Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 335 bài ] 

Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

 
Có bài mới 23.08.2015, 19:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 20.02.2015, 08:54
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 335
Được thanks: 7037 lần
Điểm: 11.4
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch (Q2-Chương 2.5) - Điểm: 37
Chương 62.1

Trong phòng.

Kiều Tịch Hoàn nét mặt tươi cười như hoa, hơn nữa khi say rượu lại lộ ra dáng vẻ mê ly, và lười nhác, chiếc cổ xinh đẹp khiến người ta say mê. Mái tóc màu nâu tùy ý xõa trên vai, có vài sợi tóc rơi xuống chiếc xương quai xanh với đường nét hoàn mỹ, làn da màu trắng sữa, dưới ánh đèn càng lộ vẻ nhẵn nhụi và trong sáng, báu vật gợi cảm như thế, tựa hồ chỉ trên trời mới có.

“Anh Ngụy, tiểu Kiều nói chuyện hơi thẳng thắn, cho nên có chỗ nào không phải, mong anh Ngụy bỏ qua cho.” Giọng nói thanh thúy của cô vang lên từ cái miệng nhỏ đỏ tươi: “Ngày mai tập đoàn Hoàn Vũ sẽ có một tin tức, có lẽ không phải chuyện tích cực gì, không phải bên chỗ anh Ngụy có muốn nhận hay không?”

“Hoàn Vũ? Tề Lăng Phong?”

Ngụy Dũng ngồi thẳng thân thể, khóe miệng cười cười: “Anh ta trêu chọc cô sao?’

“Anh cứ nói đùa, chuyện trên thương trường, sao có thể nói trêu chọc hay không trêu chọc, mọi người chỉ cùng nhau cạnh tranh kiếm miếng cơm ăn mà thôi.”  Kiều Tịch Hoàn cười nói: “Tôi mới đi làm, hy vọng anh có thể chi trì một tí.”

“Tề Lăng Phong, tôi cũng không tiếp xúc nhiều với anh ta, nhưng cũng từng thực hiện vài bài phỏng vấn về anh ta, hình như quan hệ cá nhân không được tốt lắm. Trước đây có chút qua lại với Hoắc Tiểu Khê nhưng người mất rồi cũng không tiện nhiều lời. Cô hy vọng ngày mai tôi sẽ viết tin tức?”

“Chúng tôi là người viết báo, nếu như có tin tức, thì nhất định sẽ viết, như vậy cô không cần phải nhiều lời.” Ngụy Dũng nói.

Đôi mắt đen của Kiều Tịch Hoàn chợt lóe, nếu Ngụy Dũng đã nói như thế thì chắc chắn có hy vọng rồi.

Khóe miệng cô cong lên: “Tôi đương nhiên biết, tôi chỉ sợ là, Tề Lăng Phong sẽ đến tìm anh…Anh Ngụy, tôi nói thẳng, tôi hy vọng tin tức càng xào càng nóng, hơn nữa tôi có thể cam đoan, tôi sẽ cung cấp đường tắt cho anh, những tin tức cũng như quá trình mới nhất tôi cũng sẽ thông báo với anh, cho anh không tốn chút phí nhân lực nào, cách mấy giờ là có thể có một tin mới.”

Ngụy Dũng im lặng một lát, hiện nay tuần san cũng nằm trong tình trạng thờ ơ, tin tức rất nhiều nhưng mà đều là những tin không quan trọng, không có sức rung động, tổ tin tức tìm đề tài đến độ sắp phát điên cả rồi, có một cơ hội như vậy đặt ở trước mắt, anh đương nhiên sẽ rung động, nhưng có đôi khi, sở dĩ tin tức không đủ nhiều, không đủ lực hấp dẫn cũng đều rơi vào giai đoạn không dám đăng tin, tập đoàn Hoàn Vũ mặc dù chỉ mới phát triển mấy năm nay, nhưng tốc độ phát triển rất kinh người, thủ đoạn của Hoắc Tiểu Khê trên thương trường nổi tiếng là tàn nhẫn, ai cản đường của cô ấy đều giết không tha, năm đó cũng từng tiếp xúc vài lần, nhiều lần phỏng vấn trực tiếp, mối quan hệ cũng tương đối hòa hợp, đương nhiên cô từng đắc tội với giới truyền thông, cuối cùng bị chết rất khó coi.

“Anh Ngụy.” Kiều Tịch Hoàn thấy Ngụy Dũng lâm vào trầm tư nhẹ giọng gọi nhắc nhở: “Hoắc Tiểu Khê đã mất rồi.”

Ngụy Dũng nhìn Kiều Tịch Hoàn.

Cô gái này rất kỳ lạ, không những có thể đón ý nói hùa theo sở thích của anh, ngay cả anh lo lắng cái gì, anh nghĩ cái gì, cô tựa hồ cũng biết rất rõ, đôi mày anh căng thẳng: “Nếu Tiểu Kiều cô cũng dám đối mặt trực tiếp với Hoàn Vũ, thì tôi còn lo lắng cái gì. Hơn nữa giới tin tức lâu nay đều bị lâm vào tình trạng ế ẩm, cần được khắc phục, đã đến lúc cần  có người đứng ra đưa tin tức chân chính rồi, trời giáng nhiệm vụ cho tôi, tôi đương nhiên phải đảm đương hết mình.”

“Loạn thế xuất anh hùng.” Kiều Tịch Hoàn phụ họa nói.

“Chỉ hi vọng như thế.”

“Như vậy, ngày mai tôi sẽ để Doãn Tường liên lạc với anh, anh hãy chuẩn bị tốt, hy vọng hợp tác vui vẻ.” Kiều Tịch Hoàn chủ động cầm lấy cái ly.

“Hợp tác vui vẻ.” Ngụy Dũng cùng Kiều Tịch Hoàn chạm ly.

Tối hôm đó Kiều Tịch Hoàn và Ngụy Dũng uống rất nhiều, người Trung Quốc trên bàn rượu, bạn uống vào bao nhiêu rượu chứng tỏ bạn có bấy nhiêu thành ý, cho nên sau khi bữa tối đó kết thúc, Kiều Tịch Hoàn có chút say.

Cô được Doãn Tường và Milk dìu lên xe.

Dọc đường đi đã nôn đến tê liệt tâm phế, cảm giác ấy khổ không thể tả.

