Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

 
Có bài mới 02.09.2015, 12:51
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2028 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 40: Bản sắc mẹ chồng



Hai ngày này, Tề Vân Đình đều là buổi sáng đi ra ngoài làm việc, buổi chiều thì ở nhà cùng Hân Duyệt. Có khi tựa hồ ngàn lời nói không hết, có khi chỉ lẳng lặng chàng nhìn ta, ta nhìn chàng, cũng may đều là soái ca, mỹ nữ, xem hoài không chán. (cặp vợ chồng tự luyến nhất mà ta từng biết)

Cơm chiều xong, bọn họ quyết định, đi Bích Ngọc hàm thăm Thu Sương, nghe nói hai ngày nay nàng bệnh, ăn vào là nôn ra hết.

Khoác lên người bóng đêm lung linh, tiến vào phòng khách Bích Ngọc hàm, Vân Thụ đang ngồi trên ghế ngẩn người, thấy đại ca, đại tẩu đến, vội đứng dậy nghênh đón.

"Thu sương đâu, nghe nói nàng bệnh."

Vân Thụ chỉ tay vào phòng ngủ, "Ở bên trong."

Hân Duyệt cất bước vào trong, Tề Vân Đình ngồi ở phòng khách nói chuyện với Vân Thụ.

Trong phòng bố trí rất thanh nhã, có thể thấy được sở thích của chủ nhân.

Thu Sương yếu ớt nằm trên tháp, thấy đại tẩu đến thì muốn đứng dậy. Hân Duyệt nhanh bước đến bên tháp, ép nàng nằm xuống.

"Thân mình không tốt, không cần đứng dậy, hai ngày không gặp, sao ngươi lại tiều tụy vậy."

Thấy quan tâm chân thành trong mắt đại tẩu, Thu Sương càng cảm thấy không còn mặt mũi gặp người.

"Đại tẩu, tẩu nói xem có phải ta sống thừa hay không."

"Nha đầu ngốc, nói linh tinh gì vậy, tất cả mọi người đều chờ ngươi khỏe lại cùng đến đình giữa hồ nói chuyện phiếm đó."

" Đại tẩu, ta nói thật, nếu không phải sợ song thân kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh, ta đã......"

" Đừng nói bậy, cũng không phải chuyện gì lớn, ngươi nghĩ gì vậy. Chuyện này chỉ có mấy người chúng ta biết, chúng ta không nói, người khác làm sao biết được. Hay là ngươi còn chưa từ bỏ ý định với hắn?"

"Hừ! Tâm của ta đã chết rồi, không nghĩ về huynh ấy nữa. Huynh ấy là kẻ lừa đảo, lừa không biết bao nhiêu người rồi."

"Ngươi nghĩ được như vậy thì tốt, loại tài tử phong lưu như hắn không thật lòng đâu, nếu ngươi đã tỉnh ngộ, vậy thì cứ sống thật tốt với Vân Thụ, đừng nghĩ linh tinh nữa."

"Nhưng mà, phu quân có thể tha thứ cho ta không?"

Hân Duyệt mỉm cười, "Ngươi không nghĩ đệ ấy có thể bao dung nhẫn nhịn ngươi đến hôm nay, đã là tha thứ cho ngươi rồi sao?"

"Nhưng mà, hai ngày nay chàng chưa từng nói chuyện với ta."

"Như vậy sao được, có nói ra thì trong lòng mới tốt hơn."

Nàng kéo tay Thu Sương, đỡ thân mình gầy yếu của nàng ra phòng khách.

Hai người đều cúi đầu không nói, Hân Duyệt đành phải đánh vỡ im lặng: "Vân Thụ, kỳ thật ngươi cũng là người có trí tuệ, có độ lượng, đã bao dung nửa năm, cũng không thay đổi."

Vân Thụ cười khổ một tiếng: "Ta nào có vĩ đại như vậy, đêm động phòng hoa chúc  biết trong lòng nàng có người khác, ta cũng không muốn miễn cưỡng, bởi vì......"

Ánh mắt của ba người đều tập trung trên người hắn, hắn đứng dậy nhìn chằm chằm bức tranh chữ trên tường, cắn môi, tiếp tục nói: "Bởi vì nếu theo nguyện ý của nàng, cũng vừa vặn có thể tùy theo tâm ý của ta, ta có thể một lòng thương nhớ một cô nương."

Hân Duyệt giật mình không nhỏ, liếc mắt nhìn Tề Vân Đình, hắn tựa hồ cũng rất ngoài ý muốn, không thể tưởng được đầu gỗ như Vân Thụ cũng có đối tượng thầm mến.

Tề Vân Đình nói: "Nhị đệ nếu đã có người trong lòng, vì sao không sớm nói ra, đến nhà gái cầu hôn không phải được rồi sao?"

Vân Thụ cười khổ: "Nhiều năm trước nhìn thấy nhị tiểu thư nhà Thái Thú cười với huynh, ta đã có ấn tượng sâu sắc trong lòng. Vì thế, ta xem nàng như tiên nữ, cung phụng trong lòng. Nói đến cầu hôn, ha ha...... Ta tự biết không có khả năng, lại là thân phận đích thứ khác biệt, căn bản là cùng nàng vô vọng. Tuy nhiên năm trước nàng đã thành thân cùng Lão tứ Chúc gia, ta chúc phúc cho nàng, lại chỉ muốn toàn tâm toàn ý dùng hết đời mình yêu nàng."

