Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 293 bài ] 

Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

 
Có bài mới 27.07.2015, 22:06
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10802 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6.1: Giao thừa (1)

Editor: smizluy1901                                  

     Hàn Dập Hạo làm việc rất nhanh, ngày thứ ba đã đặc biệt mời một bác sĩ nổi tiếng từ nước ngoài tới để chữa trị cho Thẩm Tòng Như. Người nhà họ Thẩm dĩ nhiên là vui mừng khôn xiết. Hơn nữa, anh không có chuyện gì cũng sẽ tới bệnh viện thăm bệnh và tán gẫu. Thái độ của Thẩm Tòng Nghĩa và Trương Thục Hiền đối với anh nhiệt tình đến mức tưởng chừng như chờ con trai ruột.

     Cho nên Hàn Dập Hạo rất tự nhiên mà trở thành khách quý của nhà họ Thẩm, lại còn được Thẩm Tòng Nghĩa mời tới nhà ăn tết.

     "Ding dong!" Chuông cửa vang lên, Tòng Thiện đi tới mở cửa. Khi nhìn thấy gương mặt điển trai tràn đầy nụ cười của anh thì vẻ mặt lập tức sa sầm lại, rất không khách sáo hỏi: "Sao anh lại tới đây?"

     Người khiến cô không vui dĩ nhiên là - Hàn Dập Hạo.

     Anh còn chưa có lên tiếng, lại nghe phía sau truyền đến giọng của Thẩm Tòng Nghĩa: "Tòng Thiện, là ai vậy?"

     "Chú Thẩm, là con." Hàn Dập Hạo lớn tiếng trả lời.

     Lập tức, Thẩm Tòng Nghĩa lập tức từ trong bếp chạy ra, nở nụ cười vui vẻ nói: "Là Tiểu Hàn hả, mau vào ngồi đi con!"

     Tiểu Hàn? Tòng Thiện trừng lớn mắt, đây là đang gọi Hàn Dập Hạo sao?

     Hàn Dập Hạo cười nhìn Tòng Thiện nói: "Nghe thấy không? Mau để cho anh đi vào."

     "Hôm nay là giao thừa, anh không về nhà mà chạy tới nhà tôi làm gì?" Tòng Thiện mới không dễ dàng để anh đi vào, tay cô chống ở trên khung cửa, hạ thấp giọng hỏi.

     "Đương nhiên là cậu em mời anh tới ăn mừng năm mới." Hàn Dập Hạo cũng hạ thấp giọng, nháy mắt ra hiệu trả lời.

     "Tòng Thiện, con còn chưa tránh ra, mau mời khách vào nhà đi chứ." Thẩm Tòng Nghĩa thấy hai người đứng ở cửa bất động thúc giục.

     Hàn Dập Hạo cười đẩy tay Tòng Thiện ra, đi vào trong nhà.

     Tòng Thiện bất đắc dĩ đi theo phía sau anh, nhìn anh giống như đang ở nhà mình. Cởi giày, đổi giày, ngồi ở trên ghế sofa tán gẫu với Thẩm Tòng Nghĩa.

     "Cô Trương của cậu đi ra ngoài mua đồ rồi, sẽ nhanh chóng trở về. Tôi đi hầm canh trước." Thẩm Tòng Nghĩa lau hai cái ở trên tạp dề, sau đó nói với Tòng Thiện: "Tòng Thiện, con trò chuyện với Tiểu Hàn nhé."

     "Dạ." Dù sao cũng là tết âm lịch, Tòng Thiện cũng không tiện nổi giận, không thể làm gì khác hơn là đi tới ngồi ở trên ghế sofa phía đối diện. Thừa dịp lúc Thẩm Tòng Nghĩa vào bếp chất vấn Hàn Dập Hạo: "Anh lại chạy tới nhà tôi làm gì hả? Nói, rốt cuộc anh có mục đích gì?"

     "Không phải anh đã nói với em rồi sao, người nhà của anh đều không có ở trong nước, ở nhà một mình ăn tết rất buồn tẻ. Cậu em thấy anh đáng thương đã chủ động mời anh tới đây." Hàn Dập Hạo cứ thế cầm quả táo lên bắt đầu ăn.

     "Anh đáng thương sao?" Tòng Thiện kinh ngạc trừng mắt nhìn anh, người đàn ông này mở miệng nói dối sao mặt không đỏ chút nào: "Người nhà của anh không có ở đây, anh có thể trải qua cùng đám mèo mả... bạn bè kia của anh, đâu có buồn tẻ?"

     "Em cũng đã nói bọn họ là đám mèo mả gà đồng, dĩ nhiên không nên trải qua cùng bọn họ." Dùng lời của cô chặn lại cô, Hàn Dập Hạo đỉnh đạc mà nằm trên ghế sofa, trông rất thoải mái.

     Dù sao cũng nói không lại anh, Tòng Thiện dứt khoát không thèm nhìn anh, xem tivi.

     "Tối nay, nhà em còn có khách tới sao?" Hàn Dập Hạo làm bộ như lơ đãng hỏi.

     "Không có." Tòng Thiện tức giận trả lời.

     "Bạn trai em không có tới sao?" Người đàn ông bụng dạ xấu xa nào đó biết mà còn hỏi.

