Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 186 bài ] 

Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

 
Có bài mới 02.07.2015, 01:01
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 24.03.2015, 19:48
Bài viết: 327
Được thanks: 2766 lần
Điểm: 17.28
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương - Điểm: 53
Một chương tiếp, đêm nay Mây hem ngủ, edit bù các nàng đó, nên các nàng nhớ thương Mây nhá.  :">  :">  :">  :">  :">

CHƯƠNG 58: Cố Dật Tín thành hôn
Edit: Mây

Trung tuần tháng năm đã gần đến ngày thành thân của Cố Dật Tín, Cố phủ trên dưới lại bận rộn, bên bố phường rốt cuộc cũng yên tĩnh, nhưng này chuyện làm ăn nhất định không thể nào tốt bằng trước kia được, Ngâm Hoan thậm chí hoài nghi là vị nào nhàm chán muốn chọc phá nàng, với phương thức không có tiêu chuẩn trí não kia.


Bắc thị bị nháo như vậy, Nam thị bên kia đồng dạng cũng bị ảnh hường, Ngâm Hoan chỉ có thể chờ danh tiếng này trôi theo thời gian.


Ngày mười sáu tháng năm hôm đó Cố phủ bắt đầu mở tiệc chiêu đãi, đến sáng sớm ngày mười bảy tháng năm, khách quý đã bắt đầu tới, Cố lão phu nhân tự mình ra cổng lớn đón.


Cố Dật Tín một đêm không ngủ, sau một loạt động tác dâng hương bái lạy tổ tiên đến gần sáng mới trở lại phòng tắm rửa, thay hỉ bào, canh giờ vừa đến liền dẫn đội ngũ đón dâu đi về hướng Mạnh gia, đội ngũ đón dâu diễn tấu sáo và trống, trên phố xá ai cũng biét, đây là hỉ sự của một nhà nào đó.


Ngâm Hoan mang theo Thanh Nha xem xét lại danh sách khách mời, kể cả chuyện sắp xếp chỗ ngồi vào trước đêm khai tịch hay chỗ ngồi của tân khách một lần nữa cho rõ ràng, cùng Cố Ngâm Nguyệt so sánh với chuyện trong bếp núc, liền vội vã đi về phía tiền đường.


Nhị lão gia cùng nhị phu nhân hôm nay là người gặp hỉ sự tinh thần sảng khoái, đi theo Cố lão phu nhân tiếp đãi khách nhân, nhất là Nhị lão gia, ngày con trai lão thành thân có thật đông người tới tham gia, chính là đã bước qua đám sương mù bao phủ Cố gia như lúc trước, con trai có tiền đồ, người làm cha này cũng cao hứng.


Thỉnh thoảng có người trở lại bẩm báo đội ngũ đón dâu đã tới nơi nào, nhanh đến buổi trưa, Cố lão phu nhân trở về phòng thay đổi một bộ y phục khác, buổi chiều nay khách nhân đến người nào cũng hiển quý.


Ngâm Hoan tại trong sảnh rốt cuộc cũng thấy Mộc thị đang sai xử hạ nhân, thấy nàng không thay đồ hay trang điểm gì, liền sai Tư Kỳ tiến đến, chính mình thì lôi kéo nàng vào một sương phòng, "Mẫu thân, ngài cũng nên đổi y phục thôi."
Mộc thị nhìn bộ cẩm phục treo trên kệ, một bên trên bàn trang điểm còn bày đặt một bộ đồ trang sức, cười nói, "Hồ nháo, ta trang điểm thay đồ làm gì, Đại ca ngươi mới là người thành thân."

                  
Ngâm Hoan ấn nàng ngồi lên ghế, ra hiệu Thanh Nha tiến đến, "Đại ca thành thân là đúng vậy, nhưng mà nữ nhân phải biết tự quan tâm dung mạo của mình nha, mẫu thân cũng không thể quên trang phục chính mình, y phục này cũng sẽ không đoạt danh tiếng của Nhị thẩm, con chính là đặc biệt sai sư phụ trong tiệm làm cho ngài, còn có đồ trang sức đeo tay này nha, đây là do sư phụ có tay nghề tốt nhất trong Thiên Ngọc làm đó." Ngâm Hoan đem này đặt lên đầu của Mộc thị rồi ngẫm nghĩ, nàng sai Thanh Nha thay đồ cho Mộc thị trước rồi mới trang điểm.

                  
Mộc thị chính là lâu rồi chưa trang phục (chưng diện), ngoại trừ lúc tiến cung mặc bộ đồ nhất phẩm cáo mệnh phu nhân kia, quần áo thường này cũng chỉ có vài kiểu, nàng là quả phụ nên không thể nào ăn mặc quá mức được, dễ khiến cho người khác cảm thấy nàng là người không an phận, mấy năm nay màu sắc trên người quá mức trầm.

                  
"Vài ngày trước bố phường có chuyện hả con?" Mộc thị nhìn mình trong gương đồng, nhịn không được đưa thay sờ sờ mặt, quay đầu hỏi.

                  
"Không sao ạ, làm ăn phai nhạt chút ít, vậy cũng tốt, nếu không làm sao những sư phụ kia có thời gian làm y phục cho mẫu thân chứ, cũng không có chuyện gì to tát, thời gian sau sẽ tốt hơn ngài đừng lo lắng." Ngâm Hoan cầm lấy bút than hoạ hai bên đầu lông mày cho Mộc thị, "Mẫu thân, ngài thật là đẹp."

                  
"Quỷ nha đầu!" Mộc thị nở nụ cười, đưa tay khẽ gõ trán nàng, chờ Thanh Nha đem cây trâm kia cắm vào cho đủ bộ, Ngâm Hoan hài lòng nói, "Con không hề nói quá nha, mẫu thân nên thường xuyên mặc như vầy đi."

                  
Mộc thị cúi đầu nhìn một chút, xiêm y màu xanh đậm, trên ống tay áo có thêu hoa văn bằng chỉ đen, ngược lại không hề mất sự trang trọng, Mộc thị vỗ trán của nàng một cái, "Hồ nháo, làm lãng phí bao nhiêu thời gian rồi."

                  
Ngâm Hoan cười híp mắt nhìn nàng đi ra ngoài, lúc này mới mang theo Thanh Nha trở về Tử Kinh viện một chuyến, Mộc thị đến cửa lớn, Cố lão phu nhân thấy nàng mặc như vậy, trên mặt vui vẻ càng đậm, "Thất nha đầu nói không sai, con nên thường xuyên mặc như vầy đi."

                  
Mộc thị hơi có vẻ thẹn thùng, cùng Cố lão phu nhân đón khách vào cửa, ở bên ngoài cửa xe ngựa hết chiếc này đến chiếc khác ngừng lại, bên cạnh Như Hoạ là một nha hoàn thay nàng ghi chép những lễ vật mà khách nhân mang đến, Bành lão phu nhân mang theo Bành phu nhân cũng mới vừa vặn đến, tựa hồ là cố kỵ chuyện gì, Bành Mậu Lâm cũng không có đến Cố phủ trước như mọi khi.

                  
Ngâm Hoan từ Tử Kinh viện trong đi ra, đi đến viện của Cố Dật Tín, thấy bên trong đều bố trí thỏa đáng, mang theo Tập Noãn đi về phía phòng bếp nơi Cố Ngâm Nguyệt quản lí, vòng qua vườn hoa nhỏ, vừa qua khỏi cổng vòm liền gặp được Tô Khiêm Doanh đến tham gia tiệc trước.

