Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 150 bài ] 

Ảnh vệ xuyên đến thật dễ nuôi - Bản Sắc

 
Có bài mới 30.08.2015, 11:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 08.02.2014, 11:20
Bài viết: 6210
Được thanks: 22337 lần
Điểm: 8.44
Có bài mới Re: [Hiện đại - Nữ tôn] Ảnh vệ xuyên đến thật dễ nuôi - Bản Sắc - Điểm: 27
:sofunny: , chết cười mất thôi

Chương 56: Sự kiện ở WC

Thập Tam nghe thấy lời Dương Đông Khuê nói lập tức đổi sắc mặt, đầu chân mày lộ sát khí, nhìn chằm chằm vào Dương Đông Khuê.

Thanh Vi cũng không ngờ Dương Đông Khuê lại yêu cầu như vậy. Nhưng lại nghĩ hắn thích đàn ông, lại yêu sách bảo cô đút cơm hẳn là muốn kiếm việc cho cảnh sát.

Trinh sát viên Nguyên Tạ mặc dù biết hắn gây sự nhưng trong trường hợp này cũng không tiện quát tháo hắn, chỉ có thể cảnh cáo nói: “Anh đừng có quá đáng !”

Dương Đông Khuê nghiêng đầu: “Tao quá phận cái gì ? Nếu không thì bọn mày mở khóa cho tao ! Nếu không mày tính đánh ngất tao chắc, tao là một người sống sờ sờ mà lại không cho ăn cơm nói chuyện ! Cảnh sát ngược đãi phạm nhân cũng là phạm pháp đấy !”

Thanh Vi không muốn hắn gây sự trên máy bay khiến người khác chú ý, vì thế dứt khoát nói với trinh sát viên: “Tôi đút, chúng ta đổi chỗ.” Trinh sát viên kia vốn lo Thanh Vi không được tự nhiên, bây giờ thấy cô lấy đại cục làm trọng, vì thế ấn tượng cũng tốt hơn nhiều.

Thập Tam trơ mắt nhìn Thanh Vi đổi chỗ, yên tĩnh đút cơm cho Dương Đông Khuê, hắn đắc ý nghiêng mắt nhìn những người khác, ăn từng thìa một còn chỉ huy Thanh Vi chọn đồ ăn cho hắn. Nếu không phải Thanh Vi ra hiệu mấy lần, sợ là Thập Tam đã quăng Dương Đông Khuê xuống máy bay rồi.

Sao anh có thể nhìn Thanh Vi chịu uất ức ? Sao anh có thể nhìn Thanh Vi bị người khác sai khiến ? Thập Tam càng nghĩ càng khổ sở, cảm thấy mình quá vô dụng, hai nắm đấm đấm thùm thụp lên ghế.

Chắc hẳn thần sắc của Thập Tam quá rõ ràng, vì thế Dương Đông Khuê không thể không chú ý tới hai ánh mắt muốn giết người của Thập Tam, cũng không dám nói gì quá đáng nữa mà chỉ an ổn ngồi ăn nốt cơm.

Thanh Vi đơn giản đút cơm xong rồi thu dọn hộp cơm, Dương Đông Khuê lại nói: “Tao muốn đi tè !” Vừa ăn cơm đã đòi đi tè ? Cho dù là hai trinh sát viên bây giờ cũng muốn đánh ngất y cho rồi. Nhưng cuối cùng cũng không nói gì mà chỉ đẩy hắn đi.

Dương Đông Khuê lại giơ tay chỉ Thanh Vi: “Tao muốn nó đẩy.”

Dương Đông Khuê không thể đi đứng bình thường, Thanh Vi đẩy vậy ai giúp hắn đi vệ sinh ? Đây rõ ràng là khiêu khích sức chịu đựng của Thập Tam, không đợi Thanh Vi trả lời, Thập Tam đã đứng phắt dậy, tới trước mặt Dương Đông Khuê nói: “Tôi đưa anh đi !” Giọng nói anh kiên quyết không chấp nhận chút từ chối nào.

Dương Đông Khuê vốn định đợi Thanh Vi từ chối sẽ mượn cớ gây sự, không ngờ Thập Tam lại như thế, lúc này hắn mới nhìn kỹ Thập Tam, không khỏi ngẩn người. Thập Tam dáng người anh tuấn, khuôn mặt tức giận nhàn nhạt, đôi môi mím chặt, từ trên cao nhìn xuống mang theo khí thế bức người.

