Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 111 bài ] 

Đấu phá hậu cung - Kỳ Thật Ta Là Tiểu Thanh Tân

 
Có bài mới 22.07.2015, 08:22
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 05.01.2013, 15:18
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 512
Được thanks: 8989 lần
Điểm: 28.32
Có bài mới Re: [Trùng sinh - Cung đấu] Đấu phá hậu cung - Kỳ Thật Ta Là Tiểu Thanh Tân - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, Chương 42: Giấu độc 【 ba 】

Theo sự trở về của Thường Tiệp dư, Lâm Hoa điện vốn đã bỏ trống nửa tháng lại trở nên náo nhiệt.

Liên tiếp ba ngày hoàng thượng đều đến Lâm Hoa điện, việc này làm cho đám tần phi tưởng rằng Thường Tư Viện vĩnh viễn không có ngày quật khởi nghẹn họng nhìn trân trối, trong khoảng thời gi¬an ngắn chỉ có thể im lặng.

Người ta thường nói tâm Đế Vương vốn khó dò, có lẽ lúc ngươi đang vinh quang hậu cung hắn sẽđẩy ngươi xuống vực sâu vạn trượng, nhưng cũng có khả năng kéo ngươi lên từđáy cốc thâm sâu, Thường Tư Viện chính là ví dụ tốt nhất.

Lục Khê nhàn rỗi, cả ngày chỉ biết đến Ngự Hoa Viên ngắm hoa, đến bờ hồ cho cáăn, nếu như không có nhiều băn khoăn lo lắng cho tương lai thì cuộc sống như thế này thật ra chẳng có gì không tốt.

Thường Tư Viện được sủng ái lần nữa, Thái hậu đã từng triệu kiến Lục Khê, đầu tiên khen nàng hành động khéo léo, tiếp đó tiếc hận vì hành động thất bại, rồi cuối cùng bày tỏ khát khao với kế hoạch tương lai.

Lần này, Lục Khê không thuận theo như trước nữa, nàng ngẩng đầu lên, bình tĩnh nhìn Thái hậu, không nhanh không chậm nói: “Thật xin lỗi, thái hậu nương nương, thứ cho tần thiếp khó có thể tòng mệnh.”

Thái hậu có chút kinh ngạc trước sự phản kháng của nàng, khẽ nhíu mày, hỏi ngược lại: “Ngươi nói cái gì?”

Ánh mắt Lục Khê vô cùng kiên định, trầm ổn bình tĩnh, nàng rút cây trâm hồđiệp thái hậu cho người mang tới xuống khỏi búi tóc trả lại cho bà ta: “Nương nương nói xem tần thiếp như nữ nhi ruột thịt, vì vậy tần thiếp cũng kính trọng nương nương như mẫu thân, nhưng những ngày này tần thiếp nghĩ thật lâu, cũng không thể thừa nhận được việc một người mẫu thân sẽđể con gái của mình mạo hiểm cả tánh mạng đi làm việc. Nương nương, tần thiếp còn có cha mẹ, còn có vướng bận, không hy vọng một ngày kia xảy ra chuyện gì không hay, để bọn họ phải gánh vác tội lỗi của tần thiếp. Tần thiếp kính xin nương nương hãy thông cảm cho sự hèn nhát và băn khoăn của tần thiếp, gi¬ao nhiệm vụ này cho người khác.”

Nàng bình tĩnh nói hết, không kiêu ngạo, không tự ti, Lục Khê lặng yên nhìn Thái hậu, trong mắt là một mảnh trong suốt. Hành động như vậy ngược lại khiến Thái hậu ngẩn người, đột nhiên nói không ra lời.

Thật lâu sau, Thái hậu mới cười như không cười liếc nhìn nàng: “Làai giađã xem thường ngươi, chưa từng nghĩ tới ngươi còn có một mặt kiên cường như vậy. Nhưng nếu ngươi đã suy nghĩ cho cha mẹ, thì nên biết mọi việc đều phải nhìn hậu quả tổng quát, nếu quyết định sai lầm, cũng sẽ mang đến phiền toái cho cha mẹ ngươi.”

Thấy Lục Khê thẳng thắn như vậy, bà ta cũng không giả vờ nữa, trực tiếp tỏ rõýđịnh: ngươi theo ta, còn có thể bảo trụ Lục phủ bình an; nếu ngươi nghịch ý ta, thì Lục phủ phải chết.

Lục Khê buồn cười, xem đi, cái gì mà mẹ con, cái gì mà vừa gặp đã thấy thân thiết chứ? Chẳng qua cũng chỉ là những lời giả mù sa mưa nơi khóe miệng, cứ nói thẳng ra từ sớm có phải đỡ hơn không? Cần gì phải diễn kịch chi cho mệt mỏi.

Nàng lễ phép khom người hành lễ với Thái hậu: “Tần thiếp tôn trọng nương nương, kính yêu nương nương, nương nương có lệnh, tần thiếp không dám không nghe theo. Nhưng có chuyện không ở trong phạm vi khả năng của tần thiếp, dù nương nương có bức tử tần thiếp, cũng không thểđạt được mục đích. Nếu như nương nương nhất định phải cố phí lực nhằm vào cha mẹ của tần thiếp, tần thiếp chỉ có thể chấp nhận.”

Với Thái hậu mà nói nàng cũng chỉ là con cờ, nếu như vứt bỏ, thì không thể dùng được nữa, nhưng nếu là giữ lại, có lẽ còn có lúc dùng tới.

Thái hậu nhìn nàng một lúc lâu, đột nhiên bật cười: “Quả nhiên làai giađã coi thường ngươi, Lục Thẩm Tư giỏi thật, nuôi được một nữ nhi xuất chúng như vậy, bất khuất, không kiêu ngạo, không tự ti, ăn nói chặt chẽ, đến cảai gia cũng không thể phản biện được.”

Bà ta phẩy tay, bưng ly trà lên nhấp một hớp: “Được rồi, ngươi lui xuống đi, chuyện này ai gia tự có tính toán, sẽ không gây khó cho ngươi. Chỉ làai gia hi vọng ngươi nhớ rằng, hôm nay ai gia chấp thuận tâm nguyện của ngươi, ngày khác nếu nhưai gia cần dùng đến ngươi...ngươi cũng không được từ chối nữa.”

Lục Khê gật đầu: “Tần thiếp nhất định nhớ kỹ.”

Đợi nàng đi ra khỏi đại điện, ánh mắt Thái hậu liền trở nên sắc bén, việc cần làm trước mắt không phải là khiến Lục Khê phục tùng, mà là ngăn cản hành động lập trữ quân của hoàng thượng.

