Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 335 bài ] 

Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

 
Có bài mới 28.06.2015, 15:16
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 20.02.2015, 08:54
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 335
Được thanks: 7037 lần
Điểm: 11.4
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch (Q1- Chương 53) - Điểm: 32
Chương 54: Bàn bạc điều kiện, gia nhập Cố thị

Trong lòng Trương Tiểu Quần cũng không nhịn được, ban đầu bà cũng không ưa gì Ngôn Hân Nghiên, mấy hôm nay nghe lời con gái bà, đối xử với nó tốt một chút, nếu có thể trèo vào nhà họ Cố, cũng có thể giúp con gái được không ít việc, nhưng bây giờ lại đâm thủng sọt, quả nhiên con gái do tiện nhân sinh, thì chính là kỹ nữ, miệng bà tuôn ra những lời nói ác liệt:

“Ngôn Hân Nghiên, tại sao cô y hệt mẹ cô, ngoại trừ quyến rũ đàn ông thì cô còn có thể làm gì!”

Ngôn Hân Nghiên đã khóc đến sắp tắt thở, cô không nghĩ hạnh phúc ngày hôm qua cô có được, hoàn toàn là một âm mưu đã được sắp đặt trước, cô bây giờ ngay cả tư cách chất vấn người khác cũng không được!

“Tôi đã nói rồi, loại con gái bẩn thỉu này, đừng có mang ra ngoài chỉ tổ mất mặt mà thôi.”  Trương Tiểu Quần đã giận đến miệng không biết chừng mực.

Sắc mặt Ngôn Cử Trọng đã xấu đến không thể xấu hơn

Cố Diệu ngồi xem kịch, trong lòng cảm thấy thoải mái, Ngôn Cử Trọng còn dùng loại chuyện này để ép buộc ông, như thế trộm gà không được còn mất nắm thóc:

“Anh chị thông gia, chuyện trong nhà anh chị vẫn nên tự mình giải quyết thì hơn, tôi cũng rất thích Hân Nghiên, cũng định để Tử Thần đối với con bé, nhưng không ngờ….Không sao, không sao, với danh tiếng của nhà họ Ngôn các người, cũng có thể tìm được nhà khá giả khác.”

Gằn từng câu từng chữ, tràn đầy châm chọc nói.

Cả người Ngôn Cử Trọng tức giận không nhẹ nhưng không thể phản bác, đột nhiên từ trên ghế sofa đứng dậy, lạnh lùng nói: “Còn không ngại xấu hổ sao? Về cho tôi.”

“Đợi chút.” Cố Diệu bỗng nhiên kêu ông ta, ý vị thâm trường nói: “Ông thông gia, phàm là làm việc gì, cũng nên chừa một đường lui, tính tình quá nóng nảy thì dễ dàng nếm trải thất bại.”

Cố Diệu tựa hồ có ngụ ý ám chỉ.

Sắc mặt Ngôn Cử Trọng khó coi đến không gì sánh được, nhanh chóng rời khỏi.

Trương Tiểu Quần cũng liều mạng lôi kéo Ngôn Hân Nghiên rời đi, Ngôn Hân Đồng cũng theo đi ra ngoài.

Trong phòng trong nháy mắt yên tĩnh rất nhiều, Cố Diệu đương nhiên rất vui vẻ, quay mặt lại nói với Cố Tử Hàn: “Tử Hàn, đi theo khuyên ba vợ của con, kẻo ông ấy tức giận đến lên máu đấy.”

“Được, ba” Cố Tử Hàn từ trên ghế sofa đứng dậy, đi ra ngoài.

Thời điểm đi ra, lại quay đầu nhìn thoáng qua Kiều Tịch Hoàn, đôi mắt hơi nheo lại.

Giờ khắc này, hành động của Cố Diệu chính là muốn anh rời khỏi.

Nhưng mà muốn anh đi để làm gì?!

Sắc mặt anh trầm xuống, đi ra khỏi biệt thự Cố gia.

Cố Diệu nhìn Cố Tử Hàn rời đi, quay đầu nói với Kiều Tịch Hoàn: “Con theo bố vào thư phòng một chuyến.”

“Dạ.” Kiều Tịch Hoàn vui vẻ theo chân Cố Diệu.

Bên trong thư phòng, Cố Diệu nở nụ cười, uống một hớp Thiết Quan Âm, nói với Kiều Tịch Hoàn: “Quả nhiên không làm ba thất vọng, Ngôn Cử Trọng, người đàn ông này, luôn đối nghịch với ba khắp nơi, quả thực quyết định biến thông gia thành thù, nếu như ba không nể tình thằng Hàn thì đã sớm ra tay rồi, lần này xem như là chút giáo huấn giành cho ông ấy, lúc nào cũng tự cho mình là đúng.”

