Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 150 bài ] 

Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

 
Có bài mới 13.07.2015, 10:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 05.07.2014, 00:13
Tuổi: 31 Chưa rõ
Bài viết: 19
Được thanks: 247 lần
Điểm: 22.11
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 29
Chương 79 (3)

Tả Phỉ Bạch hết lần này đến lần khác không chịu thua kém, thật là không có biện pháp.

Tất cả mọi người đều bận rộn đi làm chuyện của mình, chuyện tối nay xảy ra quá nghiêm trọng, không nhanh xử lý không thể được.

Cửa phòng nghỉ mở ra cạch một cái, Tả Phỉ Bạch lập tức ngồi thẳng người thấp thỏm lại vừa kỳ vọng, thấy người đại diện của cô đi tới, trên mặt không có biểu hiện gì.

“Chuyện đã dàn xếp có đúng không?” Tả Phỉ Bạch trực tiếp hỏi đáp án cô ta kỳ vọng.

Người đại diện cũng không trả lời câu hỏi của Tả Phỉ Bạch, mà đi tới nhìn cô.

Bộ dạng người đại diện không nói lời nào như vậy làm lòng Tả Phỉ Bạch bất an, nuốt nước miếng một cái, lại hỏi một câu: “Anh Địch nói giúp tôi...”

Nghe những lời này của Tả Phỉ Bạch, sắc mặt người đại diện kỳ quái nhìn cô.

Tả Phỉ Bạch hé miệng hít thở, không biết làm thế nào, cảm giác không khí bên trong phòng nghỉ nhỏ hoàn toàn không đủ, hơn nữa nhiệt độ giảm xuống quá nhanh, làm tay chân cô ta lạnh buốt đến tê tê.

“Chiều nay cô sẽ có cuộc họp báo.” Giọng nói người đại diện cứng nhắc thuật lại quyết định của ông chủ.

“Ừ.” Tả Phỉ Bạch thẫn thờ gật đầu một cái: “Chuyện lần này muốn tôi nói thế nào? Là cơ thể khó chịu hay là cổ họng không thoải mái?”

Có thể tìm những lý do này, cũng coi là lý do chính đáng.

Đối mặt với vấn đề của Tả Phỉ Bạch, người đại diện không có bất cứ giải đáp gì.

Phản ứng như vậy giống như là dội một chậu nước lạnh lên trên đầu Tả Phỉ Bạch, đôi môi run rẩy, ngay cả lời nói ra đều run run: “Chẳng lẽ không đúng sao? Hay là công ty có những sắp đặt khác?”

Cơ mặt đã cứng lại, Tả Phỉ Bạch vẫn cố gắng nặn ra nụ cười, chỉ là nụ cười này còn khó coi hơn so với khóc, cô không cẩn thận thôi.

“Ý công ty là để cho cô trực tiếp thừa nhận.”Người đại diện nói ra trọng điểm, dù không nói hếtnhưng cũng là đả kích chí mạng đối với Tả Phỉ Bạch.

“Thừa, thừa nhận? Thừa nhận cái gì?” Giọng nói Tả Phỉ Bạch run rẩy hỏi.

“Thừa nhận bài hát của cô là được làm thông qua phòng thu âm.” Người đại diện vô tình nói.

“Không, không thể được. Sẽ không đâu! Công ty không thể làm chuyện này với tôi!” Tả Phỉ Bạch khổ sở lắc đầu, cô hoàn toàn không chấp nhận phương án này.

“Anh Địch đâu? Chẳng lẽ chưa hỏi anh Địch phải làm sao sao?” Nhắc tới anh Địch, Tả Phỉ Bạch như bắt được cọng rơm cuối cùng, dùng hết dức nắm bả vai người đại diện, dùng sức lắc.

“Theo tôi được biết, ông chủ gọi điện thương lượng qua với anh Địch, chuyện này chính là kết quả cuối cùng.” Người đại diện không nhịn được hạ cánh tay Tả Phỉ Bạch xuống.

Nếu không phải là quyết định của công ty, tưởng là cô muốn phục vụ Tả Phỉ Bạch sao?

Thường ngày ỷ có chỗ dựa vững chắc, cực kỳ ngông cuồng, không để ai vào mắt.

Còn muốn bay lên đầu chim Phượng Hoàng sao?

Thân phận anh Địch là gì, sẽ đối với cô ta thật lòng thật dạ sao?

Thật là không biết vị trí của mình.