     "Mấy hôm trước, anh ấy đã ra nước ngoài tham dự một hội nghị giao lưu, tết âm lịch không kịp về." Tòng Thiện nhớ tới Lương Tư Hàn, còn cảm thấy có chút may mắn trong khoảng thời gian này anh cũng không có tới nhà. Nếu như không cẩn thận gặp phải Hàn Dập Hạo, cô cũng không biết nên giải thích thế nào.

     Tuy nhiên, cô lại không biết lúc này Lương Tư Hàn ra nước ngoài hoàn toàn là do "sói đuôi dài" trước mắt này cố ý sắp đặt, anh mới được bù vào ghế trống tới nhà họ Thẩm ăn tết.

     "Thật đúng là vất vả." Hàn Dập Hạo giả vờ tán dương một câu.

     "Đúng vậy, không ai nhàn rỗi như anh." Tòng Thiện lời ít mà ý nhiều nói.

     "Ai nói? Nếu không thì anh dẫn em đến quân khu mở mang kiến thức một chút xem anh bận rộn thế nào?" Hàn Dập Hạo chân thành đề nghị.

     "Tại sao tôi phải theo anh tới quân khu?" Tòng Thiện nhịn không được nâng cao giọng hỏi ngược lại.

     "Quân khu gì thế? Hai đứa đang thảo luận chuyện trong quân đội sao?" Lúc này, Thẩm Tòng Nghĩa từ trong bếp đi ra ngồi ở trên sofa, thoải mái trò chuyện cùng hai người họ.

     "Đúng vậy, chú Thẩm, con đang nói chuyện trong quân khu cho Tòng Thiện nghe ạ." Đối mặt với Thẩm Tòng Nghĩa, Hàn Dập Hạo lập tức đã đổi lại một dáng vẻ "thanh niên tốt". Vẻ mặt hoàn toàn khác với dáng vẻ lười nhác tùy tiện không đàng hoàng khi đối mặt với Tòng Thiện, không thể không khiến Tòng Thiện khâm phục sự thay đổi sắc mặt cực nhanh của anh. Da mặt dày không ai có thể địch nổi.

     "Nghe cậu nói, bố cậu cũng là sĩ quan sao?" Thẩm Tòng Nghĩa quan tâm tới người trong nhà Hàn Dập Hạo.

     "Dạ, về cơ bản ông ấy đều ở trong đơn vị, cơ hội để con và ông ấy gặp mặt rất ít." Hàn Dập Hạo đáp.

     "Vậy mẹ con đâu?" Thẩm Tòng Nghĩa lại hỏi.

     "Cậu, cậu trở nên thích hỏi thăm chuyện của nhà người ta từ khi nào vậy?" Tòng Thiện nhịn không được ngắt lời nói chen vào. Hỏi Hàn Dập Hạo nhiều như vậy để làm gì, dù sao cũng sẽ nhanh chóng không có liên hệ nữa rồi.

     "Tiện thể tán gẫu việc nhà mà thôi." Thẩm Tòng Nghĩa cười ha hả.

     "Mẹ con làm ở công ty hàng không, cũng rất bận. Từ nhỏ, con đều là ở nhà một mình." Hàn Dập Hạo tránh nặng tìm nhẹ nói.

     "Vậy thật đúng là đáng thương." Thẩm Tòng Nghĩa thở dài nói.

     Lần này, rốt cuộc Tòng Thiện cũng đã hiểu rõ vì sao cậu lại đồng cảm với Hàn Dập Hạo, người này cố tình giả bộ đáng thương. Nào là bố không ở nhà, mẹ thì công việc bận rộn. Nhà anh có rất nhiều người làm, anh ở nhà có một mình?

     Cô vừa định vạch trần lời nói dối của Hàn Dập Hạo lại nghe Thẩm Tòng Nghĩa nói thêm: "Vậy khả năng tự lo liệu của con nhất định là rất mạnh mẽ?"

     Hàn Dập Hạo gật đầu, dáng vẻ "thành thật" nói: "Bố con thường dạy con rằng tự mình làm việc, cơm no áo ấm. Cho nên, chuyện trong nhà con đều biết một chút."

     "Vậy con biết nấu ăn sao?" Thẩm Tòng Nghĩa hỏi tiếp.

     "Không thường làm, nhưng nếm qua mọi người đều nói tạm được." Hàn Dập Hạo nói với vẻ mặt "khiêm tốn". Suy nghĩ một chút đề nghị: "Không bằng đêm nay con xuống bếp làm vài món sở trường để cô chú nếm thử một chút."

     "Được đó!" Thẩm Tòng Nghĩa vỗ đùi, vui vẻ đứng lên nói: "Đúng lúc tôi phải ra ngoài mua chai xì dầu, tiện thể xem xem sao mẹ tụi nhỏ còn chưa về."

     "Vừa hay con có mang theo chút nguyên liệu nấu ăn tới, vậy con sẽ vào bếp nấu." Hàn Dập Hạo chủ động đứng lên.

     "Được, được, thật ra thì tay nghề của Tòng Thiện nhà tôi cũng rất tốt, để con bé làm trợ thủ cho cậu." Thẩm Tòng Nghĩa rất nhiệt tình nói.

     "Cậu, anh ta muốn nấu ăn, con đi vào làm gì?" Tòng Thiện kháng nghị.