Tới biệt thự nhà họ Cố, Doãn Tường và Milk đang thương lượng làm sao để dìu Kiều Tịch Hoàn vào trong, thì phía sau có một chiếc xe màu đen dừng ở cổng, Cố Tử Hàn từ trên xe bước xuống, hai người nhìn thấy tổng giám đốc Cố, đều đứng nghiêm, chào hỏi: “Cố tổng.”

“Làm sao vậy?” Cố Tử Hàn nhìn Kiều Tịch Hoàn ở trong xe, dáng vẻ đã say như bùn loãng.

“Tổ trưởng Kiều uống say rồi.” Milk vội vàng nói.

Milk là một sắc nữ có tiếng trong công ty, đối với những người có dung mạo tuấn tú như Cố Tử Hàn, cô hoàn toàn không có sức kháng cự, trong đầu không biết suy nghĩ đến bao nhiêu lần, mê đắm đến tận xương.

“Uống với ai?” Cố Tử Hàn hỏi một cách tùy ý.

Milk đang muốn mở miệng thì Kiều Tịch Hoàn đột nhiên từ trên xe bước xuống, ngồi xổm trên mặt đất tiếp tục nôn mửa.

Cố Tử Hàn chán ghét, chân mày chau lại, nhìn bộ dạng nôn mửa của Kiều Tịch Hoàn.

“Các người về trước đi.” Kiều Tịch Hoàn lau miệng qua loa, nói với Doãn Tường và Milk: “Tôi tự mình đi vào.”

“Thật sự có thể?” Milk lo lắng hỏi.

“Ừ.”

Doãn Tường dường như cảm giác được điều gì đó, lôi kéo Milk, hai người lái xe rời khỏi.

Cửa lớn Cố gia, Kiều Tịch Hoàn chậm rãi đứng lên, dựa ở trên cửa chính, đầu óc như trời đất quay cuồng, trong bụng cũng khó chịu vô cùng, cô cố gắng nhìn rõ Cố Tử Hàn ở trước mặt: “Anh đỡ tôi một chút được không?”

Cố Tử Hàn không có động tĩnh.

“Tôi cam đoan sẽ không nôn ở trên người anh.” Kiều Tịch Hoàn nói.

Cố Tử Hàn mím môi: “Cùng ai uống nhiều như vậy? Nói cho tôi biết, tôi sẽ ôm  cô đi vào.”

“Là ôm sao?” Kiều Tịch Hoàn cong khóe miệng, cười hồn nhiên.

“Đúng, là ôm.” Giọng nói từ tính nhẹ nhàng vang lên bên tai cô.

Kiều Tịch Hoàn nở nụ cười khanh khách nói: “Tôi với mấy người bạn đồng sự trong tổ cùng nhau ăn cơm, không cẩn thận nên uống hơi say.”

“Chỉ ăn với bạn cùng tổ thôi sao?”

“Ừ, ở Hạo Hãn, anh có thể hỏi người phục vụ ở đó. Tôi còn nhớ người phục vụ đó mặc áo số 9. Là một chàng trai có khuôn mặt rất tuấn tú.”  Kiều Tịch Hoàn nhớ lại, nói đứt quãng, câu nói cũng có phần không rõ ràng.

Ánh mắt Cố Tử Hàn khẩn trương một chút, tựa hồ có phần hoài nghi, nhưng nhìn bộ dạng bây giờ của Kiều Tịch Hoàn lại loại bỏ sự nghi ngờ trong lòng.

Kiều Tịch Hoàn biết anh ta chỉ cần một cú điện thoại là sẽ biết cô có nói dối hay không? Cho nên cô không cần ngu xuẩn đi lừa dối anh ta!

“Nên ôm tôi rồi.” Kiều Tịch Hoàn đưa tay giống như đứa trẻ làm nũng, dáng vẻ hết sức ngoan ngoãn.

Cố Tử Hàn nhíu mày, nhìn thời gian một chút.

Giờ này đã là rạng sáng, người trong nhà đều ngủ cả, hiện tại ôm cô về sẽ không bị những người khác bắt gặp, mấp máy môi, xoay người ôm lấy cô, nói bằng giọng uy hiếp: “Không được nôn trên người tôi.”

“Được.” Kiều Tịch Hoàn gật đầu, dịu ngoan nằm trong lòng anh ta.

Thân thể nữ tính mềm mại, hơi thở nhàn nhạt, còn có tiếng tim đập rõ ràng.

Suy nghĩ của Kiều Tịch Hoàn khi ấy, Cố Tử Hàn là một người đàn ông máu lạnh, nhưng nhịp tim đập cực kì mạnh mẽ, đến nỗi cô cảm thấy nhịp tim của anh ta nếu so với băng sơn ngàn năm không đổi thay của Cố Tử Thần thì có sức sống hơn nhiều.

Cố Tử Hàn một mạch ôm cô đến trước cửa phòng cô, có chút thở hồng hộc, cho dù cô rất nhẹ, nhưng với tốc độ như vậy,


Kiều Tịch Hoàn trở lại phòng, khóe miệng nở nụ cười tà ác.

Cố Tử Hàn, lão nương không nôn hết lên người anh mới là lạ đó, cho anh tởm chết đi!

Đạt được mục đích, cô đứng thẳng người, chuẩn bị đi vào phòng tắm.

“Cô uống say rồi?” Trong phòng đột nhiên vang lên giọng nói nam tính.

Kiều Tịch Hoàn theo thanh âm nhìn về phía giường, ngọn đèn mờ nhạt, trước mắt cũng mờ mờ, kỳ thật cô cũng không nhìn rõ sắc mặt của Cố Tử Thần, nhưng không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là chán ghét cực kì.

“Ừ, uống say rồi.” Kiều Tịch Hoàn hào phóng thừa nhận.

Không thừa nhận cũng không được, bây giờ đường cô đi đều là hình chữ S.

“Đừng ngủ ở phòng này.” Cố Tử Thần nói, giọng điệu không nặng không nhẹ, nhưng trong khoảnh khắc Kiều Tịch Hoàn biết Cố Tử Thần rất nghiêm túc, nghiêm túc hơn so với mọi lần.

Không phải chỉ uống say thôi sao? Tửu lượng của cô khá tốt, cho dù uống say cũng sẽ không phát điên, hơn nữa tư duy vẫn rất rõ ràng, một chút mơ màng cũng không có, Cố Tử Thần, thằng nhãi này, cần bài xích như vậy không?