Lần đầu tiên Dương Đông Khuê nhìn thấy người như thế. Hắn vốn thích đàn ông, lúc này chỉ thấy đây dường như là cực phẩm nhân gian, trong giây lát không thốt nổi nên lời. Thập Tam không đợi hắn từ chối, ngay cả xe lăn cũng không cần dùng, trực tiếp kéo người hắn dậy, tay giữ eo hắn đẩy hắn vào nhà vệ sinh.

Dương Đông Khuê muốn quay lại ôm Thập Tam nhưng bàn tay Thập Tam lại dùng sức vô cùng, quả thật giống như một cái kìm sắt thắt chặt eo của hắn. Kết quả hắn đành ngoan ngoãn đi vào phòng vệ sinh dưới con mắt kinh ngạc của mọi người.

Hai trinh sát viên giật mình muốn đuổi theo, Thanh Vi lại cười cười dựa trên ghế không nhúc nhích: Cô tin Thập Tam có chừng mực, để Dương Đông Khuê ăn chút cực khổ cũng tốt.

Thập Tam tuy một mình kẹp Dương Đông Khuê tới nhà vệ sinh nhưng lại đi cực nhanh, lúc hai trinh sát viên đuổi theo anh đã đẩy người vào toa lét, trở tay đóng cửa lại. Không gian trong phòng vệ sinh khá nhỏ, hai trinh sát viên cũng không thể đi vào, thế nên đành đợi bên ngoài.

Lúc Dương Đông Khuê đi vệ sinh cũng rất đắc ý, người đàn ông đẹp mắt như vậy lại giúp hắn đi vệ sinh ! Vốn còn muốn thừa cơ sàm sỡ Thập Tam, ít nhất cũng phải khiến Thập Tam xấu hổ.

Kết quả Thập Tam mặc kệ hắn nghĩ gì thì nghĩ, đẩy hắn ra để hắn vịn vào tường tự giải quyết. Dương Đông Khuê đứng không vững, lung la lung lay nói: “Tao không cởi được quần. Mày đến giúp một tay đi.”

“Đi tiểu ?” Thập Tam lạnh lùng.

“Đúng, bố mày không nghẹn tiểu thì chạy vào đây làm gì.” Dương Đông Khuê tranh thủ yêu cầu, chờ Thập Tam giúp hắn cởi thắt lưng, đến lúc đó có thể cảm nhận bàn tay…

Vừa nghĩ đến đã sướng tê người, Thập Tam quả nhiên giơ tay xuống, chỉ thấy tay Thập Tam như đao, chém một đường dưới đũng quần hắn, bên dưới của hắn cảm thấy mát lạnh, mấy tầng quần đã rách mất một lỗ lớn.

Dướng Đông Khuê lập tức đổ mồ hôi. Hắn xuất thân là lưu manh, đánh nhau không ít, trên người không thiếu sẹo, nhưng dù sao đấy cũng là thứ đàn ông coi trọng nhất đấy. Thập Tam có thể dùng tay không chém rách quần hắn, sao hắn có thể không sợ được ?

Nếu Thập Tam chém sâu một chút… hậu quả, mồ hôi lạnh của Dương Đông Khuê lại tuôn như mưa.

Hắn vốn không phải muốn đi vệ sinh, chỉ muốn khiêu khích, bây giờ bị dọa như vậy, hắn càng không đi được nữa. Nhưng Thập Tam lại đứng sau anh, giọng nói lạnh nhạt: “Nhanh lên !”

“Tao, tao không buồn tiểu.”

“Không được, không phải chính anh yêu cầu sao ? Bây giờ nhất định phải đi !”

Dương Đông Khuê vốn đứng không vững, nghe lời này lại càng lắc lư hơn, nhưng Thập Tam cũng không thèm dìu hắn, máy bay vừa rung một chút, hắn đã mất thăng bằng bấu chặt vào tường.

Lúc này Dường Đông Khuê hận chết yêu cầu lúc nãy của mình, mà người đứng sau hắn lại giống như cái máy lạnh, không nói gì mà chỉ yên lặng đứng đông cứng hết tất thảy. Hắn không biết đây là ai, dù sao cũng cùng hội với nữ cảnh sát kia.

Trong lòng Dương Đông Khuê thầm mắng: Cảnh sát cũng không phải người tốt ! Cùng hội với cảnh sát lại càng không phải ! Lại chợt nghe một tiếng “hừ”, y không dám trì hoãn nữa, tựa vào tường, cố lôi thằng nhỏ ra, cứng rắn ép mình đi vệ sinh.

Xong việc rồi, Thập Tam rộng lượng đỡ eo cho hắn, để hắn rửa tay. Sau lấy cái áo che tay của hắn buộc chỗ lại ngang eo, che chỗ kia lại.

