Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 

Tái sinh để theo đuổi anh - Tần Mộc Xuyên

 
Có bài mới 08.08.2015, 08:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 22.05.2015, 03:20
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 231
Được thanks: 2508 lần
Điểm: 16.62
Có bài mới [Hiện đại - Trùng sinh] Tái sinh để theo đuổi anh - Tần Mộc Xuyên (39/48) - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


♥Chương 39♥ : Cuộc điện thoại tỏ tình ở KTV

Edit: Nhím Ivy

Beta: Rùa Tuki


Đoàn người Đỗ Cận được Tiểu Lâm dẫn đến một KTV cách công ty không xa, KTV này Đỗ Cận coi như quen thuộc, lúc đi học đã tới vài lần, nhìn từ xa thì không có gì khác biệt, nhìn kỹ lại mới thấy kết cấu đã được sửa sang lại một chút.

Bọn họ thuê phòng rất lớn, hai mươi người ngồi cũng không thành vấn đề, nhưng đồng nghiệp của Đỗ Cận đều là hóa thành con khỉ không một người nào chịu ngồi yên một chỗ. Chỉ chốc lát liền gây ra tiếng ồn, náo loạn hết cả lên.

KTV được trang hoàng và bố trí không tệ, giấy dán tường màu nhạt, ngọn đèn lờ mờ nên nhìn cái gì cũng mơ mơ hồ hồ. Đỗ Cận ngồi nhìn mấy đồng nghiệp nữ bên cạnh đều được làm nóng bởi tiếng nhạc sôi động đứng lên nhảy múa. Đỗ Cận cũng bị Trương Mẫn kéo đứng lên, Đỗ Cận lắc đầu, cô không biết nhảy, cô sợ sẽ dẫm lên chân người khác mất.

Hiển nhiên Trương Mẫn cảm thấy rất cụt hứng, cả người mất hứng vẫy vẫy mọi người gia nhập quần ma loạn vũ*. Trong chốc lát cả phòng biến thành sàn nhảy, mấy người trẻ tuổi hưng phấn lắc lư thân mình theo điệu nhạc.

*lũ quỷ múa loạn

Đỗ Cận nhìn mọi người nhảy nhót chắn mất hết tầm nhìn màn hình phía trước cô, cô cười bất đắc dĩ, quả nhiên cô vẫn là không hợp đến những nơi ồn ào này.

Tiểu Lâm đến KTV nghiễm nhiên trở thành trợ thủ của chị Viên, vừa hỗ trợ chọn bài hát vừa lấy rượu bận rộn mệt đến chết đi sống lại, Đỗ Cận nghiêng người nhìn Tiểu Lâm, kỳ thật cô không thích việc nịnh nọt trắng trợn như vậy. Nhưng nhân các hữu chí*, chỉ có thể nói cách nghĩ của mỗi người không giống nhau. Cô không thích không nhất định người khác cũng không thích, ít nhất nhìn chị Viên dường như có vẻ rất hứng thú.

*Ai cũng có chí riêng

Nghiêm Âm cùng chị Viên ở một bên cụng rượu, bài hát mừng ngày Quốc tế lao động Đỗ Cận nghe nhưng hoàn toàn không lọt vào tai, bài hát làm nóng kết thúc, tiếp theo là bài hát tâm đắc của Nghiêm Âm. Bài hát này hai năm trước Đỗ Cận vừa nghe đã rất thích, lúc ấy xem xong MV đã khóc hết lần này tới lần khác, không ngờ Nghiêm Âm cũng thích giai điệu này.

Giọng nói khàn khàn của Nghiêm Âm vừa mới cất tiếng hát nháy mắt làm cho khắp phòng yên lặng, giọng hát của chị ta giống như là mang theo ma âm, làm cho bọn người Đỗ Cận mơ hồ hòa mình vào trong bài hát.

Bài hát này vốn đau buồn, Nghiêm Âm hát lại càng bi thương, hoàn toàn lột tả được hàm ý của bài hát, Đỗ Cận trông thấy các đồng nghiệp ai cũng nghe đến ngây người.

Nghiêm Âm vừa hát vừa tự hỏi, chị ta chưa từng phụ bất cứ kẻ nào, người phụ nữ nào không muốn một tình yêu an an ổn ổn chứ, khi thanh âm bỗng nhiên trầm xuống, dường như chị ta nhớ ra chuyện gì không tốt, vành mắt đỏ bừng nhìn người con trai trên màn hình hôn hai má cô gái, tràn đầy hạnh phúc.

Nghiêm Âm đem micro chuyển sang bên cạnh: “Thật ngại quá, phần sau tôi không biết hát, mọi người hát tiếp nhé?”

Mọi người phía dưới đều ngây người một giây, ngay cả chị Viên cũng chưa lấy lại được tinh thần, Đỗ Cận sợ Nghiêm Âm lúng túng khó xử, đứng lên làm bộ điềm nhiên như không có việc gì nói: “Tôi đến đây tôi đến đây!”

Nghiêm Âm cảm kích đem micro đưa cho Đỗ Cận, Đỗ Cận tuy nhảy không được nhưng ca hát ngược lại không tồi, cho nên mới nói trời đóng của ai một cánh cửa thì sẽ mở cho người đó một cánh cửa khác.

Giọng hát của Đỗ Cận không khàn mà đặc biệt thanh thúy, cứ thế mang vào bài tình ca buồn một hương vị thanh mát. Hát xong cô có chút ngượng ngùng, nhưng các đồng nghiệp lại nhao nhao vỗ tay khiến khuôn mặt trắng nõn của cô hơi ửng đỏ.

Tiếp theo đến lượt Tiểu Lâm hát, Tiểu Lâm vui vẻ ca, giọng hát cũng coi như không tệ điều tiết không khí sôi động trở lại.

Đỗ Cận trở lại chỗ ngồi, nhìn thấy vị trí bên cạnh chỗ cô vừa ngồi là Nghiêm Âm. Đỗ Cận đi đến ngồi xuống, Nghiêm Âm nâng ly, thực ra hiện tại đối với Đỗ Cận việc nâng ly trong những bữa liên hoan đã hơi chút kháng cự, nhưng nhìn ánh mắt hi vọng của Nghiêm Âm, cô đưa tay bưng ly của mình lên.

“Cảm ơn.” Nghiêm Âm cùng Đỗ Cận chạm cốc, sau đó ngửa đầu lên uống hết ly rượu, Đỗ Cận cảm thấy chính mình nếu không uống thì thật không được.

Chén rượu vừa mới đến bên miệng, Trương Mẫn từ đâu đi tới chen ngang giật lấy ly rượu của Đỗ Cận: “Ôi ôi! Chết khát chết khát tôi rồi!”

