Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 

Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

 
Có bài mới 26.07.2015, 00:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 2220 lần
Điểm: 32.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Chương 31 (new) - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 31.2

Giữa trưa,  tại đại sảnh rộng lớn như cung điện của Tào Dịch Côn bày hơn hai mươi bàn tiệc rượu phong phú khoản đãi hơn trăm chiến sĩ từ quê nhà.

Tào Dịch Côn đã đặc biệt chuẩn bị một bàn sơn hào hải vị để thết đãi Lương Tuấn Đào, Lâm Tuyết cùng vài sĩ quan tâm phúc hắn đưa tới. Do Lương Tuấn Đào dẫn theo nữ quyến, Tào Dịch Côn cũng cố ý gọi nữ nô  mình sủng ái nhất tên Tát Lỵ Á lên, ngoài ra còn sắp xếp bốn người đẹp lần lượt làm bạn với Triệu Bắc Thành, Phùng Trường Nghĩa, Vân Phàm và Lê Văn Chính.

Không từ chối sự xếp đặt của hắn, bốn người yên tâm thoải mái hưởng thụ người đẹp phục vụ, thưởng thức  tiệc trưa phong phú mỹ vị -- những thứ này ngon hơn nhiều so với thức ăn dạng nén và dịch năng lượng!

"Ai!" Tào Dịch Côn đột nhiên thở dài, có vẻ rất lấy làm tiếc.

"Anh Thất, chẳng phải người Trung Quốc các anh có câu  ‘còn chuyện gì vui hơn bạn bè từ phương xa tới chơi’ ư? Thời điểm vui vẻ như vậy, sao đột nhiên anh lại thở dài thế?" Tát Lỵ Á ôm cánh tay tráng kiện của Tào Dịch Côn, dùng bộ ngực đầy đặn mềm mại của mình cọ xát hắn, nịnh nọt hỏi.

Tào Dịch Côn vươn bàn tay to đầy lông lá ra nhéo nhéo khuôn mặt xinh đẹp rồi trêu đùa: "Bảo bối à, em không hiểu trái tim anh Thất đâu!"

Lương Tuấn Đào miệng nhai củ từ, đặt đũa xuống cười nói: "Tôi cũng thấy kỳ quái đó! Cậu bị gì hả?"

"Đào tử, lòng tôi anh còn không hiểu ư?" Tào Dịch Côn nhăn mày đáp: "Lúc trước mấy anh em chúng ta thân thiết cỡ nào! Còn có Kẻ Điên, Kẻ Điếc, bốn người chúng ta quan hệ mật thiết! Nhoắng cái đã bảy tám năm trôi qua, tôi cả ngày ở đất nước man di qua lại với  trùm thuốc phiện, tôi nhớ nhà, nhớ bạn thân. . ."

"Không phải tôi đã tới rồi sao!" Lương Tuấn Đào cầm khăn ăn lau lau khóe miệng, hắn nhìn đối phương, dương môi nói: "Hai người bọn họ đều bận bịu, bảy tám năm qua,  số lần tôi gặp được  bọn họ cũng chưa đếm đủ năm ngón tay đâu!"

"Ôi! Hai người họ đều lập gia đình rồi à?" Đôi mắt Tào Dịch Côn  trông mong hỏi han.

"Chưa hề!" Lương Tuấn Đào dựa vào ghế tựa, hắn rút ra một điếu thuốc để hút, hơi hơi đắc ý rồi khoe khoang: "Trong bốn người chúng ta, mới chỉ có tôi lấy vợ!"

"Khụ!" Lâm Tuyết mất bình tĩnh liền bị sặc, cô vội vươn tay lấy khăn ăn, gần như cùng lúc xuất hiện hai bàn tay lớn  đưa khăn tới trước mặt cô, hóa ra là  của Lương Tuấn Đào và Tào Dịch Côn. Cô cầm khăn Lương Tuấn Đào đưa rồi hạ tầm mắt.

"Ha, " Tào Dịch Côn cười khan một tiếng, hơi ngượng ngập mà thu hồi lại khăn trên tay.

"Lão Thất, cậu không cần khách khí với bà xã của anh em như thế! Tôi chăm sóc cô ấy là được rồi!" Lương Tuấn Đào nói.

"Ờ! Đúng thế!" Tào Dịch Côn vội  gật đầu, bước theo bậc thang Lương Tuấn Đào đã cấp. "Thấy anh lấy được bà xã xinh xắn như vậy, tôi không kìm lòng nổi mà thương thay!"

Lương Tuấn Đào nhìn bằng nửa con mắt, mặt lộ vẻ không phiền.

Đột nhiên Tào Dịch Côn nhớ tới gì đó, vội vàng nói: "Tôi nhớ Kẻ Điên có người bạn gái lâu năm, quan hệ không tệ. . ."

"Gả cho Lãnh Bân rồi!" Lương Tuấn Đào đáp.

Lời này vừa nói ra, Lâm Tuyết lắp bắp kinh hãi! Gả cho Lãnh Bân là Hà Hiểu Mạn, chẳng lẽ trước kia cô ấy cùng Kẻ Điên . . .

Nghe vậy Tào Dịch Côn hùng hùng hổ hổ chửi bới : "Đồ đàn bà lẳng lơ, uổng công Kẻ Điên yêu cô ta nhiều năm như thế! Nếu là tôi, tôi không thể không làm thịt người đàn bà đó và Lãnh Bân luôn!"

Đợi Tào Dịch Côn phát tiết đủ rồi, Lương Tuấn Đào mới nói cho hắn biết: "Là Kẻ Điên có người yêu mới, bỏ rơi cô ấy. Sau này, người yêu mới của hắn yêu đương vụng trộm ở nước ngoài, nghe nói mang bầu sinh ra một đứa trẻ da đen làm hắn tức giận quá chừng!"

Tào Dịch Côn không khỏi toát mồ hôi: "Vận khí của hắn sao lại xui xẻo vậy! Khó trách nhiều năm rồi chưa lấy vợ, ai gặp phải chuyện như vậy cũng đủ rộn lòng!"

Nói chuyện phiếm ôn chuyện cũ suốt buổi, thời gian dùng cơm trưa chẳng mấy chốc đã hết nhưng vẫn chưa bàn tới chuyện chính. Lâm Tuyết đoán do trên bàn ăn có quá nhiều người, bàn bạc có hơi bất tiện!

*

Buổi chiều Lâm Tuyết và Lương Tuấn Đào nghỉ ngơi hai tiếng, ở trên máy bay suốt đêm thật sự quá mệt mỏi, cứ bay tới bay lui, giờ giấc sinh học của thân thể chưa điều tiết lại.

Ngủ bù đủ sẽ thấy thần thanh khí sảng, suy nghĩ tư duy cũng sắc bén linh hoạt hơn nhiều.

Buổi tối vốn lên kế hoạch mở tiệc chiêu đãi thuộc hạ của Tào Dịch Côn, Lương Tuấn Đào muốn quen biết để sau này khi hành động sẽ thuận tiện hơn chút. Nhưng lúc tỉnh dậy, hắn lại đổi ý.

Khi mật đàm tại sảnh trà, Lương Tuấn Đào bảo Tào Dịch Côn để mọi người lui xuống, kể cả Tát Lỵ Á  - nữ nô yêu thích của Tào Dịch Côn.