“Không, anh Địch sẽ không đối xử với tôi như vậy, sẽ không.” Tả Phỉ Bạch không tin, lấy điện thoại di động ra, run rẩy bấm phím, sau khi kết nối, bên trong truyền đến giọng nói bực bội: “Tả Phỉ Bạch, cô làm phiền tôi quá.”

“Đúng vậy, thật xin lỗi anh Địch.” Tả Phỉ Bạch hốt hoảng nói xin lỗi: “Công ty, công ty muốn em thừa nhận chuyện kia, em...”

“Công ty quyết định thế nào thì làm như thế đó, chuyện công việc của cô tới tìm tôi làm gì?”

Câu hỏi ngược lạilạnh lùng khiến cho Tả Phỉ Bạch càng thêm căng thẳng, lòng càng ngày càng chìm xuống: “Không, không phải vậy, anh Địch. Phải, nếu thừa nhận, em, sau này em sẽ bị hủy hoại, sự nghiệp sẽ không còn, em...”

Tả Phỉ Bạch cứ nói liên miên, làm người đầu dây bên kia điện thoại mất kiên nhẫn: “Tả Phỉ Bạch, cô là người trưởng thành, xảy ra chuyện gì phải tự mình giải quyết, cô là gì của tôi? Cô muốn tôi khắc phục hậu quả?”

“Anh Địch, em… em với anh...”

“Hừ.” Tả Phỉ Bạch còn muốn nói tiếp, anh Địch khinh bỉ hừ lạnh một tiếng: “Tả Phỉ Bạch, cô tốt nhất tự mình hiểu rõ vị trí của mình, tôi chỉ lànhất thời hứng thú chơi đùa thôi. Cô còn mong chờ tôi đối với món đồ chơi không còn hứng thú thế nào?”

“Anh Địch, anh… Em...” Lời đả kích lạnh lùng làm Tả Phỉ Bạch bối rối, cô ta cũng không biết phải nói gì, chỉ có thể lắp bắp trên môi, nói những lời không rõ nghĩa.

“Tôi rất bận, đừng làm phiền tôi, hậu quả không phải là cô có thể gánh được.” Lời nói vô tình kết thúc, bên kia đã cúp điện thoại.

Tả Phỉ Bạch nhìn chằm chằm điện thoại trong tay mình, ngẩn người không biết nghĩ cái gì, trong lỗ tai đầy âm thanh ông ông ông.

Có tiếng nhạc ầm ầm khí thế, từng dòng chữ trên mạng chói mắt, còn có những lời châm chọc khinh bỉ vừa mới rồi của anh Địch, và công ty vô tình vứt bỏ…

Cô, rối loạn.

Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?

Rõ ràng cách đây mấy giờ còn rất tốt, tại sao đột nhiên, cái gì cũng không giống.

Tất cả đều thay đổi.

Rốt cuộc là thế nào?

Tả Phỉ Bạch ngây ngôc sững sờ ngẩng đầu, ánh mắt thẫn thờ nhìn chằm chằm người đại diện, vẻ mặt người đại diện không chút thay đổi nhìn cô ta một cái, đúng phận sự nói: “Bây giờ cô ở công ty nghỉ ngơi, chiều nay xuất hiện đúng giờ ở buổi họp báo.”

Đến lúc này, Tả Phỉ Bạch còn có thể nói gì? Làm cái gì?

Như một con rối mất linh hồn, mù mờ gật đầu.

Để Tả Phỉ Bạch ở phòng nghỉ của công ty, cho cô ta tạm thời sắp xếp lại, người đại diện nhanh chóng rời đi, cô còn bận rộn rất nhiều chuyện.

Đến buổi chiều sẽ phải mở cuộc họp báo, còn rất nhiều chuyện.

Lúc sáng sớm, các tạp chí lớn cũng nhận được thư mời.

Vừa nhìn là tin tức sốt dẻo, nhà truyền thông nào cũng không bỏ qua, ngay lập tức sắp xếp người mang theo trang thiết bị phỏng vấn cần thiết đến hiện trường.

Vừa đến hiện trường, mọi người lập tức cảm nhận được sự kiện lần này có bao nhiêu ồn ào.

Còn có truyền hình trực tiếp tại hiện trường.

Tuy nói thời gian rất gấp gáp, nhưng công ty Tả Phỉ Bạch đủ thực lực, hiệu suất làm việc cũng mau, có thể bố trí hiện trường có sắc có hương.