“Cảm ơn ba.” Kiều Tịch Hoàn rất ổn trọng, không có một chút đắc ý.

Cố Diệu càng ngày càng không khỏi cảm thấy hài lòng về Kiều Tịch Hoàn, nhướng mày: “Ba đã giữ đúng lời hứa với con, con cũng nên tuân thủ lời hứa về chuyện của James tiên sinh.”

“Trước khi nói về chuyện của James tiên sinh, con có một yêu cầu quá đáng.”

Cố Diệu nhíu mày.
“Con biết ba luôn không thích phụ nữ tham gia vào việc công ty, con không cầu chức vị gì, con chỉ hoàn thành hạng mục của James tiên sinh, cần công ty hỗ trợ.”

Cố Diệu im lặng, không có trả lời.

“Ba, ba suy nghĩ một chút đi, cho dù ba không muốn con đến công ty, con vẫn tuân thủ lời hứa nhưng phải nhờ Tử Hàn một tay, như vậy rất phiền phức.” Kiều Tịch Hoàn biểu hiện hết sức rộng lượng nói.

“Ba cần suy nghĩ một chút, con ra ngoài trước đi.”

“Được ba.”

Kiều Tịch Hoàn đi ra khỏi thư phòng.

Cô không lo lắng, bởi vì trên thương trường Cố Diệu là người có lòng tham không đáy, phàm là chuyện có lợi, sẽ không dễ dàng buông tay, danh tiếng trên thương trường cũng không tốt cho lắm, năm đó Hoắc Tiểu Khê không muốn bàn chuyện làm ăn với Cố Diệu, bởi vì cô cảm thấy loại thương nhân này quá xem trọng lợi ích, cho nên luôn nhiều lần lảng tránh ông ta.

Cũng bởi vì vậy, nên Cố Diệu ghi hận với Tề Lăng Phong, ông ta nghĩ rằng Tề Lăng Phong là người vong ân phụ nghĩa, không niệm tình thân.

….

Biệt thự nhà họ Ngôn.

Sắc mặt người nhà họ Ngôn cực kì không tốt ngồi ở trong phòng khách, Ngôn Hân Nghiên khóc lóc.

“Đừng khóc, thật đúng là sao chổi, nhà chúng tôi bị cô khóc đến sắp suy rồi.” Trương Tiểu Quần nói một cách hung dữ.

“Được rồi mẹ, đừng làm ầm ỹ nữa, Hân Nghiên, trở về phòng của em đi.” Ngôn Hân Đồng lộ dáng vẻ của chị hai.

Ngôn Hân Nghiên đáng thương tội nghiệp lên lầu.

Ngôn Hân Đồng nhìn Ngôn Hân Nghiên rời đi, quay đầu nói với mẹ mình: “Mẹ có nói nó nhiều lần cũng vô dụng thôi, hiện tại dù sao cũng đều là sự thật, đời này con cũng không trông đợi nó có thể giúp được con cái gì.”

Trương Tiểu Quần âm dương quái khí châm chọc: “Năm đó không biết tại sao lại cho nó vào cửa. Ông nên đưa bà vợ nhỏ của ông cùng về luôn, nhìn xem có thể gây cho ông bao nhiêu rắc rối?! Đúng là con hoang, thành sự không đủ, bại sự có thừa.”

Sắc mặt Ngôn Cử Trọng càng khó coi: “Bà nói đủ chưa?!Mấy năm nay bà đối với Hân Nghiên như thế nào trong lòng mọi người đều biết rõ, chuyện năm đó tôi làm sai, mấy năm nay bà cũng trả hết lên người của Hân Nghiên đủ rồi.”

“Ngôn Cử Trọng, ông có ý gì, bây giờ ông đang trách tôi đối xử không tốt với đứa con hoang của ông sao?! Ông có ý gì? Chuyện năm đó ông làm toàn bộ giới thượng lưu đều biết,tôi làm thế nào nhẫn….”

Cố Tử Hàn cũng theo đến đây, nghe bọn họ cãi nhau đương nhiên sắc mặt cũng không tốt: “Anh ra ngoài chờ em.”

Ném lại một câu, Cố Tử Hàn đi thẳng ra khỏi biệt thự.

Ngôn Hân Đồng nhìn bóng lưng của Cố Tử Hàn cuối cùng nhịn không được hét lớn: “Các người đừng làm ầm ỹ nữa được không? Chưa ngại con ở nhà họ Cố chưa đủ mất mặt sao?!”

Ngôn Cử Trọng và Trương Tiểu Quần dừng lại một chút, không nói gì nữa.

“Ba, nhiều năm như vậy, Hân Nghiên cũng không trách mẹ con đối với em ấy không tốt, nhưng mà ba xem nó đã làm gì?!” Ngôn Hân Đồng cũng không thích Ngôn Hân Nghiên, thường xuyên bắt nạt cô ta.