"Chuyện chúng ta nói nhất định phải chú ý giữ bí mật, không thể quá tin tưởng vào đàn bà!" Lương Tuấn Đào nói tới đây lại quan sát Lâm Tuyết bên cạnh rồi hé miệng nói: "Đương nhiên, bà xã của mình có thể là ngoại lệ!"

Lâm Tuyết liếc hắn một cái, mỉm cười nói: "Anh nói vào chuyện chính đi!"

"Cậu sắp khai chiến với Sá Đặc ư?" Lương Tuấn Đào hỏi Tào Dịch Côn.

Sá Đặc vốn là thuộc hạ của Tào Dịch Côn, nhưng sau này do thế lực càng ngày càng lớn liền có dã tâm muốn tách ra. Nhất là 2 năm gần đây, ngoài mặt thì hắn thần phục Tào Dịch Côn nhưng trên thực tế hắn không tuân theo mọi mệnh lệnh từ ông chủ.

Tất nhiên Tào Dịch Côn rất bất mãn với kẻ bề tôi này, nhưng nếu liều mạng ác chiến hắn sợ tổn hại nguyên khí bản thân khiến Hoắc gia thừa cơ lợi dụng. Trong hai năm qua, Hoắc gia cũng mấy lần cố ý chia rẽ quan hệ giữa hắn và Sá Đặc, chẳng qua Sá Đặc cũng là kẻ khôn ngoan nên không bị trúng kế.

Sá Đặc hiểu đạo lý bảo tồn sức mạnh, chỉ cần Tào Dịch Côn không chủ động công kích, hắn tuyệt đối không tự tìm thêm việc. Hai năm qua hắn bận rộn mở rộng thế lực nên không tham dự bất cứ cuộc đấu súng nào.

Đương nhiên, Tào Dịch Côn biết Sá Đặc an phận thủ mình chỉ là tạm thời, đợi vây cánh của Sá Đặc lớn mạnh chắc chắn không  thiếu một trận tranh đoạt ác chiến. Sá Đặc là kẻ địch mạnh đang ẩn nấp của hắn, nói không chừng ngày nào đó sẽ liên thủ với  Hoắc gia, quay đầu phản chiến đối phó hắn.

"Tình hình không còn rõ ràng như trước, ngoài mặt tôi và Sá Đặc vẫn  duy trì hòa khí, chỉ cần không bắt hắn mang quân đi liều mạng vì tôi, ngược lại những chuyện khác hắn cũng không ầm ĩ quá mức!" Tào Dịch Côn hiểu rõ Sá Đặc là kẻ khôn ngoan,  toàn bộ hành động của hắn đều để bảo tồn, mở rộng thực lực, yên lặng chờ cơ hội rồi đánh cho mình 1 kích trí mạng.

"Có thể duy trì hòa khí ngoài mặt cũng tốt!" Lương Tuấn Đào gật gật đầu, hạ giọng nói: "Cẩn thận giữ bí mật chuyện chúng tôi tới đây, không cho phép tiết lộ ra ngoài!"

"Đương nhiên rồi!" Tào Dịch Côn nghiêm mặt nói: "Tôi cũng xuất thân là quân nhân, hiểu rõ kỷ luật nghiêm khắc!"

"Chuẩn bị đầy đủ tất cả tư liệu về Sá Đặc cho tôi, tôi sẽ giúp cậu dọn dẹp chướng ngại vật này!" Lương Tuấn Đào sảng khoái  nói.

Tào Dịch Côn không khỏi nâng mắt nhìn đối phương một cái, tuy  biết bản lĩnh của Lương Tuấn Đào, nhưng hắn vẫn kinh ngạc vì sự tự tin gần như là cuồng ngạo của đối phương. Sá Đặc là thuộc hạ lâu năm của Tào Dịch Côn, kẻ đó có thế lực hùng hậu, bằng không đâu dám sống một mình một phương ở Tam Giác Vàng. Muốn diệt trừ Sá Đặc nói dễ hơn làm ư? Nếu thực sự dễ dàng thì Tào Dịch Côn này đã sớm xuống tay, đâu nuôi cái mối họa ấy chứ?

"Đừng nóng vội! Sá Đặc rất giảo hoạt, hơn nữa hắn là dân bản xứ, có mạng lưới quan hệ lớn mạnh rắc rối khó gỡ! Trong chốc lát chúng ta không làm gì được hắn đâu!" Tào Dịch Côn nói tới đây đột nhiên nhớ tới một việc, trong lòng khẽ động liền sửa lại lời nói: "Đương nhiên, tôi biết bản lĩnh của anh! Người khác không làm được anh có thể làm được, được rồi, tôi sẽ bảo người chuẩn bị toàn bộ tư liệu về Sá Đặc một cách tỉ mỉ kỹ càng cho anh!"

*

Buổi tối, khi Lâm Tuyết vào phòng tắm, Lương Tuấn Đào không hợp đạo lý cũng đi theo. Thực hết cách với hắn, lúc chấp hành nhiệm vụ hắn cũng có thể động dục như thường.

Nhưng sự thật chứng minh, Lâm Tuyết đã hiểu lầm Lương thủ trưởng. Thật ra người ta không ngừng theo cô vào  phòng tắm bên cạnh vì muốn gần gũi còn vì một nguyên nhân khác quan trọng hơn.

Vào phòng tắm, Lương Tuấn Đào trước bảo cô đừng cởi quần áo, sau đó hắn bắt đầu tìm kiếm chung quanh. Lâm Tuyết biết năng lực điều tra của Lương Tuấn Đào vô cùng mạnh, nhưng hắn tìm gì trong phòng tắm nhỉ?

Chỉ chốc lát sau, Lương Tuấn Đào liền tìm thấy máy quay nhỏ được giấu giữa khe hở trên khung tranh. Hắn nhẹ cười lạnh, sau đó tiện tay lấy khăn mặt quấn chặt cái camera kia lại.

". . ." Lâm Tuyết kinh hãi, cô thật sự không ngờ trong phòng tắm lại lắp đặt loại đồ này, xem ra Tào Dịch Côn đúng là không khác gì kẻ biến thái.

"Tùy cơ ứng biến!" Lương Tuấn Đào ngược lại rất bình tĩnh, hắn nhíu mày, khẳng định suy đoán của Lâm Tuyết: "Hắn đúng là biến thái! Trước kia ở bộ đội, hắn cả đêm không ngủ mà chạy đến ký túc xá nữ binh rình coi bọn họ thay quần áo tắm rửa, vì việc này mà hắn bị xử phạt nhiều lần rồi!"

Hóa ra thực sự có loại sở thích như vậy! Lâm Tuyết nhăn đôi mày thanh tú, hơi lo lắng nói: "Sao em cứ có cảm giác người này tâm địa bất chính!"

"Tâm địa quá ngay thẳng thì không thể làm trùm ma túy được!" Lương Tuấn Đào nhún nhún vai, bắt đầu cởi quần áo cho cô.

"Để em tự làm!" Lâm Tuyết đẩy bàn tay to nóng của hắn ra, răn đe: "Thời điểm này anh nên suy nghĩ nhiều việc có ích, đùng chỉ lo động dục!"

