Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 151 bài ] 

Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

 
Có bài mới 27.06.2015, 12:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 05.07.2014, 00:13
Tuổi: 32 Chưa rõ
Bài viết: 19
Được thanks: 294 lần
Điểm: 27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 29
Chương 71: May mắn

   Hà Quyên buồn cười lắc đầu, xoay người muốn đi. Bản thân cô trở thành như vậy, người đầu óc không bình thường không thể nói chuyện.

   “Buông tay!” Hà Quyên bị Thịnh Nhạc Dục bắt lấy cổ tay, nhìn chằm chằm, giận dữ mắng mỏ. Cô không muốn dây dưa.

   “Chúng ta tìm một chỗ tốt nói chuyện.” Thịnh Nhạc Dục một bước cũng không nhường, chính là không muốn buông tay. Nếu Hà Quyên không đáp ứng, ý của anh ta là sẽ ở trong này nói chuyện.

   “Được.” Hà Quyên gật đầu, nếu như vậy, cùng nhau nói ra đi.

   Thịnh Nhạc Dục quay đầu nhìn một chút, đúng lúc bên cạnh có một quán cà phê, kéo Hà Quyên bước đi.

   “Anh không phải lôi kéo tôi, tôi sẽ tự đi.” Hà Quyên chợt vung cánh tay, nếu Thịnh Nhạc Dục còn không buông tay, như vậy cô sẽ phải trở mặt.

   Hà Quyên cương quyết làm cho Thịnh Nhạc Dục vô thức buông lỏng cánh tay. Hà Quyên không thoả hiệp với anh ta chút nào, bình thường, Thịnh Nhạc Dục chưa từng thấy qua. Trong tiềm thức của anh ta, luôn luôn là anh ta nói Hà Quyên là cái gì thì chính là cái đó. Hà Quyên bây giờ, với anh ta thật xa lạ.

   Hơi nhíu mày một cái, Thịnh Nhạc Dục cũng không nói gì. Dù sao cũng đang trên đường lớn, làm gì cũng rất khó coi. Chỉ là nhìn thật sâu Hà Quyên một cái, xoay người đi về phía quán cà phê.

   Vào quán cà phê, ngồi vào một góc yên tĩnh, ghế bành lớn vừa vặn ngăn cách chỗ ngồi kéo ra, không ảnh hưởng đến nhau. Huống chi, giờ tan tầm, trong quán cà phê vốn không có người khách nào, cũng yên tĩnh, là một nơi tốt để nói chuyện.

   Đợi sau khi cà phê mang lên, Thịnh Nhạc Dục nhìn chằm chằm Hà Quyên: “Em có ý gì?”

   Hà Quyên buồn cười hỏi: “Tôi có ý gì? Tôi hoàn toàn không có ý gì. Chúng ta không có một chút quan hệ gì, tôi cho anh vào sổ đen có gì không đúng sao?”

   Chân mày Thịnh Nhạc Dục nhíu chặt, nửa ngày mới nói một câu: “Tôi cho là chúng ta còn có thể là bạn.”

   “Thật xin lỗi, tôi không có rộng lượng như vậy.” Hà Quyên trực tiếp ngăn cản lời nói của Thịnh Nhạc Dục: “Tôi hoàn toàn không chịu nổi sau tổn thương đó. Anh làm tổn thương tôi, còn làm bạn bè.”

   “Đương nhiên, anh có thể nói tôi ích kỷ, nhưng không sao cả. Sau này, cho dù chúng ta là người xa lạ, anh nói cái gì, nghĩ tôi như thế nào, với tôi mà nói cũng không quan trọng.” Hà Quyên tuỳ ý nhún vai, dựa lưng vào ghế ngồi. Cô chính là một người như vậy, đối tốt với cô thì cô sẽ tốt hơn gấp đôi. Đối với cô không tốt…

   Không có lý do gì khi người ta đánh cô má trái, cô còn muốn đưa má phải mời người ta đánh một cái tát. Cô không có tốt tính như vậy.

   “Trước kia, em không phải như vậy.” Chân mày Thịnh Nhạc Dục càng nhíu chặt hơn. Anh ta cực kỳ không thích ứng được với phản ứng lạnh như băng của Hà Quyên. Ấn tượng của Hà Quyên trong anh ta, vẫn là luôn luôn vây quanh anh ta.

   Hơn nữa, nói thật, mấy tháng nay không có Hà Quyên, anh ta trải qua cũng không thoải mái.

