Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 450 bài ] 

Tổng giám đốc hàng tỷ: Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

 
Có bài mới 12.08.2015, 15:14
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 3789
Được thanks: 15229 lần
Điểm: 21.48
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ: Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn - Điểm: 33
Chương 43: Chúng ta trở thành người xa lạ
Editor: Mẹ Bầu

     "Nhà họ Phó đã sớm không tồn tại, một tờ khế ước buồn cười kia chẳng lẽ còn mơ tưởng sẽ trói buộc được tôi sao? Phó Tĩnh Tri, cô có biết rằng cô có bao nhiêu phiền chán hay không? Sự nhẫn nhịn của cô đã làm cho tôi phiền lòng, cô ra tay cứu tôi đã làm cho tôi bứt rứt, việc cô tìm cái chết đã làm cho tôi thấy nhàm chán, cô không muốn ly hôn, lại càng khiến cho tôi chán ghét cô! Vì sao cô lại không chịu học một chút sự đại lượng tao nhã kia, tiêu tiêu sái sái ký tên xoay người rời đi, nói không chừng tôi sẽ còn cho cô thêm mấy trăm vạn tiền nuôi dưỡng!"

Trong tai cô dần dần vang lên tạp âm ong ong, Tĩnh Tri không còn nghe thấy anh đang nói cái gì nữa. Cô cũng không biết mình làm thế nào có thể xoay người lại, làm sao cầm được bút, làm sao với bộ dạng run rẩy đó mà cô có thể run run ký tên mình lên trên tờ giấy kia.

     Tĩnh Tri không mang theo một thứ gì, mà cô cũng không có thứ gì để có thể mang đi. Cô đặt bút xuống, bộ dạng giống như là tượng gỗ mà mọi động tác đều được người ta dùng dây điều khiển. Cô chạy thẳng ra ngoài bóng đêm đen đặc. Sương đậm đặc tưởng chừng như không thể tan được. Tĩnh Tri lảo đảo, nghiêng ngả lao đi, cắm đầu chui vào đó... Giờ phút này cô thật sự chỉ muốn mình ngã chết luôn đi, cũng còn tốt hơn là phải thừa nhận nỗi nhục khôn kể kia.  

     Đình viện kia là nơi mỗi ngày cô đều phải đi lên năm ba lần. Con đường mòn kia cô đã từng dùng từng bước chân để đo đạc nhiều lần... Từ nơi này đi đến cổng vườn hoa là hai trăm ba mươi sáu bước. Cô tưởng tượng ra có ngày nào đó anh cũng sẽ đi qua một lần, đếm những con số này, trong lòng sẽ thấy vui mừng. Anh đi qua rồi, cô sẽ đi lên trên dấu chân ấy của anh, tựa như đã đến gần anh hơn một chút.

     Cô sống ở nơi này vừa vặn mấy tháng, nhưng cuộc sống giống như đã bị mất đi nửa đời người.

     Tĩnh Tri mờ mịt đi về phía trước, cô cố gắng mở to hai mắt, nhưng lại không sao nhìn thấy con đường trước mắt mình đi về nơi đâu. Cô đã bỏ lại ánh đèn ở phía sau rất xa... xa, hơn nữa, trái tim của cô cũng đã đem chôn ở trong đình viện của nhà họ Mạnh.

     Cuối cùng cô đã không còn gì để vướng mắc nữa rồi, cô đã buông tay, buông bỏ sự trói buộc của anh... Từ nay về sau, trời cao biển rộng... Mạnh Thiệu Đình, Thiệu Đình...

     Anh chỉ là anh, không còn là chồng của Phó Tĩnh Tri này nữa. Em cũng vẫn là em, không còn là vợ của Mạnh Thiệu Đình anh nữa.

     Chắc chắn anh không biết, mà em cũng sẽ không để cho anh được biết. Em đã từng vui sướng bao nhiêu, niềm vui sướng ấy cứ lần lượt lặp đi lặp lại ở trong giấc mộng, mình là vợ của Mạnh Thiệu Đình, vợ của Mạnh Thiệu Đình.