Cô mím môi nhìn anh: “Vì sao? Tôi sẽ không làm phiền anh.”

“Đừng ngủ phòng này, từ nay về sau.” Cố Tử Thần gằn từng tiếng nói.

Kiều Tịch Hoàn nhìn anh: “Cố Tử Thần…”

“Tôi sẽ cảm thấy bẩn.” Cố Tử Thần không sửa chữa lời nói, mà nói một cách thẳng thừng.

Bẩn?

“Tắm rồi không phải sẽ hết mùi sao?” Kiều Tịch Hoàn nói.

Cố Tử Thần cười lạnh.

Cho dù chỉ trong phút chốc, dù cho cô không nhìn rõ lắm nhưng cô cũng biết ánh mắt ấy châm chọc và lạnh lùng đến dường nào.

Cô rốt cuộc đã đắc tội anh ta ở đâu?

“Nếu như muốn tiếp tục đợi ở Cố gia, thì đừng chạm vào điểm mấu chốt của tôi, đây là lần cuối cùng tôi nhắc nhở cô đấy, Kiều Tịch Hoàn.” Sau khi nói xong câu ấy, Cố Tử Thần xoay người sang hướng khác.

Lần này rất nghiêm túc.

Kiều Tịch Hoàn biết rất rõ ràng, nếu như đêm nay cô gây sóng gió với Cố Tử Thần, thì kết cục của cô nhất định sẽ lập tức bị đuổi khỏi nhà họ Cố, sạch sẽ, gọn gàng. Mà những nỗi khổ cô cố gắng từ khi về Cố gia đến giờ sẽ tan thành mây khói trong phút chốc, cô chưa bao giờ hoài nghi năng lực của Cố Tử Thần.

Cô chỉ không rõ, cô chỉ uống say mà thôi, có chỗ nào chọc tới anh ta sao?

Cố Tử Thần không thích phụ nữ say rượu hay là có bóng ma gì đó?

Trong lòng rất nhiều nghi vấn nhưng không hiểu sao lại cảm thấy hơi ủy khuất, cô cắn môi, ôm quần áo đi vào phòng tắm, tắm rửa xong thì chán nản trở lại căn phòng cách vách, trên cái giường nhỏ kia, đầu cô vẫn đau muốn chết nhưng lăn qua lộn lại mãi vẫn không ngủ được.

Cố Tử Thần kia, không phải bị trúng tà chứ?!

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------



Đã sửa bởi Puck lúc 06.09.2017, 12:55, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 23.08.2015, 19:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 20.02.2015, 08:54
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 335
Được thanks: 7037 lần
Điểm: 11.4
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch (Q2-Chương 2.5) - Điểm: 41
Chương 62.2:

Cố Tử Thần nhìn trần nhà trên đỉnh đầu.

Mất ngủ.

Người rất ít khi mất ngủ nhưng lại cố gắng để ép buộc mình đi vào giấc ngủ thì sẽ mất ngủ.

Trong khoảng thời gian này, anh đã quen với với việc có Kiều Tịch Hoàn bên cạnh, và anh cũng ngầm đồng ý với thói quen đó.

Ngầm đồng ý cho sự tùy ý liều lĩnh của cô.

Nhưng không có cách nào có thể ngầm đồng ý với sự biến hóa cảm xúc của mình.

Anh thừa nhận, anh cảm thấy ghét, cảnh tượng ở cửa chính, cô nằm gọn trong lòng của Cố Tử Hàn.

Anh mím môi, cố gắng cựa mình.

Cảm xúc của anh rất ít khi dao động như vậy, hiện tại là thời điểm để khiến bản thân tỉnh táo hơn.



Sáng sớm hôm sau.

Kiều Tịch Hoàn lại rơi vào bi kịch một đêm không ngủ.

Suốt đêm, cô suy nghĩ rất nhiều, cô không thể đắc tội với Cố Tử Thần, không biết vì sao cô cảm thấy có thể đắc tội với cả nhà họ Cố nhưng không thể đắc tội với vị đại Phật ngồi trên xe lăn ấy, cái gọi là người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, cô phải tìm cơ hội để lấy lòng Cố Tử Thần mới được.

Cho nên sau khi cô rời giường tắm rửa, thì vô cùng khoe mẽ chạy đến trước mặt Cố Tử Thần đã mặc quần áo chỉnh tề ngồi trên xe lăn chuẩn bị đẩy xe ra ngoài: “Anh đi đâu, tôi giúp anh.”

Cố Tử Thần đảo ánh mắt lạnh băng qua.

Kiều Tịch Hoàn vội vã buông bàn tay nắm lấy xe lăn của anh ra.

Cố Tử Thần đẩy xe lăn rời khỏi.

Chết tiệt!

Kiều Tịch Hoàn nhìn cái ót của Cố Tử Thần, thầm mắng.

Lão nương bây giờ không phải ăn nhờ ở đậu nhà ngươi! Thì lão nương đã hất xe lăn của ngươi rồi!
Một mình khó chịu đi xuống lầu, đối mặt với Cố Tử Hàn cả người cao ráo, ăn mặc sạch sẽ, Cố Tử Hàn nhìn cô một phút, sắc mặt liền đen lại, dường như nhớ tới hồi ức cực kỳ không thoải mái hôm qua, ánh mắt nhìn cô còn mang theo chút ghê tởm.

Có thể khiến anh ta cảm thấy ghê tởm, cô cảm thấy rất vui vẻ!

Hai người vẫn như cũ ngồi cùng xe đi làm.

Cố Tử Hàn phá lệ chọn vị trí ngồi cạnh tài xế, nhường lại chỗ ngồi rộng rãi phía sau cho một mình Kiều Tịch Hoàn hưởng thụ, Kiều Tịch Hoàn âm thầm vui vẻ nhưng trên mặt vẫn không hề thay đổi, bên trong xe dọc đường vẫn yên tĩnh cực kì, Kiều Tịch Hoàn mở màn hình di động sáng lên, cô mở tin nhắn, dưới cao ốc Hoàn Vũ quen thuộc đã đông nghịt người, khóe miệng cô cong lên, chuyển tin nhắn cho Ngụy Dũng mà không để lại dấu vết.

Ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời xán lạn trên đường phố Thượng Hải, quả nhiên là một ngày tươi đẹp.

….

Cao ốc Hoàn Vũ.

Văn phòng làm việc của tổng giám đốc.

