Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 133 bài ] 

Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt

 
Có bài mới 17.08.2015, 19:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 20:19
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 479 lần
Điểm: 55.81
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt - Điểm: 73
CHƯƠNG 15

"Chúng ta đi thôi" Dương Ngọc Linh quay qua, vẻ mặt vô cùng điềm tĩnh nói với Dương Hoàng Trí và Lý Vân Nhi. Sau đó ba người đi lướt qua Hàn Tử Ngộ.

Hàn Tử Ngộ cũng không nói gì, chỉ đứng đó nhìn theo bóng dáng của Dương Ngọc Linh đang ngày càng khuất xa dần.

Cốc cốc cốc..... Tiếng gõ cửa phòng vang lên kéo tâm trí của Hàn Tử Ngộ quay về với thực tại.

"Vào đi" Hàn Tử Ngộ thở dài nói.

"Tổng giám đốc, đã điều tra ra tài liệu giả và bọn bắt cóc tiểu thư Ngọc Linh đều là người của băng Bọ cạp đen" người thanh niên trẻ tuổi cung kính nói.

"Bọn hắc đạo lại dám nhắm vào chúng ta" Hàn Tử Ngộ nhíu mày, vẻ mặt băng lãnh nói. "Tung tin này ra ngoài, sau đó đem tất cả bằng chứng giao cho cảnh sát và bốn gia tộc. Chúng ta không thể công khai xử trí bọn chúng, luật lệ ngầm không thể vượt qua, chỉ có thể để bên bốn gia tộc quyết định"

"Vâng tổng giám đốc" người thanh niên gật đầu.

Có thể nói rằng hắc đạo và bạch đạo từ xưa tới giờ đều là nước sông không phạm nước giếng. Đó đã trở thành một nguyên tắc ngầm được đặt ra từ lâu, trở thành luật bất thành văn. Nếu một trong hai bên vi phạm nguyên tắc này sẽ bị bốn gia tộc quyền thế nhất Trung Quốc đứng ra xử trí.

Vào sáng sớm ngày hôm sau, khi tin tức được tung ra khắp đất nước, bốn gia tộc đã bắt đầu cho người truy kích băng Bọ cạp đen. Nhưng khi bọn họ đến nơi bọn chúng đang lẫn trốn thì tất cả chỉ còn là một đống hoang tàn. Băng Bọ cạp đen đã chính thức bị xoá sổ vào đêm hôm trước bởi một thế lực thần bí mà không ai hay biết.

Cùng ngày hôm đó, một tin tức khác cũng được công bố. Hàn Tử Minh con trai thứ hai và cũng là giám đốc của tập đoàn Hàn thị, chính là kẻ chủ mưu trong vụ bắt cóc hai tiểu thư nhà họ Dương và họ Lý. Đồng thời, cũng là người hợp tác với băng Bọ cạp đen làm giả tài liệu hãm hại chính tập đoàn Hàn thị. Tất cả bằng chứng đều được gửi về bên cảnh sát, Hàn gia và Dương gia.

Hàn Tử Minh bị người nhà họ Dương từ hôn, chính thức bị tập đoàn Hàn thị thu hồi tất cả tài sản, vị trí giám đốc và đuổi khỏi Hàn gia.

********** Ò Ó O Thông báo đây là ranh giới oOo

Trong căn phòng của một biệt thự ngoài ngoại ô, có hai người đàn ông đang nói chuyện với nhau. Một người đang đứng quay lưng nhìn về phía ngoài cửa sổ.

"Tại sao lại bắt cóc Ngọc Linh?" Hàn Tử Ngộ gằn lên từng chữ, ánh mắt băng lãnh nhìn Hàn Tử Minh đang đứng quay lưng trước mặt anh. "Không phải cô ấy chính là hôn thê của mày sao?"

Hàn Tử Minh quay qua nhìn Hàn Tử Ngộ, bật cười giễu cợt. "Một thằng đàn ông nhát gan như mày không có quyền lên tiếng chất vấn tao. Năm xưa không phải chính mày tự tay dâng nó cho tao sao? Nhưng con ả đó, nó mặc dù ở cạnh tao nhưng lúc nào cũng nhớ tới mày, dạng phụ nữ như con ả đó chỉ đáng để tao chơi đùa và lợi dụng"

Bốp! Một cú đấm thẳng vào mặt Hàn Tử Minh khiến hắn ta ngã mạnh đập người vào cửa sổ.

"Phải, tao không có quyền chất vấn mày. Năm đó là tao sai lầm, không hỏi đến ý nguyện của cô ấy mà tự ý quyết định rời bỏ cô ấy" Hàn Tử Ngộ vẻ mặt âm hàn nói.

"Tử Ngộ, người sai lầm không phải là con, mà chính là mẹ" một người phụ nữ trung niên từ ngoài cửa bước vào. Chỉ thấy bà ấy ăn mặc vô cùng giản dị nhưng vẫn không che giấu được khí chất thanh tao, cao quý. Bà ấy là Diêu Hoa, phu nhân của chủ tịch tập đoàn Hàn thị và cũng là mẹ của Hàn Tử Ngộ.

"Mẹ, sao mẹ lại tới đây?" Hàn Tử Ngộ kinh ngạc hỏi.

"Mẹ muốn biết tại sao Tử Minh lại làm những chuyện này" Diêu Hoa nhìn Hàn Tử Minh đang ôm mặt đứng ở bên cửa sổ. "Có phải vì con vẫn hận ta về cái chết của mẹ con?"

Hàn Tử Minh không nói gì, chỉ lẳng lặng đứng đó nhìn Diêu Hoa.

"Năm đó chính con nói với ta con yêu Ngọc Linh, không thể sống được nếu thiếu cô ấy. Vì món nợ với mẹ con mà ta đã dùng cái chết bắt ép Tử Ngộ phải rời xa Ngọc Linh, chia cắt mối tình đẹp của hai đứa nó. Vậy mà bây giờ con có thể nói như vậy sao?" Diêu Hoa vẻ mặt đau lòng nhìn Hàn Tử Ngộ, sau đó quay qua Hàn Tử Minh nói.

"Tại sao tôi không thể? Là do hắn ta quá nhát gan nên không dám ở cạnh người hắn yêu đến cùng, vậy thì hắn đáng phải nhận cái giá này suốt đời. Cũng như ông ta" Hàn Tử Minh phẫn nộ gào lên. "Một thằng đàn ông hèn yếu không dám từ bỏ tất cả, vậy mà lúc nào cũng luôn miệng nói dối là yêu mẹ tôi, để cuối cùng người phụ nữ nhẹ dạ đó phải chết trong đau khổ và thù hận. Còn các người thì ngày ngày sống trong sung sướng, được người người kính nể, có được tất cả mọi thứ. Hàn gia và tất cả các người đã bắt ép dồn người phụ nữ tội nghiệp đó vào con đường chết, chia rẽ tình yêu cùng hạnh phúc của người phụ nữ đó. Cho nên tôi phải đoạt hết tất cả mọi thứ của Hàn gia, nhất là Hàn Tử Ngộ, đoạt lấy người phụ nữ mà hắn ta yêu nhất, để cho đứa con trai thân yêu của bà sống trong khổ sở đến suốt cuộc đời"

"Trước khi trả thù sao mày không chịu nhìn thẳng vào vấn đề? Người làm kẻ thứ ba chính là bà ta, người phụ nữ đã sinh ra mày" Hàn Tử Ngộ giận quá hoá cười, nụ cười lạnh lẽo đến thấu lòng người. "Kể từ khi người phụ nữ đó xuất hiện đã cướp đi người đàn ông đó, hại bà ấy đêm nào cũng dùng chính nước mắt của mình rửa mặt. Cái chết của người phụ nữ đó chính là do bà ta tự bày ra để bà ấy phải sống trong dày vò đến suốt đời. Đúng như bà ta dự đoán, bà ấy đã sống trong dày vò, thậm chí còn muốn đem tất cả mọi thứ của tao để bù đắp cho mày. Vậy mày nói đi, là ai nên hận ai đây?"

"Mày nói dối" Hàn Tử Minh túm lấy cổ áo của Hàn Tử Ngộ. "Mẹ mày mới chính là người cướp đoạt đi hạnh phúc của mẹ tao, cướp đi bố tao"

"Mày không tin?" Hàn Tử Ngộ âm trầm cười, cười đến người khác phải rùng mình. "Ngay sao khi tao hiểu chuyện, tao đã tra ra tất cả mọi chuyện. Mày muốn bằng chứng tao cho mày coi bằng chứng"

"Vậy tại sao bà ta còn phải làm vậy? Chẳng phải chính bà ta cảm thấy bản thân mình có tội nên mới phải làm vậy để cảm thấy được cái thanh thản giả tạo hay sao? Bà ta đáng lẽ phải là người hận tao nhất" Hàn Tử Minh quay qua chỉ vào Diêu Hoa, vẻ mặt không tin.

"Ngay sau khi tao đưa tất cả mọi thứ về cái chết của người phụ nữ đó ra mày biết bà ấy đã nói gì không?" Hàn Tử Ngộ cười như không cười. "Bà ấy nói là bà ấy đã thiếu nợ mày, bởi vì bà ấy và Hàn gia nên người phụ nữ đó mới đi đến con đường tuyệt vọng không lối thoát mà tìm đến con đường chết để mày trở thành một đứa con thiếu tình thương của cả ba lẫn mẹ, một đứa cô nhi bị người khác ức hiếp, một đứa trẻ bị người đời ruồng bỏ và chà đạp. Ngay cả khi người phụ nữ đó có là kẻ thứ ba, ngay cả khi tất cả đều là người phụ nữ đó bày ra nhưng sự thật về mày vẫn không thay đổi, một đứa trẻ thì không có tội gì. Bà ấy âm thầm dành tình yêu thương cho mày mà không cần để mày biết để mày tha thứ, đền đáp hay bất cứ điều gì"

"Không phải như vậy, không thể nào như vậy được, bà ta là kẻ dối trá, là kẻ đạo đức giả, mày nói dối, mày bịa đặt, tao không tin, tao không tin, TAO KHÔNG TIN" Hàn Tử Minh điên lên lắc đầu như điên dại, liên tục gào thét lên tao không tin tao không tin.

Hoá ra người từ trước tới giờ luôn thật lòng đối đãi với hắn ta nhất, luôn xem hắn ta như đứa con mình sinh ra, chính là người phụ nữ mà hắn ta luôn câm hận nhất. Người phụ nữ này, đã bỏ qua tất cả đau khổ và hận thù của bản thân mình, thật lòng xem con của kẻ thứ ba cướp chồng mình như con ruột của mình mà thương yêu chăm sóc. Hỏi rằng trên thế gian này có mấy ai làm được điều đó!?

“Mày….có phải mày muốn tao phải sống trong hối hận suốt đời nên mày mới bịa đặt ra như vậy, tao không tin tao không tin” Hàn Tử Minh chỉ tay vào mặt Hàn Tử Ngộ, rồi còn nhào lại nắm lấy cổ áo Hàn Tử Ngộ. Nếu đúng như Hàn Tử Ngộ nói, vậy thì hận thù từ trước tới giờ của hắn có ý nghĩa gì? Cũng như cuộc sống của hắn từ trước tới giờ chẳng lẽ cũng đều là vô nghĩa? Hắn….. đã sống một cuộc sống hoàn toàn vô nghĩa sao?

"Tử Ngộ, Tử Minh, mẹ xin lỗi" Diêu Hoa bật khóc nức nỡ. Nếu như bà ấy nói rõ tất cả mọi chuyện cho Hàn Tử Minh biết thì có lẽ kết cục hôm nay sẽ khác đi và nếu như bà ấy không bắt ép Hàn Tử Ngộ thì có lẽ con trai bà sẽ không đau khổ như bây giờ. Nhưng trên đời này không có từ "Nếu", những điều đã làm là không thể thay đổi, quá khứ là không thể thay đổi. Bà đã sai rồi, cách làm của bà đã sai hoàn toàn rồi.

“Không….không thể nào…..Không thể nào là thật” Hàn Tử Minh bàng hoàng buông cổ áo Hàn Tử Ngộ, ngồi phịch xuống đất liên tục lẩm bẩm không thể nào không thể nào.