                  
"Lục thế tử lạc đường rồi, đây là hậu viện, tiền viện phải đi vòng qua vườn hoa kia, hướng về phía cổng vòm kìa." Ngâm Hoan sai Hỉ Âm dẫn đường cho hắn, Tô Khiêm Doanh lên tiếng ngăn cản nàng, "Ta là tới tìm nàng."


Ngâm Hoan ngẩn ra, lập tức nói với Tập Noãn sau lưng, "Ngươi đi phòng bếp, ta dẫn thế tử đi tiền viện."


Tập Noãn đi xa, Tô Khiêm Doanh nhìn chăm chú vào gò má của nàng, có lẽ là nàng đi vội, trên gò má ửng hồng, rất chọc người.


"Không biết thế tử tìm ta vì chuyện gì?" Ngâm Hoan nhẫn nại mở miệng hỏi, hôm nay trong phủ vốn nhiều người, nếu để cho người nhìn thấy liền có chuyện khó nghe, "Nếu là không có việc gì thì ta xin phép đi trước, trong phủ rất bận rộn."


"Ngâm Hoan." Hồi lâu Tô Khiêm Doanh hô một tiếng, "Ngươi có nguyện ý vào vương phủ một lần nữ hay không."


Ngâm Hoan cau hai hàng lông mày lại, "Lục thế tử, tại sao ngài lại gọi thẳng khuê tự của ta, không tốt, còn chuyện tái nhập vương phủ, Ngâm Hoan coi ngài nói đùa, ta sẽ không để trong lòng."


"Tương lai chờ ta kế thừa vương vị, có thể vì nâng ngươi làm trắc phi, như vậy không được sao?" Tô Khiêm Doanh thấy gương mặt nàng không có hảo ý, rốt cuộc cũng nói ra những lời chôn dấu trong đáy lòng.


"Không được." Ngâm Hoan một câu khẳng định, trong giọng nói mang theo tia trào phúng, "Lục thế tử nếu muốn nghe theo lời của Lục vương gia, hôm nay cũng không nên ở chỗ này nói lời nói này, ta không có ý vào vương phủ, kính xin Lục thế tử về sau chớ có nhắc lại, nữ nhi gia danh dự làm trọng, ta chịu không nổi."


Tô Khiêm Doanh nhìn bóng lưng nàng rời đi, trong lòng chỉ có hối hận tràn đầy, hối hận lúc trước thời điểm phụ thân hỏi hắn hắn đã lựa chọn sai, nhưng nàng cho rằng Cửu đệ cũng sẽ không khuất phục sao, cuối cùng khẳng định cũng cũng như hắn, hôn sự của bọn họ vốn không có quyền lựa chọn, nếu nàng ở bên cạnh mình tương lai làm trắc phi không phải tốt hơn là chịu tổn thương bên cạnh Cửu đệ sao...


Ngâm Hoan trong lòng buồn bực vô cùng, nàng cũng không có chút ý nghĩ trèo cao vào Lục vương phủ này, nhưng hành vi quái dị này của Lục thế tử thì dù là ai cũng cảm thấy không thoải mãi, lúc trước ngay trước mặt Lục vương gia đem hôn sự này đẩy cho mình làm người quyết định, hai năm qua bên ngoài truyền nhiều lời đồn đãi cũng không còn thấy hắn có cái hành động gì là ân cần thăm hỏi, Ngâm Hoan cũng không muốn cùng hắn có cái gì mập mờ xuất hiện, tốt nhất là rành mạch rõ ràng.


Nhưng hôm nay lại xảy ra chuyện gì a, hắn cũng đã thành thân, chẳng lẽ là hối hận, không bỏ được chính mình sao, cảm thấy cho nàng một thân phận trắc phi liền xứng đáng với thân phận của nàng, cho nên mới cho mình cái ban ân này sao.


Ngâm Hoan cười trào phúng, thật đúng là người quá tự phụ, cho rằng cái vị trí trắc phi hắn cho nàng nàng còn phải mỉm cười cám ơn hắn sao, kiếp nầy nàng coi như là gả cho tiểu môn tiểu hộ, cũng sẽ không chịu một vị trí không được nâng, uỷ khuất chính mình. (Mây: Ý là thân phận không được ngồi kiệu tám người nâng, là chính thất)


Không muốn chạm mặt hắn ở tiền viện, Ngâm Hoan dứt khoát ngây ngốc ở trong phòng bếp, chờ đến bái đường thời điểm mới đi ra, Cố Ngâm Nguyệt xem bộ dáng nàng thở phì phì, bóp bóp khuôn mặt bánh bao của nàng, buồn cười nói, "Có ai chọc muội giận à."


"Không có đâu, Tam tỷ, tỷ đi trước đi, muội muốn ở đây nói mấy chuyện với Lý ma ma”.Những món ăn này, món nào cần mang ra trước, món nào nên đưa cho bàn nào, Ngâm Hoan cầm danh sách trong tay nàng, đẩy nàng ra khỏi phòng bếp.


Chờ đến khi Nhĩ Đông chạy tới gọi nàng, Ngâm Hoan lúc này mới đi trở về tiền viện, lúc này đón dâu đội ngũ cũng vừa tới, Ngâm Hoan cùng Cố Ngâm Nguyệt chen chúc một chỗ, nhìn Cố Dật Tín cầm mảnh lụa đỏ cùng tân nương đi đến, nàng nói nhỏ vào lỗ tai Cố Ngâm Nguyệt, "Tam tỷ, muội thấy Đại ca hôm nay đặc biệt anh tuấn."


"Muội thật đúng là không biết xấu hổ." Cố Ngâm Nguyệt cười trêu nói, "Không phải lúc nãy còn không muốn ra sao, giờ lại chạy nhanh thật nha."


"Tam tỷ, muội còn nghe nói Tam tỷ phu tương lai cũng rất anh tuấn." Ngâm Hoan lại lặng lẽ tại bên tai nàng nói một câu, lúc này Cố Ngâm Nguyệt thẹn thùng hơn, oán trách lườm nàng một cái, trước mặt mọi người cũng không dám thu thập nàng.


Sắc trời dần tối, bốn phía đều bắt đầu lên đèn, sau khi bái đường liền đưa tân nương vào tân phòng, Ngâm Hoan lại lôi kéo nàng đi tân phòng kia, nói là muốn nhìn tân nương tử một chút, chờ hai người uống xong rượu giao bôi, Cố Dật Tín đi ra ngoài mời rượu, lúc ra khỏi cửa liền thấy khuôn mặt chế nhạo của Ngâm Hoan, may là hằng ngày hắn làm người trầm ổn,  liền thấp giọng nói ra, "Đừng quá náo loạn."


Ngâm Hoan đột nhiên lớn tiếng trả lời hắn, "Đại ca cứ yên tâm, bọn muộn sẽ thay huynh chiếu cố đại tẩu thật tốt, huynh đi đi, đi đi."


Mọi người đứng chung quanh liền nở nụ cười, Ngâm Hoan đi vào tân phòng, tân nương đã là đỏ bừng cả khuôn mặt cúi đầu ngồi ở đó, trước kia nghe mẫu thân nói, nàng đối với người chị dâu mới này ấn tượng cũng là thật tốt, trước đó Đại ca cũng đã dặn dò nàng, mọi người nói giỡn một chút ai cũng không được làm khó nàng.


Mạnh Nghệ Thanh nhìn một hàng em gái chồng của Cố gia, trước khi gả vào Cố gia nương nàng đã nói qua, Cố gia nhiều cô nương, nàng là làm trưởng tẩu, phàm là chuyện gì cũng nên nhường nhịn nhiều một chút, Cố gia hôm nay do Đại phu nhân quản gia, mình nên ở bên người nàng khiêm tốn học nhiều một chút.