Thu Sương cúi đầu không nói, tựa hồ cũng không ngoài ý muốn.

Hân Duyệt bất đắc dĩ nhìn thấy Tề Vân Đình cười khổ, hắn cũng không biết nói cái gì cho phải.

"Để ta kể các người nghe một câu chuyện, ngày xưa có hai người là sư tỷ muội, một người tên Thiên Sơn Đồng Lão, một người là Lí Thu Thủy, các nàng đều thích sư đệ Vô Nhai Tử, vì thế hai người tranh cả đời, đấu cả đời, đến cuối cùng trước khi lâm chung mới phát hiện sư đệ thích chính là Tiểu sư muội, mà không phải hai người các nàng, vì thế, hai người bắt tay làm hòa, Đồng Lão cuối cùng nói một câu khiến ta ấn tượng sâu sắc, nàng nói, chúng ta đã lầm cả đời rồi." (nhân vật trong truyện Thiên Long Bát Bộ của nhà văn Kim Dung)

Hân Duyệt nhìn vợ chồng Vân Thụ trầm mặc không nói, nói tiếp: "Vì một người không thích mình, đau khổ đợi cả đời, sao không tìm một người tri âm, cùng nhau chung sống ngọt ngào. Nếu các ngươi đã hiểu rằng suy nghĩ trong lòng mình là vô vọng, tại sao không biết quý trọng người trước mắt, cho nhau yêu thương, cùng sống những ngày tháng tốt đẹp?"

Thu Sương cúi đầu nói: "Ai không muốn có thể giống như đại ca đại tẩu, kháng lệ tình thâm, vợ chồng ân ái, nhưng mà ta đã làm sai, còn có thể mong cầu phu quân tha thứ hay chăng?"

Vân Thụ ngượng ngùng quay mặt qua: "Nếu nói vậy, ta cũng có sai."

Hân Duyệt cười nói: "Tốt lắm, nếu đã tháo mở khúc mắc, các ngươi cũng đừng tự phê bình nữa, hơn nữa là Thu Sương đó, chuyện qua rồi cứ để nó qua đi, ngươi xem Vân Thụ đối với ngươi thật tốt, sợ ngươi tự trách, còn nói hết tâm sự của mình ra. Cái này, các ngươi cũng xem như hai người cùng lưu lạc thiên nhai, sau này quan tâm lẫn nhau, từ từ thân thiết. ha ha."

Vợ chồng Vân Thụ liếc mắt nhìn nhau, đều tự  đỏ mặt cúi đầu, khóe miệng lại khẽ cong cong.

Thu Sương đột nhiên nhớ tới cái gì, lại hoảng sợ rơi lệ đầy mặt: "Đại tẩu, hai ngày nay tâm trạng ta không tốt, ăn cái gì phun cái đó, nhưng mà...... bà bà (mẹ chồng) lại mang tới rất nhiều thuốc bổ, canh gà, tổ yến, chắc là nghĩ ta...... Đại tẩu, ta nên làm sao bây giờ?"

Hân Duyệt sửng sốt, hình như là có nghe nói Nhị di nương chờ mong ôm cháu, hai ngày nay mặt mày vui vẻ, xem ra là nghĩ Thu Sương mang thai.

Hân Duyệt xấu hổ cười một tiếng: "Chuyện này, chuyện này nói ra cũng không chắc chắn, có lẽ một lần thì có, có lẽ rất nhiều lần cũng không có. Tuy nhiên các ngươi còn chưa có vợ chồng chi thật, có điều, cứ làm nhiều chút là được. Chỉ cần có thể nhanh  nhanh mang thai, cũng dễ ăn nói với Nhị di nương. Ta thấy hai người cứ bắt đầu từ đêm nay đi, chúng ta đi, không làm phiền các ngươi."

Nàng kéo Tề Vân Đình đi ra ngoài, miệng còn dặn dò: "Vân Thụ, hai ngày nay Thu Sương thân mình không tốt, lại là lần đầu tiên, ngươi dịu dàng một chút, ha ha."

Người nào đó đỏ mặt đứng dậy tiễn, tựa hồ là đồng ý lời đại tẩu nói.

Hân Duyệt mở cửa, mới vừa nhấc chân lên, kinh ngạc nhìn trong ánh trăng mông lung, thấy có mấy bóng người đứng trước cửa, vẫn không nhúc nhích.

Nàng sợ hãi kêu một tiếng, lui hai bước.

Tề Vân Đình không biết chuyện gì, vội ôm nàng vào lòng, mới phát hiện trước cửa đang đứng năm sáu người.

Ngọc bội kêu leng keng, Nhị di nương mang theo bốn năm nha hoàn, bà tử vào phòng.

Bà đi vài bước tới trước mặt Thu Sương, "Ba", "Ba" Hai tiếng, lúc mọi người còn chưa phục hồi tinh thần, đã thu hồi hai tay. Trình độ này còn lợi hại hơn cả Dung ma ma. (nhân vật trong truyện Hoàn Châu cách cách của Quỳnh Dao)

Hân Duyệt mở to mắt, thấy trên mặt Thu Sương là năm dấu tay, thậm chí còn hơi rướm máu, có thể là do nhẫn trên tay Nhị di nương cào trúng.