“Ba biết Ngôn Hân Nghiên có lợi với con, nhưng mà dù sao cũng là con gái của ba, hơn nữa sự thật đã thế rồi, còn có biện pháp gì nữa.” Ngôn Cử Trọng không thể không nói, rõ ràng có chút bao che khuyết điểm.

Trương Tiểu Quần lại muốn tranh cãi nhưng Ngôn Hân Đồng đã dùng ánh mắt ngăn bà lại.

Trương Tiểu Quần nhịn xuống, không nói nữa.

“Thôi, chuyện đã vậy rồi, Tử Hàn vẫn còn đang ở ngoài xe chờ con, con đi về trước.” Ngôn Hân Đồng nói, nháy mắt ra hiệu với Trương Tiểu Quần.

Trương Tiểu Quần liền hiểu cho nên mở miệng: “Mẹ đưa con ra cửa.”

“Ừm.”

Ngôn Hân Đồng và Trương Tiểu Quần đi ra khỏi phòng khách, khi ở vườn hoa thì ngừng lại: “Mẹ, đừng nói là mẹ, con cũng chẳng nhịn được giọng điệu như vậy, ba bao che khuyết điểm, chúng ta lại làm ầm ỹ trước mặt ông ấy, ngược lại sẽ làm ảnh hưởng đến tình cảm của ba và mẹ. Con sẽ không bỏ qua cho Ngôn Hân Nghiên, Tử Hàn đang cần bàn bạc một vụ làm ăn, đến lúc đó mẹ sắp xếp một chút, đưa Ngôn Hân Nghiên lên giường của người đó đi, dù sao con tiện nhân này đã quen hầu hạ nhiều đàn ông rồi.”

“Được, con cho mẹ thời gian, bất cứ lúc nào cũng được. Con tiện nhân đó, đến làm gái cũng cất nhắc cô ta, không bảo cô ta đi chết là may lắm rồi.” Trương Tiểu Quần hung tợn nói, năm đó, mẹ của Ngôn Hân Nghiên là bị bà ép phải tự sát!

“Đến lúc đó, con sẽ điện thoại cho mẹ, mẹ chú ý, đừng để ba biết.”

“Yên tâm.” Trương Tiểu Quần đã tính toán trước mọi việc.

Ngôn Hân Đồng và Trương Tiểu Quần nói thêm vài câu, rồi đi ra cửa.

Cố Tử Hàn ở trên xe, sắc mặt vẫn luôn rất lạnh, nhìn Ngôn Hân Đồng nhàn nhạt hỏi: “Mẹ em nói sao?”

“Nói, anh cứ yên tâm.” Ngôn Hân Đồng nói.

Cố Tử Hàn gật đầu.

Xe chạy trở về biệt thự nhà họ Cố.

“Tử Hàn, hôm nay Kiều Tịch Hoàn lại diễu võ dương oai ở nhà họ Cố.” Ngôn Hân Đồng bỗng nhiên mở miệng.

Sắc mặt anh ta vẫn lạnh lùng như cũ nhưng đáy mắt đã có chút biến đổi.

Ngôn Hân Đồng không nhiều lời, kỳ thật, Cố Tử Hàn nghĩ nhiều hơn cô. Chỉ là, cô không chịu nổi, trong khoảng thời gian này, Kiều Tịch Hoàn đều chiếm thượng phong ở khắp nơi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 28.06.2015, 21:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 20.02.2015, 08:54
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 335
Được thanks: 7037 lần
Điểm: 11.4
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch (Q1- Chương 54) - Điểm: 30
Cứ hứa rồi lại thất hứa, hôm nay bù cho mấy bạn 2 chương luôn, mai sẽ là 2c/ngày

Chương 55: Cảm giác đã lâu.

Tiêu Dạ quả nhiên một đêm không về.

Sáng sớm, Diêu Bối Địch rời giường sớm, làm bữa ăn dinh dưỡng cho Tiêu Tiếu.

Chiên trứng gà, bỏ thêm một chút cà rốt, nấu cháo trắng, bánh mì thêm một ít jam bông, làm xong tất cả, cô mới đi gọi Tiêu Tiếu rời giường, khi giúp Tiêu Tiếu rửa mặt, mặc xong quần áo thì vừa vặn nhìn thấy Tiêu Dạ trở về.

Tiêu Dạ ngẩng đầu nhìn bọn họ, sắc mặt khẽ biến.

Tiêu Tiếu nhìn thấy Tiêu Dạ, cười hết sức ngọt ngào: “Ba.”

Tiêu Dạ nhíu mày một chút, gật đầu.

Diêu Bối Địch mang theo Tiêu Tiếu xuống lầu, thuận miệng nói: “Ăn sáng chưa? Anh có muốn cùng ăn không?”