   “Trước kia là trước kia, đó là bởi vì chúng ta bất đồng quan hệ. Hiện tại, chúng ta không có vấn đề gì, không phải sao?” Hà Quyên buồn cười nhìn Thịnh Nhạc Dục. Trước kia, không biết có phải cô bị tình yêu là cho mù quáng hay không, tại sao cho tới bây giờ cũng không phát hiện Thịnh Nhạc Dục là một kẻ đáng ghét như vậy?

   “Nếu em hối hận, vẫn có thể quay về.” Thịnh Nhạc Dục đột ngột nói.

   Ánh mắt Hà Quyên lập tức trừng to, không ngừng nhìn anh ta chằm chằm.

   “Thật ra thì sống chung nhiều năm như vậy, em là người trọng tình cảm. Nếu em không nỡ bỏ tôi, tôi cũng có thể cân nhắc.” Lời Thịnh Nhạc Dục vừa nói ra, Hà Quyên hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm. Hiện tại, cô hết sức khẳng định, năm tháng trước kia, cô thẳng thắn nói tạm biệt.

   “Thịnh Nhạc Dục, tôi là không nỡ bỏ…” Hà Quyên nhẹ giọng nói xong, vô cùng bình tĩnh nhìn Thịnh Nhạc Dục.

   Ánh mắt Thịnh Nhạc Dục sáng lên, gật đầu, bưng tách cà phê lên tao nhã uống một ngụm. Sau đó đặt xuống, tác phong nhẹ nhàng nói: “Tôi nói, nếu em hối hận, có thể quay về, tôi có thể cân nhắc.”

   Cái cảm giác này, anh ta vẫn cao cao tại thượng như trước.

   “Tôi không nỡ bỏ là nhiều năm như vậy. Tôi bỏ ra tình cảm, bỏ ra thời gian, còn anh…” Hà Quyên quan sát Thịnh Nhạc Dục từ trên xuống dưới một lượt, khinh thường hừ nhẹ: “Tôi không có lưu luyến một chút nào. Đặc biệt là cái gì dơ bẩn, cho tới bây giờ, tôi vốn không có thói quen nhặt lại dùng. Đối với tình yêu, tôi muốn sự chung thuỷ. Tôi có thể bỏ qua tất cả, nhưng mà tôi muốn sự chung thuỷ tuyệt đối. Tôi yêu cầu đối phương như vậy, đương nhiên cũng sẽ chung thuỷ với đối phương như vậy.”

   Hà Quyên bình tĩnh cười, trên mặt cô không nhìn ra một chút gợn sóng.

   “Bỏ qua tất cả?” Thịnh Nhạc Dục cười lạnh, hỏi Hà Quyên: “Lúc chúng ta vừa mới trở thành người yêu, cảm giác em làm bạn gái một chút cũng không có.”

   Hà Quyên khó hiểu nhìn Thịnh Nhạc Dục, hỏi: “Cảm giác gì?”

   “Tôi là đàn ông, tôi sống chung với bạn gái không phải chỉ cầm tay, ăn cơm là được.” Thịnh Nhạc Dục ám chỉ rõ ràng như vậy, Hà Quyên đã trưởng thành như này, nếu nghe không hiểu thì thật là lạ.

   Ánh mắt Hà Quyên kỳ quái nhìn chằm chằm Thịnh Nhạc Dục, thấy trong lòng anh ta có chút tức giận, đè xuống cảm giác kỳ lạ trong lòng. Thịnh Nhạc Dục lý sự, không buông tha cô, tiếp tục lên án: “Em đã gặp qua trai gái yêu nhau ở chung một chỗ, chuyện gì cũng không xảy ra chưa? Em cho rằng tôi không phải đàn ông hay là thế nào?”

   “Cho nên, anh tìm đến Tả Phỉ Bạch.” Lời nói của Hà Quyên có chút khó chịu, nhưng mà thái độ trên mặt vẫn không thay đổi. Hết sức bình tĩnh, mà ngay cả ánh mắt kỳ quái vừa rồi, tất cả đều biến mất.

   “Tự em suy nghĩ, tôi là đàn ông bình thường.” Thịnh Nhạc Dục hừ lạnh một tiếng, làm cho Hà Quyên suy xét lại thật tốt.

   “Thịnh Nhạc Dục, anh cũng biết nói mình là đàn ông. Trước tiên, anh là người, không phải súc vật. Cũng bởi vì điểm viện cớ này, tôi coi thường anh!” Hà Quyên cười lạnh.