Thu Sương cắn môi, cúi đầu, thân mình hơi run rẩy.

Nhị di nương tức giận đến ghế giữa ngồi xuống, bốn năm nha hoàn, bà tử đứng phía sau, chốc lát, cầm lấy tách trà nha hoàn mới dâng, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, mắt phượng sắc bén vẫn liếc nhìn Thu Sương.

"Xoảng." Chén trà rơi xuống đất, nước nóng bắn lên chân Thu Sương, nàng đờ đẫn đứng đó, tựa hồ người bị nóng là người khác.

"Được lắm," Nhị di nương lạnh lùng mở miệng, "Nửa năm, còn không có vợ chồng chi thật. Ngay cả lão nương cũng bị ngươi lừa, ngươi lợi hại nha."

Thu Sương cúi đầu không nói, thân mình đơn bạc run rẩy.

Vân Thụ nhíu mi, ngập ngừng nói: "Mẹ, kỳ thật là do con......"

"Ngươi câm miệng cho ta, ngươi là đồ vô dụng, sao ta lại sinh ra thứ hỗn đản như ngươi. Mất mặt xấu hổ cũng không tính, vốn đang có một cơ hội tốt, bây giờ lại bị nhà người ta giành trước, hừ!"

Hân Duyệt ngơ ngác nhìn nhìn Tề Vân Đình, không biết nói cái gì cho phải.

Nhị di nương lạnh lùng cười, "Hôm nay ta phải chính mắt nhìn thấy, các ngươi đem gạo sống nấu thành cơm cho ta."

Không phải đâu, mẹ chồng nhìn con mình ooxx.

--- -----
truyện có nam phụ, còn nữ phụ thì mình chưa chắc, vì chưa đọc hết truyện ^^



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Jindo321, MicaeBeNin, lumymieu, yapj, yuriashakira
     

Có bài mới 07.09.2015, 12:52
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2028 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 41: Lên đường



Hân Duyệt thật sự xem không nổi nữa, "Nhị di nương, chuyện này không tốt lắm đâu."

"Ta là mẹ chồng của nó, rồi sao, đại thiếu gia, đại thiếu nãi nãi còn chưa đi, muốn ở lại cùng xem phải không?"

"A, chuyện này, chúng con đương nhiên không xem." Hân Duyệt thiếu chút nữa cãi nhau.

"Vậy cô đang muốn chỉ ta nên làm thế nào sao?" Ánh mắt Nhị di nương có thể lạnh đến chết người.

Tề Vân Đình chắn trước người Hân Duyệt, "Nhị di nương, vợ chồng chúng con đã muốn cáo từ......"

"Ý của cậu là nhà chúng ta có vở diễn hay, nên ở lại xem một lát." Nhị di nương không biết làm sao lại nổi giận thêm.

Tề Vân Đình trong phút chốc trở nên nghiêm nghị: "Đây là đang nói gì, chúng con có lòng đến thăm bệnh, lúc bước ra cửa lại bị người cản trở về, hiện giờ đang muốn cáo từ, lại bị người hiểu lầm, tự nhiên phải nói rõ ràng."

Nhị di nương liếc mắt nhìn sắc mặt Tề Vân Đình, mím mím môi, không nói chuyện.

Tề Vân Đình hừ lạnh một tiếng, kéo tay Hân Duyệt rời đi.

"Chàng nói xem, mọi chuyện sẽ thế nào?" Hân Duyệt lúc nằm trên giường còn không yên tâm.

"Còn có thể thế nào, đêm nay nhất định là lần đầu tiên của bọn họ." Tề Vân Đình lấy tay đùa nghịch sợi tóc của nàng.

"Nhưng mà, chàng nói Nhị di nương nhất định phải chính mắt nhìn hay sao?"

"Cái này không nhất định, có điều nếu bà ta kiên trì, ai cũng không ngăn được. Theo cá tính của Vân Thụ, ta nghĩ bị hạ dược là chắc luôn."

"Hạ dược? Thuốc gì cơ?"

"Đứa ngốc a, tự nhiên là xuân dược, còn nếu không thì là thuốc có tác dụng trợ hứng."

"Ta đột nhiên phát hiện trên đời này sinh vật khủng bố nhất chính là mẹ chồng, Vân Đình, ta thực ngốc, lại thường xuyên phạm sai, nếu làm mẹ chàng giận, chàng phải cứu ta nga." Nàng bám lên người Tề Vân Đình, mắt chớp chớp nhìn hắn.

"Ừ, có ta ở đây, Duyệt Duyệt không cần sợ gì cả. Ta tất nhiên phải bảo vệ tâm can bảo bối của ta, không để nàng bị chút trầy xước nào."

Nhẹ nhàng đặt nàng xuống giường, hôn lên đôi môi mềm mại đỏ mọng, hút lấy mật dịch trong miệng nàng, ngọt ngào dịu dàng hòa tan tận đáy lòng......

Tối hôm sau, mọi người tề tụ ở tiền thính ăn cơm, để tiễn Tề Vân Đình lên đường, Hân Duyệt tuy trong lòng không được tự nhiên, nhưng ngẫm lại chỉ có hai ngày thôi, rất nhanh sẽ qua, cũng không có gì đáng nói cả.