Thường gia đầu tiên là có một Thường Vệ Quang và Minh Uyên sóng vai đối phó mình, bây giờ Thường Tiệp dư kia lại phá hỏng kế hoạch đã tỉ mỉ an bài, thật sự là khiến người ta hận đến muốn hủy diệt cả Thường gia.

Đến Lâm Hoa điện ba ngày, rồi sau đó vì quốc sự bận rộn, Minh Uyên không tiếp tục đến hậu cung nữa.

Mấy ngày sau lúc lật bài tử, tay hắn dừng một chút, lật thẻ bài của Lục Khê.

Nghe người ta nói hôm đóở Trích Tinh đài, bởi vì khẩu vị Lục Khê không tốt, nên mới nhường điểm tâm của mình cho hai vị hoàng tử, vài ngày trước hắn cũng phái người tặng nàng một ít trái cây, nhưng nghe Cao Lộc nói, Vân Nhất bẩm báo lại Lục Khê vẫn ăn rất ít.

Sau khi phê duyệt tấu chương xong, hắn định đến thăm nàng một lát.

Biết được hoàng thượng sẽ tới, Lục Khêđãđứng chờở ngoài điện từ sớm, Minh Uyên vừa nhìn thấy nàng, chân mày đã nhíu lại: “Sao chỉ mới mấy ngày đã gầy đến thế này?”

Trong mắt Lục Khê của lộ ra chút thỏa mãn, cười nói: “Một ngày không gặp, như cách ba thu, tam thu bệnh tương tư, đủđể tần thiếp cơm nuốt không trôi, thân thể gầy gò rồi.”

“Nói hưu nói vượn.” Minh Uyên không hưởng ứng chuyện cười của nàng, không chút khách khí kéo tay nàng qua, vuốt ống tay áo lên trên, lộ ra một mảng da thịt mảnh khảnh gầy yếu, trắng nõn như sứ, mơ hồ còn thấy được cả mạch máu: “Gầy thành như vậy, người nào không biết còn tưởng rằng trẫm bạc đãi nàng, khấu trừ ngân lượng mỗi tháng, không cho nàng ăn cơm đấy.”

Nụ cười của Lục Khê càng thêm rực rỡ, vui mừng cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Nếu tần thiếp chỉ gầy đi một chút màđược hoàng thượng nhớ thương, được hoàng thượng đểýđến, vậy cũng không hao phí những miếng thịt đã mất đi kia.... ...”

Vẻ mặt Minh Uyên trở nên cổ quái, những miếng…. thịt kia?

Hắn cầm tay Lục Khê, vừa đi vào trong, vừa bất đắc dĩ than thở: “Ái phi vẫn cứ thẳng thắn như vậy. Nếu không phải trẫm nghe quen rồi, còn tưởng rằng nàng đang hình dung động vật đấy.”

“Động vật gì?”

“... .... Heo sống.”

Lục Khê:“... ....”

Ngồi trong đại điện, Minh Uyên nhấp một hớp trà Vân Nhất dâng lên, mặt không biến sắc liếc nhìn lá trà này, nhưng trong lòng lại âm thầm nghĩ phải bảo Cao Lộc đưa đến đây những loại tốt hơn. Không thể mỗi lần tới nơi này, đều phải uống loại trà hạđẳng như vậy được.

“Ngồi đi.” Minh Uyên ra hiệu cho Lục Khê ngồi xuống cạnh mình, lúc này mới chậm rãi hỏi: “Nói trẫm nghe xem, sao chỉ mới mấy ngày nàng đã gầy thành như vậy?”

Lục Khê nhìn nền đất, nhỏ giọng nói: “Không muốn ăn.”

“Không muốn ăn cũng phải có lý do chứ?” Minh Uyên nhíu mày, chuyển sang Vân Nhất: “Mỗi ngày ngươi chăm sóc chủ tử thế nào? Sao lại để nàng gầy như thế này.”

Trong giọng điệu kia lộ vẻ không vui, Vân Nhất hoảng hốt vội vàng quỳ xuống: “Hoàng thượng thứ tội, là nô tỳ chăm sóc không chu toàn, xin hoàng thượng trách phạt.”

Lục Khê vội vàng kéo ống tay áo Minh Uyên, trong lúc bối rối chẳng phát hiện hành động này có bao nhiêu thất lễ, chỉ lo giải vây cho Vân Nhất: “Không phải lỗi của em ấy, là do tần thiếp ăn không vô, Vân Nhất khuyên thiếp mấy lần đều không được!”

Minh Uyên nghe vậy bất đắc dĩ ngước mắt nhìn nàng: “Cuối cùng cũng chịu nói?”

Lục Khê im lặng, hoàng thượng à, ngài quả thật là một diễn viên chuyên nghiệp.

Không giả bộđáng thương tranh thủ tình cảm, Lục Khê chỉ hời hợt nói một câu, Ảnh Nguyệt đi rồi, thiếp khó tránh khỏi có chút thương cảm, cộng thêm hôm đóở Trích Tinh đài bị nhiễm gió cảm lạnh, nên không muốn ăn thôi.

Minh Uyên không lên tiếng.

Vì Nội Vụ phủ chưa làm xong sổ sách nên Bích Chân vẫn chưa thểđến Nhạc Thanh điện, trước mắt chỉ có Lục Khê cùng Vân Nhất và Tiểu Thuận ở nơi này, mấy ngày gần đây đầu tiên là hắn đến chỗ Thường Tiệp dư, sau đó lại bận bịu chánh sự, nên nơi này của Lục Khê lại càng thêm hiu quạnh.

Hắn biết, trừ việc Ảnh Nguyệt chết đi ra thì chuyện hắn lại sủng ái Thường Tiệp dưđối với nàng mà nói làđả kích không nhỏ.

Thường Tiệp dưđã từng hại nàng bị thương, rồi sau đó lại ngang ngược tát Ảnh Nguyệt, gián tiếp dẫn đến cái chết của nô tỳ này. Bây giờ, hắn lại bất ngờ sủng ái Thường Tiệp dư, người trong hậu cung không dám đối địch với nàng ta, tự nhiên sẽ chuyển sang cười nhạo người phân vị thấp là Lục Khê.

Cũng không biết là bởi vìáy náy hay thương tiếc, hắn khẽ kéo tay nàng, ôm chặt cô gái nhỏ vào trong ngực, ôn nhu vuốt ve lọn tóc mai, nhẹ giọng nói: “Hôm nay trẫm đã tới, nếu trẫm muốn nàng dùng bữa cùng trẫm, ái phi có chịu nể mặt không?”