Sau khi các nhà truyền thông tìm được vị trí ngồi, chờ cuộc họp báo bắt đầu.

Lần này cuộc họp báo không bắt đầu bằngtuyên bố thanh minh, mà trực tiếp đặtcâu hỏi tự do.

Hành động này không theo như bài sắp đặt thông thường, lập tức khiến truyền thông sôi trào, rối rít giơ tay muốn đặt câu hỏi.

Người chủ trì liền chỉ ký giả để đặt câu hỏi.

“Xin hỏi Tả tiểu thư, đối với sự kiện hát nhép tối ngày hôm qua cô có gì giải đáp, còn nữa, trên mạng truyền đi bài hát đơn thật sự là bản cô hát sao?”

Vị phóng viên này thật là không khách khí, vừa đứng lên đã chỉ thẳng điểm yếu, thậm chí còn hoài nghi Tả Phỉ Bạch hát nhép.

Tả Phỉ Bạch ngồi trên sân khấu, cả người nhỏ gầy teo, thoạt nhìn hết sức nhu nhược, hơn nữa tối ngày hôm qua ngủ không ngon giấc, thần sắc không tốt, thật là điềm đạm đáng thương.

Chỉ là tình huống hiện tại, người nào lại thương hại cô?

Hỏi xong, ánh mắt của mọi người cũng hướng trên người Tả Phỉ Bạch, càng thêm nhiều ống kính trực tiếp.

Đột nhiên Tả Phỉ Bạch có ảo giác, giống như là bị lột y phục dưới con mắt của mọi người, dùng kính hiển vi quan sát từng chút từng chút.

“Ca khúc đơn là mình tôi hát, là hát ở trong phòng thu âm...” Lời Tả Phỉ Bạch vừa mới nói ra, cả hội trường lập tức bỗng nhiên bừng tỉnh phát ra âm thanh xì xào.

Ghi âm trong phòng thu hát ra ngoài, vậy cũng có thể là hát thật hoặc hát nhép.

Từng câu từng câu kết hợp lại đều được.

Đang ngồi trong vòng tròn người, còn ai không biết khom lưng trong đó chứ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 13.07.2015, 10:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 05.07.2014, 00:13
Tuổi: 31 Chưa rõ
Bài viết: 19
Được thanks: 247 lần
Điểm: 22.11
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 22
Chương 79 (4)

Nhìn Tả Phỉ Bạch, trước khi mọi người tới cũng đoán được chuyện gì xảy ra, nhưng nói ra từ miệng người trong cuộc, thì là một chuyện khác.

Sau đó, câu hỏi đặt ra về saucàng ngày càng sâu sắc, khiến Tả Phỉ Bạch không chống đỡ được, cuối cùng chỉ có thể không trả lời cái gì, nói đi nói lại câu xin lỗi.

Người của công ty thấy tình huống cũng bình thường, nhất thời nói rõ một chút, thật xin lỗi về sự kiện lần này, nhân viên làm việc bên trong cũng sẽ bị xử lý, rồi tuyên bố cuộc họp báo kết thúc.

Những người qua lại vội vàng đuổi theo, đầu tiên truyền đi tin tức, đính chính lại thông tin bản quyền.

Chuyện này ầm ĩ huyên náo, công ty xử lý Tả Phỉ Bạch như thế nào là vấn đề nội bộ của nhân viên, mọi người cũng không quan tâm.

Bọn họ muốn xem chỉ là cảnh tượng náo nhiệt chuyện ngôi sao mới Tả Phỉ Bạch thay đổi nhanh chóng thôi.

Ký giả đương nhiên biết rõ làm sao bắt kịp con mắt độc giả, ở phương diện này cổ động tuyên dương, tạo đủ thanh thế.

Ngay cả tối ngày hôm qua người không thấy náo nhiệt, hôm nay cũng biết tất cả, lúc nhàn rỗi cùng nhau bàn về đề tài này.

Thứ bảy có người nghỉ ngơi hoặc làm thêm giờ, dù bận rộn cũng tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, lấy cái đề tài này thoải mái tiêu khiển một chút.

KHông có sự tức giận, mọi người cũng chỉ coi chuyện này như chuyện cười.

Ai nổi tiếng hoặc đột nhiên biến mất, đối với mọi người mà nói không có gì khác nhau.

Chỉ là, đối với Tả Phỉ Bạch, chuyện này chắc chắn là chìm trong tai họa.

