Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

 
Có bài mới 23.07.2015, 10:18
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2120 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 34: Nha hoàn bên người không dễ làm



Hai người vểnh tai, ngừng thở, cẩn thận nghe đối thoại bên trong.

Nam: Không dạy dỗ nàng cho tốt, nàng sẽ càng vô pháp vô thiên

Nữ: Tránh ra, cách xa ta một chút

Nam: Xa, đây không đủ xa sao, nàng không nghĩ xem nếu vậy lúc gần sẽ thành cái dạng gì

Nữ: Bộ y phục này không mặc được nữa rồi

Nam: Yên tâm, ta mua mới cho nàng, đến đây nào

Nữ: A...... Chàng đừng tới đây

Bên trong lại vang ra tiếng quần áo bị xé, Tiểu Nghiên nghĩ ngày mai nhất định thiếu nãi nãi thương tích đầy mình cho coi.

Nam: Nàng trốn cái gì, mau lại đây

Nữ: Không muốn, trước kia ta chưa thấy rõ, thì ra thô như vậy, không được, ta sẽ mất mạng đó

Nam: Nhảm nhí, trước kia đều là buổi tối, tất nhiên nàng nhìn không rõ. Hôm nay ta sẽ đồng vu quy tận với nàng

Nữ: Đừng mà, xin chàng, đừng tới đây

Tiểu Nghiên lại nghĩ: Đại thiếu gia thật là nhẫn tâm, thiếu nãi nãi đã cầu xin tha thứ, cũng đừng đánh chứ.

Nam: Có điều, có thể thấy rõ nàng, ta cũng thật vui vẻ

Nữ: Mau bỏ tay của chàng ra, a...... Ai cho chàng dùng miệng chứ......

Nam: Không dùng tay đương nhiên dùng miệng, là nàng tự tìm

Nữ: A...... Tha ta đi......

Tiểu Nghiên tức giận: Nam nhân đánh nhau sao lại giống nữ nhân như vậy, dùng miệng cắn nữa, võ công đại thiếu gia giỏi như vậy, sao lại không nương tay một chút. Giọng của thiếu nãi nãi đã run rẩy lắm rồi, hắn sao lại không mềm lòng?

Nam: A...... Thật là thoải mái

Nữ: Ưhm...... Thật khó chịu, chàng mau đi ra ngoài

Nam: Đi ra ngoài? Đây là nhà của ta, vào rồi không đi đâu nữa

Nữ: A...... Cái gì là nhà của chàng, rõ ràng là địa bàn của người ta, bị chàng chiếm lấy, chàng còn nói nữa

Nam: Ừ...... Thích...... Ta chiếm lấy nàng có phục không, dám cãi ta nữa, ta ăn nàng luôn

Nữ: Ta với chàng, là ta ăn chàng mới đúng

Tiếng động bên trong ngày càng mãnh liệt, hỗn loạn không rõ là âm thanh gì.

Tề Hưng cười khẽ, nhỏ giọng nói: "Còn muốn đi vào không?"

Tiểu Nghiên không hiểu nhìn hắn,"Thiếu nãi nãi thật sự không có việc gì chứ? Nàng đang liều mạng với đại thiếu gia kia."

Tề Hưng cố nén không cho mình cười ra tiếng, bất đắc dĩ bảo cô tiếp tục nghe.

Bản thân thì tránh ra vài bước tới ngồi bên tảng đá.

Tiểu Nghiên càng căng lỗ tai, nhưng không nghe họ nói chuyện nữa, mà nghe được tiếng thở gấp.

Có giọng nói của đại thiếu gia: "Còn muốn ta đi ra ngoài không?"

Thiếu nãi nãi kiều mỵ nói: "Chàng thấy ghét...... A...... Ưhm......"

"A...... Đình......" Một tiếng thét tinh tế vang lên, tiếp theo đó là một tiếng rống trầm thấp, lại nặng nề thở dốc.

Yên lặng......

"Bảo bối, nàng thật tốt, mỗi lần đều làm vi phu mất hồn như vậy......" Giọng nói mờ ám trầm thấp vẫn vang lên, Tiểu Nghiên mặt đỏ hồng, xoay người lặng lẽ rời đi, liếc mắt nhìn tới chỗ Tề Hưng đang ngồi.

Đấm vào ngực hắn, "Ngươi thật là xấu, cũng không sớm nói, hại ta lo muốn chết."

Tề Hưng kéo tay cô, tránh ra xa, mới cười to nói: "Nào có ai như ngươi, nhất định phải nghe xong mới chịu hiểu? Ha ha."

Tiểu Nghiên vừa giận vừa xấu hổ đánh hắn, "Ta làm sao mà biết...... Ngươi cũng không nói cho ta, ta còn sợ thiếu nãi nãi gặp chuyện không may."

Tề Hưng cười gõ đầu cô, "Nha đầu ngốc, mạng của thiếu nãi nãi là thiếu gia lấy mạng đổi về, có thể đánh được sao? Sau này ngươi thông minh một chút, đại thiếu gia và thiếu nãi nãi của chúng ta không phải ân ái bình thường, cãi nhau một chút, đầu giường đánh nhau cuối giường hòa. Cứ theo ta học hỏi nhiều là được."

Tiểu Nghiên trừng mắt liếc hắn, giận dỗi bỏ đi.

"Mau đi xuống, nặng quá."

Tề Vân Đình ôm nàng xoay180 độ, để nàng nằm trên người, từ từ nhắm hai mắt, bàn tay to nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng nàng.