Khuôn mặt của người đang nằm trong ngực hắn dần nóng lên, lộ ra một vệt đỏửng khả nghi: “Hoàng thượng nói đùa rồi, hoàng thượng có lệnh, tần thiếp không dám không nghe theo.... ...”

Đã ở cùng nhau một thời gi¬an rồi, nhưng với những hành động thân mật nàng vẫn cảm thấy xấu hổ như lúc đầu, Minh Uyên có chút buồn cười, tư tưởng xấu lại càng phình to: “Thơm quá, trẫm thích nhất là mùi hoa ngọc lan trên người ái phi đấy.”

Mặt của Lục Khê lại càng hồng thấu.

Nhưng nàng nhanh chóng phát hiện ra nụ cười xấu xa của Minh Uyên, vừa thẹn vừa tức nghiêm mặt nói: “Hoàng thượng chọc ghẹo tần thiếp như vậy, thật là không có phong độ.”

Lời vừa ra khỏi miệng, chợt phát hiện có gìđó không đúng, nàng ăn gan hùm mật gấu rồi hay sao mà dám làm càn như vậy chứ?... ....

Cảm xúc hối hận tràn đầy trong mắt, nàng cắn môi: “Tần thiếp nhất thời nhanh miệng, mong hoàng thượng đừng để bụng.”

Minh Uyên cười ha ha: “Ái phi vốn thú vị như vậy mà, mỗi lần tới nơi này của nàng, trẫm luôn cảm thấy rất thoải mái. Nếu ái phi đã nói không nên để bụng thì trẫm sẽ không để bụng.”

Lục Khê nở nụ cười, thở phào nhẹ nhõm.

Lại nghe đầu tên Hoàng đế xấu xa nào đó nói tiếp: “Trẫm cảm thấy, vẫn nên đểở trên người thì thích hợp hơn.”

Hắn ôm eo để cho nàng ngồi xuống đùi hắn, thân thể hai người va chạm thân mật, không còn chút khoảng cách nào.

Lục Khê hoảng hốt, còn chưa tới kịp mở miệng, liền nghe Minh Uyên nói: “Đã lâu rồi không tới chỗái phi, trẫm cũng rất nhớ.”

Lục Khê nhìn hắn bằng ánh mắt sâu xa: “Hoàng thượng nhớđến, là tần thiếp, hay là.......của thiếp”.

Còn chưa dứt lời, Minh Uyên đã hiểu ý, lại bật cười vì sự nhỏ mọn này của nàng: “Ái phi chính làái phi, thân và tâm đều dính liền nhau, há cóđạo lý tách riêng ra chứ? Trẫm nhớ nàng, chính là nhớ tới tính tình nàng, lòng của nàng, dĩ nhiên, cả thân thể của nàng nữa.”

Hắn xảo biện xong, liền nhếch môi cười, vừa đưa tay cởi váy vừa hôn lên môi nàng.

Vào giờ phút này, Lục Khê vốnđang trầm luân lại đột nhiên cứng người, Minh Uyên đương nhiên cảm nhận được, khẽ rời khỏi môi nàng: “Sao vậy?”

Lục Khê trầm mặc một lát, mới cúi đầu hỏi: “Hoàng thượng.......cũng từng hôn Thường Tiệp dư như vậy sao?”

Nàng hỏi như thế, thật sự là rất ngu xuẩn. Hậu cung vô số phi tần, hoàng thượng không thể chỉ sủng ái một người, một tần nho nhỏ như nàng, nào có tư cách hỏi đến chuyện riêng của hoàng thượng?

Minh Uyên còn chưa tới kịp trả lời, đã thấy lông mi nàng khẽ run, mơ hồ ánh lên thủy quang.

Hắn im lặng, không trả lời vấn đề này, chỉ kéo tay của nàng, chậm rãi đưa về phía vạt áo của mình. Lục Khê cho là hắn là muốn tiếp tục tiến hành chuyện ân ái. Nhưng không ngờ đầu ngón tay lại chạm phải một vật mềm mại, nàng ngước mắt nhìn lên, là một chiếc hà bao xanh nhạt.

Đường thêu màu trắng, đóa hoa nho nhỏ, đó là….. chiếc hà bao do nàng làm mà?




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 22.07.2015, 23:30
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 05.01.2013, 15:18
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 512
Được thanks: 8989 lần
Điểm: 28.32
Có bài mới Re: [Trùng sinh - Cung đấu] Đấu phá hậu cung - Kỳ Thật Ta Là Tiểu Thanh Tân - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆,  Chương 43: Con nối dòng【 một 】

Lần trước Lục Khê thấy hắn đeo chiếc hà bao của Tiêu chiêu viện, vẻ bi thương chỉ chợt lóe lên đó vẫn bị hắn bắt kịp, không hiểu tại sao, có lẽ là vì nữ nhân giành tình cảm cho hắn lại không so đo chút gìở hậu cung này rất hiếm gặp, nên hắn liền thuận miệng bảo Cao Lộc mang hà bao Lục Khê làm đến, đeo ở trên người.

Mùi hương Ngọc Lan luôn quanh quẩn trong ngực, dùở thư phòng hay lúc thiết triều, chỉ cần cúi đầu là có thể nghe được hơi thở của nàng.

Minh Uyên mơ hồ cảm thấy chuyện này có chút bất ổn, thế nhưng hương thơm dịu nhẹ luôn khiến trái tim hắn bình tĩnh nhanh chóng, nên cũng mặc nó thôi.

Giờ khắc này, đầu ngón tay đang chạm vào lớp vải vóc mềm mịn của Lục Khê hơi run rẩy. Vui mừng và cảm động luân phiên thế chỗ trong đôi mắt, nàng há miệng, nhưng chẳng thể thốt nên lời, chỉ nhẹ nhàng tiến gần lại ngực hắn, nhắm mắt thở một hơi dài nhẹ nhõm.

Im lặng là vàng, có lúc giữ im lặng càng khiến người ta rung động hơn cả ngàn lời nói.

Minh Uyên có thể cảm nhận được sự thư thái và vui vẻ của nàng, sựđáp lại dù rất nhỏ của hắn cũng đãđủđể nàng hạnh phúc.

“Đứa ngốc.” Hắn khẽ cười nâng đầu nàng lên, hôn xuống cánh môi trơn mềm, thói quen không hôn người khác dường nhưđã dần thay đổi.

Đôi môi không nhiễm chút son của nàng vẫn mang màu hồng mịn, sáng bóng, chưa nói tới yêu, chưa nói tới động lòng, chỉ là bản năng của thân thể thúc đẩy hắn làm như vậy mà thôi.