“Ôi...” Hà Quyên đóng trang mạng, hiện tại hầu như tất cả các trang mạng đều không dè dặt đề cập chuyện này.

Cô chưa nói đồng tình với Tả Phỉ Bạch, chẳng qua là cảm thấy dù sao cũng biết, không cần thiết phải nói gì nữa.

Chỉ là hơi quen thuộc một chút so với người xa lạ mà thôi, đối với cô mà nói, Tả Phỉ Bạch tốt hay xấu không có nghĩa gì.

Tắt máy vi tính, Hà Quyên xuống bếp chuẩn bị cơm tối, hôm nay là chủ nhật, Chu Duệ Trạch còn phải đi làm thêm giờ, thật là vất vả.

Buổi tối làm món anh thích ăn, sắp xếp đường giấm.

Nghĩ tới đây, Hà Quyên cầm ví tiền đi chợ mua đồ ăn, tìm món Chu Duệ Trạch thích ăn.

Bên trong công ty Tả Phỉ Bạch, ông chủ nhìn cấp dưới tính doanh thu.

Công ty bởi vì chuyện này có thể gây ra tổn thất, con số này thật không nhỏ.

Sau khi nhìn một chút, ông chủ gửi fax cho anh Địch một bản, rốt cuộc muốn chuyện như thế nào, hay là anh Địch muốn đứng nhìn.

Chỉ là, ông không biết rõ, anh Địch làm như vậy, là vì cái gì.

Đúng lúc ca sĩ Thiên Vương đi vào có chuyện muốn nói với ông chủ, thấy ông chủ ném tài liệu vào trong máy hủy giấy cười cười: “Gửi tới cho anh Địch rồi hả?”

“Ừ, chẳng qua vẫn còn phải qua lại, sau này dựa vào anh Địch để đưa công ty phát triển lên.” Ông chủ cười cười, ông ta hiểu rõ bên nào nặng bên nào nhẹ.

“Cách nghĩ của sếp, người bình thường như tôi thật sự không hiểu.” Ca sĩ Thiên Vương tùy ý ngồi đối diện ông chủ, quan hệ hai người không chỉ là cấp trên cấp dưới, mà còn là bạn bè.

“Tốn nhiều tiền như vậy không để Tả Phỉ Bạch trở thành ngôi sao, bây giờ lại kéo cô ta xuống, chẳng lẽ là tiêu tiền không đúng chỗ?” Ca sĩ Thiên Vương không lý giải được.

“Chuyện của hắn, không cần phải suy nghĩ.” Ông chủ tốt bụng khuyên nhủ, cách nghĩ của người như anh Địch, không phải là bọn họ có thể suy đoán được. “Chỉ cần chúng ta đạt được mục đích là được rồi.”

“Ừ.” Ca sĩ Thiên Vương gật đầu cười một cái.

Nói thật đối với người mới Tả Phỉ Bạch này, tới bây giờ cô cũng không coi trọng.

Một người, không có tài văn chương, không có thực lực còn kiêu ngạo đến không coi ai ra gì, thật sự làm cho người ta ghét.

Chẳng qua là có người nâng đỡ, đó cũng là chuyện không có cách giải quyết, con đường này của Tả Phỉ Bạch dường như quá ngắn.

Thay đổi nhanh chóng, mức độ “Ngoạn mục” này, người bình thường cũng không thể chịu nổi.

Nghe nói, Tả Phỉ Bạch mở cuộc họp báo xong về nhà, sau đó không ra khỏi cửa, không biết tinh thần phải sa sút bao lâu.

Chỉ là, có thể khẳng định, say này, cô ta đã không còn con đường đi vào giới giải trí.

Đừng nói cô takhông có thực lực, dù cho là có thì ai dám dùng cô ta?

Giới giải trí không phải là nước cờ đầu tiên để phát triển danh tiếng, cho dù códung mạo tài năng cũng rất khó.

Thật là nhìn chuyện gì cũng quá đơn giản.

Lúc này anh Địch nhìn bản fax được chuyển tới, căn dặn trợ lý: “Gửi cho bọn họ tiền công đi.”

“Vâng.” Trợ ly nhiều kinh nghiệm đáp một tiếng lập tức đi ra ngoài.

Anh Địch cầm điện thoại di động lên, ấn điện thoại, nhưng không bấm gọi, mà là gửi tin nhắn.