   “Nếu như đây có thể trở thành cái cớ để nói, tôi thật sự may mắn lúc đó, chúng ta đều không xảy ra chuyện gì.” Lúc này, Hà Quyên cảm thấy cực kỳ may mắn.

   “Đúng vậy, bây giờ, có lẽ chuyện này cũng không là gì, mọi người có thể tuỳ ý chơi đùa, nhưng tôi không thể. Tôi muốn sau khi chính thức kết hôn mới có thể làm chuyện đó. Lúc trước, tôi đã nói qua với anh.”

   “Hừ.” Thịnh Nhạc Dục hừ lạnh một tiếng: “Bây giờ là thời đại nào, thật là nhàm chán.”

   “Nhìn cuộc sống của người khác, cách sống tôi hiểu, cũng tôn trọng, lại càng không can thiệp. Nhưng mà tôi có nguyên tắc của mình.” Hà Quyên cười lạnh, khinh bỉ nhìn Thịnh Nhạc Dục: “Nếu đơn giản là vì chuyện này mà anh đi ngoại tình. Như vậy, Thịnh Nhạc Dục, tôi có thể nói cho anh biết, tôi may mắn, may mắn chia tay anh. Anh chỉ biết nhu cầu của mình, sẽ không suy nghĩ đến tâm nguyện của tôi. Anh đã không cùng suy nghĩ với tôi như vậy, còn muốn kéo dài nhiều năm như vậy làm gì? Không thích hợp, tại sao anh không sớm đề nghị chia tay?”

   Hà Quyên dồn dập ép hỏi, Thịnh Nhạc Dục sửng sốt một chút.

   “Tại sao không chia tay, đó là bởi vì tôi còn yêu em.” Thịnh Nhạc Dục lập tức lớn tiếng phản bác.

   “Yêu? Anh cũng xứng nói tới chữ này!” Hà Quyên buồn cười nhìn Thịnh Nhạc Dục xa lạ trước mặt: “Yêu mà có thể phản bội, mà có thể tuỳ tiện cùng người phụ nữ khác lên giường? Ngay cả rung động của mình cũng không quản được. Tôi thật sự hiếu kỳ, anh là loại người vẫn chỉ biết đến bản năng súc vật.”




Đã sửa bởi ngoctuyettrinh88 lúc 28.06.2015, 01:12.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 29.06.2015, 18:50
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.05.2015, 17:53
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 300
Được thanks: 1060 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 32
Chương 72: Cảm giác ưu việt

   "Em…" Thịnh Nhạc Dục hoàn toàn không nghĩ tới lời nói của Hà Quyên sẽ cay nghiệt như thế. Ở trong ký ức của anh ta, Hà Quyên vĩnh viễn là loại người dịu dàng, anh ta nói cái gì thì chính là cái đó. Ngoại trừ không thể thỏa mãn yêu cầu của anh về phương diện đó.

   "Yêu, là tôn trọng. Anh đã yêu tôi, vì sao không kết hôn với tôi? Sau khi kết hôn, tất cả mọi chuyện cũng sẽ thủy đáo cừ thành (*)." Hà Quyên chất vấn Thịnh Nhạc Dục.

   (*) “Thủy đáo cừ thành”: là câu thành ngữ Trung Quốc, ý nói rằng thành công sẽ tự nhiên đến khi có đầy đủ các điều kiện cần thiết mà không cần phải nhất mực truy cầu.

   Thịnh Nhạc Dục nhíu mày hừ lạnh: "Còn chưa tới lúc."

   "Chưa tới lúc hay là anh không muốn?" Hà Quyên chế nhạo: "Tôi cho anh nói đó. Ban đầu, lúc tôi và anh quen biết, sự nghiệp và cuộc sống của anh vẫn chưa đạt tới trình độ nhất định. Vì chuyên tâm vào sự nghiệp, anh còn phải nhờ tôi đi làm để giúp đỡ cuộc sống của anh. Khi đó, có lẽ là anh cũng có chút thích tôi đi. Đến khi sau này, sự nghiệp của anh có chuyển biến tốt, anh thấy được xung quanh có những người phụ nữ tốt hơn, anh đã cảm thấy tôi không xứng với anh. Anh lại lấy họ ra để so sánh với tôi, cảm thấy tôi hoàn toàn là không xứng để đứng ở bên cạnh anh." Những lời này, ngày thường, Hà Quyên cũng không từng nói qua. Không phải cô không hiểu, không phải cô không biết, mà là cảm thấy nếu đã yêu một người thì phải tin tưởng anh ta.