Tiêu Dạ vốn chuẩn bị đi lên lầu, do dự một chút, xoay người đi về phía bàn ăn.

Kỳ thật, Diêu Bối Địch chỉ thuận miệng hỏi, cô mấp máy môi, cô vốn chỉ chuẩn bị có 2 phần, sau khi ngồi xuống, cô rất tự giác đem phần ăn của mình nhường cho Tiêu Dạ, còn mình thì ăn cháo trắng với một khúc bánh mì.

Trên bàn cơm rất yên tĩnh, đây là lần đầu tiên một nhà ba người ngồi ăn cơm.

Tiêu Dạ trước đây ít khi ăn cơm với cô, Tiêu Tiếu lại ít qua đây, cho nên những chuyện như thế này, là lần đầu tiên gặp phải.

“Tiếu Tiếu, tại sao con lại bỏ cà rốt ra ngoài, mẹ đặc biệt làm cho con, ăn rất bổ.” Diêu Bối Địch nhìn những khoanh cà rốt ở ngoài bát cơm của Tiêu Tiếu có chút tức giận nói.

Tiêu Tiếu chu miệng không vui: “Ba cũng vậy.”

Diêu Bối Địch chuyển mắt, nhìn đến phần ăn của Tiêu Dạ, quả nhiên đã lựa cà rốt bỏ ra ngoài, giống y chang Tiêu Tiếu.

Tiêu Dạ cảm thấy tầm mắt của người phụ nữ đối diện, sắc mặt anh hơi trầm xuống, ba bước thành hai giải quyết cho xong bữa sáng, thô lỗ bỏ bát xuống rồi đi thẳng lên lầu hai.

Tiêu Tiếu nhìn bóng lưng của Tiêu Dạ, quay đầu hỏi Diêu Bối Địch: “Mẹ, có phải ba không thích con?”

“Làm sao có thể?” Diêu Bối Địch cười ngượng ngùng, nhưng lại không tìm thấy từ khác.

“Con cảm thấy mỗi lần con đến đây, ba đều không có ở nhà, bởi vì ba không thích con cho nên mới cố tình tránh mặt con.” Tiêu Tiếu có chút ủy khuất nói.

Diêu Bối Địch cắn môi.

Không phải ba con cố tình tránh con, mà là mẹ cố tình chọn thời gian khác nhau.

Diêu Bối Địch nhẹ nhàng vuốt đầu của Tiêu Tiếu: “Công việc của ba rất bận, ngoan, con lớn rồi sẽ hiểu thôi.”

“Dạ.” Tiêu Tiếu gật đầu, cho dù hoàn toàn không hiểu.

Diêu Bối Địch nói sang chuyện khác: “Tiếu Tiếu ăn nhanh đi, bằng không sẽ muộn mất.”

“Được.” Tiêu Tiếu ăn từng ngụm.

Diêu Bối Địch nhìn về phía lầu hai, híp mắt.

Chờ con lớn lên sẽ hiểu, ba con không phải không thích con, mà là không yêu mẹ.

….

Ngôn Hân Đồng từ nhà họ Ngôn trở về biệt thự Cố gia.

Cố Tử Hàn trực tiếp trở về công ty.

Ngôn Hân Đồng vừa đi vào phòng khách, đã nhìn thấy Kiều Tịch Hoàn từ trên lầu đi xuống, lúc nhìn thấy cô ta, khóe miệng hơi cong lên.

Rõ là, âm hồn không tan.

Ngôn Hân Đồng nhìn Kiều Tịch Hoàn, sắc mặt vô cùng khó coi.
“Em dâu, ba của cô không sao chứ, tôi thấy lúc ông ấy rời đi, sắc mặt không được tốt lắm.” Kiều Tịch Hoàn nhìn qua rất quan tâm: “Cũng khó trách, cô nói xem, Hân Nghiên bình thường ngoan ngoãn như vậy, tại sao sau lưng lại vụng trộm…”

“Kiều Tịch Hoàn, cô đừng có ở đây khoe khoang, lần này tôi thua trong tay cô chỉ do tôi xui xẻo mà thôi.”

“Không phải xui xẻo.” Kiều Tịch Hoàn sửa lại: “Mà là tài nghệ không bằng người.”

“Cô.”

“Em dâu, tôi nhớ tôi đã từng nhắc nhở cô, em cô là người của nhà họ Ngôn, cô ta làm sai chuyện gì ở nhà họ Cố, đều có quan hệ mật thiết với cô, tôi nghĩ cho dù ba mẹ không nói ra nhưng mà trong lòng cũng có ý này, cô tự giải quyết cho tốt đi.”

“Kiều Tịch Hoàn, cô có gì đặc biệt hơn người.” Ngôn Hân Đồng nén không được lửa giận.