Trương Mẫn đem ly rượu của Đỗ Cận uống hết, trong lòng mặc niệm: Boss ơi là Boss, vì bà chủ mà tôi rõ là liều mạng!

Uống rượu xong Trương Mẫn kéo Đỗ Cận: “Đi, chúng ta đi chơi trò chơi!”

“Trò chơi?” Đỗ Cận kinh ngạc hỏi lại, lúc ngẩng đầu mới phát hiện các đồng nghiệp đều ngồi vây quanh nhau, chính giữa đặt một bảng trò chơi KTV sặc sỡ.

Tương tự với trò chơi nói thật hay mạo hiểm, bảng trò chơi trên bàn đủ mọi loại trừng phạt, nào là uống một ly rượu, nào là hát một ca khúc. Đỗ Cận nhìn thoáng qua, lập tức không muốn chơi.

Ở phía trên còn ghi cái gì mà thua thì phải Kiss một người đàn ông ngay tại chỗ, Đỗ Cận nhìn mọi người hứng trí bừng bừng, cảm thấy bản thân có phần chóng mặt…

Chị Viên nhìn thấy Đỗ Cận không muốn chơi liền lên tiếng: “Đến đây cùng chơi đi. Còn sợ đem cô ăn sạch hay sao!”

Đỗ Cận kiên trì, lúc này Nghiêm Âm lên tiếng chào mọi người một chút liền rời đi, chị Viên đưa chị ta tới cửa liền quay trở lại, lúc hai người ở cửa chào tạm biệt đột nhiên Nghiêm Âm nói đến tên Đỗ Cận, chị Viên gật gật đầu. Trương Mẫn trông thấy chị Viên gật đầu nhìn qua phía Đỗ Cận, cô tiến đến bên cạnh Đỗ Cận nói: “Tôi đoán chắc ma nữ kia trước khi đi cũng không muốn tha cho cô đâu.”

Đỗ Cận lại không nghĩ như vậy, tuy rằng cô hơi chậm chạp nhưng cô không có cảm giác này. Đoán chừng Nghiêm Âm bảo chị Viên sau này giúp đỡ cô. Nghĩ như vậy cô càng muốn cùng Nghiêm Âm rời đi, nhưng ánh mắt chị Viên kia cứ nhìn cô chằm chằm khiến bước chân của cô vừa bước đi liền rút về.

Đỗ Cận nhìn Nghiêm Âm nói chuyện cùng chị Viên, lại nhìn nhìn một bàn trừng phạt. Trong lòng nâng lên dũng cảm nói: Tới thì tới, tôi không tin số tôi đen đủi như vậy!

Trong lòng Đỗ Cận thoáng nghĩ, kỳ thật còn là vì chị Viên là “Quan mới nhậm chức đốt ba đống lửa”, không ai biết lửa có đốt lên người mình hay không, tuy Nghiêm Âm đang nói tốt cho cô, nhưng để an toàn, cô thật sự không cần phải mạo hiểm.

*Ý nói người mới nhậm chức thường hăng hái đưa ra những chủ trương lớn; quan chức mới thường làm những việc để chứng tỏ uy quyền của mình.

Chị Viên tiễn Nghiêm Âm đi xong, trở về liền bị đồng nghiệp ầm ỹ chơi trò chơi. Lượt đầu tiên quay chính là Tiểu Lâm, anh ta có vẻ “may mắn”, vừa quay lượt đầu đã bị phạt uống liền ba ly rượu, Đỗ Cận nhìn Tiểu Lâm mắt cũng không chớp uống hết ba ly rượu, lúc ngồi xuống thì còn ồn ào: “Tiếp nào tiếp nào!”

Người thứ hai là Trương Mẫn, Trương Mẫn quay trúng ca hát, không biết làm sao mà cô ấy lại là người mù về âm nhạc, cô ấy chọn bài hát “Chạy trốn mười tám dặm”, Đỗ Cận nhìn vẻ mặt nghiêm túc hát của Trương Mẫn mà cười đau cả bụng.

Cả phòng nhân nghe Trương Mẫn hát đều cười ngã xuống đất, có người thì nằm rạp trên sô pha, còn có hai cô gái chỉ vào Trương Mẫn nói: “Tâm tình không tốt cỡ nào chỉ cần nghe cô ca hát nhất định sẽ trở nên cực kỳ tốt Aha ha ha ha…”

Trương Mẫn vẫn không thừa nhận chính mình hát dở, cô vừa hát xong liền chạy đến bên cạnh Đỗ Cận, tình sâu ý đậm nhìn Đỗ Cận: “Thế nào, tôi hát không tệ đúng không?”

Đỗ Cận chỉ vào bụng cười đến phát đau: “Cô phải hỏi nó! Ha ha ha…”

Trương Mẫn có chút ai oán, cô ấy như thế là làm sao, hát như vậy có gì sai à!?

Chị Viên nhìn đám người cười cũng cười theo, sau đó gọi mọi người lại ngồi thành một vòng tiếp tục chơi, lúc này đến phiên Đỗ Cận, trong lòng Đỗ Cận khẩn trương, tay để trên bàn hơi run run, cô quay bàn. Cái bàn chuyển động mấy vòng.

Bảy tám ánh mắt đều nhìn chằm chằm vào trò chơi, Trương Mẫn dường như còn khẩn trương hơn cả Đỗ Cận. Trong đầu cô đã nghĩ kỹ biện pháp đối phó, nếu chút nữa Đỗ Cận quay không tốt, đoán chừng cô sẽ phải hi sinh thân mình rồi.

Haiz… Mới đầu năm đã phải gánh mấy việc không dễ dàng rồi!

Bàn xoay rốt cuộc cũng ngừng lại, ánh mắt Đỗ Cận trợn to, mũi tên chỉ vào ô gọi điện thoại tỏ tình với con trai. Mấy đồng nghiệp chậc một tiếng, chẳng hề để ý ngồi thẳng dậy, một đồng nghiệp nữ còn hỏi Đỗ Cận: “Cô có người yêu chưa vậy?”

Đỗ Cận vừa định lắc đầu, chợt nghe đến nữ đồng nghiệp kia nói: “Phải nói thật đấy!”

Động tác lắc đầu của Đỗ Cận cứng ngắc, chậm rãi gật đầu, cô gái kia còn kêu lên: “Ah! Thì ra là có, mau mau, gọi điện thoại tỏ tình đi!”

Những lời này nói ra, ánh mắt đồng nghiệp đều nhìn chằm chằm Đỗ Cận, Đỗ Cận bị nhìn đến nỗi sau lưng lạnh toát: “Phải gọi bây giờ à?”

Hiển nhiên đối với thái độ lề mề của Đỗ Cận, Tiểu Lâm không có chút thiện cảm: “Đương nhiên là bây giờ, bằng không còn chờ chị về nhà à.”