Hân Duyệt ghé vào trên người hắn, tay trái chống cằm, gương mặt nhỏ nhắn còn đỏ ửng, ngón trỏ tay phải vuốt ve theo đường mày kiếm, còn có sống mũi cao của hắn.

"A a." Nàng kéo chăn bông, đắp lên hai người.

"Cười cái gì?" Hắn không thèm mở mắt.

"Cơm chiều còn chưa ăn đâu, chàng muốn ngủ sao?"

"Chọc ta giận như vậy, còn muốn ăn cơm?" Hắn nheo mắt.

"Ta cũng không giận nữa, chàng còn giận cái gì?" Nàng nhẹ nhàng hôn lên ngực hắn.

"Ai bảo nàng nói chuyện tuyệt tình như vậy."

Hân Duyệt làm sao không biết, hắn còn để trong lòng không phải chuyện mình không rót trà cho hắn, mà là lời nói đường ai nấy đi.

"Không phải đã hưa rồi sao, nếu không ta kể chuyện cười cho chàng nghe nha.

Hai cái bánh chẻo kết hôn.

Đêm động phòng hoa chúc, tân lang tiễn khách xong quay về động phòng, lại phát hiện viên thịt đang nằm trên giường, hắn vội hỏi: "Ngươi là ai? Tân nương đâu?"

Viên thịt thẹn thùng nói: "Ghét quá hà, người ta cởi quần áo xong lại không nhận ra người ta."

Tề Vân Đình nhịn không được cười, "Nàng từ đâu nghe được mấy chuyện không đứng đắn này?"

"Không phải đã nói với chàng rồi sao, xem trên mạng đó. Ừ, nói với chàng thế nào đây, ở chỗ bọn ta, rất cởi mở. Hai người trưởng thành chỉ cần có chút tình cảm, là có thể sống chung. Thậm chí có người không cần biết đối phương là ai, thì cũng đã có tình một đêm rồi. Như ta đây chỉ xem tiểu thuyết, lên mạng chơi, là thuần khiết nhất đó."

Tề Vân Đình lạnh mặt:" Không được có suy nghĩ như vậy, có biết không."

Hân Duyệt bất đắc dĩ gật đầu: "Chàng yên tâm đi, ta cách trình độ này xa lắm. Ta chỉ thích một mình chàng thôi."

Nàng vui vẻ cười, đôi mắt sáng ngời làm động lòng người.

Tề Vân Đình cười mà không đáp, xoay người áp lên người nàng, dùng hành động biểu đạt tình yêu của hắn.

Ngày hôm sau, lúc Hân Duyệt vô lực dựa vào người hắn đi đến tiền thính, vô cùng hoài nghi hôm qua là hắn cố ý, biến ta thành sức cùng lực kiệt, không còn tinh thần ngắm tài tử đẹp trai.

Dưới ánh nắng ấm áp, các nữ nhân trong nhà đã trang điểm tỉ mỉ, Tề phu nhân rất là ung dung hoa quý, Nhị di nương xinh đẹp động lòng người, chứng minh bản thân đã làm mẹ nhưng chưa già, Tam di nương không cần phải nói, ta trẻ nhất ta sợ ai? Tất nhiên là hoa lá sặc sỡ.

Hân Duyệt vốn chọn một cái váy dài màu thủy phấn, lại bị Tề Vân Đình bắt đổi thành màu tím, sợ người khác nghĩ nàng là cô gái chưa chồng.

Ai! Có cô gái nào không kiêu ngạo, thỏa mãn một chút ý tưởng chinh phục của người ta không được sao?

Tất cả mọi người tập trung đến tiền thính, vợ chồng Vân Thụ bất an nhìn, hôm qua bọn họ lâm trận chạy trốn, còn không biết sau đó xảy ra chuyện gì?

Đã thấy đại ca cùng đại tẩu thấp giọng cười nói chậm rãi đi tới.

Không thể nào???

Nhanh như vậy đã trời quang mây tạnh?

Lúc Hân Duyệt nhìn thấy Thu Sương, liếc người bên cạnh: "Tề Vân Đình, chàng xem Vân Thụ giác ngộ ghê chưa, có thể cho Thu Sương mặc màu sắc đẹp như vậy?"

Thu Sương bình thường thích yên tĩnh hôm nay lại diện sa y màu hồng phấn, bên trên thêu cả ngàn con bướm. Chải tóc kiểu thanh xuân tịnh lệ, trên mặt trang điểm tỉ mỉ, vẻ mặt minh diễm động lòng người.

Vừa thấy đã biết chọn lựa rất tỉ mỉ.

Đúng là người đẹp vì lụa mà, Thu Sương bình thường lạnh nhạt như đầu gỗ, hôm nay thần thái thay đổi, như cô gái hoài xuân.

Tề Vân Đình thản nhiên nhìn lướt qua, "Người ta là người ta, nàng là nàng, còn dong dài nữa sẽ không cho nàng đi." Xoay người đi xem xét các gia đinh.

Vân Hải thừa dịp đại ca không có mặt, lặng lẽ tiến đến bên tai đại tẩu, nhỏ giọng nói: "Đại tẩu, tẩu thật lợi hại, đánh nhau với đại ca mà có thể khắp người không có thương tích, tẩu là người đầu tiên."

Hắn lặng lẽ giơ ngón cái, đi tìm đại ca.

Từ xưa tới nay, em chồng và chị dâu có thể không biết lớn nhỏ, không ai nghĩ có gì bất thường cả.