"Con không trách mẹ" Hàn Tử Ngộ ôm lấy Diêu Hoa. "Là bản thân con không dám giữ lấy Ngọc Linh. Nhưng từ bây giờ con sẽ không buông cô ấy ra nữa, cho dù phải từ bỏ tất cả"

Ngay sau đó cảnh sát đến và bắt Hàn Tử Minh về tội chủ mưu trong vụ bắt cóc tống tiền. Toà án xử Hàn Tử Minh mười năm tù giam. Ngay khi Hàn Tử Minh vào tù thì người Hàn gia nhận được tin Hàn Tử Minh bị những tên bạn tù ngày ngày đánh đập đến tàn phế tay chân, cả đời chỉ còn có thể nằm liệt trên giường, sống không bằng chết. Một điều kì lạ là người Hàn gia cho dù có rộng lòng nhân từ muốn giúp Hàn Tử Minh không bị những tên tù khác đánh đập dày vò nhưng lại không được, dường như có một thế lực khác đã nhúng tay vào trước họ để biến Hàn Tử Minh thành như ngày hôm nay.

********** Ó O Ò Lại là lằn ranh giới oOo

"Đã chịu tỉnh?"

Bên trong căn phòng với những bức tường được sơn màu trắng toát, ánh nắng của buổi sớm mai xuyên vào qua khe hở của chiếc rèm cửa. Dạ Nguyệt mơ hồ từ từ mở mắt ra, một khuôn mặt cũng từ từ hiện ra rõ ràng trong mắt cô, giọng nói trầm ấm cũng nhẹ nhàng vang lên bên tai cô.

"Sư phụ?" Dạ Nguyệt nghi ngờ nhìn người đang nắm lấy tay mình, ngồi bên cạnh mình, gương mặt tuấn mĩ đang dán sát vào mặt mình.

"Chứ em tưởng ai?" Lăng Chi Hiên vẫn giữ vững tư thế này, còn kề sát mặt hơn nữa.

"Sư phụ đang làm gì vậy?" Dạ Nguyệt đen mặt hỏi, cô ngủ một giấc dậy thì thấy một màn trước mắt này, có ai tốt bụng nói cô biết đã xảy ra chuyện gì không?

"Tôi đang nghiên cứu xem vẻ mặt của một đứa ngốc sau khi để bản thân mình bị thương tỉnh dậy sẽ như thế nào" Lăng Chi Hiên không nhanh không chậm nói, còn làm như vô cùng nghiêm túc mà quan sát khuôn mặt của cô gái nhỏ nhà mình.

Dạ Nguyệt như nhớ ra mọi chuyện, gấp rút hỏi: "Chị Ngọc Linh với Vân Nhi như thế nào rồi?"

Lăng Chi Hiên nổi đoá, lấy tay véo mạnh vào má Dạ Nguyệt: "Bản thân mình lo chưa xong mà còn lo tới người khác. Có biết bản thân lần này đã phạm phải sai lầm gì không?"

Dạ Nguyệt lúc này thuốc gây tê đã hết tác dụng nên bắt đầu cảm thấy vết thương phía sau đau cộng thêm má bị véo, nước mắt lưng tròng nhìn người trước mắt: "Sư phụ, rất đau aaaa"

Lăng Chi Hiên nhanh chóng buông tay không véo nữa mà chuyển qua xoa xoa hai má Dạ Nguyệt: "Còn đau không?"

Dạ Nguyệt ngoan ngoãn gật gật đầu: "Vết thương phía sau rất đau"

Lăng Chi Hiên dừng tay, nhắc đến đây thì anh lại nổi giận, khuôn mặt tuấn mĩ lại kề sát mặt Dạ Nguyệt: "Có biết bản thân lần này đã làm sai cái gì hay không?"

Dạ Nguyệt lắc đầu, cô quả thật không biết nha.

"Đó là không biết quý trùng sinh mệnh của bản thân, chưa suy xét kỹ đã làm ra hành động ngu ngốc khiến bản thân rơi vào nguy hiểm" Lăng Chi Hiên từ từ, từ từ nhấn mạnh lên từng chữ. "Chỉ cần tỉnh táo chút thì em sẽ thấy ở tình huống lúc đó tôi có thể né được nhát chém đó"

"Nhưng mà sư phụ, lúc đó quả thật không thể suy nghĩ được gì, cơ thể tự nhiên chuyển động" Dạ Nguyệt đau khổ nói, vẻ mặt hết sức vô tội, bản thân còn tự nói mình cũng sợ đau lắm chứ bộ uhuhuhu, cũng chẳng biết tại sao lại nhào vào cái nơi đao kiếm vô tình đó a "Với lại kinh nghiệm thực chiến của đồ nhi chỉ là con số không, không thể nhìn được sư phụ có né được hay không"

Lăng Chi Hiên nhìn vẻ mặt vừa đau khổ vừa thành khẩn của cô gái nhỏ cùng với lời mới nói, tức giận cũng bay mất vô tung vô tích nhưng cũng làm bộ nghiêm mặt nói: "Sau này không được như vậy nữa, phải biết quý trọng bản thân có được hay không?"

"Vâng vâng sư phụ" Dạ Nguyệt gật đầu lia lịa, vừa mới thở phào nhẹ nhõm thì khuôn mặt tuấn mĩ lại một lần nữa kề sát.

"Lần sau còn vậy nữa nhất định sẽ bị trừng phạt" Lăng Chi Hiên cong khoé môi cười gian. "Còn nữa, dẹp quách cái kiểu xưng hô sư phụ đệ tử gì gì đó đi"

"Nhưng mà...." Dạ Nguyệt nghệch mặt ra, không phải đợt trước sư phụ đã đồng ý rồi sao?

"Không nhưng nhị gì hết, em không còn quyền phát biểu ý kiến, bằng không tôi sẽ trừng phạt tội kia của em ngay bây giờ" Lăng Chi Hiên cứng rắn nói, lần này anh quyết định không cho cô gái nhỏ ý kiến ý cò gì nữa.

"Sư...." Dạ Nguyệt định mở miệng nhưng bị ai kia trừng mắt liền ngậm miệng lại gật gật đầu, trong lòng thầm gào thét sư phụ tự nhiên thay đổi đến chóng mặt a.

"Sau này gọi tôi là Hiên được rồi" Lăng Chi Hiên hôn lên trán Dạ Nguyệt. "Vết thương đau chờ chút nữa tôi sẽ gọi bác sĩ cho em thuốc giảm đau"

Dạ Nguyệt nghệch mặt ra lần hai, cô quả thật không biết chuyện gì đang xảy ra. Sau khi tỉnh lại đột nhiên mọi chuyện thay đổi nhanh đến mức khó lòng mà theo kịp aaaaa. Đại ca sư phụ này thật ra đã xảy ra chuyện gì vậy??

"Đừng có mở to mắt ra nhìn rôi như thế, sau khi em khoẻ lại tôi nhất định sẽ huấn luyện em để em có thể tự bảo vệ bản thân mình trong mọi tình huống" Lăng Chi Hiên lấy tay che mắt của Dạ Nguyệt lại, bị đôi mắt đó chăm chú nhìn thật khiến anh ngứa ngáy trong người.

Không khí trong phòng đang vô cùng mờ ám thì cửa phòng bật mở.

"Tiêu Ngọc Dạ Nguyệt, con nhỏ đáng chết này, cậu nằm viện mà dám không nói mình tiếng nào?" một người con gái gương mặt thanh tú bước vào, sau khi nhìn thấy một màn này thì mắt mở to hết sức kinh ngạc.

Dạ Nguyệt kéo tay Lăng Chi Hiên xuống, nhìn cô gái kia, ngạc nhiên nói: "Ánh Nhật, sao cậu lại ở đây?"

"Sao cậu lại ở đây hả?" Lưu Ánh Nhật mĩm cười bước nhanh về phía giường, sau đó chỉ trong tích tắt khuôn mặt chuyển qua tức giận. "Nếu không phải lúc nãy mình đến tìm cậu nhưng không thấy cậu ở nhà, điện thoại thì gọi không được, mình mới gọi hỏi Vân Nhi mới biết cậu nằm viện thế này, còn bằng không chắc đến khi cậu khoẻ mình cũng không biết chuyện gì đã xảy ra quá a"

Nói xong còn nhìn qua Lăng Chi Hiên chỉ chỉ: "Anh ta là ai? Có bạn trai mà cũng không thông báo cho mình biết, cậu đúng là đứa vô lương tâm, hại mình cứ nơm nớp sợ cậu sẽ bị ế tới già"

"Lưu Ánh Nhật" Dạ Nguyệt gào lên. "Cậu đến là vì lo cho mình hay là để làm mình tức chết đây?? Chắc mình phải gọi cho cái tên Thành Đông kia, kêu hắn đến vác cậu về cho mình rãnh nợ quá"

"Cẩn thận vết thương, em nên nhớ mình là bệnh nhân" Lăng Chi Hiên nghiêm mặt nói. Dạ Nguyệt gật gật đầu ra vẻ đã biết.

"Cậu mới là đồ vô lương tâm, thấy mình là bệnh nhân còn cố tình đả kích mình" Dạ Nguyệt làm vẻ mặt vô cùng khổ sở, làm bộ oa oa khóc ra vẻ đáng thương.

"Được rồi, ngừng ngừng ngừng, cậu đừng có giả bộ đáng thương dùm mình cái, thấy cái bản mặt mốc của cậu không sao thì mình cũng yên tâm rồi" Lưu Ánh Nhật vẻ mặt mờ ám nhìn Dạ Nguyệt. "Đợi sau khi cậu khoẻ lại mình sẽ hỏi tội cậu sau vậy"

"Ánh Nhật, chuyện này đừng nói ba mẹ mình biết" Dạ Nguyệt lo lắng nói.

"Mình biết rồi" Lưu Ánh Nhật gật đầu, ra vẻ mình biết chắc chắn cậu sẽ nói như thế mà.

Sau đó hai người còn nói chuyện phiếm cho đến trưa thì Lưu Ánh Nhật mới rời đi. Lăng Chi Hiên lúc này mới mang thức ăn và thuốc vào.

"Cám ơn sư....anh" Dạ Nguyệt lại theo thói quen định gọi sư phụ nhưng lại bắt gặp ai kia trừng mắt, rất nhanh chỉnh lại.

"Cô gái kia là gì của em vậy?" Lăng Chi Hiên ôm Dạ Nguyệt ngồi lên đùi mình, để người Dạ Nguyệt dựa vào ngực mình cho thoải mái.

"Anh.... anh đang làm gì vậy?" Dạ Nguyệt hoảng hồn hỏi.

"Nệm giường được thiết kế đặc biệt nên nằm sẽ không ảnh hưởng đến vết thương nhưng thành giường quá cứng không thể để em dựa vào vì vậy chỉ còn cách này thôi" Lăng Chi Hiên vừa giải thích vừa đem đồ ăn để trước mặt Dạ Nguyệt.

"Không cần dựa cũng được" Dạ Nguyệt lắc đầu nguầy nguậy.

"Không dựa sẽ rất mỏi, lưng mà cong xuống một chút sẽ liền ảnh hưởng đến vết thương. Sẽ rất đau đó, em có chịu được không?" Lăng Chi Hiên hâm doạ vô cùng tự nhiên, còn làm như tốt bụng cười cười cúi đầu xuống nhìn Dạ Nguyệt.

Dạ Nguyệt mặc dù có học sơ cứu và bên chuyên ngành dược nhưng dĩ nhiên về bên y này vẫn là hoàn toàn chưa chạm qua, đành bất đắc dĩ ăn cơm thật nhanh để thoát khỏi cái tình huống vô cùng kì quặc như hiện tại.

"Cô gái lúc nãy là ai vậy?" thấy cô gái nhỏ không cãi nữa, Lăng Chi Hiên mới quay trở lại đề tài ban đầu.

"Bạn thân của em từ hồi lớp 10 tới giờ" Dạ Nguyệt vừa ăn thật nhanh vừa nói.

"Ăn từ từ thôi" Lăng Chi Hiên cưng chiều vuốt tóc Dạ Nguyệt.

