Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 

Nửa đời quen thuộc - Mộc Thanh Vũ

 
Có bài mới 07.08.2015, 01:18
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.07.2014, 08:23
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 390
Được thanks: 2049 lần
Điểm: 31.29
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Nửa đời quen thuộc - Mộc Thanh Vũ [26/68] - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 44:

Lệ Hành nói đây là lần đầu tiên Hạ Hi phải chấp hành nhiệm vụ như vậy. Lần trước lúc giúp đỡ đội đặc công phá án, thân phận của cô là tình nhân của công tử nhà giàu. Tuy nói tình huống lần này có hơi giống nhau, nhưng thật ra tính chất nhiệm vụ lại có chút khác biệt. Với lại biểu hiện lần này của Trần Bưu cùng với Trần Bưu lần trước lại không giống nhau, làm cho Hạ Hi ít hoặc nhiều không biết nên bắt đầu từ đâu, rất sợ mình chần chừ, không phân biệt được nặng nhẹ mà phá hỏng toàn cục.

Suy nghĩ trong giây lát, Hạ Hi nở một nụ cười xinh đẹp, lấy giọng nói thăm dò nói: “Lần trước đã đắc tội với anh rồi, làm cho người vô tội như anh Trần phải bị vạ lây. Nếu anh Trần không ngại hãy cho Mễ Kha vài phút, nể mặt em kính anh một ly.” Tiếng nói bay đi, cô sớm đã vỗ tay ra hiệu cho người bồi bàn, thấy ánh mắt của cậu bồi bàn phóng tới, cô kêu rất rành rọt.

Cậu bồi bàn gật đầu, nhanh chóng lấy hai ly có chất lỏng màu hổ phách đưa tới.

Giống như chỉ có một mình, suy sét cả quá trình, Trần Bưu nhìn vào mắt Hạ Hi rồi không nói gì, chỉ thấy khóe miệng hắn xẹt qua một nụ cười lạnh lùng thay cho lời đồng ý.

Rốt cuộc hắn có phải là Trần Bưu hay không? Rốt cuộc hắn có nhận ra cô hay không? Hạ Hi không hoàn toàn nắm chắc, nhưng nụ cười trên mặt vẫn có ba phần ung dung, ba phần kiêu ngạo, ba phần quyến rũ, cùng với một phần khiêu khích. Trần Bưu nghe thấy giọng nói ngọt ngào và mềm mại của cô: “Anh Trần, em cạn trước, trước đây có hiềm khích gì thì hãy kết thúc ngay ly rượu này.” Sau đó cô ngửa đầu uống cạn.

Khi cốc chân dài được để xuống, sự im lặng giữa hai người hoàn toàn không tương xứng với bầu không khí ầm ĩ của quán bar này.

Ngay khi Hạ Hi cho rằng hắn ta sẽ từ chối, Trần Bưu ý tứ nở một nụ cười, nói một câu mang hàm ý khác: “Tâm ý của cô Mễ, tôi đã hiểu rồi.” Tiếp theo hắn bưng ly rượu lên ngửa đầu uống sạch.

Hắn hiểu? TM tôi không hiểu! Hạ Hi âm thầm nghĩ lại, sau đó sử dụng phương pháp lạt mềm buộc chặt: “Vậy thì không quấy rầy anh Trần nữa, hẹn lần sau gặp lại.” Nói xong cô gật đầu chào, đánh chuông thu binh.

Dự đoán rằng Trần Bưu sẽ giữ mình lại, khi Hạ Hi xoay người lại thì liền nghe thấy giọng nói trầm thấp của hắn phun ra hai chữ: “Đợi đã!”

Hạ Hi dừng bước, xoay người lại, ánh mắt hiện lên một dấu chấm hỏi không có câu trả lời, tựa như muốn nói, có chuyện gì sao?

Trần Bưu vẫn bình thản, nhưng lại lấy ánh mắt cao cao tại thượng đánh giá Hạ Hi, sau đó sắc mặt vẫn như cũ mở miệng mời: “Không biết cô Mễ có đồng ý để tôi vinh dự được ngồi xuống trò chuyện cùng cô hay không?”

“Là vậy à.” Làm nhiệm vụ Mễ Kha không phải là cô gái không hiểu việc đời, tự nhiên cũng hiểu rõ ý tứ trong lời nói của hắn. Vì thế Hạ Hi làm như đã nhìn thấu, nở nụ cười, sau khi tỏ vẻ hơi do dự liền vui vẻ đáp ứng. “Chỉ cần anh Trần không cảm thấy phiền là được.”

Trần Bưu im lặng không nói, chẳng qua chỉ nhếch môi cười.

Nụ cười của Trần Bưu có hương vị thần bí. Không biết nữa, Hạ Hi cảm thấy hình như hắn có vấn đề về thần kinh hay là có khuynh hướng đa nhân cách.

Thu lại cảm xúc, vẻ mặt cô vẫn như cũ nói: “Vậy anh Trần chờ một chút, em qua kia chào bạn mình.” Sau khi Trần Bưu gật đầu, cô nhanh chóng đi về phía Mễ Kha.

Mễ Kha vốn đang ngơ ngác vì bị Hạ Hi đột nhiên chặn lại. Nhưng bây giờ đã phản ứng kịp, Hạ Hi đang lấy thân phận của cô làm nhiệm vụ. Sự lo lắng bao trùm sự tò mò trong nội tâm, ánh mắt của cô khóa chặt trên người Hạ Hi. Rốt cuộc cũng đợi lúc cô ấy đi tới, cô vội vàng kéo tay của Hạ Hi, cố gắng giữ vững bình tĩnh hỏi: “Có phải bây giờ em nên gọi điện cho anh rể Mục Nham hay không?”

“Đây là người thứ nhất.” Hạ Hi đưa lưng về phía Trần Bưu, vỗ lên mu bàn tay của Mễ Kha, cô nói rõ ràng rành mạch: “Khi gọi điện cho anh ấy thì nói cho anh ấy biết, không cần phải lo lắng cho hành động, cho chị chút thời gian thì có thể chị sẽ câu được cá lớn. Ngoài ra, đợi lát nữa chị rời khỏi đây thì em nhất định cũng phải đi ngay, kêu bạn bè em đưa em về nhà, đừng có ở lại. Còn nữa, trong khoảng thời gian gần đây không được ra khỏi cửa, nhất là Thiên Trì, không được đặt chân tới đây.”

Ánh mắt của Hạ Hi yên tĩnh như nước, nhưng lời nói từ trong miệng cô lại kích thích từng tầng trong lỗ tai của Mễ Kha. Mà vốn dĩ cô cũng là một cô gái rất tốt bụng, lại hiểu rõ nghề nghiệp của Hạ Hi, đột nhiên lại cảm thấy sợ hãi, cô vội vàng xác nhận: “Chị sẽ không có việc gì chứ? Tình hình xem có vẻ nguy hiểm, bằng không để em trước…”

Tim của Hạ Hi vốn rất lo lắng và sợ hãi nhưng ánh mắt vẫn ung dung, giống như chị gái vỗ nhẹ đầu cô, cô ấy an ủi: “Yên tâm đi, chỉ cần em không có việc gì thì chị cũng an toàn.”

Mễ Kha mím môi.

Không ở lại lâu, trước khi rời đi Hạ Hi làm như vẻ bạn bè lâu năm chào tạm biệt những người bạn đang ngồi bên cạnh Mễ Kha, tất nhiên cô làm vậy là để cho Trần Bưu xem, trên thực tế gương mặt đang mang theo nụ cười của cô đang ra lệnh phân phó Mễ Kha: “Nhớ rõ, khi chị đi thì bọn em cũng phải lập tức đi ngay.” Thân là cảnh sát, kế tiếp cô cần phải làm nghĩa vụ của mình, nhưng lại không được để người vô tội như Mễ Kha gặp nguy hiểm.

Rõ ràng là người luôn giữ bình tĩnh, nhưng lúc này khi Hạ Hi rời khỏi, tim của Mễ Kha cũng không khống chế được mà đập nhanh. Thấy được trong mắt bạn bè đầy tò mò, cô tự mình ổn định lại cảm xúc của mình, nở một nụ cười so với khóc còn khó coi hơn: “Tình hình xảy ra chút chuyện, chúng ta đi thôi.”

So với Mễ Kha biết sợ ra thì Nhan Đại lại đang ngơ ngác. Sự việc xảy ra quá đột ngột, đợi đến khi cô phản ứng kịp lại thì Hạ Hi đã đi theo Trần Bưu tới bàn bên kia, mà lúc này Thẩm Minh Tất cũng chạy đâu mất tiêu. Đột nhiên cô cảm thấy hoang mang và lo sợ.

Hoàn toàn quên đi lời dặn của Hạ Hi, chưa từng nghĩ tới nên đi ngăn Mễ Kha đang thanh toán hóa đơn lại để hỏi chút tình hình, Nhan Đại luống cuống tay chân lấy điện thoại ra gọi. Ở bên kia Tiêu Dận mới nói alo một tiếng, dưới tình huống quá gấp nên giọng nói của cô bất giác hơi to nói, “Anh đến chưa? Mau nhanh về đây đi, xảy ra chuyện rồi.”