     "Tiểu Hàn là khách, con không biết ngượng khi để cho người ta bận rộn làm việc sao?" Thẩm Tòng Nghĩa nghiêm mặt, "dạy dỗ".

     Tòng Thiện hết chỗ nói, không phải bản thân anh ta đưa ra chủ đề này sao. Hàn Dập Hạo tự mình chủ động đề xuất cơ mà? Mắc mớ gì đến cô.

     "Nhanh đi! Nhanh đi! Động tác hai đứa mà không nhanh lên một chút, đến tối cũng không có cơm ăn đâu." Thẩm Tòng Nghĩa một tay kéo Hàn Dập Hạo, một tay dắt Tòng Thiện đẩy hai người vào bếp, còn tiện thể đóng cửa lại.

     "Cậu, cậu đóng cửa làm gì?" Tòng Thiện muốn đi mở cửa lại bị Hàn Dập Hạo kéo lại, chỉ nghe anh dùng giọng ra lệnh nói: "Cậu em là không muốn quấy nhiễu chúng ta, mau đi rửa rau đi."

     Anh chàng này một khi không có ai thì lại biến trở về thành kẻ ngang ngược.

     Tòng Thiện hận đến nghiến răng nghiến lợi nhưng vẫn chỉ có thể đàng hoàng đi rửa rau. Cách làm của cậu, cô có ngốc hơn nữa cũng nhìn ra được. Đây không chỉ là muốn nấu ăn, còn muốn nấu cơm, gạo nấu thành cơm!

     Cũng là vừa lòng hợp ý Hàn Dập Hạo, cô cũng sẽ không như bọn họ mong muốn.

     Không nghĩ tới vào bếp, Hàn Dập Hạo còn thật sự cắt đồ ăn ra hình ra dáng. Tòng Thiện thấy anh không có cố ý bới móc cũng chuyên tâm bắt tay vào làm.

     "Giúp anh đeo tạp dề vào đi." Đột nhiên, Hàn Dập Hạo quay đầu nói với Tòng Thiện.

     "Anh không tự đeo vào được à?" Tòng Thiện không khách sáo hỏi ngược lại.

     "Tay anh không được sạch, mau giúp một tay." Hàn Dập Hạo giơ hai "móng vuốt" ướt nhẹp "uy hiếp": "Em không hợp tác, đợi lát nữa, anh sẽ nói cho cậu em biết."

     Tòng Thiện kinh ngạc, cái miệng nhỏ khẽ nhếch, nổi giận nói: "Anh không biết xấu hổ, chỉ biết lấy cậu tôi ra ép tôi!"

     "Chỉ cần có hiệu quả là được." Người đàn ông nào đó để lộ ra hàm răng trắng, thúc giục: "Nhanh lên!"

     Tòng Thiện cắn răng nghiến lợi bước tới, lấy tạp dề từ trên cửa xuống. Rõ ràng không tình nguyện mà đeo vào cho anh.

     Hàn Dập Hạo cao hơn Tòng Thiện rất nhiều, cô phải nhón chân lên mới có thể đeo tạp dề vào trên cổ của anh. Tiếp đó, cô phải đi vòng ra phía sau anh buộc dây đai lại. Nhưng thân hình cao lớn của anh chiếm hơn phân nửa không gian phòng bếp, Tòng Thiện chỉ có thể áp sát vào người của anh để chen chúc đi qua.

     "Anh mập quá!" Thật vất vả mới buộc lại được, Tòng Thiện nhịn không được oán trách một câu.

     "Anh đâu có mập, toàn thân chỉ có cơ bắp, không có thịt thừa." Hàn Dập Hạo liếc cô một cái mở miệng: "Em mặc nhiều như vậy, dĩ nhiên phải chen chúc rồi. Cởi áo lông ra đi."

     "Tại sao tôi phải nghe lời của anh?" Tòng Thiện từ chối ngay tại chỗ.

     Nhưng không ngờ anh đột nhiên xoay người, nước bẩn trên "móng vuốt" cứ như vậy mà nhỏ giọt ở trên áo lông màu trắng của cô.

     "Anh!" Tòng Thiện tức giận đẩy anh ra.

     "Này, phía sau là chảo dầu đấy!" Hàn Dập Hạo híp đôi mắt xinh đẹp lại nhắc nhở.

     "Anh đền áo cho tôi!" Tòng Thiện chỉ vào vết bẩn ở ngực lớn tiếng quát.

     "Được, đền mười cái có đủ không?" Hàn Dập Hạo vô cùng "xa xỉ" đáp lại.

     "Có tiền hay lắm à." Tòng Thiện thấy anh không có một chút áy náy nào cũng biết là anh cố ý.

     "Vậy rốt cuộc anh đền hay là không đền?" Hàn Dập Hạo làm khó hỏi.

     Nhiệt độ trong bếp đã trở nên nóng hơn, mặc áo lông quả thực có chút nóng. Tòng Thiện hung hăng trừng mắt liếc anh một cái, đi ra ngoài cởi áo lông ném ở trên sofa, tự mình đeo tạp tề, mới lại đi vào.