Về phần Cố gia nhiều cô nương như vậy, người đầu tiên nàng quen là Cố gia Tam cô nương cùng Thất cô nương, mà vừa rồi bên ngoài cùng tướng công nói giỡn đúng là Thất cô nương đi.


Ngâm Hoan thấy ánh mắt chị dâu mới nhìn về phía nàng, cười híp mắt nhìn trở lại, Mạnh Nghệ Thanh trong lòng cũng yên tâm không ít, tướng công nói không có sai, các nàng đều là người cư xử khéo léo.


Ở trong tân phòng ngây người một hồi bọn Ngâm Hoan liền đi ra, tiệc mừng còn đang tiến hành, Cố Dật Tín bị các đồng liêu quấn quít lấy không thể nào thoát thân, Ngâm Hoan rất xa nhìn thấy một màn này mà nở nụ cười.


"Thất muội nhìn cái gì mà chuyên chú vậy." Sau lưng đột nhiên truyền đến âm thanh của Cố Ngâm Sương, Ngâm Hoan quay đầu lại, Lục Trùng Nham đang đứng cùng nàng, một tay còn đỡ eo của nàng, phi thường che chở.


Cố Ngâm Sương theo tầm mắt của Ngâm Hoan nhìn sang, người lần đầu tiên nhìn thấy đích xác là Lục thế tử Tô Khiêm Doanh, khóe miệng giương cao xẹt tia trào phúng, "Thì ra là Thất muội còn chưa từng quên Lục thế tử sao, đáng tiếc đáng tiếc."


"Mắt Nhị tỷ thật sự rất tốt nha, nhiều người như vậy mà vừa liếc sang liền khẳng định là Lục thế tử." Ngâm Hoan cười khẽ một tiếng, tên Lục Trùng Nham kia lại nhíu mày ngẫm nghĩ về lời vừa rồi, "Thất muội, Nhị tỷ muội cũng là quan tâm muội, chẳng lẽ muội nghĩ làm thiếp cho Lục thế tử sao."


Thật đúng là hình ảnh phụ xướng phu tùy a, Ngâm Hoan thấy Lục Trùng Nham kia chính là không bỏ qua chuyện nàng phản bác Ngâm Sương nha, khó trách Lục gia mấy tháng tân hôn này cuộc sống đặc sắc như thế, phỏng đoán hẳn là Lục phu nhân cũng tức sắp điên rồi, hắn là điển hình của người mới cưới nàng dâu đã quên nương, "Nhị tỷ phu, ngươi nói chuyện cũng phải giữu đúng mực nha, ta khi nào thì nói vậy, nếu để cho người ngoài nghe không khéo họ lại nghĩ Cố gia cô nương đều là người không biết liêm sỉ."


"Tướng công, Thất muội vì chuyện này cũng hao tổn tinh thần không ít, chàng đừng nhắc lại, miễn cho trong lòng nàng khó chịu." Lục Trùng Nham vừa muốn phản bác, Cố Ngâm Sương ôn nhu nói, ánh mắt hắn lập tức liền mềm xuống, nắm tay của nàng nói “được”.


"Các ngươi tự tiện, ta có việc đi trước một bước." Ngâm Hoan xoay người tránh ra, một chút cũng không muốn nhìn thấy hình ảnh bọn họ ân ái, Cố Ngâm Sương rúc vào trong ngực Lục Trùng Nham, mà mềm mại trên mặt đã nhạt, ánh mắt lạnh lùng nhìn Ngâm Hoan rời đi...


Hai vợ chồng nhà này đáng khinh thật. Ta chém, ta chém, ta chém...


Ban đêm, trong hoàng cung đèn đuốc vẫn sáng trưng như cũ, trong Vĩnh Hòa cung, hoàng hậu nghe Cẩn Thu bên cạnh bẩm báo, thật lâu sau thở dài một hơi, giống như là đang hỏi người khác, càng giống là hỏi ở chính nàng, "Nàng do ta quá sủng ái đi, lại không biết lòng người hiểm ác, hài tử như vậy làm sao khiến bản cung yên tâm được."


Sau lưng Cẩn Thu không nói, một lát sau hoàng hậu lại hỏi, "Chuyện này bên Cố gia có điều tra được gì không?"


"Mấy cung nữ xúi giục công chúa đã được xử lí, về phần ma ma nghĩ kế cho công chúa thì còn đang bị giam, Cố gia tiểu thư cũng không biết chuyện, nên sẽ không điều tra được gì."


Lại là một mảnh yên tĩnh, đáy mắt hoàng hậu thoáng hiện lên một tia bén nhọn, "Thủ đoạn này thật cao nha, nhưng công chúa Hoàng thất không phải là vũ khí cho ngươi có thể dùng, ngươi đi điều tra cho ta, rốt cuộc là ai mượn tay Thất công chúa xử lí người yếu, về phần ma ma kia, công chúa hỏi tới thì nói nàng đã lớn tuổi, cho xuất cung dưỡng lão đi."


“Vâng."...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn may_mong_mo về bài viết trên: Hothao, TTripleNguyen, antunhi, heobiengluoi, hienle3001, nammoi, nevercry1402, qh2qa06, thanhphong6793
     

Có bài mới 02.07.2015, 02:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 24.03.2015, 19:48
Bài viết: 327
Được thanks: 2766 lần
Điểm: 17.28
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương - Điểm: 55
Xì poi: Edit chương này thật là ức c.m.n chế với thèn Tưởng Đaị ca nha, yêu lậm nó vừa vừa thôi, nhìn thì sáng mà ngờ u kinh, để cho gái dắt mũi hoài mà chưa tỉnh. Cái gì mà chung tình, vứt hết rồi....


Ba, bốn chương liên tiếp nhá, các nàng có vui lòng hem   :P3  :P3  :P3 Thật ra thủ phạm trong vụ ức hiếp NH ở chương trước là do mấy vị công chúa rảnh rỗi, nhàm chán trong cung đấy các nàng ạ.


CHƯƠNG 59: Hy sinh của Tưởng Như Nhân
Edit:Mây



Náo nhiệt nửa năm Cố phủ rốt cục cũng đã yên tĩnh trở lại, Lâm An thành cũng náo nhiệt bởi vô số hôn lễ đến ngày đầu hè, thời tiết bắt đầu nóng dần, chuyện cửa hàng bị vu khống dường như đã phai nhạt không ít, Bắc thị làm ăn từ từ khá hơn, Ngâm Hoan không nghĩ ra nguyên nhân, nhưng cũng không muốn đau đầu vì mấy chuyện ô long.


Mà ở trong phủ Lục vương gia, đã xảy ra một món chuyện tình không lớn không nhỏ, Lục thế tử phi có bầu, nhưng là không đợi Lục vương phi biết rõ chuyện này, hài tử liền mất.


Cũng chính là khi đi ra cửa thỉnh an vương phi, lúc trở về liền cảm thấy đau bụng, sau đó đổ mồ hôi lạnh, một trận đau bụng tiến đến, nàng hiền hôn mê bất tỉnh.


Người hầu liền vội vã mời đại phu đến khám, sau khi bắt mạch liền xác định, đã xảy thai.


Chưa kịp chào đón đứa nhỏ, thì hắn đã vội vã đi mất, Kỳ Tố Như nằm ở trên giường sắc mặt tái nhợt, mà một bên Lục vương phi tuy là tiếc hận lại chỉ có thể an ủi nàng, "Con cứ thoải mái, buông lỏng tinh thần, con cùng A Doanh đều còn trẻ, trước tiên phải đem thân thể dưỡng tốt."


"Là con sơ sót, nguyện tín tháng rồi muộn vài ngày mà con không chú ý." Kỳ Tố Như trong lòng nghẹn hơi, thở không được, chính là chưa kịp hưởng thụ niềm vui sướng khi làm mẹ liền phải thống khổ vì mất đứa nhỏ.