Ăn từ từ thôi áh? Tình huống như thế này Dạ Nguyệt chỉ muốn ăn cho thật lẹ rồi cong chân lên mà chạy thật nhanh có được hay không? Được rồi, Dạ Nguyệt bắt đầu lo lắng sư phụ mình có phải hay không bị thằng cha pháp sư nào ếm bùa hoặc là có phải hay không bị hoán đổi linh hồn như trong phim rồi không? Trước đây con người này vẫn còn rất giữ kẽ (?) (có hả? =)) ) nhưng bây giờ thì hình như thay đổi hoàn toàn rồi. Chẳng lẽ sư phụ bị ma nhập? Là một con ma vô cùng háo sắc và thích bắt nạt người khác. Càng nghĩ Dạ Nguyệt càng tái mặt lại.

"Nghĩ lung tung gì đó?" Lăng Chi Hiên lên tiếng, véo má kéo Dạ Nguyệt về thực tại, nhìn vẻ mặt thay đổi đến chóng mặt này là ai cũng biết con người này đang suy nghĩ lệch đi tới la mã luôn rồi.

Cạch! Dạ Nguyệt đang định đánh trống lảng thì cửa phòng bệnh bật mở. Trình Ân bước vào thấy một màn như vậy nhất thời đứng im tại chỗ. Dạ Nguyệt thì lúng túng mặt đỏ bừng. Trình Ân thấy ánh mắt băng lãnh của chủ tịch bắn về phía mình, trong lòng thầm la hét sao bản thân bất cẩn lại không gõ cửa a, phá hư chuyện tốt của chủ tịch thì chuẩn bị chịu phạt đi là vừa, uhuhu làm việc dưới trướng người này quả thật rất đáng sợ aaaaa.

"A...ưm....e hèm...." Trình Ân làm bộ thản nhiên, thật ra trong lòng đang gào thét nói: "Tôi tới để kiểm tra tình trạng sức khoẻ của bệnh nhân"

Còn Dạ Nguyệt thì la hét trong lòng được cứu rồi. Lăng Chi Hiên nhẹ nhàng đặt Dạ Nguyệt lên giường, quay qua giương mắt chờ đợi nhìn Trình Ân đến kiểm tra tình trạng vết thương của cô gái nhỏ.

Trình Ân vuốt mồ hôi đi tới, đi ngang qua Lăng Chi Hiên thì nói nhỏ gì đó. Nhưng tất cả chỉ diễn ra trong tích tắc nên Dạ Nguyệt cũng không có phát hiện ra.

"Tôi ra đây một lát, em để bác sĩ kiểm tra rồi ngoan ngoan ngủ trưa nghe không?" Lăng Chi Hiên dặn dò Dạ Nguyệt. Thấy Dạ Nguyệt gật gật đầu mới cong khoé môi lên rời đi.

"Có nhầm hay không? Chủ tịch mới vừa cười sao?" Trình Ân há hốc mồm nhìn Lăng Chi Hiên ra khỏi phòng. Trong lòng anh lại gào thét, có phải sắp tận thế rồi hay không!?

"Vị bác sĩ này, sao mặt anh lại kinh ngạc thế?" Dạ Nguyệt nghi ngờ nhìn anh chàng bác sĩ kì quái này, anh ta cứ nhìn sư phụ chằm chằm và miệng thì cứ há ra. Đột nhiên một tia suy nghĩ xoẹt qua đầu Dạ Nguyệt. "Đừng nói với tôi là anh chấm sư phụ nhà tôi ngay cái nhìn đầu tiên nhé?"

Trình Ân muốn té bật ngửa, có đánh chết anh cũng không dám nghĩ tới cái thể loại chuyện vô cùng đáng sợ đó. Trình Ân lấy lại bình tĩnh cười cười nhìn Dạ Nguyệt: "Nào có chuyện đó, nhưng bạn trai nhà cô đẹp trai quá nha" trong lời nói còn cố tình nhấn mạnh hai chữ "bạn trai", ý tứ rất rõ ràng như muốn nói hai người là một cặp.

Nhưng người nói nói một đằng còn người nghe lại hiểu một nẻo. Dạ Nguyệt tái mặt lại, quả thật đúng như mình nghĩ mà, anh chàng bác sĩ kì quái này chắc chắn là Gay rồi. Dạ Nguyệt chấm nước mắt âm thầm mặc niệm cho sư phụ nhà mình.

Còn Trình Ân bên này thấy Dạ Nguyệt biến đổi sắc mặt còn cầm khăn chấm nước mắt thì cho rằng Dạ Nguyệt đang vô cùng cảm động. Được rồi, xem ra cô gái này cũng có ý với chủ tịch đây hà hà.

Cái này có được coi là bạn tri kỉ, chưa nói đã tự hiểu người kia đang nghĩ cái gì rồi có phải hay không a!? =.=!!!

Bên này Lăng Chi Hiên vừa ra khỏi phòng bệnh thì thấy Dương Lãnh Thiên đã chờ sẵn bên ngoài.

"Chủ tịch, đã cho người dọn dẹp xong băng Bọ cạp đen. Cũng đã sắp xếp xong việc trong nhà giam, chỉ còn chờ người đó bị đưa vào tù sẽ lập tức tiến hành" Dương Lãnh Thiên báo cáo.

