Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 258 bài ] 

Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

 
Có bài mới 26.07.2015, 16:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.06.2015, 21:14
Bài viết: 232
Được thanks: 3975 lần
Điểm: 23.83
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 54
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 22: cút ra đây cho ta!

editor: aries mai.

Nam tử dưới ánh trăng, một bộ xiêm y đỏ tung bay gợn sóng, hắn im im lặng lặng đứng trên con đường nhỏ, khuôn mặt tuấn mỹ tuyệt thế âm trầm đáng sợ, đôi mắt phượng hiện tia hàn mang, lạnh lùng nhìn nữ tử đang quỳ rạp dưới đất.

Long Vũ Cầm ngẩng mặt nhìn chăm chú vào nam tử yêu nghiệt kia, hung hăng nuốt nước bọt, không thể trách được, hắn so với bất cứ nam tử nào nàng ta gặp được đều ưu tú hơn, nam nhân hoàn mỹ kinh diễm như vậy, quả thật không phải là con người mà.

Nam tử tiến tới một bước, khóe môi cười nhẹ, hai mắt nhìn vào Long Vũ Cầm, đột nhiên tâm Long Vũ Cầm nâng lên, thấp thỏm không yên nhìn hắn, nàng ta cũng không nhận ra, nam tử cười âm lãnh như vậy thật vừa ý nàng.

“Tiểu Dạ không xứng để bổn vương yêu thích, chẳng lẽ ngươi xứng sao?”

Lạnh tuyệt không chút tình cảm nói ra lời này làm Long Vũ Cầm trợn tròn mắt, nàng ta bò từ mặt tuyết lạnh như băng đứng dậy, nắm chặt đôi tay trắng như phấn, khuôn mặt dữ tợn, hung hăng trừng mắt nhìn Dạ Nhược Ly: “Vì cái gì? Vì cái gì mà nữ nhân này đã dâm loạn như vậy nhưng ngài vẫn yêu thích nàng? Loại nữ nhân như nàng nên…”

Lời nói im bặt, một ngón tay tinh tế thon dài chặt chẽ nắm lấy cổ nàng ta, chậm rãi ngẩng đầu lên, đập vào mắt chính là dung nhan tuấn mỹ yêu nghiệt.

“Câm miệng!” Cung Vô Y lạnh lùng quát một tiếng, mắt phượng không che giấu sát ý: “Ngươi tính cũng hay thật, ngay cả vị hôn thê của bổn vương cũng dám vũ nhục? Thấy bản thân có vài phần tư sắc nên vọng tưởng sao? Bổn vương nói cho ngươi biết, trong mắt bổn vương nữ nhân xinh đẹp đến mấy cũng như đám vi khuẩn, đương nhiên ngoại trừ Tiểu Dạ nhi, nàng bưu hãn như vậy căn bản không giống nữ nhân.”

Vốn theo lời nói đầu của Cung Vô Y, Dạ Nhược Ly dần dần có hảo cảm với hắn, nhưng câu tiếp theo lại làm phần hảo cảm ấy biến mất như chưa từng tồn tại.

“Phanh!”

Bàn tay hất lên, đem Long Vũ Cầm hất ra ngoài, ngắm nhìn bàn tay mình, chán ghét nhướng cả lông mày: “Bổn vương sao lại xúc động như vậy chứ? Dùng tay đụng vào nàng ta? Xem ra sau này phải luôn đem theo nước trừ độc, tuy bổn vương rất muốn chặt cánh tay này nhưng nếu không có tay thì không thể ôm được Tiểu Dạ…”

“Khục khục.” Long Vũ Cầm sờ sờ cổ, ho khan hai tiếng, nghe Cung Vô Y nói sắc mặt trở nên trắng bệch, trong đôi mắt xinh đẹp kia ngập tràn khuất nhục.

Khóe miệng Dạ Nhược Ly co rút, im lặng đứng nhìn Cung vô Y, sau đó thu hồi tầm mắt, thần sắc lạnh lùng, cười nhạt một tiếng tiến tới chỗ Long Vũ Cầm: “Long Vũ Cầm là ngươi đã tự động tìm tới cửa, lúc trước Long gia các người đối xử với Long Phi Thanh như thế nào thì hôm nay ta sẽ đòi lại gấp mười lần!”

“Ngươi … ngươi không thế!” thần sắc Long Vũ Cầm đại biến, vội vàng lui về sau hai bước, vẻ mặt hoảng sợ nhìn Dạ Nhược Ly đang từ từ bước đến.

“Không thế? Vì sao lại không thể?” Lạnh lùng cười, Dạ Nhược Ly nâng khóe mi, bước chân dẫm lên tuyết tạo ra âm thanh sột soạt: “Những người tổn thương Long Phi Thanh nhất định ngày hôm nay phải chết, hết thảy đều là do ngươi tự tìm đến, không thể trách ai được.”

Thuộc hạ của nàng cũng chính là người nhà của nàng, tuyệt đối không cho phép người nào gây tổn thương cho họ, nếu không chỉ có một kết cục, đó chính là – chết!

“Vì một nam nhân mà ngươi tức giận như vậy, ngươi không sợ nam nhân bên cạnh ngươi sẽ tức giận giết ngươi sao?” Cắn chặt răng, Long Vũ Cầm lại lùi về sau hai bước nữa, rống to lên, ánh mắt nhìn Cung vô Y, nói: “Chính ngài cũng nhìn thấy rồi đấy, nàng và Long Phi Thanh có quan hệ không bình thường, chẳng lẽ ngài có thể nhẫn nhịn để nàng mập mờ với nam nhân khác?”

Mỉa mai cười một tiếng, Dạ Nhược Ly cũng không nghĩ tới đến thời khắc này Long Vũ Cầm lại ôm tia hy vọng hão huyền như thế.

“Ta và tên nam nhân yêu nghiệt này một chút quan hệ cũng không có, chuyện của ta hắn không thể xem vào, mặt khác ta có thể hảo tâm nói cho ngươi biết một chuyện,” Hạ thấp người xuống, Dạ Nhược Ly tiến tới bên cạnh Long Vũ Cầm, xác định Cung Vô Y không thể nghe thấy mới nói: “Long Phi Thanh không chỉ là thuộc hạ của ta mà còn là một trong các trưởng lão của Ám Dạ các, thân phận và địa vị vượt rất xa so với Các chủ Niệm Khê, chỉ bằng đám củi mục như các ngươi lại muốn giết hắn?”

Toàn thân Long Vũ Cầm run lên, nàng ta ở Thiên Vũ quốc cũng biết danh tiếng chấn động toàn đại lục trong thời gian hình thành rất ngắn là Ám Dạ các.

Một trong sáu đại trưởng lão của Ám Dạ các có trọng kiếm Long Phi Thanh, nàng ta có nghe qua một chút, nhưng chỉ cho rằng là trùng tên mà thôi, Long Phi Thanh sao lại có khả năng trở thành trưởng lão của Ám Dạ các được chứ, không ngờ rằng bọn họ là một người… Nói như vậy, thiếu nữ này là…

Các chủ chính thức của Ám Dạ các? Cũng là Luyện sư đan thần bí kia.

Trời ạ, nàng ta đã trêu chọc ai thế này? Nếu sớm biết chuyện này, cho nàng ta một trăm lá gan nàng ta cũng không dám đụng đến nàng.

“Đã biết?” ánh mắt nhàn nhạt của Dạ Nhược Ly nhìn theo gương mặt trắng bệch của Long Vũ Cầm, chậm rãi xoay người quát lạnh: “Thanh Long dạy dỗ nàng ta cho thật tốt, nhớ kỹ đừng để nàng ta chết quá nhanh, ta hy vọng nàng ta nhận hết mọi sự hành hạ rồi mới chết, nhiệm vụ này giao cho ngươi đấy.”

Trong nhẫn Huyền Linh chợt lóe lên, một thiếu niên có gương mặt tựa như em bé xuất hiện cạnh Dạ Nhược Ly, hắn cong cặp môi đỏ mọng, ngậm lấy ngón tay, đáng thương nhìn Dạ Nhược Ly: “Chủ nhân, chuyện này người ta thành thạo nhất nhưng mà người ta đói bụng rồi, không có sức a.”

“Thanh Long, ngươi cũng học người ta ra điều kiện với ta?” Nhíu mày, buồn cười nhìn thiếu niên đáng yêu kia.

“Người ta đói bụng nha, thật sự rất đói, chủ nhân, người ta muốn ăn đan dược, muốn ăn…” Thanh Long bất mãn lăn qua lăn lại, thanh y dính đầy tuyết, sau đó hắn bò dậy từ mặt tuyết, loạng choạng nắm lấy tay Dạ Nhược Ly, mắt to chuẩn bị tràn nước: “Chủ nhân, người ta không hề ăn vụng đan dược nha, người có thể thưởng cho người ta một lọ được không?”