Từ chạm nhẹđến hôn sâu, hắn nhỏ giọng thì thầm bên tai nàng: “Ái phi, trẫm đợi không được.”

Hai người vẫn đang ngồi trên ghế ngoài đại điện, sau khi dâng trà lên, Vân Nhất và Tiểu Thuận lui ra ngoài giữ của, vì vậy nơi này chỉ còn lại hai người bọn họ.

Trời còn chưa tối, ánh nắng chiều xuyên thấu qua song cửa rơi xuống nền đất, sắc vàng dịu nhẹ rất ấm áp hài hòa.

Lục Khêđỏ mặt cười với hắn, ngầm đáp ứng một cuộc hoan ái vừa táo bạo nhưng cũng rất tốt đẹp.

Rút áo, cởi búi tóc ra, Lục Khê như một đứa bé mặc cho hắn định đoạt, hai gò máđầy đặn vì ngượng ngùng mà hiển lộ sắc đỏ thắm của hoa hạnh, đôi môi khẽ nhếch, giống như một đóa hoa chờ người tới hái.

Ánh mắt Minh Uyên nóng bỏng như một ngọn lửa từng chút nhuộn đỏ thân nàng, da thịt tuyết trắng và mái tóc dài đen bóng như mực tạo thành sựđối lập hoàn mĩ, tựa như nàng Bạch Tuyết giữa bức tranh thủy mặc mùa hè.

Môi của hắn lướt dọc theo chiếc cổ mảnh khảnh, đi tới xương quai xanh nhẹ nhàng gặm cắn, rồi tới….. nụ hoa đẫy đà.

Hai cánh tay hắn ôm chặt chiếc eo nhỏ nhắn, chiếc bụng bằng phẳng chạm phải phần cứng rắn, còn đầu của hắn thì chôn ở trước ngực nàng, hàm răng khẽ cắn nụ hoa mềm mại, đầu lưỡi chuyển động, mang đến cảm giác tê dại.

Lục Khê vừa ngâm nga như một con mèo nhỏ, vừa suy nghĩ viễn vông, hình như hôm nay hoàng thượng trở nên dịu dàng hơn.... ...

Nhìn ánh mắt nàng có chút không chuyên tâm, Minh Uyên khẽ nhíu mày, miệng lại dùng sức hơn, vì vậy Lục Khê bịđau dùng ánh mắt vô tội hỏi hắn: “Hoàng thượng?”

“Nàng không chuyên tâm.” Hắn lên án.

Lục Khê buồn cười, đôi mày kiếm của hắn khẽ chau lại, ánh mắt có chút không vui, đây dáng vẻ mà một Quân Vương nên có sao? So với tư thái cao cao tại thượng bệ vệ xưa nay, hắn bây giờ lại như một đứa trẻ.

Nàng cười mỉm hôn lên môi hắn, đánh bạo hỏi: “Sao hoàng thượng biết tần thiếp không chuyên tâm chứ? Tần thiếp nghĩ nếu ngày sau có thể thường xuyên nói chuyện với hoàng thượng, có hoàng thượng làm bạn, cuộc sống như vậy sẽ tốt đẹp nhường nào.... ...”

Không phải nàng bồi hoàng thượng, mà là hoàng thượng theo nàng, chỉ một chút khác biệt nhỏ thôi nhưng cũng đãđủđể Minh Uyên hiểu.

Hắn có hậu cung ba ngàn gi¬ai lệ, sợ gì thiếu người bầu bạn? Nhưng nàng chỉ có một mình hắn, hắn không cóởđây, nàng cũng chỉ có thể côđơn mà thôi.

Nhìn dáng vẻ hạnh phúc, nụ cười ngọt ngào của Lục Khê, chẳng biết tại sao Minh Uyên lại cảm thấy rất an tâm, nụ cười của cô gái nhỏ này luôn nở rộ dù là chuyện vụn vặt, chỉ cần là về hắn, nàng đều sẽ cảm thấy hạnh phúc.

Nhưng hắn là Quân Vương, không thể chỉ chuyên sủng một người, chắc chắn nàng sẽ phải côđơn trong thời gi¬an dài ở cung điện to lớn này.

Hắn ôm nàng vào trong ngực, không vội tiếp tục động tác nữa, chỉ nói nhỏ   một câu: “Dù trẫm không đến, cũng sẽ không để nàng côđơn nữa.”

Lục Khê khẽ run lên, nhưng vẫn tỏ ra như chưa hiểu gì, ngẩng đầu nhìn hắn: “Hoàng thượng?”

Sau một khắc, hắn mới thốt ra câu khiến tâm trạng nàng trở nên hỗn loạn: “Trẫm sẽ cho nàng một đứa con.”

Con?!

Trong lòng Lục Khê nổi lên muôn ngàn gợn sóng, trên mặt lộ ra sự mừng rỡ khôn cùng, vui đến mức không biết nên nói gì cho phải: “Hoàng thượng, tần thiếp.... ... Tần thiếp.... ...”

Đôi con ngươi của nàng long lanh, trong suốt sáng chói giống nhưánh trăng trên bầu trời, kích động đến mức nói năng cũng trở nên lắp bắp.

Minh Uyên bị nàng làm vui lây, khẽ mỉm cười: “Vìđể hài nhi trẫm sớm ngày ra đời, ái phi nên nuôi dưỡng thân mình cho tốt lên mới phải.”

Không đợi Lục Khê trả lời, hắn lại tiếp tục tiến hành kế hoạch “tạo người”.

Ngón tay vuốt dọc theo da thịt đi tới giữa hai chân, Minh Uyên nhỏ giọng nói: “Dạng chân ra.”

Lục Khê vịn vai hắn, run rẩy thay đổi tư thế, từ ngồi một bên biến thành ngồi hai bên, cánh hoa mềm mại bại lộ trước tầm mắt hắn.

Minh Uyên tay dễ dàng tìm được hoa tâm mềm mại của nàng, nhẹ nhàng xoa lấy, dần đốt lên ngọn lửa dục vọng của cả hai.

Thấy nàng đãđủướt, Minh Uyên cũng căng cứng đến không nhẫn nại được nữa, liền thì thầm bên tai nàng: “Ngồi xuống.”

Lục Khê chần chờ, đỏ mặt không biết như thế nào cho phải.

Vì vậy Minh Uyên ôm lấy hông nàng, trong lúc đè xuống đồng thời cũng thúc mạnh lên trên, vật cứng rắn nhanh chóng trượt vào thân thể nàng.