Hân Duyệt nhìn hắn đi mất, nghĩ thầm: Đứa trẻ như ngươi biết cái gì? Trên người ta không còn chỗ nào lành lặn biết không? Vừa gặm vừa cắn, cả người ta đầy thương tích biết nói với ai.

Tác giả có chuyện muốn nói: Mọi người cho chút bình luận đi, ha ha, để cho mỗ có động lực



Đã sửa bởi baonganpham lúc 11.02.2017, 12:52.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Anhdva, Hạt Tiêu, Jindo321, MicaeBeNin, Ta mê Thần Quân, Trang2912, lenovo, lumymieu, matnhung15, minhhy299, yapj, yuriashakira
     
Có bài mới 27.07.2015, 07:13
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2120 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 35: Uyển giao hội



Giận dỗi đi theo mọi người ra cửa, mới phát hiện người trên đường người qua kẻ lại rất tấp nập.

Đại khái này Uyển giao hội này là ngày chung vui ở Uyển châu, nam nữ già trẻ đều ra đường chơi, không có ngăn cấm gì.

Đặc sắc thứ nhất chính là đua thuyền rồng.

Hân Duyệt ngồi trên lầu cùng mọi người, thấy xa xa bên bờ đối diện, hơn mười chiếc thuyền rồng đã sẵn sáng chờ phát lệnh.

Gần chỗ đầu nguồn có một cái tháp gỗ cao cao, bên trên treo một quả cầu vải màu đỏ, chính là thải cầu hôm nay.

Kỳ thật thải cầu kia cũng không đáng bao nhiêu, hàng năm đều không giống nhau, có khi dùng chỉ nhiều màu may thành, có khi bao quanh bằng chỉ bạc, là do thương hội Trường An sắp xếp.

Những đại hộ nhà giàu tất nhiên không thiếu vật nhỏ này, có điều đó là một phần vinh dự.

Bọn họ đã tranh thủ đưa thuyền rồng ra chờ ở cửa sông, ai cũng muốn giật thải cầu về, tặng cho cô nương mình yêu mến, sẽ được mọi người trong toàn thành chúc phúc.

Hân Duyệt hai mắt sáng ngời nhìn bóng dáng cao lớn ở phía xa xa, hắn đang cầm hai lá cờ có màu khác nhau, đã chuẩn bị tốt để chỉ huy thuyền rồng.

Hân Duyệt thầm nghĩ: Nhặt được Tề Vân Đình cũng giống như được bảo bối, kim cương vương lão ngũ như hắn có biết bao cô nương mơ ước chứ. Đúng dịp là mấy người trước bất hạnh qua đời, vì thế mà sau đó không ai dám mơ tới nữa. Nếu không còn mạng, còn nói cái gì thanh niên tài tuấn, vinh hoa phú quý chứ?

Phía trước rất ồn ào, có vô số tiếng hò hét, trong ngày không cần câu nệ mọi chuyện này, có vô số cô nương điên cuồng truy đuổi thần tượng của mình.

Quả nhiên, sau lưng có giăng một cây cờ: "Chúc tài tử đệ nhất Giang Nam."

Chúc Lương một thân áo trắng chói mắt, vẻ mặt xuân phong đắc ý, trên tóc còn vương hai đóa hoa, không biết là cô nương to gan nào đã ném lên.

Hân Duyệt rõ ràng cảm thấy Thu Sương bên cạnh mình chấn động, quay đầu nhìn, thì thấy nàng mặt mũi hoa đào, bộ dạng si ngốc, cắn chặt môi, ngực phập phồng, tay nắm chặt khăn lụa.

Tình cảm thầm mến sao!

Hân Duyệt quay đầu nhìn những người lớn, bọn họ chú ý trận đấu, không nhìn thấy bên này.

Tầm mắt quay lại hiện trường, Chúc Lương cũng cầm hai lá cờ nhỏ đi lên đài, chào hỏi đám người Tề Vân Đình. Xem ra hắn là tổng chỉ huy của Chúc gia.

Một ông lão râu bạc, lên đài nói vài câu, còn nói thải cầu năm nay là làm từ vàng ròng, để tăng tính cạnh tranh cho mọi người, tiện thể đánh chiên bắt đầu trận đấu.

Toàn trường phút chốt sôi trào.

Vân Hải quả nhiên không phụ sự mong đợi của mọi người, thống lĩnh mọi người tiến lên thượng nguồn, lao thẳng tới cái tháp cao kia.

Những nhà khác cũng không chịu thua kém, đuổi theo sát sao.

Hơn nữa Chúc gia huynh đệ đông đảo, thất lang bát hổ xông lên. Chúc Lương kia là lão thất.

Đương nhiên công tử các nhà không phải ai cũng giỏi võ nghệ, cũng có rất nhiều người không biết võ công, sẽ có gia đinh giúp xông lên cướp cầu, dù sao cũng không phải ai lấy được là thắng, mà là ai cầm cầu đánh vào chiên đồng mới tính là thắng cuộc.

Năm trước lão tứ Chúc gia để ý Uyển Châu đệ nhất mỹ nữ, nhị thiên kim nhà thái thú, liều mạng cướp được thải cầu, cầu thân với nhị tiểu thư, cuối cùng giành được mỹ nhân về, trở thành giai thoại đẹp. Nghe nói vợ chồng hòa hợp, đã mang thai lân nhi rồi.