Bị ánh mắt đáng thương của Thanh Long nhìn chăm chú, tâm Dạ Nhược Ly không khỏi mềm nhũn, lấy ra một lọ đan dược trong nhẫn Huyền Linh đưa tới trước mặt Thanh Long: “Được rồi, lọ đan dược này cho ngươi, nhưng thân ngươi là Huyền thú không thể ăn quá nhiều đan dược, chẳng lẽ ngươi quên là lúc trước vì ăn đan dược quá nhiều nên tiêu hóa không được hay sao?”

Nhận lấy đan dược, Thanh Long cười đến nở hoa, dùng sức gật đầu: “Chủ nhân, ta cam đoan không có lần sau đâu.”

Xoa đầu Thanh Long, ánh mắt Dạ Nhược Ly nhìn qua Cung Vô Y, khẽ nhíu mày: “Yêu nghiệt, nếu ngươi không có chuyện gì nói thì ta đi trước, ta còn rất nhiều việc phải làm, không thể tiếp ngươi được.”

Mắt phượng nhìn thật sâu vào Dạ Nhược Ly, Cung Vô Y cười thành tiếng, mị hoặc đến cực điểm: “Bổn vương đoán ngươi muốn đối phó với gia tộc Bắc Ảnh và gia tộc tương trợ?”

“Đúng vậy, ta có thù với hai gia tộc này, ta sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu!” sát ý ngập tràn quanh thân, Dạ Nhược Ly lạnh lùng nói, nàng cũng không nghi hoặc sao Cung Vô Y lại đoán được suy nghĩ trong lòng nàng, dù sao mối cừu hận này Cung Vô Y cũng biết được tất cả.

Môi đỏ cong lên, Cung Vô Y híp híp mắt phượng, thanh âm lười biếng mị hoặc: “Có cần bổn vương giúp không?”

Quét mắt nhìn Cung Vô Y,  trong mắt Dạ Nhược Ly lập lòe bá khí: “Ta không cho rằng đối phó với đám củi mục như vậy còn cần đến viện binh, chỉ một mình ta là đủ, không cần bất cứ ai hỗ trợ.”

Dứt lời, Dạ Nhược Ly bước nhanh về phía trước, rất nhanh biến mất khỏi tầm mắt của hắn, nhìn theo bóng dáng đang ngày càng xa, Cung Vô Y cười nhẹ: “Chắc hẳn Hàn Phong đã phế gia tộc tương trợ phế vật kia rồi, nữ nhân bổn vương nhìn trúng há lại để loại phế vật có thể nhìn hay sao?”

Hỏa Lăng Thiên cũng không nghĩ tới, lúc trước hắn bất quá chỉ nhìn Dạ Nhược Ly thèm thuồng một chút không ngờ lại chịu tai ương bất ngờ…

Lúc này trong biệt viện của gia tộc tương trợ, một âm thanh gào khóc thảm thiết vang lên, Hỏa Tình hung dữ nhìn mọi người đang khóc sướt mướt trong phòng, cả giận nói: “Các ngươi nói đi, vừa rồi có nhìn thấy một hắc y nhân tiến vào, kết quả hắn mang theo một đám rắn độc, cắn nát mệnh căn(*) tôn nhi của ta sao?”

(*): cái này chỉ bộ phận quan trọng của nam nhân, t/ giả nói tránh. =,=

Trong phòng ngập tràn hoàn mập yến gầy, những nữ nhân này đều có tư sắc, phong độ tư thái trác tuyệt, thời điểm này đều bị thương nhìn về phía giường.

Trên giường nam tử tái nhợt, hạ thân máu chảy đầm đìa, vô cùng thê thảm, lại để người nhìn không khỏi sởn gai óc.

Chúng nữ bi thương không phải đang làm bộ, Lăng Thiên thiếu gia trở thành phế vật các nàng còn có chỗ nào hữu dụng, với tính cách của Lăng Thiên sao có thể để các nàng rời đi, phía trước là cái gì đang chờ các nàng đây? Trong chúng nữ bi thương không có bất kì ai trả lời câu hỏi của Hỏa Tình chỉ nức nở khóc lóc như trước.

“Hừ, ta đã sớm nói rồi, đừng qua lại với nữ nhân nào nữa, hắn lại không nghe,” sắc mặt Hỏa Tình tái nhợt, hừ lạnh một tiếng, tràn ngập sát ý nhìn chúng nữ: “Mới vừa rồi là ai hầu hạ Lăng Thiên, lăn ra đây cho lão phu!”

Một dung mạo xinh đẹp run rẩy bước ra, nàng quỳ xuống đất, cúi đầu nói: “Là ta…”

“Vù!”

Hỏa Tình rút ra bảo kiếm bên hông, trong ánh mắt ngạc nhiên của chúng ta, đâm thật mạnh vào nữ tử đang quỳ kia.

Nàng hoảng sợ trừng lớn đôi mắt xinh đẹp, há hốc miệng, không kịp nói lời nào đã ngã xuống…

“Ahhhhhhhhh”

Tiếng hét kinh hoàng vang vọng trong phòng, tất cả nữ tử đang nỉ non hoảng sợ quên cả khóc, túm chụm lại một chỗ, vẻ mặt khẩn trương nhìn Hỏa Tình, sợ rằng bản thân mình có kết cục giống như vậy.

“Lăn, các tả đều cút ra ngoài cho lão phu!”

Những lời này như đại xá, chúng nữ vội vàng chạy ra khỏi phòng, chỉ sợ chậm trễ trong phút chốc cũng không giữ được mạng.

“Trưởng lão, Lăng Thiên trưởng lão…”

Bên ngoài, hạ nhân vội vàng chạy vào, thở hổn hển nói: “Vũ Sa tiểu thư và Hỏa Viêm thiếu gia đã về rồi.”

“Phanh!” nắm đấm đấm vào mặt bàn, Hỏa Tình nắm chặt quyền, con mắt bắn ra tia ngoan lệ, sát ý tràn ngập trong phòng: “Chuyện này nhất định có liên quan đến huynh muội nhà hắn, tôn nhi của ta đã tàn phế, ta cũng sẽ không để bọn chúng sống tốt đâu.”

Dứt lời, mắt nhìn qua người nằm trên giường sống dở chết dở Hỏa Lăng Thiên, quất tay áo không quay đầu lại rời đi.

Hỏa Viêm, Hỏa Vũ Sa, hôm nay chính là ngày giỗ của các ngươi!

Hỏa Tình đi về phía sân nhỏ, huynh muội Hỏa Viêm cũng đang đi tới, vì vậy hai bên đụng phải nhau, nhìn sắc mặt vô cùng xấu của Hỏa Tình, Hỏa Vũ sa cười trào phúng: “Lão đầu, xem sắc mặt của ngươi không được tốt lắm, chẳng lẽ con của ngươi hôm nay đã chết rồi? Hay là tôn nhi nối dõi tông đường của ngươi đã bị phế? Cái này thật sự đáng chúc mừng, chúc mừng ngươi nha.”

Dừng bước chân, khuôn mặt già nua của Hỏa Tình xoẹt qua sát ý: “Hỏa Vũ Sa, quả nhiên là do ngươi làm! Ta sẽ giết ngươi để báo thù cho tôn nhi của ta!”

Hỏa Vũ Sa ngây ngẩn cả người, vừa rồi nàng chẳng qua chỉ nói bừa một câu. Chẳng lẽ Hỏa Lăng Thiên thật sự bị phế rồi?

“Ha ha,” suy nghĩ thông suốt, Hỏa Vũ Sa không khỏi ngửa đầu cười to, tiếng cười vui vẻ vang vọng cả bầu trời: “Thật tốt quá, đại ca, huynh có nghe thấy không? Củi mục chuyên hại người Hỏa Lăng Thiên kia thật sự bị phế rồi, muội thật sự không thể nhịn được, ha ha, tối nay thật là vui, không biết người hảo tâm nào đã làm thế nhỉ, muội nhất định phải cảm tạ hắn mới được, cảm tạ hắn vì muôn dân trăm họ mà phế đại họa hại này.”

Nghe vậy, Hỏa Viêm cười nhẹ, ánh mắt sủng nịnh nhìn Hỏa Vũ Sa.

“Đại khái Hỏa Lăng Thiên trêu phải người không nên trêu chọc, cho nên người ta đến trả thù, phế vật Hỏa Lăng Thiên kia ta đã sớm muốn phế hắn rồi, đáng tiếc lại bị người khác giành trước một bước.”