Dương Đông Khuê vốn còn lăn tăn phải ra ngoài thế nào, nhưng bây giờ Thập Tam làm như vậy khiến cảm giác an toàn của hắn cũng nhiều hơn, vì thế cũng cảm kích Thập Tam hơn.

Thập Tam nào biết tâm tư của hắn, xách tay kẹp hắn về chỗ ngồi. Hai trinh sát viên kiểm tra quần áo một lượt, trợn mắt há hốc mồm.

Thập Tam làm như không thấy, nói với Dương Đông Khuê: “Còn muốn đi thì gọi tôi.”

Dương Đông Khuê lập tức nói: “Không cần không cần.”

Quả nhiên thẳng đến khi xuống máy bay, Dương Đông Khuê cũng không dám yêu cầu gì nữa.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 02.09.2015, 11:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 08.02.2014, 11:20
Bài viết: 6210
Được thanks: 22337 lần
Điểm: 8.44
Có bài mới Re: [Hiện đại - Nữ tôn] Ảnh vệ xuyên đến thật dễ nuôi - Bản Sắc - Điểm: 33
Chương 57: Kéo em thì sao có thể mệt ?

Tuy đã qua tết âm lịch nhưng khu Tây Bắc vẫn còn rất lạnh. Ngày đó Thanh Vi chuyển giao tài liệu, sơ lược tình hình cuối cùng cũng xong.

Anh em cảnh sát địa phương mời cô ăn cơm tối, giới thiệu nơi có thể đi chơi cho cô. Có người đề cử đi trượt tuyết, là nơi rất đặc sắc. Thanh Vi cũng thấy hứng thú, trinh sát viên cùng áp giải với Thanh Vi còn nhiệt tình tìm xe đưa họ đi.

Đến nơi trượt tuyết, Thanh Vi và Thập Tam vô cùng hứng thú quan sát bốn phía. Sân trượt tuyết được vây như một cái sảnh lớn, có rất nhiều nơi cho thuê kinh doanh, dù là muốn tìm huấn luyện viên hay thuê đồ trượt tuyết cũng rất dễ dàng. Đứng bên trong nhìn ra có thể thấy rất nhiều người vui vẻ chơi đùa.

Thanh Vi chưa từng trượt tuyết, Thập Tam lại càng không phái nói. Những thứ như ván trượt, gậy trượt kia cô căn bản không biết dùng, vì thế đang tính đi tìm huấn luyện viên giúp mình tập.

Đúng lúc này, có người hô to “Nhường đường một chút”, sau đó một đám người chạy vụt qua. Mọi người trong khu trượt tuyết nháo nhào nhường đường, có hai người mặc quần áo lao động mang theo cáng cứu thương chạy nhau vào. Có mấy người vây xung quanh không ngừng hỏi thăm.

Chuyện gì xảy ra ? Thanh Vi lúc đó còn chưa kịp phản ứng, có người nói: “Aiz, không biết có bị gãy chân không nữa ?”

Lại một người nói: “Khó nói lắm, người này trượt nhanh như vậy, tôi còn nhìn thấy anh ta ngã sấp xuống đấy, còn đụng phải người khác nữa, tuyết bay tứ tung, cũng may không bị thương nặng lắm, chỉ đau chân.”

“Gãy xương thì làm sao ? Còn không phải là đau chết sao.” Một cô gái nói.

“Trượt tuyết mà có người bị thương là chuyện bình thường, gãy chân thì có gì lạ đâu.”

…Khóe miệng Thanh Vi giật liên tục, quyết định bỏ qua việc trượt tuyết bằng ván luôn, quay sang chơi trò chơi có tính nguy hiểm nhỏ nhất, trượt tuyết vòng. Thật ra cũng chỉ là dùng một cái xe làm từ túi vải và bánh xe, dùng dây kéo và tay mà trượt xuống từ trên dốc.

Tuy chơi cái này đều là trẻ con nhưng cô cũng không muốn học Dương Đông Khuê bó thạch cao lên máy bay đâu. Cứ như hắn mà đi ra ngoài quả thật cũng quá bi kịch rồi.

Sau khi thuê vòng trượt tuyết rồi, theo hướng dẫn lên đỉnh dốc, cô ngồi trong vòng, nhìn thấy khe trượt lại đột nhiên thấy sợ, hơn nữa còn nghe tiếng người ta hét lên bên cạnh, trong lòng càng sợ run.