Lục Khê không tự chủđược kêu ra tiếng, âm thanh mềm mại lại bất lực giống như tiếng gọi của một con mèo nhỏ, tràn đầy xuân ý, khiến ánh mắt Minh Uyên tối sầm lại, ôm hông nàng động mạnh, xuân thủy róc rách rơi xuống thảm, óng ánh trong suốt, hết sức mê người.

Tư thế như vậy tiến vào quá sâu quá sâu, Lục Khê không chịu nổi, nhanh chóng lên tới đỉnh điểm, hai tay đang bám vai hắn trở nên run rẩy, âm thanh cũng rời rạc lạc hẳn đi.

Đũng đạo rung động ép chặt lấy hắn, tư vị mất hồn đó khiến Minh Uyên cũng phải thở hổn hển, cảm thụ tư vị tuyệt diệu này.

“Mới như vậy ái phi đã không chịu nổi rồi sao?” Hai tay của hắn di chuyển đến nhũ hoa của nàng, xoa nắn đến ửng hồng, phía dưới không chút lưu tình rút ra đưa vào, tần số càng lúc càng nhanh.

Cuối cùng Lục Khê xụi lơ mặc cho hắn loay hoay, ở giây phút kịch liệt nhất cảm nhận được chất lỏng ấm áp chảy vào thân thể.

Nàng thở hổn hển nằm trong ngực hắn, cảm thụ nhiệt độấm áp và với nhịp tim đang phập phồng như bản thân mình, chợt thấp giọng nỉ non một câu: “Thật tốt.”

Minh Uyên cũng nghe được câu này, nhưng không mở miệng hỏi nàng.

Là hoan ái như vậy thật tốt, hay là quyết định cho nàng một hài nhi thật tốt đây?

Nhưng trong lòng có một âm thanh đang nói với hắn, có lẽ nàng nói “Thật tốt”, là là có thể an tĩnh hạnh phúc ôm nhau như vậy, cùng cảm thụ nhịp tim hòa làm một thể.

Hoan ái kết thúc, Minh Uyên ôm nàng đi vào tẩm cung, phái nam của hắn còn chôn trong cơ thể nàng chưa rút ra, dù bước chân vững vàng, nhưng bởi vì ma sát lúc di động, lại khiến nàng phải thân ngâm ra tiếng.

Lục Khê còn chưa hoàn toàn bình ổn khỏi cảm giác cao triều, lại bị va chạm lần nữa, vừa than nhẹ vừa u oán nhìn người đang ôm mình: “Hoàng thượng.... ...”

“Hả?” Minh Uyên vô tội nhìn nàng, giống như không có cảm giác gì vậy.

Lục Khê hạ quyết tâm, dùng thân thể nhẹ nhàng ma sát hắn, hai con thỏ nhỏ vuốt ve phần nổi lên trước ngực, khiến hắn phải trở nên run rẩy.

Muốn giả bộ vô tội đúng không? Giả bộ không có cảm giác đúng không? Nàng thật muốn xem xem có phải chỉ có mình nàng bị trêu chọc đến không “nhịn” nổi không.

Minh Uyên vừa cười lớn nhìn bộ dáng không chịu yếu thế của nàng, vừa cắn vành tai nhỏ, hơi thởấm áp phun ra tai Lục Khê, rất nhanh làm hai mắt nàng trở nên mờ mịt, tình dục lại kéo đến.

“Trẫm rất thích dáng vẻ này của ái phi.” Rốt cuộc hắn cũng ôm nàng bước vào phòng, chân đạp một cái, cửa đóng lại.

Một đêm này không biết giằng co nàng bao nhiêu lần, mỗi một lần u oán kêu mệt, liền bị hắn dùng câu “Trẫm muốn sớm được thấy hài nhi” lấp liếm cho qua.

Được rồi, vì con, nàng nhịn.

Nhưng không thể phủ nhận, vui thích như vậy cũng làm cho nàng rất hài lòng, ngay cả khi ngủ say thì trên mặt cũng mang theo vẻ thỏa mãn, vừa mệt mỏi vừa vui sướng.

Minh Uyên nhìn dáng vẻđang ngủ của nàng, đột nhiên nở nụ cười, trong hậu cung có một nữ nhân như vậy, khiến hắn cảm thấy rất an tâm. Quốc sự bận rộn, tranh đấu liên tiếp trong cuộc sống, nhưng còn có một nơi yên tĩnh, còn có một cô gái luôn dùng nụ cười ấp áp như gió xuân đón chờ mình, cũng đã thỏa mãn rồi.

Nàng giống như Nguyệt Dương Phu nhân vậy, nữ nhân vừa an tĩnh lại vừa biết thỏa mãn ở hậu cung này quả thật đáng quý, nhưng khác Nguyệt Dương Phu nhân ở chỗ, Lục Khê sẽ có lúc lém lỉnh, hơn nữa thường xuyên không đối xử với hắn như hoàng đế, mà như là một nữ nhân bình thường đối xử với phu quân mình, thậm chí thỉnh thoảng còn giận dỗi.

Nhưng nữ nhân như vậy lại rất sinh động, ngay cả vẻ đẹp, cũng không phải là một đóa hoa yên tĩnh, mà như một vườn hoa biến hóa theo bốn mùa.

Sáng sớm hôm sau lúc đi ra Nhạc Thanh điện, hắn cốý thả nhẹ chân, để nữ tử mệt mỏi đêm qua ngủ nhiều thêm một chút, thậm chí ngay cả cung nữ thay quần áo cho hắn cũng được hắn cốý dặn dò không được đánh thức Lục Khê.

Bước ra khỏi cửa chính, hắn nói với Cao Lộc đãđứng hầu ởđây từ sớm: “Hôm nay để cho Bích Chân tới Nhạc Thanh điện đi, hơn nữa phái đến thêm mấy cung nữ thái giám, để tránh việc không đủ người phục vụ.”

Nhạc Thanh điện có thiếu nhân lực hay không sao Cao Lộc lại không biết, nhưng đến cả chuyện nhỏ nhặt này mà hoàng thượng cũng chúýđến lại khiến hắn rất kinh ngạc.

Quả thật Lục tần ở trong lòng hoàng thượng chiếm một vị trí không nhỏ, chỉ là.... ... Hắn bí mật liếc nhìn hoàng thượng đang vuốt ve chiếc hà bao trong ngực áo, đột nhiên nhớ tới Tiêu chiêu viện.

Ngày xưa cũng là thịnh sủng, hôm nay hoàng thượng có thể vì Lục tần mà bỏ hà bao Tiêu chiêu viện làm vào Khố phòng, như vậy ngày khác, nếu như có người mới, chiếc hà bao này của Lục tần sẽ ra sao đây?