Lúc ăn cơm, nàng nhìn trộm vợ chồng Vân Thụ, bọn họ cúi đầu yên lặng không nói gì, nhìn cũng không ra điểm gì cả. Có điều, trên mặt Thu Sương vẫn còn vết trầy, như dấu ấn quyền uy của mẹ chồng vậy.

Mặt Nhị di nương không chút thay đổi, tựa như chưa từng xảy ra chuyện gì cả.

Ánh mắt Tề phu nhân trước sau vẫn tập trung trên người Tề Vân Đình, hiển nhiên là thương yêu lắm lắm.

Hân Duyệt tiến bộ bây giờ không kiêng ăn nữa, trước mặt có gì thì ăn nấy, không gây rắc rối cho Tề Vân Đình.

Có điều, Tề Vân Đình vẫn gắp thức ăn nàng thích vào chén cho nàng, đương nhiên, cùng lúc đó, cũng không quên gắp cho mẹ một ít.

Đặc điểm của nhà bọn họ lúc ăn cơm là không nói chuyện.

Vì thế ăn xong cơm, Tề phu nhân lôi kéo Tề Vân Đình đến nhà chính ngồi, dặn dò trên đường cẩn thận, nhiều mang quần áo, cứ đi từ từ đừng vội vã.

Hân Duyệt lẳng lặng ngồi ở một bên, trong lòng cũng không nại phiền, không phải hai ngày thôi sau, cứ dặn dò trước sau mãi.

"Đình nhi à, không bằng đêm nay con ngủ ở chỗ của mẹ đi, trò chuyện với mẹ."

Hân Duyệt khó hiểu nhướng mày, đây là chuyện gì nữa? Người ta còn có tâm sự phải nói đó, vội lặng lẽ nắm áo Tề Vân Đình.

"Mẹ, con muốn về phòng ngủ sớm một chút, ngày mai còn phải đi nữa. Chờ con trở về sẽ kể cho mẹ nghe những chuyện mới mẻ bên ngoài."

Vân Hải và Vân Tĩnh nhìn thấy, tự nhiên hiểu đại ca muốn ở cùng đại tẩu, liền giúp đỡ mở đường: "Mẹ à, để đại ca trở về nghỉ ngơi sớm một chút đi, sáng mai còn phải xuất phát đó."

Lão phu nhân không giữ được, thở dài, "Được rồi, vậy con trở về nghỉ ngơi đi."

"Dạ."

Trở lại Noãn Ngọc đinh, Hân Duyệt mới hỏi: "Sao hôm nay cha lại không ở trong phòng mẹ."

"Từ mồng một tới mười lăm cha sẽ ở phòng mẹ, mười sáu đến hai mươi lăm ở phòng Nhị di nương, năm ngày còn lại ở chỗ Tam di nương. Hôm nay là hai tám tháng năm, hẳn là ở chỗ Tam di nương."

Hân Duyệt quả thực không biết nói gì, cuộc sống tam thê tứ thiếp ở cổ đại, vậy Tam di nương không phải đáng thương sao, mỗi tháng chỉ có thể có năm ngày ở cùng trượng phu của mình.

Thấy nàng ngẩng mặt nhìn trời, Tề Vân Đình đem nàng kéo vào lòng, nhẹ nhàng cởi bỏ y phục, nỉ non bên tai nàng: "Yên tâm đi, ta chỉ cần một mình nàng là đủ rồi, Duyệt Duyệt đã chiếm trọn trái tim ta, làm sao ta còn dung nạp được người khác, có điều, nàng cũng phải thỏa mãn cho vi phu nha......"

Trên người chợt lạnh, mới phát giác quần áo không còn, bàn tay to của hắn đã thám hiểm trên người mình, Hân Duyệt mím môi cởi áo hắn, "Không phải nói muốn nghỉ ngơi sớm, ngày mai còn phải lên đường mà, chàng không sợ mệt?"

"Ha ha, thân thể vi phu tốt lắm, chút việc nhỏ này tính là gì."

Những cái hôn cuồng nhiệt đậu lên mặt nàng, lên ngực, rồi một đường xuống phía dưới......

Trời mờ mờ sáng, Hân Duyệt mở mắt, "Còn không rời giường sao, mọi người phải tiễn chàng lên đường kìa."

Lực đạo trên tay hắn lại tăng vài phần, ôm siết nàng vào lòng.

"Để cho ta ôm thêm một lát, suốt một tháng trời sẽ không được ôm đâu."

"Một tháng? Cái gì một tháng, chàng nói rõ ràng." Hân Duyệt ngẩng đầu lên.

Tề Vân Đình mở mắt, yêu chìu vuốt ve hai má của nàng, "Lần này ra ngoài nhanh nhất cũng phải một tháng mới có thể trở về, nếu mà không thuận lời, có thể phải hai tháng."

Sắc mặt Hân Duyệt biến đổi, giãy dụa muốn đứng dậy, nhưng sao chống lại sức của hắn, chỉ có thể vùng vẫy vài cái trên người hắn thôi, "Không phải chàng nói hai ngày thôi sao, sao giờ biến thành hai tháng, không được, ta không cho chàng đi."

Hắn bất đắc dĩ thở dài, "Lúc trước không dám nói với nàng, chính là sợ nàng làm loạn, lần thu trà này rất quan trọng, ta không đi sao được. Ta cũng không nỡ xa nàng đâu."