Trên tháp cao đang tranh đấu rất lợi hại, người này ngăn cản người kia, ai cũng muốn leo lên, trên tháp rung lắc dữ dội làm người ta lo lắng không biết có rơi xuống hai không.

Thải cầu tất nhiên đã được cố định tốt, nhưng mà những dãy lụa đỏ lại theo gió bay phất phơ, đẹp đến nỗi ai nhìn cũng ngơ ngẩng, tiếp theo đó là tiếng nước miếng rơi xuống đất.

Hân Duyệt bị chói nắng nhìn không rõ, nhìn lại thì thấy mọi người bên cạnh đã chạy xuống đài xem cho rõ, ngay cả hai vợ chồng Vân Thụ cũng mất tiêu, thì ra mình lại lạc hậu như vậy.

Nàng chạy như điên đến chỗ Vân Đình, rốt cục đã nhìn rõ thải cầu dùng lụa bảy màu bao quanh, nắng chiếu lấp lánh, rực rỡ chói mắt, giống như quả cầu hồng ở phía chân trời.

"Oa, thật là đẹp."

Tề Vân Đình giang tay ôm nàng, cười nhìn vẻ mặt ngơ ngẩng của nàng.

"Nàng thích?"

Hân Duyệt ngây ngốc gật gật đầu, nuốt nước miếng, ánh mắt trước sau vẫn nhìn chăm chăm: "Ừ, ta quả thực rất ghen tị với cô gái có được thải cầu kia."

Tề Vân Đình mỉm cười, cưng chiều vỗ nhẹ lên mặt nàng: "Ngốc nghếch, cần gì phải hâm mộ người khác chứ."

Hắn phi thân bay lên, vọt thẳng tới phía trước.

Tề Vân Đình hầu như năm nào cũng tham gia, hắn luôn tranh thủ chỉ huy thuyền rồng tới nhanh nhất, nhưng lại không tham gia giành thải cầu.

Các công tử của hơn mười thế gia này đều là bằng hữu của hắn, tất nhiên biết người nào có cô nương trong lòng, người nào chờ giành được thải cầu đi cầu hôn với nhà gái. Bởi vì chỉ cần cầm thải cầu đi cầu hôn, bất luận nhạc phụ nhạc mẫu khó tính thế nào cũng sẽ không làm khó dễ, cô nương kia cũng vừa lòng đẹp ý.

Ai không có một thời thiếu niên ngông cuồng, nhưng thiếu niên tuổi trẻ ai không muốn bản thân cũng được ghi vào giai thoại đẹp.

Nhưng mà tất cả dường như vô duyên với hắn, liên tục ba người chết dưới thân, Giang Nam mỹ nữ nghe thấy đã sợ kinh hồn tán đảm, không người nào dám nhòm ngó. Cho dù Tề Vân Đình hắn giành được thải cầu, cũng không thể nào giành được trái tim người đẹp.

Vì thế, hằng năm hắn đều cam nguyện làm lá cây, chỉ giúp đỡ bằng hữu của mình mà thôi.

Vân Hải cũng không có người trong lòng, chỉ là hắn tuổi trẻ khí thịnh, háo thắng chút thôi.

Chúc lão lục kiêu dũng đang tranh đấu với Vân Hải, không ai nhường ai.

Tề Vân Đình cũng không leo lên tháp gỗ, mà phi thân theo hướng khác, mủi chân mượn lực một chút, nhảy lên một cây to gần đó, được thế thả người từ trên cao bay xuống, rồi sau đó hướng về phía tháp gỗ, một tay cướp thải cầu, bay về phía chiên đồng đặt bên dưới, một tiếng chiên kết thúc trận đấu.

Mọi người xem đều hoa mắt choáng váng, một loạt động tác mây trôi nước chảy, hoàn mỹ vô cùng.

Quá đẹp trai!

Đúng vậy, đâu có quy định chỉ có thể leo lên tháp cao, giành được cầu là được rồi chứ sao?

Lúc Tề Vân Đình cầm thải cầu đưa tới trước mặt Hân Duyệt, nàng còn chưa phục hồi lại tinh thần.

"Oa! Chàng đẹp trai quá! Chàng lấy làm chi? Chàng tính đưa cho ai sao?"

Tề Vân Đình hận thể một bàn tay chụp chết nàng, giơ lên trước mặt nàng đó......

"Ta?" Nàng rốt cục không thể tin lấy tay chỉa vào mình.

Nàng ngốc này, rất nhiều người đang nhìn đó, còn không nhận đi, chờ cái gì?

Trên mặt Tề Vân Đình đã chảy xuống ba vạch đen, nhìn thấy cái mình tròn hình chữ o của nàng thoáng chốc biến thành vầng trăng khuyết.

"Thật sự tặng cho ta?" Nàng còn không thể xác định, hoặc là căn bản đã quên mình là thê tử âu yếm của hắn.

"Nàng không cần, ta bỏ vậy."

"Ôi, làm sao lại không cần chứ." Nàng giành lấy, dùng sức vuốt vuốt, tựa hồ muốn xem nó có phải thật hay mơ.

Đây là thải cầu được vạn người chúc phúc đó, hiện giờ nó đang trong tay ta.

Giống như một cô nương ngoài ý muốn được trúng thưởng vậy.

Nàng đột nhiên nhón chân lên, hôn lên mặt Tề Vân Đình, "Chàng thật tốt."

Toàn trường nhất thời im lặng, trước mặt bàn dân thiên hạ nha, Hân Duyệt lúc này mới phát hiện thì ra ánh mắt của tất cả mọi người đang dồn về đây.