Những người còn lại đều nháo nhào phụ họa nói đúng vậy, nhanh gọi điện thoại đi.

Đỗ Cận khó xử, nếu cô gọi điện thoại cho Mục Khiêm Thư tỏ tình, Mục Khiêm Thư có phải cảm thấy cô bị thần kinh rồi không?

Cô gái vừa hỏi lúc nãy cùng Tiểu Lâm nôn nóng, thấy động tác của Đỗ Cận chậm chạp, cô ta than một tiếng liền chộp lấy điện thoại trong tay Đỗ Cận: “Tôi giúp cô quay số điện thoại!”

Di động của Đỗ Cận bỗng nhiên đổi chủ, trong lòng cô cả kinh, vội vàng muốn lấy về, Trương Mẫn nhìn Đỗ Cận khẩn trương nghĩ thầm, không phải cô lưu tên Mục Khiêm Thư chứ?

Thật ra không phải Đỗ Cận lưu tên Mục Khiêm Thư, cô lưu là nam thần, lễ mừng năm mới gửi tin nhắn cho Mục Khiêm Thư liền thuận tay đem tên của anh sửa lại, cũng may là đã sửa lại!

“OK! Là cái gì nam thần đúng không?” Cô gái kia còn nhấn nút mở loa ngoài đặt ở giữa bàn.

Tim Đỗ Cận sợ tới mức sắp nhảy ra ngoài, trong lòng lặng lẽ cầu nguyện Mục Khiêm Thư đi tắm hoặc là đang xử lý công việc, tốt nhất di động bị hỏng luôn!

Nhưng mà không như Đỗ Cận mong muốn, điện thoại vang lên ba mươi giây liền có người nhận.

“Alo.” Bên kia điện thoại Mục Khiêm Thư vừa trở về nhà, mới mở cửa ra liền nghe thấy tiếng chuông điện thoại di động, anh mở ra xem, thì ra là Đỗ Cận gọi tới. Vừa mới ở trước mặt các đồng nghiệp còn làm bộ như không nhận ra mà. Hiện tại đã biết sai nên gọi điện thoại lấy lòng đây mà.

Nghĩ đến đây, tâm tình vẫn tối tăm phiền muộn của Mục Khiêm Thư tốt lên không ít, thanh âm trầm thấp chậm rãi truyền tới: “Thế nào, biết sai rồi à?”

Mọi người chỉ cảm thấy giọng nói này làm sao lại quen tai như vậy?

Đỗ Cận sợ bị lộ, cô vội vàng ngăn anh lại nói theo kịch bản đã chuẩn bị tốt: “Nghe, đừng nói gì hết. Em thích anh!”

Sau khi nhận điện thoại, quả nhiên Mục Khiêm Thư sửng sốt một giây, sau đó cười tiếp nhận: “Anh biết…”

“Biết thì tốt rồi, như vậy đi, em cúp máy trước!” Điện thoại rụp một tiếng bị cắt đứt, sắc mặt Đỗ Cận đỏ bừng cầm lấy di động của mình, làm bộ như không nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của các đồng nghiệp.

Kỳ thật bọn người chị Viên thật ra không có hoài nghi người bị gọi là Mục Khiêm Thư, lần bọn họ tiếp xúc với Mục Khiêm Thư cũng chỉ ở buổi tiệc tối hôm lễ mừng năm mới cùng với hôm nay vô tình gặp được, không thể coi là nhiều. Trừ bỏ cảm giác giọng nói hơi quen thuộc, còn lại cũng không có nghi ngờ gì về anh.

Trái lại, điện thoại bên này bị cúp ngang, Mục Khiêm Thư đung đưa di động, ngồi ở trên ghế sofa, ánh mắt bay tới phương xa. Rõ ràng cô không dám để đồng nghiệp biết rõ thân phận của anh?

Được, rất tốt!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Rùa Tuki về bài viết trên: An Du, Juuni, Keobonggon2013, Phonglinhlam, Píngô, Trang2912, Tây Tây, củ chuối, kimbaka, namyên, thaongoc111, tinhcachcongai, traiothiem
     

Có bài mới 09.08.2015, 10:16
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 22.05.2015, 03:20
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 231
Được thanks: 2508 lần
Điểm: 16.62
Có bài mới [Hiện đại - Trùng sinh] Tái sinh để theo đuổi anh - Tần Mộc Xuyên (41/48) - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


♥Chương 40♥ : Cô ấy không bước qua, anh sẽ bước

Edit: Nhím Ivy

Beta: Rùa Tuki


Mục Khiêm Thư ở trong nhà ngây người hồi lâu, cú điện thoại vừa rồi quả thật đã làm cho anh phát cáu, vì vậy anh cầm theo áo gió vàng nhạt sải bước đi ra khỏi nhà.

Lúc Đỗ Cận trở về đã hơi choáng váng, nhưng là thần trí vẫn còn thanh tỉnh, nhớ tới vừa rồi Trương Mẫn vì giúp mình uống rượu mà thần trí mất tỉnh táo được bạn trai tới đón, trong lòng Đỗ Cận vô cùng ấm áp.

Cuối cùng cô cũng có một người bạn của mình trong công ty, cảm giác như vậy, rất rất tốt. Tốt đến độ khiến cô đã quên hôm nay đã xảy ra một chuyện với người nào đó.

Mục Khiêm Thư nhìn thấy Đỗ Cận từ trên xe taxi bước xuống, đi đường loạng choạng, cơn tức giận trong bụng anh nổi lên, say thành như vậy mà còn dám đi taxi!

Đỗ Cận mang theo túi xách bước xuống xe, lại cảm thấy mình bị theo dõi, cô nhìn trái nhìn phải vẫn không thấy ai, nhưng cái cảm giác bị rình rập này lại càng ngày càng nghiêm trọng.

Đỗ Cận quấn chặt áo bông, cúi thấp đầu chạy nhanh về phía trước. Đột nhiên ở trước mắt xuất hiện một bóng đen.

“Á!!” Đỗ Cận sợ tới mức thét lên, bên tai cảm thấy một đôi môi ấm áp: “Đỗ Cận!”

Đỗ Cận nghe thấy giọng nói của Mục Khiêm Thư, lập tức ngẩng đầu lên, sắc mặt mới hơi thả lỏng: “Sao anh lại ở đây? Anh làm em sợ muốn chết!”

Mục Khiêm Thư cười như không cười: “Ha ha, em còn biết sợ sao?”

Đỗ Cận cảm thấy lòng tự tôn nhỏ bé của mình bị đả kích, cô mở to hai mắt: “Làm sao, em không thể sợ hãi được à? Em là phụ nữ đó!?”