Tiêu Dận nhíu mày, đánh vô lăng trên tay, giọng lạnh lẽo hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Nói rõ đi.”

“Nếu có thể nói rõ thì em cũng đâu cần phải tìm anh.” Sợ động tác của anh chậm, Nhan Đại liền bổ sung thêm “Là Hạ Hi có chuyện, cậu ấy đã đi theo một người đàn ông xa lạ!”

Đạp mạnh chân ga, Tiêu Dận bắt được trọng điểm hỏi: “Đi đâu rồi?”

Nhìn quanh bốn phía để tìm bóng dáng của Thẩm Minh Tất, Nhan Đại sốt ruột nói: “Bây giờ vẫn còn ở Thiên Trì, nhưng đợi tới lát nữa đi đâu thì em không biết. Vậy đi, anh mau quay về nhanh lên.” Lời còn chưa dứt, cô đã sớm nhảy xuống ghế, Thẩm Minh Tất cũng đang chạy tới.

     Bị tóm chặt ống tay áo nên Thẩm Minh Tất sửng sốt, theo bản năng liền đỡ lấy thân thể va chạm vào thân thể anh, giọng nói có chút trêu chọc hỏi: “Làm sao vậy? Say rồi à?”

Thò đầu nhìn về phía sau anh, Nhan Đại tức giận nói: “Anh mới say đấy! Tôi chưa bao giờ tỉnh táo như bây giờ. Thấy Hạ Hi vẫn chưa biến mất nên đoán rằng chắc cô ấy đi tới ghế bên kia cùng với người đàn ông đó…”

Lời của Nhan Đại còn chưa nói xong thì đã bị vẻ mặt bình tĩnh của Thẩm Minh Tất ngắt lời, giọng nói anh không sóng không gió nói: “Đã báo cảnh sát rồi.”

Báo cảnh sát? Nghiêm trọng như vậy sao? Nhan Đại gãi má mình, đầu óc tạm ngừng trong giây lát.

Thấy cô ngơ ngác không nói được lời nào, Thẩm Minh Tất kiên nhẫn giải thích: “Người đàn ông đang ở cùng với cô Hạ tên là Trần Bưu, cảnh sát đang muốn bắt người này, bây giờ người ta lại sang trọng ngồi ở chỗ kia.”

Nhan Đại đã hiểu rõ. “Hạ Hi đang ở bên đó, có phải quá nguy hiểm hay không?”

Thẩm Minh Tất do dự trong giây lát: “Chắc cô Hạ sẽ bảo vệ được mình.”

Nhan Đại tỏ vẻ không đồng ý: “Anh quá tin tưởng cô ấy rồi đấy.” Bỗng nhiên nghĩ tới cái gì đó, cô liền đẩy anh ra. “Bàn cô ấy ở đâu, anh dẫn tôi qua đó bảo vệ cô ấy đi.”

Thẩm Minh Tất cười nhẹ. “Cô? Không tạo thêm phiền phức cho cô ấy là cách bảo vệ tốt nhất cho cô ấy rồi.” Anh vẫn chưa quên lần trước nếu không phải cô nhát gan bị đặc công dọa sợ, thì Hạ Hi cũng chẳng xảy ra xung đột với đồng nghiệp.

Nhan Đại trừng mắt: “Anh nói cái gì? Có thể tiếp ứng cho nhau trong nguy hiểm vẫn hơn là một mình đơn độc tác chiến à? Ít nói nhảm đi, nhanh lên. Ngộ nhỡ cô ấy xảy ra chuyện gì, Tiêu Dận là người đầu tiên không buông tha cho anh đâu.”

Bởi vì Tiêu Dận đã từng dặn, nếu Trần Bưu lại xuất hiện ở Thiên Trì nữa thì sẽ tiễn hắn sớm một đoạn, cho nên trước đó trong khi theo dõi thấy hắn ta xuất hiện, Thẩm Minh Tất đã báo cảnh sát rồi. Tất nhiên để tránh đưa tới những vấn đề không cần thiết, anh đã chuẩn bị dùng di động gọi cho cảnh sát. Cùng lúc đó anh cũng lén lút dặn mấy bồi bàn nhớ chú ý tình huống của cái bàn đó. Nói cách khác, anh đã sắp xếp tốt rồi, chỉ còn thiếu chưa gọi điện cho Tiêu Dận thôi. Không phải là chưa kịp gọi, cũng không phải là quên, mà số của Tiêu Dận đang báo rằng—số máy này đang bận.

Dù sao Thiên Trì cũng là địa bàn của mình, Thẩm Minh Tất cũng nắm chắc vài phần. Cho dù Trần Bưu có thoát khỏi ánh mắt của mọi người, cũng trốn không thoát máy theo dõi ẩn, anh chắc rằng trong khoảng thời gian ngắn Hạ Hi sẽ không gặp nguy hiểm gì.

Sự thật là đêm hôm đó Hạ Hi vẫn bình an.

Nhưng mà chuyện xảy ra tiếp theo lại làm cho người khác bất ngờ.

Trần Bưu hình như có chút cảnh giác, trước khi cảnh sát tới hắn đã lấy cớ vào toilet để tránh Hạ Hi, cũng xuất quỷ nhập thần biến mất khỏi Thiên Trì.

Cuộc điện thoại của Thẩm Minh Tất báo cảnh sát cũng nhanh chuyển tới đội đặc công, sau đó nhiệm vụ được rơi vào mình của Lão Hổ đang ở chỗ gần đó. Chẳng qua anh mới đi toilet một chút mà đã bỏ lỡ mất cơ hội. Đợi khi anh cầm súng xông tới thì đã không còn thấy bóng dáng của Trần Bưu ngồi trên ghế nữa, chỉ còn lại Hạ Hi đang làm mặt lạnh và Tiêu Dận đang ngồi im lặng ở đó.

     Đột nhiên lại có dũng khí rất mờ ảo.

Rốt cuộc là ai có vấn đề, Hạ Hi đang suy nghĩ.

Sau đó người của đội đặc công cũng đã tới rất nhanh, đánh vỡ không khí bị kiềm nén quá yên tĩnh.

Hạ Hi cẩn thận kể lại mọi chuyện một lần, chắc chắc không bỏ sót một chi tiết nào, mới lấy tờ giấy được đặt dưới chân ly rượu của hắn sau khi hắn rời đi ra. Mặt trên chỉ có hai chữ, ‘ngày mai’, mặt sau là con số ‘12’ được viết nguệch ngoạc.

Bao gồm cả Mục Nham đang đứng chung với mọi người vẫn chưa hiểu được đây là có ý gì. Thậm chí bọn họ không thể xác định được đây có phải là tờ giấy Trần Bưu để lại hay không. Nhưng mà mặc kệ tờ giấy này có quan hệ gì với hắn hay không, Cổ Lệ đã bắt đầu bố trí cảnh lực, canh phòng toàn thành phố, cho dù Trần Bưu chắp cánh cũng khó bay.

Đêm này Hạ Hi trằn trọc không ngủ được. Cô có dự cảm không tốt, ngày mai nhất định sẽ có người xảy ra chuyện.

Nhưng người đó là ai?

Nhắm mắt lại thì trời đã sáng. Sau đó Hạ Hi đang nằm trên giường liền vọt ngồi dậy, xông ra khỏi nhà chạy thẳng xuống xe của Lão Hổ đang bảo vệ cô ở dưới lầu.

Đêm này Lão Hổ cũng không ngủ được, thấy Hạ Hi vội vàng chạy tới, anh theo bản năng mở cửa ghế phụ. “Xảy ra chuyện gì sao?”

Hạ Hi lên xe, giọng mơ hồ mang theo mệnh lệnh nói: “Chạy tới đại lộ 66, mau lên!”

Ý thức được tình hình nghiêm trọng, Lão Hổ cũng không hỏi nhiều, anh nhanh chóng chạy. Sau khi nghe thấy Hạ Hi nói chuyện điện thoại với Mục Nham. “Phó cục, tôi đã suy nghĩ cẩn thận rồi, Trần Bưu đang khiêu khích chúng ta. Nếu như tôi đoán không sai, hắn đang muốn nói cho chúng ta biết, hôm nay hắn sẽ xuống tay với Mễ Kha!”

Không sai, đường đại lộ 66 chính là chỗ ở của Mễ Kha người có khuôn mặt trẻ con.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn á bì về bài viết trên: Cherrynguyen, Nghiên Hy, StephanieFan, iruka kawaii, june_duahau, mebeoyeugavacua
     

Có bài mới 17.08.2015, 12:42
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.07.2014, 08:23
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 390
Được thanks: 2049 lần
Điểm: 31.29
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Nửa đời quen thuộc - Mộc Thanh Vũ [26/68] - Điểm: 83
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 45:

Hạ Hi nói xong, Mục Nham bừng tỉnh hiểu ra liền nói: “Để Lão Hổ nghe điện thoại.”

Phản ứng của Hạ Hi cơ hồ là bản năng. Nghe vậy, tay trái của cô nhanh chóng dò về phía hông của Lão Hổ. Động tác rất nhanh, chờ anh phản ứng kịp thì súng đã nằm trong tay cô.