"Bây giờ là thời điểm nên động dục em lại bảo anh nghĩ việc  gì khác chứ?" Lương Tuấn Đào đặt cô lên vách tường, tay chân lanh lẹ mà đẩy quần áo cô ra.

Vách tường được bọc da, mềm mại trơn nhẵn vô cùng, phòng ẩm lại mát mẻ, như được đặc biệt thiết kế cho chuyện gì đó.

"Anh. . ." Lâm Tuyết hoàn toàn không nói gì được  tên quân nhân lưu manh này. . . Sao hắn cứ tràn đầy ham muốn thế chứ!

Lương Tuấn Đào cấp tốc xông vào, hắn chìm đắm trong thân thể cô, thở dài thỏa mãn."Bà xã. . . Cục cưng . . . Tiểu quái. . ."

Vào thời điểm  này, hắn thường thích gọi cô bằng những tên hiệu quái lạ mà không sợ buồn nôn!

Không biết có phải đã quen với  việc hắn đầy nhu cầu hay không, thân thể Lâm Tuyết rất nhanh liền có phản ứng. Hai tay mềm mại quấn quanh thân thể rắn chắc mạnh mẽ như dây leo quấn quanh đại thụ, người phụ nữ da dẻ trắng ngần tôn lên người đàn ông khỏe mạnh nước da màu mật ong, một mềm một cứng, vô cùng  hoàn mỹ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: Bombinbong, Ly Na Tran, Sabrina76, Trinhtuyen, Tthuy_2203, bubenoluz, ngô thị huyền, rea, san san, tiểu bình 22, xichgo, xá lị
     

Có bài mới 09.08.2015, 22:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 2220 lần
Điểm: 32.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Chương 31 (new) - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 31.3

"Con mẹ nó chứ!" Tào Dịch Côn thấy màn hình video trước mắt đen sẫm thì tức đến khó thở, giậm mạnh chân trong phòng! Hắn mắng to Lương Tuấn Đào không ra gì: "Mẹ, hắn hưởng thụ người đẹp, để hai mắt ta nhìn cũng không được sao? Đồ keo kiệt! Mẹ kiếp, làm lão tử sốt ruột, cứ muốn . . ."

Hắn muốn nói thẳng : chiếm lấy Lâm Tuyết nhưng nhớ tới giao tình lâu năm với Lương Tuấn Đào, lời này cuối cùng nuốt lại.

"Hi hi. . ." Tát Lỵ Á cười duyên từ phía sau tiến lên ôm lấy thân thể to lớn ngăm đen của hắn, cô ta trêu ghẹo: "Anh cũng đừng ác độc thế! Người ta là vợ chồng, đương nhiên khi gần gũi không thích bị người khác nhìn thấy! Chẳng lẽ khi ở trên giường cùng em, anh Thất cũng đồng ý để người khác đứng cạnh xem à?"

Tào Dịch Côn mất kiên nhẫn đẩy cô ta ra rồi mắng: "Cút ngay!"

Thấy hắn đến nửa con mắt cũng không nhìn mình, Tát Lỵ Á hơi hậm hực, nhưng cô ta hiểu rõ tính tình Tào Dịch Côn, trong  thời điểm này mình nên im lặng và câm miệng, không thể trêu chọc hắn.

Mở ra một màn hình video khác, Tào Dịch Côn  xoa tay chờ, trong mắt hiện lên một tia dâm tà, hắn thì thào lẩm bẩm: "Ta  không tin Lương Tuấn Đào có thể tìm thấy camera ở phòng ngủ!"

Đôi mắt hắn cứ như vậy - trông mong chờ đợi ... đợi ... đợi đến một giờ sau! "Mẹ nó, tiểu tử Đào Tử này không đùa chứ!" Hắn  tức giận mắng mỏ: "Người ta mềm như nước, dáng điệu lại thần kì như vậy, hắn  cam lòng đè ép ở trong sao? Nhanh qua 1 tiếng rồi, đương nhiên thể năng hắn chẳng thành vấn đề, nhưng đừng chơi đùa làm người ta ngất xỉu chứ!"

Tát Lỵ Á đi tới, thấy mặt Tào Dịch Côn đen sì  đầy tức giận và ghen tuông, cô ta liền cười nói: "Vợ chồng son bọn họ mới cưới, gần gũi một lúc là chuyện đương nhiên! Anh tức giận cái gì hả?"

Ngay khi Tào Dịch Côn hận không thể chạy tới đạp cửa phòng tắm, cuối cùng Lương Tuấn Đào cũng  bước ra! Quả nhiên, hắn ôm Lâm Tuyết vào phòng ngủ, người con gái trong ngực mệt đến mức ngay cả mắt cũng không mở nổi.

"Hắn còn không bằng kẻ thô lỗ như ta, ngay cả việc thương hương tiếc ngọc cũng không biết!" Tào Dịch Côn xem hình ảnh trên video nhắc đi nhắc lại, sau đó trọng tâm dừng lại trên khuôn mặt Lâm Tuyết, bắt gặp đôi mắt trong suốt của cô đang nhắm lại, hình như cô đang nói gì đó với Lương Tuấn Đào.  Khuôn mặt thanh lệ ửng đỏ như mây màu, dễ nhận thấy vừa mới trải qua một hồi cá nước thân mật kịch liệt. Nhưng trên gương mặt ấy là sự thỏa mãn ngọt ngào, như con mèo nhỏ biếng nhác làm ổ trong ngực  Lương Tuấn Đào, dịu hiền làm người ta đố kỵ. "Mẹ kiếp, xem ra đàn bà đều thích bị đàn ông đối xử như vậy, dù mệt vẫn thoải mái!"

Nói xong, nơi nào đó liền nhanh chóng ngóc đầu dậy, dựng thẳng thành lều trại. Cả người Tào Dịch Côn khô nóng khó nhịn, hắn liền kéo Tát Lỵ Á qua.

"Này, anh Thất, tay anh thật mạnh mẽ!" Tát Lỵ Á đau đến nín thở nhưng gương mặt xinh đẹp vẫn nở nụ cười  quyến rũ không  đổi, giống như vui thích mà  ngâm nga : "Em đến hầu hạ anh đây!"

Tào Dịch Côn kéo đầu cô ta đến trước háng, kéo khóa quần ra, hưởng thụ cái miệng nhỏ nhắn  hầu hạ mình. Nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình video, ngay cả chớp mắt cũng tiếc.

Trên màn hình, Lương Tuấn Đào ôm Lâm Tuyết nghỉ ngơi, hai người đều mặc đồ ngủ, ôm nhau kề cận cùng ngủ, xem ra không định tiếp tục chuyện kia nữa.

Quá thất vọng, Tào Dịch Côn vừa tức vừa  bực lại không biết phải làm sao, hắn phát hiện ra Lương Tuấn Đào quả là danh bất hư truyền. Hắn có bao nhiêu cân lượng đối phương đều biết tường tận hết. Camera trong phòng ngủ giấu đến mức cực kì bí mật, nếu muốn tìm ra có khi  phải mất cả đêm. Lương Tuấn Đào dứt khoát không lãng phí sức lực, cũng không lăn qua lăn lại ( ở trong phòng tắm sớm đã nghiền rồi), hắn cứ an an ổn ổn ôm bà xã ngủ say.