   Đó là hoạn nạn hai người cùng trải qua, vì sao lại bởi vì một chút xíu chuyện, tất cả chuyện trước kia cứ thế cũng không còn sót lại chút gì chứ?

   "Không sai. Sau này, anh được tiếp xúc chính là những người có đẳng cấp cao hơn so với em, anh và em hoàn toàn là không ở cùng một cấp bậc!" Thịnh Nhạc Dục cũng không giấu giếm, nói thẳng ra. Đều đã nói đến nước này rồi, còn có cái gì khó nói nữa.

   "Cho dù là như vậy, anh cũng chưa từng nói chia tay với em. Còn không chứng minh rằng anh yêu em sao?" Thịnh Nhạc Dục giận dữ hỏi Hà Quyên: "Anh cũng đã làm đến tình trạng này rồi, em còn muốn anh phải thế nào nữa?"

   Nghĩ đến đây thì Thịnh Nhạc Dục lại tức giận: "Hiện tại, anh tiếp xúc đều là những người của tầng lớp nào? Bạn gái của người ta đều là những người nào? Chẳng lẽ anh lại nói với bạn bè của mình, bạn gái của anh là ở trong tiệm mát xa cho người khác hay sao?"

   Trong ánh mắt của Thịnh Nhạc Dục chứa sự khinh miệt thật sâu đậm làm Hà Quyên đau nhói, khiến sắc mặt của cô trắng bệch xuống trong nháy mắt.

   "Mát xa? Mát xa thì thế nào? Cũng không phải là tôi làm chuyện không đứng đắn gì? Tôi là chính đáng làm việc mát xa cho người ta. Lúc trước, nếu không phải là tôi tìm nhiều phần công việc như vậy, anh có thể toàn tâm toàn ý chuyên tâm tấn công vào sự nghiệp của anh sao?" Không biết Hà Quyên là đau lòng hay là tức giận, đôi môi của cô hơi run rẩy nhè nhẹ, sắc mặt trắng bệch, không có một chút huyết sắc.

   "Lúc đó anh cầm tiền mà tôi mát xa kiếm được để ăn cơm, vì sao anh lại không cảm thấy nghề nghiệp của tôi khiến anh không dám nhìn mặt người ta chứ?" Hà Quyên cười lạnh chất vấn: "Anh đã xem thường công việc của tôi như vậy, đã khinh bỉ như thế, tại sao không sớm nói chia tay?"

   "Chưa từng nói cho em biết sao? Anh còn yêu em!" Thịnh Nhạc Dục nhíu chân mày lại, không nhịn được nói ra.

   "Yêu?" Hà Quyên cười lạnh, cô đã hoàn toàn nhìn thấu người đàn ông trước mặt này.

   "Thịnh Nhạc Dục, anh có thể không cần dùng lý do cứ như quang minh chính đại vậy hay không? Từ đầu đến cuối, người anh yêu chính là bản thân mình. Anh không chủ động nói chia tay, đơn giản chính là không muốn danh tiếng xuống cấp vì vong ân phụ nghĩa. Anh muốn để cho tôi nói ra, như vậy, trong lòng anh sẽ thấy dễ chịu hơn rồi. Cho dù là người khác nói, cũng là tôi nói chia tay trước, với anh, hoàn toàn không có chút quan hệ nào."

   Lời nói của Hà Quyên khiến mặt của Thịnh Nhạc Dục lập tức biến sắc, cũng không nói thêm được gì.

   "Anh vẫn không chia tay, ngoại trừ muốn có danh tiếng tốt ở bên ngoài, còn có một chút nguyên nhân khác. Anh đi nơi nào tìm được một người làm toàn bộ công việc bảo mẫu tốt như tôi vậy? Có phải hay không?" Hà Quyên thấp giọng khẽ cười hì hì, trong tiếng cười kia tràn đầy chế giễu, cười nhạo chính mình ngây thơ ngu ngốc.

   "Thời gian dài như vậy, có phải dạ dày của anh lại không thoải mái hay không? Có phải anh ăn cơm không ngon miệng bằng trước kia hay không? Có phải cái cửa sổ thật cao kia của anh không còn sạch sẽ như trước kia hay không?" Hà Quyên hỏi từng một câu hỏi, sắc mặt của Thịnh Nhạc Dục cứ âm trầm thêm một phần.