Lão Hổ kinh ngạc, tay đang lái bỗng trợt, xe cảnh sát liền chạy hình chữ S. Nếu không phải trên đường không có lấy một chiếc xe, thì tình hình sẽ rất nguy hiểm.

Trong đôi mắt trong suốt hiện lên áy náy và kiên quyết, Hạ Hi nói: “Xin lỗi anh Hổ, tôi cần phải làm vậy.” Nếu nói cô bị bại lộ, thì nguy hiểm của Mễ Kha là vì cô, Hạ Hi không thể khoanh tay đứng nhìn, cho dù sau này cô phải chịu phạt.

Lão Hổ im lặng trong giây lát, sau đó liền đạp chân ga chạy thẳng tới số 66 đại lộ Trung Sơn. Xem như là đã tha lỗi cho tội ‘mạo phạm’ của cô.

Ở đầu bên kia Mục Nham đã nghe được, biết rõ mình ngăn không được, anh liền cảnh cáo nói: “Hạ Hi, cô phải nhớ kỹ, nếu xảy ra chuyện bất trắc tôi liền đuổi cô!” Lấy tốc độ nhanh nhất suy nghĩ, anh nói tóm tắt và đơn giản cách bố trí của mình: “Cô chạy tới đại lộ Trung Sơn ẩn nấp gần mục tiêu, đi với Lão Hổ trước đi, người của chúng ta sẽ tới sau.”

“Rõ!” Giọng Hạ Hi đáp ứng giòn tan, sau khi nói xong liền tắt điện thoại. Cô cần phải bình tĩnh, tập trung tinh thần để giải quyết chuyện sau đó, không thể để mình bị quấy nhiễu.

Lại nói cục công an ở bên kia, sau khi Mục Nham cúp máy liền liên lạc cho Cổ Lệ và Trác Nghiêu, trong thời gian ngắn vài phút bọn họ đã chia xong hành động, dẫn người chạy tới nhà của hai chị em Mễ Ngư và Mễ Kha. Lúc này điện thoại của Mễ Kha và Mễ Ngư lại đang trong trạng thái tắt máy, ngay cả điện thoại của chồng của Mễ Ngư là Đàm Tử Việt cũng điện không được.

Rất nhanh sau đó Hạ Hi đã tới số 66 đại lộ Trung Sơn.

Sáng sớm giữa sương mù, xung quanh biệt thự lộ vẻ yên tĩnh khác thường.

Nhìn qua phòng bảo an, cửa sổ mở rộng, không có lấy một bóng người.

Xảy ra chuyện rồi! Thấy vậy làm cho thần kinh của Hạ Hi và Lão Hổ bỗng trở nên nhạy bén.

Chỉ có một cây súng lục đang nằm trong tay Hạ Hi, Lão Hổ liền quơ lấy cây côn điện của cảnh sát bị rơi bên cửa. Lái xe chạy tới tòa 16, đỗ lại chỗ có lợi cho mình. Hai người bước xuống, một trái một phải đứng hai bên cửa nhà họ Mễ.

Không ai dám nhấn chuông.

Suy nghĩ một lúc, Lão Hổ hất đầu. Hạ Hi hiểu ý, khom lưng, chân tay nhanh nhẹn đi về phía cửa sổ sát đất. Cửa sổ bị mở ra một nửa, Hạ Hi và Lão Hổ yên lặng đi vào biệt thự. Trong phòng khách bị không khí yên lặng đè nén, cây kim rớt xuống cũng có thể phát ra tiếng. Hạ Hi tiến vào trạng thái chiến đấu, vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt sắc bén, cùng với Lão Hổ yểm trợ cho nhau đi lên lầu hai. Cửa phòng ngủ ở bên phải cầu thang đã bị mở toang ra, Mễ Kha mặc áo ngủ vải bông có hoa nhỏ bị trói ở trên ghế. Lúc thấy Hạ Hi, đôi mắt đen bóng nhất thời dâng lên nước mắt, mất đi tự do và không thể nào mở miệng, cô gái nhỏ liều mạng lắc đầu.

Tình huống bây giờ giống như tình tiết mà vẫn luôn chiếu ở trên phim. Nhưng khi bạn tự trải nghiệm, nhất là thấy được ánh mắt sợ hãi của con tin, có một loại đau lòng không thể nói rõ. Hơn nữa Mễ Kha lại là loại con gái mềm mại làm người khác muốn bảo vệ, trong nhất thời tim của Hạ Hi như bị kim châm đột nhiên run mạnh. Không tiếc bất cứ giá nào, cần phải bảo đảm Mễ Kha an toàn đi ra. Chính là lời duy nhất của Hạ Hi đang nói với chính mình.

Trong căn phòng to như vậy nhưng hình như chỉ có Mễ Kha, nhưng dựa vào phản ứng của Mễ Kha thì Hạ Hi và Lão Hổ đều hiểu rõ, Trần Bưu cũng đang ở bên trong. Nếu liều lĩnh xông vào thì chỉ có con đường chết.

Nghiêng người lách qua vách tường, Lão Hổ nhìn chằm chằm phía sau của Hạ Hi. Ở một bên khác, Hạ Hi đang đứng sát tường, đạn lên nòng cũng là lúc cô quát lên: “Trần Bưu, đưa ra điều kiện đi, anh muốn sao thì mới thả người?”

Giọng nói của Trần Bưu có chút ngoài ý muốn truyền ra từ phòng ngủ, hắn nâng mắt lên nhìn thời gian, miệng châm chọc chậm rãi nói: “Tôi đã cung kính chờ ở đây lâu rồi. Nếu sau nửa tiếng nữa mà cảnh quan Hạ không xuất hiện, tôi nghĩ mình sẽ lấy một cánh tay của cô Mễ Kha đây làm món quà đưa tới cục công an.”

Bây giờ Hạ Hi đã không còn bình tĩnh để suy nghĩ cuối cùng đã xảy ra sai sót ở đoạn nào, cô lạnh lùng nói: “Nếu đã nói đây là chuyện giữa hai chúng ta thì cũng không cần làm màu nữa. Bây giờ chúng tôi tới đây, nói thẳng ra suy nghĩ của anh đi. Nhưng mà tôi có một đề nghị, anh có thể thả Mễ Kha ra trước không? Tôi sẽ làm con tin, anh cảm thấy như thế nào?”

     Trần Bưu cười to, mang hàm xúc châm biếm mười phần. Cười đủ rồi, hắn lạnh lùng bát bỏ, “Cảnh quan Hạ, cô cũng thật biết nói đùa, tuy nhiên đúng là tôi đang chờ cô hiện thân, nhưng cũng không có nghĩa tôi cảm thấy hứng thú đối với cô.” Dùng ánh mắt bỉ ổi nhìn vào cẳng chân của Mễ Kha, hắn rõ ràng không biết xấu hổ mà còn nói thêm: “Tôi đây lại càng muốn nếm thử mùi vị của ‘song phi’(hai người)!”

Song phi? Đã gặp qua nhiều người không biết xấu hổ rồi, nhưng đây là lần đầu tiên mới gặp người có da mặt dày như vậy. Lão Hổ nghe vậy chưa kịp đợi Hạ Hi nói thì anh đã cất giọng mắng: “Ngựa đực, coi chừng bất lực đấy!”

Xúc phạm Trần Bưu là tội chết, cũng không khoa trương chút nào khi nói về hắn sẽ là bỏ mạng. Hạ Hi và Lão Hổ tự nhiên cũng không ngây thơ cho rằng có thể bắt hoặc chế phục được hắn, dù sao trong biệt thự này ẩn nấp bao nhiêu người họ vẫn chưa xác định được. Mục đích chiến đấu lần này cũng chỉ có thể kéo dài thời gian chờ chi viện tới và bảo vệ sự an toàn của Mễ Kha.

Đúng vậy, chỉ cần bám trụ là được.

Nhưng người xảo quyệt như Trần Bưu làm sao lại không hiểu ý đồ của bọn họ. Lão Hổ nghĩ muốn mắng thêm vài câu thì đã bị ngắt lời.

Trần Bưu có thể kiêu ngạo tới đây, tất nhiên là hắn đã có chuẩn bị. Hơn nữa đối với sách lược kéo dài thời gian của bọn Hạ Hi, hắn cũng hiểu rõ. Tất nhiên hắn sẽ không ngốc tới nỗi một mình đi tới đây, cứ vậy năm sáu người đàn ông từ phòng bên cạnh xông ra.

     Có người nói khi có chiến tranh thì xin mời chị em phụ nữ nên tránh xa. Nhưng trong tình cảnh này, làm sao có thể phân chia giới tính? Nếu có chẳng qua chỉ có đồng đội! Vì thế Lão Hổ và Hạ Hi kề vai chiến đấu.

Bởi vì khoảng cách quá gần, nên căn bản không thể nào bắn. Nên khi mấy phần tử phạm tội dùng ánh mắt hung ác xông tới, Hạ Hi và Lão Hổ ăn ý đưa lưng về phía nhau, mỗi người tự ứng phó quân địch ở trước mặt mình, đưa chỗ phòng ngự không có cách nào tự bảo vệ của mình cho đồng đội của mình bảo vệ. Loại chiến thuật đội hình này nhìn qua thì rất đơn giản, nhưng trong lúc đó phải đòi hỏi độ tin cậy cao từ đồng đội của mình.