"Được" Lăng Chi Hiên lạnh lẽo thốt lên một chữ duy nhất. Vượt qua ranh giới của anh thì chuẩn bị sống không bằng chết đi là vừa.



~~~~> EC15



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tsuki Neko về bài viết trên: Yến1907, green green, misspesua, shock_devil_suju
     

Có bài mới 21.08.2015, 14:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 20:19
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 479 lần
Điểm: 55.81
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt - Điểm: 83
@ Bâng khuân mãi về quá khứ của Dạ Nguyệt, muốn viết sao cho nó thực tế chút, lỡ viết rồi, bút sa là gà chết rồi *chấm nước mắt*

CHƯƠNG 16

"Hôm nay có biết vì sao tôi gọi anh ra đây?" Lưu Ánh Nhật hớp một ngụm cafe, đôi mắt trong suốt như nước nhìn người đàn ông trẻ tuổi trước mặt.

"Tôi biết" Lăng Chi Hiên lạnh nhạt trả lời.

"Được rồi, vậy tôi nói thẳng vấn đề luôn. Anh thích Dạ Nguyệt nhà tôi có phải hay không?" Lưu Ánh Nhật thẳng thắng hỏi.

"Ai của nhà cô?" Lăng Chi Hiên giọng không chút độ ấm hỏi ngược lại.

Lưu Ánh Nhật nhếch khoé môi cười nói: "Nó như là người nhà của tôi thì tất nhiên của nhà tôi rồi, khi nào gả cho anh mới là của nhà anh”

“Rốt cuộc cô muốn nói gì?” Lăng Chi Hiên mất kiên nhẫn nói, nếu không phải vì chuyện liên quan đến Dạ Nguyệt thì anh đời nào ngồi ở chỗ này.

Lưu Ánh Nhật cũng không tỏ vẻ gấp gáp, từ tốn nói: “Dạ Nguyệt trước đây là một cô gái vô cùng ngây thơ, không phải theo kiểu ngây thơ như tiểu bạch thỏ mà nó luôn tin rằng những người mà nó coi trọng đó cũng luôn coi trọng nó như vậy. Tình cảm của nó là theo kiểu mưa dầm thấm lâu, cho nên những người mà nó có tình cảm thường là những người mà thâm tâm nó coi là người bạn quan trọng với nó. Nhưng anh biết đó, nó rất lận đận trong chuyện này. Từng người bạn mà nó coi trọng và nó cho rằng mình cũng quan trọng như vậy với họ nhưng họ đều lần lượt lựa chọn để nó ở lại"

Lưu Ánh Nhật lại hớp một ngụm cafe, ánh mắt xa xăm như đang lạc vào vùng ký ức xưa cũ: "Kể từ mối tình đầu của nó vào năm lớp 10, là nó đơn phương tình nguyện, nó cho dù biết người ta chỉ là ái muội với nó chứ không có tình cảm thật với nó nhưng nó vẫn chấp nhận yêu người đó, ko so đo tính toán, ko màng đến gia thế hay vẻ ngoài hay bất kì thứ gì khác, mà chỉ chấp nhất u mê vào tình cảm của chính bản thân mình. Nhưng rồi thì sao? Hết lần này đến lần khác người ta đều không để nó vào mắt, hết lần này đến lần khác nó phải đau khổ vì người ta đau khổ rồi phải nuốt nước mắt mĩm cười mà cố nặn ra một lời chúc hạnh phúc khi người ta nói nó đã tìm thấy người mình yêu, hết lần này đến lần khác nó luôn không phải là lựa chọn của người ta. Ba năm trời chấp nhất, cuối cùng nó cũng quyết định buông tay, một lòng chỉ muốn nhìn người ta hạnh phúc, toàn tâm toàn ý trở thành một người bạn. Nhưng buồn cười thay cuối cùng người đó biến mất không nói một tiếng với nó, chỉ nhắn với người bạn thân của nó là tôi nói làm vậy là muốn tốt cho nó. Nó bật cười chua sót, ừ thì nó nên cảm ơn người ta vì đã nghĩ cho nó, ừ thì nó có giận nhưng thì sao? Hoá ra từ trước đến giờ trong lòng người ta nó đến một người bạn cũng không phải, điều nó quan tâm không còn là người ta có yêu nó ko mà chính là điều này"

Lưu Ánh Nhật thở dài: "Thật ra bên trong nó là một cô gái hoạt bát, cũng thích đi chơi với bạn bè. Vào năm nhất đại học nó gặp lại bạn thân của nó thời cấp ba, nó bắt đầu tham gia vào một nhóm bạn cũng rất thích manga và anime như nó. Bốn người tụi nó cũng chơi rất thân với nhau, rồi sau này nhóm này mở rộng ra thêm nhiều người khác tham gia. Nó biết rằng mọi thứ rồi sẽ thay đổi nên nó luôn trân trọng những thứ trong hiện tại. Nhưng chuyện đó lại xảy ra sớm hơn nó dự đoán. Chơi chung với nhau được ba năm, nó bị vương vào một tình yêu tay ba, nhưng những người ngoài cuộc không hề biết điều đó, họ chỉ biết rằng anh bạn đó thích nó rất nhiều và thúc đẩy nó kể lể với nó rằng người đó yêu nó ra sao”

Lưu Ánh Nhật vẻ mặt kiên định nói: “Nhưng nó phân định rất rõ ràng về mặt tình cảm, nó từ chối người nó không yêu, bởi vì nó là người biết rõ nhất ái muội với người mình không yêu chỉ khiến người ta đau khổ. Người kia cũng là người bạn nó coi trọng, điều mà nó muốn chính là người đó có một hạnh phúc trọn vẹn thật sự. Ở cạnh nó liệu có được hạnh phúc thật sự khi trong lòng nó là một người khác? Nhưng có ai hiểu nó? Người ta nói nó lạnh lùng, tàn nhẫn, vô tâm, còn đem chuyện của nó ra làm trò cười. Ừ thì nó chấp nhận, ai muốn nói gì nó cũng không cần phải giải thích hay để ý. Còn người còn lại cũng là người mà nó chấp nhận ở cạnh, cũng nói là có tình cảm với nó thì sao? Buồn cười là người ta không muốn bản thân phải làm trò cười cho thiên hạ, người ta không muốn nó trở thành gánh nặng của người ta nên người ta lại chơi trò mất tích chỉ riêng với nó, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì. Nó lại cười, cười đến rơi nước mắt, tình cảm bạn thân bao năm nay mà nó coi trọng đổi lại chỉ vỏn vẹn một sự im lặng không lời từ biệt, người mà nó chấp nhận chính là người bạn thân với nó từ thời cấp ba. Hồi đó vào thời trung học, ba đứa bọn tôi rất thân nhau, nhưng hai đứa nó lại đặc biệt thân thiết với nhau hơn nữa, chỉ là lúc đó chưa phát triển thành tình cảm nam nữ"

Lưu Ánh Nhật lại thở dài buồn bã: "Nó rút khỏi nhóm, từ đó về sau chỉ ở suốt trong nhà, ngoại trừ liên lạc với người bạn còn lại trong bốn người thì nó ko còn liên lạc với ai nữa. Nhưng rồi người kia cũng lại để nó ở lại ngay chính vào lúc nó cần một người ở cạnh nhất, vì người đó nói người đó không phải là một chỗ dựa tốt để nó dựa vào, người đó cảm thấy không có khả năng mang nó theo. Nó buồn cười, nó chưa từng nói nó muốn dựa dẫm vào người ta, nó đã muốn một mình bước đi tiếp, chỉ là người ta nói nó nó không có một mình đâu, còn có người ta mà. Vì vậy nó đơn giản chỉ muốn trân trọng cái phần tình cảm còn lại này dù là tình bạn hay tình yêu nó cũng chỉ biết trân trọng nhưng cuối cùng nó phải mĩm cười mà để mọi thứ thành quá khứ”

Lưu Ánh Nhật cười như không cười:“Nó từng nói với tôi "Tất cả tại vì mình quá yếu đuối quá nhu nhược nên mình trở thành gánh nặnh của người khác và cũng vì vậy mà mình mới đánh mất đi những thứ mà mình coi trọng. Mình không thể bắt người khác chịu trách nhiệm về mình được, cho dù người ta có từng hứa gì nhưng mình cũng ko thể vì vậy mà bắt người ta phải chịu trách nhiệm. Đó cũng chỉ là một lời nói phù phiếm mà thôi". Trong lòng của nó từ đó luôn mặc định bản thân mình chỉ luôn là một lựa chọn phụ, ngoại trừ người thân của nó thì có lẽ không ai xem nó là lựa chọn quan trọng nhất, duy nhất trong cuộc đời của họ"

Lưu Ánh Nhật lắc đầu: "Người ta thường nói quá tam ba bận, nó từ đó về sau không còn có thể động tâm thật sự yêu ai, cho nên nó lựa chọn một mình bước tiếp con đường của nó. Nó lạnh lùng bóp chết hết tình cảm của người khác từ trong trứng nước, khi nó cảm thấy điều gì khác thường dù phải hay không phải nó đều cho mọi thứ kết thúc ngay khi chưa kịp bắt đầu. Người ta nói nó hết thuốc chữa, người ta nói nó lạnh lùng, tàn nhẫn, vô tâm. Nó cười và không hề phản bác. Ừ thì muốn nói gì thì nói, nó cũng không cần phải quan tâm làm gì. Và còn nhiều chuyện khác xảy ra không chỉ là những chuyện này, tất cả đều đến vào thời điểm nó đau khổ nhất. Nhà nó hồi trước tính ra cũng là có tiền, tiền học phí ở trường bây giờ nó học có lẽ cũng chẳng là gì nhưng ba mẹ nó cũng vào năm đó mà làm ăn thất bại, bây giờ cả nhà nó phải dè sản tiết kiệm để cho nó được đi học đến cuối cùng. Tôi với nó đã từng cãi nhau và hiểu lầm nhau một năm trời, cuối cùng cả hai mới có thể ngồi lại mà nói chuyện với nhau, nhưng cũng nhờ vậy mà tình cảm bọn tôi không chỉ là bạn thân nữa, tôi và nó coi nhau như người trong nhà của mình”

Lưu Ánh Nhật lại chuyển mắt nhìn xa xăm: “Sau tất cả mọi chuyện xảy ra, nó nói mọi chuyện là tuỳ duyên, nó không cưỡng cầu nữa, nó còn ba mẹ, mấy anh chị em họ hàng người thân trong nhà, còn có một người bạn thân là tôi và một con đường mà nó phải tự mình đi hết ở phía trước. Nên nó cảm thấy đã đủ rồi, nó hạnh phúc và không mong muốn gì hơn nữa. Cho nên mới hình thành nên một Dạ Nguyệt như bây giờ: tuỳ ý, kỳ lạ, thoải mái, đôi khi rất vô tư nhưng thật ra nó đều luôn để ý đến những người nó yêu thương, không tham lam tính toán, không bàn luận hay xét nét người khác, một khi nó đã nhận định đây là người mà nó coi trọng thì nó sẽ thật tâm mà đối đãi và nó cũng không còn bận tâm đến vị trí của mình trong tim họ nữa. Để có được tất cả điều này nó đã phải đánh đổi rất nhiều nước mắt và một thời gian dài. Một ngày nó nói nếu như không phải xảy ra tất cả những chuyện đó thì sẽ không có nó ngày hôm nay nên nó không trách bất kì ai hay chính bản thân nó nữa. Nó nói nó đã buông được quá khứ rồi"

Lưu Ánh Nhật nở nụ cười nhẹ nhàng: "Đúng là vậy thật, tôi thấy hiện tại nó đã buông được quá khứ, chỉ là vết sẹo chồng chất quá sâu tôi sợ là nó suốt đời này sẽ không thể chấp nhận bất kì người đàn ông nào được nữa cho dù nó luôn miệng nói sẽ chờ người duy nhất của mình xuất hiện. Bởi vì lòng tin là một thứ không thể có được chỉ ngày một ngày hai mà phải từ từ tích góp từng chút một theo thời gian dài. Những người theo đuổi nó gần đây, đều xách dép chạy biến khi nó lạnh lùng từ chối người ta hoặc là nó sẽ kéo dài khoảng cách phòng bị của mình đẩy người ta ra thật xa. Có lẽ nó cũng nhận ra bản thân nó đã vô tình hình thành nên một bức tường băng lạnh lẽo vô hình với những người khác giới muốn tiến vào sâu hơn trong thế giới của nó. Chỉ là ngay chính bản thân nó cũng không biết cách phải phá bỏ như thế nào"

Lưu Ánh Nhật hít vào rồi nhẹ nhàng thở ra: "Đó là tất cả những gì tôi muốn nói với anh. Có lẽ anh hiểu tôi muốn nói điều gì"

"Tôi đã biết điều đó khi ở bên cạnh cô ấy" Lăng Chi Hiên không nhanh không chậm nói.

"Tôi cũng nghĩ là anh đã biết" Lưu Ánh Nhật cười cười nhìn xa xăm.

Một thời gian đầu có thể người ta sẽ cho rằng người con gái này thật ngốc nghếch, nhưng đằng sau sự ngốc nghếch đó chính là một sự thật luôn được che giấu. Bởi vì Dạ Nguyệt sẽ dùng tất cả mọi lý do mà bản thân nghĩ ra để bao biện cho phần tình cảm mà anh dành cho cô. Cô không bao giờ thừa nhận tình cảm đó chính là tình yêu hay nói cách khác cô sẽ không tự luyến mà cho rằng người ta thân mật gần gũi với mình là vì người ta có tình cảm thật sự với mình. Anh đã sớm nhận ra điều này. Cho nên sau lần bị thương này anh đã quyết định sẽ không để cô trốn tránh nữa. Anh muốn xem cô gái nhỏ nhà anh sẽ có thể bao biện như thế nào nữa, sẽ có thể bỏ chạy được bao xa khỏi anh đây. Lăng Chi Hiên bất giác nhếch khoé môi.

Thấy nụ cười của Lăng Chi Hiên, Lưu Ánh Nhật mới đưa ra quyết định: "Được rồi, lần này tôi sẽ giao lại Dạ Nguyệt cho anh. Nếu anh dám làm tổn thương nó thì cho dù anh có là tổng thống tôi cũng nhất định cho nhà anh sáng nhất đất nước này" còn không quên hâm doạ vài câu cho nó đầu gấu chút.

"Tôi cũng không cho bất kì ai tổn thương người con gái của mình, cho dù là chính bản thân" Lăng Chi Hiên âm thầm nói trong lòng. "Chuyện quá khứ nếu như cô gái nhỏ của anh đã không chấp nhất nữa thì anh cũng sẽ không chấp nhất nữa. Với lại anh cũng nên cảm ơn những người đó vì đã bỏ lỡ cô gái nhỏ, bởi vì từ bây giờ người có thể ở cạnh cô gái nhỏ cũng chỉ có thể là anh"

"Tôi về đây, những lời muốn nói cũng đã nói xong" Lưu Ánh Nhật đứng lên đi ra cửa. Sở dĩ Lưu Ánh Nhật nói hết cho Lăng Chi Hiên biết vì trực giác lần này của cô luôn nói với cô người đàn ông này chính là người duy nhất dành cho Dạ Nguyệt nhà cô. Những người theo đuổi Dạ Nguyệt trước đây cô chưa từng có cảm giác đó, chỉ duy nhất người đàn ông này. Cho nên cô muốn thử một lần, aizzz có một đứa bạn tính tình cố chấp thế này thật luôn làm cô phải bận tâm lo lắng aaaaa.