“Ngươi…Các ngươi…” Sắc mặt Hỏa Tình tái nhợt, giơ kiếm lên hướng về phía Hỏa Vũ Sa đâm tới: “Ta muốn giết các ngươi, vì tôn nhi báo thù!”

Trong mắt hàn mang lập lờ, Hỏa Vũ Sa cười lạnh một tiếng, bình tĩnh chờ mũi kiếm đâm tới, quát một tiếng: “Thiên Hỏa, giết hắn đi!”

Ánh sáng đỏ trong tay áo lóe lên, một con hồng xa đột nhiên nhảy ra, phun cái lưỡi thật dài về phía Hỏa Tình, hắn bất ngờ không đề phòng bi Thiên Hỏa cắn một cái vào tay, đau đớn dùng sức hất con rắn ra thật xa, bụm vết thương trên tay lại.

Hồng xa rơi xuống đất, tỏa ra ánh sáng màu đỏ, khi ánh sáng ấy tan biến thì xuất hiện một bé gái hết sức dễ thương mặc áo đỏ.

“Thú hóa người?” Hỏa Tình đại biến, dưới cổ tay, vết thương lan dần lên phía trên. Đôi tay bắt đầu run rẩy: “Đây không phải là sủng vật Tiểu Đông Tây của ngươi hay sao? Nó lại có thể hóa thành người, Hỏa Vũ Sa, những năm gần đây ngươi che dấu thật sâu.”

Qua nhiều năm như vậy nhưng cũng không ai phát hiện trong tay Hỏa Vũ Sa có một Huyền thú hung mãng như vậy.

“Trúng phải độc của ta, lão gia kia ngươi nhất định phải chết!” Thiên Hỏa phồng má nhìn đáng yêu vô cùng, lông mi vừa cong lại vừa dài như quạt hương bồ, đôi mắt to tròn nhìn Hỏa Tình: “Ngươi muốn giết chủ nhân của ta cũng không xem lại mình có xứng hay không? Nếu để Nhược Ly đại nhân biết được ngươi sẽ chết rất thảm đấy.” Nhắc đến Dạ Nhược Ly, mắt to đen tròn lại hiện tia sùng bái.

Ánh mắt Hỏa Tình nhìn về cánh tay đang đỏ dần lên, hắn cắn chặt răng, nâng kiếm lên hung hăng chém đứt cánh tay ấy, máu tươi văng tung tóe, sắc mặt hắn chỉ thoáng trắng bệch.

“Hỏa Vũ Sa, Hỏa Viêm, lão phu sẽ không bỏ qua cho các người.”

“Ha ha, lão già kia ngươi cho rằng như vậy sẽ không chết?” Loli (tức là bạn Thiên Hỏa đấy ạ) cười lớn một tiếng, khinh thường nói: “Ngươi cũng biết tên ta? Tên đầy đủ của ta là Thiên Hỏa Xà, độc tính cực mạnh, chỉ cần ta cắn một ngụm, chất độc của ta sẽ tràn ra khắp cơ thể, chủ nhân nói ta là pháp bảo đánh lén phòng thân mạnh mẽ nhất, đời ngươi xong rồi đấy lão già.”

Nói xong, một đường cong màu đỏ che khắp cơ thể, ngay trên mặt cũng có, thoạt nhìn vô cùng dữ tợn, gớm ghiếc.

Ánh trăng bao phủ bộ hắc y, nam tử anh tuấn tuyệt luân đứng chắp tay trên mái nhà, khí vũ hiên ngang, đón gió mà đứng lộ ra tư thế oai hùng, lúc này, cặp mắt thâm thúy nhìn vào thân hình áo đỏ kia: “Nữ tử này chính là bằng hữu của chủ mẫu tương lai a? Xem ra người bên cạnh chủ mẫu thật không đơn giản, bất quá nam nhân nhiều như vậy, xem ra chủ nhân cần cố gắng thật nhiều mới có thể theo đuổi được chủ mẫu, tuy cô gái này không bằng chủ mẫu nhưng cũng khá thú vị…”

Cuối cùng, Hàn Phong nhìn thật sâu Hỏa Vũ Sa, trong mắt có tia hứng thú, sau đó thả người nhảy lên, biến mất trong đêm tối…

Hỏa Vũ Sa? Hắn sẽ nhớ thật kĩ cái tên này…



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 27.07.2015, 20:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.06.2015, 21:14
Bài viết: 232
Được thanks: 3975 lần
Điểm: 23.83
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


chương 22: tt

editor: aries mai.

“Xem ra bên tương trợ không cần ta ra tay.” Âm thanh nhàn nhạt truyền đến chỗ Hỏa Vũ Sa, nàng khẽ giật mình, quay người lại nhìn thấy Dạ Nhược Ly đang nhảy từ nóc nhà xuống, tầm mắt nàng quét qua chỗ Hàn Phong vừa biến mất, mới nhìn về phía Hỏa Vũ Sa: “Sa Sa, những năm này Thiên Hỏa đúng là có tiến bộ.”

“So với ta đột phá còn nhanh hơn.” Hỏa Vũ Sa xấu hổ cười cười, chợt nghĩ tới chuyện gì đó hỏi: “Nhược Ly, ngươi có thù oán với gia tộc Bắc Ảnh?”

Khẽ gật đầu, trong mắt Dạ Nhược Ly không giấu sát ý: “Bắc Ảnh Thần là cha dượng ta, cho nên không chỉ là có thù oán mà là không đội trời chung, lần này ta nhất định không có ý định tha cho bọn họ, nếu ta đi qua gia tộc Bắc Ảnh sẽ không để ai sống sót đi ra.”

“Ta cũng đã từng nghe qua Bắc Ảnh Thần, Hỏa Doãn Na đã đợi hắn rất nhiều năm, trong gia tộc tương trợ Hỏa Doãn Na là dòng chính lại có thiên phú không tồi nên địa vị rất cao, kỳ vọng dành cho nàng ta cũng rất lớn. Nhưng dù thế nào thì Nhược Ly, ta và đại ca ta đều đứng về phía ngươi cho dù có phải bỏ gia tộc.” sắc mặt Hỏa Vũ Sa trầm xuống, kiên định nói.

Ánh mắt Hỏa Viêm nhìn Dạ Nhược Ly, xoẹt qua ánh sáng không rõ, có thể ánh sáng ấy hiện lên quá nhanh nên không ai nhìn thấy.

“Tiểu muội, chúng ta về trước thôi, nếu như có thể giúp cho Nhược Ly cũng phải về đến nhà, hơn nữa cũng sẽ dễ dàng nói chuyện hơn.” Cuối cùng Hỏa Viêm nhìn Dạ Nhược Ly, nói: “Nhược Ly, chuyện của ngươi cũng là chuyện của bọn ta, gia tộc kia có như thế nào cũng không quan hệ tới bọn ta, bọn ta sẽ toàn tâm giúp ngươi.”

Cười vui vẻ, Dạ Nhược Ly vỗ vai hai người: “Giao cho các ngươi ta rất yên tâm, ta còn chút chuyện phải xử lý nên đi trước vậy, ở đây các ngươi xử lý đi.”

Dạ Nhược Ly trở về Long gia, Long Thần Lạc sớm đã ở ngoài nghênh đón, nhắc nhở nàng vài câu rồi bảo nàng về phòng của mình, nhưng khi nàng vừa mở cửa bước vào nhìn thấy cảnh tượng trước mắt không khỏi nhíu chặt mày.

Chỉ thấy trên giường là một nam tử khoanh chân ngồi đó, gió đêm lùa vào, tóc trắng như tuyết cũng theo đó mà lay động.

Mặt trăng chậm rãi nhấc lên, ánh trăng nhàn nhạt rơi xuống giống như trích tiên phiêu dật, vô cùng không chân thực. Nếu Cung Vô Y là tai họa yêu nghiệt thì hắn lại giống như trích tiên (tiên giáng trần), hai người tương phản lớn như vậy nhưng đến cùng vẫn là đẹp đến tận cùng.

Dường như phát hiện có người đến, nam tử mở mắt, bóng dáng rất nhanh biến mất, trong chớp mắt đã tiến tới trước mặt Dạ Nhược Ly. Tốc độ của hắn quá nhanh khiến Dạ Nhược Ly cũng phải thất thần.

“Phi Thiên Độc Giác thú?” Dạ Nhược Ly thả lỏng, thử thăm dò.

Cười đến ôn nhu, nam tử nhẹ nhàng gật đầu, khuôn mặt tuấn mỹ che kín nụ cười nhu hòa, đôi mắt ánh lên tia dịu dàng nói: “Tên của ta là Thiên Hoàng, vài ngày trước là ngươi đã cứu ta, vì báo đáp ngươi ta nguyện ký khế ước với ngươi.”