     Nửa tháng tập huấn quả nhiên có hiệu quả rõ rệt, thân thủ của Lão Hổ đã nhanh hơn trước rất nhiều, côn điện của cảnh sát nắm trong tay múa máy rất thuận buồm xuôi gió, cùng với âm thanh va chạm, những phần tử phạm tội đều lần lượt ngã dưới chân. Hạ Hi ăn ý tiếp nhận, nhấc chân đảo qua, dùng sức lực ngoan độc và mạnh mẽ đá vào cánh tay và vai của đối phương.

Khi còn bé Hạ Hi từng học nhảy, độ mềm dẻo của thân thể rất tốt, hơn nữa sau khi thi vào trường cảnh sát cô vẫn luôn kiên trì rèn luyện. Dù là đối thủ có mạnh thì cô vẫn không cảm thấy yếu thế trước mặt họ, càng không để cho đối phương có cơ hội cướp súng của mình. Nhưng tội phạm chính là người không từ thủ đoạn. Không ngờ có thể thuận lợi chế ngự được đối phương, người kia đang cùng đánh với Hạ Hi bỗng mất đi nhân tính, cầm lấy dao găm ở trong tay phóng về phía Mễ Kha.

     Mễ Kha lại không nói được, cô vùng vẫy, trong lúc đó cô sợ tới mức nước mắt mơ hồ quanh viền mắt.

Lúc này Lão Hổ bị mấy người vây quanh nên hết cách, người có thể cứu người cũng chỉ có Hạ Hi. Nhưng cho dù bây giờ cô có lập tức phóng tới thì vẫn không kịp. Khi suy nghĩ trống rỗng, Hạ Hi theo phản xạ nhanh chóng giơ súng lên bắn. Không hổ là quán quân môn bắn súng, kỹ thuật bắn súng của Hạ Hi quả thật rất chuẩn. Dưới tình huống không hề nhắm, đạn vẫn vô tư bắn về phía dao găm.

     “Bốp” một tiếng giòn vang, dao găm được làm bằng thép bị đạn bắn trúng, lướt qua cánh tay Mễ Kha rơi thẳng xuống đất.

Không phải đau đớn như mình nghĩ, Mễ Kha mở mắt ra, ánh mắt bình tĩnh nhìn về vai phải của Hạ Hi, nước mắt rơi xuống lại càng dữ dội hơn.

Đúng vậy, Hạ Hi bị thương rồi. Khi dao găm phóng về phía Mễ Kha, cô giơ súng lên bắn, hoàn toàn không kịp phòng bị những phần tử tội phạm kia đang tiếp tục tấn công. Hơn nữa Trần Bưu lại trốn trong góc tối đánh lén, đến mức vai của cô đã bị dao găm vào. May mắn là Trần Bưu thiếu sự điêu luyện, vết dao không sâu, không có bị thương tới xương.

     Thấy Hạ Hi bị thương, mấy phần tử phạm tội kia còn đê tiện đến mức tiếp tục tấn công vào vai của cô, buộc cô phải tiếp tục lui lại mà không có cách nào đánh trả. Mà hoạt động kịch liệt như vậy làm cho máu chảy càng nhiều thêm, đang trốn thì bất ngờ bị đá vào hai chân, cánh tay của Hạ Hi rõ ràng có dấu hiệu tê dại. Nhưng cho dù dưới tình huống như vậy, cô vẫn còn có thể bắn một phát, bắn trúng người đàn ông đang muốn đánh lén Lão Hổ từ phía sau.

Cùng lúc đó cũng có một nòng súng lạnh như băng nhắm vào sau gáy cô.Lão Hổ muốn tiến lên, nhưng lại bị mấy phần tử phạm tội kia bức lui.Bên trong lại đột nhiên yên tĩnh, nhiệt độ trong không khí nhanh chóng bị hạ xuống. Ánh mắt đang giằng co, một màn đấu tâm lý.

Ánh mắt của Trần Bưu nhìn Hạ Hi tràn đầy sát khí, nghiến răng nghiến lợi nói, “Cô có vẻ thật sự không sợ chết!”

Trên mặt Hạ Hi lại không thấy sự hoảng sợ nào, vẫn duy trì tư thế giơ súng không đổi, cô trả lời lại: “Sợ chứ!” Vì là cảnh sát, cô không có sự lựa chọn.

Giọng nói của Trần Bưu lạnh lẽo tột cùng: “Vậy mà cô còn dám cầm súng chỉa vào đầu tôi?”

Nòng súng của Hạ Hi đang để ở trên huyệt thái dương của Trần Bưu: “Cái này gọi là công bằng, khi người khác lấy súng đặt ở trên đầu tôi, thì tôi cũng phải lấy đao kề vào cổ hắn chứ!” Giọng nói của cô vẫn bình tĩnh, hoàn toàn không giống người đang bị người khác cầm súng chỉa vào gáy.

Trên thực tế đây mới chính là tình hình giằng co sau đó.

Hạ Hi lách người đứng, họng súng liền nhắm ngay vào huyệt thái dương của Trần Bưu, người đang đứng trước mặt cô. Mà phần tử tội phạm đứng ở sau lưng cô đang cầm dao đánh vào gáy cô.     

Ánh mắt của Trần Bưu càng lạnh lẽo, quá mức tự tin nói: “Cô không phải là người khéo tính kế!”

“Không cần anh phải nhắc, đạo lý ít không thắng được nhiều này tôi có thể hiểu được.” Chịu đựng đau đớn, Hạ Hi kiên định nói: “Nhưng tất nhiên là anh cũng chạy không thoát!” Giọng nói bay đi, Hạ Hi giật mình khi phía sau gáy bị một bàn tay đánh tới.

Dưới tình thế cấp bách Lão Hổ kêu to: “Cẩn thận phía sau!”

Nhưng chưa kịp quay đầu, người đàn ông đang cầm súng ở phía sau liền đánh một phát lên gáy cô. Nhưng sức lực của hắn rõ ràng không được như Lệ Hành. Giọng điệu nói chuyện rất chắc chắn làm như rất hung ác, lực nắm của hắn cũng thua xa những người trong bộ đội đặc chủng, cho nên Hạ Hi cũng không có hôn mê. Nhưng vì sau gáy tự nhiên chịu một cú như vậy làm ảnh hưởng tới vết thương ở trên vai, làm cho súng ở trong tay rơi xuống đất. Sau đó dao găm của Trần Bưu lại đặt lên cái cổ trắng mềm của cô.

     ”Công bằng?” Trần Bưu cười lạnh. “Trần Bưu tôi bình thường rất ghét phải nói công bằng với cảnh sát, cho dù là nữ cảnh sát xinh đẹp như hoa thì cũng không được. Có nghe nói qua một câu chưa, khi kẻ mạnh muốn bắt nạt kẻ yếu thì chỉ cần một lý do cho dù chân đứng không vững là đủ rồi, phần tử khủng bố có thể cũng chỉ là hư cấu. Đừng tưởng mặt cảnh phục lên người là giỏi lắm! Thế giới này không phải chỉ có mấy người cảnh sát nhỏ như các người có thể cứu vãn.”

Một phần tử giết người không chớp mắt lại có vẻ mặt như chúa cứu thế? Hạ Hi cảm thấy không còn thuốc nào để cứu hắn nữa rồi. Đột nhiên nhớ tới cái gì đó, cô đột nhiên cảm thấy mình đã có câu giải thích về sự khác biệt trong tính cách của Trần Bưu rồi. Mím chặt môi, cô im lặng chống cự.

Thời gian so với mong đợi trôi chậm hơn rất nhiều, Trần Bưu rõ ràng biết mình không thể kéo dài hành trình của cảnh sát từ cục công an tới đại lộ Trung Sơn, nếu không chào đón hắn sẽ là xe cảnh sát và nhà giam. Vì thế hắn lấy ánh mắt ra hiệu cho thuộc hạ xử lý Lão Hổ bất ngờ xuất hiện này và mang Mễ Kha đi, đồng thời đẩy Hạ Hi, mập mờ nói: “Xin mờ cảnh sát Hạ đi theo ‘giải trí’ với Trần Bưu tôi một chút.”

     Chết đến nơi rồi mà còn không an phận! Hạ Hi dùng ánh mắt sắc bén của mình liếc Trần Bưu một cái, đứng tại chỗ không nhúc nhích.

Sợ Hạ Hi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Lão Hổ hắng giọng gào lên: “Trần Bưu kia, tao TM cảnh cáo mày không được làm xằng làm bậy đó, nếu như Hạ Hi mà có xảy ra chuyện gì, cả đội cảnh sát hình sự của chúng tao sẽ san bằng cả nhà mày đó!” Còn muốn mắng thêm gì đó, nhưng chưa kịp mở lời thì chân đã bị đá mạnh một cái, sau đó thắt lưng và bụng trong nháy mắt bị một màu đỏ chói mắt thắm ướt áo sơ mi.