“Không có gì giỏi cả, chỉ là người cô không thể chọc vào.” Đôi mắt Kiều Tịch Hoàn căng thẳng, gằn từng tiếng, hung hăng uy hiếp:

“Cảnh cáo cô lần cuối cùng, nếu như còn cố ý bới móc, tôi sẽ không hạ thủ lưu tình.”

Ném lại một câu, Kiều Tịch Hoàn đi thẳng ra phòng khách.

Cô phải cảm ơn Cố đại thiếu, về tình về lý, chuyện này có thể viên mãn như vậy, ít nhiều cũng có công lao của anh.

Bước chân của cô dừng lại ở trước nhà ấm.

Cố Tử Thần quả nhiên ngồi ở bên trong đang cắt tỉa hoa.

Kiều Tịch Hoàn đi qua, ngồi xổm xuống bên cạnh anh, bất thình lình mở miệng nói:

“Cố Tử Thần, anh đơn giản như những gì tôi nhìn thấy sao?”

Tay Cố Tử Thần dừng lại một chút: “Vậy, cô cũng đơn giản như những gì tôi nhìn thấy sao?”

Kiều Tịch Hoàn trầm mặc một giây, hồi đáp: “Không phải.”

Cô không phải, bởi vì cô căn bản không phải Kiều Tịch Hoàn.

Cố Tử Thần buông kéo xuống, quay đầu nhìn Kiều Tịch Hoàn, cố gắng chống đỡ mình ngồi lên xe lăn, đẩy xe lăn đi ra ngoài.

“Này, anh còn chưa trả lời câu hỏi của tôi.” Kiều Tịch Hoàn gọi anh.

“Tôi nghĩ cô tới là muốn cảm ơn tôi.” Cũng không quay đầu lại, nói.

“Anh muốn tôi cảm ơn anh như thế nào?” Kiều Tịch Hoàn lớn tiếng hỏi.

Cố Tử Thần ngừng một chút: “Đừng hỏi tôi mọi thứ”

Kiều Tịch Hoàn biết ngay, như thế nào cũng bị thằng nhải này tính kế.

Cô cắn môi, bỗng nhiên nói thêm: “Tôi muốn nhờ anh giúp tôi.”

“….”

“Tôi muốn vào công ty.” Kiều Tịch Hoàn nói.

Cố Tử Thần quay đầu nhướng mày: “Không phải cô đã bàn điều kiện với ba tôi sao?”

Kiều Tịch Hoàn nhíu mày, cảm thấy mọi chuyện của cô, Cố Tử Thần đều biết.

“Ba tôi vừa mới nói với tôi.” Cố Tử Thần giải thích, không muốn Kiều Tịch Hoàn lại lãng phí thời gian trên người anh.

“Vậy anh nói với ông ấy như thế nào?”

“Tôi nói tùy ông ấy.”

“Anh….” Kiều Tịch Hoàn tức chết!

Cố Tử Thần đã rời đi.

Anh không biết mục đích hiện tại là gì, dĩ nhiên anh sẽ không nhấc đá đập chân mình, Kiều Tịch Hoàn cô gái này rõ ràng là lai giả bất thiện*

*: Người đến không có ý tốt.

Buổi tối, sau cơm chiều, mọi người trở về phòng.

Kiều Tịch Hoàn lại bị Cố Diệu gọi đến thư phòng.

Kiều Tịch Hoàn rất ngoan ngoãn ngồi ở trước mặt Cố Diệu, chờ ông mở miệng.

“Ba nghĩ rồi, con muốn vào công ty, cũng được thôi.” Cố Diệu nói một cách gọn gàng dứt khoát.

Kiều Tịch Hoàn cười xán lạn: “Cảm ơn ba.”

“Con đừng mừng vội, vào công ty ba sẽ  sắp xếp cho con ở bộ phận kế hoạch, chủ yếu là liên quan đến dự án của James tiên sinh và công ty Hoàn Vũ, nếu như con có thể đoạt được kế hoạch đó, con sẽ được chọn ở lại công ty giúp ba. Dĩ nhiên, nếu như không được, thì an phận ở nhà dạy con.”

“Dạ ba, con sẽ cố gắng.” Kiều Tịch Hoàn gật đầu.

Khoảnh khắc ấy, cô vui vẻ xuất phát từ đáy lòng.

Đây là bước đầu tiên cô bước vào Cố thị, cũng là bước đầu để cô giao phong chính diện với Tề Lăng Phong.

Cô dĩ nhiên phải nắm chặt cơ hội tốt này.

“Thứ hai tuần sau đi làm, trở về thông báo với Tử Thần đi.”

“Được.”