Đã sửa bởi smizluy1901 lúc 29.07.2015, 11:07, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn smizluy1901 về bài viết trên: Candy Kid, Huỳnh thị ánh Hoa, Jenny Chau0811, StephanieFan, bubenoluz, macynguyen, pepo7667, piggy lovly, sxu, xichgo
     

Có bài mới 01.08.2015, 02:08
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10802 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6.2: Giao thừa (1)

Editor: smizluy1901


     Áo len và quần jean bó sát người làm tôn lên đường cong lung linh hấp dẫn của cô đến mức vô cùng rõ ràng. Hơn nữa, tóc dài xõa ở trên vai, cả người trông có vẻ vô cùng nữ tính.

     Tòng Thiện hiển nhiên không có phác giác có người thay đổi sắc mặt. Cô nhanh nhẹn xả nước rửa sạch rau trong bồn rửa, bỏ vào trong chậu đã chuẩn bị sẵn bên cạnh.

     "Lọ tiêu hết rồi, trong nhà còn không?" Hàn Dập Hạo chỉ vào hộp gia vị hỏi Tòng Thiện.

     "Trong tủ quầy vẫn còn." Tòng Thiện nói xong lập tức đi tới tủ quầy sau lưng Hàn Dập Hạo, mở cấp cao nhất đưa tay vào tìm.

     Nhưng vị trí quá cao, cô không thấy được, sờ soạng một hồi vẫn không tìm được. Cô hơi di chuyển xuống vị trí thấp hơn một chút, mũi chân vẫn nhón lên để mò mẫm bên trong.

     Lúc tìm kiếm, hai thân thể không tránh khỏi có chút va chạm. Nhưng Tòng Thiện tìm quá chuyên tâm, vốn không chú ý tới mông đẹp của mình đang vô tình hay cố ý mà cọ xát vào vị trí giống vậy của Hàn Dập Hạo.

     Vị trí nhạy cảm này cảm nhận được tiếp xúc mềm mại, nơi nào đó của thân thể tự nhiên nổi lên thay đổi. Hàn Dập Hạo sợ mình không khống chế được, không dám để cho cô tiếp tục tìm nữa.

     Cánh tay dài duỗi ra, dễ dàng lấy túi gia vị mà cô vất vả lắm mới sờ tới được.

     Đồ trên đầu ngón tay bị cướp mất, Tòng Thiện theo bản năng lập tức quay đầu nhìn lại, nhưng không ngờ thiếu chút nữa đụng vào cằm của anh. Trong lòng cả kinh, cô đột nhiên nghiêng đầu, chỉ nghe "bụp" một tiếng, cái trán đụng vào trên tủ quầy.

     "Làm sao vậy?" Hàn Dập Hạo vội vàng ôm lấy cô, xem cái trán của cô.

     "Không sao." Bị anh ôm chặt trong ngực như vậy, trong cánh mũi đều là hơi thở của anh. Mặt Tòng Thiện hơi nóng lên, muốn đẩy anh ra.

     "Còn nói không sao, cũng đã đỏ lên rồi." Anh thổi thổi cái trán của cô, ân cần hỏi: "Có đau không."

     "Không đau." Tòng Thiện vội vàng lắc đầu.

     Anh lấy chút dầu thực vật xoa lên trán cô, nhẹ giọng trách cứ: "Sao lại giống như đứa trẻ vậy, một ngày không phải bị thương thế này thì bị thương thế kia."

     Tòng Thiện muốn nói gì đó, lại nhìn thấy trong nồi bốc cháy. Cô sợ hãi kêu lên một tiếng: "Cháy rồi!"

     Hàn Dập Hạo vội vàng buông cô ra, hai người tay chân luống cuống dập tắt lửa, trên trán cũng đã rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.

     "Rốt cuộc anh có biết nấu ăn không vậy?" Thấy trong nồi cháy đen không biết là thứ gì, Tòng Thiện nghi ngờ hỏi.

     "Hôm trước, sư phụ còn khen anh..." Người nào đó không cẩn thận nói lỡ lời, lập tức im bặt.

     "Hôm trước? Sư phụ? Anh đặc biệt đi học món ăn này?" Tòng Thiện bắt được trọng điểm, ép hỏi.

     "Uhm." Nếu như bị vạch trần, anh cũng dứt khoát thừa nhận: "Anh đi học một khóa cấp tốc. Mỗi lần đều để cho cậu mợ em xuống bếp, sao anh không biết ngượng cơ chứ, cho nên đã đi học một hai món bày tỏ tâm ý."

     "Nhưng thiếu chút nữa anh đã đốt phòng bếp rồi." Nghe động cơ không xấu của anh, Tòng Thiện cũng không có tức giận, cô đoạt lấy cái thìa trong tay anh nói: "Để tôi, nếu không thì anh chưa có nấu chín đồ ăn, trái lại đã đốt nhà rồi."

     "Nhưng đây là món ăn Pháp, em biết làm sao?" Hàn Dập Hạo có chút bối rối nhìn cô.

     "Anh ở bên cạnh nói cho tôi biết phải làm như thế nào là được rồi." Không nói thêm gì nữa, cô thay thế vị trí của anh, để cho anh đứng sang một bên trợ giúp.

     Khóe miệng người nào đó thoáng cong lên nụ cười được như ý, ngoan ngoãn lui qua một bên.

     Bên trong phòng bếp nhỏ hẹp, hai bóng dáng bận rộn thỉnh thoảng cùng va vào nhau, lúng ta lúng túng cũng đã tiến hành rất suông sẻ.