“Cao Lộc?” Minh Uyên đang định bước lên liễn xa chợt dừng chân, quay đầu lại cau mày liếc nhìn người chưa kịp theo tới.

Cao Lộc cả kinh, vội vứt bỏ tạp niệm bước nhanh lại: “Nô tài ởđây, nô tài nhất thời thất thần, mong hoàng thượng bớt giận.”

“Trẫm có trách ngươi sao?” Minh Uyên lạnh nhạt nói, sau khi bước lên liễn xa khóe miệng vẫn treo nụ cười khẽ, nhưng chợt nghĩ đến những lời hôm qua đã nói với Lục Khê kia.

Chỉ lát sau, hắn nhìn thẳng về phía trước, sai bảo: “Từ nay về sau, không cần phải đưa canh tránh thai tới cho Lục tần nữa.”

Lần này Cao Lộc hoàn toàn đứng hình: “... .... Vâng”

Trừ Nguyệt Dương Phu nhân ra, Tiêu chiêu viện và Lục tần là hai vị duy nhất được đối xử như vậy. Nhưng Tiêu chiêu viện là nương nương đang thịnh sủng, còn Lục tần chỉ là một vị tần chính ngũ phẩm.... ...

Không đơn giản, thật là không đơn giản.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 25.07.2015, 09:25
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 05.01.2013, 15:18
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 512
Được thanks: 8989 lần
Điểm: 28.32
Có bài mới Re: [Trùng sinh - Cung đấu] Đấu phá hậu cung - Kỳ Thật Ta Là Tiểu Thanh Tân - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, Chương 44: Con nối dòng 【 hai 】

Lúc Bích Chân tới Nhạc Thanh điện, Lục Khêđang tắm rửa, đêm qua quá mức mệt mỏi, nên hôm nay thức dậy đã quá giờ thỉnh an hoàng hậu rồi.

Nàng cau mày hỏi Vân Nhất tại sao không gọi mình, Vân Nhất đáp là do hoàng thượng căn dặn không được đánh thức nàng, cũng đã phái người đi thông báo cho hoàng hậu rồi, nói là hoàng thượng thương tiếc Lục tần mấy ngày gần đây ăn uống không tốt, thân thể hao gầy, muốn nàng ở lại trong cung nghỉ ngơi giữ sức khỏe, miễn thỉnh an tháng này.

Lục Khê nghe xong trầm mặc một lát, mới vén chăn lên nói: “Chuẩn bị nước, ta muốn tắm rửa.”

Nước ấm vừa phải, ở trên có thả thêm những cánh hoa ngọc lan, kể từ khi biết hoàng thượng yêu thích mùi thơm này, chỗ nào trong Nhạc Thanh điện cũng dùng hương ngọc lan, đến cả nước tắm cũng không có ngoại lệ.

Lục Khê vừa ngâm nước nóng vừa suy nghĩ, Hoàng đế là loại sinh vật hay thay đổi, sau này vẫn nên chuyển sang gìđó khác thì tốt hơn, để tránh khiến hắn cảm thấy nhàm chán.

Vân Nhất vừa phục vụ nàng tắm vừa mỉm cười nói: “Chủ tử, hôm nay sau khi hoàng thượng đi, Cao công công không sai người đưa canh tránh thai tới đây.”

Lục Khê nói: “Sao hả, chuyện này rất kỳ quái à?”

Trước khi tới Nhạc Thanh điện, Vân Nhất làm việc dưới trướng Cao Lộc, tất nhiên biết chuyện Đương Kim hoàng thượng rất hà khắc trong việc con cái.

Nàng nhỏ giọng, dùng âm lượng chỉ có Lục Khê mới có thể nghe được: “Chủ tử cóđiều không biết, bởi vì mẫu phi của Vạn Tuế Gia qua đời khi ngài còn nhỏ nên ngài đã phải chịu không ít khổ. Tiên đếđông con cháu, thái hậu nương nương lại có Cửu vương gia, sau khi tiên đế băng hà, mọi người ai cũng muốn tranh đoạt ngôi vị hoàng đế. Hoàng thượng cóđược như hôm nay quả thật không dễ, vì vậy người không để tần phi nào thụ thai khi chưa được phép, nô tỳđoán là, Vạn Tuế Gia không hi vọng sau này con của mình cũng phải chịu những khổ cực giống như ngài ấy, phải tranh đấu sống chết với huynh đệ mình, cướp đoạt ngôi vị hoàng đế.”

Lục Khê cúi mắt nửa ngày mới nói: “Quả thật không dễ.”

“Cho nên nô tỳ mới cảm thấy rất vui vẻ vì chuyện này, đây là hoàng thượng đã ban ân lớn rồi.” Vân Nhất hớn hở.

Lục Khê nói: “Chỉ mới một ngày không uống canh tránh thai em đã vui mừng như vậy, nếu ta nói cho em biết, từ nay về sau hoàng thượng sẽ không bảo người mang canh đến nữa, em sẽ thành thế nào đây?”

Vân nhất nhất sững sờ, ngay sau đó há to miệng: “Ý của chủ tử là.... ........”

"Hoàng thượng đãđồng ý sẽ cho ta một đứa con.”

Vân Nhất nghẹn họng nhìn trân trối thật lâu, sau khi phản ứng kịp vui mừng kêu lên: “Chúc mừng nương nương! Hoàng thượng đối xử với nương nương thật là tốt.”

Lục Khê cười cười, cúi mắt nhìn những cánh hoa ngọc lan trong nước, lòng nàng lại có vô vàn suy nghĩ lướt qua.

Thật sự làđối xử với nàng tốt ư?

Nếu như thật tâm đối xử với nàng, sao lại gióng trống khua chiêng phái người đi nói cho hoàng hậu, bảo cho phép nàng miễn thỉnh an một tháng chứ?

Sợ rằng tuy hài lòng với nàng, nhưng vẫn sẽ không bỏ qua bất kỳ một cơ hội nào có thể lợi dụng được. Hôm nay tỏ vẻ yêu thương săn sóc như vậy, là vì chuyện gìđây?

Vừa lúc đó, bên ngoài vang lên âm thanh của Tiểu Thuận: “Chủ tử, Bích Chân cô côđến rồi.”

Lục Khêđáp một tiếng “Biết”, rồi nhanh chóng đứng dậy khỏi thùng tắm, lau sạch nước trên người, thay quần áo.

Bích Chân không lớn hơn Vân Nhất bao nhiêu, nhưng bởi vì cá tính trầm ổn, thấu hiểu ý người nên được Cao Lộc coi trọng, tuổi còn trẻđã trở thành đại cung nữ hầu hạ hoàng thượng, hôm nay dù tới nơi này của Lục Khê, nhưng vẫn được mọi người kính trọng gọi một tiếng “Cô cô”.