Vì thế Thập Tam nói: “Tôi xuống dưới trước chờ cô dưới mặt đất.” Thập Tam an vị xong rồi liền được nhân viên quản lý dùng chân đạp vòng tuyết, trượt thẳng xuống dưới. Thanh Vi thấy anh trượt rất nhanh nhưng một tiếng cũng không rên.

Đến lượt cô cũng không thể do dự, cô thấy chết không sờn mà ngồi xuống, vừa ngồi xong đã bị một cước đạp xuống. Cô còn chưa điều chỉnh tốt hô hấp, cảm giác như đột nhiên mất trọng lượng khiến cho thét to lên.

Cũng may trượt được một chút rồi cảm giác kia cũng biến mất, nhưng tốc độ vẫn còn rất nhanh, nhanh đến mức không nhìn thấy rõ hai bên mà chỉ thấy màu trắng tuyết thoáng qua. Đáng sợ hơn là vòng tuyết trơn trượt cứ lượn qua bên này rồi lượn qua bên kia, trượt sát vào vách tường tuyết.

Tuyết trắng xóa lạnh buốt khiến người ta không mở nổi mắt, có nơi lại xóc nảy như bay khiến Thanh Vi hét ầm lên.

Cuối cùng cũng trượt đến đất bằng, có mấy chỗ giảm tốc độ, sau đó dần dần dừng lại. Đầu óc Thanh Vi phình to ra, không phân nổi phương hướng nữa, chỉ nghe tiếng nhân viên quản lý phía sau hối thúc: “Mau tránh ra đi, bên trên còn có người nữa.”

Thanh Vi vừa đứng lên lập tức cảm thấy chóng mắt, đã có người giữ tay cô lại, giúp cô đứng vững. Là Thập Tam, anh mỉm cười nhìn cô, sửa lại khăn quàng cổ giúp cô.

Thanh Vi nhìn mấy đứa trẻ vừa trượt xuống đều vô cùng vui vẻ thì thấy hơi ngượng. May là không chỉ có trẻ con, cô cũng không tính là quá mất mặt.

Lần đầu đã có kinh nghiệm, Thanh Vi không sợ hãi nữa, tốc độ trượt nhanh như thế mang lại cho người ta cảm giác rất phấn khích. Cô và Thập Tam trượt lại lần nữa, cô ngồi trong xe trượt, Thập Tam kéo dây, đôi chân thon dài đạp lên xe tuyết của hắn, hai người trượt xuống như bay.

Tốc độ của hai người nhanh hơn, có thể là do đã thích ứng nên Thanh Vi không còn sợ hãi lo lắng nữa mà vui vẻ cười ra tiếng. Thập Tam dùng sức điều chỉnh phương hướng, híp mắt nhìn về phía trước, bên tai là tiếng cười vui vẻ, tâm tình anh cũng như bầu trời nắng.

Người trượt vòng rất nhiều, mỗi lần chơi đều phải xếp hàng ngồi xe trượt cáp lên đỉnh trượt, có người không chờ được mà kéo nhau đi qua lối đi bộ leo lên chỗ trượt. Thanh Vi cũng không thèm xếp hàng nữa mà kéo Thập Tam đi cùng.

Không ngờ vừa đi đã thấy mệt, trượt một đường thấy nhanh như vậy, không ngờ bây giờ đi lên lại xa như thế. Thể lực của Thanh Vi không tệ nhưng bây giờ chỉ thấy mệt mỏi.

Cô vừa mới đầu còn hào hứng, sau đó cạn sức dần, ngẩng đầu nhìn đỉnh còn xa thì dứt khoát đứng lại thở.

Thập Tam đi trước cô, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn cô, phát hiện cô dừng lại cũng dừng bước. Thanh Vi ghen tức nhìn Thập Tam không có tí mệt mỏi nào, người với người sao khác nhau tới vậy chứ !

Thập Tam thấy Thanh Vi mệt mỏi dừng lại thở dốc cũng không đành lòng. Anh trực tiếp nói: “Cô ngồi vào vòng tuyết đi, tôi kéo cô lên.”

Thanh Vi nghe thấy thì ho khan: Ngồi trong vòng tuyết được người khác kéo lên khác gì con nít chứ, cô là một người trưởng thành còn để người ta kéo lên chắc bị cười thối mũi quá. Vì thế cô kiên quyết từ chối.

Cô muốn dùng thực tế chứng minh mình có thể đi lên. Nhưng đi vài bước lại phải dừng vì quá mệt, cô thấy leo núi cũng không mệt như vậy đâu, ít ra leo núi cũng không phải kéo theo một cái xe tuyết.

Có người đi từ phía sau bị Thanh Vi chắn bên trước, muốn đi qua người cô nhưng lại đường thì chật mà lốp xê vòng quanh xe thì lớn, rất khó đi.