Mục Khiêm Thư kéo tay Đỗ Cận đi về phía khu chung cư của cô, sắc mặt âm u: “Trừ giới tính của em, mặt khác thật đúng là không thấy điểm nào của em giống phụ nữ.”

Đỗ Cận nhìn sắc mặt Mục Khiêm Thư, vốn muốn phản bác lại lặng lẽ nuốt trở về: “Anh sao thế, em nhớ là đâu có nợ tiền anh…”

Mục Khiêm Thư kéo tay Đỗ Cận mãi cho đến cửa nhà của cô, đứng thẳng người, nhìn Đỗ Cận, vẻ mặt nghiêm trọng: “Chẳng lẽ em không biết mình sai ở đâu?”

“Em sai?” Phản ứng của Đỗ Cận luôn luôn chậm chạp, trong suy nghĩ của cô bây giờ chỉ cho rằng bởi vì cú điện thoại kia quấy rầy anh, cho nên anh đến đây khởi binh vấn tội.

Nhưng thực sự, cô vẫn không biết lỗi của mình là gì.

Mục Khiêm Thư nhìn vẻ mặt mờ mịt của Đỗ Cận, cơn tức trong lòng dần dần sôi trào, chẳng lẽ cô vẫn chưa nhận ra lỗi của mình?

“Anh đang nói cuộc điện thoại hôm nay sao? Em có thể giải thích mà!” Đỗ Cận nghĩ đi nghĩ lại chỉ nói được như vậy, nhưng Mục Khiêm Thư nghe thấy lời của cô sắc mặt lại đen vài phần.

Trước đó Trương Mẫn đã gửi tin nhắn nói cho anh biết chuyện điện thoại, nhưng thứ anh quan tâm không phải danh tiếng hay lợi ích gì cả, cũng không quan tâm thân phận ông chủ của Hoa Tư, điều anh quan tâm chính là cô.

Tình cảm của cô, vui buồn của cô, hết thảy của cô anh đều muốn biết, anh có thể nói cho toàn bộ thế giới biết, Mục Khiêm Thư anh thích người phụ nữ tên Đỗ Cận.

Nhưng còn cô thì sao?

Lúc nhìn thấy anh thì cô trốn tránh, không dám nói cho các đồng nghiệp quan hệ của bọn họ, tuy rằng Lý Á vẫn nhắc nhở anh Đỗ Cận làm như vậy là phản ứng bình thường của một người con gái.

Nhưng cô là Đỗ Cận, cô là người con gái mà anh thích thì có cái gì không thể để cho người khác biết?

Mục Khiêm Thư nhìn Đỗ Cận thật sâu một hồi, thở dài một hơi cái gì cũng không nói, sau đó xoay người rời đi, chỉ lưu lại cho Đỗ Cận một bóng lưng càng ngày càng xa, cuối cùng anh lên xe nghênh ngang rời đi, chỉ còn lại bụi bặm bay bổng trong không khí.

Mục Khiêm Thư cảm thấy nếu không rời đi anh sẽ cùng Đỗ Cận cãi nhau, anh không thích cùng người khác khắc khẩu, nhất là với người con gái mình thích. Nhưng anh sợ bản thân không khống chế được, đúng là anh vẫn còn đánh giá thấp vị trí của Đỗ Cận ở trong lòng anh.

Mãi cho đến khi Mục Khiêm Thư rời đi Đỗ Cận mới lấy lại tinh thần, vẻ mặt nghiêm trọng của anh vừa rồi, giọng nói cũng rất khó chịu, quen nhau nửa năm, cô chưa từng thấy Mục Khiêm Thư bực bội như vậy bao giờ.

Đột nhiên cô có chút đau lòng.

Đỗ Cận trở về chung cư, thay áo ngủ nằm ở trên giường, Lục Mạn lại cùng Triệu Tĩnh đi chơi, đến bây giờ cũng chưa có trở về.

Nghe nói hai người sắp đám cưới, Lục Mạn còn đặt trước Đỗ Cận, bảo cô nhất định phải có mặt để làm phù dâu cho cô ấy.

Đỗ Cận nghĩ đến chuyện của mình và Mục Khiêm Thư, cô và Mục Khiêm Thư cũng sẽ có một ngày như thế sao?

Quen Mục Khiêm Thư cũng mới có mấy tháng, vẫn cứ có cảm giác không chân thật như vậy, ngay từ đầu anh bá đạo đi vào cuộc sống của cô, không cho cô một chút cơ hội để thở, anh dùng tốc độ tia chớp làm cho cô dứt khoát với Lâm Tử Dương, sau đó tình yêu ùn ùn kéo đến.

Cô thích Mục Khiêm Thư, thích dáng vẻ khi anh làm việc, khi anh nắm tay cô, đi bên cạnh cô, thắt lưng thẳng tắp, mỗi một động tác của anh cô đều thích. Nhưng trong lòng cô vẫn còn một chút tự ti nho nhỏ luôn nổi lên.

Khuôn mặt của cô không tính là xuất sắc, dáng người không cao, bằng cấp cũng không phải quá đặc biệt, cô như vậy đứng chung Mục Khiêm Thư, giống như là cô bé Lọ Lem đứng cùng hoàng tử. Mỗi ngày chờ đợi đến mười hai giờ cùng hoàng tử hẹn hò, nhưng mà cô lại sợ hãi hiện thực. Khi mười hai giờ qua đi cô sợ chính mình phải cởi bỏ bộ váy của cô bé Lọ Lem, chỉ có thể trốn ở một góc nhìn hoàng tử đi khắp thế giới tìm cô.

Cô mang theo Mục Khiêm Thư về nhà, cô cho là mình có thể mở rộng trái tim thoải mái đứng ở bên cạnh Mục Khiêm Thư, nhưng vì sao trước mặt nhiều đồng nghiệp, trong lòng cô vẫn lùi bước, tại một khắc kia sự tự ti của cô bị phóng đại vô số lần. Ăn mòn trái tim cùng sự kiên cường của cô .

Mục Khiêm Thư lúc nãy tới muốn nói gì đó, cô không biết có phải thái độ hôm nay của cô đã làm tổn thương anh, trong lòng cũng muốn đến gần anh, nhưng người lại vô thức lùi bước. Làm sao anh có thể hiểu được nỗi thương tâm của một người bình thường như cô?

Tình yêu cuối cùng cũng phải cần một người tương xứng…

Tối hôm nay Đỗ Cận không nhận được lời chúc ngủ ngon của Mục Khiêm Thư, cô nắm di động suy nghĩ nửa ngày, đem tin nhắn xin lỗi viết rồi lại xóa, xóa rồi lại viết, cuối cùng đặt điện thoại di động xuống, mãi cho đến khi màn hình di động tối đen cô mới nhắm mắt lại.

