi. Nàng rất lười, cũng không có chí lớn, chỉ biết nghe nhạc, nuôi chim là tốt rồi. Chỉ hy vọng Tô Tử Bội không quá bạo ngược, nàng cũng không muốn xuyên qua thời không để chịu bạo lực gia đình.

Lại nói kiếp trước tuy rằng Lâm Tuấn thích hái hoa ngắt cỏ, phong lưu không kiềm chế được nhưng đối với nàng vẫn dịu dàng săn sóc, ngay cả một câu nặng lời cũng không có nói với nàng. Nhớ tới Lâm Tuấn Quân Nhược Thủy không khỏi có chút ảm đạm. Như vậy cũng tốt, nàng vẫn luôn không có quyết đoán chấm dứt với hắn, trong lúc dẫu lìa ngõ ý còn vươn tơ lòng, cuối cùng vận mệnh đã giúp nàng lựa chọn___rời đi. Nàng không thể dùng phóng đãng đến báo thù chuyện hắn phản bội, cũng không thể giả bộ hiền lương thục đức không thèm để ý, như vậy chỉ còn cách rời đi. Không có nàng, hắn có thể vui vẻ khoái hoạt hơn.

Chỉ mong đời người lâu dài, ngàn dặm cũng không chia cách được chúng ta*. Cách nhau một khoảng thời không không thể tính được, còn có thể cùng hắn hòa thuận nhìn ánh trăng sáng hay không?

•     Nguyên văn là Đản nguyện nhân trường cửu, thiên lý cộng thiền quyên. Đây là một câu nói tiếng Trung thể hiện sự mong ước tình yêu mãi dài lâu.

Lúc này cửa bị nhẹ nhàng mở ra: “Thê chủ đã rời giường chưa?” Là giọng của gã sai vặt Thanh Phong chưa bao giờ cho nàng sắc mặt tốt, thật sự hôm nay mặt trời mọc ở phía Tây, khi nào thì hắn ta trở nên cung kính hữu lễ như vậy?

“Đã dậy rồi.” Quân Nhược Thủy gạt bỏ suy nghĩ phiền lòng, sửa sang lại quần áo bị roi quất có chút rách nát, trên đó có vết máu đã đen lại thoạt nhìn có chút chật vật. Nàng nhìn chính mình cười nhẹ, đứng dậy đi ra mở cửa.  Chỉ thấy nhạc mẫu đại nhân của nàng hiên ngang đứng ngoài cửa, Tô Tử Bội cúi đầu đứng sau lưng nàng ta, mày kiếm nhíu chặt nhìn ra được là không cam lòng đến đây mà Thanh Phong thì cung kính đứng một bên. Nàng ôm một bụng hồ nghi, ánh mắt có chút băn khoăn, bọn họ muốn diễn kịch gì đây?

“Con dâu, tối hôm qua ngủ có ngon giấc không?” Tô Mộ Bình hắng giọng hỏi một câu, ánh mắt lướt qua nàng đánh giá phía bên trong.

Quân Nhược Thủy mỉm cười nói: “Ngủ rất ngon. Nhạc mẫu đại nhân, đứng lâu mệt mọc, mời vào trong ngồi.”

“Được.” Bất quá chỉ là một cách nói khách khí không nghĩ tới Tô Mộ Bình hiểu rõ nhưng lại gật đầu bước vào sài phòng đơn sơ này. Tô Tử Bội lạnh lùng liếc nàng một cái, không nói lời nào cũng theo vào sau đó Thanh Phong lại hung hăng trừng nàng thêm một cái theo sát sau đó. Quân Nhược Thủy bất đắc dĩ cười tự giễu cũng bước vào cửa. Không gian nhỏ hẹp bỗng chốc bị lấp đầy bởi bốn người, có vẻ chật chội ngột ngạt. Ghế dựa ở gần đó cũng không có người ngồi, nàng cũng không muốn hư tình giả ý tiếp đón nên nói thẳng vào vấn đề: “Không biết gia chủ tìm con có chuyện gì?”

Lão hồ ly cười ôn hòa, trong nụ cười đó có thể nhìn ra được phong thái khi con trẻ. Người có thể gánh vác sản nghiệp Tô Gia lớn như vậy tất nhiên là có chỗ hơn người. Bất quá nàng ta chỉ cười nhẹ nhàng một tiếng nhưng cũng làm toàn thân Quân Nhược Thủy nổi lên cảnh giác. Tiếu lý tàng đao là sở trường của nàng ta. “Tức phụ, ngày hôm qua thật ủy khuất cho con. Bội Nhi từ nhỏ đã bị nuông chiều đến hư, tùy hứng kì quái, con làm thê chủ phải rộng lượng tha thứ cho nó.”