Thập Tam nói: “Xem đi, cô như vậy ảnh hưởng tới người khác đấy.” Thanh Vi cũng hiểu được, vừa mới chuẩn bị kéo xe lên bên cạnh để người đằng sau đi trước, cơ thể đã đột nhiên nhẹ bẫng như bay.

Cô còn tưởng rằng trượt chân, hoảng hốt kêu một tiếng, còn chưa kịp phản ứng đã vững vàng ngồi vào trong xe tuyết, sau đó được Thập Tam kéo đi lên. Thập Tam kéo hai xe vòng tuyết, cũng kéo Thanh Vi ngồi bên trong luôn.

Đường cáp treo ngay bên cạnh lối đi bộ, Thanh Vi là người trưởng thành duy nhất được người khác kéo đi như vậy nên rất dễ bị chú ý.

Ngay cả đám người đi trước hay theo sau cũng nhìn lại. Có người còn trêu ghẹo Thập Tam biết săn sóc, lại khỏe mạnh đến mức kéo được cả bạn gái lên.

Thanh Vi đỏ cả mặt, có đứa trẻ được ba nó kéo lên giống cô đi song song với cô, liền cười hì hì nhìn cô. Không biết sao Thập Tam đoán được ý đồ của cô lại đi nhanh hơn. Đường tuyết trơn trượt, Thanh Vi muốn đứng lên cũng không đứn nổi.

“A Ngự, để tôi tự đi đi.” Đi được một lúc, Thanh Vi cố gắng nói với Thập Tam.

“Tôi kéo cô không phiền chút nào, như vậy rất nhanh, còn có thể chơi nhiều hơn chút. Cô không thích sao ?” Thập Tam trả lời cô, chân vẫn không ngừng.

“Tôi không phải trẻ con mà, người khác thấy sẽ cười đấy.” Thanh Vi chật vật nhìn Thập Tam đi đằng trước.

Thập Tam đi trên cao, cánh tay kéo dây thừng tạo thành một đường hoàn mỹ, khuôn mặt điển trai mang theo nụ cười nhàn nhạt. Tuyết trắng chung quanh càng làm nụ cười thêm phần tinh khiết.

“Bọn họ sẽ cười anh đấy, có ai ngốc như anh chứ.” Mọi người đều trêu chọc họ như vợ chồng ân ái, đám đàn ông bị ánh mắt người yêu áp bức, kéo đứa trẻ đã mệt rồi, đằng này lại còn kéo một người lớn như vậy, ai mà làm được chứ.

Thanh Vi thật sự ngồi không yên, muốn leo xuống, nhưng Thập Tam lại giao dây kéo xe tuyết bên sau cho cô: “Cô giúp tôi kéo cũng coi như là dùng sức rồi. Có ngồi được không ?”

Đôi mắt Thập Tam rực rỡ như ánh sao mà nhìn cô, dịu dàng vô biên, lông mi dài của anh cứng cáp, lập lòe dưới ánh mặt trời. Trời ạ, đối mắt với đôi mắt như vậy, bảo sao cô có thể từ chối đây.

Cô ngồi yên trong vòng tuyết nhưng dường như vẫn cảm nhận được dịu dàng của Thập Tam xuyên qua dây thừng truyền tới, vô cùng ấm áp, thậm chí ấm áp đến nóng lòng.

Cuối cùng Thanh Vi cũng mặt dày mày dạn để Thập Tam kéo lên đến nơi.

Sau đó, Thanh Vi còn được kéo như vậy hai lần nữa. Người trượt tuyết tuy nhiều nhưng hôm nay ai cũng nhớ kỹ cặp đôi này.

Chơi chán rồi, Thanh Vi sửa lại mái tóc bị thổi loạn của Thập Tam, hỏi anh: “Anh mệt không ?” Thập Tam cúi đầu để ngón tay cô luồn vào mái tóc đen của mình, nhẹ nhàng nói: “Kéo em thì sao mệt được chứ.”

Thanh Vi đột nhiên đỏ mắt, trong lòng vừa chua vừa ngọt, hận không thể kéo Thập Tam lại chà đạp một hồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 04.09.2015, 18:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 08.02.2014, 11:20
Bài viết: 6210
Được thanks: 22337 lần
Điểm: 8.44
Có bài mới Re: [Hiện đại - Nữ tôn] Ảnh vệ xuyên đến thật dễ nuôi - Bản Sắc - Điểm: 36
hello mọi người ~

Chương 58: Cuối cùng cũng thân ái

Từ nơi trượt tuyết về nội thành, Thanh Vi mới khôi phục lại từ trong hưng phấn, đến lúc này lại thấy mệt mỏi. Hai người chỉ đơn giản ăn một chút rồi về nhà khách nghỉ ngơi. Sáng ngày thứ hai, quầy phục vụ ngoài phát phiếu bữa sáng còn phát thêm một tờ truyền đơn khai trương.