Không tới một phút, ở một thành phố khác âm tin báo điện thoại vang lên, ngón tay thon dài ấn xuống, mở tin nhắn ra, sau khi nhanh chóng xem xong, chỉ đáp lại một từ đơn giản: “Được.”

Nhận được tin nhắn này, ánh mắt anh Địch sáng lên, như trút được gánh nặng, dựa lưng vào trên ghế, xem ra hành động của anh, làm anh ta rất hài lòng.

Như vậy có tính là được kết thân với anh ta không đây?

Chỉ là, anh Địch có chút không hiểu rõ, vì thân phận của người kia, người có địa vị cao như vậy lại đối phó với Tả Phỉ Bạch sao?

Có đáng không?

“Ức hiếp người phụ nữ của tôi, cô ta sẽ phải trả giá đắt.” Mặt Chu Duệ Trạch chứa nụ cười lạnh lùng, làm Nhiếp Nghiêu nghi hoặc.

“Tốn nhiều tiền phá hỏng như vậy...” Nhiếp Nghiêu không hiểu, muốn đối phó với Tả Phỉ Bạch có rất nhiều cách, cần phải lãng phí thời gian và sức lực như vậy sao?

Chu Duệ Trạch khẽ mỉm cười, nụ cười của anh hoàn toàn ngược lại với lời nói lạnh lùng: “Không đưa cô ta lên thật cao, làm sao có thể ném xuống?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 19.07.2015, 18:54
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.05.2015, 17:53
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 300
Được thanks: 949 lần
Điểm: 9.4
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 42
Chương 80: Trong ngoài có khác

Chương 80.1

Chu Duệ Trạch nói như vậy khiến Nhiếp Nghiêu im lặng một lúc.

Được rồi, anh ta đã sai rồi.

Chu Duệ Trạch người này hoàn toàn không bình thường.

Không thể cho là những năm gần đây anh ta mở công ty mà quên bản chất của anh. Quả nhiên, dù là không ra tay thì sói vẫn là sói, đừng hy vọng anh ta có thể đột nhiên ăn chay niệm Phật.

Mấy năm không có bất kỳ hành động nào, tính tình tàn nhẫn của Chu Duệ Trạch vẫn như trước đây. Chỉ là, từ trước sân khấu chuyển đến hậu trường.

Khiến cho "anh Địch" có tiền có thế lại "Thưởng thức" Tả Phỉ Bạch, lý do rất dễ thấy. Tả Phỉ Bạch vừa lúc được Thịnh Nhạc Dục đề cử cho những công ty khác làm người mẫu hàng đầu.

Người có quyền thế như "anh Địch", hẹn Tả Phỉ Bạch còn không dễ sao?

Thịnh Nhạc Dục và "anh Địch" hai người đó đều có khả năng nhưng đi theo ai mới có lợi hơn còn cần để ý người ta nói gì sao?

Tả Phỉ Bạch rất thông minh, dĩ nhiên là lập tức bỏ Thịnh Nhạc Dục mà nhào vào trong lòng "anh Địch".

Huống chi "anh Địch" vốn có mắt nhìn người. Vừa phát hiện Tả Phỉ Bạch có tài ca hát bẩm sinh, lập tức sáng tác riêng ca khúc cho cô ta, rồi đưa vào phòng thu âm.

Tả Phỉ Bạch có thể không hưng phấn sao?

Cô ta vẫn muốn dựa dẫm để vào trong giới giải trí, “anh Địch" nhiều tiền như vậy lại còn là kim cương Vương Lão Ngũ (*) anh tuấn giúp cô ta một tay, cô ta còn cần có thời gian mà suy nghĩ những thứ khác sao?

(*) Độc thân kim cương: nguyên văn 钻石王老五 (Hán Việt: toản thạch Vương lão ngũ, Vietphrase: Kim cương Vương lão ngũ)

Độc thân kim cương ám chỉ người đàn ông độc thân có tiền, hoặc là gia đình có tiền có thế, ở Hồng Kông hay gọi những người đàn ông này là độc thân kim cương! Kim cương đại biểu cho sự cao quý, hiếm có, Vương lão ngủ ý nói người đàn ông độc thân. Cho nên kim cương Vương lão ngũ ý nói người đàn ông rất kiệt xuất, là người độc thân hiếm hoi còn sót lại, không chỉ nhiều tiền mà còn rất đẹp trai, phong độc, học thức uyên bác, tài giỏi và đạt yêu cầu về mọi mặt.