Tề Lăng Phong đứng ở phía trước cửa sổ sát đất, mặt không chút biểu cảm cúi đầu nhìn đám đông ở dưới lầu.

Cửa phòng đột nhiên bị người ta đẩy ra, một giọng nói nữ tính vang lên: “Lăng Phong, em vừa mới lần lượt nói chuyện với các tạp chí lớn, tạm thời bọn họ sẽ không đưa tin tức của chúng ta, chẳng qua là…”

“Nói.” Tề Lăng Phong xoay người, ngồi ở ghế bằng da, nhìn cô ta.

“Tổng biên tập của tuần san tài chính và kinh tế Tân Bình Quả vẫn không bắt máy, em đã gọi điện cho phó tổng biên tập thăm hỏi một tiếng, ông ta nói hôm nay Ngụy Dũng không có đi làm, ông ta sẽ xử lý.”

Tề Lăng Phong gật đầu, dường như rất hài lòng với năng lực làm việc của cô ta. Đứng dậy đi tới trước mặt cô ta, thuận tiện sờ sờ tóc: “Sở Huân, chỉ cần có em ở đây, anh không cần phải lo lắng.”

Sở Huân cười ngọt ngào, dịu dàng tựa vào trên vai anh ta: “Cấp dưới của chúng ta sẽ mau chóng xử lý, anh biết nếu náo chuyện này lớn lên, tin tức không cách nào chặn được, thì cho dù có áp chế được, các phương tiện internet khác cũng có thể phát tán, nếu danh tiếng của chúng ta không tốt, thì dự án chưa chính thức ký với James tiên sinh, em sợ sẽ có biến chuyển.”

“Anh biết rồi.” Tề Lăng Phong ôm cô.

“Thật không biết Hoắc Tiểu Khê có cái gì tốt, James tiên sinh luôn miệng nhắc tới cô ấy. Lúc trước, mỗi lần bàn hạng mục dự án, không phải anh vẫn luôn đi theo sao? Ông ấy cũng tán thành đấy thôi.” Hình như nghĩ ra cái gì đó, Sở Huân nói bằng giọng oán giận.

“Ngoan, đừng nhắc đến tên Hoắc Tiểu Khê bên tai anh.” Ánh mắt Tề Lăng Phong chợt lóe, anh vỗ vai cô ta an ủi: “Em yên tâm, anh sẽ đối phó. Em hiện tại chỉ cần phụ trách vấn đề với bên truyền thông là được, đừng để xảy ra chuyện, còn việc khác, anh sẽ tìm người giải quyết.”

Sở Huân nhu thuận gật đầu, rời khỏi.

Tề Lăng Phong xoay người đi đến chỗ cửa sổ sáng đất, dáng vẻ luôn luôn tao nhã, lịch sự, hào hoa phong nhã, nhưng trong mắt lại lộ ra ánh sáng âm trầm, mà lãnh huyết.

Khóe miệng cong lên nụ cười tà ác, anh ta cầm lấy điện thoại gọi: “Long Đằng, tôi là Tề Lăng Phong.”

“Ồ, Tề tổng đã lâu không liên lạc,không biết có chuyện gì?” Thanh âm bên kia truyền đến có phần ngả ngớn.

“Muốn bàn một vụ làm ăn.”

“Bạn thân của anh mấy ngày nay đang rảnh rỗi cực kì, có vụ làm ăn gì thì anh mau nói đi.”

“Dưới lầu của tôi có đám người đang gây sự, anh tìm người xử lý bọn họ cho tôi, làm kín kẽ một chút, tôi không muốn bại lộ tin tức. Còn nữa, đừng gây ra tai nạn chết người.” Tề Lăng Phong gằn từng tiếng nói.

“Có phải không gây ra tai nạn chết người thì như thế nào cũng được?”

“Tùy anh xử lý.”

“Tiền bạc như thế nào?”

“Yên tâm, chỉ cần chuyện này lắng xuống, giao tình của chúng ta nhiều năm  như vậy anh còn sợ tôi sẽ bạc đãi anh sao?”

“Có câu nói này là được rồi, chờ tin tốt của tôi.” Bên kia nhanh chóng cúp điện thoại.

Tề Lăng Phong để điện thoại xuống, đôi mắt căng thẳng.

Một đám cổ hủ không biết tốt xấu!



Kiều Tịch Hoàn ngồi ở văn phòng.

Nhàn nhã uống cà phê chờ đợi tin tức.

Điện thoại bỗng nhiên vang lên, cô nhìn điện báo, mím môi: “Alo.”

“Là tôi, Tiêu Dạ.” Bên kia truyền đến thanh âm lạnh lùng.

“Tôi có lưu số điện thoại của anh.”

“Có muốn làm lớn một chút không?”

“Có ý gì?” Kiều Tịch Hoàn nhíu mày.

“Nghe thủ hạ của tôi nói có tên côn đồ đến uy hiếp, bảo bọn họ phải giải tán.”

“Phải không?” Kiều Tịch Hoàn nhếch khóe miệng: “Tôi hiểu ý của anh, cứ làm lớn một chút.”

“Được.” Bên kia cúp điện thoại.

Tề Lăng Phong rất ít khi làm mấy chuyện này, khi đó một mình cô ôm mấy trò thủ đoạn độc ác như thế, cô còn cảm thấy đương nhiên, bởi vì cô không muốn vấy bẩn một Tề Lăng Phong tốt đẹp như vậy.

Mà bây giờ, cô cười tự giễu, cô quả nhiên là bạch nhãn lang*, còn anh ta là con sói đội lốt cừu.

Mím môi, gọi điện thoại cho Doãn Tường: “Anh chuẩn bị một chút, nửa giờ sau chúng ta sẽ ra ngoài.”

“Được.”

Dưới lầu tập đoàn Hoàn Vũ.

Hiện trường rất hỗn loạn.

Bỗng nhiên xảy ra đánh nhau khiến giao thông xung quanh tập đoàn trở nên tắc nghẽn, trong khoảng thời gian ngắn dẫn đến oanh động cực lớn.

Sắc mặt Tề Lăng Phong rất khó coi, cầm lấy điện thoại: “Không phải bảo anh đừng làm lớn chuyện sao?”

“Tôi chưa làm gì cả, là…”

“Sao?” Tề Lăng Phong nhíu mày, có một linh tính không rõ đang mách bảo anh.