"Đừng nghĩ loạn, nghỉ ngơi thật tốt, mấy ngày nữa mẹ con cũng sẽ tới, tốt nhất là con phải dưỡng thân thể thật tốt, đừng suy nghĩ gì cả." Kỳ Tố Như gật gật đầu, nằm ở trên giường lại không thể nào ngủ được, nàng làm sao có thể không loạn nghĩ a, nhưng nếu không phải chuyện Kỳ gia làm cho nàng tâm phiền ý loạn thì tại sao ngay cả chuyện nguyệt tín chậm vài ngày nàng không có phát hiện được.


"Tiểu thư." Một bên thiếp thân nha hoàn nhìn nàng mà đau lòng, "Thế tử hai ngày nữa sẽ chạy về, ngài đừng khổ sở."


"Bình An, đi lấy giấy bút tới, ta đọc ngươi viết." Kỳ Tố Như hít sâu một hơi, đem nước mắt nén trở về, nha hoàn kia rất nhanh cầm giấy bút đến, Kỳ Tố Như nhẹ nhàng nói, "Đem thư này đưa đến Tưởng gia, đưa cho Tưởng Đại thiếu gia."


Chuyện có bầu là chuyện vui mới nên nói cho cả phủ biết, mà nàng lại đột nhiên mất đi hài tử, Lục vương phi là ai cũng không nói, vương phủ trên dưới lại càng dấu diếm, hai ngày sau Kỳ phu nhân mang theo tiểu nữ nhi đến vương phủ vấn an Thế tử phi.


Kỳ phu nhân nhìn nữ nhi sắc mặt tái nhợt, đau lòng cực kỳ, lúc ở nhà nàng được sủng như bảo bối, "Hài tử, con cùng thế tử đều còn trẻ, đem thân thể dưỡng tốt trước, đừng nóng vội, vương phi cũng là người hiểu lẽ, chờ con sinh ra đích trưởng mới có thể cho thế tử nạp thiếp."


"Nữ nhi hiểu." Kỳ Tố Như gật gật đầu, nhìn về phía tiểu muội sau lưng Kỳ phu nhân, "Nhị muội đâu..?"


Kỳ phu nhân trên mặt thoáng hiện tia lúng túng, Kỳ Tố Như lập tức nổi giận, "Phụ thân và nương đem Nhị muội đưa ra thành sao?"


Kỳ phu nhân gật gật đầu, "Chúng ta chỉ cần một khoảng thời gian sau là mọi chuyện sẽ qua."


"Mẫu thân, tại sao ngài liền hồ đồ như vậy!" Kỳ Tố Như cắt đứt lời của nàng, "Chuyện này làm sao mà cần thời gian được, chỉ cần Hoàng Hậu nương nương truy cứu thì nàng làm sao mà cứu được!"


"Chuyện này cũng không phải do Nhị muội con nói, cũng là do tỷ muội các nàng, Nhị muội con chỉ là bị liên luỵ vào." Kỳ phu nhân gấp rút đem nàng đè xuống, "Con còn bệnh nặng, nằm xuống, việc này cha con sẽ xử lý."


"Cha xử lý, cha có thể cùng Hoàng Thượng cầu tình hay có thể cùng Hoàng Hậu cầu tình, Nhị muội cũng không phải đứa trẻ ba tuổi, nàng bị ai chọc giận hai ba câu liền không kiềm chế được, cho dù nàng cùng vài vị công chúa hồ nháo, nhưng Nhị muội không phải không có dính dấp, ngài nói Hoàng Hậu nương nương vì thể diện Hoàng gia hay sẽ tiếp tục tra cứu tới cùng!" Kỳ Tố Như cũng biết nương đem Nhị muội làm hư, quá khứ lúc nàng ở nhà còn có thể trông nom quan tâm, hôm nay nàng xuất giá, ở Kỳ gia nàng còn cố kỵ ai nữa.


Nhìn xem bộ dạng bối rối kia của Kỳ phu nhân, Kỳ Tố Như không khỏi đau buồn, nàng đồng ý theo ý gia tộc gả cho Lục thế tử để tìm trợ lực cho Kỳ gia, buông tha cho người lúc ban đầu nàng không muốn cô phụ nhất, cuối cùng vẫn còn phải vì vị muội muội không biết điều kia khắp nơi bôn tẩu, đến cả đứa nhỏ cũng không thể giữ.


"Nhanh đi đem Nhị muội mang về, để cho nàng an tĩnh ở nhà vài ngày đi, chuyện này nếu làm tới cùng, có khi còn ảnh hưởng tới phụ thân đó." Kỳ Tố Như mệt mỏi hai mắt nhắm nghiền, nàng chỉ muốn muốn an lặng yên tĩnh sống qua ngày.


Kỳ phu nhân đi không bao lâu Tô Khiêm Doanh đã trở lại, lúc này nàng đã ngủ, Tô Khiêm Doanh trong phòng nàng ngồi một lúc liền đi viện tử Lục vương phi...


Trong phủ thái tử, Tưởng Như Nhân nhìn Đại ca của mình, trực tiếp buông tay nói không có biện pháp, "Ca, ta là Trắc phi không phải là Thái tử phi, hôm nay sự nghiệp còn chưa thành, ta có tư cách gì đi cầu Thái tử lại để cho Thái tử cầu Hoàng Hậu đây, Kỳ gia chọc ra chuyện, tại sao ngươi cái gì đều dính theo."


Tưởng Cảnh Trí cầm lấy thư trong tay, mặc dù chữ viết không phải là của nàng, nhưng giọng điệu nhất định là của nàng, "Tiểu muội, muội giúp Đại ca lần này, Tố Như nàng bởi vì chuyện này, ngay cả hài tử cũng bị mất."


"Đại ca, nàng bây giờ là Lục thế tử phi, ngươi còn có thể gọi thẳng tên của nàng sao, nhìn bộ dáng ngươi đau lòng như vậy, hắn cũng không phải con cháu Tưởng gia, ngươi có thể thanh tỉnh một chút hay không, chẳng lẽ ngươi muốn liên luỵ cả Tưởng gia vào hay sao!" Tưởng nhân hung hăng vỗ bàn một cái, không còn biện pháp nào làm hắn tỉnh ra một chút.


Nàng quá rõ ràng, nếu là mình không giúp, không biết Đại ca còn có thể đi tìm ai, vị trong Lục vương phủ kia biết rõ chỉ cần nàng hơi cúi đầu, Đại ca liền nhất định sẽ vì nàng vào nơi nước sôi lửa bỏng, cho nên mới phải viết thơ cho Đại ca như vậy.


"Đây là một lần cuối cùng, Đại ca huynh nhất định phải đáp ứng muội." Tưởng Như Nhân thở dài một hơi, Tưởng Cảnh Trí gấp rút bảo đảm, Tưởng Như Nhân lập tức cắt đứt hắn, "Huynh đừng vội bảo đảm, muội có ba cái yêu cầu, huynh đáp ứng muội mới có thể giúp nàng, huynh nếu là nghĩ tìm biện pháp khác, muội liền đem chuyện này đi nói cùng tổ phụ."


"Ta đáp ứng muội." Tưởng Cảnh Trí cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể cầu xin muội muội ở phủ Thái tử này thôi.


"Thư nhất huynh không được gặp riêng nàng, thứ hai, tương lai dù nàng có viết thư cho huynh, thì huynh không nghe không nhìn không thu, thứ ba, mau chóng thành thân, sinh hạ trưởng tử cho Tưởng gia." Thật lâu sau, Tưởng Như Nhân nhìn thấy hắn gật đầu nhẹ, "Tốt, vậy lần này muội sẽ thử tin huynh một lần, huynh về đi, muội sẽ nghĩ cách."