Đoán chừng, sau khi nghĩ tới nghĩ lui còn tưởng rằng là sức quyến rũ đặc biệt của cô ta đã túm được vị "anh Địch" này.

Dù không thể bắt cả đời, nhưngbắt được lúc nào thì hay lúc ấy, có thể moi được bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu.

Tả Phỉ Bạch thật sự là quá ngốc, ngốc đến mức ngay cả việc tự hiểu rõ mình cũng không thể.

Bản thân cô ta có trình độ ca hát thế nào mà cũng không biết sao?

Người khác mới mở miệng khen ngợi cô ta đôi câu, cô ta lại thật sự cho rằng mình là thần đồng ca hát bẩm sinh?

Trong phòng thu âm ghi lại từng câu, cuối cùng là cắt xén lắp ráp vào với nhau, lại thêm giai đoạn gia công sau đó nữa mới thành. Thế nhưng cô ta lại không có chút chột dạ nào sao?

Đến khi ca khúc được tung ra ngoài, thêm một đống tiền lớn đổ xuống, mạng lưới quan hệ giao thiệp cùng phát động.

Xếp hạng bài hát còn không phải là nhảy lên vùn vụt?

Đừng nói là năng lực của Chu Duệ Trạch, những chuyện này chính vị"anh Địch" cũng có thể làm được. Không chỉ làm được, hơn nữa còn làm rất tốt.

Dù Tả Phỉ Bạch không muốn thành công thì cũng khó.

Vận may đến quá nhanh chóng, kết quả khiến Tả Phỉ Bạch sinh ra cảm giác, cô ta phải đứng đầu, cô ta phải thành danh.

Nếu để người đại diện của Tả Phỉ Bạch nhận được vô số lời mời từ các "Công ty" mua chuộc, lại còn có thêm quảng cáo, TV, điện ảnh, quay phim thử, vân vân. Những thứ này đến luân phiên oanh tạc, nếu Tả Phỉ Bạch còn có thể giữ tỉnh táo, vậy thì thật là mặt trời mọc từ hướng tây.

Chuyện mua chuộc còn không dễ làm sao?

"Anh Địch" mới phân phó cho Boss công ty của Tả Phỉ Bạch, những cái được gọi là mua chuộc kia có phải thật hay không thìphải là dựa vào cáchbọn họ nói ra.

Người đại diện là người của công ty, còn không dễ đánh lừa sao?

Nổi lênnhanh như vậy, đoán chừng lúc đầu Tả Phỉ Bạch cũng như đi trên mây chăng?

Vào thời điểm bài hát của cô ta được mọi người nghe nhiều đến thuộc, ngôi sao Thiên Vương lại mời cô ta làm vị khách thần bí cho buổi liveshow, càng khiến cho Tả Phỉ Bạch có ý nghĩ.

Đến cả ngôi sao Thiên Vương cũng muốn mời cô ta làm khách quí, vậy bây giờ địa vị của cô ta đã đủ lớn rồi.

Công ty suy tính vì thành công cho bài hát của cô ta, nói cho cô ta biết có thể lựa chọn hát nhép hay là hát thật. Với tính tình của Tả Phỉ Bạch, có thể bớt việc mà vẫn có thể đạt tới hoàn mỹ, dĩ nhiên là quá tốt rồi.

Việc hát nhép cứ nảy sinh như vậy.

Về phần cái gọi là cú ngã này... gót giày cao gót không chắc cũng có thể tha thứ, đúng không?

Không thể tin rằng, một người ngã xuống còn có thể giữ micro không rời miệng, hát nhép có thể không bị người ta phát hiện sao.

Chuyện hát nhép vừa lộ ra, người ái mộ có thể không kích động sao?

Ca sĩ Thiên Vương thân làm tiền bối đương nhiên muốn chữa cháy, vì định biện bạch cho Tả Phỉ Bạch, hát chay là phương pháp trực tiếp nhất.

Ca sĩ Thiên Vương rất biết chăm sóc người mới, nên hát trước.

Chỉ là, nền tảng ca hát cơ bản của Tả Phỉ Bạch thực sự là như thế nào, tất cả mọi người đều biết rõ.

Bình thường đã không hát được. Vào lúc bị kinh sợ, nếu như có thể phát huy tài nghệ như bình thường, đây chính là chuyện quá thần kỳ rồi.

Đã hát hỏng, Tả Phỉ Bạch đương nhiên sẽ nghĩ đến kim chủ "anh Địch" của mình.