Ánh sang dần tối, nhưng máy quay có tia tử ngoại vẫn có thể ghi được hình ảnh hai người trên giường, bọn họ như đã ngủ rồi.

Thật lâu sau, chỉ nghe nổ "ầm" một tiếng, thiết bị theo dõi trên tay bị Tào Dịch Côn tức giận nắm chặt tan thành mảnh nhỏ. Tát Lỵ Á đang tại dốc sức hầu hạ hắn bị giật mình, cô ta không cẩn thận cắn phải hắn, "A!" Người đàn ông kêu đau, sau đó hắn vung tay, người đàn bà lõa thể liền bị hắn đẩy bay sang một bên.

*

Trong bóng tối, người đàn ông nhẹ nhàng vuốt ve Lâm Tuyết, tiếng thở dốc và lực đạo từ từ tăng thêm.

Cảm giác được sự nóng rực của Lương Tuấn Đào, Lâm Tuyết biết hắn muốn làm gì, cô vội vàng ngăn cản: "Không phải anh nói nơi này Tào Dịch Côn trang bị cameras sao? Chẳng lẽ anh muốn trình diễn màn xuân cung đồ sống trước mặt hắn ư?"

"Yên tâm đi!" Lương Tuấn Đào cười đắc ý, "Hiện tại hắn đã tức giận đến mức đập vỡ thiết bị theo dõi rồi!"

Có thể liệu sự như thần như vậy sao? Lâm Tuyết nhìn  vẻ mặt ung dung kia, cô thấy hắn tự tin hơi quá mức. Cô đẩy ra bàn tay to ra, nghiêm nghị cự tuyệt: "Không được! Đêm nay em mệt!"

Thời điểm không thích sẽ không muốn, Lâm Tuyết không muốn gượng ép bản thân mình.

Lương Tuấn Đào biết mình đòi hỏi vô độ khiến cô chịu không nổi, hắn liền kiềm chế đúng lúc, khống chế dục vọng của mình. Sờ soạng trên người cô trong chốc lát liền dừng lại rồi ôm chặt lấy cô.

"Sao rồi?" Từ hành động khác thường của hắn, Lâm Tuyết cảm thấy một tia lo âu và khủng hoảng."Có chuyện gì vậy?"

"Bà xã. " Lương Tuấn Đào đen tối  nhìn trộm đường nét thanh lệ, nhẹ giọng hỏi: "Em dám giết người không?"

". . ." Lâm Tuyết không khỏi bấu chặt cánh tay vạm vỡ, im lặng thật lâu sau mới hỏi: "Cần em giết người ư?"

"Đúng vậy!" Lương Tuấn Đào thở dài có chút bất đắc dĩ: "Anh đã sớm nói, tới đây không phải để nghỉ phép, chẳng những phải chuẩn bị tâm lý  vì nước hy sinh thân mình, đồng thời phải có dũng khí giết địch! Thời điểm cần thiết, nhất định phải giết người! 'Ngươi chết ta sống' , ý câu nói này em hiểu không? Thời khắc mấu chốt, chỉ có 'Ngươi' chết 'Ta' có khả năng sống, đương nhiên, 'ngươi' ở đây là kẻ địch, 'ta'  là  chúng ta!"

Lâm Tuyết im lặng, cô biết điều Lương Tuấn Đào đang nói là  thực tế tàn khốc. Đây không phải trò đùa cũng không phải diễn tập, trong quá trình hành động đầy rẫy nguy hiểm ngoài ý muốn, để thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ, không thể tránh được  việc tự tay giết kẻ địch.

Thật lâu sau, cô nhẹ nhàng kiên định  nói: "Em có thể giết người, chỉ cần họ quả thật đáng chết!"

Lương Tuấn Đào cười khổ: "Mỗi trùm buôn lậu ở Tam Giác Vàng này đều đáng chết, gồm cả Tào Lão Thất, bắn chết một trăm người còn ít! Yên tâm đi, kẻ muốn em giết đều là tội phạm tử hình chẳng qua muốn tay em chấm dứt sinh mệnh đầy tội ác của bọn họ trước mà thôi! Em không cần bứt rứt, khi chấp hành nhiệm vụ phải  cảm thấy sứ mệnh vinh quang vì dân trừ hại vì nước nguyện trung thành!"

Thời gian Lâm Tuyết nhập ngũ hơi ngắn, tiếp xúc mọi việc cũng tương đối ít, ví dụ như  loại nhiệm vụ giết địch này, đối với cô gái lương thiện như cô mà nói chính là vấn đề khó khăn không dễ dàng gì. Hắn sẽ phải tẩy não cô, bằng không khi đối mặt với cảnh giết chóc máu chảy đầm đìa, có thể cô sẽ suy sụp.

"Được!" Lâm Tuyết trịnh trọng gật đầu, cô hỏi: "Anh cần em giết mấy người?"

Lương Tuấn Đào ngẫm nghĩ một chút, đáp: "4 - 5 người!"

Lâm Tuyết mở to mắt, một lúc lâu không nói nên lời. Tự tay cô chấm dứt 4 đến 5 sinh mạng ư? Cô  phát hiện mình vẫn luôn đánh giá cao bản thân, bởi lúc này nghe Lương Tuấn Đào nói vậy, trái tim băng giá của cô cũng run sợ.

Lương Tuấn Đào không ép cô, hắn vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé, an ủi: "Đừng sợ! Nếu không làm được có thể trở về! Tay thượng tá quân bộ phái tới lần trước cũng  không làm được, trực tiếp bị Tào Lão Thất đuổi  đi rồi! Ngày mai anh sẽ bảo Vân Phàm hộ tống em về nước, đổi nữ binh khác qua đây!"

Hơi thở bắt đầu dồn tập, tim đập cũng nhanh hơn, Lâm Tuyết biết quyết định này sẽ ảnh hưởng sâu sắc tới cả đời còn lại! Là đi? Hay ở?

"Em cứ tiếp tục suy nghĩ đi ! Trước khi bắt đầu hành động, em có thể rời đi bất cứ lúc nào!" Lương Tuấn Đào nói xong liền nhắm mắt chuẩn bị ngủ.

Giữa màn đêm yên tĩnh, một lúc lâu sau truyền đến giọng nữ vì việc nghĩa không chùn bước: "Em ở lại!"

*

Sáng sớm hôm sau,  hai người nhà Lương Tuấn Đào sau khi được ăn no ngủ đủ, thoạt nhìn nét mặt toả sáng, còn Tào Dịch Côn lại mang đôi mắt gấu trúc xuất hiện trước mặt mọi người.

"A?" Vân Phàm có chút kinh ngạc, hỏi: "Tối hôm qua anh Thất ngủ không ngon ư? Do mấy người chúng tôi tới mà phấn khởi quá độ thế à?"

Lương Tuấn Đào nhếch môi cười : "Có phải người đẹp bên cạnh rất tham ăn không, lấy hết của Lão Thất rồi à!"

"Nói bậy!" Tào Dịch Côn ngẩng đầu lên, vỗ vỗ lồng ngực vạm vỡ: "Chỉ bằng khối thân thể của anh Thất đây, một đêm chơi mấy em là chuyện nhỏ!"