     "Tòng Thiện, nếm thử nước này một chút xem." Hàn Dập Hạo phụ trách khuấy điều nước dùng đũa chấm một chút, đút tới bên miệng của Tòng Thiện.

     "Cũng không tệ lắm." Tòng Thiện thử một chút nhận xét.

     Anh thấy trên môi cô dính một chút nước sốt, không chút nghĩ ngợi lập tức dùng ngón tay lau đưa vào trong miệng mút kèm theo nụ cười nói: "Ừ, đúng thật là không tệ."

     Bị hành động của anh làm cho lúng túng, Tòng Thiện vội vàng quay đầu. Lúc này, lại thấy tuyết bay ngoài cửa sổ.

     "Tuyết rơi rồi, tôi lên sân thượng lấy quần áo, anh trông lửa đi." Tòng Thiện dặn dò một câu lập tức đi ra ngoài.

     Chẳng bao lâu, Hàn Dập Hạo cũng lên sân thượng. Tòng Thiện trông thấy anh, không hiểu hỏi: "Anh lên đây làm gì?"

     "Giúp em. Bây giờ chỉ cần dùng lửa nhỏ hâm thịt cừu, nhà bếp không có việc gì anh lập tức lên đây." Hàn Dập Hạo đi tới nhận lấy mấy tấm ra giường trong tay cô.

     Hai người đang định đi xuống, một cơn gió mạnh nổi lên, cánh cửa sắt trên sân thượng "rầm" một tiếng đóng lại.

     "Nguy rồi." Tòng Thiện vội vàng đi tới mở cửa, làm thế nào cũng mở không ra.

     "Để anh." Hàn Dập Hạo dùng sức cũng kéo không ra.

     "Cửa này vẫn luôn có chút trắc trở, chỉ có thể dùng chìa khóa mở từ bên ngoài, bên trong là không mở ra được." Tòng Thiện bảo Hàn Dập Hạo đừng phí sức vô ích.

     "Vậy thì chờ cậu của em về, mở cửa từ bên ngoài." Hàn Dâp Hạo không chút lo lắng nói.

     "Chỉ có thể như vậy." Tòng Thiện có chút ảo não: "Tôi không có mang theo điện thoại di động, không biết cậu mợ lúc nào mới trở về."

     "Anh cũng không có mang theo di động." Hàn Dập Hạo nhún vai lại nói: "Như bây giờ rất tốt, có thể ở sân thượng ngắm tuyết."

     "Cũng đúng, đã nhiều năm rồi thành phố A không có tuyết rơi." Tòng Thiện bỗng lại nở nụ cười. Nhìn bông tuyết từ trên bầu trời bay xuống giống như từng chiếc lông vũ, tâm tình trở nên thoải mái.

     Tuyết dần dần trở nên lớn hơn, cô vươn tay ra để cho bông tuyết rơi vào trong lòng bàn tay, từ từ hòa tan chỉ còn lại hơi lạnh trong lòng bàn tay.

     Hàn Dập Hạo nhìn thấy cô cười, cũng cười. Anh kéo cô đến bên ban công nhìn xuống dưới nói: "Nhìn như vậy thì càng đẹp hơn."

     "Đúng vậy, thật là đẹp." Tòng Thiện từ chỗ cao nhìn xuống, bông tuyết bay khắp bầu trời, bay lượn trên không trung, khiêu vũ, dần dần phủ kín ngói xanh tường đỏ này, cả thành phố được phủ lên một lớp áo màu trắng xóa.

     "Dùng ra giường quấn vào, như vậy sẽ không lạnh." Hàn Dập Hạo lấy ra giường trong tay quấn chặt cô, sợ cô bị lạnh.

     "Anh không lạnh sao?" Tòng Thiện quay đầu nhìn anh hỏi.

     "Năm đó, anh ở Seberia có thể bất chấp âm 40° để ngắm tuyết. Bây giờ, chút nhiệt độ này vẫn còn chịu được." Hàn Dập Hạo không để ý mà cười cười.

     "Đi Seberia làm gì?" Lần đầu tiên cô nổi lên lòng hiếu kỳ đối với chuyện của anh.

     "Tập trận chung với Russia." Hàn Dập Hạo chống hai tay ở trên ban công, nhớ lại chuyện cũ: "Anh còn nhớ rõ, ở nơi đó nhiệt độ thấp nhất là âm 70°, còn lạnh hơn so với Bắc Cực khoảng chừng 20°, nước đóng thành băng. Ngay cả đi nhà xí cũng không thể đi ngoài trời, rất nhiều anh em tay chân đều bị đông cứng lại vì lạnh."

     Tòng Thiện mở to đôi mắt xinh đẹp nhìn anh, nhẹ nhàng hỏi: "Vậy còn anh?"

     "Thân thể của anh cường tráng như vậy, có thể xảy ra vấn đề gì chứ?" Hàn Dập Hạo vỗ ngực, khoe khoang cơ bắp khỏe mạnh.

     "Thật ra thì anh không giống với những cậu ấm con nhà giàu mà tôi biết." Tòng Thiện đột nhiên nói một câu nói như vậy.

     "Có cái gì không giống?" Hàn Dập Hạo nhìn vào cô hỏi.