Tề Vân Đình ngượng ngùng đỏ mặt, lại khó nén  được ý cười trên mặt, dịu dàng nhìn nữ tử âu yếm của hắn.

Đám người lúc này đã thức tỉnh ồn ào, nháy mắt, tin tức Tề đại thiếu gia tặng thải cầu cho nương tử mới cưới đã truyền khắp hang cùng ngõ hẻm ở Uyển Châu.

Đầu tiên chính là nhóm thiếu phụ mới cưới khởi nghĩa, nhéo lỗ tai ông chồng nhà mình, ai quy định người thành hôn rồi sẽ không được giành cầu, xem Tề đại thiếu gia người ta thương vợ chưa kìa, thải cầu kia là tượng trưng cho tình yêu, là kiêu ngạo của nữ nhân. Lần sau không lấy cho ta, cũng đừng mong lên giường ngủ.

Sau đó nhóm chính thất và đám thị thiếp được chiều mà kiêu đều mãnh liệt chém giết nam nhân nhà mình, đừng nghĩ rằng chỉ có tình nhân khi chưa kết hôn mới tặng hoa hồng, kết hôn rồi hoa hồng cũng phải tặng, món ăn vặt cũng không thể thiếu.

Đám tiểu tử chưa kết hôn cũng bùng nổ, Tề đại thiếu gia ngươi có phải muốn giành chén cơm với chúng ta không? Thật là tốt, sang năm không biết còn tranh giành ác liệt bao nhiêu?

Những lời đồn đãi thay đổi 360 độ, đều không phải nói Tề Vân Đình bị nhiễm bệnh độc gì, mà là những nữ nhân trước kia mệnh mỏng phúc bạc, không có phước.

Mọi người xem đại thiếu nãi nãi người ta cười tươi như hoa, mềm mại ngọt ngào, đuôi mày khóe mắt đều mang vẻ vũ mị phong tình, vẻ dịu dàng đó đúng là hợp với đại thiếu gia.

Vì thế, rất nhiều cô gái có cùng chí hướng-- nhất định muốn tới Tề phủ làm thiếp.

"Chậc chậc chậc, mấy ngày không gặp, tẩu phu nhân đã hoàn toàn thay đổi rồi nha." Yêu tinh tài tử đẹp trai phe phẩy chiếc quạt tiến tới gần.

Hân Duyệt ngẩng đầu nhìn về phía gương mặt khuynh quốc khuynh thành kia, nhìn thấy trong mắt hắn có vẻ trêu đùa.

"Biểu ca......" Một tiếng gọi nho nhỏ vang lên.

"A, biểu muội đã lâu không gặp." Chúc Lương chuyển khuôn mặt tươi cười sang Thu Sương.

Thu Sương cúi đầu, khăn lụa trong tay cũng sắp kéo rách, khẩn trương đáp: "Dạ, từ năm trước vào cửa Tề gia, đã biết không thể gặp biểu ca nữa."

"Biểu muội hình như lại ốm hơn nha, đây là Tề gia các ngươi không đúng, cũng đều là thiếu nãi nãi, sao lại không cư xử giống nhau."

Tề Vân Đình nguy hiểm nheo mắt, "Ồ? Là Tề gia chúng ta sai sao?"

"Ngươi xem ngươi nuôi vợ ngươi lung linh như hoa thủy tiên, sao biểu muội ta lại xanh xao như thế? Thật sự là làm cho biểu huynh đau lòng nha."

Thu Sương lệ nóng doanh tròng, "Biểu ca không cần quan tâm Thu Sương, muội...... Tốt lắm."

Hân Duyệt từ trong đám người tìm kiếm bóng dáng Vân Thụ, thấy hắn đang chậm rãi bước lại đây.

"Vân Thụ, ngươi còn không nhanh lên, để ca ca nhà vợ mất hứng."

"Ra mắt thất biểu huynh."

Chúc Lương quét mắt liếc hắn một cái, nhìn Thu Sương nói: "Có phải Tề nhị thiếu nhiều nha đầu thông phòng quá, thường xuyên lạnh nhạt với muội."

"Không...... Không có, biểu ca đang nói gì vậy." Giọng Thu Sương ngày càng nhỏ.

Vân Thụ đỏ mặt, cúi đầu.

Tề Vân Đình nói: "Chúc công tử hay là theo chúng ta hồi phủ ngồi chơi, nơi này dù sao cũng không phải nơi nói chuyện."

Chúc Lương mỉm cười: "Hôm nay là ngày gì chứ? Làm sao có thể hồi phủ chứ. Sao vậy, nếu đại thiếu gia còn việc bận, hay là để ta mang tẩu phu nhân đi dạo, ngắm cảnh đó đây nha."

"Không cần, có vội hơn ta cũng có thời gian đi cùng phu nhân của ta, dùng cần người khác giúp."

"Sao lại nói là người khác được, Tề huynh, chúng ta từ nhỏ cùng nhau lớn lên, còn không phải bạn thân sao. Huống hồ, ta cùng tẩu phu nhân vừa gặp lại, lần trước còn nhiều chuyện chưa nói xong đâu, hôm nay vừa vặn nối lại tục duyên nha."

Độ ấm trên mặt Tề Vân Đình chợt giảm, không mở miệng, lại bị Thu Sương cướp lời: "Biểu ca, nửa năm không gặp, huynh......" Tựa hồ muốn nói: Huynh không có gì muốn nói với muội sao?