Ấn lên trán nàng mấy cái hôn, nhìn thấy ánh mắt thẫn thờ của nàng, nói tiếp: "Những ngày ta không ở nhà, nàng muốn ăn gì thì bảo bọn họ đi mua, có người khi dễ nàng nhịn trước, chờ ta trở lại sẽ lột da hắn. Được rồi, mau rời giường đi, cũng không còn sớm."

Tề Vân Đình đứng dậy mặc áo, Hân Duyệt ngây ngốc ngồi đó, cúi thấp đầu, "Từ lúc ở U châu đến bây giờ, chúng ta đều chưa từng rời xa. Bây giờ chàng lại đi lâu như vậy, có lẽ ta nhịn không được sẽ bỏ nhà ra đi......"

"Nói bậy, ta trở về không nhìn thấy nàng sẽ nổi điên, nàng phải hứa với ta, nghe không. Đồng ý với ta, đồng ý nha, ta phải xa nhà, nàng để ta an tâm một chút được không." Tề Vân Đình đến ngồi bên giường, nhanh bắt lấy cánh tay của nàng, nhìn chằm chằm vào mắt nàng.

Hân Duyệt ngẩng đầu, đối diện cặp mắt lo lắng kia, nước mắt rơi như chuỗi trân châu, bổ nhào vào lòng hắn: "Chàng mang ta đi cùng được không, ta cam đoan trên đường đi sẽ nghe lời chàng, không gây trở ngại cho chàng đâu."

"Nàng ngốc quá, ta ra ngoài làm việc, không phải du sơn ngoạn thủy, núi cao đường xa, sao có thể mang nàng đi. Nàng ngoan ngoãn ở nhà chờ ta, ta rất nhanh sẽ trở lại." Hắn yên lặng giúp nàng mặc quần áo.

"Trong nhà nhiều người như vậy, sao cứ phải là chàng đi?"

Tề Vân Đình trầm mặt: "Không cho nói những lời ngỗ nghịch này, đây là trách nhiệm của ta. Mau đứng lên ăn cơm, chút nữa tiễn ta đi."

"Ta không tiễn chàng đi đâu."

"Ai......"

Nàng khóc như hoa lê dưới mưa nhìn Tề Vân Đình ăn cơm, còn mình thì một miếng cũng chưa ăn.

"Nàng cố ý làm cho ta lo lắng có phải không? Mau ăn cơm."

"Chút nữa ta trở về ăn không được sao, người ta muốn nhìn chàng nhiều thêm một chút mà."

Tề Vân Đình thở dài, thật hết cách với nàng.

Căn dặn Tiểu Nghiên mấy ngày nay đến ngủ ở gian ngoài, bầu bạn với thiếu nãi nãi. Lại dặn má Ngô chăm sóc tốt cho Hân Duyệt, mọi người trong ngoài đều phải chăm sóc nàng.

Đám hạ nhân tất nhiên đồng thanh tuân mệnh, nhưng bọn hắn lại không thể hiểu cho tấm lòng chủ tử, vị thiếu nãi nãi không hiểu chuyện này không biết có phép thuật gì, mê hoặc đại thiếu gia, cho dù nàng quá đáng thế nào, đại thiếu gia cũng không phiền, cứ cưng chiều như vậy.

Kỳ thật Tề Vân Đình cũng chỉ mới hai mươi mấy tuổi đầu, tình vừa chớm nở, lại cô đơn nhiều năm như vậy, bây giờ gặp đường người trong lòng yêu mến, lại là thê tử đã có da thịt chi thân, tất nhiên yêu thích không buông tay, chỉ nhìn thấy toàn ưu điểm của nàng, còn những khuyết điểm cứ bỏ qua hết.

Yêu ai yêu cả đường đi mà lại.

Không đành lòng nhìn ánh mắt ai oán của nàng, chỉ đành kéo tay đi ra ngoài, nhẹ giọng căn dặn: "Tiễn ta đi không được khóc, không cát lợi, có biết không. Chút nữa về nhớ ăn cơm, ta không ở đây, mỗi ngày nàng ăn điểm tâm xong thì đến chỗ mẹ thỉnh an, thay ta làm tròn hiếu đạo, biết không?"

Hân Duyệt hữu khí vô lực đáp lời: "Biết."

Má Ngô đã sớm chuẩn bị hành lí xong xuôi, đưa lên thuyền.

Mọi người đã sớm có mặt ở tiền thính, Tề Vân Đình bước vào, tất cả mọi người xông tới, hỏi thăm sức khỏe, ân cần dặn dò, từ từ đưa đến cửa. Hân Duyệt ngược lại bị tách khỏi đám người, dừng ở phía sau.

Nàng đứng ở dưới gốc cây cạnh đình nghỉ chân, xa xa nhìn chúng tinh phủng nguyệt - sao vây quanh mặt trăng, không cho ta khóc, nhưng ta nhịn không được làm sao bây giờ?

Cửa phủ mở rộng, Tề lão gia quay lại nhìn thấy bóng người ai oán kia, giọng áy náy nói với con: "Năm nay mùa xuân còn lạnh, trà xuân giảm sản lượng, Vân Hải lần đầu ra khỏi nhà, cho nên thu trà bất lợi, bây giờ trong các cửa hàng đều không có trà ngon. Cho nên, chú trong việc thu trà hạ, bằng không cũng sẽ không để con vừa tân hôn đã đi xa. Ta già rồi, thân thể này......"