Trong nháy mắt Trần Bưu dùng lực bóp chặt cánh tay phải của Hạ Hi kéo đến trước mặt Lão Hổ, tay phải cằm dao găm đâm vào bụng của Lão Hổ từng dao lại từng dao.

Cố chịu cơn đau ở vai, Hạ Hi kêu lên sợ hãi, “Anh Hổ!”

Trong phòng ngủ Mễ Kha đứng sững ngay tại chỗ, chân mềm đến nổi không di chuyển được nửa bước.

Ném Hạ Hi tới trước mặt, vẻ mặt của Trần Bưu hung ác nói: “Nhà của tao sớm đã chết hết rồi!” Câu nói này tựa hồ làm cho người ta không khống chế được. Nếu không phải Hạ Hi dùng lực đụng hắn một chút, thì rất có thể đã trúng một dao.

“Tao—con mẹ mày!” Theo bản năng lấy tay che miệng vết thương lại, Lão Hổ đau đến mức phải ngồi chồm hổm.

Rất sợ Lão Hổ nguy hiểm tới tính mạng, Hạ Hi quát lên: “Trần Bưu tao cảnh cáo mày đừng làm anh ấy bị thương, nếu không tao nhất định sẽ giết mày!”     

Uy hiếp như vậy đối với Trần Bưu mà nói là hoàn toàn không có lực uy hiếp, hắn không quan tâm nói: “Trên tay tôi chưa từng dính máu cảnh sát, giờ mở hàng một người cũng chẳng phải to tát gì.” Ngừng lại cúi đầu xuống, tựa như mất hứng thú, hắn không ra tay với Lão Hổ nữa, nhưng lại kéo Hạ Hi xuống lầu.

“Trần Bưu mày TM…” Lão Hổ giãy dụa muốn đứng lên ngăn người lại, nhưng lại bị một người đàn ông xoay người lại đá ngã, anh liền ngã ngồi trên đất.

Nhanh chóng xuống lầu, thì đã có một chiếc xe được giấu gần biệt thự đang lái qua đây. Trần Bưu kéo Hạ Hi và Mễ Kha lên chiếc xe Jeep Cherokee, những người khác thì lên chiếc Kim Bôi*.

Sau khi lên xe Hạ Hi không thèm để ý Trần Bưu ngăn cản liền kéo mảnh vải ở trong miệng của Mễ Kha ra. Mễ Kha rất sợ, nhưng vẫn cố gắng không khóc, nhưng lại nắm chặt lấy bàn tay lạnh của Hạ Hi, giọng nói mang theo tiếng khóc nói: “Chị Hạ Hi, chị không sao chứ? Vai của chị đang chảy máu kìa.”

“Không sao, chỉ là vết thương ngoài da thôi.” Sắc mặt của Hạ Hi có chút trắng bệch, cô cười an ủi “Làm gì có chiến đấu nào mà không đổ máu.” Cùng lúc nói chuyện, ánh mắt cô cũng lo nhìn toàn thân của Mễ Kha, xác định cô gái nhỏ này không có bị thương, cô mới nhẹ nhàng thở ra.

Đối với tình cảm của chị em gái các cô, loại người cầm thú như Trần Bưu không thể nào có thể hiểu được, vẻ mặt của hắn biến đổi, dùng ánh mắt rất biến thái nhìn chằm chằm xương quai xanh khêu gợi của Hạ Hi, hắn nói: “Chỉ bằng cảnh sát Hạ không ngại nguy hiểm dùng thân làm mồi nhử tôi vào bẫy, tôi sẽ không để cô không thu hoạch được gì. Chờ ông đây ở ‘trên’ cô trước, sau đó sẽ nếm thử cái con bé này…”

     Lời còn chưa nói xong “Bốp” một tiếng, Hạ Hi thưởng cho hắn một cái tát tai.

“Con đàn bà thối tha!” Trần Bưu giận dữ, vội kéo Hạ Hi, tay phải dùng lực bóp chặt vết thương của cô.

Hạ Hi kêu lên một tiếng đau đớn, đau đến mức đầu chảy mồ hôi.

Mễ Kha vốn đang sợ đến quên phản ứng, sau đó liền nhào tới bẻ tay Trần Bưu: “Đồ khốn nạn, buông ra! Cầm thú, mày…” Xem ra cô bé này cũng không biết mắng chửi người khác, không khí khẩn trương cũng được hạ xuống, cũng đã nghe được có người muốn cười.

Vì thiếu máu và đau đớn làm cho Hạ Hi có cảm giác choáng váng. Sau khi giãy dụa, cô cũng đã chịu không được rồi. Chờ Trần Bưu buông tay ra, cô vô lực tựa lên người Mễ Kha.

     Chống đỡ sức nặng của Hạ Hi, Mễ Kha vươn cánh tay nhỏ của mình ra ôm lấy bờ vai của cô ấy, vừa khóc vừa nói: “Chị Hạ Hi, chị đừng xảy ra chuyện gì nha, em rất sợ…”

Hạ Hi hít thở có chút nặng nề: “Đừng sợ, chị không sao.” Khi nói chuyện ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Trần Bưu, phát hiện thấy ánh mắt của hắn tự nhiên lại có chút mờ mịt, giống như mất đi điểm sống vậy.

Lúc này, bầu trời sáng cũng đã dần tối đi, mây đen dầy đặc làm cho người ta cảm thấy vô cùng áp lực. Một trận gió lớn thổi qua, cuốn theo bụi bặm và đất cát, làm cho hơi nước đập lên cửa sổ thủy tinh, tiếng bốp bốp vang lên. Trong lúc đó, mưa như nước trút xuống.

Không biết có phải đột nhiên mưa tới làm cho Trần Bưu cảm thấy phiền chán hay không, hắn đột nhiên lớn tiếng bắt buộc tài xế: “Mau lên, tao hạn cho mày trong vòng một phút phải ra khỏi cái nơi quỷ quái này!”

     Trên đại lộ Trung Sơn, chạy phía sau xe Cherokee là chiếc Kim Bôi, lướt qua xe cảnh sát và xe việt dã của quân đội. Sau đó, con chó ngồi ở phía sau xe việt dã bỗng cảnh giác kêu lên “gâu gâu”.

Người đang mặc phân phục ngồi bên tay lái phụ là Lệ Hành bỗng ngồi bật dậy, quay đầu nhìn về chiếc xe Cherokee đang đi ngược lại, sắc mặt đột nhiên trở nên âm trầm, anh đột nhiên ra lệnh cho tham mưu trưởng của sư bộ Hình Khắc Lũy: “Quay xe lại!”

Hình Khắc Lũy cũng không hỏi lời vô nghĩa, nghe thấy vậy nâng mắt lên nhìn gương chiếu hậu, trên tay dồn sức đánh tay lái. Xe việt dã vẽ một đường cong hoàn mỹ ở trên đường, trực tiếp thay đổi phương hướng.

Ngày mai sẽ diễn ra quân diễn, theo lý thuyết lúc này Lệ Hành nên ở trên sân huấn luyện làm tốt việc chuẩn bị trước khi diễn tập. Nhưng tối hôm qua Trần Bưu bất ngờ xuất hiện và biến mất thần bí làm cho Mục Nham đề phòng. Suy xét hết lần này tới lần khác, rạng sáng hôm nay anh liền gọi điện cho Lệ Hành. Thấy được việc này có chút kỳ lạ, Lệ Hành lo lắng Hạ Hi sẽ xảy ra nguy hiểm, nên sau khi được Hạ Hoằng Huân đồng ý, anh đi suốt đêm chạy về thành phố A. Tình cờ gặp được Hách Nghĩa Thành và Thiếu tá tham mưu trưởng của bọn họ Hình Khắc Lũy đang trên đường đi tới sân huấn luyện. Nghe nói Lệ Hành phải trở về thành phố A, Hách Nghĩa Thành liền đưa tài xế giỏi của anh là Hình Khắc Lũy cho Lệ Hành. Giống như có linh tính, Lệ Hành thuận tiện dẫn Hắc Hầu Tử theo luôn. Sau khi vào thành phố A, dưới tình huống không thể nào gọi điện vào điện thoại của Hạ Hi được, anh liền gọi cho Mục Nham, sau đó liền chạy thẳng tới số 66 đại lộ Trung Sơn.

     Kỹ thuật lái xe của Hình Khắc Lũy thật sự không chê vào đâu được, mắt của anh không chớp chú ý tình hình giao thông, dưới chân lại dùng toàn lực đạp mạnh chân ga.

Phản ứng của Tiểu Hắc làm cho Lệ Hành chắc chắn rằng Hạ Hi đang ở phía trong chiếc xe Jeep kia, anh quay mặt lại, vẻ mặt đầy khẩn trương, trong ánh mắt lạnh lẽo biến đổi khác thường, Hình Khắc Lũy nghe thấy anh nói: “Vượt qua, ngăn nó lại!”

     Tay cằm vô lăng im lặng dùng sức, Hình Khắc Lũy dẫm chân ga với tộc độ nhanh vọt tới, tốc độ nhanh tới mức làm cho gió rít gào ngoài cửa sổ.