Hôm nay nhất định là một đêm mất ngủ.

Mục Khiêm Thư vẫn chưa trở về nhà, anh lái xe đến nhà Mục Khiêm Kỳ, bụng Mục Khiêm Kỳ đã hơi nhô ra một chút, mấy ngày nay đều ngủ rất trễ, nói là muốn vận động.

Thời điểm Mục Khiêm Thư đến Mục Khiêm Kỳ còn đang trong phòng khách tập luyện. Anh buông áo trên tay xuống, nằm trên sô pha, Mục Khiêm Kỳ bước tới.

“Anh, làm sao vậy?” Mục Khiêm Kỳ lau mồ hôi nhận nước trái cây quản gia đưa cho cô, uống xong đi đến ngồi bên cạnh Mục Khiêm Thư.

“Không có gì, anh hơi mệt.” Mục Khiêm Thư đưa tay xoa mắt, cảm giác chua xót dâng lên.

“Là vì chị dâu sao?” Gần đây lực chú ý của Mục Khiêm Kỳ đều đặt vào đứa nhỏ, đối với chuyện tình cảm của Mục Khiêm Thư ít chú ý hơn.

“Ừ. Không có việc gì, em đi nghỉ ngơi đi.” Tuy rằng Mục Khiêm Thư rất muốn có người tâm sự cùng mình, nhưng Mục Khiêm Kỳ đang mang thai, anh sợ cô mệt mỏi.

“Em không sao. Anh và chị dâu làm sao vậy? Hôm nay Lý Á đã nói cho em biết một chút, anh, anh nghĩ như thế nào?” Mục Khiêm Kỳ biết Mục Khiêm Thư không phải loại đàn ông tùy tiện, nếu không phải bởi vì Đỗ Cận là người con gái anh thích, trong lòng anh cũng sẽ không loạn như vậy.

“Anh không sao. Em đi nghỉ ngơi đi.” Một lát sau thần sắc của Mục Khiêm Thư trở lại bình thường, anh nhìn thấy Mục Khiêm Kỳ còn ngồi ở bên cạnh mình, sắc mặt lo lắng nhìn chính mình. Mục Khiêm Thư vuốt vuốt tóc Mục Khiêm Kỳ, như đã nắm chắc phần thắng trong tay nói: “Em không tin anh hai em à? Cô ấy không bước đến, vậy để anh bước là được.”

Trong nháy mắt Mục Khiêm Kỳ đã nở nụ cười, cô lắc lắc đầu: “Không hổ là anh của em, em còn tưởng rằng…”

Lời vẫn chưa nói xong, Mục Khiêm Kỳ đẩy tay Mục Khiêm Thư ra: “A, mệt chết đi được, em muốn đi ngủ.”

Mục Khiêm Thư nhìn bóng lưng Mục Khiêm Kỳ biến mất sau cửa phòng, anh cười khổ, anh biết mình lại khiến em gái buồn phiền.

Lý Á quen Mục Khiêm Kỳ khi đang đi làm, lúc đó Mục Khiêm Kỳ chỉ là một sinh viên vừa mới tốt nghiệp, cô có cuộc sống công chúa nhưng không có bệnh công chúa, Lý Á đã bị cô cuốn hút đến mê muội.

Lý Á ở Hoa Tư cũng coi như là nhân vật phong vân, tuổi trẻ lại có tư chất, anh giống như một hắc mã đánh vào nội bộ Hoa Tư, sau khi quen biết Mục Khiêm Kỳ anh càng thêm ra sức vì công ty làm việc.

Về sau hai người trẻ tuổi thuận lý thành chương ở cùng nhau, Mục Khiêm Kỳ cũng gọi điện thoại cho Mục Khiêm Thư đang ở nước ngoài biết, nói với anh rằng cô muốn kết hôn.

Hiển nhiên Mục Khiêm Thư vô cùng giật mình, em gái anh hết mực yêu thương muốn kết hôn, đối tượng vẫn chỉ là một người trẻ tuổi không có danh tiếng gì.

Mục Khiêm Thư dùng thời gian hai ngày tìm được hết toàn bộ tư liệu về Lý Á, anh càng xem càng tức giận, Mục Khiêm Kỳ là do anh nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên, làm sao có thể gả cho một tên tiểu tử nghèo như vậy được!

Chỉ có thể trách khi đó Mục Khiêm Thư không biết gì, nếu ở hiện tại, chắc rằng đã không dùng phương thức cực đoan như vậy chia rẽ bọn họ.

Mục Khiêm Thư đích thân trở về, lúc đó Mục Khiêm Kỳ đã chuẩn bị xong hôn lễ cùng Lý Á, anh nhìn em gái đắm chìm trong hạnh phúc, mũi nhọn tự nhiên chỉ về phía Lý Á.

Lý Á bị uy hiếp.

Dùng cha mẹ để uy hiếp, Mục Khiêm Thư đã làm một chuyện khiến anh cuối cùng phải hối hận, Lý Á là một người con có hiếu, tất nhiên sẽ không có khả năng nhìn cha mẹ chịu khổ, nhưng Lý Á không muốn buông tay Mục Khiêm Kỳ.

Sau đó Lý Á cũng làm ra một chuyện hối hận không kịp.

Lý Á ở Hoa Tư thuộc loại nhân vật quan trọng, anh muốn lấy tư liệu quan trọng của Hoa Tư quả thực dễ như trở bàn tay, anh đem tin tức bán cho công ty đối thủ từ trước đến nay của Hoa Tư. Do đó cầm thù lao dày quyết định mang theo Mục Khiêm Kỳ đến tìm ba mẹ của anh.

Sau lại bị Mục Khiêm Thư biết, tìm thấy nơi bốn người Lý Á trốn. Mục Khiêm Kỳ biết Lý Á đã làm ra một chuyện điên rồ, về phần số tiền kia Lý Á vẫn giữ lại không có chi tiêu, cuối cùng Mục Khiêm Thư dẫn Mục Khiêm Kỳ trở về.

Mục Khiêm Kỳ về tới nhà, không ăn không uống không ngủ, cả ngày ngẩn người giống tượng gỗ, mỗi ngày Lý Á đều quỳ gối trước cửa nhà Mục Khiêm Kỳ, có một ngày thật sự chống đỡ không được đã ngã xuống. Mục Khiêm Thư nhìn chiếc cằm gầy nhọn của em gái và Lý Á nằm ở trong bệnh viện, bản thân chủ động nói thật, đem từng chuyện mình đã làm nói cho Mục Khiêm Kỳ nghe, lại đem bản thân nói thành một người xấu tội ác tày trời.