Câu nói đầu tiên của "anh Địch" có thể khiến cô ta có người chuyên sáng tác ca khúc cho mình, khiến cô ta lên đường thuận buồm xuôi gió, nhảy lên thứ bậc caonhanh chóng. Chút chuyện như thế, tất nhiên không cần phải nói nữa.

Đúng, bình thường mà nói là hoàn toàn không thành vấn đề.

Chỉ là, vị kim chủ (**) này đã mất hứng với Tả Phỉ Bạch.

(**) Kim chủ: Ông chủ nhà giàu, có nhiều tài sản và thế lực.

Một món đồ chơi, chủ nhân đã hết hứng thú, còn có thể bảo dưỡng món đồ chơi đó sao?

Chỉ cần kim chủ nói một câu với Boss của công ty Tả Phỉ Bạch, đương nhiên tất cả kết quả là Tả Phỉ Bạch phải tự mình đi gánh chịu.

Bởi vì Boss của Tả Phỉ Bạch thấyTả Phỉ Bạch đã đắc tội với kim chủ của cô ta, mới có thể bị đùa bỡn như vậy. Còn chuyện thực tế, chỉ có "anh Địch" mới hiểu.

Một buổi biểu diễn kết thúc hoàn mĩ, nên cảm ơn diễn viên chính Tả Phỉ Bạch có khả năng diễn thật tốt.

Nhưng mà, có một chút việc khiến Nhiếp Nghiêu rất khó hiểu, phương pháp đúng như là phong cách của Chu Duệ Trạch, nhưng mà giấu mặt ở hậu trường phía sau sân khấu...

Nhiếp Nghiêu hơi nhướng mày: "Cậu để ‘ anh Địch ’ đó ra mặt có cần thiết không?"

Nếu như Chu Duệ Trạch muốn nâng đỡ một người không phải là chuyện chỉ cần dùng một câu nói sao?

Chu Duệ Trạch kiên định lắc đầu một cái, nói thật: "Không được."

"Không được? Tại sao?" Nhiếp Nghiêu thắc mắc hỏi Chu Duệ Trạch, việc này thì có gì không được?

"Tớ là người đã có bà xã, tại sao lại có thể đi nâng đỡ một người phụ nữ khác?" Khuôn mặt Chu Duệ Trạch phớt tỉnh trả lời khiến cơ thể Nhiếp Nghiêu nghiêng đi một chút, thiếu chút nữa té xuống từ trên ghế.

Cậu ta còn có thể tìm ra được một lý do "thỏa đáng" hơn sao?

Bám vào tay vịn ngồi vững xong, Nhiếp Nghiêu cảm thán một tiếng trong lòng, Chu Duệ Trạch chơi vố này quá độc ác.

Lần này Tả Phỉ Bạch muốn đứng dậy cũng không thể rồi.

"Thật là không có mắt, đắc tội ai thì thôi đi, nhưng nhất định không nên đắc tội với Hà Quyên. Thật sự là ra cửa không xem ngày tốt." Nhiếp Nghiêu cảm thán lắc đầu.

Chu Duệ Trạch phản đòn luôn luôn lợi hại, không chừa đường lui.

"Có đắc tội hay không, không phải là vấn đề." Chu Duệ Trạch nheo nửa tròng mắt hừ lạnh: "Một người phụ nữ ti tiện như vậy, không ngờ lại dám đi xỉ nhục bà xã của tớ."

"Bà xã tớ kiếm ăn dựa vào hai tay của mình, dựa vào bản thân cố gắng làm việc. Một Tả Phỉ Bạch chỉ biết đi đường tắt, chỉ biết bò lên giường của người ta. Có tư cách gì xem thường bà xã của tớ?"

Hà Quyên tuyệt đối là điểm yếu của Chu Duệ Trạch, người nào đụng đến đều phải chết.

Huống chi, ngay từ đầu Chu Duệ Trạch đã xem thường loại đầu cơ trục lợi như Tả Phỉ Bạch, là kẻ hèn hạ vì lợi ích của mình cái gì cũng có thể bán, dám dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào.

Nếu như anh không dùng cách để bóp chết Tả Phỉ Bạch, mới thật sự là khó hiểu.

"Đúng, đúng, phải... Đều là của lỗi của cô ta." Nhiếp Nghiêu lập tức lên tiếng hùa theo Chu Duệ Trạch.