Dạ Nhược Ly nhìn hắn một lúc, bất vi sở động: “Nói cho ta biết lý do thật sự, ta không tin ngươi vì báo ân mà sẽ phục tùng con người.”

“Trong rừng rậm Huyền thú từng có một thú tiên đóan, hắn nói rằng trong lúc ta gặp nguy hiểm sẽ được con người cứu, nàng về sau chính là một nhân vật đại lục đỉnh phong, nếu như ta thuần phục nàng thì rừng rậm Huyền thú sẽ trở nên cường đại hơn, sẽ không còn bị con người ức hiếp nữa!” ngẩng đầu lên, ánh mắt ôn hòa, sắc mặt Thiên Hoàng ngưng trọng: “Ngươi chính là người trong lời tiên đoán kia, vài ngày ở chung ta thấy ngươi rất đặc biệt, đây chính là lý do ta nguyện ý khế ước.”

“Vì sao ngươi chắc chắn ta sẽ khế ước với ngươi?”

“Bởi vì ta là hoàng thú của rừng rậm Huyền thú, khế ước với ta giống như có được rừng rậm Huyền thú vậy.”

Nghe vậy, Dạ Nhược Ly im lặng quan sát Thiên Hoàng, nàng từng nói muốn đem hoàng thú làm tọa kỵ, không nghĩ lời nói ấy lại trở thành sự thật, hoàng thú sắp trở thành tọa kỵ của nàng…

Sáng sớm hôm sau.

Tin tức có người chết của gia tộc Bắc Ảnh và tương trợ lan truyền khắp Thiên Vũ quốc, rất nhiều sợ đến choáng váng, những người từng nhìn thấy thiếu nữ áo trắng phiêu nhiên đều sợ đến run người, tất cả mọi người đều biết rõ tại đại hội huyền giả đã kết thành thù, sự việc này không phải là nàng ta làm chứ a?

Bất quá không ai có lá gan bàn tán, nói không cùng hai bên cùng sống mái với nhau, cuối cùng đồng quy vu tận.

Gia tộc Nam Cung, mọi người đều tập trung về đây, Dạ Nhược Ly nhìn gia chủ của tứ đại gia tộc, cuối cùng dừng lại trước mặt Cung Vân Phi: “Vân Phi, ta sẽ để Long Phi Thanh đưa ngươi về Ly Phong quốc, ngươi có muốn hay không?”

Nghe vậy, Cung Vân Phi lắc đầu, cười nhạt: “Nhược Ly, ta không có ý định sẽ trở về, nếu như có thể ta muốn ở lại đây giúp đỡ ngươi, có được hay không?”

“Ở đây không thích hợp với ngươi, nếu ngươi đã không muốn về Ly Phong quốc thì ta sẽ đưa ngươi đến Ám Dạ các, Niệm Khê sẽ an bài cho ngươi, ta hy vọng sau khi từ gia tộc Bắc Ảnh trở về có thể nhìn thấy một Cung Vân Phi hoàn toàn mới, chỉ là lúc đó ngươi không còn là công chúa nữa, cũng không phải thái tử phi, phải chịu cực khổ mệt nhọc ngươi có chịu được không?”

Gật đầu một cái, Cung Vân Phi lộ vẻ kiên định: “Ta sẽ không để ngươi thất vọng.”

Ám Dạ các? Tứ đại gia tộc đưa mắt nhìn nhau, bỗng nhiên nghĩ đến loại khả năng chẳng lẽ nàng chính là người đứng sau Ám Dạ các? Ngoại trừ nàng ra thì không ai có bản lĩnh đó cả, sớm biết nàng là chủ nhân chân chính của Ám Dạ các thì sẽ không cùng nàng quyết đấu tại đại hội huyền giả rồi, sẽ không bị vào tròng như thế này.

“Long Phi Thanh, Dạ Phi Linh, hai ngươi đưa nàng trở về đi,” Dạ Nhược Ly phân phó, tiện tay hất một cuốn sách về Thiên Huyền: “Đây là sách hôm qua ta mới viết xong, bên trong có rất nhiều cách điều chế đan dược và phương pháp, về sau đan dược của Ám Dạ các do ngươi điều chế, tại đây cũng ghi rất rõ về đan dược đột phá cho huyền giả, ngươi nghiên cứu thật tốt đi, hy vọng trong thời gian ngắn có thể làm tứ đại gia tộc phát triển nhanh chóng.”

Lần này tiến vào gia tộc Bắc Ảnh chỉ cần một mình Thiên Hoàng là đủ rồi, không cần tứ đại gia tộc đi theo, nàng muốn bọn họ tập trung phát triển năng lực bởi vì trên gia tộc Bắc Ảnh chắc chắn có thế lực lớn hơn nữa, nàng có cảm giác bản thân sẽ rất nhanh đối đầu với những người kia.

Thiên Huyền cẩn thận từng li từng tí nâng niu cuốn sách, giống như bảo vật trân quý, khuôn mặt già nua lộ rõ vẻ kích động.

Những người còn lại hít thở sâu mấy lần, có thể có đan dược đột phá huyền giả, trời ạ, bọn hắn đang nằm mơ sao? Loại chuyện tốt này lại rơi trên người bọn hắn?

Lúc này, tứ đại gia tộc đều cảm thấy may mắn khi đi theo Dạ Nhược Ly, những bất mãn lúc trước cũng tan biến thành mây khói, đối với một huyền giả mà nói thì không gì quan trọng hơn việc phát triển thực lực bản thân.

“Từ nay về sau, tứ đại gia tộc đều phải nghe lệnh của Thiên Huyền, nếu như các ngươi trung thành ta tuyệt sẽ không bạc đãi các ngươi nhưng nếu có mưu đồ khác…” Sát ý nổi lên, Dạ Nhược Ly cười lạnh một tiếng, giọng điệu lạnh như băng, khắc nghiệt nói: “Ta sẽ để cho hắn sống không bằng chết!”

Tất cả mọi người đều rùng mình một cái, hoảng sợ nhìn thiếu nữ tuyệt sắc ấy.

“Chu Tước, ngươi vào nhẫn Huyền Linh đi, Nguyệt, ta đi trước ngươi từ từ rồi tới.” Sau khi an bài xong mọi chuyện, Dạ Nhược Ly đứng dậy rời đi, ra ngoài cửa cẩn thận nhìn đường đi tỉ mỉ, phát hiện ra không thấy bóng dáng mỗ yêu nghiệt, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng ngay lúc đó, một âm thanh nghiến răng nghiến lợi truyền tới: “Nữ nhân, nàng lại chạy trốn? Bổn vương nói rồi, nàng đừng hòng vứt bỏ được bổn vương.”

Thân thể Dạ Nhược Ly cứng đơ, quay đầu lại, đập vào mắt là một dung mạo yêu nghiệt đang phóng to.

Liếc mắt nhìn hắn, Dạ Nhược Ly thở dài sau đó hướng về bầu trời huýt sáo, trong nháy mắt một ánh sáng hào quang từ trên trời bay xuống, đứng trước mặt Dạ Nhược Ly.

Dạ Nhược Ly thả người nhảy lên, hai chân đạp sau lưng Độc Giác thú, nở nụ cười quyến rũ, nói: “Gặp lại sau nhé yêu nghiệt, Thiên Hoàng chúng ta đi!”

Nhìn theo bóng dáng to lớn bay trên không trung của Độc Giác thú, sắc mặc Cung Vô Y tối sầm, nắm chặt quyền đấm thật mạnh vào cây cổ thụ bên cạnh, cây ầm ầm ngã xuống, tuyết rơi đầy đất: “Hàn Phong, ra đây cho bổn vương.”

Hắc y nhân hiện ra, Hàn Phong không chút tiếng động xuất hiện trước mặt Cung Vô Y, cười mỉm hai tiếng: “Chủ nhân, người bớt giận, ta chỉ là một con rắn nho nhỏ, ta biết ngươi không nỡ tổn thương chủ mẫu nhưng cũng đừng vì thế mà trút giận qua ta nha, ta chịu đựng không nổi đâu, ngươi vẫn là tha cho ta đi.”

“Hàn Phong, vì sao ngươi không biết bay?” Cung Vô Y hung dữ trừng mắt nhìn Hàn Phong, dung nhan tuấn tú tối sầm hỏi.

“Chủ nhân, ta là xà, ngươi từng thấy có con rắn nào biết bay sao?” Hàn Phong đầy ủy khuất nói, không biết bay không phải lỗi của hắn, ai bảo trời sinh rắn đều không biết bay.