"Sao không thấy cô gái đêm qua bên cạnh anh Thất đâu nhỉ? Có phải mệt đến nỗi không rời nổi giường không?" Vân Phàm vừa chế nhạo vừa trêu chọc nói.

"Ha ha, " Tào Dịch Côn đắc ý hếch cằm, con mắt như vô tình hữu ý mà hướng về Lâm Tuyết, khoe khoang: "Đàn bà  ở trên giường tôi đều giống nhau, không chịu nổi, bảo bọn họ đi hầu hạ đàn ông khác, họ đều nói so ra kém tôi!"

Lâm Tuyết ngầm phỉ nhổ một hơi, ánh mắt trong trẻo rũ xuống che dấu sự chán ghét. Cô ghét nhất loại đàn ông tình dục lan tràn quá giới hạn, nghe  mà buồn nôn.

Tào Dịch Côn lại hiểu sai ý, hắn thấy Lâm Tuyết hạ tầm mắt, còn tưởng cô đang thẹn thùng chứ! Cả người hắn lại khô nóng một hồi như phản xạ có điều kiện, trong lòng nghĩ không phải mình bị tẩu hỏa nhập ma đấy chứ? Cô gái vừa gặp một ngày lại có thể dễ dàng tác động khống chế tâm tình hắn.

"Này, mới sáng sớm có thể đứng đắn chút không!" Lương Tuấn Đào quay đầu lại răn dạy Vân Phàm: "Tiểu tử cậu tuổi còn trẻ mà cứ thích phát động đùa giỡn, không thấy chị dâu cậu đang mắc cỡ à!"

Thấy Lương Tuấn Đào không vui, tất cả mọi người đều ngậm miệng. Tào Dịch Côn cũng chỉnh lại vẻ mặt nghiêm túc, nói: "Ăn cơm ăn cơm thôi, ăn xong chúng ta làm chính sự!"

*

Tất cả đã được chuẩn bị sắp xếp, buổi chiều khi xuất phát, Tào Dịch Côn không khỏi cảm thấy giật mình lần nữa: "Anh, anh định đưa cô ấy đi cùng ư?"

Lương Tuấn Đào và Lâm Tuyết đều thay trang phục bản xứ, mặt khác Vân Phàm và 24 người lính tinh nhuệ khác đi theo  cũng cải trang chấp hành nhiệm vụ.

Trước sự ngạc nhiên của Tào Dịch Côn, Lương Tuấn Đào không đồng ý: "Hành động lần này cô ấy là nòng cốt, đương nhiên muốn tham gia hành động!"

"Không được!" Tào Dịch Côn trịnh trọng phản đối: "Anh có biết chỗ Sá Đặc nguy hiểm cỡ nào không? Đưa cô ấy theo . . . anh  không sợ  sẽ bị bọn lang sói xé nuốt đến ngay cả bã cũng không còn ư?"

Lương Tuấn Đào dương như lo lắng một chút, hắn ngẩng đầu nhìn ánh mắt lộ rõ hi vọng của Tào Dịch Côn một cái, từ từ nói ra một câu, suýt tí nữa làm đối phương lệch mũi: "Nhưng để cô ấy ở lại chỗ cậu, tôi cảm thấy còn nguy hiểm hơn!"

----- End ----


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 04.02.2017, 23:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 2220 lần
Điểm: 32.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang (Update Chương 32) - Điểm: 65
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chưong 32. Nguy hiểm hơn
Chương 32.1


Phải tiếp tục trải qua khí hậu nóng như thiêu, Lâm Tuyết đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ. Cô ung dung mặc một chiếc áo ngắn màu xám tro có hoa nhí, quần đùi bằng vải thô mỏng  ôm trọn thân thể mềm mại duyên dáng cùng đôi chân ngọc thon dài.

Đôi chân xinh đẹp ngà ngọc kia quá chói mắt, Lương Tuấn Đào nhìn cũng có hơi thất thường, hắn bảo: "Bà xã, em mặc quần dài vào đi!"

Lâm Tuyết bất đắc dĩ buông lỏng, nói thật: "Ông xã, em mặc quần dài sẽ nóng đến xỉu mất !"

Rời khỏi tòa thành kia sẽ không được đãi ngộ tốt như vậy , trời hè nóng bức khô rang người , nếu không che kín thân mình thật kĩ sẽ bị cảm nắng mất.

Cô ăn mặc thế này tất nhiên một phần lí do cũng vì tối hôm qua Lương Tuấn Đào đã nói thẳng kế hoạch hành động với cô, cô biết ăn mặc gợi cảm sẽ giúp hành động tiến hành thuận lợi hơn.

Mặc dù vậy trong lòng Lương Tuấn Đào vẫn hơi khó chịu, cũng may cấp dưới đều biết tính "hay ghen" của hắn, lúc không có chuyện gì làm đôi mắt liền thưởng thức phong cảnh bên ngoài chứ không dám nhìn vào đôi chân ngọc của người phụ nữ bên cạnh hắn.

Nhưng . . . . . . Đợi đặt chân tới địa bàn của Sá Đặc , loại đàn ông như những sài lang hổ báo kia sẽ không nghe lời như vậy, chắc chắn sẽ mở to mắt nhìn chăm chăm đến lòi mắt ra ngoài!

"Sá Đặc là trùm thuốc phiện, trên địa bàn hắn khống chế có mỏ vàng! Hắn chiêu mộ rất nhiều thanh niên trai tráng bản địa làm công nhân đãi vàng, những kẻ đó đa số là tội phạm tử hình trốn trại, đều là bọn liều mạng, quả thực còn nguy hiểm hơn ác lang, em nhất định phải chú ý!" Trên đường đi, Lương Tuấn Đào nhỏ giọng dặn dò.

"Vâng!" Lâm Tuyết lắng nghe, cô gật đầu đáp: "Yên tâm! Trước khi bắt đầu hành động, em sẽ không rời anh một tấc!"

Đương nhiên cô hiểu chuyện nặng nhẹ, nếu sơ sót thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng! Lâm Tuyết sờ sờ túi nhựa bên hông theo bản năng, nơi đó cất giấu sáu cây độc châm , là vũ khí hành động của cô.

Thật sự phải giết người ư? Lâm Tuyết nắm chặt tay, nhịp tim đập tăng nhanh. Bình sinh ngay cả con gà cô cũng chưa từng giết! Hiện tại cô cần phải giết người, hơn nữa còn cần giết năm người.

Địa bàn của Sá Đặc cách chỗ Tào Dịch Côn khoảng hơn một trăm dặm, đi hơn hai tiếng đã đến mỏ vàng trong truyền thuyết.

Mỏ vàng ở dưới chân núi, bị một con sông không lớn không nhỏ chặn ngang chia làm hai mảnh, nước sông trong suốt gột rửa cát màu vàng kim trong lòng sông, ánh mặt trời chiếu xuống, kim quang lấp lánh.

Gần ngàn thợ mỏ thân thể cường tráng cởi trần, mặc một cái quần cụt, đầu gối ở sâu trong lòng sông đang đãi vàng. Cường độ lao động cao khiến thân thể bọn họ ngăm đen khỏe đẹp, nhưng do quanh năm ngâm nước đãi vàng nên đầu gối bọn họ không tốt lắm.