********** Ò Ó O Chúng ta đều biết đây là cái của nợ gì? :v oOo

Mấy ngày sau Dạ Nguyệt vẫn đang là bệnh nhân nằm mốc meo trên giường bệnh. Chuyện học cũng do Lăng Chi Hiên sắp xếp với bên nhà trường, anh chỉ nói lại với cô là đã xin nghỉ ốm cho cô, sau khi bình phục sẽ được đi học lại bình thường. Mấy ngày này luôn là Lăng Chi Hiên chăm sóc xuyên suốt cho cô. Cách một hai ngày Lý Vân Nhi, Dương Hoàng Trí, Dương Ngọc Linh và Lưu Ánh Nhật sẽ vào thăm nói chuyện phiếm với cô. Còn lại những lúc khác thì cô luôn ôm cái tivi bự đã được kết nối với Internet mà xem film, đọc truyện đã con mắt (có mà tăng độ thì có :v =)) ). Bình thường Dạ Nguyệt đã là trạch nữ ngầm rồi nên vấn đề có được ra ngoài chơi hay không cũng không ảnh hưởng gì tới cô.

Chỉ có một việc khiến Dạ Nguyệt cứ nghĩ mãi đó chính là thái độ của sư phụ mình từ lúc chuyện đó xảy ra cho đến nay. Bởi vì dạo gần đây Lăng Chi Hiên vừa cưng chiều vừa nghiêm khắc đối cô, còn thường xuyên làm những hành động thân mật nên Dạ Nguyệt đang rất đau đầu. Những lần như thế Dạ Nguyệt đều tránh né thậm chí còn giả ngu nhưng vẫn không tránh được, cô đã biết trình độ nguy hiểm của sư phụ mình kinh khủng thế nào rồi. Có phải sư phụ uống nhầm thuốc rồi không? Cái tên thầy thuốc lang băm nào thiếu đạo đức thế không biết? Trả lại sư phụ trước đây cho cô đi aaaaaa.

"Dạ Nguyệt, chị biết chuyện gì chưa?" Lý Vân Nhi vẻ mặt hết sức kì quái hỏi Dạ Nguyệt, kéo Dạ Nguyệt quay lại thực tại. Sáng nay không có tiết học nên cô kéo Dương Hoàng Trí vào bệnh viện thăm Dạ Nguyệt.

"Hả? Chuyện gì?" Dạ Nguyệt lắc đầu, mỗi lần mà Lý Vân Nhi hóng hớt được chuyện gì thì cũng kể cô nghe, cô cũng chỉ biết tuân mệnh ngồi nghe không thôi sẽ bị mắng là không có tiền đồ. Không biết lần này lại là chuyện tình tay ba của ai với ai hay là chuyện tình bí mật của giảng viên với sinh viên nào nữa đây.

"Hàn gia đến nhà chị Ngọc Linh xin lỗi nói là muốn bù đắp và ngỏ ý là muốn tiếp tục mối hôn sự này" Lý Vân Nhi bí bí ẩn ẩn nói.

"Cái gì? Sao lại như vậy?" Dạ Nguyệt kinh ngạc, không phải nói chủ mưu bắt cóc là Hàn Tử Minh hay sao? Sao họ lại nghĩ muốn tiếp tục hôn sự này được chứ?

"Nhưng chú rể thì đổi người rồi, chính là con trai trưởng của chủ tịch Hàn gia, Hàn Tử Ngộ" Lý Vân Nhi gật gật đầu, thái độ của Dạ Nguyệt giống y chang thái độ của cô khi nghe Dương Hoàng Trí nói. "Anh ta chính là tổng giám đốc của tập đoàn Hàn thị"

"Chị Ngọc Linh có đồng ý hay không?" so với những thứ khác thì Dạ Nguyệt lo lắng nhất chính là điều này, Hàn Tử Minh làm chị ấy tổn thương như vậy mà Hàn gia còn muốn tiếp tục sao? Họ đang làm trò gì thế?

“Chị Ngọc Linh theo sự sắp xếp của gia tộc và ba mẹ cho nên cũng không từ chối” Lý Vân Nhi thở dài.

"Thật ra người mà chị ấy yêu từ trước đến giờ vẫn là Hàn Tử Ngộ" Dương Hoàng Trí nãy giờ ngồi trầm ngâm đột nhiên lên tiếng.

"Hả?" Dạ Nguyệt và Lý Vân Nhi đều ngạc nhiên nhìn Dương Hoàng Trí.

"Bạn trai thời đại học của chị ấy chính là Hàn Tử Ngộ, hai người đã quen nhau ngay sau khi chị ấy vào năm nhất đại học" Dương Hoàng Trí thở dài nói. "Hai người quen nhau nhưng vẫn chưa chính thức giới thiệu và ra mắt với dòng họ hai bên nên ba mẹ chị ấy vẫn không biết gì, chỉ có mình đã được gặp hai người họ bên nhau vài lần nên biết"

Dạ Nguyệt và Lý Vân Nhi im lặng nghiêm túc lắng nghe, chuyện này rất quan trọng bởi vì là chuyện có liên quan đến chị Ngọc Linh a.

"Bọn họ quen nhau tính ra cũng được năm năm, ba năm trước sau khi chị Ngọc Linh tốt nghiệp bọn họ định công khai với hai bên nhưng Hàn Tử Ngộ phải ra nước ngoài sắp xếp công việc của công ty mới thành lập. Vì vậy mà họ định một năm nữa mới chính thức công bố và tiến đến hôn nhân" Dương Hoàng Trí nhíu mày. "Nhưng không biết tại sao vào hai năm trước cũng chính là thời hạn một năm đó, Hàn Tử Ngộ trở về và nói chia tay với chị ấy, sau đó anh ta liền ra nước ngoài không nói thêm một lời giải thích nào"

"Chuyện gì đã xảy ra với anh ta vậy? Hay là anh ta đã có người khác ở bên đó?" Lý Vân Nhi tức giận nói.

"Lúc đó mình cũng không biết tại sao. Chị ấy đã rất đau khổ nhưng vẫn luôn giữ ở trong lòng, thể hiện ở bên ngoài vẫn rất bình thường nhưng mình biết chị ấy đã khóc rất nhiều. Chị ấy luôn là một cô gái có chừng mực, dù vậy trước đây tính tình chị ấy vẫn còn một phần nào đó vô tư và mơ mộng của những cô gái trẻ. Nhưng bắt đầu từ lúc đó chị ấy đã không còn như thế nữa, chị ấy hoàn toàn trở thành một người phụ nữ chín chắn trưởng thành và luôn luôn nghe theo sự sắp xếp của gia tộc" Dương Hoàng Trí thở dài nói. "Cũng chính vì vậy mà nửa năm trước khi Hàn Tử Minh cùng người Hàn gia đến cầu thân, dưới sự sắp xếp của gia tộc chị ấy đã đồng ý kết hôn với Hàn Tử Minh"

"Vậy bây giờ tại sao Hàn Tử Ngộ lại muốn kết hôn với chị ấy? Chẳng lẽ là do bên Hàn gia ép buộc anh ta làm vậy?" Lý Vân Nhi khó chịu nói, Dạ Nguyệt cũng gật gật đầu đồng ý.

"Hôm qua mẹ của Hàn Tử Ngộ đã hẹn chị Ngọc Linh ra gặp mặt. Mình vì lo lắng nên đi theo chị ấy cho an tâm" Dương Hoàng Trí bây giờ mới lộ vẻ mặt nhẹ nhõm nói. "Bà ấy nói bà ấy đã biết chuyện của hai người từ ba năm về trước, khi Hàn Tử Ngộ sắp ra nước ngoài. Nhưng một năm sau đó do bà ấy dùng cái chết ra bắt ép Hàn Tử Ngộ phải chia tay với chị ấy, vì vậy mà anh ta mới đau lòng mà chạy ra nước ngoài cho đến bây giờ mới trở về"

"Lại có chuyện đó nữa àh? Cứ tưởng chỉ có trong film mới có chứ" Lý Vân Nhi vừa ngạc nhiên vừa không còn biết nói gì.

Dạ Nguyệt trầm ngâm sau đó mới lên tiếng: "Bà ấy có nói tại sao lại bắt hai người chia tay không? Là do bà ấy không thích chị Ngọc Linh hay còn lý do nào khác?"

"Là do Hàn Tử Minh" Dương Hoàng Trí kể lại chuyện khúc mắt bên Hàn gia. "Ngay cả những chuyện đáng xấu hổ như thế mà bà ấy cũng kể ra hết, chỉ vì mong chị Ngọc Linh có thể tha thứ cho Hàn Tử Ngộ"

"Chị cũng đoán có liên quan đến Hàn Tử Minh" Dạ Nguyệt gật đầu, cảm giác lần đầu tiên Dạ Nguyệt gặp Hàn Tử Minh thực chất chính là thứ tình cảm quá giả tạo của anh ta với chị Ngọc Linh. Nhưng lúc đó vẫn chưa rõ ràng cho lắm, bây giờ nghe xong đã hiểu. "Bà ấy ngay cả chuyện đáng chê trách cũng nói ra như vậy chứng tỏ lần này bên nhà họ rất có thành ý. Nhưng còn phải xem Hàn Tử Ngộ như thế nào nữa. Còn chị Ngọc Linh đã có phản ứng thế nào khi nghe hết mọi chuyện?"

"Chị ấy im lặng không nói gì, rồi sau đó chỉ nói sẽ nghe theo sự sắp xếp của bên gia tộc nên sẽ không từ chối cuộc hôn nhân này" Dương Hoàng Trí ảo não. "Không biết chị ấy nghĩ như thế nào nữa"

"Hay là chúng ta hẹn Hàn Tử Ngộ ra nói chuyện đi" Lý Vân Nhi mắt sáng rỡ nói. "Phải làm rõ thái độ của anh ta về cuộc hôn nhân này mới được"

"Chị cũng nghĩ vậy" Dạ Nguyệt gật đầu. "Không cần biết bên gia tộc này nọ gì, hạnh phúc của chị Ngọc Linh là quan trọng nhất"

"Được, ngày mai sẽ hẹn anh ta ra gặp mặt" Dương Hoàng Trí cũng gật đầu đồng ý, anh cũng rất lo lắng cho hạnh phúc của người chị mà anh luôn quý trọng. Gia tộc? Bỏ qua một bên hết đi.

Sau khi mọi người thống nhất, hai người ngồi lại bàn thêm chút nữa thì ra về. Trước khi đi Lý Vân Nhi còn nói mai sẽ bật điện thoại lên để Dạ Nguyệt nghe được cuộc đối thoại của bọn họ với Hàn Tử Ngộ. Dạ Nguyệt đưa ngón tay cái lên rồi vẫy tay chào bọn họ.

"Bọn họ về rồi à?" Lăng Chi Hiên lúc này mới đi vào. Tranh thủ lúc có hai người đó ở đây với Dạ Nguyệt nên anh đi giải quyết chuyện bên kia.

"Vâng" Dạ Nguyệt gật đầu sau đó làm bộ nhắm mắt lại ngủ trưa.

"Em không ăn cơm rồi mới đi ngủ hả?" Lăng Chi Hiên cười cười, mấy ngày này cô gái nhỏ luôn giả ngốc với anh.

"Em không thấy đói" Dạ Nguyệt lắc đầu, mắt vẫn nhắm.

"Không ăn sẽ bị đau dạ dày" Lăng Chi Hiên để cơm xuống bàn.

Dạ Nguyệt vẫn nhắm chặt mắt lắc đầu. Ăn cơm áh? Cô cũng muốn lắm nhưng mà ngồi trên đùi người đó ăn thì lại là chuyện khác.

"Nếu em vẫn muốn đi ngủ trong tình trạng đói bụng, tôi sẽ không cản" Lăng Chi Hiên ngồi xuống cạnh Dạ Nguyệt "Tôi sẽ giúp em uống sữa để không bị đói, em có thể vừa ngủ vừa uống sữa, một công đôi việc"

"Làm thế nào mà vừa ngủ vừa uống sữa được?" Dạ Nguyệt nhủ thầm nhưng đột nhiên ánh sáng loé lên trong đầu. "Đừng có nói là sư phụ muốn làm cái hành động đó nha" giống hồi ở biệt thự kia.

"Được rồi, em ngủ ngoan nha" Lăng Chi Hiêm cười cười nhìn vẻ mặt hoảng hốt của cô gái nhỏ nhà mình.

Dạ Nguyệt giật mình mở bừng mắt ra: "Tự nhiên em hết buồn ngủ rồi. Em muốn ăn cơm"

"Vậy sao? Tiếc thật, tôi còn tốt bụng muốn giúp em vừa được ngủ mà còn được no bụng" Lăng Chi Hiên làm bộ thở dài bất đắc dĩ nói. "Được rồi vậy thì ăn cơm"

Lăng Chi Hiên ôm Dạ Nguyệt để trên đùi mình, đưa cơm lại cho Dạ Nguyệt. Cho dù là chọn cái nào thì anh cũng đều có thể ăn đậu hủ của cô gái nhỏ, cho nên anh luôn rất sẵn lòng và vui vẻ với bất cứ lựa chọn nào của cô gái nhỏ.

"Thật ra vết thương không có đau như lúc trước nữa nên em có thể tự ngồi mà ăn cơm được rồi" Dạ Nguyệt đau khổ nói, ai đến cứu mạng aaaa.

"Thật không?" Lăng Chi Hiên đầy ẩn ý hỏi.

"Thật" Dạ Nguyệt gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

"Để tôi xem có thật hay không" Lăng Chi Hiên nhẹ nhàng vuốt vào sau lưng Dạ Nguyệt, bàn tay to lớn ấm áp từ từ chạm nhẹ vào vết thương Dạ Nguyệt.

Dạ Nguyệt rùng mình, vết thương mặc dù còn đau nhưng vẫn có thể chịu được. Nhưng bàn tay của ai đó chạm đến đâu Dạ Nguyệt liền cảm thấy nhiệt độ ấm áp nóng rực của nó đến đó. Nhất thời Dạ Nguyệt cảm thấy một luồng nhiệt như đang tập trung vào bàn tay đó.

Tay Lăng Chi Hiên di chuyển theo chiều vết thương, từ trên vai dài xuống dưới.

"Ah đau" thật đáng tiếc chỗ vết thương ở phần sâu nhất vẫn còn rất đau khi bị chạm vào nên Dạ Nguyệt quên béng đi việc mới nói mà la lên.

"Vậy là vẫn còn đau sao?" Lăng Chi Hiên nghe vậy dời bàn tay xuống eo cô gái nhỏ, tránh chạm vào vết thương.

Dạ Nguyệt la xong mới cảm thấy hối hận, phải chi chịu đựng thêm một chút nữa thì thoát rồi.

"Được rồi, em ăn cơm đi" Lăng Chi Hiên cong khoé môi cười. "Cho đến khi vết thương đóng vẩy lúc đó em mới được ngồi ăn một mình. Từ giờ cho đến lúc đó ngoan ngoãn ngồi ở vị trí này mà ăn cơm đi" nói rồi còn trưng ra bộ mặt vô cùng nghiêm túc không cho phép ý kiến.

"Sao lại như vậy?" Dạ Nguyệt khổ sở lẩm bẩm rồi đột nhiên ngước đầu lên nhìn nhìn Lăng Chi Hiên, nhướng chân mày lên: "Có phải anh bị ma nhập hay không?" quyết định hỏi ra nỗi niềm đã giấu trong lòng từ lâu.

"Ai nói em vậy?" Lăng Chi Hiên buồn cười hỏi, cúi đầu nhìn vào đôi mắt trong suốt của cô gái nhỏ. "Nếu tôi nói đúng vậy thì em sẽ làm thế nào?"

"Cái gì? Thật sự là vậy àh?" Dạ Nguyệt mở to mắt.

"Ừh đúng vậy, con ma đó nó còn nói hiện giờ nó đang muốn hôn em" Lăng Chi Hiên làm bộ khổ sở nói "Nếu không hôn được em nó sẽ chiếm luôn cơ thể của tôi"

"Sax đại ca àh, bộ tưởng bạn đây là con nít ba tuổi dễ gạt lắm chắc, huống chi con nít bây giờ cũng khôn lắm a" Dạ Nguyệt đầu đầy vạch đen, quay qua tập trung ăn cơm, không nói với cái người ba xạo đó nữa. Nhưng đột nhiên lại quay qua nói: "Con ma nhập anh đúng là con ma háo sắc, em phải nói với mấy chị y tá cẩn thận mới được"

"Em tưởng ai cũng ngơ ngơ giống em àh?" Lăng Chi Hiên bật cười. "Với lại không ai như em, đa số bọn họ sẽ tự nguyện nếu tôi muốn hôn bọn họ"

"Đồ tự cao tự đại" Dạ Nguyệt xì mũi xem thường.

"Tôi chỉ là đang nói một sự thật" Lăng Chi Hiên véo vào má Dạ Nguyệt rồi cắn lên trán Dạ Nguyệt. "Trừng phạt em vì dám nói sư phụ của mình tự cao tự đại"

"Đau a" Dạ Nguyệt xoa trán. "Có chuyện trừng phạt bằng cách cắn nữa àh?"

"Đúng vậy, lần sau em còn phạm lỗi sẽ là cắn chỗ khác" Lăng Chi Hiên nhếch khoé miệng cười gian, khỏi nói cũng biết trông vô cùng gian tà vô cùng đáng đánh đòn.

Ai trả lại sư phụ trước kia của tôi đi aaaaaa. Dạ Nguyệt hết sức khổ tâm la hét gào khóc trong lòng.

Và tất nhiên lời gào thét này chẳng hề có tác dụng một chút xíu nào, những tháng ngày sau này vẫn còn dài lắm aaaaaaa. Hầy!!! :3