Giật mình khi thấy có xe đuổi theo, cảm xúc của Trần Bưu không được ổn mắng: “Dám cùng chơi với ông đây, cắt đuôi hắn đi!” Nhưng dựa vào kỹ thuật lái xe của tài xế của hắn thật sự không phải là đối thủ của Hình Khắc Lũy. Khi xe việt dã sánh vai với xe Cherokee, làm cho hắn phải ra mệnh lệnh thay đổi hướng đi, chạy thẳng tới sườn núi. Xe Kim Bôi thật sự không thích hợp để chạy lên đường núi, bị xe việt dã đụng phải liền chết máy, mà người ở bên trong bò ra vẫn chưa bỏ ý định, cầm súng lên bắn vào lốp xe của xe việt dã.

Hình Khắc Lũy vững vàng đánh tay lái, xe liền tránh được những viên đạn của bọn phần tử tội phạm kia. Nhưng lại đáng thương cho Hắc Hầu Tử, bị quăng ngã trái ngã phải, đầu cũng muốn hôn mê luôn. Ưu thế của xe việt dã đã được phát huy, rất nhanh sau đó cũng đuổi kịp được Trần Bưu. Chính cái gọi họa vô đơn chí, xe Cherokee đang lúc ngàn câu treo sợi tóc, giữa tiếng chửi rủa, Trần Bưu liền túm lấy Hạ Hi đang suy yếu bước xuống xe.

Xe việt dã chưa ngừng lại ổn định thì Lệ Hành đã nhanh chóng nhảy xuống, giữa cơn mưa như trút nước anh vội chạy tới chỗ Trần Bưu, còn Hắc Hầu Tử và Hình Khắc Lũy thì sau khi nhận được mệnh lệnh của anh, cũng chạy tới tập kích tài xế.

     ‘Nhanh, chuẩn, ác’ được một người lính phát huy một cách triệt để. Đạn rít gào bay qua gò má và cánh tay, nhưng Lệ Hành vẫn không xem ra gì. Dưới tình huống khi Hạ Hi còn chưa thấy rõ đang xảy ra chuyện gì, thì anh đã chạy tới trước mắt cô. Hoàn toàn không dừng lại, sau đó nhấc chân lên vừa lao tới vừa đá, ác độc và mạnh mẽ đá vào gáy của Trần Bưu. Góc độ và sức mạnh anh dùng vừa đúng, làm cho cánh tay của Trần Bưu buông lỏng, không thể làm bị thương Hạ Hi được.

Không ngờ Lệ Hành có thân thủ như vậy, Trần Bưu vùng vẫy muốn đứng lên, nâng tay phải đang cầm cáng súng đánh vào gáy anh. Lệ Hành cũng đâu cho hắn ta có cơ hội, nhanh chóng đá tới một cước, chuẩn xác nện vào xương sườn của hắn. Kèm theo đó là tiếng xương cốt vỡ vụn, súng trong tay của Trần Bưu rơi vào tay của Lệ Hành.

Trong nháy mắt được Lệ Hành ôm vào trong ngực, Hạ Hi nghe được một tiếng súng vang lên, và tiếng Trần Bưu hét thảm, “Aaaaa…”

Mưa lạnh chảy từ cằm của Lệ Hành nhỏ xuống trán của Hạ Hi, cô hơi ngửa đầu lên, nhìn chăm chú vào đường cong khi anh lạnh lùng quay mặt, ánh mắt như muốn nhắc nhở anh: “Đừng giết hắn!”

Chú ý thấy bả vai của Hạ Hi đỏ lên, Lệ Hành cúi người ôm lấy cô, đi thẳng tới xe việt dã. Ở bên kia Hình Khắc Lũy với thân thủ mạnh mẽ và Tiểu Hắc vô cùng anh hùng đã thành công bắt được tài xế của xe Cherokee. Cởi áo khoác quân trang ướt đẫm của mình xuống khoác lên cơ thể đang mặc đồ ngủ của Hạ Hi, cô gái đang bị chấn động bỗng được người bồng lên nên thét chói tai.

Tiếng súng ở xa, tiếng còi cảnh sát đang đến gần, hiện trường bị phong tỏa…

Hạ Hi được đưa đến bệnh viện lục quân để xử lý vết thương. Hạ Nhã Ngôn bị cảnh tưởng bả vai đầm đìa máu tươi của cô làm sợ giật mình, lại thấy toàn thân ướt đẫm và gương mặt lạnh lùng của Lệ Hành, âm thầm toát mồ hôi thay cho Hạ Hi. May mà vết thương cũng không quá sâu, nhưng vì mất máu quá nhiều nên làm cho Hạ Hi trông có vẻ suy yếu hơn, nhưng cô vẫn kiên trì đợi Lão Hổ ra khỏi phòng giải phẫu. Còn Lệ Hành vẫn im lặng đứng ở bên cạnh. Mãi đến khi Lão Hổ thoát khỏi nguy hiểm, tỉnh táo lại Hạ Hi mới phát hiện trên cánh tay áo trái của Lệ Hành có một lỗ thủng…Dựa vào kinh nghiệm phán đoán, đó nhất định chính là do đạn tạo ra.

*Kim Bôi là chiếc xe 8 chỗ ngồi như mấy xe bắt cóc thường thấy trong phim.


Tập tin gởi kèm:
...8700_486693893_n.jpg
...8700_486693893_n.jpg [ 30.02 KiB | Đã xem 18795 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn á bì về bài viết trên: Cherrynguyen, HIENVIENTHAN, Nghiên Hy, StephanieFan, june_duahau, teddy_pttq
     
Có bài mới 24.08.2015, 03:03
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.07.2014, 08:23
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 390
Được thanks: 2049 lần
Điểm: 31.29
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Nửa đời quen thuộc - Mộc Thanh Vũ [26/68] - Điểm: 56
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 46:

Sau khi viên đạn bay ra khỏi nòng búng, nó phóng với tốc độ tính từng giây. Cho dù tốc độ của Lệ Hành có nhanh hơn nữa, dù có muốn một cọng lông không bị thương là điều không thể. Dù Lệ Hành xuất thân là lính đặc chủng, thì cũng là chuyện không thể thay đổi. Cho nên nói Lệ Hành trúng đạn, với tình huống vào lúc đó thì cũng không phải là không thể, huống chi Trần Bưu còn liên tục bắn anh. Nghĩ đến đây, tim của Hạ Hi bỗng run mạnh.

Nếu nói liên lụy đến người vô tội như Mễ Kha làm cho Hạ Hi vô cùng áy náy, nhưng Lệ Hành vì cứu cô mà bị thương làm cho cô vô cùng đau lòng và khó chịu, đâu còn có tâm tư bận tâm cho đôi vai đang bị thương của mình. Theo bản năng cô bắt lấy cổ tay của Lệ Hành, muốn vén tay áo của anh lên nhìn.

Lệ Hành vẫn còn đang giận cô vì cô dám lấy thân mình ra mạo hiểm, giờ lại thình lình bị động tác nhảy dựng của cô làm sợ tới mức theo bản năng chậc lưỡi một tiếng. Anh muốn vươn tay ngăn lại, nhưng bị Hạ Hi đánh một cái bốp lên tay và vén tay áo anh lên.

Kiên quyết kéo cao tay áo đang ướt của anh lên, ánh mắt nhìn thấy miệng vết thương màu đỏ trên cánh tay Lệ Hành, nước mắt của Hạ Hi không khống chế được mà rơi xuống: “Tại sao anh…”. Ba chữ ‘Lại không nói’ bị nghẹn lại trong cổ họng không thể phát thành lời, hơn nữa hồi tưởng lại tình trạng lúc đó, cô lại càng sợ đến rùng mình.

Nếu không phải vì cô, hiện tại anh nhất định đang ở trong quân đội làm tốt công việc tham mưu trưởng và quan chỉ huy của mình, chắc sẽ không có cơ hội để súng làm bị thương đâu? Hạ Hi cúi đầu, cảm thấy Lệ Hành có một người bạn gái như cô quả thật là rất xui xẻo.

May mắn là chỉ bị thương trên cánh tay, nếu không…Cô không dám nghĩ tiếp!

Đây chính là người cô yêu, anh yêu cô còn nhiều hơn cả cô yêu anh!

Đây chính là người cô yêu, cô đau, anh hận không thể thay cô chịu đau đớn này!

Lệ Hành không nhìn thấy vẻ mặt của cô, nhưng lại nghe thấy hình như cô đang nức nở: “Xin lỗi anh, thật xin lỗi anh…” Sau đó liền kéo anh đi tìm bác sĩ.

Trước đó còn tức giận đến mức muốn đánh người, một giây sau tức giận đã bị một tiếng xin lỗi của cô làm mềm xuống. Trở tay lại dễ dàng cầm lấy bàn tay lạnh như băng của Hạ Hi, Lệ Hành dịu giọng nói: “Không sao đâu, chỉ là bị thương ngoài da thôi.” Lúc trước trong mắt trong lòng đều là cô, anh cũng chỉ lờ mờ cảm thấy hình như trên cánh tay anh có một vật kim loại đâm qua. Sau đó vì đánh nhau mà lại càng không có thời gian để bận tâm, nếu không phải Hạ Hi phát hiện, căn bản Lệ Hành cũng không biết mình đã bị thương.