Mục Khiêm Kỳ cuối cùng cũng đến bệnh viện hỏi thăm sức khỏe của Lý Á, tuy rằng mọi chuyện đã qua, nhưng mỗi lần Mục Khiêm Kỳ hồi tưởng lại vẫn cảm thấy hành động vứt bỏ công ty lúc đó của Lý Á cũng chính là vứt bỏ cô.

Nhưng Mục Khiêm Thư không phải Lý Á, Mục Khiêm Kỳ biết vô luận như thế nào Mục Khiêm Thư cũng sẽ không buông tay Đỗ Cận, cô tin chắc như vậy.


Đã sửa bởi Rùa Tuki lúc 12.08.2015, 14:08, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Rùa Tuki về bài viết trên: An Du, Juuni, Keobonggon2013, Phonglinhlam, Píngô, Violet12358, củ chuối, namyên, thaongoc111, thucquy, tinhcachcongai, traiothiem
     
Có bài mới 11.08.2015, 10:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 22.05.2015, 03:20
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 231
Được thanks: 2508 lần
Điểm: 16.62
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Tái sinh để theo đuổi anh - Tần Mộc Xuyên (41/48) - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


♥Chương 41♥ : Làm hòa

Edit: Nhím Ivy

Beta: Rùa Tuki


Từ sau đêm đó, đã một tuần Đỗ Cận không liên lạc cùng Mục Khiêm Thư. Cô và anh giống như biến thành người xa lạ, không điện thoại không tin nhắn, lúc này Đỗ Cận mới phát hiện ngày thường đều là Mục Khiêm Thư gọi cho cô còn nhiều hơn cô gọi cho anh, đột nhiên thiếu điện thoại của anh khiến cả người cô không quen.

Qua một ngày rồi lại một ngày, nhiều lần khi tan tầm, Đỗ Cận giả vờ đứng ở tháng máy để “vô tình” gặp Mục Khiêm Thư, nhưng lần nào cũng không gặp được anh. Mục Khiêm Thư giống như bốc hơi khỏi nhân gian, từ đầu đến cuối cả bóng người cũng không thấy, không biết thật sự anh có việc bận hay vẫn đang trốn tránh cô.

Điều này làm cho cô có chút bi thương.

Chủ nhật Đỗ Cận theo đuôi Lục Mạn gật gà gật gù đi làm bóng đèn, cũng may Lục Mạn và Triệu Tĩnh đi chọn một ít vật dụng trong nhà, thỉnh thoảng cô cũng cho một vài ý kiến, cho nên cô cũng coi như là một cái bóng đèn hữu ích.

Đỗ Cận đã tiếp xúc với Triệu Tĩnh vài lần, cảm thấy Triệu Tĩnh là một người đàn ông đặc biệt cẩn thận, trước khi mua đồ đều lo lắng đến mọi mặt, không giống Lục Mạn, cái gì cũng chỉ đại khái.

Đỗ Cận cảm thấy mình và Lục Mạn hơi giống nhau, bình thường ra ngoài đều là Mục Khiêm Thư chăm sóc cho cô, mà cô lại chưa bao giờ chủ động đi tìm anh.

Đỗ Cận nhìn di động trên tay không hề có động tĩnh gì, đem tin nhắn đã soạn xong nhìn lại một lần, sau đó lại xóa từng chữ từng chữ một.

Khác biệt lớn nhất giữa Triệu Tĩnh và Mục Khiêm Thư chính là, bọn họ không phải là người cùng một thế giới, mà cô và Lục Mạn lại cùng một thế thế giới.

Nhìn hai người ở trước mắt lựa chọn đồ dùng trong nhà, Đỗ Cận hơi giật mình, trong đầu cô nghĩ nếu như là Mục Khiêm Thư, anh sẽ lựa chọn cái gì?

Mục Khiêm Thư thích màu tối, bộ pha trà trong nhà cơ bản không phải xám thì chính cũng đen, Đỗ Cận nghĩ nếu để cho Mục Khiêm Thư trang trí phòng tân hôn của cô và anh, người ta còn tưởng rằng Mục Khiêm Thư bị bức hôn.

Nghĩ đi nghĩ lại Đỗ Cận liền cười ra tiếng, tiếp theo ý thức được sự tưởng tượng của bản thân càng ngày càng nghiêm trọng.

Buổi tối sau khi ăn cơm tối Triệu Tĩnh đưa Lục Mạn và Đỗ Cận về nhà trọ liền rời khỏi, Lục Mạn và Đỗ Cận cười nói ha ha đi về nhà, cả ngày hôm nay Lục Mạn đều rất quan tâm đến cảm xúc của Đỗ Cận. Tuy rằng cô không biết xảy ra chuyện gì, nhưng mà cô sẽ ủng hộ Đỗ Cận vô điều kiện, giống như lần trước cô và Triệu Tĩnh cãi nhau, Đỗ Cận cũng ủng hộ cô vô điều kiện như vậy.

Nghĩ đến Triệu Tĩnh, Lục Mạn liền đem chuyện ác mình làm với Tôn Ngâm ra pha trò cho Đỗ Cận vui vẻ, Đỗ Cận càng nghe càng cảm thấy Lục Mạn thật xấu xa.

Cuối cùng Lục Mạn nói: “Cậu không biết vẻ mặt của cô ta lúc nhìn thấy Triệu Tĩnh nói muốn kết hôn đâu, ha ha, thật sự rất buồn cười. Đúng rồi, mình còn mời cô ta làm phù dâu cho mình nữa đấy.”

Đỗ Cận nhìn Lục Mạn cười đến khoái trá, nghĩ đến cô gái kia lại chịu khổ bởi thủ đoạn thâm hiểm của cô ấy rồi.

Hai người một đường vừa nói vừa cười, đi đến cửa nhà liền nhìn thấy một người đàn ông.

Mục Khiêm Thư chỉ mặc một thân tây trang, bên ngoài ngay cả áo khoác cũng không mặc, tuy rằng mùa xuân đã qua, trời đã ấm lại, nhưng buổi tối thời tiết vẫn rất lạnh. Đỗ Cận nhìn sắc mặt Mục Khiêm Thư đã hơi tái nhợt, do lạnh nên bị đông cứng lại rồi.

Lục Mạn nhìn Mục Khiêm Thư đi tới, rất thức thời tránh ra, cô đung đưa chùm chìa khóa trên tay: “Mình vào nhà trước, hai người từ từ nói chuyện.”

Đỗ Cận ừ một tiếng, Mục Khiêm Thư gật đầu với Lục Mạn. Lục Mạn vừa mở cửa vừa nói với Đỗ Cận: “Đương nhiên không trở về cũng không sao đâu, hì hì hì…”

Nói xong liền đi vào nhà, lưu lại vẻ mặt xấu hổ của Đỗ Cận.