Những người này đa số là tử tù trốn trại hoặc là những kẻ chạy trốn kẻ thù, vì cùng đường mới tụ tập ở nơi này. Do Sá Đặc có thể cho bọn họ của cải cũng như sự bảo vệ nên không ai dám tới đây truy xét tù vượt ngục và kẻ thù, xông tới sẽ bị người của Sá Đặc thẳng tay hạ gục.

Sá Đặc nhìn trúng thú tính, thân thể và tính tình tàn nhẫn như sói của họ, chỉ cần lợi dụng thỏa đáng, bọn họ đúng là vũ khí có lực nhất trong tay hắn!

Lương Tuấn Đào mang theo bốn chiếc xe, lấy danh nghĩa Tào Dịch Côn tới nơi này nói chuyện giao dịch vũ khí cùng Sá Đặc.

Xe lái đến vùng trung du con sông thì có phần tử vũ trang cản lại, ý bảo bọn họ dừng xe.

Lương Tuấn Đào bình tĩnh nói vào bộ đàm: "Dừng xe, không được phép tranh chấp, đợi lệnh!"

Cửa xe mở ra, ba người - Lương Tuấn Đào - Lâm Tuyết và Vân Phàm cùng nhau bước xuống, 24 chiến sĩ khác cải trang làm tay chân trong ba chiếc xe phía sau cũng dừng lại chờ lệnh.

Có 2 kẻ bước tới, dùng tiếng Hoa không thuần thục nói với bọn họ: "Sá Đặc tiên sinh ở bên trong chờ các người, xe không thể lái vào, chỉ cho hai người vào gặp ông ấy!"

Lương Tuấn Đào gật đầu một cái rồi bảo Vân Phàm đưa những chiến sĩ cải trang kia lái xe đến địa điểm chỉ định chờ dặn dò sau, sau đó hắn cùng Lâm Tuyết đi theo hai hai gã võ trang kia lên thượng du.

Dọc đường đi, những công nhân đãi vàng bên ven sông ngừng động tác đào vàng, đứng thẳng người quan sát bọn họ. Ở khu vực hoang vu khai thác mỏ này, người mặc quần short áo ngắn như Lâm Tuyết rất chói mắt, mái tóc đen như mực, da trắng như tuyết, môi hồng răng trắng, vừa nhìn đã biết không phải phụ nữ bản địa.

Những cô gái bản địa đều có làn da màu mật ong, điều này liên quan tới  ánh mặt trời mãnh liệt và khí hậu địa phương,  Lâm Tuyết với làn da trắng như tuyết, mặt mày như hoa, quả thực là lông phượng sừng lân hiếm có.

Trong mắt những gã đàn ông bắn ra tia dâm tà, cứ nhìn chằm chặp vào cô như đám sói đói.

"Đi đi đi! Nhìn gì vậy? Người đàn bà này không phải người các ngươi có thể mộng tưởng! Làm việc, mau làm việc đi!" Một gã võ trang giơ súng lên quơ quơ trước mặt bọn họ, hùng hổ khiển trách.

Những thợ đào mỏ lúc này mới lại cầm sàng cát nặng nề lên, trước lúc khom lưng làm việc  vẫn thèm thuồng nhìn về cô gái yểu điệu xinh đẹp.

Lâm Tuyết đi không nhanh, cô mau chóng quan sát cảnh vật chung quanh một lần, làm quen với địa thế nơi này để chuẩn bị đầy đủ trước khi thi hành nhiệm vụ. Nơi này quả nhiên giống lời Lương Tuấn Đào nói, là nơi phiến hoang mà Sá Đặc chính là thủ lĩnh của những kẻ dã man.

Vùng lãnh thổ này rất rộng, lấy mỏ vàng lớn làm tâm điểm, lục lượng vũ trang của Sá Đặc rải rác xung quanh. Ngàn vạn lần đừng xem thường mỏ vàng này, mấy năm qua, chưa ai có thể chiếm đóng nơi đây, Chính phủ các quốc gia chung quanh từng phái người tới quét sạch, kết quả có đi không về, toàn bộ hy sinh hết.

Thuộc hạ của Sá Đặc và những thợ mỏ này đều có tính tình hung ác, sẵn sàng bỏ mạng, giết một có một, độc ác cộng với không muốn sống, giống như cá mập trong biển, tàn nhẫn thị huyết, gặp được máu liền rất hưng phấn và hướng tới tấn công, dù có tử thương vô số cũng không sợ hãi, đôi khi càng đấu càng hung ác liền tự giết lẫn nhau, khi giết đỏ cả mắt hoàn toàn không phân rõ địch ta,  thuần túy là để lấy được huyết sát nhằm thỏa mãn khoái cảm.

Đối với Tào Dịch Côn mà nói, Sá Đặc tựa như một con nhím gai, hắn đã sớm muốn trừ khử, đáng tiếc không nắm chắc mười phần thắng không dám hạ thủ.

Ánh nắng sắc bén chiếu vào, đi bộ chừng nửa cây số, hai người ướt đẫm mồ hôi vì nóng. Biết đây là đòn ra oai phủ đầu của Sá Đặc, nhưng không ai lên tiếng oán trách.

Cuối cùng đến trước một tòa nhà, dù chỉ là mấy gian nhà ngói bình thường nhưng trên vách tường bên ngoài là cục nóng điều hòa xoay tròn, xem ra không tầm thường chút nào.

Hai gã phần tử vũ trang dùng họng súng chỉ chỉ về phía cửa phòng, ý bảo tự họ đẩy cửa có thể đi vào.

Lương Tuấn Đào bình tĩnh tiến lên trước đẩy cửa phòng ra, chưa đợi hắn qua cửa đã bị người ở bên trong dùng súng chĩa vào, hắn không phản kháng mà  phối hợp giơ tay lên.

Hai gã đàn ông soát người, tịch thu một khẩu súng ngắn, một con dao nhỏ bên hông hắn, ý bảo hắn có thể tiến vào.

Đến phiên Lâm Tuyết, cô không chịu để bọn họ đụng vào thân thể mình, liền tự mình vỗ vào bên hông cho bọn họ xem. Giữa hè nóng bức, quần áo phong phanh, giấu không nổi vũ khí sát thương nào trong đó, vì cô là khách, những kẻ kia cũng không ép buộc lục soát người cô.

Hai người thông qua kiểm tra đi vào bên trong, thấy bên trong bài biện cũng rất bình thường, quả thực không thể so nổi với sự xa hoa trong nhà của Tào Dịch Côn. Đợi chừng mấy phút, Sá Đặc liền có mặt.

Hắn không quá khác biệt với dân bản địa, da tay ngăm đen, vóc người vạm vỡ , há miệng liền lộ ra miệng đầy răng trắng.

"Đắc tội rồi, mời hai vị ngồi!" Vì còn duy trì hòa khí ngoài mặt với Tào Dịch Côn nên Sá Đặc khá lịch sự. Ánh mắt của hắn quét qua khuôn mặt Lương Tuấn Đào, sau đó rơi vào người Lâm Tuyết, không ngoại lệ mà toát ra kinh diễm.