     Đây là lời nói êm tai biết bao, nó còn hơn một nghìn câu, một vạn câu “em yêu anh”. Nhưng quả thật em cũng không có cách nào để nói lại những lời này, cho dù là ở trong giấc mộng, em cũng sẽ không nói.

     Cửa chính của nhà họ Mạnh đã gần trong gang tấc, em chỉ muốn bước ra, lúc này cũng không còn cách nào để quay đầu lại nữa rồi... không, cho dù là hiện tại em có quay đầu, cũng uổng công thôi.

     Trong lòng Tĩnh Tri từng lần từng nhắc nhở cho chính mình, không được quay đầu nhìn lại, nhưng cô vẫn không sao khống chế nổi việc xoay người nhìn sang chỗ khác.

     Chỉ là cô muốn nhìn lại một nơi. Đó là cửa sổ phía tây, nơi mà cô đã ngồi cả ngày để đọc sách... cũng chỉ là muốn nhìn lại một lần, nơi mà cô đã để lại lời thề ở trên mặt tuyết ngày hôm ấy.

     Nhưng cửa sổ phía tây không có ánh sáng đèn, chỉ là một khoảng tối đen kịt.

     Người tuyết cũng đã bị tan từ lâu, lẫn lộn cùng một chỗ với bùn đất, hàng chữ kia cũng đã bị gió thổi bay, không còn chút cảm xúc.

     Hoá ra ngay từ lúc bắt đầu, cũng đã định trước rằng sẽ có kết cục này.

     Lời thề viết ở trên mặt tuyết, sao có thể gọi là lời thề?

     Tuyết sẽ tan đi, lời đã nói, có thể nói, cũng chỉ cần một trận gió cũng sẽ thổi bay đi mất.

     Tĩnh Tri không còn lưỡng lự nữa, cô sải bước, đi ra ngoài cửa.

     Nhà tù tráng lệ kia, chiếc quan tài rực rỡ xanh vàng kia, nơi hang ổ ngát hương kiều diễm đầy yêu ma kia, đó là những thứ đã làm cho cuộc sống của con người ta không thể luân hồi được.

     Rốt cuộc, cô đã không còn phải trở về nơi đó nữa.

     ********************

     "Tri Tri, đều là do ba ba..." Phó Chính Tắc nửa nằm ở trên giường, vẻ mặt đầy sự áy náy nhìn Tĩnh Tri đang gục mặt ở bên cạnh mình.

     Cửa sổ phòng bệnh đóng cực kỳ kín, do người bệnh không được gặp gió, cho nên không gian trong căn phòng tràn ngập mùi thuốc đông y đậm đặc. Hốc mắt Tĩnh Tri sưng đỏ, cô đã khóc quá mệt mỏi, ngược lại, mỉm cười khuyên giải an ủi ba ba: "Ba, ba cũng đừng lo lắng, con và Thiệu Đình, vốn dĩ cũng không có tình cảm, ly hôn... thực ra cũng không sao, chỉ là, ba ba..."

     Tĩnh Tri bám vào cánh tay Phó Chính Tắc gượng cười vui vẻ nũng nịu nói: "Về sau con lại ở nhà, sống dựa ở bên cạnh ba, ba không được trách con phiền toái nhé."

     Phó Chính Tắc cười đắng chát, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của cô: "Tri Tri, ba ba làm sao có thể trách con làm phiền được? Nhưng... với mẹ con ở bên đó, trước hết cứ giấu đi đã, sức khoẻ của bà ấy không được tốt."

     "Vâng." Tĩnh Tri gật gật đầu, tựa vào vai của ba ba yên lặng nhắm mắt lại. Bên ngoài phòng tiếng ầm ầm thường xuyên vọng vào. Phó Chính Tắc đang mang bệnh, cái cần nhất là được tĩnh dưỡng, không sao chịu nổi tiếng tranh cãi ầm ĩ, giờ phút này sắc mặt cũng bắt đầu có phần tái nhợt đi, Tĩnh Tri cuống quít đứng lên, "Ba, để con đi xem..."