“Tôi không thể nhận vụ làm ăn này được, tôi không có năng lực, tôi chưa muốn trở thành hồn ma dưới lưỡi dao đâu. Anh tự nghĩ biện pháp đi.” Long Đằng nói một cách dứt khoát.

“Có ý gì?! Chúng ta đã hợp tác lâu như vậy? Bây giờ anh muốn đeo xích cho tôi sao?” Tề Lăng Phong nhịn không được rống giận.

“Tôi đeo xích cho anh? Tề Lăng Phong, anh suýt nữa hai chết tôi, tôi không trách anh, bây giờ anh còn muốn hung dữ với tôi? Anh có biết người đứng sau những người gây rối đó là ai không? Là thiếu gia của Hạo Hãn, thế gia trong giới hắc đạo, ở Thượng Hải ai dám động tới anh ta?! Với tư cách là bạn bè nhiều năm, tôi nhắc nhở anh, nên suy nghĩ nghĩ cẩn thận làm sao để giải quyết hậu quả, thông minh một chút thì nên cúi đầu, nhất định có người đứng sau lưng điều khiển vụ này, gia thế cũng không tầm thường.” Nói xong, bên kia cúp điện thoại.

Tề Lăng Phong tức giận không nhẹ, anh hung hăng nắm di động, sắc mặt vô cùng khó coi.

Cửa phòng lúc này bị người ta đẩy ra, Sở Huân vội vàng nói: “Lăng Phong, tuần san Tân Bình Quả vừa mới đưa tin, nói chúng ta tùy tiện giảm biên chế hơn nữa còn xảy ra ẩu đả với công nhân, không những vậy, tin tức còn nói chúng ta mua chuộc hắc đạo để uy hiếp công nhân. Với lại những chủ biên tin tức trong giới truyền thông đều gọi điện tới, nói mọi chuyện đã bại lộ, nếu như bọn họ không đưa tin sẽ khiến cho dân chúng căm phẫn, danh dự của bọn họ sẽ bị hao tổn. Còn nói, chỉ cho anh thời gian nửa giờ để giải quyết, nếu không được, thì bọn họ sẽ đồng loạt đăng tin.”

Tề Lăng Phong xiết chặt ngón tay.

Ai đang âm thầm phá rối?

Sắc mặt anh ta đen thui, bỗng nhiên nhớ tới vấn đề gì đó, hỏi: “Em có quen thiếu gia của Hạo Hãn không?”

“Tiêu Dạ?” Sở Huân nhìn anh.

“Ừ.”

“Không quen lắm, nhưng mà lại biết một người bạn thân của em.”

“Nghĩ biện pháp liên hệ, ban nãy Long Đằng mới gọi điện cho anh, nói là Tiêu Dạ đứng sau vụ này, cho nên anh ta không dám trêu chọc.”

“Em sẽ thử xem, nhưng mà con bạn em đang ở nước ngoài, sợ là không được, vì em sợ nó đang ngủ.”

“Em cứ liên lạc trước đi.” Tề Lăng Phong hung hăng nói.

Sở Huân gật đầu.

Tề Lăng Phong xoay người nhìn đám người ngoài cửa sổ, cảnh tượng hỗn loạn không thể nào kiểm soát được?!

Là ai, ở sau lưng, đang đâm chọc anh?!



Kiều Tịch Hoàn tâm trạng rất tốt, đang đọc mẩu tin tức kia.

Giảm biên chế? Ẩu đả? Mua chuộc xã hội đen?

Cô lại muốn nhìn xem Tề Lăng Phong làm sao có thể xoay chuyển càng khôn?

Cô nâng mắt, nói với Doãn Tường đang lái xe: “Anh có quen với người của cục quy hoạch không?”

“Tôi đã từng gặp cục trưởng Trương vài lần.”

“Là người như thế nào?”

“Nhìn qua rất hiền lành, nhưng là người khôn khéo.”

“Sở thích gì?”

“Nghe nói thích sưu tầm đồ cổ.” Doãn Tường nghĩ nghĩ rồi trả lời.

“Được.” Kiều Tịch Hoàn mỉm cười.

“Chúng ta sẽ đến cục quy hoạch sao?” Doãn Tường hỏi.

“Không, đến công ty đồ cổ Cổ Vân Sơn.”

“Làm gì? Đi hối lộ?”

“Chỉ là làm việc thôi, anh suy nghĩ nhiều quá.” Khóe miệng Kiều Tịch Hoàn nhếch lên.

Doãn Tường không hiểu nhưng xe đã chạy theo hướng công ty đồ cổ Cổ Vân Sơn.

Rất nhiều khi, bọn họ đều không nhìn thấu Kiều Tịch Hoàn, cảm thấy cô gái này tuy tuổi còn trẻ nhưng có sự sắc sảo khiến người ta không nắm bắt được. Hơn nữa lại có tư duy và năng lực làm việc kinh người, dường như mỗi một phân đoạn, mỗi một bước phát triển trong hạng mục đều nằm trong tay của cô, làm cho người ta thuyết phục hoàn toàn.

Xe đến nơi, Kiều Tịch Hoàn xuống xe bảo Doãn Tường ở cửa đợi cô.

Cô đi vào, nhân viên tiếp tân trong đại sảnh đều chào đón cô, khóe miệng còn cười rất ngọt ngào: “Ông chủ ở trong văn phòng.”

Những khâu thông báo đều được lượt bớt.

Kiều Tịch Hoàn rất thích loại đãi ngộ như vậy.

Cô gõ cửa phòng Cổ Nguyên, khóe miệng cười: “Tôi đến rồi.”

Cổ Nguyên ngẩng đầu nhìn cô, sắc mặt rõ ràng không tốt.

Kiều Tịch Hoàn chẳng quan tâm, ngồi ở trước mặt anh: “Đang vội?”

“Bề bộn công việc.” Cổ Nguyên tức giận.

“Ông nội của anh nên tổ chức một buổi thưởng thức và giám định đồ cổ thôi, ông cụ đã tiêu dao quá lâu rồi.”

Người khác không biết, nhưng Kiều Tịch Hoàn biết rất rõ ràng, tiệm đồ cổ này vốn do ông ấy phụ trách, nhưng giờ ông lại giao cho cháu nội của mình quản lý, ông cụ ấy rất ham chơi, không biết bây giờ đã du sơn ngoạn thủy ở đâu rồi.