~~~~> EC16


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tsuki Neko về bài viết trên: Limna520, Yến1907, green green, shock_devil_suju
     
Có bài mới 25.08.2015, 04:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 20:19
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 148
Được thanks: 479 lần
Điểm: 55.81
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em muốn trốn sao, bảo bối!? - Lãnh Hàn Minh Nguyệt - Điểm: 82
CHƯƠNG 17

Buổi tối, khi thành phố tràn ngập trong những ánh đèn hoa lệ cũng là lúc con người buông lỏng bản thân sau một ngày dài phải khoác lớp vỏ nguỵ trang nặng nề. Thời điểm con người sẽ dễ dàng lộ ra con người thật của họ, bởi vì bóng đêm chính là thứ có thể che giấu tốt nhất cho một con người khác bên trong họ. Ánh sáng và bóng tối luôn tồn tại song song, cũng như đằng sau ánh đèn hoa lệ chính là bóng đêm sâu thẳm, cũng như đằng sau những lời dối trá chính là một sự thật đã bị che giấu vùi lấp.

Dương Ngọc Linh đứng ở con đường đi bộ trong công viên cạnh bờ sông. Ánh đèn đường mờ mờ ảo ảo hất xuống đường, in vệt bóng dài trên nền gạch. Bên cạnh là một người đàn ông trẻ tuổi, cũng không phải ai xa lạ, chính là Hàn Tử Ngộ.

Hàn Tử Ngộ nhẹ nhàng nắm lấy tay Dương Ngọc Linh theo kiểu mười ngón tay đan vào nhau. Giờ phút này, anh cảm thấy đôi bàn tay nhỏ bé trong tay anh đang run rẩy cũng giống như trái tim anh đang run rẩy. Anh rất muốn nói hết nỗi lòng mà anh đã cất giấu cũng như nỗi nhớ chất chồng khiến anh như muốn điên lên trong suốt hai năm nay, nhưng tất cả trong giờ phút này cũng chỉ đều hoá thành hình bóng tĩnh lặng của người đang đứng trước mắt.

Hàn Tử Ngộ dang tay kéo Dương Ngọc Linh ôm chặt vào trong lồng ngực mình. Cảm nhận cơ thể nhỏ bé ấm áp mà rất lâu rồi anh không được chạm vào. Cảm nhận mùi hương quen thuộc, cảm nhận hơi thở quen thuộc.... Tất cả, tất cả làm cho trái tim nguội lạnh, trái tim như đã chết kia của anh được đập lại một lần nữa. Cả trái tim lẫn cơ thể anh cũng chỉ có thể vì người con gái này mà tiếp tục ấm áp, mà tiếp tục "sống".

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, Hàn Tử Ngộ mới có thể nói được thành lời: "Cám ơn em! Cám ơn em đã đồng ý gả cho tôi mặc dù em vẫn chưa hoàn toàn tha thứ cho tôi"

Gặp lại Ngọc Linh vào ngày cùng ba mẹ anh và người Hàn gia đi cầu thân, anh biết anh đã làm Ngọc Linh tổn thương sâu sắc như thế nào. Cho nên anh không dám tin Ngọc Linh sẽ còn tình cảm với anh nhưng bây giờ điều mà anh cảm nhận được, chính là cô cũng giống như anh, phần tình cảm từ trước cho đến tận bây giờ vẫn không hề thay đổi.

Cơ thể Dương Ngọc Linh run lên khi nghe lời nói này của Hàn Tử Ngộ. Ngày đó khi anh rời cô, trái tim của cô cũng rời đi theo anh. Nếu nói cô không hận anh chỉ là nói dối, nhưng càng hận bao nhiêu thì cô càng biết rõ mình còn yêu bao nhiêu. Cho dù bao nhiêu năm trôi qua thì phần tình cảm chấp nhất này vẫn không thể buông bỏ. Mặc dù vậy hiện tại cô vẫn chưa thể quên đi cảm giác hụt hẫng đó, cảm giác cả thế giới như sụp đổ dưới chân mình. Cô dù biết Hàn Tử Ngộ cũng đau khổ không kém gì mình nhưng điều đó vẫn không giúp cô có thể dễ dàng tin tưởng một lần nữa. Bóng ma trong quá khứ cứ mãi ám ảnh lấy cô.

Hai người chỉ lẳng lặng ôm nhau trong ánh đèn đường mờ ảo, cũng không ai nói bất cứ lời nào nữa. Bởi vì tất cả lời nói bây giờ chỉ đều là vô nghĩa.

Tình yêu vốn dĩ không phải là thiên trường địa cửu, đời đời kiếp kiếp mới được gọi là tình yêu. Mà nó đơn giản chỉ là duy nhất, duy nhất tồn tại ở nơi sâu thẳm trong tâm hồn. Biết rằng chấp niệm sẽ chỉ dẫn đến khổ đau, nhưng chỉ có chấp niệm duy nhất này mới có thể hiểu được tình yêu thật sự chính là như thế nào.

********** Ò Ó O Lằn ranh giới cứu mạng oOo

Buổi trưa hôm sau, Dạ Nguyệt hẹn Dương Ngọc Linh vào bệnh viện để chơi với cô. Cô lấy lý do là mình nằm trên giường bệnh buồn muốn chết rồi. Biết được cô gái nhỏ muốn làm gì đó nên đợi Dương Ngọc Linh vào thì Lăng Chi Hiên cũng đi ra ngoài giải quyết công việc bên kia, để lại không gian riêng tư cho hai người. Sau một hồi hai người nói chuyện phiếm trên trời dưới đất, Dương Ngọc Linh hỏi.

"Dạ Nguyệt, có phải em và Vân Nhi đã biết hết mọi chuyện?" Dương Ngọc Linh cười yếu ớt nhìn Dạ Nguyệt. Trước đây cả ba đã cùng nhau hứa nếu có chuyện gì sẽ không giấu giếm nên cô cũng không định giấu Dạ Nguyệt và Lý Vân Nhi.

Dạ Nguyệt gật đầu rồi ngập ngừng hỏi: "Chị thật sự muốn gả cho người đó?"

Dương Ngọc Linh chuyển tầm mắt ra ngoài cửa sổ, sau đó quay qua nhìn Dạ Nguyệt nói: "Ba mẹ chị và bên gia tộc đã đồng ý và đang sắp xếp cho mối hôn sự này"

"Không phải vậy" Dạ Nguyệt lắc đầu: "Em muốn hỏi chính là ý nguyện của riêng bản thân chị chứ không phải vì quyết định của người khác"

"Thật sự chính bản thân chị cũng không biết" Dương Ngọc Linh thở dài rồi thành thật trả lời: "Chị biết là mình còn yêu anh ấy nhưng chị lại sợ, sợ rằng mọi chuyện sẽ lặp lại một lần nữa. Cho dù trước đây anh ấy rời xa chị là do bất đắc dĩ nhưng không ai biết tương lai như thế nào, biết đâu một ngày nào đó lại có một chuyện nào đó xảy ra khiến anh ấy lại rời xa chị một lần nữa. Nhưng đâu đó bên trong chị lại nói chị hãy nắm lấy nếu không bản thân nhất định sẽ hối tiếc"

Lúc này điện thoại di động của Dạ Nguyệt reo lên, Dạ Nguyệt cười cười nhìn số của Lý Vân Nhi.

"Nếu vậy bây giờ chúng ta cùng nhau tìm kím câu trả lời" Dạ Nguyệt bật máy, mở loa ngoài.

Lý Vân Nhi và Dương Hoàng Trí hẹn Hàn Tử Ngộ vào giờ nghỉ trưa gặp mặt ở quán cafe gần với công ty của tập đoàn Hàn gia.

"Tại sao anh lại chấp nhận hôn sự này? Năm đó chính anh là người tổn thương chị tôi mặc dù là do anh bất đắc dĩ đi chăng nữa. Nếu như anh vì gia tộc hay vì môn đăng hộ đối gì đó mà làm vậy thì anh tốt nhất là nên tránh xa chị tôi ra" Dương Hoàng Trí vẻ mặt vô cùng lạnh lùng, không hề nể mặt nói. Lý Vân Nhi ngồi kế bên âm thầm đưa ngón tay cái tuyên dương ai đó làm tốt lắm.

Hàn Tử Ngộ ngước đầu lên nhìn thẳng vào Dương Hoàng Trí và Lý Vân Nhi đang ngồi đối diện với anh, ánh mắt vô cùng kiên định: " Bởi vì cuộc sống của tôi không có cô ấy thì không được"

Dương Hoàng Trí nhướng mày, Lý Vân Nhi cũng nhướng mày: "Ý của anh là!?"

"Trong hai năm qua tôi đã nếm trãi qua một cuộc sống trống rỗng không ý nghĩa, tôi đã biết thế nào là một tương lai không có ngày mai, tôi đã hiểu được mất đi điều vô cùng quan trọng là cảm giác như thế nào. Và tất cả chính là vì bên cạnh tôi không có cô ấy" Hàn Tử Ngộ nở nụ cười khổ sở, chua sót nói.

"Anh đã nói với chị ấy chưa?" Dương Hoàng Trí và Lý Vân Nhi âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Rốt cuộc giữa hai người bọn họ chính là lưỡng tình tương duyệt a.

Hàn Tử Ngộ ánh mắt nhìn về xa xăm, như chìm đắm vào trong bóng dáng tĩnh lặng mà xinh đẹp của ai đó vào đêm hôm trước: "Tôi vốn dĩ cũng muốn nói cô ấy biết những lời muốn nói trong suốt hai năm qua nhưng cuối cùng tôi nhận ra lời nói cuối cùng chỉ là vô nghĩa nếu ta không thực hiện nó. Vì vậy tôi muốn dùng hành động, dùng cả phần đời còn lại của mình để bù đắp cho những tổn thương mà chính tôi đã gây ra và yêu thương trân trọng cô ấy. Nếu cô ấy chưa thể tha thứ cho tôi, tôi sẽ chờ, sẽ nắm chặt tay cô ấy và nhận lấy tất cả những khổ sở mà cô ấy đã phải chịu đựng cho đến lúc cô ấy có thể hoàn toàn tha thứ và chấp nhận lại tôi"

Dương Hoàng Trí trầm ngâm một lúc rồi mới nói: "Tốt nhất anh nói được là phải làm được. Còn nữa, sau này anh mà còn lặp lại chuyện đó một lần nữa dù là với bất cứ lý do gì thì anh chuẩn bị tinh thần đi là vừa" Dương Hoàng Trí theo như kế hoạch đã bàn, ánh mắt băng lãnh nhìn Hàn Tử Ngộ.