Thực ra, so với những trãi nghiệm của anh ở bộ đội đặc chủng thì vết thương nhỏ này không đáng nhắc tới. Trải qua thời mưa bom bão đạn, những nhiệm vụ có thể làm cho anh mất mạng bất cứ lúc nào, và những cái ‘huân chương’ đang nằm ở trên người anh, làm sao có thể lấy nó ra so sánh với chuyện nghiêm trọng và nguy hiểm ngày hôm nay chứ?

Nhưng thân là một quân nhân chuyên nghiệp, Lệ Hành là người mặc quân phục, đầu đội đất nước, vai gánh trách nhiệm, anh lại càng không có quyền được rút lui. Thân là một người đàn ông, Lệ Hành vì người phụ nữ mình yêu mà liều mạng, đó lại là chuyện anh không bao giờ được từ chối. Nói tóm lại, theo ý anh thì đó đều là chuyện tất nhiên.

Nhưng Lệ Hành càng an ủi, trong lòng Hạ Hi lại càng khó chịu. Cố gắng khống chế nước mắt của mình, cô bước nhanh hơn. Tay Lệ Hành thoáng dùng sức nắm tay cô, phối hợp với bước chân của cô.

Ánh mắt mang theo tình yêu nồng nàng khóa chặt bóng dáng mảnh khảnh của Hạ Hi, ánh mắt Lệ Hành thoáng nhíu lại, khóe miệng nâng lên. Thôi tùy cô vậy. Cái loại hạnh phúc của tình yêu này mãnh liệt đến mức Lệ Hành không thể cưỡng lại. Huống hồ anh cũng không mất đi Tiểu Thất, người phụ nữ mà anh vô cùng yêu, Lệ Hành cảm thấy nghĩ như vậy mới có thể làm cho anh cảm thấy yên tâm. Nhưng điều kiện tiên quyết là anh cần phải sống cho tốt! Nếu không anh lấy cái gì để hứa cho cô hạnh phúc cả đời?

     Cánh tay trúng đạn của Lệ Hành may chỉ là xuyên qua da thịt, không có bị thương tới xương, nên cũng không quá nghiêm trọng. Nhưng vì không được xử lý kịp thời, vốn là đánh nhau lại còn mưa nữa, với lại lúc trước anh cũng có tình trạng sốt cao, nên Hạ Hi đề nghị nên giữ anh lại bệnh viện để quan sát.

Quân diễn lại sắp diễn ra, thân là quan chỉ huy Lệ Hành làm sao có thể rút khỏi được? Anh không cho ai có cơ hội bác bỏ, cự tuyệt nói: “Không cần, anh sẽ chú ý là được.” Thấy Hạ Nhã Ngôn còn muốn nói thêm gì đó, anh trực tiếp dặn bác sĩ: “Phiền chị cho tôi chút thuốc là được. Cảm ơn!” Anh giơ tay lên sờ mặt của Hạ Hi, cố tình lấy giọng trêu chọc cô nói: “Không sao đâu, thân thể chồng em rất tốt.”

Hạ Hi mím môi không hé răng, nhưng ánh mắt thì lại đang trách anh. Ý trách anh không biết tự thương thân mình, nhưng cuối cùng cũng không thể mở miệng bảo anh rút khỏi diễn tập. Ngoại trừ hiểu cho anh ra, lại càng phải ủng hộ anh nhiều hơn! Giống như chuyện Lệ Hành biết cô phải làm mồi nhử Trần Bưu vào bẫy, cho dù lo lắng nhưng anh cũng chỉ có thể ủng hộ và thông cảm cho cô.

     Cho nên mới nói Hạ Hi và Lệ Hành vốn cùng là một loại người.

Đúng vậy hai người chỉ cần trao đổi ánh mắt, liếc nhau như đồng sự, Hạ Nhã Ngôn cũng chỉ biết cười nhẹ. Cảm thấy vẻ mặt trêu chọc bây giờ của Lệ Hành và một thân mặc quân trang nghiêm túc quả thật không hợp chút nào. Giống như bộ dáng không đứng đắn của Hách Nghĩa Thành vậy, hoàn toàn phá hủy đi hình tượng nghiêm túc của quân nhân.

     Phát hiện thấy trong mắt Hạ Nhã Ngôn toàn ý cười, Lệ Hành xấu hổ cào cào tóc đầu đinh của anh: “Cái đó, chúng tôi đi lấy thuốc trước.” Kỳ thật ban đầu anh vốn muốn giống như Hạ Hi gọi Hạ Nhã Ngôn một tiếng chị họ, nhưng lời nói đến miệng lại không nói ra được.

Tiêu sái xoay lưng, Lệ Hành nắm lấy tay Hạ Hi đi ra ngoài.

Hạ Hi bướng bỉnh không chịu, tự mình đi ra ngoài, vừa đi vừa trách.

Lệ Hành bật cười, dưới tình huống không tác động mạnh tới miệng vết thương, anh bá đạo ôm cô vào lòng, nói thầm: “Hình như cũng đã đến lúc nên tính toán nợ cũ rồi.”

Mễ Kha thì bị liên lụy, Lệ Hành và Lão Hổ đều bị thương, những chuyện ngoài ý muốn liên tiếp xảy ra làm cho Hạ Hi rất mệt mỏi. Nghe vậy cô liền cúi đầu, thật lâu sau mới thấp giọng nói một câu: “Có lẽ ông nội đã nói đúng, em không hợp làm cảnh sát.” Tiếng nói bay đi, cô quay lưng lại, che đi hốc mắt đang đỏ của mình.

     Lệ Hành đương nhiên không phải thật sự muốn trách cô, cho dù trong lòng đã hạ quyết tâm bất kể cô có đồng ý hay không thì cô cũng phải nghỉ, nhưng lại không muốn Hạ Hi vì việc này mà gánh áp lực và bóng ma. Vì thế, anh liền ôm vai cô, dịu dàng dùng bàn tay của mình lau đi nước mắt của cô, dùng giọng nói như dỗ trẻ con nói: “Không phải anh đã từng nói qua sao, ngoại trừ khuyết điểm ngang ngược của em ra, lại còn một điểm nữa là luôn tự mình ôm lấy sai lầm. Lấy tình huống hôm nay mà nói, tổn thương đã được giảm xuống tới mức thấp nhất. Huống hồ bắt tội phạm, không phải nói bắt là có thể bắt được.” Cúi người xuống lấy má thô ráp của mình cọ lên má cô, anh trêu cô: “Đổi một góc độ khác mà ngẫm lại, nếu không phải em, thì ai có thể làm phiền tới tham mưu trưởng, bộ đội đặc chủng thời đại mới như anh chứ.”

Hạ Hi vừa khóc vừa cười, giơ tay lên đánh anh một cái.

Đè bàn tay không an phận của cô lại, Lệ Hành nhẹ trách: “Kéo em đi xử lý vết thương trước đã.”

Xà vào lòng của Lệ Hành, Hạ Hi khẽ gọi: “ A Hành.”

Lệ Hành “ừ” một tiếng, vuốt đầu đang ở trong lòng anh. Ngay khi Hạ Hi cho rằng Lệ Hành rộng lượng không so đo sai lầm không nghe theo sự chỉ huy thì lại nghe anh nói: “Đừng tưởng làm nũng thì anh sẽ tha lỗi cho em. Chờ diễn tập xong, chúng ta cần phải dùng thái độ nghiêm túc phân tích tình hình, cùng nhìn về tương lai.”

Lại nữa rồi! Hạ Hi cảm thấy Lệ Hành huấn luyện quân sự càng ngày càng giống chính ủy rồi.

Cô càng nghĩ lại càng thấy không tốt.

Sau đó Hạ Hi và Lệ Hành đi lấy thuốc. Chờ đến khi họ trở lại, bác sĩ mới tuyên bố Lão Hổ không bị nguy hiểm tới tính mạng, tĩnh dưỡng một thời gian thì có thể xuất viện.

     Sau đó Mục Nham cũng chạy tới bệnh viện. Thấy Lệ Hành và Hạ Hi đều bị thương, nói thật anh cảm thấy có phần bất lực. Thân là phó cục trưởng của cục công an, đã sắp xếp an bài lâu như vậy, nhưng bắt được kẻ phạm tội lại là người của quân đội, còn thủ hạ của mình lại phải vào bệnh viện, Mục Nham cảm thấy tất cả chỉ là ảo giác. Nhưng hiện thực thì không thể thay đổi, anh chỉ có thể lấy thân phận là phó cục giải quyết việc chung mà nói chuyện với Hạ Hi. “Về dưỡng thương trước đi, chờ giấy xử phạt xuống tôi sẽ thông báo cô sau.”

Hạ Hi ỉu xìu ngẩng đầu, ánh mắt hồng hồng, cực kỳ ngoan ngoãn, cực kỳ đáng thương dựa vào Lệ Hành. Thấy anh gật đầu cổ vũ, cô thấp giọng đáp lại một tiếng: “Vâng ạ.”