Kiều Tịch Hoàn đi ra khỏi thư phòng, gặp phải Cố Tử Hàn, Cố Tử Hàn nhìn thấy cô từ thư phòng đi ra, sắc mặt hơi biến đổi, khi bước chân hai người đối diện nhau, Cố Tử Hàn hung hăng nói:

“Kiều Tịch Hoàn, cô rốt cuộc muốn làm cái gì?!”

“Cách anh càng gần mà thôi.” Kiều Tịch Hoàn hồn nhiên nói.

Cố Tử Hàn hung hăng nhìn cô.

Kiều Tịch Hoàn tự nhiên, trở lại phòng của mình.

Cảm giác bị người ta nắm mũi dẫn đi, thật không tốt phải không, Cố Tử Hàn?!

Năm đó, anh đã đối đãi với Kiều Tịch Hoàn như vậy, bây giờ cô chỉ ăn miếng trả miếng mà thôi.

Kiều Tịch Hoàn trở lại phòng, tâm tình rất vui vẻ, nhìn gương mặt như cá chết của Cố Tử Thần cũng không cảm thấy khó chịu, còn chủ động đến khoe khoang nói:

“Thứ hai tuần sau, tôi đi làm rồi.”

Cố Tử Thần lạnh lùng nhìn cô một giây: “Cô đang khoe khoang?”

“Cố đại thiếu cũng biết đùa, trẻ nhỏ dễ dạy nha.” Kiều Tịch Hoàn cười hết sức khoa trương.

Sắc mặt Cố Tử Thần trầm xuống.

“Không thể không cảm thán, cảm giác đã lâu rồi.” Kiều Tịch Hoàn cầm áo ngủ, rất vui vẻ chạy vào trong phòng tắm.

Thời điểm tắm rửa, tựa hồ nghe được tiếng hát ở bên trong vọng ra.

Giọng hát của Kiều Tịch Hoàn, thật không dám khen tặng!

Cố Tử Thần hoàn hồn, môi mỏng nhếch lên, cái gì gọi là…Cảm giác đã lâu?!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 29.06.2015, 23:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 20.02.2015, 08:54
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 335
Được thanks: 7037 lần
Điểm: 11.4
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch (Q1- Chương 54+55) - Điểm: 29
Chương 56: Ngày đầu tiên đi làm.

Cách thứ hai tuần sau đi làm còn bốn ngày.

Kiều Tịch Hoàn muốn tận dụng 4 ngày nay để xử lý chút việc riêng của mình.

Sau khi cô ăn điểm tâm sáng, trực tiếp đi tới công ty Cổ Vân Sơn, tiếp tân nhìn thấy cô, vội vàng nói: “Kiều tiểu thư, ông chủ của chúng tôi ở trong văn phòng chờ cô.”

Kiều Tịch Hoàn mỉm cười, đi vào.

Cổ Nguyên ngồi ở trước mặt bàn đồ cổ, nhìn thấy Kiều Tịch Hoàn đi vào cũng không có biểu cảm gì đặc biệt: “Đồ cổ của cô.”

Ánh mắt của anh ra hiệu đồ cổ đặt ở trên bàn trà.

Kiều Tịch Hoàn quay đầu nhìn những thứ được đặt ngay ngắn trên bàn.

“Tôi đã kiểm tra từng chi tiết hệ số rồi.” Cổ Nguyên liếc mắt nhìn bản số liệu nói.

“Làm thế nào để cảm ơn anh?” Kiều Tịch Hoàn hỏi.

“Cô trả tiền cho tôi.” Cổ Nguyên gằn từng tiếng nói.

Kiều Tịch Hoàn cười cười, Cổ Nguyên này bình thường không phải là người thù dai a! Cô cắn môi: “Giữa trưa mời anh ăn cơm, hm?”

“Cô lại muốn làm gì?” Cổ Nguyên dùng vẻ mặt phòng bị nhìn cô.

“Không muốn gì cả.” Kiều Tịch Hoàn cười hết sức thuần khiết.

“Kiều Tịch Hoàn, cô rốt cuộc có quan hệ gì với Hoắc Tiểu Khê?” Cổ Nguyên nhìn khuôn mặt vốn không tồn tại trong ký ức của anh, hung hăng hỏi.

“Anh cảm thấy sao?” Kiều Tịch Hoàn không chút để ý hỏi.

“Mẹ nó, nếu như tôi biết thì cần gì hỏi cô?!” Tính tình tốt của anh, mỗi khi gặp người phụ nữ này đều không nhịn được.

Kiều Tịch Hoàn nhịn không được cười to lên: “Cổ Nguyên, anh hà tất phải truy tìm nguyên nhân để làm gì, anh chỉ cần biết tôi sẽ không hại anh, anh cũng nói vậy với Diêu Bối Địch.”

Cổ Nguyên lạnh lùng suy nghĩ.