     "Trước đây, tôi vẫn cho rằng con cái nhà người có tiền đều là được nuôi lớn trong phòng ấm, vốn không biết nỗi khổ nhân gian. Nhưng gặp được anh và Trung tá Tề, tôi mới biết cho dù là công tử nhà người có tiền cũng có thể chịu được cực khổ, có thể cống hiến cho xã hội." Tòng Thiện khách quan mà nhận xét.

     "Em có thành kiến với người có tiền sao?" Từ trong đó, Hàn Dập Hạo nghe ra được một ý tứ khác.

     "Không phải." Cô lắc đầu, tầm mắt phóng về nơi xa, lông mi dài như cánh bướm hơi chớp: "Chỉ là tôi thấy quá nhiều con cháu nhà giàu có bất tài, bọn họ tự cho là đúng, không nghĩ cho người khác. Cho rằng có tiền thì có tất cả, cũng không để pháp luật vào trong mắt."

     Biết cô đã nghĩ tới chuyện không vui, Hàn Dập Hạo nói sang chuyện khác: "Đừng nói tới những chuyện này nữa, nhìn xem mặt em đều đã đỏ lên vì lạnh rồi."

     Nói xong, anh ôm chặt lấy cả người lẫn ra giường, cho cô thêm chút ấm áp.

     "Anh!" Mặt Tòng Thiện lại bắt đầu nóng lên. Một cơn gió thổi qua, bông tuyết bay đến trên mặt cô có chút lạnh và đau rát.

     Tay của cô vô tình đụng vào đầu ngón tay của anh, lạnh buốt.

     "Hàn Dập Hạo, anh rất lạnh sao?" Tòng Thiện có chút lo lắng. Cho dù sức khỏe của anh có tốt hơn nữa, trời lạnh thế này lại mặc một chiếc áo len mỏng cũng sẽ bị đông lạnh lại.

     "Không lạnh." Anh lắc đầu, ôm lấy cô, để đầu của cô tựa lên hõm vai anh.

     Cô đột nhiên vùng ra, đưa cho anh một góc ra giường nói: "Anh cũng vào đi."

     Hàn Dập Hạo tự nhiên sẽ không từ chối cơ hội như thế này. Anh lập tức chen vào, cánh tay dài duỗi ra, rất tự nhiên mà ôm lấy eo của cô.

     "Này!" Tòng Thiện vừa định nhắc nhở anh đừng được voi đòi tiên.

     Trên đỉnh đầu đột nhiên bắn ra một chùm pháo hoa, lại nghe thấy giọng nói từ tính mang theo nụ cười của Hàn Dập Hạo nói: "Nhìn xem, đêm 30 chính thức bắt đầu rồi."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 05.08.2015, 23:13
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 12.03.2012, 20:10
Bài viết: 2452
Được thanks: 10802 lần
Điểm: 16.74
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Sếp, dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7.1: Giao thừa (2)

Editor: smizluy1901

     Sắc trời dần tối, từng ngọn đèn đường giống như những vì sao cũng đã sáng lên, pháo hoa rực sáng trên bầu trời. Bông tuyết giống lông vũ rơi xuống, cả thế giới bỗng nhiên tuyệt đẹp!

     "Pháo hoa!" Tòng Thiện ngẩng đầu nhìn những chùm pháo hoa lam đỏ vàng đầy sặc sỡ, đôi mắt bỗng sáng lên.

     "Đẹp không?" Đôi mắt sâu thẳm ngắm nhìn cô, nhìn nét mặt vui cười động lòng người của cô, lông mi dài dập dờn giống như cánh bướm nhảy múa, khóe miệng thấp thoáng lúm đồng tiền như có như không, Hàn Dập Hạo bỗng dâng lên một ý niệm. Nếu như có thể mỗi ngày đều trông thấy nụ cười của cô, cho dù muốn anh tán hết gia sản để đổi lấy khoảnh khắc ấm áp này, anh cũng cam tâm tình nguyện.

     Nghe thấy giọng của anh, đột nhiên phản ứng kịp tay của anh vẫn còn đặt ở ngang hông của cô, Tòng Thiện muốn đẩy anh ra. Lại không ngờ bị ra giường quấn lại, dưới chân mất cân bằng, cả người khó khăn lắm mới ngã về phía sau.

     "Cẩn thận." Anh vội vàng giữ cô lại, nhưng cũng bị ra giường kéo căng kéo cả người anh nghiêng lệch.

     Cô theo bản năng bắt lấy cánh tay của anh, cái miệng nhỏ nhắn hơi hé mở, lông mi dài run run, mắt to hơi thảng thốt nhìn anh.

     Thân thể anh nghiêng tới trước, môi mỏng khẽ mím, ánh mắt sâu hơi híp dễ dàng ôm cô vào trong ngực.

     Hai người từ phần eo trở xuống hoàn toàn dán vào nhau, nhưng nửa người trên vẫn duy trì góc độ nghiêng.

     Lưng của cô hơi nhấc lên, mặt của anh lại hơi cúi xuống.

     Tòng Thiện cả kinh, tay nhỏ bé đặt ở trên ngực anh ngăn lại: "Anh..."

     Cô cuống quýt hạ eo, muốn kéo ra khoảng cách với anh.

     Thế nhưng anh lại không cho, bàn tay giữ ở vòng eo mảnh khảnh của cô, hơi dùng sức.