   "Tôi cho anh biết này, Thịnh Nhạc Dục, tôi có chứng sợ độ cao. Nhà của anh ở tầng mười tám, dù là quản gia cũng không có cách nào giống như tôi vậy, lau cửa sổ nhà anh đến khi sạch sẽ như vậy mới thôi." Hà Quyên hoàn toàn cũng không phải là chất vấn, mà là khẳng định.

   Không có một ai, sẽ vì một phần tiền thu nhập của quản gia mà ngay cả góc cạnh của cửa sổ cũng lau đến khi sạch như thế. Lúc cô làm mấy chuyện này, không phải bởi vì tiền, chỉ là vì yêu. Bởi vì Thịnh Nhạc Dục thích cửa sổ sạch sẽ, thích xuyên thấu qua cửa sổ sạch sẽ để nhìn bên ngoài. Vì thế, dù cô có chứng sợ độ cao, mà đôi chân của cô run lẩy bẩy nhưng cô đều sẽ lau cửa sổ đến khi sạch sẽ.

   Hà Quyên hít sâu một hơi, để cho mình tỉnh táo lại. Vì người như vậy, không đáng giá để cô tức giận: “Nếu đã chia tay, anh còn tới tìm tôi làm gì? Chẳng lẽ anh cứ vì thiếu một chức bảo mẫu như vậy? Bây giờ, không phải là anh có Tả Phỉ Bạch rồi sao?"

   Hà Quyên không hiểu nổi rốt cuộc vì cái gì mà Thịnh Nhạc Dục lại dây dưa với cô. Cô không hơn người ta về đẳng cấp như vậy, không phải là anh ta không nên ngoảnh lại nhìn sao? Như thế nào còn ba lần bốn lượt tới quấy rầy cô chứ?

   Thịnh Nhạc Dục trầm mặc sau một lúc lâu, lúc này mới từ từ nói: "Anh cảm thấy được, anh vẫn còn có cảm giác với em."

   "Tôi thì không còn cảm giác với anh rồi." Người đàn ông như vậy, nếu cô lại quay đầu lần nữa, vậy thì thật là đầu óc có bệnh rồi. Bị tổn thương thành ra như vậy còn chưa đủ sao?

   Thịnh Nhạc Dục trầm mặc ngồi tại chỗ đó, Hà Quyên không biết anh ta đang nghĩ cái gì, nhưng mà cô không muốn đối mặt với người đàn ông này nữa rồi. Nhìn thời gian trên điện thoại di động một chút, mở miệng nói: "Tôi muốn đi về."

   "Em nghe chưa?" Thịnh Nhạc Dục đột nhiên nói một câu nói rất kỳ quái.

   "Cái gì?" Hà Quyên không hiểu nhìn anh ta, nghe được cái gì?

   "Bài hát này." Thịnh Nhạc Dục lui về phía sau, ngồi tựa lưng vào ghế, lại khôi phục sự tự tin đó, dáng vẻ giống như có thể nắm tất cả trong tay.

   Lúc này, Hà Quyên mới cẩn thận lắng nghe, khúc nhạc này rất là quen thuộc. Từ lúc lễ mừng năm mới, trên internet bắt đầu truyền một cách điên loạn, cơn sốt một đoạn thời gian dài. Có thể nói hiện tại, phố lớn ngõ nhỏ đều có thể nghe được bài hát này.

   "Thì sao, cũng chỉ là một bài hát đang thịnh hành." Hà Quyên cũng không có quá nhiều hứng thú đối với mấy việc này, cô không mê những thứ này.

   "Bài hát này là Tả Phỉ Bạch hát." Thịnh Nhạc Dục nhìn giống như hời hợt bỏ xuống một trái bom nặng ký.

   Hà Quyên mơ hồ nghĩ tới điều gì, nhưng vẫn lên tiếng hỏi: "Anh có ý gì?"

   "Tả Phỉ Bạch ghi âm được bài hát này chính là do anh giới thiệu người cho cô ta. Hiện tại, hot như vậy, phố lớn ngõ nhỏ đều là bài hát của cô ta..." Thịnh Nhạc Dục cố ý nói phân nửa, cứ nhíu mày trầm tĩnh nhìn Hà Quyên như vậy.

   "Cho nên..." Trái tim của Hà Quyên càng ngày càng trầm xuống.