Đã sửa bởi Puck lúc 26.02.2018, 02:53, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.08.2015, 08:20
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 20.02.2015, 08:54
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 335
Được thanks: 7037 lần
Điểm: 11.4
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch (Q2-Chương 3.1+3.2) - Điểm: 42
Truyện này có H, nhưng cũng bình thường thôi, không sắc, cũng không nhiều, chủ yếu là gia đấu thôi :)

Chương 62.3:

Cổ Nguyên nhíu chặt mày, những lời muốn hỏi cuối cùng cũng không hỏi, dù sao những điều mà cô biết cũng vượt quá sức tưởng tượng của anh.

“Cô muốn làm gì?” Anh nhìn cô.

“Rất buồn chán, muốn mở mang tầm mắt mà thôi.”

“…” Cổ Nguyên không còn gì để nói.

“Chẳng lẽ anh không cảm thấy anh mặc kệ ông nội mình đùa giỡn lâu lắm rồi sao? Như vậy là tốt với anh?” Kiều Tịch Hoàn nhíu mày hỏi anh.

Cổ Nguyên cắn môi.

Thời gian gần đây, anh cũng khuyên ông nội anh nên tổ chức một buổi giám định và thưởng thức đồ cổ, bởi vì đây là dịp gặp gỡ được lưu truyền từ lâu trong giới cổ vật, rất nhiều người sẽ mang đồ cổ của mình đến nhờ Cổ Vân Sơn giám định, có một vài món là đồ thật, có vài món là đồ giả nhưng giá trị liên thành, còn có vài thứ không đáng một xu…Rất nhiều người bạn trong giới đồ cổ đã thúc giục tổ chức một buổi một năm mới có một lần này. Nhưng không biết vì sao ông cụ nhà anh gần đây rất thích chơi mạt chược, mỗi ngày chơi 3 lần với mấy người bạn già, còn đúng giờ hơn cả đi làm. Không có chút thời gian rảnh rỗi.

Thúc giục của anh như gió thoảng bên tai, ông nội anh không để trong lòng, hơn nữa ông cụ rất ngây thơ, vì một sở thích nhất thời có thể lãng phí cả nghề chính của mình, lại ỷ vào bản thân là trưởng bối trong nhà, không ai dám nói thẳng.

“Gần đây ông nội anh lại thích chơi cái gì?”  Kiều Tịch Hoàn nhìn nét mặt Cổ Nguyên, nhướng mày hỏi.

“Mạt chược.” Cổ Nguyên nói bằng giọng tức giận.

“Việc này dễ xử lý mà, có thời gian tôi sẽ chơi với ông ấy.” Khóe miệng Kiều Tịch Hoàn mỉm cười.

Cổ Nguyên nhìn cô.

“Cho tôi một cơ hội để báo đáp anh.” Kiều Tịch Hoàn nói rất nghiêm túc.

Cổ Nguyên nhíu mày.

“Quyết định như vậy đi, nếu có cơ hội thì gọi điện thoại cho tôi, nhanh nhé.” Kiều Tịch Hoàn từ trên ghế đứng lên: “Không làm phiền anh làm việc nữa, bái bai.”

Cổ Nguyên nhìn bóng lưng Kiều Tịch Hoàn rời đi.

Cô gái này, vì sao có thể tỏ ra thản nhiên như vậy.

Kiều Tịch Hoàn ra khỏi phòng làm việc của Cổ Nguyên.

Doãn Tường mở xe, Kiều Tịch Hoàn ngồi vào.

“Hiện tại đi đâu?”

“Về công ty.” Kiều Tịch Hoàn nói bằng giọng thờ ơ.

“Được.” Doãn Tường khởi động xe.

Xe chạy vững vàng trên đường phố Thượng Hải.

Kiều Tịch Hoàn nhìn cảnh bầu trời xinh đẹp, không hiểu sao khóe miệng lại cong lên nụ cười khổ.

Nhớ tới chuyện kiếp trước bao giờ cũng dễ như trở bàn tay, nghĩ đến thanh âm thuần phác, từ tính của Tề Lăng Phong, mỗi lần nhếch cười rộ lên còn lộng lẫy hơn ánh mặt trời, Những lúc rảnh rỗi, cô thường thích nằm trong lòng anh, cảm thụ mùi vị nhàn nhạt và độ ấm của anh.

Đối với tình yêu, cô rất dễ dàng thỏa mãn, chỉ cần người đó ở bên cạnh mình là được

Điện thoại đột nhiên vang lên, kéo cô về từ hồi ức thương cảm.

Cô khôi phục lại bình tĩnh không để lại chút dấu vết, bắt máy: “Tiêu Dạ.”

“Chuyện này, cứ như vậy thôi.”

“Có ý gì?” Kiều Tịch Hoàn nhíu mày.

“Chuyện của tập đoàn Hoàn Vũ, chấm dứt tại đây.”

“Tại sao anh có thể nuốt lời cho béo thế?” Kiều Tịch Hoàn có phần tức giận, rống giận. Rõ ràng vừa mới bắt đầu, tại sao lại kết thúc?!

“Lần này, tôi nợ cô.” Tiêu Dạ nói rất rõ ràng.

“Vì sao?” Kiều Tịch Hoàn thật sự không hiểu, với sự hiểu biết của cô về anh ta, anh ta không phải là loại người thích bỏ cuộc giữa chừng: “Hay là anh bị ai uy hiếp?!”

“Tôi chưa từng bị người khác uy hiếp!” Tiêu Dạ gằn từng tiếng.

“Dù sao anh cũng phải cho tôi một lý do, Tiêu Dạ.”

“Bởi vì một người phụ nữ quan trọng nhất trong sinh mệnh của tôi.”
Bên kia tựa hồ im lặng một chút, mở miệng nói.

“Người quan trọng nhất trong sinh mệnh của anh không phải là Diêu Bối Địch và Tiêu Tiếu?” Cơn tức giận của cô lớn hơn, ban đầu là vì không chấp nhận chuyện này thất bại, bây giờ là khó chịu, người đàn ông này vì sao có thể cặn bã như vậy?!

Từ trước đến nay chuyện Kiều Tịch Hoàn cô muốn làm, muốn biết, chưa từng có chuyện gì không thể làm được.

Chết thật! Cô muốn mắng cả 18 đời tổ tông nhà anh ta!

“Tiêu Dạ.”

“Tôi không cần phải giải thích với cô.” Bên kia bỗng nhiên cúp máy.

Kiều Tịch Hoàn nhìn chữ cuộc gọi kết thúc, tức giận đến phát run!