     "Đừng." Phó Chính Tắc đưa tay nắm lấy tay Tĩnh Tri, nhẹ nhàng lắc đầu: "Mặc kệ mấy mẹ con bà ấy đi, nhà họ Phó... nhà họ Phó lúc này đã ở tình trạng như vậy, ba biết trong lòng mẹ cả của con có cảm xúc không tốt lắm. Đừng để ý đến bọn họ, Tĩnh Tri, con cứ ngồi ở đây với ba ba một lúc."

     Tĩnh Tri vừa định nói, cửa phòng ngủ lại bị người nào đó đạp ra. Tĩnh Tri giương mắt nhìn mẹ cả và Tĩnh Tâm tiến vào, trong lòng cũng có chút sợ hãi. Từ trước đến nay cô vốn sợ mẹ cả, cũng đơn giản vì từ nhỏ đến lớn, dù sáng dù tối cô đã phải chịu rất nhiều khổ cực.

     "Chính Tắc, hiện tại nhà họ Phó đã ở hoàn cảnh như vậy, ông cũng nên ngẫm nghĩ lại cho mấy mẹ con tôi đi. Ở bên nước Mĩ, mỗi ngày tiêu hết mấy vạn đồng tiền, ông vẫn còn cho rằng nhà họ Phó chúng ta có núi vàng kho bạc sao? Tôi nói cho ông biết, tôi đã đi theo ông cả đời này mà chưa được hưởng thụ được vài ngày hạnh phúc. Nhưng tôi là Tề Lan, là một phụ nữ không thể chịu được một chút khổ cực. Tĩnh Ngôn đang học ở nước Pháp, ăn mặc ngủ nghỉ chỗ nào cũng cần một khoản tiền lớn. Ông nói đi, phải làm sao bây giờ?"

     Phó Chính Tắc được Tĩnh Tri nâng đỡ, suy yếu ngồi dậy, ho khan vài tiếng, rồi ồ ồ thở gấp, chỉ chỉ Tề Lan có chút tức giận nói: "Bà cũng xuất thân từ một gia đình lớn, nổi tiếng là “danh môn khuê tú” (*). Nhưng những lời nói cay nghiệt như vậy mà bà cũng nói ra được sao? Mạng người là quan trọng hay ăn mặc là quan trọng hả? Cắt thuốc của Như Mi, bà ấy làm sao còn có thể sống đây!"

(*) Danh môn khuê tú: Dịch nghĩa: Nhà quyền quý giàu có nổi tiếng

     Nói tới đây, tự nhiên Phó Chính Tắc thở hồng hộc sắc mặt tái mét, gắng gượng dựa vào Tĩnh Tri mới có thể ngồi vững được. Thân thể ông lại run rẩy gần như sắp sửa muốn rời ra thành từng mảnh một.

     "Tôi không tốt?" Tề Lan quá giận thành cười, đưa tay lên chỉ vào đầu Tĩnh Tri cả giận nói: "Ông nuôi dưỡng một người phụ nữ không ra gì, lại còn có cái đồ nghiệt chủng này nữa, mỗi ngày ở bên cạnh làm tôi chướng mắt. Mấy năm nay tôi đã phải chịu đựng những cơn giận vô cớ, phải nghe không ít những lời nói châm biếm. Phó Chính Tắc, Tống Như Mi là bảo bối  của lòng ông, chẳng lẽ Tĩnh Ngôn không phải do ông sinh ra hay sao?"

     "Ba..." Trái tim Tĩnh tri đau đớn giống như bị dao cắt, nhưng cuối cùng cũng không cách nào đứng trơ mắt ra nhìn cha mình chịu nhục, cắn răng một cái, xoay mặt nhìn hướng về phía Tề Lan: "Mẹ cả, chuyện của Tĩnh Ngôn ở bên kia mẹ không cần lo lắng, chi phí cần thiết cho năm năm, ngày mai con sẽ gửi sang cho em ấy."

     Tề Lan nhìn cô, đột nhiên không nói không rằng cười nhẹ một tiếng: "Ôi, thật đúng là được gả cho nhà giàu có, khẩu khí bây giờ cũng đã khác hẳn nhỉ! Cũng được đấy, nhà họ Mạnh là thông gia, nhà người ta nhổ một cọng lông tơ cũng đã to bằng cái thắt lưng của nhà chúng ta. Nếu như cô đã nói thế, tôi cũng không cần phải giả tạo làm gì. Đồng ý thôi, cô vốn là chị nó, trông nom em út tất nhiên cũng là trách nhiệm của cô mà. Tôi cũng không cần phải nói ra câu cảm ơn này."