"Giỏi lắm Hoàng Trí" Lý Vân Nhi nói nhỏ chỉ đủ để Dương Hoàng Trí nghe được.

Hàn Tử Ngộ gật đầu, nở nụ cười dịu dàng mà rất lâu rồi anh không có cười. Tất cả vì hôm nay anh đã có thể tiếp tục được ở cạnh người con gái mà anh luôn tâm tâm niệm niệm yêu thương suốt bảy năm qua.

Bên này sau khi nghe xong cuộc đối thoại, Dạ Nguyệt nhắn tin cho Lý Vân Nhi bảo "Good Job". Sau đó quay qua mĩm cười nhìn Dương Ngọc Linh.

"Thời gian sẽ xoa dịu đi những vết thương trong quá khứ. Có lẽ vết thương đó sẽ trở thành vết sẹo nhưng chính nó lại là minh chứng tốt nhất để nhắc nhở chúng ta phải trân trọng những điều trước mắt ở hiện tại. Mặc dù có lẽ chúng ta sẽ sợ sẽ ám ảnh nhưng để bản thân hối tiếc còn đau khổ hơn việc sợ hãi tương lai. Em nghĩ chị chắc đã có câu trả lời rồi"

"Chị hiểu" Dương Ngọc Linh nhẹ nhàng gật đầu rồi nở nụ cười. "Chị cũng sẽ cùng anh ấy chờ, chờ đến lúc chị có thể hoàn toàn để vết thương lùi vào quá khứ và không còn sợ hãi vào tương lai nữa, chờ đến lúc chị có thể hoàn toàn tin tưởng anh ấy một lần nữa"

"Chỉ cần chị cho chính bản thân mình một cơ hội nữa là tốt rồi" Dạ Nguyệt cười cười, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm. Rất khó để xoá nhoà đi một việc khiến bản thân mình tổn thương, thời gian chính là liều thuốc tốt nhất. Nhưng nó cũng không phải là liều thuốc vạn năng, nếu như chúng ta không tự mình đứng lên đối diện và chấp nhận nó để đi tiếp thì tất cả cũng chỉ là vô nghĩa.

Hai người nhìn nhau mĩm cười. Dạ Nguyệt biết con đường phía trước của hai người họ còn rất dài. Có vượt qua được hay không là do chính bản thân họ quyết định.

Lăng Chi Hiên đứng bên ngoài tựa lưng vào vách tường nghe cuộc đối thoại bên trong. Anh đã trở về từ sớm nhưng không có đi vào, vì anh chỉ muốn biết cô gái nhỏ nhà anh định làm gì. Nghe xong cuộc đối thoại anh nhẹ nhàng nở nụ cười rời đi. Theo như suy đoán của anh thì hai tên nhóc lanh chanh kia sắp đến hợp mặt với hai người bên trong rồi. Anh tốt nhất nên đi giải quyết tiếp công việc bên kia thì tốt hơn.

Tối hôm đó, Hàn Tử Ngộ lại đến gặp Dương Ngọc Linh. Hai người lại cùng nhau đi tản bộ trong công viên gần bờ sông hôm trước. Nơi đây cũng chính là nơi hai người lần đầu tiên gặp nhau vào bảy năm trước trong một buổi sáng mùa xuân se lạnh và câu chuyện cũng bắt đầu từ lúc đó. Cứ tưởng rằng cả hai chỉ là có duyên gặp gỡ mà lại không có phận bên nhau, nhưng chưa đến cuối cùng thì không ai biết được, tương lai không ai biết được. Vì vậy, việc chúng ta nên làm chính là nắm bắt hiện tại.

“Em cũng sẽ cùng anh chờ” Dương Ngọc Linh mĩm cười, nụ cười như gió xuân ấm áp.

Hàn Tử Ngộ đứng ngây ngốc một chỗ thật lâu, đã rất lâu rồi anh không có nhìn thấy nụ cười đó. Nụ cười mà hằng đêm anh đều mơ thấy, mỗi lần tỉnh giấc anh đều cảm thấy tiếc nuối và hối hận. Hôm nay, chính mắt anh lại nhìn thấy nó một lần nữa, không phải là mơ, thật sự không phải là mơ.

Hàn Tử Ngộ kéo Dương Ngọc Linh ôm vào lồng ngực rắn chắc của mình, siết chặt lấy người con gái trong lòng mình để anh biết rằng đây thực sự là thực tại.

“Ngọc Linh, ở cạnh anh, đừng bao giờ rời xa anh nữa. Anh nhất định không bao giờ buông tay em ra nữa” Hàn Tử Ngộ run run nói, lời nói nhẹ nhàng ôn nhu mà da diết khôn nguôi.

Dương Ngọc Linh mắt ngân ngấn nước, giơ tay lên ôm lại người đang siết chặt lấy mình, nhẹ nhàng gật đầu. Chúng ta sẽ cùng nhau chờ, chờ cho đến lúc em có thể hoàn toàn tin tưởng anh một lần nữa.

Sau ngày hôm đó, Dương Ngọc Linh và Hàn Tử Ngộ ra mắt gia đình hai bên. Dương Ngọc Linh cũng từ từ từng chút một mà chấp nhận Hàn Tử Ngộ. Còn Hàn Tử Ngộ anh vẫn kiên trì nắm chặt lấy tay Dương Ngọc Linh. Hai người bọn họ cùng nhau đối diện với quá khứ, trân trọng hiện tại và bước tiếp đến tương lai. Còn đám cưới của hai người sẽ được nhắc đến sau.

*****

Chúng ta sẽ nói một chút về bên này. Sau khi nói chuyện xong với Hàn Tử Ngộ, Dương Hoàng Trí và Lý Vân Nhi vừa đến bệnh viện thì Dương Ngọc Linh vừa được ba mẹ gọi về nên không thể ở lại nói chuyện với hai người kia.

“Chuyện này cuối cùng cũng giải quyết êm đẹp a” Lý Vân Nhi cảm thán nói. “Nhưng em vẫn không hiểu thế nào là hai người cùng chờ? Chẳng phải cả hai đã tháo bỏ được gút mắt rồi hay sao? Như vậy không phải là đã tha thứ hết rồi hay sao?”

Dạ Nguyệt lắc đầu: “Có lẽ lúc trước Hàn Tử Ngộ rời đi là do bị ép buộc thật nhưng chuyện anh ấy rời đi để lại chị Ngọc Linh cũng là sự thật. Khi chúng ta biết nguyên nhân có lẽ chúng ta sẽ thông cảm một phần nào đó nhưng liệu chúng ta có thể dễ dàng tin tưởng người đó lại một lần nữa!? Chị nghĩ là rất khó” Dạ Nguyệt không nhanh không chậm nói. “Ở chị Ngọc Linh tồn tại cả hai thứ chính là nỗi sợ hãi bị bỏ rơi và mất lòng tin vào người từng rời xa mình. Cho nên Hàn Tử Ngộ nói sẽ nắm lấy tay chị ấy và chờ chính là đáp án chính xác nhất. Nếu hai người đã có thể như vậy thì chị tin là một thời gian không lâu nữa mọi thứ sẽ trở lại tốt đẹp như lúc đầu thôi”

“Òa òa bây giờ thì em hiểu rồi” Lý Vân Nhi gật gật đầu rồi làm bộ bóp trán nói. “Tình yêu quả thật là làm người ta đau đầu quá a”

Dương Hoàng Trí cười cười nhìn Lý Vân Nhi. Sau đó anh chợt nhớ là mình còn có chuyện quan trọng cần phải làm, bởi vì tự nhiên xảy ra chuyện bắt cóc ngoài ý muốn rồi lại đến chuyện của chị Ngọc Linh nên kế hoạch bày tỏ của anh bị dời lại vô cùng xa lắc xa lơ a.

“Hoàng Trí, tốt nhất là em cũng nên nắm bắt nhanh đi a” Dạ Nguyệt thấy Dương Hoàng Trí ảo não thì cười cười nói. Người ta thường nói "Tiên hạ thủ vi cường" mà, với lại Vân Nhi là một cô gái vừa đáng yêu vừa xinh đẹp, vệ tinh xung quanh cũng nhiều vô số kể, không ra tay trước coi chừng bị người ta chớp thời cơ trước lúc nào không hay đâu nha.

Dương Hoàng Trí gật đầu ra vẻ đã hiểu. Anh cũng biết Vân Nhi nhà anh rất được mấy anh lớp trên, mấy em lớp dưới cực kì chào đón a. Cho nên vẫn là xuống tay trước thì tốt hơn, dù sao anh có lợi thế là người luôn ở bên cạnh cô gái nhỏ nhà anh nha. Được rồi, anh cũng bắt đầu quyết chiến thôi.

Vì vậy, tiếp theo chúng ta sẽ nói về cuộc quyết chiến đẫm máu của Dương Hoàng Trí nhỉ!? Đùa thôi haha!! :v

********** Ó O Ò Lằn ranh giới háo sắc oOo

Sau chuyện của Dương Ngọc Linh và Hàn Tử Ngộ cũng đã gần một tháng trôi qua, vết thương trên lưng Dạ Nguyệt cũng đã đóng vẩy từ từ lành hẳn. Dạ Nguyệt tâm trạng cực kì vui vẻ vì không phải ngồi trên đùi của sư phụ mà ăn cơm nữa. Và Dạ Nguyệt cũng đã xuất viện về lại căn hộ chung cư nhỏ bé của mình. Từ mai cũng có thể đi học lại rồi.

Còn Lăng Chi Hiên thấy vẻ hí hửng của cô gái nhỏ thì trong lòng có chút mất mát. Cô gái nhỏ nhà anh quả thật rất cố chấp nhưng anh cũng không ngại. Thời gian phía trước còn rất dài, anh sẽ từ từ để cô gái nhỏ không còn đường trốn anh nữa.

"Bắt đầu từ ngày mai tôi sẽ huấn luyện và dạy kiếm thuật cho em" Lăng Chi Hiên ngồi trên ghế salon, mắt tập trung vào bộ phim trinh thám đang xem trên tivi.

Dạ Nguyệt đang vui vẻ đùa giỡn với Tuyết Lang, vừa nghe Lăng Chi Hiên nói thì mắt sáng rỡ quay qua nhìn sư phụ nhà mình : "Có cần phải đặt mua quần áo với kiếm tre không sư phụ?"

"Cái đó tôi đã chuẩn bị hết rồi, coi như là quà mừng em xuất viện" Lăng Chi Hiên với tay véo má Dạ Nguyệt. "Còn nữa em mới vừa gọi tôi là cái gì?"

"Ui đau đau, em lỡ miệng, đại ca tha mạng a" Dạ Nguyệt khổ sở la hét, chỉ buột miệng thôi mà, sư phụ hung dữ quá aaaaaa.

"Nhớ kĩ, sau này mà còn gọi thế sẽ bị c….” Lăng Chi Hiên chưa nói hết câu đã thấy Dạ Nguyệt hút một ngụm khí lạnh gật đầu lia lịa, khỏi nói cũng biết cô gái nhỏ nhà anh đã biết anh muốn nói cái gì. Lăng Chi Hiên vui vẻ vuốt đầu Dạ Nguyệt, hành động này giống như Dạ Nguyệt hay làm với Tuyết Lang: “Ngoan lắm”

Bây giờ Dạ Nguyệt rất nghi ngờ, có khi nào sư phụ coi mình như Tuyết Lang không đây a? =.=!!

“Đại ca, con ma đó đã đi chưa?” Dạ Nguyệt ngập ngừng nhìn nhìn sư phụ nhà mình hỏi, từ lúc ở bệnh viện cô đã cảm thấy sợ rồi. Mặc dù biết có lẽ sư phụ đang bị chuyện gì đó ảnh hưởng chứ không phải ma cỏ gì nhưng Dạ Nguyệt thật không biết phải lý giải như thế nào nữa. Vì vậy đành phải xạo sự mà bịa chuyện ma cỏ ở đây, không biết sư phụ đã gặp chuyện gì mà trở nên kì lạ thế!?