“Nếu không phải tại ngươi không biết bay, Tiểu Dạ có thể chạy được sao? Bây giờ ngươi lập tức trở về Ly Phong quốc, không học bay được thì đừng tìm bổn vương.”

Hàn Phong hổ thẹn cúi đầu xuống, đúng vậy, đều là lỗi của hắn, nếu như hắn bay được có thể giúp chủ nhân đuổi theo chủ mẫu, nói cho cùng đều là do hắn không biết bay, nếu như hắn có thể như Long Nhất bay lượn khắp bầu trời, chẳng phải chủ nhân có thể dễ dàng ôm người đẹp về nhà hay sao?

Hàn Phong đáng thương, bị Cung Vô Y khi dễ còn tự trách bản thân…

Bắc Sơn cũng không cách Thiên Vũ quốc bao xa, vài ngày đường là tới, ngày hôm đó, mọi âm thanh ở Bắc Sơn đều im tĩnh, bỗng nhiên một âm thanh hét lớn vang lên phá vỡ cảm vật yên bình ở đây, truyền tới tai những người đang có mặt ở Bắc Sơn.

“Tất cả người của Bắc Ảnh ra hết đây để ta ban cho cái chết!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 28.07.2015, 22:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 01.06.2015, 21:14
Bài viết: 232
Được thanks: 3975 lần
Điểm: 23.83
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 85
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 23: ba năm sau gặp lại.

Editor: aries mai.

Sáng sớm tinh mơ mây mù giăng đầy trời.

Dãy núi vờn quanh Bắc Sơn có tiếng hét lớn vang lên, mọi người đều ngạc nhiên chạy ra ngoài, bọn hắn muốn biết người phương nào lại có lá gan lớn như vậy, dám đến gia tộc Bắc Ảnh gây rối, cái đó và tự tìm đường chết có khác gì nhau?

Lúc này trên ngọn núi cao, nam tử thanh sam đứng đó, đôi mắt đen như mực nhìn chăm chăm về phía trước, khuôn mặt tuấn lãng tràn đầy kích động: “Âm thanh kia…Đúng vậy, là tiểu Ly nhi, rốt cuộc tiểu Ly nhi cũng đã đến, người đâu, ta muốn xuống núi.”

Ba năm rồi, hắn ở trên ngọn núi này ngây ngươi đã ba năm, cũng đến lúc phải rời đi thôi.

Mây mù bốc lên tận trời, thiếu nữ trên Phi Thiên Độc Giác thú đón gió mà đứng, vô cùng tao nhã lẫn khí phách, đôi mắt đen chứa bá khí ngạo nghễ toàn thiên hạ, dưới thân Phi Thiên Độc Giác thú có tia hào quang tỏa ra xung quanh, mặc dù ánh sáng kia cực kì ôn nhu nhưng dưới ánh sáng ấy lại làm người ta cảm thấy áp lực.

“Là ngươi?” Lục trưởng lão Bắc Ảnh Đồi nhận ra Dạ Nhược Ly, khinh thường hừ lạnh một tiếng: “Hừ, ngươi còn dám đến gia tộc Bắc Ảnh? Còn dám nói ban cái chết cho bọn ta? Ngươi nghĩ mình là ai, đã tới đây rồi thì đừng nghĩ đến việc toàn mạng trở về, hôm nay có là ngày chết của ngươi!”

Mấy ngày nay, tâm tình của Lục trưởng lão không tốt, mấy người đi tham gia đại hội huyền giả chưa thấy trở về, trong đó có cả con gã, gã đang muốn tìm người rút giận thì Dạ Nhược Ly lại tìm tới cửa, cái này cũng không thể trách gã lấy mạnh hiếp yếu.

Bất quá ai mạnh ai yếu, cũng chưa nói trước được…

“Chậm đã!”

Âm thanh già nua nhưng không kém phần uy nghiêm vang lên, mọi người đều tránh qua một bên, chỉ thấy phía sau có hai lão giả một trước một sau bước tới.

Dạ Nhược Ly biết lão giả đi sau, đây là người đi cùng với Bắc Ảnh Đồi đến Hiên Viên quốc – Bắc Ảnh Dương, mà trước y là một lão giả tóc hoa râm, có bộ râu dài trắng như tuyết, khuôn mặt già nua tràn đầy uy nghiêm, từ đầu đến cuối mắt đen thẳm vẫn nhìn chăm chú vào Dạ Nhược Ly.

“Gia chủ.” Mọi người đồng loạt ôm quyền, có chút xoay người, bày tư thế tôn kính.

Gia chủ? Ánh mắt Dạ Nhược Ly chuyển động, người này có là phụ thân của cha dượng, gia chủ đương thời của gia tộc Bắc Ảnh – Bắc Ảnh Lạc, Huyền Hoàng cường giả? Chính mình cũng nên gọi ông một tiếng gia gia, thế nhưng gia tộc Bắc Ảnh lại dùng vũ lực mang cha dượng đi, thế cho nên nàng không có chút hảo cảm nào với lão nhân gia này.

Con mắt tinh nhuệ nheo lại, Bắc Ảnh Lạc lạnh lùng hỏi: “Ngươi là ai? Vì sao lại đến gia tộc Bắc Ảnh quấy rối?”

“Ngươi mang cha dượng của ta đi, còn dám hỏi ta đến đây làm gì?” Dạ Nhược Ly cười lạnh, gió cuốn tóc đen, dung nhan tuyệt sắc có vài phần cuồng vọng, tựa hồ như bậc vương giả đứng trên lưng Độc Giác thú, lời nói bá đạo còn vang vọng trong núi: “Lão đầu, ta cảnh cáo các ngươi thả cha dượng của ta ra, nếu không hôm nay ta sẽ san bằng Bắc Sơn này.”

Mặt mo biến sắc, thần sắc Bắc Ảnh Lạc trầm xuống, chưa đợi hắn lên tiếng bên ngoài âm thanh Bắc Ảnh Đồi đã vọng tới: “Gia chủ, chúng ta nói nhảm với loại phế vật này làm gì? Ba năm trước nàng không phải trúng của ta một chưởng sao, ba năm sau, nàng ngay cả nửa chưởng cũng không đỡ được, loại phế vật này để ta giết cho rồi.”

Thần sắc Bắc Ảnh Khâu thay đổi, muốn giữ tay Bắc Ảnh Đồi lại nhưng cuối cùng lại chậm một bước…

“Phế vật, chịu chết đi!” Khóe môi cười âm hiểm, nắm đấm có ánh sáng vàng bao quanh làm người ta cảm thấy một loại cảm giác nặng nề, gã lại giấu giếm sát cơ bên trong, tin tưởng rằng một chiêu này có thể đánh chết nha đầu kia.

“Bắc Ảnh Đồi, ngươi thật to gan, nữ nhi của ta cũng dám đánh, muốn chết!”

Một âm thanh hét lên bên tai mọi người, một bóng dáng xoẹt nhanh giữa trời cao, mũi chân điểm nhẹ lên ngọn cây rồi bay giữa không trung, bỗng nhiên tung chiêu, thiên biến vạn hóa làm người xem hoa mắt, không thấy rõ được gì.

“Oanh!”

Một bàn tay nhẹ nhàng đánh vào ngực Bắc Ảnh Đồi đang ngu ngơ đứng đó, thoạt nhìn chỉ thấy chưởng lực rất nhẹ nhưng lại khiến thân thể Bắc Ảnh Đồi ngã xuống mặt đất, bụi đất bay lên che mờ ánh mắt mọi người.

“Thiếu chủ…”

Nhìn thấy người vừa tới, ai cũng há hốc miệng, đã ba năm nay thiếu chủ không hề xuống núi, vì sao hôm nay lại đến đây?

“Thần, ba năm qua thực lực của con tăng tiến không ít, tinh hoa chưởng phái mềm mại, nhu hòa kia con đã lĩnh ngộ được, vi phụ cảm thấy rất vui mừng.” Bắc Ảnh Lạc vuốt vuốt bộ râu dài, những năm gần đây Bắc Ảnh Thần tự giam mình trên núi bế quan luyện công, không nghĩ thực lực lại tăng nhanh như vậy, ngay cả hắn cũng thấy giật mình.