“Tôi biết, bây giờ tôi có nói gì anh cũng không nghe lọt tai, tôi cũng không quấy rầy anh, nhưng mà Cổ Nguyên, người bạn như anh, tôi đã chấm rồi.” Kiều Tịch Hoàn đứng lên, ôm lấy những món đồ cổ đã được giám định xong, khi đi ra khỏi phòng làm việc:

“Hoắc Tiểu Khê, người phụ nữ không tim không phổi ấy không đáng để anh hoài niệm đâu.”

Cổ Nguyên nhìn bóng lưng người phụ nữ ấy, cảm thấy cô quá mức quen thuộc, quen thuộc giống như Hoắc Tiểu Khê, anh không tin vào chuyện dịch dung thuật, hay là phẫu thuật thẩm mỹ đổi thai hoán cốt, nhưng anh đã từng nghi ngờ Kiều Tịch Hoàn, cũng đã từng điều tra, nhưng kết quả điều tra là, trên thế giới này quả thật có người tên là Kiều Tịch Hoàn, hơn nữa lý lịch từ khi sinh ra cho đến lớn, không thể tự nhiên xuất hiện, cho dù Hoắc Tiểu Khê có thể biến thành Kiều Tịch Hoàn, thì thân hình cũng không thể biến được!

Anh có chút luống cuống vò vò tóc của mình, Hoắc Tiểu Khê là cô gái không tim không phổi, không đáng để anh nhớ tới, không đáng! Anh cầm lấy điện thoại gọi:

“Bối Địch.”

“Sao vậy, Cổ Nguyên?” Bên kia truyền đến giọng nói quan tâm của Diêu Bối Địch.

“Ban nãy, Kiều Tịch Hoàn lại tới nữa.”

“Không phải anh động lòng với người ta chứ?” Diêu Bối Địch nói giọng trêu chọc: “Người ta đã có gia đình rồi đấy.”

“Cậu nói đi đâu thế hả?” Cổ Nguyên tức giận nói.

“Vậy cậu đặc biệt gọi điện thoại cho tôi làm gì?”

“Tôi chỉ cảm thấy…” Cổ Nguyên cũng nói không nên lời, bởi vì quả thật anh không có gì để nói với Diêu Bối Địch, chỉ là có chút phiền muộn nhưng không biết trút ra như thế nào.

“Đừng tự dồn bản thân vào chân tường, Kiều Tịch Hoàn ko phải là Hoắc Tiểu Khê, cậu đừng nghĩ nhiều quá.” Diêu Bối Địch an ủi.

“Ừ.” Cổ Nguyên gật đầu.

Anh quả thật đã suy nghĩ nhiều quá.

“Không nói nữa, tớ còn có chút việc, khi nào rảnh thì mọi người cùng nhau ăn cơm.”

“Được, bye.”

Cúp điện thoại, Diêu Bối Địch như có vẻ đăm chiêu.

Đời này của Cổ Nguyên, sợ là không thể thoát khỏi bóng ma của Hoắc Tiểu Khê.

Nhưng mà, Hoắc Tiểu Khê đã từng là một người không sợ trời không sợ đất, làm sao có thể dễ dàng rời khỏi thế giới này, cô vẫn cho là nếu Hoắc Tiểu Khê không có bị tai nạn giao thông, thì nhất định sẽ không cam lòng rời khỏi thế giới này.

Đúng là, việc đời thật khó lường.



Thứ hai, quang đãng.

Ngày đầu tiên Kiều Tịch Hoàn đi làm.

Kiều Tịch Hoàn thay một bộ đồ công sở, dẫm lên đôi giày cao gót 7cm đi ra khỏi biệt thự nhà họ Cố.

Bên ngoài biệt thự, một chiếc xe màu đen đang đỗ, hiển nhiên đó là xe của Cố Tử Hàn, Ngôn Hân Đồng đang giúp anh ta sửa sang quần áo, Ngôn Hân Đồng nhìn thấy Kiều Tịch Hoàn tinh thần hưng phấn xuất hiện ở trước mặt cô ta, sắc mặt liền đen lại, ai không biết lão Cố rất ghét phụ nữ nhúng tay vào việc công ty, nhưng hôm nay lại để cho Kiều Tịch Hoàn đi làm?! Cô cắn môi đỏ tươi, dựa vào cái gì, công việc cả ngày của cô chỉ là đưa đón con đến trường, sau đó chờ chồng về nhà, dựa vào cái gì cô là sinh viên tốt nghiệp đại học lại bị đối đãi như vậy, nếu như chuyện này bị đồn ra ngoài, Ngôn Hân Đồng cô còn biết đặt mặt mũi vào chỗ nào?

Cố Tử Hàn tiếp nhận túi công văn trên tay Ngôn Hân Đồng, nhìn thoáng qua Kiều Tịch Hoàn: “Ba nói bảo tôi chờ cô cùng đi làm.”