Nhiều năm như vậy, người đàn ông này vẫn u mê không chịu tỉnh ngộ! Mấy năm nay, Diêu Bối Địch làm sao có thể chịu đựng được?

“Tổ trưởng Kiều, đã xảy ra chuyện gì?” Thấy sắc mặt cô không tốt, Doãn Tường dè dặt cẩn trọng hỏi.

“Anh gọi điện thoại cho Ngụy Dũng, chuyện của tập đoàn Hoàn Vũ, nếu Tề Lăng Phong có bất kì động tĩnh gì thì bảo anh ta dừng lại, đừng lấy cứng chọi đá, tôi sẽ nghĩ cách khác.” Kiều Tịch Hoàn cần lôi kéo lòng người, lúc này nếu như Ngụy Dũng biết cô lo lắng cho anh ta, ít nhiều sau này cũng có chỗ dùng.


Doãn Tường vội vàng gọi điện cho bên kia.

Dọc đường im ắng, hai người cùng nhau trở về công ty.

Kiều Tịch Hoàn đi thẳng đến phòng của chủ tịch, lễ phép mở cửa phòng.

Cố Diệu nhìn cô, ý bảo cô ngồi ở vị trí đối diện.

Cố Diệu bây giờ rất rảnh rỗi, phần lớn công việc đều có Cố Tử Hàn giúp ông xử lý, ông chỉ cần đọc qua rồi phê duyệt là được.

Năng lực của Cố Tử Hàn không tồi, nhưng không biết vì sao Kiều Tịch Hoàn cảm thấy Cố Diệu không tin tưởng anh ta hoàn toàn, có thể vì nguyên nhân đó, nên nhiều năm qua ông vẫn nhúng tay vào việc quản lý công ty.

“Ba.” Kiều Tịch Hoàn mở miệng.

“Sao vậy? Không làm nổi nữa?” Cố Diệu uống một ngụm trà, thờ ơ hỏi.

Lâu như vậy nhưng vẫn không có chút tiến triển, ông đoán cô đến để nói với ông cô muốn bỏ cuộc.

Đó là lý do vì sao, với phụ nữ, ông quả thật không nên ôm hy vọng quá lớn.

“Không phải ba, con chỉ có một đề nghị” Kiều Tịch Hoàn nói rất nghiêm túc.

Cố Diệu nhíu mày: “Đề nghị gì?”

“Con nghe nói ba và cục trưởng cục công thành khu thành Nam quen biết khá thân, hôm nay chắc ba cũng biết chuyện của tập đoàn Hoàn Vũ, con muốn lấy chuyện này làm cái cớ, mười giờ ngày mai, nhờ cục công an mời Tề Lăng Phong đến hợp tác điều tra, chỉ cần kéo dài thời gian của anh ta, nửa giờ đủ rồi. 10 giờ ngày mai con sẽ đến tìm James tiên sinh để bàn về hạng mục.”

Cố Diệu nhìn Kiều Tịch Hoàn: “James tiên sinh hẹn với Tề Lăng Phong 10 giờ sáng mai sao?”

“Dạ, James tiên sinh, ông ấy rất ghét người khác đến muộn, cho nên con sẽ lợi dụng cơ hội đó biểu hiện thật tốt. Lúc trước, vì Tề Lăng Phong biết được hoạt động của chúng ta, vì thế quản lý hạng mục rất chặt chẽ, con căn bản không tham gia được. Chỉ có cơ hội lần này, mong ba giúp đỡ.”

Cố Diệu im lặng một lát: “Ba có thể đồng ý giúp con, nhưng Kiều Tịch Hoàn , đừng làm ba thất vọng.”

“Con biết rồi ba.” Kiều Tịch Hoàn gật đầu, trong mắt lóe lên tia kiên định.

Cố Diệu gật đầu: “Được, ra ngoài đi, phía bên kia ba sẽ liên hệ rồi co con câu trả lời sau.”

“Dạ.”

Kiều Tịch Hoàn rời khỏi phòng làm việc của Cố Diệu, như có vẻ đăm chiêu.

Danh tiếng và địa vị của Tề Lăng Phong ở Thượng Hải đã tăng lên rất nhiều, James tiên sinh tuy rằng không có tình cảm tốt với anh ta, nhưng hạng mục đã kéo dài lâu như thế, thành ý đó nhất định sẽ khiến ông ta hài lòng. Huống chi, lúc trước cô với Tề Lăng Phong tiếp xúc với James tiên sinh, ông ấy thích cái gì, muốn cái gì, người thông minh như Tề Lăng Phong chắc chắn biết rất rõ.

Vì thế muốn giành được hạng mục này từ tay anh ta, quả nhiên khó hơn so với tưởng tượng của cô.

Cô vừa đi vừa nghĩ, trong khoảnh khắc, cảm thấy đầu mình sắp nổ tung rồi.

“Kiều Tịch Hoàn.” Cửa thang máy, Cố Tử Hàn đột nhiên gọi cô.

Kiều Tịch Hoàn hoàng hồn nhìn Cố Tử Hàn.

“Chuyện sáng nay xảy ra dưới tập đoàn Hoàn Vũ có phải có liên quan đến cô không?” Cố Tử Hàn hỏi cô.

Kiều Tịch Hoàn mờ mịt: “Anh nói chuyện gì?”

“Đừng làm bộ ngu với tôi.”

“Tôi thật sự không biết anh nói cái gì.” Khóe miệng cô mỉm cười.

Đôi mắt Cố Tử Hàn khẩn trương.

“Đừng nghĩ tôi quá lợi hại.” Đúng lúc đó, thang máy mở ra, Kiều Tịch Hoàn tự nhiên đi vào, khoảnh khắc thang máy đóng lại cô nói: “Tôi không có bản lĩnh lớn như vậy.”

Cố Tử Hàn nhìn thang máy chậm rãi đóng lại, mãi đến khi Kiều Tịch Hoàn biến mất khỏi tầm mắt của anh.

Anh chỉ hoài nghi, nhưng bây giờ đã có phần khẳng định.

Rốt cuộc bắt đầu từ khi nào, bản lĩnh của cô ta đã vượt khỏi sức tưởng tượng của anh?

Sắc mặt anh hơi trầm xuống, chau mày.

“Cố tổng, nhìn ai đấy?” Phía sau vang lên một giọng nói nữ tính.