Chúc Lương híp đôi mắt hồ ly, đến gần Hân Duyệt: "Chậc chậc, ta thật sự là hối hận nha, sớm biết rằng tẩu phu nhân còn có phong vị như vậy, ta liều mạng cũng phải......"

Dưới ánh mắt giết người của Tề Vân Đình, hắn nuốt nửa câu sau xuống.

Hân Duyệt bỗng nhiên cười nói: "Chúc tài tử, ngươi xem ngươi còn quải theo một cây cờ lớn như vậy, không đủ uy vũ đâu. Hẳn là nên để gia đinh dùng kiệu mền nâng ngươi, ở trên đường hô to: Giang Nam tài tử, sức quyến rũ khôn cùng. Bách chiến bách thắng,... ... Ngươi nghĩ xem, có phải rất có phong cách không."

Hân Duyệt đột nhiên nghĩ đến cách sắp xếp của Chúc Lương và Tinh Túc lão quái có chút giống nhau, liền đem đoạn kịch kinh điển: Tinh Túc lão tiên, pháp lực khôn cùng đem ra xài. Nhịn không được ha ha cười to. (ai xem phim Thiên Long Bát Bộ chắc biết Tinh Túc lão quái rồi ha ^^)

" Oa, thì ra tẩu phu nhân luôn tưởng nhớ bộ dáng của Chúc mỗ, thật là làm cho người ta vui sướng nha." Hắn khẩy khẩy cây quạt nhìn rất có phong cách.

Tề Vân Đình kéo tay Hân Duyệt: "Bên kia còn có rất nhiều hoạt động, ta mang nàng đi xem nha."

"Được thôi."

"Cáo từ."

Chúc Lương lại không buông tha: "Ai, đừng đi mà, tẩu phu nhân còn có đề nghị gì cứ việc nói."

Phía sau truyền đến giọng nói của Thu Sương: "Biểu ca......"

"Ta hy vọng sau này gặp muội, đừng có vẻ mặt như oán phụ thế này, làm cho người ta nghĩ lung tung. Ta cũng đi đây."

"Biểu ca......"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Hạt Tiêu, Jindo321, MicaeBeNin, Trang2912, lumymieu, matnhung15, minhhy299, yapj, yuriashakira
     
Có bài mới 03.08.2015, 13:08
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2120 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 36: Thục nữ ba ngày



Vui vẻ rong chơi một ngày, Hân Duyệt vui vẻ ra mặt ôm cánh tay Tề Vân Đình đi trên con phố vắng người.

"A a, hôm nay ta thật vui vẻ."

"Cùng nàng mệt một ngày, có thể thưởng cho ta một chút không?"

"Thưởng? Được thôi, chàng muốn cái gì?"

Tề Vân Đình nghiêm mặt nói: "Cũng sắp về đến nhà, đêm nay nhất định sẽ mở tiệc chúc mừng, mọi người phải cùng ăn tiệc. Nàng trước mặt mọi người cho ta chút mặt mũi, đừng làm loạn."

Người hắn thích, hắn hy vọng mẹ cũng có thể thích, nhưng nha đầu ngốc này lại không chịu hiểu tình cảnh của mình.

"Ta làm loạn hồi nào?" Hân Duyệt hơi trừng mắt, ngẫm nghĩ lại, là quan niệm bất đồng, có thể việc mình cảm thấy là đúng, bọn họ lại xem là quá phận.

Nể tình Tề Vân Đình hôm nay biểu hiện siêu tốt, Hân Duyệt quyết định thỏa mãn tất cả nguyện vọng của hắn.

"Được, ta hứa với chàng. Không chỉ buổi tối hôm nay, tối thiểu cũng phải ba ngày, ta cam đoan: Trong vòng ba ngày, sẽ làm một thục nữ hoàn hoàn chỉnh chỉnh. Không chỉ trước mặt mọi người, những lúc không có ai, ta cũng sẽ hầu hạ chàng y như vậy. Cho chàng hưởng một chút cảm giác được nương tử hầu hạ, vừa vặn ta cũng có thể thử xem mình có khả năng làm hiền thê lương mẫu hay không."

Tề Vân Đình bất đắc dĩ lắc đầu, ta đã cưới được một người vợ như thế nào vậy?

Hân Duyệt tự tin nói tiếp: "Ta nói được làm được, ít nhất ba ngày, ai cũng không cản được. Không phải là hiền thê lương mẫu sao? Nói ít, làm nhiều, lúc nào cũng phải phục vụ phu quân. A, còn có, tương kính như tân, này cũng không khó, đối xử khách sáo với nhau là được mà."

Tề Vân Đình lại cười không nói.

Hân Duyệt bỗng nhiên giật mình nói: "Lỡ như, ba ngày sau chàng đổi ý, sau này ngày nào cũng yêu cầu ta làm vậy, ta không phải mệt chết sao."

"Được, nàng làm được ba ngày rồi nói sau."

Tiệc chúc mừng đêm đó, Hân Duyệt quả nhiên rất ngoan, không nhiều lời lấy một câu, vẻ mặt cung kính nghiêm cẩn, làm cho Tề Vân Đình rất vừa lòng.

Nàng không phải không làm được, mà là bình thường không muốn mình chịu ấm ức khi làm vậy.

Sau bữa cơm, cũng không yêu cầu hắn ôm, tự mình đi theo sau hắn trở về Noãn Ngọc đình, ngược lại làm cho hắn có chút không đành lòng.