“Cảm ơn.” Khóe miệng Kiều Tịch Hoàn nhếch lên, theo Cố Tử Hàn ngồi vào trong xe.

Ngôn Hân Đồng nhìn phương hướng chiếc xe màu đen rời đi, trong lòng tức giận đến phát cáu! Kiều Tịch Hoàn rốt cuộc có năng lực gì, cô cảm thấy từ sau khi cô ta ra tù, tất cả nhất cử nhất động đều phát triển theo phương thức của cô ta, cô ta muốn cái gì, mục đích của cô ta là gì, dường như tất cả mọi thứ đều thuận buồm xuôi gió?!

Đến tột cùng, Kiều Tịch Hoàn đang mưu tính cái gì? Hoặc là nói, Cố Tử Thần đang mưu tính cái gì?!

Cô ta cắn môi, cực ki khó chịu.

Cô cười càng thêm vui vẻ, nhưng Cố Tử Hàn lại không vui vẻ.

Bên trong xe hơi màu đen yên tĩnh, cả đoạn được đều rất im lặng, tầm mắt của Kiều Tịch Hoàn vẫn luôn nhìn ngoài cửa sổ, cô buộc tóc đuôi ngựa, mặc váy công sở màu đen, dáng người vẫn yểu điệu như cũ, dáng người như thế, giỏi giang lại không mất vẻ phong tình. So với sinh viên đại học mới ra trường thì xinh đẹp hơn một chút, còn so với những nữ cường nhân đã trải qua kinh nghiệm chiến trường, thì lại lộ vẻ uyển chuyển hàm xúc, nói chung, nếu tăng một phần hay thiếu một phần cũng không được.

Cố Tử Hàn dời mắt khỏi người cô, anh ta rất kinh ngạc, Cố Diệu để cho Kiều Tịch Hoàn đến công ty làm, dựa theo tác phong làm việc của ông, bất cứ lúc nào cũng luôn đề phòng sản nghiệp của nhà họ Cố rơi vào tay người ngoài, tại sao lại để cho Kiều Tịch Hoàn đến công ty làm việc? Cả con ruột của mình sau khi lập gia đình cũng không cho nhúng tay vào việc của công ty, huống chi là con dâu?

Đôi mắt anh căng thẳng, Kiều Tịch Hoàn rốt cuộc có năng lực gì, hay do Cố Tử Thần gian lận?

Đôi mắt chợt lóe lên tia âm hiểm và tà ác.

Kiều Tịch Hoàn quay đầu, trùng hợp nhìn thấy tia sáng vẫn chưa cất kỹ trong mắt của Cố Tử Hàn.

Cô âm thầm cười, giả bộ như không biết, khóe miệng kéo ra đường cong đẹp mắt:

“Còn xa không?”

“Vội như vậy sao?” Cố Tử Hàn cười, giọng điệu mang theo châm chọc.

Kiều Tịch Hoàn cười thật ngọt ngào: “Ừ.”

Khoảng thời gian trước nhìn Cố Tử Hàn không hiểu sao tim lại đập rộn lên, giống như mối tình đầu của các cô gái trẻ, mà bây giờ cô nhìn Cố Tử Hàn lại không có cảm giác gì cả, bình tĩnh giống như mặt nước phẳng lặng, không hề có tình cảm.

Cố Tử Hàn khinh thường hừ một tiếng, cũng không quan tâm đến Kiều Tịch Hoàn.

Kiều Tịch Hoàn cũng không cố ý bới móc, khi chưa tìm được điểm mấu chốt của anh ta, cô quyết định, yên lặng xem xét.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 335 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Loverainbowtq, m0n.prim và 118 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

5 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 19, 20, 21

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

7 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 162, 163, 164

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

13 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

19 • [Hiện đại] Hello tiểu thư mặt than - Uyển Uyển

1 ... 16, 17, 18

20 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1131

1 ... 142, 143, 144



Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Cành hồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 293 điểm để mua Nhảy hip-hop
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 396 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 238 điểm để mua Gấu Pooh ngớ ngẩn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 494 điểm để mua Mèo hát
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Mèo bưng cơm
Công Tử Tuyết: Re: [Tổng hợp - Phân tích] Cung Cự Giải - Cancer
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo bưng cơm
TranGemy: CUỘC ĐỜI LÀ HỘP CHOCOLATE, CUỘC ĐỜI LÀ HỘP NỖI BUỒN
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 519 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 493 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 369 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 700 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 630 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 264 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 333 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua CiCi mít ướt
Shin-sama: có đạo hữu nào ở đây không
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 284 điểm để mua Tiên lá
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 244 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 579 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 550 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 476 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 332 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Ông trăng
Tuyền Uri: Thặc là phá của :no5:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 428 điểm để mua Bé xích đu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.