Thanh Vi và Thập Tam nhìn mới phát hiện thì ra là công viên triển lãm điêu khắc băng, đêm nay là ngày khai trương. Xem tượng băng điêu khắc ? Cũng không tệ lắm. Thanh Vi quyết định đi cùng Thập Tam.

Buổi tối bọn họ bắt xe tới công viên thì du khách đã tới không ít. Công viên rất lớn, trang hoàng cũng rất bắt mắt. Trên cây treo những dây đèn nhìn như tầng tầng nước gợn sóng, khắp nơi treo đèn lồng đỏ, tượng băng được đặt khắp nơi, cơ thể trong suốt, đèn màu sáng ngời.

Lúc Thập Tam làm ảnh vệ đã từng theo Nữ hoàng tham gia hoạt động du ngoạn, nhưng đều là ban ngày, thường là vào rừng. Xem tượng băng buổi tối như vậy thì chưa bao giờ được thấy qua.

Anh cảm thấy toàn bộ công viên như sống động hẳn lên, khắp nơi tràn ngập các loại màu sắc. Thanh Vi chỉ vào một tòa nhà cách đó không xa: “Nhìn kìa !” Đó là một tòa nhà xây theo kiến trúc cổ phương tây, có thể chứa mười mấy người, cũng không ít người đi chụp ảnh xung quanh.

Thanh Vi và Thập Tam tới đó đã thấy có bậc thang thông suốt lên tầng trên, theo dòng người leo lên, mặt đất là băng, bậc thang cũng là băng, dường như long lanh vô ngần. Trước mặt bất chợt có ánh đèn màu lóng lánh, thì ra đã đến lối ra.

Đứng ngoài lan can tòa nhà, bên cạnh là người băng. Nhìn xa xa khắp công viên thì cảm giác như đang ở trong một câu chuyện cổ tích nào đó vậy.

Kỳ diệu nhất chính là bên hông tòa thành này là một cầu thang trượt xoán ốc, Thanh Vi và Thập Tam trượt xuống lập tức cảm thấy vô cùng thích thú.

Hai người bắt đầu xem từng tượng băng một. Có cái thì vô cùng xinh xắn dưới ngọn đèn sáng chói. Nhìn thấy mê cung băng, Thanh Vi nổi lòng ham chơi, vì thế bảo Thập Tam vào trước để cô đi tìm.

Lúc Thập Tam vào rồi, Thanh Vi mới xắn tay áo vào mê cung. Cô nghĩ có thể tìm ra Thập Tam rất nhanh, nhưng lại phát hiện ra tuy mê cung này không thể so với mê cung cỡ lớn nhưng tính chất vẫn vậy, chuẩn với tư cách mê cung băng, không ít lối rẽ đường cụt.

Thanh Vi đi tới đi lui, gặp mấy người nhưng lại không hề thấy Thập Tam. Bây giờ xử lý sao đây ? Chắc hẳn Thập Tam không thấy cô sẽ chờ ở cửa mê cung, vì thế quay đầu tìm đường ra cửa.

Nhưng buổi tối lại ở trong mê cung thế này, Thanh Vi bi thảm nhận ra cô bị lạc mất rồi. Cô tuyệt đối không thừa nhận cảm giác phương hướng của mình có vấn đề, chẳng qua là vì ánh sáng ban đêm không được tốt thôi.

Cuối cùng Thanh Vi mới phát hiện ra mình đang đi vào ngõ cụt, vì thế rất chi là sầu khổ. Tuy sớm hay muộn rồi cũng sẽ ra ngoài được nhưng mất nhiều thời gian còn rất mất mặt nữa. Sau đó cô lại phát hiện đây không phải ngõ cụt, bên dưới còn có một cái lỗ nhỏ !

Nhưng lỗ lại quá thấp quá nhỏ, chẳng lẽ phải chui qua ? Nhưng sao cô có cảm giác như cái lỗ chó vậy ?

Phi phi, ai lại tổn hại hình tượng mà đào một cái lỗ ở đây vậy ? Cũng may bây giờ không phải thời kỳ địch ta đấu tranh, nếu vậy không biết nên chui hay không đây ? Chui qua lỡ vẫn là đường cụt thì sao ?