   "Cho nên nếu em muốn quay lại, anh cũng có thể đổi cho em một phần công việc tốt, cũng có thể khiến em đạt đến độ cao mà từ trước đến nay chưa từng trải qua." Thịnh Nhạc Dục hả hê nói xong, tựa như là một con khổng tước kiêu ngạo, liều lĩnh bày ra bộ lông vũ xinh đẹp của anh ta. Hoàn toàn không hề chú ý tới, ngay lúc anh ta đắc ý biểu lộ cảm giác ưu việt (**) của anh ta, phía đối diện, sắc mặt của Hà Quyên đã đen tới cực điểm.

   (**) "Cảm giác ưu việt": cảm giác về sự ưu việt, tự cho mình hơn hẳn người khác.



Đã sửa bởi Tiểu Tất Cửu lúc 01.07.2015, 14:03.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 30.06.2015, 21:07
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 06.05.2015, 17:53
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 300
Được thanks: 1060 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 29
Chương 73: Buồn bực

   "Ý của anh là, nếu mà tôi trở lại bên cạnh anh, tôi cũng có thể nổi tiếng như thế?" Giọng nói của Hà Quyên không chắc chắn hỏi Thịnh Nhạc Dục.

   "Ít nhất là tốt hơn so với em của hiện tại." Thịnh Nhạc Dục vô cùng tự tin nói ra. Loại chuyện như vậy, bây giờ, đối với anh ta mà nói, hoàn toàn là không có vấn đề. Nếu là anh ta muốn cho người sắp xếp một phần công việc, tuyệt đối là tốt hơn so với một thợ mát xa như Hà Quyên hiện tại.

   "Tốt hơn so với tôi hiện tại?" Hà Quyên nhìn Thịnh Nhạc Dục, tất cả tâm tư đều được che giấu ở phía sau tròng mắt đen của cô: "Tôi thật sự không biết, bây giờ, anh còn có bản lĩnh lợi hại như vậy."

   "Bây giờ, anh đã không còn giống như trước kia rồi." Thịnh Nhạc Dục nhắc tới năng lực hiện tại của anh ta thì vô cùng tự tin. Không phải nói nguồn gốc của một người đàn ông tự tin là ở sự nghiệp sao? Hiện tại, sự nghiệp của anh ta thành công, tuyệt đối vô cùng có tự tin.

   "Nếu tôi trở lại bên cạnh anh, anh có thể lập tức kết hôn với tôi sao?" Hà Quyên hỏi Thịnh Nhạc Dục.

   "Hiện tại, làm sao có thể lập tức kết hôn, thời cơ vẫn còn chưa chín muồi..." Thịnh Nhạc Dục nói được một nửa đã bị Hà Quyên cắt đứt.

   "Thời cơ chưa chín muồi. Trước kia, anh nói sự nghiệp chưa thành công, không đủ tiền. Vậy thì bây giờ, lấy cớ gì?" Hà Quyên chất vấn Thịnh Nhạc Dục.

   "Không phải lấy cớ, mà là..." Thịnh Nhạc Dục muốn giải thích, Hà Quyên hoàn toàn cũng không muốn nghe, lắc đầu một cái, nói: "Thịnh Nhạc Dục, anh không cần lại tìm thêm cớ. Từ đầu đến cuối, người anh yêu nhất chính là bản thân anh. Đã nhiều năm như vậy, xem như là tôi đã thấy rõ ràng rồi."

   Hà Quyên đã buông xuống được mà cười cười: "Thật ra thì rất cảm ơn anh. Lúc đầu, tôi bất lực như thế. Có anh ở bên cạnh, tôi đã có nhiều động lực hơn, cảm nhận được một phần ấm áp."

   Nhắc tới thời gian ấm áp đó, Hà Quyên tự giễu cười một tiếng: "Mặc kệ phần ấm áp này là thật sự tồn tại hay là tôi tự mình tưởng tượng, tôi đều cám ơn anh đã cho tôi đây có động lực nhiều năm như vậy. Tôi mệt mỏi, không muốn trở thành một công cụ của anh, một phần giải trí trong sinh hoạt. Tôi đã kết hôn..."

   "Kết hôn thì thế nào? Các người mới quen biết chưa bao lâu?" Hà Quyên vừa nhắc tới chuyện cô kết hôn, trong lòng Thịnh Nhạc Dục đã tràn đầy khó chịu.

   "Quen biết bao lâu không là vấn đề, mấu chốt của vấn đề là... Tôi yêu anh ấy." Hà Quyên chưa từng khẳng định qua như vậy, cô yêu Chu Duệ Trạch.