“Nếu không có thực lực ta sao có thể bảo vệ con gái và thê tử của mình?” Con ngươi Bắc Ảnh Thần ảm đạm, nếu như ba năm trước hắn có được thực lực cường đại thì sẽ không bị chia cách với hai người nữ tử mà hắn yêu nhất, còn có hài tử chưa kịp chào đời kia…

Hôm nay đã qua ba năm, chắc hẳn hài nhi đã được hai tuổi rồi, người làm cha như hắn lại chưa được gặp mặt con mình một lần…

“Cha… Cha dượng…’

Âm thanh hơi run rẩy từ sau lưng Bắc Ảnh Thần truyền đến, thân thể hắn cứng đờ sau đó chậm rãi quay người lại, nhìn dung nhan tuyệt sắc đứng trước mặt mình thật lâu, mắt đen chứa sủng nịnh cùng ôn hòa: “Ly nhi, tiểu Ly nhi của ta, cuối cùng ta cũng nhìn thấy con rồi…”

Duỗi cánh tay ra, Bắc Ảnh Thần ôm Dạ Nhược Ly vào lòng, hai tay run run xoa đầu thiếu nữ.

“Thực xin lỗi tiểu Ly nhi, là do ta vô dụng, ba năm nay không thể ở bên cạnh mẹ con con, càng không thể ở bên cạnh hài tử mới chào đời,” Buông thiếu nữ ra, Bắc Ảnh Thần duỗi ngón tay thon dài, khẽ vuốt má Dạ Nhược Ly, trong mắt có tia đau lòng: “Con gầy hơn ba năm trước đấy, những năm gần đây con đã chịu khổ nhiều rồi, từ nay về sau gia đình chúng ta sẽ không bao giờ xa cách nữa…”

Trời mới biết ba năm nay hắn thương nhớ các nàng như thế nào cho nên từ niềm thương nhớ ấy hóa thành động lực, hắn không ăn không ngủ tập luyện điên cuồng, chỉ vì muốn một ngày nào đó rời khỏi đây trở về bên cạnh các nàng.

“Cha dượng cũng gầy đi đấy, lần này con đến để đưa người đi, mẫu thân và Phong nhi đang ở nhà chờ người, chúng ta rất nhanh sẽ được đoàn tụ…”

Đúng vậy, rất nhanh sẽ được đoàn tụ, nếu như gia tộc Bắc Ảnh không chịu thả người, nàng cũng không ngại san bằng chỗ này, bởi Dạ Nhược Ly nàng không giống như Dạ Nhược Ly của ba năm trước, không cần nhẫn nhịn nữa, sẽ không để bất cứ kẻ nào chia cách bọn họ nữa.

“Gia chủ,” Bắc Ảnh Đồi từ dưới đất bò dậy, hung hăng trừng mắt nhìn phụ tử kia: “Người cũng thấy đấy, thiếu chủ lại vứt bỏ gia tộc Bắc Ảnh không thèm để ý, tiểu thư kiệt xuất bên gia tộc tương trợ si tình như vậy mà hắn hết lần này đến lần khác mê luyến nữ nhân ngoại tộc đó, nữ nhân kia còn sinh ra đứa con hoang phế vật này, chỉ cần giết chết hai mẹ con nàng ta, thiếu chủ mới có thể đáp ứng hôn sự với tiểu thư nhà bên, hôm nay nàng ta lại tự ý tìm đến thì đừng nghĩ đến việc rời đi.”

Khuôn mặt Bắc Ảnh Thần lạnh lẽo, ôn hòa trong mắt tiêu tán, lóe lên hàn khí, hắn định tới lên một bước thì một bàn tay ngăn hắn lại.

“Cha dượng, người chỉ cần ở bên đứng xem là được, con sẽ cho người của gia tộc Bắc Ảnh biết rằng đến cùng ai mới là phế vật.” khuôn mặt thiếu nữ đầy vẻ lãnh lệ, nàng cất bước tiến lên, mắt đen chứa tia cuồng vọng nhìn chằm chằm vào Bắc Ảnh Đồi, cười lạnh một tiếng: “Bắc Ảnh Đồi, ngươi có tin hay không chỉ cần một chưởng của ta cũng có thể đánh bay ngươi.”

“Ha ha, đúng là chuyện cười, chỉ bằng phế vật như ngươi mà dám xuất khẩu cuồng ngôn? Bắc Ảnh Đồi ta sẽ để cho ngươi biết là địch của ta là sai lầm lớn nhất kiếp này của ngươi.’

Tiếng nói vừa dứt, trong mắt Bắc Ảnh Đồi lộ tia hung quang, gã nâng quyền, một lớp ánh sáng màu vàng bao quanh nắm đấm, hướng tới khuôn mặt Dạ Nhược Ly, gã biết gã không phải là đối thủ của Bắc Ảnh Thần nhưng một phế vật như nàng sao có thể đánh bại gã.

Bắc Ảnh Dương nheo mắt nhìn, cẩn thận đánh giá Dạ Nhược Ly, y cũng nghĩ Dạ Nhược Ly là phế vật, tuy ba năm trước y nhìn thấy tư chất của nàng không tầm thường nhưng bất quá chỉ qua ba năm cho dù là thiên tài cũng không phải là đối thủ của Bắc Ảnh Đồi.

Tiếp đó, Dạ Nhược Ly chỉ làm duy nhất một động tác…

Tay nàng nhẹ nâng lên, giống như đang đập ruồi đánh về phía Bắc Ảnh Đồi, sau đó… trước ánh mắt của bao người, thân thể Bắc Ảnh Đồi bay ra ngoài, ai cũng há hốc trợn tròn mắt nhìn thiếu nữ từ đầu đến cuối không thay đổi sắc mặt kia.

Cái này…sao có thể? Lục trưởng lão trúng chưởng của thiếu nữ này? Trời ạ, bọn hắn có hoa mắt không, hay bị ảo giác rồi? chuyện này sao có thể xảy ra?

Từ trên mặt đất chật vật bò dậy, phun ra ngụm máu tươi, nhìn chằm chằm vào Dạ Nhược Ly, chỉ sợ rằng trong đám người ở đây gã là người kinh hãi nhất, vô luận có nghĩ như thế nào cũng không thể tin được, ba năm trước gã đả thương nàng bằng một chưởng, ba năm sau tình huống lại xảy ra ngược lại.

Tâm khí cao ngạo như Bắc Ảnh Đồi sao có thể chấp nhận được?

“Các ngươi còn ai muốn lên nữa? Hay là các ngươi muốn lên cùng lúc?” Cười lạnh, Dạ Nhược Ly nhìn khắp tứ phía, cuối cùng dừng lại chỗ Bắc Ảnh Lạc: “Lão đầu, cha dượng ta phải mang đi, ai ngăn cản, ta không ngại dùng thi thể mở đường đâu.”

Nghe thấy Dạ Nhược Ly buông lời cảnh cáo, râu ria Bắc Ảnh Lạc loạn chiến, sắc mặt tái nhợt. con ngươi không khỏi lạnh vài phần: “Với tư cách là phụ thân ta cũng hy vọng nhi tử của mình sẽ đạt được hạnh phúc, nhưng ta không chỉ là phụ thân là còn là gia chủ của gia tộc Bắc Ảnh, tuy rằng dùng tư cách phụ thân cố gắng rất nhiều nhưng gia tộc Bắc Ảnh và gia tộc tương trợ ác chiến với nhau thì sẽ có biết bao nhiêu người phải tử vong, cái giá lớn như vậy sao có thể gánh nổi đây?”

“Thật sự là buồn cười, dựa vào cái gì lại bắt cha dượng ta phải hy sinh cho gia tộc Bắc Ảnh? Là vì ông ấy sinh ra ở gia tộc Bắc Ảnh? Không ai có thể lựa chọn nơi mình có thể sinh ra, nhưng ai cũng có quyền lựa chọn tương lai cho mình, hơn nữa…” ngừng lại đôi chút, ánh mắt Dạ Nhược Ly tràn khí lạnh, lời nói cũng vô cùng tuyệt tình: “Sinh tồn của gia tộc Bắc Ảnh có liên quan gì tới ta? Cho dù người trong thiên hạ có chết hết thì chỉ cần người nhà và bằng hữu của ta vẫn còn sống thì ta cũng không để ý.”

“Ngươi…”Bắc Ảnh Lạc tức đến không nhịn được, mặt mo già nua đỏ bừng: “Cho dù như thế nào Thần nhi cũng không thể đi, Bắc Sơn mới là nhà của hắn.”

Dạ Nhược Ly vô cùng châm chọc nhìn hắn, quyết định không nói nhảm cùng hắn nữa, mâu đen bá khí quét quanh bốn phía: “Vậy các ngươi cùng xông lên đi, cho dù hôm nay máu chảy thành sông, xác chết chất thành núi, ta cũng phải mang cha dượng đi, ai dám ngăn cản cứ việc bước ra đây.”

Câu nói sau cùng cuồng vọng nghênh ngông, nữ tử bên cạnh Thiên Hoàng tựa như bậc vương giả khiến lòng hắn nảy sinh cảm tình khác thường.