“Nhạc mẫu đại nhân quá nghiêm trọng rồi.” Quân Nhược Thủy cũng cười dịu dàng nó, bất động thanh sắc nhìn xem rốt cuộc trong hồ lô của nàng ta bán thuốc gì.

“Bội Nhi, còn không mau xin lỗi.” Vẻ mặt gia chủ vẫn tươi cười như cũ nhưng giọng nói trầm ổn đã tràn ngập uy nghiêm không cho phép chống cự, làm cho người khác không tự chủ mà phục tùng nàng ta.

Trong lòng Quân Nhược Thủy không khỏi thở dài, có vài người vừa sinh ra đã là vương giả, chỉ cần vung tay kêu gọi sẽ có người tới dưới trướng, còn một số người lại là bùn nát không xây được tường, có mặc long bào cũng không thành vua được.

Khuôn mặt Tô Tử Bội lạnh lẽo, quật cường nói: “Con không sai, vì sao phải xin lỗi?”

“Bội Nhi.” Nụ cười trên mặt gia chủ nhạt đi, giọng trách mắng, không giận mà uy.
Giằng co trong chốc lát, vẫn là Tô Tử Bội thỏa hiệp cứng ngắc nói: “Thê chủ, Tử Bội sai lầm rồi, thực xin lỗi.” Hai tay của hắn nắm chặt thành quyền, tỏ rõ phẫn uất cùng hậm hực của hắn. Quân Nhược Thủy cười khổ một tiếng, tức giận này chỉ sợ lại tính trên người nàng. Nàng không rõ lời xin lỗi này là do đã quất nàng vài roi hay là quăng nàng đến sài phòng có bốn bức tường thông gió?

“Tức phụ, Bội Nhi cũng đã biết lỗi, con đừng so đo với nó. Phu thế đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa, hiện tại con liền cùng nó trở về phòng thôi.” Tô Mộ Bình vỗ vỗ vai nàng giống như một trưởng bối hiền lành đang ân cần dạy dỗ dặn dò.

Quân Nhược Thủy gật đầu: “Vâng, con hiểu được, cẩn tuân nhạc mẫu đại nhân dạy bảo.”

Gia chủ vừa lòng gật đầu nói: “Trong phủ nhiều người hỗn loạn, miệng thế gian mà  nói thì chảy vàng tiêu xương. Bội Nhi, sau này không thể tùy hứng như vậy nữa.”

“Vâng, Bội Nhi đã biết.” Khó có khi thấy được hắn cúi đầu hạ mi dịu dàng hiền thục. Quân Nhược Thủy hứng thú nhìn hắn, nào biết hắn vừa ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt trêu tức của nàng thì nhất thời sửng sốt sau đó hung hăng trừng mắt liếc nàng một cái, quay mặt đi. Tính tình thật là trẻ con.

“Một khi đã như vậy các con tự mình trở về phòng đi.” Tô Mộ Bình nhìn bọn họ gật đầu, bộ dáng giống như thật sự mệt mỏi, thản nhiên nói. Quân Nhược Thủy ngưng thần nhìn nàng ta, sắc mặt nàng ta tự nhiên, bây giờ đang là sáng sớm mùa hạ nhẹ nhàng khoan khoái, nàng ta cũng chỉ khoác một cái áo mỏng, tay che miệng, bộ dáng có chút lười biếng.

“Mẫu thân, Bội Nhi đưa người trở về phòng.” Tô Tử Bội lo lắng nhìn nàng ta.

Tô Mộ Bình lắc đầu: “Không cần, con theo Nhược Thủy trở về phòng đi.”

Quân Nhược Thủy suy ngẫm một lát, hình như thân thể gia chủ có chuyện gì đó bất quá lấy tài lực của Tô gia nhất định sẽ mời đại phu tốt nhất đến khám, nàng cũng không cần nhiều chuyện. Vì thế liền hành lễ với Tô Mộ Bình rồi nói: “Nhạc mẫu đại nhân, con  trở về phòng trước.” Sau đó xoay người về phía Tô Tử Bội, thấp giọng nói: “Công tử, đi thôi.”

Tô Tử Bội hừ lạnh một tiếng, bước nhanh đi, cách nàng một khoảng rất xa. Nàng đành phải không nhanh không chậm đi theo phía sau.

Trở lại phòng, Thanh Phong thực thức thời đứng ở bên ngoài. Quân Nhược Thủy cùng Tô Tử Bội cũng yên lặng không nói gì.