“Em nói thử xem!?” Lăng Chi Hiên nhướng chân mày, cong khóe môi lên. “Mà không phải lúc trước nói em gọi tôi là Hiên sao? Tôi trở thành đại ca của em từ bao giờ thế?”

Nhìn cái mặt đó là biết chưa rồi, Dạ Nguyệt lại quay qua bên kia xì mũi với "con ma" nào đó. Ah! Hay là có liên quan đến chuyện mất trí nhớ? Đang lúc YY trong thế giới nội tâm của mình thì Dạ Nguyệt nghe tiếng sư phụ sát bên lỗ tai mình, hơi thở nóng rực phà vào trong lỗ tai ngưa ngứa.

“Gọi Hiên đi” Lăng Chi Hiên nhỏ giọng nói, thật giống như đang thì thầm vào trong tai Dạ Nguyệt.

Dạ Nguyệt giật mình bật ngửa qua hướng ngược lại, hoảng hốt nhìn sư phụ nhà mình.

"Sao vậy?" Lăng Chi Hiên buồn cười nhìn phản ứng của cô gái nhỏ, giơ tay nắm lấy tay cô gái nhỏ kéo vào trong ngực mình, tránh để cô gái nhỏ ngã về phía sau.

Dạ Nguyệt lắc đầu lia lịa: "Không... không có gì" rồi nhanh chóng tránh khỏi lồng ngực rộng lớn của sư phụ. "Chỉ bị giật mình thôi"

Nhưng nỗ lực tránh thoát thất bại, cơ thể Dạ Nguyệt vẫn bị ai đó ôm gọn vào lòng.

"Đại ca, tới giờ đi ngủ rồi, em muốn đi ngủ aaaa" Dạ Nguyệt vùng vẫy cố gắng thoát ra còn đánh trống lảnh sang chuyện khác.

"Tôi đã nói gọi tôi là Hiên" Lăng Chi Hiên để tay lên vuốt tóc Dạ Nguyệt rồi quay mặt Dạ Nguyệt qua cho đối diện với mặt mình, đôi môi của hai người chỉ cách nhau chưa đến một ngón tay cái. Không khí vô cùng nóng bỏng mờ ám. Nhưng Dạ Nguyệt dùng sức đẩy cơ thể của Lăng Chi Hiên ra.

"Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?" Dạ Nguyệt tức giận, nhíu mày nhìn khuôn mặt tuấn mĩ đang kề sát mặt mình. "Dạo này anh vô cùng kỳ lạ đó"

"Tôi vô cùng bình thường" Lăng Chi Hiên bình thản nói, còn nhếch khoé môi cười.

"Vậy có thể buông em ra được chưa?" Dạ Nguyệt vẫn còn rất tức giận a, không phải trước đây đã từng nói không thích sư phụ giỡn kiểu này rồi hay sao.

"Chưa" Lăng Chi Hiên trả lời không cần suy nghĩ.

"Tại sao!?" Dạ Nguyệt chân mày nhíu càng chặt.

"Từ bây giờ em phải gọi tôi là Hiên thì tôi sẽ thả em ra" Lăng Chi Hiên đưa ra trao đổi.

"Gọi thẳng tên sư phụ của mình chính là đại nghịch bất đạo a" Dạ Nguyệt phản bác, quay mặt qua chỗ khác.

"Tôi cho phép" lại kéo mặt cô gái nhỏ quay lại.

Dạ Nguyệt im lặng nhìn người nào đó rồi lắc đầu ra vẻ không đồng ý. Dù hai người có quan hệ là sư đồ với nhau nhưng trên đời này làm gì có chuyện thầy trò nào mà lại thân mật theo kiểu này?

"Được, em không gọi phải không?" lần này tới lượt bạn học Lăng nhà ta nổi giận, lúc đầu chỉ là ghẹo cô gái nhỏ chút thôi nhưng bây giờ anh chính thức đã bị chọc giận. Cô gái nhỏ cứng đầu cứng cổ này..... thật sự làm anh mất hết kiên nhẫn rồi.

Dạ Nguyệt một mực vẫn cố chấp lắc đầu. Cô có cảm giác nếu gọi tên sư phụ thì quan hệ của hai người không còn đơn giản là quan hệ sư đồ nữa. Cô không muốn chuyện này xảy ra, có chết cô cũng chỉ muốn sư phụ mãi là sư phụ của cô thôi.

Lăng Chi Hiên tức giận bế Dạ Nguyệt lên đi vào trong phòng ngủ, để cô gái nhỏ nằm lên đệm rồi anh nắm tay cô gái nhỏ đè chặt xuống đệm theo kiểu mười ngón tay đan vào nhau. (sẵn tiện nói luôn, đây là kiểu nắm tay của các cặp tình nhân a hôhô :3 )

"Sư... sư phụ??" Dạ Nguyệt lần này sợ thật rồi, cô mở to mắt ra nhìn người đang nằm ở trên người mình. Cơ thể to lớn cùng với thân nhiệt nóng rực đang ôm chặt lấy cô.

"Đây là trừng phạt vì em dám cãi lời tôi" Lăng Chi Hiên gằn lên từng chữ rồi anh cúi đầu xuống cắn vào môi cô gái nhỏ. Sau đó anh chuyển qua mút chặt lấy đôi môi mềm mại của cô gái nhỏ. Anh hôn cô gái nhỏ đến nóng bỏng, đến choáng váng đầu óc. Cơ thể hai người dán sát vào nhau không chút khe hỡ.

"Uhm... uhm..." Dạ Nguyệt vùng vẫy muốn tránh đi nhưng tay đã bị nắm chặt nên không thể đẩy Lăng Chi Hiên ra được.

"Em đã chịu gọi chưa?" Lăng Chi Hiên hôn sâu xuống cằm Dạ Nguyệt, mê luyến với mùi hương của cô gái nhỏ. "Nếu em không gọi tôi sẽ không dừng lại"

"Hiên, Hiên, Hiên, Hiên, Hiên.... .... được chưa?" Dạ Nguyệt hét lên, càng vùng vẫy dữ dội. Nhưng sau đó lại không vùng vẫy nổi nữa, thân thể không còn sức kháng cự bị ai đó ôm thật chặt. Dạ Nguyệt mặc dù không cảm thấy ghê sợ như với Tề Mạc Thông nhưng cô vẫn cảm thấy sợ. Bởi vì cô thật sự chưa từng có kinh nghiệm trong những chuyện này. Trước đây cũng chỉ là nắm tay với người cô yêu thương thôi, chứ chưa từng xảy ra bất cứ quan hệ nào.

Lăng Chi Hiên lại hôn vào môi Dạ Nguyệt, anh cắn nhẹ vào lưỡi của Dạ Nguyệt: "Gọi vậy thật không có thành ý chút nào" nhíu mày nhìn vào trong đôi mắt của cô gái nhỏ. Anh vẫn còn rất tức giận a, anh muốn cô gái nhỏ phải thừa nhận anh ngay bây giờ.

Qua một thời gian ngắn im lặng, thanh âm trong veo mềm mại vang lên trong không khí tĩnh lặng: "Sư phụ, sư phụ mãi mãi là sư phụ của đệ tử có phải hay không!?" cuối cùng Dạ Nguyệt run run hỏi, trong đôi mắt trong suốt ngoại trừ tia bất lực còn có một chút khổ sở nhìn Lăng Chi Hiên.

Nhìn vẻ mặt như đang muốn khóc của cô gái nhỏ Lăng Chi Hiên chợt hiểu ra. Tại sao Dạ Nguyệt lại luôn không thừa nhận anh? Sau khi nghe được câu chuyện đó anh hiểu cô gái nhỏ nhưng bây giờ anh lại càng hiểu rõ hơn. Không phải Dạ Nguyệt muốn trốn tránh mới không dám thừa nhận, không phải vì cô ấy hoàn toàn không có tình cảm với anh. Mà tất cả là vì cô ấy sợ sẽ mất anh nếu cô ấy thừa nhận tình cảm của bản thân mình. Với cô ấy quan hệ sư đồ hay người thân sẽ bền chặt hơn những mối quan hệ khác, nhất là mối quan hệ đó. Giống như với Dương Ngọc Linh, cô gái nhỏ của anh cũng bị mất niềm tin một cách sâu sắc. Có lẽ cách thức là không giống nhau nhưng kết quả lại chỉ có một.

Lăng Chi Hiên thả lỏng tay ra, hôn lên trán cô gái nhỏ: "Tôi chưa từng nói tôi không phải là sư phụ của em. Xin lỗi vì đã nổi giận với em. Tôi đã bị mất tự chủ vì nóng giận" vừa nói anh vừa ngồi dậy. Nếu đã hiểu rõ thì anh phải thay đổi kế hoạch thôi, anh sẽ dùng thời gian và hành động để chứng minh cho cô gái nhỏ của anh thấy. Anh nhất định không bao giờ bỏ rơi cô ấy dù là với bất kỳ lý do gì, để cô ấy từ từ cảm nhận được tận sâu bên trong anh. Bởi vì lựa chọn của anh từ khi gặp cô ấy cho đến về sau vẫn nhất định không thay đổi, chỉ có duy nhất một mình cô ấy.

"Tha lỗi cho tôi, được không?" Lăng Chi Hiên vuốt tóc Dạ Nguyệt rồi nhẹ nhàng nở nụ cười vô cùng dịu dàng. Nếu mà có Dương Lãnh Thiên hay Trình Ân ở đây thì chắc hai người đã sợ tới bất tỉnh nhân sự rồi a.

Dạ Nguyệt nhìn thấy nụ cười này, nhất thời tức giận hay sợ hãi cũng đều bay biến đi mất. Dạ Nguyệt thở dài gật đầu, đối với người trước mặt này cô không còn biện pháp nữa rồi. Cô biết bản thân mình chỉ là đang vùng vẫy vô ích mà thôi. Nhưng có thể kéo dài được lúc nào thì hay lúc đó vậy. Nếu như mọi chuyện lại kết thúc giống như trước đây thì cô sẽ làm như thế nào đây? Dạ Nguyệt không dám nghĩ tiếp nữa. Và cô quyết định sẽ không tiếp tục nghĩ đến nữa, cô sẽ để mọi chuyện theo tự nhiên vậy, chuyện gì phải xảy ra thì nó sẽ xảy ra, tất cả đều có lý do của nó.

Có thể chuyện của người khác Dạ Nguyệt sẽ rất sáng suốt nhưng đến chuyện của mình, cô lại chỉ là một con rùa chui rụt đầu vào trong cái mai cứng rắn mà trốn thôi. Dạ Nguyệt có thể mạnh mẽ một mình mà bước tiếp trên con đường của mình nhưng chuyện tiếp nhận một người khác lại là một chuyện khó khăn hơn rất nhiều.

Và như thế một đêm biến động trôi qua. Ngày mai chính là ngày Dạ Nguyệt đi học lại và chính thức bắt đầu bước vào đợt huấn luyện nghiêm khắc của sư phụ nhà mình.



~~~> EC17


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tsuki Neko về bài viết trên: Yến1907, green green, shock_devil_suju
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 133 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

7 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C891

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

14 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29

15 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

20 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107


Thành viên nổi bật 
Puck
Puck
Alexandra Do
Alexandra Do
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
Eun
Eun
susublue
susublue
Phong_Nguyệt
Phong_Nguyệt

Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 480 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 456 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 434 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 412 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 956 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 248 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 909 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Lãnh Băng Hy: Hi
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 248 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v
Cô Quân: Vật phẩm hêts hạn hết cả r :cry:
Cô Quân: Sao bây giờ tui nghèo thế này hả trời  :cry:
Cô Quân: Ed ở đây vì đam mê và sở thích là PHI LỢI NHUẬN bạn à
thuy_ngan: chào các bn, ácc bạn cho mình hỏi có công việc làm thêm nào liên quan đến edit ko vậy? nếu có hãy gửi thư trực tiếp cho mk nha.
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 667 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3111 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu
thuyvu115257: Hi Hoa Hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.