"Cha, người đừng nói vậy. Mấy năm nay con làm ăn bên ngoài, cha còn không yên tâm sao, chuyện thu trà cũng là trách nhiệm của con, dù sao cũng không phải đi lâu không trở về, cha yên tâm đi."

Vân Hải xấu hổ cúi đầu, ba tháng trước, đại ca nghênh thân còn chưa trở về, hắn liền mang theo đội thuyền đi thu trà xuân, kết quả người không có kinh nghiệm, chậm trễ thời gian, không thu được trà ngon. Mới tạo thêm gánh nặng cho đại ca, lần này thu trà hạ chỉ sợ phải đi thêm vài ngọn núi, mua trà của hơn mười hộ mới được.

Tề phu nhân lại vội dặn dò này kia, thật sự là mẹ già dặn dò nhiều mà.

Đám đệ đệ muội muội cũng sôi nổi nói "Đại ca bảo trọng", "Trên đường cẩn thận".

Ánh mắt Tề Vân Đình lướt qua đám người, nhìn về bóng dáng cô đơn kia, trong lòng chua xót.

Cho dù ngàn vạn người vây quanh ta, ta để ý nhất cũng chỉ có nàng thôi.

Hân Duyệt thấy hắn nhìn qua, cắn môi, cố nén nước mắt đi ra phía trước.

Nàng sao lại không rõ, Tề lão gia thân thể không tốt, đã nhiều năm không ra ngoài, Vân Thụ là thư sinh trói gà không chặt, Vân Hải còn nhỏ, nhà này Tề Vân Đình là trụ cột chính.

"Đi đường cẩn thận, trở về sớm." Mắt nàng hồng hồng nhỏ giọng nói.

Tề Vân Đình cười vỗ vỗ vai nàng, "Ta rất nhanh sẽ trở lại."

Cố nén xúc động muốn hôn nàng, dùng sức nhéo hai má người ta: "Cười một cái."

Hân Duyệt hé miệng, nhưng nước mắt lưng tròng.

Tề Vân Đình nhẹ nhàng phất phất tay, xoay người bước thuyền, hơn mười chiếc thuyền căng buồm xuất hành.

Hân Duyệt đuổi tới bên bờ sông, nhìn theo bóng dáng hắn khuất dần khỏi tầm mắt.

Tác giả có chuyện muốn nói: Mọi người nhất định cảm thấy nữ chính rất không hiểu chuyện, rất trẻ con, kỳ thật là ta cố tình viết vậy.

Nàng cũng chỉ là một tiểu nữ sinh bình thường, vẫn bị nhốt ở tháp ngà học tập abcd/xyz, không hiểu sự đời cũng như triết lí cuộc sống.

Nữ chính hoàn mĩ không thể trong nháy mắt được, mà là ngày càng tiến bộ, chờ mong chuyển biến của nàng nha.

Gần đây ta rất bận, đầu ù mắt hoa, sắp hôn mê rồi...... (cả tác giả lẫn editor)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Hồng's Tuyền, Jindo321, MicaeBeNin, Trang2912, lenovo, lumymieu, yapj, yuriashakira
     
Có bài mới 17.09.2015, 10:16
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2028 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 42: Ngày không anh



Điểm tâm bỏ qua, cơm trưa lại ăn ít, buổi tối đói bụng, ăn nhiều một chút nên ngủ không yên.

Đã sắp canh ba, Hân Duyệt thở dài đi tới đi lui trong phòng, "Tiểu Nghiên à, không phải bảo ngươi ngủ trước rồi sao, nhanh đi ngủ đi."

Tiểu Nghiên ở một bên lập tức nói: "Thiếu nãi nãi chưa ngủ, làm sao tôi dám ngủ."

"Nhưng mà ta không muốn ngủ, một chút cũng không muốn ngủ." Rõ ràng đầu đã nặng, mí mắt cũng lim dim, nhưng lại không muốn đến ngủ trên chiếc giường trống trải kia.

Hân Duyệt ai oán nhìn trướng hồng trên giường mới, lại thương tiếc nhìn Tiểu Nghiên cố gắng chống đỡ một bên, cắn răng, dậm chân: "Ngươi đi lấy một bình rượu đến, đặt cạnh giường ta. Sau đó, chúng ta đều nằm xuống ngủ, nếu chút nữa ta ngủ không được sẽ tự chuốc say mình."

Hả? Cái gì?

Tiểu Nghiên nhất thời tỉnh ngủ, "Thiếu nãi nãi, người nói cái gì, tới bây giờ người cũng chưa từng uống rượu mà."

"Trước kia không uống, không nhất định sau này không uống, ngươi nhanh đi lấy đi."

"Nhưng mà, nếu đại thiếu gia biết......"

"Ngươi đừng có nhắc chàng với ta, ngươi có nghe không, cần ta nhắc lại à, ít vô nghĩa nhanh đi lấy."

Tiểu Nghiên bất đắc dĩ xoay người đi lấy rượu, nhỏ giọng than thở: "Không cho nhắc, không nhắc người sẽ không nhớ sao......"

"Thiếu nãi nãi, người thật sự muốn uống sao?" Tiểu Nghiên gắt gao ôm chặt bình rượu.