Còn chưa có ăn điểm tâm, Quân Nhược Thủy đói bụng đến váng đầu hoa mắt, liền ngồi xuống bàn bát tiên, cầm lấy ấm trà trên bàn rót một chén, há to mồm uống hết. Trà mới vừa được thay vào buổi sáng, là cực phẩm Bích Loa Xuân, hương trà mát lạnh, vào miệng vẫn còn thơm ngát.

“Uống như trâu.” Tô Tử Bội liếc nàng, trên mặt tất cả đều là khinh bỉ.

Quân Nhược Thủy cũng không để ý đến, ngẩng đầu nhìn hắn nói: “Ta biết ngươi chỉ nói ra suy nghĩ của mình, nếu còn có chuyện gì thì cứ nói một cách ngắn gọn đi, nếu như rất dài thì không bằng chúng ta ăn điểm tâm trước rồi nói sau?” Nàng sờ sờ bụng, mặt ủ mày ê nói: “Ta đói bụng.”

Tô Tử Bội trắng mắt liếc nàng một cái, vén vạt áo ngồi xuống: “Chỉ biết có ăn. Heo cũng không ăn nhiều giống ngươi.”

“Hắc hắc” Quân Nhược Thủy tự kỷ cười nói: “Heo cũng không xinh đẹp bằng ta.”

Quả nhiên Tô Tử Bội xì một tiếng bật cười. Bộ dáng khi hắn cười rộ lên rất đẹp, mi mục như vẽ, rực rỡ lóa mắt, giống như đóa hồng vừa hé ra đón chờ ánh sáng trong hoa viên, trong nháy mắt làm cho nàng có chút mê hoặc.

“Sắc phôi!” Tô Tử Bội nhìn thấy bộ dạng thất thần của nàng liền phỉ nhổ.

“Ta chỉ thuần túy thưởng thức ngươi.” Nhìn dáng vẻ của hắn không có tức giận, Quân Nhược Thủy cười nói: “Mỹ nhân vốn là để cho mọi người thưởng thức và ca ngợi.”

“Nói xạo.” Hắn hừ một tiếng nhưng trong lòng vẫn có chút hưởng thụ.

“Không phải là ta nói xạo. Hoa viên có rất nhiều hoa đang nở nhưng ta cũng không có khả năng hái hết toàn bộ chúng làm của riêng. Ánh trăng trên bầu trời đẹp như thế nhưng cuối cùng ta cũng không có khả năng lấy xuống mà cất chứa, đúng không?” Quân Nhược Thủy nhún vai.

Tô Tử Bội bị nàng trêu chọc nở nụ cười: “Đó là do ngươi hái không được thôi.”

Quân Nhược Thủy thở dài: “Ừ, ngươi nghĩ vậy cũng được. Vậy ta liền nói cách khác đi, ngươi tốt hơn so với ánh trăng trên bầu trời kia, oánh nhuận sáng tỏ cho dù ta muốn hái cũng vô lực cho nên ngươi có thể yên tâm.”

“Ngươi_______” Mặt hắn hơi hơi đỏ. “Thật sự là miệng lưỡi trơn tru. Trên phố nghe đồn Quân gia tam tiểu thư nhát gan dịu dàng trầm mặc ít lời, tất cả đều là giả sao?”

Từ trước đến giờ Quân Nhược Thủy là dạng người gì  thì làm sao nàng biết được nhưng mà bộ dáng đỏ mặt của hắn cực kỳ đáng yêu làm cho nàng nhịn không được muốn trêu chọc hắn: “Nghe đồn là thêm mắm dặm muối tất nhiên là không đúng, có thể tin nhưng không thể tin toàn bộ. Phải nghe hết những lời họ nói nhưng lấy hay bỏ thì nên cân nhắc.” Nàng cố ý nở nụ cười, mị nhãn như tơ nhìn hắn. Mặt của hắn liền đỏ giống như nhỏ ra máu, ngay cả hai bên tai cũng đều đỏ lên.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn coki về bài viết trên: Khả Vân17, Trà Hoa Nữ 88, andrena, anvils2_99, bungsi myoc, heotocdai, kotranhvoidoi, minmapmap2505, shirleybk, Độc Mộc
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ascaridefunny, beyeu20189, Băng đẹp gái, Diemut, Hi Hi Ha Ha 1102, linhsongtu, Ninhngoan04082015, quachtrang, rouse_nguyen, thucyenphan, VuBachNhatHong, xichgo, Yuki110 và 269 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

17 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.