"Sao lại không nói gì hết vậy?"

"Nói ít làm nhiều mà, bây giờ thiếp đang làm thục nữ nha."

Nhìn bộ dáng ngồi ngây ngốc của nàng rất buồn cười, "Được rồi, ở trước mặt ta thì đừng giả bộ nữa. Đi bộ một ngày có mệt hay không?"

"Thiếu gia à, chàng đừng dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với thiếp được không, chàng nghiêm chỉnh một chút, cầm ly trà lên, như vậy thiếp mới dễ nhập vai được. Bây giờ thiếp nhớ lại, chàng đã cùng thiếp đi cả ngày, không phải là chưa đi làm ăn hay sao?"

"Đừng ngốc, hôm nay là ngày đi chơi mà, ngày mai, ngày mốt mới là lúc bàn chuyện làm ăn."

"A, chàng nói vậy lòng thiếp mới không thấy áy náy. Nếu không thiếp hầu hạ rửa chân cho chàng nha?"

Tề Vân Đình có chút không biết nói gì, "Chuyện này không cần nàng làm."

"Cảm giác không giống đâu, tuy nói có thể cho hạ nhân rửa, cũng có thể để tự mình rửa mà, nhưng tới bây giờ thiếp chưa từng rửa chân cho phu quân đâu. Kỳ thật rửa chân cũng không phải việc thấp kém gì, chàng cũng từng rửa chân cho thiếp mà. Kỳ thật bây giờ ngẫm lại phu quân thật là vĩ đại, có thể hạ mình như vậy, đại thiếu gia từ nhỏ được người ta hầu hạ, lại còn có thể khom lưng rửa chân cho thiếp."

"A, là ai không làm sẽ không buông tha, làm nũng bảo ta tẩy chân cho hả?"

"Thiếp đi pha nước đây."

Ban đêm yên tĩnh, ngẫu nhiên có mấy con chim nhỏ đập cánh bay qua.

Tháng năm ấm áp, cho dù là đường phố phồn hoa hay là ngõ nhỏ u tĩnh, nơi nơi tràn ngập hương hoa đinh hương đắm say lòng người, làm cho người ta mê mẩn.

"Chân phu quân có nhiều vết chai quá, xem ra mỗi ngày phải đi lại rất nhiều, thật vất vả quá."

Nàng ngẩng đầu dịu dàng cười.

Lẳng lặng nhìn bóng dáng nhỏ nhắn đang ngồi dưới đất, ngửi mùi hương thoang thoảng từ người nàng, cảm giác được sự dịu dàng từ đầu ngón tay nàng mang lại......

Ngẫu nhiên nhìn nhau cười, một dòng nước ấm lặng lẽ chảy qua......

Mấy năm nay, hắn chỉ biết tới những việc mình phải làm, thì phải dốc sức làm tốt. Trên vai chính là trách nhiệm, trách nhiệm của người con cả. Hắn uy nghiêm, cũng thật tịch mịch, chưa từng nghĩ tới vui vẻ là như thế nào? Bản thân mình có từng được vui vẻ hay không......

Ánh mặt trời buổi sớm chiếu qua song cửa sổ, hắn vươn vai theo thói quen......

Bỗng dưng mở mắt, bên cạnh trống không, trong lòng có một chút mất mác.

Nàng mỗi buổi sáng đều lười không dậy nổi, nhất định phải hôn nàng mới chịu mở mắt, sáng sớm đã chạy đi đâu rồi?

Không muốn ngủ nữa, nhíu mày khoác áo rời giường.

Cửa "Kẽo kẹt" Một tiếng mở ra, "Phu quân sao chàng dậy sớm vậy?"

Không vừa ý liếc mắt nhìn nàng một cái, trong lòng thoáng yên ổn lại, "Sáng sớm, nàng đã chạy đi đâu?"

"Thiếp đi nấu cơm cho phu quân, mau đến nếm thử chút đi."

Một chén cháo bát bảo, hai đĩa đồ ăn sáng đặt lên bàn.

"Nàng làm à?"

"Dạ."

"Cũng được." Hắn thử một ngụm.

"Dạ."

"Cùng nhau ăn đi."

"Một chút nữa thiếp sẽ ăn, để thiếp rót trà cho phu quân." Nàng cầm lấy chén trà, cung kính đưa đến trước mặt hắn.

"Nàng đứng không mệt sao?"

"Không mệt."

"Sao lại cách xa ta như vậy?"

"Như vậy mới tương kính như tân chứ."

"... ...... ..."

"Phu quân sao lại nhíu mày, chàng không vui sao? A, đúng rồi, thiếp không nên hỏi."

Học bộ dáng của Thu Sương, bước từng bước nhỏ đi phía sau hắn, bảo trì khoảng cách một thước, đưa đến trước cửa Noãn Ngọc đình.

Tề Vân Đình vài lần dừng lại, muốn đợi nàng đuổi kịp, nhưng hắn dừng nàng cũng dừng, hơn nữa ngay cả đầu cũng không ngẩng lên.

"Hôm nay ta bề bộn nhiều việc, buổi tối có thể ăn cơm bên ngoài, nàng tự ăn đi đừng chờ ta."

"Dạ."

“Ta đi đây."

"Dạ."

Hắn khoanh tay đứng đó, ai oán nhìn nàng, chờ động tác tạm biệt của nàng.

Nhưng nàng chỉ cúi thấp đầu, mắt nhìn dưới mặt đất, có vẻ không tính sẽ làm ra hành động gì.