Thanh vi nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng quyết định dù sao cũng không có người, cứ chui qua thử coi. Có quay lại cũng chưa chắc đã tìm được đường.

Vì thế Thanh Vi ngồi xổm xuống nghe ngóng, phát hiện bên kia không có động tĩnh gì, cô vén tay áo lên, bắt đầu đục lỗ to thêm một chút. Cô vặn vẹo đục mãi mới chậm chạp chui ra được.

Còn chưa qua xong cô đã thấy một đôi giày, có người ! Khẳng định người này đã thấy cô khoan tường lúc nãy. Thanh Vi quẫn, tranh thủ thời gian đứng lên, thiếu chút nữa là trượt chân đập mặt vào tường.

Người nọ đỡ lấy cô, Thanh Vi lại càng thêm khó chịu, cả đời này cô sẽ không bao giờ chơi mê cung nữa.

Cô còn chưa ngẩng đầu nhìn xem đã thấy bàn tay này vô cùng quen thuộc. Thanh Vi cứng cả người, quả nhiên là Thập Tam.

“Anh vừa rồi vẫn đứng ở đây sao ?”

“Ừ, tôi chờ không thấy em đến nên tới tìm em.”

“Anh…” Thanh Vi muốn hỏi có phải anh đã thấy toàn bộ quá trình chui qua lỗ cún của cô không nhưng trong lòng vẫn không dám hỏi, lời nói nghẹn ở cổ không nói ra nổi.

Nhất định là Thập Tam thấy rồi, sau này cô phải làm sao đây ? Ngẩng đầu nhìn đã thấy biểu hiện trên mặt của Thập Tam rất khả nghi, có phải đang nín cười không ?”

“Không cho cười ! Anh trốn đi đâu vậy, tìm khắp nơi đều không thấy, hại tôi phải như vậy.” Thanh Vi ngoài mạnh trong yếu.

“…” Thập Tam muốn nói hắn căn bản không hề trốn, hơn nữa còn lo Thanh Vi tìm khắp nơi vất vả nên mới tới tìm cô, huống hồ động tác của cô lúc nãy cũng rất… Nhưng Thập Tam vẫn thấy mặt cô đã đỏ như tôm luộc rồi, vì thế chọn cách sáng suốt là không nói gì hết.

Lần đầu tiên Thập Tam phát hiện ra, bề ngoài Thanh Vi có vẻ lý trí ôn hòa, vậy mà lại có một mặt dễ thương như thế, một mặt không thành thục như thế, khiến cho người khác không kìm lòng được muốn bao dung chiều chuộng.

Hắn phủi phủi quần áo cho Thanh Vi, nói: “Tôi không cười đâu, em đừng gấp.”

Lời nói vô cùng dịu dàng, thậm chí còn mang theo vài phần chiều chuộng.

Thanh Vi bị giọng nói dụ dỗ của hắn làm cho quẫn thêm, giống như bản thân cô là một đứa trẻ không nói lý vậy ? Hay là giống đang làm nũng hơn? Mặt Thanh Vi như phát sốt, sao cô có thể so bản thân với đứa trẻ làm nũng Thập Tam chứ ? Bây giờ chỉ có thể an ủi bản thân rằng bây giờ may là buổi tối, đèn lồng chiếu lên mặt đỏ rực, vì thế cũng không quá lộ liễu.

Thập Tam sợ cô xấu hổ, kéo tay cô đi ra ngoài, Thanh Vi mới cảm thấy kỳ lạ. Hình như cô có thể nhanh chóng ra tới lối ra rồi này ! Cô bi phẫn nghĩ, ai làm ra cái lỗ cún đấy chứ, quá lừa đảo rồi !

Trong công viên có hồ nhân tạo, bây giờ là mùa đông nên đã đóng băng. Có thể trượt băng hoặc đạp xe đạp. Vì ban đêm nên rất ít người trượt băng, ngược lại lại có mấy người đang đạp xe đạp.

Cái này rất đơn giản, trẻ con cũng biết đi. Thanh Vi muốn đi xe đẹp, Thập Tam lại kiên trì muốn chỉ cần một chiếc hai người cùng đi.

Hồ này không nhỏ, giữa hồ còn có đảo, có cầu. Mặt hồ băng yên tĩnh, mặt băng rắn chắc, xe đạp kêu kẽo kẹt, Thanh Vi quay đầu nhìn Thập Tam ở bên cạnh, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng an tâm.