Ba ngày sau Tưởng Như Nhân đi theo thái tử phi vào trong cung, hoàng hậu đang vì chuyện này mà vô cùng tức giận, tỷ muội công chúa lại có thể làm ra những chuyện như vậy lại còn dính dáng đến vài vị tiểu thư thế gia.


Người khởi xướng là Thất công chúa, ngày đó nàng muốn cung nữ đi thăm dò Cố gia, cung nữ này đã bị người khác đút bạc, trở lại cố ý đem tất cả tiểu thư Cố gia đều nói vô cùng kém, nhất là Cố gia Nhị tiểu thư, quả thực không biết liêm sỉ.


Tĩnh Thù lập tức cảm thấy Cửu đường ca bị gạt, nhưng nàng ở trong cung trói tay trói chân quá nhiều, vì vậy khi Tam công chúa cùng Tứ công chúa sau khi gả ra ngoài, liền giúp đỡ nàng.


May mắn Tĩnh Thù chỉ là công chúa tính tình cao ngạo, bản tính lại không xấu, chỉ cần nói cho nàng hiểu chuyện là xong, nàng sẽ không lại làm chuyện ngu ngốc lại ảnh hưởng đến tình cảm với Cửu đường ca nữa, dù sao đường ca bây giờ không có ở Lâm An thành, khi hắn trở lại nàng lại khuyên lần nữa, đường ca nhất định sẽ tìm được đường tẩu tốt hơn, Tứ công chúa cùng Tam công chúa đưa ra những ý xấu khác Tĩnh Thù đều một mực hủy bỏ, giết người nàng không làm được.


Bên cạnh có ma ma bị đút tiền nghĩ kế, bên cạnh còn có hai cái tỷ tỷ giựt giây, bên ngoài có vài tiểu thư thế gia giúp đỡ,  lại còn có nha hoàn tra xét tình huống, tiệm của Ngâm Hoan cứ như vậy bị nháo đến gà chó không yên giằng co suốt một tháng, cái này cũng chưa tính là xong đâu, chỉ là kế hoạch tiếp theo bị Hoàng Hậu phát hiện và nhúng tay vào nên không thể thực hiện.


Trong Vĩnh Hòa cung, thái tử phi nghe hoàng hậu nói, đúng lúc mở miệng khuyên nhủ, "Con xem Kỳ gia tiểu cô nương kia chính là cái gì cũng không hiểu, giống như Tĩnh Thù bị che mắt, Mẫu hậu phạt nàng trở về chép sách rồi sai Kỳ phu nhân quản giáo thật tốt là được."

Hoàng hậu thở dài một hơi, đây cũng không phải là vấn đề thiên vị hay không thiên vị, Tứ công chúa cũng có thể trực tiếp hồi cung xúi giục muội muội làm chuyện như vậy, trong phủ Tứ công chúa đã sớm tiếng oán than dậy đất, gả đi chưa tới một năm, Phò mã thiếp thất đã chết vài người, hài tử một nghi bị giết một bị độc câm, danh tiếng Hoàng gia đều bị các nàng tổn hại sạch.


"Hai tiểu cô nương kia liền theo như ngươi nói, để mẫu thân nàng giáo dục lại cho tốt, về phần chuyện mấy hài tử này, ngươi liền không cần phải để ý đến, các nàng chưa chắc sẽ cảm tạ ngươi, lúc này nếu không làm cho các nàng nhớ lâu một chút, đến lúc đó không biết các nàng còn làm ra chuyện gì a." Hoàng hậu quyết ý nghiêm trị, Thái tử phi kính cẩn nghe theo gật gật đầu, nàng cũng chỉ có thể tính là nửa người Hoàng gia thôi, các công chúa này đều là con gái ruột của Hoàng Thượng, ở đâu đến phiên nàng chen miệng vào.


Tại cửa xuất cung, Thái tử phi ở phía trước ngừng lại, quay đầu lại nhìn Tưởng Như Nhân, "Ngươi nói ta đã giúp, hoàng hậu sẽ không truy cứu chuyện Kỳ gia nữa."


"Chuyện thiếp đáp ứng Thái tử phi, Như Nhân sẽ không nuốt lời." Tưởng Như Nhân lại phát thề lần nữa, Thái tử phi nhìn nàng gật đầu nhẹ, "Ta tin ngươi."


Nhìn thái tử phi lên xe ngựa trước, Tưởng Như Nhân lúc này mới lên cỗ xe đằng sau kia, vì chuyện vào cung cầu tình cho Kỳ gia này nàng đã phải đáp ứng Thái tử phi không được sinh con ba năm này, để cho trưởng tử của Thái tử kéo dài khoảng cách tuổi với các huynh đệ khác, để được Hoàng thượng chú ý nhiều hơn...


Trong Cố phủ, giờ phút này, Ngâm Hoan đang nghĩ ngợi như thế nào để Đại ca ở trước mặt hoàng thượng lập được công to, hôm nay nhìn ông trời như bình thản, nhưng thời điểm ở tháng sau, khu gần sông Tần mấy ngày chịu mưa to, nửa tháng sau đó nước sông dâng cao, làm vỡ đê, lũ lụt gây thiệt mạng khắp dân sống gần khu vực đó, người chết vô số.


Nhưng để người dân di dời thì quá gượng ép, nếu như có thể tăng cường kiến thiết đê điều, khơi thông tốt dòng chảy, thì trận lũ lụt này hẳn sẽ không nặng như vậy.


Ngâm Hoan nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng quyết định, cần phải mang Đại ca đi sông Tần kia một chuyến, rồi sau đó suy xét lí do khiến Đại ca tin tưởng.


Đến sau ngày hưu mộc Ngâm Hoan đã nói muốn dẫn Đại tẩu cùng Tam tỷ đi sông Tần du ngoạn, thuận đường còn kéo thêm Đại ca Nhị ca, Cố Dật Thủ đang rất buồn bực, sông Tần kia ngoại trừ sông chính là thôn, hai bên bờ sông cũng chỉ là cát vàng chồng chất, có cái gì tốt mà du với ngoạn chứ.


Đến đường sông bên cạnh sông Tần, chỗ đó xác thực ngoài cát vàng còn có chỗ trũng, Cố Ngâm Nguyệt cười hỏi có phải do người dân tưới hay không, Ngâm Hoan để các nàng đi trong thôn trang của Mộc gia, chính mình thì mang Dật Tín đi xung quanh.

Thượng du là chỗ nước chảy chảy xiết, cũng không có thôn xóm nào, tới chỗ trung du liền lộ vẻ vững vàng rất nhiều, Ngâm Hoan nhìn qua bản ghi chép, nếu thượng du nước chảy mạnh xuống, giữa hạ du nhất định là không chịu nổi, nếu là đê đập không đủ cao hoặc là không đủ chắc chắn, nhất định là sẽ bị vỡ đê.


"Đại ca huynh xem cái này thật kỳ quái." Ngâm Hoan đột nhiên đứng ở một chỗ, chân dùng sức giẫm xuống đất một cái, bùn trên bờ liền buông lòng.


Cố Dật Tín vội vàng ngăn lại nàng, "Coi chừng trượt xuống, đất chỗ này mềm vô cùng." Ngâm Hoan đứng vững vàng lo lắng nói, "Đất mềm như vậy, Đại ca, vạn nhất lần này mưa to nước sông tăng vọt, khẳng định sẽ bị vỡ, đến lúc đó thôn phía dưới này cũng không kịp trốn nha."