Đã sửa bởi Mẹ Bầu lúc 07.04.2019, 22:06, lần sửa thứ 5.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 12.08.2015, 20:54
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 07.01.2015, 15:49
Bài viết: 48
Được thanks: 54 lần
Điểm: 1.96
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ: Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn - Điểm: 9
theo mình thì Tĩnh Tri ko nhu nhược, mà là cô ấy tự ti. Đối với ngừoi vợ bị thất sủng trong nhà, chồng không ngó ngàng, ngừoi hầu trong nhà cũng kinh thường thì với việc chồng mình ngoại tình thì cô ấy đã ko cho mình cái  quyền ghen tuông của một người vợ rồi. Lại thêm người đó là Tĩnh Ngôn ( cô em gái mà bấy lâu mình dành tình cảm yêu thương nhất trong nhà họ Phó), khi bị phản bội bởi chính người mà mình thân yêu như vậy thì đau hơn bất cứ thứ gì. Đối với một con ngừoi ko có bất cứ chỗ dựa nào trông cuộc sống, thì đó được coi như niềm hy vọng cuối cũng cuộc đời vậy. Quá đau, quá hụt hẫn bất ngờ nên chẳng làm được gì cả.
Thử hỏi một người vợ bị chồng bỏ rơi như thế, ko hề có được tình yêu từ người đàn ông mà mình coi là chồng thì làm sao có thể làm lớn chuyện lên, đập phá đồ đạt rồi đòi ly hôn, cô ấy ko làm được bởi vì cô ấy tự ti, e dè bởi chính mình ko là gì trong mắt của chồng cả, chưa kể chồng còn coi cô như cái gai trong mắt nữa. Một cuộc hôn nhân đổi chát thôi, ko hề tông tại tình yêu giữa hai người. Chính điều đó làm cô cảm thấy mình ko có quyền được ghen, quyền được thể hiện mình là vợ chánh thất của Thiệu Đình.
Thanks MB đã edit truyện này. Mô tiếp tuy cũ, cách thể hiện cũng bình thường, nhưng bộ này đọc có cảm giác thự hơn những bộ ngôn tình khác.
fighting!!!
P/s nói ngoài lề thôi nhá, ko phải MB đừng giận, Sao MB ko thanks cho mỗi bạn, có nhầm bạn muốn cmt, mà chắc tại MB ko thanks nên cũng ngại nhỉ, mình nói vậy thôi :D


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu_tiểu về bài viết trên: Mẹ Bầu
     
Có bài mới 12.08.2015, 22:08
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 3789
Được thanks: 15229 lần
Điểm: 21.48
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ: Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn - Điểm: 31
Chương 44: Trở lại nhà họ Mạnh
Editor: Mẹ Bầu

         Tề Lan nhìn cô, đột nhiên không nói không rằng cười nhẹ một tiếng: "Ôi, thật đúng là được gả cho nhà giàu có, khẩu khí bây giờ cũng đã khác hẳn nhỉ! Cũng được đấy, nhà họ Mạnh là thông gia, nhà người ta nhổ một cọng lông tơ cũng đã to bằng cái thắt lưng của nhà chúng ta. Nếu như cô đã nói thế, tôi cũng không cần phải giả tạo làm gì. Đồng ý thôi, cô vốn là chị nó, trông nom em út tất nhiên cũng là trách nhiệm của cô mà. Tôi cũng không cần phải nói ra câu cảm ơn này."

Dứt lời, Tề Lan xoay người rồi đi ra ngoài, nhưng Tĩnh Tâm lại không đi ra cùng. Cô ta cười lạnh nhìn Tĩnh Tri, hai tay khoanh lại chậm rãi nói: "Nhà họ Mạnh cấp tiền nuôi dưỡng xem ra quả thật sự là không ít."