   Đúng, cô yêu một người bình thường rất thích làm việc kì lạ đó. Thích làm nũng, lại hết sức có trách nhiệm của người đàn ông. Anh sẽ chăm sóc cô chu đáo, biết tất cả những gì cô cần, cũng chú ý không khiến cô phải quan tâm những chuyện nhỏ nhặt. Cô bỏ ra, tình cảm của cô được đáp lại. Người đàn ông như vậy, có lý do gì mà cô không thương đây?

   "Lúc trước, em còn nói yêu anh." Thịnh Nhạc Dục xì mũi coi thường đối với lời nói của Hà Quyên, thể hiện rõ chính là không tin lời của cô.

   "Không sai, tôi yêu anh. Nhưng anh cũng đã nói, là lúc trước." Hà Quyên cười một tiếng: "Tôi yêu, ở thời gian 5 năm này, bị anh từ từ giày vò, tất cả đều không còn. Thịnh Nhạc Dục, anh chín chắn chút đi. Bỏ qua một người rồi chính là đã bỏ lỡ. Có lẽ người khác có thể quay đầu lại, nhưng mà từ nhỏ, con người của tôi tính tình đã bướng bỉnh, sẽ không quay đầu lại." Hà Quyên lấy tiền từ trong túi ra, đặt lên bàn. Cũng không nói gì nữa, xoay người rời đi.

   "Hà Quyên." Thịnh Nhạc Dục không cam lòng gọi một tiếng.

   Hà Quyên cũng không hề quay đầu lại, chỉ là ném cho anh ta một câu nói: "Đừng khiến tôi xem thường anh."

   Nói xong, cũng không đợi phản ứng của Thịnh Nhạc Dục, trực tiếp rời đi.

   Nhìn theo bóng lưng của Hà Quyên dứt khoát không lưu luyến chút nào, Thịnh Nhạc Dục ngồi ở nơi đó không biết làm sao, dường như có cái gì đó không đúng lắm.

   Chín giờ tối, Chu Duệ Trạch mới mở cửa phòng, không còn hơi sức kêu: "Bà xã, anh đã trở về. Bị nhân viên chèn ép mà trở về."

   "Ngoan, trở lại thì phải đi rửa tay ăn cơm." Hà Quyên cười ra nghênh đón, lấy dép cho anh từ trong tủ giày ra: "Mau đi đi. Em cho anh uống canh."

   "Được." Chu Duệ Trạch hơi cúi người, tại gò má của Hà Quyên khẽ chạm xuống. Không đợi Hà Quyên đánh anh, lập tức chạy đi rửa tay.

   Hà Quyên không nói gì, trực tiếp đi vào phòng bếp bưng canh ra ngoài cho Chu Duệ Trạch.

   Chu Duệ Trạch vừa vào phòng ăn lập tức hít một hơi thật sâu, cợt nhã tiến tới trước mặt của Hà Quyên: "Bà xã, làm món ăn ngon gì, thật là thơm."

   "Canh tẩm bổ, uống nhanh." Hà Quyên cười nhẹ nhàng đẩy Chu Duệ Trạch, ý bảo anh nhanh đi uống.

   Chu Duệ Trạch ngồi vào chỗ đối diện với Hà Quyên, nhìn canh ở trước mặt, cầm lên, thổi thổi, dùng tốc độ nhanh nhất uống vào.

   "Anh làm gì đấy? Uống nhanh như vậy, nóng!" Hành động của Chu Duệ Trạch doạ Hà Quyên sợ hết hồn.

   Chu Duệ Trạch không hề để ý tới lời nói của Hà Quyên. Sau khi uống canh xong, vừa để chén xuống, nhìn cô chằm chằm, không nói một lời.

   Đột nhiên, Chu Duệ Trạch trở nên nghiêm túc khiến trong lòng của Hà Quyên chợt căng thẳng. Cô phát hiện khí thế của Chu Duệ Trạch dường như không còn là một kiểu, hai tròng mắt thâm thuý kia tựa như muốn lập tức nhìn thấu cô.

   "Nói đi." Chu Duệ Trạch an tĩnh nhìn Hà Quyên, rồi nói hai chữ.

   "Nói, nói gì?" Hà Quyên cũng không biết thế nào, lúc này, đối với Chu Duệ Trạch, cô đặc biệt khẩn trương.

   Chu Duệ Trạch nghiêm túc, một chút cũng không nhìn ra được sự dịu dàng của ngày thường khiến cô không khỏi cảm thấy áp lực.