" Sông Tần này vẫn luôn là thiếu mưa, một năm đều không có mấy trận mưa, nơi nào sẽ có mưa to nước sông tăng vọt chứ." Cố Dật Tín thấy bộ dáng nàng buồn lo vô cớ cười nói.


Cũng là bởi vì mấy năm qua đều chưa từng có mưa to, hàng năm nước mưa không nhiều lắm, cho nên quan viên gần sông Tần liền sơ sẩy không chú ý nhiều, Ngâm Hoan không đồng ý lắc lắc đầu, "Đại ca, vậy huynh có nghĩ tới hay không, bởi vì mấy năm qua chưa từng từng có mưa to đê điều liền không gia cố, ngay cả lòng sông cũng chứa nhiều tạp vật, huynh thấy muội giẫm một chút mà đất đã mềm như thế này, nếu có mưa to thì lấy gì mà phòng?"


Cố Dật Tín bị nghiêm túc bộ dáng này của nàng làm cho giật mình, bọn họ cũng không cân nhắc qua vấn đề này hay nói khác hơn là căn bản không nghĩ tới sẽ lo lắng vấn đề này, hôm nay nói chuyện một buổi với Ngâm Hoan hắn đã nhìn thấu, "Đại ca, phía nam nhiều mưa, cũng ít bị hạn hán, nhưng vài chục năm trước cũng có lần một trận đại hạn hán, một giọt mưa cũng không có, hạt thóc cũng không thu được, khi đó quan viên địa phương có ai ngờ được hạn hán sẽ phát sinh nơi họ đâu, bọn họ chính là cảm thấy hàng năm trời mưa nhiều nên muốn khơi thông sông, triều đình liền khơi thông nước cho vùng khác, cho nên trận Đại hạn hán đó một giọt nước họ cũng không có."


"Tiểu nha đầu, nhìn bộ dáng nói chuyện đầy hung hồn của muội, sao lại biết nhiều như vậy, vài thập niên trước đại hạn muội cũng biết sao." Cố Dật Tín đưa tay vỗ đầu của nàng một cái, Ngâm Hoan mím mím môi, trước khi đến đây nàng đã đọc rất nhiều sách nha, "Bình thường tại trong thư phòng của phụ thân muội xem rất nhiều sách, trong đó có ghi đến cái này." Nói xong Ngâm Hoan liền đi xuống dưới, "Đại ca huynh nói vạn nhất thực sự bị lũ lụt, thôn phụ cận có thể cũng phải bị phá, nhất định sẽ nhiều người chết đi?"


Cố Dật Tín nghe nàng một mình một người lẩm bẩm nói, cúi thắt lưng nắm một khối bùn trong tay, hơi vừa dùng lực, khối bùn kia liền nát, Cố Dật Tín ném khối bùn cát trong tay, như có điều suy nghĩ nhìn nước sông chảy xuôi kia.


Tác giả có lời muốn nói: Đổi mới a đổi mới a, khụ khụ, Đại ca lập công cho nữ chính vươn người xuất giá a...

Tiểu Mặc tử: Chờ gia, gia muốn đi đánh giặc ~~~

Tưởng cô nương lần này sẽ hy sinh lớn ~~╮ (╯Д╰ )╭



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn may_mong_mo về bài viết trên: Hothao, NanaHachi, TTripleNguyen, antunhi, hienle3001, maimai0906, nammoi, nevercry1402, qh2qa06, ruacondbs5k, thanhphong6793
     
Có bài mới 02.07.2015, 10:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 24.03.2015, 19:48
Bài viết: 327
Được thanks: 2766 lần
Điểm: 17.28
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Trùng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương - Điểm: 52
Một chương nữa, do bạn Mây nghỉ lâu quá nên các nàng giận, không quan tâm Mây nữa à,  :hixhix:  :hixhix:  :hixhix:  :hixhix:  :hixhix:

Xì poi: Mặc ca đi đánh giặc nè, cầu hắn bình an thôi

CHƯƠNG 60: Chiến tranh
Edit: Mây


Sau khi Cố Dật Tín thỉnh thánh chỉ một tháng liền có mưa to xuống, lúc ấy đề nghị của hắn chỉ lấy được sự đồng ý của một nhóm người, Cố Dật Tín tự mình đi sông Tần trước cả tháng, đem chuyện tu chỉnh đường sông làm cho xong, trong quá trình có nhiều ngăn trở, quan viên địa phương sông Tần đối với hành động của hắn rất khó hiểu, mà ngay cả trong triều cũng có vài cị quan viên khải tấu với Hoàng Thượng, cho rằng cách làm của hắn thật là điên rồ.


Tất cả mọi người cảm thấy bất quá lần này chỉ là mưa hơi nhiều một tí, nhiều lắm cũng chỉ mưa thêm vài ngày rồi dứt, nhưng ông trời lại không có ý tứ dừng lại (Mây: Trong đoạn này là Khai Dương, ý là lộ ánh mặt trời, tức là trời nắng lên, hết mưa, mà bạn Mây k thể diễn tả sát nghĩa được ^^ ) mà ngay cả Lâm An thành cũng mưa không ngừng.


Cố Dật Tín lúc ấy còn chưa kịp trở về Lâm An, đột nhiên gặp mưa to, hắn cũng liền lưu tại sông Tần, đoàn người mặc áo tơi đứng ở trên con đê, vùng thượng lưu kia nước chảy điên cuồng xuống, nước không ngừng vỗ vào hai bên bờ, cũng còn có chút không ngăn được, sóng vỗ tung toé cả lên, không có người có thể dự tính này trận mưa lớn này kéo dài trong bao lâu, nhưng nếu trời mưa càng lâu thì đê điều lúc này không thể tu sửa kịp.


Cố Dật Tín sai người khơi thông dòng chảy, ngẩng đầu chính là mưa không ngừng trút xuống đập vào mặt từng hạ to, nước mưa trút xuống không kiềm chế.


Trận này mưa cùng kiếp trước đồng dạng, kéo dài hơn nửa tháng, giống như là ông trời muốn bù lại trước đây không mưa đủ cho vùng sông Tần này, Cố Dật Tín còn tổ chức cho thôn dân phụ cận thoát nước cho đồng ruộng, do việc bổ túc kịp thời, nên mấy ngày gần đây thu hoạch cũng được không ít, cũng may mắn là thôn dân hành động mau mắn, cho nên việc thu hoạch cũng được kha khá, mưa xuống cả mười ngày mới có hiện tượng suýt vỡ đê.


Hoàng Thượng đối với hành động lần này của Cố Dật Tín vô cùng tán thưởng, nếu không phải hắn cực lực đề xuất không cần phải xem nhẹ khu đường sông sông Tần kịp thời tu chỉnh và khơi thông lòng sông, trận đại hồng thuỷ này làm sao sẽ không xuất hiện làm dân lầm than được, điều này dễ dẫn đến những hệ luỵ không tốt phía sau.


Giữa Cố phủ, Ngâm Hoan nhìn những thứ được ban thưởng này, quan trọng nhất là Đại ca có thể có khẳng định được năng lực trước Hoàng Thượng, Cố gia đã có người nối nghiệp, bởi vì chuyện này, Đại ca trực tiếp từ Đại Lý tự điều đến Lục bộ.


"Nếu ta không nghe lời của Thất muội thì chuyện này chắc chắn sẽ không làm kịp rồi." Cố Dật Tín nhìn văn thư nhậm chức trên tay, trên mặt tràn đầy vui vẻ.