Vân Nhất và Tiểu Thuận nhanh chóng ra cửa, canh giữở bên ngoài, trong điện chỉ còn lại Bích Chân và Lục Khê.

“Nô tỳ tham kiến chủ tử.” Bích Chân cung kính hành lễ.

Lục Khê cười nói: “Đứng lên đi, để một đại cung nữ ngự tiền như ngươi chạy tới đây phục vụ một chủ tử địa vị không cao như ta đây, quả thật là uất ức cho ngươi.”

Bích Chân vẫn cúi mắt, cẩn thận đáp: “Chủ tử nói đùa rồi, có thể tới phục vụ chủ tử là phúc phận của Bích Chân, Bích Chân không hề cảm thấy uất ức gì cả.”

Lục Khê liếc nhìn nàng ta, cởi vòng ngọc trên tay xuống, kéo Bích Chân qua đeo lên: “Mặc dùđịa vị ta không cao, cũng không có gì có thể cho ngươi, thế nhưng lúc gặp được ngươi ở Tê Ngô cảm thấy rất hợp tâm ý, vì vậy tự chủ trương xin hoàng thượng cho ngươi tới đây. Nghe Vân Nhất nói, ngươi rất được Cao công công coi trọng, có gì tốt ông ấy cũng để lại cho ngươi, hôm nay ngươi đãđến Nhạc Thanh điện, ta cũng sẽ giống vậy, không bạc đãi ngươi.”

Bích Chân tạơn nàng ban thưởng, ngẩng đầu mỉm cười nói: “Chủ tử không cần phải đối xửđặc biệt với nô tỳ, Vân Nhất và Tiểu Thuận như thế nào, nô tỳ cũng sẽ nhận như thếấy. Bảy tuổi nô tỳđã vào cung, nhà nghèo lại đông con, thiếu một miệng ăn thì thêm một phần hi vọng sống. Ở trong cung, nô tỳ luôn làm việc cẩn thận cũng chỉ mong cầu sự bình an đợi đến khi 25 tuổi, lúc đó sẽđược xuất cung đoàn tụ với người nhà. Cũng vì vậy, đối với nô tỳ mà nói, bất luận là phục vụ hoàng thượng hay vị chủ tử nào khác, cũng giống nhau.”

Dừng một chút, nàng ta hạ giọng, nhưng vẫn cung kính như cũ: “Nhưng trong lòng nô tỳ biết rõ, phục vụ các chủ tử trong hậu cung này “nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn”. Vì vậy có thểđi theo Lục tần chủ tử, nô tỳ vẫn vô cùng an tâm.”

Những lời này không kiêu ngạo không siểm nịnh, cực kỳ thẳng thắn.

Đi theo người thông minh chính là phúc phận lớn nhất của kẻ làm cung nữ, nàng ta lại là người tinh trí, dĩ nhiên cũng nhìn ra được Lục tần không phải là một người đơn giản, vì vậy có thể tới Nhạc Thanh điện, tất nhiên sẽ tận tâm hầu hạ nàng, đây là giúp nàng, cũng là giúp mình.

Lục Khê cười cười, vỗ tay nàng ta: “Có những lời này của ngươi, ta liền yên tâm.”

Bích Chân đã phục vụ hoàng thượng lâu như vậy, hôm nay tới Nhạc Thanh điện, tất nhiên là có vốn sử dụng cực cao. Nàng chọn Bích Chân, một là nhìn trúng sự thông minh trầm ổn của nàng ta, hai là muốn thăm dò sở thích của hoàng thượng, dù sao nàng chỉ có một năm, hợp ý chính là môn học cần thiết nhất.

Nàng không tin hoàng thượng không đoán ra được nguyên nhân thứ hai, nhưng nàng cũng rất vui vẻđể hắn đoán được, dù sao một nữ nhân yêu trượng phu của mình, tự nhiên sẽ nguyện ý tìm hiểu về hắn, hiểu rõ sở thích của hắn.

Lời nên nói đều đã nói xong, nàng cười sai bảo: “Đi thôi, đi gặp hoàng hậu nương nương cùng ta.”

Đẩy cửa, bảo Tiểu Thuận chuẩn bị xe thì Vân Nhất kinh ngạc hỏi: “ Không phải hoàng thượng đã cho phép chủ tử khỏi thỉnh an sao? Chủ tửđây là.... ...”

“Hoàng thượng miễn làân đức của hoàng thượng, ta đi thỉnh an là lễ tiết của ta. Vào nhà lấy một chiếc trâm cài chúng ta làm lần trước ra đây, chọn cái đẹp mắt nhất ấy.” Lục Khê lạnh nhạt nói, ngay sau đó quay đầu lại hỏi Bích Chân: “Còn có cái gì phải chúý không?”

Bích Chân liếc nhìn chiếc quần sắc hạnh trên người nàng: “Chủ tử nên đổi quần áo đi, hoàng hậu nương nương vốn rất thích màu đỏ.”

Lục Khê cười: “Cũng là ngươi suy nghĩ chu đáo.”

Nàng đổi sang một bộ xiêm y đơn giản hơn, rồi mới ngồi lên liễn xa đi đến cung hoàng hậu. Trên đường đi rảnh rỗi tán gẫu chút chuyện nhà với Bích Chân, biết nàng ta cũng là người Gi¬ang Nam thì Lục Khê kinh ngạc một lúc lâu.

Nàng nghĩ đến việc đã lâu rồi nàng chưa được gặp phụ mẫu, nhớ tới phong cảnh sông nước nơi Gi¬ang Nam, từng gốc cây ngọn cỏ, muôn vàn cảm xúc trào dâng. Đặc biệt là biết rõ không đến một năm sau, Lục gia có thể sẽ phải đối mặt với nguy cơ diệt vong, ánh mắt nàng tối lại, không nói gì nữa.

Trong cung theo như lệ thường thì phi tần Chính Lục Phẩm trở lên, cứ mỗi ba tháng thì có thể gặp người nhà một lần, Chính Lục Phẩm trở xuống thì một năm mới có thể gặp một lần.

Lục Khê nói: “Một tháng sau, ta sẽđược gặp phụ thân, đến lúc đó ta sẽ nói cho người biết chuyện của ngươi, để phụ thân để tâm hơn đến gia đình ngươi, tìm cho đệđệ ngươi một công việc ở Lục phủ, để bọn họ không phải lo lắng vì kinh tế nữa.”