Ngay cả nhìn cũng không liếc mắt nhìn ta một cái---- hắn phất tay áo mà đi.

Tiểu Nghiên trợn mắt, đi theo thiếu nãi nãi, to gan hỏi: "Thiếu nãi nãi, hôm nay người không khỏe ư?"

"Không khỏe? Không có, ta rất khỏe."

"Nhưng mà, hôm nay người rất kì lạ."

"Phải không, ta đang làm thục nữ mà, có phải rất hiền thục hay không?"

"Nhưng mà, đại thiếu gia hình như không vui lắm."

"Sao có thể chứ, chàng vẫn muốn thế này mà."

Bận cả ngày, cuối cùng trước nửa đêm cũng hoàn chỉnh sổ sách, hôm nay rất có cảm giác thành tựu, phải nói chuyện với nàng một chút.

Hắn bước tới gần Noãn Ngọc đình, sao lại thế này?

Bình thường về trễ, nàng đều sẽ ở cửa viện chờ, nhìn thấy bóng dáng của hắn sẽ giống như con chim nhỏ vậy, bay tới nhào vào lòng hắn.

Hôm nay sao cửa nẻo lạnh lùng thế kia?

Hay là quá muộn, nàng ngủ rồi?

Đẩy cửa phòng, trên bàn cây nến vẫn đang cháy, khuôn mặt nhỏ nhắn kia úp sấp trên bàn, đang ngủ gục.

"Duyệt Duyệt, tỉnh dậy, sao lại không lên giường ngủ."

Nàng dụi dụi mắt, cuống quít đứng dậy: "Chàng về rồi, xin lỗi, thiếp ngủ quên."

"Tiểu Nghiên đâu, sao lại không hầu hạ nàng nghỉ ngơi." Trong giọng nói có hơi nổi giận.

"A, chàng đừng la cô ấy, là thiếp bảo cô ấy đi, một mình thiếp đợi phu quân là được rồi. Chàng ăn cơm chưa?" Bụng Hân Duyệt kêu ọc ọc mấy tiếng.

"Nàng còn chưa ăn cơm? Không phải đã nói không cần chờ ta sao?"

"Nhưng chàng nói là có thể, chứ không nói nhất định không về ăn cơm. Thiếp nghĩ, nếu thiếp tự ăn trước, chàng về còn chưa ăn, không phải thiếp quá phận hay sao."

"Được rồi, ta gọi má Ngô dọn cơm, ta cùng nàng ăn một chút."

"A, không cần, thiếp đi lấy." Nàng vội vội vàng vàng chạy đi, không cẩn thận đập đầu vào khung cửa, ôm trán vội chạy đi.

Ăn xong cơm, hắn khẽ vuốt vết màu hồng trên trán nàng, "Đau không?"

"Không đau, thiếp ngốc quá phải không."

"Hôm nay một ngày nàng ở nhà làm gì?"

"Thêu hoa."

Trước kia nàng sẽ nói nhớ chàng nhớ cả ngày, sao hôm nay lại nói là thêu hoa?

"Sao lại đột nhiên thích thêu hoa?"

"Thiếp muốn tặng gì đó cho chàng, nên bảo Tiểu Nghiên dạy thiếp thêu hoa, thiếp muốn thêu một cái hà bao."

Đột nhiên cảm thấy trong tay hơi đau nên co rụt lại, "Tay nàng sao vậy, đừng trốn, để cho ta nhìn xem."

Nàng vội giấu tạy sau lưng, đứng ra thật xa.

Tức giận bắt nàng lại chụp tay nàng, mới phát hiện trên đầu ngón tay có rất nhiều vết thương, "Không biết thêu, thì đừng học người ta thêu lung tung, sau này không cho thêu nữa."

"... ... Dạ."

"Hôm nay vi phu có được một hợp đồng mua bán lớn, không khen ngợi một chút sao.”

"Hậu cung không thể tham chính."

"Ngủ."

"Dạ."

"Sao lại có hai cái chăn?"

"Như vậy mới tương kính như tân chứ."

"... ..."

"Phu quân chàng đừng tiến vào chăn của thiếp, như vậy sẽ không như tân, uhm......"

Ngày hôm sau, lại là một ngày bận rộn, tới khuya mới trở về.

Vốn nghĩ muốn nằm trên đùi nàng, để nàng xoa đầu mình một chút, nhưng nàng lại cung kính đứng bên giường, vẻ mặt nghiêm túc.

Để người ta cả ngày không có tâm trạng nói chuyện phiếm, giận dỗi quay đầu ngủ mất.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: Anhdva, Hạt Tiêu, Hồng's Tuyền, Jindo321, MicaeBeNin, Ta mê Thần Quân, Trang2912, hh09, lenovo, matnhung15, yapj, yuriashakira
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: gia ky pham, kunmau92, winter rain và 82 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • Cuộc thi Miss Diễn đàn Lê Quý Đôn năm 2020 (Tổng kết trang 16)

1 ... 49, 50, 51

2 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

5 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1488

1 ... 186, 187, 188

6 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 27, 28, 29

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 131, 132, 133

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 56, 57, 58

14 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

16 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

19 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

20 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63



Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
đêmcôđơn: ok! cám ơn Công tử nha!
Công Tử Tuyết: @đêmcôđơn Liên hệ bạn có nick diễn đàn là Đào Sindy nha
đêmcôđơn: cho mình hỏi muốn đăng ký làm poster truyện ở đâu?
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.