Vừa quay đầu như vậy dưới chân đã không tự giác mà đạp ngược hai cái. Sau đó Thanh Vi phát hiện xe không đạp được nữa. Thập Tam nhìn cô cố gắng đạp đạp mấy cái nhưng xe vẫn không nhúc nhích, nên anh cũng lên thử, vẫn không được.

Cũng may xe đạp rất nhẹ, lại là thiết kế xe xếp, cũng không quá vướng víu. Thập Tam dứt khoát giúp Thanh Vi dắt xe đi trên hồ, hai người tuy không nói chuyện nhưng trong lòng cũng đã cảm thấy thỏa mãn.

Bỗng nhiên một tiếng vang giòn tan vang lên, sau đó lại có thêm nhiều âm thanh khác, pháo hoa bắt đầu nở bung giữa trời không. Thanh Vi nhớ trên tờ rơi cũng có ghi có biểu diễn pháo hoa. Cô đứng lại ngắm nhìn cùng Thập Tam.

Trên bầu trời, từng bông pháo hoa nổ chồng lên nhau, trên mặt đất là mặt băng phản chiếu sắc thái mỹ lệ. Cô chợt cảm thấy giờ khắc này đẹp như tranh vẽ, không giống nhân gian.

Không vận đông nữa nên cô thấy hơi lạnh, vì thế hơi co người lại. Thập Tam cũng cảm nhận được, do dự một chút rồi cũng ôm lấy cô. Nhiệt độ cơ thể Thập Tam xuyên qua lớp quần áo, Thanh Vi ngẩng đầu thì thấy anh cũng đang cúi đầu nhìn cô.

Trong mắt Thanh Vi, Thập Tam như một mảnh ngọc dưới ánh đèn và ánh sáng pháo hoa, sâu trong đôi mắt phượng như có khói lửa nhảy nhót. Thanh Vi bị đôi mắt kia nhìn chằm chằm thì bối rối chuyển ánh mắt, nhìn qua môi hắn.

Môi dưới hơi trũng một chút như khảm nửa viên trân châu, dưới ánh đèn có cảm giác trơn bóng vô cùng mê người, Thanh Vi không kìm được mà liếm liếm môi mình, muốn thử hương vị của nó.

Hai người ôm chặt lấy nhau, nghe thấy cả tiếng thở của đối phương. Đợi đến lúc Thập Tam “hmm” một tiếng, Thanh Vi mới giật mình, trong lúc cô vô thức đã liếm lên môi Thập Tam một cái rồi.

Thật sự, quá kỳ diệu.

Trong veo, ôn nhuận, không mềm mại như trong tưởng tượng mà có độ mềm dẻo.

Thập Tam thì sao ? Hắn chỉ có cảm giác tê dại như bị điện giật, chỉ có thể dùng sức ôm lấy Thanh Vi, không nhịn đường mà cúi đầu lần tìm môi cô. Thanh Vi cũng ngửa đầu hôn lại.

Đôi môi hai người dính lấy nhau, Thanh Vi mút môi anh một cái, cuối cùng luồn lách đi tìm chiếc lưỡi kia. Thập Tam trúc trắc đáp lại cô, vẫn một mực ôm cô trước ngực. Hai người như chìm vào trong đó, ngay cả pháo hoa dừng bắn bao giờ cũng không biết.

Mãi đến khi hai người đều thở gấp mới chậm chạp tách ra. Thập Tam ôm Thanh Vi, hai người nhìn nhau đều thấy xấu hổ.

Đột nhiên chiếc loa giữa hồ vang lên: “Xin các vị du khách gần xa chú ý, thờ gian đóng cửa đã đến, những ai chưa trả xe xin mời mau chóng tới chỗ quản lý.”

Thanh Vi và Thập Tam nhìn nhau cười cười, đẩy xe đạp về chỗ thuê xe. Nhân viên quản lý nhìn bọn họ đi tới mới nở nụ cười nói: “Tôi còn thắc mắc sao mãi không thấy người về, hóa ra là phải đẩy về.”

“Xe này không đạp được, hình như có vấn đề.” Thanh Vi nói.

“Hai người cùng đạp sao ?”

“Ừ ?”

“Hình như bị tuột xích rồi, không đi được cũng phải. Chỉ có thể dắt tiến chứ không thể dắt lùi.”

Quả nhiên là xe bị tuột xích.

Chỉ có thể tiến không thể lùi sao ? Thanh Vi cầm chặt lấy tay Thập Tam.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 150 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

10 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

12 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

13 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

16 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

[Xuyên không] Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 358 điểm để mua Trái tim cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 427 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 377 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 248 điểm để mua Ếch xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 248 điểm để mua Ca sĩ Két
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4730 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Zan_kun: Yo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.