Thấy Sá Đặc nói một hơi tiếng Trung lưu loát, Lương Tuấn Đào liền tiến lên bắt tay, rất khiêm tốn đáp: "Tôi là người Thất gia giới thiệu đến, lần đầu làm ăn với Sá Đặc tiên sinh, vô cùng vinh hạnh!"

Lương Tuấn Đào đóng giả làm thương nhân mua bán vũ khí, hơn nữa còn có quan hệ thân thích với Tào Dịch Côn, dựa vào tầng này quan hệ mà tìm được vị khách hàng lớn - Sá Đặc. Lần này mang theo ba xe súng ống chất lượng ưu tú, giá cả phải chăng tới khiến Sá Đặc hết sức phấn chấn, nên khi Lương Tuấn Đào nói muốn gặp mặt kết giao bằng hữu để ngày sau tiếp tục hợp tác, Sá Đặc rất sung sướng mà đồng ý.

"Có thể cùng Phương tiên sinh hợp tác cũng là vinh hạnh của tôi!" Sá Đặc vô cùng nhiệt tình, cùng bắt tay Lương Tuấn Đào đang dùng tên giả "Phương tiên sinh", còn chủ động bắt tay Lâm Tuyết.

Lâm Tuyết thấy Sá Đặc đi về phía mình, cũng biết kế hoạch đã thành công được một nửa. Cô bình tĩnh, nhiệt tình chủ động đưa tay cầm bàn tay lớn đầy đặn kia: "Rất vui được quen biết ngài!"

"Tôi cũng vậy, xin hỏi tiểu thư họ gì?" Sá Đặc bắt được tay Lâm Tuyết, giống như quên việc phải bỏ ra.

"Tôi họ Lâm!" Lâm Tuyết hơi giương môi, cũng không tránh tay hắn dù trên người hắn nồng nặc mùi hương phát sặc khiến cô thấy ghê tởm, cô vẫn cười tươi như hoa: "Sá Đặc tiên sinh nói tiếng Trung rất lưu loát!"

"Ah, trước kia tôi ở Trung Quốc mấy năm rồi!" Sá Đặc liếm liếm đôi môi dày, ánh mắt lang sói tham luyến trên mặt, trên ngực Lâm Tuyết băn khoăn mấy lần."Cô họ Lâm? Là Lâm muội muội sao ?"

Lâm Tuyết lần nữa mỉm cười, gật đầu đáp: "Đúng vậy!"

"Chậc chậc! Thật sự có cốt cách của Lâm muội muội!" Sá Đặc gần như quên mất dự tính ban đầu của mình chỉ là muốn giữ chặt vị thương gia "Phương tiên sinh" có vũ khí chất lượng giá cả hợp lý kia, hiện tại hắn cầm bàn tay nhỏ bé mềm mại không xương của Lâm Tuyết lại không muốn buông ra nữa. Nếu không phải còn mấy phần kiêng kỵ, hắn hận không thể kéo cô vào ngực ngay lập tức.

Lương Tuấn Đào đứng sau Sá Đặc, khuôn mặt xanh mét, hận không thể chặt đứt cái móng heo đang nắm chặt tay Lâm Tuyết kia, nhưng. . . . . . Đây chẳng phải là kết quả trong kế hoạch sao? Vào giờ phút này, trong lòng hắn âm thầm thề, cuộc đời này này không bao giờ ... để Lâm Tuyết tham gia vào loại nhiệm vụ này nữa, lại càng không để cô thi hành nhiệm vụ với các quân nhân khác, xem ra sau khi về nước hắn phải cùng cô nói chuyện cho tốt một chút.

Lâm Tuyết đâu biết lúc này trong lòng Lương Tuấn Đào đang rối rắm, cô hoàn toàn tiến hành theo kế hoạch, vốn tất cả đều rất thuận lợi, có thể tưởng tượng trên đường không xuất hiện chút chuyện nhỏ ngoài ý muốn nào.

Lúc nói chuyện Sá Đặc có một thói xấu, há mồm liền phun nước miếng, người quen của hắn lúc nói chuyện sẽ cố ý kéo ra khoảng cách với hắn nhưng hắn cứ cố ý đến gần, dĩ nhiên Lâm Tuyết không thể đẩy ra, điều này dẫn tới trong lúc đối thoại nước miếng từ cái miệng thúi của hắn không ngừng văng tung tóe về phía cô.

Cảm giác ghê tởm xông tới từng đợt, cô cố gắng kiềm chế, không để mình nôn mửa.

Đáng tiếc Sá Đặc không nhận ra người đẹp trước mắt ác cảm chán ghét hắn cỡ nào , ngược lại càng hăng hái bừng bừng, nước miếng bay ngang: "Trên người Lâm tiểu thư có loại ý vị rất cổ điển, quá mê người ! Khiến người ta không tự chủ được trong lần đầu tiên gặp mặt. . . . . ."

"Ọe!"

Chuyện thảm nhất của Lâm Tuyết đời này chính là đây, rõ ràng lúc này cá đã cắn câu, cô lại khiến hắn sợ chạy.

Cuối cùng Sá Đặc cũng ngậm miệng, người đẹp đang nói chuyện với hắn lại chán ghét phát nôn một trận. Hắn buông lỏng tay cô, sắc mặt nhất thời âm trầm, gương mặt tròn trịa càng đen hơn, xem ra vô cùng mất hứng.

"Ọe!"

Cơn ghê tởm vẫn tiếp tục chưa dứt, Lâm Tuyết chỉ cảm thấy ngũ tạng lục phủ bị khuấy bốc lên, dịch dạ dày không ngừng dâng trào, ghê tởm đến muốn ói! Cô che miệng, bước nhanh ra cửa, đứng ở ngoài cửa bóp cổ không ngừng nôn khan .

Thực sự không ngờ Lâm Tuyết sẽ phản ứng như vậy, Lương Tuấn Đào thở ngược, nhưng xưa nay hắn vốn nhạy bén, không đợi Sá Đặc thẹn quá hóa giận đã vội bước nhanh lên trước, khách khí nhận lỗi: "Do không quen nhiệt độ nóng nắng địa phương, sau khi xuống xe lại đi dưới ánh mặt trời lâu như vậy nên Lâm Tuyết hơi có triệu chứng cảm nắng, thất lễ rồi, kính xin Sá Đặc tiên sinh lượng thứ !"

Lý do này có thể chấp nhận cho qua, dù sao người phương bắc cũng khó thích ứng được với khí hậu khốc liệt của Tam Giác Vàng, hơn nữa đi bộ một đoạn đường dài lâu như vậy dưới nắng cũng do Sá Đặc ra lệnh, nên hắn không trách cứ gì nữa.

"Được !" Hiển nhiên Sá Đặc hơi mất hứng, thấy Lâm Tuyết tiến vào, hắn miễn cưỡng cười cười với cô, kết quả chưa đợi hắn nói thêm gì, người kia đã xoay lưng chạy ra sau cửa, lại không ngừng nôn khan.

Thế này thật không gì nói nổi! Thoạt nhìn Lương Tuấn Đào rất áy náy, hắn thử thăm dò cầu xin: "Có vẻ cô ấy chưa thích ứng được với thủy thổ nơi này, cũng có thể do mấy ngày liên tiếp đi ô tô lắc lư mệt mỏi . . . . . . Sá Đặc tiên sinh có thể cho chúng tôi ở lại một đêm, để cô ấy nghỉ ngơi một chút hay không?"