     Cô thấp giọng hô: "Hàn Dập Hạo..."

     Anh làm như không có nghe thấy, tiếp tục cúi thấp.

     Khoảng cách của hai người càng lúc càng gần, gần đền mức có thể nghe thấy hơi thở. Hai mắt nhìn nhau, một thất kinh, một tình ý chân thành.

     Cô càng lúc càng hoảng, càng giãy giụa lại càng khiến hai người dán vào nhau chặt hơn.

     "Đừng nhúc nhích." Giọng của anh mang theo một tia khàn khàn, bàn tay men theo phần lưng của cô từ từ đưa lên, nâng lấy đầu của cô.

     "Anh chớ làm bậy!" Cô quát khẽ nhưng có chút chưa đủ khí thế.

     Ngón tay thon dài của anh lướt qua mái tóc của cô, xoa nhẹ lên gò má của cô.

     "Tôi sẽ trở mặt đấy!" Tòng Thiện tránh cũng không thể tránh, vừa định gập gối tấn công sinh mạng của anh.

     Thế nhưng anh lại đột nhiên duỗi tay ra, lau trán của cô, phủi bông tuyết kia xuống.

     Cái trán cảm nhận được va chạm ấm áp này, Tòng Thiện nhất thời lúng túng không biết phải làm sao. Hóa ra là... là bông tuyết.

     Hàn Dập Hạo dựng thẳng lưng, cũng kéo cô lên, nhưng mặt mày lạnh lùng, thu hết động tác, biểu cảm của vào trong mắt: "Em cứ như vậy muốn cho anh tuyệt hậu sao?"

     "Tôi." Nghe thấy câu nói này, Tòng Thiện nhất thời nhớ tới cũng đã từng làm những điều giống vậy với anh, khuôn mặt đỏ lên cãi chày cãi cối: "Ai bảo mỗi lần anh đều cư xử xấu như vậy."

     "Giúp em phủi tuyết trên mặt xuống cũng gọi là cử xử xấu sao?" Anh hơi nhíu mày rậm vặn hỏi.

     "Tôi lại không biết." Tòng Thiện tự biết đuối lý, giọng không khỏi nhỏ xuống.

     "Em phải đền bù tổn thất cho anh." Hàn Dập Hạo mở miệng.

     "Nhưng tôi không thật sự đối với anh như vậy, dựa vào cái gì phải đền bù tổn thất cho anh?" Tòng Thiện nén giận hỏi.

     "Cái này gọi là bồi thường tinh thần. Em không biết đàn ông rất yếu ớt sao, bị em làm giật mình như vậy, ngộ nhỡ để lại di chứng làm thế nào? Cho nên, đương nhiên em phải đền bù tổn thất cho anh." Người nào đó dõng dạc nói một tràng ngụy biện.

     "Anh đúng là nói bậy!" Tòng Thiện lớn tiếng phản bác.

     "Em là đàn ông sao? Nếu không dựa vào cái gì em nói anh là đang nói bậy?" Hàn Dập Hạo bất mãn liếc nhìn cô hỏi ngược lại.

     "Mặc kệ anh!" Tòng Thiện giận đến mức muốn đấm anh, lại bị anh mượn cơ hội càng ôm chặt hơn.

     "Em nói không lại anh, anh xem như em đã ngầm thừa nhận rồi." Hàn Dập Hạo cứ thế mà nói xong, cười đến mức rất là vui.

     "Ngầm thừa nhận cái đầu anh!" Tòng Thiện mới không có theo ý anh.

     "Mặc kệ, quyết định như vậy." Người đàn ông áp bức không cho phản bác.

     Trong lúc hai người dây dưa thì cánh cửa sắt trên ban công đột nhiên được mở ra.

     "Tòng Thiện!" Giọng của Thẩm Tòng Nghĩa đột nhiên vang lên khiến hai người đều cùng nhau quay đầu nhìn lại.

     "Cậu!" Tòng Thiện nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt Thẩm Tòng Nghĩa, chợt nhớ tới tư thế bây giờ của hai người làm cho người ta suy nghĩ viễn vông đến cỡ nào.

     Cô dồn sức đẩy. Vào lúc này, Hàn Dập Hạo cũng buông lỏng ra giường đang nắm chặt ra. Hai người vừa tách rời ra, ra giường rơi rớt ở trên mặt đất.

     "Sao hai đứa lại ở đây?" Thẩm Tòng Nghĩa đến gần bọn họ, tò mò hỏi.

     "Con lên đây lấy ra giường, cửa bị gió thổi đóng lại, cho nên chỉ có thể nán lại ở trên đây."

     "Con lên giúp Tòng Thiện thu xếp." Hàn Dập Hạo vừa nói xong, cúi đầu nhìn ra giường trên đất, hai người đều không lên tiếng.

     "À." Thẩm Tòng Nghĩa lại không có hỏi nhiều, ông hiểu rõ mà gật gật đầu nói: "Mau đi xuống đi, vừa rồi tưởng là hai đứa đi ra ngoài, cậu mợ vẫn ở trong nhà đợi cả buổi."

     Ôm lấy ra giường bị bẩn, Tòng Thiện vội vàng đi xuống. Hàn Dập Hạo theo sau lưng cô cùng Thẩm Tòng Nghĩa vừa nói vừa cười cũng trở xuống nhà.