"Nói cách khác, muội làm Đại ca có suy nghĩ tu bổ đê điều kịp thời, cho nên lúc này khu sông Tần thôn dân không bị thiệt hại nhiều, họ nhất định sẽ rất biết ơn Đại ca." Những chỉ trích lúc trước nay cũng không còn nữa, mọi người chỉ biết nói con trai lớn của Cố gia đúng là người vì dân suy suy nghĩ, là một vị quan tốt.


Sau khi mưa to khí trời dường như lạnh xuống, trung thu tháng chín, tất cả ngõ lớn phổ nhỏ tại Lâm An đá bắt đầu rạo rực không khí đón chào Trung thu, một năm rồi tránh khỏi sự tàn phá của lũ lụt, bách tính an cư lạc nghiệp, thu hoạch phì nhiêu, trong cung cũng thừa dịp này mà tổ chức tiệc mừng mời nữ quyến của các quan viên vào cung tham gia Trung thu Giai Yến.


Mà lần Trung thu Giai Yến này đối với những người khác mà nói lại không vui vẻ chút nào, Kỳ Tố Lam buồn bực ngồi ở trên ghế bị Kỳ phu nhân ra lệnh cưỡng chế không cho phép lại đi tìm các tiểu thư khác, lại càng không cho đi tìm bất kỳ một vị công chúa nào, an phận ở đây, cho đến khi yến hội kết thúc mới về nhà.


Nhưng này yến hội còn chưa bắt đầu đâu, mà nàng thì phải ngồi ở đó, tiểu thư nhà nào cũng không thể đi nói chuyện phiếm, Kỳ Tố Lam ngẩng đầu nhìn một vòng, thừa dịp Kỳ phu nhân nói chuyện phiếm đang muốn đứng dậy, Kỳ Như Đình một bên giữ tay nàng lại, "Nhị tỷ, tỷ muốn đi đâu?"


Kỳ Tố Lam hư một tiếng, Kỳ phu nhân đã quay đầu lại, quát lớn, "Ngươi ngồi xuống."


Kỳ Tố Lam mệt mỏi ngồi xuống, hung hăng trừng tiểu muội một cái, nhưng đứa nhỏ rất vô tội nhìn nàng, "Nhị tỷ, đại tỷ đã dặn muội, tránh tỷ chọc chuyện nữa."


Kỳ Tố Lam hạ âm thanh xuống, "Ngươi thì biết cái gì, ta gây chuyện ở đâu."


"Tỷ bị mẫu thân quan phạt ở nhà chép sách nghiền ngẫm lỗi lầm hơn một tháng, tỷ còn nói tỷ không gây chuyện sao." Tám tuổi Kỳ Như Đình thấy tỷ tỷ hung dữ, rụt cổ một cái có chút ý sợ hãi.


"Ngươi thì biết cái gì, ta chỉ là bị dính líu mà thôi, cũng không phải là sai lầm của ta." Kỳ Tố Lam đáy mắt thoáng hiện lên tia khinh thường, ngẩng đầu nhìn bốn phía tìm một chút, rốt cục thấy được địa phương người Cố gia ngồi, nàng có lỗi gì, nàng chỉ là trợ giúp công chúa trừng phạt người không thức thời một chút mà thôi.


Ngâm Hoan cảm giác được có người nhìn nàng, ngẩng đầu lên thì đối mặt với ánh mắt Kỳ Tố Lam, nàng ta lại rất nhanh cúi đầu, một bên Mạnh thị thấy nàng thất thần, kêu một tiếng, "Thất muội, làm sao vậy?"


Ngâm Hoan lắc lắc đầu, đáy lòng thoát lướt qua tia khả nghi, vì cái gì nàng sẽ cảm thấy vừa rồi kia ánh mắt của nàng ta có chút bất thiện.


Sau khi Hoàng hậu đi ra yến hội mới thật sự bắt đầu, rất nhiều tiểu thư thế gia đá đến tuổi thành hôn cũng đến, các phu nhân đều hi vọng con của mình có thể ở trước mặt hoàng hậu được đánh giá tốt, tốt nhất thì có thể đạt được vài lời khen, nếu được truyền ra ngoài, danh tiếng sẽ tốt hơn, người đến cầu thân tất nhiên sẽ nhiều hơn, tự nhiên sẽ có nhiều cơ hội lựa chọn.


Ngâm Hoan nhìn sân khấu, một bên còn có người khác xì xào bàn tán, nói đúng là chuyện tình trong phủ Tứ công chúa, giấy không thể gói được lửa, chuyện trong phủ công chúa mọi người cho là đã chặn kín được tất cả, Phò mã bị đánh, thiếp thất chết, thậm chí có người còn nói, nửa đêm trong phủ công chúa còn có tiếng khóc kinh khủng của tiểu hài tử.


Ngâm Hoan liếc nhanh về chỗ ngồi của vài vị công chúa, hôm nay xác thực không có nhiều công chúa tham gia, vừa nhìn về phía Hoàng Hậu kia, đột nhiên có một cung nữ đến nói nhỏ vào tai Cẩn Thu sau lưng Hoàng Hậu, chờ sau khi biểu diễn một khúc xong, Cẩn Thu mới đi đến hoàng hậu bên cạnh thấp giọng nói, "Tứ công chúa tại Du Cảnh cung nháo muốn tự sát."


Hoàng hậu sau khi nghe xong vẻ mặt chưa động, tiếp tục xem khúc kế tiếp.


Cho đến khi cung yến kết thúc, hoàng hậu mới đi Du Cảnh cung, cỗ kiệu vừa mới mang lên cửa cung, trong nội cung Du Cảnh cung liền truyền đến âm thanh tiếng đồ vỡ, tiếp theo đó là tiếng cung nữ cầu xin tha thứ, Hoàng Hậu cau đầu mày lại nhìn những mảnh vụn trên đất, những bình gốm hoặc đồ trang sức bằng ngọc đều vỡ nát cả.


Mà lúc này Tứ công chúa quần áo mất trật tự tựa vào trên ghế, một tay cầm lấy một mảnh mảnh sứ vỡ, tay đầy máu tươi, run rẩy kéo kéo vài đường trên tay vài đường, hình tượng ôn nhu động lòng người ngày xưa biến mất hầu như không còn chút dấu vết gì, một bên cung nữ quỳ dập đầu  xin nàng buông tay.


Chân đạp mảnh sứ vỡ vang lên âm thanh, Tứ công chúa hoảng sợ ngẩng đầu, thấy là Hoàng Hậu, lập tức lại khóc lên, "Mẫu hậu, con không muốn sống nữa, Phò mã hắn lại muốn cùng con cùng cách." (Mây: Bà làm quá ai mà chịu cho nổi)


"Không muốn sống liền cắt xuống đi." Hoàng hậu nhìn gương mặt son phấn nhoè nhoẹt, nhàn nhạt nói.


Tiếng khóc của Tứ công chúa liền đình chỉ, lập tức nàng buông lỏng mảnh sứ vỡ trong tay, muốn tông cửa xông ra, "Ta muốn đi tìm phụ hoàng."


Ma ma giữ cửa vội ngăn nàng lại, Tứ công chúa giãy giụa lấy buông không ra, buột miệng hô, "Lớn mật, các ngươi dám nhốt Bản công chúa, mau thả ta ra, coi chừng ta nói phụ hoàng chém đầu của các ngươi."


"Đủ rồi." Hoàng hậu quát lớn, hai ma ma kia kéo nàng đến trên ghế đè xuống, "Ngươi xem hiện tại ngươi có nửa điểm phong phạm của công chúa không, tại sao ngươi không ngẫm nghĩ lí do Phò mã muốn cùng ngươi cùng cách, làm sao ngươi không ngẫm lại ngươi đường đường là một công chúa, thế nhưng không còn chút giáo dưỡng nào, tâm quá ác độc đi." Trong chuyện này nặng nhất chính là hại con vợ kế thiếp thất của Phò mã, nàng là không hiểu cách che lấp hay là muốn thị uy trước mặt Phò mã.