“Chuyện kia…”

“Nhớ anh không?” Hai người đồng thời mở miệng, Đỗ Cận bị câu hỏi ‘nhớ anh không’ của Mục Khiêm Thư làm cho cô sửng sốt, cô nhớ anh không? Cô thực sự không nhớ anh sao?

“Làm sao bây giờ, em không nhớ anh, anh vẫn luôn nhớ em.” Mục Khiêm Thư than thở một tiếng, đi lên phía trước kéo người Đỗ Cận lại, mặt vùi vào cổ cô, ngửi mùi hương quen thuộc. Vẫn giống như trong trí nhớ.

Em cũng… Nhớ anh… Đỗ Cận không nói chuyện, để mặc anh ôm, tim đập trong nháy mắt rối loạn, bàn tay anh vây quanh eo của cô, sít chặt.

Hơi thở lạnh như băng của Mục Khiêm Thư xông vào mũi, khiến sự nặng nề bao phủ Đỗ Cận.

“Sao một tuần nay không gọi cho em?” Đỗ Cận chung quy vẫn là con gái, để ý nhất chuyện này: “Có phải anh còn tức giận?”

“Không có.” Mục Khiêm Thư chôn mặt ở cổ Đỗ Cận, thanh âm rầu rĩ truyền đến, như là chịu thua: “Anh đi công tác.”

Trái tim của Đỗ Cận lập tức được thả lỏng, không rõ cảm giác đó là gì, giống như thời điểm bị đưa đến pháp trường chuẩn bị tử hình đột nhiên một người nói rằng cô bị oan vậy.

Những thống khổ trước kia của cô không cánh mà bay, tâm tình chỉ vì một câu nói của Mục Khiêm Thư mà trở nên bay bay.

Khóe miệng của Đỗ Cận cuối cùng cũng hiện lên nụ cười, cô vùi trong lòng Mục Khiêm Thư, vươn tay cánh tay gắt gao ôm chặt Mục Khiêm Thư, Mục Khiêm Thư cảm giác sợi tóc màu đen vuốt ve hai má, có chút ngứa, nhưng cũng mang theo hạnh phúc.

Sau một tuần, sau cơn mưa trời lại sáng, Đỗ Cận vô cùng vui vẻ, Trương Mẫn nhìn nụ cười xinh đẹp như đóa hoa của Đỗ Cận, trong lòng thầm nghĩ, quả nhiên Boss vừa trở về bà chủ liền thoải mái.

Sau khi chị Viên lên làm trưởng phòng bỗng nhiên trở nên thân thiết với các cô hơn thường ngày, tuy rằng bình thường mối quan hệ của Đỗ Cận và chị Viên không quá thân.

Mỗi ngày trong văn phòng khắp nơi đầy những tiếng oán than, mỗi người đều lén nói chị Viên đã sớm bắt đầu thời kỳ mãn kinh, Đỗ Cận buồn cười nhìn Tiểu Lâm luôn đi theo đuôi chị Viên, hai ngày nay cả cậu ta cũng bị phê bình.

Cho nên nói, lòng lãnh đạo như kim dưới đáy biển, ai cũng không thể sờ tới được.

Đỗ Cận thì ngược lại, bản thân cô không bị cái gì ảnh hưởng, cô nghĩ chắc hẳn là do Nghiêm Âm đã nhắc chị Viên.

Buổi chiều sau giờ nghỉ trưa, cửa phòng làm việc truyền đến xôn xao, Đỗ Cận tò mò hỏi chuyện gì xảy ra, chị Viên* đã đi tới.

“Mỗi người khẩn trương thu dọn lại bàn làm việc của mình, vệ sinh quét tước sạch sẽ, toàn bộ tài liệu tôi đã chỉ thị kiểm kê lại một lượt! Một lát nữa tổng giảm đốc sẽ xuống đây kiểm tra!” Chị Viên hiển nhiên có chút khẩn trương, đầu óc bề bộn đến choáng váng cũng chưa biết nên thu xếp cái gì trước tiên.

Mọi người nghe tổng giám đốc xuống thị sát cả người run lẩy bẩy, cảm giác buồn ngủ giữa trưa lập tức quét sạch, nâng cao tinh thần, bắt đầu bận bịu bù li bù loa hết cả lên.

Đỗ Cận nhìn quanh, không chỉ văn phòng của bọn họ, mà ngay cả văn phòng bên cạnh cũng vội vàng rối loạn, mà dưới tình huống hỗn loạn này, trước mặt Đỗ Cận xuất hiện một người đàn ông.

Lâm Tử Dương nhìn Đỗ Cận sửa sang lại tư liệu, phát hiện ra rằng hắn đã đứng ba phút cô vẫn không nhìn thấy hắn, cuối cùng hắn phải lên tiếng.

“Đỗ Cận, chúng ta nói chuyện đi.” Lâm Tử Dương không thể tưởng được bản thân có một ngày sẽ có thể nói ra lời nói bất đắc dĩ như vậy, hắn chưa bao giờ cảm thấy bản thân lại là một người đàn ông thích quấn chặt lấy người khác, nhưng không biết vì sao, vừa trông thấy Đỗ Cận, trái tim và thân thể đều không thuộc về chính mình nữa.

Nói ra ngay cả chính hắn cũng không tin, không ngờ hắn lại trở thành một người đàn ông dai dẳng như vậy…

Cho nên hắn cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn sẽ làm ra những chuyện không lý trí, bây giờ nhân lúc mọi chuyện vẫn còn kịp, hắn đã nghĩ thông suốt.

“Lâm Tử Dương?” Đỗ Cận có chút giật mình nhìn người đi tới, hắn tìm cô? Bọn họ còn có chuyện gì chưa nói hết sao?

Đỗ Cận xin chị Viên nửa tiếng, tuy rằng chị Viên rất không vui, nhưng vẫn dặn dò cô tốt nhất là nên trở về trước khi tổng giám đốc đến.

Đỗ Cận lanh trí đáp ứng, đi theo Lâm Tử Dương đến sân thượng của công ty.

“Đi Anh quốc?” Đỗ Cận cùng Lâm Tử Dương đứng ở trên tầng thượng, gió lạnh thổi mái tóc dài của Đỗ Cận bay bay, cô vén lại tóc bị gió thổi dính vào khóe miệng, vẻ mặt rất giật mình.

“Ừ, đã xin được rồi, tháng sau sẽ đi.” Lâm Tử Dương nhìn Đỗ Cận thật sâu, hắn muốn nhớ kỹ hình ảnh của cô, cũng chỉ là nhớ kỹ.

“Ừ.” Đỗ Cận không biết nói gì, thuận buồm xuôi gió? Bảo trọng? Lời nói như vậy chỉ sợ Lâm Tử Dương đã nghe nhiều rồi.