Hết cách rồi, ngoại trừ ở trước mặt Hà Quyên, với tính khí của Chu Duệ Trạch thì người bình thường không thể nào chịu được.

Nếu không nhanh lấy đáp án, cũng không biết Chu Duệ Trạch sẽ nói gì.

"Hôm nay rất rảnh sao?" Chu Duệ Trạch hỏi Nhiếp Nghiêu.

"Không có việc gì..." Nhiếp Nghiêu nhất thời chưa suy nghĩ kịp, thuận miệng trả lời. Ngay sau đó phản ứng, chất vấn: "Không phải cậu định bắt tớ cuối tuần tới làm thêm giờ sao?"

"Ừ, tớ muốn xem sự tiến triển chuyện của Tả Phỉ Bạch một chút." Chu Duệ Trạch không để ý vẻ mặt giằng co của Nhiếp Nghiêu: "Công ty không có việc gì tớ cũng yên tâm."

Chu Duệ Trạch không nói những lời này còn được. Vừa nói xong, Nhiếp Nghiêu thật không biết mình nên dùng nét mặt gì để đối mặt Chu Duệ Trạch.

"Tớ nói này ông chủ, bình thường công ty có chuyện đều là tớ xử lý, đúng không?" Không tới thời điểm sống còn, Chu Duệ Trạch hoàn toàn không  tác dụng gì sao?

Hơn nữa, chỉ cần "danh tiếng" của hai người bọn họ,công ty cũng sẽ không lâm vào thời điểm sống còn.

"Bình thường tớ có đi làm." Nói đến đây, cá nhân Chu Duệ Trạch cảm thấy mình rất hài lòng, mỗi ngày anh đều tới làm, ngồi đàng hoàng ở trong phòng làm việc xử lý chuyện của công ty.

"Đúng, là có tới làm. Sáng chín chiều năm (***) đó được kêu là làm đúng giờ!" Nhắc tới chuyện này Nhiếp Nghiêu tức đầy bụng, đôi tay chợt vỗ mạnh bàn làm việc ở trước mặt của Chu Duệ Trạch, tức giận trợn trừng mắt nhìn anh: "Ông chủ thân ái, cậu có biết công ty của chúng ta không chỉ có ở quốc nội không. Ở những quốc gia khác cũng có, cậu có biết rằng đôi lúc chênh lệch như vậy là một vấn đề?"

(***) Sáng chín chiều năm: là câu miêu tả giờ làm việc của phần lớn công nhân xí nghiệp, thời gian này cũng là thời gian làm việc chuẩn của Mỹ, sáng 9 giờ có mặt chiều 5 giờ tan ca.

Sáng chín chiều năm, làm thế nào phối hợp công việc với những công ty khác?

Tại sao Chu Duệ Trạch dễ dàng sáng chín chiều năm, cộng thêm hai ngày cuối tuần mà anh ta luôn phải nửa đêm canh ba không ngủ, điều khiển công việc từ xa ở nước ngoài?

"Ý của cậu là, muốn tớ phải xử lí nhiều công việc của công ty hơn?" Chu Duệ Trạch thử hỏi.

Nhiếp Nghiêu vừa nghe Chu Duệ Trạch hỏi như thế, cơn tức vừa rồi lập tức bị đè xuống. Lui về phía sau hai bước, đề phòng nhìn Chu Duệ Trạch. Thế này không bình thường, quá không bình thường.

Từ lúc nào thì Chu Duệ Trạch lại tự xét lại bản thân, nhận ra mình đang vắt kiệt sức của nhân viên đây?

Đây là chuyện tuyệt đối không thể nào xảy ra.

Thay vì tin tưởng Chu Duệ Trạch sẽ hiểu ra, còn không bằng tin tưởng Ngày Tận Thế sẽ tới còn dễ tin hơn.

"Không muốn." Bị Chu Duệ Trạch thường xuyên "gài bẫy", Nhiếp Nghiêu theo bản năng trả lời một câu.

Sau đó Chu Duệ Trạch nhanh chóng vỗ tay Nhiếp Nghiêu, thở dài nói: "Anh em tốt, chuyện của công ty cứ giao cho cậu."

Nhìn Chu Duệ Trạch vỗ vào cánh tay mình, Nhiếp Nghiêu yên lặng rơi lệ trong lòng. Tại sao người khác có anh em là cùng chung hoạn nạn, còn anh em của anh thì đi tính toán anh?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 150 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

8 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

14 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

15 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 10, 11, 12

18 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 468 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 444 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.