     Tĩnh Tri chợt cắn chặt răng một cái, nhất định gạt đi nỗi khổ sở thoáng mỉm cười: "Không nhiều lắm, nhưng cũng đủ để tôi và ba ba sinh sống."

     "Vậy cũng không đến nỗi nào nhỉ! Tôi, người chị gái bất đắc dĩ này, về sau ít nhất cũng được cô chiếu cố cho vài phần chứ hả?"

     Tĩnh Tâm sít răng lại cười khẩy một tiếng, xoay người đi ra ngoài. Đi được vài bước, rốt cục như vẫn không cam lòng, cắn răng một cái, lại xoay người trở lại, cười hì hì nhìn cô, lại cũng không quan tâm đến Phó Chính Tắc đang đứng ở bên cạnh, thình lình cầm một tờ giấy mở ra ném vào mặt Tĩnh Tri: "Tôi có nghe nói, nhị thiếu gia nhà họ Mạnh ra tay rất hào phóng. Phí chia tay cho người bạn gái ngủ một đêm đều đến mấy trăm vạn. Cô đến giờ cũng đã cùng ngủ đến mấy tháng, trong bụng lại còn mang hạt giống của nhà người ta nữa chứ. Nếu mang nó đến đổi thế nào cũng có được mấy trăm vạn đấy!"

     "Con... Con nói cái gì, Tĩnh Tâm! Cái gì mà nói là mang hạt giống của nhà người ta..." Phó Chính Tắc vừa nghe thấy, không khỏi kinh hãi. Tĩnh Tri cũng kinh hãi, giơ tay định cướp lấy tờ giấy mỏng kia, cũng không ngờ, Phó Chính Tắc lại chộp được, run run rẩy rẩy mở ra xem, nhìn thấy rõ ràng hàng chữ viết ghi trên tờ xét nghiệm, có thai 81 ngày!

     Cặp mắt đầy nếp nhăn xung quanh đột nhiên trợn to, ánh mắt đục ngầu dần dần trở nên không rõ thần sắc. Không hiểu là do áy náy, hay là tự trách, ông ngửa đầu khổ sở không nói lên lời...

     "Ba, ba không phải là con có ý lừa gạt ba, ba... Người đừng tức giận, con không cần đứa nhỏ này, nhất định con không để ba bị bôi nhọ ..."

     Tĩnh Tri lập tức bật lên tiếng khóc, cô giơ tay định đỡ Phó Chính Tắc, nhưng không ngờ bị ông đẩy ra một cái. Tấm giấy kia khẽ bay bay rồi rơi trên mặt đất. Phó Chính Tắc bị suy sụp ngã ngồi ở trên ghế so pha, trong miệng không ngừng lặp đi lặp lại một câu: "Nhà họ Mạnh bọn họ không thể khinh người như vậy được, không thể khinh người như vậy được... Tĩnh Tri, ba ba không thể để con phải chịu uất ức như vậy. Con đã mang thai con của nó. Vì sao nó lại có thể nhẫn tâm ly hôn với con như vậy chứ?"

     Phó Chính Tắc ngẩng đầu lên, lúc này Tĩnh Tri mới phát hiện ra trên mặt cha mình đang tràn đầy nước mắt. Rốt cuộc cô không nhịn được nữa, lập tức quỳ gối xuống trước mặt Phó Chính Tắc: "Ba, ba... Ba đừng như vậy, con không sao, thật sự không sao đâu mà ba... ba, không phải chỉ là ly hôn thôi sao? Con không sợ, chỉ cần ba và mẹ bình an, bất cứ điều gì khác con cũng không sợ..."

     Nhưng Phó Chính Tắc vẫn không ngừng lắc đầu, ông nhẹ nhàng nắm lấy bả vai đang chấn động vì khóc của Tĩnh Tri: "Tri Tri, không khóc, đừng khóc! Nếu như mẹ con biết ba ba đã làm cho con phải  chịu nỗi uất ức lớn như vậy, nhất định sẽ giận ba. Tri Tri, con đỡ ba ba đứng dậy, chúng ta đi đến nhà họ Mạnh, đi ngay bây giờ... Bọn họ không thể đối xử với con không có lương tâm như vậy, không thể đối xử với con như vậy... Con chưa hề làm một việc gì sai... là ba đã ép con phải gả cho Thiệu Đình. Muốn trừng phạt hãy trừng phạt ba, vì sao lại để cho con gái yêu của ba phải chịu khổ sở như vậy? Tri Tri, con đứng dậy, đỡ ba ba đứng dậy!"