Cố Tử Hàn thu hồi tầm mắt, lạnh lùng nhìn Diệp Mị đang ôm phần văn kiện màu lam đang mỉm cười nhìn anh.

“Người trong thang máy lúc nãy là Kiều Tịch Hoàn?” Diệp Mị nhìn qua không chút để ý.

“Em tìm tôi có chuyện gì?”

“Hà tất phải lạnh lùng như thế.” Ngón tay của Diệp Mị tự nhiên chạy trên ngực anh.

“Đây là công ty.” Cố Tử Hàn lùi về sau một bước, duy trì khoảng cách rõ ràng với bên này.

Trong lòng Diệp Mị trầm xuống nhưng nét mặt vẫn tươi cười như hoa: “Đưa tư liệu cho anh, anh không muốn biết hoạt động của Kiều Tịch Hoàn trong thời gian gần đây sao?”

“Có rồi?”

“Ừ.” Diệp Mị gật đầu: “Còn chưa tin năng lực của em sao?”

“Làm sao có thể?” Trên mặt Cố Tử Hàn hiếm khi hiện lên nụ cười, tiếp nhận tập văn kiện trong tay Diệp Mị

“Cảm ơn em thế nào?” Diệp Mị hỏi anh: “Em đã vượt qua thân phận của thư ký, dùng quan hệ cá nhân để giúp anh.”

“Em muốn cảm ơn như thế nào?”

“Buổi tối em chờ anh.”

Cố Tử Hàn im lặng một chút: “Được.”

“Buổi tối gặp.” Diệp Mị cười, rời đi.

Cố Tử Hàn nhìn bóng lưng của cô ta, trở lại phòng làm việc của mình.

Anh mở văn kiện.

Quả nhiên, ngày hôm qua Kiều Tịch Hoàn đã tới tìm tổng biên tập của tuần san Tân Bình Quả, cho nên chuyện hôm nay dưới lầu tập đoàn Hoàn Vũ là do cô ta bày ra, người đứng sau là Tiêu Dạ?

Tuy là anh với Tiêu Dạ không quen, nhưng từ những hiểu biết lân cận, anh cũng biết Tiêu Dạ không phải là người thích nhúng tay vào chuyện người khác, Kiều Tịch Hoàn đã làm như thế nào?

Anh nhíu mày, sau khi ra tù, Kiều Tịch Hoàn giống như bật ra từ trong kẽ đá, bỗng chốc có thể làm ra nhiều việc khiến người ta không tưởng tượng được. Vả lại, không thể không nói, nhất cử nhất động của Kiều Tịch Hoàn quả thật để lại cho anh không ít tai họa ngầm.

Anh cầm điện thoại gọi: “Lăng Phong.”

“Tử Hàn.” Bên kia truyền đến giọng nói quen thuộc từ tính của Tê Lăng Phong.

“Chuyện hôm nay đã giải quyết chưa?” Cố Tử Hàn quan tâm hỏi.

“Cũng tạm ổn.” Biểu hiện của anh ta rất lạnh nhạt.

“Biết là ai làm không?” Cố Tử Hàn hỏi.

“Đang điều tra.”

“Kiều Tịch Hoàn.” Cố Tử Hàn gằn từng tiếng nói thẳng.

“Tôi cũng đoán được.” Bên kia tựa hồ nở nụ cười nhưng lại cất dấu sự hung ác, nham hiểm.

“Chúng ta là anh em nhiều năm, đừng nói tôi không nhắc nhở anh, đề phòng cô ấy.”

“Tôi biết.” Tề Lăng Phong hiểu rõ, gật đầu.

Cho dù chưa từng giao phong lần nào nhưng anh biết cô gái này rất lai giả bất thiện.

Anh mấp máy môi nói: “Tử Hàn, chúng ta cùng đi chung một con đường, tôi có thể nắm tập đoàn Hoàn Vũ trong tay cũng nhờ vào sự hỗ trợ không nhỏ của anh, trong lòng tôi vẫn luôn nhớ rõ ràng. Hơn nữa chúng ta đều hiểu chúng ta muốn cái gì, Kiều Tịch Hoàn, người phụ nữ này không thể giữ lại được, bên này tôi sẽ dốc hết toàn lực, nhưng bên anh cũng đừng nên chậm trễ.”

“Yên tâm, tôi sẽ không để cô ta làm được gì dưới mắt của mình đâu.”

“Được, hy vọng lần thứ hai, hợp tác vui vẻ.”

“Hợp tác vui vẻ.”

Cố Tử Hàn cúp điện thoại, đôi mắt căng thẳng, anh không tin anh không thể làm gì Kiều Tịch Hoàn.


Đã sửa bởi Puck lúc 26.02.2018, 02:53, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 335 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: kaio2402 và 125 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 163, 164, 165

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

7 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 19, 20, 21

8 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

13 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

14 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

15 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

18 • [Cổ đại] Hắc đạo vương hậu nữ nhân ngươi đừng quá kiêu ngạo - Nhất Thế Phong Lưu

1 ... 197, 198, 199

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Tuyền Uri: Qua nhà ca ở hết cô đơn, nếu ko sợ ck ca chém :)2
Thiên Hạ Đại Nhân: hê lô e ve ry bo đy
Cuccungcuama: sắp chết vì cô đơn này =))
Cuccungcuama: =)) đệ cô đơn quá
Cuccungcuama: ca ca
Tuyền Uri: Mod 2 box cuối nghỉ ngơi hết dồi te ơi, không ai dọn rác luôn =.=
Cuccungcuama: huhu oa oa =)) người đâu hết rồi =))
Cuccungcuama: tớ thèm gặp người
Cuccungcuama: =)) cầu người
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 391 điểm để mua Sư Tử Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 498 điểm để mua Thần Nông Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 567 điểm để mua Bướm xanh đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 570 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Máy nhắn tin
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 305 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 360 điểm để mua Nơ bông hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Đàn piano hình lược
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chai nước biển
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé Mascot hồng
PhanPhổngPhao: Mọi người ơi, mình muốn mở truyện đã ngừng đăng để đăng tiếp thì liên hệ ai ạ?
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Cành hồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 293 điểm để mua Nhảy hip-hop
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 396 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 238 điểm để mua Gấu Pooh ngớ ngẩn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 494 điểm để mua Mèo hát
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Mèo bưng cơm
Công Tử Tuyết: Re: [Tổng hợp - Phân tích] Cung Cự Giải - Cancer

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.