"Lấy đến đây, đi ngủ." Hân Duyệt giật lấy bình rượu, đặt trên đầu giường, cởi áo ngoài nằm xuống.

Tiểu Nghiên còn muốn nói cái gì, đã thấy thiếu nãi nãi phất tay cho cô lui ra, đành phải cầm nến đi đến chiếc tháp ở gian ngoài nằm xuống. Tiểu cô nương rất buồn ngủ, chỉ chốc lát đã truyền đến tiếng hít thở đều đều, tiến vào mộng đẹp.

Hân Duyệt nằm nghe tiếng mưa rơi lộp bộp trên lá, giống như tâm trạng của nàng, lạnh lẽo thê lương.

Sau khi lăn qua lăn lại một lúc, bắt đầu đếm cừu, lúc sắp đếm được một nông trại cừu, nàng thầm nghĩ: Tuy nói sữa dê tốt hơn sữa bò, nhưng ta có đếm cừu nhiều nữa cũng vô dụng.

Cứ để trái tim ngủ quên, uống.

Ực ực ực tu hết nửa bình, mới phát hiện vô cùng cay, nàng là chuột bạch mà, đưa tay lau khóe miệng, cảm giác chóng mặt, ngã xuống giường......

Mở đôi mắt nặng trĩu, cảm nhận ánh mặt trời - sáng lạng chói mắt, Hân Duyệt dùng cánh tay tê tái chống người ngồi dậy, liếc mắt nhìn bên giường trống rỗng, lắc lắc đầu, cắn môi chậm rãi rời giường.

Tiểu Nghiên bưng nước rửa mặt tới, má Ngô đến giúp chải đầu, chỗ tốt của làm thiếu nãi nãi chính là không cần làm việc, quần áo có người mặc, cơm đến chỉ việc há mồm.

"Thiếu nãi nãi, hôm nay chải tóc kiểu gì?"

"Tùy tiện."

"Thiếu nãi nãi, người muốn cầm cây quạt nào?"

"Tùy tiện."

"Thiếu nãi nãi, điểm tâm ăn cái gì?"

"Tùy tiện."

"Thiếu nãi nãi, người còn chưa đi thỉnh an lão phu nhân."

"Tùy tiện, à không, vậy bây giờ đi thôi."

Sải bước xuyên qua vườn hoa, trong lòng thầm mắng, không có việc gì xây cái vườn lớn vậy để làm chi, mệt chết người.

"Mẹ, con dâu đến thỉnh an người." Hân Duyệt nhu thuận cười.

Tề phu nhân không kiên nhẫn liếc mắt một cái: "Cô đến thỉnh an, hay là đến chỗ ta ăn cơm trưa?"

Gì? Chẳng lẽ nghĩ ta lừa ăn gạt uống sao?

Hân Duyệt mang theo nụ cười cứng ngắc, nhìn nhìn mặt trời, hình như sắp giữa trưa, chỉ đành ha ha cười hai tiếng.

Tề phu nhân tao nhã uống trà, đứng dậy đến bên cạnh Hân Duyệt: "Vân Đình ra ngoài, cô vậy mà ăn no, ngủ kỹ quá nha. Di?" Sắc mặt bà khẽ biến, "Trên người cô có mùi rượu?" Giọng điệu cũng sắc bén hơn.

"Dạ, vừa rồi có uống mấy ngụm."

"Hừ! Đình nhi không ở nhà, cô tốt nhất nên an phận cho ta, gia quy Tề gia rất nghiêm minh. Sau này cũng không cần thỉnh an buổi sáng nữa, ta cũng yên tĩnh hơn."

Hả! Đây là có ý gì? Thành thật một chút, nếu không gia pháp hầu hạ. Đừng đến viện của ta nữa, ta thấy ngươi là phiền rồi.

Hân Duyệt nhíu nhíu mày, bà nghĩ ra ta tình nguyện đến nhìn bộ mặt già nua của bà, nếu không phải con trai bà ngàn căn vạn dặn...... Hừ, không đến cũng tốt, yên tĩnh đỡ nhọc lòng cả hai.

"Dạ, cẩn tuân mẹ dạy bảo. Con dâu cáo lui."

Mang theo má Ngô mẹ và Tiểu Nghiên trở lại Noãn Ngọc đinh, Hân Duyệt tức giận hừ hừ ngồi trên ghế, trong lòng thầm nghĩ, nếu mọi việc thuận lợi, Tề Vân Đình hai mươi chín ngày nữa sẽ về.

Hai mươi chín ngày...... Sống thế nào đây?

Trăm nhàm ngàn chán rốt cục cũng hết một ngày, buổi tối Tiểu Nghiên chết sống không chịu đi lấy rượu, Hân Duyệt đành phải yên lặng nằm đếm một trang trại cừu.

Đến rạng sáng mới dần ngủ thiếp đi.

"Thiếu nãi nãi thức dậy đi, Nhị di nương gọi người qua đó."

"Ừ, vậy rời giường thôi."

"Thiếu nãi nãi, người mặc áo màu gì?"

"Tùy tiện, không phải ba bộ đó thôi sao?"

Hân Duyệt mang theo đôi mắt gấu mèo, đi vào đông viện, vừa thấy, mấy quản sự và tiên sinh trướng phòng đều ở đây.