     "Ba, chúng ta không đi có được không? Con không muốn nhìn thấy bọn họ nữa, con cũng không muốn trở về nhà họ Mạnh đâu... ba, con sẽ bỏ đứa bé này đi..."

     "Không được nói bậy!" Phó Chính Tắc bất chợt chụp vào tay vịn ghế sô pha, cứ vậy một mình run rẩy đứng lên. Ông liên tục chỉ tay lên trán Tĩnh Tri, vừa tức lại đau lòng: "Tri Tri, con thật là ngốc nghếch, phụ nữ ly hôn lại còn mang thai nữa, sau này biết làm sao đây? Nếu như ba đoán không sai, nhất định là con không nói cho Thiệu Đình biết là con đã mang thai, có đúng không? Con bé này, bỏ đứa trẻ đi con sẽ mắc tội lớn lắm đấy, có biết hay không, hả?"

     "Ba, con không sợ, hơn nữa, hiện giờ ở bệnh viện làm chuyện này đều không bị đau, con không sợ phải chịu đau đớn gì hết..."

     "Ba đã nói không được!" Phó Chính Tắc tức giận, dĩ nhiên thở gấp gáp đến sắp nói không ra lời: "Con có đi hay không? Nếu như con không đi, đó là bất hiếu!"

     "Ba..." Tĩnh Tri vẫn quỳ ở nơi đó như cũ, nhưng nước mắt vẫn không sao ngừng được. Cô không hiểu, vì sao ba ba nhất định phải bắt cô trở về nhà họ Mạnh nói cho Mạnh Thiệu Đình biết tin cô mang thai. Anh đã quyết định không cần cô, cô cũng đã ký tên trên đơn ly hôn rồi, vì sao lại còn phải đi về đó để chịu nhục nhã một lần nữa đây?

     "Ba ba là người từng trải, có thể nhìn thấy giữa con và Thiệu Đình là có cảm tình... Tri Tri, hiện tại con nói cho Thiệu Đình con đang mang thai con của nó, không chừng giữa hai đứa sẽ có đường quay về sống với nhau. Con có chỗ nương tựa, ba ba cũng được yên tâm ..."

     "Ba... Anh ấy cực kỳ chán ghét con..."

     "Nói bậy, ba ba cũng không phải là đồ ngốc, chẳng lẽ lại không nhìn ra được cái gì là thích, cái gì là không sao? Tri Tri, nghe lời, cho ba ba lên mặt một chút, hiện giờ chúng ta hãy đi thôi!"

     Tĩnh Tri vẫn quỳ bất động ở nơi đó như cũ. Phó Chính Tắc thở hổn hển vì tức giận, đấm vào ngực bắt đầu ho khan: "Tri Tri con muốn chọc giận ba ba chết có phải không?"

     "Ba... Con đi, con đi..." Tĩnh Tri vùng đứng lên, tự mình khoác chiếc áo bành tô vào cho ba ba, rồi đỡ ông đi ra ngoài.

     Trong phòng thật lộn xộn, đồ dùng và một chút giấy tờ vẫn còn đang vứt bừa bãi. Nhưng Phó Chính Tắc chỉ thoáng nhíu nhíu mày, rồi để Tĩnh Tri đỡ mình đi ra ngoài.

     Tuyết lại bắt đầu rơi, đang lả tả bay xuống. Từ ngày rời khỏi nhà họ Mạnh đến bây giờ đã qua một tháng, Tĩnh Tri không biết Mạnh Thiệu Đình ngày ngày đang làm gì. Cô không nghĩ, cũng không dám nghĩ đến, nhưng đã từng ngây ngây ngốc ngốc ở đó... Đến lúc này cô cũng không ngờ rằng nhanh như vậy, lại có một ngày cô phải trở về đó.