     Hạ Hi đi theo Lệ Hành. Nhưng chưa tới ba phút, Mục Nham liền nghe thấy tiếng bước chân vòng trở lại. Anh quay đầu lại thấy Hạ Hi đang chạy tới đây. Vốn tưởng rằng cô muốn tham gia điều tra đương sự, Mục Nham đang muốn mở miệng từ chối, lại nghe thấy Hạ Hi bình tĩnh và nghiêm túc nói: “Trước đây tôi có xem qua một quyển sách, nói trước mắt đa số nhiều người có chướng ngại tâm lý thì họ thường đã chịu qua đủ loại vết thương về tâm lý. Nếu như thẩm vấn không được thuận lợi, tôi đề nghị nên điều tra những chuyện lúc nhỏ của Trần Bưu.” Thấy Mục Nham cau mày, cô bổ sung thêm: “Tôi trước sau lần lượt được gặp Trần Bưu ba lần, mỗi lần đều cho tôi cảm thấy không giống nhau, làm cho tôi mỗi lần đều phải suy đoán thử hắn có anh em sinh đôi gì hay không.”

Mục Nham bừng tỉnh hiểu ra: “Có phải ý cô nói hắn có vấn đề về thần kinh?”

Hạ Hi gật đầu. “Nghĩ lại thì cảm xúc hôm nay của Trần Bưu có phần không được ổn định, hơn nữa lúc Lão Hổ nhắc tới người nhà của hắn, tôi cảm thấy hình như hắn đang đứng ở bờ vực sụp đổ, bất cứ lúc nào cũng có thể bùng nổ. Nói thật tối hôm qua hắn rất thâm trầm làm cho tôi có chút sợ. Nhất là lúc hắn lấy cớ đi vệ sinh, mắt hắn nhìn mắt tôi, tôi đã xém chút cho rằng mình đã đi vào bẫy của hắn lúc nào không hay. Tính cách tương phản như vậy thật sự quá lớn, cho nên tôi có lý do nghi ngờ thần kinh của hắn có vấn đề.” Cân nhắc đôi chút, sau đó Hạ Hi lại nói: “Tôi nghĩ không biết căn bệnh đặc biệt này của hắn có phải được gọi là—rối loạn nhân cách!”

Rối loạn nhân cánh? Khi lần đầu tiên Mục Nham nghe thì đã nghĩ tới bệnh này, nếu cuối cùng xác nhận thần kinh của Trần Bưu quả thật có vấn đề, việc định tội của hắn sẽ có chút khó khăn. Còn có tin tức của ‘Lão Quỷ’, người chưa từng lộ mặt, phải làm sao để thu được tin tức đây? Cuối cùng ‘Lão Quỷ’ vì muốn che giấu thân phận mà cố tình sử dụng một thuộc hạ có bệnh thần kinh, hay là hắn cũng không biết Trần Bưu có bệnh? Trong lúc này, trong lòng Mục Nham có rất nhiều câu hỏi.

Thấy Mục Nham đang ở trong suy nghĩ của anh, Hạ Hi yên lặng rời đi.

Cửa bệnh viện, đang dừng ở bên cạnh xe việt dã là một chiếc xe hơi màu đen tới đón Mễ Kha.

Mễ Kha không dễ dàng gì mới ổn định được cảm xúc của mình nhưng khi thấy Mễ Ngư thì chấn động hết sức lợi hại. Lúc này cô đang ôm chị gái khóc đến hoa lê đái vũ. Mà thiếu tá Hình Khắc Lũy người vừa mới trình diễn màn anh hùng cứu mỹ nhân giờ đang đứng trước xe việt dã, có vài lần muốn nói chen vào nhưng đều bị tiếng khóc đột nhiên cất to của cô Mễ cản lại. Nhíu mày, anh nhìn về phía Lệ Hành. Nhưng lực chú ý của đồng chí tham mưu trưởng từ đầu đến cuối đều đặt ở trên người Hạ Hi, làm cho anh không nhẫn tâm cắt ngang màn liếc mắt đưa tình của vợ chồng người ta.

Hạ Hi đi tới trước mặt Mễ Ngư, sờ lên mái tóc rối bời của Mễ Kha, chân thành nói: “Thật xin lỗi Kha Kha, làm liên lụy tới em rồi.”

Mễ Kha ngẩng đầu lên, giọng mang theo tiếng khóc nói: “Không cần phải xin lỗi đâu, nếu không có chị, em chắc đã bị tên khốn nạn kia giết rồi.” Lấy tay áo quân phục của Hình Khắc Lũy chùi đi nước mắt nước mũi của mình, cô còn nói: “Tình huống ngay lúc đó nguy hiểm như vậy, em còn tưởng rằng…”

Lời nói Mễ Kha còn chưa dứt đã bị ngắt, Hình Khắc Lũy trách móc nói: “Hai cô có thể đợi lát nữa rồi hãy trao đổi ý kiến hay không? Bây giờ,” Ngừng lại cúi đầu xuống, ánh mắt dừng trên khuôn mặt ‘tiêu chuẩn’ của Mễ Kha, anh nói: “Trước tiên trả quân phục lại cho tôi đã.”

Quân phục? Mễ Kha sợ run lên, lại cúi đầu xuống nhìn tay áo mà mình đang nắm trong tay, giật mình hiểu được ý của anh. Biết được hồi nãy mình phản ứng có chút thái quá, lại còn lấy tay áo của người ta trở thành khăn tay của mình, mặt của cô thoáng đỏ lên.

Ôm quân phục ở trước ngực, Mễ Kha sợ hãi nói: “Cái đó, nếu không để tôi giúp anh giặt lại. Anh chỉ cần nói cho tôi biết anh ở đâu, hai ngày nữa tôi sẽ cho người mang qua cho anh.”

Xem ra cảm xúc của cô đã ổn định rồi. Hình Khắc Lũy âm thầm nhớ lại, buồn cười nhìn khuôn mặt đỏ hồng như quả cà chua của cô, vừa lấy lại quân phục vừa dùng giọng nói trêu chọc cô: “Cô bé, em làm gì mà đỏ mặt vậy, tôi làm cho em xấu hổ à?” Ánh mắt nhìn thoáng qua Mễ Ngư đang trừng anh, anh lưu manh giải thích nói: “Là biểu đạt của tôi có chút vấn đề, xin lỗi nha, nhưng mà tôi chỉ muốn lấy lại đồ cá nhân của mình mà thôi, không phải tôi đang giở trò lưu manh đâu.” Sau đó lúc mọi người còn đang khó hiểu thì anh đã ngồi vào ghế lái.

Trên đường trở về lòng hiếu kỳ của Lệ Hành nổi lên, hỏi Hình Khắc Lũy: “Vừa rồi khi tôi mới vừa rời khỏi, không phải anh đã làm gì con gái nhà người ta xấu hổ đó chứ? Làm sao lại giở trò lưu manh như vậy?”

Vững vàng đánh tay lái, Hình Khắc Lũy nhướng mày. “Còn không phải vì điện thoại của tôi nằm ở trong túi quân phục, tôi sợ tham mưu trưởng Hách gọi điện mà mình nghe trễ làm lỡ chuyện, mới nghĩ nói cô ấy đưa quân phục cho tôi rồi tôi lấy điện thoại ra, kết quả cô gái nhà người ta vừa ngẩng đầu lên đã mắng tôi là lưu manh. Chỉnh tôi đến buồn bực, vừa cứu cô ấy xong cô ấy lại cho rằng tôi là lưu manh…”     

Đối với tính cách thô lỗ của Hình Khắc Lũy, Lệ Hành cũng hiểu chút ít, anh đã hiểu rõ nói: “Vậy cậu làm sao bày tỏ tâm tư của mình hả?"

Hình Khắc Lũy nghiêng đầu, dùng giọng nói lúc trước khi anh nói chuyện với Mễ Kha, nói lại cho Lệ Hành nghe: “Cô bé, cô có thể thả quần áo của tôi ra trước rồi khóc hay không?”

Lúc đó quân phục đang nằm trên người Mễ Kha, bọn họ lại không quen biết. Hình Khắc Lũy nghĩ anh là một người đàn ông lớn, cuối cùng vẫn thấy không tốt lắm khi trực tiếp giật lại áo, nên anh mới đưa ra yêu cầu này. Chính xác là yêu cầu, nhưng giọng nói cứng rắn của anh lại cho ra kết quả không giống vậy.

     Sau khi sự việc đã xảy ra Hình Khắc Lũy cũng đã tự kiểm điểm lại cách biểu đạt của mình, nhưng trong lòng vẫn lộ ra ba phần vô lại như cũ, vẫn cảm thấy mình không làm sai gì hết. Chẳng lẽ anh sai rồi sao? Không làm vậy thì không thể nói chuyện sao? Giở trò lưu manh là vấn đề về tác phong, chẳng lẽ nghiêm trọng như vậy sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn á bì về bài viết trên: Cherrynguyen, Diệp Châu, Lua Thao Nguyen, Nghiên Hy, StephanieFan, huong CT, iruka kawaii, mebeoyeugavacua, teddy_pttq
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cẩm Tiên, Hcl_hcl, Nhungtran303, quinquin91 và 200 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

7 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 244 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.