"Nhị di nương tìm ta có chuyện gì?"

"Ừ," Nhị di nương cười đến vũ mị, "Thật sự là vợ chồng tình thâm, xem ra đại thiếu nãi nãi đêm dài khó ngủ phải không?"

Hân Duyệt không tức giận liếc nhìn bà một cái, ý tứ là có chuyện nói mau, có rắm mau thả.

Nhị di nương cười lạnh một tiếng: "Ăn mặc trong phủ đều có quy định cả, cho dù cô là dâu trưởng, cũng không ngoại lệ. Mỗi tháng chủ tử các phòng đều làm ba bộ quần áo mới, Tề gia chúng ta dùng tơ lụa thượng hạng, thợ may cũng lành nghề, phí tổn của mỗi bộ quần áo cũng hơn năm mươi lượng, nhưng mà thiếu nãi nãi tháng trước làm ước chừng mười bộ, đương nhiên cô là nàng dâu mới vào cửa, làm nhiều một chút cũng không có gì. Nhưng mà thu chi trong phủ đều do ta quản lí, ta không thể thiên vị ai, nên cứ ấn theo quy củ mà làm. Tháng này chỉ sợ phải ủy khuất đại thiếu nãi nãi, chỉ có thể làm ba bộ."

Hân Duyệt cười cười: "Kỳ thật chuyện thu chi này người nên tìm Tề Vân Đình đi tính." Quần áo dù sao cũng bị hắn xé cả, không liên quan tới ta.

"Sao hả, lấy đại thiếu gia trấn áp ta?" Khẽ nhướng mày, Nhị di nương liếc xéo.

Mọi người bên cạnh âm thầm lau mồ hôi lạnh, nếu đại thiếu gia ở nhà, chỉ sợ Nhị di nương cũng không dám......

"Ha ha, không dám, Nhị di nương dù sao cũng trưởng bối. Ý của ta là...... Quên đi, không phải chỉ là chuyện vài bộ quần áo thôi sao, có gì to tát. Dù sao tháng này chàng cũng không về, ta có hai ba bộ quần áo cũng đủ mặc. Tháng này khỏi làm cho ta, bớt lại đi. Còn có chuyện gì nữa không, không có thì ta cáo từ."

Hân Duyệt trở lại Noãn ngọc đinh ngủ bù, nhưng làm sao cũng không ngủ được.

Trăm trở ba ngày, nàng nhàm chán sắp chết.

"Tiểu Nghiên, đi, chúng ta đi ra ngoài thay đổi không khí."

Ở phủ cửa bị quản gia ngăn lại, "Đại thiếu nãi nãi muốn ra ngoài, phải có lệnh của lão gia bọn tiểu nhân mới dám mở cửa."

"Hả? Đây là có ý gì? Ta còn không thể tùy tiện ra phủ, các ngươi cố ý nhằm vào ta có phải không?"

"Không không, thiếu nãi nãi đừng hiểu lầm, chúng tôi nào dám nhằm vào người đâu. Quy củ trong phủ, nữ quyến ra ngoài đều phải được lão gia đồng ý."

"... ... Không đúng, lần trước đến Giang ký là trực tiếp ra ngoài mà, căn bản chưa có hỏi lão gia."

"Có đại thiếu gia, tự nhiên không cần hỏi lão gia." Quản gia chắn ở giữa đường, bộ dáng không có lệnh bài của lão gia tuyệt đối không được đi.

"Được, được lắm......" Hân Duyệt bực dọc xoay người, Tề Vân Đình không ở đây, lời ta nói chẳng là cái chi cả.

Đi tìm lão gia cũng không phải không được, nhưng sẽ bị hỏi đông hỏi tây, phiền chết. Còn không bằng khỏi ra ngoài cho rồi.

Mưa liên tiếp vài ngày, Hân Duyệt ngồi trước cửa sổ, vỗ mạnh cái bàn: "Bà cô đây chịu đủ rồi."

Ta đường đường là một người của thời đại mới, cớ chi phải làm hoàng oanh trong lồng sắt, một gia đình cổ đại có là gì, ta cũng sẽ học kiếm tiền, ta phải du sơn ngoạn thủy, quậy đến tưng bừng hoa lá mới thôi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Hồng's Tuyền, Jindo321, MicaeBeNin, Trang2912, hh09, lena2607, thanhhuong0202, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: thanhhuong0202, TiểuNguyệt209, trannhi, YullianeHann và 97 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

5 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

6 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 198, 199, 200

18 • [Hiện đại] Xin em đứng đắn chút - Minh Nguyệt Thính Phong (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 26, 27, 28

19 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ
Chung nguyên: Thanks nhé
Gà con tắm nắng: Cậu click vào "Gởi trả lời" là được nhé.
Chung nguyên: Ai biết cách bình luận dưới mỗi trang truyện k chỉ mình với ạ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 288 điểm để mua Kitty ôm hoa
vân anh kute: Diễn đàn nhà mình có ai nhảy hố truyện Binh Vương trở thành ông bố bỉm sữa không cho em hóng với. Thấy truyện này rất hay và rất nhiều bạn cũng hóng như em nhưng chưa thấy ai nhảy hố này... huhu mong có ai đó edit để em hóng... đa tạ đa tạ....
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 240 điểm để mua Máy ảnh hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.