     Ba ba ngồi ở trên xe không nói lời nào, chỉ gắt gao cầm lấy tay cô. Tĩnh Tri cũng không trò chuyện, chỉ nhìn xuyên qua cửa kính xe nhìn bầu trời âm u ở bên ngoài. Lúc này là buổi chiều, độ bốn năm giờ, trời cũng đã sẩm tối, tuyết bắt đầu rơi nhiều hơn, gần như sắp không nhìn thấy rõ đường đi... Tĩnh Tri kề sát mặt ở trên cửa kính xe, nước mắt còn chưa kịp rơi xuống, cũng đã bị hơi nóng của máy sưởi trong xe làm cho biến thành hơi nước...

     Khoảng cách giữa nhà họ Phó và nhà họ Mạnh cũng không xa lắm, nhưng do tuyết rơi quá lớn, đường trơn không dễ đi, nên phải hơn một giờ mới đến nơi.

     Lúc xuống xe, trời đã hoàn toàn tối đen. Tĩnh Tri quấn thật chặt lại chiếc áo lông dày đỡ ba ba xuống xe rất cẩn thận. Lái xe đã đi ấn chuông cửa, kề cà mãi cũng chưa thấy người ra mở cửa. Tĩnh Tri gắng sức chống đỡ thân hình lung lay sắp đổ của cha mình. Hoa tuyết lẫn lộn cùng những hạt băng đập vào mặt cô cực kỳ đau. Tĩnh Tri cắn chặt răng cúi đầu xuống, trong trận tuyết lớn đầy trời, cô không sao chịu nổi, lại một lần nữa bắt đầu nghẹn ngào...

     Chỉ trong khoảng khắc, tuyết đã rơi xuống thật dày trên đầu và vai của Phó Chính Tắc, Tĩnh Tri cuống quít phủi đi cho ba ba, nhưng ánh mắt lại luôn luôn tìm về hướng đình viện bên trong nhà họ Mạnh. Cô nên đối mặt với anh như thế nào đây? Nên đối mặt với gương mặt đầy căm ghét cùng châm biếm của anh như thế nào, nên làm thế nào mới có thể khiến ba ba không bị thương tâm?


Đã sửa bởi Mẹ Bầu lúc 07.04.2019, 22:06, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 450 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: apple nhi, Chichbong02, hasgn, Jinmi2301, maishawol, minatido123, nozoboku, PA79, ShiSuSe, Sweetheart1007, TerryKaf, Túi dấm nhỏ, ~Cherry Nguyễn~ và 263 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

4 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

5 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

8 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

9 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 17, 18, 19

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 213, 214, 215

12 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

13 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 16)

1 ... 33, 34, 35

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Tổng tài anh thật là hư - Cơ Thủy Linh

1 ... 183, 184, 185

17 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp Nữ

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 233, 234, 235


Thành viên nổi bật 
Libra moon
Libra moon
Mía Lao
Mía Lao
V.O
V.O
thu thảo
thu thảo
Windyphan
Windyphan
Song Nhi
Song Nhi

Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 389 điểm để mua Panda có cánh
Lục Bình: Năm nay trả lời ngắn - gọn  :D3 dễ sợ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 347 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 234 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 523 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 344 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 309 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 588 điểm để mua Cung Ma Kết
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Piano hồng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 234 điểm để mua Hạnh phúc 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Ly nước cam dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 354 điểm để mua Jifflypuff Jumps
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 202 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Công Tử Tuyết: #megau1976
Vào Bảng thiết lập cá nhân -> Lý lịch -> Thay đổi cấu hình tài khoản -> Mật khẩu mới (ở phía dưới)  :-D
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: megau1976 vừa đặt giá 358 điểm để mua Tháp Eiffel
megau1976: chào AD, lâu quá không vào dd, xin hỏi đổi mật khẩu thì vào chỗ nào! Tôi chuẩn bị đăng bài lại. thanks.
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 224 điểm để mua Socola quà tặng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 350 điểm để mua Gấu trắng tương tư
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 216 điểm để mua Ống nghe tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Hoa lồng đèn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 200 điểm để mua Gối xinh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 218 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 279 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Mèo trắng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.