Cuộc đời hắn có lẽ may mắn nhất là không bỏ qua nàng, trọn đời làm tùy tùng cho nàng…

“Vốn muốn để lại mặt mũi cho Thần nhi nên ta không muốn so đo với ngươi, nhưng ngươi đã nói như thế thì không muốn cũng không được.” Râu tóc trắng như tuyết vì tức giận mà không ngừng rung lên, hình tượng uy nghiêm cũng sụp đổ mấy phần, hắn thừa nhận hắn rất khâm phục dũng khí của nàng, cũng thích sự can đảm của nàng, nếu không có Hỏa Doãn Na ngăn cản hắn cũng muốn nhi tử của mình chọn nử tử mà nó yêu thích. Nhưng bản thân hắn là gia chủ của gia tộc Bắc Ảnh phải vì gia tộc mà cân nhắc, ai có thể hiểu những năm này hắn so với Bắc Ảnh Thần càng đau khổ hơn?

“Gia chủ, để ta đối phó với nàng.”

Một lão giả áo trắng tóc trắng đứng dậy, chỉ thấy khuôn mặt hắn già nua nhưng con mắt lại có tia cơ trí, tay cầm trường kiếm, đón gió mà đứng rất có phong thái của tiên nhân, thái độ nhàn nhạt giống như vô dục vô cầu, chỉ biết tu luyện chi nhân.

“Đại trưởng lão, nàng giao cho ngươi vậy.” Bắc Ảnh Lạc nhẹ gật đầu, Đại trưởng lão rat ay hắn rất yên tâm.

Những người còn lại không cho rằng chiến thắng Bắc Ảnh Đồi thì nàng có tư cách là đối thủ của Đại trưởng lão, lần này thiếu nữ kia chết chắc rồi, đây cũng là do nàng dám khiêu khích gia tộc Bắc Ảnh, phải biết cấp bậc của Đại trưởng lão và Lục trưởng lão cách biệt rất lớn, hắn gần như là cao thủ thứ hai của gia tộc, thực lực là Tinh Huyền sư đỉnh phong.

“Tiểu Ly nhi…” Tâm Bắc Ảnh Thần đột nhiên xoắn lại, khẩn trương nắm lấy tay Dạ Nhược Ly, lo lắng khẽ gọi một tiếng.

Dạ Nhược Ly ngược lại cầm tay Bắc Ảnh Thần, nhẹ nhàng vỗ vỗ tay hắn, dung nhan tuyệt sắc nở nụ cười tự tin: “Cha dượng yên tâm đi, con nói muốn đưa người rời khỏi đây thì nhất định sẽ làm được, không ai có thể ngăn cản gia đình chúng ta đoàn tụ.”

Nhìn thiếu nữ kiên định trước mắt, lòng dạ Bắc Ảnh Thần vô cùng lo âu, nhưng vẫn chậm rãi buông tay ra: “Vậy con đi đi, cha dượng ở đây chờ con, ta tin tưởng vào con gái của ta, con nhất định sẽ sống sót trở về bên ta.”

Cười nhạt một tiếng, Dạ Nhược Ly tiến tới chỗ Đại trưởng lão, theo chuyển động của nàng khí thế toàn thân cũng bộc phát ra, như vòi rồng cuốn đi tất cả.

“Tinh Huyền sư trung cấp?” Đại trưởng lão ngạc nhiên nhìn thiếu nữ đang bước tới, khẽ chau mày: “Còn nhỏ tuổi như vậy đã đạt tới Tinh Huyền sư trung cấp, là thiên phú đến bậc này chỉ sợ hai thế lực mới có thể nuôi dưỡng thành, nhưng thế thì sao chứ? Hai cấp có sự chênh lệch không thể nào vượt qua, nàng tuyệt không phải là đối thủ của ta.”

Những người nghe Đại trưởng lão nói tất cả đều trợn mắt nhìn nhau, ai cũng lộ biểu tình khiếp sợ.

“Mười mấy tuổi đã là Tinh Huyền sư trung cấp? Nàng ta thật sự là con gái thiếu chủ sao? Thiên phú bực này so với Hỏa Viêm thiếu gia còn cao hơn mấy phần, nếu như nàng là người của gia tộc Bắc Ảnh thì tốt quá, chắc hắn trong lòng gia chủ cũng đang nghĩ vậy a?”

“Ai, nếu có nàng, trong vòng trăm năm gia tộc Bắc Ảnh có thể vượt rất xa so với gia tộc tương trợ, đáng tiếc, tiểu thư nhà ấy nếu không chiếm được cũng khiến hắn không thể ở cùng với nữ tử khác, bên ấy từng nói nếu như Bắc Ảnh Thần rời khỏi Bắc Sơn thì hai bên sẽ phải ác chiến một trận.”

“Đúng vậy a, thực lực hai bên cũng không hơn kém bao nhiêu, nhưng dạo này bên ấy có rất nhiều thiên tài, nếu đắc tội với bên ấy thì từ nay về sau gia tộc Bắc Ảnh sẽ chẳng được yên lành nữa.”

“Thật sự rất đáng tiếc, cô nương này có thiên phú rất mạnh, nhưng dù sao Đại trưởng lão cũng là Tinh Huyền sư đỉnh phong, nàng căn bản không phải là đối thủ của Đại trưởng lão.”

“Đây là lẽ đương nhiên, dùng đầu ngón chân cũng đoán được, Đại trưởng lão thắng chắc rồi, đoán chừng một chiêu của Đại trưởng lão nàng ta cũng không đỡ được.”

“Ha, ta hy vọng nàng ta bị Đại trưởng lão giết chết, dám khiêu khích với gia tộc Bắc Ảnh thì nhất định không thể sống được.”

Oán thán cũng có, tiếc hận cũng có, hả hê cũng có nhưng không có ai tin tưởng một Tinh Huyền sư trung cấp lại có thể là đối thủ của Tinh Huyền sư đỉnh phong, hiển nhiên những người này trừ Thiên Hoàng ra ai cũng không nghĩ bằng nàng lại có thể thắng được Đại trưởng lão.

Rút kiếm ra, ánh mắt Đại trưởng lão lạnh nhạt nhìn Dạ Nhược Ly, hai mắt ngưng trọng không hề có sự khinh thường, chính là ánh mắt vô cùng bình thản.

Nếu không phải hai bên là địch thì Dạ Nhược Ly rất muốn tán thưởng hắn…

“Ta cho ngươi ba chiêu.” Ánh mắt nhàn nhạt lướt qua Dạ Nhược Ly, âm thanh lạnh lùng của Đại trưởng lão vang lên, tựa hồ như nhường Dạ Nhược Ly ba chiêu là lẽ đương nhiên.

“Không cần!” Dạ Nhược Ly lắc đầu, khóe môi có chút cong lên: “Cho dù muốn nhường cũng phải là ta nhường ngươi ba chiêu.”

“Hí!”

Mọi người hít phải ngụm khí lạnh, khiếp sợ nhìn Dạ Nhược Ly.

Cuồng vọng, thiếu nữ này quá mức cuồng vọng, nàng là ai lại dám nói nhường Đại trưởng lão ba chiêu? Trước giờ bọn hắn chưa thấy ai cuồng vọng đến mức này, nàng đúng là thiên tài thật nhưng Đại trưởng lão lớn hơn nàng hai bậc.

“Hừ.” Hừ lạnh một tiếng, Đại trưởng lão không hề nói nhiều, nâng kiếm đâm về phía Dạ Nhược Ly.

Đối mặt với Tinh Huyền sư đỉnh phong, Dạ Nhược Ly cũng không dám lơ là, nàng cũng đồng thời rút kiếm bên hông ra, một đao quang kiếm ảnh, bụi bay tung tóe làm một người quên cả hô hấp, khẩn trương nhìn hai thân kiếm đang giao nhau.

Thời gian dần trôi qua, ánh mắt họ nảy sinh biến hóa…

Dạ Nhược Ly vô cùng thành thạo, thân hình thoăn thoắt, áo trắng xuất trần phiêu dật không dính chút bụi bẩn ngược lại bộ pháp của Đại trưởng lão có phần mất trật tự, bị bức lui về phía sau, cũng một thân áo trắng nhưng đã bị đứt mất một phần tay áo.

Bà mẹ nó! Đây là giả đúng không? Đại trưởng lão đang yếu thế?

Tất cả mọi người đều có một loại xúc động muốn chửi thề, nếu có một ngày có người nói cho bọn hắn biết một Tinh Huyền sư đỉnh phong lại không bằng một Tinh Huyền sư trung cấp, chỉ sợ bọn hắn sớm đã đá bay người nọ, đỉnh phong làm sao có thể thua trung cấp được? Nhưng việc này lại đang xảy ra trước mắt bọn họ.