   "Nói hôm nay, em như thế nào." Trên mặt của Chu Duệ Trạch không có nụ cười, chỉ là nhìn Hà Quyên như vậy. Từ lúc anh vừa vào cửa đã phát hiện cô có chút không đúng lắm, nhất định là đã có chuyện.

   Hà Quyên hơi cúi đầu, dán mắt chằm chằm vào trên bàn tay chính mình nhìn một lúc lâu.

   Chu Duệ Trạch cũng không nói chuyện, yên lặng chờ Hà Quyên mở miệng.

   "Giờ tan việc, em chạm mặt Thịnh Nhạc Dục." Hà Quyên rốt cuộc cũng lần theo manh mối, từ từ nói với Chu Duệ Trạch.

   "Ừ." Chu Duệ Trạch bình tĩnh gật đầu, nhưng mà trong lòng một chút cũng không bình tĩnh. Xem ra sau này, không thể không đi đón Hà Quyên. Tên Thịnh Nhạc Dục đó là con ruồi sao? Vì sao nơi nào cũng đụng đến em? Chu Duệ Trạch viết lên một khoản ở trong lòng, cái này phải chú ý.

   "Em phát hiện..." Hà Quyên có chút không nói được.

   Chu Duệ Trạch lập tức rót một ly nước ấm từ bên cạnh đặt vào trong tay của cô. Sau khi Hà Quyên trực tiếp uống một hớp lớn, mới chậm rãi nói tiếp: "Em thật sự chính là đã nhìn lầm người. Có phải là đàn ông cũng rất..."

   Hà Quyên đột nhiên ý thức được người cô đang đối mặt là ai, loại chuyện đó làm sao cô có thể nói ra miệng được.

   "Cũng rất cái gì?" Chu Duệ Trạch cũng sẽ không để mặc cho Hà Quyên kiềm nén vấn đề ở trong lòng, trực tiếp hỏi.

   Khí thế của Chu Duệ Trạch vừa lộ ra, Hà Quyên đâu phải là đối thủ. Ngoan ngoãn lầu bầu nói ra: "Cũng rất thích áp đặt cảm nhận của mình cho người khác?"

   "Áp đặt cảm nhận cho người khác?" Chu Duệ Trạch khẽ nhíu mày, đây là ý gì?

   "Chính là hoàn toàn không có tự chủ, rất để ý đến loại chuyện đó!" Không biết có phải là bởi vì Chu Duệ Trạch phản ứng quá mức bình thản hay không, cảm xúc buồn bực cả đêm của Hà Quyên rốt cuộc cũng bộc phát, trực tiếp hô lên.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 151 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bay chel, giap382014, Google Adsense [Bot], Huong Thanh, kieutram94, Luyen Nguyen, lylongan, Mangosm3ll, Mns, ngọc đặng, Ngọc Hạnh, Nk85, omoshiroi9, xichgo và 322 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

3 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 229, 230, 231

6 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

7 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 34, 35, 36

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 137, 138, 139

9 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 136, 137, 138

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

13 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

16 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

18 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 344 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 279 điểm để mua Mèo trắng đi dạo
Shop - Đấu giá: Cẩm Băng Đơn vừa đặt giá 297 điểm để mua Trăng vàng và chú Cuội
Shop - Đấu giá: Cẩm Băng Đơn vừa đặt giá 387 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: Bạn có vấn đề gì sao?
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 586 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
boo_mina: Mình muốn nhắn cho admin ^_^
cò lười: Bạn muốn nhắn cho ai nè.
boo_mina: Có ai chỉ mình cách nhắn tin cá nhân được không?
Thích Cháo Trắng: Hế lô mọi người
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 402 điểm để mua Bông tai đá Citrine
longxu2012: Ai có truyện trùng sinh hay không gt mình với?
ngứa đòn cute: rất ngứa đòn
Đào Sindy: Chào các bạn :))
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 411 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 2
Taylucdiep: hi cả nhà
real_qingxia: Hello mn :3
Độc Bá Thiên: Hê lô
:kiss5: :iou: Đào e iu :kiss:
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 216 điểm để mua Mickey và Minie
Tiểu Miu: anh nói tôi đều nghe
Tiểu Miu: lục manh tĩnh
mymy0191: Chúc mọi người buổi tối vui vẻ��
mymy0191: :D
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 627 điểm để mua Tim đỏ
Shop - Đấu giá: Taylucdiep vừa đặt giá 313 điểm để mua Bươm bướm tím
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 236 điểm để mua Cute pig
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 473 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 2
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 339 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc tím trái tim

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.