Nhân tiện nàng lại hỏi gia cảnh của Tiểu Thuận và Vân Nhất, Vân Nhất là cô nhi, Tiểu Thuận còn có bà nội ở Gi¬ang Chiết, đều không tiện chăm sóc. Nàng liền âm thầm ghi nhớ trong lòng, đến khi cung nữ thái giám được gặp người nhà mỗi năm, nàng sẽ cho Tiểu Thuận thêm chút ngân lượng, để bà nội hắn dưỡng già. Còn Vân Nhất không có người thân, cũng sẽ cho nàng ấy nhiều hơn một chút, ít nhất để nàng ấy có thể sống vui vẻ hơn trong cung.

Từ trước đến giờ, Lục Khê luôn là người ân oán phân minh, đối với kẻđịch sẽ tuyệt không nương tay, đối đãi với người của mình thì vô cùng tốt. Dù là nuôi chó, ngươi cũng phải đối xử tốt với nó, nó mới có thể vui vẻ nghe lời ngươi; còn nếu như ngươi suốt ngày chỉ biết quát mắng khinh bỉ nó, sợ rằng sẽ có ngày nó cắn ngược lại ngươi.

Huống chi, nàng chưa bao giờ xem những người tận tâm tận lực với mình là chó.

Liễn xa đi được nửa đường, đột nhiên gặp phải An uyển nghi vừa thỉnh an hoàng hậu trở về, Lục Khê ngừng xe, gật đầu với nàng ta: “Muội muội tham kiến Uyển Nghi tỷ tỷ.”

An uyển nghi cũng đã nghe nói chuyện hoàng thượng ban đặc quyền cho Lục Khêở chỗ hoàng hậu, trong lòng cảm thấy vô cùng ghen tỵ,  nói đến chuyện thân thể gầy yếu, nàng còn gầy hơn Lục tần nhiều, sao nàng ta được miễn thỉnh an, còn mình thì không.... ... Vốn đã không ưa Lục Khê, giờ lại càng thấy nàng không vừa mắt.

“Nghe nói gần đây thân thể muội muội không tốt, đến cả thỉnh an hoàng hậu nương nương cũng được miễn, còn định đi đâu à?”

Lục Khê lại cười nói: “Chuyện thỉnh an là do hoàng thượng hạ chỉ, lúc ấy muội muội cũng không biết. Mặc dù hoàng thượng thương cảm phi tần, nhưng lễ tiết nên có không thể bỏ, tuy muội dậy trễ, nhưng vẫn phải đến thỉnh an xin hoàng hậu thứ tội.”

“Muội hiểu lễ nghĩa quá nhỉ.”An uyển nghi nguýt dài.

Lục Khê vẫn giữ vẻ mặt mỉm cười, không có chút biến sắc, trong miệng lại nhẹ nhàng thốt lên một câu: “Tỷ tỷ quá khen, muội muội sao có thể hiểu lễ tiết bằng tỷ tỷ, biết dụng tâm thêu khăn cho hoàng thượng, tỷ tỷ huệ chất lan tâm, muội muội sao sánh được.”

Chưa bao giờ nghĩ tới Lục Khê cũng sẽ nói ra những lời ấy, An uyển nghi vẫn xem nàng như tiểu bạch thỏ phút chốc đờ người, sau một khắc, lại cười vui vẻ: “Ta cũng không ngờ một chiếc khăn tay lại có thểđược hoàng thượng để tâm đến vậy, còn giúp ta lấy được vinh sủng như hôm nay. Có lẽđây chính là mệnh, là của mình thì chính là của mình; không phải của mình có cầu xin cũng không được.”

Lục Khê gật đầu một cái: “Tỷ tỷ nói rất đúng, là của mình thì sẽ là của mình, muội muội thấy hôm nay tỷ tỷđược sủng ái như vậy, cũng vui vẻ thay cho tỷ tỷ.”

Hôm nay vinh sủng là của nàng ta, sợ rằng kết quả thê lương trong tương lai ... .... cũng sẽ là của nàng ta.

Nữ nhân lòng tham không đáy sẽ không có kết quả tử tế, đúng lúc mình cũng đang thiếu một hòn đá kê chân, nếu nàng ta đã thích chiếc khăn kia, vậy xem như giúp nàng ta “thuận nước đẩy thuyền”. Phần quà tặng này, Quý Thanh An có, nàng ta cũng có.

Cáo biệt An uyển nghi, Lục Khê tiếp tục đi đến chỗ hoàng hậu.

Hoàng hậu vô cùng kinh ngạc khi thấy nàng tới, đã nghe tiểu thái giám hoàng thượng phái tới nói cho phép Lục tần không cần đến thỉnh an trong vòng một tháng, để nàng ở lại Nhạc Thanh điện dưỡng sức khỏe. Nào đoán được nàng lại tự mình tới đây, còn cung kính bảo mình có tội, đãđến trễ giờ thỉnh an.

Tâm tình vốn có chút bực bội của nàng ta cũng hòa hõa không ít, hoàng hậu vuốt ve búi tóc, nhíu mày nói: “Nghe bảo gần đây sức khỏe của Lục tần ngươi không được tốt, hoàng thượng đã cho phép ngươi không cần phải đến thỉnh an, có tội gìđây?”

Lục Khê cung kính đáp: “Tần thiếp chăm sóc không tốt cho chính mình, để hoàng thượng lo lắng, đã là bất kính. Hôm nay nếu còn không tới thỉnh an hoàng hậu nương nương, vậy thì càng thêm bất kính rồi. Thân là phi tần hậu cung, tần thiếp phải biết tuân thủ những quy củ này, hơn nữa hoàng hậu nương nương cai quản lục cung vốn đã vất vả, tần thiếp thật sự không nên để nương nương thêm phiền lòng vì chuyện của tần thiếp nữa.”

Hoàng hậu cười như không cười nói: “Không ngờ Lục tần còn là một người có lòng như vậy, tâm ý của ngươi Bổn cung biết, ngươi trở về nghỉ ngơi đi.”

Ở trong mắt nàng ta, Lục Khê cũng chỉ là sợ hãi quyền thế và địa vị của nàng ta, cố ý muốn tới lấy lòng mà thôi.

Nhưng thực tế trong lòng Lục Khê lại không nghĩ như vậy.

Hoàng thượng cho phép nàng khỏi cần thỉnh an, thì người nàng đắc tội nhất chính là hoàng hậu, nguyên do trong đó có lẽ chỉ có hoàng thượng mới rõ. Nàng có thể làm một người yêu thương cuồng dại, nhưng không thể làm một người ngu ngốc.

Cứ ngu ngốc để người khác lợi dụng không phải là phong cách của nàng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 111 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.