Mọi người mắt to mắt nhỏ trừng lên, ngay cả nháy mắt cũng không dám, nhìn chằm chằm về phương chiến đấu, hô hấp cũng chậm lại vài nhịp.

“Nàng là người nào, vì sao tuổi còn trẻ mà thực lực lại cao như vậy?” Bắc Ảnh Lạc cau mày, con ngươi khóa chặt lên Dạ Nhược Ly, sau đó thu hồi tầm mắt nhìn về phía Bắc Ảnh Thần, bất đắc dĩ thở dài.

Bắc Ảnh Thần cũng không để ý đến Bắc Ảnh Lạc đang nhìn hắn, toàn bộ sự chú ý của hắn đang tập trung trên người Dạ Nhược Ly, trong mắt toàn tia đau lòng: “Ba năm này tiểu Ly nhi lại có thực lực cường đại như thế, con đã trải qua bao nhiêu gian khổ, bao nhiêu đau nhức? Nói cho cùng cũng tại người làm cha như ta quá vô dụng, ta từng nói qua muốn tiểu Ly nhi như nữ nhân bình thường khác khoái hoạt, thoải mái, vui vẻ sống qua ngày, phải bảo vệ mẹ con con cả đời, nhưng cuối cùng con lại vì ta mà bôn ba mệt nhọc, không tiếc sinh mạng đến cứu ta…”

Nắm chặt quyền, Bắc Ảnh Thần lúc này khát khao thực lực cường đại hơn bao giờ hết, người làm cha là hắn sao có thể để con gái bảo vệ mình? Nên là hắn bảo vệ mẹ con các nàng.

Bước chân Đại trưởng lão đột nhiên lui về sau hai bước, hắn thở hổn hển vài hơi, lau cái trán đầy mồ hôi, nhìn thiếu nữ đối diện: “Ngay từ đầu ta đã xem thường ngươi rồi, nhưng ngươi cũng đừng quên đây là gia tộc Bắc Ảnh, chỉ bằng một mình ngươi lại muốn mang thiếu chủ đi, chuyện này cũng thật buồn cười quá đi.”

“Ai nói một mình ta?” Dạ Nhược Ly chỉ Độc Giác thú sau lưng nói: “Đừng quên, còn có nó.”

“Ha ha, chỉ bằng một con Độc Giác thú…”

Bắc Ảnh Lạc cười to hai tiếng, hắn còn chưa nói hết tiếng cười chợt im bặt, sắc mặt khó coi nhưng nuốt phải ruồi.

Trước mặt mọi người, thân thể Độc Giác thú được bao quanh bởi một luồng ánh sáng , bên trong kia thân thể dần dần dài ra, thật lâu sau đó ánh sáng tiêu tán, một nam tử đẹp như trích tiên đứng đó.

Nam tử tuấn mỹ như tiên nhân, tóc trắng tung bay, cẩm bào hình trăng lưỡi liềm được ánh nắng khảm lên một lớp viền vàng mỏng.

Nam Sơn chi hỏa, Bắc Sơn chi ảnh, rừng rậm Huyền thú là tam đại thế lực, Bắc Ảnh Lạc đã từng nhìn thấy bản thể của hoàng thú tất nhiên cũng biến Thiên Hoàng này là ai.

Hơn nữa trong tam đại thế lực. rừng rậm Huyền thú là lớn nhất, cái này cũng không trách Bắc Ảnh Lạc hoảng sợ như vậy.

Vì cái gì, đường đường là vua của muôn thú lại ở cùng chỗ với nàng? Nếu hắn nhớ không nhầm thì vừa rồi nàng cưỡi hoàng thú tiến vào Bắc Sơn…

Hung hăng nuốt nước bọt, Bắc Ảnh Lạc ngạc nhiên nhìn Dạ Nhược Ly và Thiên Hoàng, dám cưỡi lên người của vua muôn loài, cho dù là hắn cũng không có can đảm đó, hơn nữa trong hai bên thế lực cũng có người muốn bắt hoàng thú trở thành tọa kỵ của họ nhưng chưa có ai thành công, hôm nay lại đi theo một thiếu nữ thực lực rõ ràng yếu hơn những người kia, cái này khiến Bắc Ảnh Lạc có thêm vài phần hâm mộ…

Phải biết, có được hoàng thú tương đương với có được toàn bộ rừng rậm Huyền thú, rừng rậm Huyền thú lại là nơi nhiều dược liệu nên có rất nhiều thế lực muốn thu nạp thành của riêng.

Trận chiến này đánh nữa cũng không có ý nghĩa gì, chỉ là nghĩ tới Bắc Ảnh Thần rời đi, gia tộc Bắc Ảnh phải đối đầu với gia tộc tương trợ không biết phải hy sinh biết bao nhiêu người, nghĩ tới đó trong lòng hắn không khỏi thương cảm khóc rống lên.

Mọi người há hốc miệng, ai cũng không nghĩ gia chủ uy nghiêm sẽ có lúc khóc như tiểu hài tử thế này.

“Lão già chết tiệt, khóc cái gì mà khóc!” Âm thanh già nua bên cạnh vang lên, cũng không đợi Bắc Ảnh Lạc phản ứng, một bàn tay nắm lấy lỗ tai hắn, hung ác nói: “Vì một gia tộc Bắc Ảnh cũng không quan trọng nhi tử của mình, vì gia tộc này ngay cả nhi tử ngươi cũng không cần, lời của ta ngươi cũng không nghe, hôm nay lão nương sẽ cho ngươi biết nếu như ngươi còn bức bách con của ta, lão nương cũng sẽ cùng con ta rời khỏi nơi này, cả đời không gặp lại ngươi nữa.”

Thân thể run lên, ngẩng đầu nhìn, đập vào mắt chính là một đầu tóc hoa râm, dung nhan đầy nếp nhăn.

“Ah ah, phu nhân nhẹ tay chút, lỗ tay ta sắp đứt ra rồi, hơn nữa nhiều người như vậy cũng nên giữ cho ta chút mặt mũi, tốt xấu gì ta cũng là gia chủ, đừng hủy đi hình tượng của ta như thế.”

“Mặt mũi? Ngươi còn cần mặt mũi?” Bàn tay lại ra sức nhéo một cái, hung hăng rống bên tại Bắc Ảnh Lạc: “Vừa rồi sao ngươi không cần sĩ diện? Một đám người các ngươi không biết xấu hổ ăn hiếp một cô nương? Một đại nam nhân sợ phiền phức lại muốn sĩ diện? Ba năm nay ta au khổ khẩn cầu ngươi, ngươi có thể lấy gia tộc làm trọng nhưng ta cho ngươi biết ta cũng không phải là anh hùng, ta chỉ là một nữ nhân, chỉ quan tâm đến trượng phu và nhi tử, những cái khác không quan hệ tới ta.”

“Ô ô, nàng cho rằng ta muốn thế sao? Ta không vì nhi tử mà đau lòng sao? Nếu như ta không đau lòng thì mười mấy năm trước đã bỏ mặc hắn, nhưng ta cũng đã dùng hai viên thuốc đổi cho hắn mười năm tự do, thuốc kia chính là tổ tiên truyền lại, đều là thuốc tiên trị thương, cho dù thiếu tay gãy chân cũng chữa được hết, đã cùng nhiều lần bên ấy ra điều kiện nhưng ta từ chối hết, vì hắn ta đã đem hai viên kia đổi lấy mười năm tự do nhưng chẳng ai hiểu cho nổi khổ tâm của ta, đan dược của ta a a a.”

Bắc Ảnh Lạc khóc thật thương tâm, hắn cũng chẳng quản đến hình tượng uy nghiêm chỉ muốn đem ủy khuất trút ra ngoài, khóc cho thật to.

Nhìn thấy Bắc Ảnh Lạc gào khóc, khóe môi Dạ Nhược Ly co rút, nhìn trời nói: “Chỉ là hai viên đan dược thôi mà, cũng chẳng phải quý hiếm gì, có cần phải như vậy không?”

Trong mắt Dạ Nhược Ly loại đan dược này đúng là không khiến nàng để tâm nhưng Bắc Ảnh Lạc nghe thấy lời nàng nói lập tức nhảy dựng lên, ánh mắt hung ác trừng Dạ Nhược Ly: “Ngươi nói cái gì? Chỉ là hai viên đan dược mà thôi? Ngươi thì biết cái gì? Ngươi có rằng đan dược đó ai cũng có được hay sao? Cho dù là gia tộc Bắc Ảnh này cũng chỉ có hai viên thôi, nhưng vì nhi tử ta một viên cũng không giữ lại, đều bị gia tộc tương trợ lấy đi hết, ô ô, đan dược yêu quý của ta…”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 258 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

17 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.