“Còn Lục Thanh?” Đỗ Cận không tin Lục Thanh sẽ khinh địch như vậy, chịu để cho Lâm Tử Dương rời đi, quả nhiên Lâm Tử Dương chau mày, chậm rãi nói: “Cô ấy đi cùng anh.”

Đỗ Cận à một tiếng, bắt đầu không biết nói gì tiếp, chẳng lẽ hắn đến khoe khoang rằng mình đã tìm được bạn gái?

Lâm Tử Dương thấy không còn lời nào để nói với Đỗ Cận, trong lòng có chút khổ sở, tia hi vọng nhỏ nhoi dưới đôi mắt tỉnh táo của Đỗ Cận hóa thành hư ảo, thật sự một chút cô cũng không để ý đến anh.

Đỗ Cận ngồi cùng Lâm Tử Dương một lúc liền xoay người trở lại văn phòng, nhìn Đỗ Cận không chút do dự xoay người rời đi, Lâm Tử Dương thu hồi ánh mắt. Từ nay về sau thế giới của hắn không có cô, thế giới của cô cũng sẽ không có hắn.

Lâm Tử Dương cười khổ, có lẽ thế giới của cô chưa bao giờ có hắn.

Đỗ Cận trở lại văn phòng, không khí khẩn trương vẫn còn tiếp túc, hơn nữa nhiệt độ đang không ngừng tăng lên.

“Nhanh lên, còn 10 phút nữa tổng giám sẽ đến đấy.” Chị Viên thu dọn xong văn phòng nhìn thấy Đỗ Cận vội vội vàng vàng từ bên ngoài đi vào, gật gật đầu đi vào phòng làm việc của mình.

Đúng hai giờ chiều, bóng dáng Mục Khiêm Thư rốt cục xuất hiện, đi theo phía sau là thư kí, còn có mấy người lãnh đạo đứng đầu bộ phận thiết kế, có người Đỗ Cận nhận ra, có người cũng chưa từng gặp qua bao giờ.

Mọi người trong bộ phận đứng thành một hàng, giống như ở thời cổ đại đứng một chỗ chờ đế vương và sủng phi đi tới.

Trương Mẫn nhỏ giọng giới thiệu từng người cho Đỗ Cận, lãnh đạo này thích uống rượu, lãnh đạo kia thích tham những món lợi nhỏ, tai Đỗ Cận nghe nhưng tầm mắt lại chuyển tới trên người Mục Khiêm Thư, cô chỉ vào Mục Khiêm Thư hỏi Trương Mẫn: “Vậy còn tổng giám đốc?”

Trương Mẫn đang nói đột nhiên dừng lại, trong lòng nói thầm: Tổng giám đốc so với tôi cô không phải còn biết nhiều hơn tôi sao?

Nhưng sao có thể để lộ, Trương Mẫn ngoan ngoãn nói: “Khuyết điểm lớn nhất của Tổng giám đốc chính là quá đẹp trai, đẹp trai đến nỗi khiến cho người ta không cầm lòng được!”

Đỗ Cận hỏi Trương Mẫn ấn tượng về Mục Khiêm Thư hoàn toàn chỉ vì cảm thấy thú vị, nghe thấy Trương Mẫn đánh giá như vậy, Đỗ Cận chăm chú nhìn hướng Mục Khiêm Thư đi tới.

Rất đẹp trai?

Ừ, không phải chỉ là vóc dáng hơi cao chút, khuôn mặt hơi tuấn tú, đôi mắt hơi sắc bén, khóe miệng hơi nghiêm nghị hay sao… Ờ, quả nhiên hiện tại cũng có quá nhiều thứ để khen rồi.

Trong lòng Đỗ Cận thầm đem khuyết điểm ưu điểm của Mục Khiêm Thư liệt kê ra, phát hiện Mục Khiêm Thư dường như thật sự không có khuyết điểm gì, nào như cô, hay quên lại hay ăn…

Quan trọng nhất là hay sĩ diện.

Đêm qua sau khi Mục Khiêm Thư tâm sự với cô, anh hỏi Đỗ Cận có muốn đến nhà của anh hay không, Đỗ Cận biết Mục Khiêm Thư sẽ không làm xằng làm bậy, đến nhà anh cũng chỉ ôm hôn thân mật, nhưng cô vẫn lấy lý do lo lắng Lục Mạn ở nhà một mình mà khéo léo từ chối. Nhìn sắc mặt Mục Khiêm Thư lập tức trở nên ảm đạm, trong nội tâm Đỗ Cận cũng cảm thấy rất đau lòng, nhưng vừa mới khăng khăng cự tuyệt, cô làm sao không biết xấu hổ mà mở miệng được.

Vì thế cho nên mới nói cô chính là người hay nổi máu sĩ diện…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Rùa Tuki về bài viết trên: An Du, Hoacamtu, Juuni, Keobonggon2013, Phonglinhlam, Píngô, củ chuối, namyên, thucquy, tinhcachcongai
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: agrohimjox, agrohimuyy, Polinajqi, somnus1201 và 46 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

10 • [Hiện đại] Cookie ngọt ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Ngoại truyện trang 18)

1 ... 16, 17, 18

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

17 • [Hiện đại] Đại thần em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

1 ... 33, 34, 35

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

19 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

20 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 735 điểm để mua Đá garnet
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 701 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: ai làm edit không :<< tui cần hỏi a
Công Tử Tuyết: hửm??
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 666 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: mình cần hỏi chút
cửu sắc ưu tư: còn ai onl không
Hà Linh Sơn: Cũng muốn có một nhóm bạn để cùng nhau đi ăn, đi du lịch, tán gẫu.
Cảm giác cô độc giữa thành phố rộng lớn này
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 633 điểm để mua Sư Tử Nữ
songngu45: ai biết tên truyện đó chỉ dùm mình, lâu quá nên mình quên mất tên gì rồi, truyện hiện đại chỉ nhớ là mưu sinh hay là gì đó
songngu45: mình muốn tìm truyện có nội dung là mở đầu là nữ chính đang trốn tránh nam chính đi làm chui nhưng do có một giao dịch nên nữ chính đi kích hoạt lại thẻ ngân hàng thế là không đầy 24 tiếng sau nam chính đã tìm được cô qua thông tin thẻ ngân hàng cảu cô và bắt về, sau này nam chính đi tù để trả nợ việc làm chết cha của nữ chính trong quá khứ sau 7 năm trở về đoàn tụ với nữ chính đã có con trai lớn được 6 tuổi
songngu45: mọi ngioefi ơi cho mình hỏii
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
ngocquynh520: J
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 601 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Vòng tay đá quý
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 610 điểm để mua Ngọc tím 3
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.