Sá Đặc không thích cho người ngoài ngủ lại khi hắn ở đây, nhất là người xa lạ không quen thuộc! Nhưng ấn tượng với "Phương tiên sinh" coi như không tệ, hơn nữa suy cho cùng hắn  còn tơ tưởng tới Lâm Tuyết  liền miễn cưỡng đồng ý: "Được rồi! Nhưng mấy người phải yên phận chút, đừng chạy lung tung!"

Bưng chén trà lên, cũng không còn nhún nhường "Phương tiên sinh" , hắn đổ vào miệng uống ừng ực. Lau miệng xong, thấy cuối cùng Lâm Tuyết cũng tiến vào.
Lần này Lâm Tuyết không nôn nữa, khuôn mặt đẹp hơi tái nhợt, bắt gặp ánh mắt lo lắng sốt ruột của Lương Tuấn Đào, cô chỉ nhìn lướt qua, ý bảo: em không sao anh đừng lo lắng.

Sau đó, cô đưa mắt nhìn sang Sá Đặc, rất ý tứ nói một cách áy náy: "Thực sự xin lỗi ngài, tôi như có chút cảm nắng !"

Bản thân Sá Đặc hơi mất hứng, nhưng thấy Lâm Tuyết thành khẩn liền khoát tay một cái, nói: "Không sao đâu! Cô uống chén nước chứ?"

"Vâng! Đi nửa ngày đường cũng hơi khát!" Lâm Tuyết đi tới, nhận lấy chén không từ tay Sá Đặc, tự mình rót trà, sau đó ngửa cổ uống một hơi cạn sạch.

Hứng thú của Sá Đặc lần nữa được cô nâng lên, một màn ngắn ngủi không vui vừa nãy nhất thời tan thành mây khói, mặt đen lại tràn ra nụ cười. Hai bàn tay to đầy đặn xoa xoa nhau, cười hắc hắc nói: "Xem dáng vẻ uống trà của cô khí phách quá, tôi đoán tửu lượng của Lâm tiểu thư cũng không tồi!"

Lâm Tuyết thong thả cười một tiếng: "Hôm nay không khỏe lắm, chờ ngày mai khá hơn chút không biết có thể may mắn đền Sá Đặc tiên sinh hai chén được không!"

"Dĩ nhiên, dĩ nhiên có thể rồi!" Sá Đặc mừng đến mức tim ngứa ngáy khó nhịn, liền đưa tay muốn túm cô nhưng lại rơi vào khoảng không, bởi Lâm Tuyết đã lắc mình trốn ra.

Cô hơi mỉm cười xin lỗi, lại nhìn "Phương tiên sinh" đứng bên cạnh , ý tứ rất rõ ràng: cô là người đã có chồng, không thể có hành vi mập mờ cùng hắn.

Nếu không phải vẫn kiêng kỵ Tào Dịch Côn, Sá Đặc đã sớm bắn "Phương tiên sinh" một phát, biến Lâm tiểu thư thanh lệ động lòng người trước mắt làm của riêng. Nhưng bây giờ, hắn chỉ có thể âm thầm nuốt nước miếng, lưu luyến nhìn cô, nhận lời: "Vậy thì ngày mai, tôi và Lâm tiểu thư không say không về!"

Thật ra, làm một trùm thuốc phiện, Sá Đặc không phải chưa từng thấy người đẹp, ngược lại nơi hắn ở cũng không khác gì Tào Dịch Côn, đều nuôi nữ nô nhiều thủ đoạn để hắn lúc nào cũng có thể hưởng lạc phát tiết. Nhưng Lâm Tuyết thì khác, cô có loại khí chất trong trẻo lạnh lùng đặc biệt , khiến người ta không khỏi sáng mắt, sau đó kìm lòng không đặng muốn gần gũi, chinh phục cô, muốn xé rách bề ngoài của cô, hoàn toàn  đoạt lấy cô.

Đàn ông là loại sinh vật, trời sinh đã có ham muốn chiếm giữ cực mạnh, càng lạnh lùng càng làm họ hăng hái, ngược lại những cô gái chủ động yêu thương, mặt mũi tràn đầy quyến rũ lại không làm hứng thú dâng cao.

Lương Tuấn Đào kịp thời đi tới, cắt đứt sự lưu luyến không rời của Sá Đặc với Lâm Tuyết, hắn ôm Lâm Tuyết vào ngực, rất khách khí nói: "Vậy phiền Sá Đặc tiên sinh sắp xếp cho chúng tôi một phòng! Ngoài ra còn có 25 anh em của tôi . . . . . ."

"Oh!" Sá Đặc như bừng tỉnh đại ngộ, gật đầu liên tục nói: "Yên tâm, tôi sẽ bảo người  sắp xếp cho bọn họ nghỉ ngơi trong phòng mát mẻ!"

*
Ít súng đạn Lâm Tuyết đưa tới lấy lòng khiến Sá Đặc thấy hứng thú.

Đêm nay, Sá Đặc bảo người chuẩn bị dạ tiệc phong phú, mời"Phương tiên sinh" và phu nhân uống sảng khoái.

Đáng tiếc khẩu vị Lâm Tuyết vẫn không tốt, không dám uống rượu, chỉ có thể nhấp môi. Giữa bữa tiệc, cô thấy Sá Đặc vẫn say đắm nhìn mình chằm chằm liền cười nhẹ với hắn, sau đó hợp thời đứng dậy vào toilet.

Quả nhiên, Sá Đặc rất nhanh liền lấy cớ đuổi theo.

"Người đẹp!" Hắn không thể chờ đợi mà ôm chầm Lâm Tuyết vào ngực, càng không ngừng dùng cái miệng thúi vây quanh cô.

Suýt tí nữa Lâm Tuyết không nhịn được lại muốn nôn, cô vội lấy tay cản miệng hắn, nói: "Xin tự trọng chút, tiên sinh tôi muốn đi qua !"

Sá Đặc vỗ vỗ súng bên hông, trong mắt lộ ra tia độc ác: "Tôi có thể giải quyết hắn!"

Lâm Tuyết lắc đầu, nghiêm mặt nói: "Anh ta là chồng tôi, ngài muốn bắn anh ấy tôi sẽ hận ngài!"

"Người đẹp, vậy theo em phải thế nào?" Sá Đặc giương mắt hỏi.
"Đợi buổi tối. . . . . . Anh ta ngủ, tôi sẽ tới tìm ngài! Phòng ngủ của ngài. . . . . ." Lâm Tuyết thử thăm dò bắt đầu lôi kéo

"Phòng ngủ của tôi rất gần phòng em!" Sá Đặc quả nhiên đã cắn câu , đôi mắt dâm tà không ngừng liếc nhìn Lâm Tuyết, nói: "Buổi tối tôi bảo hộ vệ của tôi đi đón em!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: Sabrina76, Tthuy_2203, meoluoi127
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bebu5500, bé mèo da ngăm, lamthieubon, maigota13, mn87, Q.anh, Quất Hồng Bì, yenbach1122, Yuhtel94 và 235 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.