"Con là công chúa, hắn cưới con là phúc khí của hắn, tại sao hắn dám lấy nhiều thiếp thất như vậy, con còn chưa sinh hài tử mà hài tử của đám thiếp thất hắn đã có trước rồi." Tứ công chúa khóc hô, thân phận của nàng tôn quý như thế, tại sao phải khắp nơi nhường nhịn hắn, nàng là quân hắn là thần, vốn là bọn họ cả nhà đều nên nghe lời của mình.


"Là ai cho ngươi lấy hắn, là phụ hoàng ngươi hay là bản cung, lúc trước phụ hoàng ngươi cùng ta thương lượng chọn cho ngươi người xứng đáng hơn, ngươi cứ không muốn, cứ một mực chọn hắn, trong nhà hắn lúc đó có mấy người thiếp thất chẳng phải ngươi cũng biết sao, sao lúc trước nhịn được bây giờ lại không thể nhịn hả." Bất quá nàng mới mười sáu tuổi, thuộc hạ cũng chỉ có vài người, coi như nàng là công chúa, nhưng nếu giết thêm mấy người nữa, nàng cho là nàng còn mạng mà ở đây khóc lóc sao.


"Tại sao con phải nhẫn, nếu không phải do con mang đến hắn làm sao có được vinh hoa phú quý chứ." Tứ công chúa hận không thể giết sạch đám thiếp thất trong phủ, một bầy tiện nhân, dám tính kế mang thai dưới mắt nàng sao.


"Nói như thế, ngươi là không biết hối cải." Hoàng Hậu đau đầu vuốt ngạch, "Vậy ngươi liền hảo hảo ở tại đây ngẫm lại, khi nào nghĩ thông suốt, thì khi đó được ra ngoài, còn nữa ngươi cho người đến cửa hàng Cố gia gây sự, ngươi cũng ngẫm nghĩ lại đi." (Mây: Công chúa không có não sao, lạy hồn)


Tứ công chúa nhìn Hoàng Hậu muốn rời đi lúc này mới luống cuống, gấp rút chạy tới, quỳ gối trước mặt hoàng hậu, "Mẫu hậu, con không thể cùng cách, con không muốn cùng cách, mẫu hậu ngài giúp con lần nãy nữa thôi, con biết con sai rồi." Tứ công chúa ôm chân hoàng hậu, khóc lóc nói, nhưng đáy mắt lại không có tia hối hận nào...


Trong Lâm An thành mùa thu vẫn bình tĩnh như thường, nhưng một phong thư từ biên quan báo nguy liền phá vỡ sự bình tĩnh đó, Bắc Hồ ngủ đông sáu năm nay có bắt đầu ngóc dậy, nhất định Dương quan báo nguy.


Bất quá lúc này mới vừa kết thúc Trung thu Giai Yến, nhận được tin khẩn như vậy, Hoàng Thượng vội vàng triệu tập đại thần thương nghị chuyện này, giữa phố lớn ngõ nhỏ cũng bởi vì chuyện này mà chiến mã chạy như bay vào thành, các nơi cũng đều truyền ra lời đồn, sắp có chiến tranh rồi.


Trong Cố phủ Cố lão phu nhân nghe được tin tức này, có chút ảm đạm đau lòng.


Sáu năm trước cũng chính mùa này, tại Đại thọ sáu mươi của mình sau khi con trai rời Lâm An thành liền không có trở lại, cuối cùng nghênh đón chính là tin tức hắn chết trận, cũng chính là từ khi đó, Cố phủ phát sinh biến hóa.


Người làm dân chúng, hận nhất chính bọn Bắc đồ quân xâm lấn quốc thổ, đó là dân du mục ở phía Bắc, hành tung bất định, thích đánh bất ngờ, phương bắc có nhiều dãy núi là nơi bọn hắn thích tụ tập, mỗi khi đến mùa thu hoạch, bọn họ sẽ xâm phạm quy mô lớn, cướp sạch lương thực những thôn xóm gần đó, bao gồm phụ nữ và trẻ em, làm con tin giao dịch với triều đình.


Mọi người nghe được tin tức này phản ứng đều các không giống nhau, Lâm An thành khoảng cách với biên quan Dương quan khá xa, người bình thường cũng không để tin tức này trong lòng, mà ở trong Bát vương phủ, Bát vương phi vừa mới tỉnh lại sau cơn hôn mê, vừa tỉnh dậy là bà liền cầm lấy tay Bát vương gia vội vàng nói, "Vương gia, tại sao ông lại để Mặc nhi tiếp tục ở đó a, mau gọi hắn trở về đi, mau lên."


Lúc ban đầu tiểu nhi tử nói muốn đi Dương quan nàng là người đầu tiên không đồng ý, bất quá về sau bị hắn thuyết phục, lúc này thiên hạ cũng thái bình rồi, cũng không có chiến sự, nhiều lắm thì trừ phiến loạn, con trai cũng sẽ không có chuyện gì, vì vậy cũng liền yên tâm, nhưng hôm nay sắp có chiến tranh, Bắc đồ quan kia hung tàn dã man, giết người trong nháy mắt, con trai lại ở Dương quan có thể sẽ bị nguy hiểm.


"Mặc nhi hắn đã viết thơ trở lại, nói hắn muốn ở lại chỗ dó đánh lui Bắc đồ quân, Lục ca cũng ở đó, sẽ chiếu cố hắn thật tốt." Bát vương gia an ủi.


"Hôm nay chỗ đó cũng không an toàn gì, Lục ca làm sao lúc nào cũng nhìn hắn chằm chằm được, tại thời điểm trừ phiến loạn Mặc nhi cũng làm quân tiên phong, hôm nay là chiến tranh thì đao kiếm không có mắt, vương gia, đứa con trai của chúng ta, nếu là hắn xảy ra điều gì ngoài ý muốn, thiếp làm sao sống nổi, đúng rồi, để thiếp vào cung cầu xin nương nương, để nương nương cầu xin Hoành Thượng gọi Mặc nhi về." Bát vương phi giãy giụa muốn xuống giường, bị Bát vương gia ấn về, một bên Thế tử phi nhìn xem không nói không rằng.


"Hồ nháo, vì vậy chuyện quấy nhiễu Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu, nàng muốn bọn họ nghĩ thế nào, lúc này mà gọi hài tử về, nàng là muốn cho hắn làm con rùa đen rút đầu sao, có công thì xung phong nhận, có biến thì trốn về, nàng muốn hắn bị người đời nói không thể ngóc đầu sao."


Bát vương phi khóc sụt sùi không nói lời nào, Bát vương gia thở dài một hơi, "Đứa nhỏ này từ nhỏ đã có chủ kiến, chúng ta cũng phải tin tưởng hắn sẽ tự chiếu cố mình tốt, nàng nghỉ ngơi thật tốt đi, ta đi ra ngoài một chuyến." Đỡ Bát vương phi nằm xuống, Thế tử phi đi theo hắn đến ngoài buồng, Bát vương gia thấp giọng dặn dò, "Chiếu cố vương phi cho tốt, đừng để nàng tiến cung nha."...


Tác giả có lời muốn nói: Cám ơn nhóm muội tử đã quan tâm, Ryoko sẽ nghỉ ngơi sớm ~

Tiểu Mặc tử muốn nỗ lực phấn đấu sao ~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 186 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Delospaulina, hanhdang, hanhphucgiandon, hdung, Hoacamtu, Linh Louis, NTVH, Thanh Xuân 430, Train, Um-um, zin898 và 546 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 262 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.