     Nhìn thấy Tòng Thiện quay về, trong nháy mắt vẻ mặt Trương Thục Hiền có chút sa sầm. Nhưng sau đó nhìn thấy Hàn Dập Hạo phía sau cô thì lại lập tức khôi phục lại vẻ mặt tươi cười.

     "Hai đứa đi đâu vậy, hại cô và chú Thẩm con vẫn còn đang thắc mắc." Trương Thục Hiền nở nụ cười mà quay mắt về phía của Hàn Dập Hạo hỏi.

     Thẩm Tòng Nghĩa nói chuyện bọn họ ở trên sân thượng cho bà nghe, chỉ nghe Trương Thục Hiền nói: "Hóa ra là như vậy. Đúng rồi, mợ đã giúp hai đứa xử lý xong phần thịt cừu. Chờ mợ lại xào thêm hai món là có thể ăn cơm rồi."

     "Cô vất vả rồi ạ." Hàn Dập Hạo cười nói một câu, làm sao anh không có chú ý tới vẻ mặt vừa rồi của Trương Thục Hiền khi đối mặt với Tòng Thiện cơ chứ. Người phụ nữ này quả nhiên không có vì Tòng Thiện cứu con gái của mình mà thay đổi. Nếu không phải bây giờ vẫn không thể trở mặt, anh vốn không có một chút vẻ mặt vui cười nào với bà ta.

     Trương Thục Hiền xào rau ở trong bếp, Thẩm Tòng Nghĩa đang giúp một tay. Tòng Thiện vì không muốn ở cùng một chỗ với Hàn Dập Hạo, viện cớ đi mua đồ lập tức đi xuống lầu.

     Trái lại Hàn Dập Hạo cũng không hề quan tâm, anh đi vào trong phòng của Tòng Thiện. Vô tình hay cố ý lật xem đồ của cô, muốn từ trong đó biết được chút ít sở thích của cô.

     Phòng ngủ của Tòng Thiện rất nhỏ. Hàn Dập Hạo đi vào gần như là không có sải dài chân ra được, đoán chừng là từ phòng chứa đồ linh tinh gì đó đổi thành.

     Dựa vào điều tra của anh, tiền lương mỗi tháng của Tòng Thiện đều đưa cho Trương Thục Hiền, chính mình chỉ chừa lại chút ít tiền thưởng. Xem ra chính là như vậy, cô mới không có tiền ra ngoài thuê nhà khác để ở.

     Nhưng nhỏ thì có nhỏ, đồ đạc lại được sắp xếp rất ngăn nắp, dọn dẹp cũng rất sạch sẽ. Phối với rèm cửa hoa nhỏ xinh và trải ra giường cùng màu, có loại ấm áp vô cùng giản dị.

     Tìm được một bản phác thảo ở trong bàn sách, anh tiện tay mở ra xem. Bên trong là những bức vẽ phong cảnh được vẽ bằng bút chì, nét vẽ tinh tế, hấp dẫn độc đáo. Nhìn từ chữ ký, những bức vẽ này đều là của Tòng Thiện.

     Nhớ tới cô từng nói qua mẹ của cô là một họa sĩ, Hàn Dập Hạo cũng không cảm thấy kỳ lạ. Tòng Thiện hiển nhiên là di truyền tế bào nghệ thuật của mẹ cô, chỉ là không có được sân khấu để phát huy.

     Trả tập tranh về lại chỗ cũ, màn hình điện thoại di động trên bàn bỗng sáng lên.

     Trong lúc vô tình, anh liếc thấy trên tin nhắn gửi đến là tên của Lộ Gia Nghi. Nhớ tới những lời cô gái này đã nói trước mặt Tòng Thiện, Hàn Dập Hạo sinh lòng cảnh giác. Anh cầm lấy di động muốn xem tin nhắn giữa hai người. Nhưng nghĩ lại, cảm thấy làm như vậy dường như không được hay cho lắm. Ngộ nhỡ để Tòng Thiện biết nhất định sẽ rất giận anh.

      Nhưng anh cảm giác được trông Lộ Gia Nghi không đơn giản như vẻ bề ngoài. Hơn nữa, dựa vào sức ảnh hưởng của cô ấy đối với Tòng Thiện, nếu quả thật muốn giở trò xấu, chỉ sợ Tòng Thiện vẫn sẽ tin tưởng cô ấy.

     Do dự chốc lát, anh vẫn xem tin nhắn giữa hai người gửi cho nhau.

     Anh mở tin nhắn MMS, phía trên là một cô gái mặc áo cưới. Anh nhìn chăm chăm vào, dĩ nhiên là Tòng Thiện.

     Phóng to hình ảnh, anh nhìn cô gái khuôn mặt tươi cười, e thẹn động lòng người ở trong hình, ánh mắt trở nên sâu thẳm xa xăm.

     Dáng vẻ cô mặc áo cưới trông rất đẹp!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 293 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: dngan283, Helaa, Hà Bấn Quái Thú, Jenny120394, Lãnh Nhu Băng, me2nhoc, Minh Viên, nguyenhai150897, Nhungtran303, Thanhthuy2910, utby93 và 524 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 409 điểm để mua Mashi mở quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ
Chung nguyên: Thanks nhé

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.